SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Danh tướng

Buổi chiều ngày hôm sau, Hạng Trang dẫn theo trăm quân tinh nhuệ cấp tốc chạy đến ranh giới thành Cửu Nguyên.

Khi sắp tiến vào thành, vừa lúc gặp Do Uyên, lập tức Hạng Trang cho quân tìm chỗ khe núi sâu yên tĩnh, lệnh năm trăm quân tinh nhuệ ẩn núp kỹ, sau đó để Bàng Ngọc lưu lại lãnh binh, còn mình thì dẫn theo Hoàn Sở, Quý Bố, cùng với Tề Mãi và hơn mười người giả trang Hồ Thương mang theo hơn mười xe tơ lụa, vải vóc nghênh ngang tiến vào thành Cửu Nguyên.

Năm năm trước, Sở Hán hai quân đang ở Trung Nguyên đại địa hỗn chiến, thành Cửu Nguyên thì lại khá yên bình, cho nên thường xuyên có những thương nhân đến từ chính Quan Trung đến, thậm chí còn có người Hung Nô ở bắc Trường Thành, cho nên quân Tần gác cửa thành cũng không nghi ngờ, sau khi thu nửa xếp lụa, hai cuộn vải liền cho qua.

Vào buổi tối, Hạng Trang rốt cục cũng gặp được Bách Lý Hiền ở dịch quán.

Bách Lý Hiền lần lượt hành lễ với Hạng Trang, Hoàn Sở, Quý Bố, lại ra hiệu cho Do Uyên thủ ở ngoài cửa, sau đó hạ giọng nói nhỏ:

- Thượng Tướng Quân, xin hỏi ngài dẫn theo bao nhiêu quân tinh nhuệ đến?

- Năm trăm quân!

Hạng Trang nói.

- Không biết có đủ hay không?

Bách Lý Hiền lúc này mới thở phào một hơi dài, nói:

- Vậy là đủ rồi.

Hoàn Sở mất hứng buồn bực hừ một tiếng, chau mày hỏi:

- Bách Lý tiên sinh, thành Cửu Nguyên rốt cuộc sao lại hồi tranh vậy.

Bách Lý Hiền nói:

- Thành Cửu Nguyên hiện giờ tình hình khá phức tạp, cụ thể tại hạ liền không tiện nói nhiều, sẽ tóm tắt những điều quan trọng với Thượng Tướng Quân và hai vị tướng quân…

Sau đó Bách Lý Hiền liền nói hết về tình hình chung trong thành Cửu Nguyên cùng với tin tức mà hai ngày nay Bách Lý Y Thủy thám thính được từ phủ công chúa với ba người Hạng Trang.

Hạng Trang nghe xong lập tức trong lòng hơi trầm xuống, hỏi:

- Công chúa Doanh Trinh thật sẽ gả cho Lâu Phiền Vương?

- Chỉ sợ là thật.

Bách Lý Hiền gật gật đầu, lại nói tiếp:

- Hơn nữa, tại hạ phán đoán sẽ thành thân nội trong vài ngày tới.

- Phải ngăn cản cuộc hôn nhân này!

Hạng Trang nói không cần suy nghĩ.

- Nhất định không được để công chúa Doanh Trinh lấy Lâu Phiền Vương!

Hạng Trang thoáng ý thức được sự nguy hiểm trong đó, nếu chẳng may công chúa Doanh Trinh được gả Lâu Phiền Vương thật, vậy thì thế lực của Hà Sáo sẽ nối thành sợi dây lớn, quân Sở mà tiến vào đó liền lập tức sẽ trở thành mục tiêu công kích. BBawcj biệt là công chúa Doanh Trinh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho quân Sở mà yên giấc ngủ say?

Trong sâu thẳm con mắt của Bách Lý Hiền không khỏi thoáng qua sự cảm kích, lập tức chắp tay thi lễ nói:

- Thượng Tướng Quân minh giám.

Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của Bách Lý Hiền, Hạng Trang không khỏi động lòng, mỉm cười nói:

- Tử Lương, có phải anh sớm đã bố trí tốt hết thảy mọi chuyện rồi không?

Bách Lý Hiền mỉm cười nói:

- Tại hạ chẳng qua chỉ mới có ý nghĩ sơ bộ mà thôi.

Hạng Trang lập tức vung áo ngồi vào chiếc ghế cấp cao nhất, lại đưa tay mời ba người Hoàn Sở, Quý Bố và Bách Lý Hiền ngồi, sau đó nói với Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, ngồi xuống rồi bàn chuyện.

Bách Lý Hiền thản nhiên ngồi vào vị trí, nói:

- Việc cấp bách là phải biết rõ ngày thành thân!

Dừng lại một chút Bách Lý Hiền lại nói tiếp:

- Vào ngày thành thân, Lâu Phiền Vương nhất định sẽ cử quân tinh nhuệ đến đón dâu, đến lúc đó Thượng Tướng Quân có thể dẫn năm trăm quân tinh nhuệ theo mai phục giữa đường, đánh bất ngờ mới mong có thể tiêu diệt được đội quân đón dâu của bộ lạc Lâu Phiền, sau đó giả trang người Lâu Phiền cùng lão Tần nhân đưa công chúa điện hạ đi…

Hạng Trang nói tiếp:

- Như vậy, Lâu Phiền Vương nhất định sẽ khởi binh vấn tội!

- Đúng, Lâu Phiền Vương không có được công chúa Doanh Trinh nhất định sẽ khởi binh vấn tội!

Bách Lý Hiền mỉm cười nói. Mông Cước thấy hoài nghi trong lòng, có thể anh ta và lão Tần nhân không thể cứu được công chúa Doanh Trinh, hai ben một khi phát sinh xung đột, người Lâu Phiền nhất định còn tụ hợp người Bạch Dương và người Lâm Hồ lại vây khốn thành Cửu Nguyên!

Quý Bố nói:

- Cứ như vậy, thế cục thành Cửu Nguyên có thể sẽ phức tạp.

Hoàn Sở cũng nói:

- Đúng vậy, trước tiên chưa nói đến việc lão Tần nhân có liên kết cùng chúng ta hay không, cũng không chắc có đánh được người Lâu Phiền không, Bạch Dương nhân còn liên quân với người Lâm Hồ. Người Hồ khí giới tuy rằng không được tốt lắm, nhưng bọn họ ước chừng cũng phải có sáu vạn tráng đinh, hơn nữa di chuyển nhanh như gió, khí thế hừng hực.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, cười nói:

- Thành Cửu Nguyên càng loạn, càng có lợi cho quân Sở ta, là người đứng ngoài, chỉ có làm thành Cửu Nguyên đổ nước vào ao, vậy thì quân ta mới có thể ngư ông đắc lợi từ trong đó.

- Ngư ông đắc lợi từ trong đó?

Quý Bố nhíu mày hỏi:

- Ngư ông đắc lợi là sao?

Bách Lý Hiền giơ ba ngón tay, mỉm cười nói:

- Đánh một, kéo một, dọa!

Dứt lời, Bách Lý Hiền lại bảo Bách Lý Mậu và Do Uyên treo bản đồ trên tấm bình phong, sau đó đứng dậy đi đến đó, dung chiếc quạt lông trong tay chỉ vào bản đồ mà nói với Hạng Trang, Hoàn Sở và Quý Bố:

- Thượng Tướng Quân, hai vị tướng quân, mời xem, nơi này là Hà Nam địa, doanh trại quân bộ lạc Bạch Dương ở đây!

- Bộ lạc Bạch Dương từng bước thoát khỏi cuộc sống du mục, hiện giờ đã biến thành một bộ lạc Hồ nhân bán canh tác. Bạch Dương Vương thậm chí còn cho dựng tường đất bốn phía doanh trại nhằm chống bầy sói xâm nhập, cho nên, một khi daonh trại quân Bạch Dương bị tấn công, Bạch Dương Vương nhất định sẽ điều quân trở về tự cứu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Một khi Bạch Dương Vương điều quân về, quân ta lien có thể phục kích ở đây!

- Nơi đây là hẻm núi sâu, hai bên là rừng rậm, trong rừng lại có những cây cỏ dại mọc thành bụi, ngay cả mười vạn đại quân ẩn nấp trong đó cũng tuyệt đối không bị phát hiện. Chờ đại quân Bạch Dương tiến vào, có thể cho tinh binh chặn đường phía trước, rồi dung lửa đốt đoạn đường phía sau, như vậy đại quân Bạch Dương khó thoát khỏi kết cục diệt vong.

- Đây là một bộ đánh mà tại hạ đã nói.

- Còn một bộ kéo, vẫn còn bộ lạc Lâm Hồ.

- Theo tại hạ biết, Lâm Hồ Vương lòng tham không đáy, hơn nữa lại thích tơ lụa, bảo vật, châu báu, lá trà, gốm sứ và các hang xa xỉ của người Trung Nguyên. Thượng Tướng Quân chẳng phải mang theo hơn một ngàn xe hàng xa xỉ từ Hàm Dương đến sao? Sao không lấy ra mấy trăm xe tặng cho Lâm Hồ Vương? Khi tặng vật phẩm đồng thời phái quân tinh nhuệ ra, Lâm Hồ Vương tất phải lui binh!

- Bạch Dương vương bị giết, Lâm Hồ Vương lui binh, còn lại Lâu Phiền Vương cũng liền một mình khó kháng.

- Lúc này, Thượng Tướng Quân chỉ cần phái một sứ giả có thể ngôn thiện biện đi sứ sang Lâu Phiền, đưa ra những điều lợi, thể hiện sức mạnh, cũng có thể nói thẳng rằng toàn tinh binh của Đại Sở ta chẳng qua là mượn tạm quân của Hà Sáo, cũng không có ý ở lâu, thì Lâu Phiền Vương cũng sẽ hiểu, nhất định sẽ không đối kháng với thiên binh Đại Sở ta nữa.

- Dọa người Lâu Phiền phải đi, Thượng Tướng Quân có ơn giải vây thành Cửu Nguyên giúp lão Tần nhân, hơn nữa công chúa Doanh Trinh, ngọc tỷ Tần Vương đều ở trong tay người, thuyết phục lão Tần nhân cũng sẽ không khó.

Hoàn Sở, Quý Bố nghe xong lập tức đưa mắt nhìn nhau.

Những điều Bách Lý Hiền vừa nói dường như cũng không quá phức tạp?

Hạng Trang cũng thầm khen, thế cục Hà Sáo vốn tưởng rắc rối, vậy mà Bách Lý Hiền chỉ đánh một, kéo một, dọa một, ngay lập tức liền trở nên vô cùng đơn giản. Bởi vậy có thể gặp người tài như

Ngay lập tức Hạng Trang liền nói:

- Vấn đề là, xác định ngày nào sẽ thành thân?

Bách Lý Hiền gật đầu nói:

- Tại hạ đã bảo tiểu muội đi nghe ngóng, tin rằng sẽ nhanh chóng có tin.

Vừa nói xong, Bách Lý Y Thủy đã nhẹ nhàng như chim sơn ca bay vào phòng khách. Nhìn thấy Hạng Trang, Quỹ Sở và Quý Bố đang ngồi thì thè lưỡi, rồi hành lễ với nhóm người Hạng Trang, sau đó mới cung kính nói với Bách Lý Hiền:

- Đại ca, tiểu muội đã hỏi thăm được từ người Hồ, buổi sáng ngày mai Lâu Phiền Vương sẽ tới đón dâu.

- Cái gì? Sáng mai?!

Bách Lý Hiền hơi thất sắc.

- Gấp như vậy sao?

- Không sao, thời gian còn kịp.

Hạng Trang khoát tay áo, lại nói:

- Việc này không nên chậm trễ, vậy xin cáo từ.

Bách Lý Hiền cũng chắp tay thở dài nói:

- Thượng Tướng Quân yên tâm, tại hạ sẽ cử Tử Minh, Tử tiếp ứng trên đường, còn tiểu muội đi cùng công chúa, sẽ để lại ký hiệu trên đường.

Hạng Trang gật đầu, ngay sau đó liền dẫn theo Cự Sở và Quý Bố đi.

Nhìn theo dáng Hạng Trang đã đi xa, Bách Lý Y Thủy không kìm nổi nói với Bách Lý Hiền:

- Đại ca, Thượng Tướng Quân thật đúng là dám đến thành Cửu Nguyên ư. Hắn không sợ huynh cùng Mông Cức đại ca liên kết đánh úp hắn ở đây sao?

- Nữ nhi như muoji sao hiểu được Thượng Tướng Quân nghĩ gì?

Bách Lý Hiền phe phẩy chiếc quạt lông, thản nhiên nói.

- Thượng Tướng Quân nhìn xa trông rộng, trí dũng kiệt xuất, sao có thể so sánh với người bình thường? Nếu chuyện gì người cũng sợ này sợ nọ, e rằng sớm đã binh bại thân tử, vậy thì sao có thể dẫn mấy ngàn tàn quân kiên trì cho tới hôm nay?

Thành thật mà nói, Bách Lý Hiền cũng không nghĩ rằng Hạng Trang lại đích thân dẫn quân tinh nhuệ tới thành Cửu Nguyên.

Cùng với sự cảm kích sự tín nhiệm của Hạng Trang dành cho mình, Bách Lý Hiền cũng không thể không bội phục sự quyết đoán của Hạng Trang.

Bách Lý Y Thủy chớp chớp đôi mắt đẹp, lại cắn ngón tay út, hỏi:

- Thượng Tướng Quân nhìn cũng không có gì đặc biệt, nhưng như huyn vừa nói thì dường như thật sự lợi hại?

- Thượng Tướng Quân chỉ là lợi hại thôi sao?

Bách Lý Hiền mỉm cười nói:

- Mà là vô cùng lợi hại!

- Chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả Hạng Võ sao?

Bách Lý Y Thủy gãi đầu hỏi.

- Điều này không giống nhau, không thể so sánh.

Bách Lý Hiền như thoáng chút suy nghĩ nói:

- Luận về võ, Thượng Tướng Quân có lẽ không bằng Hạng Võ. Luận về tài lãnh binh, hai người ước chừng ngang tài ngang sức, không phân cao thấp, còn nói về tài dùng người, Hạng Võ đúng là thua xa Thượng Tướng Quân! Bên cạnh Hạng Võ chỉ mình Phạm Tăng mà không thể dung, nhưng còn Thượng Tướng Quân, muội nhìn xem, bên cạnh người đã tập hợp những người như thế nào?

- Ờ há. Bên cạnh Thượng Tướng Quân bây giờ không chỉ có người nước Sở, còn có người Điền Hoành của nước Tần, người nước Ngụy như Bàng Ngọc, Tấn Tương, có cả lão Tần nhân chúng ta. Hì hì, Thượng Tướng Quân quả nhiên là giỏi dung người hơn Hạng Võ.

Khi nói những lời này, đôi mắt đẹp của Bách Lý Y Thủy chợt sáng lên, dáng vẻ như đang tếu hài, vô cùng đáng yêu.

Nghĩ rồi lại nghĩ, Bách Lý Y Thủy bỗng nhiên nói chuyện lạc đề:

- Đại ca, công chúa tỷ tỷ gả cho Lâu Phiền Vương thật sự là đáng tiếc, tỷ ấy nếu có thể gả cho Thượng Tướng Quân thì thật tốt biết bao?

- Gả cho Thượng Tướng Quân sao?

Bách Lý Hiền lại chau mày.

Nói thực ra, Bách Lý Hiền cũng không hy vọng công chúa Doanh Trinh sẽ gả cho Thượng Tướng Quân, bởi vì việc này đối với lão Tần nhân mà nói, chưa chắc là phúc, tuy nhiên sự thật đúng là công chúa hơn phân nửa là muốn gả cho Thượng Tướng Quân!

Chương 157: Cướp cô dâu

Ngoài thành Cửu Nguyên, Mông Cức dẫn đầu năm trăm kỵ binh bảo vệ xe ngựa của công chúa Doanh Trinh từ từ tiến về phía bắc.

Dựa theo luật lệ nhà Tần, công chúa xuất giá là chuyện hệ trọng của quốc gia, hơn nữa lễ nghi lại vô cùng phức tạp, mỗi một phân đoạn bên trong đều có người phụ trách giám sát, tuyệt đối không thể có một chút qua loa. Tuy nhiên hiện tại đế quốc Đại Tần đã bị diệt vong, mặc dù Mông Cức rất muốn lo liệu cho công chúa một hôn lễ long trọng, nhưng vì điều kiện có hạn, mọi thứ chỉ có thể giản lược.

Trên xe ngựa, công chúa Doanh Trinh điểm trang lộng lẫy thế nhưng tinh thần lại suy sụp, nàng không nghĩ đến phải gã cho đại vương người Hồ, nàng cũng muốn gã cho người tài giỏi như quân tướng Trung Nguyên anh hùng, nhưng vì là công chúa Đại Tần, nàng không thể trốn tránh số mệnh, vì phục hưng Đại Tần, nàng chỉ có thể hy sinh chính mình.

- Công chúa tỷ tỷ, tỷ tỷ thật sự muốn gả chính mình đi à?

Bách Lý Y Thủy e dè hỏi.

- Bách Lý muội muội, đây là số mệnh của tỷ tỷ, tỷ tỷ không thể trốn tránh.

Doanh Trinh thở dài.

Nhìn Doanh Trinh buồn bực không vui, thiếu chút nữa Bách Lý Y Thủy đã đem chuyện Hạng Trang chuẩn bị cướp cô dâu nói cho nàng biết. Thế nhưng lời đã ra đến miệng đã bị cô cố gắng nuốt ngược trở vào, bởi vì Bách Lý Hiền đã từng dặn đi dặn lại cô tuyệt đối không thể tiết lộ một chút gì với công chúa Doanh Trinh, nếu không việc lớn sẽ không thành, gần nghìn người Lâu Phiền từ phương bắc đã đến nơi rồi.

Ngồi trên lưng ngựa, thủ lĩnh người Lâu Phiền hướng về phía Mông Cức ôm quyền thi lễ và nói:

- Tướng quân Mông Cức, công chúa điện hạ đã có thể giao cho chúng tôi được rồi, đại vương chúng tôi hiện ở tại vương đình chờ nàng đến cử hành hôn lễ.

Người Lâu Phiền nói ngôn ngữ của người Lâu Phiền, nhưng Mông Cức sống ở Hà Sáo nhiều năm đương nhiên nghe hiểu được.

Mông Cức lập tức giục ngựa đi tới trước xe ngựa của công chúa Doanh Trinh, Doanh Trinh vén rèm xe, u buồn nói:

- Mông tướng quân, ngươi và các tướng sĩ vất vả rồi, bây giờ trở về Cửu Nguyên đi, người Tần ở Cửu Nguyên không thể không có ngươi.

Mông Cức dự tính đưa Doanh Trinh đến tận vương đình Lâu Phiền nhưng Doanh Trinh kiên quyết không cho.

Nguyên nhân rất đơn giản, mục đích nàng lấy đại vương Lâu Phiền là để cho người Tần sử dụng bộ lạc Lâu Phiền chứ không phải để cho người Tần bị đại vương Lâu Phiền sử dụng nên Mông Cức tuyệt đối không thể đi vương đình Lâu Phiền, nếu như bị giam lỏng ở đó thì toàn bộ người Tần ở Cửu Nguyên liền mất đi người đáng tin cậy, vậy thì giấc mộng phục hưng Đại Tần của Doanh Trinh cũng tan thành bọt nước.

Mông Cức thở dài, ngồi trên lưng ngựa ôm quyền nói:

- Công chúa điện hạ, bảo trọng.

- Mông tướng quân bảo trọng.

Doanh Trinh gượng cười với Mông Cức, buông rèm xuống.

Mông Cức cố nén tiếng thở dài, quay đầu ngựa, vung tay lên, năm trăm kỵ binh Đại Tần cũng quay đầu ngựa, trở về nam.

Gần nghìn người Lâu Phiền đi đón dâu hò hét tiến đến bảo vệ xe ngựa của công chúa Doanh Trinh, hướng về vương đình Lâu Phiền từ từ xuất phát.

Trên đại mạc mênh mông, một đội thương nhân người Hồ đang đi về hướng đông.

Đội người Hồ này khoảng chừng có hơn một trăm kỵ, đi theo ngựa thồ còn có hơn một trăm bảy mươi người nữa, trên lưng ngựa là những bao tải căng phồng không biết bên trong chứa cái gì.

Hạng Trang cưỡi ngựa Ô Truy trà trộn vào giữa đoàn người, ánh mắt cảnh giác nhìn khắp bốn phía thảo nguyên.

Hai canh giờ trước đội ngũ đi đón dâu người Lâu Phiền đã đi qua đây, chỉ cần không có chyện bất ngờ xảy ra, khi trở về nhất định họ sẽ đi qua nơi này.

Tính toán thời gian, bọn họ có lẽ cũng sắp đến nơi rồi.

Năm trăm quân Sở tinh nhuệ cũng đã chuẩn bị kỹ càng, ngoại trừ bên cạnh Hạng Trang có hơn một trăm quân tinh nhuệ, mặt khác ở hai bên đường còn có hơn ba trăm quân tinh nhuệ cũng đang ẩn nấp trong các bụi cỏ.

Bỗng nhiên trong lúc đó từ đường chân trời ở phía nam truyền đến âm thanh mơ hồ.

Hạng Trang đưa tay che mắt nhìn về hướng phương bắc phía xa, chỉ thấy từ đường chân trời đã hiện ra một vệt đen lờ mờ, người Lâu Phiền đi đón dâu rốt cục đã xuất hiện, lập tức Hạng Trang huýt sáo một tiếng, hơn trăm quân tinh nhuệ trên ngựa đều nhảy xuống, sau đó đem tất cả ngựa dắt đến gò đất phía trên, triển khai phòng ngự trận hình.

Qua ba bốn khắc đồng hồ, đoàn người Lâu Phiền đã đi tới gò đất, lúc này Hạng Trang hướng về phía Bàng Ngọc nháy mắt, Bàng Ngọc hiểu ý, thoáng cái liền tháo dây thừng cột trên lưng ngựa thồ.

Vốn là trên lưng ngựa thồ cột cái bao tải lớn rơi xuống trên mặt đất thật mạnh, lại theo sườn dốc nhanh như chớp lăn xuống gò đất, từ trong miệng bao tải rất nhiều vàng bạc châu báu lập tức tuôn ra sáng chói dưới ánh nắng mặt trời, cực kỳ đáng chú ý.

Bọn người Lâu Phiền lập tức đều giục ngựa đi tới, ánh mắt lộ vẻ tham lam thèm muốn.

Nguyên là những người Lâu Phiền này không nghĩ có chuyện bất ngờ, nhưng vàng bạc châu báu này thật sự là rất đáng chú ý.

Hạng Trang lại hướng Tề Mãi nháy mắt, Tề Mãi nhanh chóng tiến lên, vừa xua tay vừa cao giọng hô to. Bọn người Lâu Phiền nghe không hiểu, tuy nhiên bọn họ đã nghe ra Tề Mãi nói không phải tiếng của người Trung Nguyên, bọn chúng liền nổi lên sát khí, nghe giọng nói giống như là người Đông Hồ, vậy thì càng không có vấn đề gì. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tên thủ lĩnh Lâu Phiền hô to một tiếng, gần nghìn người Hồ lập tức xuống ngựa, lấy ra binh khí.

Gần nghìn người Hồ này đều là những người Lâu Phiền tinh nhuệ, không ít người tay cầm thiết kiếm hai lưỡi, phần lớn lại cầm trường kiếm đồng đen dài ba bốn thước, bốn năm trăm người Hồ khác không lấy ra binh khí mà từ trên lưng lấy xuống đoản cung, lại lấy túi đựng tên từ trên lưng ngựa, tất cả các mũi tên đều làm bằng đồng thau.

Ngay sau đó, một làn dày đặc mưa tên đều hướng về phía gò đất bắn tới.

Đang hoa chân múa tay lớn tiếng kêu gọi Tề Mãi đầu hàng, nhanh như con thỏ vội rụt trở về trốn phía dưới bụng ngựa thồ, hơn trăm quân Sở tinh nhuệ giả trang thành thương nhân người Hồ cũng đều trốn phía dưới bụng ngựa, ngựa Ô Truy cũng được lệnh của Hạng Trang nằm xuống, được mấy thớt ngựa thồ che chở tránh khỏi tên, hơn năm trăm người Lâu Phiền liền hò hét vang trời, quơ thiết kiếm, đồng thau kiếm, như ong vỡ tổ hướng về hơn trăm "thương nhân người Hồ" ở phía gò đất bắt đầu tấn công.

Hạng Trang chậm rãi giơ ngang đao, khóe miệng đã bắt đầu nổi lên sát khí.

Từ mấy tháng trước ở Đại Biệt Sơn sau khi bản thân bị trọng thương, Hạng Trang đã không đánh nhau với ai, tuy nhiên hôm nay, lại rốt cục có thể lấy bọn người Hồ này để thử đao rồi.

Phía sau Hạng Trang, hơn trăm quân Sở tinh nhuệ cũng đều giơ đao ra.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một người Hồ có dáng người cường tráng thấp bé đã vọt tới trước mặt Hạng Trang.

Đặc thù của người Hồ ở thảo nguyên chính là dáng người thấp bé nhưng khỏe mạnh, người thô kệch, mặt mũi dữ dằn, điên cuồng giống như dã thú, hơi thở hoang dã, bọn chúng chế tạo thiết kiếm là dựa theo cách thức của quân Tần, hơn phân nửa người Lâu Phiền là dũng sĩ hoặc là thủ lĩnh.

- Gừ…gừ…

Tên người Hồ cường tráng thấp bé điên cuồng rít gào như lang sói hướng về phía Hạng Trang đánh tới.

Hạng Trang lạnh lùng định xoay người lại cho hắn một đao vào ngực thì bỗng có một mũi tên đen cứng bằng ngón tay cái mang theo sát khí lạnh như băng mạnh mẽ bắn tới, tên người Hồ kia còn chưa kịp giơ kiếm lên đỡ thì đã bị tên bắn thủng cổ họng, Hạng Trang quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Bàng Ngọc lại vội vàng giương cung.

- Thượng tướng quân, chỉ là bọn mọi rợ, tướng quân cần gì phải tự mình ra tay?

Khi nói chuyện, Bàng Ngọc cũng đã bắn liên tục sáu mũi tên, mỗi lần bắn chết bảy người, trong đó một mũi tên bắn xuyên liên tiếp cổ họng hai gã người Hồ. Một người Lâu Phiền phát hiện tài bắn tên của Bàng Ngọc thật kinh người, bất thình lình tiến đến sát Bàng Ngọc, không ngờ lại bị Bàng Ngọc trở tay chụp lấy đầu hắn bóp nát bét.

Chẳng mấy chốc, đã có hai trăm thi thể người Hồ ngã xuống.

Bàng Ngọc từ giữa quân chọn ra năm trăm quân tinh nhuệ này, chính là năm trăm người đi theo hắn đánh lén đại doanh quân Hán ở cửa ải Hàm Cốc, lúc này đi theo Hạng Trang, Bàng Ngọc canh giữ ở trên gò đất hơn trăm quân tinh nhuệ, hơn nữa vốn là năm trăm tinh nhuệ trong lão binh Hãm Trận do Kinh Thiên thống lĩnh,

lại nguyên bản Kinh Thiên sở dẫn năm trăm xông vào trận địa lão binh trung tinh nhuệ, đội quân tiên phong dũng mãnh này bọn người Hồ làm sao có thể ngăn cản?

Cuối cùng người Lâu Phiền phát hiện có điều không đúng, bọn người Đông Hồ trước mắt này thật sự quá dũng mãnh.

Cái khác không nói, binh khí của bọn họ sử dụng mẹ nó rất quái lạ, trường kiếm bằng đồng thau của người Lâu Phiền đối với kẻ địch chỉ là mảnh vụn, cho nên họ đã tìm mua thiết kiếm hai lưỡi của thương nhân Quan Trung, không ngờ cũng chịu không nổi binh khí của đối phương, đao không giống đao, kiếm không giống kiếm, bọn người Đông Hồ này rốt cục là từ đâu tới?

Ngay sau đó, đám người Đông Hồ lại cởi áo ngoài, phía dưới lộ ra lân giáp đen nhánh.

Lúc này bọn người Lâu Phiền đột nhiên mới phục hồi lại tinh thần, con mẹ nó không phải là người Đông Hồ, rõ ràng chính là người Tần mà, đúng là người Tần nói không giữ lời, thì ra bọn họ muốn đem công chúa đoạt trở về.

Tuy nhiên, chỉ với hơn trăm người mà nghĩ sẽ đoạt lại công chúa trở về, cũng thật là quá kiêu ngạo đi!

Lập tức thủ lĩnh Lâu Phiền ngửa mặt lên trời hú lên một tiếng, những người Lâu Phiền bại trận vừa lui xuống liền tụ lại phía sau hắn, hơn năm trăm tiễn thủ cũng đã rút kiếm ra cùng tụ lại phía sau, bọn chúng cũng không phải ngốc, biết mũi tên bằng đồng thau của bọn chúng rất khó bắn thủng lân giáp nên bọn chúng sẽ không bắn tên.

Nhưng mà, ngay khi thủ lĩnh Lâu Phiền chuẩn bị hạ lệnh công kích thì từ bốn phía trong các bụi cỏ xuất hiện mấy trăm người tay cầm nỏ Tần.

- Nỏ Tần, chết tiệt, là nỏ Tần.

- Ông trời ơi, đúng là nỏ Tần.

- Xong rồi, xong rồi, chạy mau đi, chạy mau.

Đám người Lâu Phiền tụ tập lại lúc này liền luống cuống cả lên.

Đối với người Hồ ở thảo nguyên mà nói, nỏ Tần chính là ác mộng trong lòng bọn họ.

Ngay sau đó, những mũi tên Tần đã được đồng loạt bắn ra, bọn người Lâu Phiền không kịp phòng bị lập tức trúng tên ngã xuống đất, cùng lúc đó, hơn trăm quân ở trên gò đất cũng bắt đầu tập kích ngược lại, đối mặt hai phía cùng tiến công, bọn người Lâu Phiền giống như nước sôi rót vào băng tuyết, nhanh chóng tan rã, tan rã.

Trước sau không đến thời gian nửa bữa cơm, đã có hơn bốn trăm người Lâu Phiền ngã xuống giữa vũng máu, những người còn lại phóng lên ngựa chạy trối chết về phương bắc, về phần xa giá của công chúa Doanh Trinh đã sớm bị bọn họ vứt lên chín tầng mây, ngay cả mạng sống còn không bảo đảm, còn quan tâm quái gì đến công chúa nữa chứ?

Chương 158: Đục nước béo cò

Lâu Phiền Vương đình, lúc này đang giết bò mổ dê chuẩn bị lửa trại cho buổi tiệc tối.

Người Hồ ở thảo nguyên không giống với người Trung Nguyên, mặc trang phục rực rỡ, ở trong nhà lớn, cho nên cũng không chú ý đến hôn lễ cho lắm, nhưng lúc này là Lâu Phiền vương cưới vợ là công chúa Đại Tần, đúng là chuyện vui, vì vậy phải triệu tập tất cả người trong tộc, đốt đống lửa lớn, sau đó, cả trai lẫn gái vây quanh lửa trại khiêu vũ, lại ca hát, coi như hôn lễ đã hoàn thành.

Tuy nhiên, Lâu Phiền vương được Công Thúc Thuyết đề nghị thay quần áo của người Trung Nguyên.

Vậy nên, Lâu Phiền vương mặc quần áo Trung Nguyên cùng với mười tướng lãnh vây quanh đi ra trước cửa lều lớn, vừa lúc nghe được ngoài cửa màn âm thanh ồn ào, đại vương Lâu Phiền còn tưởng rằng là đoàn người ngựa đón dâu đã trở về, tính toán thời gian, đoàn người đi đón dâu đến Cửu Nguyên cũng nên sắp sửa trở về.

Thế nhưng Lâu Phiền vương nhìn thấy hoàn toàn không phải như đã nghĩ.

Đoàn người ngựa đi đón dâu không thấy bóng dáng đâu, chỉ thấy toàn là những người bại trận hốt hoảng trở về.

- Sao lại thế này?

Đại vương Lâu Phiền nhíu mày, lớn tiếng quát hỏi:

- Công chúa đâu?

- Đại vương, chúng ta đã bị người Tần lừa gạt.

Một tên tướng đi đón dâu xoay người xuống ngựa, vội vàng quỳ mọp xuống dưới chân Lâu Phiền vương, lộ vẻ sầu thảm nói:

- Trên đường về lại vương đình, chúng tôi bị bọn người Tần phục kích, gần ngàn nhân mã tổn thất hơn phân nửa, công chúa cũng bị bọn người Tần đoạt lấy trở về.

- Ngươi nói cái gì?

Đại vương Lâu Phiền bỗng nhiên biến sắc nói:

- Công chúa bị người Tần bắt trở về?

Công Thúc Thuyết cũng biến sắc nói:

- Đại vương, việc này có chút kỳ quái, ta nghĩ có lẽ không phải là do người Tần gây nên.

- Quân sư, đúng thật là người Tần.

Tên đầu lĩnh Lâu Phiền lớn tiếng nói:

- Tất cả trên người bọn họ đều khoác lân giáp, trong tay còn cầm nỏ Tần, chính là cái loại nỏ có thể bắn rất xa, trong vòng năm mươi bước có thể bắn trúng ngựa! Ta chắc chắn, tuyệt đối chính là người Tần, ngoại trừ người Tần ra toàn bộ Hà Sáo còn có ai có thể khoác lân giáp, cầm nỏ Tần?!

- Nỏ Tần?!

Đại vương Lâu Phiền hung tợn nói:

- Vậy chắn chắn đúng là người Tần không thể nghi ngờ gì nữa.

Công Thúc Thuyết cũng đành im lặng, nỏ Tần chính là vũ khí lợi hại của người Tần được kiểm soát rất chặt chẽ không để cho kẻ địch có được, xem ra thật sự đúng là người Tần đã làm.

- Bọn người Tần này nói không giữ lời, bổn vương không thể không đem toàn bộ bọn họ giết hết.

Lúc này Lâu Phiền vương đã trở về lều lớn, từ bên trong lấy ra mấy mũi tên vàng, phân ra đưa cho những người hầu thân tín nói:

- Cầm kim tiễn của bổn vương tức khắc triệu tập các bộ tộc đoàn ngựa thồ, rồi nhanh chóng thông báo cho Bạch Dương vương, Lâm Hồ vương, mời bọn họ hợp binh tiến công Cửu Nguyên!

Ở sâu trong đại mạc đồng thời cháy lên mười đống lửa lớn.

Năm trăm quân Sở tinh nhuệ đang vây quanh các đống lửa hào hứng uống rượu đựng trong túi da dê, lại cắm cúi gặm cắn chân dê béo ngậy, công chúa Doanh Trinh ngồi bên cạnh đống lửa lại ăn không vô, cho đến giờ phút này, nàng rốt cục cũng không biết là chuyện gì đã xảy ra? Cũng không biết nhóm người cướp cô dâu này là người nào?

- Công chúa tỷ tỷ cũng ăn một chút đi?

Bách Lý Y Thủy không biết khi nào thì đã ngồi xuống bên người Doanh Trinh, trong tay còn cầm đoản đao cắt lấy một khối thịt nướng bóng loáng.

- Tiểu muội, muội với những người này có phải quen biết với nhau?

Doanh Trinh thấp giọng hỏi.

Từ lúc bị đám người này bắt cóc Doanh Trinh liền phát hiện Bách Lý Y Thủy không chút gì lo lắng, mà hiện tại đám người này đối với Bách Lý Y Thủy cũng không hề cảnh giác, không nói đến việc nàng tự ý đi lại, thậm chí nàng còn được mang theo đao, Doanh Trinh thông minh sắc sảo, nhìn qua liền đoán được Bách Lý Y Thủy cùng đám người này tất nhiên là có quen biết.

Bách Lý Y Thủy cũng không trả lời, chỉ có điều cầu xin Doanh Trinh:

- Công chúa tỷ tỷ, tỷ tỷ đồng ý ăn chút gì đi?

Từ lúc giữa trưa bị quân Sở bắt cóc cho đến bây giờ, Doanh Trinh một giọt nước vẫn chưa uống, cũng chưa ăn một chút gì, Bách Lý Y Thủy thật lo lắng Doanh Trinh quá đói sẽ sinh bệnh, bởi vì Doanh Trinh không giống như nàng là người tập võ, thân thể rất yếu.

- Ngươi không nói tỷ tỷ sẽ không ăn, thà chết đói vậy.

Doanh Trinh quật cường nói.

Bách Lý Y Thủy đang lúc khó xử, bỗng nhiên một bóng dáng cao lớn bước tới trước mặt hai người.

Bách Lý Y Thủy đứng dậy định hướng về phía người nọ chào hỏi, lại bị người ấy đưa tay ngăn lại.

- Không ăn? Tuyệt thực?

Muốn chết?

Người nọ ánh mắt sắc bén thẳng tắp nhìn chằm chằm Doanh Trinh, bỗng nhiên từ trong ống giầy rút ra một thanh đoản đao nhỏ ném đến trước mặt Doanh Trinh, lãnh đạm nói:

- Không cần phải tuyệt thực chi cho phiền phức, cầm lấy thanh đoản đao này, tùy tiện đưa lên cổ của cô, sinh mạng của cô cũng như số mệnh của cô, tất cả đều sẽ kết thúc.

Doanh Trinh không nhặt đao, nàng yên lặng ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.

Có lẽ là vì nguyên do ngưỡng mộ, người đàn ông kia thoạt nhìn dáng người cực cao, tựa như một tòa núi lớn, hắn chỉ tùy ý đứng ở nơi đó, nhưng mà Doanh Trinh lại cảm nhận được rõ ràng một khí thế mãnh liệt, một loại khí thế ngạo nghễ thiên hạ, lúc nàng còn nhỏ, nàng không chỉ một lần cảm nhận được khí thế này từ trên người phụ hoàng của nàng.

Người đàn ông này, không ngờ có được khí thế hùng mạnh giống như của phụ hoàng, hắn rốt cục là ai?

Nam nhân kia bỗng nhiên nhếch miệng cười, khóe miệng lộ ra lạnh lẽo sát ý, lạnh lùng nói:

- Muốn chết, cứ đem đoản đao kia tự sát đi, không muốn chết, vậy thì nhanh một chút ăn cho no bụng, giai đoạn kế tiếp, sẽ không có ai đỡ cô đi được đâu, cưỡi ngựa không được, vậy thì ở lại đại mạc này làm mồi cho sói đi.

Dứt lời người đàn ông kia liền quay lưng đi, Doanh Trinh thoáng chốc thất thần.

Bách Lý Y Thủy lại đem thịt nướng tới đưa tới trước mặt Doanh Trinh, dịu dàng nói:

- Công chúa tỷ tỷ, ăn đi?

Doanh Trinh yên lặng đưa tay tiếp nhận miếng thịt, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ, hỏi:

- Tiểu muội, người kia là ai?

Bách Lý Y Thủy có chút khó xử nói:

- Công chúa tỷ tỷ, đại ca không cho ta nói với tỷ tỷ, tuy nhiên, chỉ vài ngày nữa, tỷ tỷ sẽ biết tất cả sự thật.

Dừng lại một chút, Bách Lý Y Thủy lại vui vẻ nói: - Với lại mặc kệ như thế nào, công chúa tỷ tỷ cũng không thể lại gả cho cái tên đại vương Lâu Phiền kia vừa bẩn thỉu vừa háo sắc, có phải không?

Doanh Trinh thở dài, nàng biết có hỏi lại cũng không hỏi được gì.

Cửu Nguyên, bóng đêm dày đặc.

Trên tường thành, cứ cách mười bước lại cắm một cây đuốc bằng cành thông, ánh lửa tuy rằng yếu ớt không đủ để chiếu sáng ra ngoài thành, cũng đủ để chiếu sáng lên toàn bộ tường thành, giữa ánh lửa lập lòe, hai tên lính đang gác đêm, xa xa, một đội bảy người tuần tra đội ngũ chỉnh tề, đang hướng về bên này bước tới.

Mặc dù người Hồ đã lui binh giải vây, người Tần vẫn không có một chút gì sơ suất.

Một tên lính gác trạm đi đến trước lỗ châu mai, lơ đễnh nhìn về phía ngoài thành, mắt thấy loáng thoáng dường như có một chút ánh lửa, lập tức quay đầu ngược trở lại chăm chú nhìn, quả nhiên thấy bầu trời đêm ở phương bắc có vẻ kì quái giống như hiện ra đóm lửa nhỏ, tên lính gác kia còn không muốn tin, lấy tay day day mắt, thấy ánh lửa dường như càng thêm sáng ngời.

Thoắt cái, ánh lửa liền hóa thành hai đóm, sau đó bốn đóm, đợi đến lúc tên lính gác cùng với đội tuần tra tường thành đều bị thu hút, thì ở bầu trời đêm hướng bắc đã xuất hiện một tảng lửa lớn, giữa ánh sáng lập lòe, loáng thoáng còn có thể nghe được tiếng ngựa hí người hô, người Hồ, là người Hồ!

- Người Hồ, chết tiệt, là người Hồ!

Tên đội trưởng đội tuần tra nuốt một ngụm khí lạnh, vội vàng đứng lên hô to:

- Người Hồ tập kích thành, thổi kèn, mau thổi kèn cảnh báo…

Chỉ trong chốc lát, tiếng kèn báo hiệu đã vang lên.

Khi tiếng kèn vang lên, Mông Cức còn chưa ngủ, đang ở thư phòng đọc sách.

Lập tức Mông Cức đứng lên, vội vàng mặc áo giáp, mang theo hơn mười thân binh hướng đến tường thành phía bắc mà đi, khi Mông Cức mang theo thân binh đi đến tường thành phía bắc, vô số kỵ binh người hồ mang theo đuốc lửa giống như sóng tràn vọt tới ngoài thành Cửu Nguyên, nhìn theo ánh lửa sáng như ban ngày, Mông Cức không ngờ phát hiện người Hồ ở ngoài thành lại là người Lâu Phiền!

- Người Lâu Phiền?!

Mông Cức không khỏi nhíu mày.

Tại sao Lâu Phiền Vương phải làm như vậy chứ? Công chúa vừa mới gả cho hắn, đêm này là đêm tân hôn, tại sao hắn không ở vương đình tiếp đón công chúa điện hạ, lại đem binh đến Cửu Nguyên làm gì chứ? Còn nữa, đến thì đến, sao lại mang theo nhiều như vậy kỵ binh? Nhìn trận thế ngoài thành thế này, xem ra Lâu Phiền Vương đã đem hơn phân nửa bộ lạc Lâu Phiền ba mươi ngàn tráng đinh toàn bộ đều mang đến.

Không lẽ Lâu Phiền vương muốn thừa dịp lúc này đến đánh lén Cửu Nguyên?

Ý tưởng thật không tồi, đáng tiếc chính là người Tần tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm này.

Lập tức Mông Cức quát:

- Truyền lệnh của ta, toàn thành giới nghiêm, các cửa tăng cường phòng bị, canh phòng nghiêm ngặt gian tế người Hồ đánh lén cửa thành!

Trước đây bởi vì việc hôn nhân của công chúa Doanh Trinh, không ít người Hồ đã lợi dụng cơ hội vào thành Cửu Nguyên, hiện tại người Tần tạm thời còn không cố lùng bắt bọn người Hồ này, vậy chỉ có thể ra lệnh giới nghiêm, tăng cường phòng giữ các cửa thành.

Ở dịch quán, Bách Lý Hiền, Do Uyên đang lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Ngay trước đó không lâu, hai người bị một hồi kèn làm cho tỉnh giấc.

Rất nhanh, trên đường cái bên ngoài liền truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, lập tức một giọng nói vang dội liền vang lên:

- Mông tướng quân có lệnh, ngay bây giờ toàn thành bắt đầu giới nghiêm, tất cả mọi người ngoan ngoãn đều ở lại trong phòng, ai cũng không được tự tiện ra đường, đã nghe rõ chưa, ai cũng không được tự tiện ra đường, kẻ trái lệnh..., lập tức giết không tha!

Đang chuẩn bị ra ngoài coi Do Uyên liền lại ngồi trở lại trên chiếu, nhíu mày nói:

- Đang êm đẹp, tại sao lại giới nghiêm? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, thản nhiên nói:

- Hơn phân nửa là Thượng Tướng Quân đã thành công, Lâu Phiền Vương thẹn quá thành giận, mang theo đại quân Lâu Phiền đến tấn công Cửu Nguyên, ha…ha…

Do Uyên nói:

- Ngươi nói, Thượng Tướng Quân đã thành công?

- Mười phần là như thế.

Bách Lý Hiền mỉm cười nói:

- Lâu Phiền Vương chuyện tốt không thành, Mông Cức cũng là khó lòng giãi bày, người Tần cùng người Lâu Phiền trận này hỗn chiến sợ là khó có thể tránh khỏi, cùng nhau hỗn chiến, người Bạch Dương cùng người Lâm Hồ khẳng định cũng sẽ liên lụy theo, cứ như vậy, cái đầm nước Cửu Nguyên này coi như là hoàn toàn bị quấy đục, kế tiếp sẽ xem Thượng Tướng Quân như thế nào đục nước béo cò.

Do Uyên nhếch miệng, nhe răng cười độc ác nói:

- Bách Lý đại ca đã đem đầm nước Cửu Nguyên này quấy đụcc như vậy, Thượng Tướng Quân làm sao lại để cá lớn đi, tốt nhất là có thể đem Hà Sáo người Lâu Phiền, người Bạch Dương, người Lâm Hồ tất cả đều hợp nhau lại, để người Tần trong thành Cửu Nguyên đã có thể sống yên ổn ở Hà Sáo rồi?

- Lập Hà Sáo?

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, nói:

- Không, Hà Sáo là tử địa, không thể lấy, Thượng Tướng Quân cuối cùng là muốn lấy Giang Đông về.

Chương 159: Mai phục

Bóng đêm thâm trầm, một vầng trăng cô độc treo cao trên trời.

Dưới ánh trăng thảm đạm, Cao Sơ chậm rãi rút hoành đao ra rồi nhẹ nhàng vung lên không trung, trong đám cây cỏ ẩn khuất phía sau lại hiện ra binh giáp quân Sở như quỷ mị, những binh giáp quân Sở này tất cả đều mặc lân giáp, cầm trong tay kiếm hai lưỡi, mũi kiếm sắc bén dưới ánh trăng chiếu xuống phản chiếu ra một luồng sắc bén lạnh âm u, buốt giá, xơ xác tiêu điều làm kẻ khác hít thở không thông.

Phía trước, ước chừng hơn ngàn bước, đã có thể nhìn thấy nhiều điểm ánh lửa.

Không cần nói, kia khẳng định chính là lão doanh của bộ lạc Bạch Dương, ở trong đại mạc tìm vài ngày, cuối cùng cũng tìm được lão doanh bộ lạc Bạch Dương chết tiệt này, chỉ trong chốc lát, khóe miệng Cao Sơ hiện lên một tia sát khí dữ tợn, mệnh lệnh của Thượng tướng quân rất rõ ràng, lão doanh Bạch Dương phải phá, lại không cần phân biệt già trẻ, gái trai, đều chém hết!

Cao Sơ cầm hoành đao trong tay đi về phía trước dẫn đầu, binh giáp phía sau liền bắt đầu chậm rãi tiến theo.

Trong tiếng bước chân sàn sạt, hai nghìn binh giáp chậm rãi tới gần bên ngoài doanh lũy Bạch Dương.

Khoảng cách chưa đến năm mươi bước thì Cao Sơ kéo cung cài tên, chỉ nghe "vút" một tiếng, hai gã gác tốt người Hồ trên tháp canh gác xa xa liền kêu lên rồi ngã xuống, một mũi, chỉ một mũi thôi, Cao Sơ đã bắn chết hai gã người Hồ!

Một mũi tên của Cao Sơ này lập tức thổi lên kèn lệnh quân Sở tiến công, trong chốc lát, hai nghìn binh giáp liền như dã thú ngửa mặt lên trời gào thét, lại đều giơ kiếm hai lưỡi trèo qua tường vây thấp bé, như thủy triều cuốn vào trong doanh lũy Bạch Dương, cụ già, phụ nữ và trẻ em của bộ lạc Bạch Dương đang ngủ đều giật mình tỉnh giấc, nhưng, đợi đến khi bọn họ biết thì cũng...

***

Cửu Nguyên, người Hồ vây thành đã hơn mười ngày rồi.

Lâu Phiền Vương cũng không ngốc, biết Cửu Nguyên thành cao rãnh sâu, càng biết Người Tần khí giới sắc bén, người Lâu Phiền nếu như nói cường công tất sẽ tổn thất nghiêm trọng, cho nên cũng không có cường công đuổi binh, mà chỉ là chia ra binh thủ tại hai cổng đông, bắc, lại để bộ lạc Bạch Dương, bộ lạc Lâm Hồ phân chia bảo vệ hai cổng tây, nam, chuẩn bị đem người Tần đang sống vây chết ở bên trong thành Cửu Nguyên.

Giữa trưa hôm nay, Lâu Phiền Vương lại triệu tập Bạch Dương vương, Lâm Hồ Vương ẩm yến tại đại trướng.

Ba vị Hồ vương uống say chuếnh choáng, lại nhìn mấy ra mấy hồ nữ ca múa, dục vọng bừng bừng phấn chấn mỗi người đều tự kéo một hồ nữ chuẩn bị phát tiết, thì một người Hồ cả người đẫm máu, tóc rối bù thất tha thất thểu xông vào lều lớn, sau khi thấy Bạch Dương vương, người Hồ kia liền ngã lăn xuống quỳ rạp xuống đất, sầu thảm nói: - Đại vương, doanh lũy, doanh lũy bị tập kích…

Bạch Dương vương lập tức cả kinh, thất thanh nói: -Ngươi nói cái gì, doanh lũy bị tập kích?

Người Hồ kia liên tục gật đầu, ai oán nói: - Đại vương, người Tần, là người Tần làm!

- Người Tần? Bạch Dương vương ngỡ ngàng, thất thanh nói: - Hỏng rồi, không được, bổn vương phải nhanh chóng quay về doanh trại, bằng không, bộ lạc Bạch Dương chúng ta coi như xong.

Dứt lời, Bạch Dương vương xoay người định đi.

Lâu Phiền Vương vội đứng dậy ngăn cản lối đi của Bạch Dương vương, mất hứng nói: - Bạch Dương vương, đâu thể cùng lúc vây đánh Cửu Nguyên, hiện giờ ỷ lại vào đấu võ, ngươi sao có thể nói đi là đi?

Lâm Hồ Vương cũng nói: - Đúng vậy, ngươi hiện tại đi rồi, là muốn gì đây?

Bạch Dương vương vội la lên: - Bổn vương không giống với các ngươi, bộ lạc Lâu Phiền và bộ lạc Lâm Hồ các ngươi đều mang phụ nữ và trẻ em ở trong quân, nhưng người già, phụ nữ và trẻ em của bản vương lại ở trong doanh lũy, nếu doanh lũy mất, bộ lạc Bạch Dương ta coi như xong rồi, không được, bổn vương phải mang theo đại quân nhanh chóng quay về doanh lũy, Lâu Phiền Vương ngươi tránh ra!

Thấy Bạch Dương vương vẻ mặt dữ tợn, rõ ràng là thật sự giận giữ, Lâu Phiền Vương đành phải tránh đường ra.

Bạch Dương vương lúc này mới buông lỏng thanh kiếm đã nắm chặt trong tay phải ra, đi qua Lâu Phiền Vương bước nhanh ra ngoài.

Nhìn theo Bạch Dương Vương Ly đi rồi, Lâm Hồ Vương lúng ta lúng túng hỏi han: - Lâu Phiền Vương, Cửu Nguyên còn vây hay không vây?

- Vây, đương nhiên vây!

Lâu Phiền Vương hầm hừ nói: - Không có bộ lạc Bạch Dương, vậy dựa vào chúng ta đánh cũng không sai, hơn nữa, tương lai thành C ửu Nguyên bị phá,thành phụ nữ và trẻ em nô lệ trong thành, còn có khí giới người Tần cũng không thuộc bộ lạc Bạch Dương hắn ta nữa, tất cả phụ nữ và trẻ em cùng lương thảo khí giới, hai chúng ta chia đều.

Lâm Hồ Vương hừ hai tiếng, không nói gì.

***

Hạng Trang đón gió đứng trang nghiêm ở trên toà núi nhỏ bao quanh, tận lực phân biệt hoàn cảnh xung quanh.

Kiếp trước khi tham gia quân ngũ, Hạng Trang từng có mấy lần xâm nhập Hà Sáo tham gia huấn luyện, đối với địa hình Hà Sáo có chút hiểu biết, tuy nhiên hiện tại, hắn lại gần như tìm không thấy trong trí nhớ một chút hình dạng địa hình, hết cách thôi, Hà Sáo thời đại này, sinh thái hoàn cảnh và đời sau có khác biệt rất lớn.

Hà Sáo lúc này, gần như là một hoang mạc.

Đứng ở trên đỉnh núi thấp bé nhìn lại, dõi mắt chứng kiến dãy núilộ vẻ liên diên phập phồng, dưới dãy núi tất cả tất cả rừng rậm nguyên thủy xanh um tươi tốt, giữa rừng rậm nguyên thủy lại là sông ngòi đồng cỏ và nguồn nước tảng lớn kéo dài, chỉ cần nhìn là biết đây là một mảnh đất cực kỳ phì nhiêu, khó trách người Hung Nô mất khi đi Hà Sáo, sẽ biểu hiện bi thương đến như thế.

Úy Liêu tiến lên hai bước đứng ở phía sau Hạng Trang, có chút cảm thán nói: - Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Hạng Trang đương nhiên biết Úy Liêu đáng tiếc cái gì, Úy Liêu đáng tiếc là, nếu lúc trước Tần Thủy Hoàng cưỡng ép đổ đầy hơn mười vạn hộ Quan Đông quân dân Hà Sáo không có trở về, nếu Vương Ly để lại cho Mông Cức một trăm ngàn Trường Thành quân đoàn còn tại Hà Sáo, thì quân Sở căn bản là không cần phải ngàn dặm xa xôi đánh quay về Giang Đông trực tiếp ở Hà Sáo sống yên là có thể.

Tuy nhiên Hạng Trang lại rất hiểu rõ, hơn mười vạn hộ Quan Đông quân dân mà còn, thì một trăm ngàn quân đoàn Trường Thành Mông Cức cũng còn, quân Sở chỉ sợ cũng không thể sống yên ở Hà Sáo, bởi vì phía Nam Hà Sáo chính là Quan Trung bình nguyên, mà phương Bắc còn lại thì người Hung Nô càng ngày càng hùng mạnh, giai đoạn hiện nay, bất kể là Lưu Bang hay là Mạo Đốn, quân Sở cũng chưa chắc có khả năng chống lại.

Trong khi đang nói chuyện, một con khoái mã như gió cuốn mây tan xông lên đỉnh núi nhỏ.

- Thượng Tướng Quân.

Thân binh trên lưng ngựa xoay người xuống ngựa, chắp tay thi lễ nói: - Người Hồ đến!

- Biết rồi.

Hạng Trang gật gật đầu, lại quay đầu lại phân phó Tấn Tương: - Truyền lệnh các quân, chuẩn bị sẵn sàng!

- Vâng!

Tấn Tương dạ ran, lại quay đầu lại ra lệnh một tiếng, hơn mười kỵ thân binh sớm đã phân công nhau đi.

Qua một lát, Tấn Tương bỗng nhiên giơ ngón tay chỉ về hướng triền núi thấp bé phía Đông Bắc, nói với Hạng Trang, Úy Liêu: - Thượng Tướng Quân, Quân sự, người Hồ đến rồi.

Hạng Trang nghe tiếng quay đầu lại, quả nhiên thấy phía sau triền núi đã đột ngột một xuất hiện một con.

Ngay sau đó, Hồ kỵ lit nhít từ mặt sau triền núi liên tục không ngừng hiện ra, lại theo triền núi chen chúc xuống, lại theo lòng chảo về phía bên này thổi quét mà đến, chỉ lát sau, giữa lòng chảo trong Hồ kỵ đã tràn ngập, mà mặt sau triền núi phía Đông Bắc kia, Hồ kỵ còn đang không ngừng xông lên trên.

Rất nhanh, giữa đất trời liền không còn những âm thanh khác nữa, chỉ còn lại tiếng vó ngựa dồn dập.

Căn cứ tin tức, bộ lạc Bạch Dương nhiều nhất cũng có hơn vạn kỵ binh, nhưng lại khiến cho người khác cảm giác như có mười vạn kỵ.

Nhìn trong lòng chảo dưới chân núi Hồ kỵ binh dâng lên phía trước, Hạng Trang thậm chí nảy sinh ra một loại ảo giác, Hồ kỵ dâng về phía trước biến thành một dòng nước lũ màu xám, mà núi dưới chân hắn thì lại thành hòn đảo đơn độc trong dòng nước lũ.

Hạng Trang đột nhiên hơi hiểu ra, khi Lưu Bang bị nhốt trong Bạch Đăng Sơn, người Hung Nô có lẽ chỉ có bốn vạn kỵ binh!

Bởi vì khoảng cách đội ngũ kỵ binh phải xa lớn hơn bộ binh, phượng trận của một nghìn kỵ binh hầu như bằng nhau cùng mười nghìn bộ binh, bộ lạc Bạch Dương chỉ có hơn vạn kỵ binh, nhưng có thể khiến cho người khác có cảm giác nhưng hơn mười vạn kỵ, Lưu Bang bị nhốt Bạch Đăng Sơn chắc chắn cũng có ảo giác giống như này, lại không có tin tức xác định, cũng rất dễ nghĩ lầm rằng kỵ binh Hung Nô có hơn bốn mươi vạn.

Điều cày cũng có thể giải thích, vì sao người Hung Nô vây quanh Bạch Đăng sơn bảy ngày bảy đêm lại trước sau cường công chẳng được, tại quân Hán bộ binh đến tiếp sau cuồn cuộn không ngừng mà chạy đến, người Hung Nô cũng liền chủ động lui binh, nếu không, với khí phách kiêu hùng của Mặc Đốn*, sao có khả năng dễ dàng buông tha cho Lưu Bang?

Trong lúc nghĩ ngợi, Hồ kỵ đã hoàn toàn tiến nhập vào đất Hà Cốc.

Lập tức Hạng Trang quay đầu lại căn dặn Tấn Tương: - Tấn Tương, châm lửa!

- Vâng! Tấn Tương dạ ran đồng ý, lại quay lại đột nhiên vẫy tay một cái.

Hơn mười thân binh sớm đã chờ từ lâu liền cùng cầm cây đuốc ném tới trên hai đống củi trước mặt.

Hai đống củi đã sớm được tưới dầu hỏa mạnh lập tức bùng lên, lửa cháy mạnh liếm lên trên đỉnh, rất nhanh còn có một làn khói báo động bốc lên bầu trời.

***

Ẩn người sâu trong bụi cỏ, chính là hai ngàn quân Sở núp trong đó.

Tiêu Khai quỳ một gối xuống đất, khom lưng nằm sấp xuống trong cây cỏ, thần sắc trên mặt có chút nghiêm trọng.

Xuyên qua đám cỏ rậm dày, Hồ kỵ đông nghịt đang từ lòng chảo trên mặt đất phía trước chen chúc mà đến, kỵ binh người Hồ trước mặt khoảng cách với chỗ Tiêu Khai ẩn thân chưa đến trăm bước, thậm chí Tiêu Khai có thể thấy được cả mặt người Hồ, giờ khắc này, bên tai Tiêu Khai hoàn toàn chỉ có tiếng vó ngựa như thủy triều vùi lấp, không nghe thấy được bất kỳ âm thanh nào khác.

Bỗng nhiên giữa lúc đó, một luồng khói báo động bắt mắt từ trên đỉnh núi bên trái bốc lên.

Tiêu Khai lập tức đứng thẳng người lên, rút hoành đao bên hông ra lại đi về phía trước dẫn đầu.

Hai ngàn quân Sở tinh nhuệ chờ đợi đến mức sắp không thở được liền đều nhảy dựng lên, lấy lại tốc độ nhanh nhất nhặt từng dây thừng ở trong bụi cây, lại đột nhiên triển khai dùng sức quăng về phía sau, ngay sau đó, từng khối hàng rào gỗ mũi nhọn hoắt từ trong bụi cỏ đột nhiên dựng thẳng lên, một loạt cọc gỗ sắc bén nghiêng nghiêng hướng về phía trước cuốn sạch Hồ kỵ đang lao đến.

Khi Hồ kỵ phát hiện ra sự bất thường ở trước mặt thì khoảng cách đã quá gần rồi, căn bản là không kịp phản ứng.

Ngay sau đó, mấy trăm Hồ kỵ đang lao về phía trước liền đụng vào những cọc gỗ sắc bén mãnh liệt, tiếp đó ngay cả người và ngựa đều bị đóng đinh trên cọc gỗ, chỉ có một số ít Hồ kỵ cưỡi ngựa siêu cường khống chế ngựa nhảy lên cao, tránh thoát được hàng rào gỗ được sắp đặt phía trước, tuy nhiên rất nhanh sau đó lại bị hàng rào gỗ được sắp đặt phía sau đóng đinh.

Hồ kỵ phía trước ghìm lại, không thể kháng cự đột nhiên ngừng xuống.

Nhưng Hồ kỵ phía sau lại không biết, còn đang cuồn trào mãnh liệt về phía trước, mặc dù những Hồ kỵ này từ nhỏ đã sống trên lưng ngựa, người nào cưỡi ngựa cũng xuất sắc, thế nhưng biến đổi quá nhanh chóng, nên không phản ứng kịp, trong chốc lát, ngàn vạn Hồ kỵ liền va vào nhau, tức thì người chết ngựa ngã, ngựa kêu người bắn ra.

Chương 160: Tàn sát

Hồ kỵ phía trước dừng lại rồi rất nhanh liền khiến cho Hồ kỵ phía sau hỗn loạn.

Trong hỗn loạn, Bạch Dương Vương triệu vài tâm phúc người hầu đến gần, lớn tiếng hạ lệnh nói: - Mấy người các ngươi, nhanh đến phía trước đi xem, xảy ra chuyện gì?

Nhưng mà, không đợi mấy tâm phúc người hầu của Bạch Dương vương đánh ngựa về phía trước, trong rừng rậm hai sườn lòng chảo đột nhiên vang lên tiếng kèn mạnh mẽ.

- Hừm, sao lại có tiếng kèn? Bạch Dương vương lập tức biến sắc.

Ngay sau đó, trong rừng rậm hai bên sườn lòng chảo liền vang lên những tiếng hò hét như thủy triều, hình như có thiên quân vạn mã đang từ trong rừng rậm thâm sâu xung phong ra bên ngoài liều chết!

Hồ kỵ chen chúc trong Hà Cốc lập tức xôn xao lên.

Thời gian người Hồ xôn xao nhanh chóng trôi qua, không mất một lát, "Lão Tần Nhân" vô cùng vô tận liền từ trong hai bên sườn rừng rậm trào dâng xuất hiện, Bạch Dương vương và hơn vạn Hồ kỵ hoảng sợ phát hiện, tất cả Lão tần nhân này đều mặc lân giáp, tay cầm cường cung nỏ cứng, phía trước sắp xếp là mấy kình nỏ, mặt sau còn bố trí là trường cung.

Đương nhiên đây không phải là Lão Tần nhân, mà là quân Sở cầm trong tay nỏ tần cung tần!

Ngay sau đó, những hàng tên dày đặc như châu chấu bắn vào Hồ kỵ ở trong Hà Cốc.

Chỉ trong chốc lát, trong Hà Cốc liền vang lên những tiếng kêu rên kéo dài mãi không thôi, người Hồ không kịp đề phòng liền ngã xuống dưới.

Quân Sở từ trong kho vũ khí của Lạc Dương, Hàm Dương lấy được cường cung nỏ cứng khiến cho người Hồ ăn đủ vị đắng, nhất là mấy quyết trương nỏ mà quân Sở bố trí trong tay phía trước, càng để cho Bạch Dương hồ kỵ tạo thành một lực sát thương thật lớn, hơn hai ngàn nỏ tiễn của quyết trương nỏ bắn ra vừa thô vừa nặng, thậm chí ngay cả chiến mã cũng có thể bị bắn thủng, nếu người bị bắn trúng, không chết cũng tàn phế!

Ngoại trừ hai ngàn kình nỏ, tám ngàn trường cung cũng tạo thành lực sát thương lớn cho người Hồ.

Tên của trường cung, cung sừng bắn ra tuy rằng không có lực xuyên thấu như quyết trương nỏ, nhưng lại thắng về tốc độ nhanh, tên nỏ của quyết trương nỏ bắn ra phải mất một thời gian, thời gian bắn ra của mỗi mũi tên quyết trương nỏ thì cũng đủ trường cung, cung sừng thủ bắn ra ba đến năm nhánh mưa tên, hơn tám ngàn cung tiễn thủ, đem từng làn mưa tên dày đặc trút hết lên đầu người Hồ, trận này hung tàn đến mức nào cũng có thể hình dung?

Người Hồ hoàn toàn bị bắn, một số người Hồ hung tính bộc phát, không đợi tướng lãnh hạ lệnh, liền gào khóc kêu phóng ngựa hướng về cung tiễn thủ quân Sở chảo hai sườn lòng chảo, cũng rất mau đã bị kình nỏ của quân Sở bắn chết, cũng có không ít người Hồ vẫn duy trì bình tĩnh, một đám dỡ đoản cung trên lưng xuống, bắt đầu bắn tên đánh trả, tuy nhiên càng nhiều người Hồ giống như sợi dây thừng không có đầu, trong lòng chảo qua lại tán loạn.

Nếu như cục diện cứ hỗn loạn liên tục mấy tiếng như vậy, bộ lạc Bạch Dương tuyệt đối là xong rồi!

- Đừng hoảng sợ, mọi người đừng hoảng sợ! Bạch Dương vương rút trường kiếm ra, ở trên lưng ngựa liên tục gào lên giận giữ.

Các thủ lĩnh bộ tộc nhỏ của bộ lạc Bạch Dương cũng đều phục hồi lại tinh thần, bắt đầu tự chỉnh đốn lại tráng định của bộ tộc.

Người Hồ vốn đã hoàn toàn lâm vào cảnh hỗn loạn dần dần điềm tĩnh lại, sau đó dưới sự khiển trách của thủ lĩnh bộ tộc kết thành một quần thể theo thứ tự, lập tức hướng về cung tiễn thủ quân Sở ở hai bên sườn Hà cốc xung phong lên như thủy triều, sau bối rối qua đi, người Bạch Dương rốt cuộc đã phục hồi lại tinh thần, một lần nữa lộ răng nanh dữ tợn.

Người Hồ thảo nguyên dựa vào văn minh du mục lạc hậu, nhưng có thể nhiều lần uy hiếp đến người Trung Nguyên nông canh văn chương tiên tiến, cậy vào lớn nhất chính là những kỵ binh dũng mãnh không sợ chết, những người Hồ này tử nhỏ sống trong hoàn cảnh cực kỳ nghiêm khắc, từ nhỏ vì sinh tồn mà chiến đấu lại với thiên nhiên tàn khốc, cho nên người nào cũng hung ác hiếu chiến, dũng mạnh thiện chiến.

- Ngao hú, Ngao hú, Ngao hú…

- Oa ô, Oa ô, Oa ô….

Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều người Hồ ngã xuống dưới mưa tên, sau đó, hoặc là có ít nhất năm nghìn Hồ kỵ xung phong hướng về cung tiễn thủ quân Sở hai bên lòng chảo, những người Hồ này liều mạng thúc giục chiến mã, vừa giơ đoản kiếm trong tay lên, xiên mộc, vừa gào lên những tiếng như dã thú, hướng về cung tiễn thủ quân Sở hai bên sườn cuồn cuộn nghiền đè ép qua.

Trong tiếng vó ngựa giống như thủy triều, Hồ kỵ tiến về phía trước cách cung tiễn thủ quân Sở chưa đến một trăm bước!

Nếu thật sự để năm nghìn Hồ kỵ này vọt tới gần, như vậy vận mệnh của cung tiễn thủ quân Sở sẽ bị giết hại như thế nào, kỵ binh người Hồ hung ác ngay trước mặt, trên vạn danh nỏ thủ, cung tiễn thủ quân Sở cũng chẳng khác gì con cừu, bọn họ vừa không thể chống cự, cũng tuyệt đối chạy không thoát, bọn họ chỉ có thể giống như đàn cừu bình thường, cùng đợi bị bầy sói cắn nuốt.

Nhưng mà, ngay tại năm nghìn Hồ kỵ sắp vọt tới trước mặt cung tiễn thủ quân Sở, sự việc đột ngột chuyển biến!

Thành bách hơn một ngàn chướng ngại vật ở trong đám cỏ rậm rạp trước mặt cung tiễn thủ quân Sở không hề dấu hiệu cùng dựng thẳng lên, những chướng ngại vật này đều được làm từ hai cọc gỗ dài hợp thành, một loạt được bố trí như tấm thảm trắng, xuất hiện lạnh lùng nhưng ranh nanh của thú lớn, dữ tợn mà lại lãnh khốc không gì sánh được.

Kỵ binh người Hồ linh hoạt, tiến công sắc bén lập tức biến thành tự sát bi tráng.

Hàng kỵ binh đi trước không hề trì hoãn bị cọc gỗ sắc bén đâm xuyên qua cả người lẫn ngựa, chỉ có một số ít kỵ binh dựa vào tài cưỡi ngựa cao siêu mà nhảy lên thoát một kiếp, tuy nhiên không chờ bọn hắn rơi xuống đất, một loạt trường kích được sắp xếp theo mặt sau chướng ngại vật đâm tới, thoáng chốc liền đem bọn họ cả người lẫn ngựa đóng đinh ở tại không trung.

Không biết từ khi nào, tám ngàn binh giáp quân Sở đã mượn cỏ dại rậm rạp yểm hộ, lặng yên đi tới phía trước trận hình cung tiễn thủ, vừa đúng lúc bứt lên đã sớm chuẩn bị tốt chướng ngại vật, tại một loạt chướng ngại vật được bố trí ngay trước mắt, kỵ binh người Hồ gào thét chuẩn bị đại khai sát giới lập tức đụng phải làm đầu rơi máu chảy, số lượng lớn Hồ kỵ chết thảm tại chỗ.

Thấy cảnh tượng đột ngột chết thảm như thế, khóe miệng nhe răng cười độc ác của Bạch Dương vương thoáng chốc cứng ngắc.

Bạch Dương vương phản ứng quá chậm, lúc này mới ý thức được mình đã rơi vào bẫy của Lão Tần nhân.

Lão Tần Nhân giảo hoạt chết tiệt, chỉ e bọn họ đã sớm thiết kế những cạm bẫy này chờ mình chui vào?

Ngay sau đó, Bạch Dương vương giống như là dã thú bị thương kêu lên: - Mai phục, chúng ta nằm trong mai phục của Lão Tần nhân rồi, rút lui, khẩn trương rút lui...

Nhưng mà, Bạch Dương vương vừa mới vừa mới ghìm cương chuyển đầu ngựa, tình huống lại thay đổi bất ngờ!

Người Bạch Dương vừa mới tiến vào lòng chảo thì trên ngọn núi thấp bé kia không biết từ lúc nào đã bố trí nhiều binh giáp ra trước sau, hơn nữa tất cả đều mặc trọng giáp mũ sắt, cầm trong tay thuẫn lớn kiếm nặng binh giáp nặng, hơn nữa phía trước tại những binh giáp bố trí, trên vùng triền núi vốn hoang vu cũng đột nhiên bùng lên ngọn lửa lớn.

Trong lòng Bạch Dương vương lập tức trầm xuống vô cùng, ngọn lửa hừng hưng thiêu đốt, bố trí một loạt trọng binh giáp, đường lui của người Bạch Dương đã bị cắt đứt.

Vút….

Một lượng tên lớn như cũ không ngừng theo bầu trời rơi xuống, dày đặc như mưa.

Bạch Dương vương chỉ hơi sững sờ một chút, một mũi tên đã bắn thủng áo giáp ông ta, đâm vào ngực trái của ông ta, khiến ông ta vô cùng đau đớn lập tức ôm chặt lấy ngực trái, Bạch Dương Vương lập tức kêu thảm lên một tiếng từ trên lưng ngựa ngã xuống, mấy trăm Hồ kỵ gần đó thấy thế lập tức hỗn loạn cả lên.

- Đại vương đã chết, Đại vương đã chết!

- Đại vương bị lão Tần nhân bắn chết!

- Xong rồi, xong rồi, toàn bộ xong rồi!

Tin tức Bạch Dương vương chết lập tức truyền khắp toàn bộ Hà cốc, người Bạch Dương còn lại vốn đã không còn ý chí chiến đấu nhân rốt cục đánh mất dũng khí cuối cùng, một đám đám hốt hoảng bốn phía, hỗn loạn chạy trốn, bất kể là tiến vào lòng chảo hay là chạy ra lòng chảo hoặc là hai sườn rừng rậm, tất cả đều bị người vây kín, căn bản là không có đường để trốn!

Trăng sáng phía đông từ từ mọc lên, trận chiến có kế hoạch phục kích này cuối cùng kết thúc.

Hai vạn quân Sở đối với mười ngàn Hồ kỵ, vốn là một trận khổ chiến, ít nhất cũng nên là một trận đấu kịch liệt thế lực ngang nhau, nhưng mà kết quả cuối cùng, cũng là Hồ kỵ bị quân Sở tàn sát nghiêng về một phia! Bởi vì phương diện tin tức, chiến thuật ưu thế tuyệt đối, quân Sở ở thời điểm thích hợp, địa đểm đáhh thích hợp cùng với trận phục kích thích hợp, kết quả không cần nói cũng biết.

Tìm hai canh giờ quét tước hoàn toàn chiến trường, kết quả cuộc chiến đã xuất hiện, một trận chiến này tổng cộng giết hơn một vạn hai ngàn thủ cấp, thu được mười lăm ngàn con ngựa, trong đó hơn sáu ngàn con chiến mã bị vết thương nhẹ, nghỉ ngơi một thời gian ngắn có thể khôi phục như lúc ban đầu, còn lại hơn chín ngàn con chiến mã bị giết chết có thể ăn thịt.

Xem ra sau này quân Sở không phải lo lắng không có thịt để ăn.

Nhìn thi thể người Hồ trải rộng lòng chảo, các tướng lĩnh quân Sở Hoàn Sở, Quý Bố, Điền Hoành, Tiêu Khai người nào cũng hưng phấn không ngừng, tất cả đều cảm thấy người Hồ cũng thường thôi, trong lòng Hạng Trang lại thấy nghiêm trọng khác thường, cứ theo trận phục kích ngày hôm nay quân Sở hoàn toàn thắng, nhưng đây không có nghĩa là người Hồ sẽ không phản kích, lại càng không có ý nghĩa quân Sở còn có thực lực quét ngang toàn bộ người Hồ Hà Sáo.

Trên thực tế, nếu không phải trước đó lựa chọn được địa hình cực kỳ có lợi, lại thiết lập cạm bẫy chu đáo chặt chẽ, quân Sở tuyệt đối không thể đạt được kết quả trận chiến như vậy, nếu để quân Sở ở gò đất cùng người Bạch Dương đánh một trận dã chiến, chỉ sợ kết quả sẽ hoàn toàn khác, quân Sở có thể cuối cùng thắng được, cũng tất nhiên sẽ trả giá thê thảm và nghiêm trọng.

Hơn nữa, lại là vừa rồi, người Bạch Dương cũng không phải là không đánh một trận.

Nếu Bạch Dương vương cũng đủ bình tĩnh, ngay từ đầu bỏ đi ý nghĩ tùy tiện phá vong vây trong đầu, lại chủ động bỏ qua ưu thế kỵ binh, lệnh cho hơn vạn người Hồ xuống ngựa, đem tất cả chiến mã bố trí ở bốn phía hình thành trận hình thuẫn thịt để ngăn chặn mưa tên của quân Sở, thì tuyệt đại bộ phận người Hồ đều có thể đủ theo mưa tên của quân Sở sống sót mà xâm nhập!

Nếu cứ như vậy, quân Sở nếu muốn thắng lợi nhất định phải cường công với người Bạch Dương đông kịt, người Bạch Dương cuối cùng vẫn khó thoát khỏi kết cục bị giết, lại ít nhất có thể tạo thành độ sát thương tương đương, không giống như hiện giờ, người Bạch Dương gần như hoàn toàn bị diệt, mà quân Sở cũng không quá thương vong, chưa đến mấy trăm người.

Cho nên nói, trận này quân Sở hoàn toàn thắng thật sự không thể chứng minh điều gì.

Nếu không phải Bạch Dương nhân không có phòng bị, nếu không phải Bạch Dương vương quá yếu, nếu đổi thành là Mạo Đốn người Hung Nô, kết quả còn có thể là như thế này sao? Đáp án hiển nhiên chính là chưa chắc!

Giờ khắc này, trong lòng Hạng Trang dâng lên cảm giác bức bách trước nay chưa từng có.

Không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, đại quân Hung Nô của Mạo Đốn rất nhanh sẽ nam hạ, tại trước khi Mạo Đốn nam hạ, quân Sở phải gom đủ chiến mã, còn phải trong thời gian ngắn nhất đem quân Sở tạo thành một đội kỵ binh, sau đó mau chóng rời khỏi Hà Sáo, nếu không, một khi đại quân Mạo Đốn quy mô tiến vào Hà Sáo, sẽ không bao giờ chậm..

* Mạo Đốn: tên của một vị vua Hung Nô đầu thời Hán, Trung Quốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau