SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Mũi tiên phong Lương quân

Hổ Lao quan

Sau khi chỉnh đốn quân xong, Hạng Trang, Điền Hoành, Tiêu Khai mang theo đại quân rời Hổ Lao quan, quay trở lại Lạc Dương, chỉ có lưỡng quân Hoàn Sở, Lý Bộ ở lại Hổ Lao quan.

Mặt trời đã lên cao, Qua Đán đang huấn luyện cho hai trăm danh thủ cung dưới quyền.

Qua Đán nguyên danh là Cẩu Đản, vốn là một thập trưởng dưới trướng Cao Sơ hiệu úy nộ phong.

Chỉ có điều hiện nay, Cẩu Đản lại mặc thêm bì giáp, bên hông mang thượng hoàn đao, trên đầu đội Thượng Liễu Bì Tịnh, như vậy đương nhiên đã có khí thế của một quân hầu, tự xét thấy mình đã là một quân hầu, tiếp tục sử dụng tên Cẩu Đản cũng có vẻ hơi mất mặt, nên tự đổi tên mình thành Qua Đán, nghe thật có khí thế.

Qua Đán cầm dây dài, đi chậm rãi trước đội cung tiễn thủ hai trăm người, ánh mắt sắc lạnh như dao lướt qua khuôn mặt các cung thủ, hai trăm cung tiễn thủ, dường như không có ai dám đối mặt nhìn y, đám tráng đinh đất Ngụy này bản chất vẫn là những nông phu, sao có thể dám nhìn thẳng vào mắt một lão binh hay tay nhuốm đầy máu như Qua Đán đây.

- Nghe rõ con mẹ nó hết rồi chứ, đợi lão đây nói như thế nào các ngươi sẽ làm như thế nhé…

Còn chưa dứt lời, có tên cung tiễn thủ vì trên mặt bị ngứa, không kìm nổi liền duỗi tay gãi hai cái, Qua Đán không ngừng phân minh, dây roi dài trong tay như rắn độc thè lưỡi phun ra ngoài, chỉ nghe thấy một âm thanh rất giòn, trên mặt cung tiễn thủ kia liền xuất hiện một vệt máu, tên cung tiễn thủ đau quá hai tay ôm lấy mặt kêu thảm thiết như heo rống.

- Không được gào lên như thế

Trách Đán lớn tiếng hét lên:

- Tiếp tục gào lên như thế, sẽ chết!

Tên cung tiễn thủ đó lập tức nín tiếng, tinh thần những tên cung tiễn thủ khác cũng đều hoảng sợ.

Qua Đán lúc này lại tiếp tục bài huấn luyện của gã, chiêu này gã học được từ nộ phong hiệu úy Cao Sơ, luyện binh nếu nói khó thì là khó, nói đơn giản lại là đơn giản, giảng từ cái đơn giản, luyện binh chính là một mục tiêu kỉ luật nghiêm minh, chỉ cần rèn luyện đám nông phu trước mắt này cho tới khi kỷ luật nghiêm minh, thì bọn họ chính là quân đội chân chính rồi.

Qua Đán vút vút sợi dây thừng trong tay, lạnh lung nói:

- Đều nghe rõ rồi chứ, đợi chút nữa lão mão tử nói thế nào các ngươi làm thế đó, lão mão tử nói hướng về phía đông, các ngươi không được hướng về phía Tây, lão mão tử bảo các ngươi kéo cung, các ngươi phải ngoan ngoãn kéo cung, lão mão tử nói bắn tên, thì mới được bắn tên, nghe rõ cả chưa?

- Nghe rõ rồi

Hai trăm cung tiễn thủ đồng thanh đồng ý

Qua Đán vui vẻ gật đầu, đột nhiên quát:

- Thế thì ai nấy đều tự cởi hết mẹ nó đồ ra!

Hai trăm cung tiễn thủ nhìn nhau, tuyệt không có ai dám làm theo yêu cầu của Qua Đán.

Qua Đán trừng trừng mắt, đằng đằng sát khí nói:

- Đều nghe hết cả rồi chứ, lão đây lệnh cho các ngươi cởi hết sạch đồ ra!

Lúc này hai trăm tiễn thủ mới tin mình không nghe nhầm, tuyệt đại đa số cung tiễn thủ đều khẩn trương hành động, chân tay vụng vể trút bỏ chiến bào trên người xuống, thậm chí đến chiếc khố cuối cùng trên người cũng phải cởi ra, tất cả mọi người đều nghe theo lời, trông rất hoành tráng, chỉ có một cung tiễn thủ đỏ mặt, không cởi khố ra, hai người tuy đều là đại tướng của Sở quân, nhưng tư cách của Hoàn Sở lại hoàn toàn khác, địa vị trong quân cũng cao hơn Quý Bố, Hạng Trang để lại hai người trấn thủ Hổ Lao quan, cũng không chỉ định ai là chủ tướng ai là phó tướng, nhưng ngay cả Lý Bố cũng đương nhiên cho rằng Hoàn Sở mới là chủ tướng.

Từ lầu địch nhìn ra bên ngoài, cánh đồng bát ngát phía bên ngoài Đông quan là một mảng tĩnh mịch, thậm chí đến một tiếng động nhỏ cũng không có.

Sự ầm ĩ vang trời được hình thành bên trong thành khác xa nhiều so với bên ngoài Quan Tường, quan tường của Hổ Lao quan giống như một con đường cụt, phân chia toàn bộ thành hai thế giới khác nhau, bên ngoài Quan Tường xơ xác tiêu điều, thậm chí đến một cơn gió nhẹ cũng không có, bên trong Quan Tường lại ầm ĩ náo nhiệt, chẳng khác gì một nồi cháo đang sôi sung sục.

Trong lúc đó, phía sau tiền phương Sơn Lương đang từ từ dâng lên một ngọn cờ.

Con ngươi Hoàn Sở lướt qua một loạt, trầm giọng nói với mọi người:

- Bọn chúng tới rồi.

- Dạ, bọn chúng tới rồi

Quý Bố gật gật đầu, sắc mặt trên mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Phía sau hai người, mười mấy hiệu úy, tư mã đều đang nhìn ra phía xa, chỉ nhìn thấy cột cờ đang từ phía sau Sơn Lương đang ngày càng dâng cao lên, một dải hình tròn lớn màu đỏ tươi đang từ phía sau Sơn Lương nhô lên, Hoàn Sở, Quý Bố trong lòng cùng một lúc đều thấy run lên, màu đỏ tươi, đây chắc hẳn là Lương vương Bằng Việt, nhất định là quân Lương đang tới rồi.

So sánh với Hán quân Lưu Bang, Hoàn Sở, Quý Bố hiển nhiên càng sợ Lương quân Bành Việt, với thể thôn tính cả thiên hạ, các chư hầu ai cũng không bằng Lưu Bang, luận tới khả năng chỉ huy khi lâm trận, ai cũng không bằng Tề vương Hàn Tín, nhưng nếu xét tới quân tiên phong, các chư hầu trong thiên hạ, ít có người có thể sánh được với Bằng Việt, quân tiên phong Lương quân, cũng chỉ kém hơn quân Sở một chút.

Không mất quá nhiều thời gian, tiền tuyến trước mắt tất cả đều đã được dàn ra, chữ được thêu phía trên đúng là chữ " Lương".

Xuất hiện phía sau theo sát Lương vương, là một màu đen kìn kịt, lạnh căm căm với trường kích trên tay, lên tới hàng nghìn người, hàng chục nghìn chiếc trường kích đang tập kết lại thành một dải lưỡi mác dài dằng dặc, từ phía sau Lương sơn đang dâng lên ào ạt, lại đi qua triền núi gập ghềnh lúc lên lúc xuống, tuy vẫn còn cách vài dặm, nhưng có vẻ như sát khí lạnh đăm đăm đã được truyền vào trong không khí, đang từ từ bao vây lấy Hổ Lao quan.

Phía trên Quan Tường, các lão binh Sở quân thực ra lại chẳng có cái gì, năm đó ở Cự Lộc, khí thể quân tiên phong của hai trăm nghìn Tần quân không thể so sánh với Lương quân hôm nay, cũng như trận Cai Hạ tháng trước, ba trăm nghìn đại quân Tề quân thanh thế còn lớn hơn quân Lương, đã gặp quá nhiều trường hợp có cục diện quy mô lớn, các lão binh Sở quân sớm đã chai lì với điều này rồi.

Chỉ có điều, các tráng đinh đất Ngụy mới gia nhập Sở quân lại chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này.

Chỉ trong chốc lát, phía Quan Tường đã có âm thanh nổi lên, tất cả các tráng đinh quân Ngụy đều nhìn ngây ra, sợ hãi, chân theo bản năng cứ lùi về phía sau, thể là Hoàn Sở, Quý Bố nhanh nhẹn lựa chọn ra hai nghìn bộ binh mang trọng giáp, chỉ trong chốc lát đã khiến thế cục náo động hẳn lên, áo giáp rất nặng, nhưng lại không thể đem lại cho họ cảm giác an toàn. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Các quân hầu, đồn trưởng, giả đội có xuất thân Sở quân bắt đầu nghiêm nghị dẫn dắt đội hình.

Nháo nhác một lúc lâu, các tráng đinh quân Ngụy cuối cùng cũng bình ổn hơn.

Địch trên lầu, Hoàn Sở, Quý Bố trong lòng trách nhiệm nặng nề nhưng cũng không phải là không gặp may, ở chỗ đó là nơi phòng ngự hiểm yếu, nếu lưỡng quân tiến hành dã chiến, chỉ e rằng sẽ có " đại quân"một bên bị đánh cho tan tác.

Mở đường đi lên trên, một trăm nghìn quân Lương hung hang tiến đến.

Bằng Việt từ đầu tới thân mặc kim giáp, trên đầu là kim quan, thắt lưng là bảo kiếm, nghạo nghễ đứng trên chiếc chiến xa tứ ngựa kéo.

Nhìn xung quanh trái phải trước sau, hung hang tiến vào đều là giáp sắt của Lương quân, những chiếc mũ giáp di chuyển tới đâu, có bay phấp phới theo tới đó, từ trước mặt kéo dài tới tận đoạn cuối, rất dài, rất dài.

Một loạt trường kích được sắp xếp theo hàng lối, một hàng đại thuẫn ngay ngắn chỉnh tề, dưới ánh tà dương, thì ngay cả khi có những tia nắng ấm áp cũng đều trở nên lạnh lẽo.

Trong lòng Bành Việt lại tràn trề ý chí chiến đấu.

Là một trang nam tử hán, với tư cách thỗng lĩnh hàng chục nghìn quân, quyết chiến trên sa trường mới đúng.

Là một trang nam tử hán, nên khiến kẻ thù quỳ phục dưới chân mình, run rẩy, run rẩy.

Là một trang nam tử hán, phải nên giết sạch những kẻ to gan dám chiến đấu với mình, tiếp đến sẽ cướp sạch tài sản của bọn chúng, người đàn bà của bọn chúng, khiến con của bọn chúng đổi thành họ của mình.

Ánh mắt Bằng Việt bỗng lóe lên, từ phía xa đã nhìn thấy Hổ Lao quan.

Trong lúc đó, Bành Việt chậm rãi xoay tay phải, Bành Minh đứng ở phía sau Bành Việt bỗng quay đầu lại hô to:

- Đại vương có lệnh, hiệu lệnh toàn quân, dừng tiến về phía trước.

Lệnh vừa được phát đi, năm trăm chiếc kèn hiệu liền lần lượt vang lên thứ âm thanh được phát ra từ sừng trâu.

Trong chốc lát, âm thanh của tù dài và sừng trâu đã đuợc vang lên, đại quân Lương quốc đang hung hăng tiến ầm ầm về phía trước liền chen nhau từ từ bước chậm lại, từ Hổ Lao quan nhìn về phía xa, trên đường đi giống như một dải rừng rậm màu đỏ, rất đồ sộ.

Trên vọng lâu Hổ Lao quan, trong lòng Hoàn Sở, Quý Bố đều cùng thở dài.

Kỷ luật nghiêm minh, đây mới chính là kỷ luật nghiêm minh chứ, so với Lương quân, mười nghìn đại quân của bọn họ rõ ràng vẫn chưa được tính là quân đội được…

Chương 117: Duy nhất Đại Sở ta

Lạc Dương, kho vũ khí thành Bắc.

Đương lúc Hạng Trang đang trong vòng vây của các chư tướng Úy Liêu, Vũ Thiệp cùng với Điền Hoành, Tiêu Khai đi vào đại giáo trường, thì Công Thâu Xa giám sát việc tạo ra thang mây đầu tiên đã dựng thành hình.

Điều chỉnh thang mây bởi tháp cái, sống thang được cấu thành hai bộ phận.

Từ chính diện để nhìn, tháp cái làm hình thang, đỉnh rộng sáu thước, đáy rộng một trượng sáu.

Từ mặt nghiêng để nhìn, tháp cái cao ba trượng, sâu bốn trượng, mặt phẳng nghiêng dài năm trượng, đạt tiêu chuẩn hình tam giác Câu cổ.

Tổng chiều dài năm trượng, chiều rộng bởi một trượng sáu giảm bớt đến sáu thước của mặt phẳng nghiêng đã dùng một cây gỗ sáu tấc vuông vắn ngăn cách ra cầu thang, giữa các cầu thang có khoảng cách ba thước.

Sống thang lại thông qua sợi dây xích lắp đặt tại đỉnh của tháp cái.

Sống thang dài sáu trượng, đỉnh có thiết kế móc câu sắt, phần đuôi tháp cái nhô ra một trượng, phần đầu đuôi tiếp nối dây thừng, lúc chiến đấu, có thể để duệ sĩ kéo di chuyển dây thừng, lại đảo ngược tại mặt phẳng sống thang nghiêng lên là có thể lấy móc xích của đỉnh tháp cái làm trục tâm hướng lên phía trên lật mình bật lên, dựng thẳng lên cao nhất có thể đạt tới tám trượng, sau đó hướng về phía trước lật mình móc câu dừng ở lỗ châu mai, thì tháp cái, sống thang gắn với nhau thành một cầu thang đoạt thành hoàn chỉnh.

Công Thâu Xa mang theo hơn chục thợ mộc kéo xích sắt di chuyển từng chút một, xác nhận các cấu kiện của thang mây toàn bộ bình thường, hơn nữa rắn chắc đáng tin, liền lại mang theo thợ mộc bắt đầu tháo rỡ rồi xây dựng thành thang mây.

Hạng Trang nhíu mày, liền tiến lên ngăn cản hỏi: - Công Thâu tiên sinh, vì sao lại đem tháo dỡ thang mây xuống?

Công Thâu Xa kiên nhẫn giải thích: - Thượng Tướng Quân, không dỡ thang mây xuống, vận chuyển lên sẽ gặp trắc trở, nhưng lại không có biện pháp ra khỏi thành, bởi vì cửa thành quá thấp.

Hạng Trang suy nghĩ một chút, lại hỏi: - Tháo dỡ, thang mây nặng như thế thì mất bao nhiêu thời gian?

- Điều này, chắc là phải mất một chút thời gian. Công Thâu Xa cười khổ nói: - Bởi vì người thiếu, không thể cùng đồng thời dỡ hết hai mươi cái thang mây nặng, hai mươi cái tỉnh lan (một loại xe công thành) công thêm năm đội xe công thành.

- Vậy thì đừng hủy. Hạng Trang kiên quyết nói: - Nhanh mang theo người của người lắp đặt số thang mây còn lại đi!

- Á, không hủy ư?

Công Thâu Xa ngạc nhiên nói: - Nhưng mà Thượng Tướng Quân, không hủy thì vận chuyển lên sẽ rất phiền phức đó?

- Việc này ngươi không cần lo.

Hạng Trang khoát tay áo, lãnh đạm nói: - Nhiệm vụ của ngươi chính là trong thời gian ngắn nhất đem số thang mây, tỉnh lan còn lại với xe công thành toàn bộ lắp rắp lại cho tốt.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại nói: - Về phần những khí giới này làm thế nào ra khỏi thành được, vận chuyển thế nào, bản tướng quân tự có biện pháp.

Công Thâu Xa vái chào, mang theo thợ mộc đi.

Cấu kiện của thang mây, tỉnh lan còn xe công thành toàn bộ đã tạo xong, hiện giờ chỉ còn lắp ráp là xong, vốn còn phải tháo dỡ đóng gói, sau đó trên chiến trường, còn phải một lần nữa lắp ráp, tuy nhiên nếu Hạng Trang nói không cần phải tháo dỡ đóng gói, Công Thâu Xa ngược lại càng bớt việc, đến sáng sớm ngày mai, thang mây, tỉnh lan và xe công thành toàn bộ được lắp ráp xong.

Đợi Công Thâu Xa đi rồi, Úy Liêu bỗng nói: - Thượng Tướng Quân, có đúng là ngươi dự định...

- Không sai!

Không đợi Úy Liêu nói xong, Hạng Trang liền gật đầu thật mạnh, nói: - Để hơn năm nghìn tù binh quân Hán kéo khí giới đi, so với xe trâu còn nhanh hơn, chứ không hề chậm! Về phần vấn đề khó khăn làm sao ra khỏi thành...

Hạng Trang dừng lại một chút, lại quay đầu hướng sang Tiêu Khai nói: - Tiêu Khai tướng quân, tức khắc mang năm trăm tù binh, dỡ cửa tây Lạc Dương xuống!

- Vâng! Tiêu Khai dạ ran đồng ý, lập tức nhận lệnh đi.

Hạng Trang chuẩn bị quay về Quận thủ phủ thì phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa gấp gáp.

Mọi người vội quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một con tuấn mã phi như bay đến, cách Hạng Trang chừng mười bước thì kỵ sĩ mới ghìm cương giữ ngựa lại, từ trên ngựa nhảy xuống, quỳ một gối xuống thở hổn hển bẩm báo với Hạng Trang: - Thượng Tướng Quân, quân Lương Lương Lương với quy mô đang tiến tiến tiến vào tấn công Hổ Lao Quan, Quan!

Hạng Trang lập tức rùng mình, quân Lương quả nhiên tới!

Vũ Tị tức thì kinh hãi nói: - Thượng Tướng Quân, quân Lương tới thật nhanh!

- Quân sư.

Ánh mắt Hạng Trang đặt lên người Úy Liên, trầm giọng nói: - Ngươi thấy thế nào?

Úy Liêu vuốt chòm râu dài, lo lắng nói: - Quân Lương phong duệ trên quân Hán, hai vị tướng quân Hoàn Sở, Quý Bố tuy rằng kinh nghiệm chiến trận nhiều, nhưng sĩ tốt dưới trướng bọn họ suy cho cùng lại không biết cách chiến đấu, bởi vì tại Ngao Thương, quân Lương căn bản là không thể phá thành được, cho nên lão hủ tin rằng....

Vũ Thiệp nghiêm nghị nói: - Quân sư nói, một vạn đại quân của Hoàn Sở, Quý Bố không thủ được Hổ Lao Quân?

- Chắc chắn là không được.

Úy Liêu lắc đầu, ngữ khí nghiêm trọng nói: - Nếu như chỉ dựa vào hai đội quân của Hoàn Sở, Quý Bố, chỉ sợ ngay cả nửa ngày đều không thủ được!

Vũ Thiệp ngẩng lên nhìn ánh nắng gay gắt, hoảng sợ nói: - Nói cách khác, ngày hôm nay trước khi trời tối, Hổ Lao Quan nhất định sẽ thất thủ ư?

- Hổ Lao Quan tuyệt đối không thể thất thủ!

Hạng Trang kiên quyết nói: - Chí ít trong vòng mười ngày, tuyệt đối không thất thủ.

Dừng lại một chút, Hạng Trang bỗng nhiên quay đầu lại, hét lớn: - Kinh Thiên đâu?

Kinh Thiên lập tức bước lên trước hai bước, hai tay ôm quyền, hiên ngang nói: - Có mạt tướng!

Hạng Trang nhìn chằm chằm Kinh Thiên không hề chớp mắt, ánh mắt sắc bén như đao nhọn, thấp giọng quát lên: - Chọn năm trăm khinh binh, lập tức gấp rút tiếp viện Hổ Lao Quan!

- Vâng!

Kinh Thiên dạ ran, nhận lệnh đi.

***

Đại chiến đã hoàn toàn bao phủ Hổ Lao Quan.

Quân Lương ùn ùn triển khai trận thế trên cánh đồng bát ngát tại Đông quan ngoại, gần năm nghìn bộ binh tầng tầng lớp lớp kết thành một trận hình phòng ngự dày ở phía trước, trận hình trọng giáp ở phía sau, gần năm nghìn cung thủ đang lạnh lùng chờ đợi, tại hai sườn cung thủ, gần hai nghìn kỵ binh chính trận đang sẵn sàng đón quân địch.

Trận hình phòng ngự của quân Lương có thể nói là không chê vào đâu được.

Đừng nói là một vạn tráng đinh dưới trướng Hoàn Sở, Quý Bố chưa thành quân, mà là thân quân tinh nhuệ của Hạng Trang, đủ lòng can đảm chính diện đối với đội quân tiên phong của quân Lương, cũng tuyệt đối sẽ bị hơn mười vạn đại quân của quân Lương nghiền nát thành phấn!

Sau trận quân Lương, hơn vạn khinh binh đang ở trên núi chặt cây, tạo thành thang mây đơn giản.

Đối với Hoàn Sở, Quý Bố mà nói, đây là một tin tức tốt duy nhất, từ việc làm của quân Lương mà đoán, bọn họ hẳn là không có khí giới công thành cỡ lớn, có lẽ còn đang vận chuyển trên đường tới Hổ Lao Quan, chí ít trong khoảng thời gian ngắn chưa chắc đã vận chuyển đến Hổ Lao Quan, bằng không, quân Lương cũng sẽ không vất vả lên núi chặt cây làm thang mây đơn giản.

***

Thời gian lặng lẽ trôi qua khiến cho kẻ khác hít thở không thông.

Ngay lúc mặt trời ẩn vào sau núi Tung Sơn thì cuối cùng quân Lương cũng tạo được trăm cái thang dài.

Bành Việt sớm đã chờ đến không chịu được rồi nhẹ nhàng giơ tay phải lên về phía trước, trong quân thoáng chốc đã vang lên từng trận trống: " Thùng thùng cắc ", dựa theo nhịp trống cao vút, sĩ tốt quân Lương đang ngồi dưới đất nghỉ ngơi lập tức đều đứng dậy, võ tốt bắt đầu mặc trọng giáp, các tử sĩ khinh binh đều rút kiếm ra, cung thủ bắt đầu kiểm tra tên trong túi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Trận trống càng lúc càng gấp, càng lúc càng cao, biểu hiện của tướng sĩ quân Lương càng lúc càng hưng phấn.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một trận mưa xối xả ập xuống làm trận trống tắc nghẽn mà dừng, nhiệt huyết của các tướng sĩ quân Lương sớm đã bị trấn trống làm cho nhiệt huyết dâng trào giờ đều ngửa mặt lên trời gào thét, không ít binh lính gào lên dữ dằn, vừa dùng sức đấm vào ngực mình, biểu hiện giống như một đám dã thú nhe răng, đang điên cuồng tàn phá ý chí của đối thủ.

Bành Việt vung tay trái lên, Lưu Khấu lúc này đem chiếc mũ nặng nề đội vào đầu, sau đó xoay người lên ngựa, Lưu Khấu đi phía sau, Chử Thuần và hơn mười thuộc cấp cùng đều xoay người lên ngựa, đi theo Lưu Khấu ra trước trận quân Lương.

***

Lưu Khấu cưỡi ngựa hoành kích, lạnh lùng xem kỹ quan tường cao lớn phía trước.

Trên quan tường cao chưa tới bốn trượng, bóng người lay động, rộn ràng nhốn nháo, ít nhất cũng phải có vài nghìn người.

Đột nhiên trong lúc đó, khóe miệng Lưu Khấu nổi lên một tia sát khí lạnh băng, trong mắt hắn, quan tường không quá bốn trượng của Hổ Lao Quan cùng với đường bằng phẳng thì trên cơ bản không có gì khác biệt, về phần phản quân canh giữ trên quan, đám tiều phu nông phu này vừa buông cuốc, đòn gánh cũng được coi là binh sĩ hay sao? Một đám ô hợp này cũng có thể coi như là quân đội sao?

Thuộc cấp Chử Thuần giục ngựa tiến lên xin chiến: - Tướng quân, không bằng mạt tướng đi khiêu chiến trước?

- Không cần phải thế. Lưu Khấu vung tay phải lên, lại duỗi ngón trỏ ra nhẹ nhàng lắc lắc: - Một đám ô hợp, căn bản không xứng các tướng quân khiêu chiến khiêu trận!

Dừng lại một chút, Lưu Khấu lại giơ ngón trỏ về phía trước khẽ ép xuống, lãnh đạm nói: - Hiệu lệnh toàn quân, các đội cùng ra, dốc sức công thành, sau nửa khắc, bản tướng quân muốn tại quan nội nghỉ một chút.

- Vâng!

Sau Lưu Khấu, hơn mười viên thuộc cấp dạn ran đồng ý, thần sắc trên mặt tất cả đều dữ tợn không gì sánh được, tức khắc giục ngựa rời đi.

Ngay sau đó, tiếng trống trận trong quân Lương lần thứ hai nổi lên.

Cùng với tiếng trống cao vút mạnh mẽ, đại quân của quân Lương hô đều theo nhịp, giậm chân chỉnh tề...Bước từng bước một tiến lên, di chuyển cuồn cuộn, với thế không thể ngăn trở hướng về nghiền nát Hổ Lao Quan, dân tráng đất Ngụy trốn ở trên quan, lỗ châu mai tim và mật đều lạnh run, tất cả đều sợ hãi run rẩy, mặt vàng như đất.

***

Ngay khi dân tráng đất Ngụy trên quan hoảng hốt không ngớt, thì phía bên ngoài tây quan cũng đột nhiên vang lên tiếng kèn kéo dài không ngớt, kèm theo với tiếng kèn là những tiếng bước chân chỉnh tề vang lên.

Dân tráng đất Ngụy trên quan đều quay đầu lại nhìn, thấy cửa quan phía Tây quan đóng kín bưng giờ đã mở rộng, một đội quân Sở mặc giáp nhịp chân chỉnh tề, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mở cửa tiến vào, quân Sở mang theo đao giơ thuẫn, vừa đi nhanh về phía trước, vừa cùng kêu lớn:

" Mênh mông Hoa Hạ mênh

Lễ sụp nhạc hỏng

Non sông trùng chỉnh

Duy nhất đại Sở ta!

Thấy hình ảnh như vậy, đám dân tráng đất Ngụy gần như lâm vào cảnh hoảng loạn liền trấn tĩnh.

" Hoa Hạ mênh mông

Lễ sụp nhạc hỏng

Non sông trùng chỉnh

Duy nhất đại Sở ta!

Trong làn sóng âm thanh vang dội, từ phía tây quan mở ra quân Sở cấp tốc tiến vào vượt qua trung tâm đường cái, sau đó lần lượt nghiêng dài theo đường chính lên đầu tường Đông quan, trên đường đi, toàn bộ dân tráng đất Ngụy cũng tấp nập xuất hiện bên trái được, dùng ánh mắt sùng kính không gì sánh được nhìn theo đội hùng binh kia hiên ngang lên thành.

Kinh Thiên đi đằng trước hô to rồi thản nhiên vung hoành đao trong tay lên, giây lát, năm trăm khinh binh Hãm Trận Doanh phía sau khí thế xuất hiện ở các lỗ châu mai phía Đông quan, từng hoành đao đại thuẫn vung lên điên cuồng, gào thét khiêu khích hướng về phía đại quân Lương quốc ở bên ngoài quan đang chậm rãi áp tới.

Chương 118: Lúc này mới giống quân đội

- Âm thanh gì vậy

Phía sau trận quân Lương, Bành Việt vốn đang nghỉ ngơi trên càng xe đột nhiên ngồi dậy.

Đại tướng Hộ Triếp nghiêng tai lắng nghe chốc lát, đáp: - Đại vương, hình như là phản quân kêu cái gì Duy nhất Đại Sở ta?

- Đại Sở?

Bành Việt chau mày, nói: - Đại Sở? Không đúng, quân Sở của tên oắt con Hạng Trang không phải đang bị Trương Lương bao vây hoàn toàn ở đất Tề hay sao?

Cho tới bây giờ, Bành Việt vẫn còn cho là như vậy.

- Ai biết?

Hộ Triếp cười khổ lắc đầu nói: - Có lẽ là phản quân muốn mượn danh tiếng quân Sở để tăng thêm lòng dũng cảm của mình?

- Mượn danh tiếng của quân Sở để tăng thêm lòng dũng cảm ư?

Bành Việt lãnh đạm nói: - Quả thật buồn cười, nếu như phản quân này có thể trở nên dũng mãnh thiện chiến như tàn binh quân Sở của Hạng Trang vậy, vậy mười vạn đại quân của quả nhân có thể đủ để cuốn sạch...

Nói đến đây, Bành Việt chợt dừng lại, đem nửa câu sau cố gắng nuốt trở vào bụng.

Trong lúc đang nói chuyện, những âm thanh càng lúc càng to, càng lúc càng rõ ràng.

" Mênh mông Hoa Hạ, Lễ sụp nhạc hỏng; Non sông trọng chỉnh, Duy nhất Đại Sở ta!

" Mênh mông Hoa Hạ, Lễ sụp nhạc hỏng; Non sông trọng chỉnh, Duy nhất Đại Sở ta!

" Mênh mông Hoa Hạ, Lễ sụp nhạc hỏng; Non sông trọng chỉnh, Duy nhất Đại Sở ta!

Đến cuối cùng, vạn phản quân trên Hổ Lao Quan phía trước đều thét gào, khí thế rung trời.

Lông mày rậm của Bành Việt càng lúc càng nhíu chặt, tức thì phần phó Thân quân Giáo Úy Bành Minh: - Nói cho quân đại tướng Lưu Khấu, hạn hắn trước khi trời tối phải công hãm Hổ Lao Quan, quả nhân không muốn nghe được tiếng ồn ào của phản quân nữa.

Bành Minh dạ ran, lập tức đánh ngựa đi.

Phía trước, ba vạn tinh nhuệ của Lưu Khấu đã tiến vào công kích rất gần.

Làn sóng âm thanh trên quan Lưu Khấu cũng nghe được, nhưng hắn căn bản không thèm để ý.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một con khoái mã từ sau trận chạy tới, người chưa đến, âm thanh đã truyền đến: - Lưu tướng quân, đại vương có lệnh, hạn trước khi trời tối đánh hạ Hổ Lao Quan!

Lưu Khấu trả lời bằng một tiếng rên rỉ, trước khi trời tối ư? Đại vương cũng quá coi thường đám phản quân này rồi.

Tức thì sau đó, ngay trên quan tường phía trước bỗng xuất hiện một màn ngoài dự đoán của mọi người, một đội phản quân có khoảng chừng năm trăm người đột nhiên xuất hiện tại lỗ châu mai, tay trái bọn họ cầm thuẫn, tay phải cầm kiếm, vừa vung kiếm giơ thuẫn, vừa hướng về phía quân Lương dưới quan mà phẫn nộ gào thét, đám phản quân chết tiệt này, còn ngang nhiên dám khiêu khích ư?

- Đáng giận! Thuộc cấp Chử Thuần hằm hè nói: - Lũ khốn kiếp này thật chán sống rồi!

- Thấy bọn chúng đều là lũ sắp chết rồi, cứ để cho bọn chúng kiêu ngạo một lúc nữa đi.

Lưu Khấu kêu lên, lúc này rút kiếm vung lên không trung nhẹ nhàng hất về phía trước, năm nghìn võ tốt mặc trọng giáp liền cầm đại thuẫn lên tiếp tục đẩy mạnh về phía trước, đi theo sát phía sau võ tốt trọng giáp, là năm nghìn danh cung tiễn thủ.

- Ngao...

Chử Thuần quát lên một tiếng, năm nghìn võ tốt đều lấy thuẫn trụ đất, kết thành trận hình phòng ngự.

Sau một khắc, năm nghìn danh cung tiễn thủ từ phía sau võ tốt trọng giáp đều cùng dỡ cung khảm sừng trên vai xuống, lại đem túi đựng tên trên lưng tháo ra, sau đó đem một nhánh tên nanh sói trong túi lấy ra, lại không ngại mặt đất,cắm từng chiếc vào trước chân trái hoặc chân phải của mình trên bãi cỏ, để thuận tiện lấy dùng.

Tiếp đó, Lưu Khấu hướng về Chử Thuần gật mạnh đầu, Chử Thuần liền rút kiếm ra giơ cao lên đỉnh đầu.

Chỉ chốc lát, năm nghìn danh cung tiễn thủ lại rào rào lấy tên móc vào giữa ngón tay lại đột nhiên cùng giương cung khảm sừng ra, từng cây tên lạnh lẽo bật ra nghiêng nghiêng nhắm vào ngay vào tường Hổ Lao Quan phía trước hơn trăm bước.

- Bắn tên!

Kiếm trong tay Chử Thuần đột ngột hạ xuống, năm nghĩn danh cung tiễn thủ hầu như cùng đồng thời buông cây cung ra.

Giây lát, đủ năm nghìn tên nanh sói lại mang theo tiếng kêu nhỏ vút qua khoảng không bắn lên, lại trong không trung vẽ thành một đường vòng cung hoàn mỹ, sau đó tụ thành một cơn mưa tên to lớn kéo dài vô bờ, hướng về phía quân Sở kèm dân tráng đất Ngụy thủ vệ tại Hổ Lao Quan tàn bạo rơi xuống đầu.

Trên Hổ Lao Quan, năm trăm Sở binh và lão binh quân Sở xuất thân Tiểu Giáo đã sớm giơ đại thuẫn trong tay lên, hoặc là sớm đã thành công trốn được ở phía lỗ châu mai, làm một gã lão binh thân kinh bách chiến, căn bản sẽ không đợi đến khi mưa tê của kẻ địch trút xuống lên đầu mới đi tìm vật che chắn, nói vậy, tất cả đều đã quá muộn.

Tráng đinh đất Ngụy căn bản không biết tử thần đang gào thét hướng về phía bọn họ. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Những tráng đinh này tuy rằng theo Trần Hi tại Ngao Thương giằng co với quân Lương hơn nửa tháng, tuy nhiên trong thời gian đó, Bành Việt vì ngô và hơn mười vạn tù binh trẻ em trong Ngao Thương, quân Lương căn bản là không có công kích theo đúng nghĩa của nó, cho nên, những tráng đinh đất Ngụy này cũng chẳng bao giờ được trải quan để biết ý nghĩa chân chính của sự thử thách ý chí và lòng hy sinh.

Cũng không có lão binh quân Sở nhắc nhở bọn họ trốn đi hoặc là giơ tấm chắn lên.

Trên thực tế, từng lão binh quân Sở cũng từng là tân binh, khi bọn họ vừa mới nhập ngũ thì cũng không có lão binh nhắc nhở bọn họ làm sao để tránh mưa tên của địch, cuộc sống trên chiến trường tàn khốcnhư vậy, nguyên nhân rất đơn giản, bản lĩnh là mạng sống, chứ không phải để người khác giảng dạy, ngươi phải tự đi mà học tập, ngươi phải trả giá bằng máu để đổi lấy!

Đây là chiến tranh, mà chiến tranh thì tàn nhẫn và lãnh khốc.

Đây cũng không phải là máu lạnh, bởi vì đối với một quân đội mà nói, lão binh so với tân binh quan trọng nhiều hơn.

Mặc kệ là đại tướng thống binh, hay là các cấp tiểu giáo trong quân, cũng không cho phép các lão binh đi mạo hiểm thay cho tân binh, nếu như để đại tướng thống binh và tiểu giáo trong quân lựa chọn, bọn họ tuyệt đối sẽ lựa chọn hy sinh mười tân binh để đổi lấy mạng sống một lão binh! Bởi vì lão binh mới là sống lưng thiết cốt của một quân đội, những tân binh này chỉ dùng để làm tiêu hao nhuệ khí của quân địch.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, mưa tên kéo dài vô bờ đã hướng về đầu thành hung hãn rơi xuống.

Chốc lát trong lúc đó, trên đầu thanh liền vang lên những tiếng kêu rên kéo dài mãi không thôi, tráng đinh đất Ngụy tỉnh tỉnh mê mê đứng ở trên thành từng lớp rơi xuống đất, có người bị bắn thủng đầu trực tiếp mất mạng, có người thì bị bắn trúng giữa ngực hoặc là cánh tay kêu thảm thiết, cũng có người may mắn bị bắn trúng búi tóc, sau đó nhìn mũi tên cắm trên đỉnh đầu mà sững sờ.

Tuy nhiên, hầu hết tráng đinh không bị thương còn đang tỉnh tỉnh mê mề nhìn quanh bốn phía.

Năm nghìn cung tiễn thủ nghe có vẻ số lượng rất nhiều, nhưng nếu chỉ là một vòng bắn, thật ra cũng không đáng sợ.

Nếu như trên người mặc giáp trụ hoặc là có đại thuẫn, trên cơ bản có thể không cần đếm xỉa tới, nếu không có áo giáp cũng không có đại thuẫn, có thể chỉ cần vận khí không quá kém, cũng rất khó bị bắn trúng, năm nghìn mũi tên bao trùm khắp năm dặm kéo dài trên đầu thành, kỳ thực độ dày cũng rất thấp, xác suất bị bắn trúng cũng rất nhỏ.

Tuy nhiên, vòng bắn của cung tiễn thủ quân Lương không chỉ có một vòng.

Hầu như lớp thứ nhất vừa hạ tên xuống, lớp thứ hai liền nối gót theo.

Tráng đinh vừa bị mũi tên bắn trúng búi tóc trên đầu, đang nhìn đuôi mũi tên phát mộng, thậm chí còn chưa kịp thưởng thức niềm vui tìm được đường sống trong chỗ chết, liền bị một mũi tên nanh sói nối gót bắn thủng yết hầu, tráng đinh trẻ tuổi thoáng chốc hai mắt trợn ngược, trong miệng há ra thở, liều mạng muốn rút mũi tên cắm ở yết hầu ra, tuy nhiên cuối cùng không được như ý nguyện, hai tay giơ lên nửa chừng thì cả người đã sụp xuống ngã xuống trên đầu thành.

Trên đầu thành lần thứ vang lên những tiếng kêu rên thảm liệt.

Hai đợt bắn qua đi, ít nhất hơn năm trăm tráng đinh đất Ngụy đã ngã xuống giữa vũng máu, trong có có ít nhất hơn trăm người bị bắn trúng trực tiếp mất mạng hoặc là không được cứu, còn lại hơn ba trăm người tuy chỉ là vết thương nhẹ, nhưng hơn ba trăm người nay cùng kêu lên những tiếng thảm thiết cuồng loạn, cũng đủ để sầm người.

Đợi đến khi mưa tên của cung tiễn thủ quân Lương vòng thứ ba rơi xuống, tráng đinh đất Ngụy cuối cùng cũng có phản ứng.

Bộ binh trọng giáp đều giơ đại thuẫn trong tay lên không trung, khinh binh không mặc giáp cũng đều trốn trong lỗ châu mai, những người không chen được vào lỗ châu mai thì đều giơ kiếm trong tay lên, bắt đầu ra sức đánh bạt mũi tên bay xuống, lực lượng một người đương nhiên nhỏ bé không đáng kể, có thể đếm được hơn trăm nghìn người cũng đồng loạt giơ trường kích lên múa, đủ để đánh bạt số lượng tên lớn.

Mưa tên của quân Lương đủ giằng co bằng một chén trà nhỏ, tận cho đến kh bắn đủ trọn ba mươi túi mũi tên.

Bỗng nhiên trong lúc đó, bên ngoài Hổ Lao Quan liền vang lên tiếng kèn trầm thấp thê lương, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, toàn bộ cung tiễn thủ quân Lương đều rút lui về phía sau, khinh binh ở phía sau đợi lâu cùng giơ lên hơn mười chiếc thang dài đơn giản hùng hổ ép vào bắt đầu trèo lên, tiếp theo, đôi bên tiến sát đánh giáp lá cà.

Kinh Thiên từ trong lỗ châu mai chậm rãi đứng dậy, đứng ở trên đầu quan nhìn ra ngoài, chỉ thấy hơn ngàn khinh binh quân Lương đang từ phía trước chen chúc mà đến.

Bỗng nhiên trong lúc đó, Kinh Thiên vung hoành đao lên lần thứ hai ngửa mặt lên trời rít gào: - Ngao...

Một tiếng thét gào này, càng giống tiếng kêu của Lang vương vào trăng rằm, thoáng chốc dẫn theo tiếng hưởng ứng của bầy sói.

Chốc lát, năm trăm khinh binh Hãm Trận Doanh liền từ lỗ châu mai đứng lên, tất cả đều vung hoàn thủ đao lên, điên cuồng mà chụp lấy đại thuẫn, hướng về phía quân Lương bên ngoài quan điên cuống thét gào, khiêu khích lên tới đỉnh điểm.

Có mấy khinh binh Hãm Trận Doanh thả người nhảy lên trên lỗ châu mai, móc cậu em ra phóng nước xuống bên ngoài quan.

Năm trăm khinh binh Hãm Trận Doanh điên cuồng khiêu khích rất nhanh thì chiếm được sự hưởng ứng nhiệt liệt của gần vạn tráng đinh, tráng đinh đất Ngụy tìm được đường sống trong chỗ chết cũng đều ngửa mặt lên trời gào thét theo, cũng bắt chước theo lấy trường kiếm chụp đại thuẫn, trong tay chỉ có trường kích lợi dụng đuôi trường kíchhung hãn đạp mạnh lên viên gạch đầu thành trước mặt, một đám thì vẻ mặt dữ tớn rống lên, đầu nổi đầy gân xanh.

Địch trên lầu, Hoàn Sở, Quý Bố không nhịn được liếc mắt nhìn nhau, lúc này mới giống quân đội!

Thời điểm mấu chốt,có lẽ lão binh mới dùng được, nếu như không phải Kinh Thiên mang theo năm trăm khinh binh Hãm Trận Doanh đúng lúc chạy tới, bọn họ thật không thể tin được, hneej giờ sẽ là tình hình thế nào?

Phía sau trận quân Lương, vùng lông mày Bành Việt càng lúc càng nhíu chặt lại.

- Đại vương, tình hình có chút bất thường.

Đại tướng Hộ Triếp phía sau cũng nhíu chặt hàng lông mày lại, thái độ nghiêm trọng nói: - Thanh thế này, khí thế này, dáng vẻ này từ đám ô hợp chạy trốn khỏi Ngao Thương, thật là không giống chút nào.

- Nói như vậy...Thật đúng là quân Sở?

Bành Việt cũng có chút dao động.

Chẳng phải nói là quân Sở đã bị Trương Lương bao vây hoàn toàn tại đất Tề hay sao? Thế nào lại đột nhiên xuất hiện tại Hổ Lao Quan chứ? Nhưng nếu phía trước không phải là quân Sở, sao lại có khí thế như vậy? Nếu như mấy vạn dân tráng đó thật sự là của Trần Hi, làn mưa tên vừa rồi bắn xuống, cho dù không sụp đổ, thì quân tâm cũng sẽ tan rã chứ?

Lẽ nào...Hán vương có chuyện gì gạt Bành Việt hắn?

Chương 119: Huyết chiến

Cuộc chiến công thành tàn bạo cuối cùng đã mở màn bằng hình ảnh năm nghìn trọng giáp quân Lương giơ cao đại thuẫn trong tay lên, che chở cho năm nghìn khinh binh chậm rãi tiến về phía trước.

Quân Lương với kinh nghiệm chiến trận tựa như ác lang giảo hoạt mà hung tàn, nhìn vô cùng khí thế, nhưng trên thực tế cũng lãnh tĩnh khiến kẻ khác run rẩy, chúng vừa công kích con mồi nhưng đồng thời cũng bảo vệ nghiêm ngặt nơi hiểm yếu, căn bản không để cho con mồi có bất kỳ cơ hội phản kích nào.

- Rống!

- Rống!

- Rống!

- Ô ô ô...

- Ô ô ô...

- Ô ô ô...

- Thùng thùng thùng thùng cắc..

- Thùng thùng thùng thùng cắc..

- Thùng thùng thùng thùng cắc..

Tiếng kèn thê lương, tiếng trống trận cao vút cùng với tiếng gào thét của duệ sĩ quân Lương, thoáng chốc đã đan xen hòa lẫn vào nhau.

Cho nên mười nghìn duệ sĩ quân Lương cùng giậm chân tại chỗ, cùng giơ cao thuẫn, cùng vươn cổ lên gào thét, từng tấm đại thuẫn này kết thành bức tường thuẫn, kéo dài ra tựa như một tấm mai rùa kim khí lạnh lùng âm u, chậm rãi hướng về nghiền nát Hổ Lao Quan, tốc độ tiến lên tuy rằng không nhanh không nhanh, nhưng thận trọng khiến cho kẻ khác hít thở không thông, làm cho sâu trong nội tâm của kẻ khác cảm thấy tuyệt vọng!

Trong Hổ Lao Quan, hai nghìn cung tiễn thủ trước sau đã xếp thành hai đội bên trong thành.

Qua Đán và hơn mười quân hầu, Ti Mã nâng cao trường kiếm lên, đứng ở trước đội ngũ bộ khúc của mình, kèm theo với trường kiếm trong tay bọn họ giơ lên, hạ xuống, lại giơ lên, lại hạ xuống, hai nghìn cung tiễn thủ liền lần lượt giương cung, bắn cung, lại giương cung, lại bắn cung, từng làn mưa tên lướt qua quan tường, hướng về bên ngoài quan bắn xuống.

Nhưng mà, chút mưa tên tập kích ấy căn bản không đủ để ngăn cản quân Lương tiến lên.

Cuối cùng, mai rùa to lớn của quân Lương đã tiến lên phía trước cách phía trong năm mươi bước, quân trấn thủ trên quan thậm chí có thể nghe được tiếng la hét phấn khích phấn khởi không gì sánh được của quân Lương trốn dưới bức tường bằng thuẫn.

Hoàn Sở, Quý Bố đã xuống địch lầu, đi tới trên đầu thành.

- Lấy nỏ!

Hoàn Sở giơ cao hoành đao lên, hét lớn: - Mau đưa nỏ đẩy đi lên!

Hơn trăm chiếc nỏ lập tức được đẩy từ sau quan tường lên phía lỗ châu mai, độ cao của giá nỏ vừa lúc có thể đảm bảo tên nỏ vượt qua lỗ châu mai hướng ra ngoài quan, để bảo đảm tên nỏ có thể bắn thẳng vào quân Lương ở ngoài thành, hơn trăm lão binh hô quát tráng đinh chuyển lôi thạch đến để đỡ bộ phận phía đuôi cái giá, khiến cho nỏ tiễn có thể xạ kích hướng xuống dưới.

Bỗng nhiên trong lúc đó, hơn trăm lão binh quân Sở giơ cao chùy gỗ lên.

Hoành đao trong tay Cự Sở hạ xuống, hơn trăm chùy gỗ đều đập xuống, cánh tay nỏ bỗng nhiên bắn ngược phát ra những âm thanh" thình thịch " " thình thịch " vang lên trên đầu thành liền, mấy trăm nhánh tên to lớn kích thước dài chừng năm thước, hai tấc lập tức mang theo những tiếng rít chói tai bắn về phía" mai rùa quân Lương "bên ngoài thành.

Âm thanh" đốc đốc đốc "trầm đục vang lên chính giữa, tên lớn đơn giản đã bắn thủng bức tường bằng thuẫn của quân Lương.

Lập tức trong lúc đó, bên dưới" mai rùa quân Lương' liền vang lên những tiếng kêu thảm thiết, hàng trăm duệ sĩ quân Lương bị bắn xuyên thủng cả người ngã xuống trong vũng máu, trận mai rùa hoàn chỉnh lập tức xuất hiện mấy trăm lỗ hổng, tuy nhiên dù sao quân Lương cũng là một đội quân tinh nhuệ từng kinh qua nhiều trận chiến, trận hình chỉ hơi thu hẹp lại, trận mai rùa liền lần thứ hai khôi phục hoàn chỉnh.

- Lui về phía sau, đẩy nỏ qua phía sau...

Trên quan, Hoàn Sở lần thứ hô lớn.

Mấy trăm tráng đinh tức thì hỗn loạn xuất hiện, lại luống cuống chân tay đẩy giá nỏ cồng kềnh trở lại bên vách tường kia, sau đó bắt đầu nhanh chóng chuyển động dây xích, lần thứ hai kéo căng nỏ, tuy nhiên điều này ít nhất cũng phải mất thời gian nửa khắc, mà trong nửa khắc này, hơn trăm chiếc nỏ này đừng nghĩ tham chiến nữa.

Tận dụng lợi thế dừng lại một chút này, quân Lương dưới quan bắt đầu tăng tốc độ.

Chỉ trong chốc lát, hơn mười nghìn quân Lương đã vây quanh dưới quan tường, tức thì một chiếc thang mây đơn giản từ trong trận mai rùa dựng thẳng lên cao, chiếc thang dài khó khăn lắm mới vượt qua điểm cao nhất, còn chưa kịp dựa sát vào thành tường, hàng trăm tử sĩ quân Lương đã ngậm lưỡi dao sắc bén, chèo lên thang dài.

Trên quan tường, lôi thạch lăn xuống như mưa.

- Đập, ra sức đập vào, đập cho lão mão tử, nện chết đám khốn kiếp này!

- Ngươi ngươi, còn ngươi nữa, mau giúp lão mão tử khênh hòn đá này lên, mau!

- Tiểu tử, con mẹ nó còn đứng sững sờ ra đó? Nhanh lên, qua đây cùng khênh!

- Này, có nghe không? Tai ngươi bị điếc hay sao? Có tin lão mão tử một đao chém chết ngươi không?

Trong lúc đó, dưới quan giống như là nồi nước đun sôi bị bật ra, bắt đầu mãnh liệt bốc lên.

Một đội tử sĩ quân Lương gan dạ không sợ chết bắt đầu leo lên trên, rồi lại không ngừng bị lôi thạch từ trên quan tường cuồn cuộn ném xuống, tuy vậy, không ít tử sĩ quân Lương dựa vào sức mạnh cơ thể cường tráng đẩy lôi thạch ra, tiếp tục leo lên, mặc dù trên đầu thành lôi thạch rơi xuống như mưa, nhưng bọn họ lại giống như là ghe độc mộc đi ngược dòng, không lùi mà tiến tới.

- Dầu hỏa!

Kinh Thiên bỗng nhiên quay đầu lại, ngửa mặt lên trời thét gào: -Dầu hỏa mạnh!

- Mau tránh ra, mau tránh ra, tất cả tránh ra hết cho lão mão tử!

Hơn trăm lão binh quân Sở bỗng nhiên xoay người, vô cùng điên cuồng từ phía sau chọc thủng tân binh viên, bằng tốc độ rất nhanh vọt tới bên góc lan can tường hất từng tấm chiếu cỏ lau lên, dưới tấm chiếu cỏ lau đột nhiên đúng là từng vại dầu hỏa xếp dài ngay ngắn, khi vén chiếu cỏ lau lên, trong không khí lập tức tràn ngập mùi gay mũi.

Thấy tử sĩ quân Lương sắp lên thành, trên đầu thành bỗng nhiên ném xuống hàng trăm vại sành.

Những vại sành này trọng lượng không nặng lắm, rơi trúng vào người cũng không đủ để mất mạng, nwhng từ trong vại sành bắn ra tung tóe chất dịch thể đen sâu tỏa ra mùi gay mũi nồng nặc, ngửi được mùi này, tử sĩ quân Lương đang trèo từ thang dài lên đầu thành tức thì run lạnh, cả người theo thang dài trượt chân xuống dưới.

Nhưng, không đợi tử sĩ quân Lương nhảy xuống mặt đất, từng ngọn đuốc từ trên đầu thành đã ném xuống.

Giờ khắc này, dường như thời gian ngừng trôi, tử sĩ quân Lương bao vây dưới quan tường tất cả đều ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn những cây đuốc đổ xuống, quân Lương dũng mãnh thiện chiến là thật, chém giết như trò đùa cũng là thạt, nhưng không có nghĩa là bọn họ không sợ chết, trên thực tế, tướng sĩ quân Lương cũng sợ chết như nhau!

- Không!

Tiếng kêu thảm thiết kéo dài của Đồn Trưởng quân Lương thê lương không gì sánh bằng, cả người lật mình từ trên thang dài ngã mạnh xuống, lại va chạm rất mạnh vào bức tường thuẫn của quân Lương dưới thang dài, sau đó, không đợi hắn đứng dậy, một cây đuốc đã rơi vào bên người hắn, lập tức một đốm lửa từ cây đuốc bắn ra, bắn lên trên người Đồn Trưởng quân Lương.

Trong chốc lát, dầu hỏa dính trên người Đồn Trưởng quân Lương tức thì bùng lên mãnh liệt.

Chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa đã nuốt gọn lên cả ngườ Đồn Trưởng quân Lương, Đồn Trưởng quân Lương vẫn chưa tắt thở hẳn lập tức kêu lên vô cùng thảm thiết, vừa ra sức bò lên, lại mang theo ngọn lửa hừng hực chay mạnh đâm vào bức tường bằng thuẫn chạy vào trận mai rùa của quân Lương, sau một khắc, trong trận mai rùa liền vang lên những tiếng kêu thảm thiết tiếng chửi bới cùng với tiếng than khóc kéo dài không thôi.

Khóe miệng Lưu Khấu co giật mãnh liệt, trong con ngươi cũng lần đầu toát lên sự nghiêm trọng.

Dầu hỏa mạnh nổi lên khiến cho toàn bộ cuộc chiến trong lúc này hoàn toàn nghịch chuển, tử sĩ quân Lương đoạt thành cùng với bộ binh trọng giáp vây tại tường thành bỗng chốc bị tổn thất nặng nề.

Trong giây lát, dưới tường thành cũng đã bùng cháy trở thành một biển lửa.

Ít nhất năm trăm tử sĩ quân Lương cộng thêm mấy trăm trọng giáp quân Lương táng thân trong biển lửa, biển lửa hừng hực cản trở, trận mai rùa của quân Lương buộc lòng phải rút lui ra sau, để tránh né thế lửa tràn ra, hơn nữa, toàn bộ hơn trăm thang dài đơn giản buổi sáng chế tạo ra cũng bị dầu hỏa mạnh thiêu hủy hết phân nửa, nếu quân Lương tiếp tục công thành, sẽ càng thêm khó khăn.

Chử Thuần khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, hướng về Lưu Khấu nói: - Tướng quan, như vậy không được!

Một viên thuộc cấp khác cũng khuyên nhủ: - Đúng vậy tướng quân,nói với đại vương một chút, đợi khí giới công thành tới rồi hãy đánh tiếp, nếu cứ tiếp tục mà cố công thành nữa, ba vạn tinh nhuệ của tướng quân không chừng cũng liều mạng chết hết!

Lưu Khấu đột nhiên vung tay phải lên, trầm giọng nói: - Hiệu lệnh toàn quân, rút lui ra sau ba trăm dặm!

Dứt lời, Lưu Khấu ghìm đầu ngựa quay lại, mang theo Chử Thuần cùng hơn mười viên thuộc cấp đi thẳng đến chỗ Bành Việt, phản quân canh giữ tại Hổ Lao Quan cũng không phải là của Trần Hi, nếu thật sự là phản quân của Trần Hi, thì ngay khi cung tiễn thủ quân Lương bắn ra hàng loạt khắp bầu trời thì bọn chúng đã tan vỡ rồi, chứ làm gì có khả năng giống như hiện giờ thấy mà không sợ hãi, gặp nguy mà không loạn?

Rất rõ ràng là, đội quân trấn thủ trên quan chính là tinh binh đã trải qua trăm trận chiến!

Việc này phải báo lại cho đại vương biết, Hán Vương nhất định có tin tức gì gạt Đại vương rồi!

Nghĩ tới đây, Lưu Khấu vung roi quất mạnh vào cổ ngựa, chiến mã bị đau lập tức ngẩng đầu hí lên một tiếng rồi lao đi thật nhanh, như gió cuốn mây tan nhằm vào trung quân bản trận của Bành Việt.

Trên Hổ Lao Quan, các viên tân binh ôm chầm lấy nhau, vỗ tay hoan nghênh, có khóc, có cười, có thét gào điên cuồng, dùng đủ mọi tâm trạng quái lạ để phát tiết, bởi vì, quân Lương rút lui, quân Lương khí thế to lớn đã bị bọn họ đẩy lui, Hổ Lao Quan, trấn thủ được rồi!

Các lão binh thái độ lạnh lùng, đây gần như chỉ là một trận thắng nhỏ bé không đáng kể mà thôi.

Nhận ra được, quan Lương bên ngoài quan cũng chưa dốc hết toàn lực, nếu như quân Lương thật sự hạ quyết tâm, không tiếc cái giá phải trả mà nói, dầu hỏa mạnh chưa hẳn đã ngăn cản được bọn họ.

Huống chi, lần thắng nhỏ bé này được lập nên trên cơ sở bởi quân Lương thiếu khí giới công thành!

Một khi đội Nha Trùng của quân Lương chạy tới Hổ Lao Quan, ác mộng của quân phòng thủ trên quan mới là bắt đầu.

Tuy rằng, phản quân của Trần Hi không thể so sánh với quân Lương được, nhưng quân Lương

đúng là một đội quân tinh nhuệ, không chỉ có hơn mười ngàn lão binh tinh nhuệ, kho vũ khí được trang bị hoàn mỹ, còn có thang mây, các loại khí giới công thành hạng nặng như tỉnh lan, xe công thành, xe đầu thạch, nhất là xe đầu thạch này, tuyệt đối là ác mộng của quân thủ thành!

Đối với lực sát thương kinh khủng của xe đầu thạch, quân Sở lại biết quá rõ.

Một khối đá to lớn nặng hơn trăm cân từ trên cao nện xuống, dù cho Bá Vương có năng lực khiêng đỉnh cũng không thể lung lay được!

Hơn hai mươi năm trước, danh tướng Lý Tín dẫn hai mươi vạn quân Tần đánh Sở, Sở đem Hạng Yến tập kết hơn một nghìn xe đầu thạch ẩn sâu trong rừng, thừa dịp quân Tần qua sông thì hơn một nghìn xe đầu thạch cùng khởi động, hơn một ngàn khối đá to lớn từ trên trời giáng xuống, kết quả đánh cho quân Tần đại bại, Lý Tín tướng Tần cũng chết trong loạn quân!

Chương 120: Thời gian

Lưu Khấu xoay mình nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới trước chiến xa của Bành Việt, lớn tiếng nói:

- Đại vương, tình hình không đúng!

Bành Việt nhảy xuống khỏi chiến xa, trầm giọng nói:

- Lưu Khấu, có phải ngươi phát hiện được gì không?

Lưu Khấu gật gật đầu, nghiêm giọng nói:

- Đại vương, ngoài đám phản quân trấn thủ của Trần Hi trên Hổ Lao ra, còn có một nhánh quân tinh nhuệ kinh qua trăm trận khác nữa, mạt tướng hoài nghi rất có thể đó là đám tàn binh quân Sở của Hạng Trang!

Đại tướng Hỗ Triếp cũng nói:

- Đại vương, mạt tướng cũng nhận thấy như thế, nếu chỉ có đám quân phản bội của Trần Hi thì hồi nãy đội quân của Lưu tướng quân đã sớm chiếm được thành rồi. Nhưng trên thực tế, đám quân giữ ải lại có vẻ rất điềm tĩnh, dù cho khinh binh tử sỹ của ta sắp leo được lên tường thành, bọn chúng cũng không chút hoảng loạn, biểu hiện đó không thể nào là của một đám quân ô hợp được.

- Thảo nào hồi nãy bọn chúng hét cái gì mà "chỉ có đại Sở ta".

Bành Việt nói:

- Xem ra hẳn chính là quân Sở rồi.

Lưu Khấu nói:

- Đại vương, nếu đúng là quân Sở thì chúng ta không thể cố đánh được. Mức độ tinh nhuệ của quân Sở thì Đại vương người cũng biết rồi, tuy hiện giờ Hạng Trang chỉ còn lại năm ngàn quân, nhưng bọn chúng đều liều chết phòng thủ, cho dù chúng ta có đánh tan được chúng, chiếm được Hổ Lao Quan thì cuối cùng cũng bị thương vong nặng nề, Đại vương.

Hỗ Triếp cũng nói:

- Đúng vậy Đại vương, mạt tướng hoài nghi đây rất có thể là kế "hai hổ giành mồi" của Hán vương!

- Hai hổ giành mồi?

Bành Việt nhíu mày, có chút không vui, nói:

- Hán vương không đến nỗi như ngươi nói đâu.

- Đại vương…

Trong khi Lưu Khấu, Hỗ Triếp vẫn định tiếp tục khuyên can, Bành Việt bỗng giơ tay lên, lãnh đạm nói:

- Các ngươi không cần phải nói nhiều nữa, hôm nay trời đã dần tối, không đánh nữa, đợi ngày mai vũ khí công thành hạng nặng được chuyển đến sẽ phá thành tiếp! xem tại TruyenFull.vn

Cheng, cheng, cheng, cheng…

Trong lúc quân của Lương vương và quân Sở đang bận huyết chiến ở Hổ Lao Quan thì Hán lại đang tranh thủ thời gian.

Trên con đường lớn nối liền quận Nam Dương, Dĩnh Xuyên với Uyển Thành, bốn mươi ngàn đại quân của Lã Trạch đang hùng hồn tiến xuống phía nam.

Ngựa xe dồn dập, đường lớn bụi mù, do phải hành quân gấp rút trong thời gian dài nên tướng sỹ quân Hán đều đã mệt thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, lại thêm bị bụi bặm trong không khí phủ lên một lớp, người nào người nấy đều trông như tượng đất sét, ngay cả gã công tử bột như Lã Đài cũng chẳng còn đâu phong thái oai hùng hiên ngang như thường ngày.

- Phụ thân.

Lã Đài quất ngựa đuổi lên chỗ Lã Trạch, thở dốc nói:

- Các tướng sỹ đều mệt muốn chết rồi, hạ trại đi.

- Không được!

Lã Trạch quả quyết cự tuyệt, nói:

- Giờ đi được mấy dặm đường rồi? Đã muốn hạ trại nghỉ ngơi? Không được, tuyệt đối không được, lệnh xuống toàn quân, tăng nhanh tốc độ, tiếp tục tiến lên, nhất định phải tới được Diệp huyện trước nửa đêm.

Nói đoạn, Lã Trạch lại đằng đằng sát khí tiếp:

- Đến lúc đó ai mà không tới kịp, chớ trách bản Quận thủ trở mặt vô tình!

- Rõ!

Lã Đài đáp "rõ" một tiếng lớn, đoạn quất ngựa rời đi:

- Quận thủ Đại nhân có lệnh, toàn quân tăng nhanh tốc độ, phải tới Diệp huyện trước nửa đêm, kẻ trái lệnh… nghiêm trị không tha!

Bến Bạch Mã, tám ngàn kỵ binh của Quán Anh đang vượt sông trong ánh hoàng hôn.

Tuy không có thuyền, cũng chẳng có cầu phao, nhưng kỵ binh của Quán Anh vẫn có thể dựa vào mấy ngàn chiếc túi da lớn và vài trăm chiếc chum lớn mà vượt sông. Cách thức cụ thể là: dùng bốn chiếc túi da lớn hoặc chum lớn buộc vào bốn chân ngựa, rồi cả ngựa và người cưỡi cùng lội xuống sông, dựa vào sức nổi của túi da và chum lớn giúp cho người ngựa khỏi chìm, thế là có thể ung dung rẽ nước mà sang sông.

Do số lượng túi da và chum lớn không nhiều, mỗi lần chỉ có tám trăm người ngựa có thể sang sông, sau đó một số ít kỵ binh sẽ đem túi da và chum lớn trở lại bên bờ đông, để lượt thứ hai sang sông, cho nên đến tận lúc hoàng hôn tám ngàn kỵ binh của Quán Anh cùng hơn mười ngàn cỗ ngựa mới qua hết được sông, tiến vào đất Triệu.

Trong lúc kỵ binh của Quán Anh lo vượt sông ở bến Bạch Mã, thì các đội liên quân chư hầu đang tụ tập ở Bộc Dương cũng chia ra mỗi người đi một ngả.

Trương Lương dẫn theo một trăm ngàn quân Hán cùng hai mươi ngàn quân Tề của Phó Khoan đi suốt đêm đến Vinh Dương, chuẩn bị hội hợp với Lưu Bang. Tàng Đồ thì dẫn theo năm ngàn quân Yến cùng ba ngàn kỵ binh Bắc Hạc hướng xuống Nam Bì, dự định vượt sông ở phía bắc Nam Bì để trở về đất Yến. Hành Sơn vương Ngô Nhuế thì cùng với đại tướng Mai Kiếm dẫn theo hai mươi ngàn quân Hành Sơn đi xuống Dương quận ở phía nam để về nước.

Hoài Nam vương Anh Bố thì nghe theo kiến nghị của Khoái Triệt, suốt đêm chạy tới Tiết quận ở phía đông.

Mục tiêu của Anh Bố chính là ba quận Tiết quận, Sái Thủy, Đông Hải; Ba quận này vốn đều là các quận lớn, đông nhân khẩu, nhất là Tiết quận, vào thời kỳ cuối của nhà Tần đã từng có lúc đạt tới hơn sáu trăm ngàn hộ, hai triệu dân!

Tuy nhiên, trong suốt mấy năm thời kỳ chiến tranh Sở Hán, Bành Việt vài lần dẫn quân đánh vào đất Sở, ra sức càn quét, đốt phá, bắt bớ khắp ba quận Tiết quận, Sái Thủy, Đông Hải khiến cho nhân khẩu ở ba quận này giảm mạnh, ruộng đất hoang vu. Đến nay, số nhân khẩu ở ba quận đã giảm hết sáu phần mười so với lúc xưa, chỉ còn lại không đến một triệu người, nhưng mặc dù như thế, vẫn dư sức cho Anh Bố cát cứ xưng vương.

Còn nữa, ba quận này trước mắt cũng không định rõ là quy thuộc về đâu, khi trước lúc Lưu Bang triệu tập các chư hầu ở Cai Hạ, từng hứa với Hàn Tín là sẽ cắt ba quận Đông Hải, Sái Thủy, Tiết quận cho nước Tề. Nhưng có đến hơn phân nửa quận Đông Hải nằm ở phía nam Hoài Thủy, cho nên về lý mà nói thì phân nửa quận Đông Hải này phải là của Anh Bố, còn cả quận Cửu Giang, cũng phải là lãnh địa của Anh Bố.

Nhưng trên thực tế, bất luận là quận Đông Hải hay quận Sái Thủy, đều có quân Hán đồn trú. Quận thủ Sài Thủy Triệu Âu, Quận thủ Đông Hải Đinh Phục đều là tâm phúc của Hán vương Lưu Bang, hai người bọn họ căn bản chẳng hề có ý giao hai quận này cho Hàn Tín. Còn về phần Tiết quận, thì phần lớn thành trì đều còn nằm trong tay đại tướng Hạng Đà của quân Sở (lúc trước từng ghi là Hạng Quan, do chút nhầm lẫn).

Cho nên phải nói là Khoái Triệt có tầm nhìn hết sức độc, Anh Bố chỉ cần đoạt được ba quận Tiết quận, Sái Thủy, Đông Hải là coi như có lưng vốn để yên sống. Sau này nếu Hàn Tín có đến đòi lại ba quận này thì Anh Bố vẫn có thể nói, rằng ba quận này là hắn cướp lại từ trong tay của quân Sở, quân Hán, chứ không phải cướp từ trong tay quân Tề, kiện cáo gì thì hắn cũng có lý lẽ.

Còn về phần Lưu Bang, lần này trở về Quan Trung rồi, sau này có còn ra được hay không thì vẫn chưa biết được.

Nếu theo cách nói của Khoái Triệt thì lần này Lưu Bang về Quan Trung rồi, có muốn ra được cũng khó. Mà cho dù Lưu Bang có ra lại được Quan Đông thì kẻ phải đứng mũi chịu sào cũng là Lương vương Bành Việt, chứ không phải Anh Bố hắn. Nói cho cùng, Anh Bố chưa từng nghĩ tới là sẽ tranh giành thiên hạ với Lưu Bang, cho nên nếu Lưu Bang lãnh binh đến thảo phạt Anh Bố hắn thì chưa biết bọn Hàn Tín, Bành Việt có chịu giúp Lưu Bang hay không.

Cheng, cheng, cheng, cheng… đại quân của Lã Trạch đang tranh thủ thời gian, kỵ binh của Quán Anh đang tranh thủ thời gian, đại quân của Trương Lương đang tranh thủ thời gian, quân của Anh Bố đang tranh thủ thời gian, quân Sở của Hạng Trang lại càng phải chạy đua với thời gian hơn ai hết!

Trong kho vũ khí ở Lạc Dương, Công Thâu Xa đang đốc thúc ba trăm thợ mộc lắp ráp thang, tỉnh lan và xe công thành suốt cả đêm.

Bên dòng Lạc Thủy ngoài thành, một loạt bễ thợ rèn được đặt dọc theo bờ sông, gần một ngàn thợ rèn bắt được trong thành và các làng lân cận đang nhễ nhại mồ hôi, làm việc suốt đêm để chế tạo hoành đao, hoàn đao, tiêu thương, đầu tiễn và binh khí. Trên những chiếc xe bò đậu dọc bờ sông chất đầy những hoành đao, hoàn đao, tiêu thương, đầu tên đã làm xong chưa mở niêm phong.

Cổng tây Lạc Dương, hơn một ngàn tù binh Hán đang tháo dỡ cổng thành dưới sự giám sát của quân Sở.

Địch lầu trên cổng thành tây đã hoàn toàn bị dỡ bỏ, lớp gạch bọc hai mặt trong ngoài tường thành cũng đã bị gỡ ra, nhưng muốn dỡ được hết bức tường bằng đất nện cao mấy trượng trên cổng thành thì vẫn cần thêm thời gian.

Quan ải Hàm Cốc, hành dinh của Cổ Phùng.

Cổ Phùng đã cảm nhận được rõ rệt hơi hướng mưa giông bão táp đang khẩn trương ập đến.

Cổ Phùng tên tục là Trùng Đạt, người Dương quận, từng là bộ tướng của Lã Trạch, là người đối nhân sử thế cẩn thận, nổi danh trung nghĩa. Lúc Hạng Vũ đang trong thế giằng co với Lưu Bang ở Vinh Dương, từng cho người đem ba ngàn lượng vàng để hối lộ cho Cổ Phùng, lúc đó đang là tướng phòng thủ Kinh Ấp, muốn mê hoặc để Cổ Phùng phản bội quân Hán, kết quả bị Cổ Phùng dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, trả lại đủ ba ngàn lượng vàng cho Hạng Vũ.

Tiếng bước chân dồn dập, bộ tướng Đường Thành bước vội vào hành dinh.

Cổ Phùng lập tức đứng bật dậy, hỏi dồn:

- Đường Thành, tình hình thế nào?

Đường Thành vái chào Cổ Phùng một vái, đáp:

- Tướng quân, tình hình có chút không ổn.

Nói đoạn, Đường Thành tiếp:

- Mạt tướng dẫn đội kỵ binh ra ngoài thành gần năm mươi dặm, suốt dọc đường không hề gặp một đội buôn, một tên lính nào, chỉ thấy vài nhóm dân đói; Chỉ có điều tuy đám dân đói này quần áo rách tả tơi, nhưng đa số đều là đàn ông trai tráng, mạt tướng sợ kinh động đến bọn họ nên vội quay trở lại.

Cổ Phùng trầm giọng nói:

- Ý ngươi là đám dân đói này có vấn đề?

- Chắc chắn là có vấn đề.

Đường Thành nói:

- Đám dân đói này chắc đến tám phần là đội thám báo!

- Đội thám báo?

Cổ Phùng thất thanh nói:

- Ý ngươi là tất cả các đội buôn và người qua đường đến từ ba quận đều đã bị đám thám báo ngụy trang dân đói này chặn giết cả rồi?

Đường Thành nói:

- Chắc chắn là như vậy.

Cổ Phùng nói:

- Vậy chẳng phải là quận Tam Xuyên rất có thể đã thất thủ?

Đường Thành không trả lời, nhưng vẻ mặt của hắn đã khẳng định cho phán đoán của Cổ Phùng.

- Chẳng lẽ là tàn quân Sở của tên tiểu tử Hạng Trang?

Ý nghĩ vừa thoạt nảy ra trong đầu Cổ Phùng không khỏi khiến y giật mình hoảng sợ, nếu quả đúng như vậy thì sự tình khó giải quyết rồi đây. Cổ Phùng lập tức căn dặn Đường Thành:

- Đường Thành, mau phái khoái mã tới Hàm Dương, cầu cứu viện binh của Tướng quốc đại nhân, rồi chuyển hết dầu hỏa trong kho vũ khí lên trên tường thành.

- Rõ!

Đường Thành đáp lớn một tiếng rồi nhận lệnh đi ngay.

Lạc Dương, phủ Quận thủ.

Úy Liễu, Vũ Thiệp đang vây quanh tấm bản đồ trên hương án thì thầm thảo luận, Hạng Trang thì nôn nóng đi qua đi lại bên cạnh, nét mặt biểu lộ sự lo lắng cực độ.

Mới vừa đây thôi, đội thám báo ở quan ải Hàm Cốc mới báo về một tin hết sức bất lợi.

Có một đội kỵ binh Hán đột nhiên xuất quan, men theo đường mòn đi tuần tra về phía đông gần năm mươi dặm, tuy cuối cùng bọn chúng đã lui trở về, nhưng rất có thể hành tung của đội thám báo đã bị bại lộ. Cũng có nghĩa là, tướng trấn thủ ở quan ải Hàm Cốc rất có thể đã cảm nhận được động tĩnh, điều này hết sức bất lợi cho quân Sở!

Bởi vì, một khi tướng quân trấn thủ quan ải Hàm Cốc phát hiện ra tình hình không ổn, rất có thể sẽ cầu viện đến Hàm Dương!

Tuy rằng phần lớn tráng đinh ở Quan Trung đều đã bị triệu tập xuất chinh, nhưng với khả năng của Tiêu Hà, chắc chắn chẳng khó khăn gì mà không triệu tập được hai ba mươi ngàn tàn binh già yếu; Theo như báo cáo của Lã Sản, thì quan ải Hàm Cốc vốn có năm ngàn tinh binh, nếu lại cộng thêm hai ba mươi ngàn viện binh, dù là già yếu, thì đối với quân Sở mà nói, cũng không khác gì khắc tinh!

Cũng tức là, quân Sở nhất định phải công hãm được quan ải Hàm Cốc trước khi quân cứu viện từ Quan Trung đến!

Thời gian, thời gian, vẫn là thời gian, đối với quân Sở mà nói, thứ thiếu nhất vào lúc này chính là thời gian!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau