SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Một mình xông vào lương doanh

Đêm khuya yên tĩnh, quận Tam Xuyên vốn đang bình yên đột nhiên trên mặt nước sông gần đó truyền đến những âm thanh mái chèo dao động xôn xao.

Chỉ chốc lát sau, đội thuyền đen sì từ giữa làn sương nước xuyên thẳng đến, chưa đợi thuyền cập bờ, vài ngàn bóng người từ trên thuyền đều nhảy xuống, lại lội qua nước leo lên bờ sông phía Nam, tức thì chiếc chiến thuyền kia liền quay đầu lại, lần thứ hai nhập vào trong làn sương mờ biến mất dạng.

Vừa đặt chân vào trong làn nước lạnh băng, Hạng Trang bất giác thở dài.

Trong vòng nửa tháng ngắn ngủi quân Sở đã là lần thứ tư qua sông rồi.

Bảy ngày qua, Cao Sơ mang theo năm đội tướng sĩ mạnh mẽ cuối cùng đem hơn một trăm năm mươi chiếc thuyền lớn bé toàn bộ kéo dài tới quận Hà nội lân cận huyện Hà Ung, từ lúc trước đây, các lộ quân Sở giả trang thành dân đói cũng đã đến huyện Hà Ung, quân Triệu cũng không có phái binh tới bắt quân Sở đạng chạy trốn, dù sao dân đói trốn vào đất Triệu hơn mười vạn, nước Triệu không thiếu người.

Đội thuyền vừa đến, quân Sở liền bắt đầu qua sông, chưa tới nửa canh giờ, nhóm đầu tiên hơn chín người bước lên bờ sông phía Nam!

Hạng Trang vừa lên bờ, trong bóng tối liền có mười mấy bóng người nghênh đón, người dẫn đầu chính là Tiên Đăng Doanh Tả Tư Mã Công Tôn Toại, từ lúc Vũ Thiệp qua sông phía Nam, là lúc Công Tôn Toại chọn mười mấy tên tử sĩ hộ tống xuống phía Nam, chuyến này của Công Tôn Toại có hai nhiệm vụ, thứ nhất là hiệp trợ Vũ Thiệp thực hiện kế ly gián, tiếp theo chính là truyền lại tin tức.

- Tiểu nhân tham kiến Thượng tướng quân. Công Tôn Toại bước nhanh đến, hướng về Hạng Trang chắp tay hành lễ, hơn mười tử sĩ phía sau lần lượt cùng hướng về Hạng Trạng chắp tay hành lễ.

Hạng Trang hất tay, hỏi: - Tình huống thế nào?

Công Tôn Toại đáp: - Bên Vũ Thiệp tiên sinh còn chưa có tin tức truyền lại, tuy nhiên Lạc Dương bên này đã có động tĩnh.

Thở nhẹ một cái, Công Tôn Toại lại nói: - Khoảng chừng bốn canh giờ trước, có một đội năm nghìn người từ Lạc Dương xuất phát, chạy về hướng Đông, tiểu nhân theo dõi nửa đường hiện tại đội quân này đi về hướng Hổ Lao quan.

Hai mắt Hạng Trang lập tức sáng ngời, quay đầu lại hướng về Úy Liêu, nói: - Quân sư, ông thấy thế nào?

Úy Liêu chòm râu dài đen kịt, nói: - Thượng tướng quân, nếu như không có nguyên nhân đặc biệt, quân phòng thủ Lạc Dương sẽ kiên quyết không vào ban đêm ra khỏi thành, bởi vậy có thể thấy được, kế ly gián của Vũ Thiệp tiên sinh đã phát huy tác dụng, quân Lương, quân Hán của Ngao Thương rất khả năng đã bùng nổ xung đột, bằng không, Lữ Trạch tuyệt đối sẽ không điều binh từ Lạc Dương để tăng thêm phòng thủ Hổ Lao quan!

Hạng Trang lại nói: - Quân sư, ông nói xem sau khi điều đi năm nghìn người, Lạc Dương còn có thể giữ lại bao nhiêu quân trấn thủ?

Úy Liêu đáp: - Lạc Dương là quận trì Tam Xuyên, hơn nữa tính cách của Lữ Trạch cũng rất cẩn trọng, lão hủ đoán chừng quân phòng thủ Lạc Dương từ trong tám nghìn đến mười nghìn đã điều đi năm nghìn người, trong thành Lạc Dương chỉ còn lại chừng ba đến năm nghìn người...Dừng lại, Úy Liêu bỗng nhiên quay đầu nhìn Hạng Trang, hạ giọng hỏi: - Thượng tướng quân, không phải là ngài muốn...

- Quân sư, tại sao lại không chứ? Dưới bầu trời đêm, trong đôi mắt Hạng Trang tỏa ra hai luồng sáng rực như lửa.

***

Ngao Thương, đại quân doanh tiền, tả, hậu của quân Hán lần lượt bị quân Lương công phá, tàn binh quân Hán rút lui phòng thủ trong quân, đại quân doanh bên phải, tiếp tục dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, tuy rằng trời đã tối đen, nhưng Bành Việt căn bản không có ý định thu binh quay về doanh trại, vẫn y lệnh chỉ huy đại quân Lương quốc bao vậy đại quân hướng bắc của quân Hán.

Lữ Thích Chi lần này là lần thứ năm xông vào lều lớn của Lữ Trạch lo sợ không yên nói: - Đại ca, thừa dịp quân Lương binh lực chưa đủ, còn chưa bị vây kín bốn phía, chúng ta nhanh chóng xông ra đột phá vòng vây, đi Bộc Dương tìm Đại vương, chậm một chút nữa, chờ đại tướng quân Lưu Khấu, Hỗ Thiếp dưới trướng Bành Việt lĩnh quân đến, thì còn muốn đột phá vòng vây cũng không còn cơ hội nữa rồi!

- Hướng Đông ư? Lữ Trạch lãnh đạm nói: - Đó là Bành Việt cố ý để trống đó.

Bành Việt là ai nào? Chính là người lợi hại đã đánh cho Hạng Vũ cũng không thể tránh được, hắn sẽ phạm phải sai lầm đơn giản như thế ư?

Lữ Thích Chi nói: - Nhưng dù sao chúng ta cũng không thể cứ tử thủ đại doanh như vậy được? Tử thủ, chính là chết, đại ca!

-Ngươi câm miệng lại cho ta! Lữ Trạch tức giận nói: - Đêm qua, vi huynh cũng đã phái người đi Bộc Dương đưa tin, với khả năng của hai vị tiên sinh Trương Lương, Trần Bình, không thể nào mà không biết cục diện nghiêm trọng của đất Lương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hiện giờ đại vương hẳn là đã đích thân dẫn đại quân chạy về bên này rồi, cho nên, bất luận thế nào chúng ta cũng phải kiên trì đến khi Đại vương tới nơi!

Lữ Thích Chi nói: - Nhưng Bộc Dương cách nơi đây gần bốn dặm, đại vương dẫn quân một ngày một đêm để vào trong, nói cách khác chí ít cũng phải mất bốn ngày đại vương mới có thể chạy tới Ngao Thương, nhưng chúng ta chỉ sợ ngay cả ngày mai cũng không thể chống đỡ qua được.

- Việc này không cần ngươi quản, ngươi chỉ việc để ý bảo vệ cho đội quân của mình đi! Lữ Trạch dừng lại, lại lạnh lùng nói tiếp: - Vi huynh cảnh cáo trước, nếu ngươi không giữ được doanh trại đội quân, đến lúc đó đừng trách ta không niệm tình cảm huynh đệ! Lữ Thích Chi thấy Lữ Trạch thật sự nổi giận rồi, lập tức vâng một tiếng, khúm núm lui xuống.

Nhìn theo bóng Lữ Thích Chi đi xa, Lữ Trạch quay về hướng Bộc Dương khẽ thở dài, tâm tư gửi gắm cho đại vương, nếu như không thể đến trước vào sáng sớm ngày mai, vậy thì mấy vạn đại quân dưới trướng mình chỉ sợ thật sự khó tránh khỏi...

***

Trên thực tế Lưu Bang đã chạy tới Ngao Thương, tụ hợp với quân Hán trong khu rừng bên ngoài đại doanh.

Lần này Lưu Bang chỉ dẫn theo vài thân binh, một ngày đêm là vượt qua bốn dặm chạy tới Ngao Thương.

Lần này đến Ngao Thương, sở dĩ Lưu Bang không mang theo đại quân quay về, thứ nhất là không kịp, thứ hai là không giải quyết được vấn đề, chí ít ở giai đoạn hiện tại, Lưu Bang không muốn thông qua vũ lực để giải quyết các lộ chư hầu, lý giải căn nguyên, Lưu Bang cũng không tin Bành Việt sẽ phản bội Hán, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, việc cấp bách là phải áp dụng phương sách kiên quyết, ổn định Bành Việt!

Đưa mắt nhìn lại, quân Lương đang vây bắt tấn công mãnh liệt đại quân Hán, tình hình chiến đấu tương quan rõ rệt.

Xoa nhẹ chiếc thắt lưng già đau đến tê dại, Lưu Bang quay đầu lại nhìn Trần Bình, trầm giọng hỏi: - Trần Bình, ngươi nghĩ hiện giờ quả nhân đi gặp Bành Việt, có thể có nguy hiểm gì không?

Trần Bình đáp: - Thần cho rằng không?

Mắt Lưu Bang lộ vẻ thâm trầm, hỏi: - Dựa vào gì mà nói vậy?

Trần Bình trầm ngâm chốc lát, đáp: - Trong lòng Lương vương có thể đã nổi lên sự nghi kỵ đối với đại vương, có thể nói rằng hắn đã có tâm tư phản bội Hán, nhưng không hẳn, thần cho rằng, Lương vương hắn cũng không phải là người có dã tâm, tốt nhất đại vương chỉ cần đáp ứng tấn phong hắn làm Sở vương, toàn bộ vấn đề nan giải đều sẽ giải quyết dễ dàng.

Lưu Bang nghe vậy gật đầu, đánh ngựa đi, thời khắc mấu chốt, không ngờ Lưu Bang này lại có quyết đoán như vậy, bằng không, hắn cũng không có khả năng nắm giữa thế lực cùng với địa vị tới ngày hôm nay.

***

Đại doanh quân Lương, Bành Việt đang ở trong đại trướng uống rượu, Vũ Thiệp, Khoái Triệt đi theo ngồi ở cuối bàn khách.

Quân thần ba người đang uống rượu, thân quân Giáo úy Bành Minh bỗng nhiên đi nhanh vào, thi lễ bẩm báo: - Đại vương, Ngụy quốc bên trong thành Ngao Thương đã phản quân bỏ thành chạy trốn rồi!

- Hả?!

Bành Việt nghe vậy kinh hãi, chỉ lo mãi đánh Lữ Trạch báo thù, lại quên mất Ngao Thương.

Lấy lại bình tĩnh, Bành Việt vội hỏi thăm: - Ngô ở bên trong thành mà, còn hơn mười vạn trẻ con thì sao?

- Phản quân cũng không có thiêu hủy Ngô, cũng không nghe nói mang đi cùng. Dừng lại, rồi nói tiếp: - Tuy nhiên, có người nói ngô ở trong thành còn lại cũng không nhiều lắm.

- Còn nhiều hay ít. Bành Việt nói: - Mau phái binh đi xem xét nhanh.

-Vâng. Bành Minh dạ ran, lập tức ra ngoài sắp xếp quân tốt đi đến Ngao Thành.

Bành Việt thở dài, đang định quay ngồi trở lại bữa tiệc tiếp tục uống rượu thì rèm trướng lần thứ hai được người ta vén lên.

Bành Việt quay đầu lại nhìn lên, thấy Lưu Bang dưới sự bảo vệ của Trần Bình đi nhanh đến, thấy Lưu Bang, Bành Việt giật mình, thất thanh hỏi: - Đại vươg?! Sao người lại tới đây?

Khoái Triệt, Vũ Thiệp đang ngồi ở cuối bàn khách cũng giật mình, vội đứng dậy hành lễ.

Lưu Bang cũng không để ý tới Khoái Triệt, Vũ Thiệp, mà trực tiếp nói với Bành Việt: - Lương vương, có đúng là ngươ muốn lấy đầu của quả nhân không? Nếu đúng, quả nhân ở đây, ngươi cứ lấy đi.

Lúc này Bành Việt đã quỳ sát đất, lo sợ nói: - Đại vương, sao người lại nói vậy chứ?

Lưu Bang nói; - Nếu Lương vương không phải muốn lấy đầu quả nhân, vậy sao lại phái binh tấn công quân đội của quả nhân?

- Đại vương, đây đều là Lữ Trạch ép thần. Bành Việt vội nói: - Nếu không phải tên thất phu Lữ Trạch bố trí ám sát tiểu vương, tiểu vương sao lại ra hạ sách này chứ?

Lưu Bang nói: - Nếu là như thế, hiện giờ quả nhân đã nhanh chóng quay về rồi, việc này cứ giao cho quả nhân xử lý được không?

Bành Việt vội nói: - Nếu đại vương đã quay về, việc này đương nhiên sẽ do đại vương quyết định.

Dứt lời, Bành Việt quay đầu lại quát lên: - Người đâu, lập tức hiệu lệnh toàn quân, bãi binh quay về doanh!

Chốc lát bên ngoài trướng liền vang lên tiếng kèn kéo dài không thôi.

Tướng sĩ quân Lương còn đang mãnh liệt tấn công quân Hán lập tức quay đầu rút lui, chỉ chốc lát sau, mấy vạn đại quân đang bao vây quân Hán tức thì rút lui sạch bóng, thậm chí ngay cả thi thể quân Lương chết trận cũng được mang đi, khắp nơi trên mặt đất chỉ còn lại thi thể quân Hán, cùng với đao thuẫn kiếm kích bị vứt bỏ khắp nơi.

***

Trong đại trướng quân Lương, Bành Việt đã cho lui Khoái Triệt, Vũ Thiệp. Lưu Bang cũng đã cho lui Trần Bình.

Lưu Bang cùng Bành Việt trong đại trướng nói chuyện hồi lầu, ai cũng không biết bọn họ nói gì, tuy nhiên khi cuối cùng Lưu Bang đứng dậy rời đi là lúc trên mặt hai người còn lộ rõ dấu vết nước mắt, hình như đều cùng vừa khóc xong, thậm chí tâm trạng của Bành Việt còn có chút ngẩn ngơ, cuối cùng còn bịn rịn tiễn Lưu Bang ra khỏi doanh trại quân Lương.

Tiễn Lưu Bang xong, Bành Việt vừa quay về đại trướng, Khoái Triệt liền đuổi theo, gấp gáp nói: - Đại vương, Lưu Bang đều đã tự dâng tới cửa, cơ hội như vậy quyết không thể bỏ qua, xin hãy khẩn cấp dẫn binh, chém giết Lưu Bang! Chỉ cần Lưu Bang chết, Quan Trung nhất định đại loạn, đại vương cũng có cơ hội ngồi trên thiên hạ!

- Đủ rồi. Bành Việt chau mày nói: - Lời nói rắm thối này, quả nhân không muốn nghe!

Dừng lại, Bành Việt lại bùi ngùi nói: - Tấm lòng của Hán vương, ngươi có thể tưởng tượng được không? Vừa rồi, Hán vương rõ ràng đã nói, hắn tuyệt đốt sẽ không học Hạng Vũ xưng bá vương, lại càng không học Doanh Chính ngoảnh mặt về nam mà xưng đế, hắn còn đáp ứng, sau khi thiên hạ ổn định bền vững sẽ phong quả nhân làm Sở vương, chín quận cố Sở, ngoại trừ Đông Hải, quận Tiết, bảy quận còn lại cũng sẽ giao hết cho quả nhân!

- Đại vương, Lưu Bang nói người cũng tin sao?! Khoái Triệt gấp đến độ giậm cả chân, nói: - Hơn nữa, chỉ là bảy quận thôi ư? Nếu đại vương nghe tại hạ nói, giết chết Lưu Bang, thì toàn bộ thiên hạ đều nằm trong túi Đại vương!

Chương 102: Công hãm Lạc Dương

Đủ rồi. Bành Việt mất hứng nói: - Còn nói như vậy, quả nhân không muốn nghe nữa.

Khoái Triệt nôn nóng, giậm chân nói to lên: - Đại vương, tận dụng thời cơ, không thì sẽ mất đó.

- Câm miệng! Bành Việt lãnh đạm nói: - Tiên sinh là muốn quả nhân lâm vào tình cảnh bất nhân bất nghĩa hay sao?

Dứt lời, Bành Việt không để ý tới Khoái Triệt nữa, xoay người trực tiếp ra khỏi trướng, Khoái Triệt nhìn theo bóng dáng của Bành Việt biến mất, mất một lát vẫn chưa hồi phục lại tinh thần, tận cho đến khi Bành Việt đi vào lều lớn, Khoái Triệt mới thở dài thật sâu.

Cách đó không xa, Điền Hoành lặng lẽ đi tới, hỏi nhỏ: - Tiên sinh, làm sao?

Khoái Triệt lại thở dài, nói khẽ: - Điền tướng quan, cái chết của ta tới rồi...

Giờ khắc này, Khoái Triệt cũng không làm gì được, Lưu Bang thật đúng là lợi hại, một người một ngựa dám xông vào đại doanh quân Lương, hơn nữa mới nói dăm ba câu đã làm Bành Việt động lòng, khiến cho Bành Việt nhớ lại tình nghĩa huynh đệ của hai người lúc trước, Lưu Bang có thể có ngôi vị ngày hôm nay, cũng thật sự là không chỉ có danh không thôi.

Khó khăn không còn, Lưu Bang thật sự là thiên mệnh sở quy?!

Canh ba giờ dần, chính là lúc trời tối nhất trước khi bình minh.

Trong bóng tối, Hạng Trang dẫn theo hơn hai nghìn tướng sĩ của Hãm Trận oanh, Nộ Phong Doanh, Tiên Đăng Doanh lần lượt lặng lẽ tiến tới bên ngoài cửa bắc Lạc Dương, còn lại Hoàn Sở, Tiêu Khai, Quý Bố lĩnh hơn nghìn tướng sĩ chia ra bí mật tới cửa đông, tây, nam Lạc Dương, một trận chiến này, Hạng Trang muốn tiêu diệt toàn bộ quân thủ thành, tuyệt đối không để một binh sĩ, một bách tính trong thành Lạc Dương chạy thoát.

Có thể làm được điều này, sẽ trực tiếp xác định quân Sở có thể thuận lợi cầm giữ được Hàm Cốc Quan!

Bỗng nhiên giữa lúc đó, Hạng Trang tay phải giơ lên, thấp giọng quát: - Nghỉ ngơi và chỉnh đốn tại chỗ, ăn cơm!

Mệnh lệnh thông suốt xuống phía dưới, hơn hai nghìn năm trăm tướng sĩ Hãm Trận Doanh, Nộ Phong Doanh, Tiên Đăng Doanh đều ngồi xuống đất, vừa nghỉ ngơi hồi phục, vừa ăn cơm để bổ sung thể lực.

Công Tôn Toại vội vàng ăn hai miếng thịt xông khói, rồi lặng lẽ đi tới trước mặt Hạng Trang.

Hạng Trang vỗ vỗ vai Công Tôn Toại, trầm giọng hỏi: - Nhớ kỹ hết chưa?

- Thượng tướng quân yên tâm, đều nhớ kỹ rồi! Công Tôn Toại thấp giọng đồng ý, từ lúc phân công nhiệm vụ tác chiến trước khi xuất phát, Úy Liêu cũng đã nói rõ ràng tỉ mỉ phương hướng cửa bắc thành Lạc Dương bố trí cửa sông, lần này đến đây đánh Lạc Dương, quân Sở đương nhiên sẽ không lựa chọn cường công, cho nên bố trí đột phá cổng thành Lạc Dương bằng cửa sông.

Đã là thành mạnh ấp lớn, thì tất nhiên sẽ phải có bố trí hệ thống cửa sông ngòi đầy đủ.

Cũng giống như Lâm Truy vậy, thành thị dù sao ít nhất cũng có hệ thống đường cửa sông cực kỳ phức tạp, hầu hết các thành thị đều đều chỉ lắp đặt một tầng lớp hàng rào sắt ở cửa sông ra vào, Lạc Dương là một trong những thành mạnh ấp lớn ở vùng Trung Nguyên, các đường nước đều lắp đặt ba lớp hàng rào sắt, chỉ có cửa Bắc là bố trí đường nước có một lớp lưới sắt.

Trong bóng tối, Công Tôn Toại nhẹ nhàng vỗ tay, hơn năm mươi tử sĩ đội Tiên Đăng đều đứng lên, miệng ngậm khâu đao (khoen sắt ở cán đao để cầm cho chắc) đi theo Công Tôn Toại hướng về sông đào bảo vệ thành phía trước.

Trên đầu tường, sáu đội trạm gác đang gác đêm.

Vài cây đuốc cành thông dược cắm ở trên lỗ châu mai, tỏa ra ánh sáng yếu ớt xung quanh vài chục bước.

Từ Lã Đài mang theo năm nghìn quân trấn thủ rời khỏi thành Lạc Dương, thì thành Lạc Dương rõ ràng là tăng mạnh tuần tra vào ban đêm, không chỉ có các trạm canh gác ở trên các thành tiểu vọng lâu được gia tăng gấp đôi, trên lầu cổng thành đã gia tăng mườ mấy đội tuần tra đi vòng ban đêm, khoảng cách đi tuần tra của các tiểu đội cũng được rút ngắn.

Hai mươi danh thủ tuần tốt cầm trường kích vừa đi qua, ngoài thành bỗng nhiên vọng đến một tiếng vang nhỏ.

- Âm thanh gì vậy? Một gã gác tốt thoáng chốc cảnh giác, hỏi năm người còn lại: - Các ngươi có nghe thấy gì không?

Năm người còn lại lần lượt lắc đầu, trong đó có người nhíu mày khiển trách: - Cẩu Thặng, ngươi con mẹ nó đừng có nghi thần nghi quỷ được không? Làm cho lão "Khải hàng mão thủy ấn" tử cũng sợ hết cả hồn.

Tên gác tốt là Cẩu Thặng cúi gằm xuống, không dám nói tiếp nữa.

Ngòai thành Lạc Dương, cuối cùng một gã tử sĩ Tiên Đăng có chút sơ ý, kết quả bị cọc gỗ nhọn được ngầm bố trí trong sông đào bảo vệ thành đâm xuyên qua bàn chân, đau đớn quá, tử sĩ Tiên Đăng này không chịu đựng được liền ngã xuống nước, tức thì phát ra âm thanh rất rõ ràng, Công Tôn Toại và tử sĩ Tiên Đăng đi đầu nhanh chóng ngụp xuống nín thở trong nước.

Thời gian đủ để đậy nửa ấm trà, Công Tôn Toại lại một lần nữa trồi lên mặt nước.

Đáng vui mừng chính là, trạm gác tốt trên đầu tường cũng không bị âm thanh vừa rồi làm kinh động.

Lập tức Công Tôn Toại khẽ lội nước, tiến lên vỗ nhẹ vào sau ót của các tử sĩ, sau đó mang theo năm mươi tử sĩ từ cửa sông lặng lẽ bơi đi qua.

Trong làn nước lạnh băng, Công Tôn Toại rất nhanh thì từ "Khài hàng mão thủy ấn" tới hàng rào sắt gỉ sét loang lổ.

Công Tôn Toại trước tên lấy tay vạch ra, hàng rào sắt đúng là không chút sứt mể, lập tức Công Tôn Toại lấy khâu đao từ trên miệng xuống, thăm dò cố gắng cậy hai chân song sắt ở giữa, một đường sắt liền đứt ra rơi xuống, dù sao cũng là hàng rào được đúc bằng kim loại, hơn nữa quanh năm suốt tháng ngâm trong nước, mặt ngoài đã bị gỉ hao mòn nghiêm trọng, sức chống đỡ đương nhiên cũng giảm bớt đi rất nhiều.

Đêm thăm thẳm, nước sông cuồn cuộn, trạm gác tốt đầu thành Lạc Dương tuần tra đi lại cũng không phát hiện được gì, năm mươi tử sĩ quân Sở đã từ cửa sông lặng lẽ tiến vào bên trong thành.

Một đội tuần tra gồm mười bốn người cầm đuốc, xếp một hàng dài từ dọc sông ngòi chậm rãi đi qua.

Không hề có dấu hiệu, hơn mười bóng đen từ mép sông nước mà đuốc không chiếu tới bỗng nhiên thoát ra, không đợi mười bốn lính tuần tra kịp phản ứng, hơn mười cánh tay to lớn như thép đã bịt kín mồm họ, tức thì những khâu đao sắc bén đã xẹt qua cổ bọn họ, máu phụt ra, mười bốn lính tuần tra liền mềm oặt ngã xuống đất.

Trong chốc lát, mười bốn tử sĩ quân Sở đã thay chiến bào của quân Hán, sau đó cầm đuốc, cầm trường kích lên, nghênh ngang đi qua đường cái, bắt đầu đi về hướng đầu tướng cửa Bắc, còn lại ba mươi mấy tử sĩ lại ẩn náu yểm hộ, lặng lẽ đánh về phía đội quân Hán bên sườn cửa thành Bắc.

Trên đầu tường cửa thành Bắc, trạm gác tốt Cẩu Thặng đang đi tiểu tiện ở tường chắn mái đối diện, vừa ngẩng đầu lên lại thấy một đội tuần tra đang theo đường cái đi về phía lầu cổng thành, không khỏi ấp úng hỏi: - Ý, các người thế nào đã quay lại rồi? Còn chưa dứt lời, Cẩu Thặng bỗng phát hiện đội lính tuần tra này rõ ràng đều lạ mặt, trong lòng lập tức căng thẳng, quát to: - Đứng lại, các ngươi từ đâu đến?

Tiếng nói vừa dứt, đội tuần tra vẫn đi thẳng ở đằng trước đã giơ kích lên đâm vào Cẩu Thặng.

- Địch tập kích, địch tập kích! Cẩu Thặng theo bản năng co rụt cổ lại, tránh thoát khỏi một kích, tức thì xoay người tru lên như sói.

Năm tên gác tốt còn lại đều rút kiếm, đang định quát hỏi Cẩu Thặng kẻ địch ở nơ nào, thì một đội lính tuần tra đã đằng đằng sát khí xông lên đầu thành, năm tên trạm canh gác tốt còn chưa kịp lưu ý, chỉ trong chớp mắt,, đội tuần tra kia liền vọt tới gần, hơn mười cây trường kích hầu như cùng lúc đâm tới, năm tên trạm gác tốt thoáng chốc đã phụt máu mà chết.

- Người đâu, mau tới.....Cẩu Thặng gào lên thê lương, theo tường thành bỏ chạy.

Vài tên sĩ tử định đuổi theo, lại bị Công Tôn Toại ngăn lại: - Mặc kệ hắn, phát tín hiệu đi, tiếp ứng đại quân vào thành!

Sau một khắc, Công Tôn Toại đã dỡ cung sắt trên vai xuống, lại đem một mũi tên nanh sói nặng cài trên dây cung, sớm có tử sĩ xé chiến bào xuống khóa chặt ở trên mũi tên, lại dùng cây đuốc châm dẫn, Công Tôn Toại lập tức giương cung thiết lên co, quay ra ngoài thành bắn một mũi tên, trong chốc lát, hỏa tiễn đã đốt "khải hàng mão thủy ấn" dưới bầu trời đêm liền vẽ lên một đường rõ ràng.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài cửa Bắc liền vang lên những âm thanh hò hét như thủy triều, cửa thành đóng chặt đã mở, cầu treo treo cao cũng chậm rãi được hạ xuống.

Ngao Thương, Điền Hoành mang theo tám trăm Bộ Khúc suốt đêm rời khỏi đại doanh quân Lương, rồi lại không biết nên chạy đi đâu.

Lưu Bang đột nhiên xuất hiện, khiến cho Khoái Triệt, Điền Hoành cố gắng khơi mào tranh chấp giữa Hán Lương toàn bộ lại như nước chảy về biển đông, Lưu Bang thật đúng là can đảm, dám đơn độc cưỡi ngựa xông vào Lương doanh, Bành Việt cũng thật sự là ngu ngốc, lại bỏ qua một cơ hội tốt như thế, tuy nhiên hiện giờ, những thứ này đã không còn nghĩa lý gì nữa.

Hiện giờ, Điền Hoành chỉ có thể lần thư hai lưu vong, nếu như ở lại Lương doanh, vậy thì đợi sau khi Lưu Bang, Bành Việt điều tra ra được sự thật việc "Khải hàng mão thủy ấn" Bắc Mang sơn, hắn còn có đường sống sao?

Thế nhưng, thiên hạ to lớn, có còn chỗ cho Điền Hoành hắn dung thân không?

Thiên hạ chư hầu, với Hàn Tín, Lưu Bang, Bành Việt thế lực lớn nhất, nhưng Điền Hoành hắn lại đắc tội hầu hết với ba chư hầu đó rồi, hiện giờ nếu muốn giữ mạng sống, chính là chỉ có thể trốn lên đảo biệt lập ở hải ngoại, thế nhưng, cứ như vậy rời khỏi vùng gấm vóc Trung Nguyên, cứ như vậy mà buông tay mộng tưởng khôi phục đại Tề, Điền Hoành làm sao mà cam lòng chứ, hắn thật sự không cam lòng mà.

Điền Hoành đứng ở đầu đường mịt mờ xung quanh, thật sự là không biết nên đi về đâu?

Tám trăm Bộ Khúc thật ra lại rất bình tĩnh như thường, bọn họ đều là môn khách Điền thị, cổ nhân lấy chữ Nghĩa đi đầu, chỉ cần Điền Hoanh một ngày chưa chết, huyết mạch Điền thị một ngày còn chưa tuyệt, bọn họ tuyệt đối không ruồng bỏ Điền thị.

Điền Hoành đang không biết nên đi về đâu, phía sau bỗng nhiên vọng đến tiếng vó ngựa.

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hai kỵ binh đang từ trong tia nắng ban mai mỏng manh chạy đến, người đi trước là Khoái Triệt.

- Điền tướng quân xin chậm bước. Khoái Triệt vừa giục ngựa chạy vội tới, vừa giơ tay hô to: - Tại hạ có chuyện muốn nói!

- Tiên sinh là muốn khuyên tại hạ đi đánh lén đại doanh quân Hán phải không? Điền Hoành đón Khoái Triệt, thở dài nói: - Tiên sinh cũng quá để mắt đến Điền Hoành ta rồi, chỉ bằng với tám trăm môn khách của ta, thì làm sao có thể đánh tan được đại doanh quân Hán, lại làm thế nào mà có thể giết được Lưu Bang được chứ? Nếu đổi thành Hạng Trang với quân Sở tinh nhuệ của hắn, còn có thể có vài phần chắc.

- Không phải. Khoái Triệt lắc đầu nói: - Tại hạ còn muốn giết Lưu Bang, còn muốn phụ tá Anh Chủ lên ngôi thiên hạ, cũng tuyệt đối không khuyên tướng quân đi mạo hiểm như vậy! Dừng lại một chút, Khoái Triệt lại nói: - Sở dĩ tại hạ đuổi theo tướng quân, là muốn nói với tướng quân một tiếng, thiên hạ to lớn, đã không có chỗ cho ngươi ta dung thân rồi, không bằng đầu hàng quân Sở đi.

- Quân Sở ư? Điền Hoành cười khổ nói: - Sự việc cho tới bây giờ, cũng không cần giấu diếm tiên sinh nữa, tại hạ đã sớm nghĩ đi tìm quân Sở nương tựa, chỉ tiếc quân Sở của Hạng Trang như thần long phía chân trời, ngay hôm nay tại đất Lương, ngay mai bỗng nhiên đi đất Tề, tiếp qua vài ngày nữa lại đi đất Triệu, tại hạ có muốn đi cũng không tìm ra bọn họ.

Khoái Triệt chỉ Vũ Thiệp bên cạnh mình, cười nói: - Tướng quân sao không hỏi xem, hắn là ai vậy?

Rốt cuộc cũng đến phần Vũ Thiệp nói, liền lập tức nói: - Không dối gạt Điền tướng quân, tại hạ chính là phụ tá dưới trướng của Đại Sở Thượng tướng quân Hạng Trang, Vũ Thiệp, lần này đến Ngao Thương, chính là phụng lệnh của Thượng tướng quân, đến đây ly gián Hán Lương, chỉ tiếc, bởi vì Lưu Bang đột nhiên chạy tới, cuối cùng mình lại thất bại, haizz.

Dừng lại một chút, Vũ Thiệp lại hướng về Điền Hoành hành lễ, thành khẩn nói: - Đại Sở ta nếu có thể được sự tương trợ tám trăm tráng sĩ của Điền tứng quân, Thượng tướng quân nhất định mừng không kể siết!

Chương 103: Hổ Lao Quan

Điền Hoành thở dài, nói với Vũ Thiệp rằng: - Mặc dù tại hạ có ý tìm Thượng Tướng Quân làm nơi nương tựa, đáng tiếc Thượng Tướng Quân xa tại đất Tề, trong đó lại cách một vài quận bốn năm trăm dặm thì không nói, còn có Lưu Bang, Bành Việt, Anh Bố, Ngô Nhuế, Tàng Đồ hơn mười vạn đại quân trở ngại, căn bản là không qua đó được, còn làm gì được đây chứ?

- Đất Tề? Vũ Thiệp lắc đầu nói: - Không, Thượng Tướng Quân giờ đang ở quận Tam Xuyên.

- Hả? Quận Tam Xuyên? Khoái Triệt, Điền Hoành nghe vậy cùng thất kinh, vẻ mặt không thể tin được.

Không phải nói là chủ lực quân Sở của Hạng Trang đã bị Tứ Chính Lục kỳ của Trương Lương, giăng lưới bao vây trong khu vực nhỏ hép của mười mặt ở Tế Bắc, Tiết Quận, Đông Quận đấy sao? Thế nào mà trong nháy mắt, Hạng Trạng lại đột nhiên tới quận Tam Xuyên rồi chứ? Đại nạn không thành, Hạng Trang và tàn quân quân Sở của hắn thực sự phi thiên độn địa thật sao?

Vũ Thiệp mỉm cười, hơi có chút đắc ý nói: - Không dối gạt hai vị, Trương Lương bố trí bao vây mười mặt, kỳ thực lại không thể vây khốn được quân chủ lực ta, từ trước khi các lộ quân Hán hình thành bao vây, quân chủ lực ta đã dựa vào kế kim thiền thoát xác (ve sầu lột xác) của quân sư, lần thứ ba đi về phía Tây qua sông âm thầm nhập vào đất Triệu, hiện tại lúc này đây, lại lần thứ tư qua sông lẻn vào quận Tam Xuyên rồi.

- Kim thiền thoát xác? Khoái Triệt nhíu mày, hỏi: - Không biết vị quân sư quý nhân kia là ai?

Vũ Thiệp hướng về hướng về quận Tam Xuyên xa xa mà vái chào, cất cao giọng nói: - Không dối gạt hai vị, quân sư của chúng ta chính là đại binh gia đương thời, đã từng đảm nhiệm chức Cố Tần Thái Úy - Úy Liêu.

- Hóa ra là Úy Liêu lão tiên sinh. Điền Hoành không khỏi có chút kính ngưỡng.

Khoái Triệt cũng thầm thở dài trong lòng, tuy nhiên cũng rất nhanh điều chỉnh lại tâm trạng, hỏi: - Xin hỏi tiên sinh, tiếp theo có đúng quân Sở sẽ đánh vào Hàm Cốc Quan không, sau đó thì sẽ tấn công vào Quan Trung?

- Đúng vậy. Vũ Thiệp gật đầu nói: - Điều này cũng là đại chiến lược do quân sư chúng ta định ra, chỉ có đánh vào Quan Trung, trực tiếp gây rối Hàm Dương, mới có thể bức đại quân của Lưu Bang quay về Quan Trung, chỉ có bức đại quân của Lưu Bang quay về Quan Trung mới có thể phá tan đại thế thâu tóm thiên hạ của hắn, chỉ có như vậy, thiên hạ chư hầu mới có thể cùng lần lượt phản Hán tự lập, đại Sở ta mới có cơ hội phục hưng.

Khoái Triệt gật đầu, thản nhiên nói: - Nếu như vậy, tại hạ trước khi đến Lâm Hành cũng cầu chúc Đại Sở thành công.

- Hả? Vũ Thiệp ngạc nhiên nói: - Tiên sinh, ngươi chẳng phải nói muốn tìm Thượng Tướng Quân nhà ta để nương tựa sao, sao thế nào lại...

Khoái Triệt lắc đầu, nói: - Thượng Tướng Quân đã có Úy Liêu lão tiên sinh phụ tá, tại hạ đi cũng là dư thừa, cho nên sẽ không tham gia phần náo nhiệt kia. Dừng lại môt chút, Khoái Triệt lại nói: - Tuy nhiên, tại hạ muốn nhắc nhở tiên sinh một câu, mấy vạn tráng đinh của Trần Hi đã từ Ngao Thương đột phá vòng vây, đội quân này nếu như lợi dụng được, cũng là một lực lượng trợ giúp không nhỏ.

Vũ Thiệp vỗ cái trán, giật mình nói: - Nếu không phải tiên sinh nhắc nhở, tại hạ suýt nữa đã quên.

Khoái Triệt cười lãnh đạm, lại ôm quyền hướng về Vũ Thiệp, Điền Hoành từ biệt: - Vũ Thiệp tiên sinh, Điền Hoành tướng quân, sau này còn gặp lại. Dứt lời, Khoái Triệt liền quay đầu ngựa đi.

Nhìn theo Khoái Triệt rời đi, Vũ Thiệp thở dài nói: - Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Điền Hoành cũng cảm thấy có chút đáng tiếc, tuy nhiên, hiện giờ hắn còn phải quan tâm tiền đồ của mình, lập tức hỏi Vũ Thiệp: - Tiên sinh, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Là đi bằng đường sông qua Hổ Lao Quan đi quận Tam Xuyên, hay là giả trang thành dân đói đi vòng quận Nam Dương, qua Võ Quan, Hào Quan lại lẻn vào Quan Trung chờ Thượng Tướng Quân?

Vũ Thiệp lắc đầu, nói: - Không, chúng ta đi đuổi theo Trần Hi.

Mặt trời lên cao, thành Lạc Dương đã sớm bị quân Sở công phá, bên trong thành gần ba nghìn quân trấn thành phần lớn bị giết, còn lại không tới năm trăm tàn binh rút lui và quận thủ phủ, cố gắng dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại.

Hơn ngàn quân Sở như thủy triều ào đến, rất nhanh đã đem vây kín quận thủ phủ chật như nêm cối.

Kinh Thiên mặc trọng giáp, bước đi như bay, vừa ngửa mặt lên trời rống to: - Phóng hỏa, làm cho lão "Khải hàng mão thủy ấn" tử phóng hỏa, đốt chết bọn chúng...

Kinh Thiên từ ở Lâm Truy đánh thành nhỏ thì nếm qua thiệt hại lớn, cho nên lần này thông minh hơn, không hề cường công, mà thay thành dùng hỏa công.

- Tướng quân, không thể phóng hỏa! Bàng Ngọc vội tiến đến ngăn cản lại: - Thượng Tướng Quân trước khi vào thành có nghiêm lệnh, yêu cầu chúng ta bao vậy quận thủ phủ, không được tự ý công kích! Hơn hai trăm tàn quân của Bàng Ngọc, Tấn Tương đã được Hạng Trang sắp xếp vào Hãm Trận Doanh, đồng thời Bàng Ngọc, Tấn Tương cũng được ủy nhiệm hữu, tả giáo úy của Hãm Trận Doanh, tương đương với Phó Thủ Kinh Thiên.

- Phí! Kinh Thiên khoát tay áo, không cho là vậy, nói: - Thượng Tướng Quân không cho chúng ta công kích, là sợ chúng ta xông vào trận địa doanh gây ra thương vong vô nghĩa, hiện giờ lão "Khải hàng mão thủy ấn" tử chọn dùng hỏa công, không phí một binh một tốt là có thể đốt cháy quận thủ phủ, Thượng Tướng Quân sao lại trách cứ chứ? Hừ. Thượng Tướng Quân sẽ không trách chúng ta, hắn còn phải khen ngợi chúng ta đó!

Dứt lời, Kinh Thiên quay đầu hướng sang vài Tư Mã hét to: - Con mẹ nó còn chần chừ gì nữa? Đi chặt tìm bó củi, để lão "Khải hàng mão thủy ấn" tử đốt sạch quận thủ phủ...

Còn chưa nói xong, xa xa bỗng truyền đến một tiếng hét lớn: - Kinh Thiên, ngươi dám kháng lệnh?

- A...Kinh Thiên vội quay đầu nhìn lên, thấy Hạng Trang đang cưỡi ngựa Ô Truy từ trên đường cái chạy nhanh đến, lập tức nháo nhào vội nghênh đón, cười làm lành hỏi: - Thượng Tướng Quân, sao người lại tới?

Hạng Trang kêu lên bực bội: - Nếu ta không đến, Quận thủ phủ của Lữ Trạch đã bị người đốt rồi, đại kế đánh Hàm Cốc Quan cũng sẽ bị tiểu tử ngươi phá hỏng! Dứt lời, Hạng Trang lại quay sang Bàng Ngọc nói: - Bàng Ngọc, ngươi làm rất khá, sau này thay bản tướng quân để ý Kinh Thiên cho ta, tiểu tử Kinh Thiên này rất dễ xung động, bình thường ngươi khuyên hắn nhiều vào!

- Vâng. Bàng Ngọc chắp tay hành lễ, nghiêm nghị nói: - Mạt tướng tuân lệnh!

Hạng Trang gật đầu, lập tức giục ngựa đi tới trước quận thủ phủ đứng nghiêm, quát to: - Người ở bên trong nghe đây, Thượng Tướng Quân đại Sở Hạng Trang ở đây, hạn các ngươi trong một khắc phải ra đầu hàng, bằng không, đập tan phủ đệ, chó gà không tha!

- Đập tan phủ đệ, chó gà không tha!

- Đập tan phủ đệ, chó gà không tha!

- Đập tan phủ đệ, chó gà không tha!

Kinh Thiên, Bàng Ngọc, Tấn Tương cùng với hơn ngàn võ tốt của Hãm Trận Doanh lập tức hô to ba lần, âm thanh rung trời.

Nghe nói đến Hạng Trang, quân Hán trên tường cao thủ phủ, trên viên môn, trong viện, trên nóc nhà đều bị biến loạn.

Chỉ trong chốc lát, cổng lớn quận thủ phủ cuối cùng truyên ra một giọng nói run run của một người: - Xin xin xin, xin hỏi, ngươi thật sự là Thượng Tướng Quân Hạng Trang của Đại Sở quốc, Hạng Trang thật sao? Chính là vị tướng quân giết Phàn Khoái sao?

- Không sai! Hạng Trang cất cao giọng, nói: - Bản tướng quân chính là Hạng Trang, không thể giả được.

Giọng nói trong cổng lớn lại nói: - Vậy vậy vậy, nếu chúng ta đầu hàng, ngươi có phải là tha cho bản công tử không giết đúng không?

Bản công tử? Hạng Trang nghe vậy lập tức trong lòng khẽ lay động, đáp ngay: - Đương nhiên, chỉ cần các ngươi đầu hàng, bản tướng quân có thể tha các ngươi không giết, không giết một ai!

- Thượng Tướng Quân hay lắm, ngươi nói lời phải giữ lời đấy.

- Bản tướng quân từ trước đến nay nói một không hai. Hạng Trang ngạo nghễ nói.

- Mở mở mở cổng lớn. Vị công tử trong cổng lớn ra lệnh một tiếng, cánh cửa sắt nặng nề của Quận thủ phủ liền chậm rãi mở ra, tức thì một vị công tử trẻ tuổi mặc giáp từ trong cổng lớn đi ra, trước tiên hướng về Hạng Trang vái chào một cái thật dài, sau đó vọt đến bên trái cổng lớn, làm động tác mời vào.

Bên sông Tỷ Thủy, Trần Hi dẫn ba vạn tráng đinh đang cuồn cuộn đi xuống phía Nam.

Mặc dù đã thoát khỏi nơi lồng giam Ngao Thương, nhưng trong lòng Trần Hi lại không hề có chút nào vui mừng, bởi vì thiên hạ rộng lớn, hắn lại phát hiện ra mình không có nơi để đi.

Quan Trung là hang ổ của Lưu Bang, lại có nơi hiểm yếu Hàm Cốc, Hổ Lao, căn bản không có cửa mà vào.

Hà Bắc là địa bàn của Trương Nhĩ, Tàng Đồ, Hàn Vương Tín, lại ngăn cách nơi hiểm yếu bằng con sông, đi qua không được.

Về hướng đông là đất Lương, đất Địa, Trần Hi cũng sẽ không tự ngạo mạn cho rằng dựa vào đám ô hợp là có thể đánh bại hơn mười vạn hùng binh của Bành Việt, Hàn Tín.

Có lẽ chỉ có hướng Nam mới là đường sống.

Phía Nam dọc theo sông lần lượt là Lâm Giang quốc, Hành Sơn Quốc cùng với Hoài Nam, Giang Đông, Lâm Giang Vương Cung Ngao, Hành Sơn Vương Ngô Nhuế, Hoài Nam Vương Anh Bố, Trần Hi chưa từng có dũng khí đi vào khiêu chiến, chỉ có Giang Đông có lẽ là còn có thể đặt chân, đáng tiếc, bây giờ đi Giang Đông đường xa ngàn dặm, ba vạn tráng đinh của Trần Hi lại không có mang theo lương thực, hắn cũng không biết cuối cùng nên đi tới đâu.

Trần Hi còn đang lo lắng, phía trước bỗng xuất hiện một tòa cao sơn đại nhạc nguy nga, đi băng bằng về phía trước cũng xuất hiện đường rẽ, một hướng Tây đi vào núi lớn, những hướng khác đều thẳng tắp đi về hướng Nam, không cần phải nói, ngọn núi này nhất định chính là Trung nhạc Tung Sơn rồi, theo đường hướng Tây này mà nó, rất có thể làm đi thẳng đến Hổ Lao Quan!

Trần Hi đang nhìn tòa Tung Sơn đến đờ ra, thuộc cấp Hầu Sưởng từ phía sau đuổi theo, thở dốc nói: - Thượng Tướng Quân, có quân Lương đuổi theo!

Trần Hi mặt biến sắc, nói: - Có bao nhiêu truy binh?

- Chưa đến ngàn người! Hầu Sưởng nói: - Có muốn đánh một trận không?

- Cái gì? Không đến một nghìn người? Trần Hi nhíu mày nói: - Bành Việt cáo già này cũng thật chẳng coi Trần Hi ta ra gì, chỉ một nghìn quân mà dám đến truy sát ba vạn đại quân ta ư, quả thật là không biết sống chết! Dứt lời, Trần Hi lại nhìn mười mấy thuộc cấp bên cạnh mình, quát to: - Chư tướng nghe lệnh, chỉnh đốn quân tốt cốt lõi, xếp thành hàng chuẩn bị nghênh chiến!

Một hồi kèn thoáng chốc kéo dài vang lên tận mây xanh, "quân Ngụy" đang hỗn loạn đi xuống phía Nam đều nghỉ chân, bắt đầu xếp thành hàng, tuy nhiên dân tráng chỉ là dân tráng, đợi đến khi trên đường phương Bắc xuất hiện bóng dáng quân Lương thì ba vạn dân tráng vẫn chưa xếp xong trận, giống như là năm bè bảy mảng, xếp lung tung trên đồng cỏ bao la bên trái đường.

Trái lại quân Lương từ phương Bắc đuổi theo, đội hình chỉnh tề, vũ khí nghiêm chỉnh.

Trận địa hai quân xếp thành hình tròng, trong trận quân Lương đối diện bỗng đi ra một kỵ binh, ôm quyền hướng về Trần Hi hành lễ nói: - Xin hỏi, đây có đúng là Thượng Tướng Quân đại Ngụy quốc Trần Hi?

Trần Hi nhíu mày: - Túc hạ là ai?

Kỵ binh này ôm quyền nói: - Tại hạ là Vũ Thiệp, là phụ tá dưới trướng của Thượng Tướng Quân Đại Sở quốc Hạng Trang, Thượng Tướng Quân không nhớ tại hạ sao?

- Thì ra là Vũ Thiệp tiên sinh! Lúc này Trần Hi mới mang theo hơn mười kỵ binh ra khỏi trận, đi thẳng đến gần chỗ Vũ Thiệp thì ghìm ngựa lại, chỉ Điền Hoành đứng sau Vũ Thiệp, hỏi: - Tiên sinh đã phản Sở quy hàng Lương rồi sao? Ngày hôm nay phụng lệnh Lương vương Bành Việt dẫn binh đến đây chặn giết cố nhân đúng không?

- Không phải. Vũ Thiệp lắc đầu: - Tại hạ phụng lệnh Thượng Tướng Quân, đến đây ly gián Bành Việt, Lữ Trạch, hôm nay hai người đó đã trúng kế, quân Lương dưới thành Ngao Thương cũng đã nổi lên đánh quân Hán, sứ mệnh tại hạ đã hoàn thành, sau khi thoát thân sẽ chạy về quận Tam Xuyên, không ngờ lại nghe nói tướng quân đã đột phá vòng vây ra khỏi Ngao Thương, liền cố ý đuổi theo đến đây gặp mặt

Chương 104: Hổ Lao Quan (2)

Chạy về quận Tam Xuyên.

Vũ Thiệp cố ý nói ta quả nhiên đã khiến cho Trần Hi chú ý tới, lập tức Trần Hi truy hỏi nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Tiên sinh nói là, Thượng Tướng Quân ở quận Tam Xuyên phải không?

- Việc này…

Vũ Thiệp nhìn quanh bên trái bên phải, dường như có chút khó xử.

Trần Hi nhanh chóng cho người ở hai bên lui xuống, sau đó hạ giọng hỏi:

- Tiên sinh, Thượng Tướng Quân thực sự ở quân Tam Xuyên phải không?

Vũ Thiệp do dự một lát, cuối cùng bẩm báo một cách chi tiết nói:

- Được rồi, không dấu gì tướng quân, Thượng Tướng Quân hiện tại đích xác đã tới quận Tam Xuyên rồi. Nếu nói không có chuyện gì bất ngở xảy ra, hiện tại có Trần Hiể đã công hãm Lạc Dương, tiếp đó sẽ tấn công Hàm Cốc Quan, bất ngờ tập kích Hàm Dương Trần Hiẳng đến chỗ ở của Lưu Bang.

Những lời nói này của Vũ Thiệp đương nhiên là nói bừa, ông cũng không thể xác định được rằng quân 4 nghìn quân Sở đã qua sông tiến vào quận Tam Xuyên hay chưa, về phần công hãm Hàm Dương thì lại là quá nói bừa. Mục đích đơn giản là lừa dối Trần Hi, đưa mấy chục đại quân của hắn lừa đi công kích Hổ Lao quan. Một khi đại quân của Trần Hi công kích Hổ Lao quan, có thể đủ để chờ thành lá chắn cho quận Tam Xuyên, gián tiếp trợ giúp cho quân Sở công kích Hàm Cốc Quan!

Ngay thểừ đầu, Vũ Thiệp không nghĩ đến cách này, là Khoái Triệt đã nhắc nhở ông ta nghĩ tới.

- Cái gì? Thượng Tướng Quân đều đã công hãm Lạc Dương sao?!

Trần Hi nghe thấy vậy quả nhiên rất là chấn động.

Mặc dù trong khoảng thời gian này Trần Hi bị bao vây trong thành Ngao Thương, nhưng mối liên hệ của hắn với bên ngoài vẫn chưa bị chặt đứt. Bởi vì hắn có đủ các môn khách giang hồ hào hiệp, những người này ra khỏi thành đi tìm hiểu đủ tin tức xung quanh. Tuy rằng, không biết toàn bộ chân tướng sự thật, nhưng cũng tìm hiểu về sự tình Lưu Bang đem quân truy kích quân Sở cũng đến 10 phần.

Theo như Trần Hi biết, rõ ràng Hạng Trang và quân Sở đã bị Lưu Bang, Hàn Tín liên kết với nhau bao vây ở nước Tề, làm sao có thể đến được quận Tam Xuyên? Còn công hãm Lạc Dương, kế tiếp còn muốn lấy trộm Lã Trạch con dấu ấn tín lừa mở Hàm Cốc Quan? Thật muốn là như thế này, Hạng Trang cùng với Úy Liễu, chẳng phải là Trương Lương, Trần Bình đều đã bị lừa gạt hay sao?

- Như thế là sao?

Vũ Thiệp thản nhiên nói:

- Chẳng lẽ tướng quân không tin tưởng hay sao?

- Không, đương nhiên là không phải như vậy.

Trần Hi vộ hỏi:

- Nếu như vậy, mạt tướng liền dẫn quân đánh Hổ Lao quan, rồi cùng tới quận Tam Xuyên hòa hợp với Thượng Tướng Quân.

Gần như trong lúc đó, Trần Hi liền ra quyết định đi quận Tam Xuyên.

Đương nhiên, Trần Hi quyết định đi quận Tam Xuyên không phải tìm Hạng Trang để tìm nơi nương tựa. Trên thực tế, Trần Hi hiện tại đại quân có được 30 nghìn, mà Hạng Trang chỉ sợ đại quân có 5- 6 nghìn? Nếu muốn hai quân hòa hợp, ai chủ ai theo phải tính toán so đo. Vừa rồi Trần Hi không nghĩ tới phải cúi đầu trước Hạng Trang, ít nhất cũng có thể cùng ngồi cùng ăn đi?

Về phần Hổ Lao quan, Trần Hi cũng không có để vào mắt quá, một vùng quan ải, 2- 3 nghìn quân canh giữ, làm sao có khả năng chống đỡ nổi với đại quân 30 nghìn người của hắn chứ?

Trên thực tế, sau khi Đông Hán thống trị thiên hạ Hổ Lao là thành kiên cố nhất, bởi vì Đông Hán định đô ở Lạc Dương, vì bình hộ Lạc Dương, mới gia cố tường thành ở Hổ Lao quan thêm cao hơn, đến lỗi Hổ Lao quan trở thành thành kiên cố nhất thiên hạ. Tuy nhiên vào thời nhà Tần, Hổ Lao quan chỉ là một toàn quan ải rất mực bình thường.

Lạc Dương, Quận Thủ phủ.

Quân Sở tìm lần toàn bộ phủ nha, đều không tìm được con dấu Lã Trạch ấn tín, xem ra Lã Trạch cũng không đem theo con dấu đến Lạc Dương, mà là đưa tới trong quân, điều này có chút ra ngoài dự kiến của Hạng Trang, không có con dấu ấn tín Lã Trạch, nếu muốn lừa mở Hàm Cốc Quan, thì không thể được.

Hạng Trang thở dài, hỏi Úy Liễu:

- Quân sư, lấy danh nghĩa Lã Sản liệu có mở được cửa ra hay không?

Lã Sản vừa rồi mở cử Quận Thủ phủ đầu hàng, cũng là Quận thủ Tam Xuyên con thứ của Lã Trạch.

- Tuyệt không có khả năng.

Úy Liễu lắc đầu nói:

- Hàm Cốc Quan do Cổ Phùng cai quản, lão cũng đã nghe qua về người này, tính tình ngay thẳng, không sợ quyền quý, dùng binh lại cẩn thận, được Lưu Bang coi trọng, vì thế mới bổ nhiệm hắn đến cai quan Hàm Cốc Quan! Thượng Tướng Quân lấy danh nghĩa Lã Sản trá quan, kết quả chỉ sợ hoàn toàn ngược lại.

Hạng Trang lấy quyền anh chưởng, giọng căm hận nói:

- Nói như vậy, chỉ có thể tấn công?

Phải thắng được Hàm Cốc Quan, nhất định phải thắng, kho vũ khí Lạc Dương không biết có hay không.

Lập tức Hạng Trang quay đầu lại ra lệnh cho tướng quân Hoàn Sở nói:

- Hoàn Sở, lập tức dẫn binh lính đến kho vũ khí Lạc Dương, sau đó phái binh trên đường phố, ta mặc kệ nhà ngươi dùng biện pháp gì, trước tối nay, cần phải đưa tất cả những thợ rèn, thợ mộc, thợ thủ công trong thành Lạc Dương tới đây, nhanh đi!

Hạng Trang cũng là vì phòng nếu chẳng may, nếu chẳng may trong kho vũ khí không có thang, vì thế phải nhanh chóng tạo ra vũ khí.

Về phần thợ rèn, thợ thủ công binh khí, thuận tiện cũng có thể tạo ra chút binh khí, nhất là hoàn đao, tiêu thương, hiện tại quân Sở nhu cầu cấp bách cần có hoàn thủ đao, tiêu thương với số lượng lớn.

- Vâng!

Hoàn Sở tuân lệnh, đi ra.

Hạng Trang lại hướng về Nộ Phong Giáo Úy Cao Sơ nói:

- Cao Sơ, nhiệm vụ phong tỏa thành Lạc Dương giao cho Nộ Phong Doanh, không có thủ dụ của bản tướng quân, bất cứ kẻ nào cũng không được phép ra khỏi thành, nếu tự tiện cố ý ra khỏi thành…giết không tha.

- Vâng!

Cao Sơ tuân lệnh, đi ra ngoài.

Hạng Trang quay đầu lại hỏi Công Tôn Toại:

- Có tin tức gì của Vũ Thiệp tiên sinh hay không?

Hạng Trang vừa lo lắng kế ly gián của Úy Liễu không thành, càng lo lắng cho sự an nguy của Vũ Thiệp. Hiện tại Vũ Thiệp đối với quân Sở mà nói tác dụng không lớn lắm, nhưng trong tương lai đến khi hình thành cắt cứ chi thế các chư hầu, Vũ Thiệp là nhân tài không thể thiếu được.

Trong tương lai, nước Sở cùng với các nước chư hầu hợp nhất làm chủ thiên hạ, làm sao có thể thiếu được Vũ Thiệp chứ?

- Không có.

Công Tôn Toại lắc lắc đầu, lại nói:

- Tuy nhiên tiểu nhân đã tăng số người đi tiếp ứng, tại sông Thủy Nam chuẩn bị 10 thuyền nhỏ, hẳn là rất nhanh sẽ có được tin tức truyền về.

- 18 người thì quá ít.

Hạng Trang lắc lắc đầu, bỗng quay đầu lại nhìn Kinh Thiên, Bàng Ngọc nói:

- Như vậy, các ngươi dẫn theo 500 tinh binh nhanh chóng ra khỏi thành, theo đường thủy đi tới Hổ Lao quan, đi tới Ngao Thương tiếp ứng! Nhớ kĩ, nhiệm vụ của các ngươi là tiếp ứng cho Vũ Thiệp, vạn bất đắc dĩ không được xuất hiện, không cần đi thuwo lương quân, quân Hán chém giết.

- Vâng!

Kinh Thiên, Bàng Ngọc tuân lệnh, đi ra.

Nhìn theo bóng dánh hai người Kinh Thiên, Bàng Ngọc đi xa, Úy Liễu nói khuyên Hạng Trang:

- Thượng Tướng Quân không cần lo lắng quá mức, Vũ Thiệp tiên sinh có tài ăn nói hơn người. Hiện tại phần lớn xem ra sự việc thuận lợi, nếu không, làm sao Lã Trạch lại có thể điều binh từ Lạc Dương đi tới Hổ Lao quan chứ? Về phần sau khi xong việc, lấy năng lực của Vũ Thiệp tiên sinh, tìm cơ hội thoát thân đều không phải là việc khó.

Hạng Trang gật gật đầu, thở dài nói:

- Chỉ hi vọng là như thế.

Hơn nữa Kinh Thiên, Bàng Ngọc, dẫn theo 500 tinh binh ra khỏi thành Lạc Dương đi về hướng đông, khi trời tối, đã có thể hành quân hơn 100 dặm về phía Đông, cách Hổ Lao quan chưa tới 10 dặm.

Bàng Ngọc nói với Kinh Thiên:

- Tướng quân, không thế đi về phía trước được nữa rồi.

Phía trước là đường đi tới phạm vi Hổ Lao quan, Hổ Lao quan có trọng binh đóng giữ, quân Sở nếu muốn đi về phía trước, e sẽ bị phát hiện.

Kinh Thiên gật gật đầu, lúc này dẫn 500 tinh binh rẽ sang hướng khác đi dọc ven biển.

Ở chỗ bí mật, thám báo thấy được, Công Tôn Toại dẫn 10 thuyền nhỏ, Kinh Thiên, Bàng Ngọc đang chuẩn bị luân phiên qua sông, theo đường thủy tiến đến Hổ Lao quan, ở phía trước bỗng nhiên xuất hiện một chiếc thuyền nhỏ.

Kinh Thiên vung tay lên, 500 tinh binh liền rút ra trường kiếm, nhanh chóng ẩn vào bụi cỏ.

Chưa đến một khắc, thuyền nhỏ kia đã cập bờ, 6 gã quần áo tả tơi nhảy từ trên thuyền xuống, Kinh Thiên đang âm thầm ẩn nấp nhận ra phía trước đó là đám dân đói, lập tức liền thu kiếm vào vỏ, ở trong bóng tối quát lớn:

- Có nghe được tin tức gì của tiên dinh không?

- Bẩm tướng quân.

Tên thám báo chắp tay thở dài, lại nói:

- Có tin tức của tiên sinh.

Ngừng một chút, gã này lại nói:

- Tiên sinh cũng đã thoát thân, trên đường đi còn gặp Thượng Tướng Quân Trần Hi của nước Ngụy phá vòng vây Ngao Thương. Hiện tại, tiên sinh đã thuyết phục được Trần Hi dẫn quân tìm nơi nương tựa Thượng Tướng Quân, lúc này Trần Hi đang tấn công Hổ Lao quan, tiên sinh đang ở trong quân của Trần Hi, đặc biệt ra lệnh cho tiểu nhân nhanh chóng đem tin tức về bẩm báo cho Thượng Tướng Quân biết.

Kinh Thiên nói:

- Thượng Tướng Quân đang ở Lạc Dương, ngươi mau chóng đi đến đó thôi.

Tên thám báo hướng về phía Kinh Thiên, dẫn theo 5 tên khác vội vàng đi.

Khi Kinh Thiên hạ lệnh qua sông, Bàng Ngọc bỗng nhiên kéo ống tay áo hắn, hạ giọng nói:

- Tướng quân, hiện tại đại quân Trần Hi đang tấn công Hổ Lao quan, quân lính trông giữ nhất định tập trung ở về phía đông Hổ Lao quan. Không bằng thừa dịp trời tối lặng lẽ đi đến phía tây quan hạ, sau đó đột nhiên khởi xướng công kích, quân lính coi giữ bất ngờ không kịp đề phòng, rất có thể bị chúng ta đánh lén một cách thuận lợi chưa!

Kinh Thiên nhíu mày nói:

- Nhưng Thượng Tướng Quân đã có lệnh chúng ta không được chém giết quân Hán đúng không?

Bàng Ngọc nhanh chóng nói:

- Tôn tử viết: Khi đi ra ngoài, thượng mệnh có điều không chịu, lãnh binh bên ngoài là tùy cơ ứng biến!

Kinh Thiên còn có chút do dự, hắn cũng biết hiện tại đánh Hổ Lao quan là thuận lợi, khả năng thắng rất lớn. Nhưng vấn để là Thượng Tướng Quân trị quân rất nghiêm khắc, nếu kháng mệnh không tuân hậu quả rất nghiêm trọng. Nếu đánh lén Hổ Lao quan thắng trận, điều đó là rất tốt, nếu như chuyện không thành, cái đầu này của Kinh Thiên chỉ sợ không bảo đảm.

Bàng Ngọc càng nói lời cầu thỉnh:

- Xin tướng quân hạ lệnh, có chuyện gì xảy ra mạt tướng sẽ gánh vác!

- Không được!

Kinh Thiên khoát tay chặn lại, lãnh đạm nói:

- Ta mới là Hãm Trận Doanh chính quy Giáo Úy, làm sao có thể để ngươi một hữu Giáo Úy chịu trách nhiệm phải không?

Dừng lại một chút, Kinh Thiên nhìn lại phía sau Tư Mã, quân hầu, quát:

- Thật tốt, các ngươi, cùng ta đi thống lĩnh Hổ Lao quan nào.

- Vâng!

Tư Mã, quân hầu đều nghe theo lệnh, đều xoay người đi.

Trong chốc lát, 500 tinh binh rời khỏi sông, một lần nữa lại đi về phía Hổ Lao quan.

Bên ngoài Hổ Lao quan, đại quân Trần Hi đã bắt đầu khởi xướng công kích.

Vào lúc buổi chiều, đại quân Trần Hi cũng đã tiến tới bên ngoài Hổ Lao quan, chỉ có điều không có thang, cho nên không có lập tức công thành, mà là làm thang trước, mới bắt đầu công thành.

Trần Hi cũng rất có mưu lược, bản thân mình đem 300 nghìn quân cương tráng chi làm 3 quân trước, trung, sau. Ở phía trước là những trung niên 40 tuổi trở lên do Hầu Sưởng chỉ huy. Hậu quân là những người thanh niên từ 20 tuổi trở xuống Từ Trương Xuân chỉ huy. Còn lại trung quân là những người tuổi từ 20 đến 40 do Trần Hi tự mình chỉ huy.

Trước tiên Trần Hi phái ra chiến trường trước chính là Hầu Sưởng.

Trước quân ra chiến trận với mục đích là thứ nhất tiêu hao quân coi giữ nhuệ khí, thứ hai là coi giữ ý chí. Khiến quân lính coi giữ Hổ Lao quan nghĩ rằng quân Ngụy chỉ là những người già yếu có sức chiến đấu thấp. Đột nhiên ra lệnh trung quân khởi xướng tấn công, cái này rất có khả năng khiến quân Hán trở tay không kịp, do đó vừa mới công phá Hổ Lao quan!

Chương 105: Hổ Lao Quan (3)

Hạng Trang, các chư tướng Úy Liễu, Hoàn Sở, Quý Bố, ở Lạc Dương vây quanh tuần tra kho vũ khí ở thành bắc.

Vẻ mặt Hoàn Sở đầy vui mừng, một mặt ở phía trước dẫn đường một mặt vô cùng hưng phấn nói:

- Thượng Tướng Quân, lần này thực sự chúng ta đã phát tài, kho vũ khí ở Lạc Dường đầy kiếm kích thuẫn giáp, ít nhất cũng có thể dùng để trang bị cho một đại quân có đến hai mươi nghìn người!

Dừng lại một lát, Hoàn Sở có chút tiếc nuối nói:

- Chỉ tiếc là, chúng ta không có nhiều người như vậy,…

Đang nói chuyện, Hạng Trang liền đi vào một kho hàng.

Chỉ thấy một nhà chứa đầy chiến bào áo giáp, sếp chồng chất, gần như chất cao tới nóc nhà.

Còn lại mấy phòng ở dưới chứa song lưỡi trường kiếm, trường kích, đại thuẫn và binh phí, còn có một ít áp giáp nữa.

Đối với lượng vũ khí thu hoạch được ngoài ý muốn này, Hạng Trang thật không có quá mức kinh ngạc. Thành Lạc Dương thuộc quận Tam Xuyên, hơn nữa Lã Trạch bỏ nhiều công sức ra để mà cai quản, với mong muốn trở thành đại ấp địa khu hùng mạnh số một ở Trung Nguyên, vừa được hai đến ba năm, lại thêm đại bản doanh quân Hán ở Quan Đông. Vì vậy, kho vũ khí ở Lạc Dương trữ nhiều kiếm kích thuẫn giáp đến như vậy cũng không có gì ngạc nhiên.

Ngay cả kho lương thực ở Lạc Dương cũng dự trữ rất nhiều lương thực, phỏng tính cũng có đến trăm nghìn tấn quân lương, đều đủ cho năm nghìn quân Sở ăn trong vài năm. Số lương thực này đều là từ Hàm Dương đưa tới nhà kho Lạc Dương. Nguyên là mấy ngày nay đã đi qua Bộc Dương, cung cấp cho đại quân Lưu Bang, hiện tại lại trở thành toàn bộ chiến lợi phẩm của quân Sở.

Tuy nhiên, Hạng Trang rất muốn có được những vũ khí hạng nặng, ví dụ như thang, xe công thành nhưng đều không có, khi đến tuần sát toàn bộ kho vũ khí, Hạng Trang đều không tìm thấy một cái thang mây cũng như một chiếc xe công thành nào!

Hạng Trang có chút thất vọng, hỏi Hoàn Sở:

- Còn gì nữa không? Còn kho hàng nào khác nữa hay không?

- Không có.

Hoàn Sở có phần khó hiểu, thấp giọng nói:

- Thượng Tướng Quân, từng này còn chưa đủ hay sao?

- Hiện tại chúng ta cần nhất thang và xe công thành!

Hạng Trang dừng lại một chút, rồi nói:

- Ta lệnh cho ngươi đi tìm những người thợ rèn, thợ mộc, thợ thủ công làm binh khí trong thành Lạc Dương này, ngươi làm đến đâu rồi?

- Thượng Tướng Quân yên tâm, việc này đã được làm thỏa đáng.

Hoàn Sở vỗ vỗ ngực, có chút đắc ý nói:

- Mạt tướng bắt được người ở kho vũ khí Lạc Dương, trong tay lão tiểu tử này đều có vài trăm thợ: thợ rèn, thợ mộc, thợ binh khí thủ công đều có cả.

Dứt lời, Hoàn Sở quay đầu lại ra lệnh cho đám thân binh nói:

- Đi, dẫn lão tiểu tử đó tới đây!

Thân binh lĩnh mệnh đi ra, rất nhanh sau đó đã dẫn theo một ông cụ gầy gò tới trước mặt Hạng Trang.

Ông cụ gầy gò này có tướng mạo xấu xí, nhưng đôi mắt rất tinh nhanh, nhìn một cái đã biết được đám người Hạng Trang mới chính là những kẻ cho đòi mình, lập tức lo sợ hướng về phía Hạng Trang vái chào thật dài, cất giọng nói:

- Lão tên là Công Thâu Xa, xin ra mắt Thượng Tướng Quân.

- Công Thâu lão tiên sinh, không cần khách khí.

Hạng Trang đáp lễ, lại nói"

- Không biết trong tay lão tiên sinh có bao nhiêu thợ mộc?

Công Thâu Xa nói:

- Hơn ba trăm người.

Hạng Trang lại nói:

- Có thể tạo ra thang và xe công thành hay không?

- Dĩ nhiên còn có thể tạo ra cả tỉnh lan (một loại xe công thành).

Công Thâu Xa nói:

- Tuy nhiên thang, xe công thành còn có tỉnh lan đều là khí giới hạng nặng, muốn chế tạo sẽ mất thời gian. Còn nữa, không biết Thượng Tướng Quân muốn tấn công thành trì nào? Bởi vì, mỗi một tòa thành trì đều có độ cao khác nhau, khí giới công thành cũng sẽ phải yêu cầu độ cao khác nhau.

Hạng Trang nói:

- Nếu như bản tướng quân muốn tấn công Hàm Cốc Quan thì thế nào? nguồn TruyenFull.vn

- Hàm Cốc Quan chính là tòa thành hạng nhất, tường cao tới hơn sáu trượng, thì thang cùng với tỉnh lan cũng cao ít nhất bảy trượng! Không biết Thượng Tướng Quân cần bao nhiêu thang, bao nhiêu tỉnh lan?

Biểu hiện của Công Thâu Xa là sự hợp tác, thậm chí còn rất nhiệt tình, hắn cũng không có vì bản thân mình từng là quân Hán trông giữ kho vũ khí mà cự tuyệt không hợp tác với quân Sở.

Trên thực tế, cũng là do thời đại lúc đó có chút đặc biệt, khi đó người Trung Nguyên quan niệm đơn giản, giống như Vệ Ưởng, tuy rằng Vệ Ưởng xuất thân ở nước Vệ, lại có thể yên tâm thoải mái làm việc cho nước Tần, lại như Úy Liễu, vốn là Ngụy Quốc Nhân là kẻ thù không đội trời chung với nước Tần, nhưng cuối cùng lại làm chứ Thái úy ở nước Tần, hơn nữa một tay đưa ra kế sách để khiến cho Ngụy Quốc diệt vong!

Như các sĩ tử Vệ Ưởng, Úy Liễu, đều không có quan niệm quá sâu sắc về quốc gia, đối với một thợ thủ công như Công Thâu Xa này, càng không có khả năng quan niệm gì về quốc gia dân tộc. Hơn nữa, phần lớn thợ thủ công ham thích công việc, chỉ cần làm cho ai cũng là bản thân mình có cơ hội hanhg nghề, sự thay thế quốc gia nào cũng không có vấn đề gì.

Hạng Trang ngẫm nghĩ một chút nói:

- Hai mươi cái thang, hai mươi cái tỉnh lan, cộng thêm số lượng năm xe công thành, cần mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành?

Công Thâu Xa yên lặng một chút trong lòng tính toán, sau đó hồi đáp:

- Thượng Tướng Quân, thời gian ba ngày là có thể làm xong!

- Tốt!

Hạng Trang nói:

- Bản tướng quân cho ngươi thời hạn là ba ngày, trong vòng ba ngày, ngươi cần cái gì cứ việc đề xuất, bản tướng quân nhất định sẽ đáp ứng những yêu cầu của ngươi. Tuy nhiên, sau ba ngày ngươi làm không được hai mươi cái thang, hai mươi cái tỉnh lan, cộng thêm năm xe công thành, khi đó ngươi đừng có trách bản tướng quân không khách khí với ngươi.

Công Thâu Xa nói:

- Thượng Tướng Quân yên tâm, thợ thủ công đều có sẵn, ba ngày là có thể xong!

- Tốt lắm.

Hạng Trang vui vẻ gật đầu nói:

- Ngoại trừ những người thợ mộc chế tạo ra thang, tỉnh lan và xe công thành, thì những người thợ rèn cũng không được nhàn rỗi, nhu cầu cấp bách của bản tướng quân hiện nay cũng là vấn đề binh khí, đợi bản tướng quân sai người đưa đến mấy chục dạng đao, mấy ngay này hãy sai người của ngươi tạo ra số lượng đao này nhiều hơn.

Từ kho vũ khí trở lại Quận Thủ phủ, tâm trạng của Hạng Trang, Úy Liễu cũng không giảm được sự phiền lòng.

Tạo ra thang, tỉnh lan, xe công thành ít nhất mất ba ngày, nhưng có thể giữ được bí mật ở Lạc Dương lâu hơn ba ngày không chứ? Cho dù khi quân Sở công thành, trước đó khóa cứng tứ cửa, bên trong thành quân coi giữ, dân chúng tuyệt đối không có một người nào được đi ra ngoài, nhưng dân chứng phân tán ở ngoài thành ít nhiều cũng sẽ nghe được động tĩnh, hơn nữa ba ngày không cho người buôn bán nhỏ vào thành, chắc chắn sẽ có người nghi ngờ.

Một khi tin tức đến được Ngao Thương Lã Trạch, nhất định sẽ cấp tốc quay về viện trợ quận Tam Xuyên, khi đó tiền toái sẽ lớn.

Cũng không biết kế ly gián của Vũ Thiệp có thành công hay không, nếu Lã Trạch đã cùng Bành Việt đánh lên, thì quân Sở sẽ không có lỗi lo.

Tuy nhiên hiện giờ, Hạng Trang cũng không nghĩ được biện pháp nào khác, chỉ có thể phái nhiều thám báo, bảo vệ hướng tây Hàm Cố Quan cùng với hướng đông Hổ Lao Quan, chặn bốn phía giết những người nào khả nghi, tận dụng hết mọi khả năng để có thể phong tỏa quận Tam Xuyên. Tin tức quân Sở công hãm Lạc Dương chắc chắn sẽ được truyền ra ngoài, nhưng chuyện này có thể giữ bí mật được bao lâu cũng tốt.

Úy Liễu vẫn là lo lắng, lại dặn dò Cao Sơ nói:

- Cao Sơ tướng quân, đội thám báo đã phái đi ra ngoài chưa?

- Quân sư yên tâm, đã phái đi ra ngoài rồi.

Cao Sơ điềm nhiên nói:

- Hướng về phía Hàm Cốc Quan, Hổ Lao quan đều phái đi hơn mười chi đội thám báo, đều đã đi ra ngoài quận Tam Xuyên, thực hiện đúng như lời nói của Thượng Tướng Quân, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, chỉ cần thoạt nhìn có vẻ khả nghi, lập tức giết không tha!

Úy Liễu thở dài nói:

- Ở vào tình thế bất thường này, không còn cách nào khác.

Vừa dứt lời, Công Tôn Toại đột nhiên bước vào, hướng về phía hai người Hạng Trang, Úy Liễu chắp tay thở dài nói:

- Thượng Tướng Quân, quân sư, cuối cùng thì Vũ Thiệp tiên sinh cũng có tin tức trở về!

- Ồ?

Đột nhiên Hạng Trang quay đầu lại, vội la lên:

- Người đâu?

Công Tôn Toại quay đầu lại vẫy tay một cái, một gã tử sĩ liền ngang nhiên đi tới, hướng về phía hai người Hạng Trang, Úy Liễu vái chào nói:

- Tiểu nhân là Thạch Tảng, kính chào Thượng Tướng Quân, kính chào quân sư.

Hạng Trang khoát tay, thấp giọng nói:

- Nói mau, Vũ Thiệp tiên sinh ở bên kia thế nào rồi?

Thạch Tảng lập tức thuật lại chuyện Vũ Thiệp bắt đầu tự nhập vào lương doanh đến việc thuyết phục Trần Hi tấn công Hổ Lao quan từ đầu đến cuối.

Hạng Trang nghe xong lập tức mừng rõ, thật sự hắn không nghĩ tới, không ngờ Vũ Thiệp có thể ly gián được Lã Trạch cùng với Bành Việt. Tuy nói rằng quân Hán là do sự xuất hiện đột ngột của Lưu Bang mà thất bại, nhưng vẫn là do Trần Hi phá vây. Việc làm cho Hạng Trang vui mừng chính là, không ngờ Vũ Thiệp còn đưa Trần Hi tới cùng với đại quân ba mươi nghìn người!

Úy Liễu cũng vui mừng quá đỗi, luôn miệng nói:

Thượng Tướng Quân đúng là ý trời, đúng là ý trời!

- Đúng, ý trời, trời chưa diệt Đại Sở ta, ha ha.

Hạng Trang ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, lập tức quay đầu lại quát lớn:

- Công Tôn Toại, đánh trống tập hợp binh sĩ, bản tướng quân muốn dẫn Hãm Trận Doanh, Tiên Đăng Doanh tập kích Hổ Lao quan!

Hổ Lao quan, phản quân tiến công lại một lần nữa bị đánh lui, đông quan hạ lại tăng thêm mấy trăm cỗ thi thể.

Ở giữa hỗn độn tiếng bước chân, một viên tướng mặc áo bào màu trắng vây quanh có đến hơn mười tướng tá theo đường cái bước đến trước tường quan. Tên tiểu tướng áo bào trắng tuổi chừng hai mươi, bộ dạng mày kiếm mắt sáng, thân khoác giáp sáng ngân lân, đầu đội ngân quan, thắt lưng khóa bảo kiếm, vỏ kiếm đầy màu rực rỡ bảo thạch, trông thật xa hoa lóa mắt.

Một viên tướng Hán cả người đẫm máu nghênh tiến lên, hướng về phía tiểu tướng mặc áo bào trắng chắp tay thở dài nói:

- Trưởng công tử, đám phản quân đánh không được tốt, căn bản tường cao không có tới gần được, cũng đã có đến hơn trăm người chết, đấu pháp này, phản quân chính là đến một trăm nghìn người, toàn bộ giao cho Hổ Lao quan ở dưới.

Tiểu tướng mặc áo bào trắng không phải ai khác, hóa ra chính là đứa con cả của Lã Trạch Lã Đài.

Lã Đài khoát tay, không cho là đúng nói:

- Tướng quân không thể sơ suất, ta xem ra đám phản quân này đã vào thế yếu.

Dừng lại một chút, Lã Đài lại nói:

- Vừa mới thắp lên ánh lửa, bản công tử mơ hồ nhìn đến đám phản quân trung có chữ đại kỳ, nếu không có gì bất ngờ, chủ tướng hắn chính là Trần Hi. Người này thích dưỡng sĩ, môn hạ thực khách xưng là tám trăm người, tám trăm người này đều là những người mang tuyệt kĩ, Trần Hi phần lớn cuối cùng là muốn giở trò.

Tướng Hán ngạc nhiên nói:

- Trần Hi, không phải hắn đã bị nhốt ở trong thành Ngao Thương hay sao?

- Ngao Thương đã xảy ra chuyện.

Lã Đài thở dài, nói:

- Lương Vương Bành Việt nhẹ dạ cả tin phụ tá Khoái Triệt, mấy ngày trước có xung đột với gia phụ, phần lớn Trần Hi nhân cơ hội này thừa dịp phá vây Ngao Thương.

Dừng lại một chút, Lã Đại lại cười lạnh nói:

- Tuy nhiên, Trần Hi thực sự không nên tiến đến tấn công Hổ Lao quan, ha hả.

Tướng Hán gật gật đầu lại nói:

- Trưởng công tử, nếu không để mạt tướng dẫn tám trăm tinh binh xuất quan đánh với hắn một trận được chứ?

- Khỏi cần.

Lã Đài khoát tay, thản nhiên nói:

- Nếu nói không có điều gì bất ngờ xảy ra, tiếp theo công kích Trần Hi xuất động tám trăm môn khách, không bằng chúng ta tương kế tựu kế, khiến đám phản quân thua trận!

Dứt lời, Lã Đài lại tiến đến bên tai tướng Hán nhẹ giọng giải thích vài câu, tướng Hán liên tục gật đầu lại nói:

- Mạt tướng liền đi xuống chuẩn bị, canh giữ Trần Hi cho cẩn thận những kẻ muốn đến cướp đi có đến mà không có về, ha hả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau