SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Trọng giáp thiết kỵ

Phản ứng của Lâm Hồ Vương rất nhanh.

Thực ra Lâm Hồ Vương cũng là bị ép bất đắc dĩ, người Lâu Phiền từ khi có được lô hàng kiếm hai lưỡi đó, liền bắt đầu không ngừng quấy rồi bãi chăn nuôi của bộ lạc Lâm Hồ, hơn nữa còn cuớp trắng trợn cừu súc vật của người Lâm Hồ, Lâm Hồ Vương nghi ngờ, nếu không phải người Trung Nguyên còn ở Cửu Nguyên, nói không chừng Lâu Phiền Vương đã phát động đại quân đánh tấn công bộ lạc Lâm Hồ. xem tại TruyenFull.vn

Cho nên, bộ lạc Lâm Hồ đợi không được nữa, phải nhanh chóng đến đổi binh khi đủ để tự vệ ở chỗ người Trung Nguyên.

Chiều ngày hôm sau,Lâm Hồ Vương liền mang theo năm ngàn binh sĩ đi hơn ba trăm dặm đường tiến thẳng đến Cửu Nguyên, hộ tống phía trước còn có hơn hai trăm hai mươi ngựa quý vai cao hơn tám tấc, cùng hai nghìn bốn trăm ngựa tốt vai cao hơn bảy tấc, việc trao đổi lần này, Lâm Hồ Vương thật không gì cả, gần như mang tất cả mã tốt của bộ lạc ra dâng.

Đương nhiên, Lâm Hồ Vương cho rằng lần trao đổi này hoàn toàn đều là vật có giá trị, với Lâm Hồ Vương mà nói, ngựa quý, ngựa tốt dễ dàng có được, nhưng nỏ sàn, xe bắn đá vũ khí sát hại đến kinh sợ lại không dễ dàng có được, bộ lạc Lâm Hồ có được chỗ vũ khí sắc bén này, còn phải sợ không giữ được Vân Trung sao? Chỉ cần giữ được thảo nguyên Vân Trung, còn phải sợ không có được nhiều ngựa quý, ngựa tốt sao?

Trao đổi xong, Lâm Hồ Vương suốt đêm mang năm trăm nỏ sàn và năm muơi xe bắn đá đi.

Vì giữ bí mật, Lâm Hồ Vương thậm chí từ chối tâm ý tốt của Hạng Trang cho binh sĩ cùng hộ tống, trở về Vân Trung dự định cũng không đi đường cũ, để tránh người Lâu Phiện chặn giết giữa đường.

Không nói đến đi đêm trở về Vân Trung, hơn nữa cả quân Sở.

Hai nghìn bốn trăm ngựa tốt nhanh chóng phân xong, lần này Hạng Trang lên tiếng, các quân đều được phân cho sáu trăm con.

Tuy nhiên hai trăm hai mươi ngựa quý còn lại, Hạng Trang lại giữ lại, nhìn những con ngựa vai cao tám tấc, kiểu dáng gần giống với ngựa Ô Truy chẳng khác với ngựa quý là mấy, Hạng Trang không khỏi có chút do dự, giờ hắn có hai lựa chọn, một là mang chỗ ngựa quý này phân cho các tướng tá để làm vật cưỡi, hơn nữa lấy số ngựa quý này thành lâp một trọng giáp thiết kỵ thật sự.

Hạng Trang vốn chuẩn bị dùng ngựa tốt vai cao bảy tấc lập thành trọng kỵ binh, nhưng sự thật chứng minh không được.

Ngựa tốt vai cao bảy tấc trọng lực là đủ rồi, nhưng gánh trên toàn thân trọng giáp, sau khi kỵ binh đi nắm được binh, vấn đề tốc độ không thể nhanh hơn, trọng kỵ binh thật sự làm con người lo sợ chính là không thể ngăn cản được lực đánh vào, một khi tốc độ chậm, trọng kỳ binh cũng là bài trí, bất luận một tên binh nào đều dễ dàng bị tiêu diệt từ vũ trang đến răng của trọng kỳ binh.

Nhưng, ngựa quý vai cao đủ tám tấc, hình dáng to hơn, thể lực tốt, lại thêm mang nặng đựoc năm trăm cân, cũng tuyệt đối không ảnh hưởng đến tình hình tốc độ, chỉ là số lượng quá ít, hai trăm trọng giáp thiết kỵ cưỡi, số lượng vẫn còn ít, nhiều nhất chỉ có thể làm một đội chiến thuật tấn công sử dụng, rất khó trở thành lực lượng tả hữu chiến dịch thắng bại.

Ủy Liêu lại không biết Hạng Trang đang nghĩ gì, ngay lập tức hỏi: - Thượng Tướng Quân, chỗ ngựa quý này xử trí ra sao?

Úy Liêu không như Hạng Trang là xuyên qua, đương nhiên cũng không thể biết được kỵ binh quan trọng là thứ đồ chơi gì, phải biết là, thời đại này đến bàn đạp và cao kiều yên ngựa cũng mới xuất hiện, thậm chí móng sắt của ngựa còn chưa xuất hiện ở thời đại này, cho nên kỵ binh chỉ là loại bổ trợ, cho nên kỵ binh vẫn chỉ là binh chủng phụ trợ, sao có thể xuất hiện trọng kỵ binh được chứ?

Hạng Trang nói: - Quân sư, ta muốn chọn hơn hai trăm quân sĩ cường tráng ở trong quân đội, quân tinh nhuệ cưỡi ngựa tinh xảo, để họ khoác lên bộ giáp sắt kiên cố, tay cầm giáo sắc nhọn nhất, hơn nữa cưỡi trên ngựa quý giống như mặc áo giáp, là một cách để nghiền nát lực lượng phòng ngự của quân địch, ngươi cảm thấy thế nào?

Úy Liêu nghiêm nghị nói: - Một đội kỵ binh như vậy, sức sát thương hẳn là sẽ rất đáng sợ!

Ở việc quân, rất nhiều thứ đều là tương thông nhau, cho nên cho dù Úy Liêu chưa nghe đến, càng chưa được nhìn thấy trọng kỵ binh, nhưng Hạng Trang chỉ nói vẻn vẹn như vậy, hắn tức khắc ý thức được lực sát thương của trọng kỵ binh là rất lớn.

Hạng Trang gật đầu nói: - Lực sát thương đâu chỉ làm cho người ta thấy kinh ngạc? Quả thật là sức mạnh vô địch!

- Thượng Tướng Quân còn do dự gì nữa? Úy Liêu nói - Khẩn trương thành lập đội kỵ binh như vậy đi.

Hạng Trang thở dài nói: - Nhưng vấn để là, trong quân đội ta không có đủ quân sĩ tinh nhuệ có kỹ thuật tinh xảo.

Giống đám người Bàng Ngọc, Cao Sơn, Do Uyên, Bách Lý Mậu, Tiêu Khai, người nào cũng có thân hình cường tráng, cưỡi ngựa tinh nhuệ, nhưng không thể chuyển tất cả họ làm trọng kỵ binh hết được, nói như vậy, thì không có người dẫn binh rồi.

Úy Liêu vuốt râu chỏm râu dài của mình bỗng nhiên nói: - Thượng Tướng Quân, có câu này lão hủ không biết có nên nói hay không?

Hạng Trang túc tuc tay nói: - Quân sư, giữa ngươi và ta còn gì e dè nữa, có chuyện gì cứ thẳng thắn nói.

- Lão hủ cứ việc nói thẳng. Úy Liêu gật đầu nói - Nếu lấy hai mươi ngàn quân sĩ từ trong quân đội chọn ra hai trăm quân sĩ cường tráng tinh nhuệ mà có kỹ thuật tinh xảo rất khó, nhưng Thượng Tướng Quân đã từng nghĩ chưa, năm nghìn tướng sĩ quân Tần trong nội thành Cửu nguyên, lại gần như ai ai cũng đều phù hợp với điều kiện của Thượng Tướng quân, gần như không phải chọn lựa gì nữa!

Hạng Trang nhíu mày nói: - vấn đề là, Mông cức không muốn trở về Sở.

Úy Liêu hạ giọng nói: -Mông Cức không muốn trở về Sở, và vì hắn không phản bội méng thị gia huấn, không phản bội Doanh Thị, nếu như Thượng Tướng Quân lấy Doanh Trinh Công chúa, như vậy Doanh thị và Hạng thị cũng sẽ trở thành một nhà, Mông Cức nếu như vẫn muốn bảo vệ Doanh thị thì cũng phải bảo vệ Hạng thị, vậy thì năm nghìn thiết kỵ Đại Tần trong thành Cửu Nguyên cũng sẽ tận sức đầu nhập Thượng Tướng quân.

Hạng Trang nói: - Như vậy thì, hai mươi ngàn người già, trẻ em trong thành nhất định phải mang đi rồi?

Úy Liêu liền không nói, đây thực sự là một vẫn đề rất thực tế, năm ngàn thiết kỵ đích thực của Đại Tần trong thành Cửu Nguyên là một đội làm trong mắt ngưỡng mộ của vũ lực, nhưng ba mươi ngàn người già và trẻ em thực sự là một phiền toái, cho dù có thể mang năm ngàn thiết kỵ quân Tần, nhưng lại bỏ vợ con của họ ở Cửu Nguyên không quan tâm sao?

Sau một lúc lâu, Úy Liêu mới nói: - Thượng Tướng Quân nếu như đồng ý lấy Doanh Trinh công chúa, lão hủ nguyện bằng lòng nói những điều tốt, nhưng lão hủ dám vỗ ngự đảm bảo, việc hôn sự này nhất định thành.

Do dự một lát, Hạng Trang lắc đầu nói: - Việc này, để sau rồi nói.

Úy Liêu thở dài, rồi không nói thêm gì nữa, ngài biết Hạng Trang là người cực kỳ quyết đoán, Hạng Trang nói như vậy, có lẽ đã nhìn ra được tâm kế của Doanh Trinh công chúa, người cực kỳ dã tâm, cho nên phần lớn cũng không muốn lấy, xem ra việc thành hôn này có thể không thành, còn muốn xem xem Doanh Trinh có thể nói được Ngụy Duyệt nữa không đây.

Khi Hạng Trang từ doanh trại lương thực tuần tra trở về đến lều của mình, thì trời đã tối rồi.

Lương thực ở đại doanh bên kia, thợ thủ công chính đang gấp rút chế tạo yên ngựa và bàn đạp, Công Thâu Xa thì vội vàng giục Hạng Trang cho thiết kế liên nỏ kia, Công Thâu Xa không hổ là đại tông sư cấp cao trong thợ thủ công, không đến hai ngày đã tạo ra được nỏ tốt, đợi ngày mai thợ rèn mài xong mũi tên sắt, tiến hành lắp ghép vào rồi tiến hành bắn thử lần đầu tiên.

- Tướng công chàng về rồi? Nghe được tiếng bước chân, Ngụy Duyệt liền vén bức rèm lên.

Từ sau hôm đi săn đó, mối quan hệ giữa Hạng Trang và Ngụy Duyệt được cải thiện rõ ràng.

Hạng Trang mỉm cười đáp lại, hắn vì bị giết hại mà xuyên qua, tương lai cũng có thể sẽ vì giết hại mà chết, nhưng điều này không có nghĩa là hắn không thích sự ấm áp gia đình, Hạng Trang khát máu, tàn nhẫn, lạnh lung, hơn nữa lòng dạ sắt đá, nhưng không thể có nghĩa là hắn không thích nam nữ hoan ái, trên thực tế, Hạng Trang rất rất biết hưởng thụ nam nữ hoan ái.

Hạng Trang tháo giáp, rồi phục thị của Ngụy Duyệt cởi giày.

Vừa ngồi xuống chiếu, Ngụy Duyệt liền bưng lên một bát canh thịt dê, dịu dàng nói: - Tướng công, chàng ăn đi.

Từ khi đến Hà Sáo, quân Sở ngày nào cũng ăn thịt, Hạng Trang có chút ngấy, nhưng bát canh thịt dê là của Ngụy Duyệt làm, tự nhiên lại muốn nói về cái khác, lập tức vui vẻ nhận, cầm húp sụt sụt, Ngụy Duyệt đứng bên cạnh cầm miếng bánh, cẩn thận véo từng miếng nhỏ, rồi bỏ từng miếng vào bát canh thịt dê của Hạng Trang.

Hạng Trang thầm nghĩ, thế này có lẽ là thịt dê ngâm bánh bao không nhân thì phải?

Xem Hạng Trang ăn vui vẻ thích thú, Ngụy Duyệt vui mừng nói: - Tướng công, có ngon không?.

- Ngon, rất ngon, Hạng Trang mỉn cười gật đầu, trong lòng muốn rơi nước mắt, thật sự khó ăn, vừa mặn vừa ngấy, còn vài miếng thịt dê vẫn còn đỏ nữa, nhưng nhưng điều này có thể nói ra sao?

Ngụy Duyệt lại đột nhiên nghĩ tới Doanh Trinh, thở dài nói: - Thi Man tỷ tỷ thật đáng thương.

- Thi Man tỷ tỷ? Hạng Trang ngạc nhiên, hỏi: - ai là Thi Man, nàng có tỷ tỷ sao?

Ngụy Duyệt nói: - Chính là công chúa Doanh Trinh, Thi Man là cái tên, Thủy Hoàng Đế đặt cho

- Nàng ý á? Hạng Trang có chút không hứng thú, thản nhiên nói: - Được rồi, sao lại tự nhiên nhắc tới nàng ấy vậy?

- Không có gì, chỉ là thiếp cảm thấy tỷ ấy đáng thương thôi. Ngụy Duyệt lắc đầu, giọng buồn nói: - Đợi chúng ta đi rồi, tỷ ấy vẫn chỉ sợ khó tránh được vì an nguy của lão Tần mà lấy người Lâu Phiền.

-Người Lâu Phiền? Hạng Trang liền nói: - Như này vậy, ngày nào đó ta sẽ đem người Lâu Phiền giết hết.

- Á! Ngụy Duyệt nghe vậy ngạc nhiên, nàng chưa hề nghĩ đến, một câu nói của mình mà lại có thể quyết định sự sống chết của mười mấy vạn người, vội vàng nói: - Phu quân, Duyệt nương không có ý đó, thật sự không phải ý như vậy, chàng đừng vì Duyệt nương mà giết người, được không? Thiếp xin chàng, phu quân….

- Nàng ngốc à. Hạng Trang trong lòng nghĩ tiểu nương này thật lương thiện, liền béo vào mũi nhỏ của Ngụy Duyệt, cười nói: - Xem nàng vội kìa, ta chỉ đùa nàng thôi.

Lúc này Ngụy Duyệt mới thở phào nhẹ nhõm, nói: - Phu quân,, chúng tha có thể mang theo người Tần Cửu Nguyên đi được không? Ngụy Duyệt nghĩ, nếu như quân Sở có thể mang được Cửu Nguyên lão Tần nhân đi, Doanh Trinh sẽ không còn nỗi lo về sau nữa, cũng sẽ không hy sinh mình để lấy người Hồ nữa.

Hạng Trang không kìm nổi ánh mắt của Ngụy Duyệt, ánh mắt của Ngụy Duyệt vẫn trong sáng như trước, không phải vì Hạng Trang chăm chú mới nhìn ra được ánh sáng lấp lánh đó, Hạng Trang liền thở dài nói: - Duyệt nương, nói thật với nàng, năm ngàn thiết kỳ Đại Tần trong thành Cửu Nguyên ta rất muốn có được, nhưng ba mươi ngàn trẻ e phụ nữ người già trong thành thật sự chúng ta không thể mang đi được.

Ngụy Duyệt dường như còn muốn tranh luận, Hạng Trang đưa những ngón tay ra nhẹ nhàng che miệng nhỏ nhắn của nàng lại.

Hạng Trang tuyệt đối không nói bừa, từ Cửu Nguyên về Giang Đông, hành trình đâu chỉ ngàn dặm? Nếu phải mang ba mươi ngàn phụ nữ trẻ em người già đi cùng con đường gian nan đấy nguy hiểm về Giang Đông, thật sự là truyện nghìn lẻ một đêm! Đó cũng là lý do mà Hạng

Trang do dự không dám lấy Doanh Trinh, nếu không thì chẳng nhẽ Hạng Trang còn thật sự sợ Doanh Trinh? Một tiểu cô nương, hơn nữa có tâm kế lại có thể làm gì hắn?!

Chương 172: Lòng của nữ nhân

Sáng sớm ngày thứ hai, Hạng Trang lại lần nữa đến đại doanh đồ quân nhu.

Công Thâu Xa một đêm không ngủ, cuối cùng đem thử mười cái nỏ dài khoảng tám tấc, hai phần đoản tiễn vuông vức đã được mài bóng xong rồi, Hạng Trang nhìn nhìn, loại thiết tiễn này có chút giống như đinh đóng tấm ván của quan tài, bốn gờ, nhưng mà không có mũ đinh, vả lại kích thước cả vật thể tương đồng, đoạn đỉnh của thiết tiễn dài khoảng hai tấc, đã mở ngòi sẵn.

Lại nhìn dạng nỏ của Công Thâu Xa, nỏ cơ, tráp tiễn, móc xích đều dùng gỗ Hồ Dương làm.

Tuy nhiên để gia tăng tầm bắn, nỏ cánh lại được cải trang ở thắt lưng, đương nhiên, chịu sự hạn chế của tráp tiễn, móc xích, nỏ cánh ở thắt lưng không thể giương ra hoàn toàn được, do đó trên tầm bắn khẳng định không có cách nào so sánh với giương nỏ ở thắt lưng được, với lại bởi vì thiết tiễn không có đuôi lông vũ, khi bay trên không không đủ tính ổn định, làm rút ngắn hiệu quả tầm bắn.

Qua một lúc, Úy Liêu, Vũ Thiệp, Hoàn Sở, Quý Bố cũng đều đã đến.

Công Thâu Xa đem mười cái thiết tiễn từng cái một lắp vào tráp tiễn, móc chặt trên nắp trước, lại lặp đi lặp lại việc xoắn chặt nỏ cơ trên tráp tiễn một lần nữa, sau đó có chút hưng phấn nói với Hạng Trang:

- Thượng Tướng quân, bắt đầu đi?

Công Thâu Xa có chút hưng phấn, dạng nỏ tuy rằng sớm đã được trang bị tốt, nhưng hắn vẫn chưa thử bắn qua bao giờ.

Hạng Trang quay đầu lại vẫy tay, sớm đã có thân binh đem một tấm ván gỗ hình người đến cách đó hơn mười bước.

Công Thâu Xa lập tức giương dạng nỏ lên, nhắm ngay người gỗ làm một phát tiễn, vào ngay giữa bụng của người gỗ, dưới sự chăm chú quan sát của đám người Hoàn Sở, Quý Bố, Công Thâu Xa lại liên tục xoắn tráp tiễn, không đến thời gian nửa chén trà hắn đã bắn xong mười mũi tên rồi, mười mũi tên, toàn bộ đều trúng mục tiêu người gỗ, mà còn bắn xuyên qua làm thủng gần hai tấc gỗ dày.

Biểu hiện cũng không tệ lắm, ít nhất cũng trong vòng mười bước, có thể bắn xuyên thủng khiên chắn của bộ binh.

Hạng Trang lại phất tay, sớm đã có thân binh tiến lên phái trước nhặt thiết tiễn về, sau đó đem người gỗ đặt cách đó ngoài hai mươi bước.

Công Thâu Xa lắp đặt thiết tiễn lại lần nữa, lại xoắn chặt nỏ cơ lần nữa, sau đó một hơi liền mười mũi tên, nhưng mà lần này, mười mũi tên chỉ trúng mục tiêu có tám mũi, có hai mũi tên bắn trượt bia rồi, tuy nhiên biểu hiện bắn xuyên thấu qua cũng không tệ lắm, và kém mười bước cũng không bao nhiêu, cũng phải nói là, ở trong vòng hai mươi bước cũng có thể bắn xuyên qua khiên chắn của bộ binh.

Khi tăng khoảng cách lên ba mươi bước, biểu hiện của liên nỏ rõ ràng là không được rồi, mười mũi tên chỉ trúng mục tiêu bốn mũi, ba mũi bắn trật mục tiêu, còn ba mũi tên lại có thể quay cuồng trong không trung, vắt ngang trên người gỗ, hơn nữa, bốn mũi tên trúng mục tiêu cũng không có bắn xuyên thủng qua người gỗ, đổi thành gắng gượng bắn thủng qua nửa tấc của tấm gỗ dày.

Nói cách khác, khi tăng cự ly lên ba mươi bước, lực sát thương của liên nỏ đã rõ ràng giảm xuống.

Khối liên nỏ này hiển nhiên không đạt chuẩn, Hạng Trang yêu cầu cự ly bắn ít nhất là bốn mươi bước, cũng chính là năm mươi mét!

Công Thâu Xa có chút hổ thẹn nói với Hạng Trang:

- Thượng Tướng quân, đây chỉ là dạng nỏ làm tạm thời, nếu như lấy nỏ cơ đổi thành dạng đúc đồng thau, độ chính xác đáng hẳn là sẽ được nâng cao hơn, còn nữa, bởi vì hai nỏ cánh này đều là từ trên nỏ lưng đem tới đâu, cho nên hiệu quả không phải là tốt lắm, tin rằng sau khi tiến hành cải thiện, lực xuyên thấu sẽ còn được gia tăng.

Hạng Trang hỏi:

- Cải thiện loại liên nỏ này, cần thời gian bao lâu?

- Cái này…

Công Thâu Xa do dự chốc lát, đáp,

- Ít nhất phải nửa tháng, có lẽ còn lâu hơn nữa.

- Được, vậy ngươi từ từ cải thiện đi.

Hạng Trang theo thường lệ động viên Công Thâu Xa vài câu, trong lòng lại có chút nhụt chí, xem ra trước khi muốn rời bỏ Hà Sáo phải cho quân Sở lắp thêm liên nỏ là không được rồi, tuy nhiên điều này cũng có tình có lý rồi, nỏ dễ dàng tạo ra như vậy, thì người Hồ sớm đã phỏng chế hàng loạt rồi, nỏ còn không dễ làm, huống chi là liên nỏ?

Doanh Trinh lại lần nữa đi tới đại doanh quân Sở.

Hôm qua trước khi đi, Doanh Trinh đã hẹn với Ngụy Duyệt rồi, hôm nay muốn học cưỡi ngựa, thực ra Doanh Trinh vốn đã biết cưỡi ngựa, chẳng qua chỉ là kỹ thuật cưỡi ngữa chẳng ra làm sao thôi, thực ra nàng ta chỉ muốn mượn cớ để tiếp cận Ngụy Duyệt mà thôi.

Khi Doanh Trinh đến rồi, Ngụy Duyệt đã sớm dắt con ngựa Yên Chi chờ ở ngoài viên môn.

Tần Ngư, Bách Lý Y Thủy cũng đã ở đó, nhìn thấy Doanh Trinh, Bách Lý Y Thủy cười tươi như hoa đón nàng lên, nàng và Doanh Trinh đã quen biết từ lâu, giao tình gần đây cũng cực tốt, nhưng mà Tần Ngư lại cứ cảm thấy Doanh Trinh giữa ánh mắt mơ hồ mang theo ác khí, nếu không phải do kiêng dè thân phận của mình, Tần Ngư thật muốn khuyên Ngụy Duyệt cố sức rời xa Doanh Trinh.

Nhìn thấy Yên Chi Mã, Doanh Trinh không nén được khen:

- Vô Ương muội muội, con Yên Chi này cũng thật là một thần tuấn mã.

Ngụy Duyệt cười cười, tự tay chụp lấy ngựa Yên Chi, nàng vẫn là rất vừa ý, bên cạnh Bách Lý Y Thủy càng giống như một con chim sơn ca vui vẻ, nói:

- Công chúa tỷ tỷ người không biết, con ngựa Yên Chi này của phu nhân phải đi cả ngàn dặm mới tìm được con ngựa quý này sao, chạy rất nhanh, ngay cả đến con ngựa Ô Truy của Thượng Tướng quân cũng không đuổi kịp đâu.

- Thật sao?

Doanh Trinh không kìm nổi nói,

- Mông tướng quân cũng có có con ngựa quý này, lại không biết con nào chạy nhanh hơn sao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đúng đúng đúng, thiếu chút nữa đã quên mông đại ca cũng có con ngựa quý này, phải tìm cơ hội đua ngựa mới được, xem ngựa của ai chạy nhanh hơn.

Bách Lý Y Thủy liên tục gật đầu, hướng về phía Ngụy Duyệt đề nghị.

Doanh Trinh cũng hướng ánh mắt mong đợi về phía Ngụy Duyệt.

- Chuyện đua ngựa, sau này hãy nói đi.

Ngụy Duyệt lại thản nhiên lắc đầu.

Doanh Trinh liền có chút thất vọng, không lẽ đêm qua Hạng Trang đã nói cái gì với Ngụy Duyệt?

Sự suy đoán của Doanh Trinh rất nhanh đã được chứng thật, khi dẫn ngựa đi ra viên môn, Ngụy Duyệt bỗng nhiên đi lên tiếp cận và hạ giọng nói:

- Thi Man tỉ tỉ, đêm qua tiểu muội đã có đề cập với Thượng Tướng quân rồi, đáng tiếc là Thượng tướng quân không đồng ý, thật không phải, Thượng Tướng quân đã nói đường từ Cửu Nguyên về Giang Đông quá xa, dẫn theo ba vạn phụ nữ và trẻ em hành quân không được đâu.

Doanh Trinh hứ một cái nhẹ nhàng, ánh mắt đột nhiên lấp lánh…

Hạng Trang nhàn rỗi không có việc, quay qua quay lại liền đi tới chỗ đại thao trường luyện binh của Cao Sơ.

Nói là thao trường, thực ra là mấy trăm mẫu dùng cọc gỗ rào ra bãi cõi mà thôi.

Trên đại thao trường, năm ngàn thân binh của Cao Sơ chia làm hai mươi bốn bộ, đang dưới sự soái lĩnh của hai mươi bốn lão binh huấn luyện kĩ thuật cưỡi ngựa, Cao Sơ tự mình cũng dẫn dắt một bộ trong đó, đang sắp xếp thành một dãy hơn hai trăm lão binh làm mẫu cưỡi ngựa bắn cung.

Trong tiếng vó ngựa dồn dập, Cao Sơ cưỡi một con Tảo Hồng mã từ đội ngũ của hơn hai trăm lão binh chạy như bay lên phía trước, bỗng nhiên, Cao Sơ giương cung vắt tên vào, trong lúc chiến mã chạy băng băng với tốc độ cao, bắn một tiễn đối với bia bằng người rơm ngoài năm mươi bước, ở giữa yết hầu, hơn hai trăm lão binh xếp thành hàng lập tức reo hò như núi hô biển động.

Cao Sơ ghì ngựa quay trở lại giơ thiết thai cung lên, sự reo hò của lão binh lập tức dừng lại.

Năm nghìn thân quân, thân chinh bách chiến, lão binh chết còn lại ít hơn ba ngàn người, đám lão binh này, ngoài Hạng Trang ra, Cao Sơ cũng có thể trấn áp, người khác cho dù là Hoàn Sở, Quý Bố đến chỉ sợ cũng không đủ nhìn.

Khi Cao Sơ đang muốn dạy bảo vài câu, đội ngũ các lão binh bỗng nhiên đều lộ rõ vẻ cuồng nhiệt.

Khi Cao Sơ vội quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Hạng Trang đã cưỡi Ô Truy Mã chậm rãi đi vào thao trường.

Lập tức Cao Sơ phóng ngựa tiến lên trước, ngồi trên lưng ngựa chắp tay thi lễ:

- Tham kiến Thượng Tướng quân.

Hạng Trang xua tay, nhíu mày nói:

- Cao Sơ, huấn luyện cùng lúc nhiều người như vậy, có hiệu quả không?

Cao Sơ thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Thượng Tướng quân, huấn luyện quá nhiều người cùng lúc như vậy, hiệu quả đích thực không tốt, nhưng mà không có cách nào khác, trong quân người biết cưỡi ngựa không nhiều, cưỡi ngựa có kĩ thuật càng ít hơn.

Dứt lời, Cao Sơ lại quay đầu chỉ vài tên hiệu úy đang luyện binh ở chỗ xa kia, cười gượng nói,

- Chính là nói bọn chúng, cũng không có vài tên biết cưỡi ngựa bắn cung.

Hạng Trang liền chau mày, sự đảo ngược này đích thực là một vấn đề lớn.

Ngay cả đến giáo đầu cũng không biết cưỡi ngựa bắn cung, dạy dỗ đám binh sĩ lại có thể đi đến đâu chứ?

Ánh mắt của Hạng Trang không kiềm được ngẩng đầu nhìn về nơi thành khoách Cửu Nguyên, trong thành Cửu Nguyên trái lại có một số lớn các lão thân binh cưỡi ngựa bắn cung tinh nhuệ, nhưng vấn đề là, Mông Cức không muốn quy Sở.

Thành Cửu Nguyên, tướng quân hành dinh.

Mông Cức đang hành dinh dạo bộ ở trong đại sảnh, vẻ mặt lo âu.

Từ sau khi quân Sở đến, nhịp điệu cuộc sống của lão Tần nhân bị làm xáo trộn nghiêm trọng, cho đến bây giờ, Mông Cức đều không còn cách nào phân định mối quan hệ địch bạn giữa lão Tần nhân và quân Sở, cho nên, Mông Cức cũng trước sau không dám khiến cho đám lão Tần nhân trong thành quay trở về điểm tụ cư ở ngoài thành, có thể khiến cho lão Tần nhân ẩn náu trong thành như vậy hiển nhiên cũng không phải là chuyện.

Miệng ăn núi lở khẳng định là không thể, trong thành tích trử nhiều cũng có thể chống đở được.

Khi Mông Cức đang than ngắn thở dài, chợt có thân binh tiến vào bẩm báo:

- Tướng quân, Công chúa cầu kiến.

- Công chúa?

Mông Cức ngẩng người, lập tức đi tới ngoài cửa lớn, đưa Doanh Trinh vào trong hành dinh.

Vào đại sảnh, không đợi Mông Cức đại lễ yết kiến, Doanh Trinh liền khoát tay, thản nhiên nói:

- Tướng quân không cần đa lễ, hôm nay bổn cung có việc quan trọng muốn thương lượng với tướng quân, cho nên cũng mời tướng quân nhập tọa đi.

Mông Cức chắp tay thi lễ, nghiêm ngị nói:

- Mạt tướng đứng là được rồi.

Doanh Trinh nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng nói:

- Bổn cung đã nghe ngóng qua, quân Sở trong khoảng thời gian ngắn sợ là sẽ không rời khỏi Cửu Nguyên, Mông tướng quân, người có nghĩ tới, kế tiếp lão Tần nhân chúng ta nên làm gì chưa? Hơn ba ngàn già trẻ phụ nữ và trẻ em, luôn trốn ở trong thành, chỉ sợ cũng không phải là kế lâu dài, kho lương thực tích lũy nhiều, một lúc nào đó cũng sẽ ăn hết.

Mông Cức thở dai, lo lắng hầm hầm nói:

- Mạt tướng cũng đang lo lắng chuyện này.

Doanh Trinh do dự, cuối cùng nói:

- Mông tướng quân, nếu không đem thành Cửu Nguyên cho quân Sở đi, lão Tần nhân chúng ta chuyển đến thành phía Tây gần sông đi.

- A

Mông Cức hơi biến sắc nói,

- Nhường thành Cửu Nguyên?

- Sao?

Doanh Trinh thản nhiên nói,

- Mông tướng quân cảm thấy không ổn?

- Kìa, không, đương nhiên không phải.

Mông Cức thở dài nói,

- Vậy nhường thành Cửu Nguyên đi.

Nói thực ra, nhường thành Cửu Nguyên cũng là một biện pháp, bởi vì Mông Cức biết, quân Sở không thể so với người Hồ, quân Sở có lượng lớn thang mây, tỉnh lan cùng với xe công thành, quân Sở nếu như tiến công Cửu Nguyên, chỉ dựa vào lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên, là tuyệt đối giữ không được, cho nên nói, chủ động nhường Cửu Nguyên cũng xem như là một cử chỉ sáng suốt.

Hơn nữa, quân Sở không thể nào giữ lại Cửu Nguyên lâu, bọn họ chung quy vẫn là muốn rời bỏ Cửu Nguyên, chờ khi quân Sở rởi bỏ Cửu Nguyên rồi, lão Tần nhân lại quay trở về Cửu Nguyên cũng chưa muộn.

Chương 173: Dày công trù tính

- Người Tần đã nhường thành Cửu Nguyên rồi?!

Hạng Trang nghi ngờ chưa chắc nhìn Bách Lý Hiền.

Bách Lý Hiền gật gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Đúng vậy, người Tần đã di chuyển về thành gần sông phía Tây.

Mới nửa canh giờ trước, Mông Cức bỗng nhiên phái người gọi Bách Lý Hiền vào trong thành Cửu Nguyên, sau đó liền đem tin tức động trời này nói cho Bách Lý Hiền biết, khi Bách Lý Hiền nghe được tin tức này cũng khá kinh ngạc, tự Mông Điềm bắt đầu, người Tần ở Cửu Nguyên đã gồm mười năm, thành trì hùng vĩ như thế, thực sự chịu vứt bỏ đi sao?

Úy Liêu trầm ngâm một lát, hỏi:

- Tử Lương, ngươi biết nội tình trong đó không?

Bách Lý Hiền do dự, nói:

- Nghe nói đây là do Công chúa Doanh Trinh đề xuất ra.

- Doanh Trinh Công chúa?

Úy Liêu vuốt bộ râu dài, như thoáng chút suy nghĩ nói,

- Hóa ra là nàng.

Bách Lý Hiền lại hướng về Hạng Trang nói:

- Thượng tướng quân, người Tần đã đi, chúng ta vẫn phải vào thành chứ.

- Ừ, hiệu lệnh toàn quân, lập tức tiến vào thành đóng quân!

Đối với người Tần dâng lên đại lệ, Hạng Trang tự nhiên không khách khí, quân Sở sau khi tiến vào thành, thì sẽ không cần lo lắng người Hồ bất ngờ tập kích, chỉ cần giữ được lượng ít đội quân giữ thành, các quân các doanh trại còn lại thậm chí có thể chia ra thâm nhập vào đại mạc để đi săn thay thế việc huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung.

Phải nghĩ huấn luyện tốt kỵ binh, không chỉ phi ngựa trên thao trường, mà ngay đến những chỗ ngoặt cũng không thể đi được.

Chẳng qua, đối với Doanh Trinh tại sao phải thuyết phục người Tần nhường thành Cửu Nguyên, Hạng Trang lại nghĩ hoài vẫn không có được lời giải đáp.

Chẳng lẽ nói Doanh Trinh đã bị sức hấp dẫn của Hạng Trang hắn làm khuất phục, muốn qua hành động này để lấy lòng hắn? Hạng Trang nghĩ đến đây cũng không kìm nổi bật cười khanh khách, hắn không cho rằng chính mình cũng có sức hấp dẫn, càng không cho rằng tự hắn có thể khiến Doanh Trinh con hồ ly tinh hại nước hại dân này ái mộ như vậy, trong đó chỉ sợ còn có chủ ý khác?

Tuy nhiên, Hạng Trang đối với việc này không mấy lo lắng, nên biết là Hạng Trang này không phải là một tên ngốc, dưới trướng lại có Úy Liêu, Bách Lý Hiền nhìn xa trông rộng như vậy, cho dù là Trương Lương, Trần Bình, muốn nghĩ kế hại quân Sở cũng không phải là dễ dàng, còn như tiểu nương Doanh Trinh này, lại có dã tâm mưu tính, còn có thể lợi hại hơn so với Trương Lương, Trần Bình?

Nửa tháng sau, ven sông, hành dinh Công chúa.

Ven sông vốn dĩ là một tòa Đại Thành, nhưng mà bị diệt vong theo Đế quốc Đại Tần, quân dân Quan Đông của Hà Sáo lần lượt bỏ đi, còn lại người Tần cũng ào ào tập trung đến Cửu Nguyên, thành ven sông liền dần dần suy bại, đến bay giờ, thành ven sông chỉ có không đến trăm hộ cư dân sinh sống cùng với không tới trăm người quân Tần đóng quân.

Nhưng mà, sau khi người Tần dời đến, ven sông lại lần nữa náo nhiệt hẳn lên.

Trong hành dinh của Công chúa, một ngọn đèn dầu đang trên bàn cháy yếu ớt, ánh đèn lờ mờ chiếu sáng từng góc trong đại sảnh, cũng tỏa sáng hai bóng đường dài trên tường.

Đó là hai dáng người đàn ông trung niên cao gầy.

Đây là hai tên không phải người nào khác, chính là hai tên thị vệ trong mười tám thị vệ bảo vệ Doanh Trinh chạy ra khỏi Hàm Dương.

Trong tiếng bước chân nhẹ nhàng, Doanh Trinh mặc bộ hắc y giống như âm hồn tiến vào đại sảnh, hai tên trung niên vội xoay người, ôm kiếm thở chắp tay thi lễ hướng về phía Doanh Trinh:

- Tham kiến Công chúa.

Doanh Trinh nhẹ nhàng túc thủ, ra hiệu hai người miễn lễ.

- Tạ Công chúa.

Hai tên trung niên lần lượt thu kiếm đứng dậy.

Doanh Trinh lại từ trong ống tay áo lấy ra một phong sách lụa đưa cho một tên trong đó, lời nói chứa bi ai:

- Phong Bá, ngươi chọn ra ba con ngựa nhanh, ngày đêm thần tốc đến Hà Tây, tự tay đưa phong sách này giao cho mẫu cựu của bổn cung Hưu Đồ Vương, nói cho Hưu Đồ Vương biết, vinh nhục của bổn cung, còn tùy thuộc vào Đế quốc Đại Tần có thể phục hưng hay không, đều ở trong ý niệm của ông ấy.

- Vâng!

Tên Diệp Phong Bá nhận lấy sách lụa, lĩnh mệnh đi.

Doanh Trinh lại lấy ra một phong sách lụa khác, đưa cho tên còn lại kia nói:

- Mạnh Bá, ngươi xem kỹ càng.

Tên Mạnh Bá nhận sách lụa, đọc kỹ càng tỉ mĩ sau đó, lại đưa sách lụa trả lại cho Doanh Trinh.

Doanh Trinh hỏi:

- Mạnh Bá, đều đã nhớ kỹ chứ?

Sau khi nhận được sự khẳng định của Mạnh Bá, Doanh Trinh đem sách lụa đó bỏ lên trên ngọn đèn dầu, nhìn sách lụa trong ánh lửa dần dần hóa thành tro bụi, Doanh Trinh bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài, vừa u sầu vừa nói,

- Mạnh Bá, việc này quan hệ trong đại, tuyệt đối không thể để lộ một chút tin tức nào.

Mạnh Bá ôm kiếm thở dài, kiên quyết nói:

- Công chúa yên tâm, thuộc hạ biết nên làm như thế nào.

Doanh Trinh nhẹ nhàng gật đầu, Mạnh Bá liền khom người lui về phía sau, nhanh chóng ẩn vào trong bóng tối.

Mười ngày sau, một tin tức từ ven sông truyền đến, Hưu Đồ Vương mang theo đại quân đang tiếp cận hướng Cao Khuyết!

Bộ lạc Hưu Chư là một đại bộ lạc du mục ở Hà Tây, vừa không phải là người Nguyệt Thị, cũng không lệ thưộc Hung Nô, mà là giống bộ lạc Bạch Dương, bộ lạc Lâm Hồ, bộ lạc Lâu Phiền, nhưng mà, bộ lạc Hưu Chư so với bộ lạc Lâu Phiền, Lâm Hồ lại lớn mạnh hơn rất nhiều, đạt tới hơn hai mươi mấy vạn người, sáu bảy vạn cung thủ!

Nghe nói đại quân Hưu chư gần đến Cao Khuyết, Mông Cức bắt đầu cảnh giác.

Vị trí địa lý của đồng bằng Hà Sáo cực kỳ ưu việt, phía tây, phía đông đều có nước sông chảy xiết lao nhanh tạo thành bình phong che chở tự nhiên, phía bắc lại có núi ngầm, núi ngầm tạo thành bình phong che chở, Triệu Quốc, Tần Quốc lần lượt xây dựng Trường Thành, lại ở giữa khuyết khẩu của hai núi xây thành, đó là cửa ải hiểm yếu nổi danh nhất của phía bắc Hà Sáo đó là Cao Khuyết!

Kỵ binh Hưu chư nếu như công phá Cao Khuyết, đứng chịu mũi sào đó là người Tần ven sông.

Tuy nói Hưu Đồ Vương có quan hệ thông gia với Doanh Thị, nhưng Mông Cức cũng không cho rằng người Hưu chư sẽ do đó mà tùy tiện với người Tần.

Sau khi nhận được tin khuái mã truyền đến từ Cao Khuyết, Mông Cức không dám chậm trễ, lập tức khởi bốn ngàn tinh binh tiến đến cố phòng Cao Khuyết, trong thành ven sông chỉ còn lại hơn ngàn thủ binh.

Phàm là đồng thời, Lâu Phiền Vương cũng mang theo hơn vạn bại binh tháo chạy trở về vương đình Bắc giả.

Sự tình còn phải từ nửa tháng trước nói lên, người Lâu Phiền từ sau khi đạt được hai vạn binh thiết khí tự chế, chiến lực mạnh thêm, dã tâm cũng bắt đầu bành trướng, sau đó không lâu, người Lâu Phiền liền bắt đầu cướp đoạt trắng trợn trâu bò súc vật của người Lâm Hồ, thảo nguyên đại mạc, vốn là thế giới cá lớn nuốt cá bé, cho nên tình hình này là rất bình thường.

Công Thúc Thuyết tuy rằng cảm thấy có chút không ổn, lại cũng không ngăn cản Lâu Phiền Vương.

Lâu Phiền Vương vốn cho rằng Lâm Hồ Vương sẽ bấm bụng chịu, kết quả lại hoàn toàn không phải như vậy.

Bộ lạc Lâm Hồ rất nhanh đã triển khai phục thù tàn khốc, liên tiếp cướp sạch toàn bộ mười khu dân cư của bộ lạc Lâu Phiền, đoạt đi toàn bộ bò dê súc vật không nói, còn cướp tất cả phụ nữ trẻ em đi, bị bắt làm tù binh hơn mười tráng đinh cũng bị trảm thủ chết thảm, điều này đã làm cho Lâu Phiền Vương hoàn toàn nổi giận, lập tức tận khởi đại quân Lâu Phiền sát chạy Vân Trung mà đến.

Cuộc chiến Vân Trung, đại quân Lâu Phiền đầu tiên là thắng liên tiếp lại ỷ lại, trảm thủ mấy ngàn người!

Nhưng trong cuộc quyết chiến cuối cùng tiến công vào cung đình của Lâm Hồ Vương, Lâm Hồ sau trận lại đột nhiên tỏa ra hàng trăm cung nỏ, đoản mâu giống như tiễn lớn như mưa bụi dày đặc, đột nhiên nghiêng trút tới trên người người Lâu Phiền không hề có chút phòng bị, kỵ binh Lâu Phiền đang xung kích lập tức có một phiến ngã xuống dưới, mấy ngàn người cả người lẫn ngựa bị bắn xuyên thủng!

Lập tức Lâm Hồ sau trận lại dựng thẳng một khối binh khí hình tháp cao lớn, tiếp theo, tổng quát trọng lượng tảng đá cực lớn bị binh khí hình tháp cao lớn ném cao lên, ở trong không trung lại bay lượn ào ào hơn trăm dặm, sau cùng mang theo tiếng vang đang sợ trong trận chiến hung tợn của Lâu Phiên ập xuống dưới.

Đối mặt thình lình xảy ra đả kích, người Lâu Phiền lập tức rối loạn lên.

Người Lâm Hồ thừa cơ hội phản công, người Lâu Phiền lập tức bị giết tơi bời tan tác.

Chờ khi trốn về vương đình Bắc giả, bên cạnh Lâu Phiền Vương đã chỉ còn lại hơn vạn kỵ binh.

Càng gay go hơn là, bò dê súc vật theo quân xuất chinh còn có già trẻ phụ nữ và trẻ em tất cả đều thất lạc, như vậy sẽ, hơn phân nửa đã trở thành chiến lợi phẩm của bộ lạc Lâm Hồ.

Đối với người Hồ mà nói, bị thua trận là rất bình thường, sau này thắng trở về mới đúng, lượng lớn tráng đinh tử chiến cũng có thể chịu được, chỉ cần phụ nữ và trẻ em vẫn còn, bộ lạc vẫn sẽ có cơ hội nổi dậy, nhưng mà bây giờ, người Lâu Phiền không chỉ có tổn thất lượng lớn tráng đinhm mà ngay cả đến phụ nữ trẻ em cùng với súc vật bò dê đều bị mất, đây là tổn thương căn bản.

Đã không có súc vật bò dê, lấp đầy bụng đều thành vấn đề rồi.

- Người Trung Nguyên đáng ghét!

Lâu Phiền Vương một nện xuống, oán hận nói,

- Người Lâm Hồ không thể tạo ra được nỏ sàn, lượng nỏ sàn này khẳng định là người Trung Nguyên đổi chác cho bọn chúng! Đám người Trung Nguyên giảo huyệt này, người Trung Nguyên chết tiệt, bổn vương tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha cho bọn chúng, bổn vương phải giết sạch bọn chúng…

Công Thúc Thuyết thở dài, khuyên nhủ:

- Đại vương, vẫn phải nghĩ tới sau này nên làm như thế nào?

Giết sạch người Trung Nguyên? Lúc trước khi binh hùng tướng mạnh đều không dám động thủ, bay giờ lại muốn giết, giết được sao?

- Quân sư?

Lâu Phiền Vương như mới tỉnh mộng, lộ vẻ bi thảm nói,

- Bò dê súc vật đều không có, bộ lạc Lâu Phiền đã xong rồi.

Nói ra thì, Công Thúc Thuyết vốn dĩ đã khuyên Lâu Phiền Vương, khiến hắn không dễ tin người Trung Nguyên, nhưng Lâu Phiền Vương lại không nghe, muốn đổi chác với người Trung Nguyên, kết quả tuy nhiên đổi chác hai vạn binh khí thiết chế, lại mang đến tai ương ngập đầu cho bộ lạc Lâu Phiền, bây giờ quay đầu nghĩ lại, lúc đầu vẫn thật là không nên làm vụ đổi chác này với người Trung Nguyên.

Nhưng mà bây giờ, Lâu Phiền Vương có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.

Công Thúc Thuyết nói:

- Đại vương, bộ lạc Lâu Phiền gặp thiệt hại nghiêm trọng này, sợ là rất khó dừng chân ở Hà Sáo này, nếu như tại hạ không dự đoán sai, cái này phải quỷ kế đuổi hổ nuốt lang của người Trung Nguyên, chờ khi chúng ta cùng với người Lâm Hồ tự giết lẫn nhau xấp xỉ rồi, bọn chúng sẽ nhảy ra thu dọn tàn cục, mưu kế hay, quả nhiên là mưu kế hay.

Phiền Vương oán hận nói,

- Quân sư, lúc trước nếu như nghe lời khuyên của ngươi thì tốt rồi.

Công Thúc Thuyết khoát tay áo, nói;

- Đại vương, Hà Sáo chúng ta chỉ sợ là ngốc không nổi, tại hạ cho rằng, hay là chúng ta sớm đi Mạc Bắc đến cậy nhờ Hung Nô đi, nhưng mà trước khi khởi hành đi Mạc Bắc, phải nghĩ cách cướp một số bò dê trước mới được, đường đi Mạc Bắc xa xôi, dù sao cũng không thể để người trong tộc chúng ta bụng đói mà lên đường được?

Phiền Vương nói,

- Quân sư, đều nghe lời của ngươi.

Tiếng nói vừa dứt, chợt có tiếng lính tiến vào bẩm báo:

- Đại vương, có một người Tần cầu kiến.

- Người Tần? Người Tần cũng là người Trung Nguyên!

Lâu Phiền Vương nói một hồi, vô cùng dữ tợn nói,

- Đi, đem chặt đầu của cái tên người Trung Nguyên xuống, treo trên cột cờ trước lều của bổn vương, hứ!

Tên lính ầm ầm đồng ý, đang muốn xoay người rời đi thì lại bị Công Thúc Thuyết ngăn cản.

- Đại vương, bớt giận.

Công Thúc Thuyết khuyên nhủ,

- Vẫn là phải gặp sứ giả của người Tần thôi.

Lâu Phiền Vương hừ một tiếng, lại không hé răng, Công Thúc Thuyết lại quay đầu vung tay lên, tên lính khom người rời khỏi lều, rất nhanh, tên lính đã dẫn cái tên người đàn ông trung niên và lều lớn của Lâu Phiền Vương.!

Chương 174: Người Tần thất thủ

- Quân phòng thủ Lâm Hà trống không ư?!

Lâu Phiền Vương khó mà tin được nhìn về sứ giả người Tần trước mặt…

- Đúng vậy.

Sứ giả người Tần gật gật đầu, nghiêm nghị nói,

- Đại quân Hưu Chư đến gần Cao Khuyết, Mông Cức tướng quân đã mang theo quân Tần chủ lực cứu viện Cao Khuyết.

- Ngươi mới nói rồi, còn có người nào đảm đương nội ứng sao?

Lâu Phiền Vương càng không dám tin tưởng.

- Không sai.

Sứ giả người Tần gật đầu, không phải nghĩ ngợi nói,

- Chỉ cần quân đội đại vương vừa đến, lập tức sẽ có người mở Bắc môn, tiếp ứng đại quân Lâu Phiền vào thành!

- Các ngươi rốt cuộc là ai?

Lâu Phiền Vương trầm giọng nói.

Sứ giả người Tần ngước đầu lên, không để giọng nghi ngờ chất vấn nói:

- Người Tần.

- Qủa thực buồn cười.

Lâu Phiền Vương cười lạnh lùng nói:

- Người Tần sẽ giúp người Lâu Phiền đi giết người Tần sao?

- Cái này không cần người phải quản.

Sứ giả người Tần lãnh đạm nói,

- Ta chỉ cần hỏi người, có muốn hay không lương thực trong thành Lâm Hà, có muốn bò dê trong thành Lâm Hà, có muốn đồ quân nhu của quân Tần trong thành Lâm Hà hay không?

- Đồ quân nhu của quân Tần?

Lâu Phiền Vương nghiêm nghị nói,

- Trong thành Lâm Hà có những đồ quân nhu gì?

Sứ giả người Tần nói:

- Chỉ cần ngươi muốn, đều có, cái ngươi không nghĩ đến, cũng đều có!

Lâu Phiền Vương kêu lên một tiếng trầm đục, biểu lộ sát khí nói:

- Bổn vương dựa vào cái gì mà tin tưởng tên gian tế như ngươi?

- Gian tế?

Sứ giả người Tần mỉm cười thản nhiên nói,

- Lâu Phiên Vương, tin hay không đều do người, dù sao cơ hội này cũng chỉ có một lần, bỏ lỡ thì đã bỏ lỡ rồi, sau này sợ là sẽ không có được cơ hội tốt như vậy nữa.

Nói một hồi, sứ giả người Tần lại nói,

- Còn nữa, hôm nay người chưa hề gặp cái gì gọi là người Tần, cũng chưa từng nghe qua tin tức gì hết…

Nói xong, giọng nói của sứ giả người Tần bỗng nhiên trầm xuống, khóe miệng cũng ngấm một dòng máu đen.

Ngay sau đó, sứ giả người Tần thân hình gầy còm lắc qua lắc lại, liền ngã xuống đất ngay sau đó, Lâu Phiền Vương vội tiến nhanh xuống quơ tay tìm hơi thở của sứ giả người Tần, lập tức thất thanh nói:

- Đã chết?!

Công Thúc Thuyết thở dài, trầm giọng nói:

- Đại Vương, khởi binh đi

- Cái gì?! Lâu Phiền Vương ngạc nhiên nói:

- Quân sư, ngươi tin lời hắn sao?

- Vì sao không tin?

Công Thúc Thuyết nói,

- Tin tức Đại quân Hưu Chư tới gần Cao Khuyết, đã được chứng thực, có thể thấy người này nói cơ bản là không phải giả, ít nhất, điều đó không thể là cái bẫy!

- Vì sao cái này không thể là cái bẫy?

Lâu Phiền Vương lại có chút do dự.

Công Thúc Thuyết hỏi ngược lại:

- Nếu đây là bẫy, vậy mục đích của người Tần là cái gì?

- Vậy còn phải nói?

Lâu Phiền Vương nói,

- Đương nhiên là muốn nhử chúng ta vào thành Lâm Hà, một lưới bắt gọn!

Công Thúc Thuyết lắc lắc đầu, mỉm cười nói:

- Nếu thật muốn như vậy, cái giá mà Người Tần phải trả cũng là quá lớn rồi? Cứ coi như đây là một cái bẫy, cứ coi như là đã tóm được chúng ta, có thể người Tần cũng mất đi toàn bộ phụ nữ và trẻ em, bọn chúng cũng không hy vọng thấy như thế, Đại vương cho rằng người Tần sẽ cùng người Lâu Phiền chúng ta cùng đi đến chỗ chết sao?

- Ơ, cái này…

Lâu Phiền Vương nói,

- Có thể sẽ không.

- Vậy cũng được.

Công Thúc Thuyết nói,

- Cho nên, đây tuyệt không phải là cái bẫy.

Nói một hồi, Công Thúc Thuyết nói:

- Nếu như tại hạ không có đoán sai, thì việc này có thể liên quan tới đại quân Trung Nguyên lén lút đến Cửu Nguyên, nhưng mà, cụ thể là nguyên nhân gì thúc đẩy bộ phận nhỏ Người Tần ruồng bỏ người trong họ, đến nỗi kiên quyết bỏ đi phụ nữ và trẻ em trong thành Lâm Hà, tại hạ nhất thời cũng đoán không ra được.

- Người Trung Nguyên?

Lâu Phiền Vương nghiêm nghị nói,

- Quân sư, vậy chúng ta có nên cẩn thận hành sự không?

Đừng thấy Lâu Phiền Vương trên miệng hô muốn giết sạch người Trung Nguyên, nhưng trong lòng đối với người Trung Nguyên lại sợ hãi.

- Mặc kệ nói như thế nào, cơ hội chỉ có một lần.

Công Thúc Thuyết nói,

- Đại Vương, cơ hội không được để mất, mất đi rồi không đến lần nữa đâu!

Lâu Phiền Vương nghiến răng, cuối cùng vẫn là hạ quyết tâm, lập tức giọng dữ dằn quát:

- Cũng được, nếu quân sư đã cho rằng đây là cơ hội, vậy thì liều mạng thôi!

Nói một hồi, Lâu Phiền Vương lại quay đầu hướng ra ngoài quát:

- Hiệu lệnh, các đội tập kết…

Cửa Bắc Lâm Hà, vài tên trạm gác tốt quân Tần đang gác đêm trên lầu thành.

Ngoài trăm bước, một đội quân Tần trong tay cầm đuốc đi theo bên tường thành tuần tra, vạn tốc đều tịch, chỉ có một hàng bó đuốc cắm nghiêng vào lỗ châu mai, đang đong đưa trong gió đêm vắng lặng, thoạt nhìn đây chỉ là ban đêm bình thường, lại không có người nào khác cảm thấy được, ý định giết người không giới hạn đang im phăng phắc đến gần hướng thành Lâm Hà.

Bỗng nhiên, thập trưởng trạm gác tốt dường như nghe thấy động tĩnh gì đó.

Lập thức thập trưởng trạm gác chạy đến trước lỗ châu mai, rút xuống một bó đuốc hướng về ngoài thành vứt xuống dưới.

Cây đuốc lật lăn mình rơi hướng về phía mặt đất, nhờ vào ánh lửa yếu ớt, thập trưởng trạm gác vô cùng hoảng hốt phái hiện, ngoài Bắc môn đám người Hồ đông nghìn nghịt không ngờ đã chật ních!

- Người Hồ!

- Địch tập kích, địch tập kích!

- Chết tiệt, mau thổi hiệu lệnh, thổi hiệu lệnh!

Chốc lát, trạm gác trên đầu thành liền xôn xao hẳn lên.

Lập tức một hồi kèn dòn dập từ trên đầu thành vang lên.

Tiếng kèn đồng thời vang lên, mười mấy tên quân tướng sĩ Tần liền từ trong doanh trại cửa thành lũ lượt mà ra, nhưng mà, bọn chúng lại không theo đường chính thành lầu mà ùa ra, mà là theo hướng đường hành lang chính cửa thành, lệnh cho người giật mình di chuyển theo hướng khung cửa của cửa thành, trước sau không tới một chút công phu, đứng vững ở ba đường khung cửa của cửa thành đã toàn bộ di chuyển.

- Đáng chết, điên rồi sao? Bọn chúng rốt cuộc muốn làm gì?

- Ông trời ơi, đồ khốn nạn này muốn hại chết toàn bộ mọi người đây!

- Trời ơi, đám này không phải là người Tần, bọn chúng là gian tế!

Nhưng mà, lúc này mới phát hiện không đúng, đã muộn rồi, không chờ mấy tên xuống dưới ngăn cản ở trên đầu thành, cửa thành nặng nề đã mở ra một khe hở, một khắc ngay sau đó, người Hồ sớm đợi chờ đã lâu liền chen chúc mở cửa thành như thủy triều tuôn vào trong thành, thành Lâm Hà cũng không có sông hộ thành, trong thành cái gì cũng bị phá sạch hết rồi.

Đầu thành Cao Khuyết, Mông Cức đang ở trên chòi canh nhìn trộm hư thực của người Hưu Chư.

Người Hưu Chư tới gần Cao Khuyết đã vài ngày, lại trước sau không động thủ, thậm chí ngay cả tính thăm dò công kích cũng không có, hơn nữa làm người ta nghi ngờ là, người Hưu Chư lại không tập trung đóng quân, mà đóng quân khắp nơi trên thảo nguyên ở ngoài thành Cao Khuyết, ngược lại càng giống đến để chăn thả, mà không phải đến để đánh giặc, vả lại đến như vậy, cũng rất khó phán đoán được bọn chúng có bao nhiêu người.

Mông Cức đang do dự muốn hay không chủ động xuất kích, thúc ép người Hưu Chư tập kết người ngựa, sau lưng bỗng nhiên nổi lên một hồi xôn xao.

Khi Mông Cức vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tên đầu tóc rối bời, toàn thân đẫm máu đã được hai tên thân binh đỡ vội vào trong đi lên đầu thành, đi gần đến, Mông Cức bỗng nhiên mới phát hiện tên bộ tướng này chính là phó tướng Mông Diễn giữ thành Lâm Hà, nhìn thấy bộ dạng tên phó tướng Mông Diễn như vậy, Mông Cức liền giật nẩy người, một tay nắm chặt Mông Diễn lên.

- Mông Diễn, người làm gì lại trở thành bộ dạng như vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?!

- Tướng quân!

Mông Diễn lộ vẻ sầu thảm nói,

- Lâm Hà thất thủ rồi, hết rồi, toàn bộ hết rồi!

- Ngươi nói cái gì?

Mông Cức nghe vậy lập tức hai mắt tối sầm lại, suýt nữa ngất ngay tại chỗ.

Định thần lại, Mông Cức lại nắm chặt Mông Diễn lên, trầm giọng hỏi:

- Mông Diễn, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Mông diễn lộ vẻ sầu thảm nói:

- Người Lâu Phiền, đại quân Lâu Phiền tiến vào thành, bọn chúng thấy người là giết, thấy người là giết…

- Người Lâu Phiền?

Mông Cức khó mà tin được, nói:

- Các người làm ăn cái gì không biết, vậy mà để người Lâu Phiền phá thành?

Mông Diễn thất vọng nói:

- Trước đó đã có mười mấy tên gian tế trà trộn vào trong thành, lại thừa dịp loạn mở cửa thành, khi chờ đến mạt tướng tập kết đại quân đi cứu thành Bắc môn, đã không kịp nữa rồi.

Mông Cức lộ vẻ sầu thảm nói:

- Nói như vậy, già trẻ phụ nữ và trẻ em trong thành Lâm Hà toàn bộ xong rồi?!

Mông Diễn cắn chặt răng, gần như muốn cắn đứt môi.

- Như vậy, Công chúa đâu?

Mông Cức đột nhiên nhớ ra, Doanh Trinh cũng ở trong thành.

- Công chúa cũng mất tích rồi.

Mông Diễn lắc đầu, lộ vẻ sầu thảm nói,

- Mạt tướng ở trong thành tìm rất nhiều lần, nhưng vẫn không thấy.

Cho dù Mông Diễn không nói, nhưng Mông Cức lại hiểu ra được ý của hắn, Công chúa Doanh Trinh có lẽ là đã bị hại rồi.

- Tướng quân, Mông Diễn bất lực, xin đi trước!

Mông Diễn quát to một tiếng, rút kiểm ra định tự mình cắt cổ, Mông Cức thất thần, khi mốn ngăn cản thì đã muộn, Mông Diễn một kiếm hung tợn, cắt hơn phân nửa phần cổ rồi, máu đào đỏ thẩm lập tức giống như suối phun từ chỗ hở vết thương bắn phụt mà ra.

- Mông Diễn!

Mông Cức vội vàng đỡ lấy Mông Diễn, Mông Diễn lại lần nữa không thể nói được.

Mông Diễn chết mà nhìn chằm chằm Mông Cức, tứ chi co giật kịch liệt, lập tức khí tuyệt bỏ mình.

- Huynh đệ tốt.

Mông Cức nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt Mông Diễn, Mông Diễn lúc này mới mở trợn tròn mắt, đợi đến khi Mông Cức đứng dậy, trên mặt đã che kín đi sát khí vô cùng dữ tợn, thậm chí ngay cả khi đối với con ngươi, cũng do sung huyết mà biến đổi trở nên có chút âm ỷ ửng hồng, tựa như có hai ngọn lửa tròn yếu ớt đang cháy.

- Người Lâu Phiền!

Mông Cức chậm chạp rút trọng kiếm ra, vừa duỗi tay trái chậm rãi xoa nhẹ đao kiếm, một đao kiếm sắc bén đã cắt bàn tay của hắn, máu đào đỏ thẫm lập tức theo lòng bàn tay đi xuống, Mông Cức lại mơ hồ như không có cảm giác, chỉ là cắn răng nghiến lợi nói,

- Mông Cức ta dùng kiếm minh ước, không giết sạch cẩu Lâu Phiền, thề không làm người!

Thành Lâm Hà, Lâu Phiền Vương đang kiểm kê lại chiến lợi phẩm đột nhiên có gió lạnh mãnh liệt thổi qua lạnh run, như vừa rồi, hắn không ngờ chẳng có cảm xúc gì một hồi run rẩy, vả lại là đến từ sự run rẩy trong đáy sâu nơi linh hồn!

- Thật là gặp quỷ.

Lâu Phiền Vương bị trận này đột nhiên có chút run rẩy sợ hãi trong lòng.

Cái cảm giác vừa rồi, thật là gay go, giống như lúc hắn lên chín tuổi, phụ vương đem hắn đưa đi Nguyệt Thị làm con tin, hắn lại có một mình đơn độc trốn về Cửu Nguyên, ở trong sa mạc hắn từng gặp qua một bọn sói lớn, bọn sói lớn đó lúc ấy đã cho hắn cảm giác run rẩy y như vậy, nhưng mà cuối cùng, đám sói lớn kia vẫn bị hắn lấy tảng đá đập chết.

- Đại vương, người làm sao vậy?

Công Thúc Thuyết tiến lên trước, thân thiết hỏi han.

- Không có gì.

Lâu Phiền Vương lắc đầu, cưỡng ép xua tan bất an và run rẩy trong lòng, lại hướng về phía Công Thúc Thuyết nói,

- Quân sư, thời gian cũng không nhiều nữa, mau chóng thu dọn đi thôi.

Lâu Phiền Vương vốn dĩ đã quyết định, sau khi phá thành hoan cuồng ba ngày ba đêm, tuy nhiên cái cảm giác vừa rồi khiến hắn thay đổi chủ ý, hắn quyết định sớm khởi hành tới Mạc Bắc.

Chương 175: Phục thù, cứu binh

Yên Sơn bắc lộc, mấy ngàn kỵ binh Đông Hồ đang dẫn theo một vài cỗ xe ngưu dương lớn uốn lượn tiến về phương bắc.

Những ngọn núi Yên Sơn, Dương Sơn vào thời đại cuối nhà Tần, chính là một nhánh của dãy núi đại Yên Sơn ngày nay.

Hàng ngàn kỵ binh Đông Hồ người Lâu Phiền đang vội vàng rút lui khỏi Lâm Hà. Trong trận chiến ở Lâm Hà, tuy quân Tần chỉ có hơn ngàn người, nhưng đã gây nên thương vong thê thảm cho người Lâu Phiền, bọn người Lâu Phiền còn lại chỉ không đến sáu ngàn người ngựa, điều này khiến cho Lâu Phiền Vương nổi giận lôi đình, lập tức hạ lệnh giết sạch toàn thành.

Sau khi giết sạch toàn thành, người Lâu Phiền lập tức xuất phát đi về phương bắc.

Đang lúc hành quân, bỗng có khoái mã từ phía sau chạy như bay tới, gào gọi Lâu Phiền Vương mà bẩm báo:

- Đại vương, quân Tần đuổi đến rồi!

Lâu Phiền Vương vội ghìm cương ngựa, quay đầu lại, khum tay che mắt nhìn về phía sau, quả nhiên nhìn thấy từ xa xa trên đồng cỏ xanh thắm đã thấy có dải màu đen xuât hiện nơi chân trời giống như đội đất mà lên. Lâu Phiền Vương mặt liền biến sắc, trầm giọng nói:

- Cái đám người Tần chết tiệt này, quả nhiên không thèm đoái hoài đến những người bị giết, đuổi đến nhanh như vậy!

Công Thúc nói:

- Đại vương, mau chuẩn bị ứng phó thôi.

Lâu Phiền Vương nghiến răng ken két, lớn tiếng hét:

- Bày trận, chuẩn bị nghênh địch!

Lâu Phiền Vương biết rõ, đối đầu với quân Tần chỉ e là lành ít dữ nhiều, nhưng nếu như bây giờ mà bỏ lại đồ đoàn quân nhu mà chạy, thì ngay bộ lạc Lâu Phiền sẽ tan rã ngay lập tức. Hơn nữa, trên đại mạc mênh mông vô tận này, người Lâu Phiền căn bản là không thể chạy được thoát, đội thiết kỵ của quân Tần chắc chắn là sẽ không đời nào bỏ qua cho một người Lâu Phiền nào!

Chỉ có cách là triển khai trận hình để quyết chiến một trận với quân Tần, may ra còn có đường sống.

Nói cho cùng, hiện nay người Lâu Phiền cũng đã chuẩn bị sẵn sàng vũ khí bằng kim loại sắc bén.

- U..u…u….

Trong thoáng chốc, tiếng tù và hiệu trầm trầm đã vang vọng lên.

Trong tiếng tù và kéo dài liên hồi không dứt, những kỵ binh Đông Hồ người Lâu Phiền bèn nhao nhao ghìm cương quay đầu ngựa, rồi nhanh chóng triển khai đội hình ra hai bên cánh, với đội thân binh của Lâu Phiền Vương làm chuẩn. Dù sao người Lâu Phiền cũng là tộc người lớn lên trên mình ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa rất tốt, trước sau không đầy nửa thời gian ăn một bữa cơm, sáu ngàn kỵ binh đã hoàn toàn triển khai xong trận hình.

Đoàn ngựa của Mông Cức đang chạy như bay từ hướng đại mạc mênh mông lao đến.

Dưới ánh tà dương cô độc, Mông Cức điềm tĩnh như nước, tuyệt không chút biểu cảm gì, ít nhất cũng không nhìn ra chút gì gọi là vẻ giận dữ. Nhưng, những bộ tướng thân binh quen thuộc thì biết rõ, Mạnh tướng quân đang tức giận đến cực điểm. Mạnh tướng quân của lúc này cũng giống như đêm tối trước hôm trời nổi giông bão, nhìn qua có vẻ yên bình, nhưng thực ra đang nổi lên những cơn sóng dữ dội ngập trời!

Quả thật là Mông Cức đã giận đến điên cuồng, bao nhiêu người già trẻ nhỏ đều bị giết sạch, công chúa bị nạn, hết thảy xong cả rồi!

Đại Tần diệt vong, những người dân Tần cuối cùng còn lại ở Cửu Nguyên cũng cầm chắc số phận tiêu vong, gia tộc họ Mạnh, những người bảo vệ cho dòng huyết mạnh của người chiến thắng hàng trăm năm nay, cũng rất có thể sẽ tuyệt diệt. Chỉ trong chốc lát, những thứ đáng để Mông Cức kiên trì, những thứ được coi như tín ngưỡng và mục tiêu chiến đấu bỗng chốc sụp đổ. Giây phút này đây, Mông Cức chỉ muốn giết người, giết sạch bọn người Lâu Phàn, bất luận nam nữ, không phân biệt lão ấu, giết sạch không chừa con gà con chó!

Bỗng nhiên, từ nơi đường chân trời phía trước đột nhiên mọc ra đội kỵ binh Lâu Phàn đen nghịt.

" A…" Mông Cức rút phắt thanh kiếm ra, giơ lên cao quá đầu, đoạn ngửa cổ lên trời mà gào rít điên cuồng.

Cùng với tiếng hét dài long trời lở đất của Mông Cức, đội thiết kỵ quân Tần như hình với bóng đằng sau bèn lập tức bắt đầu thay đổi đội hình, những kỵ binh phía trước giảm dần tốc độ, số kỵ binh phía sau nhanh chóng dàn ra hai bên cánh triển khai đội hình. Tiếng hét dài của Mông Cức còn chưa dứt, bốn ngàn thiết kỵ quân Tần đã triển khai xong trận hình, cuồn cuộn lao tới nhắm thẳng hướng đám kỵ binh Lâu Phàn nơi phía đường chân trời.

Yên Sơn Tây Lộc, bốn mươi ngàn kỵ binh của Hưu Đồ đang lũ lượt tiến về phía trước.

Thiết kỵ quân Tần sớm đã dời đi, nhưngHưu Chư vương vẫn hết sức cẩn thận, dò xét đi dò xét lại, xác thực là không có mai phục xung quanh, rồi cuối cùng mới dẫn bốn mươi ngàn kỵ binh lũ lượt tiến vào. Bộ lạc Hưu Chư có sáu mươi ngàn kỵ binh, nhưngHưu Chư vương để lại hai mươi ngàn kỵ binh ở ngoài quan ngoại bảo vệ số bò dê mang theo và đàn bà trẻ em.

Giây phút này, trong lòng Hưu Chư vương đang mừng đến phát điên.

Từ lâu người Hưu Chư đã rất thèm khát vùng thảo quyên Hà Sáo với cây cối và nguồn nước phong phú tươi đẹp.

Vào buổi ban đầu, Hà Sáo là bãi chăn nuôi của người Hung Nô, người Hưu Chư không dám tranh giành. Sau đó, quân Tần đánh đuổi Hung Nô, Hà Sáo bèn trở thành quận Cửu Nguyên của nước Đại Tần, đối diện với nước Tần hùng mạnh hơn cả Hung Nô nhiều lần, người Hưu Chư càng không dám có chút ý nghĩ gì khác. Cây cỏ và nguồn nước ở Hà Sáo tuy rất phong phú tươi đẹp, nhưng không phải là thứ mà người Hưu Chư có thể sờ tới được.

Nhưng hiện nay mọi việc đã khác, nước Đại Tần đã diệt vong, người Hung Nô và người Đông Hồ đang mải tranh sống mái với nhau, tạm thời không rảnh để trông ngó phía nam, lúc này mà người Hưu Chư không tranh thủ tập kích chiếm lấy Hà Sáo thì còn đợi đến lúc nào nữa? Hưu Chư vương có lý do để tin rằng, chỉ cần chiếm cứ được vùng đất Hà Sáo phong phú cỏ cây và nguồn nước, thì bộ lạc Hưu Chư rất nhanh sẽ quật khởi, nhất thống đại mạc cũng không hẳn là không thể sảy ra!

Phải nói là, cũng nhờ có tin tình báo của đứa cháu gái Doanh Trinh cung cấp, nếu không nhờ cô ta thì Hưu Chư vương căn bản là không biết tình hình ở Hà Sáo sớm đã bay đổi bất ngờ!

Tuy nhiên việc gấp rút và quan trọng nhất hiện nay vẫn là truy sát quân Tần.

Chỉ cần tiêu diệt được mấy ngàn kỵ binh Tần này, đám người Lâu Phàn, người Lâm Hồ, người Bạch Dương còn lại, căn bản không đáng phải lo.

Có điều, chỉ không biết là sau khi đại quân Hưu Đồ của mình quay lại tiêu diệt hết mấy ngàn kỵ binh Tần kia rồi, đứa cháu gái kia sẽ có biểu hiện gì?

Nghĩ đến Doanh Trinh, nơi khóe miệng Hưu Chư vương đột nhiên lộ một tia cười tà.

Đứa cháu gái này tuy là con gái của Tần Thủy Hoàng hoàng đế, nhưng dù sao cũng vẫn còn trẻ tuổi, quá đỗi ngây thơ, nó còn thực sự nghĩ rằng đại quân Hưu Đồ sẽ giúp nó khôi phục nước Tần? Nhưng theo lời người ta nói, thì đứa cháu gái này rất chi xinh đẹp, nghe nói xinh đẹp đáng yêu từ lúc mới sinh ra, nếu có cơ hội thu nạp vào đại trướng thì cũng không tồi.

Hưu Đồ Vương đâu biết rằng, cô cháu gái này của y không hề ngây thơ chút nào cả!

Lần này, Doanh Trinh không chỉ bẫy rập người Lâu Phàn, hy sinh con dân nước Tần, mà ngay cả người Hưu Chư cũng đã bị cô ta lợi dụng! Người đàn bà này, đúng là loại người vì muốn đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn!

Cửu Nguyên, hành dinh của Thượng tướng quân.

Hạng Trang, Úy Liễu, Vũ Thiếp và Bách Lý Hiền đang đứng trước bức bình phong treo tấm địa đồ Hà Sáo mà thấp giọng thảo luận.

Mới nửa canh giờ trước, Doanh Trinh đột nhiên một người một ngựa đến Cửu Nguyên, đồng thời mang đến một tin tức kinh thiên động địa.

Đại quân của bộ lạc Hưu Chư áp sát biên giới, lúc Mông Cức dẫn chủ lực quân Tần ra ngoài Cao Khuyết ngăn địch, thì bộ lạc Lâu Phiền thừa cơ công hãm Lâm Hà, hơn nữa còn giết sạch ba mươi ngàn nam phụ lão ấu trong thành Lâm Hà, Doanh Trinh nhờ có mười mấy thị tòng liều chết đánh chặn phía sau mới có thể chạy thoát ra.

Hạng Trang nói:

- Nhất định phải cứu Mông Cức và kỵ binh quân Tần, cái này thì không cần phải thảo luận gì thêm nữa!

Vũ Thiếp nói:

- Vấn đề lớn nhất hiện nay là: rốt cuộc là giữa người Hưu Chư và người Lâu Phiền có câu kết với nhau hay không?

- Chuyện này chắc chắn là không?

Bách Lý Hiền quả quyết nói,

- Bộ lạc Hưu Chư lớn mạnh hơn nhiều so với bộ lạc Lâu Phàn, Lâu Phiền Vương có ngu dốt đến mấy cũng không đến mức rước sói vào nhà, cho nên có thể đoan chắc rằng, Lâu Phiền Vương tập kích Lâm Hà chỉ là khởi nghĩa nhất thời mà thôi. Bởi vì Lâu Phiền Vương vừa mới bị thiệt hại nặng nề tại Vân Trung, cho nên chắc vì bức thiết mà muốn cướp lấy những đồ quân nhu của quân Tần trong thành Lâm Hà

Úy Liễu cũng phụ họa theo:

- Tử Lương nói rất đúng, hẳn là như thế.

Bách Lý Hiền lại nói:

- Vấn đề cần phải suy xét vào lúc này là, Mông Cức nhất định sẽ khởi binh báo thù, một khi quân Tần rời khỏi Cao Khuyết thì đại quân Hưu Đồ nhất định sẽ nhân cơ hội mà tiến vào Hà Sáo. Người Hưu Chư thèm khát thảo nguyên Hà Sáo đã lâu chứ cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai, có cơ hội tốt như thế này,Hưu Chư vương nhất định sẽ không bỏ lỡ, đó là điều đương nhiên.

Hạng Trang nói:

- Cũng tức là nói, muốn cứu được quân Tần, thì trước tiên phải đánh bại đại quân Hưu Đồ!

Nói đoạn, Hạng Trang lại hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Minh, đối với bộ lạc Hưu Đồ, ngươi hiểu biết được bao nhiêu?

Bách Lý Hiền nói:

- Bộ lạc Hưu Chư là bộ lạc du mục ở Hà Tây, tổng nhân khẩu vào khoảng trên dưới hai trăm ngàn người, tráng đinh có khoảng sáu mươi ngàn. Sức chiến đấu của người Hưu Chư cũng tương đương với người Lâu Phàn, người Lâm Hồ, và thua xa người Hung Nô. Nếu dùng bộ binh đối đầu trực diện với kỵ binh trên đồng cỏ mà đánh, thì tinh binh Đại Sở ta chắn chắn không sợ Hưu Đồ, tuy nhiên người Hưu Chư đều là kỵ binh, nên phải đề phòng chúng cắt đường lương thực của ta!

Dù cho quân Sở đã có được số ngựa đủ dùng, nhưng thời gian huấn luyện còn ít, cho nên nếu liều mạng đấu cưỡi ngựa bắn cung với người Hồ, thì chẳng khác nào lấy ngắn chọi dài. Chỉ có lấy bộ binh đối chọi kỵ binh, thì quân Sở mới có thể phát huy được đầy đủ ưu thế của trận hình, khí giới và chiến thuật.

Hạng Trang buông lời quyết định dứt khoát:

- Việc này không thành vấn đề, cứ mang theo cho nhiều đồ quân nhu và cung tiễn nỏ là được.

Thứ căn cứ lớn nhất mà quân Sở có thể dựa vào để đối mặt với kỵ binh người Hồ chính các loại nỏ như nỏ tay, nỏ thắt lưng, nỏ đá…

Trên sử sách, năm ngàn bộ binh của Lý Lăng có thể đánh một trận bất phân thắng bại với tám mươi ngàn kỵ binh Hung Nô, chính là nhờ vào các đồ xe quân nhu và các loại cung nỏ!

Các loại khí giới hạng nặng như Nỏ sàn, Tỉnh lan, xe ném đá tuy rằng có sức sát thương kinh người, nhưng lại quá sức cồng kềnh, căn bản không thể không thể đuổi kịp tốc độ như gió như lửa của kỵ binh Đông Hồ, cho nên không cần thiết mang theo. Tuy nhiên nhất định phải mang theo đủ các loại xe quân nhu, đây chính là lá chắn giúp bộ binh có thể chống lại kỵ binh, hơn nữa địa hình Hà Sáo bằng phẳng, tốc độ của xe quân nhu chắc sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.

Bốn người bàn bạc vừa xong, các tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai cũng lần lượt kéo đến.

Hạng Trang lập tức bắt đầu điều phối người ngựa, đội Tả quân của Tiêu Khai giữ lại thủ thành, các đội quân còn lại toàn bộ xuất phát, chuẩn bị tiến lên phía bắc tiếp ứng quân Tần. Rất nhanh, trong thành Cửu Nguyên lập tức trở nên bận rộn, từng đội binh sỹ mặc giáp cầm khí giới, xếp thành hàng ngũ chỉnh tề rầm rập tiến ra ngoài thành, theo sát ngay phía sau các đội bộ binh là từng cỗ xe quân nhu lớn.

Yên Sơn Bắc Lộc, bốn ngàn thiết kỵ quân Tần đã bắt đầu đợt xung kích cuối cùng.

- Lão Tần oai hùng!

Mông Cức giương cao hai thanh song kiếm nặng, lưỡi kiếm sắc nhọn chỉ thẳng vào khoảng không phía trước.

- Trả lại con trẻ cho ta!

- Trả lại con trẻ cho ta!

- Trả lại con trẻ cho ta!

Dường như sức mạnh bản năng xui năng khiến, tướng sỹ quân Tần đồng thanh hò hét, và người nào người nấy đều lộ rõ vẻ căm thù trong ánh mắt. Nam phụ lão ấu trong thành Lâm Hà cũng chính là cha mẹ, vợ con của họ, bọn người Hồ chết tiết này đã giết hết bọn họ, hôm nay bất luận thế nào cũng phải giết hết bọn chúng, báo thù cho những người đã khuất!

- Máu chảy không ngừng!

Mông Cức thúc ngựa lao tới, một lần nữa ngửa cổ lên trời hò hét.

- Chết không ngừng chiến!

- Chết không ngừng chiến!

- Chết không ngừng chiến!

Bốn ngàn quân Tần trong thoáng chốc đều hét lớn như sóng gào, tập tức ai nấy cũng đều thúc ngựa phi tới và giương cao cánh cung, những mũi tên lạnh lẽo đã nghiêng nghiêng nhắm thẳng vào bầu trời không phía trước. Một khắc sau, Mông Cức giơ cao trọng kiếm, chém mạnh xuống, bốn ngàn kỵ binh bèn buông lỏng dây cung!...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau