SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Mỹ nhân tâm kế

Lâu Phiền Vương lạnh lùng nói:

- Bổn vương còn sự lựa chọn nào khác sao?

Doanh Trinh thản nhiên nói với vẻ mặt điềm tĩnh:

- Nếu là như vậy, Đại vương sao không thử xem.

Lâu Phiền Vương hừ một tiếng buồn bực, đang định nói thì Công Thúc Thuyết bỗng nhiên tiến đến, thủ thỉ gì đó với ông ta, Lâu Phiền Vương nghe xong thì nhíu mày, mỉm cười, nói với Doanh Trinh:

- Người Lâu Phiền chúng ta hiếu khách nhất, nếu công chúa điện hạ đã đến đây, chớ ngại lưu lại thêm mấy ngày, để cho Bổn vương nhiệt tình thết đãi.

Dứt lời, Lâu Phiền Vương lại quát lớn:

- Người đâu, đưa công chúa đi nghỉ ngơi.

Lập tức liền có hai Hồ nữ thưa vâng, cung kính dẫn Doanh Trinh ra lều lớn.

Lâu Phiền Vương quay qua nói với Bạch Dương Vương, Lâm Hồ Vương và thủ lĩnh của mấy bộ lạc nhỏ:

- Chư vị, hôm nay nói đến đây, mọi người ai về lều của người ấy mà chuẩn bị đi thôi.

Mấy chục thủ lĩnh người Hồ cùng nhau lui đi.

Đợi tất cả đều đã đi, Lâu Phiền Vương mới hỏi Công Thúc Thuyết:

- Quân sư, rốt cuộc là ngài có ý gì vậy?

Công Thúc Thuyết nói: xem tại TruyenFull.vn

- Đại vương muốn công chúa điện hạ hay là muốn lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên?

- Ta muốn cả hai.

Lâu Phiền Vương ngẫm nghĩ một chút, lại nói tiếp:

- Nếu chỉ có thể chọn một, ta muốn lão Tần nhân.

Công Thúc Thuyết nói:

- Vậy Đại vương không nên dùng sức mạnh cưỡng ép công chúa điện hạ, nhưng cũng không được thả nàng đi. Tiếp đãi thật chu đáo, có công chúa ở đây, lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên sẽ phải e dè, cứ như vậy, chúng ta sẽ không phải lo chuyện lão Tần nhân lại tập kích ngoài thành, và như vậy là chúng ta cũng đã đứng được ở thế bất bại rồi.

Công chúa Doanh Trinh mặc dù thông minh can đảm, nhưng nàng đúng là vẫn còn chút non nớt.

- Hay lắm, không hổ là quân sư của ta.

Lâu Phiền Vương vui vẻ nói.

- Cứ vậy mà làm.

Công Thúc Thuyết vẫn còn có chút lo lắng, dặn dò lại lần nữa:

- Đại vương, công chúa điện hạ là người ương bướng, người ngàn vạn lần không nên dùng sức mạnh, nếu không sẽ bức tử nàng, khi đó thật sự sẽ không còn gì uy hiếp lão Tần nhân.

- Biết rồi, biết rồi.

Lâu Phiền Vương xua tay nói với vẻ mất kiên nhẫn.

- Quân sư à, ngài đúng thật là dài dòng quá.

Công Thúc Thuyết lắc đầu, sau đó xoay người đi.

Gió đêm như tơ, ánh trăng như lụa.

Nam thành Cửu Nguyên, hai kỵ binh người Hồ đang đi tuần.

Mặc dù Cửu Nguyên là tòa cô thành, lão Tần nhân cũng không thể cầu được viện binh, nhưng hoạn quan Công Thúc Thuyết vẫn rất cẩn thận, thuyết phục Lâu Phiền Vương phái ra lượng lớn kỵ binh.

Không có dấu hiệu gì, từ trong bóng đêm đen kịt phía trước đột nhiên xuất hiện hai tia sáng.

Không đợi hai kỵ binh đó kịp phản ứng, hai nhánh tên Lang Nha mạnh đã chuẩn xác nhắm thẳng vào cổ họng của họ, ba mũi tên sắc bén lập tức xé yết hầu ra, lại cái cổ cùng với não toàn bộ nát bấy, hai tên Hồ kỵ không kịp kêu lên một tiếng liền rơi thẳng từ trên lưng ngựa xuống.

Lập tức có hai bóng đen như ma quỷ xông ra từ bụi cỏ cách đó không xa.

Một bóng đen trong đó huýt sáo, ở phía xa hơn vang lên tiếng vó ngựa nhẹ nhàng, lập tức hai nhân bốn ngựa từ trong màn đêm u ám đi ra, một nhóm bốn người này chính là huynh muội Bách Lý cùng Do Uyên đã đi thông một ngày một đêm đến Cửu Nguyên, lộ trình hơn năm trăm dặm, bọn họ chỉ đi một ngày hai đêm là đã tới.

Bách Lý Mậu nhảy lên yên ngựa, nói với Bách Lý Hiền:

- Đại ca, ở đây sao lại có nhiều người Hồ canh gác như vậy?

- Hơn phân nửa là từ thành Cửu Nguyên.

Bách Lý Hiền trầm giọng.

- Có thể là người Hồ đang bao vây tấn công thành Cửu Nguyên!

- Người Hồ?

Bách Lý Mậu không cho là đúng.

- Người Lâu Phiền hay là người Lâm Hồ? Bọn họ mà cũng dám trêu chọc lão Tần nhân?

Bách Lý Hiền nói:

- Một bộ lạc đương nhiên không dám đụng vào, nhưng nếu là người Lâu Phiền, người Lâm Hồ, người Bạch Dương liên thủ thì sao? Hoặc nếu là người Hung Nô ở phương Bắc Nam Hạ thì sao?

- Người Hung Nô?

Do Uyên nghiêm nghị nói.

- Lần trước chúng ta đi Mạc Bắc, người Hung Nô chẳng phải đang đánh Đông Hồ sao?

Bách Lý Hiền lắc đầu, trầm giọng nói:

- Đông Hồ Vương quá ngông cuồng, căn bản không phải là đối thủ. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người Hung Nô hiện tại hơn phân nửa đã đánh bại người Đông Hồ. Cho nên, người Hung Nô bất cứ lúc nào cũng có thể Nam Hạ.

Dừng một chút, Bách Lý Hiền lại nói tiếp:

- Tuy nhiên, mong là người Hung Nô, nếu không, lão Tần nhân thành Cửu Nguyên nguy mất.

Trong lúc họ nói chuyện, bầu trời đêm phía trước xuất hiện ánh lửa như đốm sao sáng, đó là lửa trại của người Hồ.

Bách Lý Y Thủy liền hít một hơi, thấp giọng nói:

- Thiệt nhiều người Hồ, ít nhất cũng có vài vạn người!

- Đây mới chỉ là một hướng phía Nam thành Cửu Nguyên.

Do Uyên nói.

- Không thì, còn phía Tây, phía Đông và phía Bắc thành Cửu Nguyên vẫn còn có nhiều người Hồ hơn.

- Lo lắng của Tử Xuyên rất có lý, cho nên chúng ta không thể cưỡi ngựa liều mạng đi tiếp, hơn nữa cũng không thể vào thành từ cửa chính.

Bách Lý Hiền nói xong, quay lại nói với Bách Lý Mậu:

- Nhị đệ, đệ ở lại trông ngựa, nhất định phải núp kỹ, không được để người Hồ phát hiện ra. Ta, tiểu muội và Tử Xuyên sẽ nghĩ cách vào thành.

- Đại ca, sao lại là đệ?

Bách Lý Mậu nói với vẻ không vui.

- Bởi vì chúng ta đều có chuyện cần làm, chỉ có đệ là có thể lưu lại.

Bách Lý Hiền nói.

Bách Lý Mậu vẫn không bằng lòng, nói thầm:

- Tử Xuyên thì có thể có việc gì chứ?

Bách Lý Hiền nói:

- Tử Xuyên có tài bắn cung xuất chúng, thời khắc mấu chốt có thể bắn người Hồ do thám trạm canh gác!

Bách Lý Mậu không nói gì, luận tài bắn cung thật đúng là anh ta không bằng Do Uyên, điều này không thừa nhận không được.

Ngay sau đó Bách Lý Hiền cùng Do Uyên, Bách Lý Y Thủy dựa vào bóng đêm hướng về phía thành Cửu Nguyên phía trước. Bách Lý Mậu khẽ thở dài, nắm bốn chiếc dây cương quay đầu lại ẩn vào bóng đêm sâu hun hút.

Đại doanh Lâu Phiền Vương.

Trong lều trại của Lâu Phiền Vương, Doanh Trinh đang quỳ gối ngồi trên tấm ga giường làm bằng da dê, nàng đang chau mày suy nghĩ.

Hai Hồ nữ đứng hai bên, tay cầm chiếc lược gỗ đang chải tóc cho Doanh Trinh. Mái tóc vốn chưa búi, vẫn buông thẳng, dài đến tận thắt lưng nàng, hơn nữa mái tóc đen mượt làm hai Hồ nữ không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ, thầm nghĩ: " Nữ tử Trung Nguyên đúng là xinh đẹp cao quý, không chỉ có da thịt mịn màng, tóc cũng bóng mượt như tơ lụa."

Một Hồ nữ không kìm nổi mà thốt lên:

- Công chúa điện hạ, người thật là xinh đẹp.

Doanh Trinh không để ý đến họ, nàng hiện tại căn bản không có tâm lưu tới những lời này.

Trên thực tế, Doanh Trinh cũng không nhu nhược giống vẻ bên ngoài, nàng là ấu nữ Tần Thủy Hoàng thương yêu nhất, từ nhỏ sống trong cung, đã thấy quá nhiều những cuộc tranh đấu giữa các phi tần trong hậu cung, cũng học qua không ít những mưu kế mà bậc đế vương như Tần Thủy Hoàng thường sử dụng để khống chế các quần thần. Nếu nàng không phải là thân nữ nhi, Hoàng đế rất có khả năng đã lập nàng lên làm Thái tử.

Doanh Trinh sở dĩ không để ý đến Mông Cức, kiên quyết muốn đơn độc xâm nhập vào doanh trại quân Hồ, động cơ có thể không chỉ đơn giản như vậy.

Doanh Trinh tuy rằng chỉ là một nữ nhân, từ trước đến giờ lại không phải là khuê nữ, cha và anh đều đã mất, huyết thống Doanh Thị giờ chỉ còn mình nàng thân gái mồ côi, vì vậy mà nàng cho rằng, phục hưng Đại Tần chính là số mệnh của nàng!

Lúc này đây, nàng sở dĩ đến doanh trại quân Hồ chính là muốn xem xem Lâu Phiền Vương rốt cuộc là người như thế nào?

Nếu Lâu Phiền Vương là vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, Doanh Trinh sẽ không chút do dự mà lấy y. Đương nhiên, nàng được gả cho Lâu Phiền Vương không phải để lão Tần nhân phải khuất phục dưới quyền y, mà là vì người nước Tần. Nàng tin rằng với những mưu lược mà nàng đã được học từ thưở nhỏ, chắc chắn sẽ dụ dỗ được Lâu Phiền Vương dễ như ăn một bữa sáng.

Dù Lâu Phiền Vương không bị mê hoặc bởi sắc đẹp cũng không hề gì.

Thời điểm tất yếu, Doanh Trinh sẽ giết y không chút do dự, sau đó lấy danh nghĩa là giúp Lâu Phiền Vương trị vì, nắm gọn bộ lạc Âu Phiền trong tay, lại mượn bộ lạc này hàng phục người Bạch Dương, người Lâm Hồ, cuối cùng dựa vào sự giúp đỡ lực lượng Nam Hạ của người Hồ, khôi phục lại giang sơn của cha và anh, phục hưng Đại Tần.

Song hiện tại Doanh Trinh rất phân vân.

Lâu Phiền Vương là vị vua suy nghĩ đơn giản, rất dễ đối phó.

Nhưng ban ngày ở trong lều của Lâu Phiền Vương nhìn những người Trung Nguyên tướng ngũ đoản (mình và tứ chi đều ngắn), tướng mạo xấu xí kia nàng lại có cảm giác vô cùng nguy hiểm. Trực giác của phụ nữ mách bảo Doanh Trinh rằng những người Trung Nguyên cận kề bên Lâu Phiền Vương này tuyệt đối không đơn giản. Có những người này ở giữa gây khó dễ, nàng rất có thể sẽ làm bản thân mình và tất cả lão Tần nhân đều gặp nguy hiểm.

Hôm nay, nếu không phải vì người Trung Nguyên đó, nàng đã không bị Lâu Phiền Vương giam lỏng như thế này.

Vừa nghĩ đến việc bị Lâu Phiền Vương giam lỏng, Doanh Trinh không kìm nổi mà khẽ thở dài, thầm nghĩ nàng đúng là sơ ý, có nàng làm con tin, lão Tần Nhân trong thành Cửu Nguyên ném chuột sợ vỡ đồ, chỉ sợ sẽ không dám hành động, cứ như vậy, ngay cả cơ hội chủ động tấn công người Lâu Phiền e rằng họ cũng không có.

Còn người Lâu Phiền thì lại có thể vững vàng trường kỳ vây khốn thành Cửu Nguyên.

Xung quanh thành Cửu Nguyên vốn toàn bộ đều là xứ sở của Hà Sáo, ở đó không chỉ có đồng ruộng phì nhiêu, còn có đồng cỏ tươi tốt và nguồn nước rộng lớn không gì sánh bằng. Người Lâu Phiền chiếm cứ lãnh địa màu mỡ này liền có thể vừa chăn thả quanh thành lại vừa bao vây được thành, nhiều nhất nửa năm, lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên sẽ hết lương thực, cùng đường bí lối.

Khi đó, tướng quân Mông Cức có thể làm gì? Lão Tần nhân sẽ ra sao?

Không, nàng tuyệt đối không thể mở to mắt nhìn ba vạn lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên có đi mà không có đường về, càng không thể giương mắt nhìn hy vọng cuối cùng của đế quốc Đại Tần mai một như vậy. Tuyệt đối không!

Doanh Trinh lập tức đứng dậy, nói với Hồ nữ:

- Bản cung muốn gặp Đại vương của các ngươi.

Hai Hồ nữ có chút khó xử, nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết của Doanh Trinh, một Hồ nữ lưu lại coi chừng nàng, còn người kia thì vội vàng ra khỏi lều, đi bẩm với Lâu Phiền Vương.

Trong thành Cửu Nguyên, dinh tướng quân.

Mông Cức đi qua đi lại trong thư phòng với vẻ mặt lo âu.

Mông Cức không lưu tâm tới mấy vạn quân Hồ ngoài thành, nhưng từ khi công chúa điện hạ rời thành đến nay vẫn chưa thấy quay lại, điều này làm anh ta có chút lo lắng. Dòng họ Mông Thị có thể nói rất trung thành và tận tâm với đế quốc Đại Tần, tuy việc Nhị thế Hồ Hợi ban thưởng Mông Điềm làm Mông Cức có chút canh cánh trong lòng, nhưng mà điều này cũng chưa đủ để triệt phá lòng trung thành của gia tộc Doanh Thị với đế quốc.

Mông Cức rất tin tưởng vào sự trung thành của gia tộc Doanh Thị với Đại Tần.

Chính là vì trung thành nên Mông Cức mới không dám làm trái ý nguyện của công chúa Doanh Trinh, nếu không khi đó anh ta đã không để công chúa ra khỏi thành đến doanh trại quân Hồ.

Chính trong lúc đang lo lắng, bên tai anh ta bỗng vang lên một âm thanh mơ hồ.

Ngay lập tức Mông Cức xoay người, ánh mắt sắc nhọn nhìn chằm chằm thẳng về phía ngoài cửa sổ, quát lớn:

- Ai?!

Chương 152: Tuyệt giao

- Thiên Phóng huynh, đã lâu không gặp.

Mông Cức vừa dứt lời, từ bên ngoài thư phòng vang lên một giọng trong trẻo, cửa thư phòng đóng chặt lập tức bị đẩy ra, bóng hai nam một nữ nhanh nhẹn bước vào.

- Tử Lương huynh?

Nhìn rõ người phía sau, Mông Cức hết sức vui mừng.

Hai nam một nữ đi vào chính là Bách Lý Hiền, Bách Lý Y Thủy và Do Uyên nhân lúc tối trời vào thành.

Toàn bộ thành Cửu Nguyên tuy đã bị người Hồ bao vây tứ phía, tuy nhiên người Hồ phòng thủ cũng không nghiêm ngặt, ba người thừa dịp tối trời dễ dàng vượt qua nơi người Hồ đóng doanh trại, vào thành cũng rất thuận lợi. Vì Bách Lý Hiền thường đến Cửu Nguyên, lại rất tâm đầu ý hợp với Mông Cức, cho nên rất nhiều tướng sĩ quân Tần đều nhận ra Bách Lý Hiền, để trực tiếp đi vào.

Vì Bách Lý Hiền và Mông Cức là bạn tâm giao cho nên ngay cả cận vệ của Mông Cức cũng không có ngăn trở, dẫn huynh muội Bách Lý cùng Do Uyên tiến thẳng vào hành dinh của tướng quân.

Mông Cức lập tức tiến lên, lần lượt thi lễ với ba người, mời ba người ngồi vào bàn.

Bách Lý Hiền thản nhiên ngồi vào bàn, hỏi Mông Cức:

- Thiên Phóng huynh, người Hồ ngoài thành là như thế nào?

Mông Cức buồn bã hừ một tiếng, lộ vẻ sát khí:

- Bộ lạc Lâu Phiền ỷ thế phe cánh lớn, cuối cùng cũng không kiềm chế được, muốn cùng liên minh với bộ lạc Bạch Dương, bộ lạc Lâm Hồ ra tay với người Tần chúng ta.

- Đám người Hồ này thật là.

Do Uyên căm hận nói:

- Thật sự không biết sống chết!

Mông Cức khoát tay, hướng về phía Bách Lý Hiền nói:

- Tử Lương huynh, huynh mới quay về tháng trước, sao giờ lại đến đây rồi?

Bách Lý Hiền thoáng trầm ngâm nói:

- Thiên Phóng huynh, huynh có biết thế cục thiên hạ đã xảy ra thay đổi long trời lở đất không?

Mông Cức nói:

- Hãy nói tường tận hơn đi.

Bách Lý Hiền nói:

- Mấy tháng trước, Hạng Vũ bại trận tại Cai Hạ, mười vạn quân tinh nhuệ tan thành tro bụi, đại cục Hán Sở tranh hùng vốn đã định, Hán Vương Lưu Bang chinh phục cả thiên hạ thế đã thành công, nhưng vào lúc này, Hạng Trang lại đảm nhận nhiệm vụ lúc đang lâm nguy, dẫn theo mấy ngàn tàn binh ngàn dặm liên tục chiến đấu trên các chiến trường, tất cả mọi người khó có thể tin lại đánh bại được Lưu Bang lớn mạnh như thế!

Mông Cức im lặng, Hán Sở tranh hùng, dường như cũng không có ảnh hưởng quá lớn tới người Tần.

Bởi vì cho dù là họ Hạng thắng hay là Lưu Bang đắc thế, hai phái cũng không thể tiếp nhận con cháu Doanh thị lên làm chủ, lại càng không thể khôi phục pháp luật cùng với hệ thống canh chiến nước Tần.

Mà gia tộc Mông thị là bảo vệ gia tộc Doanh thị mà tồn tại, há có thể bội phản được chứ?

Người Tần đã quen với luật pháp và hệ thống canh chiến nước Tần, e là rất khó thích ứng với đường lối của Vương Mão.

Đương nhiên, người Tần trong con mắt của Mông Cức là bách tính Quan Trung mà chỉ là thế tộc Tần Quốc của Quan Trung

Bách Lý Hiền đương nhiên biết trong lòng Mông Cức đang nghĩ gì, liền hắng giọng, nói:

Thiên Phóng huynh, huynh có biết không, hơn nửa tháng trước, Hạng Trang thượng tướng quân Đại Sở vừa mới bái tế Lăng Thủy Hoàng không? Và chiêu cáo thiên hạ, tôn xưng Thủy Hoàng đế là là bậc tôn vương cao nhất từ khi khai thiên lập địa tới nay, đối với pháp luật đại Tần và hệ thống canh chiến cũng có chút sùng bái không?

- Ồ, lại có chuyện như vậy sao?

Mông Cức hơi biến sắc.

Hạng Trang là em trai của Hạng Vũ, lại là cháu ruột của Hạng Yến, không ngờ là hắn lại đi bái tế Thủy Hoàng lăng?

Còn nữa, không ngờ Hạng Trang lại tôn Thủy Hoàng đế là bậc quân vương vĩ đại nhất từ trước tới nay? Còn sùng bái pháp luật đại Tần và hệ thống canh chiến? Đây quả thật là chuyện ngoài dự tính của Mông Cức, lẽ ra, là con cháu của họ Hạng, Hạng Trang nên hận Tần Thủy Hoàng tới tận xương mới đúng, giống như Hạng Vũ vậy, đốt hoàng cung, đào hoàng lăng mới là phản ứng của người bình thường.

Bách Lý Hiền nói:

- Không giấu Thiên Phóng huynh, Úy Liêu thái úy bây giờ cũng dưới trướng của Hạng Trang, đảm nhiệm chức quân sư!

- Úy Liêu thái úy cũng dưới trướng của Hạng Trang?

Mông Cức nghe càng giật mình hoảng hốt, chợt nghĩ tới điều gì, trầm giọng nói:

- Tử Lương huynh, cho nên huynh cũng đi theo dưới trướng Hạng Trang đúng không?

Bách Lý Hiền nghiêm nghị nói:

- Đúng vậy, tiểu đệ quả thật là đã đầu nhập dưới trướng Hạng Trang rồi.

- Tử Lương huynh, tại sao?

Mông Cức nghe vậy đầu tiên là giận dữ, lập tức lộ vẻ chua xót nói:

- Không ngờ ngay cả một người cơ trí như huynh cũng cảm thấy đại Tần không còn hy vọng phục hưng nữa sao?

Bách Lý Hiền nói:

- Không phải tiểu đệ tự coi nhẹ mình, thiên hạ ngày nay, quần hùng nổi dậy, hào kiệt xuất hiện tầng tầng lớp lớp, chỉ dựa vào lực lượng của người Tần chúng ta, quả thật là không thể phục hưng được Đại Tần.

Mông Cức lãnh đạm nói:

- Cho nên, ngươi liền đầu nhập dưới trướng Hạng Trang?

Ngưng một lát, Mông Cức lại nói:

- Nếu phải chọn người và việc, tại sao ngươi không chọn Lưu Bang hoặc Hàn Tín?

Bách Lý Hiền thở dài:

- Hạng Trang binh ít tướng thiếu, không nói tới Lưu Bang, Hàn Tín, mà Anh Bố, Ngô Miêu, Trương Nhĩ cũng còn lâu mới sánh kịp, nhưng trong lúc các chư hầu trong thiên hạ chỉ có Hạng Trang là có con mắt nhìn xa trông rộng, chỉ có hắn mới thấy được tính ưu việt của luật pháp đại Tần, chỉ có hắn mới hiểu được tinh túy của hệ thống canh chiến.

Mông Cức im lặng, một lúc lâu sau mới nói:

- Cho nên, ngươi đã quên bản thân mình là người Tần

Bách Lý Y Thủy chớp chớp rèm mi thanh tú, mất hứng nói:

- Mông đại ca, huynh không được nói đại ca ta như vậy.

Bách Lý Hiền giơ tay ngăn tiểu muội, nói với Mông Cức:

- Thiên Phóng huynh, tiểu đệ chưa bao giờ quên mình là người Tần, sở dĩ quyết định đi theo Hạng Trang, cũng không phải là phản bội, mà là vì khôi phục lại vinh quang cho người Tần!

Bách Lý Hiền không khác gì Mông Cức, đều cho rằng Quan Trung thế tộc mới là người Tần chân chính chứ không phải là bách tính.

Nói trắng ra, thường dân của thời đại đó tuy cũng không phải là dân đen, nhưng trên lĩnh vực chính trị cũng không có một chút tiếng nói gì, một sự thật cơ bản nhất đó là, thường dân không có quyền được đi học chỉ có con em những thế gia hào tộc mới được đi học, sau khi học xong mới có cơ hội tiến lên, bước chân vào chốn quan trường.

Chính vì nguyên nhân này bách tích Quan Trung mới nhiệt tình ủng hộ bảo vệ hệ thống canh chiến như vậy.

Bởi vì hệ thống canh chiến được đảm bảo mới cho thường dân một con đường để tiến lên, họ chỉ cần nộp nhiều thuế lương hoặc có nhiều chiến công thì sẽ có cơ hội đạt được tước vị, chỉ cần có tước vị, họ lập tức cởi bỏ được thân phận thường dân biến thành quý tộc, tuy không có mấy thế hệ tích lũy không thành được thế tộc nhưng ít nhất cũng có cơ hội thay đội được vận mệnh của cuộc đời mình.

Điều này cũng làm cho quân Tần chiến đấu dũng cảm, có thể coi là nguyên nhân chủ yếu để lấy sức mạnh càn quét Quan Đông lục quốc!

- Lời nói này quả là có chút ý tứ.

Mông Cức cười lạnh nói:

- Huynh làm như vậy chẳng lẽ là vì nghĩ cho người Tần sao?

Bách Lý Hiền cũng không vì Mông Cức châm chọc khiêu khích mà tức giận, chỉ chân thành hỏi Mông Cức:

- Thiên Phóng huynh, vậy huynh cảm thấy chỉ cần dựa vào sức mạnh của người Tần, vẫn có thể phục hưng được Đại Tần sao?

Mông Cức im lặng, bây giờ thế lực của người Tần sớm đã tan rã, tuyệt đại bộ phận người Tần đã bị Hạng Vuũ, Lưu Bang lần lượt tiêu diệt, một bộ phận người Tần hàng phục Lưu Bang, một bộ phận nhỏ người Tần còn lại thì ẩn nơi sơn dã, tuy vẫn mưu đồ phục hưng Đại Tần nhưng cũng chỉ là thế cô lực mỏng, về cơ bản không có khả năng thành công.

Bách Lý Hiền lại nói:

- Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của người Tần cũng không đủ để phục hưng Đại Tần, vậy tại sao chúng ta không thể lui một bước tiến hai bước, thông qua việc hợp tác với người khác, thay đổi phương thức phục hưng Đại Tần?

- Thay đổi phương thức phục hưng Đại Tần?

Mông Cức mỉm cười nói:

- Thay đổi địa vị, biến Đại Tần thành Đại Sở sao?

Bách Lý Hiền gật gật đầu, hết sức thành khẩn nói:

- Thiên Phóng huynh, theo đệ nghĩ tên hiệu của quốc gia là Đại Tần hay Đại Sở đều không quan trọng, Hoàng đế là họ Doanh hay họ Hạng cũng không quan trọng, đối với người Tần mà nói, điều quan trọng nhất chính là pháp độ, hay là còn gọi là hệ thống canh chiến, hai điều này mới là điều quan trọng chúng ta cần theo đuổi tới cùng!

- Tử Lương huynh, xin thứ lỗi ta không tán đồng.

Mông Cức lạnh lùng lắc đầu.

Dứt lời, Mông Cức lại rút bội kiếm ra, bước nhanh về phía Bách Lý Hiền.

Bách Lý Y Thủy và Do Uyên cùng giật mình kinh hãi, vội vã đứng dậy chắn trước mặt Bách Lý Hiền, Bách Lý Hiền đẩy hai người ra, hắn biết Mông Cức chắc chắn sẽ không giết hắn, hơn nữa Mông Cức nếu như quả thật muốn giết hắn, chỉ cần dựa vào hai người là Bách Lý Y Thủy và Do Uyên chắc chắn không thể ngăn cản được, đây là hành dinh tướng quân của Mông Cức!

Quả nhiên, Mông Cức không giết Bách Lý Hiền, mà là chặt đôi chiếc chiếu cỏ phía dưới Bách Lý Hiền, sau khi chặt chiếu ra làm đôi lặng lẽ đi về chỗ của mình.

Bách Lý Hiền nghẹn ngào nói:

- Thiên Phóng huynh, huynh muốn tuyệt giao với tiểu đệ?

Mông Cức không thèm đếm xỉa đến Bách Lý Hiền, đưa tay cầm cuốn sách binh thư để trên bàn lên xem, kỳ thực trong lòng hắn lúc này rất rối loạn, còn đầu óc nào mà xem được?

Bách Lý Hiền thấy Mông Cức không đếm xỉa tới mình, đành thở dài thườn thượt, dẫn Bách Lý Y Thủy và Do Uyên đi.

Đối với Mông Cức, Bách Lý Hiền rất hiểu hắn, Mông Cức cương nghị, có chủ kiến, quyết đoán, một khi đã quyết định, tuyệt đối không dễ dàng thay đổi, hôm nay Mông Cức đã cắt chiếu, điều đó muốn nói với Bách Lý Hiền rằng mối giao tình đã cắt đứt, nếu hắn gặp lại, hai người chỉ là những người xa lạ.

Nghĩ đến đây, Bách Lý Hiền không ngăn được vẻ buồn bã.

Trong đời người, nếu không có tri âm thật cô đơn biết bao?

Bách Lý Y Thủy theo Bách Lý Hiền ra khỏi hành dinh tướng quân, hỏi:

- Đại ca, chúng ta đi như vậy sao?

- Không đi thì nên làm thế nào?

Bách Lý Hiền thở dài nói:

- Mông đại ca và đại ca đã tuyệt giao rồi.

Đôi mắt đẹp của Bách Lý Y Thủy chợt sáng lên nói:

- Đại ca, hay là chúng ta đi thăm Công chúa điện hạ đi, Tiểu muội cũng hơi nhớ Công chúa tỷ tỷ.

Công chúa điện hạ?

Bách Y Lý Thủy vô tình nói ra, Bách Lý Hiền nghe xong khẽ động lòng.

Mông thị là bộ tộc Mãn Mông Trung Lương, từ Mông Vụ, Mông Vũ, Mông Điềm, Mông Nghị đến Mông Cức, đều lấy việc phòng vệ đế quốc Đại Tần, bảo vệ con cháu Doanh thị làm nhiệm vụ cuả mình, sở dĩ Mông Cức muốn tuyệt giao với mình, đa phần là vì mình quyết định từ bỏ tư tưởng của Doanh thị kích động tới điểm yếu phòng hộ của hắn, cho nên mới cương quyết tuyệt giao vơi mình.

Như vậy, việc này có thể thông qua Công chúa điện hạ hay không?

Nếu có thể thuyết phục công chúa Doanh Trinh lấy Hạng Trang, như vậy tương lai Công chúa Đại Tần sẽ trở thành Hoàng hậu của Đại Sở, Đại Tần và Đại Sở sẽ là người một nhà, tuy hai mà một, Mông Cức muốn bảo vệ Công chúa Doanh Trinh, thì cũng nhất định phải giữ được Đại Sở, nói cho cùng, dòng huyết mạch chính của Doanh thị bây giờ chỉ còn lại có một mình Công chúa Doanh Trinh.

Bách Lý Hiền thậm chí còn nghĩ tới viễn cảnh xa hơn, nếu Hạng Trang có được thiên hạ, nhất định sẽ đăng cơ làm Hoàng đế, nếu tương lai công chúa Doanh Trinh sinh hạ Hoàng tử, hơn nữa lại có thế Tộc người Tần ủng hộ, vị Hoàng tử mang dòng máu Doanh thị này có cơ hội trở thành Hoàng đế đời thứ hai của Đại Sở hay không? Nếu quả thực như vậy, Mông Cức càng không có lý do để phản đối!

Chương 153: Vẻ đẹp trời sinh

Lâu Phiền Vương sải bước tiến vào rèm trướng của Doanh Trinh, vung tay lên, hai hồ nữ liền khom lưng lui bước ra ngoài.

Sau khi vào trướng, ánh mắt của Lâu Phiền Vương quét qua khắp người Doanh Trinh, đặc biệt dừng lại rất lâu trước cái bụng tròn lẳn phập phồng của Doanh Trinh, Doanh Trinh vì nguyên do ngồi xổm, lớp da bụng gấp lại mềm mại lăn tăn, kết quả làm cho nếp gấp da bụng càng trở nên đặc biệt.

- Công chúa điện hạ, nàng tìm Bản vương có chuyện gì?

Lâu Phiền Vương vân vê chòm râu, ánh mắt không che dấu được vẻ dục vọng, nếu không phải là Công Thúc Thuyết nhiều lần dặn dò, với tính cách của Lâu Phiền Vương trước đây, vị Công chúa mơn mởn trước mặt hắn không biết sẽ bị hắn chà đạp bao nhiều lần rồi.

- Đại vương định giam lỏng bản cung sao?

Doanh Trinh cũng không vì ánh mắt dâm dục của Lâu Phiền Vương mà e lệ, thậm chí còn cố tình phình bụng lên, dùng những ngón tay ngọc ngà nhẹ nhàng mơn trớn trên đôi má trắng như tuyết càng tăng thêm vẻ quyến rũ, khóe miệng hơi nhếch lên lộ chút vẻ mơ màng, Lâu Phiền Vương thoáng chút thất thần.

Lắc mạnh đầu, Lâu Phiền Vương mới hồi phục lại tinh thần, nói:

- Là như thế nào?

Doanh Trinh nén thở dài, vô cùng rầu rĩ nói:

- Đại vương, ngài thật sự nhẫn tâm sao?

Tim Lâu Phiền Vương bỗng đập thình thịch, trong lòng lại dâng lên ý thương tiếc, trong nháy mắt, hắn thậm chí hận không thể đem tim mình ra tặng cho nữ nhân sầu bi vô hạn trước mắt, tuy nhiên Lâu Phiền Vương dù sao cũng là một người có địa vị, hắn rất nhanh thoát ra được vẻ thất thần, bất giác lui nửa bước.

Khóe miệng Doanh Trinh nhếch lên lộ nụ cười thản nhiên, khi nàng mới chỉ có sáu tuổi, Tần Thủy Hoàng là một phương sĩ Từ Phúc nổi tiếng nhất thời đó đã từng gặp mặt nàng, Từ Phúc nói nàng có vẻ đẹp trời sinh, sau này lớn lên tất thành nguồn gốc tai họa hại nước hại dân, kết quả lời nói này làm Thủy Hoàng đế tức giận, đày Từ Phúc ra nước ngoài,, mãi mãi không được trở về Trung Nguyên.

Người đời không biết được chân tướng, còn cho rằng Từ Phúc vì Tần Thủy Hoàng đi tìm thuốc tiên.

Cái gọi là vẻ đẹp trời sinh, nói cách khác Doanh Trinh vốn không phải muốn như vậy, chỉ cần giơ tay nhấc chân thì cũng đã lộ ra vẻ phong tình, vô cùng quyến rũ, chỉ cần vô tình liếc mắt, một động tác đều khiến cho đàn ông hồn siêu phách lạc, khó kìm nổi lòng mình, như vừa rồi nàng mới vừa lộ ánh mắt ai oán đã khiến cho Lâu Phiền Vương trong lòng dấy lên sự thương tiếc.

Lâu Phiền Vương cắn nhẹ đầu lưỡi mới làm cho tinh thần tỉnh lại, trong lòng than thầm, nói:

- Công chúa điện hạ, nếu đồng ý việc hôn sự của bản vương, bản vương sẽ thả nàng về.

Doanh Trinh khẽ thở dài một tiếng, sâu kín nói:

- Đại vương chẳng lẽ không thấy sao? Bản cung sở dĩ một mình ra khỏi thành đến Lâu Phiền đại doanh, chính làm muốn xem thử Đại vương có thật là anh hùng, có đáng để bản cung gửi gắm hay không, nhưng biểu hiện của Đại vương khiến Bản cung rất thất vọng, nếu Đại vương quả thật là anh hùng sao lại uy hiếp một nữ nhân như bản cung?

Lâu Phiền Vương lại chợt thất thần suýt thốt ra một câu " Bản vương sẽ thả ngươi"

Nhưng vào đúng lúc này, lão thái giám Công Thúc Thuyết bỗng xông vào, vội vàng nói:

- Đại vương!

Lâu Phiền Vương choàng tỉnh, ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Công Thúc Thuyết nói:

- Quân sư, sao ngươi cũng đến đây?

Công Doanh Trinh ghé sát vào tai Lâu Phiền Vương nói khẽ:

- Đại vương, công chúa điện hạ có vẻ đẹp thiên phú, chỉ cần giơ tay đều có thể là mánh khóe, ngài một mình ở cùng nàng rất dễ bị cô ấy mê hoặc đánh mất tâm trí, cho nên trước khi cô ấy chưa kết hôn, tốt nhất ngài không nên ở một mình với cô ấy.

Lầu Phiền Vương thầm công nhận, vừa rồi chỉ ở cùng nàng chốc lát, mấy lần tâm trạng hắn đã rối loạn rồi.

Đối với sự xuất hiện bất ngờ của Công Thúc Thuyết, trong lòng Doanh Trinh thầm oán hận, nếu người này không phải là người Trung Nguyên, lúc ở đại trướng của Lâu Phiền Vương hắn đã cho nàng thoát thân, vừa rồi khi nhìn thấy Lâu Phiền Vương sắp đồng ý thì cái tên kia lại ở đâu xông vào, chẳng lẽ đây quả thật là ý trời? Lẽ nào nàng phải lấy kẻ ngang tàng bạo ngược này?

Tuy nhiên, Doanh Trinh đương nhiên sẽ không cam tâm rơi vào tay giặc.

Để phục hưng lại đế quốc Đại Tần, nếu quả thật phải đem thân gả cho tên vua bạo ngược kia, nàng cũng cũng đành phải đàng hoàng mà xuất giá, mà không thể bị giam lỏng thế này, bị người ta cưỡng ép lấy chồng, nói trắng ra, Doanh Trinh là người đàn bà rất mưu mô, đồng thời cũng là người đàn bà khống chế dục vọng rất mạnh, nàng tuyệt không cho phép hôn sự của mình tuột ra khỏi lòng bàn tay.

Lập tức Doanh Trinh lấy chiếc trâm từ trên tóc xuống, dùng đầu nhọn sắc dí vào chính mình.

Gáy.

Nói cho cùng, Doanh Trinh cuối cùng cũng chỉ là một tiểu nương hai mươi tuổi đầu, lấy sự lợi hại hù dọa người khác, lấy thủ đoạn mỹ nhân cũng không mê hoặc được người khác, vậy chỉ có thể học nữ nhân tầm thường lấy cái chết để uy hiếp, nếu Lâu Phiền Vương vẫn không động lòng, nói không chừng chỉ có thể kết thúc cuộc đời mình rồi, đối với cái chết, Doanh Trinh cũng không hề sợ hãi.

- Công chúa điện hạ, nàng làm gì vậy?

Công Thúc Thuyết vội hỏi:

- Mau buông cây trâm xuống.

Lâu Phiền Vương cũng hơi biến sắc nói:

- Đúng, đúng đúng, mau bỏ cây trâm xuống, đây không phải là chuyện đùa.

Doanh Trinh thản nhiên cười nói:

- Chỉ cần các ngươi thả bản cung về, bản cung sẽ bỏ cây trâm xuống.

Đây chắc chắn là điều không thể.

Lâu Phiền Vương lập tức từ chối nói:

- Trừ phi nàng và Bản vương thành thân.

Doanh Trinh thản nhiên nói:

- Bản cung vẫn giữ nguyên ý đó, chỉ cần ngài bui binh giải vây, kí hiệp ước liên minh với người Tần, bản cung lập tức lấy ngài, tuyệt đối không nuốt lời.

Lâu Phiền Vương lắc đầu nói:

- Bản vương không tin.

- Vậy ngài hãy chuẩn bị nhận cơn thịnh nộ của người Tần đi.

Bàn tay mềm mại của Doanh Trinh thoáng vung lên, cây trâm sắc nhọn đã đâm vào da gáy, một dòng máu tươi từ chiếc gáy trắng ngần như tuyết tuôn ra, Doanh Trinh lại nói: Người tần tuy chỉ có năm nghìn tráng đinh, nhưng cũng dùng hết sức lực, chí ít cung có thể giết được hai vạn Lâu Phiền tráng đinh, bộ lạc Lâu Phiền ngươi tổn thất hai vạn tráng đinh, thì đừng nói Hà Sáo, chỉ e ngay cả Thủy Thảo của Bắc Giả cũng không giữ được!

- Dừng tay.

Công Thúc Thuyết vội la lên:

- Công chúa điện hạ mau dừng tay!

Lâu Phiền Vương trong lúc nguy cấp liền nảy ra ý, bỗng trừng mắt dậm chân quát:

- Ra ngoài, ai cho ngưoi vào?

Doanh Trinh quay đầu lại theo bản năng, Lâu Phiền Vương rút đoản kiếm ra đúng lúc Doanh Trinh quay cổ lại, chỉ nghe thấy một tiếng vang nhỏ, kim trâm trong tay Doanh Trinh bị đoản kiếm của Lâu Phiền Vương đánh văng, không đợi Doanh Trinh kịp phản ứng, Lâu Phiền Vương đã bổ nhào về phía trước, vồ Doanh Trinh ngã trên chiếc đệm lông dê.

- Muốn chết? Không có chuyện đó đâu, cũng phải đợi Bản vương cho ngươi chết, bây giờ Bản vương cho ngươi chết!

Lâu Phiền Vương như con mãnh thú, tay trái nắm chặt hai tay Doanh Trinh, tay phải luồn vào sâu trong áo của Doanh Trinh.

Lâu Phiền Vương vốn cho rằng Doanh Trinh sẽ gào thét sau đó dùng sức giãy dụa.

Kết quả lại hoàn toàn không phải như vậy, Doanh Trinh không la hét cũng không giãy dụa mà rất bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Lâu Phiền Vương, động tác của Lâu Phiền Vương lập tức rơi vào thế bị kiềm hãm, từ sâu trong đáy mắt của Doanh Trinh, hắn cảm nhận rõ được sự căm hờn, đúng vậy, đó là ánh mắt căm giận.

- Hãy đến đây.

Doanh Trinh lạnh lùng thầm chí còn chủ động khoe chiếc đùi trắng ngần.

Phản ứng của Doanh Trinh hiển nhiên là ngoài dự đoán của Lâu Phiền Vương, Lâu Phiền Vương cũng chưa bao giờ gặp người đàn bà như vậy, trực giác mách bảo hắn, người đàn bà trước mặt này rất nguy hiểm, trong phút chốc, ngọn lửa dục vọng của Lâu Phiền Vương bị một gáo nước lạnh tạt vào, bao nhiêu ham muốn tắt lịm.

Thấy Lâu Phiền Vương thật sự đã hạ hỏa dục, Doanh Trinh mới rụt rè nói:

- Lâu Phiền Vương, bản cung cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu bây giờ người thả bản cung về, lui binh giải vây và kí hiệp ước liên minh với người Tần, bản cung nhất định sẽ lấy ngươi, cả đời này kiếp này sẽ tận tâm tận lực phù tá ngươi thống nhất Đại Mạc, nhập chủ Trung Nguyên.

Ngừng một lát, giọng Doanh Trinh đột nhiên chuyển sang lạnh lùng nói:

- Nếu như ngươi không thả bản cung trở về, qua đêm nay Mông Cức tướng quân sẽ biết bản cung đã gặp nạn, như vậy sáng mai người Tần của nội thành Cửu Nguyên sẽ xuất thành và quyết một phen sống mái với Lâu Phiền, ta tin rằng sau trận chiến người Lâu Phiền cũng biến mất từ Hà Sáo rồi.

- Nhưng bây giờ nàng vẫn chưa chết.

Lâu Phiền Vương lãnh đạm nói.

Doanh Trinh thản nhiên cười nói:

- Nếu thật sự bản cung muốn chết, ngươi ngăn cản được sao?

Dứt lời, Doanh Trinh làm động tác như ảo thuật từ trong ống tay áo lấy ra một viên Tịch hoàn, nói với Lâu Phiền Vương:

- Biết bên trong viên Tịch hoàn này là cái gì không?

Ngừng một lát, Doanh Trinh thản nhiên nói:

- Thiên hạ kịch độc.... Đoạn Trường Tán! Nuốt nó vào, trong khoảnh khắc thì sẽ bị thất khiếu lưu huyết mà chết!

Dứt lời, Doanh Trinh liền bỏ Tịch hoàn vào miệng ngậm.

- Đừng đừng đừng.

Lâu Phiền Vương thấy thế kinh hãi, vội la lên:

- Đừng nuốt!

Công Thúc Thuyết cũng nói:

- Công chúa điện hạ, có gì từ từ nói, ngươi đừng coi thường mạng sống của mình.

- Bản cung cũng không muốn coi thường mạng sống của mình.

Doanh Trinh vì miệng ngậm Tịch hoàn nên nói không rõ tiếng:

- Chỉ cần các người thả bản cung, thì tất cả đều dễ nói, nếu như bằng không, thì hãy đợi đón nhận cơn thịnh nộ của người Tần.

Lâu Phiền Vương, Công Thúc Thuyết không nói gì, chuyện này quả thật là có chút độc ác.

...........

Bách Lý Hiền, Bách Lý Y Thủy và Do Uyên vẻ mặt buồn bã từ trong hành dinh đi ra

Bách Lý Y Thủy vừa đi vừa oán giận nói:

- Công chúa tỷ tỷ cũng quá sơ suất, tại sao tỷ ấy có thể vào một mình Hồ doanh chứ?

Sắc mặt Bách Lý Hiền lại có chút nặng nề, Bách Lý Y Thủy chỉ lo lắng cho an nguy của Công chúa nhưng Bách Lý Hiền lại nghĩ đến vấn đề sâu xa hơn, Bách Lý Hiền và Doanh Trinh công chúa có tiếp xúc vài lần, biết Công chúa điện hạ trong có vẻ yếu đuối, kỳ thực lại là một cô gái có chủ kiến, cho nên lần này Công chúa đi Hồ Doanh chỉ e là không đơn giản như vậy.

Bách Lý Hiền không thể không lo lắng, nếu chẳng may Doanh Trinh công chúa có ý định chủ động mượn người Hồ phục hưng Đại Tần, như vậy người Tần của Cửu Nguyên có thể liên minh với người Lâu Phiền, người Bạch Dương, người Lâm Hồ, lúc đó Hạng Trang lại mang quân Sở tiến vào Cửu Nguyên thì có khả năng người Tần và người Hồ sẽ hợp lại tấn công!

Chương 154: Tiêu Hà trúng kế

Điều mà Bách Lý Hiền lo lắng liền nhanh chóng trở thành sự thật.

Ngay khi ba người chuẩn bị đi thông đêm ra khỏi thành để gặp Bách Lý Mậu, cửa phía Đông đột nhiên có động, khi bọn họ nhanh chóng đuổi đến đó, vừa lúc cánh cửa thành mở ra, hơn hai mươi kỵ binh Hồ cưỡi ngựa hộ tống quanh công chúa Doanh Trinh ra ngoài thành nghênh ngang tiến đến. Thấy cảnh này, Bách Lý Hiền lập tức lo, tình hình quá bất lợi!

Bách Lý Y Thủy tiến lên phía trước vẫy tay nói:

- Công chúa tỷ tỷ, công chúa tỷ tỷ?

Không đợi Bách Lý Y Thủy tới gần, hai kỵ binh Hồ liền rút kiếm ngăn lại.

- Bách Lý muội muội?

Công chúa Doanh Trinh vội vàng xoay người xuống ngựa, ra lệnh cho người Hồ thu kiếm.

Thấy Bách Lý Y Thủy, công chúa Doanh Trinh tựa như cũng rất vui, nụ cười trên mặt cũng xinh tươi tự nhiên, không giống như đang giả vờ.

Hai Hồ nhân nhất nhất nghe theo công chúa Doanh Trinh, điều này làm tâm trạng Bách Lý Hiền càng nặng nề hơn. Những Hồ nhân này xưa nay vốn kiệt ngạo bất tuân (bướng bỉnh không chịu phục tùng), dựa vào đâu mà họ lại ngoan ngoãn thuận theo công chúa như vậy?

- Công chúa tỷ tỷ, tiểu muội vừa rồi còn lo lắng thay cho người đó.

Bách Lý Y Thủy suy nghĩ vô cùng đơn giản, ngay lập tức kéo tay Doanh Trinh nói liên hồi.

- Tỷ có thể bình an vô sự trở về từ doanh trại quân Hồ, thật là quá tốt rồi.

- Tiểu Hồ nhân lại dám làm khó bản cung sao?

Công chúa Doanh Trinh thản nhiên cười, lại nói:

- Tử Xuyên muội muội, đêm nay muội cũng dừng ở dịch quán, đến hành dinh của tỷ, cùng tỷ hàn huyên thâu đêm nhé?

- Được mà, được mà.

Bách Lý Y Thủy gật đầu lia lịa nói.

- Tiểu muội thích nhất ôm tỷ tỷ ngủ.

Đang khi nói chuyện, Bách Lý Hiền và Do Uyên đã tiến đến, hành lễ với công chúa Doanh Trinh. Doanh Trinh lạnh nhạt đáp lễ.

Không lâu sau, Mông Cức cũng dẫn theo thân binh chạy tới.

Thấy công chúa Danh Trinh bên người có hơn hai mươi Hồ nhân đi theo bảo vệ, Mông Cước cũng không tránh khỏi có chút kinh ngạc, tuy nhiên vẫn tiến lên phía trước cung kính hành lễ với công chúa, công chúa cũng trịnh trọng đáp lễ, rồi nói với anh ta:

- Mông Cước tướng quân, bản cung hôm nay mệt rồi, muốn nghỉ ngơi trước, có việc gì ngày mai hãy nói được không?

Mông Cức gật gật đầu, ngay sau đó ngẩng đầu nói lớn:

- Người đâu, đưa Điện hạ hồi hành dinh!

Mông Cức vừa ra lệnh, mười thân binh có dư liền thổi lạt hùng dũng tiến đến, không ngờ hơn hai mươi Hồ nhân kia lại cùng đồng loạt rút kiếm khỏi vỏ, trông như đang quyết bảo vệ công chúa Doanh Trinh trước đại địch. Mông Cước nhíu mày. Chính trong lúc này, công chúa Doanh Trinh lại nói:

- Tướng quân, những dũng sĩ Lâu Phiền này không có ác ý, họ chỉ hộ tống bản cung hồi hành dinh thôi.

Mông Cức đành giơ tay lên, hơn mười thân binh liền lui lại về hai bên.

Ngay sau đó công chúa Doanh Trinh liền nắm bàn tay nhỏ nhắn của Bách Lý Y Thủy, khi hơn hai mươi Hồ nhân vây quanh đã đi xa, Mông Cước cũng liền dẫn đội thân binh đi, từ đầu đến cuối đều không hề để ý tới Bách Lý Hiền. Truyện được copy tại

Bách Lý Hiền chỉ có thể miễn cưỡng lắc đầu cười gượng tâm thì nghĩ Mông Cước thật đúng là chỉ biết có binh đao thôi.

Nhìn bầu trời âm u, hỏi Bách Lý Hiền:

- Đại ca Bách Lý, bây giờ làm sao đây? Ra khỏi thành cùng Tử Minh hội hợp hay là lưu lại chờ tiểu muội cùng đi?

Bách Lý Hiền chỉ thoáng trầm ngâm, liền quyết định:

- Như vậy đi, đệ ra khỏi thành trước tìm Tử Minh, bảo hắn lập tức quay về phía Nam báo tin cho Thượng Tướng Quân, nói rằng tình thế thành Cửu Nguyên có biến, đại quân không nên tiếp tục lên Bắc, cũng xin Thượng Tướng Quân dẫn thêm một đội quân tinh nhuệ Bắc thượng phối hợp chúng ta tuy cơ hành sự thì đại sự mới có thể thành.

Bách Lý Hiền đã ngửi thấy hơi thở khác thường ở đây.

Công chúa Doanh Trinh cô độc đến doanh trại quân Hồ, hiện tại lại được người Lâu Phiền hộ tống về thành? Tình hình như vậy dù nhìn thế nào cũng không thấy bình thường, nếu nói trong đây không có chuyện gì, Bách Lý Hiện tuyệt nhiên sẽ không tin!

Còn như công chúa và người Lâu Phiền có phát sinh vướng mắc gì? Cũng không khó đoán được, rất có khả năng chính là công chúa chuẩn bị được gả cho Lâu Phiền Vương.

Bách Lý Hiền học vấn uyên thâm, cũng đã đọc qua nhân thuật, biết công chúa Doanh Trinh có vẻ đẹp trời sinh, càng hiểu công chúa rất giỏi mưu lược, đồng thời cũng là nữ nhân có tham vọng rất lớn, cho nên nàng sẽ chủ động cầu thân với Lâu Phiền Vương, đó tuyệt nhiên không phải chuyện lạ, bởi vì ở Hà Sáo, Lâu Phiền nhân quả thật là một lực lượng có quyền được quyết định.

Nếu công chúa Doanh Trinh có thể thông qua Lâu Phiền Vương mà nắm được toàn bộ bộ lạc Lâu Phiền trong tay, rồi nhờ sức mạnh của bộ lạc Lâu Phiền thu nạp bộ lạc Bạch Dương và bộ lạc Lâm Hồ, lại thêm năm ngàn thiết kỵ Đại Tần cùng ba vạn lão Tần nhân, ngay lập tức có thể tạo thành một lực lượng hung mạnh không thể coi thường, Bắc cự Hung Nô, Nam kháng Đại Hán cũng không phải không có khả năng.

Trên thực tế, lịch sử Hà Sáo cũng đã ghi lại Hồ nhân vì nguyên nhân thần bí nào đó mà liên hợp lại, còn như có có phải bởi công chúa Đại Tần có là sợi để xe chỉ luồn kim bên trong hay không thì không biết cũng rõ, chẳng qua, Hồ nhân ở Hà Sáo gặp phải kết quả mâu thuẫn thảo nguyên kiêu hùng vẫn là bị người Hung Nô nghiền nát.

Mà Hồ nhân ở Hà Sáo hang phục lão Tần nhân lại là sức mạnh khuyến khích người Hung Nô, kết quả là xuất hiện sự bao vây Bạch Đăng, Lưu Bang lão nhân trực tiếp chịu ảnh hưởng mâu thuẫn mà sợ chết khiếp, mong sao Bà Rịa đưa nữ nhi và hòa hiếu kết giao đến.

Bách Lý Hiền cũng không biết những việc này, nhưng anh ta biết, mọt khi Hồ nhân ở Hà Sáo kết minh với lão Tần nhân, thì đối với Hạng Trang và bắc thượng quân Sở mà nói, chính là đại họa! Bởi vì có quân Sở tham gia, sẽ làm cục diện của Hà Sáo trở nên phức tạp, công chúa Doanh Trinh tuyệt đối sẽ không cho phép Hạng Trang và quân Sở gây trở ngại kế hoạch lớn phục hưng của nàng.

Cho nên, Bách Lý Hiền phải ngăn cản chuyện này, không để nó xảy ra.

Nói cho cùng, tư tưởng của Bách Lý Hiền về bản chất khác với Mông Cước, Mông Cước là hậu duệ của Mông Thị, xưa nay tự cho mình là người bảo vệ đế quốc Đại Tần và gia tộc Doanh Thị. Có thể Bách Lý Hiền chỉ tin tưởng và chấp hành phpas lệnh đại Tần và hệ thống canh chiến. Cho nên, anh ta càng tin tưởng Hạng Trang có thể giết được Thống soái trên chiến trường mà không phải cần đến tâm kế thâm sâu của công chúa Doanh Trinh.

Lúc này, Lưu Bang cũng đã dẫn theo đại quân trở lại Hàm Dương.

Bởi vì quân lương thiếu thốn, Lưu Bang chỉ phái Chu Bột dẫn hai vạn tinh binh nhằm hướng Bắc đuổi giết quân Sở, hơn mười vạn đại quân còn lại được cử đến các đồn điền quanh Hàm Dương. Còn hai vạn tinh binh của Chu Bột, so với việc nói là đi truy sát, chẳng thà nói là đi do thám quân Sở thì thỏa đáng hơn. Chuyện cho tới hiện tại, Lưu Bang cũng chỉ có thể giương mắt nhìn Hạng Trang dẫn quân bắc thượng Hà Sáo.

Trong Trường Lạc cung, Lưu Bang đang ôm Thích phu nhân ngủ say vô tư lự, Tiêu Hà mấy lần cầu kiến nhưng đều bị phớt lờ.

Nói thật, khi Lưu Bang trớ lại Hàm Dương nhìn thấy Trường Lạc cung thì trong lòng có chút hoảng. Giật mình vừa vì Tiêu Hà rầm rộ tu sửa cho y tòa cung điện xa hoa như vậy, lại kinh ngạc vì Hạng Trang không ngờ lại không tiêu hủy tòa cung điện này. Phải biết rằng trước lúc Hạng Võ tiến đến Hàm Dương đã đốt hết toàn bộ Tần Vương cung.

Ở Trường Lạc cung mấy tháng, Lưu Bang đã vui vẻ đến hỏng người.

So với khi ở huyện Bái, vẫn có phần ăn gió ngủ đường như thời chinh chiến. Ở trong Trường Lạc cung như chốn bồng lai, có đôi khi Lưu Bang thực sự cảm thấy hơn nửa đời người sống thật uổng phí, trong long cũng thầm quyết định, nhân lúc vẫn còn mười mấy năm, cũng nên hưởng thụ cuộc sống hoan lạc, còn những việc như đánh giặc hay gì gì đó thì giao cho Chu Bột và Quán Anh làm là được.

Tiêu Hà lại cầu kiến, Thích phu nhân rốt cục không đành lòng, nhẹ nhàng

Lưu Bang lúc này mới uể oải ngồi dậy, rời khỏi chiếc áo ngủ của Thích phu nhân, ra khỏi phòng ngủ.

Tiêu Hà vội vàng thi hành nghi lễ do chính mình đặt ra với Lưu Bang, cúi đầu bái lạy, hô to ba tiếng vạn tuế, sau đó lui về phía bên phải.

Lễ này cũng là do Tiêu Hà định ra theo nghi lễ thời Tần, dựa theo quy chế này, trước kia theo Lưu Bang vào sinh ra tử, xưng huynh gọi đệ thi hành những lễ này với Lưu Bang. Lưu Bang tỏ vẻ được tôn sùng như là Đại vương, khi huynh đệ lần đầu tiên quỳ gối dưới chân mình, trong lòng y thấy thật sảng khoái, thực sự là không thể diễn tả bằng lời.

- Thừa tướng. Mới sang sớm đã có chuyện gì vậy?

Lưu Bang ho một tiếng, uể oải hỏi Tiêu Hà.

Tiêu Hà khom người đáp:

- Đại vương, toàn bộ lương thực trong kho đã được lấy ra hết, đã được phân phát tới các huyện và các bộ Giáo Úy. Song thần nghĩ, vẫn nên cử ban giám sát có năng lực cao giám sát để tránh đại đa số các tướng sĩ vì đói mà hấp tấp, đem những quân lương đó như lương thực mà ăn luôn.

Lưu Bang mất hứng nói:

- Ngươi là Thừa tướng, việc này ngươi quyết định không phải là được rồi sao?"

Tiêu Hà nhanh chóng trả lời:

- Thần to gan mới sáng sớm đã quấy nhiêu giấc mộng đẹp của Đại vương, nhưng vì một việc quan trọng khác nữa.

Nói đến đay dừng lại một chút, Tiêu Hà lại nói:

- Thần sang chọn sáu quy định của Đại Tần, lại tham khảo thêm học thuyết vô vi cùng các thuật của Hoàng Lão, định ra " Chín mươi chương luật sơ thảo". Xin Đại vương bớt chút thời gian xem qua.

Dứt lời, Tiêu Hà quay đầu lại vẫy tay một cái, lập tức có hai tiểu thái giám khiêng hai đầu bàn lên, trên bàn gỗ bày phải tới mấy chục quyển sách.

Lưu Bang vừa thấy lập tức nhức đầu, chau mày nói:

- Cứ để lại đây đi, Quả nhân sẽ xem sau.

Khi Tiêu Hà muốn khuyên thêm vài câu thì Lưu Bang đã quay người đi, bất đắc dĩ, Tiêu Hà đành phải cúi người xin cáo lui.

Du Bình, hai vạn quân Sở thẳng tiến lên phương Bắc theo đường thẳng dài vô tận.

Trong tiếng vó ngực dồn dập, Cao Sơ phi ngựa tới trước mặt Hạng Trang, thở dồn chắp tay thi lễ trên lưng ngựa nói:

- Thượng Tướng Quân, quân Hán truy binh đuổi tới Trường Thành của Chiêu Tương Vương, vốn không hề đuổi theo hướng bắc.

- Đây cũng là chuyện nằm trong dự kiến.

Hạng Trang nói xong,

Quan Trung liên tục gặp binh tai, dân chúng thực không có kết quả tốt, lương thực vụ chime cũng bị quân Sở thu hoạch gấp, quân Hán không có lương thực, lấy cái gì mà đuổi?

Bắt đầu từ hiện tại, quân Sở nếu không còn lo truy binh phía sau nữa, bất quá tình thế thành Cửu Nguyên như thế nào vẫn là ẩn số chưa biết, cũng không biết Bách Lý Hiền có thuyêt phục được Mông Cức hay không? Nếu không thuyết phục được, chỉ sợ sau khi tới thành rồi sẽ tránh không được một hồi binh đao với lão Tần nhân.

Có câu nói nên nói thế nào trong trường hợp này? "Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến".

Hạng Trang chính lúc đang lo lắng về thành Cửu Nguyên, tiền phương liền truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Bách Lý Mậu đã trở gấp rút về với dáng vẻ mệt mỏi phong trần. Còn cách khá xa, Bách Lý Mậu đã hô to:

- Thượng Tướng Quân, đại ca của ta nói tình thế thành Cửu Nguyên có biến, đại quân không thể tái Bắc thượng...

Hạng Trang nghe vậy ngay lập tức thấy lòng nặng nề, liền giơ tay phải lên quát to:

- Truyền lệnh toàn quân, dừng lại!

- Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân dừng lại!

Tấn Tương hô to lại lời của Hạng Trang, hơn mười than binh đi theo đều giơ tù và và sừng trâu lên thổi, những tiếng kèn thê lương trầm thấp vang lên, trong tiếng kèn vang mãi không ngừng, dọc theo đường thẳng hướng theo phương Bắc xa xôi mà cùng nhau ngừng lại!

Chương 155: Thông gia

Hạng Trang xoay người xuống ngựa, ngăn cản Bách Lý Mậu đang định thi lễ, nói:

- Tử Minh, rốt cuộc sao lại thế này?

Bách Lý Mậu cười khổ nói:

- Cụ thể vì sao lại như vậy, mạt tướng cũng không rõ lắm, tuy nhiên, Tử Minh chính là nói như vậy.

Vũ Thiệp nhíu mày hỏi:

- Sao lại chỉ có mình ngươi quay trở về? Do Uyên, đại ca và tiểu muội của ngươi đâu?

Vũ Thiệp rõ ràng vẫn không tin lời của lão Tần nhân này.

Bách Lý Mậu lãnh đạm nói:

- Bọn họ còn đang ở thành Cửu Nguyên.

Vũ Thiệp không có thiện cảm tốt với Bách Lý Mậu.

Trong lúc nói chuyện, Hoàn Sở, Quý Bố, Điền Hoành, Tiêu Khai, Cao Sơ, còn có đại tướng Bàng Ngọc cũng đều đã tới.

Trước đó không lâu, Hạng Trang đã tiến hành sắp xếp lại, trong đó đoàn quân sẽ chia thành ba cánh quan tả, hữu và trung, cũng giao phó Tiêu Khai là chủ tướng của cánh quân tả, Bàng Ngọc là chủ tướng cánh quân trung, còn Điền Hoành là chủ tướng hữu quân, Cao Sơ là chủ tướng của than nhân, chuyên về việc Thống soái tinh nhuệ nhất hai ngàn lão binh quân Sở!

Lão Tần Nhân phần lớn là quân của Bàng Ngọc.

Sau lần chỉnh biên, Hoàn Sở và Quý Bố đã không còn binh quyền.

Đương nhiên, trên danh nghĩa thì Hoàn Sở và Quý Bố là phó tướng quân và mạt tướng quân đứng sau Hạng Trang. Nếu Hạng Trang không có mặt, theo lý thì Tiêu Khai, Điền Hoành, Cao Sơ và cả Bàng Ngọc đều phải nghe theo lệnh của hai người họ. Nhưng sự thật thì không phải như vậy, nếu Hạng Trang không có mặt, các quân sĩ binh lính cũng chỉ nghe theo quân sư Úy Liêu, chứ không phải phó tướng quân Hoàn Sở hay mạt tướng quân Quý Bố.

Ngay sau đó Hạng Trang tóm tắt lại tin tức của Bách Lý Mậu, chư tướng nghe xong vẻ mặt mỗi người mỗi khác.

Hoàn Sở và Quý Bố rõ ràng là không tin. Điền Hoành và Tiêu Khai vẻ mặt rất tự nhiên, dễ nhận thấy họ không hề lưu tâm tới việc này.

Cao Sơ và Bàng Ngọc thì lộ vẻ lo lắng, rõ ràng hai người họ đều cảm thấy hành trình đến thành Cửu Nguyên sợ rằng không thuận lợi như dự đoán, làm không tốt sẽ hại lão Tần nhân thành Cửu Nguyên, đương nhiên, là lão binh đã từng tham gia vào trận chiến Cự Lộc của quân Sở, Cao Sơ cũng không coi quân Tần là gì, cho dù đó là bức tường thành hùng hậu vững mạnh.

Quý Bố nói:

- Thượng Tướng Quân, Bách Lý Hiền không thể tin, chúng ta cần phải tiếp tục đi lên phía Bắc.

- Đúng vậy.

Hoàn Sở cũng lớn tiếng phụ họa.

- Lão Tần nhân thành Cửu Nguyên muốn hàng thì hàng, không muốn hàng thì diệt chúng là xong, chẳng phải có hơn năm ngàn kỵ binh sao? Lúc trước ở Cự Lộc, năm mươi ngàn người chúng ta diệt hai trăm ngàn quân của chúng, chẳng lẽ còn đánh không lại năm ngàn người? Hừ!

Bách Lý Mậu không kìm nổi mắt lộ sự oán trách, những lời này của Hoàn Sở khiến anh ta nghe mà thấy khó chịu.

Nếu không phải ngại vì vừa xin đến góp sức, Bách Lý Mậu thật muốn đấu với Hoàn Sở, hai người đường đường chính chính chọn, xem xem cuối cùng thì lão Tần nhân lợi hại hay Sở nhân thắng.

- Đủ rồi!

Hạng Trang đành phải cắt ngang lời Hoàn Sở.

Ngay sau đó Hạng Trang lại dặn dò Tấn Tương:

- Tấn Tương, ngươi gọi Tề Mãi tới đây.

- Vâng!

Tấn Tương vâng lệnh đi ngay, chưa đến thời gian dung nửa chén trà liền dẫn Tề Mãi tới.

Nhìn thấy Hạng Trang, Úy Liêu, còn có rất nhiều đại tướng quân Sở đêu đang ở đây, Tần Mãi không khỏi có chút giật mình, liền vội vàng chắp tay cúi đầu hành lễ. Cho đến hiện tại, Tề Mão vẫn là thân phận tù nhân, tuy rằng việc ăn, mặc, ở, đi lại, quân Sở đều không ngược đãi, thậm chí việc giam giữu cũng không nghiêm ngặt, nhưng Tề Mãi cũng tuyệt không dám có chút lòng phản.

Hạng Trang gọi Tề Mão đến bên, dặn dò cẩn thận, Tề Mão gật đầu lia lịa, vâng lệnh mà đi.

Hạng Trang quay lại phía các tướng sĩ, đầu tiên là nói với Bàng Ngọc:

- Bàng Ngọc, ngươi chọn ra năm trăm quân tinh nhuệ, cùng bản tướng bắc thượng thành Cửu Nguyên!

- Hả? Bắc thượng Cửu Nguyên?

- Thượng Tướng Quân, việc này không được!

- Đúng vậy, việc này quá nguy hiểm!

- Ngọ nhỡ đây là bẫy do Bách Lý Hiền vaflaox Tần nhân thành Cửu Nguyên bày ra thì sao?

Chư tướng đều khuyên can. Hoàn Sở, Quý Bố càng không chút che dấu nghi ngờ Bách Lý Hiền. Bàng Ngọc cũng không để ý những người này, liền vâng lệnh, lập tức xoay người nghênh ngang đi.

- Đủ rồi, ý ta đã quyết.

Hạng Trang kiên quyết nói.

- Các ngươi không cần khuyên nữa.

Dứt lời, Hạng Trang lại nói với Hoàn Sở và Quý Bố:

- Hoàn Sở, Quý Bố, hai vị tướng quân cùng bản tướng bắc thượng, các chư tướng còn lại lãnh binh đóng quân, không có hiệu lệnh không được manh động!

Hoàn Sở và Quý Bố lập tức không dám nói gì thêm, khúm núm vâng lệnh.

Các chư tướng còn lại cũng đều nhận lệnh đi. Cao Sơ ban đầu còn định xin theo Hạng Trang bắc thượng giết giặc, nhưng ngẫm nghĩ thì đành giữ lại trong bụng, sau đó không nói tiếng nào mà đi. Là tâm phúc đáng tin đi theo Hạng Trang từ khi Giang Đông khởi binh, Cao ơ đương nhiên biế nguyên nhân Hạng Trang để anh ta lưu lại.

Đợi các chư tướng dx đi hết, Hạng Trang mới nói với Úy Liêu:

- Quân sư, bên này đành nhờ ngài.

- Việc ở đây Thượng Tướng Quân có thể yên tâm, chỉ cần có lão thần cùng tướng quân Cao Sơ ở đây, dám chắc sẽ không có chuyện gì.

Úy Liêu nói xong ngừng một chút, lại lo lắng mà rằng:

- Nhưng thật ra thành Cửu Nguyên bên đó, cũng không biết xảy ra chuyện gì, Thượng Tướng Quân chỉ dẫn năm tẳm lính tinh nhuệ bắc thượng, vẫn nên chú ý cẩn thận.

Hạng Trang thản nhiên nói:

- Quân sư yên tâm, người có thể giết Hạng trang này vẫn chưa sinh ra đâu.

Úy Liêu vui vẻ gật đầu. Ông ta thích nhất chính là sự tự tin trong người Hạng Trang, dù việc có khó đến đâu, có Hạng Trang thì nhất định có thể giải quyết dễ dàng, dù cục diện có phức tạp bao nhiêu, có Hạng Trang liền trở nên đơn giản. Tế cục thành Cửu Nguyên có kiên cố đến đâu, có hung hiểm thế nào, chỉ sợ cũng không làm khó được Hạng Trang.

Thành Cửu Nguyên, dinh tướng quân.

Mông Cức kinh ngạc nhìn công chúa Doanh Trinh, nói khó tin:

- Công chúa điện hạ sẽ kết thân cùng Lâu Phiền Vương?

- Sao?

Doanh Trinh thản nhiên liếc mắt nhìn Mông Cước, nói:

- Mông Cước tướng quân không đồng ý việc bản cung kết than với Hồ nhân?

- Ồ… Không, đương nhiên là không, mạt tướng tuyệt đối không có ý này.

Mông Cước vội vàng phủ nhận. Là di tộc của Đại Tần, anh ta sao dám thay công chúa Doanh Trinh làm chủ?

- Ôi…

Công chúa Doanh Trinh thở dài, nói nhỏ:

- Bản cung làm sao lạ nguyên kết thân với Lâu Phiền Vương? Chỉ có điều bản cung nếu không cùng Lâu Phiền Vương kết than, sợ rằng lão Tần nhân trong thành sẽ cùng người Hồ quyết trận sống còn. Vì sự an nguy của ba vạn lão Tần nhân trong thành, bản cung sao lại tiếc hy sinh thân liễu mỏng manh?

Mông Cức im lặng, trong lòng tràn đầy sự xấu hổ nhục nhã.

Người Hồ ngoài thành Cửu Nguyên quả thực đã lui binh, Mông Cức vốn còn cảm thấy khó hiểu, không ngờ đúng là nguyên nhân này!

Thân là di tộc của Đại Tần, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn công chúa điện hạ dung than đánh đổi. Thân là nam nhi đầy nhiệt huyết, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn một người con gái vì cứu người dân trong thành Cửu Nguyên mà hy sinh thân mình. Điều này làm người luôn luôn tự đề cao như Mông Cước sao có thể chấp nhận? Giờ khắc này, Mông Cức thật sự muốn thắt cổ.

- Công chúa!

Mông Cức qùy gối, nói với vẻ đau thương:

- Mạt tướng xin người thu hồi mệnh lệnh!

Ngừng một lát, mông Cức lạ nói:

- Mạt tướng nguyện cùng năm ngàn quân sĩ Đại Tần trong thành Cửu Nguyên cùng người Hồ quyết chận chiến sinh tử cũng tuyệt đối sẽ không dương mắt nhìn công chúa điện hạ phải chịu nhục!

- Tướng quân không nên coi nhẹ mạng sống. Bạn đang đọc chuyện tại

Công chúa Doanh Trinh tiến lên hai bước, nhẹ nhàng nâng Mông Cước dậy, lại nói:

- Sự an nguy của lão Tần nhân phụ thuộc vào tướng quân, còn có cả trọng trách phục hưng Đế quốc Đại Tần cũng cần có tướng quân. Còn về chuyện kết than của bản cung với Lâu Phiền Vương, chỉ cần bộ lạc Lâu Phiền có thể trở thành trợ lực phục hưng Đại Tần, làm sao không phải là chuyện hay?

Mông Cức nghe vậy thì im lặng, trong lòng thầm nghĩ xem ra công chúa điện hạ đã quyết định sẽ kết thân cùng Lâu Phiền Vương.

Nhưng nghĩ lại, công chúa điện hạ đã quyết định như vậy cũng hợp tình hợp lý, dù sao thực lực lão Tần nhân trong thành Cửu Nguyên hiện giờ cũng không khác gì liều mạng, lão Tần nhân phía Nam lại ở xa ngàn dặm, có thể nghe theo chỉ lệnh của công chúa hay không lại không rõ có bao nhiêu, cho nên việc công chúa điện hạ vì phục hưng Đại Tần mà mượn sức mạnh của người Hồ cũng có thể hiểu được.

Chẳng qua, vì để có được sự trợ lức của người Hồ mà phải hy sinh hạnh phúc cả đời của mình, cái giá phải trả này quả thật không hề nhỏ.

Doanh Trinh lại thở dài một tiếng, nói nhỏ:

- Mông Cước tướng quân, cha mẹ ta đều đã quy tiên, bên mẫu thân cũng không còn ai, vậy nên phải nhờ tướng quân thay bản cung thu xếp giúp. Bản cung và Lâu Phiền Vương đã ước định, trưa ngày mốt Lâu Phiền Vương sẽ phái người đến đón dâu, khi đó bản cung sẽ xuất giá…

Mông Cức chắp tay thở dài, cúi người vâng lệnh.

Doanh Trinh ngẫm nghĩ một chút, lại dặn dò thêm:

- Còn nữa, Mông Cước tướng quân, để tránh những phiền toái không cần thiết, việc cưới hỏi của bản cung và Lâu Phiền Vương, trước hết không cần làm lớn, có được không?

Mông cước cung kính trả lời:

- Mạt tướng lo liệu được.

- Vậy ngài cũng bận, bản cung xin cáo từ.

Doanh Trinh lại thở dài, quay người đi ra.

Dịch quán thành Cửu Nguyên.

Bách Lý Hiền gõ nhịp nói:

- Không ngoài sở liệu của ta, công chúa điện hạ quả nhiên muốn lấy Lâu Phiền Vương!

- Đại ca mau nghĩ cách đi.

Bách Lý Y Thủy đẩy đẩy cánh tay của Bách Lý Hiền, đau thương nói:

- Nhất định không được gả công chúa tỷ tỷ cho lão người Hồ dơ bẩn. Xin người đó, đại ca.

Do Uyên cũng nói:

- Công chúa của lão Tần nhân chúng ta sao lại cs thể gả cho bọn chúng chứ?

Bách Lý Hiền nói:

- Tiểu muội, Tử Xuyên, các ngươi yên tâm, công chúa đó sẽ không thể gả cho người Hồ!

Về công về tư, Bách Lý Hiền cũng sẽ không để công chúa Doanh Trinh phải gả cho Lâu Phiền Vương, bởi vì nói rộng, một khi công chúa Doanh Trinh cùng Lâu Phiền Vương kết thân sẽ thành sự uy hiếp trí mạng đối với quân Sở ở Hà Sáo, còn nói hẹp, một khi công chúa Doanh Trinh thật sự được gả cho Lâu Phiền Vương, tất cả lão Tần nhân đều cảm thấy nhục nhã!

Tuy nhiên, nếu muốn ngăn cản cuộc hôn nhân đã định này, chỉ dựa vào ba người bọn họ thì không thể được.

Cho nên, lúc này ba người Bách Lý Hiền chỉ có thể chờ Hạng Trang dẫn quân tinh nhuệ tới.

Ngay lập tức Bách Lý Y Thủy dặn dò Do Uyên:

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, những lính tinh nhuệ do Thượng Tướng Quân phái đến chậm nhất đêm mai nhất định sẽ đuổi tới ngoài thành Cửu Nguyên, muội phải nghĩ cách ra khỏi thành, tiếp ứng từ phía Nam!

- Dạ!

Do Uyên nhận lời, lưng mang cung, thu thanh kiếm dài hùng hổ đi.

Bách Lý Hiền lại quay qua nói với Bách Lý Y Thủy:

- Tiểu muội, mấy ngày này muội hãy đến hầu chuyện cùng công chúa điện hạ, giải sầu cùng nàng, đồng thời để ý kỹ những người Hồ bên cạnh nàng. Quan trọng nhất vẫn là nhất định phải biết rõ được Lâu Phiền Vương khi nào thì phái người đến đón dâu. Chỉ có nắm chắc được ngày đón dâu, đại ca mới có thể bố trí tốt được.

- Ừm, tiểu muội biết rồi.

Bách Lý Y Thủy gật đầu rồi cũng đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau