SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Nguy cấp

Ngày hôm sau, tin tức người Bạch Dương đã bị phục kích tại Hà Cốc truyền tới Cửu Nguyên.

Lâu Phiền Vương vốn chưa tin, nhưng tới chạng vạng, càng ngày càng nhiều bại binh của Bạch Dương trốn vào đại doanh của Lâu Phiền, tất cả những bại binh Bạch Dương này đều mang một tin tức giống nhau, Bạch Dương vương bị bắn chết, một vạn hai ngàn kỵ bộ lạc Bạch Dương đã bị phục kích của Người Tần, toàn quân gần như là bị giết, lúc này Lâu Phiền Vương mới tin.

Lâu Phiền Vương khẩn trương triệu Công Thúc Thuyết đến đại trướng thảo luận đối sách.

- Quân sư, việc này ngươi thấy thế nào? Lâu Phiền Vương hỏi.

Công Thúc Thuyết trầm ngâm một lát sau nói: - Đại vương, Bạch Dương vương bị bắn chết, tin tức bộ lạc Bạch Dương gần như bị diệt tộc hẳn là không giả, tuy nhiên tại hạ nghĩ đại quân phục kích Bạch Dương Vương chắc chắn không phải là Người Tần của Cửu Nguyên.

Sự việc quá rõ ràng, Người Tần Cửu Nguyên tuy tổng cộng hơn ba vạn người, tráng định lại chỉ có năm nghìn người, vừa đóng ở thành Cửu Nguyên, vừa phải phân binh phục kích, sao lại có thể nhanh chóng đến được? xem tại TruyenFull.vn

- Không phải Người Tần Cửu Nguyên? Chẳng lẽ là Người Tần Quan Trung tới?

Lâu Phiền Vương lập tức mặt biến sắc, Quan Trung vốn là địa bàn Đế Quốc Đại Tần, nơi đó ít nhất có trên triệu Người Tần, một khi Trung Nguyên đế quốc phái binh tiến tới cứu viện Cửu Nguyên, vậy thì bộ lạc Lâu Phiền bọn họ nguy hiểm rồi, Lâu Phiền Vương từng lĩnh giáo qua sự lợi hại của đế quốc Đại Tần, bộ lạc Lâu Phiền tuyệt đối không thể chống lại.

Công Thúc Thuyết gật gật đầu, lại lắc đầu nói: - Cũng có thể là người Hung Nô.

- Người Hung Nô? Lâu Phiền Vương không khỏi sững người, đối với Hung Nô gần phương bắc này, Lâu Phiền Vương cũng không xa lạ, từ lúc Vương Ly mang theo hai mươi vạn đại quân chủ lực quân đoàn Trường Thành rời khỏi Cửu Nguyên, mùa thu hàng năm, đều có kỵ binh Hung Nô nam hạ Hà Sáo cướp đoạt trâu bò cừu dê, mùa thu năm ngoái, đột nhiên vọt tới bốn vạn kỵ binh Hung Nô!

Lâu Phiền Vương sở dĩ bức thiết muốn thâu tóm người Tần Cửu Nguyên, chính là vì để đối phó với sự uy hiếp của người Hung Nô.

Bởi vì người Hung Nô càng ngày càng có biểu hiện xâm lược, giả như theo thời gian, bọn chúng nhất định sẽ quay lại Hà Sáo.

Nếu quả thật là người Hung Nô, vậy thì thế cục vô cùng nguy hiểm, chứng minh rằng người Hung nô đã giải quyết xong người Đông Hồ, chuẩn bị nam hạ Hà Sáo, bất kể là người lão Tần, người Lâm Hồ, người Bạch Dương hay là người Lâu Phiền, chỉ e là khó thoát khỏi cái kết bị chinh phục, bao gồm cả Lâu Phiền Cương hắn, toàn bộ Hà Sáo, tất cả nam nhân, nữ nhân, người già còn có trẻ nhỏ đều sẽ bị biến thành nô lệ cho người Hung Nô.

Công Thúc Thuyết lại nói: - Mặc kệ là người Trung Nguyên tới hay là người Hung Nô, đều không thể là bằng hữu của Lâu Phiền chúng ta, mà chỉ có thể là kẻ địch của chúng ta, cho nên, Đại Vương vẫn nên sớm an bài đi.

Lâu Phiền Vương lúng túng nói: - Ngươi nói xem, an bài như thế nào?

Công Thúc Thuyết trầm giọng nói: - Không cần lại phân binh vây thành, nhanh chóng đem tất cả tộc nhân tụ tập đến tại đại doanh thành bắc, còn có mười lăm ngàn kỵ của bộ lạc Lâm Hồ, cũng phải cùng tụ tập với chúng ta! Lại phái người chặt đủ nhiều cây Hồ Dương, ở bốn phía đại doanh dựng hàng rào chắc chắn, thiết kế chướng ngại vật, canh phòng nghiêm ngặt người Trung Nguyên hoặc là người Hung Nô đánh lén.

Lâu Phiền Vương ngạc nhiên hỏi: - Không cố thủ ngoài thành Cửu Nguyên, mà lại ở tại lũy doanh?

Công Thúc Thuyết lắc đầu nói: - Đại vương nếu quay về doanh trại Bắc Giả, Lâm Hồ Vương cũng nhất định muốn quay về doanh trại Vân Trung, cứ như vậy, bộ lạc Lâu Phiền chúng ta sẽ một mình đối mặt với người Trung Nguyên hoặc là người Hung Nô, vậy thì thật quá không ổn, cho nên, chỉ bằng cách ngay ngoài thành Cửu Nguyên doanh trại Trát Hạ, tụ hợp với người Lâm Hồ cùng nhau ngăn địch.

Lâu Phiền Vương bừng tỉnh hiểu ra, quát to: - Người đâu.

Sớm có thân vệ đi nhanh vào, cất cao giọng nói: - Đại vương có gì chỉ bảo?

Lâu Phiền Vương vung mạnh tay lên, lớn tiếng quát: - Truyền lệnh, tả hữu vạn kỵ dẫn nhân mã bản bộ hỏa tốc trở về đại doanh thành Bắc, lại phái người thông tri cho Lâm Hồ Vương, bảo hắn ta mang theo đại quân cũng đến doanh trại Hạ Trát thành Bắc.

Cửu Nguyên, hành dinh tướng quân.

Mông Cức vừa mới chợp mắt, bỗng nhiên thân binh tiến vào bẩm báo: - Tướng quân, người Hồ hình như muốn rút vây!

- Hử, người Hồ muốn rút vây?

Mông Cức nhíu mày, lập tức mặc giáp đứng dậy, mang theo hơn mười thân binh vội vàng đi tới trên lầu địch cửa đông, đứng ở trên lầu địch nhìn ra bên ngoài, người Hồ vốn lấp kín bên ngoài thành quả nhiên đã không còn bóng dáng.

Rất nhanh, cửa nam, cửa tây cũng truyền đến tin tức người Hồ rút vây, chỉ có cửa Bắc là không có tin tức.

Ngay lúc Mông Cức mang theo thân binh đi lên lầu địch cửa Bắc, rất nhanh ý thức được chắc là có chuyện gì, người Hồ không phải là rút vây, mà là đem tất cả binh lực đều tập trung ở đại doanh thành Bắc, người Hồ đột nhiên có hành động này, khiến Mông Cức cảm thấy vô cùng khó hiểu, chẳng lẽ trong đó có âm mưu gì?

Người Hồ muốn dẫn người Lão Tần ra khỏi thành đánh lén, hay là bởi vì có nguyên nhân gì khác?

Ngay lúc Mông Cức suy ngẫm trăm lần không có giải đáp, lại có thân binh vội vàng tiến đến bẩm báo: "Tướng quân, ngoài cửa nam phát hiện một đội quân không rõ thân phận, ít nhất cũng trên vạn chúng!

- Hả? Trên vạn đại quân?

Mông Cức sững sờ, không để tâm tới người Hồ thành Bắc, lập tức mang theo hơn mười viên thuộc cấp cùng với hơn trăm thân binh vội vàng đi lên lầu địch cửa nam, đứng ở trên địch lầu nhìn ra xa bên ngoài, chỉ thấy trên đường thẳng bụi đất bay lên, một đội quân khổng lồ quả nhiên đang chậm rãi hướng về Cửu Nguyên.

- Các ngươi xem, trên người bọn họ đều khoác lân giáp!

- Còn có trường kích và chiến xa, bọn họ là người Tần!

- Không đúng, bọn họ không phải người Tần, là phản quân Quan Đông!

- Nói láo, ngươi sao biết bọn chúng là phản quân Quan Đông?

- Người lão Tần chiến bào đen sì, nhưng chiến bào bọn chúng lại là màu đỏ.

- Ta nghe nói chiến bào của quân Hán là màu đỏ, chẳng lẽ Lưu Bang đã đánh bại Hạng Vũ?

Chỉ trong chốc lát, hơn mười thân binh dưới trướng Mông Cức bắt đầu đứng lên, có kích động, có căng thẳng, tâm trạng càng phức tạp, năm sáu năm qua, các lộ chư hầu ở vùng đất Trung Nguyên rộng lớn hỗn chiến không ngớt, thành Cửu Nguyên hẻo lánh gần như là bị quên đi, hơn nữa đế quốc Đại Tần đã diệt vong, người lão Tần lại càng trở thành một đám di dân suy vong.

Hiện tại, đại quân Trung Nguyên rốt cục lại xuất hiện tại Cửu Nguyên, không biết là phúc hay là họa?

Đế quốc Trung Nguyên có thể phái một đội quân khổng lồ hướng về Cửu Nguyên như thé, rõ ràng là trận hỗn chiến của các lộ chư hầu đã có kết quả, lại không biết bá chủ mới của Trung Nguyên sẽ đối đãi như thế nào với người Tần của quận Cửu Nguyên? Là giống Hạng Võ đem toàn bộ vùi xuống hố giết hết hay là giống như Lưu Bang tại Quan Trung không hề đụng đến một vật nhỏ nào?

Tướng lĩnh dưới trướng nói rất nhiều, Mông Cức lại dường như có chút hiểu.

Đội quân này hơn phân nửa chính là đội quân Sở mà Bách Lý Hiền từng nhắc tới.

Mông Cức lập tức ra lệnh cho bốn viên thuộc cấp phân chia gác bốn cổng, sau đó vội vàng trở về hành dinh tướng quân, lại sai thân binh đi đến Dịch quán mời Bách Lý Hiền, Mông Cức đã từng tuyệt giao với Bách Lý Hiền, nhưng vẫn thường xuyên chú ý tới hành tung của Bách Lý Hiền, cho nên biết Bách Lý Hiền cũng không có rời khỏi Cửu Nguyên, mà vẫn ở trong Dịch quán.

Thành Nam Cửu Nguyên, hai vạn quân Sở đang theo đường thẳng cuồn cuộn về phía trước.

Khi cách thành Cửu Nguyên còn năm dặm, Hạng Trang đã cưỡi Ô Truy mã liền khoan thai giơ tay phải lên.

Trong chốc lát, tiếng kèn thê lương trầm thấp vang lên, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, quân Sở đang cuồn cuộn tiến lên phía trước đều dậm chân tại chỗ.

Rất nhanh, thám mã Lưu Tinh quay lại truyền tin tức, thành Đông thành tây Cửu Nguyên cũng không có phát hiện người Hồ, chỉ tại thành bắc phát hiện đại doanh người Hồ, người Hồ ngoài thành Cửu Nguyên đã rút vây, và tập trung hạ trại, ngược lại là có chút bất ngờ, xem ra trong người Hồ Cửu Nguyên cũng không quá lợi hại, chắc người Hung Nô chỉ có một nhân vật là Mạo Đốn.

Hạng Trang ra lệnh một tiếng, hai vạn quân Sở liền xuyên xuống đại doanh thành Nam Cửu Nguyên.

Ngoài Thành Tây Cửu Nguyên bảy tám dặm có tòa núi thấp, nói là núi thấp, kỳ thật cũng là sườn núi cao nhất gần đó.

Đỉnh núi thưa thớt cây Hồ Dương trong rừng, Lâu Phiền Vương, Công Thúc Thuyết đang ở trong vòng vây hơn mười Hồ kỵ nhìn xa xa động tĩnh bên quân Sở, đối với phía Na đột nhiên xuất hiện đại quân Trung Nguyên này, trong lòng Lâu Phiền Vương vừa tràn ngập sự sợ hãi lại tràn ngập sự ảo tưởng, ông ta vô cùng sợ hãi đại quân Trung Nguyên này, về mặt khác ông ta lại ảo tưởng có thể đánh tan đại quân này.

Ước chừng nhìn ra xa hơn nửa nén hương, Lâu Phiền Vương không kìm nổi hỏi Công Thúc Thuyết nói: - Quân sư, nhìn ra gì không?

Công Thúc Thuyết tay nhấc mui lán nhìn ra xa nửa ngày, cuối cùng chắc chắn nói: - Đại vương, nhìn màu sắc chiến bào, đây là đại quân Hán Vương Lưu Bang.

Dừng lại một chút, Công Thúc Thuyết lại nói: - Quân Hán đột nhiên xuất hiện tại Cửu Nguyên, xem ra sự hỗn chiến tại đất Trung Nguyên đã có kết quả, hiện giờ hẳn là thiên hạ thuộc về Hán Vương Lưu Bang rồi.

- Lưu Bang?

Lâu Phiền Vương nói: - Ý quân sư nói, Lưu bang sẽ tiếp tục thu phục Cửu Nguyên?

Công Thúc Thuyết thở dài, bất đắc dĩ nói: - Nếu Trung Nguyên nhất thống, thu phục Hà Sáo cũng là chuyện sớm muộn.

- Người Lâu Phiền chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lâu Phiền Vương nhíu nhíu mày, tức giận nói: - Chẳng lẽ còn phải giống như trước cứ chịu thần phục trước Đế quốc Đại Tần, lại thần phục dưới chân Đế quốc Trung Nguyên sao?

Công Thúc Thuyết lắc lắc đầu, hạ giọng nói: - Đại vương cũng có thể lựa chọn người Hung Nô.

Lâu Phiền Vương im lặng không nói, ý tứ của Công Thúc Thuyết đã rất rõ ràng, đại quân Đế Quốc Trung Nguyên nếu đã vào Hà Sáo, thì Lâu Phiền Vương lại muốn nhất thống Hà Sáo, sau đó lấy Hà Sao làm cơ sở gốc phía Bắc kháng Hung Nô, mộng đẹp nam ngự đế quốc Trung Nguyên cũng đã tan biến, hiện giờ, trước mặt người Lâu phiền chỉ có hai đường, một là đầu hàng Hung Nô, hoặc là phục tùng dưới Đế quốc Trung Nguyên!

Đột nhiên trong lúc đó, phía Đông Nam bỗng truyền đến tiếng vó ngựa như thủy triều, Lâu Phiền Vương vội chăm chú nhìn, chỉ thấy hơn mười kỵ binh Trung Nguyên đang nhanh chóng hướng về bên này tới gần, khi khoảng cách một trăm bước, chợt có hai kỵ từ trong đội phân ra, chạy quay đầu trở về, rõ ràng, là đội thám báo này đã phát hiện trên đỉnh núi có Hồ kỵ, trở về xin viện binh.

- Đại vương, đi thôi, kỵ binh thám báo quân Hán đã phát hiện ra chúng ta.

Lập tức Công Thúc Thuyết tiến lên khuyên nhủ.

- Đi, quay về đại doanh! Lâu Phiền Vương kêu lên một tiếng trầm đục, lúc này quay người lên ngựa, rồi đột nhiên giơ roi chạy như bay xuống đỉnh núi.

Khi hơn mười kỵ thám báo quân Hán đuổi đến chân núi nhỏ, Lâu Phiền Vương sớm đã mang theo hơn mười Hồ kỵ phi như bay hướng về đại doanh Lâu Phiền phía bắc…!

Chương 162: Ly gián Lâm Hồ

Cửu Nguyên bên trong thành, hành dinh tướng quân.

Mông Cức nhìn thẳng vào Bách Lý Hiền, trầm giọng nói: - Phía Nam tới có phải là quân Sở không?

Bách Lý Hiền không bởi lý do Mông Cức không cho ngồi mà tức giận, chỉ bình thản phe phẩy chiếc quạt lông nói: -Thiên Phóng huynh, ngươi biết rồi cần gì phải hỏi nữa?

- Quả nhiên như vậy. Mông Cức lại nói: - Bắt Công chúa đi chỉ e cũng là quý quân đó đúng không?

Bách Lý Hiền xua tay nói: - Thiên Phóng huynh nói như vậy sai rồi, Tướng quân tôi không hề bắt cóc Công chúa, mà chính là cứu Công chúa.

Mông Cức mỉm cười ngạc nhiên nói: - Tóm lại Công chúa điện hạ hiện đang ở trong tay quân Sở các ngươi, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một câu, nếu các ngươi định lấy Công chúa điện hạ ra để khống chế người Tần Cửu Nguyên, thì tính toán sai rồi. Người Tần chúng ta đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng người Tần chúng ta tuyệt đối không bao giờ khom lưng!.

Bách Lý Hiền nhíu mày nói: - Thiên Phóng huynh, tiểu đệ cũng là người Tần.

- Ngươi không phải. Mông Cức lắc đầu nói: - Giờ ngươi đã là người Sở rồi.

Bách Lý Hiền thở dài, chân thành nói: - Thiên Phóng huynh, người Tần hay người Sở đều là chi nhánh của người Hoa Hạ, cách gọi khác nhau thực ra đâu có khác nhau. Điều quan trọng là tinh thần của người Tần, đặc biệt pháp luật của Đại Tần còn có hế thống canh chiến, bắt buộc phải tiếp tục kéo dài. Chúng ta thật sự cần bảo vệ những cái này mà không phải là hư danh!

Mông Cức im lặng, mặc dù về tình cảm không thể chấp nhận đuợc, nhưng lý trí nói với hắn ta, Bách Lý Hiền nói rất đúng.

Đế quốc Đại Tần đã diệt vong, cho dù là thế tộc lão Tần hay là bách dân Quan Trung, đều đã sắp quên đi thời kỳ huy hoàng của Đế quốc Đại Tần, đối với gia tộc Doanh Thị dường như càng không còn ấn tượng gì nữa. Mà đã là một người Tần, thì giờ thật sự cần suy xét không phải là việc khôi phục lại Đại Tần mà là việc nên bảo vệ hệ thống canh chiến của người Tần.

Chỉ cần hệ thống canh chiền còn tồn tại, người Tần vẫn có thể trổ tài, trở thành quần thể trụ cột của đế quốc mới.

Bách Lý Hiền lại thở dài một tiếng, rồi nói: - Nếu Thiên Phóng huynh vẫn còn nghi ngờ, thôi được, tiểu đệ sẽ ra xuất thành một chuyến, đưa Công chúa điện hạ trở về, đợi khi nhìn thấy Công chúa điện hạ, ngươi sẽ biết lời của tiểu đệ là thật, quân ta không hề bắt cóc Công chúa, chỉ là không muốn Công chúa gả cho Lâu Phiền vương mà thôi.

Nói dứt lời, Bách Lý Hiền liền xoay người hiên ngang đi.

Cùng lúc đó, Vũ Thiệp cũng mang theo theo hơn một trăm xe ngựa tơ lụa, vải vóc, lá trà, đồ gốm và cả vàng bạc châu báu…..vật phẩm xa xỉ nhân lúc trời tối lặng lẽ đi vào đại doanh Lâm Hồ.

Đối với sự có mặt của Sứ giả Trung Nguyên, Lâm Hồ Vương có vẻ không vui, nhưng khi hắn nhìn thấy hơn một trăm vật phẩm xa xỉ kia, thì những bực dọc vừa rồi không cánh mà bay, ngay lập tức liền khách khí tiếp đón Vũ Thiệp vào lều lớn, còn gọi ra hai hồ cơ xinh đẹp nhất, sủng ái nhất của mình ra dùng rượu sữa ngựa mời Vũ Thiệp

- Sứ giả tôn quý, kính rượu. Lâm Hồ Vương từ xa giơ hướng về Vũ Thiệp nâng chén sừng trâu.

Vũ Thiệp nghe không hiểu tiếng người Hồ, nhưng Bách Lý Mậu đi theo thì hiểu, liền dịch lại cho Vũ Thiệp.

Vũ Thiệp vui vẻ giơ chén sừng trâu lên, và uống cùng với Lâm Hồ. Còn đừng nói rượu sữa ngựa của người Hồ so với rượu nhạt của người Trung Nguyên cũng có phong vị riêng, uống vào có chút không quen.

Uống qua ba tuần, Lâm Hồ Vương không đợi được nữa liền hỏi mục đích đến của Vũ Thiệp.

Lâm Hồ Vương tuy rằng tham lam thành tính, nhưng cũng sợ bị há miệng mắc quai, muốn lấy không hơn một trăm xe ngựa đầy lễ vật quý báu này của Trung Nguyên rõ ràng là không hề dễ, cho nên, hắn cần phải nghe điều kiện của người Trung Nguyên, nếu sự thật khó làm được, đành cắn răng từ chối vụ giao dịch này.

Ngay sau đó Vũ Thiệp khữ cười nói: - Thượng Tướng Quân nhà ta không có ý khác, chỉ là muốn cùng Đại Vương kết bạn.

Nghe xong Bách Lý Mậu dịch lại, Lâm Hồ Vương dám tin nói: - Nói như vậy, những đồ lễ vậy này đều tặng cho tiểu Vương?

- Đúng vậy. Vũ Thiệp mỉm cười gật đầu nói: - Đương nhiên, nếu Đại vương còn muốn thêm tơ lụa, vải vóc, lá trà, đồ gốm hoặc khí giới bằng sắt, vậy thì mang cừu, ngựa đến để đổi.

- Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên. Lâm Hồ vương liên tục gật đầu.

Cùng với Lâm Hồ Vương nói chuyện tào lao vài câu, Vũ Thiệp liền đứng dậy cáo từ.

Lâm Hồ Vương liền đích thân đưa Vũ Thiệp đến viên môn ngoại, rồi luôn miệng hỏi thăm Vũ Thiệp về Hạng Trang.

Vũ Thiệp đương nhiên là mở miệng đồng ý, nhưng đối với việc bộ lạc Lâm Hồ lui về Vân Trung, lại không hề nhắc tới. Đây cũng chính là cái tài của Vũ Thiệp, cũng giống như việc bộ lạc Lâm Hồ lui về Vân Trung, giống như từ miệng của Vũ thiệp nói ra vậy, là thất bại tầm thường, trên thực tế, vừa rồi Vũ Thiếp không nhắc đến, bộ lạc Lâm Hồ cũng không ở lại được lâu.

Vũ Thiệp rời không lâu, Lâu Phiền Vương nhận được tin tức liền chạy tới đại doanh Lâm Hồ.

Vũ Thiệp đến đại doanh Lâm Hồ là buổi tối, nhưng dù sao cũng dẫn theo hơn một trăm xe ngựa lớn, nếu không muốn cho tai mắt của người Lâu Phiền phát hiện, đó là việc khó làm, nên khi Lâu Phiền Vương đến nơi, Lâm Hồ Vương thậm chí vẫn còn chưa kịp cất giấu hết nổi hơn một trăm xe ngựa chứa vật phẩm quý báu kia, kết quả là bị Lâu Phiền Vương đúng lúc bắt gặp.

- Lâm Hồ Vương, xe này chứa những gì vậy? Lâu Phiền Vương chỉ vào hơn một trăm xe ngựa, với giọng điệu hỏi han không mấy thiện chí.

Lâm Hồ Vương nhíu nhíu mày, có chút không vui nói: - Là một chút tơ lụa, lá trà, mấy loại gốm sứ, bổn vương vừa dùng cừu,ngựa giao dịch với người Trung Nguyên về.

- Đúng vậy không? Lâu Phiền Vương trầm giọng hỏi: - Sao bổn vương lại nghe nói là người Trung Nguyên mang đến tặng cho ngươi vậy?

Lâm Hồ Vương liền tức giận, giọng lạnh nhạt nói: - Người Trung Nguyên tặng có làm sao? việc này ngươi không cần xen vào.

-Lâm Hồ Vương! Lầu Phiền Vương quát lớn một tiếng, rồi lại xót xa xót xa nói: - Những thứ này là tặng không cho ngươi sao? Người Trung Nguyên không nói cho ngươi biết phải làm giúp họ chút việc gì ư?.

- Là tặng không, tin hay không là tùy ngươi.

- Lâm Hồ Vương, lập tức mang những thứ này trả về, nếu không, đừng trách bổn vương không khách khí với ngươi.

- Lâu Phiền Vương, ngươi đừng có dùng giọng điệu đó mà nói chuyện với bổn vương, bổn vương cũng không phải là thuộc hạ cấp dưới của người, hừ!

- Nói như vậy, ngươi muốn chống đối lại bổn vương? Lâu Phiền Vương sát khí đằng đằng nói: - Ngươi cần phải nghĩ cho kỹ.

Lâm Hồ Vương lập tức cũng bị chọc giận, ngay lúc đó lạnh lùng đáp lại - Đúng lúc quá, bổn vương không muốn tụ hợp náo loạn nữa, sáng sớm mai, bổn vương sẽ mang đại quân về Vân Trung, hừ!

Lâu Phiền Vương trừng mắt hung tợn nhìn Lâm Hồ Vương một cái rồi quay người nghênh ngang đi.

Nhìn Lâu Phiền Vương nổi giận đùng đùng rời khỏ đại doanh trại, Lâm Hồ

Vương lại coi như không có chuyện gì xảy ra, hắn cũng không cho rằng Lâu Phiền Vương thực sự có gan trở mặt với hắn, hiện nay bộ lạc Bạch Dương đã bị tiêu diệt, bộ lạc Lâu Phiền nếu còn dám động thủ đối với bộ lạc Lâm Hồ của hắn, lập tức sẽ trở thành mục tiêu công kích, lọt vào vòng vây của người Trung Nguyên, người Tàn, còn có người Lâm Hồ nữa.

Tuy nhiên, Cửu Nguyên này đầm nước đục, Lâm Hồ Vương thật sự không dự định tranh giành.

Cửu Nguyên hiện giờ thay đổi liên tục, người Lâm Hồ sớm trở về Vân Trung là tốt nhất.

Cửu Nguyên thành Nam, đại doanh quân Sở

- Ngươi muốn thả bản cung trở về? Doanh Trinh có chút kinh ngạc nhìn Hạng Trang.

Lúc này, Doanh Trinh đã biết bắt nàng trên đường đi chính là quân Sở, cũng biết Thống soái quân Sở chính là Hạng Trang, lại thêm từ miệng của Bách Lý Y Thủy biết thêm một chút về tin tức của quân Sở, ví như các chiến tích huy hoàng của quân Sở ở Hòa Tứ, ở Đại Biệt Sơn, ở đất Ngụy, ở đất Tề, ở trên đất Triệu, và đại quân các lộ chư hầu.

Lúc này Doanh Trinh, sớm đã từ bỏ ý nghĩ gả cho Lâu Phiền Vương.

So với Hạng Trang, Lâu Phiền Vương là một vua bạo ngược không đáng nhắc tới.

Doanh Trinh chưa từng mang theo binh, cũng chưa từng đánh giặc, nhưng nàng sống cuộc sống trong cấm cung, đọc qua nhiều sách binh thư, cũng nghe nhiều Tần Thủy Hoàng với Mông Điềm, Vương Tiễn, Vương Bí và kiểm tra đánh giá của đại tướng, cho nên nàng biết, Hạng Trang có thể mang theo vài ngàn tàn binh theo Hoài Tứ giết thoát vòng vây, và vẫn kiên trì đến bây giờ, tuyệt đối không dễ dàng.

So với Lâu Phiền Vương, Hạng Trang bất luận là vũ lực hay là năng lục Thống Soái, đều vô cùng mạnh mẽ.

Nếu như có Hạng Trang và quân Sở trợ lực, thì hy vọng phục hưng Đế quốc Đại Tần càng lớn, nhưng Doanh Trinh cũng rất rõ, Hạ Trang tuyệt đối sẽ không cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, nói không chừng, Hạng Trang thậm chí cũng có suy nghĩ như này trong đầu, ý đồ thông qua Doanh Trinh nàng để mua chuộc lòng người Tần, tuy nhiên điều này thì quan hệ gì chứ?

Luận mang binh luận đánh giặc, mười Doanh Trinh cũng không bằng một Hạng Trang.

Nhưng bàn về mưu kế thì Hạng Trang chưa chắc đã giỏi hơn Doanh Trinh nàng!

Song, Doanh Trinh tuyệt đối không ngờ đến, đang lúc nàng nghĩ làm cách nào để tiếp cận được với Hạng Trang và dùng mỹ nhân kế để mê hoặc hắn, thì Hạng Trang bỗng nhiên lại nói với nàng, muốn đưa nàng về Cửu Nguyên.

Điều này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Doanh Trinh.

Trước sự ngạc nhiên của Doanh Trinh, Hạng Trang nói nhạt: - Hình như bản tướng quân chưa bao giờ hạn chế sự tự do của ngươi?

Doanh Trinh liền cứng họng, không nói được, quân Sở thật đúng là không kìm hãm tự do của nàng, nếu như nàng muốn bỏ trốn, hoàn toàn có rất nhiều cơ hội.

- Nếu như nàng muốn trở về, bản tướng phái người đưa nàng trở về ngay.

Hạng Trang làm sao không biết tâm tư của Doanh Trinh? Hai ngày nay, tiểu cô nương này có rất nhiều tâm sự luôn muốn tìm mình để nói, trong ánh nhìn cũng có nhiều dụ dỗ, trong phong thái lại vô cùng xinh đẹp yêu kiều, ý tứ quyến rũ rất rõ ràng.

Thế nhưng, Hạng Trang phải thừa nhận. Doanh Trinh đúng là một con hồ ly tinh, bản thân mình có thản nhiên như không được sao?

Hạng Trang cũng không phải là bậc cao tăng lâu năm gì cả, càng không phải là lòng dạ sắt đá, với sắc đẹp của Doanh Trinh, hắn không thờ ơ được!

Nhưng, coi như Hạng Trang vẫn còn lý trí, cho nên có thể khống chế tốt được bản thân, hắn biết, Doanh Trinh là đám lửa, nếu như không có kim cương bất hoại thân hay đơn giản đừng gây ra những việc không hay.

Hơn nữa để hồ ly tinh này ở lại trong doanh trại, Hạng Trang rất lo bản thân mình sẽ không khống chế được.

Thực ra, Hạng Trang cũng không thật sự sợ Doanh Trinh, hắn không phải là Thương Trụ vương, cho nên về cơ bản không sợ Đát Kỷ đến mê hoặc, nếu như hắn thật sự trở thành con rể của Tần Thủy Hoàng, thậm chí còn có thể nhận được tình cảm của người Tần, đối với Hạng Trang và nước Sở mà nói, có thể nói là có trăm lợi mà không có chút hại nào.

Nhưng Hạng Trang không thể không lo lắng một khả năng khác, ngộ nhỡ sau này Doanh Trinh có con trai nỗi dõi, ngộ nhỡBách Lý Hiền, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt, nhưng người lão Tần này muợn cớ nắm giữ hệ hống canh chiến mà giữ quyền lớn tại nước Sở, đợi sau khi mình mất đi, con cháu đời sau của người Tần này liệu sẽ xúi giục con trai của Doanh Trinh khôi phục lại Đế quốc Đại Tần không?

Công tâm mà nói, sự việc này Hạng Trang thực sự nghĩ hơi xa, nhưng Hạng Trang tin tưởng một sự thật chắc chắn, đó chính là, người không nhìn xa, tất có lo gần.

Chương 163: Du thuyết Lâu Phiền

Sáng sớm ngày hôm sau, Hạng Trang liền phái năm trăm binh giáp đem Doanh Trinh đưa ra đại doanh.

Vẫn là một câu nói người không nhìn xa,thì tất có lo gần,Hạng Trang cứ suy xét mãi,vẫn quyết định không nhận tội Doanh Trinh gây ra.

Trên đường quay về Cửu Nguyên, cảm xúc của Doanh Trinh có chút giảm sút, Hạng Trang làm việc quyết tuyệt như thế, quả thực khến nàng có chút bất ngờ.

Nhìn bộ dạng buồn bã không vui của Doanh Trinh, Bách Lý Y Thủy không đành lòng đi theo, lập tức đuổi theo Bách Lý Hiền thấp giọng nói: - Đại ca, Thượng Tướng Quân sao cứ muốn đuổi Công chúa tỷ tỷ về Cửu Nguyên vậy?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, thản nhiên nói: - Sao nào, tiểu muội ngươi cảm thấy như vậy không tốt sao?

- Đương nhiên không tốt, quá không tốt, vô cùng không tốt.

Bách Lý Y Thủy chu cái miệng nhỏ nhắn nói: - Đại ca huynh không thấy sao? Công chúa tỷ tỷ hình như đã thích tướng quân, Thượng Tướng Quân vào lúc này lại đuổi nàng về Cửu Nguyên, công chúa chắc đau lòng lắm?

Nói xong nói xong, cái miệng nhỏ nhắn Bách Lý Y Thủy càng cong lên.

Bách Lý Hiền nói: - Thượng Tướng Quân làm như vậy, đương nhiên có lý của hắn.

Bách Lý Y Thủy chu cái miệng nhỏ nhắn nói: - Thượng Tướng Quân thật là nhẫn tâm, quá nhẫn tâm.

Trong lòng Bách Lý Hiền cũng khẽ run, nhẫn tâm?? Nhẫn tâm là được rồi! Nếu tâm Hạng Trang không đủ độc, hắn sao có thể mang theo mấy ngàn tàn binh quân Sở kiên trì đến hiện tại? Nếu tâm Hạng Trang không đủ độc, hắn lại sao có thể đoạt được binh quyền trong tay Hạng Bá, Hạng Hãn, Trần Hi, đem ba nghìn tàn quân mở rộng đến hai mươi nghìn người như hiện giờ?

Cũng chỉ có Hạng Trang nhẫn tâm như vậy, mới có thể có việc lớn thành tựu.

Cũng chỉ có Hạng Trang tàn nhẫn như vậy, mới có thể tín phục hệ thống cố Tần pháp luật cùng với canh chiến.

Hơn nữa, Bách Lý Hiền cũng không thừa nhận chuyện gả Doanh Trinh cho Hạng Trang là tốt, Doanh Trinh thật sự muốn gả cho Hạng Trang, có lẽ sẽ khiến cho thiên hạ của Người Tần dễ dàng tiếp nhận Hạng Trang, nhưng cũng sẽ không thể tránh được càng kích thích sự kiêu ăng của người Tần, nhất là tương lai đem Doanh Trinh sinh con cháu kế thừa thay Hạng Trang, cục diện sẽ càng thêm tinh vi, thậm chí còn không thể rối ren hơn.

Bách Lý Hiền cũng không muốn vì dã tâm của Doanh Trinh, mà mang đến tai ương ngập đầu cho thiên hạ Người Tần.

Lấy sự tàn nhẫn của Hạng Trang, Bách Lý Hiền tuyệt đối không nghi ngờ, một khi người Tần cùng với con nối dòng Doanh Trinh uy hiếp đến quốc thống Đại Sở, Hạng Trang nhất định sẽ lấy bản lĩnh sấm sét làm biến mất toàn bộ người Tần dám can đảm làm lung lay Sở quốc, thậm chí ngay cả con nối dòng của Doanh Trinh chỉ e cũng khó trốn khỏi độc thủ của Hạng Trang, cho dù cũng là con của Hạng Trang.

Ở cửa nam Cửu Nguyên, Mông Cức mang theo hơn trăm thân kỵ sớm chờ đã lâu.

Thấy xe giá của Doanh Trinh đến, Mông Cức khẩn trương xoay người xuống ngựa, đứng ở bên trái chắp tay hành lễ nói: - Tham kiến Công chúa điện hạ. Truyện được copy tại

Doanh Trinh nhấc rèm xe lên, ngó khuôn mặt xinh đẹp ra, nói với Mông Cức cùng với hơn trăm thân kỵ: - Mông Cức tướng quân cùng chư vị miễn lễ, bản cung trong người không khỏe, sẽ không xuống xe.

Trong lòng Mông Cức lập tức hơi sững, ánh mắt nhìn về phía Bách Lý Hiền có chút không thiện cảm.

Dường như là đoán được suy nghĩ trong lòng Mông Cức, Doanh Trinh lập tức lại nói: - Mông tướng quân không cần lo lắng, Hạng Trang Thượng Tướng Quân và tướng sĩ Đại Sở đối đãi đãi bản cung vô cùng thân thiện, chỉ có điều trong người bản cung có bệnh nhẹ, không đáng lo ngại.

Lúc này Mông Cức mới thở nhẹ ra, lại quay đầu quát: - Hộ tống Công chúa điện hạ trở về thành!

Ra lệnh một tiếng, hơn trăm Tần kỵ cùng từ dưới đất đứng lên, đem ngăn xe ngựa Doanh Trinh cùng năm trăm sở giáp ra, thủ ở ngoài cửa thành cùng với binh giáp quân Tần thủ ở trên đầu thành vô tình cố ý giơ trường kích, kình nỏ trong tay lên, xem tư thế này của quân Tần, quân Sở chỉ có chút hành động không thỏa đang, ngay lập tức sẽ đem bọn họ thành trận chiến sấm sét.

Nhìn bộ dạng quân Tần như lâm đại địch, Bách Lý Hiền chau mày lại.

Lập tức Bách Lý Hiền ôm quyền hướng sang Mông Cức, cao giọng nói: - Thiên Phóng huynh, Công chúa điện hạ đã hộ tống về, nếu người Tần trong thành Cửu Nguyên không hoan nghênh chào đón, chúng ta sẽ không vào thành.

Mông Cức nghe vậy hơi cứng người lại, trên mặt cũng biểu hiện hơi do dự.

Lý trí nói cho Mông Cức lúc này là thời cơ tốt nhất quy Sở, suy xét vì người Tần trong thành Cửu Nguyên, cũng nên xác định sẵn sàng góp sức Đại Sở, nhưng ở tình hình hiện giờ, Mông Cức có chút do dự, gia tộc Mông thị dù sao cũng là trung thần Tần quốc trên trăm năm, bất chợt phải rời bỏ Tần về Sở, quyết định này đích xác có chút khó khăn.

Bách Lý Hiền cũng hiểu như vậy, muốn Mông Cức có quyết định này cũng không dễ dàng.

Lập tức Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, lại nói: - Thiên Phóng huynh, tiểu đệ cáo từ.

Dứt lời, Bách Lý Hiền liền ghìm đầu ngựa chuyển đầu, mang theo năm trăm Sở giáp hiên ngang mà đi, nhìn theo bóng dáng dần đi xa của huynh muội Bách Lý Hiền, Bách Lý Y Thủy, Mông Cức không khỏi buồn bã như mất mát.

Đại doanh quân Sở.

Trong một đêm, quân Sở cũng đã đóng một doanh trại kiên cố, hàng rào được dựng lên, chiến hào được đào ra, thậm chí ngay cả chướng ngại vật trong hàng rào cũng được bố trí rất tốt, tại viên môn gần đại doanh, một trận trạm gác tạm thời đảm đương cũng được dựng xong xuôi, Hạng Trang và Úy Liêu thì đứng ở trên Tỉnh lan cao chừng tám trượng.

Úy Liêu thở dài, nói: - Thượng Tướng Quân, xem ra Mông Cức vẫn chưa muốn về Sở.

Hạng Trang có chút xúc động nói: - Điều này chứng minh Mông Cức là người nặng tình nghĩa, hắn do dự không quyết định, mà nếu đã quyết định về Sở, như vậy kiếp này chắc chắn sẽ không phải bội lại!

Còn có câu nói Hạng Trang chưa nói ra, giả như Mông Cức về Đại Sở rồi, như vậy tương lai, Mông Cức rất có khả năng sẽ thủ hộ Hạng thị giống như thủ hộ Doanh thị vậy.

So sánh với năm nghìn thiết kỵ Đại Tần bên trong thành Cửu Nguyên, Hạng Trang rõ ràng càng coi trọng truyền thống gia huấn của Mông thị.

Năm nghìn thiết kỵ Đại Tần tuy rằng là cỗ chiến lực không thể bỏ qua, nhưng cũng chỉ là một cỗ chiến lực mà thôi, giai đoạn hiện tại, năm nghìn kỵ binh thật sự là một cỗ chiến lực rất quan trọng, nhưng tương lai, năm nghìn kỵ binh này lại không là gì cả, nhưng mà, nếu chiếm được lòng trung thành của Mông Cức, vậy thì rất có khả năng được lòng trung thành của cả thế hệ gia tộc Mông thị!

Úy Liêu vuốt chòm râu dài, nói: - Lão hủ tin tưởng, Mông Cức tướng quân cuối cùng nhất định sẽ có lựa chọn sáng suốt.

Hạng Trang gật gật đầu, nghiêm nghị nói: - Tuy nhiên, Mông Cức cần thời gian để quyết định, không thể nóng vội.

Khi nói chuyện, Bách Lý Hiền đã mang theo năm trăm sở giáp quay trở về đại doanh, mà Vũ Thiệp lại một thân khinh y dưới sự hộ vệ của hai gã tùy tùng lặng yên ra viên môn, lập tức đến đại doanh Lâu Phiền thành Bắc.

Trong đại doanh Lâu Phiền, Lâu Phiền Vương đang tức giận rất lớn, thậm chí ngay cả Hồ cơ hắn sủng ái nhất cũng đánh.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì sáng sớm hôm nay, bộ lạc Lâm Hồ quả nhiên liền rút trại lui binh, hơn nữa tiếp đón cũng chưa đánh.

Lâu Phiền Vương sau khi nhận được tin lập tức nổi giận lôi đình, nếu không phải Công Thúc Thuyết sống chết ngăn cản, lúc ấy hắn đã dẫn đại quân Lâu Phiền đuổi theo giết bộ lạc Lâm Hồ rồi.

Nếu không phải Công Thúc Thuyết, người Lâu Phiền cùng người Lâm Hồ hiện tại có lẽ đã đánh nhau rồi.

Người Lâm Hồ không chào hỏi liền lui binh chạy lấy người, cái người Lâu Phiền này lúc sa vào nơi tiến thoái lưỡng nan, tiếp tục ở lại Cửu Nguyên đi, một mình đối mặt với đại quân Trung Nguyên và Người Tần Cửu Nguyên, áp lực này cũng quá lớn, có thể phải lui binh, cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng lẽ người Lâu Phiền trở lại doanh trại Bắc Giả, người Trung Nguyên sẽ bỏ qua cho bọn họ sao?

Công Thúc Thuyết thở dài, khuyên Lâu Phiền Vương nói: - Đại vương, đừng nữa do dự, tìm người Hung Nô làm nơi nương tựa đi.

Ánh mắt Lâu Phiền Vương chấn động, nhíu mày không hài lòng nói: "Quân sư, cừu hận của ngươi và người Trung Nguyên thật sự sâu như vậy sao?

Công Thúc Thuyết lắc lắc đầu, xót xa nói: - Thù hận của tại hạ và người Trung Nguyên cố nhiên không thể hóa giải,, tuy nhiên tại hạ khuyên Đại vương tìm người Hung Nô nương tựa, lại hoàn toàn là vì muốn tốt cho Đại vương.

Lâu Phiền Vương hầm hừ nói: - Ngươi nói ngược.

Công Thúc Thuyết nói: - Người Trung Nguyên cao ngạo tự đại, đối với chủng tộc bên ngoài Trung Nguyên, bọn họ luôn luôn gọi là Đông Hồ, Tây Nhung Nam Man hoặc là Bắc Địch, nếu Đại Vương tìm người Trung Nguyên làm nơi nương tựa, nhiều nhất chỉ có thể làm người thấp hèn, nhưng nếu đại nhân đầu nhập Hung Nô, không những được phong làm Đô úy, thậm chí còn có thể làm tiểu vương!

Lâu Phiền Vương nói: - Mạo Đốn giết cha soán vị, lại sao có thể dễ tin?

Công Thúc Thuyết nói: - Mạo Đốn có thể giết cha thượng vị, hoàn toàn chứng minh hắn không giống vị vua bình thường có tài trí mưu lược kiệt xuất, ngoài leo lên vị trí to lớn Thiền Vu, sau đó lại đánh Đông Hồ, tây trục Nguyệt thị, lại Bắc đuổi Đinh Linh, một lần hành động mở mấy nghìn dặm đất, nếu hiện giờ Đại vương tìm Hung Nô làm nơi nương tựa, tốt xấu còn có thể bảo vệ địa vị tôn vinh chính mình, nếu như đợi tương lai đại quân Hung Nô nam hạ, chỉ sợ cũng...

Lâu Phiền Vương im lặng không nói, hắn biết Công Thúc Thuyết nói có lý, nhưng muốn hắn buông tay vương vị, đi làm Đương hộ, Đô Úy hoặc là tiểu vương dưới trướng Thiền Vu Hung Nô, thật sự là có chút không cam lòng, ngay lúc Lâu Phiền Vương do dự, chợt có hộ vệ tiến vào bẩm báo: - Đại vương, có sứ giả Trung Nguyên cầu kiến.

Công Thúc Thuyết nhíu mày nói: "Đại vương, có lẽ không gặp thì hơn.

Lâu Phiền Vương lại không cho là vậy, nói: - Gặp thì có gì ngại?

Dứt lời, Lâu Phiền Vương phân phó: - Đi, mời sứ giả Trung Nguyên tiến vào.

Hộ vệ lĩnh mệnh đi, một lát, lại dẫn một tú sĩ áo xanh tiến vào đại trướng, Lâu Phiền Vương vẫn chỉ ngồi ở trên đệm da hổ, cũng không đứng dậy chào, tú sĩ áo xanh không chút phật lòng, chắp tay hành lễ nói: - Tại hạ Hu Di Vũ Thiệp, phụng mệnh của Thượng Tướng Quân Đại Sở Hạng Trang, có chuyện quan trọng thương thảo với Đại Vương.

Lâu Phiền Vương tự nhiên không hiểu, Công Thúc Thuyết nghe xong thì mắt trợn tròn kinh ngạc, náo loạn nửa ngày là quân Sở ư?

Nghe Công Thúc Thuyết chuyển dịch xong, Lâu Phiền Vương cũng kinh ngạc như thế, hỏi: - Các ngươi là quân Sở, không phải quân Hán?

Đối với Hán Sở tranh hùng vùng đất Trung Nguyên, tuy rằng Lâu Phiền Vương ở Cửu Nguyên xa xôi, cũng có nghe được, hiện giờ xem ra, cũng không phải đại quân Hán Vương muốn tới thu phục Hà Sáo, mà là quân Sở nếm mùi thất bại ở Trung Nguyên đến Hà Sáo đây mà.

Về việc này, Hạng Trang cũng không có giấu diếm ý tứ, thật ra việc này căn bản giấu diếm cũng không được, chẳng bao lâu nữa, mật thám quân Hán sẽ đại quy mô xâm nhập vào Hà Sáo, đến lúc đó bị người ta vạch trần, không bằng lúc này hào phóng thừa nhận chính mình, ít nhất quân Sở cũng thể hiện quang minh lỗi lạc, mọi việc không dễ dàng hơn sao?

Lập tức Vũ Thiệp đáp: - Quân ta chỉ là đến Cửu Nguyên, muốn mượn tạm nơi này nghỉ ngơi và chỉnh đốn một thời gian mà thôi, trước khi vào mùa đông, chúng ta nhất định sẽ rời khỏi cho nên Đại vương hoàn toàn không cần tỏ thái độ thù địch với quân ta, nếu có thể, quân ta thậm chí có thể xuất ra tơ lụa, vải vóc, lá trà, thiết khí và hàng hóa để tiến hành giao dịch với quý bộ.

Nghe Công Thúc Thuyết chuyển dịch xong, Lâu Phiền Vương càng kinh ngạc, quả tim căng thẳng rốt cuộc cũng thả lỏng xuống, náo loạn nửa ngày không ngờ lại có chuyện như vậy? Hại mình lo lắng hơn nửa ngày vô ích!

Chương 164: Giao dịch ngựa

Lập tức Lâu Phiền Vương vội vàng nói: - Tiên sinh, các ngươi thực nguyện ý cùng tiến hành giao dịch với chúng ta?

Đối với cuộc sống dân tộc du mục trên thảo nguyên mà nói, tơ lụa, vải vóc, lá trà, đồ gốm còn có vàng bạc châu báu của người Trung Nguyên vốn là xỉ phẩm khó gặp, nhất là binh khí thiết chế sắc bén lại khan hiếm, cho nên, vừa nghe nói quân Sở nguyện ý cùng tiến hành giao dịch với người Lâu Phiền, Lâu Phiền Vương lập tức hưng phấn lên.

- Đương nhiên. Vũ Thiệp gật gật đầu, lại nói: - Tuy nhiên, chúng ta chỉ cần ngựa.

- Không thành vấn đề, đương nhiên không thành vấn đề, cái khác chúng ta không có, ngựa thì lại có nhiều.

Nghe Công Thúc Thuyết thuật lại, Lâu Phiền Vương hưng phấn liên tục xoa tay vào nhau, lại nói: - Tiên sinh, có thể giao dịch binh khí không?

- Binh khí ư? Điều này chỉ e có chút phiền phức.

Vũ Thiệp nghe vậy lập tức sắc mặt tỏ vẻ khó xử.

Thấy Vũ Thiệp lộ vẻ khó xử, Lâu Phiền Vương vội hỏi: - Tiên sinh, giá thế nào, tùy các người nói!

Vũ Thiệp trầm ngâm một lát, lúc này mới do dự mà nói: - Được rồi, thấy Đại vương có thành ý như thế, tại hạ trở về thử xem xem, nếu có thể thuyết phục Thượng Tướng Quân nhà ta, có lẽ có thể cung cấp một số binh khí, nhưng tại hạ đã nói trước, số lượng khẳng định sẽ không nhiều lắm, hơn nữa giá cả chắc chắn sẽ rất cao.

- Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Lâu Phiền Vương liên tục nói: - Giá cả dễ bàn.

Vũ Thiệp gật đầu, lập tức đứng dậy nói: - Vậy thì, tại hạ xin cáo từ.

Tâm trạng Lâu Phiền Vương rất tốt, lập tức căn dặn: - Quân sư, thay bổn vương tiễn tiên sinh.

Công Thúc Thuyết bất đắc dĩ, đành phải cùng Vũ Thiệp ra khỏi đại trướng của Lâu Phiền Vương, tiễn đến ngoài viên môn.

Tiễn Vũ Thiệp đi rồi, Công Thúc Thuyết lại trở lại Đại trướng Lâu Phiền Vương lại phát hiện Lâu Phiền Vương sớm đã đem Hồ nữ sủng ái nhất đè xuống đất, đang vần vò trên thân thể trắng muốt của Hồ nữ, rõ ràng, tin tức Vũ Thiệp mang đến khiến tâm trạng Lâu Vu Phiền rất tốt, nên ban ngày không kìm nổi phải phát tiết dục vọng.

Nghe được tiếng bước chân vang lên, Lâu Phiền Vương không quay đầu lại cũng biết Công Thúc Thuyết đã trở lại, lập tức cũng không kiêng dè, vừa tiếp tục giữa chặt lấy Hồ nữa, vừa hổn hển nói: - Quân sư, bổn vương đang bận, có việc để sau hãy nói.

Công Thúc Thuyết nhíu mày nói: - Đại vương, ngươi không lo lắng đây là quỷ kế người Trung Nguyên ư?

- Quỷ kế? Lâu Phiền Vương vừa tuôn trào vừa thở dốc nói: - Có thể có cái gì quỷ kế? Truyện được copy tại

Công Thúc Thuyết nói: Nếu chẳng may đây là kế hoãn binh của người Trung Nguyên thì sao? Trước thì giả vờ ổn định Đại vương, sau thì cho đại quân đuổi tới, cho chúng ta một đòn sấm sét, đến lúc đó nên làm gì bây giờ?

- Quân sư, ngươi hôm nay làm sao vậy? Lâu Phiền Vương vội vàng xong việc, từ trên người Hồ nữ leo xuống, cơ thể mềm mại trắng trẻo cùng với nơi tam giác cỏ mật giữa bắp đùi người Hồ nữ không hề che đậy bày ra trước mặt Công thúc Thuyết, Thúc Thuyết không kìm nổi trong lòng thầm mắng vài câu, cảnh tượng như vậy, khiến một hoạn quan như hắn sao có thể chịu nổi chứ?

Công Thúc Thuyết nói: -Tại hạ cảm thấy, người Trung Nguyên không thể dễ tin.

Lâu Phiền Vương nói: - Bổn vương đương nhiên sẽ không dễ tin người Trung Nguyên vừa rồi nói, tuy nhiên nếu chẳng may hắn ta nói thật thì sao? Chờ nửa ngày thì có sao? Nếu là giả, chúng ta sẽ tìm Hung Nô để nương nhờ cũng không muộn, dù sao người Hung Nô cũng sẽ không bay đi mất, chúng ta cần gì phải nóng lòng nhất thời, quân sư nói xem?

Công Thúc Thuyết im lặng không nói gì, kỳ thật hắn cũng tin tưởng lời nói của người Trung Nguyên vừa rồi hơn phân nửa là sự thật, lần này tiến đến Cửu Nguyên chắc chắn là quân Sở mà không phải là quân Hán, tuy nhiên không biết vì sao, Công Thúc Thuyết luôn luôn có một cảm giác loáng thoáng, cảm thấy quân Sở mục đích từ xa đến Hà Sáo không đơn giản như vậy, không chừng sẽ gây thiệt hại lớn cho người Lâu Phiền.

Nhưng đây chỉ là trực giác, Công Thúc Thuyết căn bản là không thể giải thích với Lâu Phiền Vương.

Thấy Công Thúc Thuyết im lặng không nói, Lâu Phiền Vương lại nói: "Quân sư, đợi nửa ngày nữa có được không?

Dừng lại một chút, Lâu Phiền Vương lại như suy nghĩ một chút: - Còn nữa, bổn vương cảm thấy, người Trung Nguyên không giống như là gạt người, bọn chúng phần nhiều là quân Sở lẻn đến Cửu Nguyên, lại nguyện ý đem một số binh khí giao dịch với chúng ta, quân sư, đó là những binh khí chế tạo bằng sắt, mà không phải bằng đồng thau, lại càng không phải làm bằng gỗ.

Binh khí thiết chế đối với bộ lạc Lâu Phiền mà nói, ý nghĩa vô cùng lớn.

Tương lại thật sự nhập vào Hung Nô, bộ lạc Lâu Phiền cầm giữ bao nhiêu nhân khẩu, dê bò,, tráng đinh cùng với thiết chế binh khí, ảnh hưởng trực tiếp đến địa vị của Lâu Phiền Vương ở Hung Nô, nếu bộ lạc Lâu Phiền có thể trong giao dịch lần này được vũ khí thiết chế, thì Lâu Phiền Vương thậm chí có thể trở thành tiểu vương thế lực lớn nhất ở Hung Nô.

***

Rời khỏi đại doanh Lâu Phiền, Vũ Thiệp liền lập tức trở về đại doanh quân Sở.

Nghe xong Vũ Thiệp báo cáo, Úy Liêu mỉm cười nói: "Thượng Tướng Quân, xem ra vị Lâu Phiền Vương này có dã tâm hơn so với Lâm Hồ Vương, Lâm Hồ Vương chỉ cần tơ lụa, lá trà, đồ gốm còn có vàng bạc châu báu và xa xỉ phẩm, nhưng Lâu Phiền Vương lại không hề mở miệng đề cập tới những xa xỉ phẩm này, câu mở miệng đầu tiên chính là binh khí, ha hả, thật sự là khá tinh mắt đó.

Vũ Thiệp nói: - Thượng Tướng Quân, Lâu Phiền Vương còn đang chờ, trả lời hắn như nào?

Hạng Trang nói: - Binh khí có thể giao dịch, tuy nhiên bọn chúng phải giao ngựa tốt nhất ra.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại nói: - Về phần giao dịch giá cả, một con ngựa tốt đổi hai thanh kiếm hai lưỡi.

Giá cả này đối với Hạng Trang từ sau khi xuyên qua mà nói, khá khoa trương, nhưng ngay lúc ấy, thật ra xem như giá cả rất công bằng rồi, trên thực tế, ngay lúc đó người Trung Nguyên gần như đều không muốn đem thiết chế phẩm giao dịch với người Hồ, còn người Hồ lại vì giá cả rất cao mà không mua sắt nổi, kiếm sắt, kích sắt, áo giáp và chế phẩm bằng sắt.

Hoàn Sở ngồi bên cạnh không kìm được phản đối: - Thượng Tướng Quân, thật sự muốn giao dịch binh khí với người Hồ ư?

Quý Bố cũng nói: - Cao Sơ từ doanh trại Bạch Dương không phải đem tới rất nhiều ngựa hay sao, cũng đủ cho chúng ta cưỡi rồi, cần gì phải xuất ra binh khí đi giao dịch ngựa với người Hồ?

Những ngựa đó đều không dùng được. Hạng Trang lắc đầu nói.

Sau khi Cao Sơ mang binh đi tiêu diệt doanh trại Bạch Dương, xác thực cướp được hơn hai vạn con ngựa, còn có hơn mười vạn bò dê, tuy nhiên hơn hai vạn con ngựa này đều là ngựa nhỏ hoặc là ngựa loại kém, dùng để làm ngựa thồ thì thừa, còn để làm chiến mã thì không được, còn hơn sáu ngàn con chiến mã thu được ở Hà Cốc còn có thể miễn cưỡng được coi là chiến mã.

Rất rõ ràng, ngựa của người Hồ Hà Sáo cùng ngựa Hung Nô cũng giống nhau, đều thuộc loại ngựa Mông Cổ.

Ngựa Mông Cổ hinh thể thấp bé, sức bật kém, cho nên muốn dùng ngựa Mông Cổ tổ chức thành đội kỵ binh thì tuyệt đối không có khả năng, tuy nhiên ngựa Mông Cổ sức chịu đựng rất mạnh, hơn nữa có năng lực siêu cường thích ứng với hoàn cảnh, bất kể là giá lạnh hay nóng bức, bất kể là khô hạn hay ẩm ướt, chỉ cần có cỏ ăn, ngựa Mông Cổ có thể kiên cường sinh tồn.

Cho nên, dùng ngựa Mông Cổ tổ chức thành khinh kỵ binh vẫn là không tồi.

Trong lịch sử, Khinh kỵ binh Mông Cổ của Sát nhân Ma Vương Thiết Mộc Chân sở dĩ có thể càn quét toàn bộ lục địa Âu Á, sở dĩ có thẻ từ cực Bắc lạnh khủng khiếp đến nơi Nam Chiếu nóng khốc liệt, lại từ mép Đông Hải đánh tới bờ sông Rhine thậm chí viễn chinh tiến vào Ai Cập, dựa vào lớn nhất chính là ngựa Mông Cổ có năng lực siêu cường thích ứng và có sức chịu đựng rất mạnh.

Tuy nhiên, cũng không phải tất cả ngựa Mông Cổđều có thể trở thành chiến mã.

Ngựa Mông Cổ không đủ cao chắc chắn là không thể làm chiến mã, Hạng Trang phải tổ chức đội khinh kỵ binh thật sự, mà không phải giống thời đại Nhật Bản Chiến quốc "con lừa kỵ binh" như vậy, vẻn vẹn chỉ một con, đã đem hơn phân nửa ngựa Mông Cổ đi đào thải, bởi vì hầu hết ngựa Mông Cổ cao cũng không tới 1,30 mét.

Lập tức Vũ Thiệp nói: - Thượng Tướng Quân, vậy tại hạ đi trả lời Lâu Phiền Vương?

- Đi đi. Hạng Trang vui vẻ nói: - Nói cho Lâu Phiền Vương, chỉ cần hắn lấy ra đủ chiến mã, binh khí chúng ta có nhiều, nếu hắn có thể xuất ra loại ngựa cao trên mét bảy, chúng ta thậm chí có thể xuất gia lân giáp giao dịch với hắn! Ha hả, nếu hắn có thể xuất ra ngựa cao trên mét tám, giao dịch nỏ sàn cũng không thể là không được!

Vũ Thiệp nghe vậy hơi biến sắc nói: - Thượng Tướng Quân, vậy thì chỉ sợ không ổn đi?

Úy Liêu lại biết chủ ý biết Hạng Trang là gì, lập tức hướng Vũ Thiệp nói: - Vũ Thiệp tiên sinh, ngươi cứ chiếu theo sự căn dặn của Thượng Tướng Quân đi giao dịch với Lâu Phiền Vương đi, nói với Lâu Phiền Vương, hắn có thể xuất ra loại ngựa tốt thế nào, chúng ta có thể xuất ra binh khí sắc bén, cường cung, nỏ cứng, nỏ sàn thậm chí cả Tỉnh lan để giao dịch.

- Vâng. Vũ Thiệp vâng dạ đồng ý, lập tức xoay người ra khỏi đại trướng.

***

Nửa canh giờ sau, Vũ Thiệp lại đi tới đại doanh Lâu Phiền.

Nghe Công Thúc Thuyết chuyển dịch xong, Lâu Phiền Vương vui mừng quá đỗi, nói: - Là tiên sinh nói, một con ngựa thể hình cao hơn một mét sáu có thể đổi lấy hai thanh kiếm hai lưỡi chế tạo bằng sắt ư?

Vũ Thiệp vui vẻ gật đầu, lại nói: - Còn nữa, nếu có loại ngựa cao hơn mét bảy, có thể giao dịch một khối lân giáp, nếu có thể cao hơn mét tám, thậm chí có thể giao dịch bằng nỏ sàn! Nếu có mười con ngựa cao trên mét tám, có thể giao dịch bảy tám Tỉnh Lan, thậm chí cả thang mây.

Nghe Công Thúc Thuyết chuyển dịch xong, Lâu Phiền Vương càng vui sướng không kìm hãm được, lập tức xin tạ lỗi với Vũ Thiệp, rồi kéo Công Thúc Thuyết đến mặt sau bình phong thấp giọng hỏi: - Quân sư, chúng ta hiện tại có tổng cộng bao nhiêu ngựa?

Sự vụ lớn nhỏ của Bộ lạc Lâu Phiền đều là Công Thúc Thuyết xử lý, cho nên có bao nhiêu ngựa, Công Thúc Thuyết rõ ràng nhất.

Công Thúc Thuyết đáp: - Đại khái có hơn mười vạn con, tuy nhiên thể cao quá mét sáu là ngựa tốt, không đến bốn vạn con!

- Bốn vạn con sao? Lâu Phiền Vương sờ sờ vòm râu ở khóe môi, hạ giọng nói nói, "Chúng ta chỉ có tam vạn tráng đinh, để lại ba vạn con ngựa tốt là đủ rồi, còn lại mười ngàn con ngựa dùng để trao đổi binh khí với người Trung Nguyên, quân sư ngươi cảm thấy như thế nào?

Công Thúc Thuyết sao không gật đầu chứ, chiếu theo giao dịch mà nói, vụ giao dịch này được lợi nhất chính là là bộ lạc Lâu Phiền, mà không phải quân Sở, bởi vì bộ lạc Lâu Phiền sau khi có được binh khí này, thực lực sẽ tăng lên rất nhiều, tại thảo nguyên rộng lớn này, ngươi có thực lực, còn sợ không đoạt được bò dê ngựa sao?

Lâu Phiền Vương ngẫm nghĩ một chút, lại nói: - Quân sư, loại ngựa thể cao hơn mét bảy có bao nhiêu?

Công Thúc Thuyết nói: - Loại ngựa thể cao hơn mét bảy ít hơn, tổng cộng hơn hai ngàn con.

- Chỉ có hai ngàn con thôi ư, ít vậy? Lâu Phiền Vương khẽ cắn môi, lại nói: - Vậy thì, xuất ra năm trăm con ngựa tốt, đi theo người Trung Nguyên để giao dịch, lấy đủ năm trăm lân giáp về, trước tiên để thân vệ của bổn vương mặc lân giáp đã rồi nói sau.

Chương 165: Thành lập tổ Kỵ binh

Buổi chiều ngày hôm đó, quân Sở cùng với người Lâu Phiền đã tiến hành một cuộc trao đổi mà từ trước đến giờ chưa từng có trong lịch sử.

Tổng cộng quân Sở đã phải bỏ ra hai mươi ngàn thanh kiếm hai lưỡi, để đổi lấy từ tay của người Lâu Phiền mười ngàn con ngựa thân cao qua sáu thước.

Lại tiếp tục lấy năm trăm bộ lân giáp để đối lấy từ tay của người Lâu Phiền năm trăm con ngựa tốt với sức khoẻ tuyệt vời và thân cao hơn bảy thước.

Sau khi trao đổi xong, hai bên có vẻ căng thẳng liền khẩn trương trở về đại doanh của mình.

Quá rõ ràng, quân Sở và người Lâu Phiền đều lo lắng đối phương sẽ giở trò lật lọng, đột nhiên phát động cuộc tập kích bất ngờ.

Nói đến cùng, Quân Sở và người Lâu Phiền vẫn còn nằm trong quan hệ thù địch. Nhưng hai bên nhìn nhau với ánh mắt căm thù như vậy, mà lại có thể tiến hành cuộc giao dịch với qui mô lớn, cũng có thể xem là kì tích rồi.

Điều này đương nhiên có liên quan đến việc quân Sở nóng lòng muốn có được bầy ngựa, nhưng người Lâu Phiền há chẳng phải cũng nóng lòng muốn có được loại binh khí chế tạo từ sắt hay sao?

Mười ngàn con ngựa khỏe của người Lâu Phiền đã bị lùa vào trong đại doanh, các tướng sĩ quân Sở cũng lũ lượt vây lấy xem trò náo nhiệt.

Hạng Trang cưỡi ngựa Ô Truy, đang tuần tra xem xét lũ ngựa với sự vây quanh bảo vệ của các vị tướng quân Hoàn Sở, Quý Bố, Cao Sơ, Bàng Ngọc.

Đột nhiên được nhìn thấy nhiều con đồng loại với mình như vậy, ngựa Ô Truy coi bộ có chút thích thú, thoắt chốc lại cứ ngẩng cao đầu hí một tiếng, bồi theo tiếng hí vang dội của ngựa Ô Truy, đàn ngựa lại nhao nhao nhỏ giọng hí theo. Nhìn cảnh tượng này, giống như ngàn vạn thần dân đang ở hưởng ứng cho vua của chúng, trong lúc này, không nghi ngờ gì khí phách của ngựa Ô Truy giống y như ngựa đầu đàn.

Hạng Trang cũng có chút hưng phấn, kho vũ khí dọn đến từ Lạc Dương, Hàm Dương đã trống trơn. Nhưng cuộc trao đổi này tuyệt đối siêu lời.

Có được mười ngàn con ngựa của người Lưu Phiền, cộng thêm cướp được hơn sáu ngàn con ngựa từ tay người Bạch Dương, nhiêu đó cũng đủ để quân Sở tổ chức xây dựng một đội kỵ binh khổng lồ rồi.

Nghĩ đến cảnh tượng hơn chục ngàn kỵ binh đang tung hoành ngang dọc, Hạng Trang liền có chút sôi sục nóng lòng.

Kỵ binh, đây là loại binh lính mạnh nhất trong thời đại binh khí lạnh này, nó tồn tại gần như là vô địch!

Dẫn theo một đội Kỵ binh khổng lồ như vậy quay về Trung Nguyên, còn có ai dám làm khó dễ Hạng Trang nữa?

Lương quân Bành Việt đích thực tinh nhuệ khó đỡ, nhưng ta không giao đấu trực tiếp với ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?

Ta chỉ cần trưng ra chiến thuật bầy sói của kỵ binh, chính là dùng kỵ binh bắn tên liên tục làm cho ngươi suy sụp và kiệt sức đến chết!

Đôi chân của con người còn có thể chạy lại bốn chân của con ngựa sao?

Chuyện vớ vẩn!

Hà Tín túc trí đa mưu, quỷ kế đa đoan, thế thì đã làm sao?

Ông đây sẽ không giằng co quá nhiều với ngươi, chỉ cần vượt qua Hà Thủy, thì đánh ngựa đi thẳng xuống phía Nam, trực tiếp tiến đến Ô Giang, đại quân của Tề Quốc còn có thể đuổi theo đến Giang Đông được sao?

Huống chi, chưa hẳn đã phải đánh nhau với quân Lương và quân Tề.

Thế cục thiên hạ hiện nay, đã không còn giống như tình hình lúc vừa kết thúc cuộc chiến ở Cai Hạ nữa. Hiện tại Lưu Bang chính là vua của Quan Trung, đối với các đường chư hầu như Bành Việt, Hà Tín, Anh Bố có thể còn lại bao nhiêu sức khống chế đối với họ chứ?

Nói cho cùng, Hàn Tín, Bành Việt còn có Quý Bố cũng chỉ là anh em của Lưu Bang, chứ nào phải là thân thuộc tâm phúc của ông ta.

Cho nên, có được một đội quân kỵ binh hùng hậu, về lại Giang Đông gần như là một con đường bằng phẳng rồi.

Hạng Trang cũng lưỡng lự cân nhắc không biết là chiếm khu Sơn Tây hay là Hà Bắc để làm căn cứ cho quân Sở đây. Nhưng điều này không thực tế, đầu tiên, quân nồng cốt dưới trướng của Hạng Trang vẫn là người Sở, một khi Hạng Trang ra quyết định không điều quân trở về Giang Đông, đám người Sở này rất có khả năng sẽ tạo phản.

Thứ hai, vị trí của Sơn Tây hay Hà Bắc cũng không tốt cho lắm, bị kẹp giữa Mạo Đốn, Lưu Bang, Bành Việt và Hàn Tín, không dễ chơi đâu?

Về phía Trung Nguyên, hiện giờ mười nhà đã có chín nhà để trống, dân số giảm mạnh, trong vòng hai mươi năm chỉ sợ không thể nào khôi phục sức sống như xưa.

Dân số nước Yến rất thưa thớt, bán đảo Triều Tiên có Bạch Sơn Hắc Thủy càng là nơi hoang dã cằn cõi hơn, đi đến đó sống thì chỉ có thể làm hoang dã mà thôi.

Ở Quan Trung tám trăm dặm Tần Xuyên, đây là căn cứ lý tưởng nhất của vương bá, Hạng Trang cũng muốn chiếm cứ Quan Trung, nhưng quân Sở hiện giờ căn bản là không thể đọ sức với Lưu Bang được.

Cho nên, quân Sở vẫn phải trở về Giang Đông.

Trước tiên, bởi vì Trung Nguyên chiến tranh liên tục mấy năm liền, phần lớn người dân đều chạy nạn tới Giang Đông. Số dân quận Chương. Quận Hội Kê của Giang Đông đã sớm vượt xa số dân thời cuối Tần. Hiện tại ít nhất cũng phải vượt qua hai triệu người rồi! Một khi quân Sở điều quân trở về Giang Đông, lòng dân không là vấn đề, trai tráng cũng không là vấn đề, cho nên nguồn binh lính cho quân Sở cũng càng không thành vấn đề.

Thứ hai, ở Giang Đông từ trước đến giờ vẫn luôn có quân Sở kiên trì chống đỡ suốt.

Cuối cùng, điều kiện chiến lược của Giang Đông cũng không tồi, không cần đối mặt trực tiếp với Lưu Bang, Hàn Tín cùng Bành Việt.

Lúc này Hạng Trang vẫn còn chưa biết Giang Đông đã bất ngờ thay đổi, sau khi Hạng Đà mang theo ba nghìn tàn binh từ quận Tiết trở về Giang Đông, nhanh chóng có được sự ủng hộ to lớn của các thế tộc Giang Đông, Hạng Quan lui về chấn giữ Tiền Đường cũng nhân cơ hội này phản công. Quân Hán ở lại canh giữ quận Chương, quận Hội Kê liền liên tiếp ăn phải trái đắng thua cuộc, mắt thấy đã sắp chống đỡ không xong rồi.

Tuy nhiên đối với Hạng Trang mà nói, nếu muốn đem hai mươi ngàn bộ binh huấn luyện thành kỵ binh, tuyệt đối là không dễ dàng.

Sau khi cấp cho chiến mã yên ngựa cao kiều cùng với bàn đạp, việc cưỡi ngựa không còn là chuyện khó khăn nữa. Nhưng mà, nếu muốn nắm vững kỹ thuật cỡi ngựa hơn nữa, có thể thực hiện được các động tác chém giết trên lưng ngựa, tất nhiên như vậy thì không dễ dàng chút nào. Mà nếu muốn giương cung bắn tên trên lưng con ngựa đang chạy với tốc độ nhanh, thế thì càng khó hơn.

Tuy nhiên khó nhất vẫn là người và ngựa hợp nhất, cũng chính là thông qua thời gian dài chiến đấu và tập luyện khiến cho kỵ binh và chiến mã quen với mùi vị, tính tình và cả một số thói quen của nhau. Một khi đạt tới mức độ này, kỵ binh chỉ cần một tiếng huýt sáo, hoặc chỉ cần dùng đôi chân nhẹ nhàng chạm vào bụng ngựa, chiến mã có thể nhanh chóng phản xạ một cách chính xác.

Một khi huấn luyện tới trình độ này, thế thì tên kỵ binh đó có thể được coi là tinh nhuệ rồi.

Kỵ binh tinh nhuệ và kỵ binh thông thường là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Kỵ binh thông thường khi xung phong căn bản là như ong vỡ tổ chỉ biết xông thẳng lên phía trước, không hề có chiến thuật gì đáng nói. Còn kỵ binh tinh nhuệ thì vừa có thể xông pha lên với tốc độ cao, đồng thời vừa duy trì được đội hình một cách chặt chẽ. Thí dụ khoảng cách bên trái và bên phải giữa hai chiến mã, khoảng cách giữa hàng trước và hàng sau, đều có thể duy trì rất tốt.

Lúc hoàn thành đợt tấn công đầu tiên, kỵ binh tinh nhuệ có thể nhanh chóng quay đầu lại, một lần nữa gia nhập vào hàng ngũ, chuẩn bị cho đợt tấn công thứ hai. Bạn đang đọc chuyện tại

Mà tốc độ phản ứng của các kỵ binh thông thường lại chậm hơn nhiều, thậm chí sau khi hoàn thành đợt tấn công đầu tiên, rất có thể không tổ chức được đợt tấn công lần thứ hai.

Trên phương diện này, người Hồ có được ưu thế tuyệt vời, bởi vì bọn họ từ nhỏ đã sống trên lưng ngựa, ngày ngày bầu bạn với chiến mã, đã sớm dung hòa làm một. Còn kỵ binh Trung Nguyên thì cần phải trải qua cuộc huấn luyện gian khổ và dài đăng đẳng thì mới được, cho nên người Hồ chỉ cần tuỳ tiện bóc ra một gã trai tráng nào đó cũng gọi là kỵ binh xuất sắc rồi, còn người Trung Nguyên thì không thể.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, kỵ binh của Trung Nguyên một khi đã huấn luyện thành kỵ binh quân đội, vậy thì sẽ lợi hại hơn kỵ binh người Hồ nhiều!

Thí dụ như kỵ binh Đại Tần ở Cửu Nguyên, tuy rằng chỉ có năm nghìn kỵ binh, nhưng dựa vào việc được trang bị tốt, kỷ luật nghiêm khắc, bố cục đội hình đa dạng cùng với chiến thuật chiến lược phong phú, cùng một số lượng như vậy nhưng sức chiến đấu của họ lại vượt xa so với kỵ binh của người Hồ.

Mười kỵ binh Đại Tần cùng mười kỵ binh người Hồ đối đầu chém nhau, tỉ lệ thắng thua là năm mươi năm mươi. Nhưng nếu như là một trăm kỵ binh Đại Tần đấu với một trăm kỵ binh người Hồ, thì một trăm kỵ binh người Hồ thua là điều chắc chắn. Hơn nữa theo số lượng gia tăng quân số của kỵ binh Đại Tần, ưu thế của họ càng lúc càng rõ ràng hơn, năm nghìn kỵ binh Đại Tần chí ít có thể đối đầu với hai mươi ngàn kỵ binh người Hồ!

Đương nhiên, nếu muốn đem toàn bộ hai mươi ngàn quân Sở huấn luyện thành kỵ binh tinh nhuệ, vậy thì tuyệt đối là điều không có thể.

Thông qua ba đến bốn tháng tập luyện gian khổ, hai mươi ngàn quân Sở có thể nắm được kỹ năng cơ bản nhất khi cưỡi ngựa, có thể bắn tên khi ngựa đang chạy, có thể thực hiện các động chém giết khi tấn công, vậy đã là hết sức rồi.

Còn về phần người ngựa hợp nhất, trong lúc tấn công có thể dàng trận và thay đổi đội hình, tấn công xong quay về tập kết tiến hành tấn công đợt hai,…những điều đó nghĩ cũng đừng nghĩ tới.

Tuần tra xong cả đàn ngựa, Hạng Trang lại gọi Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai đến trước mặt.

Lúc này hai mươi ngàn quân Sở chia làm 4 đội: thân quân, trung quân, hữu quân, tả quân. Mỗi quân năm nghìn người, trong đó lấy thân quân của Cao Sơ làm đội quân tinh nhuệ, bởi vì trong năm nghìn thân quân có ba nghìn người là đã từng trải qua trăm trận chiến, đó là những lão binh quân Sở còn sống sót lại sau mỗi trận chiến. Hai nghìn quân còn lại đều là những quân lính tinh nhuệ dũng mãnh được tuyển chọn trong các quân các doanh.

Hạng Trang ra lệnh một tiếng, bốn tướng lĩnh Cao Sơ liền dẫn theo thuộc hạ của mình bắt đầu chia nhau chiến mã.

Thoắt chốc, cả cái đại doanh quân Sở lập tức hỗn loạn cả lên, rất nhiều tướng sĩ vì cướp đoạt cùng một con chiến mã, thậm chí động tay động chân đánh lẫn nhau. Đối với những chuyện vớ vẩn này, Hạng Trang sẽ không ngó ngàng tới, trên thực tế, Hạng Trang sẽ không lợi dụng quyền hạn của mình mà phân chia số chiến mã này, trái lại sẽ để cho các quân các doanh tự mình chọn lấy, việc này thật chất là có dụng ý bên trong.

Thậm chí ngay cả chuyện mỗi quân được bao nhiêu chiến mã, Hạng Trang cũng không nói rõ.

Hạng Trang làm như vậy, chính là muốn giữa làm cho các quân xung đột và mâu thuẫn với nhau, làm cho tướng sĩ các quân không phục, chủ tướng các tướng sĩ cũng soi mối tình hình của nhau. Có câu nói như thế nào ấy nhỉ? Có mâu thuẫn mới có cạnh tranh, chỉ khi các quân không phục, mới có thể triển khai cuộc huấn luyện cạnh tranh nhau điên cuồng, quân Sở mới có thể từ bộ binh mà trở thành kỵ binh trong thời gian ngắn nhất.

Trong khi quân Sở đang lo việc phân chia chiến mã, thì bộ lạc Lâu Phiền đã nhổ trại quay về Bắc Giả.

Mặc dù người Lâu Phiền và người Sở hoàn vừa thực hiện cuộc trao đổi lớn, nhưng quan hệ giữa hai bên cũng không vì vậy mà cải thiện.

Trên thực tế, hôm qua Công Thúc Thuyết đã phân tích rõ với người Lâu Phiền rồi. Người mai phục tấn công người Bạch Dương ở Dã Lang Hà Cốc khẳng định là người Sở, giữa đường cướp mất công chúa đa phần cũng là người Sở, chứ không phải người nhà Tần cũ.

Cho nên, sau khi giao dịch xong, vua Lâu Phiền liền lập tức hạ lệnh, quả nhiên đã nhổ trại về Bắc.

Cho dù đã có được hai mươi ngàn thanh gươm hai lưỡi bằng sắt vô cùng sắc bén, cho dù hai mươi ngàn thiết kỵ được trang bị kỹ lưỡng. Nhưng trong lòng vua Lâu Phiền đã hiểu rất rõ, trước khi quân Sở còn chưa rời khỏi Cửu Nguyên. Người Lâu Phiền chỉ sợ sẽ không làm được việc gì cả, vừa không thể dẫn binh đánh bộ lạc Lâm Hồ, lại càng không dám có ý nghĩ nào quá đáng với người nhà Tần cũ ở Cửu Nguyên.

Mặc dù quân Sở chỉ có hai mươi ngàn người, nhưng những trang bị trên người của họ không phải là giả đâu.

Nhất là khi hai bên đang tiến hành cuộc trao đổi ở thành Đông Cửu Nguyên, từng hàng dàng nỏ lớn đứng ẩn mình trong đám quân Sở, phía trước còn có hàng tướng sĩ quân Sở trong tay còn cầm cả quyết trương nỏ, khiến cho vua Lâu Phiền có chút lo lắng sợ sệt.

Lúc đó, nếu như kỵ binh Lâu Phiền tham gia trong cuộc giao dịch có động tĩnh gì, lập tức sẽ bị bắn giết tại chỗ!

Cho nên, vua Lâu Phiền quyết định vẫn là đưa đội giữ khoảng cách với người Sở xa một chút, đồng thời hy vọng quân Sở có thể sớm ngày rời khỏi Hà Sáo.

Đương nhiên, quân Sở cũng có thể ở lì tại Hà Sáo, nhưng dù cho có là như vậy chăng nữa, thế thì cũng đâu có chuyện gì, dựa vào thực lực hiện giờ của bộ lạc Lâu Phiền, cho dù là đầu quân cho Hung Nô, Thiền Vu Mạo Đốn cũng sẽ cho gã một vị trí xứng đáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau