SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Thủ đoạn lôi đình

- Công chúa, Trần Hi tướng quân tới nghênh đón người.

Tần Ngư quay đầu lại nhìn Ngụy Duyệt, đôi mắt đẹp nổi lên niềm thương tiếc.

Ở trong mắt Tần Ngư, Ngụy Duyệt Vô Ương kỳ thật rất đáng thương, bên ngoài nàng không chỉ là đại Ngụy Quốc Công chúa, mà còn là chính thê của Đại Sở Thượng Tướng Quân Hạng Trang, nhưng trên thực tế, đại Ngụy sớm đã mất nước, Thượng Tướng Quân dường như cũng chưa bao giờ coi trọng nàng, chẳng hạn như lần này đến Hổ Lao quan ban thưởng, Thượng Tướng Quân nếu như thực yêu thương nàng, sẽ như thế nào có thể nhẫn tâm như vậy?

Ngụy Duyệt dường như nghĩ ra điều gì, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Tần Ngư, thở dài nói:

- Tần Ngư tỷ tỷ, có phải người đang cảm thấy tiểu muội rất đáng thương đúng không?

- Ách, không, không, không.

Tần Ngư vội nói:

- Công chúa có Thượng Tướng Quân yêu thương, sao có thể đáng thương chứ?

- Thượng Tướng Quân sao?

Ngụy Duyệt lắc đầu, lại thở dài nói:

- Ta chỉ là một quân cờ trong tay hắn mà thôi, lúc trước hắn sở dĩ cưới ta, cũng không phải bởi vì thích ta, tuy rằng tiểu muội coi như có chút tư sắc, nhưng Thượng Tướng Quân hắn cũng không phải vì sắc đẹp của ta, hắn cưới ta, chỉ là vì dân tâm Ngụy địa mà thôi.

Tần Ngư im lặng thở dài, đừng nhìn Ngụy Duyệt tâm địa thiện lương, tâm tư cũng cực kỳ đơn thuần, nhưng đừng quên nàng rất thông minh, việc Thượng Tướng Quân lấy nàng làm quân cờ, làm sao có thể gạt nàng được? Tần Ngư chỉ hy vọng, tương lai sau khi thiên hạ bình định, Thượng Tướng Quân sẽ đền bù Ngụy Duyệt nhiều hơn, nếu không, nàng công chúa này cũng quá đáng thương.

Khi hai người nói chuyện, Trần Hi đã mang theo hơn mười viên Đại tướng đi tới xe ngựa.

- Trần Hi tham kiến Công chúa điện hạ.

Trần Hi hướng về xe ngựa vái chào thật sâu, phía sau hơn mười tên đại tướng cũng đều vái chào theo.

- Thượng Tướng Quân miễn lễ, các vị tướng quân miễn lễ.

Ngụy Duyệt nhẹ nhàng phất tay, đợi Trần Hi cùng hơn mười đại tướng đứng dậy mới để cho Tần Ngư dìu xuống xe ngựa.

Ánh mắt Trần Hi không kìm nổi lướt nhìn dáng người yểu điệu của Ngụy Duyệt một lát.

Hơn tháng không thấy, dáng người Công chúa điện hạ dường như càng mềm mại thướt tha hơn, tuy nhiên khi nghĩ đến thân thể mềm mại thướt tha này lại phải hầu hạ dưới thân Hạng Trang, trong lòng Trần Hi không khỏi dấy lên một cỗ ghen tuông tức giận, Hạng Trang có tài đức gì mà có được mỹ nhân như thế? Công chúa điện hạ sớm muộn gì cũng phải thành người của Trần Hi hắn.

Ngụy Duyệt xuống xe ngựa, mới hướng Trần Hi nói:

- Thượng Tướng Quân, vất vả cho ngươi rồi.

Trần Hi vội thu hồi ánh mắt trên người Ngụy Duyệt, chắp tay đáp:

- Đây đều là việc thần nên làm.

Ngụy Duyệt lại nói:

- Thượng Tướng Quân, Ngao Thương chi chiến cùng với Hổ Lao quan chi chiến đêm qua, các tướng sĩ đại Ngụy Quốc phải chịu khổ, ta muốn đi thăm bọn họ, có thể chứ?

- Công chúa điện hạ đừng nói như vậy.

Trần Hi vội nói:

- Đây đều là quân đội của đại Ngụy Quốc, cũng là quân đội của Công chúa ngài, thần chẳng qua thay người chỉ huy mà thôi.

Ngụy Duyệt thản nhiên cười, lại chỉ vào hơn năm trăm xe bò chật ních phía sau, nói:

- Số rượu nhạt này tuy rằng không nhiều, nhưng đây là một chút tâm ý của ta giành cho các tướng sĩ đại Ngụy, xin Thượng Tướng Quân nhận lấy.

- Thần thay mặt ba vạn tướng sĩ tạ ơn Công chúa điện hạ.

Trần Hi vái chào, sau đó hô lớn:

- Người đâu, đem rượu và đồ nhắm mà Công chúa điện hạ ban thưởng hồi đại doanh! Sau đó thông báo cho các quân doanh, giữa trưa hôm nay, Công chúa điện hạ đích thân ban thưởng cho toàn quân, ai cũng có rượu uống, ai cũng có thịt để ăn!

Hầu Sưởng, Trương Xuân và hơn mười viên Đại tướng lập tức hoan hô lên, hơn năm trăm xe bò rượu và đồ nhắm này cũng đủ chia xẻ cho toàn quân, Trần Hi lại vung tay lên, sớm có mấy trăm Ngụy quân tiến đến, đem hơn năm trăm xe bò rượu và đồ nhắm, tính cả đàn trâu, tất cả đều lùa vào Hổ Lao quan, năm trăm con trâu này nếu xẻ thịt cũng đủ cho ba vạn đại quân một bữa ăn ngon.

Lúc này còn cách giữa trưa một đoạn thời gian, còn chưa tới thời điểm ăn cơm.

Trần Hi liền dẫn Ngụy Duyệt đi tới hành dinh của hắn, về phần hơn năm trăm xe bò rượu và đồ nhắm kia, tự nhiên là chuyển tới hành dinh phụ cận, Công chúa điện hạ ban thưởng, không thể tùy tiện nói chia là chia, trước hết phải làm vài cái nghi thức, nếu không làm sao có thể biểu hiện ra hoàng ân của Công chúa đối với các tướng sĩ Ngụy quân chứ?

Kỳ thật, các cấp bậc như đồn trưởng, Đội suất, Thập trưởng, Ngũ trưởng và tiểu đội trưởng cùng với binh sĩ bình thường, mỗi người cũng chỉ được phân một chén rượu nhỏ và một ít thịt mà thôi.

Chỉ có quân hầu, Tư Mã mới có tư cách vào trong hành dinh, ở bên trái sương phòng mà uống rượu chén lớn, ăn thịt thỏa thích mà thôi.

Về phần có thể vào đại sảnh cùng Công chúa dự tiệc, cũng chỉ có Giáo Úy, tướng quân mới có tư cách này.

Gần giữa trưa, ngoại trừ quan quân phụ trách cảnh giới ra, còn lại tất cả quân hầu trở lên đều lục tục đi tới hành dinh của Thượng Tướng Quân Trần Hi, tất cả gần hơn hai trăm người, hơn hai trăm người này đều là tâm phúc của Trần Hi, Trần Hi có thể nắm trong tay ba vạn Ngụy quân cũng là thông qua hơn hai trăm tâm phúc này.

Hầm…hầm…hầm…

Hai ngõ nhỏ bên cạnh hành dinh, hơn năm trăm xe bò lẳng lặng nằm đó.

Về phần năm trăm con trâu kia, sớm đã được đưa vào các quân doanh để giết thịt, thịt này sẽ nhanh chóng phân chia xuống dưới, chỉ có hơn năm trăm xe rượu này là không ai dám động vào, Trần Hi còn phái hơn một trăm thân binh đến canh giữ.

Lúc này, tất cả các tướng lãnh từ quân hầu trở lên đã vào hành dinh chuẩn bị dự tiệc, còn dưới đồn trưởng cùng với binh sĩ bình thường thì sớm đã đổ xô đến nhà bếp xếp hàng, đôi mắt trông mong chờ lĩnh rượu thịt, Trần Hi đã phái thêm hơn một trăm thân binh tới phụ giúp nhưng đám binh sĩ vẫn thấy còn chậm lắm, nếu không có quân lệnh nghiêm cấm thì đám này đã xông vào nhà bếp rồi.

Rốt cục cũng tới chính ngọ, Trần Hi sau khi được Ngụy Duyệt đồng ý, mới phái người đi lấy rượu đến đây.

Nhưng mà làm người ta khiếp sợ chính là, không đợi Trần Hi phái thân binh tới lấy rượu, trên một chiếc xe bò, một bình vại đột nhiên vỡ vụn ra, lập tức một thân ảnh từ trong đống vỡ vụn đó đứng lên, gần như là cùng lúc, bình vại trên hơn năm trăm xe bò còn lại cũng đều vỡ vụn...

Hầm…hầm…hầm…

Trong đại sảnh hành dinh, Ngụy Duyệt ngồi trên thủ tịch, Trần Hi ngồi ở dưới Ngụy Duyệt một chút, còn lại Hầu Sưởng, Trương Xuân và hơn mười viên Đại tướng thì chia làm tả hữu hai bên mà ngồi, còn về phần tướng lãnh từ quân hầu trở lên đến dưới Giáo Úy, thì chỉ có thể ở sương phòng hai bên, thậm chí là ngồi ngoài sân mà dự tiệc.

Lúc này, trên bàn các tướng lãnh đều bày một đĩa thịt bò tràn đầy cùng một bát canh thịt trâu nóng hổi, không khí sớm đã tràn ngập mùi thịt thơm lừng làm người ta thèm nhỏ dãi, vài tên tướng lãnh Ngụy quân sớm đã thèm chảy nước miếng, nếu không phải vì Công chúa điện hạ và Thượng Tướng Quân còn chưa có động đũa, bọn họ sớm đã đánh chén hăng say rồi.

Thịt đã có, chỉ cần có rượu nữa là bữa tiệc có thể bắt đầu rồi.

Trần Hi hơi nhíu mày, đã qua nửa khắc rồi, như thế nào còn chưa mang rượu tới?

Khi Trần Hi cảm thấy có chút không kiên nhẫn, ngoài cửa lớn hành dinh bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay lúc Trần Hi, Hầu Sưởng, Trương Xuân và Ngụy quân tướng tá nghĩ rằng thân binh đã lấy rượu đến, thì bất ngờ một đội Hán binh võ trang hạng nặng từ ngoài cửa ào ào tiến vào, Trần Hi sắc mặt đại biến, rõ ràng là vì nhìn thấy trên người những quân Hán này đều dính đầy vết máu!

- Quân Hán? Là quân Hán?

Hầu Sưởng một cước đạp bay chiếc bàn trước mặt mình, bật thân đứng dậy.

- Địch tập kích, bảo hộ Thượng Tướng Quân!

Trương Xuân cũng lập tức đứng dậy, nhanh chóng rút ra hoành đao.

Trần Hi lại lắc mình chắn trước mặt Ngụy Duyệt, lớn tiếng quát to:

- Mau bảo hộ Công chúa điện hạ!

Ngụy quân tướng tá đang chờ uống rượu ăn thịt cũng bắt đầu phản ứng lại, tất cả đều rút kiếm chuẩn bị nghênh địch.

Tuy nhiên, làm cho người ta khiếp sợ chính là, song phương vừa tiếp chiến, Ngụy quân tướng tá đều nhanh chóng ngã xuống bên trong vũng máu, quân Hán giống như thiên binh hạ phàm, Ngụy quân tướng tá tuy cũng có hơn hai trăm người, lại căn bản không phải đối thủ của bọn họ, không đến một lát công phu, ngoài sân hành dinh và trong hai sương phòng máu chảy khắp nơi!

- Quân Sở, bọn họ là quân Sở!

Một Ngụy quân Tư Mã đột nhiên thê lương la lên.

- Đúng, bọn họ là quân Sở, không phải quân Hán!

Lại một Tư Mã nữa rống giận lên.

Trần Hi nghe vậy kinh hãi, Hầu Sưởng, Trương Xuân và Ngụy quân đại tướng cũng kinh nghi bất định, chẳng lẽ thật sự là quân Sở?

Đám binh giáp đột nhiên xuất hiện kia căn bản không để ý tới, chỉ cắm đầu mãnh công, tiếp tục giết chóc, không đến thời gian nửa bữa cơm, hơn hai trăm Ngụy quân tướng tá tụ tập tại hành dinh gần như bị giết sạch, chỉ có Hầu Sưởng, Trương Xuân và mười mấy đại tướng che chắn Trần Hi thối lui đến góc đông bắc của đại sảnh, còn đang dựa vào nơi hiểm yếu chống lại.

Mắt thấy đại cục đã định, quân Hán binh giáp không hạ sát thủ nữa, mà lập trận vây quanh Trần Hi cùng mười mấy tên tướng quân kia.

Trần Hi đẩy Hầu Sưởng, Trương Xuân và hơn mười viên Đại tướng ra, dương kiếm quát hỏi:

- Các ngươi đến tột cùng là ai, quân Hán hay là quân Sở?

Gần trăm binh giáp vây quanh bốn phía vẫn như cũ không hé răng.

Tuy nhiên, ngoài đại sảnh bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, lập tức xuất hiện một đoàn giáp sĩ đi nhanh đến, Trần Hi ngẩng đầu nhìn lại, dẫn đầu không ngờ là…Hạng Trang!

- Hạng Trang, quả nhiên là ngươi?

Trần Hi lập tức hít một ngụm lãnh khí.

Hạng Trang lành lạnh cười, lãnh đạm nói:

- Trần Hi Thượng Tướng Quân, ngươi không nghĩ tới sao?

Trương Xuân nghe vậy giận dữ, rít gào nói:

- Hạng Trang thất phu, đánh lén sau lưng, tính là hảo hán gì chứ?

Trần Hi ngăn Trương Xuân lại, nói:

- Hạng Trang, ngươi giết bản tướng quân, cũng đừng hòng sống mà ra khỏi Hổ Lao quan!

- Ha ha, phải không?

Hạng Trang cười lạnh hai tiếng, mỉm cười nói:

- Trần Hi, ngươi cũng quá đề cao mình rồi, chỉ bằng hơn hai trăm tâm phúc của ngươi, cũng muốn nắm trong tay ba vạn tráng đinh Ngụy Quốc sao? Đừng quên hơn ba vạn tráng đinh này là bản tướng quân giao cho ngươi, bản tướng quân nếu có thể đem bọn họ cho ngươi, tự nhiên cũng có thể đem bọn họ thu hồi.

Trần Hi nghe vậy lập tức lộ vẻ sầu thảm, hắn biết Hạng Trang không nói mạnh miệng.

Trần Hi nắm trong tay ba vạn tráng đinh chính là thông qua hơn hai trăm tâm phúc này, hiện tại hơn hai trăm tâm phúc này đã bị Hạng Trang một lưới bắt hết, còn lại chỉ là những đồn trưởng trở xuống, ai sẽ liều chết vì Trần Hi hắn chứ? Nói cho cùng, Hạng Trang vẫn là Đại Ngụy Giám quốc Thượng Tướng Quân, Hạng Trang đến Thống soái Ngụy Quốc đại quân, có thể nói là danh chính ngôn thuận.

Huống chi, Hạng Trang lại là phò mã của Công chúa Ngụy Duyệt, nghĩ đến Ngụy Duyệt, Trần Hi lòng như đao cắt.

Rất hiển nhiên, Hạng Trang và mấy trăm quân Sở tinh nhuệ chính là trốn ở trong xe rượu mà tiến quan, Trần Hi như thế nào cũng không nghĩ ra, Ngụy Duyệt vì sao phải cùng Hạng Trang liên thủ đối phó hắn, mặc kệ nói như thế nào, Hạng Trang là người Sở quốc, mà Trần Hi hắn tốt xấu gì cũng là người Ngụy Quốc, hắn mới là người Ngụy chân chính a!

- Công chúa?

Trần Hi nhìn Ngụy Duyệt đứng bên người Hạng Trang, lộ vẻ sầu thảm hỏi:

- Vì sao?

Ngụy Duyệt không nói gì, khuôn mặt xinh đẹp toát ra vẻ cô đơn, nàng chỉ là một quân cờ trong tay Hạng Trang, Hạng Trang muốn như thế nào thì như thế đó, nàng căn bản không thể kháng cự a.

Chương 112: Hổ Lao chỉnh quân

Trần Hi cười sầu thảm, lại hướng sang Hạng Trang, nói: - Hạng Trang, xem như ngươi lợi hại.

Dừng lại một chút, vẻ mặt Trần Hi lại dữ tợn nói: - Tuy nhiên ngươi cũng đừng đắc ý vội, Lưu Bang đã trở lại Ngao Thương, sớm thì ngày kia, hắn nhất định sẽ biết tin tức, sau đó mang theo Bành Việt, Lã Trạch cùng một trăm ngàn đại quân đến tấn công Hổ Lao Quan, ngươi sẽ không chạy thoát đâu, bản tướng quân sẽ ở dưới chờ ngươi, ha ha ha…

- Việc này không cần ngươi lo lăng.

Hạng Trang dứt lời, lại nhẹ nhàng giơ tay phải lên.

Chỉ trong chốc lát binh giáp quân Sở bao vây Trần Hi và mười mấy người đều lui về phía sau, lập tức gần trăm cung tiễn thủ cầm trong tay cung khảm sừng xuất hiện ở phía trước, cùng lúc tay phải Hạng Trang hạ xuống, gần trăm cung tiễn thủ đều kéo cung bắn tên, trong chốc lát, hàng tên dày đặc như châu chấu bắn vào Trần Hi và hơn mười người.

Trần Hi cùng với hơn mười viên Đại tướng hầu hết trong trận chém giết vừa rồi đều đã bị trọng thương, thậm chí có may mắn không bị thương, thì từ lâu sức cũng đã kiệt, miễn cưỡng đón đỡ được một lúc, hơn mười người này đều bị làn mưa tên dày đặc như châu chấu bắn thành con nhím, trên người Trần Hi ít nhất có sáu bảy mươi mũi tên, bị bắn không còn hình dạng.

Nhìn cảnh tượng thảm liệt này, Ngụy Duyệt không kìm được thầm thở dài.

Hạng Trang chậm rãi xoay người, lại nhìn về phía Ngụy Duyệt, trong mắt hình như có tia áy náy, tuy nhiên rất nhanh đã biến mất, Hạng Trang lập tức tiến lên phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy tấm eo nhỏ nhắn của Ngụy Duyệt, cúi xuống nói: - Phu nhân, chúng ta nên đi quân doanh thành Bắc khao tam quân.

- Vâng.

Ngụy Duyệt khẽ gật đầu, ánh mắt có chút mơ màng.

Nhìn Ngụy Duyệt khẽ chau mày, bộ dạng buồn bực không vui, Hạng Trang bất giác cũng có chút thương xót, hắn dùng thủ đoạn để áp chế Ngụy Duyệt thực ra là tuyệt đối không cao minh, sở dĩ Ngụy Duyệt sẽ trở thành quân cờ của hắn, và mặc hắn bài bố, hoàn toàn là bởi vì nàng thiện lương, thiện lương đến mức Hạng Trang tùy tiện đem bách tính đất Ngụy hoặc tráng đinh của Ngụy Quốc để áp chế, nàng sẽ ngoan ngoãn nhập cốc.

Tiểu cô nương Ngụy Duyệt này thật sự là thiện lương, nàng không nên sinh ra vào thời loạn thế này.

Hai tiếng sau, Hạng Trang, Ngụy Duyệt đi xe ngựa, dưới sự bảo vệ của máy trăm quân tinh nhuệ, chậm rãi đi vào quân doanh Thành Bắc.

Tráng đinh đang ở trong quân doanh nghển cổ chờ rượt thịt liền hoan hô như sóng thần, Hạng Trang và Úy Liêu phán đoán hoàn toàn chính xác, tráng đinh đất Ngụy này căn bản là chưa trung thành với Trần Hi, hoặc là bởi vì thời gian giữ quân của Trần Hi quá ngắn, lại quá bận chiến sự. Chiến sự, căn bản là không kịp hướng về những tráng đinh này để truyền bá tư tưởng lòng trung thành.

Cho nên, khi Hạng Trang đi cùng Ngụy Duyệt xuất hiện, tất cả tráng đinh quân Ngụy đều nhiệt liệt hoan hô.

Đi theo Hạng Trang, Ngụy Duyệt cùng nhau bước vào quân doanh, còn có một cỗ xe chở đầy rượu và một xe chở đầy thịt bò.

Lần này đến đây, Úy Liêu áp tải đầy đủ hơn năm trăm lượng thịt bò, mặt trên hơn một ngàn hũ sành lớn, ngoài ra trong vại sành lớn còn có năm trăm người ẩn trong đó, còn lại đều là rượu nhạt! Úy Liêu gần như là đem tửu phường Lạc Dương đến, hơn năm trăm vại sành đựng rượu này cũng đủ cho ba vạn đại quân xâu xé một lúc.

Nhìn xe rượu nhạt và xe thịt bò đến này, ba vạn tráng đinh càng hoan hô nhiệt liệt hơn.

Hạng Trang vung tay lên, Công Tôn Toại đã vội vàng mang theo hai trăm quân tinh nhuệ tiến lên, sau đó cùng kêu to: - Toàn bộ Đội suất cùng Tiểu giáo bước ra khỏi hàng, chuẩn bị lĩnh rượu thịt!

Rất nhanh, gần sáu trăm Đội suất cùng với ba trăm Đồn trưởng cùng tiến lên, bắt đầu lĩnh rượu thịt.

Nhìn gần ngàn đội trưởng, Đội suất này, trong lòng Hạng Trang rất nhanh đã có quyết định, vì mau chóng năm trong tay quân Ngụy, một ngàn tiểu giáo bậc thấp này tạm thời không thể bỏ cũ thay mới được, tuy nhiên từ trong quân Sở điều lão binh đi đảm nhiệm giả Đồn trưởng, giả Đội suất cũng là tất yếu, nếu không ba vạn tráng đinh này rất khó hình thành sức chiến đấu chân chính.

Ngoài ra, chọn chủ tướng các quân cũng phải suy xét.

Tráng đinh Ngụy quân đang tận hưởng rượu thịt, Hạng Trang, Úy Liêu và Vũ Thiệp đã bắt đầu mật nghị.

Đầu tiên Hạng Trang hỏi Vũ Thiệp: - Vũ Thiệp tiên sinh, tương thủ Hổ Lao quan là ai, đã điều tra xong chưa?

Đối với việc tương thủ Hổ Lao quan, Hạng Trang có thể nói là hận thấu xương, Kinh Thiên, Bàng Ngọc vội mang theo năm trăm khinh binh quân tinh nhuệ đi tiếp ứng Vũ Thiệp không ngờ toàn bộ bị diệt, thậm chí ngay cả Kinh Thiên suýt nữa bị chết trận! Quân Sở từ Đại Biệt Sơn phá vây tới này, chưa từng nếm qua sự tổn thất lớn như vậy, Hạng Trang há chịu để yên sao?

Huống chi, nghe nói tay đem thủ Hổ Lao quan này vô cùng trẻ tuổi, nhiều nhất cũng chưa tới hai mươi tuổi.

Căn cứ theo miêu tả của Kinh Thiên, Bàng Ngọc, người này khi lâm trận chỉ huy cực kỳ có phong phạm đại tướng, chẳng lẽ lại là một Hàn Tín? Nếu đợi hắn ta trưởng thành, chẳng phải là sự uy hiếp rất lớn đối với quân Sở hay sao? Cho nên, nếu có cơ hội đem bóp chết danh tướng trẻ tuổi này trước, Hạng Trang tuyệt đối sẽ không nương tay.

Vũ Thiệp đáp: - Đã điều tra xong, đem thủ Hổ Lao quan là Lữ Danh Đài, là con trai cả của Quận Thủ Tam Xuyên Lã Trạch, nghe nói người này thuở nhỏ thích cung mã binh thư, còn từng bái Trương Lương học tập binh pháp, cùng với Chu Quan Phu con cả của Chu Bột, Vương Hấp con cả của Vương Khởi cùng xưng là nhất đại tam kiệt trẻ tuổi quân Hán, tuy nhiên Vương Khởi đã bị Thượng Tướng Quân chém giết ở Đại Biệt Sơn.

- Tam tuấn kiệt?

Hạng Trang nhíu mày nói: - Lã Đài? Con trai cả của Quận thủ Tam Xuyên Lã Trạch ư?

Úy Liêu vuốt chòm râu dài bùi ngùi thở dài nói; - Thật đúng là "hổ phụ vô khuyển tử", Lã Đài này tuổi còn trẻ mà đã đột phá như vậy, vậy thì thời gian sau này thì sẽ như nào chứ?

Hạng Trang khoát tay áo, nói: - Quân sự, chuyện của Lã Đài khoan nói trước đã.

- Cũng được.

Úy Liêu gật đầu nói: - Việc cấp bách chính là chỉnh quân, mặc kệ là quân Ngụy, hay là quân Sở, hiện tại nhu cầu cấp bách là tiến hành chỉnh đốn lại một lần nữa, đề cao sức chiến đấu ở mức cao nhất.

Sự thật như thế, từ sau khi chỉnh quân tại Đại Biệt Sơn, quân Sở ngàn dặm liên tục chiến đấu ở các chiến trường, nhiều lần ác chiến, đã tổn thất một lượng lớn lão binh, lúc trước khi theo Đại Biệt Sơn xuất chinh, quân Sở ước chừng có hơn năm nghìn người, nhưng hiện giờ, nhất là trải qua trận chiến đấu ngày hôm qua tại Hổ Lao quan, quân Sở đã chỉ còn lại có hơn ba nghìn năm trăm người.

Đương nhiên, không phải quân Sở không bổ sung nguồn lính mới.

Hai trăm tàn binh của Bàng Ngọc, Tấn Tương là xuất thân môn khách Tấn thị, mỗi một người đều dũng mãnh thiện chiến.

Tám trăm cựu bộ của Điền Hoành cũng xuất thân môn khách Điền thị, cũng tinh nhuệ vô cùng.

Hơn ngàn tinh nhuệ này, Hạng Trang tuyệt đối sẽ không bỏ qua, không chừng, sẽ sung nhập Hãm Trận Doanh!

Tuy nhiên, Hạng Trang không thể vô duyên vô cớ liền cướp đoạt binh quyền của Bàng Ngọc, Tấn Tương, đặc biệt là Điền Hoành, cho nên phải bồi thường đủ cho bọn họ, Bàng Ngọc đọc đủ thứ binh thư, rất có thao lược, Tấn Tương thì còn tuổi nhỏ, Hạng Trang quyết định đem bọn họ hai mang theo bên mình, đào tạo cho thật tốt, về phần Điền Hoành, thì chỉ có thể dùng lung lạc là chính, Hạng Trang quyết định bổ nhiệm hắn làm hữu quân đại tướng!

Lập tức Hạng Trang nói:

- Quân sư, Vũ Thiệp tiên sinh, ta định đem tam vạn tráng đinh sắp xếp đưa vào làm tiền hậu hữu tả trung quân, phân chia bổ nhiệm Hoàn Sở, Tiêu Khai, Quý Bố, Điền Hoành làm tiền tướng quân, hậu tướng quân, tả tướng quân, cùng với hữu tướng quân, trung quân chủ tướng thì ta tự mình kiêm nhiệm, ngoại trừ trung quân, còn lại tứ quân phân chia lĩnh năm nghìn người, thế nào?

Úy Liêu vui vẻ gật đầu, Vũ Thiệp lại nói: - Thượng Tướng Quân, bổ nhiệm Điền Hoành làm hữu tướng quân có vẻ không ổn lắm?

- Lời này của tiên sinh là sai rồi.

Hạng Trang quả quyết lắc đầu nói: - Điền Hoành chính là kiêu hùng loạn thế, nếu không dùng thì trực tiếp giết chết, còn nếu dùng thì nhất định phải để hắn đủ tín nhiệm, nếu giống như Bành Việt vậy, thủy chung chỉ coi Điền Hoành như một khách khanh, thì Điền Hoành rất có khả năng vào thời khắc mấu chốt sẽ cho ngươi một đòn trí mạng.

Úy Liêu vô cùng tán thành nói: - Thượng Tướng Quân anh minh, Điền Hoành hoặc là trọng dụng, hoặc là giết chết.

Dừng lại một chút, Úy Liêu lại nói: - Tuy nhiên, tám trăm bộ cũ dưới trướng Điền Hoành, không để hắn toàn bộ mang theo, lão hủ nghĩ nhiều nhất hắn cũng chỉ có thể mang theo hai trăm người!

Hạng Trang cười nói: - Quân sư, lão và ta thật sự là anh hùng chí lớn gặp nhau, ha ha ha…

Úy Liêu lại nói: Còn nữa, sau khi chỉnh quân, cờ hiệu quân Ngụy cũng không thể dùng lại, lão hủ nghĩ, Thượng Tướng Quân đã cưới công chúa nước Ngụy và vẫn là đại Ngụy Giám quốc Thượng Tướng Quân, Ngụy, sở hiện giờ đã là người một nhà, cho nên cũng sẽ không nên phải phân biệt rõ ràng như vậy, sau này mọi người đều là quân Sở.

Vũ Thiệp cũng nói: - Thượng Tướng Quân, có lẽ nên thêu một lá cờ lớn cho người hay không?

- Không cần thiết.

Hạng Trang quả quyết lắc đầu, việc này quả thật không cần thiết.

Hạng Trang hiện giờ chỉ là Thượng Tướng Quân Sở quốc, còn chưa xưng vương, sao lại có thể đi quá giới hạn sử dụng đại kỳ mà chỉ có vương công mới đủ tư cách? Thứ đồ này ngoại trừ có thể làm thỏa mãn hư vinh của mình ra, thì còn dùng vào gì chứ?

***

Buổi chiều cùng ngày, Hổ Lao chỉnh quân chính thức bế mạc.

Tam vạn Ngụy địa tráng đinh được biên thành năm đội tiền, hậu, tả, hữu, trung quân.

Ngoại trừ Hạng Trang đích thân lĩnh trung quân có gần vạn người, còn lại tứ quân đều là năm nghìn nhân.

Hoàn Sở, Tiêu Khai, Quý Bố mặc dù còn đang nửa đường cùng với Điền Hoành, được Hạng Trang bổ nhiệm làm tiền, hậu, tả, hữu, trung quân chủ tướng, cùng lúc đó, Hạng Trang tỉ mỉ chọn lựa đi ra hơn một trăm tinh anh quân Sở điều động nhập vào các quân, phân chia đảm nhiệm các chức quân hầu, Tư Mã cùng với Giáo Úy.

Ngoài ra, gần ngàn lão binh quân Sở cũng được điều nhập ngũ quân, phân chia đảm nhiệm các chức giả đồn trưởng, giả Đội suất.

Cuối cùng còn lại hơn hai ngàn năm trăm lão binh quân Sở toàn bộ sung nhập vào thân quân Hạng Trang, đồng thời gần ngàn môn khách Tấn thị, Điền thị cũng đều sung vào thân quân Hạng Trang, Điền Hoành có chút không muốn, nhưng sau nửa canh giờ cùng Hạng Trang và Úy Liêu thảo luận bí mật, cuối cùng hắn cũng đồng ý với yêu cầu của Hạng Trang, lấy sáu trăm bộ cũ đổi lấy năm nghìn đại quân!

Trải qua lần chỉnh quân này, thân quân Hạng Trang đã mở rộng tới ba ngàn năm trăm người!

Biên chế thân quân vẫn là Hãm Trận Doanh, Tiên Đăng Doanh cùng với Nộ Phong Doanh, tuy nhiên bởi vì ở Lạc Dương, Hổ Lao quan thu được một lượng lớn cung khảm sừng, Nộ Phong Doanh của Cao Sơ từ năm trăm nhân mở rộng tới rồi một ngàn nhân.

***

Chạng vạng, việc chỉnh quân đã chấm dứt

Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai cũng theo Lạc Dương chạy tới Hổ Lao quan, về phần phòng ngự Lạc Dương, Hạng Trang đã phái Kinh Thiên, Bàng Ngọc trở về gấp, Kinh Thiên mặc dù có chút lỗ mãng, nhưng có Bàng Ngọc phụ tá, hẳn là sẽ không có bại lộ gì, bất kể thế nào, trong khoảng thời gian ngắn Lạc Dương lọt vào công kích khả năng tính vẫn là rất nhỏ.

Lập tức, Hạng Trang liền triển khai hội nghị quân sự lần đầu tiên sau khi chỉnh quân.

Ngoài giữ lại Hoàn Sở, Tiêu Khai hai quân đóng giữ Hổ Lao quan, còn lại các quân toàn bộ xuất phát quay về Lạc Dương, dù sao, vũ khí áo giáp thu được từ Hổ Lao quan chỉ đủ trang bị mười ngàn nhân, còn lại hai vạn đại quân còn đều mặc áo vải thủng, cầm kích mộc kiếm trúc, bộ phận tráng đinh này nhu cầu cấp bách nhận được binh khí áo giáp từ kho vũ khí của Lạc Dương.

Chương 113: Nước cờ cuối

Ngao Thương, đại doanh quân Lương.

Lưu Bang, Lã Trạch vẫn ở đại doanh quân Lương đợi đến lúc trời tối, Bành Việt phái đi Dương quận đuổi Điền Hoành phi ngựa như bay cuối cùng cũng trở về, kết quả lại mang về một tin tức vô cùng đáng sợ, Điền Hoành rốt cục vẫn chưa đi Dương quận trưng lương, mà đi được nửa đường thì chuyển hướng đi về phía bắc, đi thẳng về Bắc Na Sơn!

Đương nhiên, chuyện Bắc Na Sơn thích sát Mão Kiện là do Điền Hoành làm.

Trần Bình chắp tay với Bành Việt, vẻ mặt trang nghiêm:

- Lương vương, chân tướng chuyện Bắc Na Sơn hành thích Mão Kiện cuối cũng cũng lộ chân tướng, đây rõ ràng là do Điền Hoành làm, mục đích chắc chắn làm muốn Lương vương và Đại vương cùng giao tranh, để tiện cho quân Sở thừa nước đục thả câu, bởi vậy có thể thấy được, hai người này đã có âm mưu từ trước.

- Điền Hoành! Khoái Triệt!

Bành Việt giận tím mặt, quay đầu nhìn Bành Minh ra lệnh:

- Bành Minh, lập tức cho người phi ngựa, đến khắp các con đường chặn đường Khoái Triệt, Điền Hoành, quả nhân muốn băm vằm bọn chúng thành trăm mảnh!

- Tuân lệnh.

Bành Minh hô vang dội, lập tức xoay người hùng dũng đi.

Bành Việt lại hướng về phía Lã Trạch thở dài nói:

- Lã Trạch đại nhân, quả nhân đắc tội nhiều quá.

Lã Trạch hừ nhẹ một tiếng, định châm biếm vài câu, lại bị Lưu Bang đưa ánh mắt ngăn lại.

Lập tức Lưu Bang, Trần Bình và Lã Trạch đứng dậy từ biệt Bành Việt trở về đại doanh của quân Hán.

Trên đường trở về Đại Doanh, Lã Trạch có chút khó chịu nói:

- Đại Vương, việc này cứ để như vậy sao?

Việc lần này tuy nói là vì Khoái Triệt, Điền Hoành dựng lên, Bành Việt cũng bị lừa gạt ở trong Cổ lý, nhưng cho dù thế nào, sự kích động của Bành Việt là do quân Hán đã gây nên tổn thất to lớn tạo nên, một trận hỗn chiến xảy ra, năm vạn quân của Lã Trạch bị thương vong mất gần vạn người, Trong đó hơn hai ngàn người chết nơi chiến trận, tổn thất to lớn như vậy, tìm ai bù đắp đây?

- Được rồi.

Lưu Bang thở dài nói, không được nhắc đến chuyện này nữa.

Trong lòng Lưu Bang kỳ thực không thoải mái, nhưng lúc này không phải là lúc tính toán với Bành Việt, không phải sao? Bây giờ ngay cả kẻ tử thù Hạng Trang mà vẫn chưa giải quyết, còn có Hàn Tín cũng chưa trừng trị, làm sao lại có thể ra tay đối phó Bành Việt? Nếu Lưu Bang quả thực muốn ra tay với Bành Việt lúc này, thì thật đúng là không phân biệt được chủ yếu và thứ yếu, lần lộn đầu đuôi.

Trở lại lều, ba vua tôi vừa ngồi xuống, ngoài lều bỗng huyên náo.

Lưu Bang hỏi:

- Lã Trạch, chuyện gì vậy, người náo động bên ngoài là ai vậy?

Vừa dứt tiếng, cửa lều thình lình bị vén hất lên, lập tức mọt thanh niên trẻ tuổi quàn áo tả tơi đầu tóc bu xù từ ngoài lều xông vào, nhìn thấy Lưu Bang, Lã Trạch, và Trần Bình ngồi giữa lều, người thanh niên liền vội vã quỳ rạp xuống đất, sầu thảm nói:

- Đại Vương, phụ thân, Trần Bình tiên sinh...

- Lã Đài?!

Lưu Bang lúc này mới nhận ra người thanh niên này không ngờ chính là cháu vợ Lã Đài.

- Đài nhi?!

Lã Trạch thất kinh, kinh ngạc hỏi:

- Sao bộ dạng con lại như thế này?

Lã Đài trước đây tư thế oai hùng hiên ngang, cử chỉ phong độ, nhưng Lã Đài bây giờ đầu bù tóc rối, quần áo rách nát, thậm chí trên mặt còn có rất nhiều vết thương, không biết tại sao lại xảy ra cơ sự này?

- Phụ thân.

Lã Đài buồn bã nói:

- Con làm mất Hổ Lao quan rồi.

- Ngươi nói gì?

Lã Trạch sợ hãi cố hít một luồng khí lạnh, thất thanh nói:

- Hổ Lao quan mất rồi?

Lưu Bang, Trần Bình nghe vậy mặt cũng có chút biến sắc, Hổ Lao quan là cửa ngõ quận Tam Xuyên, mất Hổ Lao quan, quận Tam Xuyên có thể bị rơi vào tình thế nguy hiểm! hơn nữa kẻ đánh lén Hổ Lao quan chắc chắn là Trần Hi, thật sự nếu mấy vạn phản quân Hán của Trần Hi chạy thẳng vào quận Tam Xuyên, thì quận Tam Xuyên của Lã Trạch coi như như xong.

- Tại sao lại như vậy?

Lã Trạch tức giận nói:

- Có phải con không tuân lệnh cha, không điều binh từ Lạc Dương chi viện cho Hổ Lao quan, cho nên mới bị Phản quân của Trần Hi thừa dịp tập kích Hổ Lao quan?

- Không phải, thưa phụ thân.

Lã Đài vội vàng nói:

- Con đã điều năm nghìn tinh binh từ Lạc Dương phòng thủ Hổ Lao quan, nhưng ai lại có thể ngờ, lúc con đang cùng với phản quân của Trần Hi chiến đấu ác liệt, thì bỗng nhiên phía sau xuất hiện một đội phản quân khác, đội phản quân này tuy chỉ có mấy trăm người, nhưng cực kỳ hung hãn, vừa tập kích đã phá được Tây Quan.

- Mộột đội phản quân khác?

Lã Trạch nghiêm nghị nói:

- Chẳng lẽ là môn khách của Trần Hi?

- Có lẽ không phải.

Lã Đài lắc đầu nói:

- Đội quân này trang bị Phi Mâu, con đoán có lẽ là quân Sở!

- Con nói cái gì?

Lúc này Lưu Bang cũng nhảy dựng lên, hét lớn:

- Đài nhi, con vừa nói phản quân có Phi Mâu?

- Vâng, Phi Mâu!

Lã Đài gật gật đầu, nói tiếp: Truyện được copy tại

- Hơn nữa sau khi mấy trăm phản quân dùng nỏ sàn phá cửa vào, thì lại có mấy nghìn phản quân từ ngoài Tây quan ào ạt xông vào, đội phản quân này cũng dũng mãnh vô song, tướng sĩ chúng con vốn không phải là đối thủ, không đến nửa canh giờ, Hổ Lao quan....bị thất thủ.

- Quân Sở?!

Lưu Bang bỗng quay đầu lại, trân trân nhìn Trần Bình, nghiêm nghị nói:

- Chẳng lẽ thật sự là quân Sở?

Vẻ mặt của Trần Bình hoảng sợ, trong suy nghĩ hắn tuyệt đối không tin quân Sở sẽ đột nhiên xuất hiện ở Hổ Lao quan, nhưng lý trí mách bảo hắn, đội quân bất ngờ đánh chiếm Hổ Lao quan có lẽ chính là quân Sở! phản quân của Trần Hi chưa từng sử dụng Phi Mâu, hơn nữa, Trên đời này ngoài Hạng Trang quân Sở,, còn có đội quân nào có thế trong vòng nửa canh giờ đánh bại hơn tám ngàn quân Hán ở Hổ Lao?

Nhưng vấn đề là, quân Sở tại sao lại thoát thân khỏi đất Tề?

Không thể tin nổi, quả thật không thể tin nổi, quân Sở cuối cùng thoát thân như thế nào?

Lưu bang gấp gáp hỏi Trần Bình:

- Trần Bình, ngươi nói gì đi chứ?

Trần Bình thở dài, hạ giọng nói:

- Đại Vương, đội quân bất ngờ đánh chiếm Hổ Lao quan từ sau lưng, chắc chắn là từ lúc ở đất Tề đột nhiên mất dấu vết chủ lực quân Sở, bây giờ xem ra, chủ lực quân Sở của Hạng Trang vốn từ đầu đã không tiến vào đất Tề, làm chúng ta cứ ở trên đất Tề mà tìm tông tích của quân Sở, trong khi đó Hạng Trang đã dẫn quân Sở tiến vào quận Tam Xuyên rồi!

- Nói như vậy, đúng là quân Sở?!

Sắc mặt Lưu Bang chợt trắng bệch, sầu thảm nói:

- Xong rồi, xong rồi, lần này xong rồi. Quân Sở chủ lúc của Hạng Trang tiểu nhi, tại sao lại từ phía sau Hổ Lao quan xông ra được? nói như vậy Tam quận, thậm chí ngay cả Hàm Cốc quan cũng rất có khả năng đã thất thủ rồi, Quan Trung của quả nhân chỉ e chũng nguy đến nơi rồi!

Nghĩ đến đây, Lưu Bang cấp hỏa công tâm, há mồm phun ra một ngụm máu tươi lập tức ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Lưu Bang không thể không lo lắng tức giận, một khi nếu như Hạng Trang chiếm được Quan Trung, Lưu Bang có thể biến thành như chó chết chủ, tin tức một khi lan ra, Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, ai còn để ý đến hắn, kiêng dè hắn? đến lúc đó đừng nói đăng cơ xưng đế nữa, chỉ sợ ngay cả cắt cứ một phương đương kim chư hầu đều không có khả năng nữa.

Trần Bình, Lã Trạch và Lã Đài vội vã chạy lên đỡ Lưu Bang dậy, Lã Trạch vội vàng triệu đại phu đến, Đại Phu liên tiếp châm mấy kim lên người Lưu Bang, Lưu Bang thở yếu ớt, cuối cùng cũng tỉnh dậy, lập tức liền kéo ống tay áo Trần Bình, sầu thảm nói:

- Trần Bình, Trần Bình ơi, bây giờ phải làm thế nào, bây giờ phải làm thế nào?

- Đại vương không cần hoảng hốt.

Trần Bình cuống quýt an ủi:

- Hàm Cốc quan chắc chắn chưa thất thủ!

Lã Trạch cũng nói:

- Đúng vậy, thưa đại vương, tuy Hổ Lao quan đã thất thủ, nhưng tình hình quận Tam Xuyên như thế nào bây giờ vẫn chưa rõ, về phần Hàm Cốc quan, còn có Cổ Phùng tướng quân và năm nghìn tinh binh trấn thủ, Cổ Phùng tướng quân tính tình cẩn thận, lại đóng giữ cửa hiểm yếu, Hạng Trang, Úy Liêu tuy lợi hại nhưng cũng không thể biến thành chim tước bay qua được.

Lưu Bang lấy lại bình tĩnh, lại hỏi Trần Bình:

- Trần Bình, ngươi cảm thấy thế nào?

Trần Bình gật gật đầu, bình tĩnh đáp:

- Đại vương yên tâm, Hàm Cốc quan chắc chắn vẫn chưa thất thủ!

Ngừng một chút, Trần Bình lại nói:

- Nếu Hàm Cốc quan đã thất thủ, chỉ e Hạng Trang liền dẫn binh tấn công đánh Hàm Dương, sao lại có thể lại đến đến đánh lén Hổ Lao quan?

- Đúng vậy.

Lưu Bang nghe vậy tâm trạng cũng bình tĩnh hơn.

Trần Bình lại nói:

- Quân Sở đánh lén Hổ Lao quan, có lẽ là vì tiếp ứng cho phản quân Trần Hi.

- Chắc chắn như vậy.

Lã Trạch cũng nói

- Quân Sở tuy tinh nhuệ, nhưng cuối cùng chỉ có mấy nghìn lão Binh, những lão binh này chiến đấu liên tục ở trận chiến ác liệt ở Cức Bồ và Mai Quyên, Ngu Tử Kỳ lại dẫn đi năm trăm người, Hạng Trang bây giờ nhiều nhất cũng chỉ đến ba ngàn người, dựa vào chút binh lực như vậy, muốn tấn công Hàm Cốc Quan căn bản đúng là si tâm vọng tưởng.

- Cho nên, Hạng Trang liền đem chủ ý đánh lên phản quân của Trần Hi?

Lưu Bang chau mày, nói tiếp

- Nhưng mấy vạn phản quân của Trần Hy vốn như một đám ô hợp, Hạng Trang Tiểu nhi quả thật muốn thâu tóm mây vạn phản quân này, đến lúc đó đừng nói không dùng được, chỉ e còn trở thành phiền toái của quân Sở.

Trần Bình lắc đầu nói:

- Đại vương tuyệt đối không thể coi thường mấy vạn phản quân này.

Lã Trạch cũng nói:

- Đúng vậy thưa đại vương, mấy vạn phản quân này đều là những người tráng kiện được chọn ra từ trong dân đất Ngụy.

Trần Bình lại nói:

- Nếu dưới trướng Trần Hi, mấy phản quân này quả thực là đám ô hợp, nhưng một khi chuyển sang dưới trướng của Hạng Trang, Hạng Trang nhất định sẽ điều động lão binh quân Sở tiến vào trong phản quân đảm nhiệm các cấp bậc thấp tiểu giáo, đội suất, đồn trưởng..cứ như vậy, sức chiến đấu của đội phản quân này sẽ ngay lập tức được lột xác hoàn toàn.

- Còn có binh khí áo giáp.

Lã Đài cũng nói:

- Hổ Trác quan thất thủ, mất đi tám ngàn tinh binh, những binh khí áo giáp này đã thuộc hết về bọn phản quân, nếu như phản quân lại tấn công vây hãm Lạc Dương, thì quân giới tích trữ trong kho vũ khí Lạc Dương cũng lại thuộc hết về tay phản quân, kể từ đó, đội phản quan này lập tức chính là tinh binh được trang bị hoàn hảo.

Lời vừa thốt ra, Lưu Bang, Trần Bình, Lã Trạch lập tức biến sắc.

Trần Bình nghĩ tới một chuyện, vôi hỏi Lã Đài:

- Trong kho vũ khí Lạc Dương có thang không?

- Trong kho vũ khí Lạc Dương không có thang hoặc xe công thành.

Lã Đài lắc đầu, khi Trần Bình, Lưu Bang thở phào nhẹ nhõm, Lã Đài lại nói tiếp:

- Nhưng trong kho vũ khí Lạc Dương có Công Thâu xa và hơn ba trăm thợ mộc trong tay hắn đều có thể tạo ra thang và xe công thành, thậm chí còn có thể tạo được Tỉnh Lan(một loại xe công thành).

- ôi,...

Trần Bình nghe vậy run sợ, điều này mới quả thật là phiền toái.

Một khi Hạng Trang thật sự nắm trong tay mấy vạn phản quân của Trần Hy, thì Lạc Dương thất thủ chỉ là một sớm một chiều, quân giới trong kho vũ khí Lạc Dương là thứ yếu, nếu để Hạng Trang sản xuất được thang, xe công thành, Tỉnh Lan các loại khí giới hạng nặng, Cổ Phùng có thể bảo vệ được Hàm Cốc quan hay không cũng khó nói, Hạng Trang dũng mãnh thiện chiến, Úy Liêu giảo hoạt độc ác không thể là giả được.

Trần Bình liền nói với Lưu Bang:

- Đại vương, xem ra chúng ta phải làm tốt nước cờ cuối cùng

- Nước cờ cuối cùng?

Lưu Bang nghe vậy nghiêm nghị nói:

- Trần Bình, lời này của ngươi là có ý gì?

Chương 114: Ba việc lớn

Hai mắt Lưu Bang liền tối sầm lại, suýt nữa lại bất tỉnh nhân sự.

Lã Trạch ngờ vực nói:

- Trần Bình tiên sinh, có phải ngài chỉ nói chơi thôi?

Trần Bình thở dài nói:

- Lã Trạch đại nhân, đây chỉ là kết cục tồi tệ nhất, đây chi là nhắc nhở đại vương phải chuẩn bị trước tâm lý, hơn nữa Hàm Dương thất thủ, Quan Trung rơi vào tay giặc, lại muốn đoạt lại, nếu giải quyết thỏa đáng, thậm chí còn có thể đem tàn quân Sở nhất loạt tán công ở bình nguyên Quan Trung.

Lưu Bang lấy lại bình tĩnh, hỏi:

- Trần Bình, ngươi nói bây giờ nên làm thế nào?

Trần Bình giơ ba ngón tay lên trời nói:

- Có ba việc lớn cấp bách bây giờ, một là nhân lúc tin tức quân Sở xuất hiện ở tam quận vẫn chưa lan truyền ra ngoài, lập tức điều quân lương tiến công Hổ Lao quan! Quân Sở tạo ra thang, Tỉnh Lan phải cần thời gian, Hạng Trang chấn chỉnh lài phản quân Trân Hi càng cần thời gian, nếu quân Lương có thể giành tấn công Hổ Lao quan trước, thì cục diện vẫn có thể cứu vãn được.

Ý của Trần Bình rất rõ, trước khi tin tức quân Sở lẻn vào Tam Xuyên quận truyền ra, vẫn có khả năng khiến cho đại quân Bành Việt và quân Sở có một trận ác chiến ở Hổ Lao quan, nếu cuối cùng Bành Việt thất bại, thì cục diện cũng sẽ không tồi tệ hơn bây giờ, nếu Hạng Trang chiến bại, nhiều nhất là Tam Xuyên quận bị cướp sạch, nếu hai bên đều thiệt hại, như vậy thì không thể tốt hơn được nữa.

Lưu Bang đã hiểu được dụng ý của Trần Bình, hỏi:

- đây là điều thứ nhất, còn điều thứ hai?

Trần Bình nói tiếp:

- Thứ hai, Đào Lã Trạch đại nhân dẫn bốn vạn tinh binh, vòng qua Nam Dương ngay trong ngày, bị tắc ở Võ quan.

Ngừng một lúc, Trần Bình lại nói:

- Lúc này, nếu quân Sở đã công phá được Hàm Cốc quan thì Lã Trạch đại nhân chỉ để ý bảo vệ Võ quan, nếu quân Sở chưa công phá được Hàm Cốc quan thì lập tức phân binh tiếp viện!

- Tắc ở Võ quan, tại sao lại thế?

Lưu Bang cảm thấy khó hiểu, Lã Trạch, Lã Đài cũng cảm thấy mơ hồ.

Trần Bình thở dài nói:

- Đại vương, nếu thần đoán không sai, quân Sở sở dĩ muốn tấn công Quan Trung, mục đích không phải là vì chiếm Quan Trung lâu dài mà chỉ là vì thúc ép đại vương điều quân trở về, chỉ cần Đại vương điều quân trở về, quân Sở nhất định sẽ thả Quan Trung tiếp tục chuyển vào, khả năng lớn nhất đó là ra khỏi Võ quan, qua Nam Dương, trở về Giang Đông!

- Hiểu rồi!

Lưu Bang gõ nhịp nói.

- Bị tắc ở Võ quan, cũng là cắt đứt đường lui của Hạng Trang Tiểu nhi!

- Đúng vậy!

Trần Bình liên tục gật đầu nói:

- Hạng Trang dũng mãnh thiện chiến, Úy Liêu đa mưu túc trí, hai người này quần anh tụ hội, dĩ nhiên trở thành mối họa lớn trong lòng Đại vương, nếu quả thực bọn chúng trở về được Giang Đông, chỉ e thiên hạ từ nay lại có nhiều chuyện, đại nghiệp thống nhất thiên hạ của đại vương, e là sẽ hóa thành bọt nước.

Cha con Lã Trạch, Lã Đài cũng gật gật đầu.

Đừng coi Hạng Trang binh không quá mấy ngàn, tướng không quá mấy người, mưu sĩ cũng chỉ có hai người là Úy Liêu và Vũ Thiệp, nhưng luận uy hiếp quả thật so với Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố lại hơn rất nhiều, nếu không phải vì Hạng Trang, lần này Đại vương chắc chắn đã đoạt binh quyền từ tay Hàn Tín, Bành Việt, thiên hạ e là cũng đã sớm được bình định rồi.

Lưu Bang gật gật đầu, nói:

- Vậy điều thứ ba?

Trần Bình nói:

- Thứ ba, có lẽ là phải cắt đứt đường lui của quân Sở!

Ngưng một lát, Trần Bình nói tiếp:

- Xin Đại vương lập tức phái cử người phi ngựa, mật lệnh Quán Anh tướng quân dẫn quân vượt sông Bắc, qua đất Triệu đắp đê ngăn giữ Phi Hồ Bệ, kể từ đó, quân Sở đã qua được Hồ Quan, Tỉnh Bệ Phi Hồ Bệ trở về đất Triệu ba con đường qua sông Thủy Nam đều bị phá hỏng!

Thái Hành sơn có Bát Bệ, nhưng cuối thời Tần chỉ có ba bệ thông nhau, còn lại Ngũ Long đều là nơi hoang dã.

Trần Bình vừa dứt lời, Lã Trạch liền nói:

- Trần Bình tiên sinh, quân Sở có thể đi qua Trần Thương vào được Ba Thục không?

Lưu Bang cũng không khỏi có chút lo lắng, lúc trước khi hắn ra Hán Trung bị Tam Tần phục kích bất ngờ, người đi chính là Trần Thương Đạo, không thể để hạng người như Hạng Trang lợi dụng Trần Thương Đạo chiếm Ba Thục, cần biết Ba Thục bây giờ là kho lương lớn nhất nước Hán, gạo ngô dồi dào, thậm chí đã vượt qua cả bình nguyên Quan Trung, Ba Thục nếu thất thủ, đối với nước Hán mà nói tuyệt đối là một đòn chí mạng.

- Không đâu.

Trần Bình quả quyết lắc đầu nói:

- Trần Thương đạo hiểm trở khó đi, tướng Tiêu Quốc sẽ bố trí sắp xếp.

- Vậy thì tốt.

Lưu Bang vui vẻ gật đầu nói:

- Kể từ đó, quân Sở đã không ra khỏi Võ Quan, lại không thể vào đất Triệu, cũng không đi được Ba Thục, Hạng Trang tiểu nhi chỉ có thể đi Tây Bắc làm bạn với Nhung Địch

Ngừng một lát, Lưu Bang lai nhớ đến chuyện gì, lập tức nói thêm:

- Nhưng, phía nước Tề....

Phía nước Tề, Tào Tham, Vương Lăng đang khua chiêng gõ trống du thuyết với cường hào thế tộc trên đất Tề, một khi cường hào thế tộc của đất Tề tỏ rõ thái độ ủng hộ Lưu Bang, Lưu Bang sẽ ra tay cướp đoạt binh quyền của Hàn Tín, nhưng đấy chính là mấu chốt của vất đề, quân Sở của Hạng Trang tiểu nhi bỗng nhiên xuất hiện ở quận Tam Xuyên, và còn uy hiếp tới Quan Trung, đây đúng là tạo hóa trêu ngươi.

- Đại vương, tình hình bên nước Tề tạm thời chỉ có thể buông xuôi.

Trần Bình thở dài, nói tiếp:

- Đại vương hãy mau chóng đem thế cục bên này thông báo cho Chu Bột tướng quân và Tử Phòng huynh đi, Chu Bột tướng quân và Tử Phòng huynh sẽ có quyết định.

- Chuyện đến nước này, cũng chỉ có thể như vậy.

Lưu Bang buồn bã nói:

- Đáng tiếc, thật đáng tiếc...

Tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh Truyện được copy tại

Buổi trưa, đại doanh quân Lương.

Đại tướng quân Hỗ Triếp, Lưu Khấu quân Lương đã dẫn theo đại quân về tới Ngao Thương.

Đại quân Hỗ Triếp, Lưu Khấu là do Bành Việt triêu hồi đến, lúc đó đại quân Bành Việt và đại quân Lã Trạch đang hỗn chiến, Bành Việt sợ Lưu Bang ngấm ngầm chặn sáu vạn đại quân của Hỗ Triếp, Lưu Khấu, liền vội vã phi ngựa như bay mật lệnh cho Hỗ Triếp, Lưu Khấu trở về Ngao Thương, lúc này Hỗ Triếp, Lưu Khấu cuối cùng cũng tự mang đại quân chạy tới.

- Đại vương, lúc này để mạt tướng dẫn binh san bằng đại doanh Lã Trạch.

Vừa bước vào lều, đại tướng Lưu Khấu liền vội vã hướng về Bành Việt xin chiến đấu.

Bành Việt vội vàng ngăn Lưu Khấu lại, kể đầu đuôi ngọn nguồn câu chuyện.

Lưu Khấu giận tím mặt nói:

- Điền Hoành thất phu, dám gây bất lợi cho Đại vương? Từ nay về sau đừng để ta gặp hắn, nếu không ta không thể không băm thây hắn ra vạn mảnh!

Ngừng một lát, Lưu Khấu lại nói:

- Còn Khoái Triệt, tên nho sinh này bỏ Tề Vương thần phục Đại Vương, loại người này không phải là người tốt, Đại vương từ đầu khong nên thu nạp hắn.

Bành Việt cười khổ nói:

- Sự việc đã qua rồi, không nên nhắc lại nữa.

Lúc này Lưu Khấu mới không nói gì thêm, Hỗ Triếp đảo mắt, đột nhiên nói:

- Đại vương, Lã Trạch là anh vợ của Hán vương, lần này Lã Trạch tổn thất lớn như vậy, tất cả thương vong gần vạn người, Hán Vương không có chút biểu lộ gì, còn muốn tấn phong Đại Vương làm Sở Vương, lại đem bảy quận trong chín quận của nước Sở tặng cho Đại vương, đây chắc là có âm mưu gì chăng?

- Hỗ Triếp ngươi nói hồ đồ gì thế?

Bành Việt nhíu mày không hài lòng nói:

- Hán Vương chắc không ngờ ngươi lại nghĩ như thế.

- Vâng, mạt tướng lỡ lời.

Hỗ Triếp vâng vâng dạ dạ, cũng không dám nói xấu Lưu Bang thêm nữa.

Tuy nhiên trong sâu tâm khảm, Hỗ Triếp vẫn chống đối Lưu Bang, kỳ thực, lúc Bành Việt đợi chư hầu trong lều, người có ý nghĩ giống như Hỗ Triếp không phải là ít, bởi vì giữa Bành Việt và các chư hầu có nghĩa huynh đệ, nhưng giữa bộ hạ của bọn họ và Lưu Bang lại không tồn tại nghĩa quân thần, đương nhiên cũng hy vọng Đại vương của mình có thể thay thế vị trí của Lưu Bang.

Lập tức Bành Việt liền nói thêm:

- Được rồi, phía Ngao Thương đã không có chuyện gì, các ngươi cũng đang vội hãy dẫn binh về đi, nhưng tuyệt đối đừng cho tàn quân của Hạng Trang tiểu nhân cơ hội trốn mất.

Tiếng nói vừa dứt, cửa lều chợt bị người hất hất tung lên, Lưu Bang một mình bước nhanh vào.

Bành Việt thấy thế vội vàng đứng dậy chào Lưu Bang, Hỗ Triếp và Lưu Khẩu cũng lần lượt chắp tay thi lễ.

- Hỗ Triếp, Lưu khấu hai vị tướng quân cũng trở về rồi?

Lưu Bang lần lượt đáp lễ nói:

- Vừa lúc, quận Tam Xuyên cấp báo, phản quân Trần Hy đã đánh hạ được Hổ Lao, tiến đánh vào tam quận ròi, Lã Trạch đã vòng theo quận Nam Dương, từ phía nam chặn đường lui của phản quân, làm phiền Lương Vương suất lĩnh đại quân theo quả nhân bình định Hổ Lao quan.

Tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh

Bộc Dương, Anh Bố hành dinh.

Vào lúc tối trời, một vị khách không mời mà đến lặng lẽ tiến vào Anh Bố hành dinh.

Anh Bố nghiêng người tựa lưng vào tấm da thú, uể oải nói:

- Khoái Triệt tiên sinh, đã lâu không gặp.

Vị khách không mời mà đến này không ai xa lạ, chính là Khoái Triệt vốn dự định dựa hơi Hạng Trang nhưng trên đường lại bởi vì Úy Liêu mà đổi chủ ý, một người được lúc đó chỉ là một mưu sĩ nghèo túng.

Khoái Triệt vái chào Anh Bố một cách lãnh đạm, nói:

- Đại vương, ngài cũng biết Hạng Trang đi đâu?

- Hạng Trang tiểu nhi sao?

Anh Bố thuận miệng đáp:

- Bị thiên la địa võng của Trương Lương tiên sinh vây ở đất Tề rồi.

Khoái Tiệt lắc đầu, lớn giọng nói:

- Tại hạ từ bên Ngao Thương đến, vừa nghe được tin dữ, Hạng Trang quân Sở đã tấn công vây hãm Lạc Dương, bây giờ ở Hổ Lao quan đang hội họp với phản quân của Trần Hi, nhiều nhất là ba ngày tới, quân Sở sẽ công phá Hàm Cốc quan, tiến thẳng đánh vào hang ổ của Lưu Bang ở Hàm Dương

Anh Bố nghe vậy đầu tiên là giật mình kinh sợ, rồi lập tức không nhịn được cười nói:

- Tiên sinh đùa với quả nhân sao?

- Tại hạ không phải kiếm câu chuyện làm quà.

Khoái Triệt thản nhiên nói:

- Tại hạ nói vậy là bởi vì tự mình đến doanh trại của đại vương chính là muốn nói với đại vương một chuyện, đại quân Lưu Bang sẽ nhanh chóng muốn trở về dẹp phản quân ở Quan Trung, lần này Lưu Bang trở về Quan Trung, là muốn chinh phục cả thiên hạ to lớn cũng không thể hồi phục được, Hoa Hạ lại sẽ trở về thời đại Chiến Quốc.

Anh Bố chậm rãi đứng dậy, nửa tin nửa ngờ nói:

- Lời nói của tiên sinh là thật sao?

- Quả đúng như vậy.

Khoái Triệt gật gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Nếu Đại vương tin tưởng lời nói của tại hạ, thì sẽ không ngại dẫn binh bất ngờ đánh chiếm ba quận Tiết quận, Đông Hải, Sái Thủy, lại tìm cơ hội thu phục hai quận Cửu Giang và Giang Đông, như vậy chín quận của nước Sở thì có sáu quận là của Đại Vương, Đại vương cũng có tư cách tranh vô địch thiên hạ với Tề Vương, Lương Vương, Hán Vương.

Anh Bố cũng thấy dao động, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Quả nhân vẫn không tin.

Khoái Triệt nén thở dài, nhưng vẫn kiên trì khuyên nhủ:

- Đại vương, chẳng thà chúng ta đánh cuộc xem sao?

- Đánh cuộc? Quả nhân rất thích đánh cuộc.

Anh Bố hào hứng nói:

- Tiên sinh nói đi, đánh cuộc thế nào?

Khoái Triệt nói:

- Nếu trong vòng hai ngày Chu Bột, Trương Lương yêu cầu Đại vương khởi quân tiến về Tam Xuyên quận hội họp với Hán Vương thì chứng tỏ những điều tại hạ nói là thật, bằng không thì những điều tại hạ đã nói là giả.

Còn chưa dứt lời, thân binh của Anh Bố bỗng ngang nhiên chen ngang, cao giọng nói:

- Đại vương, Chu Bột tướng quân, Trương Lương tiên sinh phái sứ giả đến, xin ngài lập tức tới Quận Thủ nghị sự.

Chương 115: Kế Trương Lương

Bộc Duơng, phủ Quận Thủ

Trên Hậu viện Giả Sơn, Trương Lương hai tay chắp sau lưng, đang nhìn lên bầu trời sao, sau lưng Trương Lương, lại có một tuyệt thể giai nhân đang đứng với tư thể yểu điệu.

Người con gái này tuổi chừng đôi mươi, eo nhỏ nhắn duyên dáng, chịu không nổi một cái nắm chặt, nhưng ngực và mông lại có vẻ rất đẫy đà tròn trịa.

Trên khuôn mặt của giai nhân cũng được che bởi một màng lụa mỏng, phần được lộ ra bên ngoài thì trắng như ngọc, đôi lông mày lá liễu cong cong, đặc biệt là đôi mắt đẹp sáng như sao, như mộng như ảo như sương khói, mái tóc đen như sợi được kẹp lại bằng một chiếc kẹp tóc, lộ ra vẻ đẹp khó có thể dùng bằng lời để miêu tả.

Người con gái này không phải ai khác, chính là thế gia vọng tộc đương thời sư thừa Hoàng Thạch Công--- Hứa Phụ.

Không biết còn mất bao nhiêu lâu nữa, Trương Lương nghĩ cuối cùng cũng có thể từ biển trời sao quay về với hiện thực rồi, thở dài nói:

- Sư muội, thời tiết có phải đang có sự biến đổi không?

Trương Lương cũng giống như Sư thừa Hoàng Thạch Công, chỉ có điều là học binh gia.

Hứa Phụ chớp chớp đôi mắt đẹp như sao, hỏi:

- Sư huynh sao lại hỏi như vậy?

Trương Lương lại tiếp tục thở dài, có chút buồn rầu nói:

- Đã gần nửa tháng rồi, vậy mà mãi vẫn chưa tìm được dấu tích của Hạng Trang và tàn quân Sở quân, sư huynh ta rất lo lắng, có phải là đã trúng kể kim thiền thoát xác của Liễu Uy?

Khi đại quân ta truy tìm quân Sở trên đất Tề, Sở quân đã lén lút thâm nhập vào Quan Trung, lấy thẳng Hàm Dương…

Hứa Phụ nói:

- Dẫu sao quân Sở cũng đã vào Quan Trung rồi, có tấn công Hàm Dương, Hạng Trang chung quy cũng chỉ có mấy ngàn quân, Hán vương lại vẫn có hai trăm nghìn quân, có muốn đoạt lại cũng không khó.

Trương Lương lắc lắc đầu, cười khổ sở nói:

- Sư muộn ngươi không học binh gia, nên không biết sự lợi hại bên trong đó là ở đâu.

Hạng Trang tuy chỉ có mấy nghìn quân, nhưng một khi có thể khiến hắn mất hẳn Quan Trung, công hãm Hàm Dương, thì Hán quốc đại quân chỉ có thể quay trở về Quan Trung để tự cứu lấy mình, cứ như thế này, Hán Vương chinh phục cả thiên hạ cũng là điều quá đơn giản rồi, nếu đem thiên hạ quay trở về thời Chiến Quốc, Hán Vương cũng đã gần năm sáu mươi, không biết tới lúc đó gã còn có dã tâm nuốt chửng thiên hạ không, đúng là khó đoán.

Hứa Phụ im lặng, sau một lúc lâu mới nói:

- Sư huynh, thiên văn như lòng người, lòng người như thiên văn.

Câu này nếu để Hạng Trang kẻ vượt thời gian nghe được, có vẻ rất dễ giải thích, bởi vì cái gọi là thiên văn, ở thời cổ đại chính là đem thần thánh ra để lừa gạt thần khí của người đương thời, đối với người cổ đại kính thiên thờ phụng quỷ thần mà nói, câu này rất khó giải thích, Trương Lương đương nhiên là binh gia nổi tiếng đương thời, nhưng vẫn không có cách nào giải thích câu nói không đầu không cuối của Hứa Phụ.

Hoặc là nói, Trương Lương đã nghe hiểu rồi, nhưng lại không dám nghĩ tới khía cạnh đó.

Trương Lương còn muốn hỏi cho tới khi rõ, nhưng Hứa Phụ có thế nào cũng không chịu nói.

Trong lúc đó, hào hiệp Thanh Bì đi bộ xuống giả sơn, chắp tay hướng về phía Trương Lương nói:

- Tiên sinh, năm vị tướng quân Chu Bột, Ly Thương, Phó Khoan, Quán Anh, Hạ Hầu Anh đã tới rồi.

Trương Lương gật đầu, nói:

- Hoài Nam vương, Hành Sơn vương, Yến vương và Mai Quyên tướng quân có tới không?

Thanh Bì đáp:

- Hoài Nam Vương cơ bản không có cử động gì, Hành Sơn vương và Yến vương cơ bản đã bắt đầu động thủ, lại bị Hoài Nam vương cử người khuyên quay trở lại, còn Mai Quyên tướng quân, trên đường đi đã bị Hành Sơn vương gọi trở về rồi.

- Ta biết rồi

Trương Lương vẫy vẫy tay, hỏi Thanh Bì nói:

- Các ngươi đi xuống trước đi.

Thanh Bì hướng về phía Trương Lương vái chào một cái, lập tức xoay người lẩn vào trong bóng dưới núi Giả sơn. nguồn TruyenFull.vn

Hứa Phụ bỗng nói:

- Ngươi triệu hồi các vị Chu Bột, Ly Thương, Phó Khoan, Quán Anh, Mai Anh, Hạ Hầu Anh quay về Bộ Dương, kế thập diện chi vi không áp dụng lại được nữa, ngươi không sợ tàn binh quân Sở của Hạng Trang sẽ nhân cơ hội đột phá vòng vây sao?

Trương Lương lắc lắc đầu, bùi ngùi nói:

- Chỉ e rằng tàn binh Sở quân của Hạng Trang sớm đã không còn ở đất Tề nữa.

- Ồ?

Hứa Phụ nói:

- Dựa vào khả năng của sư huynh, lại có lúc tính sai thời điểm sao?

Trương Lương cười khanh khách, lại còn nói thêm:

- Cái gọi là người có tri thức thì suy nghĩ lại nhiều, nên nhất định sẽ có lúc tính nhầm, thỉnh thoảng có lúc tính nhầm thì có đáng gì đâu? Trên đời này cơ bản vốn không có tướng quân nào chỉ biết tới thắng, càng không có binh gia nào tính kế không bao giờ sai, lần này tiểu huynh bị thua trước đại binh gia đương thời Úy Liêu, đó cũng chẳng phải là chuyện gì lạ.

Nói xong, Trương Lương liền đi xuống núi.

Mãi cho tới khi Trương Lương đã đi xa, Hứa Phụ mới ngửa cổ lên nhìn sao trời, tự nói với chính mình:

- Sư huynh ơi sư huynh, nếu huynh không nói tiểu muội đúng là cũng không chú ý, thời tiết này…

Đúng là đã có sự thay đổi, đế tinh của Lưu Bang đúng là đã tối đi rất nhiều.

Sảnh lớn phủ Quận Thủ

Chu Bột, Ly Thương, Hạ Hầu Anh cư tả, Phó Khoan, Quán Anh cư hữu, hai bên có thể

Năm viên đại tướng trên vốn là bộ hạ cũ của Lưu Bang,bọn họ cũng rất thân mật với nhau, tuy nhiên sau đó, Phó Khoan, Quán Anh theo Hàn Tín bắc phạt, trên đường đi đã tiêu diệt nước Hàn, nước Đại, nước Triệu, nước Yến và nước Tề, lúc này Phó Khoan và Quán Anh đã cao ngạo hơn, khó tránh khỏi có chút xem thường Chu Bột, Ly Thương, và Hạ Hầu Anh, bởi bọn họ theo chân Lưu Bang và thường bị bại trận.

Mãi cho tới khi Trương Lương bước vào đại sảnh, không khí mới dịu đi một chút, Phó Khoan, Quán Anh tuy có chút xem thường Chu Bột và mấy người, nhưng đối với Trương Lương bọn họ lại có phần tôn trọng, năm viên đại tướng đều tiến lên chào Trương Lương, Trương Lương đáp lại lễ, lại mời năm vị quay trở lại chỗ ngồi, tự mình cũng tiến về phía ghế chính giữa ngồi.

Trương Lương nhìn quanh chư tướng, nói:

- Các vị tướng quân nhất định sẽ thấy rất kì lạ, dấu vết của Sở quân cho tới nay vẫn chưa tìm được, lúc này tại hạ mới triệu hồi các vị tướng quân quay về Bộc Dương, cứ như vậy, tứ chính lục kì, thập diện chi võng nếu không phải có lỗ hổng, đã tạo cho Hạng Trang và tàn quân Sở có cơ hội trốn được sao?

Chư tướng Chu Bột, Quán Anh đều cùng gật đầu, bọn họ cũng đang cảm thấy bối rối.

Trương Lương nói:

- Không giấu gì các vị tướng quân, chúng ta kì thực đã trúng gian kế của Úy Liêu rồi.

Cho dù quận Quan Trung, Tam Xuyên bên đó vẫn chưa có tin tức truyền tới, nhưng Trương Lượng lại hoàn toàn có thể khẳng định, chủ lực quân Sở của Hạng Trang đã lén lút quay về đất Lương, biến cố ở nước Lương, nhất định do Úy Liêu dàn dựng tính kế.

- Trúng kế?

Quán Anh, Phó Khoan và mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đồng thanh nói:

- Trúng kế gì?

- Kim thiền thoát xác

Trương Lương nói

- Ngay từ đầu, trúng kế của quân ta chỉ là quân yểm trợ của Ngu Tử Kì, chủ lực Sở quân của Hạng Trang sớm đã chuyển vào rồi

Nói tới đoạn này Trương Lương lại lo lắng nói

- Bốn ngày trước, quân Lương của Ngao Thương Hải đột nhiên xung đột với quân Hán, tại hạ lo rằng, rất có khả năng có sự tham gia của Sở quân.

- Thể thì còn đợi gì nữa?

Hạ Hầu Anh vội vàng nói:

- Tiên sinh, vậy tranh thủ thời gian phát quân đi thôi.

Trương Lương gật đầu:

- Hôm nay ta tìm đến các vị tướng quân, cũng là để thương lượng chuyện khởi binh này.

Dứt lời, ánh mắt Trương Lương dừng lại trên người Phó Khoan và Quán Anh, năm vị đại tướng có mặt ở đây Chu Bột, Hạ Hầu Anh, Ly Thương đều là tướng của Lưu Bang, Trương Lương nói tới chuyện dấy binh, bọn họ tuyệt đối không có thêm lời nào nữa, nhưng Phó Khoan, Quán Anh lại là bộ tướng của Hàn Tín, bọn họ liệu có đi không, điều đó cũng không dám chắc.

Quán Anh lúc này tỏ thái độ nói:

- Mạc tướng không có gì để nói, tất cả đều theo sự sắp đặt của tiên sinh.

Phó Khoan lại có chút do dự, nhíu mày nói:

- Tiên sinh, nếu bao vây tiêu diệt tàn binh quân Sở trên đất Tề, mạt tướng tuyệt đối không nói làm gì, nhưng lãnh binh đi tới Ngao Thương, lại là chuyện đại sự rồi, có đi hay không trước tiên nên bẩm báo với Tề vương…

Trương Lương lắc đầu nói:

- Chuyện gấp, hơn nữa Tề vương lại ở xa Lâm Truy, chỉ e rằng không kịp tới bẩm báo.

Phó Khoan vẫn có chút do dự, Hạ Hầu Anh giận tím mặt nói:

- Phó Khoan, cứ cho rằng Tề Vương từng là bộ tướng của Hán Vương, ngươi mới ở bên Tề vương một thời gian, đã dám không tôn trọng hiệu lệnh của Hán Vương sao?

Chu Bột, Ly Thương lời lẽ cũng tức giận, trên mặt Phó Khoan lập tức liền biểu hiện nét mặt xấu hổ.

Từ chối được một lúc lâu,Phó Khoan mới nói:

- Thôi được rồi, mạt tướng sẽ nghe theo sự sắp đặt của tiên sinh là được chứ gì.

Trương Lương tâm trạng bình tĩnh, đây là gã sắp đặt trước, nghĩ cách loại bỏ vây cánh của Hàn Tín.

Vốn dĩ, tất cả những điều này nên do Hán Vương Lưu Bang hoàn thành, hơn nữa cục diện cũng sẽ không phức tạp đến mức như này, theo kế hoạch đã định trước của Trương Lương, chỉ cần nhận được sự hỗ trợ âm thầm của cường hào thế tộc trên đất Tề, Lưu Bang có thể hạ thủ đoạt được binh quyền trong tay Hàn Tín, sau đó hoặc là phế Hàn Tín hoặc là phong cho gã một nước khác, điều này sẽ không thành vấn đề nữa.

Thế nhưng hiện tại, Lưu Bang vì có biến ở Lương quốc mà phải đi Ngao Thương.

Điều khiến Trương Lương lo lắng nhất chính là, Sở quân của Hạng Trang rất có khả năng đã uy hiếp Quan Trung rồi.

Một khi xuất hiện tình hình này, Lưu Bang và đại quân nước Hán chỉ còn nước quay về tự cứu chính mình, cứ như vậy, Lưu Bang sẽ chẳng còn có cơ hội quay lại đất Tề cướp binh quyền trong tay Hàn Tín nữa, vì thế Trương Lương chỉ có thể tự đưa ra chủ trương, quyết đoán gạt bỏ vây cánh của Hàn Tín,

Dưới trướng Hàn Tín có hai vị trọng thần, ba đại chiến tướng, hai vị trọng thần là Tào Tham, Vương Lăng, ba đại chiến thần là Lý Tả Xa, Phó Khoan và kỵ tướng Quán Anh, cho tới nay, Lý Tả Xa đã bị Lưu Bang giữ lại ở quận Cửu Giang, Tào Tham, Vương Lăng tuy trên danh nghĩa thân thiết với Tề, nhưng trên thực tế từ trước tới giờ đều là tâm phúc của Lưu Bang, chí có điều Phó Khoan và Quán Anh vẫn còn là một biến số.

Trương Lương mượn danh nghĩa của Lưu Bang, điều động hai vị tướng là Phó Khoan và Quán Anh, dưới trướng Hàn Tín hiện tại không còn đại tướng nào có thể đơn độc trợ giúp được rồi, Tào Tham, Vương Lăng rời đi, Hàn Tín sẽ chẳng còn nhân tài chính trị nào trị quốc nữa, vì thế, cho dù Hàn Tín có bao nhiêu binh trong tay, cũng mặc kệ có bao nhiêu đại tướng, Tề quốc chỉ có càng ngày càng yếu kém đi mà thôi.

Đương nhiên, nếu Hàn Tín trước sau trung thành với Lưu Bang, Tào Tham, Vương Lăng cũng sẽ không rời xa Tề quốc.

- Tốt

Trương Lương lập tức đứng dậy, nhìn khắp các vị chư tướng nói:

- Chư vị tướng quân mỗi người mời tự về doanh trại của mình, dẫn dắt đại quân cùng tại hạ tiến về đất Lương hội họp với đại vương.

- Vâng

Các chư tướng đều đồng thanh đồng ý, lần lượt rời đi.

Lại có môn hạ tiểu Sử chạy vào bẩm báo:

- Tiên sinh, đại vương có tin gấp.

Cho tới khi Trương Lương phân công xong xuôi, bức thư Lưu Bang gửi từ Ngao Thương rốt cuộc bây giờ mới tới.

Trương Lương tiếp nhận sáu thanh mộc tiễn, lại sắp xếp lại trẩt tự, sau khi vội vàng xem xong bất giác thở dài nói:

- Quả đúng là như thế, quả đúng là như thế…

Nói dứt lời, Trương Lương lại từ trên bàn rút ra một thanh lệnh tiễn giao cho hạ môn tiểu Sử, dặn dò nói:

- Cầm lệnh tiễn này lập tức mang tới đại doanh của Quán Anh, lệnh cho Quán Anh dẫn binh lập tức đi Hà Bắc, trong vòng mười ngày

Môn hạ tiểu Sử nhận lệnh tiễn, có chút do dự liền hỏi:

- Kỵ binh của Quán Anh cũng có tới ba nghìn quân, trong lúc cấp thiết thế này làm sao có thể qua bến sông hết được?

- Sao ta có thể quên béng chuyện này được nhỉ?

Trương Lương bây giờ mới nghĩ ra thuyền hai bên bờ sông đã bị đốt cháy thui rồi, lại dặn dò lại viên tiểu Sử:

- Thế này đi, lập tức đem toàn bộ da thú trong kho vũ khĩ Bộc Dương lại đây, lệnh chế tạo gấp túi da thú, lại tiếp tục thu gom tiền bạc của những người giàu trong thành lại, sao đó đưa tất cả cho tướng quân Quán Anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau