SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Chạy nước rút

Sắc trời vừa hửng sáng, trong thành Lạc Dương liền vang lên những hồi tù và kéo dài không dứt.

Lập tức từng đội "quân Hán" mặc áo giáp tươi mới cuồn cuộn không ngừng tuôn ra ngoài thành qua cổng phía tây đã bị phá dỡ. Đây đương nhiên đây chẳng phải là quân Hán chính hiệu, mà chỉ là những quân Sở mặc áo giáp của quân Hán mà thôi, về màu sắc của chiến bào thì Hạng Trang căn bản cũng không thèm để ý, hơn nữa hắn cũng chẳng có thời gian để nhuộm hết hai mươi ngàn bộ chiến bào của đại quân thành màu vàng.

Trải qua trọn một đêm huấn luyện với cường độ cao, hai mươi ngàn tráng đinh cuối cùng cũng ra dáng được một chút.

Muốn nâng cao năng lực chiến đấu là chuyện không tưởng, nhưng chí ít thì hành quân, xắp xếp đội hình cũng có vẻ ngon lành lắm rồi.

Hơn hai mươi ngàn đại quân, xếp thành năm cánh quân, hùng hồn bước ra cổng tây thành Lạc Dương, rồi men theo đường bộ cuộn cuộn tiến thẳng về hướng quan ải Hàm Cốc cách đó ba trăm dặm mà đi.

Theo sát ngay phía sau hai mươi ngàn tráng đinh mà ra khỏi thành, là một đội xe Tỉnh lan (một loại xe công thành) cao ngất trời mây.

Hơn hai mươi cỗ xe Tỉnh lan cao chừng tám trượng, trên đỉnh có vọng lâu lớn, vọng lâu chia làm ba tầng, mỗi tầng có thể chứa được tới năm mươi người. Ở giữa là một ngọn tháp thon dài, phía trước tháp và hai bên sườn trái phải đều là những tấm gỗ dày, mặt ngoài bịt da trâu, bên trong tháp là các bậc thang gấp khúc đi lên. Phía dưới đáy là là hai dãy hai mươi cái ròng rọc lớn ở hai bên trái phải.

Mỗi cỗ xe Tỉnh lan phải nặng đến vài chục ngàn cân, phải cần đến sức kéo của hai trăm tù binh Hán mới có thể tiến tới phía trước mà đi.

Theo sát phía sau Tỉnh lan là hơn hai mươi cái thang, nếu so với Tỉnh lan thì thang thấp và nhẹ hơn nhiều, chỉ cần năm mươi tù binh là có thể kéo đi được.

Phía sau thang là xe công thành.

Loại xe công thành mà Công Thâu Xa thiết kế, về chỉnh thể chính là một khung gỗ hình tháp rỗng ruột, bên trong tháp là một khúc cây thật lớn (còn gọi là đụng mộc) nặng đến vài chục ngàn cân được treo bằng xích sắt. Trên đầu nhọn của đụng mộc có lắp một đầu chùy đúc bằng thép, có thể dễ dàng đụng vỡ những cổng thành thông thường, ngay cả những cổng thành được bọc sắt cũng chẳng chịu nổi vài lần đụng.

Phần dưới đáy của xe công thành cũng lắp mấy chục bánh ròng ròng, để có thể kéo đi.

Theo sát ngay phía sau xe công thành mà ra là ba ngàn thân binh của Hạng Trang, quân Sở tinh nhuệ chính hiệu!

Xuất phát cùng với đám thân binh còn có tám trăm thợ thủ công của Công Thâu Xa và mấy trăm thợ rèn bị bắt tới.

Đối với Hạng Trang mà nói, thì số thợ thủ công này chẳng khác gì bảo bối quý giá, chỉ cần có được một hậu phương vững chãi thì bọn họ có thể phát huy tác dụng khôn lường!

Nhất là Công Thâu Xa, y không chỉ là hậu duệ của sư tổ nghề thủ công Công Thâu Ban, mà còn là nhân vật lớn đương đại của Mặc gia.

Tuy nhiên rất đáng tiếc, bởi vì Mặc gia đặt ra những quy củ quá mức nghiêm khắc, khiến cho tín đồ ngày càng thưa thớt, đến cuối thời kỳ chiến quốc, Mặc gia đã không còn hưng thịnh được như thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc nữa rồi. Cho đến nay, toàn bộ Mặc gia chỉ còn lại hai cha con Công Thâu Xa, có thể nói Mặc gia chỉ còn có danh tiếng mà thôi, thực tế đã suy vong rồi.

Hạng Trang cưỡi ngựa Ô Truy, lưng đeo hoành đao, uy phong lầm lẫm bước ra cổng tây thành Lạc Dương. Đến ngày hôm nay, vết thương trên vai trái của hắn rốt cuộc đã gần như lành hẳn, chỉ có điều, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ thì Hạng Trang tuyệt không có ý định dẫn đầu sỹ tốt, xung phong lâm trận. Về căn bản, thì Hạng Trang là thiên về trường phái mưu chiến, chứ không phải trường phải dũng chiến.

Nhìn tới phía trước, thấy đám xe Tỉnh lan, thang, xe công thành tiến một cách chậm chạp, Hạng Trang không khỏi nhíu chặt đôi mày.

Với tốc độ hành quân như thế này, một ngày nhiều nhất có thể đi được hơn năm mươi dặm, vậy là từ Lạc Dương đến ải Hàm Cốc phải đi mất sáu ngày! xem tại TruyenFull.vn

Sáu ngày? Quân Sở còn có thể có tới sáu ngày sao? Tối qua, tuy quân của Lương vương đã tạm dừng công kích, nhưng dựa vào sự tín nhiệm của Bành Việt đối với Lưu Bang thì quân Lương vương nhất định sẽ không bỏ qua như thế. Chắc đến phân nửa là Bành Việt đang đợi đội quân nhu tới, một khi quân nhu tiếp tế được chuyển tới, quân Lương vương nhất định sẽ đánh tiếp, đến lúc đó mới là thử thách thực sự.

Lập tức Hạng Trang cho Công Tôn Toại đi gọi Công Thâu Xa lên phía trước, hỏi:

- Công Thâu tiên sinh, xe Tỉnh lan, thang và xe công thành mà người thiết kế, nhanh nhất có thể đi bao nhanh?

Công Thâu Xa đáp:

- Cái này thì phải xem sức súc vật kéo hoặc sức người.

Hạng Trang nói:

- Nói cách khác là người hoặc la có thể chạy nhanh cỡ nào thì những xe cộ đó có thể chạy nhanh cỡ đó?

Công Thâu Xa đáp:

- Đúng vậy.

Hạng Trang lại nói:

- Sẽ không bị vỡ chứ?

- Chà…

Công Thâu Xa ngạc nhiên nói:

- Thượng tướng quân, người cũng quá xem thường lão hủ đi?

Nói một hơi, đoạn Công Thâu Xa tiếp:

- Những khí giới này rất chắc chắn, nếu chúng dễ dàng bị vỡ như vậy thì làm sao chịu nổi cho mấy trăm binh sỹ tác chiến bên trên; Rồi làm sao mà chịu được hàng trăm binh sỹ giẫm lên chúng mà đoạt thành đoạt ải? Chẳng phải lão hủ khoe khoang, chứ chỉ cần không bị xe ném đá oanh kích, thì những khí giới này sẽ không vỡ.

Hạng Trang nghe vậy mừng rỡ, chỉ cần những khí giới này không bị vỡ rời, thế là đủ rồi.

Bởi vì đường xá từ Lạc Dương đến ải Hàm Cốc rất tốt, điều này thì phải cám ơn Tần Thủy Hoàng, đã có công tu sửa cho con đường thông từ Hàm Dương đi Quan Đông vừa rộng, vừa bằng phẳng, vừa thẳng, khiến ngay cả những cỗ xe cao ngất ngưởng như xe Tỉnh lan cũng không dễ gì bị lật.

Ngay lập tức Hạng Trang quay lại ra lệnh cho Công Tôn Toại:

- Công Tôn Toại, hạ lệnh cho tù binh tăng tốc!

- Rõ!

Công Tôn Toại đáp lớn một tiếng, đoạn quay đầu hô lớn với đội kỵ binh phía sau:

- Đi theo ta.

Hơn trăm kỵ binh đồng loạt đáp "rõ", rầm rầm vung roi quất ngựa, phóng theo Công Tôn Toại đuổi tới đám tù binh Hán đang kéo xe phía trước.

- Tăng tốc! Tăng tốc!

Công Tôn Toại rút thanh hoành đao ra đánh xoẹt một tiếng, ngửa cổ lên trời rít lớn:

- Thượng tướng quân có lệnh, tất cả tăng tốc, kẻ trái lệnh… giết ngay không tha!

Liền ngay sau đó, hơn một trăm kỵ binh Sở đã ùa lên như ong vỡ tổ.

- Nhanh lên, mẹ kiếp đừng có lề mề như thế, tối qua ngủ chưa đẫy hay sáng nay chưa ăn cơm, hả?

- Ngươi à, mẹ kiếp dám trừng mắt với lão tử hả? Có tin lão tử một đao làm thịt người không, mau theo lên.

- Nhanh, nhanh, chạy nhanh cho ta, chạy nhanh thì lão tử cho các ngươi ăn lương khô, cho các ngươi uống nước, chạy chậm thì lão tử chặt đầu các ngươi xuống, đừng tưởng lão tử nói chơi, nhanh lên!

Cùng với tiếng quát mắng của kỵ binh Sở là những trận mưa roi ngựa.

Một tên tù binh Hán đã lớn tuổi, đi tới đi tới được một chặp bèn kiệt sức ngã lăn xuống đất, hai tên kỵ binh Sở lập tức xoay người nhảy xuống ngựa, không nói một lời xốc nách tên tù binh Hán lôi ra lề đường, một trong hai tên kỵ binh Sở rút phắt hoàn đao, xả thẳng một nhát xuống vai trái của tên tù binh, kéo thẳng xuống tận ngực.

Tên tù binh Hán chẳng kêu được một tiếng, ngã gục xuống vũng máu.

Hai tên kỵ binh Sở thì thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, xoay người nhảy phắt lên ngựa, vung roi hướng vào đám tù binh Hán, đám tù binh Hán ngậm miệng như hến, nhanh chân nện bước dưới sự uy hiếp nạt nộ của quân Sở. Những cỗ xe Tỉnh lan, thang, xe công thành vốn trước đó đang tiến chậm chạm bắt đầu vù vù lao tới phía trước…

Bên ngoài Hổ Lao Quan, đại doanh quân Lương vương.

Vừa quá buổi trưa, thì đồ quân nhu tiếp tế của quân Lương vương được vận chuyển đến đại doanh.

Số quân nhu này, ngoài các khí cụ doanh trại ra, còn có hàng trăm xe thang, xe Tỉnh lan, xe công thành, cộng thêm hàng trăm cỗ xe ném đá loại lớn, đủ sức ném những tảng đá nặng hàng trăm cân ra cách xa trăm bước.

Trong chốc lát, toàn bộ doanh trại của quân Lương vương đã trở thành công trường ồn ào náo động.

Hàng ngàn khinh binh của quân Lương đang dỡ những thiết bị từ trên xe bò xuống, rồi bắt đầu lắp ghép lại thành những cỗ xe thang, xe Tỉnh lan, xe công thành, xe ném đá. Không đầy nửa canh giờ, trong đại doanh của quân Lương vương đã mọc lên sừng sững hàng trăm ngọn tháp, quân phòng thủ Hổ Lao Quan đứng trên tường thành cách đó vài dặm cũng đều nhìn thấy.

Trên tường thành Hổ Lao Quan, đám tân binh vẫn chưa biết rõ lợi hại, vừa nói vừa cười, có vẻ rất thoải mái.

Ngược lại với bọn họ, năm trăm khinh binh mà Kinh Thiên mang đến, còn cả đám thuộc hạ mấy trăm lão binh xuất thân từ Giáo úy của Hoàn Sở, Quý Bố ai nấy đều lộ vẻ nghiêm trọng. Là những lão binh, bọn họ biết rõ hơn ai hết, những khối tháp cao ngất ngưởng đáng đứng trong đại doanh quân Lương kia đều là những vũ khí giết người nhạy bén!

Nhất là những cỗ xe Tỉnh lan cao ngất ngưởng kia, còn cả xe ném đá nữa, có thể nói chính là thiên địch của thành trì!

Trước những cỗ xe Tỉnh lan cao ngất kia, quân trấn thủ trên tường thành căn bản là chẳng có cách nào mà thủ, chỉ có thể ở trong thế bất lợi, bị động mà chịu trận thôi. Về phần những chiếc xe ném đá, còn khủng khiếp hơn nhiều, những tảng đá nặng vài trăm cân từ trên trời giáng xuống căn bản nằm ngoài khả năng chống đỡ của sức người. Đến lúc đó, bất luận là lão binh hay tân binh, sống chết đều phó thác theo ý trời thôi.

Kinh Thiên khẽ thở dài một tiếng, nói với Bàng Ngọc:

- Bàng Ngọc, lần này phiền toái rồi.

Bàng Ngọc gật gật đầu, giọng điệu nặng nề nói:

- Xe ném đá tuy có uy lực cực mạnh, nhưng chỉ tạo được sức trấn áp đối với tinh thần binh lính, trên thực tế sức sát thương đối với con người cũng tương đối có hạn thôi. Chỉ có xe Tỉnh lan mới là mối uy hiếp thực sự, hàng ngàn cung tiễn thủ quân Lương nấp trên xe Tỉnh lan mà bắn tên xuống, quân ta phòng thủ trên tường thành cơ bản là chẳng có chỗ nào mà núp, mạt tướng rất lo lắng…

E dè vì có nhiều tân binh đang ở xung quanh, nên nửa câu sau Bàng Ngọc không nói hết, nhưng Kinh Thiên hiểu rất rõ điều mà Bàng Ngọc lo lắng. Là Bàng Ngọc lo lắng một khi xe Tỉnh lan được đẩy đến trước tường thành, các tân binh phát hiện ra là bọn họ chỉ giống như lũ hình nhân sống để cho cung tiễn thủ quân Lương nhắm bắn, thì rất có khả năng toàn quân sẽ tan rã.

- Đúng vậy.

Kinh Thiên gật đầu, nhíu mày nói:

- Ta lo giống như ngươi.

Bàng Ngọc trâm ngâm giây lát, đoạn nói:

- Tướng quân, thật ra mạt tướng có một cách có thể phá giải.

Nói rồi, Bàng Ngọc thấp giọng thì thào vào tai Kinh Thiên mấy lời, hốt nhiên hai mắt Kinh Thiên sáng rỡ, lập tức xoay người ra lệnh cho mấy tên Tư Mã, quân Hầu đang đứng phía sau:

- Ngươi, ngươi, cả ngươi nữa, mau dẫn người xuống kho vũ khí, đem tất cả số dây thừng có thể tìm được lên đây cho lão tử, càng nhiều càng tốt, nhanh!

- Rõ!

Mấy tên Tư Mã, quân Hầu đáp lớn một tiếng, nhận lệnh đi ngay.

Kinh Thiên giật lấy một chiếc tiêu thương trên tay một lão binh, rồi dẫn theo Bàng Ngọc đi đến bên một giàn nỏ, đoạn đặt thử chiếc tiêu thương vào rãnh nỏ, kích cỡ vừa vặn, chỉ có điều tiêu thương dài hơn một khúc so với mũi tên lớn của giàn nỏ, nên đầu thương bằng thép dài chừng năm thước nằm nhô cả ra ngoài rãnh nỏ.

- Tướng quân, vấn đề này không lớn.

Bàng Ngọc vỗ vỗ lên giàn nỏ, trầm giọng nói,

- Vì trên tường thành không có xe ném đá, nên chắc chắn quân Lương sẽ đẩy xe Tỉnh lan tới gần sát cách tường thành trong vòng hai mươi bước, với khoảng cách gần như thế, nhắm bắn vào mục tiêu lớn như xe Tỉnh lan thì chắc vẫn đảm bảo được tính chính xác, huống hồ mỗi lượt đồng loạt bắn ra năm mũi tên, chắc không thành vấn đề đâu.

Kinh Thiên gật đầu, hạ giọng nói:

- Được hay không được cũng cứ thế mà làm.

Bàng Ngọc nghe vậy lặng thing, dù sao quân Lương cũng đều đã lắp ráp khí giới công thành rồi, quân Sở đừng trông mong vào cơ may nào nữa, nếu trong trận ác chiến sắp tới mà bọn họ không phá giải được xe Tỉnh lan của quân Lương, thì Hổ Lao Quan thật là không cách gì giữ được rồi.là thời gian!!!

Chương 122: Áp sát bờ thành

Hổ Lao Quan, sau trọn một ngày đêm, đợt sóng tấn công lần thứ hai của quân Lương cuối cùng cũng đã bắt đầu.

- Hây hô…. Kéo nào… hây hô…kéo nào…

Cùng với tiếng hô hiệu lệnh nhịp nhàng, hàng chục ngàn khinh binh quân Lương kéo theo hàng trăm cỗ xe ném đá cao ngất đến trước Hổ Lao Quan. Theo sát ngay phía sau của hàng trăm cỗ xe ném đá là mười mấy cỗ xe Tỉnh lan còn cao hơn, cùng với mười mấy chiếc thang và cỗ xe công thành lo lớn kềnh càng.

Xung quanh những khí giới công thành cỡ lớn này là rất đông giáp binh quân Lương, chen nhau như kiến.

Lưu Khấu mình mặc trọng giáp, vẻ mặt lạnh lùng, ngạo nghễ đứng nghiêm trang trên một trong số xe Tỉnh lan đó. Cỗ xe Tỉnh lan này cao vượt hơn chừng một trượng so với bốn mươi cỗ xe còn lại, chỉ có điều vọng lâu trên đỉnh chỉ có một tầng, hơn nữa chỉ đủ rộng để chứa được chừng mười mấy người, hiển nhiên, cỗ xe này không phải chuyên dùng để tác chiến, mà chỉ dùng để quan sát tình hình thực hư của quân địch.

Phía trước cách mấy trăm bước, bức tường thành chỉ cao không quá bốn trượng của ải Hổ Lao đã bị bao quát trong tầm nhìn.

Bộ tướng Chử Thuần vịn vào lan can trên vọng lâu, nói với Lưu Khấu:

- Tướng quân, lần tiến công này, ải Hổ Lao tất bại!

Lưu Khấu im lặng lắc lắc đầu, y chẳng dám lạc quan như Chử Thuần. Mặc dù quân mình có hơn hai trăm cỗ xe ném đá, hơn bốn mươi cỗ xe Tỉnh lan và năm mươi mấy chiếc thang, nhưng lần này đối mặt với quân Lương là quân Sở, là đám quân Sở đã đánh cho mấy trăm ngàn đại quân của Lưu Bang không dám lưu lại trong Đại Biệt Sơn. Mức độ thảm khốc của trận chiến này, nhất định sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng!

- Hây hô… kéo nào… hây hô… kéo nào…

- Hây hô… kéo nào… hây hô… kéo nào…

- Hây hô… kéo nào… hây hô… kéo nào…

Trong tiếng hô hiệu lệnh vang vọng và rất nhịp nhàng, mấy chục ngàn đại quân nước Lương cùng với hàng trăm khí giới công thành hạng nặng chầm chậm tiến về phía ải Hổ Lao. Khi khoảng cách với ải Hổ Lao chỉ còn không đến trăm bước, cánh tay phải của Lưu Khấu khẽ giơ lên, ngay lập tức tất cả các khí giới công thành hạng nặng đồng loạt dừng cả lại.

Tiếng hiệu lệnh vốn đang vang vọng trời xanh ngay lập tức cũng câm bặt, toàn bộ chiến trường trong phút chốc rơi vào một trạng thái tĩnh lặng chết chóc.

Trong sự tĩnh lawngg chết chóc khiến cho người ta không thể thở nổi đó, Lưu Khấu đưa cánh tay phải hướng về phía trước, rồi lạnh lùng hạ lệnh công thành:

- Xe ném đá, bắt đầu công kích.

Kiết Thuần Toại ở phía sau Lưu Khấu lập tức bước tới bên lan can, giương cao một lá cờ tam giác, ra sức phất hai lượt.

Trong chốc lát, tiếng tù và liên miên cùng tiếng trống trận dồn dập đã vang vọng trong trận hình của quân Lương.

Cùng với sự thôi thúc của tiếng tù và cùng tiếng trống trận, các đội quân của quân Lương liền bắt đầu trở nên bận rộn. Hàng trăm khinh binh khuân từng tảng đá lớn đặt vào chiếc giỏ treo của xe ném đá; hơn mười ngàn lính tốt tráng kiện để ngực trần chia làm hơn hai trăm đội, mỗi đội năm mươi người, theo hiệu lệnh của Đội trưởng mà ra sức kéo mấy chục sợi dây thừng được buộc vào cần bắn đá.

Dưới sức kéo của mấy trăm lính tốt tráng kiện, hơn hai trăm chiếc cần bắn đá đang nằm ngang dưới chân tháp của xe bắn đá thoắt chốc bật dựng lên, đồng thời kéo theo chiếc giỏ treo được gắn vào đầu cần bằng xích sắt văng lên không trung, khi chiếc giỏ được kéo văng đến điểm cao nhất, thì tảng đá lớn trong giỏ bật thoát ra, bắn thẳng tới phía trước…

Trên tường thành Hổ Lao.

Khi nhìn thấy từng đám bóng đen lớn xuất hiện từ chân trời phía trước, đám lính tốt tân binh rốt cuộc cũng bị sáo động.

- Ôi, trời ơi, trời ơi cái gì thế kia? Chết tiệt thật, cái thứ quỷ gì thế nhỉ?

- Thứ to lớn như thế này mà có thể ném xa đến hàng trăm bước như thế, có lẽ là bó lau bó cỏ gì đó?

- Cái thứ đó là đá tảng đấy, mẹ kiếp nhìn cho rõ đi, đá tảng đó, mau kiếm chỗ nấp đi…

Tuy nhiên, sự hoảng loạn của đám tân binh lập tức bị những lão binh và đám Giáo úy khiển trách. Tuy xe ném đá có uy lực cực mạnh, nhưng xét về độ tinh nhạy thì còn thua cả nỏ sàn, dù cho có hàng trăm chiếc xe ném đá đồng loạt tập trung oanh kích đi nữa, thì thực sự số đạn đá rớt được xuống tường thành cũng không nhiều, chỉ có điều là tường thành của ải Hổ Lao sẽ phải chịu một thử thách khắc nghiệt thôi.

- Không muốn chết thì cấm chạy, ở nguyê tại chỗ cho lão tử!

- Đừng hoảng sợ, mọi người không cần sợ, đá không rớt được trúng đầu các ngươi đâu!

- Cái bọn thỏ đế, nói cho các ngươi biết, đừng chạy loạn, càng chạy càng nhanh chết!

Dưới sự hò hét khiển trách của các lão binh và đám tiểu Giáo úy, sự hỗn loạn của đám tân binh cũng được dẹp yên.

Ngay sau đó, hàng trăm tảng đá lớn kèm theo tiếng rít chói tai hung tợn liền từ trên trời giáng xuống. Quả nhiên đúng như lời của các lão binh và đám tiểu Giáo úy đã nói, hầu hết những tảng đá đó đều vượt qua tường, rơi vào trong thành, hoặc đập trực tiếp vào mặt ngoài tường thành, số có thể giáng trực tiếp lên bề mặt tường thành rất ít.

"Uỳnh!"

"Uỳnh!"

"Uỳnh!"

Cùng với những tiếng va chạm ầm ầm, hơn trăm tảng đá lớn đã nện trúng mặt ngoài tường thành.

Chỉ trong chốc lát, những viên gạch bao bên ngoài tường thành đã bị đập cho vỡ nát, rơi xuống rào rào, lớp đất nện bên trong cũng bị đập cho mà rơi lả tả. Sau khi lớp bụi tan đi, để lại trên bề mặt vốn nhẵn nhụi của tường thành là những cái hố lớn, còn nữa, lỗ châu mai trên tường thành cũng bị đập sụp mất hai cái, hai tên tân binh không kịp trốn cũng bị đá đập trúng tan xương nát thịt.

Xe ném đá của quân Lương oanh kích liên tục trong vòng nửa khắc giờ, hơn hai trăm xe ném đá, ném ít nhất hai ngàn tảng đá lớn về phía ải Hổ Lao, trong đó hơn một ngàn tảng đá đập trúng bề mặt ngoài của tường thành, khiến tường thành bị đập cho tan hoang sơ xác, vô cùng thê thảm. Tuy nhiên chỉ có rất ít tảng đá giáng được trúng xuống bờ thành, số người chết do bị đá đập trúng cũng chỉ có không đến năm mươi người.

Ngược lại thì đánh sụp được địch lâu trên bờ thành, hơn một trăm cung tiễn thủ của quân địch đang ở trong địch lâu coi như bị chôn sống.

Sự oanh kích của xe ném đá của quân Lương dừng lại sau nửa khắc giờ, Đại tướng Lưu Khấu của quân Lương hiểu rằng, nếu chỉ dựa vào xe ném đá để trực tiếp đánh sập tường thành của ải Hổ Lao là chuyện không thể. Tuy nhìn những vết thương lỗ chỗ trên tường thành rất nghiêm trọng, nhưng đối với bức tường dày tới năm trượng của ải Hổ Lao mà nói, thì chút tổn thương đó căn bản chẳng đáng kể gì.

Cũng gần giống như đội cung tiễn thủ bắn rải tên, sức công kích của xe ném đá cũng chỉ có thể gây sát thương trong những điều kiện nhất định, nhưng trong đa số tình huống, cả hai cách này chỉ được dùng để dọa dẫm, trấn áp tinh thần đối phương mà thôi, còn sát thủ chính hiệu dùng để cướp ải đoạt thành vẫn là thang, Tỉnh lan và xe công thành kia!

Đứng trên cỗ Tỉnh lan cao cao, Lưu Khấu lại giơ cánh tay phải lên, chỉ về phía trước một lần nữa, khẽ nói:

- Truyền lệnh, thang, Tỉnh lan, xe công thành cùng tiến lên, tổng lực công thành!

Lưu Khấu tỏ ra rất dứt khoát, nếu như Lương vương đã nhất định muốn công thành, vậy thì cứ dốc toàn lực mà đánh thôi.

- Rõ!

Chử Thuần đáp lớn một tiếng, sau đó lần lượt giương cao vài ngọn cờ, ra phức phất.

Chỉ trong chốc lát, trong trận hình của quân Lương liền vang lên tiếng hò hét long trời lở đất, hàng ngàn lính tốt tráng kiện ùa lên, vừa lôi vừa kéo những xe thang, xe Tỉnh lan cao ngất cùng những chiếc xe công thành kềnh càng, chậm rãi hướng tới vây áp bãi chiến trường ngổn ngang quanh ải Hổ Lao.

- Bắt đầu đánh đòn cuối cùng rồi sao?!

Kinh Thiên không kìm được quay lại liếc nhìn Bàng Ngọc một cái.

Từ trong tròng mắt của Bàng Ngọc, Kinh Thiên cũng nhìn thấy nét ngưng trọng giống như mình, không ngờ quân Lương huy động hết tất cả xe thang và xe Tỉnh lan cùng một lượt! Nếu đem so với xe thang, xe Tỉnh lan thì sức uy hiếp của mấy chiếc xe công thành to lớn kềnh càng kia căn bản là không đáng để nói, vì cổng phía đông của ải Hổ Lao sớm đã được dùng gạch xây bít hẳn lại rồi.

- Huầy!

- Huầy!

- Huầy!

Cùng với tiếng hô vang như tiếng sóng tràn bờ, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị thu hẹp.

Thoắt chốc, những thang, những xe Tỉnh lan cao ngất ngưởng đã đến cách tường thành ải Hổ Lao chừng năm mươi bước, thậm chí quân phòng thủ trên bờ thành đã có thể thấy rõ vẻ mặt hung tợn của đám cung tiễn thủ quân Lương đang đứng trên cỗ xe Tỉnh lan đối diện.

Khó khăn lắm mới vượt qua được khoảng cách năm mươi bước, cung tiễn thủ của quân Lương trên xe Tỉnh lan đột nhiên khởi xướng công kích.

Trong chốc lát, từng trận mưa tên liên tiếp bay thẳng tới từ bốn mươi mấy cỗ xe Tỉnh lan, lao thẳng xuống đầu của đám quân trấn thủ trên bờ thành. Đám lão binh quân Sở hống hách, giành lấy một góc chết bịt chặt lỗ châu mai, hai ngàn bộ binh mang trọng giáp còn có thể nhờ vào áo giáp và khiên để miễn cưỡng chống đỡ, nhưng bảy ngàn khinh binh còn lại thì chỉ có thể phơi đầu chịu trận mà thôi.

Cung tiễn thủ của quân Lương ở trên cao bắn xuống ở cự ly gần, tạo nên sự uy hiếp cực lớn cho quân trấn thủ trên bờ thành.

Không đầy giây lát, ít nhất đã có bốn năm trăm người trúng tên ngã gục trên vũng máu, thần kinh của gần mười ngàn tân binh đang phải chịu sự thử thách tàn khốc. Hoàn Sở, Quý Bố, Kinh Thiên đều tin chắc không chút nghi ngờ rằng nếu tình hình này chỉ cần kéo dài thêm một khắc nữa thôi, đám tân binh này sẽ hoàn toàn suy sụp mà quay đầu bỏ chạy, đến lúc đó ải Hổ Lao xong chắc rồi!

Tuy năm trăm khinh binh của Kinh Thiên dũng mãnh có thừa, nhưng chỉ với năm trăm người sao có thể giữ được ải Hổ Lao?

Đột nhiên, Kinh Thiên nấp sau lỗ châu mai giơ cánh tay phải lên, nhưng có một bàn tay to lớn khác đã rất nhanh ghìm tay y lại. Bàng Ngọc khom người tránh trận mưa tên từ trên xe Tỉnh lan bắn xuống, lớn tiếng khuyên:

- Tướng quân, bây giờ vẫn chưa đến lúc, đợi đã, đợi thêm chút nữa!

Kinh Thiên nghiến chặt răng, cuối cùng cũng rụt cánh tay phải xuống, từ những cỗ Tỉnh lan trên cao, những mũi tên vẫn vãi xuống như mưa.

Trên bờ thành ải Hổ Lao, hơn bảy ngàn tân binh đang chạy tới chạy lui, kêu gào hoảng loạn, thỉnh thoảng lại có người bị tên găm vào ngực hoặc bắp tay, bắp chân, kêu lên thảm thiết rồi ngã quỵ bên vũng máu.

Dưới bờ thành ải Hổ Lao, tiếng hô hiệu lệnh của khinh binh quân Lương vẫn đang tiếp tục vang lên.

Cùng với những tiếng hô ngày càng vang vọng, bốn mươi mấy cỗ Tỉnh lan tiếp tục tiến tới, cuối cùng cũng tiến vào phạm vi cách tường thành trong vòng hai mươi bước!

Ngay sau đó, bốn mươi mấy cỗ Tỉnh lan bèn dừng lại, hai mươi mấy cỗ thang vẫn tiếp tục tiến tới, xuyên qua khoảng trống giữa những cỗ Tỉnh lan, chuẩn bị cho đợt đoạt thành cuối cùng.

Cách đó một trăm bước phía ngoài, Lưu Khấu vỗ mạnh tay xuống lan can của vọng lâu.

Chỉ cần hai mươi mấy chiếc thang này đựa được vào tường thành, thì ải Hổ Lao cầm chắc bị phá!

Nhưng chính vào lúc này, đột nhiên có diễn biến khác lạ, từ sau lỗ châu mai trên bờ thành bắn tới hàng trăm mũi trường mâu, số trường mâu này hầu như đều nhắm trúng mục tiêu là những cỗ xe Tỉnh lan cách tường thành hai mươi bước, ở phần đuôi của những trường mâu đó còn buộc sợi dây thừng, và một đầu dây thừng lại vẫn còn nằm lại trên bờ thành.

Ngay sau đó, quân trấn thủ trên bờ thành lập tức ra chiêu, chia làm mấy trăm đội ra sức túm lấy những sợi dây thừng mà kéo.

Chỉ trong chốc lát, bốn mươi mấy cỗ Tỉnh lan đã có hiện tượng nghiêng ngả, hơn nữa, cùng theo tiếng hô hiệu lệnh vang lên càng lúc càng cao trên bờ thành, góc nghiêng của xe Tỉnh lan càng lúc càng lớn, kiểu này thì mất trọng tâm mà đổ mất thôi! Mà lúc này đây, hai mươi mấy cỗ thang lại vừa tiến vào khoảng trống giữa các xe Tỉnh lan….!

Chương 123: Trăng tàn cuối tháng

- Ồ, không!

Lưu Khấu gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên đi tới trước một bước.

Trữ Hanh và hơn mười viên thuộc cấp hai mắt cũng trợn lên, gắt gao nhìn chằm chằm tiền phương phía trước, trên mặt tất cả đều là vẻ khó có thể tin, Tỉnh Lan (một loại xe công thành) không ngờ còn có thể phá giải như vậy? Quả thực là chưa bao giờ nghe thấy a!

Ngay sau đó, hơn bốn mươi cái Tỉnh Lan ở tiền phương kia rốt cục đều ngã xuống.

Nguyên bản cung tiễn thủ đứng ở trên vọng đài của Tỉnh Lan giống như con kiến bị quăng đi, từ trên không trung rơi xuống đất, Tỉnh Lan ngã xuống, Lương quân bốn phía hốt hoảng chạy trốn, tuy nhiên binh lính quá mức dày đặc, bọn họ căn bản là muốn tránh cũng không được, chỉ trong chốc lát, hàng trăm... Lương quân binh sĩ đã bị Tỉnh lan ngã xuống đập chết.

Hơn hai mươi cái thang khó khăn lắm mới tiến vào khoảng cách cần thiết cũng bị đè sụp tại chỗ.

Lương quân hùng hổ, thế công không ngờ bị tan rã như vậy!

Lưu Khấu khóe miệng co giật hai cái, giờ khắc này, tâm tình của hắn căn bản là không cách nào hình dung? Uể oải? Khiếp sợ? Nổi giận? Đủ loại cảm súc, nhưng hắn rất chắt chắn, quân coi giữ ở Hổ Lao quan đối diện, tuyệt đối là quân Sở, đang chỉ huy nhất định là Hạng Trang không thể nghi ngờ!

Bỗng nhiên, Lưu Khấu giơ tay phải lên:

- Truyền lệnh, các doanh triệt thoái phía sau.

Trử Thuần vọt tới hai bước, giơ một lệnh kỳ dùng sức múa lên.

Trong chốc lát, trong trận Lương quân liền vang lên tiếng kèn thê lương, cùng với tiếng kèn kéo dài không thôi, Lương quân binh sĩ đang lo sợ không biết làm sao liền giống như thủy triều lui trở về.

Trên Hổ Lao quan, Kinh Thiên đấm một quyền lên ngực Bàng Ngọc.

Bàng Ngọc đau đến nhe răng, nhưng trên mặt lại nổi lên một nụ cười thản nhiên, thắng lợi nho nhỏ hôm nay là cái gì đâu? Nếu cho hắn ba vạn tinh binh, Bàng Ngọc thậm chí tin tưởng có thể đem mười vạn Lương quân ở ngoài quan toàn bộ diệt sạch! Bành Việt? Lưu Khấu? Hổ lang chi binh? Ở trong mắt Bàng Ngọc hắn, chỉ là một đám gà chó mà thôi.

Hít một hơi thật sâu, Kinh Thiên đột nhiên vung tay hô to:

- Mênh mông Hoa Hạ!

Hãm Trận Doanh năm trăm khinh binh thoáng chốc hô như sóng thần hưởng ứng:

- Lễ băng nhạc phôi!

- Trọng chỉnh non sông!

Kinh Thiên lại rít.

- Duy ta Đại Sở!

Lúc này đây, tất cả quân Sở lão binh đều rít gào lên.

- Duy ta Đại Sở!

- Duy ta Đại Sở!

- Duy ta Đại Sở!

Ngay sau đó, hơn bảy ngàn tân binh sống sót sau tai nạn cũng đều rống giận theo như người bệnh tâm thần, tuy vừa rồi giao phong rất ngắn, nhưng bọn họ lớpchết lớp bị thương hơn hai ngàn người, mặc kệ nói như thế nào, Hổ Lao quan vẫn giữ được, một trận này chung quy bọn họ đã thắng, đối với đám tân binh này mà nói, là rất trọng yếu, thật sự rất trọng yếu!

Lương quân sau trận.

Đại tướng Hỗ Triếp thở dài, ảm đạm nói:

- Lưu Khấu tướng quân khinh địch quá, Tỉnh lan không nên gần thành như vậy.

Bành Việt khoát tay áo, nói:

- Không trách hắn, nếu như quả nhân chỉ huy, cũng làm như vậy, Hạng Trang tiểu nhi quả nhiên giảo hoạt a, không ngờ lại sử dụng móc câu phá giải Tỉnh lan, quả thực chưa bao giờ nghe thấy.

Hỗ Triếp nói:

- Đại vương, hiện giờ hơn bốn mươi cái Tỉnh lan gần như toàn bộ hư hao, thang, xe công thành cũng tổn thất hơn phân nửa, chúng ta còn đánh nữa hay thôi?

Bành Việt thở dài, lắc đầu nói:

- Không đánh, hiệu lệnh toàn quân, triệt binh, chúng ta hồi Ngao Thương!

Dừng một chút, lại nói thêm:

- Hổ Lao quan chi chiến, Lương quốc đại quân ta đã tổn thất vài ngàn nhân mã, còn bị hủy toàn bộ công thành khí giới, coi như là không làm... Hán Vương thất vọng.

Huỳnh Dương, Lưu Bang hành dinh.

Trần Bình vội vàng vào hành dinh, hướng Lưu Bang vái chào, nói:

- Đại vương, khoái mã hồi báo, Lương quốc đại quân đã từ Hổ Lao quan rút lui.

- Rút lui?

Lưu Bang thất thanh nói:

- Bành Việt hơn mười vạn đại quân, còn có Tỉnh lan, thang, xe công thành, xe bắn đá, không ngờ một Hổ Lao quan nho nhỏ cũng không hạ được? Trần Bình, Bành Việt sẽ không âm thầm cùng Hạng Trang tiểu nhi đạt thành hiệp nghị gì chứ?

Lưu Bang không thể không hoài nghi, Bành Việt hơn mười vạn đại quân a, hơn nữa còn là quân tinh nhuệ, nhất là đại tướng Lưu Khấu suất lĩnh ba vạn nhân mã, là một đám hổ lang chi binh a, lấy hơn mười vạn quân đánh với Hạng Trang chỉ có mấy ngàn quân, không ngờ đánh không thắng còn rút lui? Trong này nếu nói không có vấn đề, Lưu Bang có chết cũng không tin.

Tuy nói quân Sở có lợi thế Hổ Lao quan, nhưng Lương quân cũng có Tỉnh lan, thang mây cùng xe bắn đá a.

Về phần mấy vạn tráng đinh Ngụy địa chui vào quận Tam Xuyên kia, thì căn bản Lưu Bang không thèm suy xét, ở trong suy nghĩ của Lưu Bang, sức chiến đấu của mấy vạn tráng đinh này chẳng có gì đáng kể cả. Truyện được copy tại

Trần Bình nói:

- Đại vương, căn cứ mật thám hồi báo, Lương quân kỳ thật đã đem hết toàn lực, lần đầu tiên tiến công, bởi vì khuyết thiếu công thành khí giới, kết quả thảm bại, lần thứ hai tiến công lại khinh địch, khiến đại bộ phận Tỉnh lan, thang bị hủy, Lương quân biết khó mà lui, là hợp lý.

Nói cho cùng, Bành Việt chỉ là huynh đệ của Lưu Bang, mà không phải thuộc cấp của Lưu Bang.

Cho nên mới nói, ngươi không có khả năng trông cậy vào Lương quân hướng quân Sở sống mái với nhau, kia là không thực tế.

Lưu Bang nghĩ lại, cảm thấy Trần Bình nói có lý, nhưng cứ như vậy, quận Tam Xuyên tuyệt đối là xong đời rồi, Hàm Cốc Quan và Quan Trung cũng liền nguy ở sớm tối, Trương Lương suất lĩnh đại quân đuổi tới, ít nhất cũng mất năm ngày, nếu bỏ đi đồ quân nhu cùng lương thảo, đại quân Trương Lương ít nhất cũng mất bốn ngày mới có thể đuổi tới Huỳnh Dương!

Trần Bình thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Đại vương, cho tới bây giờ cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, cũng may Hàm Cốc Quan chính là thiên hạ hùng quan, tường cao hơn sáu trượng, Cổ Phùng tướng quân xưa nay cẩn thận, Hạng Trang trong lúc cấp thiết nếu muốn công hãm Hàm Cốc Quan cũng không phải chuyện dễ, còn có Tiêu Tướng quốc, sau khi nghe được tin tức nhất định sẽ điều động viện quân.

Lưu Bang im lặng, hiện tại đích xác là không có biện pháp khác, chỉ có thể đợi.

Đêm khuya ba ngày sau, quân Sở rốt cục cũng chạy tới Tào Dương ấp, cách Hàm Cốc Quan không đến hai mươi dặm.

Trước khi quân Sở chủ lực đến, Cao Sơ đã mang theo Nộ Phong Doanh một ngàn tinh binh san bằng Tào Dương ấp.

Vì thời gian cấp bách, hơn năm nghìn tù binh quân Hán mệt đến hư thoát, đến cuối cùng, một đám gần như là bò dưới đất mà đi, Kỵ Binh Đội của Công Tôn Toại ngoại trừ lúc đầu giết mấy chục người thị uy, sau cũng không tiếp tục giết người, nếu không, năm nghìn quân phu này sớm đã bị giết sạch rồi.

Trong đêm u ám, Cao Sơ mang theo thám báo đội vội vàng đi tới trước ngựa Hạng Trang.

- Thượng Tướng Quân.

Cao Sơ hướng Hạng Trang vái chào, lại nói:

- Hàm Cốc Quan hết thảy như thường.

Hạng Trang nói:

- Nói cách khác, mấy ngày nay cũng không có viện quân đến, quân coi giữ cũng không có phái thám báo đội xuất quan?

Cao Sơ nói:

- Viện quân khẳng định là không có, thám báo đội thật ra có phái mấy chi, tuy nhiên đều bị mạt tướng chặn giết.

Hạng Trang gật đầu, trong lúc vô ý nhấc đầu, lại thấy ánh trăng khuyết trên triền núi phía tây, cuối tháng rồi…, tính toán thời gian, phỏng chừng hiện tại đã là rạng sáng giờ sửu, cách hừng đông còn có một canh giờ! Bỗng nhiên, một ý niệm giống như tia chớp từ trong đầu Hạng Trang nảy ra, trăng khuyết…, cuối tháng...

Ngay sau đó, Hạng Trang quay đầu lại bảo Công Tôn Toại nói:

- Công Tôn Toại, tức khắc hiểu dụ các doanh, ngoại trừ tướng tá, tiểu giáo, tướng sĩ còn lại toàn bộ cởi giáp y của quân Hán, từ nông trại phụ cận Tào Dương ấp tìm kiếm quần áo rách nát mặc vào, quân giới sử dụng cũng đổi thành mộc kiếm, trúc kích, việc này quan hệ trọng đại, không thể sai lầm, người vi phạm... Giết không tha!

- Vâng!

Công Tôn Toại lĩnh mệnh, lập tức giục ngựa chạy như bay.

Phía sau Hạng Trang, Vũ Thiệp đầu đầy mờ mịt, không biết Hạng Trang muốn làm gì.

Úy Liễu vuốt râu, rất nhanh liền đoán được dụng ý của Hạng Trang, lập tức hướng Hạng Trang giơ ngón tay cái lên, thấp giọng tán thưởng nói:

- Thượng Tướng Quân am hiểu tinh túy của binh pháp, lão hủ bái phục.

Hạng Trang lại khoát tay áo, thản nhiên nói:

- Quân sư quá khen.

Nói thật, ở trước mặt Úy Liễu, Hạng Trang không dám tự cao.

Úy Liễu ở trong lĩnh vực chiến thuật có lẽ không bằng Hạng Trang, nhưng ở trên lĩnh vực chiến lược mưu lược, cũng tuyệt đối là đương thời đại gia, cho dù là Trương Lương, Trần Bình, cũng không bằng Úy Liễu.

Hàm Cốc Quan, Cổ Phùng hành dinh.

Phó tướng Đường Thành hướng Cổ Phùng bẩm báo quân tình:

- Tướng quân, Tiêu Tướng quốc cho phi ngựa hồi báo, viện quân nhanh nhất cũng phải ba ngày sau mới có thể đuổi tới, và nhóm viện quân đầu tiên chỉ có năm nghìn quân.

- Năm nghìn quân cũng đủ rồi.

Cổ Phùng nói:

- Phản quân cũng chỉ là một đám ô hợp mà thôi.

Dừng một chút, Cổ Phùng lại nói:

- Thám báo đội phái đi Đông Quan đâu, có tin tức gì chưa?

Đường Thành lắc đầu, đáp:

- Mạt tướng đã phái hơn mười chi thám báo đội, nhưng đến hiện tại đều không có tin tức truyền lại, hơn phân nửa là bị phản quân chặn giết, cho nên còn không biết tình hình chính xác của phản quân, tuy nhiên, hai ngày nay ở quan ngoại, mật thám của phản quân hoạt động càng ngày càng nhiều, ta nghĩ, phản quân đại quân hẳn là rất mau sẽ tới.

- Không có bất luận tin tức gì truyền lại?

Cổ Phùng thoáng chốc nhíu mày.

Đúng lúc này, ngoài hành dinh bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, lập tức một gã thân binh vội vàng đi vào, quỳ xuống một gối hướng về phía Cổ Phùng bẩm báo:

- Tướng quân, quan ngoại xuất hiện đại lượng phản quân!

- Hả?

Cổ Phùng bỗng nhiên biến sắc, lại hướng Đường Thành nói:

- Đi!

Hai người lập tức lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới Đông quan, đứng ở trên lầu Đông quan nhìn ra bên ngoài, quả nhiên đã xuất hiện loáng thoáng bóng đuốc, dưới bầu trời đêm u ám, hàng đuốc kéo dài chừng hơn mười dặm, vẫn kéo dài …dài lắm….

- Tướng quân!

Đường Thành nghiêm nghị nói:

- Phản quân ít nhất cũng có hai vạn quân!

Thấy Cổ Phùng gật đầu, lại nói:

- Cũng không biết phản quân có thang mây, Tỉnh lan, xe công thành và trọng hình công thành khí giới hay không, nếu không có, thì hai vạn phản quân này căn bản không đáng để lo nghĩ.

- Tướng quân, chỉ sợ Hạng Trang cùng mấy ngàn quân Sở cũng ở trong đó a.

Đường Thành nhắc nhở nói.

- Ngươi nói rất đúng, quân ta quyết không thể sơ suất.

Cổ Phùng nghiêm nghị nói:

- Từ đêm nay bắt đầu, quân canh gác ban đêm gia tăng mười lần, đội tuần tra ban đêm gia tăng hai mươi người!

- Vâng!

Đường Thành lập tức lĩnh mệnh đi.

Lại qua không đến nửa canh giờ, phản quân rốt cục cũng đến dưới Hàm Cốc Quan.

Theo ánh lửa loáng thoáng, Cổ Phùng thấy được một đoàn quân quần áo tả tơi, vũ khí thô sơ, thấy một màn như vậy, khóe miệng Cổ Phùng không khỏi nổi lên một nụ cười khinh miệt!

Chương 124: Thiết huyết tẩy lễ

Đường Thành sau khi an bài tốt quân vụ, lại đi tới địch lầu.

- Tướng quân, ngài hay là nghỉ ngơi một chút đi.

Đường Thành hướng Cổ Phùng vái chào, nói:

- Phản quân không có công thành khí giới, nếu muốn công thành, nhất định phải đốn cây tạo thang, cho nên trước hừng đông, bọn chúng không có khả năng khởi xướng tiến công, hiện tại cách hừng đông còn nửa canh giờ, tướng quân nên về hành dinh nghĩ ngơi chốc lát.

Cổ Phùng khoát tay áo, nói:

- Không cần.

Dừng một chút, Cổ Phùng lại nói:

- Đường Thành, ngươi thấy thế nào?

Đường Thành trầm ngâm một lát mới đáp:

- Tướng quân, phản quân quần áo tả tơi, vũ khí không chỉnh, tuyệt đối không có khả năng là Hạng Trang cùng quân Sở tàn quân, hơn nữa, Hạng Trang cùng quân Sở cũng không có nhiều người như vậy.

Cổ Phùng gật đầu nói:

- Ngươi không thấy kỳ quái sao? Chi phản quân này làm sao có thể đi qua được quận Tam Xuyên đây?

Đường Thành lắc đầu nói:

- Mạt tướng suy nghĩ trăm lần vẫn không lý giải được, quận Tam Xuyên có Hổ Lao quan làm môn hộ, chỉ bằng một chi phản quân như vậy, nếu muốn công phá Hổ Lao quan, sát nhập quận Tam Xuyên là không có khả năng?

Dừng một chút, Đường Thành lại nói:

- Chẳng lẽ chi phản quân này là từ thủy lộ lách qua Hổ Lao quan tiến vào quận Tam Xuyên?

Cổ Phùng gật đầu, nói:

- Cũng có khả năng.

Đường Thành cười khổ nói:

- Đáng tiếc tin tức từ hướng đông đã bị thám báo phản quân nghiêm mật phong tỏa, bằng không, chỉ cần hỏi thương lữ qua đường cùng với người buôn bán nhỏ một chút thì có thể biết sự thật rồi, tuy nhiên, mặc kệ chi phản quân này từ đâu tới đây, lại muốn đi đâu, chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt Hàm Cốc Quan là được rồi.

Cổ Phùng yên lặng không nói, chỉ gật gật đầu.

Ngoài Hàm Cốc Quan.

Trong tiếng bước chân dồn dập, Tiêu Khai, Điền Hoành đi nhanh tới trước ngựa Hạng Trang.

- Thượng Tướng Quân.

Hai người hướng Hạng Trang vái chào, sau đó Tiêu Khai hỏi:

- Đội quân nhu vì sao dừng lại?

Hiện tại quân Sở cũng đã có đồ quân nhu làm gánh nặng, chẳng những có thang cồng kềnh, Tỉnh lan, xe công thành, còn có hơn ngàn xe bò, xe la cùng với xe ngựa, trên xe chất đầy lương thực, thịt để ăn, còn có lều trại, nồi sắt, thiết châm và đủ loại khí cụ từ Lạc Dương cùng với các huyện xung quanh cướp được.

Tiêu Khai hỏi chính là thang, Tỉnh lan còn có xe công thành.

Hạng Trang nói:

- Ngày mai công thành, không thể dùng thang, Tỉnh lan cùng với xe công thành.

- A? Vậy công thành như thế nào?

Tiêu Khai nghe vậy ngạc nhiên, Điền Hoành sắc mặt cũng khẽ biến.

Hạng Trang lại hướng Tiêu Khai, Điền Hoành nói:

- Các ngươi phái binh lên núi đồn củi, suốt đêm làm ra thang mây đơn giản, ngày mai đoạt thành, thì sử dụng thang này.

Tiêu Khai, Điền Hoành thất thanh nói:

- Thượng Tướng Quân, việc này...

Hạng Trang khoát tay áo, ngăn hai người lại, nói:

- Chấp hành quân lệnh đi.

- Vâng!

Tuy rằng Tiêu Khai, Điền Hoành trong lòng khó hiểu, nhưng vẫn lĩnh mệnh đi.

Hàm Cốc Quan, địch lầu.

Đường Thành bỗng nhiên lấy tay chỉ ra quan ngoại, hướng Cổ Phùng nói:

- Tướng quân, người xem, phản quân lên núi đồn củi.

Đường Thành không nói Cổ Phùng cũng đã thấy, một đội quân mang đuốc đã lên hai sườn núi, hiển nhiên, phản quân là chuẩn bị lên núi đốn cây, Cổ Phùng nhíu mày, chẳng lẽ phản quân muốn làm thang mây đơn giản để tấn công Hàm Cốc Quan sao?

Đường Thành lãnh đạm nói:

- Phản quân này thật đúng là không biết sống chết.

Cổ Phùng mày càng chau lại, hắn cảm thấy tình hình có chút không đúng.

Chủ tướng của phản quân chẳng lẽ là tên ngu ngốc sao? Hắn thực sự nghĩ rằng dựa vào hai ba vạn quân quần áo tả tơi, vũ khí không chỉnh thì có thể công phá Hàm Cốc Quan sao? Hơn nữa làm cho người ta không thể tin được chính là, phản quân thậm chí liên thang cũng không có, chỉ bằng thang đơn giản, làm sao có khả năng leo tường công phá chứ?

Tuy nhiên sau khi hừng đông, Cổ Phùng biết phản quân không phải phô trương thanh thế, bọn chúng thật muốn tấn công Hàm Cốc Quan!

Khi phía mặt trời vừa ló ra, phản quân đã tạo ra được mấy chục cái thang dài hơn sáu trượng, quan ngoại lập tức vang lên tiếng kèn tấnn công, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, hàng trăm phản quân nâng mấy chục cái thang giản dị, hướng về Hàm Cốc Quan chen chúc mà đến.

Khi phản quân tiến vào trong vòng trăm bước, mưa tên dày đặc như châu chấu đột nhiên từ trên thành đổ xuống.

Phản quân đang kêu gào xung phong liền giống như gốc rạ ngã xuống, sau khi thương vong hơn trăm người, phản quân còn lại cũng đánh mất dũng khí, ném thang xuống chạy tán loạn trở về.

Tuy nhiên, không đợi quân Hán trên thành có động thái gì, lại có một đội phản quân ùa lên.

Khi phản quân lại vọt vào trong vòng trăm bước, mưa tên dày đặc lại từ trên thành đổ xuống, đội phản quân thứ hai so với đội phản quân thứ nhất, biểu hiện tốt hơn một chút, bọn họ đột tiến cách nhau mấy chục bước, tuy nhiên vẫn không có thể tiếp cận tường thành, càng không cần nói có thể đem thang dựng lên tường để chuẩn bị đoạt quan.

Kế tiếp suốt một ngày, phản quân ước chừng hướng Hàm Cốc Quan khởi xướng hơn hai mươi lần công kích.

Tuy nhiên rất không may, ngoại trừ có hai lần phản quân từng tiếp cận tường thành, còn lại hơn hai mươi lần công kích, nữa đường đã bị mưa tên của quân Hán đánh tan, khi ngày gần tàn, trên cánh đồng bát ngát ngoài quan đã nằm đầy thi thể phản quân, ít nhất cũng có hơn hai ngàn người.

Trên địch lầu, Cổ Phùng tay vịn rào chắn, lâm vào trầm tư.

Chủ tướng phản quân chẳng lẽ thật là một tên ngu ngốc? Biết rõ đấu pháp như vậy căn bản là chịu chết, nhưng phản quân không ngờ vẫn xông lên?

Đường Thành nói:

- Tướng quân, phản quân không phải là bị cùng đường chứ?

Cổ Phùng nói:

- Ngươi là nói, mặt sau có quân truy đuổi?

Quan ngoại mười dặm, trong lều lớn của Hạng Trang.

Tiêu Khai bước nhanh đi vào lều lớn, hướng Hạng Trang, Úy Liêu phân biệt vái chào, sau đó khuôn mặt lộ vẻ sầu thảm nói:

- Thượng Tướng Quân, nếu cứ như vậy sẽ không được a, hậu quân của mạt tướng rất nhanh sẽ không còn!

Một trận chiến hôm nay, hậu quân Tiêu Khai ước chừng bỏ mình gần hai ngàn người.

Trừ lần đó ra, vì nghiêm túc quân kỷ, Tiêu Khai ở trước trận chém giết vài trăm đào binh, đợi khi trời tối, Hạng Trang hạ lệnh thu binh, toàn bộ hậu quân còn không đến hai ngàn năm trăm người! Hơn nữa làm cho người ta uể oải chính là, đã chết nhiều người như vậy, không ngờ đến lỗ châu mai của Hàm Cốc Quan đều không có mò đến, thế này còn đánh như thế nào?

Hạng Trang thản nhiên nói:

- Hậu quân tổn thất nhiều ít?

Tiêu Khai lộ vẻ sầu thảm nói:

- Ước chừng gần hai ngàn người!

- Cấp ngươi hai ngàn người!

Hạng Trang không cần nghĩ ngợi, nói:

- Ngươi đi trung quân chọn người đi.

- Này...

Tiêu Khai ngạc nhiên, thấy bộ dáng Hạng Trang không giống nói giỡn, lúc này mới khẩn trương xoay người đi ra.

Nhìn theo bóng dáng Tiêu Khai rời đi, Hạng Trang lại lâm vào trầm mặc, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng trước nay chưa có.

Mệnh lệnh Tiêu Khai hậu quân cùng với Điền Hoành hữu quân không tiếc giá phải trả mãnh công Hàm Cốc Quan, trong đó nguyên nhân chính yếu tất nhiên là làm quân coi giữ mất cảnh giác, mặt khác quan trọng nhất chính là, Hạng Trang muốn thông qua Hàm Cốc Quan đại chiến, để hai vạn tráng đinh dưới trướng một lần thiết huyết tẩy lễ!

Tráng đinh chính là tráng đinh, huấn luyện như thế nào cũng vẫn là tráng đinh.

Nếu muốn một đám tráng đinh biến thành một đám binh lính, nhất định phải cho bọn họ trải qua thiết huyết tẩy lễ.

Cho một đám tráng đinh nâng thang đi tấn công Hàm Cốc Quan, việc này rất là tàn khốc, cũng rất tàn nhẫn, đối với người văn minh đời sau mà nói, Hạng Trang làm như vậy là phản nhân loại!

Nhưng, đây là biện pháp hữu hiệu nhất mà Hạng Trang có thể làm.

Đối mặt tàn khốc, thảm thiết công thành đại chiến, tráng đinh sẽ nhanh chóng xuất hiện hai cực phân hoá, kẻ yếu không thích hợp chiến tranh, hoặc ý chí không kiên định, rất nhanh sẽ bị đào thải, rất nhanh sẽ chết trận, nhưng người khí lực cường tráng, ý chí kiên định, liền thích hợp tham gia quân ngũ, sẽ nhanh chóng trưởng thành!

Quân Sở không có căn cơ, không có hậu trường, càng không có hậu cần tiếp viện.

Nếu để Hạng Trang chọn giữa ba vạn tráng đinh và ba nghìn tinh binh, hắn tuyệt đối sẽ không chút do dự lựa chọn ba nghìn!

Cho nên, Hạng Trang cực kỳ lãnh huyết đem Hàm Cốc Quan đại chiến biến thành một tràng khảo nghiệm máu huyết nhằm vào tráng đinh quân Sở, nếu thông qua khảo hạch, tráng đinh này đã trở thành quân Sở lão binh dũng mãnh, nếu không thông qua, như vậy kết quả chỉ có một, biến thành một khối thi thể nằm lại Hàm Cốc Quan!

Ngày hôm sau, quan ngoại phản quân vẫn tiếp tục công kích.

Một đội phản quân nâng một hàng thang dài hướng về Hàm Cốc Quan chen chúc mà đến, bắt đầu khởi xướng công kích tuyệt vọng, sau đó lại bị mưa tên của quân Hán làm tan tác, ở trong mưa tên, gỗ đá tàn sát bừa bãi, cũng có mấy đội phản quân dũng mãnh không sợ chết đặt thang dài lên, kết quả lại bị dầu hỏa đốt thành tro bụi.

Đến tối ngày hôm sau, ngoài Hàm Cốc Quan có thêm hơn hai ngàn cỗ thi thể.

Ngày thứ ba, quan ngoại phản quân vẫn tiếp tục công kích.

So sánh với hai ngày trước, lực công kích của phản quân ở ngày thứ ba dũng mãnh hơn rất nhiều, có thể là bởi vì lúc trước, chết trận đều là những kẻ già yếu hoặc có bệnh, mà còn lại đều là người trẻ tuổi cường tráng, cũng có thể là bởi vì những người còn lại này tâm lý đã thích ứng với chiến tranh tàn khốc, ở trên chiến trường liền có vẻ thong dong.

Còn nữa, trong tay phản quân đã có mộc thuẫn đơn giản, mưa tên của quân Hán đã không đủ để ngăn cản phản quân đi tới, lăn cây, ném đá cũng đã không thể ngăn cản phản quân trèo lên thành, có vài lần, tử sĩ của phản quân thậm chí đã xông lên Hàm Cốc Quan, quân coi giữ phải đổ rất nhiều dầu hỏa mới có thể đem thế công của phản quân đánh tan.

Thái dương rốt cục cũng xuống núi, quan ngoại phản quân giống như thủy triều lui trở về.

Dưới Hàm Cốc Quan hùng vĩ nguy nga, lại tăng thêm vài ngàn cỗ thi thể.

Tuy nhiên, quân Hán coi thành rốt cục cũng xuất hiện thương vong, hơn nữa không ổn chính là, tên, cây gỗ, lôi thạch còn có dầu hỏa đã tiêu hao rất nhiều, nếu liên tục công thêm ba ngày nữa giống như hôm nay, dầu hỏa trong kho sẽ cạn, nếu liên tục năm ngày, thì cây gỗ, lôi thạch còn có tên cũng sẽ dùng hết.

Cổ Phùng đã rõ ràng cảm giác được, phản quân công thành độ mạnh đang tăng cường.

Thẳng đến giờ phút này, Cổ Phùng mới đột nhiên hiểu được, chủ tướng phản quân tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc, hoàn toàn tương phản, chủ tướng phản quân tuyệt đối là kẻ kiêu hùng, người này rõ ràng là muốn lấy Hàm Cốc Quan chi chiến để luyện binh, ý đồ thông qua trận ác chiến này, đem mấy vạn quân ô hợp này tạo thành một chi tinh binh!

Cổ Phùng bảo phó tướng Đường Thành, nói:

- Ngoại trừ binh sĩ gác đêm và đội tuần tra, tướng sĩ còn lại của các doanh nắm chặt thời gian ăn cơm, sau đó ngủ, dưỡng thể lực, chuẩn bị nghênh đón trận ác chiến ngày mai.

Hoàn toàn có thể tưởng tượng được, hừng đông ngày mai, cường độ công thành sẽ lớn hơn nữa!

Chương 125: Dạ tập Hàm Cốc Quan

Trước đây, vẫn là hai quân của Tiêu Khai, Điền Hoành ở Hàm Cốc Quan luân chiến, qua ba ngày luân chiến, hậu quân Tiêu Khai cùng với hữu quân của Điền Hoành ước chừng bỏ mình hơn sáu ngàn người, đồng thời cũng từ trung quân của Hạng Trang bổ sung hơn sáu ngàn người, đến hiện tại, trung quân của Hạng Trang chỉ còn lại không đến bốn ngàn người.

Tuy nhiên, Hạng Trang cùng ba nghìn thân binh chưa từng động đậy, vẫn còn đang dưỡng sức.

Còn nữa, hơn hai mươi cái thang, Tỉnh lan (một loại xe công thành) còn có năm xe công thành cũng chưa từng xuất hiện!

Trải qua ba ngày liên tục ác chiến, Hạng Trang có lý do để tin tưởng, quân coi giữ Hàm Cốc Quan đã hình thành lối suy nghĩ chủ quan rồi, bọn họ hơn phân nửa sẽ cho rằng, quan ngoại phản quân sẽ ở trong đêm tạo thang, sau đó ban ngày tiếp tục công thành!

Tối nay, hậu quân của Tiêu Khai còn đang đi lên hai sườn núi chặt cây, gióng trống khua chiêng tạo thang mây.

Tuy nhiên, quân Sở sẽ không đợi đến ngày mai mới phát động công kích, Hạng Trang sẽ cho Hàm Cốc Quan một cái kinh hỉ!

Hôm nay sau nửa đêm, cũng là ngày trăng khuyết cuối tháng… trăng sau khi vào núi, đại địa hoàn toàn chìm trong bóng tối, Hạng Trang sẽ xuất động tất cả thang, tỉnh lan, xe công thành cùng với ba nghìn Sở giáp, hướng Hàm Cốc Quan khởi xướng công kích lôi đình vạn quân, trận chiến này, quân Sở tất thắng!

Hạng Trang, Cao Sơ, Tấn Tương cùng với Công Tôn Toại chậm rãi đi vào núi.

Gió đêm lạnh như nước, tiếng thông reo từng trận, ba nghìn Sở giáp nhất tề quay đầu, ba nghìn song nhãn nóng rực gần như là cùng lúc tụ tập lên người Hạng Trang, ăn uống ngủ ngon ba ngày, hiện tại là lúc ba nghìn Sở giáp ra tay, là lúc cho quân Hán coi giữ Hàm Cốc Quan lĩnh giáo sức mạnh của quân Sở tiên phong.

Đón ánh mắt cực nóng của ba nghìn Sở giáp, Hạng Trang ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Còn nhớ rõ trận chiến Cự Lộc không?

- Nhớ rõ!

- Nhớ rõ!

- Nhớ rõ!

Ít nhất năm trăm lão binh quân Sở hô to.

Còn lại không có tham gia qua trận chiến Cự Lộc đều hướng năm trăm lão binh này với ánh mắt sùng kính, hiển nhiên, ở trong mắt bọn họ, có thể đi theo tiên vương tham gia trận chiến Cự Lộc, là vinh hạnh lớn lao.

Hạng Trang gật đầu, tiếp tục rít gào nói:

- Trận chiến Cự Lộc, chúng ta năm vạn quân đối mặt quân Tần hai mươi vạn quân tinh nhuệ, binh lực không bằng một phần tư đối phương! Quân Tần tinh nhuệ sắc bén? Thủ nỏ, quyết trương nỏ, xe nỏ, xe bắn đá, xung xe, chiến xa, nhưng kết quả như thế nào? Úm, kết quả như thế nào?

- Cuối cùng, quân Tần không phải thua ở dưới tay chúng ta sao?

- Quân Tần tinh nhuệ, quân Sở chúng ta diệt chính là tinh nhuệ!

- Rống!

- Rống!

- Rống!

Ba nghìn sở giáp bị Hạng Trang nói mấy câu khiến nhiệt huyết sôi trào, một đám không kìm nổi lấy đao đánh thuẫn, lấy chân đạp đất, hoặc là lấy quyền đấm nhau, một bên thì như bị bệnh tâm thần rít gào lên.

Trong ánh lữa bập bùng, Hạng Trang thản nhiên giơ tay phải lên.

Ba nghìn Sở giáp đang rống giận lập tức dừng lại.

Hạng Trang hít vào một hơi thật sâu, lại tiếp tục rống to khàn cả giọng:

- Còn nhớ Bành thành đại chiến không?

- Nhớ rõ!

- Nhớ rõ!

- Nhớ rõ!

Lúc này đây, ít nhất một ngàn lão binh ầm ầm đáp lại.

Còn lại hai ngàn Sở giáp thì lại hướng một ngàn lão binh này với ánh mắt cực kỳ hâm mộ, so sánh với trận chiến Cự Lộc, Bành thành chi chiến càng thêm truyền kỳ, càng làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.

- Bành thành đại chiến, Lưu Bang lão nhân tụ tập hơn mười lộ chư hầu, năm mươi sáu vạn liên quân quy mô phạt Sở!

- Đại quân Sở quốc chúng ta cho dù đang ở Tề quốc, cuối cùng Bành thành bị đánh mất, cố Sở cửu quận cũng phần lớn rơi vào tay giặc, nhưng kết quả lại như thế nào? Úm, kết quả lại như thế nào?

- Cuối cùng, năm mươi sáu vạn liên quân còn không phải bị ba vạn Sở giáp ta đánh cho tan rã!

- Lưu Bang lão nhân vì chạy trối chết, đến lão bà còn có con nhỏ đều ném bỏ!

- Mười lộ chư hầu, năm mươi vạn liên quân tinh nhuệ ở trước mặt Đại Sở ta, đều là gà chó, tất cả đều là một đám ô hợp! Quân tiên phong Đại Sở ta, chỉ bằng một đám chuột nhắt như thế có khả năng ngăn cản sao?

- Đại Sở!

- Đại Sở!

- Đại Sở!

Ba nghìn Sở giáp lại sói tru hưởng ứng.

Hạng Trang lại giơ tay phải lên, ba nghìn Sở giáp lập tức dừng lại.

- Còn có...

Hạng Trang chỉ ba nghìn Sở giáp, lại ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Đại Biệt Sơn chi chiến!

- ba nghìn quân Sở ta tiễn tận lương hết, binh mệt mã thiếu, Lưu Bang lão nhân tụ tập mười tám lộ chư hầu, bảy mươi vạn liên quân, ý đồ vào núi bao vây tiễu trừ quân ta, nhưng kết quả lại như thế nào? Úm, kết quả lại như thế nào?

- Cuối cùng, bảy mươi vạn liên quân vây quanh không phải bị ba nghìn quân Sở ta đánh cho tan tác!

- Lưu Bang lão nhân kêu gào muốn lấy đầu Hạng Trang ta, kết quả lại suýt nữa mất đầu trong Đại Biệt Sơn!

- Đừng nhìn Đại Sở ta hiện tại chỉ còn ba nghìn quân giáp, làm sao có thể công phá Hàm Cốc Quan, làm sao có thể thẳng đến Quan Trung, phá hủy hang ổ Lưu Bang lão nhân ở Hàm Dương!

Dừng một chút, Hạng Trang lại khàn cả giọng quát hỏi:

- Hàm Cốc Quan là thiên hạ hùng quan không giả, nhưng ở trước mặt Đại Sở ta, nó chính là tường mục gạch nát, một kích liền phá!

- Phá!

- Phá!

- Phá!

Ba nghìn Sở giáp lập tức hô gào giống như sóng thần.

Hạng Trang rút ra hoành đao, đao nhọn sắc bén chỉ tiền phương hư không phía xa, lại ngửa mặt lên trời rống to:

- Các huynh đệ Đại Sở, các ngươi nói cho ta biết, các ngươi có phải là nam nhân hay không?

- Phải!

- Phải!

- Phải!

Ba nghìn Sở giáp điên cuồng đáp lại.

Hạng Trang lại bạo rống:

- Là nam nhân, thì phá Hàm Cốc Quan cho ta, thẳng tiến Hàm Dương!

- Thẳng tiến Hàm Dương!

- Thẳng tiến Hàm Dương!

- Thẳng tiến Hàm Dương!

Ba nghìn Sở giáp nhiệt liệt đáp lại.

Nhiệt huyết sôi trào, không ít quân Sở lão binh thậm chí đã nổi giận, giờ khắc này, bọn họ nghĩ phải giết lên Hàm Cốc Quan, hưởng thụ thịnh yến giết chóc! Giờ khắc này, bọn họ chính là một đám dã thú khát máu, thầm nghĩ đem con mồi phía trước xé nát, sau đó từ từ hưởng thụ máu thịt chúng nó.

Hạng Trang nhe răng cười, lại cầm hoành đao trong tay dẫn đầu đi về phía trước.

Chỉ trong chốc lát, ba nghìn Sở giáp liền xoay người, hướng về Hàm Cốc Quan mãnh liệt mà đi.

Trên Hàm Cốc Quan, hơn mười bồn dầu hỏa đang cháy rực.

Trăng khuyết từ lâu đã lặn sau núi, đại địa lâm vào một mảnh tối đen.

Tuy nhiên, hơn mười bồn dầu hỏa đang hừng hực thiêu đốt vẫn đem toàn bộ quan thành chiếu sáng như ban ngày, thậm chí cảnh vật ở quan ngoại trong năm mươi bước mơ hồ có thể thấy được, dưới ánh lửa, một đội lính canh gác đang cầm kiếm đứng trang nghiêm, xa xa, vài đội tuần tra thì cầm trong tay thiết kích thật dài, đang ở trên quan tường qua lại tuần tra.

Bỗng nhiên, dưới bầu trời đêm hình như có một tiếng vang kì dị truyền đến.

- Thanh âm gì vậy?

Một lão Hán binh từng tham gia qua Huỳnh Dương đại chiến thoáng chốc dựng cái lỗ tai lên, cẩn thận nghe ngóng, nhưng lại không hề phát hiện được gì, hắn chỉ nghe được tiếng thông reo từng trận.

- Đội suất, ngươi vẫn là nên đi nghỉ ngơi đi.

Một tân binh tiến lên nói lấy lòng.

Người tân binh kia cũng nói:

- Đúng vậy, Đội suất, phản quân phải tới hừng đông mới có thể công thành, ngươi xem, bọn họ còn đang chặt cây tạo thang kìa.

Dứt lời, tân binh lại duỗi tay chỉ hướng núi xa xa.

Trên núi loáng thoáng có thể nhìn thấy nhiều điểm ánh lửa, đó là phản quân đang ở trên núi đốn củi.

- Các ngươi biết cái gì!

Lão binh Đội suất không khách khí khiển trách:

- Ta nói cho các ngươi biết, cẩn thận không bao giờ thừa, ở trên chiến trường, bất luận thời điểm nào đều phải duy trì đủ cảnh giác, nếu không, đầu rớt xuống đất còn không biết xảy ra chuyện gì!

Dứt lời, lão binh Đội suất lại quay đầu quát to:

- Nhị Cẩu Tử, đem chuáng nỏ bên kia đưa lại đây cho ta.

Tên tân binh Nhị Cẩu Tử không dám chậm trễ, khẩn trương đem một chuáng nỏ mang lại đây.

Chuáng nỏ nỏ cơ đã lên dây, tên cũng đã lắp vào, lập tức lão binh Đội suất từ trên nỏ cơ gỡ xuống hai mũi đại tiễn, lại từ trên người tân binh bên cạnh xé một mảnh chiến bào, xé thành mấy mảnh cột lại trên mũi tên, nhúng vào dầu hỏa, sau đó thiêu đốt đầu tên, hai chi hỏa tiễn đã hoàn thành.

Lão Đội suất lại đem hai chi hỏa tiễn lắp vào chuáng nỏ, sau đó bắn ra hư không tiền phương.

Chỉ nghe một tiếng nổ "Thình thịch", hai chi hỏa tiễn lập tức xuyên qua giữa khe hở lỗ châu mai hướng về quan ngoại bay tới.

Hỏa tiễn bắn ra trên dưới một trăm bước xa, thế vẫn chưa giảm, nhưng đúng lúc này, lão binh Đội suất cùng với mười mấy tân binh bên cạnh lại phát hiện cái gì rất đáng sợ, theo ánh lửa của hai chi hỏa tiễn, bọn họ phát hiện, nguyên bản là trên cánh đồng bát ngát trống không ngoài quan, lại đột ngột xuất hiện một tòa cao ngất giống như quái vật lớn!

- Đó là...

Nhóm tân binh còn không có phản ứng, ngơ ngác nhìn nhau, không biết là cái gì.

Lão binh Đội suất kiến thức rộng rãi, rất nhanh gào lên:

- Tỉnh lan, là tỉnh lan! Chết tiệt, đó là tỉnh lan của phản quân! Ông trời ơi, phản quân như thế nào có tỉnh lan? Bọn chúng như thế nào lại có tỉnh lan?

Dứt lời, lão binh Đội suất lại quay đầu bạo rống lên:

- Địch tập kích! Thổi kèn, mau thổi kèn cảnh báo!

Trong chốc lát, trên Hàm Cốc Quan liền vang lên tiếng kèn kéo dài không thôi.

Gần như là cùng lúc với tiếng kèn vang lên, ngoài Hàm Cốc quan cũng đột nhiên nổi lên nhiều điểm lửa, nương theo ánh lửa của mấy ngàn cây đuốc, quân canh giữ ở Hàm Cốc Quan còn có tuần tra đội vô cùng hoảng sợ phát hiện, trên cánh đồng bát ngát của quan ngoại, không ngờ xuất hiện hơn hai mươi cái tỉnh lan cùng với thang, còn có xe công thành khổng lồ!

Hiển nhiên, biết được hành tung đã bị lộ, phản quân cũng không cần e dè!

Ngay sau đó, ngoài Hàm Cốc Quan liền vang lên tiếng kèn như dời non lấp biển, tỉnh lan, thang bắt đầu gia tốc.

Ở bốn phía xung quanh tỉnh lan và thang, là phản quân binh giáp đông nghìn nghịt, dưới ánh lửa chiếu rọi, trong tay phản quân binh giáp là đao, thương, kiếm, kích, tất cả đều phản xạ ra hàn quang rét căm, thậm chí tấm chắn trong tay bọn họ còn phản xạ ra u quang, hiển nhiên, chi phản quân thừa dịp ban đêm đánh bất ngờ này và phản quân mấy ngày hôm trước cầm trong tay trúc kiếm mộc kích khác hẳn nhau về bản chất.

Không đến một lát công phu, tỉnh lan, thang còn có xe công thành cách quan tường không đến năm mươi bước, thấy một màn như vậy, quân Hán canh giữ ở trên quan gấp đến độ mặt đều tái xanh. Quan nội, quân Hán đại doanh cũng đã loạn xị bát nháo, từng đội quân Hán theo đường cái chen chúc mà đến, nhưng... còn kịp sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau