SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Cơn thịnh nộ của quân Tần

Trong khoảng khắc, bốn ngàn mũi Lang Nha đã lao vù vù về phía chân trời, rồi đan vào nhau trên không trung tạo thành một trận mưa tên liên miên bất tận, đổ ập xuống đầu đám kỵ binh Lâu Phiền đang xung phong lao đến. Khoảnh khắc sau, một đám người ngựa ngã xuống trong trận hình của kỵ binh Lâu Phiền, hàng trăm tiếng kêu thét của những người Lâu Phiền ngã ngựa vang lên…

Đối mặt với trận mưa tên đang dội xuống tới tấp, Lâu Phiền Vương cũng chỉ có thể cố gắng ôm chặt lấy cổ ngựa mà thu mình lại mà thôi.

Loại cánh cung bằng sừng của quân Tần đều có sức bật mạnh lên đến ba thạch, mũi tên Lang Nha được sử dụng đều có gắn lông Nhạn ở đuôi, bay rất ổn định, cho nên bắn được rất xa. Đầu tên lại là chĩa ba bằng thép sắc nhọn, thậm chí ngay cả khiên lớn và trọng giáp của bộ binh Trung Nguyên cũng có thể xuyên qua một cách dễ dàng, áo giáp bằng da mỏng của người Lâu Phiền căn bản là không thể chống đỡ nổi.

Bốn ngàn quân Tần đều được huấn luyện kỹ càng về thuật cưỡi ngựa, trình độ cưỡi ngựa bắn tên rất cao, khả năng tính toán dựa trên tốc độ phi ngựa, tốc độ gió của hai bên… cũng rất chính xác.

Khi hai đạo quân còn cách nhau hơn hai trăm bộ, quân Tần liền triển khai đợt bắn tên đầu tiên, đợi cho loạt tên bắt đầu rơi cả xuống nơi cuối chân trời, cũng vừa đúng lúc kỵ binh Lâu Phiền tiến vào vùng phạm vi bao phủ của trận mưa tên. Ở những loạt bắn tên tiếp theo quân Tần đều điều chỉnh góc bắn cho tương ứng, sao cho mỗi loạt tên đều vừa vặn đổ lên đầu kỵ binh Lâu Phiền.

Nói thì như vậy, nhưng sự việc diễn ra rất nhanh, lại một trận mưa tên nữa từ trên trời đổ xuống.

Lần này, những tiếng la hét thất thanh, những thân người Lâu Phiền ngã bổ từ trên lưng ngựa xuống càng nhiều hơn, hiển nhiên, cùng với khoảng cách ngày rút ngắn, thì độ chính xác và sức sát thương do những mũi trọng tên của quân Tần bắn ra càng tăng thêm. Vai của Lâu Phiền Vương cũng trúng phải một mũi tên, đâu đớn đến mức hét cả lên. Chiến tranh luôn là tàn khốc, không ngoại lệ với bất cứ ai, dù đó có là vương tử.

Khi hai đội kỵ binh chỉ còn cách nhau không đến một trăm bước, những kỵ binh ngược gió người Lâu Phiền cuối cùng cũng bắt đầu rút cung tên ra phản kích.

Nhưng lúc này, quân Tần đã bắn ra ba loạt mưa tên, cả thảy có tới mười hai ngàn mũi tên Lang Nha. Dưới trận mưa tên của quân Tần, có ít nhất hơn một ngàn kỵ binh Lâu Phiền bị trúng tên ngã ngựa, hơn một ngàn kỵ binh còn lại cũng trúng tên bị thương, số kỵ binh Lâu Phiền còn bình yên vô sự tính ra không đến bốn ngàn!

Bốn ngàn kỵ binh Lâu Phiền gào lên, giương cánh cung ngắn, liều mạng bắn trả.

Quân Tần đương nhiên cũng chẳng rảnh rang, vừa phi ngựa phóng tới trước, vừa tiếp tục giương cung bắn tên.

Tuy nhiên, cung ngắn của người Lâu Phiền với thủ công lạc hậu, bất luận là xét về khả năng sát thương hay độ tinh nhạy đều không thể sánh được với cung bằng sừng của quân Tần. Những mũi tên được sử dụng cũng đa số được bịt bằng đồng thau, không đủ cứng, trừ khi là bắn trúng mặt hoặc vào những chỗ mà khôi giáp của quân Tần không che được ra, nhược bằng không,căn bản không đủ để gây sát thương cho kỵ binh quân Tần.

Nhưng, quân Tần cũng vẫn bị thương vong, không ngừng có người là hét mà ngã xuống khỏi lưng ngựa.

Nhìn thấy cảnh kỵ binh Tần cũng có người ngã ngựa đổ, người Lâu Phiền không khỏi hưng phấn mà hét rống lên.

Hai đội kỵ binh xung phong xông vào nhau, khoảng cách trăm bộ trong nháy mắt đã được thu hẹp, khi khoảng cách được rút ngắn xuống còn không đầy ba mươi bộ, kỵ binh hai bên đều gần như đồng thời bỏ lại cung vào vỏ, đoạn rào rào rút trọng kiếm ra. Lần này, người Lâu Phiền không còn ở thế hạ phong nữa, hai bên đều rút ra những lưỡi trọng kiếm được làm bằng thép, thậm chí đến cả kiểu dáng cũng giống nhau!

Ánh thép lóe lên, hai đội kỵ binh lao vào như bão táp đã va chạm trực diện với nhau!

Trong khoảnh khắc, những thân chiến mã va vào nhau vang lên những tiếng "bộp", "bình", tiếng xương ngựa gãy kêu rôm rốp, tiếng đao kiếm va chạm vào nhau, tiếng chửi mắng cuồng nộ của tướng sỹ hai bên, tiếng khiển trách cùng với những tiếng kêu rên tuyệt vọng trước khi chết… trong thoáng chốc vang lên rợp trời. Hai đạo kỵ binh với khí thế giống như hai con sóng dữ ngất trời đang đổ ập đến phía trước, va đập vào nhau mãnh liệt, làm tung tóe những bọt sóng màu máu rực rỡ không tả xiết…

- Oa….!

Mông Cức hét lớn lên một tiếng, thúc mạnh vào hông ngựa quý, đoạn như một bó đuốc rực cháy, mãnh liệt lao thẳng vào giữa trận hình của quân Lâu Phàn. Hai tên kỵ binh Lâu Phiền lãnh đòn đầu tiên, thoắt cái cả người và ngựa đều bị chém đổ văng xuống đất, một khắc sau, Mông Cức lại chém xiên xuống một nhát kiếm, đầu lâu của một Thiên trưởng kỵ binh Lâu Phiền đã bị ném văng lên không trung.

Bỗng nhiên, một luồng hơi lạnh thấu xương bỗng từ từ bên trái đổ ập đến như thủy triều.

Ngẩng phắt đầu nhìn lên, chỉ thấy cách đó mười bộ, một tên Lâu Phiền cao gầy đang giương lên một cánh cung đen thui như mực không rõ được làm từ chất liệu gì, trên dây cung được làm từ gân bò giắt một mũi tên Lang Nha to cỡ ngón tay cái! Dường như cùng với thời điểm mà Mông Cức ngẩng đầu nhìn lên, một ánh sáng lạnh ngắt cũng đã nhắm thẳng mặt y mà lao đến!

- Oa… Truyện được copy tại

Mông Cức tru lên một tiếng, bật nghiêng người tránh qua trong lúc đường tơ kẽ tóc.

Chỉ nghe "vu" một tiếng rít qua, một đạo kình phong sắc bén đã lướt xẹt qua trên má Mông Cức, Mông Cức cảm thấy má phải đột nhiên tê rần, đưa tay lên sờ, thấy máu chảy ướt đẫm. Hiển nhiên là không tránh được hoàn toàn khỏi mũi tên hồi nãy, mũi tên sắc bén vẫn kịp xẹt qua để lại một rãnh máu trên mặt y.

- Chết tiệt!

Mông Cức giận đến đỏ mặt tía tai, vung tay ném luôn song kiếm trong tay ra.

Tên Lâu Phiền nọ đã lại đang giương cánh cung lên một lần nữa, đang chuẩn bị bắn ra mũi tên thứ hai, trong lúc không kịp đề phòng liền bị hai lưỡi kiếm mà Mông Cức phóng ra xuyên thẳng vào người. Tên Lâu Phiền lập tức kêu xé lên vô cùng thảm thiết, đoạn hai tay nắm chặt lấy hai thanh kiếm đáng cắm ngập trên ngực mình, ngã lộn cổ từ trên mình ngựa xuống.

Trong lúc Mông Cức rút hai lưỡi kiếm dự phòng ra, thì kỵ binh hai bên đã lao xuyên qua nhau.

Giục ngựa lao thẳng tới trước đến hàng ngàn bộ, đoạn Mông Cức mới nhẹ nhàng dừng ngựa lại.

Phía sau Mông Cức, những tướng sỹ Tần còn sống sót sau trận chiến đẫm máu cũng nhao nhao dừng ngựa, đoạn ghìm cương quay đầu, bắt đầu triển khai lại đội hình phía sau lưng Mông Cức. Chỉ có điều, bốn ngàn kỵ binh giờ chỉ còn lại hơn ba ngàn năm trăm mà thôi. Trong trận giao chiến ngắn ngủi không đầy thời gian uống nửa tuần trà vừa rồi, năm trăm kỵ by đã vĩnh viễn ngã xuống trên cánh đồng hoang vu vùng Mạc Bắc.

Nhưng, tổn thất của Kỵ binh Lâu Phiền bên kia còn thê thảm hơn nhiều!

Sáu ngàn kỵ binh xông vào tiến công, giờ chỉ còn lại không đến ba ngàn người!

Trong số đó, có gần hai ngàn kỵ binh địch là bị quân Tần bắn chết, còn lại hơn một ngàn là bị quân Tần chém rơi xuống ngựa trong lúc giao tranh khốc liệt mới rồi. Kỵ binh quyết đấu trước giờ đều là như vậy, thời gian rất ngắn ngủi, nhưng thương vong thì nặng nề đến kinh người!

Lâu Phiền Vương cũng bị trọng thương, còn bị đâm một nhát vào đùi, sâu ngập đến xương.

Chỉ có tên hoạn quan Công Thúc Thuyết dưới sự bảo vệ của mười mấy dũng sỹ Lâu Phiền là không hề hấn gì.

Tuy nhiên, vẻ mặt của Công Thúc Thuyết đã tái nhợt lắm rồi, đã nghe nói là bọn Tần già này rất ghê gớm, vẫn biết là thiết kỵ quân Tần là không ai sánh nổi, nhưng chỉ có thật sự giao thủ qua, mới thực sự ý thức được là dân Tần dũng mãnh chừng nào, thiết kỵ Đại Tần ghê gớm nhường nào! Người Lâu Phiền chiếm ưu thế hơn về binh lực, lại còn được trang bị song kiếm bằng thép, thế mà vẫn bị đánh cho ra nông nỗi này.

Đế quốc Đại Tần tuy đã diệt vong, nhưng đội thiết kỵ, linh hồn của quân đội vẫn còn đó, uy phong vẫn còn đó!

Hiện nay, ba ngàn kỵ binh Lâu Phiền đối mặt với ba ngàn năm trăm quân Tần, ưu thế về quân số của Lâu Phiền đã không hề còn tồn tại nữa.

Hiện nay, ngay cả những người Lâu Phiền ngu dốt nhất cũng đã đoán biết được kết cục sẽ thế nào.

Hít vào một hơi thật sâu, Mông Cức lại giương cao song kiếm ở trong tay lên, một lần nữa ngửa cổ lên trời hét vang:

- Lão Tần oai hùng!

- Trả phụ nữ và trẻ em cho ta!

- Trả phụ nữ và trẻ em cho ta!

- Trả phụ nữ và trẻ em cho ta!

Ba ngàn năm trăm tướng sỹ quân Tần đồng thanh hô vang hưởng ứng, người nào người nấy mặt đanh như sắt.

Lúc này đây, trong đầu của các tướng sỹ quân Tần chỉ còn lại một ý nghĩ điên cuồng duy nhất, báo thù! Báo thù! Báo thù! Giết hết người Lâu Phiền, giết sạch sành sanh tất cả già trẻ lớn bé, nam phụ lão ấu người Lâu Phiền, gà chó cũng không tha! Vì muốn nhanh chóng giết hết người Lâu Phiền, tướng sỹ quân Tàn ngay cả đến tính mạng của bản thân mình cũng không màng đến nữa.

Hoặc có thể nói là, tướng sỹ quân Tần đã không còn muốn sống rồi.

Phụ nữ và trẻ em tất cả đều đã bị giết, dân Tần đã không còn tương lai nữa rồi!

Không còn tương lai và hy vọng, có sống cũng chỉ là một cái xác không hồn mà thôi, vậy thì chẳng thà đánh một trận cho xứng rồi chết nơi sa trường còn hơn. Dân Tần vì chiến đấu mà sống, cũng vì chiến đấu mà tiêu vong!

- Máu đổ không ngừng!

Mông Cức tiếp tục gào rít lên, cũng đã sẵn sàng ý nghĩ liều chết.

Đế quốc Đại Tần đã diệt vong, huyết mạch họ Doanh đã đoạn, số mệnh của gia tộc họ Mạnh cũng đã đến hồi kết thúc!

Còn Mông Cức hắn, truyền nhân đích tôn đời thứ tư của nhà họ Mạnh, cũng đã đến lúc đi đến điểm cuối cùng của cuộc đời rồi, kết thúc đi thôi. Hãy để cho tất cả kết thúc đi thôi, những người dân Tần ở Cửu Nguyên, cánh phi kỵ cuối cùng của đế quốc Đại Tần, tất cả hay kết thúc đi. Còn cả người Lâu Phiền nữa, hãy để bọn chúng trở thành những kẻ tuẫn táng theo sự kết thúc của cánh phi kỵ cuối cùng của đế quốc Đại Tần…

- Chết không ngừng chiến!

- Chết không ngừng chiến!

- Chết không ngừng chiến!

Hơn ba ngàn năm trăm quân Tần hô vang hưởng ứng, thần thái như điên cuồng.

Mông Cức giơ kiếm hướng tới phía trước ra hiệu, hơn ba ngàn năm trăm thiết kỵ quân Tần lại một lần nữa triển khai đội hình, cuộn cuộn nghiến tới.

Lâu Phàn Vương đột nhiên thấy rùng mình ớn lạnh, trong lúc hoảng hốt, hắn như nhìn thấy hơn ba ngàn con sói đói, vì bị thợ săn giết mất đám sói con mà trở nên cuồng nộ. Những người Tần này điên rồi, bọn chúng đã bị ngọn lửa thù hận che mờ mất lý trí rồi, giống như những khẩu hiệu mà bọn họ hô hào: máu chảy không dứt, chết không ngừng chiến, không chiến đấu đến người cuối cùng thì bọn họ tuyệt đối không bỏ qua!

Nhưng bây giờ, người Lâu Phiền có muốn chạy trốn cũng không kịp nữa rồi, bất luận là sống hay chết, người Lâu Phiền cũng chỉ có thể cắn chặt răng cố mà chống chọi thôi. Nếu quay người bỏ chạy vào lúc này, chỉ khiến thất bại đến càng nhanh hơn, thất bại càng thê thảm hơn. Bởi vì ngựa của quân Tần tuyệt đối không chạy chậm hơn ngựa của người Lâu Phiền, trong khi đó kỹ thuật cưỡi ngựa của quân Tần lại còn tinh thông hơn người Lâu Phiền nữa!

- Đáng giận!

Lâu Phiền Vương nghiến chặt răng, cố nhịn cơn đau kịch liệt, một lần nữa giơ cao trọng kiếm.

Nhìn thấy Lâu Phiền Vương lại giơ cao trọng kiếm lên một lần nữa, không đến ba ngàn kỵ binh Đông Hồ còn lại cũng rắn rỏi ghìm cương quay đầu ngựa lại một lần nữa, sắp đặt lại trận hình sau lưng Lâu Phiền Vương. Nhưng xét về sỹ khí, thì quân Lâu Phiền đã hoàn toàn thua thiết kỵ quân Tần, trên gương mặt những người Lâu Phiền hầu hết đều lộ vẻ sợ hãi, đến nước này, đã không còn ai tin là Lâu Phiền có thể thắng nữa rồi.

- Rầm… rầm… rầm…

Trong tiếng vó sắt ầm ầm tựa thủy triều, thiết kỵ quân Tần đã bắt đầu tăng tốc.

- Các dũng sỹ Lâu Phiền, hôm nay nếu không phải quân Tần chết thì là Lâu Phiền diệt vong, liều với chúng một phen thôi!

Lâu Phiền Vương hít vào một hơi thở sâu, rồi đột ngột ngửa mặt lên trời gào lớn:

- Giết!

Một khắc sau, Lâu Phiền Vương đã giục ngựa lao tới trước nghênh chiến.

Con mẹ nó chứ, chết thì chết, người Lâu Phiền dù sao cũng chẳng còn đường lui rồi!

- Giết giết giết…..

Sự dũng mãnh của Lâu Phiền cuối cùng cũng được truyền sang hầu hết những người Lâu Phiền phía sau. Theo sát ngay sau lưng Lâu Phiền Vương, càng ngày càng có nhiều người Lâu Phiền bắt đầu gào rít và quất ngựa lao tới phía trước. Ngay lập tức tự tập được thành một đội kỵ binh khí thế, vó sắt lao nhanh, đầu ngựa rung chuyển, thề chết nghênh đón đội thiết kỵ quân Tần đang hung tợn lao đến.

Mặt đất nhanh chóng bị đẩy lui lại phía sau với tốc độ như thủy triều rút, khoảng cách giữa hai đạo quân nhanh chóng rút ngắn.

Một ngàn bộ, tám trăm bộ, năm trăm bộ, ba trăm bộ, hai trăm năm mươi bộ….

Khi khoảng cách chỉ còn cách không đầy hai trăm bước, Mông Cức đột ngột giương cao song kiếm, lại một tiếng lanh lảnh hét cất lên, tướng sỹ quân Tần đều tra kiếm vào vỏ, đoạn rút ra cánh cung bằng sừng nặng hai thạch.

Chương 177: Gấp rút tiếp viện

Kỵ binh quyết đấu thảm liệt cuối cùng cũng kết thúc.

Người Lâu Phiền ước chừng cũng đã rõ ràng, nếu muốn theo quân Tần truy sát gần như không có khả năng, cho nên tất cả đều đánh cho đến cùng, gần sáu ngàn người Lâu Phiền, gần như toàn bộ bị giết. Lâu Phiền Vương cũng bị Mông Cức một kiếm chặt bỏ đầu, hiện tại, chiếc đầu hãy còn mặt mày dữ tợn của Lâu Phiền Vương còn rơi xuống bên chân Mông Cức.

Chỉ có điều, quân Tần cũng thương vong vô cùng nghiêm trọng.

Bốn ngàn quân Tần, có hơn tám trăm người chết trận, trên năm trăm người khác trọng thương!

Còn lại hơn hai ngàn sáu trăm người cơ hồ mỗi người đều mang thương tích, Mông Cức ngoại trừ trên mặt bị cắt rạch một đường máu, bả vai, bắp chân cùng với trên lưng cũng trúng một mũi tên, chẳng qua đây cũng chỉ là một chút thương tích nho nhỏ, sao bì được vết thương thực sự hắn đang mang trong lòng, người Tần phải tiêu vong cùng với công chúa Doanh Trinh gặp nạn mới là điều làm hắn không kìm được bi thương.

Theo nghĩa khác mà nói, niềm tin của Mông Cức đã bị sụp đổ.

- Tướng quân, chiến trường đều đã thu dọn xong xuôi rồi, kế tiếp làm sao bây giờ?

Không biết từ lúc nào, thân binh đội trưởng đi tới phía sau Mông Cức.

Mông Cức ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy toàn bộ những tướng sĩ quân Tần tử trận đã bị xếp chồng lên nhau lửa châm vào củi khô, cỏ trắng chất lên bên trên. Hơn năm trăm tướng sĩ bị trọng thương cũng đã được bố trí chu đáo trên lưng ngựa, ngay sau đó Mông Cức vung tay lên, mấy chục tướng sĩ quân Tần cùng cầm trong tay cây đuốc ném tới chỗ củi khô cùng cỏ trắng, chỉ chốc lát toàn bộ đống củi liền rừng rực bốc cháy.

Nhưng là, kế tiếp quân Tần cần phải đi đâu, trong lòng Mông Cức cũng vô cùng mờ mịt

Trở về Lâm Hà sao? Tất cả cụ già trẻ em đều đã bị giết sạch cả rồi, cả tòa thành trì cũng đã hóa thành đống hoang tàn, còn trở về nơi thương tâm mà làm gì? nguồn TruyenFull.vn

Nhưng không trở về Lâm Hà, quân Tần còn biết phải đi đâu? Mông Cức đột nhiên phát hiện, trời đất tuy rằng rộng lớn, nhưng người Tần bọn họ cũng không còn chỗ để dung thân nữa rồi.

Giữa lúc đó, trong lòng Mông Cức bỗng nhiên phát sinh ra một ý niệm trong đầu

Không bằng tiếp tục đi về hướng Bắc, liều mạng đi theo người Hung Nô chăng? Dân Tần chính là vì chống lại người Hung Nô mới phải di chuyển đến Cửu Nguyên, nếu có thể chết trận trên hành trình viễn chinh Hung Nô, cũng là không mất đi một cái đích lý tưởng, đúng vậy, nên kết thúc, Đế quốc Đại Tần đã diệt vong tám năm, bọn họ chống cự tới cuối cùng Đại Tần, cũng nên tự quyết định số phận cho chính mình.

Mông Cức Đang định hạ lệnh toàn quân đi lên phía Bắc, phía chân trời phương Tây bỗng vang lên tiếng kèn không dứt.

- Ừ, đây là… Mông Cức khoan thai quay đầu lại, chỉ thấy bên trên đường chân trời phía Tây không biết từ lúc nào đã bốc lên một đường màu đen nhàn nhạt, rõ ràng, một đoàn kỵ binh khổng lồ đang nhanh chóng hướng đến gần đây, lại không biết vậy đoàn kỵ binh này là người Lâm Hồ hay là người Hưu Chư từ Cao Khuyết tiến vào Hà Sáo Hưu chư nhân, hoặc là… Là quân Sở?

Tuy nhiên, cho dù là ai tới, đều không sao cả.

Đối phương nếu lựa chọn xuất hiện vào lúc này, nhất định sẽ không có ý gì tốt, nếu là kẻ thù, vậy một đội phi kỵ người Tần chuẩn bị nghênh một lần đột kích cuối cùng đi.

Xoay người lên ngựa, Mông Cức lại giơ lên trọng kiếm hai lưỡi.

Cuối cùng còn lại hơn hai ngàn sáu trăm kỵ binh cũng đều lên ngựa, lại ghìm cương chuyển đầu ngựa tập hợp tới phía sau Mông Cức.

Lúc này đây, Mông Cức không hô khẩu lệnh nữa, chỉ cầm trong tay trọng kiếm đi phía trước nhẹ nhàng dẫn dắt, phía sau hơn hai ngàn sáu trăm kỵ binh đều thúc chiến mã, đi theo y dào dạt về phía trước

Giữa tiếng kèn kéo dài không thôi, Hưu Chư Vương nhẹ nhàng giơ tay phải lên, kỵ binh dào dạt phía sau đều chậm lại nhanh chóng, lập tức lại hướng về hai cánh quân chậm rãi mở ra.

Bỗng chốc lúc đó, khóe miệng Hưu Chư Vương khẽ nhếch lên một ý cười nhàn nhạt.

Xem tình hình lúc này, quân Tần dường như vừa mới cùng người Lâu Phiền đánh một trận, tuy rằng giành được thắng lợi, nhưng bản thân cũng phải trả giá vô cùng nghiêm trọng và thê thảm, Cửu Nguyên người Tần hẳn là có trên năm ngàn kỵ binh, nhưng hiện tại, nhiều nhất còn lại trên ba ngàn kỵ binh, hơn nữa mỗi người đều là máu nhuộm chiến bào, hoặc ít hoặc nhiều trên người ai nấy đều mang theo thương tích.

Thoạt nhìn, đại quân của Hưu Chư tới đúng là thời điểm nha!

- Ha ha ha… Hưu Chư Vương không khỏi ngửa mặt lên trời cười ha hả.

Lấy bốn mươi ngàn kỵ binh của Hưu Chư đối phó với ba ngàn Kỵ binh quân Tần, cho dù quân Tần có dũng mãnh, trang bị có hoàn hảo, lại được huấn luyện tốt, thì lúc này đánh cũng sẽ là tất thắng không thể nghi ngờ. Quan trọng hơn là, đại quân Hưu Chư sau khi tiêu diệt quân Tần, có thể đoạt được áo giáp, cường cung, nỏ cứng cùng với các loại khí giới, lương thực, từ nay về sau, Hưu Chư đủ để xưng hung Mạc Bắc!

Nhưng mà, tiếng cười của Hưu Đồ Vương còn chưa dứt, chân trời phía Nam bỗng nhiên cũng vang lên tiếng kèn lệnh trầm bổng.

Bộ dáng tươi cười trên mặt Hưu Chư Vương bỗng chốc cứng lại, bốn mươi ngàn kỵ binh Hưu chư tiến vào Hà Sáo hiện tại đều ở bên người, vậy cho nên, từ phía Nam xuất hiện tuyệt đối sẽ không phải là người Hưu Chư, vậy thì là ai?

Lo lắng quay đầu lại, phía Nam cũng đều là dãy núi bao la chập chùng.

- Đại vương nhìn xem, kia là cái gì?!.Một gã kỵ binh Hưu Chư mắt sắc đột nhiên kêu to lên.

Hưu Chư Vương cùng mấy chục ngàn kỵ binh bên người vội vàng chăm chú nhìn lên, chỉ thấy trên mười dặm phía sau triền núi nhỏ kia đột nhiên mọc lên một ngọn cờ lớn màu vàng, nhìn thấy cờ vàng này, Hưu Chư Vương bỗng nhiên giật mình khinh hãi, bởi vì hắn biết, người Hồ trên thảo nguyên tuyệt đối không có loại cờ lớn này, rõ ràng lần này tới là người Trung Nguyên!

Người Trung Nguyên?!

Người Trung Nguyên làm sao lại xuất hiện ở chỗ này?!

Ngay sau đó, một đạo trường kích giương lên dày đặc như rừng cây theo sát sau cờ vàng, theo sau trường kích còn xuất hiện trọng binh giáp đông nghìn nghịt, chỉ trong chốc lát, hàng ngàn bộ binh giáp sĩ trên triền núi cao hùng dũng di chuyển xuống, lại dọc theo cánh đồng bằng phẳng hoang vu hướng về phía người Hưu Chư bên này chậm rãi tiến lại gần.

Theo sát sau bộ binh giáp sĩ là một đoàn xe chứa đồ quân nhu, lương thực.

Ước chừng non nửa canh giờ sau, đoàn xe quân nhu của người Trung Nguyên liên tục không ngừng mà theo triền núi đi đến, dường như kéo dài không dứt.

- Lui về phía sau, truyền lệnh các bộ, lập tức lui về phía sau!

Hưu Chư Vương không chút do dự truyền đạt mệnh lệnh lui về phía sau, giáp sĩ Trung Nguyên có bao nhiêu lợi hại hắn đều biết, nhớ năm xưa nếu không bởi vì không nếm được vị đắng từ bộ binh trọng giáp Đế Quốc Đại Tần, Hưu Chư Vương cũng sẽ không đem muội muội xinh nổi danh "bông hoa thảo nguyên hiến cho Tần Thủy Hoàng, lại càng không phải mang gia tộc dời khỏi đồng cỏ tươi tốt cùng nguồn nước dồi dào của thảo nguyên Lũng Tây.

Đại quân Hưu Chư hốt hoảng lui về phía sau, quân Tần cũng không tự chủ được ngừng lại.

Phía Nam mặt sau triền núi đột nhiên xuất hiện đại quân Trung Nguyên cũng thu hút sự chú ý của quân Tần.

Hưu Chư Vương không biết theo phía Nam triền núi phía sau toát ra nội tình người Trung Nguyên, Mông Cức và tướng sĩ quân Tần chỉ liếc mắt một cái liền thấy rõ ràng, quân Sở, khẳng định chỉ có thể là quân Sở! Cũng không biết, quân Sở đột nhiên xuất hiện tại chân núi phía Bắc, là vì cái gì? Là theo người Hồ phía Tây tìm kiếm tiện nghi, hay là tới cứu quân Tần?

Thực ra, Mông Cức cũng không hy vọng quân Sở tới cứu bọn họ.

Nếu quân Sở thật sự tới cứu quân Tần, cho dù Mông Cức hắn và quân Tần không cảm kích, ít nhất theo đạo nghĩa mà nói, người Tần hắn đều thiếu quân Sở một phần ân tình, Mông Cức đã quyết định vì Đại Tần, vì chiến thắng mà tuẫn tiết, hắn có thể chết nhưng không hy vọng trước khi chết còn nợ Hạng Trang và quân Sở một phần ân tình.

Hạng Trang cưỡi Ngựa Ô Truy, tại vòng vây của Úy Liêu, Bách Lý Hiền chậm rãi đi lên sườn núi

Lần này xuất chinh, quân Sở tất cả đều đi bộ, tốc độ hành quân đương nhiên không thể so sánh được với cưỡi ngựa, đáng mừng nhất chính là quân Tần cùng người Lâu Phiền chiến đấu tại chiến trường ngay dưới chân núi Bắc Lộc, mà thành Cửu Nguyên lại ở chân núi Nam Lộc, cho nên chỉ cần vòng qua chân núi nhỏ này, quân Sở có thể tiến thẳng ra chiến trường bên cạnh.

Theo triền núi cao nhìn xuống nhận thấy, đại quân Hưu Chư đang muốn rút lui, ngựa của quân Tần đứng lại, xa xa còn có xác chết lan tràn khắp nơi trên chiến trường, tất cả đều thu hết vào trong tầm mắt.

Thậm chí ngay cả bên trong không khí đều có thể ngửi thấy được mùi máu tươi phảng phất.

Bách Lý Hiền thở dài.

- Thượng tướng quân, chúng ta có lẽ đã tới chậm.

- Không, chúng ta tới không thể coi như là quá muộn.

Hạng Trang lắc lắc đầu, quân Tần mặc dù đang cùng người Lâu Phiền chém giết lẫn nhau, tổn thất vô cùng nghiêm trọng nhưng vẫn còn quân đội tinh nhuệ, còn lại hai ba ngàn quân Tần chính là mầm móng còn sót lại, quân Sở rất nhanh có thể huấn luyện ra một đội kỵ binh hùng mạnh.

Nghĩ một chút, Hạng Trang lại nói:

- Tử Lương, kế tiếp nhờ cậy ngươi!

- Thượng tướng quân yên tâm, tại hạ không dám trái lệnh.

Bách Lý Hiền hướng Hạng Trang chắp tay thở dài, lập tức ở Bách Lý Mậu, Do Uyên lấy ngựa lao đi xuống sườn núi.

Úy Liêu tay nắm lấy mui lều nhìn ra xa một chút, bỗng nhiên nói:

- Thượng tướng quân, người Hưu Chư hình như không mang theo dê bò hay trẻ em!

- Phải không?

Hạng Trang nghe vậy nôn nóng nhìn lên chăm chú, quả nhiên phát hiện đại quân Hưu Chư tất cả đều là kị binh yên lặng, trong đoàn quân cũng không tìm thấy một đầu dê hay bò, một bong trẻ em, tình hình lúc này đã có chút khác thường, bởi vì dân tộc du mục khi xuất chinh, tất cả dê bò gia súc cùng với người già trẻ nhỏ, tất cả đều cùng với quân đội xuất chinh, một là đảm bảo về hậu cần, cái chính là để bảo vệ người trong bộ tộc.

Úy Liêu vuốt vuốt bộ râu dài dưới cằm, bỗng nhiên nói:

- Xem ra, người Hưu Chư đã đến mức thật sự cấp bách.

Con ngươi Hạng Trang thoáng chốc xẹt qua một tia nhìn lạnh lung, Úy Liêu ngụ ý rất rõ ràng, kỵ binh Hưu Chư đã rất cấp bách, dê bò chăn thả của họ, còn có người già và trẻ em chỉ sợ vẫn còn lại ở phía sau.

Chừng nửa chén trà sau, Bách Lý Hiền liền thúc ngựa đi tới trước mặt Mông Cức.

Mông Cức lạnh nhạt đối với Bách Lý Hiền nói:

- Tử Lương huynh, ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

Bách Lý Hiền sửng sốt nói:

- Tiểu đệ là người như thế nào, Thiên Phóng tâm chắc hẳn so với người khác đều hiểu rõ được, chỉ cần là ta, Bách Lý Hiền nhận định sự tình thì tuyệt đối không có khả năng.

Mông Cức thở dài:

- Tử Lương huynh, kiếp sau đi, kiếp sau chúng ta sẽ lại làm huynh đệ.

- Vì sao phải đợi kiếp sau?

Bách Lý Hiền nói:

- Trọn kiếp này, chúng ta sẽ làm năm mươi năm huynh đệ!

Mông Cức lắc lắc đầu, lại thản nhiên nói:

- Tử Lương huynh, tiểu đệ này lập tức triệu tập tất cả tướng sĩ toàn quân, nguyện ý đi theo ngươi, nguyện ý về Đại Sở, tiểu đệ tuyệt đối không gây khó dễ

- Như vậy Thiên Phóng huynh ngươi đâu?

Bách Lý Hiền có chút bất ngờ.

Mông Cức bình tĩnh nhưng trong giọng nói lại có phần thê lương, Bách Lý Hiền mơ hồ nghe ra một chút ý tứ hàm xúc, Mông Cức lại không để ý tới Bách Lý Hiền mà xoay người thúc ngựa, lao về phía quân Tần cách đó không xa.

Chương 178: Lựa chọn của quân Tàn

Âm thanh cọ sát được được, gió mát chầm chậm.

Mông Cức cưỡi Xích Lưu bảo mã đỏ rực như lửa theo kỵ binh quân Tần rước trận chậm rãi đi qua, trong chốc lát, ánh mắt của hơn hai ngàn sáu trăm tướng sĩ cùng đồng loạt tập trung trên người Mông Cức, thậm chí ngay cả những binh sĩ trọng thương đang nằm bò trên lưng ngựa cũng cố gắng ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tôn sùng cuồng nhiệt nhìn chăm chú vào Mông Cức.

Họ Mông ở đại Tần mấy đời trung lương, đến đời Mông Điềm, danh tiếng họ Mông lại đạt tới cực hạn, hơn nữa bởi vì lý do Mông Điềm chết oan uổng, họ Mông càng thêm có được sự đồng tình của tướng sĩ quân đoàn Trường Thành, nói thẳng ra, ngày đó tướng sĩ quân Tần vốn nguyện trung thành với họ Doanh đã chuyển sang họ Mông.

Đương nhiên, đối tượng mà họ Mông nguyện trung thành cho tới bây giờ vốn không có thay đổi quá nhiều, vẫn chính là họ Doanh.

Đối với họ Mông lấy trung lương thủ tiết truyền lại đời sau mà nói, phản bội là điều không thể tưởng tượng, người Trung Quốc từ xưa tới nay thờ phụng tổ tiên, đối với mỗi một người Trung Quốc mà nói, không tuân theo tổ huấn gần như chính là bị tổ tiên trách mắng, là bị người đời phỉ báng, sau khi chết cũng không được nhập phần mộ tổ tiên, linh đường, đó chính là để tiếng xấu muôn đời.

Trên thực tế, Mông Cức cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới phải làm trái tổ huấn.

Vừa mới rồi, Mông Cức thậm chí cũng nghĩ tới lên phía Bắc đánh Hung nô mà tuẫn tiết, cũng không muốn sống cho qua ngày mà làm trái với tổ huấn.

Đương nhiên, nếu Doanh Trinh gả cho Hạng Trang, hơn nữa lấy danh nghĩa người chủ ra lệnh cho Mông Cức và Bộ Khúc nguyện trung thành Hạng Trang, thì lại là chuyện khác

Đón nhận ánh mắt cuồng nhiệt mà tôn kính của tướng sĩ quân Tần, Mông Cức hô lớn:

- Các tướng sĩ, Đế quốc Đại Tần đã diệt vong, thân là dân nước Tần, các người đi theo họ Mông bảo hộ Cửu Nguyên, sứ mạng cũng đã hoàn thành. Hiện tại, Mông Cức ta lấy danh nghĩa tướng quân, chính thức giải tán quân đoàn Trường Thành, đồng thời cho phép các ngươi rời khỏi Cửu Nguyên…

Còn chưa dứt lời, tướng sĩ quân Tần đã ào ào đánh đứng lên đánh trống reo hò.

- Không, Mông tướng quân, chúng tôi không đi, chúng tôi đi theo người!

- Đúng, Mông tướng quân, người đi đâu chúng tôi đi theo người tới đó! nguồn TruyenFull.vn

- Nói rất đúng, cho dù phải chết cũng muốn cùng Mông tướng quân chết ở một chỗ.

- Mông tướng quân, người đừng nói gì nữa, chúng tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi người!

- Đúng vậy, tướng quân nếu khăng khăng muốn đuổi chúng tôi đi, chúng tôi sẽ chết trước mặt người!

Nói xong, không ít tướng sĩ quân Tần bắt đầu không khống chế được cảm xúc, đều kêu to lên.

Vài chục tướng sĩ quân Tần thậm chí giơ cao lưỡi kiếm, thoáng chốc đặt lên cổ chính mình, nếu Mông Cức kiên trì giải tán quân đoàn Trường Thành, bọn họ tuyệt đối sẽ không chút do dự cắt yết hầu của chính mình.

Cách đó không xa, Bách Lý Hiền nhìn thấy mọi thứ, trong lòng có chút cảm thán.

Bách Lý Hiền tuy rằng cùng Mông Cức giao hảo, hai người cũng tâm đầu ý hợp, nhưng vẫn thật không nghĩ tới trong cảm nhận của tướng sĩ quân Tần ở quân đoàn Trường Thành, không ngờ Mông Cức lại có vị trí cao đến vậy. Đương nhiên, Bách Lý Hiền rất rõ ràng, tướng sĩ quân Tần trong quân đoàn Trường Thành sở dĩ ủng hộ Mông Cức như vậy nguyên do là ở họ Mông cùng Mông Điềm là chủ yếu.

Mông Cức cũng cảm thán trong lòng, câu kế tiếp cũng không thể nói được.

Lập tức Mông Cức lại thúc ngựa đi tới trước mặt Bách Lý Hiền, nói:

- Tử Lương huynh, ngươi cũng thấy đấy, đây là các tướng sĩ tuyển chọn, bọn họ cũng không mong muốn rời khỏi Cửu Nguyên…

- Bọn họ chẳng qua là không muốn rời khỏi ngươi.

Bách Lý Hiền nói.

- Đều giống nhau.

Mông Cức thản nhiên nói.

- Dù sao bọn họ không muốn quay về đau khổ…

Bách Lý Hiền lại cắt lời Mông Cức nói:

- Thiên Phóng huynh, ngươi có biết hay không, công chúa Doanh Trinh không có bị giết hại?

- Sao?!

Mông Cức nghe vậy sắc mặt đại biến, trầm giọng nói:

- Tử Lương huynh, ngươi vừa rồi nói cái gì, Công chúa nàng…

Bách Lý Hiền gật gật đầu nghiêm nghị nói:

- Công chúa Doanh Trinh được hơn mười thị vệ liều chết bảo vệ, thừa lúc loạn trốn khỏi Lâm Hà, tuy nhiên vì bảo vệ Công chúa điện hạ, mười danh sĩ thị vệ kia đều tử trận. Công chúa điện hạ tuy rằng bị kinh hãi không ít, nhưng vào thời điểm cuối cùng được một đội kỵ binh tuần tra của Đại Sở ta cứu.

- Công chúa điện hạ thật sự không sao?

Mông Cức vừa mừng vừa sợ lại vừa hoài nghi hỏi lại.

Bách Lý Hiền nói:

- Công chúa đang ở Cửu Nguyên, Thiên Phóng huynh hiện tại có thể quay về gặp nàng.

- Tốt quá, tiểu đệ lập tức trở về Cửu Nguyên.

Mông Cức dứt lời, lại gọi phó tướng Mông Khanh đến trước mặt, lệnh cho hắn tạm thời thống lĩnh quân đội, dặn dò hắn nghe theo sự điều khiển của Bách Lý Hiền, dùng hết sức phối hợp quân Sở tác chiến. Sắp xếp ổn thỏa, Mông Cức liền mang theo hơn mười kỵ binh lập tức rời khỏi đại quân, trèo đèo lội suối vội vàng trở về Cửu Nguyên.

Quân Sở đã trụ lại đầu trận tuyến, đang cùng đại quân Hưu chư đối lập từ xa.

Thân quân bản trận, Hạng Trang đã để Tấn Tương mở bản đồ Cửu Nguyên, đang cùng Úy Liêu, Vũ Thiệp vây quanh bản đồ nghiên cứu thảo luận chiến thuật.

Úy Liêu vỗ vỗ bản đồ, trầm giọng nói:

- Thượng Tướng Quân, tổng hợp tin tức do thám mã truyền lại, lão hủ này dám khẳng định, người già, trẻ em và dê bò của người Hưu chư ngụ tại vùng phụ cận Cao Khuyết cách đây không xa, Cao Khuyết cách nơi đây còn không đến hai trăm dặm, kỵ binh tập kích xác thực trước sớm mai có thể đuổi tới!

Vũ Thiệp có chút biến đổi nói:

- Quân sư là nói, tập kích người già trẻ em và súc vật của người Hưu chư ở tại Cao Khuyết?

Hạng Trang nói:

- Bất ngờ tập kích phải không, phải bức đại quân Hưu chư quay về cửa ải Cao Khuyết, nếu không, để một đội kỵ binh Hưu chư khổng lồ như vậy ở tại Hà Sáo, chúng ta phải cả ngày đề phòng, còn luyện binh thế nào?

Úy Liêu nói:

- Vấn đề là, người Hưu chư còn lưu lại Cao Khuyết ít nhất hai vạn kỵ binh!

- Thế này đúng là đại phiền toái.

Hạng Trang trầm ngâm một lát sau nói:

- Kỵ binh của chúng ta còn không có tập huấn, hiện tại không thể cùng người Hưu chư liều mạng, xem ra, chỉ có thể lấy bước bộ so với cưỡi ngựa, lấy bày binh bố trận để làm bình phong, thận trọng tiến về Cao Khuyết, người Hưu chư nếu không muốn cùng chúng ta quyết chiến, vậy thì cũng chỉ có ngoan ngoãn rời khỏi Cao Khuyết.

Úy Liêu nhíu mày nói:

- Nhưng là phải có kỵ binh phối hợp mới được chứ.

Hạng Trang chấp nhận gật gật đầu, trọng giáp bộ binh đánh với khinh kỵ binh, tại chỗ phòng thủ cũng liền thôi, có thể bày ra trận mai rùa tuyệt đối phòng ngự, kỵ binh quân địch bất kể tấn công theo phương hướng nào, đều đã lọt vào bản phương bộ binh đánh phủ đầu, nói như vậy, nói vậy, đó là năm nghìn bộ binh đối phó với một trăm ngàn kỵ binh, ở phương diện phòng thủ, trước khi tên bắn hết, kỵ binh đừng nghĩ tới việc tiếp cận người.

Mà nếu quả thật bộ binh muốn phản kháng lại, vậy phức tạp rồi, nếu là tiến công, nhất định phải đẩy mạnh tiến về phía trước.

Nếu chỉ đẩy mạnh phía trước, như vậy sẽ không thể tránh né hai cánh cùng với phía sau, đây chính là điểm yếu, bởi vì khinh kỵ binh quay lại như gió, có thể chuyển hướng tấn công rất nhanh, mà trọng giáp bộ binh lại phải dựa vào trận địa nghiêm túc, cẩn thận cùng với chiến xa làm lá chắn, biến trận địa nguyên bản khi so sánh với khinh kỵ binh, đẩy mạnh về phía trước thì càng them không theo kịp về tiết tấu.

Cứ như vậy, kỵ binh có thể dễ dàng tìm ra sơ hở của bộ binh đồng thời công kích.

Mà nếu quả thật bên ta cũng có khinh kỵ binh bảo hộ thì sự lo lắng này cũng không tồn tại.

Bởi vì kỵ binh quân địch bất kể phát động tập kích theo phương hướng nào thì trước tiên đều bị kỵ binh ta chặn đánh, trong khoảng thời gian khi kỵ binh ta chặn đánh này, bộ binh bên ta có thể nhân lúc đó thay đổi thế trận, đem tên bắn về phía kỵ binh địch, lúc này, kỵ binh bên ta lại hướng hai cánh nhanh chóng rút lui, kỵ binh quân địch đã lọt vào thế trận trường kích của bộ binh ta cùng với cường cung nỏ tốt đánh phủ đầu.

Hiện giờ quân Sở tuy rằng chiến mã có đủ nhưng cũng không phải cứ cưỡi trên lưng chiến mã là có thể trở thành kỵ binh.

Hạng Trang nếu khiến quân Sở cưỡi trên lưng ngựa làm kỵ binh đến bảo hộ quân binh yếu ở bên cánh cùng với phía sau, như vậy kết quả cuối cùng chính là, không chỉ bảo hộ không được bộ binh bên cánh cùng phía sau, thậm chí còn có thể lật đổ thế trận binh bản khoan thai, điều này không phải là không có khả năng, cho nên Úy Liêu mới có chút đồng nhất.

Úy Liêu vừa nói xong, Bách Lý Hiền liền ở Bách Lý Mậu, Do Uyên hộ vệ vội vàng về tới thân quan bản trận.

Hạng Trang, Úy Liêu lúc này đứng dậy đón chào, Vũ Thiệp cho dù xa địa dừng ở mặt sau, cho đến ngày nay, hắn đối với người Tần vẫn còn giữ thành kiến.

- Tử lương, thế nào?

- Thượng tướng quân, may mắn không phụ mệnh!

Bách Lý Hiền chắp tay, lại xoay người tay cung kính nói:

- Thượng tướng quân, đó chính là phó tướng của tướng quân Mông Cức – Mông Khang.

- Mông Khang tướng quân.

Hạng Trang mỉm cười thở dài.

Mông Khang chỉ lạnh nhạt đáp lễ, hơn nữa nghiêng đầu, con mắt còn không có nhìn Hạng Trang một chút.

Đứng phía sau Hạng Trang, Cao Sơ giận tím mặt, tiến lên định răn dạy thì bị Hạng Trang chặn lại, tướng sĩ quân Tần trong lòng như vậy cũng rất bình thường, mặc kệ nói như thế nào, bọn họ đều vừa mới mất đi vợ con cùng phụ mẫu, gặp phải chuyện như vậy, ai có thể có tâm tình tốt được?

Bách Lý Hiền vỗ vỗ bả vai Mông Khang, hướng về Hạng Trang nói:

- Thượng tướng quân, Mông Cức tướng quân đã nói, đem toàn lực của kỵ binh của quân Tần phối hợp quân ta tác chiến.

Cửu Nguyên, hành dinh công chúa.

Mông Cức quỳ thẳng trên mặt đất, lộ vẻ sầu thảm nói:

- Mạt tướng bất lực, liên lụy công chúa điện hạ gặp nạn, đáng tội chết!

Doanh Trinh vội tiến đến nâng Mông Cức dậy hạ giọng nói:

- Mông tướng quân xin hãy mau đứng lên.

Nói một chút, Doanh Trinh lại nhẹ nhàng thở dài, trầm tĩnh nói:

- Tuy nhiên, bản cung thật không nghĩ tới, còn có thể được gặp lại tướng quân.

Mông Cức không chịu đứng lên, lộ vẻ sầu thảm nói:

- Mạt tướng bất lực, làm liên lụy công chúa, càng hại chết người già trẻ em trong thành ven sông.

Doanh Trinh lắc đầu nói:

- Không, Mông tướng quân, việc này không thể trách ngươi, đây đều là tội ác của người Lâu Phiền, người Lâu Phiền chứ không phải ngươi.

- Công chúa điện hạ yên tâm, người Lâu Phiền đã bị người Tần ta giết sạch rồi!

Mông Cức dừng lại một chút nói:

- Bao gồm cả Lâu Phiền vương, tất cả người Lâu Phiền toàn bộ đã đền tội.

- Nói như vậy, người già trẻ em ở thành ven sông đã có thể yên nghỉ.

Doanh Trinh nghe vậy giọng điệu không khỏi thở dài, chỉ cần Lâu Phiền vương đã chết, trên đời này sẽ không còn ai có thể biết được trận thảm án Lâm Hànày là Doanh Trinh nàng sắp đặt, bởi vì toàn bộ người biết được sự thật đều đã chết, về phần Hưu Chư vương căn bản là không biết gì cả.

Yên Sơn Bắc Lộc.

Ban ngày chiến trường chém giết vô cùng oanh liệt, lúc này đã là một mảng tĩnh mịch.

Thi thể người Lâu Phiền vẫn vắt ngang trên chiến trường, quân Tần tuy rằng thu dọn chiến trường, chỉ có điều là thu đi thi thể của người dân Tần bọn họ, đối với thi thể của người Lâu Phiền căn bản là mặc kệ.

Giữa lúc đó, một thi thể người Lâu Phiền giật giật một cách kỳ lạ.

Lập tức đầu của Công Thúc Thuyết nhô ra từ dưới đống thi thể của người Lâu Phiền, hóa ra tại đây dưới cỗ thi thể còn có một hố lõm, vừa lúc có thể giấu người, hơn nữa phía trên còn có mấy cỗ thi thể chồng chất lên nhau để che chắn, Công Thúc Thuyết mới tránh được quân Tần thu dọn chiến trường, tham lam hít không khí, Công Thúc Thuyết lại thừa dịp nửa đêm nhằm hướng Bắc khập khiễng đi tới…!..

Chương 179: Hưu Chư tổn thất nặng nề

Hai ngày sau, Dương Sơn Nam Lộc.

Trên thảo nguyên bằng phẳng trống trải, liên quân Sở Tần đang chậm rãi tiến về phía trước.

Bộ binh quân Sở chuẩn bị triển khai trận hình tiến công, cầm trong tay trường kích, trên người mặc trọng giáp nặng làm đội tiền tiêu, trương nỏ tì trên tay, nỏ được dẫn ở giữa lưng, khinh bộ binh quyết trương nỏ làm đội thứ hai, cung tiễn thu cầm trường cung trong tay làm đội thứ ba, lại do kỵ binh Tần quân phụ trách bảo vệ hai cánh, chiến xe bảo vệ xung quanh phía sau, toàn quân tựa như quái thú áo giáp chậm rãi hướng về Cao Khuyết.

Ở phía trước liên quân Tần Sở, cùng với phía sau hai cánh còn lại là vô số kỵ binh Hưu Chư vô cùng vô tận.

Bốn vạn kỵ binh Hưu Chư, nghe có vẻ không nhiều lắm, nhưng cũng rải khắp trên thảo nguyên bằng phẳng, cũng tuyệt đối là một bức tranh cuốn tròn tráng lệ đẹp lạ thường không gì sánh được, nếu như từ trên bầu trời quan sát, trong vòng mười dặm, hầu như toàn bộ thảo nguyên đều bị kỵ binh của người Hưu Chư như sóng biển chôn vùi lấp.

Một khi kỵ binh Hưu Chư bắt đầu chạy trốn, chạy nước rút, thì thế càng kinh người.

Tuy nhiên, tướng sĩ Sở Tần cũng không hề sợ hãi, điểm mạnh của trận hình liên quân Sở Tần giống như là tảng đá ngầm trong sóng to biển lớn, mặc cho gió to sóng lớn như nào, ta vẫn lù lù bất động. Kỵ binh Hưu Chư nếu chỉ là một tiểu đội kỵ binh xuất động nhiễu loạn tiến về phía trước, tự có Tần kỵ ứng phó, chỉ khi nào có ngàn Hồ kỵ trở lên tới gần, thì lập tức sẽ lọt vào làn sấm sét cung nỏ của quân Sở.

Đối với kỵ binh Hưu Chư mặc giáp trụ mỏng mà nói, cường cung nỏ rắn của bộ binh quân Sở tuyệt đối là sự uy hiếp trí mạng.

Từ trước thiên hạ khởi đầu cho đến nay, kỵ binh Hưu Chư đã nếm trải qua vô số lần công kích, hàng ngàn kỵ binh bị thương vong trầm trọng, tuy nhiên cuối cùng cũng không thể ngăn cản được bước chân của liên quân Sở Tần, rốt cuộc để cho liên quân Sở Tần đẩy mạnh đến dưới cửa ải Cao Khuyết.

Nhìn đại quân vùng Trung Nguyên cuồn cuộn nghiền ép tới, Hưu Chư không nén được thở dài.

Ngay mới vừa rồi, quy mô kỵ binh Hưu Chư tiến công lại bị đại quân Trung Nguyên làm cho tan rã, ngoại trừ mấy trăm thi thể trên chiến trường ra, người Hưu Chư không hề đạt được gì, về phần đại quân Trung Nguyên, thậm chí không hề có thương vong, tổn thất của bọn họ chỉ là tên, chết tiệt tên, đại quân vùng Trung Nguyên dường như vĩnh viễn không hề hết tên.

Tới giờ khắc này, Hưu Chư vương cũng hiểu rất rõ ràng.

Trừ phi đại quân Hưu Chư không tiếc hy sinh kỵ binh tinh nhuệ tiến hành quyết chiến quy mô lớn, bằng không thì, chỉ vẻn vẹn một chút ít kỵ binh tiến hành tập kích quấy nhiễu tiến công với quy mô nhỏ căn bản là không đủ để hăm dọa đại quân Trung Nguyên rút lui, thật sự là nếu tiến hành quyết chiến quy mô lớn với đại quân Trung Nguyên, đại quân Hưu Chư có bao nhiêu phần thắng?

Tuy nhiên nói đi phải nói lại, để cho Hưu Chư vương lúc đó rời khỏi Cao Khuyết, vứt bỏ mộng tưởng chiếm cứ Hà Sáo, bất kể thế nào y cũng không cam tâm, Hà Sáo, tuy thế nhưng chẳng khác gì viên minh châu quý báu, người Hưu Chư nếu như có thể chiếm được Hà Sáo, tối đa không quá năm mươi năm, nhân khẩu sẽ tăng lên, thực lực sẽ mạnh lên rất nhiều!

Hưu Chư đột nhiên quay đầu lại phân phó đội trưởng kỵ thân binh: - Đi, gọi mấy vạn kỵ trưởng tới đây cho bản vương!

Đội trưởng thân kỵ binh vâng dạ, lĩnh mệnh đi, nhìn bóng dáng đội trưởng thân kỵ đi xa, khóe miệng Hưu Chư hiện lên tia sát khí dữ tợn.

Quân Sở, dưới đại kỳ.

Bách Lý Hiền giơ quạt lông lên che trán, nhìn quan thành Cao Khuyết phía trước xa xa, lại quay đầu lại mỉm cười nói với Hạng Trang và Úy Liêu: - Thượng Tướng quân, quân sư, Hưu Chư vương không có bản lĩnh gì, lại quá tham lam, không để y nếm chút vị đắng, y sẽ tuyệt đối không bỏ qua Hà Sáo đâu, cho nên tiếp theo, đại quân Hưu Chư sẽ tiến công quy mô lớn.

Vừa dứt lời, khắp nơi đều vang lên kèn lệnh người Hồ thê lương trầm thấp, trong tiếng kèn kéo dài mãi không thôi, kỵ binh Hưu Chư tại bốn phía vốn đang lôi kéo quân Sở thì lập tức lại như thủy triều hướng về phía trước lui quay lại, chỉ trong chốc lát, gần bốn vạn kỵ binh Hưu Chư ở phía trước dưới quan ải Cao Khuyết mở rộng triển khai trận hình kỵ binh kéo dài chặt chẽ.

Khóe miệng Hạng Trang thoáng chốc hiện lên nụ cười mờ nhạt, trầm giọng nói: - Quả nhiên Tử Lương liệu việc như thần.

Nếu Hưu Chư vương muốn chơi, vậy thì để cho y chơi, Hạng Trang lập tức vung tay phải lên, lãnh đạm nói: - "Đại kỳ truyền lệnh, toàn quân dừng đi tiếp, kết trận hình ngay tại chỗ thành đại trận phòng ngự hình tròn!

Hạng Trang ra lệnh một tiếng, liên quân Sở Tần liền thoáng chốc đã bắt đầu biến trận.

Trọng giáp bộ binh là đội đầu, khinh bộ binh, cung tiễn thủ đều dừng bước.

Binh đồ quân nhu phía sau vẫn tiếp tục đi về phía trước, đem đủ hai nghìn xe đồ quân nhu tại bên ngoài toàn bộ trận hình kết thành một tấm chắn lớn, cầm trong tay trường kích, bộ binh trang bị trọng giáp nặng ở ngoài, cầm trong tay trương nỏ, yêu dẫn nỏ, quyết trương nỏ thủ vây thứ hai, cung thủ, kỵ binh quân Tần và thân binh của Hạng Trang thì nấp trong vòng vây.

Quân Sở kết trận xong, kỵ binh Hưu Chư phía trước cũng bắt đầu xuất hiện di chuyển khác thường.

Tuy nhiên, đối với sự di chuyển khác thường của kỵ binh Hưu Chư, Hạng Trang cũng chẳng để tâm. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Bởi vì người Hồ lúc này, tại chiến lược, chiến thuật đều thuộc ở giai đoạn nguyên thủy, không giống vùng Trung Nguyên đã trải qua hàng trăm năm thời đại Chiến quốc, bất luận là chiến lược hay chiến thuật, hoặc là nhân văn, triết học, đều đã phát triển tới một tầm cao rồi, chiến thuật, cho tới bây giờ chỉ có thể học tập trong chiến đấu mà thôi.

Cho dù là dân tộc Hung Nô, trước đó là Mạo Đốn, chiến thuật cũng không hề đáng nói.

Trước đó Mạo Đốn, các bộ dân tộc Hung Nô trong lúc bắn giết nhau trên cơ bản gần như là kéo bè kéo lũ đánh nhau, người nào nhiều hơn, quả đấm của ai mạnh, thì người đó là thủ lĩnh, hoặc là Thiền Vu.

Sự xuất hiện của Mạo Đốn đã hoàn toàn thay đổi bố cục này, Mạo Đốn thông minh hiếu học, hơn nữa bên cạnh lại có vài nô lệ vùng Trung Nguyên lưu vong đến thảo nguyên Mạc Bắc tuy rằng ông ta không được học tập hệ thống địa học từ các học thuyết gia nổi tiếng Trung Nguyên, nhưng ít ra cũng có Khải Mông từng là hoc thuyết gia có tiếng, vì thế mà sau này ông ta đã tạo nên một nền móng cơ sở cực kỳ vững chắc.

Nguyên nhân chính là sự xuất hiện của Mạo Đốn, dân tộc Hung Nô với có thể chinh phục được Đông Hồ.

Tại lúc đó, Đông Hồ luận về nhân khẩu, dẫn nỏ, hay là khoa học kỹ thuật đều mạnh hơn người Hung Nô, nhưng chỉ vì sự xuất hiện của Mạo Đốn, người Đông Hồ cuối cùng bại dưới người Hung Nô, đồng thời từ đó về sau không thể gượng dậy nổi, tận cho đến năm trăm năm sau, dân tộc Tiên Bi nằm trong một nhánh của Đông Hồ đã một lần nữa quật khởi, chiếm toàn bộ thảo nguyên Mạc Bắc.

Cho nên, đối với sự di chuyển khác thường của người Hưu Chư, Hạng Trang cũng không để tâm.

Úy Liêu, Bách Lý Hiền cũng không để tâm đến đội hình của người Hưu Chư, đối với người Hưu Chư, Bách Lý Hiền không hề xa lạ gì, kỵ binh Hưu Chư không thể tạo sự uy hiếp đối với đại trận phòng ngự của quân Sở, kỵ binh Hưu Chư không tới thì thôi, nếu thật sự cường công, tuyệt đối sẽ đụng phải trận hình phòng ngự của quân Sở mà bị đầu rơi máu chảy!

Sau một lát, kỵ binh Hưu Chư cuối cùng khởi xướng tấn công.

Hơn vạn kỵ binh dàn hàng ngang lộ rõ sự rối loạn, về phía đại trận phòng ngự của quân Sở chậm rãi tiến tới nghiền ép, hơn nữa theo thời gian, kỵ binh Hưu Chư tốc độ chạy trốn càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng, mấy ngàn móng chân ngựa gõ xuống mặt đất, tiếng vó ngựa ình ình hầu như làm vỡ nát màng tai mọi người.

Không ít tướng sĩ quân Sở nhát gan tức thì bị kích động.

Trên ngàn kỵ binh tụ hợp xung phong, ánh mắt liếc nhìn đội ngũ nằm ngang, vô số toàn đầu ngựa di chuyển, vô số móng ngựa phi nhanh, vô số bờm ngựa đón gió bay phần phật, vô số người Hưu Chư vung binh khí gào thét, tình huống này không bị cản trở, thanh thế này nghiền nát đất trời, người chưa từng kinh qua căn bản là không thể tưởng tượng nổi.

Tuy nhiên, hầu hết lão binh căn bản là bất động, bởi vì bọn họ bết, đó chỉ là hù người ta mà thôi.

Vốn chính là, liên quân Sở Tần mặc dù chỉ có hai mươi ngàn người, nhưng đằng sau trận phòng ngự dày đặc, lại có nhiều xe đồ quân nhu, đang mở rộng trên dưới một trăm bộ, kỵ binh Hưu Chư lại không thể nhìn thấy được phạm vi hoành trận kỵ binh, thì có ý nghĩa gì? Cũng muốn từ trên khí thế để áp đảo quân Sở, theo tâm lý hơi kinh sợ một chút mà thôi.

Đối với sự tập hợp này, bộ lạc du mục thật ra thì quá hiểu rõ nằm lòng.

Khoảng cách quân Sở chưa đến năm trăm bước thì kỵ binh Hưu Chư đang cuồn cuộn về phía trước lại giống như gặp đã ngầm, đột nhiên chia ra làm hai luồng, bắt đầu là nghiêng đi cắt về hai bên sườn của trận hình quân Sở, lại sau một khắc, mấy nghìn kỵ binh bao bọc từ phía sau trận kỵ binh Hưu Chư đột nhiên xung phong liều chết xông ra.

Có chút thú vị, khóe miệng Hạng Trang nhếch lên nụ cười nhạt.

Bỗng nhiên trong lúc đó, Hạng Trang vung tay phải lên, lãnh đạm nói: - Đại kỳ truyền lệnh, chuẩn bị đón đánh.

Tấn Tương từ phía sau Hạng Trang leo lên chiến xa, tiếp nhận đại kỳ từ trong tay bốn gã thân binh, quay về phía trước ra sức vẫy lên, sau một khắc, chủ tướng các quân doanh đang chăm chú nhìn đại kỳ trong quân đều quay người xoay đầu lại, hướng về bộ khúc truyền lệnh tác chiến, trong chốc lát, trong trận quân Sở sôi động lên.

Bộ binh trọng giáp bên ngoài vòng đều dựng thẳng trường kích lên, loáng cái đã hình thành một rừng trường kích dày đặc.

Nỏ binh trong vòng đều nhanh chóng kéo nỏ, đem mũi tên nhắm về phía kỵ binh Hưu Chư đang cuồn cuộn lao đến.

Các cung thủ trong vòng trong cũng dỡ trường cung xuống, lại cởi túi cung tên trên lưng xuống, đem những mũi tên nanh sói lấy ra, chậm rãi cắm tới chân phải trước mặt.

Khoảng cách hai quân còn lại chưa đến trăm bước, trường cung thủ quân Sở đã bắt đầu gây khó dễ.

Đi cùng với tiếng vun vút xé gió, bốn ngàn trường cung thủ đã đem bốn ngàn mũi tên nanh sói bắn về phía trước, tức thì trong không trung dày đặc mưa tên, hướng về chính diện rơi lên đầu kỵ binh Hưu Chư, trong trận kỵ binh Hưu Chư lập tức người ngã ngựa đổ.

Trong những tiếng kêu rên thê lương, ít nhất có hơn hai trăm kỵ binh Hưu Chư bị rơi xuống ngựa, không chờ bọn chúng bò lên, kỵ bin Hưu Chư từ phía sau đã như mưa rền gió dữ đạp trên đỉnh đầu bọn chúng mà qua, vô số móng ngựa từ trên không trung đạp xuống, tức thì mấy trăm kỵ binh Hưu Chư bị ngựa giẫm thịt nát xương tan!

Ngay lúc kỵ binh Hưu Chư tiến vào khoảng gần trăm bước, quyết trương nỏ của quân Sở, yêu dẫn nỏ, tí trương nỏ cũng đều triển khai, nỏ tiễn trúng mục tiêu thật ra phải dựa vào phạm vi lớn bao trùm mới đả thương địch thủ cao hơn nhiều hơn, kèm theo các loại nỏ của quân Sở nổi lên, chốc lát kỵ binh Hưu Chư thương vong tăng mạnh lên.

Đợi khi kỵ binh Hưu Chư bì giáp vọt tới xung quanh trước xa trận quân Sở, thì toàn bộ trận hình kỵ binh đã thưa thớt nhiều, khoảng cách chưa tới trăm bước, kỵ binh Hưu Chư ít nhiều đã thương vong hơn một nghìn tên!

Chương 180: Đại thắng

Tại trận chiến ít nhất có hơn một ngàn kỵ binh thương vong thảm trọng, kỵ binh Hưu Chư triển khai đi đầu cuối cùng xông tới trước trận xe đồ quân nhu của quân Sở, mặc dù xe đồ quân nhu trước mặt vững chắc cồng kềnh, nhưng kỵ binh Hưu Chư không sợ chết không hề có ý hạn chế tốc độ ngựa, nói là chậm nhưng thật ra rất nhanh, hàng trăm kỵ binh đã hung hăng đụng vào xe trận.

Trong chốc lát, những tiếng va chạm rất lớn, âm thanh chiến mã và thân thể người vỡ vụn vang lên tận trời cao.

Sau một khắc, hơn trăm người Hưu Chư trên lưng ngựa giống như là bao cát bị quăng lên không trung, lại bị tác dụng của lực quán tính rơi xuống quăng ra ngoài, không chờ bọn chúng phản ứng, trận trường kích như rừng của quân Sở bị đụng vào đã đứng vững, hơn trăm người Hưu Chư trong nháy mắt toàn bộ bị đóng đinh tại không trung.

Tuy nhiên, thế tiến công của người Hưu Chư cũng không hề vì sự chết trận của hàng kỵ binh đầu mà dừng lại.

Trong tiếng vó ngựa như thủy triều kéo dài không dứt, đội kỵ binh Hưu Chư thứ hai, thứ ba, thứ tư cũng không hề ngừng va chạm vào xe trận xung quanh quân Sở, chưa đến thời gian nửa chén trà nhỏ, trực tiếp xông vào liền bị trận trường kích của quân Sở móc lấy, máu của người Hưu Chư theo trường kích bắn ra, gần như nhuộm đỏ cả tướng sĩ quân Sở.

Không ít người Hưu Chư tuy rằng bị hơn mười trường kích đâm thủng thân thể, nhưng vẫn không tắt thở, bọn họ vừa gào thét thảm thiết, vừa liều mạng giơ kiếm, xiên mộc trong tay lên, cố gắng sát thương bộ binh quân Sở, tuy nhiên rõ ràng là bọn chúng chỉ phí công, văn bản là không đủ để sát thương quân Sở mặc trọng giáp.

Thấy cảnh tượng thảm liệt như vậy, khóe miệng Hạng Trang co giật.

Phải thừa nhận rằng, những người Hưu Chư này thật sự là dũng cảm, trung thành, nhưng cách thức tiến công tự sát của bọn họ rõ ràng là không tạo được sự uy hiếp đối với trận hình phòng ngự của quân Sở, chiến thuật của người Hưu Chư quá lạc hậu, bất luận là trình độ văn minh hay là chiến lược chiến thuật, tất cả đều dừng lại giai đoạn xã hội nguyên thủy, căn bản không thể sánh bằng người Trung Nguyên.

Người Hưu Chư căn bản là không biết nên phá giải đại trận phòng ngự hình tròn của quân Sở, bọn họ căn bản là xông loạn đụng loạn, dựa theo cách đánh của người Hưu Chư, chính là đem toàn bộ bốn vạn kỵ binh hợp lại, cũng không những không công phá được trận hình phòng ngự vòng tròn của quân Sở, mà ngay cả chỉ cần trong ngoài ba đạo bức chắn xe đồ quân nhu thôi, cũng đủ cho người Hưu Chư máu chảy thành sông!

Nói đến cũng thấy rằng, kỵ binh Hưu Chư cũng chỉ đáng khen ở sự linh hoạt, còn các phương diện khác, cơ bản chẳng có gì cả!

Ngay tại người Hưu Chư từ chính diện phát động đồng thời giữa công kích và tự sát, kỵ binh Hưu Chư từ hai cánh được thiết lập cũng chậm rãi thúc ngựa, từ ba hướng còn lại cuồn cuộn nghiền áp tới, cố gắng lấy đoản cung trong tay để sát thương quân Sở trong trận hình phòng ngự vòng tròn, với sự yểm hộ của kỵ binh Hưu Chư chính diện để cường công, tuy nhiên, trái lại lại bị nỏ binh, cung thủ của quân Sở điên cuồng phản kháng trở lại.

So về khí giới, người Hưu Chư thúc ngựa cũng không kịp với quân Sở, đối với bắn bằng cung nỏ, thương vong đôi bên quả thực kém xa!

Trong tiếng xé gió vun vút, vô số nỏ tiễn, trọng tiễn nanh sói từ không trung không ngớt qua lại, xen chéo nhau, lại mang theo sát khí lạnh băng gào thét bắn về phía mục tiêu, đồng thời cùng với mỗi một nỏ tiễn, mỗi một mũi tên nanh sói rơi xuống, trên chiến trường sẽ vang lên những tiếng kêu thảm thê lương không gì sánh được, mỗi khi những tiếng kêu thảm thiết vang lên, là một sinh mệnh vĩnh viễn rơi vào bóng tối.

Trên quan tường Cao Phiệt, Hưu Chư vương đang ở xa xa quan sát cuộc chiến.

Đứng ở trên quan nhìn xuống có thể thấy hết toàn bộ chiến trường, mỗi một đội kỵ binh Hưu Chư đánh vào trận hình quân Sở, đều giống như va phải đá ngầm mà vỡ vụn ra, khuôn mặt của Hưu Chư vương kịch liệt co giật, phải biết rằng, từ chính diện khởi xướng công kích đúng là toàn bộ tinh binh của hắn, cũng là toàn bộ dũng sĩ dũng mãnh nhất trong bộ lạc Hưu Chư.

Nhưng mà, trước sau ba mươi đội tròn ba mươi nghìn tinh kỵ, cũng vẫn không thể công phá trận hình quân Sở!

Càng khiến cho Hưu Chư vương hít thở không thông chính là còn lại ba hướng kỵ binh tinh nhuệ yểm trợ chính diện cho kỵ binh Hưu Chư, phải chống đỡ nỏ binh, cung thủ quân Sở điên cuồng bắn tới, hầu như mỗi một tiếng hô ngừng, thì trong nháy mắt, đều có hơn mười trên trăm dũng sĩ Hưu Chư ở giữa màn tên, ngã xuống đất, trọng thương, thảm vong...

- Đại vương, không thể đánh nữa, nhanh rút lui thôi!

- Đúng vậy, đại vương, đánh tiếp tráng đinh sẽ không còn!

- - Đại vương, không thể đánh nữa, nếu không bộ lạc Hưu Chư sẽ diệt vong!

Mười mấy vạn kỵ trưởng thấy cũng hết hồn, lập tức tiến lên khuyên bảo.

Hưu Chư Vương bỗng nhiên nhắm mắt lại, dùng lực hất tay, thấp giọng nói: - Thổi kèn, thu binh. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Sau một khắc, trên Cao Phiệt Quan liền vang lên tiếng kèn thê lương, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, kỵ binh Hưu Chư vốn đang kéo cung bắn cũng đều chuyển đầu ngựa, như thủy triều rút về Cao Phiệt.

.Thấy kỵ binh Hưu Chư đều rút lui về phía sau, quân Sở trong trận đều lập tức vang lên những tiếng reo hò như biển gầm núi gọi.

Nhất là những tướng sĩ đất Ngụy này, mặc dù bọn họ tham gia chiến đấu tại Hổ lao quan, không ít người còn tham gia cuộc đại chiến tàn khốc không gì sánh được tại Hàm Cốc quan, lúc vào quan, bọn họ còn công hãm hơn mười tòa thị trấn vùng ngoại thành Hàm Dương, nhưng giống như ngày hôm nay vậy, đối mặt với vài chục ngàn kỵ binh người Hồ như thủy triều tấn công mãnh liệt không dứt, thì đây là lần đầu tiên!

Quan trọng hơn là, trận này quân Sở đánh thắng, hơn nữa lại là đại thắng!

Mặc dù kết quả trận chiến cuối cùng còn chưa thống kê, nhưng phỏng đoán, người Hưu Chư ít nhất tử vong hơn năm nghìn kỵ, còn quân Sở, tối đa thương vong hơn ngàn người!

- Mênh mông Hoa Hạ! Trong tiếng hoan hô thật lớn, không biết là tiếng của ai đó gào to.

- Duy nhất đại Sở ta! Lúc này đây, hầu như toàn bộ lão binh quân Sở đều nhập vào đội ngũ hào theo, tức thì các tướng sĩ đất Ngụy cũng hoan hô thêm vào, đầu tiên là những tiếng hoan hô thật lớn không gì sánh được, nhưng tới cuối cùng, trong những âm thanh đó hội tụ thành một nhịp đều đặn, giống như là một người đang hô hào!

- Mênh mông Hoa Hạ, duy nhất đại Sở ta!

- Mênh mông Hoa Hạ, duy nhất đại Sở ta!

- Mênh mông Hoa Hạ, duy nhất đại Sở ta!

Tiếng hoan hô của tướng sĩ quân Sở vang lên lên tận không trung, phá vỡ hư không.

Hơn mười dặm cao, hùng ưng đang ở trên vách núi cao ngất xây tổ cũng bị tiếng hô lớn làm cho giật mình, lập tức rít lên mở cánh bay vút lên trời cao.

Trong tiếng hoan hô lớn đó, tướng sĩ quân Tần lại sắc mặt phức tạp.

Về một phương diện, tướng sĩ quân Tần đối với khẩu hiệu của quân Sở có chút coi thường, Đại Sở ư? Hay cái rắm ý, nhớ năm xưa, Hạng Yến với hơn mười vạn quân Sở không làm theo bị Vương Tiễn tướng quân đánh cho hoa rơi nước chảy đấy sao? Nhưng về phương diện khác, tướng sĩ quân Tần lại phải bội phục biểu hiện của quân Sở, chí ít thì trận đánh ngày hôm nay, tướng sĩ quân Sở đã đánh rất ròn rã, rất giỏi!

Trong tiếng hoan hô thật lớn, Hoàn Sở, Quý Bố giục ngựa tới trước mặt Hạng Trang.

Hoàn Sở hành lễ với Hạng Trang, nói: - Thượng Tướng quân, quân tâm người Hưu Chư đã tan rã rồi, hãy tiêu diệt nốt sức lực của bọn chúng đi!

Thời đại quân Sở của Hạng Vũ, phong cách chính là đuổi cùng giết tận, cho đến khi quân địch tan thành mây khói thì thôi.

Nhưng Hạng Trang không chút do dự lắc đầu, phủ quyết đề nghị của Hoàn Sở.

Điều này không phải là Hạng Trang muốn tận lực tiêu trừ vết tích "Hạng Vũ" trên người quân Sở, mà là Hạng Trang nghĩ, thật sự không cần phải dồn người Hưu Chư vào đường chết, thứ nhất, nếu thật sự muốn đuổi cùng diệt tận, thì quân Sở cũng khó tránh khỏi thương vong, thứ hai, chính là giữ lại người Hưu Chư đi gần xuống phía nam thì càng gần....

Bộ lạc du mục trên thảo nguyên từ trước đến nay đều hiếu chiến, cũng không đơn giản thần phục bộ lạc khác.

Cho nên, không bằng cứ để cho người Hưu Chư còn chút sức lực, đợi người Hung Nô quy mô nam hạ, thì lại để người Hưu Chư đi theo đánh chết người Hung Nô đi, nếu như kiên quyết đánh người Hưu Chư, để nguyên khí của bọn họ đại thương, không đợi người Hung Nô nam hạ, thì bọn họ đã trực tiếp đầu hàng rồi, vậy đã có thể lật ngược không đẹp rồi.

Thấy Hạng Trang lắc đầu, Quý Bố liền rầu rĩ không nói gì nữa.

Mặc dù đối với việc Hạng Trang bái tế lăng Tần Thủy Hoàng, trắng trợn thu hút nhân tâm người Tần, tuy nhiên điều này cugx không hề ảnh hưởng đến cảm nhận về uy tín giữa Hoàn Sở, Quý Bố với Hạng Trang, với lại Hạng Trang đối với bọn họ công khai thăng chức âm thầm giáng chức, tước đoạt binh quyền bọn họ mang, Hoàn Sở, Quý Bố cũng chỉ cảm thấy buồn bực mà thôi, không hề có dị tâm gì.

Hạng Trang vỗ vỗ vai Hoàn Sở, nói: - Lão Hoàn, còn nhớ năm xưa tại Thọ Xuân, ta đã nói gì với mọi người không? Ta đồng ý với mọi người, phải tận khả năng đem các huynh đệ còn sống đưa về Giang Đông, cho nên, thực sự không cần phải liều mạng vì những người Hồ này, mà lập tức sẽ quay về Giang Đông, lúc này, ta không muốn có thương vong vô vị.

Hoàn Sở có chút xấu hổ nói: - Thượng tướng quân anh minh, là mạt tướng lỗ mãng.

Đang nói chuyện, kỵ binh Hưu Chư đã toàn bộ rút vào Cao Phiệt, tuy nhiên người Hưu Chư cũng không bỏ lại Cao Phiệt, mà vẫn để lại một số lượng lớn quân coi giữ trên quan, rõ ràng, người Hưu Chư tuy rằng đã thua, Hưu Chư Vương cũng chưa chết tâm, ông ta cầm giữ thông đạo Cao Phiệt này tiến vào Cửu Nguyên, chính là đang chờ đợi cơ hội lần thứ hai phản công.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, quát lên: - Bàng Ngọc nghe lệnh.

Bàng Ngọc tiến lên hai bước, đáp: - Có mạt tướng!

- Dẫn trung quân, ngăn chặn lối ra Cao Phiệt, không cho một người Hồ nào tiến vào Cửu Nguyên!

- Vâng!

- Điền Hoành nghe lệnh.

- Có mạt tướng."

- Dẫn hữu quân, tức khắc quay về Cửu Nguyên, vận chuyển khí giới trọng hình tỉnh lan, thang mây, xe công thành tới.

- Vâng!

- Cao sơ nghe lệnh.

- Có mạt tướng."

- Thu dọn chiến trường, kiểm kê thương vong.

Vâng!

Bàng Ngọc, Điền Hoành, Cao Sơ đều nhận lênh đi, Mông Khanh do dự một hồi, đến cuối cùng tiến lên hỏi Hạng Trang: - Xin hỏi Hạng tướng quân, người Tần chúng ta sẽ làm gì?

Hạng trang mỉm cười, đáp: - Tướng sĩ quân Tần cực khổ rồi, hãy nghỉ ngơi đi.

Mông Khanh thi lễ, xoay người đi.

Nhìn theo bóng Mông Khanh đi xa, Bách Ly Hiền bỗng nhiên nói: - Thượng Tướng quân, Hưu Chư vương bản tính tham lam, đợi chúng ta dẹp xong Cao Phiệt, chỉ sợ người Hưu Chư cũng sẽ không quay về Hà Tây đâu.

- Vậy đúng lúc. Hạng Trang nhướn môi, lãnh đạm nói: - Người Hưu Chư không chịu đi, vừa lúc có thể để cho kỵ binh đại Sở chúng ta luyện binh.

Nói đến đây, Hạng Trang không kìm được đưa mắt nhìn Mông Khanh xa dần, cùng hai nghìn lão binh quân Tần dưới trướng Mông Cức và hắn đang giáo luyện, còn sợ không luyện được kỵ binh tốt ư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau