SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tạ Đình ngẩng đầu lên, màn đêm tối đen như mực khiến cô chẳng nhìn rõ được bất cứ thứ gì, thế nhưng chỉ cần qua giọng nói trầm trầm cô cũng đoán được người ấy chẳng phải ai khác mà chính là người đàn ông tên “ anh Mười” trong miệng của cô chủ nhà nghỉ.

Anh ta bóp vai cô siết chặt, qua một tầng vải mỏng khiến cho cô bất giác trở nên đau nhói mỗi khi cử động, cả người vặn vẹo muốn tránh khỏi. Thế nhưng cái người này lại vô cảm đến mức không hề quan tâm đến biểu cảm của cô lúc này, anh ta thấy cô lộn xộn thì càng đè chặt hơn, mặt kề sát mặt gần đến mức hơi thở của cả hai quyện vào nhau tan ra, giọng cất lên đầy uy hiếp.

- Im miệng.

Tạ Đình nhíu mày, cô còn đang định dơ chân đá cho cái tên trước mặt một trận thì tai liền nghe thấy tiếng động vang lên bên ngoài, sau đó còn có tiếng chửi “ Fuck” rất lớn. Vừa nãy bị tập kích bất ngờ nên cô quen béng luôn cái tên Trần Tuân kia, bây giờ ổn định lại bản thân mới chợt nhớ ra hóa ra hắn vẫn không cam tâm trước sự biến mất đột ngột của mình lên bực tức chạy mọi ngóc ngách để tìm cho được. Có điều ở đây nhiều phòng như vậy, lại còn đều là khóa trái, hắn sao có thể vào bên trong được, nên cuối cùng chỉ có thể ôm nỗi hận trở về, ôm cả nỗi hận với cô.

Tiếng bước chân mỗi lúc một xa dần, đợi đến khi bên ngoài không còn một chút gì gọi là nguy hiểm nữa Tô Dịch mới buông lỏng cánh tay, giải thoát cho người con gái trong lồng ngực của mình.

Tạ Đình không bị kìm chặt nữa liền đưa tay mò mẫm công tắc trên tường bật lên. Điện sáng, cô nhìn một lượt liền nhận ra đây là căn phòng của mình, chẳng biết tại sao anh lại có chìa khóa phòng của cô để mà vào nữa. Cái người đàn ông, cũng thật sự khiến cho người khác không nổi hứng không được mà.

- Anh làm sao có được chìa khóa phòng tôi?

Tạ Đình nhíu mày nhìn Tô Dịch đứng trước mặt một đoạn, dáng người cao, hai mắt đen u tối cúi đầu nhìn cô. Ánh mắt anh thâm trầm nhìn xuống, sinh ra một cảm giác bức người khó chịu, không hề đáp trả câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại.

- Tìm cô là có chuyện muốn nói?

Tạ Đình tùy ý dựa người vào tường, tuy bộ quần áo cô mang trên người là bộ quần áo ngủ bảo thủ, thế nhưng từng động tác uốn éo của cô lúc này vẫn vô tình như có như không hiện lên những đường cong cơ thể tuyệt đẹp chẳng khác gì mời gọi.

- Tìm tôi à? Tôi với anh có chuyện cần nói sao?

Có gì mà nói chứ, lúc đến đây thì cô muốn khai thác thật, nhưng mà bây giờ cô không cần nữa rồi. Đám người kia mục đích của họ cũng đến thôn Tây Nha, cô đi cùng với họ cũng có thể giảm được phần nào nguy hiểm. Họ cần kho báu, còn cô thì cần tư liệu trá hình dưới lớp thôn dân hiền lành, hai thứ đó chẳng hề liên quan gì nhau hết. Gỉa sử có kho báu thật, thì cô cũng không phải kẻ tham lam cuồng sinh vọng tưởng với chúng, cô vẫn còn yêu đời lắm, chưa muốn ngồi nhà đá bóc lịch đếm ngày trôi đi.

Tô Dịch bị phản ứng của Tạ Đình làm cho giật mình, ánh mắt anh trở nên u tối hơn, trầm lạnh, gằn từng từ qua kẽ răng.

- Cô vẫn còn muốn đến thôn Tây Nha. Tôi đã cảnh cáo cô thế nào?

Tạ Đình ngoáy ngoáy lỗ tai, hành động tùy hứng của cô lúc này lọt vào mắt Tô Dịch như một lời khiêu khích cười nhạo, càng nhìn càng không thể kìm nén được cơn tức giận. Tất nhiên những điều ấy cô đều nhìn thấy được hết, nhưng cô lười quan tâm, chỉ hời hợt đáp.

- Quên không nói với anh, việc tôi muốn làm đừng hòng ai có thể ngăn cản. Bao gồm cả anh.

Tô Dịch khuôn mặt lúc này đã lạnh như tiền, anh không nể nang gì mà nhìn sâu vào đôi mắt của Tạ Đình, trừng lên đầy cảnh cáo. Mắt cô rất đẹp, đen láy như hạt nhãn, cho dù là ban ngày hay ban đêm chỉ cần nhếch lên một cái cũng đủ khiến cho đàn ông sục sôi ham muốn. Vẻ mặt lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt bất cần, “ mắt ở trên cao” không để ai vào mắt, từ cái nhấc tay đến lời nói, chỉ cần lọt vào tầm nhìn của anh đều không phải là thứ đáng xem.

- Tôi có đủ mọi cách khiến cho điều cô muốn không bao giờ có thể thực hiện được.

Tô Dịch im lặng một lúc rồi lên tiếng, Tạ Đình nghe xong cũng chỉ gật đầu rồi à lên một từ như hiểu chuyện. Cô cười, một nụ cười rất đẹp chứ chẳng phải là cái nhếch môi đầy cao ngạo, bước chân tiến lại gần với anh hơn, ngẩng đầu lên nhìn.

- Anh định làm gì tôi. Nói xem.

- Cô nghĩ với tạng người như cô có chịu đủ một cái bóp tay của tôi.

Tô Dịch nhướn mày liếc nhìn Tạ Đình đứng bên cạnh, lúc này cô vẫn dùng cái biểu cảm bĩnh tĩnh như không đối diện với anh, có lúc còn cợt nhả không coi anh ra gì, tùy hứng trêu đùa trong lòng bàn tay của mình. Anh thấy cô che tay lên miệng cười, hàng lông mi dài hơi rung nhẹ, bàn tay trắng nõn khẽ trượt xuống bàn tay to lớn của anh cầm lấy đưa lên ngang mắt nhìn quan sát.

Khớp xương rõ ràng, săn chắc, đường tĩnh mạch nổi lên đầy nam tính, toát lên vẻ đàn ông thực thụ. Lòng bàn tay anh còn có vết chai do làm việc nặng nhiều, cọ sát với da thịt trơn nhẵn của cô khiến cho cô toàn thân có chút ngứa ngáy, hứng thú lại nổi lên.

- Là bóp chỗ này sao.

Vừa nói, Tạ Đình vừa đưa cả bàn tay to lớn của Tô Dịch đặt lên bầu ngực của mình, không quên dùng lực ấn mạnh một cái, ánh mắt nhìn anh nóng bỏng đầy khiêu khích, môi hồng hơi hé mở, thổi một hơi thật nhẹ vào vùng yết hầu của anh.

Tô Dịch bị tập kịch bất ngờ thì vội vàng rụt tay lại, vẻ mặt của anh trở nên đen hơn, hai tay cuộc chặt lại thành nắm đấm ẩn nhẫn tức giận. Có điều lúc này, trong lòng anh cũng theo đó mà hiện lên một cảm xúc mơ hồ, từng đầu ngón tay bỗng trở nên nóng bừng, bỏng rát. Anh nhớ lại khoảnh khắc hồi nãy, tuy cách một lớp áo nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được khuôn ngực đầy đặn của cô mềm mại ra sao, nếu dùng cả tay để nắm trọn lấy, có khi vẫn là không hết.

Cô gái trước mặt anh rất đẹp, mái tóc dài màu đen nhánh do vật lộn với anh nãy giờ lúc nãy cũng buông xõa xuống sau lưng để lộ ra phần đuôi xoăn từng lọn lớn, là kiểu tóc mà rất được giới minh tinh nổi tiếng ưa chuộng. Điệu bộ của cô rất là duyên dáng, rất thanh khiết, lại rất trẻ, nếu không phải là đôi mắt sắc bén lúc nào cũng cợt nhả người khác, có lẽ sẽ là một tiểu búp bê cực kì dễ thương. Có điều, cô không phải là búp bê, mà là hoa thược lược có gai, bất cứ ai động vào cũng đều khiến họ chảy máu.

- Sao thế, cảm xúc thế nào, thấy rất tốt đúng không.
Thấy Tô Dịch vẫn im lặng đứng đó với khuôn mặt thâm sâu khó lường, Tạ Đình lại tiếp tục dùng cái giọng điệu không đứng đắn để nói chuyện. Cái người đàn ông này, con mẹ nó luôn năm lần bảy lượt ngăn cản cô, mặc dù chưa phá chuyện tốt của cô, nhưng cũng ít nhiều khiến cho cô bực bội, không chỉnh anh ta thì cô coi như là thua cuộc. Mà từ trước đến nay, trong từ điển của cô chẳng có chỗ cho hai từ thua cuộc đứng vào.

- Tôi không có thời gian trêu đùa với cô.

Tô Dịch phát ra khẩu khí nặng nề, lạnh lẽo. Tạ Đình trước những điều ấy một chút cũng không quan tâm, cô tùy ý ngồi về phía giường của mình, nhướn mắt nhìn anh, đáp.

- Anh không có thời gian mà anh đi phá hỏng chuyện tốt của tôi.

Nghe đến hai từ” chuyện tốt” được phát ra từ miệng của Tạ Đình, toàn thân Tô Dịch có chút cứng lại. Anh đứng khuất ánh sáng nên vẻ mặt không nhìn rõ ra sao, lúc này cô chỉ thấy anh nói.

- Xin lỗi.

Tô Dịch nói xong liền xoay người về phía cửa, anh tính rời khỏi phòng trở về nhà của mình, có điều tay còn chưa chạm được vào nắm đấm trước mặt đã ngay lập tức bị chặn lại bởi thân hình của Tạ Đình. Cô dựa sát vào người anh, ngước lên nhìn anh đầy mị hoặc, lạnh nhạt.

- Phá chuyện tốt của tôi xong quay ra xin lỗi xóa sạch mọi thứ. Anh nghĩ tôi sẽ bỏ qua sao.

“ Vậy bây giờ cô muốn sao”. Tô Dịch đã gần như mất hết kiên nhẫn, anh tức giận.

“ Muốn sao à, muốn anh thay chỗ tên nhóc kia, anh chịu không”

Tạ Đình luồn tay sờ lên lồng ngực của Tô Dịch, qua một lớp vải sơ mi mỏng, cô vẫn có thể cảm nhận được từng cơ thịt của anh săn chắc như thế nào, thậm chí Kha Luân còn thua xa người này. Không phải là người hay tập thể hình mà chỉ là một tên sống trên núi chẳng biết thế giới bên ngoài ra sao, toàn thân toát lên khí chất lạnh lùng hoang dã như loài thú, nhưng sờ đến đâu là ngón tay tê dần đến đó, một từ khó có thể nói được hết.

Tô Dịch bị đùa cợt thì nghiến răng, anh gạt phát cánh tay không biết an phận của Tạ Đình xuống, cảnh cáo.

- Câm cái miệng chó không thể mọc ngà voi được của cô lại.

Tạ Đình bị chửi cũng không lấy tỏ ra tức giận, cô chỉ nhún vai, sau đấy thu lại vẻ mặt không đứng đắn của mình lại, nghiêm túc đưa ra câu hỏi với người đàn ông trước mặt, hất cằm lên.

- Đi theo tôi làm gì. Lý do tại sao cấm đoán tôi đến Tây Nha?

Tô Dịch chỉ nhàn nhạt đáp:” Tôi nói rồi, đó là nơi cấm kị nhất núi Mộc Tử, tất cả mọi người ở đây đều không muốn ai tìm hiểu về nó”
Tạ Đình cười khẩy, cô tùy ý vuốt một lọn tóc xõa ra trước vai gầy, nhíu mày phản bác lại.

- Tính lừa trẻ con à. Sợ tôi cuỗm mất kho báu ở đó à, nên một mực đứng ra ngăn cản.

Tô Dịch im lặng không nói, suy cho cùng anh cũng chưa từng bước vào cổ thôn đó nên không dám chắc được trong đó có báu vật gì hay không. Thế nhưng việc người mất tích đấy là điều rõ ràng, Tây Nha sát với biên giới nước M, việc buôn bán người chỉ cách nhau một con suối nhỏ, quá thuận tiện đối với chúng. Bà Chu nói cổ thôn đều là người sống ở đó từ xưa, thuật thôi miên tà đạo hầu như mấy người lớn tuổi đều có thể làm được, ai xâm phạm lãnh địa của họ, họ chẳng cần dùng sức lực gì cũng có thể điều khiển được ý thức não bộ của người khác, anh nghĩ có lẽ đấy là lý do mà cảnh sát mãi không thể tìm được chứng cứ để gồng xích tất cả lại.

Tô Dịch thâm trầm lên tiếng, anh nén mấy tiếng thở dài vào trong lòng, mắt nhìn Tạ Đình không chớp.

- Đó là nơi nguy hiểm. Tôi đây là đang muốn tốt cho cô, cũng như là muốn tốt cho tất cả mọi người ở đây.

“ Tôi cần lý do”. Tạ Đình tất nhiên không vì một lời nói mà bị thuyết phục buông bỏ, cô đến đây chỉ với một mục đích là tìm chứng cứ, sao có thể vì một chút nguy hiểm mà bỏ được. Đó không phải là phong cách làm việc của cô.

- Cổ thôn đó đã tồn tại từ thời nhà Minh, bọn họ khác chúng ta, rất ghét ai đó xâm phạm vào lãnh địa của mình. Người nào cố tìm hiểu, cố đi sâu vào, chỉ có nước đâm đầu vào chỗ chết.

Tô Dịch kiên nhẫn giải thích cho Tạ Đình, cô nghe xong cũng không có phản ứng gì gay gắt, hỏi tiếp.

- Vậy thì liên quan gì đến sự an toàn của người dân ở đây. Cái tôi cần biết là câu trả lời cho câu hỏi đó, chứ không phải là sự nguy hiểm cá nhân.

Tạ Đình hừ lạnh, vốn dĩ cô sẽ tức giận, nhưng trực giác lúc này mách bảo cô rằng, người đàn ông này thật sự không hề đơn giản chỉ là một người sống an nhàn trên núi. Anh ta có lẽ biết gì đó về cổ thôn Tây Nha kia, tuy không phải là rõ trăm phần trăm nhưng cái gì quan trọng ắt phải đều biết rất rõ, đặc biệt là việc vì sao những người thám hiểm một đi không trở về.

- Sao? Thấy khó nói vậy à? Anh đang bịa chuyện?

Thấy Tô Dịch cứ duy trì thái độ im lặng, Tạ Đình dần trở nên mất kiên nhẫn, giọng cô lớn hơn, bắt đầu không nhịn được mà còn mang theo phần gắt gỏng. Cái người đàn ông này, có phải là thấy cô nhịn xuống liền tưởng cô là kẻ dễ ăn hiếp, dụ cô bằng mấy lời thần thần bí bí rồi quăng một cục bơ to đùng, tưởng cô không dám làm gì chắc.

Càng nghĩ, trong lòng Tạ Đình không kiềm chế được cơn tức giận, cô dơ chân cho Tô Dịch một cái để xả giận, thế nhưng rất nhanh liền bị anh thuận lợi ghìm chặt lại, khóa toàn thân nhỏ nhắn vào trong lồng ngực của mình. Anh cúi đầu quan sát cô, ít nhiều cũng đoán được nghề nghiệp của cô đang làm, thế nhưng vẫn không dám chắc lên phải hỏi.

- Cô tới đây với mục đích gì. Khảo cổ hay điều tra.

Tạ Đình nhíu mày, cô nhận ra được sự nghiêm túc từ trong lời nói lẫn hơi thở của anh, nhàn nhạt nói.

- Tôi là nhà báo. Cũng là một nhiếp ảnh gia. Đến đây với mục đích điều tra chứng cứ lẫn tìm kiếm ảnh đẹp, bấy nhiêu đã đủ cho sự hiếu kì của anh chưa.

Tô Dịch như đặt nhẹ được tảng đá nặng nề trong lòng của mình xuống, anh trầm ngâm một lúc như đang suy nghĩ điều gì ấy, rất lâu sau mới lên tiếng.

- Đám cảnh sát kia kéo một đám người đến, không tìm được gì lại về sai một người đàn bà yếu ớt như cô đi, cơ hội tìm được chứng cứ là bao nhiêu.

Tạ Đình nhận ra được giọng điệu khinh thường trong từng lời nói của Tô Dịch, cô hời hợt đáp, chẳng để tâm điều đó quá nhiều.

- Cơ hội là do mình bắt lấy. Trước đến nay đối với tôi cái gì càng nguy hiểm càng kích thích.

Tô Dịch không nói quá nhiều, anh quyết định rời khỏi căn phòng của Tạ Đình, trước khi đi không quên để lại cho cô một câu nói.

- Sáng mai tám giờ, tôi chờ cô ở dưới nhà ăn của nhà nghỉ. Nếu chậm trễ, tôi nhất định sẽ đổi ý.

“ Đi đâu”. Tạ Đình xoay người hỏi với theo.

Tô Dịch xoay nắm đấm cửa, anh đáp:” Đi gặp bà Chu, nghe bà ấy kể chuyện về cổ thôn Tây Nha”

Dứt lời xong Tô Dịch cũng quyết định đóng cửa lại, căn phòng vốn dĩ ồn ào lúc này liền trở nên yên ắng như cũ. Tạ Đình lười nhác ngả người xuống giường, mũi hít hà hương hoắc hương thoang thoảng còn lưu lại tỏa ra từ người của anh, đôi mắt khẽ nhắm hờ, nghĩ ngợi lung tung, bản thân rất nhanh liền chìm vào trong giấc ngủ.

Đêm nay, vẫn là một đêm dài cô ngủ rất ngon

Chương 7

Sáng ngày hôm sau, đúng như lời đã hẹn, Tạ Đình xuống nhà ăn vào lúc tám giờ. Từ xa cô đã nhìn thấy Tô Dịch ngồi ăn một mình ở một góc, trên bàn ít nhiều có ba món canh và mặn, có lẽ là do cô gái chủ nhà nghỉ làm cho. Vẻ mặt của anh vẫn bình tĩnh thâm trầm như mọi ngày, điệu bộ ăn vô cùng chăm chú, tỏ rõ không quan tâm tới bất cứ điều gì xung quanh, tính cách có đôi phần giống như cô vậy.

Ở phía này đám người của nhóm Trần Tuân cũng đã có mặt đầy đủ, họ có lẽ cũng vừa mới xuống cho nên đồ ăn chưa có bưng lên, một cô gái nhìn thấy cô thì vội reo lên sung sướng, gọi lớn.

- Chị gái xinh đẹp, ăn cùng với tụi em luôn nhé.

Tiếng gọi khá lớn cho nên tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Tạ Đình, ngay cả Tô Dịch đang ngồi chăm chú ăn cũng hơi nhếch mắt lên nhìn cô một chút, sau đó lại tiếp tục cúi đầu, coi như sự hiện diện của cô đối với mình không hề có một chút quan trọng nào hết.

Tạ Đình từ trước tới giờ là người vô tình kĩ tính, rất ít người lạ có thể mời cô ăn được cho nên trước sự nhiệt tình của nhóm người Trần Tuân, cô hiển nhiên là lạnh nhạt lắc đầu từ chối, nói.

- Cảm ơn. Tôi quen ăn một mình.

Vừa nói Tạ Đình vừa bước chân về phía chỗ ngồi của Tô Dịch, đôi giày cao gót của cô gõ lên sàn nhà gỗ không khỏi khiến chúng phát ra những tiếng cộc cộc. Cô đứng trước mặt anh, không chào không hỏi tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống, cũng chẳng gọi món mà chỉ im lặng chờ đợi. Tối qua anh nói là sẽ đưa cô đi gặp bà Chu để nghe chuyện về thôn Tây Nha, cô biết đó không phải là một lời nói xạo, vì vậy lúc này bản thân vô cũng kiên nhẫn trước cái động thái chậm chạp coi mình như không khí này của anh.

- Không gọi đồ ăn à.

Rất lâu sau đó, Tô Dịch cũng lên tiếng, anh ngước mắt nhìn Tạ Đình ngồi canh chừng mình, đường ấn giữa vô thức nhíu lại không hài lòng. Anh xoay đầu về phía Tiểu Vân đang lụi hụi dọn bàn, nói lớn.

- Cho anh một xuất mì xào, một chút măng ngọt muối chua. Khẩu phần vừa đủ thôi, đừng nhiều quá.

Tiểu Vân bên này nghe Tô Dịch gọi món cho Tạ Đình thì có chút giật mình, trên khuôn mặt xinh đẹp màu rám nắng thoáng một tầng buồn bã, tuy có chút không vui nhưng vẫn nghe lời đi vào trong bếp xào mì. Một lúc sau mang ra cho hai người, cô ấy muốn quan sát nét mặt của cô nhưng rồi phải thất bại khi mà từ lúc bát mì được đặt xuống, ánh mắt cô vẫn chỉ chăm chăm vào tin tức ở trên chiếc điện thoại của mình.

Mộc Tử là núi sâu ở vùng phía Nam Trung Quốc, tuy nghèo nhưng cũng còn khá là may khi mà nơi này còn được cấp điện vào sóng điện thoại, vì thế Tạ Đình cũng không phải là quá nhàm chán mỗi khi không biết làm gì. Đọc một vài tin tức mà tuần san Thượng Hải viết về giới minh tinh, rồi chuyển sang những bài nịnh hót cho những quan chức chính phủ, những tin vô bổ nhưng vào thời điểm này không phải là vô dụng nữa.

Tô Dịch mắt thấy Tạ Đình vẫn dán vào điện thoại thì lại lạnh lùng lên tiếng tiếp, anh cúi đầu ăn tiếp suất ăn của mình, lúc này đã sắp cạn đáy.

- Ăn đi. Tôi không có thói quen chờ người khác.

Tạ Đình ngay lập tức buông điện thoại xuống mặt bàn, cô ngước nhìn về đĩa mì cay mà Tiểu Vân vừa mang ra, màu sắc đỏ thắm của ớt và cà chua nhìn vô cùng đẹp mắt. Măng muối cả củ, là loại măng mà hôm qua anh với cô ấy ngồi bóc vỏ, chưa được ăn bao giờ, có lẽ là món đặc sản của người dân sống ở miền núi.

Bản thân cô vốn nay không ăn được mì, nhưng mà nhập gia tùy tục, sống ở hoàn cảnh nào phải theo hoàn cảnh đó nên Tạ Đình không có bài xích mà giở trò kén ăn. Cô ăn một gắp mì, rồi lại ăn một miếng măng muối, nhận ra nó khá là ngon nên ăn rất ngon lành, chẳng mấy đã đồ ăn liền cạn kiệt hết cả. Đây có lẽ là lần phá lệ đầu tiên cô ăn nhiều đến như thế trong mấy năm đổ lại đây.

- Bây giờ đi theo tôi.

Tô Dịch đẩy ghế đứng dậy, Tạ Đình cũng biết điều đi theo phía sau anh. Lúc đi qua Trần Tuân, ánh mắt cô chạm phải cái nhìn sâu thăm thẳm của hắn thì cười cười, nháy mắt trêu trọc. Tên nhóc này vẫn hậm hực chuyện tối hôm qua bắt hụt cô, hắn cứ nghĩ hắn là người cầm chuôi nên không nhận ra được một điều rằng, trước nay cô chưa bao giờ chịu mình làm lưỡi.

- Vẫn còn lưu luyến?

Đi ra khỏi cổng nhà nghỉ, Tô Dịch hỏi cô một câu không đầu không cuối. Tất nhiên Tạ Đình không có ngu mà không biết anh đang ám chỉ mình cái gì, cô nhún vai, đáp thật lòng.

- Có chứ. Tối qua tôi không ngủ được, vì trong phòng đều là mùi của anh.

Bước chân Tô Dịch đột ngột dừng lại, anh xoay người, ánh mắt u tối từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt vô lại của Tạ Đình, nghiến răng nghiến lợi hận không thể một tay nghiền nát vắt cô thành nước. Anh nói.

- Cô có biết viết hai từ liêm sỉ như nào không?

Tạ Đình nhướn mi, cô cười vô lại:” Chết thật, tôi đúng là không biết viết”.

Tô Dịch không quá ngạc nhiên khi nghe được câu trả lời này từ miệng của Tạ Đình, anh mím môi, một tay vươn ra nắm lấy chiếc cằm nhỏ ép cô ngẩng lên đối diện với mình, từ từ phun ra rét lạnh.

- Bớt dùng cái thái độ đó chòng ghẹo tôi. Tôi không phải là người dễ nhân nhượng người khác, kể cả là phụ nữ.

Tạ Đình là lần đầu tiên gặp phải người có tính cách giống mình đến nhiều như thế, cho nên bản thân tất nhiên không thể kìm xuống được sự hứng thú trong người đang ngày một dâng lên cao hơn. Cô không để tâm đến lời cảnh cáo của Tô Dịch, mà ngược lại còn trực tiếp khiêu khích anh bằng hành động vô sỉ. Cô đưa tay miết nhẹ từng ngón lên đường gân bắp tay của anh, cào nhẹ, không hề làm anh đau mà còn khiến cho anh ngứa ngáy.

- Tôi chờ ngày anh hứng thú với tôi. Tôi chấm anh rồi.

Tô Dịch hừ lạnh:” Bớt càm nhàm đi, cô thấy vui chứ tôi thấy phiền”

Tạ Đình nụ cười trên môi càng nồng đậm hơn, cô không trêu Tô Dịch mà nghiêng người ý bảo anh đi tiếp, bản thân thì vẫn chậm rãi từng bước đi bên cạnh anh một chút cũng không rời, điểm đến lúc này chính là căn nhà nhỏ của bà Chu cách nhà nghỉ vài trăm mét.Núi Mộc Tử hôm nay đón ánh nắng sớm hơn mọi khi, sương sớm đều đã tan hết nên mọi thứ đều trở nên rất rõ ràng. Phía xa xa là những rừng trúc xanh rì rào đung đưa mình trong gió, rồi cả những cây cổ thụ rừng ríu rít những tiếng chim đậu hót, bên trên là đám mây lượn lờ trôi tỏa từng cái bóng sặc sỡ, mênh mông bát ngát, phải nói là vô cùng đẹp.

Tạ Đình chăm chú nhìn quanh, khung cảnh nên thơ hữu tình như vậy, nếu không phải vì quá nhiều lời đồn không hay, tương lai ắt sẽ trở thành điểm du lịch kiếm ăn trọng điểm.

Im lặng được một vài phút, Tạ Đình không chịu được cái bầu không khí im lặn đành đưa tay khều khều Tô Dịch bên cạnh, cô gọi nhỏ.

- Này anh...

Tô Dịch quay đầu sang nhìn, anh không lên tiếng nhưng hành dộng đã nói rõ lên được là chính mình đang lắng nghe câu hỏi tiếp theo của cô. Có điều, anh không hề biết rằng, lúc này cả người anh đều được nắng vàng phủ lấy, làn da màu đồng óng lên như mỡ, cuốn hút tâm trí cô rồi, nào còn nói chuyện được nữa cơ chứ.

- Có chuyện?

Tô Dịch một hồi sau liền hắng giọng, Tạ Đình lúc này cũng đã thoát khỏi được sự mê hoặc từ thân thể của anh, cô gật đầu, dùng giọng điệu bình thường nói.

- Muốn hỏi anh một chút, không biết giờ thấy anh còn phiền không?

Tô Dịch cười như không cười, anh nhìn Tạ Đình trước mặt, trong lòng chả hiểu rõ được tâm tư. Người phụ nữ này ngày từ lúc đầu đến đây, cái thái độ không để ai vào mắt đã khiến cho anh không nhịn được mà quan sát rồi. Tuy chỉ có hai ngày, nhưng phải nói như nào nhỉ, cô đúng là kiểu người không chọc tức được người khác thì ăn không ngon ngủ không yên mà. Là kiểu người khác hẳn với Tiểu Vân, không biết dịu dàng, không biết nói ngọt, lúc nào miệng cũng độc địa.

- Muốn hỏi gì?

Tạ Đình nghiêng đầu hỏi luôn:” Tên gì. Bao nhiêu tuổi. Sống ở đây lâu chưa”

Tô Dịch nhíu mày, anh không trả lời hai câu hỏi trước mà chỉ đáp lại vế sau:” Mười năm”

“ Ồ, cũng khá là lâu rồi đấy”. Tạ Đình gật gù, cô cũng không lặp lại câu hỏi riêng tư kia nữa, tiếp tục khai thác thêm:” Anh ở đây lâu vậy ắt hẳn cũng biết được những vụ mất tích của thôn Tây Nha”

Tô Dịch im lặng một hồi lâu không đáp, anh nhớ lại khoảng thời gian mình ở lại núi Mộc Tử, đôi lông mày nhíu lại thật chặt rồi lại giãn ra, hỏi ngược lại cô.

- Đến người ngoài như cô còn biết là có vụ mất tích, tôi sống ở đây chả nhẽ lại không biết.

Tạ Đình không cam tâm, cô biết là Tô Dịch đang vặn lại cười nhạo trả thù mình chuyện tối hôm qua. Có điều lúc này là thời điểm quan trọng, cô tự biết mình nên đùa vào lúc này, vì thế bản thân cố dồn nén cảm xúc xuống, cười cười.

- Anh biết thừa là tôi đang hỏi chuyện gì?Tô Dịch châm cho mình một điếu thuốc đưa lên miệng hút, anh không để tâm đến Tạ Đình đang đứng bên cạnh chờ đợi, cứ thế chậm rãi rít từng hơi. Thuốc của anh là loại thuốc rẻ tiền, lại còn rất nặng, mỗi lần hít vào cổ họng sẽ ngứa ngứa cay xè, nhưng khi thở ra lại vô cùng dễ chịu. Có điều mùi lại rất nồng, thậm chí người hút thuốc như cô ngửi thấy cũng phải bất giác nhăn mày lại. Một lúc sau anh mới lên tiếng nói.

- Tôi chỉ là một người bình thường, cô nghĩ tôi biết rõ sao?

Tạ Đình rơi vào trầm mặc, cô nhớ lại những lời Tổng Biên Tập nói với mình mấy ngày trước. Núi Mộc Tử là nơi cư dân thưa thớt, mọi người đều hiền lành chất phác nhưng người làng thôn Tây Nha thì lại không phải như thế. Họ sống tách biệt với tất cả, ngoại trừ cần thiết thì mới ra ngoài chứ không thì nhất quyết không qua. Đường đi vào đó hiểm trở vô cùng, đã xuất hiện khá nhiều vụ mất tích bí ẩn nhưng cảnh sát đều không tìm được chứng cứ, cho nên bên trên liền yêu cầu gác lại. Nhiệm vụ của cô là tìm được bằng chứng, nếu phá được vụ án, không những tên tuổi của cô vang xa, mà tòa soạn cũng được đẩy cao danh tiếng. Một công đôi việc, quá hợp lý.

Lúc ấy, Tạ Đình đang tìm kiếm nguồn kích thích cho bản thân nên không ngần ngại mà gật đầu. Thế nhưng từ khi đến đây, nghe được lời cảnh cáo của Tô Dịch, nhìn nét mặt sợ sệt của người dân ở đây khi nhắc về thôn Tây Nha, cô đã lờ mờ đoán ra được đây không hẳn là một chuyến đi công tác thuận lợi. Rốt cuộc những đám người đó lợi hợi như nào, mà một chút chứng cứ đội điều tra cũng không thể nào có được, cô càng phải biết được chúng giả thần giả quỷ ra sao.

Đi đến cổng gỗ nhà bà Chu, Tô Dịch lên tiếng gọi Tạ Đình khi thấy cô vẫn chìm trong suy nghĩ của chính mình, giọng có chút lớn.

- Vào đi, bà Chu đang đợi cô đấy.

Tạ Đình gật đầu, cô vội bước vào bên trong, ánh mắt quét quanh một lượt khu sân bê tông nhỏ trước mặt nơi có mấy con gà cục tác đang nhặt thóc, quang cảnh vô cùng yên tĩnh, êm đềm. Cô nhìn thấy Tô Dịch đi về phía chiếc chõng tre thì cũng nhanh chân đi lại, sau đó ngồi xuống chờ đợi.

Một lúc sau bà Chu cũng từ bên trong nhà đi ra, lúc này trên tay bà ấy còn bưng một mâm sữa bơ có lẽ vừa được đun sôi, hương thơm tỏa lên nghi ngút. Tạ Đình thấy Tô Dịch đưa tay nhận lấy, bà Chu cũng không từ chối mà đưa cho anh, sau đó quay sang nhìn cô nói.

- Tới lâu chưa?

Tạ Đình lắc đầu:” Cháu vừa tới”

Bà Chu gật đầu, cẩn thận ngồi xuống rót sữa bơ ra cốc rồi đẩy cho Tô Dịch và Tạ Đình mỗi người một chén, bản thân cũng cầm lấy một chén đưa lên miệng thưởng thức. Bà ấy năm nay cũng đã bước sang tuổi tám mươi, thân thể không còn được cho là khỏe mạnh, không hề có con cái, mấy năm đổ lại đây đều là người trong làng chăm sóc, không thì cũng chẳng còn sống được đến bây giờ.

- Cô Tạ không phải là người tới du lịch đúng không?

Uống gần hết cốc sữa bơ trên tay, bà Chu lúc này cũng quyết định lên tiếng hỏi Tạ Đình. Mặc dù hôm qua cũng đã nghe qua Tô Dịch nói rồi, nhưng tính bà trước nay đều cẩn thận, cho nên vẫn muốn tự chính tai mình nghe thấy thì mới có thể yên tâm.

- Cháu là nhà báo.

Tạ Đình cẩn thận đáp trả, cô quan sát bà Chu từng chút một, bên cạnh Tô Dịch vẫn giữ nguyên thái độ không muốn can thiệp vào chuyện riêng của hai người, trước sau đều nhàn nhã uống trà bơ.

- Cô muốn điều tra thôn Tây Nha sao?

Bà Chu lại tiếp tục hỏi, lúc này lời nói đã trở nên nặng nề, còn mang theo những tiếng thở dài thườn thượt bất lực thấy rõ:” Nơi đó thật sự là nơi không nên đến, cảnh sát cũng không phải là về đây chỉ có một hai lần, nhưng rồi có ai tìm được chứng cứ đâu cơ chứ”

Những điều này Tạ Đình tất nhiên trước khi đến đây đều đã nghe qua, thậm chí cô đã từng nghĩ rằng, vụ án ở đây chỉ là một hạt cát trong rất nhiều vụ án lớn khác xảy ra trên cả nước, cho nên cấp trên mới quyết định cho lệnh hoãn xuống. Chứ nếu điều động trực thăng, cho một mồi lửa xuống thì chẳng phải có là thần là quỷ đều sẽ chết hết hay sao.

- Chính vì không tìm được, cho nên mới phải cần đến những nhà báo nằm vùng như cháu.

Tạ Đình kiên nhẫn giải thích cho bà Chu hiểu, biểu cảm của cô vô cùng kiên nhẫn, thái độ khác hẳn khi đối với người khác. Bà Chu nghe xong thì chỉ còn cách gật đầu, sau đó rồi nói.

- Thật ra thôn Tây Nha là cổ thôn từ rất lâu đời rồi. Tôi cũng đã từng đến đó một lần khi còn là những cô cậu thanh niên mười sáu mười bảy, nó ở bên kia khu rừng. Bình thường cảnh sát đều đi đoạn đường trục chính đi vào, họ chỉ gặp có chục hộ dân sinh sống bên rìa thôi. Chứ nhà thôn trưởng còn phải sâu tít vào bên trong nữa, nơi đó mới gọi là nơi đáng sợ nhất.

Tạ Đình cùng Tô Dịch cùng nhau nhíu mày lại, cô hỏi bà Chu.

- Đáng sợ, là cái gì đáng sợ cơ. Bà có thể nói rõ ra không?

Bà Chu thở dài, tay cầm cốc sữa bơ run run:” Chỗ đất ở trong thôn là nơi cất giấu báu vật của triều đại nhà Minh, bọn họ lại theo nghề tà thuật nên thể điều khiển được lí trí của người khác, vì thế bất cứ ai biết đến nơi kia đều bị ông ta điều khiển tự mình thiêu chính bản thân mình. Ngày ấy tôi là đứa trẻ duy nhất trốn thoát được, không phải, là họ cố tình thả tôi đi. Lão ta còn cảnh cáo với tôi rằng, nếu để người ngoài biết được, nhất định những người còn lại sẽ không có kết cục tốt đẹp”

Tạ Đình càng nghe càng thấy mông lung, cái tự điều khiển não bộ kia y học gọi là thôi miên, cô biết rất rõ. Bà Chu là người sống ở trong núi nên gọi đó là tà đạo cũng không phải là sai, có điều cô thật không ngờ được rằng một cổ thôn biệt lập hoàn toàn với bên ngoài lại có thể biết được những thứ đáng sơ như vậy.

- Nhưng qua nhiều năm rồi, thôn trưởng đó cũng đã chết, thì sao bà vẫn còn sợ.

Bà Chu lắc đầu:” Con cháu của ông ta rất đông, dòng họ cũng bao phủ gần như cả làng, sức mạnh của họ bây giờ còn đáng sợ hơn trước rất nhiều. Bất cứ ai ngấp nghé kho báu của chúng, đều phải chết, chết không toàn thây”

Chương 8

Rời khỏi nhà bà Chu, Tạ Đình không có rẽ về hướng nhà nghỉ mà quay ngược về hướng con đường dẫn về thôn Tây Nha, bước chân có phần vội vã. Cô không để ý đến việc Tô Dịch vẫn đi theo sau mình, bởi vì đối với cô lúc này anh không hứng thú bằng những lời bà Chu kể.

Tạ Đình bước nhanh hơn trên con đường đá trơn nhẵn, không một lần quay đầu, đến chừng một tiếng sau cũng chạm ghé ngã rẽ tử thần mà Tô Dịch nhắc đến ngày hôm qua. Đó chỉ là những ngã rẽ bình thường, thế nhưng cây cối hai bên lại mọc lên um tùm, độ dài không biết là bao nhiêu nhưng nhìn sâu cảm giác âm u kì bí khiến cho nơi này trở nên rờn rợn, cứ như là lối đi vào địa ngục vậy.

Tạ Đình quan sát một lúc, sau đó lấy máy ảnh lên chụp từng tấm, chụp rất nhiều lần. Một lúc sau, cô vẫn trầm ngâm đứng quan sát xem nên đi lối nào cho an toàn thì bên cạnh liền vang lên giọng nói trầm thấp của Tô Dịch. Cô giật mình, lúc này mới nhận ra anh vẫn luôn phía sau cô không có rời đi.

- Cô định đi vào bên trong thôn?

Tạ Định bị kéo lại thì có chút có khịu, tuy nhiên cô không có giãy tay mình ra khỏi tay của Tô Dịch, chỉ hời hợt đáp lạnh nhạt.

- Anh không nghe lời bà Chu kể sao. Tà đạo cái gì, đám người đó dám dùng thuật thôi miên để điều khiển người khác, nếu không quét sạch chúng tận gốc thì chúng còn lộng hành. Tôi là một nhà báo, lương tâm tôi không cho phép tôi đứng yên không làm gì.

Tô Dịch nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tạ Đình trước mặt, đôi đồng tử có thoáng qua vài tia giật mình. Lúc này trông cô cực kì nghiêm túc, trưởng thành chứ không phải là cợt nhả ngả ngớn như lúc hồi sáng, càng nhìn sâu vào đôi mắt càng nhận ra được sự quyết tâm cứng rắn của cô nhiều như nào. Nếu không phải chính mình nhìn thấy, anh sẽ không nghĩ tới rằng một người bất cần như cô lại có thể là một nhà báo nhiều nhiệt huyết như thế, bất chấp mọi nguy hiểm để làm được thứ mình muốn.

- Buông tôi ra.

Giọng nói cứng rắn cương quyết của Tạ Đình lại vang lên đầy cảnh cáo, cô lạnh lùng nhìn Tô Dịch vẫn đang kiềm chặt lấy tay của mình, lửa giận phừng phừng nơi đáy mắt. Cái người đàn ông này, con mẹ nó dám phá hỏng chuyện của cô, cô không tức giận thì cô đúng là con lợn.

“ Không được, nơi đó rất nguy hiểm”. Tô Dịch vẫn nhất quyết không buông tay Tạ Đình ra khỏi, anh trực tiếp phớt lờ lời cảnh cáo của cô, hơi dùng sức kéo cô đi về hướng ngược lại trở về nhà nghỉ.

“ Đừng có ngăn cản tôi”. Tạ Đình nghiến răng nghiến lợi, cô dùng hết sức rụt tay trở về, thế nhưng trước sức mạnh to lớn của Tô Dịch nó chẳng hề hấn được bao nhiêu, thậm chí anh ta chỉ cần hơi bóp nhẹ một cái, cô có thể cảm tưởng được cổ tay của mình gần như muốn vỡ vụn thành nhiều mảnh. Cô càng bực hơn “ Mẹ kiếp, tên Mười khốn nạn này, anh điếc hả”

Bị Tạ Đình chửi, Tô Dịch ánh mắt trở nên tối sầm, anh dùng sức siết tay Tạ Đình hơn, mặc kệ cô cào cấu mình như thế nào vẫn bước tiếp không dừng lại.

Suốt cả quãng đường trở về nhà nghỉ, vật lộn với Tạ Đình khá nhiều nên mồ hôi trên trán Tô Dịch ướt đẫm, thế nhưng tất cả những điều ấy đều không bằng vết thương trên tay của anh lúc này. Có vết cào, vết cắn, máu rớm rớm ra từng mảng nhìn rất dọa người, chỉ nhìn qua thôi cũng sẽ biết là rất đau.

Mọi người có mặt ở trong nhà nghỉ lúc này đều nhìn thấy một màn gây lộn giữa hai người, ai cũng đưa đôi mắt đầy khó hiểu quan sát, trong đó có cả cô chủ nhà nghỉ tên Tiểu Vân. Tạ Đình chạm phải ánh mắt rơm rớm đỏ của cô ấy liền nhíu mày, sau đó không nói với ai một câu gì liền trở về phòng của mình, vẻ mặt chẳng khác gì muốn giết người đến nơi.

Tạ Đình đi rồi, đám người Trần Tuân lại tiếp tục ngồi cùng nhau nghiên cứu về núi Mộc Tử, chỉ còn lại Tiểu Vân là vẫn chăm chú nhìn cánh tay xước xát của Tô Dịch, giọng cất lên nghèn nghẹn nhìn anh đầy đau lòng.

- Anh Mười, tay anh bị thương rồi, để em giúp anh băng lại.

Tiểu Vân nói xong liền chạy về phía quầy tiếp tân, Tô Dịch chưa kịp từ chối thì bóng dáng cô ấy đã đi vào đến bên trong rồi, vì thế anh cũng không có xoay người rời khỏi khoảng sân nhà nghỉ nữa.

Anh kéo cho mình một chiếc ghế ngồi xuống, mồ hôi trên trán lúc này cũng đã tan bớt đi phần nào, có giọt chảy từ bắp tay đổ xuống rơi vào vết thương làm cho chúng nhói lên từng trận đau xót. Thế nhưng Tô Dịch chẳng hề nghĩ đến điều ấy, bởi vì lúc này, đầu óc anh chỉ quan quẩn duy nhất một câu hỏi. Đó là:” Tại sao anh lại phải kiên quyết kéo Tạ Đình về, tại sao anh lại ngăn cản cô khi giữa chính bọn họ không hề có một chút gì gọi là quen biết”

Mười năm trước, anh phạm phải sai lầm phải về đây sống ẩn dật, làm một người bình thường không lo chuyện đời, ngoài Tiểu Vân và bà Chu ra thì không có quen thân với một ai khác nữa. Cũng chính thời gian ấy, núi Mộc Tử bắt đầu xuất hiện những cuộc mất tích, càng lúc càng trở nên nhiều. Cảnh sát cũng nhiều lần hỏi anh chuyện, anh cũng hợp tác nói thật mình không hề biết gì về cổ thôn đó, cùng với lời dặn của bà Chu, suốt mười năm anh đều không có đi sâu về phía cổ thôn Tây Nha. Vì thế đến giờ, cổ thôn đó đường đi vào như nào bản thân anh cũng không hề biết được.

Vốn dĩ mọi thứ cứ như vậy yên ổn trôi đi, nhưng ngay thời điểm này, khi mà Tạ Đình biết được một vài chuyện từ chỗ bà cụ, Tô Dịch đoán chắc rằng cô sẽ không chịu khuất phục mà ngồi yên một chỗ nữa rồi. Anh cũng chẳng thể ngăn cản được sự kích thích mạnh mẽ ấy trên người cô, vì thế chỉ có thể để mọi thứ tự nhiên diễn ra vậy, nguy hiểm đến đâu sẽ cùng nhau chống lại đến đó.

- Anh Mười, anh làm gì mà chị Tạ Đình tức giận đánh anh thế.
Tiểu Vân cẩn thận dùng cồn rửa vết thương cho Tô Dịch, đôi mắt rũ xuống đầy đau lòng, vành mi ươn ướt. Cô ấy yêu thầm anh lâu như vậy, nhưng mà chưa bao giờ cô ấy thấy anh như lúc này, ánh mắt không rõ cảm xúc mỗi khi nhìn chị Tạ Đình chẳng khác gì lưỡi dao sắc nhọn khoét trái tim trong lồng ngực ra vậy, rất đau.

Tô Dịch lắc đầu thật nhẹ, anh vươn tay xoa đầu của Tiểu Vân, nhìn cô dịu dàng cười nói, giọng nhẹ bẫng.

- Cô ta cứ nhất quyết muốn vào cổ thôn Tây Nha, anh không cho cô ta đi nên cô ta giận chó đánh mèo cào cấu anh thôi, không có chuyện gì hết.

Tiểu Vân ngước mắt lên nhìn, cô mím môi:” Thật sự là như thế sao. Chị ấy sao lại có thể không biết điều như thế, chúng ta chỉ là muốn tốt cho tất cả thôi mà”

Tô Dịch không đáp lời nữa, anh ừm một tiếng rồi ngồi yên để cho Tiểu Vân giúp mình, đôi mắt hổ phách thâm trầm đôi lúc không nhịn được lại nhìn về phía cầu thang đi lên. Vừa nãy Tạ Đình giận dữ như vậy, anh biết từ giờ anh trong mắt cô càng thù càng trở thêm thù rồi, có nói gì cũng sẽ khiến cô ngứa mắt nổi điên lên mà xem.

Thở dài một hơi, Tô Dịch ngồi nhìn Tiểu Vân đang dọn dẹp đồ y tế cất đi, anh không có nán lại lâu hơn nữa mà trở về nhà của mình ở phía bên cạnh. Chỉ là một quán tạp hóa nhỏ cùng với kiêm sửa chữa xe, tiền lời chẳng có nhiều vì không bán được, thế nhưng anh vẫn mặc kệ chẳng mấy quan tâm. Đối với anh, cuộc sống này giàu nghèo lúc này đều không còn ý nghĩa gì nữa, chỉ cần không chết đói là được rồi.

Bước vào bên trong phòng ngủ của mình, Tô Dịch mệt mỏi ngả người xuống tấm phản, đôi mắt màu hổ phách nhanh chóng nhắm lại. Bây giờ anh cần cân bằng lại suy nghĩ cũng như quyết định của mình, bởi vì mọi chuyện bây giờ không chỉ dừng lại ở mức độ làm như không biết nữa. Anh vốn dĩ không muốn liên quan cũng như quan tâm đên cổ thôn kia, nhưng từ lúc quyết định dẫn Tạ Đình đi gặp bà Chu, anh đã biết mình với cô mơ hồ đã bị buộc lại với sau bởi một sợi dây vô hình rồi.

Kho báu, ổ buôn người lừa gạt trá hình, nơi tiêu thụ các di vật cổ xưa phạm pháp, tất cả đều là nguy hiểm đang chờ đợi Tạ Đình nhảy vào. Mà anh, thật sự chẳng hiểu sao lại không muốn để cô một mình làm điều ấy, là bị cô mê hoặc rồi, hay là vì thâm tâm anh lo lắng, đến chính anh cũng không thể giải thích rõ được nữa.

Khẽ thở hắt ra một hơi thật dài, Tô Dịch quyết định nhắm mắt nằm ngủ. Thế nhưng lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng gõ của cộc cộc, sau đó là giọng nói của Tạ Đình vang lên.

- Tôi muốn nói chuyện.

Tô Dịch bật người ngồi dậy, anh tiến về phía cửa vặn chốt, còn chưa kịp bước ra Tạ Đình đã nhanh chân hơn bước vào bên trong. Cô lặng lẽ quét ánh mắt quan sát phòng anh một lượt, đơn giản chẳng có gì, rất tự nhiên kéo cho mình chiếc ghế ngồi xuống, vắt chéo hai chân.

- Chuyện về cổ thôn Tây Nha.

Tô Dịch ngước lên, anh không nói mà vặn chai nước khoáng trên tay, sau đó ngửa cổ tu một hơi dài. Tạ Đình tất nhiên không hề bỏ qua chi tiết nhỏ nhặt ấy, cô nhìn yết hầu anh trượt lên xuống, giữa cổ nổi lên một cục đầy mê người, các đường tĩnh mạch xanh nhạt như mời gọi, khóe miệng không nhịn được mà cười một tiếng. Người đàn ông này, nói thế nào bây giờ nhỉ, anh ta đúng thật là một cực phẩm mà tạo hóa đánh rơi ở đây. Vừa đẹp vừa hoang dã.- Nói đi, muốn thương lượng.

Tô Dịch uống hết nửa chai nước khoáng cuối cùng cũng lên tiếng phá tan đi bầu không khí ám muội giữa mình và Tạ Đình, đôi mắt hơi tối lại. Anh không tránh cái nhìn đầy lẳng lơ của cô mà trực tiếp đối diện nó, dùng chính sự kiên nhẫn của mình để chờ đợi cô bị dọa sợ. Thế nhưng đến cuối cùng, người rời đi lại chính là anh.

- Tôi không có nhiều thời gian.

Tô Dịch lại nói tiếp, lúc này Tạ Đình cũng thôi cái trò trêu ghẹo của mình lại, cô nghiêng đầu nhìn anh, đưa ra lời đề nghị.

- Tôi muốn anh giúp tôi. Ở đây tôi chỉ có thể tin tưởng được anh.

Hành động châm thuốc của Tô Dịch có chút khựng lại, anh không châm lửa nữa mà nhìn Tạ Đình với ánh mắt đầy khó hiểu, hỏi lại.

- Giúp cô, giúp cái gì. Cô thấy tôi rảnh vậy à.

Tạ Đình không tức giận, cô đứng dậy về phía Tô Dịch, đưa tay ra cầm lấy chiếc bật lửa cẩn thận châm thuốc trên miệng cho anh, đợi đến khi đầu lọc thuốc lá trở nên đỏ rực rồi mới nói.

- Tìm hiểu hết về những điều kì bí ở thôn Tây Nha. Anh cũng đã nghe lời bà Chu nói rồi đấy, nơi đó chẳng phải có ma quỷ gì hết, mà đều là do con người làm lên. Chúng đánh lừa những người dân trí thấp, lợi dụng họ để lời đồn càng thêm quỷ dị, tôi không thể trơ mắt đứng nhìn.

“ Vậy sao”. Tô Dịch cười khẩy, anh gẩy tay cho tàn thuốc rơi xuống sàn nhà, ánh mắt hổ phách rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của Tạ Đình trước mặt, lạnh nhạt:” Nhưng những chuyện đấy có liên quan tới tôi à”

“ Không liên quan”.. Tạ Đình không phải là người không biết, cô nhẫn lại:” Nhưng anh là một người công dân, tôi đây là đề nghị thỏa thuận anh hợp tác với mình. Sau này thành công, nhất định sẽ chia công anh một nửa”

“ Thấy tôi thèm tiền vậy à”. Tô Dịch trầm mặc:” Trước nay tôi đối với tất cả đều vô tâm như thế, không có lấy một chút gì gọi là phải để tâm đến chuyện người khác. Lời đề nghị của cô tôi có quyền từ chối”

Tô Dịch dứt khoát từ chối lời nói của Tạ Đình, anh xoay người định rời khỏi phòng, thế nhưng lúc này cô lại lấy chính bản thân của mình ra chắn cửa lần nữa. Cô đưa mắt nhìn anh đây khiêu khích, sau đấy một tay đưa lên cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh, thăm dò vào bên trong da thịt của anh, mím môi.

- Nếu anh không muốn tôi la lên anh cưỡng bức tôi, thì anh cứ thử từ chối lần nữa coi.

Tạ Đình cười lạnh, cô vẫn tiếp tục sờ loạn xạ lên da thịt vùng bụng của Tô Dịch, cảm nhận được cơ bụng của anh căng cứng lên thì nhướn mày đầy thách thức. Cô rời tay khỏi người anh, sau đó lại tự động cởi hai hàng cúc áo sơ mi của mình, lúc này bộ ngực to lớn đã thoắt ẩn thoắt hiện.

Ánh mắt ngay lập tức trở nên tối sầm lại, Tô Dịch lướt một đường lạnh lẽo nhìn Tạ Đình, bắt lấy cái tay đang có ý định cởi tiếp của cô, nghiến răng nghiến răng đầy tức giận. Người phụ nữ này, dám dùng cái hành động vô sỉ này để ra điều kiện với anh, đúng là lá gan không phải là nhỏ. Anh không phải là người dễ bị người khác uy hiếp, anh cũng không sợ cô la lên, anh im lặng ngầm đồng ý nhưng vẫn không quên độc miệng.

- Mẹ nó, cô có thôi đi không hả.

Tạ Đình cười cười, cô biết lời mời của mình đã thành công rồi, người đàn ông này cũng đã chấp nhận cùng cô tìm hiểu về thôn Tây Nha rồi. Vốn dĩ cô sẽ dừng lại cái trò đùa dai này của mình lại, nhưng khi nghe lời anh mắng mình thì lại hưng phấn muốn trêu trọc hơn, mấp máy môi.

- Thật sự không thể dừng lại được nữa?

Chương 9

Cảnh báo: Những địa danh đều là do tác giả tự bịa ra nhưng mà tên các Triều đại Trung Quốc thì là đúng, sự thật thì địa danh và lịch sử đều không có mối liên hệ nào hết, là tác giả lợi dụng để viết lên thôi. Cho nên sau này mọi người có thấy vô lí cũng đừng nặng lời với tác giả nhé... huhuhuhuhu.

CHƯƠNG 9

Tô Dịch hừ lạnh đẩy Tạ Đình sang một bên sau đó bước ra ngoài, vẻ mặt lúc quay đi đã trở nên bớt dọa người như vừa nãy, thậm chí anh còn cố tình đi chậm lại để đợi cô ở phía sau đuổi theo kịp. Bây giờ anh đã nhận lời với cô sẽ cùng tìm hiểu về thôn Tây Nha kia, thì tất nhiên họ phải ở cạnh nhau gần như liên tục để tìm hiểu tài liệu và đưa ra phương án tốt nhất trước khi quyết định lao mình đi vào cánh cửa địa ngục không lối thoát đó, cứ ôm tức giận với người như cô thì có mà túi thần kì cũng không thể chứa hết được.

Mắt thấy Tạ Đình đã đứng ở bên cạnh mình, Tô Dịch quay sang nhìn cô bên cạnh vẫn đang cười cợt nhả, biểu cảm viết rõ hai chữ không vui to đùng:” Đi ăn cơm đã, sau đó cùng nhau xuống núi một chuyến”

Tạ Đình hỏi:” Xuống núi làm gì, cả tôi với anh đi với nhau à”

Giọng nói của cô cất lên đầy ngờ vực, mang theo cả một chút khó hiểu, ánh mắt thì không rời Tô Dịch lấy nửa giây. Mối quan hệ của bọn họ bây giờ là hợp tác thật, thế nhưng cô vẫn không hẳn trao cho anh cái quyền tự chủ mọi thứ còn bản thân mình là người bị động. Dù gì thì gì cả hai đều phải qua bàn bạc, sau đấy mới có thể thuận hòa tình bước tiếp theo, như thế quá trình mới không xảy ra xích mích.

“ Đi thư viện huyện. Chẳng phải cô muốn vào trong thôn hay sao, chúng ta phải tìm hiểu về nó thật kĩ đã”

Tạ Đình hiểu ý của Tô Dịch, có điều cô vẫn không nhịn được mà hỏi anh:” Tôi chỉ cần chứng cứ phạm pháp của chúng”

Tô Dịch xoay ngoắt người lại, cả thân hình to lớn của anh được ánh trăng phủ lên, mái tóc đen nhánh khẽ lay động trong gió. Anh cúi đầu nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, môi mỏng mím lại, suy nghĩ một lúc rồi mới nói tiếp.

- Tạ Đình, thôn Tây Nha không chỉ là nơi tội phạm trá hình mà còn là huyệt mộ của vương triều cổ đại. Cô bắt được chúng thì sao, liệu chúng sẽ khai ra huyệt mộ đó cho cô ở đâu sao. Rồi khó báu vẫn còn ở đấy, núi Mộc Tử vẫn sẽ không một ngày nào được bình yên.

Tạ Đình nhíu mày, trong đầu có chút mơ hồ về những điều mà Tô Dịch vừa nói. Ban đầu cô đến đây với mục đích chỉ là muốn tìm chứng cứ phạm tội của thôn đó, nhưng bây giờ màn bí mật đang ngày được định ra rõ hơn, lại theo lời bà Chu nói thì nơi đó đúng thật là có báu vật. Đám người Trần Tuân kia đến đây vì kho báu, những đội trước đó cũng vì kho báu mà phải bỏ mạng, nếu không triệt để thì sẽ có rất nhiều người khác nữa tìm đến. Thêm nữa cổ vật là phải đưa vào viện bảo tàng, còn những người tìm đến đây đều là những người tùy hứng với lòng tham không đáy, họ lấy được là sẽ bán kiếm tiền chứ làm gì có chuyện trao lại, tự dưng nghe xong cô lại cảm thấy trách nhiệm của mình nặng nề hơn rất nhiều.

- Tự dưng tôi thấy anh nhiệt tình ghê gớm. Là bị kho báu cuốn hút rồi à.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng khi nói chuyện với Tô Dịch, thái độ của Tạ Đình không được cho là mềm mỏng, ngược lại còn mang theo giọng điệu giễu cợt. Tất nhiên là anh không phải là không nhận ra điều ấy, chỉ là bản thân không muốn tranh cãi với cô nên sau đó quyết định im lặng không nói gì, từng bước chân sải dài trở về nhà nghỉ.

Lúc này thời gian đã chỉ mười một rưỡi trưa, Tô Dịch gọi Tiểu Vân làm mấy món ăn đơn giản, sau đó là yên lặng ngồi chờ đợi, cả hai không có nói chuyện gì nhiều.

Đám người Trần Tuân ngồi cách họ một bàn, họ vẫn sôi nổi như cũ, trên bàn là giấy ghi chép cùng với cả những tài liệu liên quan, có cả máy tính, lộn xộn chiếm hết cả một mặt bàn. Họ nói chuyện rất lớn, vì thế cả Tạ Đình và Tô Dịch đều nghe được hết, lông mày của cả hai đều vô thức nhíu lại.

- Tiêu Linh, cậu là người học chuyên ngành lịch sử, thử nói coi liệu núi Mộc Tử có phải là nơi chôn dấu báu vật của các vị vua thời xưa không.

Một chàng trai trẻ lên tiếng hỏi lớn, Tạ Đình giương mắt nhìn theo liền nhận ra được cô gái Tiểu Linh chính là cái cô gái mồm mép nhanh nhảu nói chuyện với mình hồi sáng. Đó là một cô gái khá là đẹp, không bánh bèo, lúc nào cũng đeo kính, đúng chuẩn mọt sách. Sáu người cùng nhau, người học địa chất, người học lịch sử, mỗi người một chuyên ngành, lại vô cùng xuất sắc, tổ đội này dường như không được bình thường cho lắm, nói trắng ra là nó khoác lên mình tấm màn khá là bí ẩn.

Nghĩ đến điều ấy,Tạ Đình định lên tiếng hỏi Tô Dịch, có điều lại thấy anh lắc đầu dùng ánh mắt ám hiệu im lặng, bấy nhiêu lời muốn nói đều bị chặn hết nơi cổ họng. Cô thu lại vử mặt sốt ruột đầy thắc mắc của mình, lôi điện thoại ra nghịch, một chút nhìn về đám người kia cũng không hề có nữa, thế nhưng tai vẫn không ngừng vểnh lên nghe ngóng.

“ Mình cũng không dám chắc nữa”... Tiêu Linh lắc đầu, cô gái ấy im lặng một chút rồi lại nói:” Thế nhưng mình nhớ mình đã từng đọc qua ở một quyển sách có nói rằng, thời triều đại vua Chu Minh có rất nhiều báu vật, lúc nhà Vua mất hoàng thái hậu đã sai người chôn cất ông ta cùng những báu vật ở một ngọn núi cao nằm ở phía Nam, qua rất nhiều nghiên cứu thì rất có thể chính là ngọn núi Mộc Tử này. Có điều Mộc Tử lớn như vậy, huyệt mộ ở chỗ nào, thật sự chính mình cũng không thể nắm rõ, nhưng mà khả năng lớn nhất là nghiêng về cổ thôn Tây Nha.

Trần Tuân là người thâm trầm nhất trong nhóm, nãy giờ hắn ta ngồi nghe một từ cũng không bỏ xót, đợi Tiêu Linh ngắt lời rồi mời nói ra ý kiến của mình, sâu trong đáy mắt là một tia sáng lóe lên chẳng ai nhìn rõ.

- Cổ thôn đó vô cùng kì quái, họ không bao giờ thích người thế giới bên ngoài như chúng ta đi vào, ắt hẳn là phải có nguyên nhân. Mà nguyên nhân chính chúng ta đến đây là gì, thì của họ chính là ngược lại như thế.

Tiêu Linh gật gù, cô ấy đồng tình với giải thuyết có sức thuyết phục của Trần Tuân, nói thêm.

- Mình thấy đội trưởng nói rất là đúng, có lẽ cổ thôn đó đúng là nơi huyệt mộ mà vua Chu Minh yên nghỉ. Thế nhưng cổ thôn đó hình dạng ra sao chúng ta cũng còn không thể biết được, công cuộc tìm kiếm ắt sẽ là rất khó. Đến hôm nọ chúng ta mới chỉ đi được nửa đường đã bị mất dấu Lưu Mẫn.- Vậy bây giờ phải làm sao? Một người mất tích rồi, chúng ta bây giờ chỉ còn có sáu người, không thể để chuyện cũ xảy ra được nữa.

Đám người bắt đầu nhao nhao cùng nhau bàn bạc, Trần Tuân để mặc bọn họ đưa ra ý kiến cá nhân, đến khi không còn ai lên tiếng nữa mới nói như là ra lệnh.

- Tạm thời cùng nhau nghiên cứu thật kĩ đã, sau khi thống nhất được hết tất cả tôi sẽ ra chỉ thị. Bởi vì các bạn đã bầu tôi là đội trưởng, thì lời của đội trưởng đừng có ai gạt đi ngoài tai. Bây giờ cứ từ từ đã, một chút nữa chúng ta sẽ đi lại lượt nữa coi sao.

“ Không được”... Một chàng trai trẻ tiếp tục lên tiếng, cậu ta nheo mắt nhìn về phía ngọn núi xa xa, lắc đầu:” Trời sắp mưa rồi, đừng lên núi, quá nguy hiểm”

Tiêu Linh gật gù:” Mình quên mất là Thạc Thành là cựu sinh viên trường Đại học khí tượng Bắc Kinh. Cậu ấy chỉ cần nhìn mây cũng có thể đoán được thời tiết”

Đám người Trần Tuân sau một hồi bàn bạc thì quyết định gật đầu, sau đó bọn họ cũng nhau thu dọn đồ đạc mang lên phòng cất, trước khi đi còn gọi rất nhiều món từ chỗ Tiểu Vân.

Tạ Đình nhìn theo bóng lưng bọn họ đi khuất nơi cầu thang, lúc này mới nhíu mày quay sang nhìn Tô Dịch cũng trầm ngâm nghĩ ngợi như mình, nói lên suy nghĩ của bản thân.

- Một tổ đội sáu người, người học địa chất, người học lịch sử, người học khí tượng,... Mỗi người am hiểu một thứ, anh nghĩ đây là trùng hợp gặp nhau sao. Sao tôi cứ thấy có gì đó không ổn.

“ Đúng thật là không ổn”... Tô Dịch gắp một miếng măng ngọt muối đưa lên miệng cắn một miếng, anh nhai rồi nuối trôi, sau đó nói:” Họ nói với cô là gặp nhau ở đây, nhưng tôi lại nghĩ là họ đang diễn kịch. Đám người này không đơn giản là sinh viên vì tò mò mà đến”

Tạ Đình nheo mắt:” Ý của anh là có người thuê bọn họ làm việc. Phía sau đám người này có thế lực chống lưng, nhiệm vụ của họ là tìm được ra kho báu cho chúng. Và bọn họ cũng chẳng phải như những đội trước tin vào lời ma quỷ, tất cả những gì bây giờ đều chỉ là vỏ bọc đánh lừa người khác”

Tô Dịch yên lặng ngồi lắng nghe từng lời phân tích của Tạ Đình, anh không phản pháo lại cô mà còn gật đầu khẳng định.

- Chính là như thế, bọn họ đến đây trước cô vài ngày, lúc đi có bảy người nhưng đã bị mất tích một. Vì kho báu vẫn chỉ là lời đồn cho nên bọn họ phải tỏ ra mông lung như những người trước để đánh lừa tất cả, cũng hùa theo để đồn thổi cổ thôn có ma, như thế chẳng ai còn dám có gan đi nữa. Cuối cùng chỉ còn lại có chúng, một mình đơn phương độc mã, tìm được kho báu mà “ ông chủ” kia sẽ một tay tiêu thụ hết.

Càng nghe Tô Dịch phân tích, Tạ Đình càng cảm thấy mọi thứ dần trở nên vô cùng phức tạp, cô bất giác lắc đầu. Cô nhìn anh, đang định nói thêm nữa nhưng lúc này đám người Trần Tuân lại đi xuống cho nên mọi lời đều phải nuốt lại, chăm chú với bữa ăn của mình.
Ăn xong, Tạ Đình lên phòng lấy ví tiền cùng với sạc dự phòng mang theo, sau đó cùng với Tô Dịch đi xuống núi. Cũng may là đoạn đường ở đây không có quá hiểm trở cho nên chỉ chừng ba tiếng sau đó bọn họ cũng đã có mặt ở thị trấn huyện, và đỗ xe đứng trước một thư viện sách lớn nhất ở nơi này.

Tạ Đình gửi xe xong liền cùng với Tô Dịch đi vào bên trong, hai người chia nhau ra tìm những cuốn sách lịch sử về triều đại thời nhà Minh, lúc đi ra trên tay cả hai đã có một chồng lớn. Nhìn chúng, cô không khỏi vỗ trán, than nhẹ.

- Thật là... Anh nghĩ từng đống này có cho chúng ta manh mối không. Nếu không tìm được chẳng phải là chúng ta mất công rồi hay sao.

“ Hên xui”.. Tô Dịch mặt không biến sắc đáp trả, anh quay sang nhìn Tạ Đình bên cạnh, buông lời tuyệt tình:” Chúng ta chỉ có hai người, mà đều không phải là người chuyên ngành theo mảng lịch sử, vì thế phải chịu vất vả hơn đám người kia”

Tạ Đình đương nhiên biết điều ấy, thế nhưng nhắc đến cô mới nhớ chính mình còn chưa biết điều gì về Tô Dịch, cho nên liền hỏi.

- Vậy anh nói cho tôi xem anh chuyên ngành về cái gì nhất. Tôi vẫn còn chưa biết.

Tô Dịch hơi cứng lưng lại một chút, vẻ mặt anh biến đổi chỉ một giây sau đó lại trở lại như thường, lắc đầu.

- Tôi chuyên nhất là lên rừng bẻ măng và đan sọt, là đồ nghề thủ công. Còn nếu cô hỏi tôi về kiến thức thì phải khiến cô thất vọng rồi, tôi chỉ tốt nghiệp trung học phổ thông, loại trung bình, không có học đại học.

Tạ Đình từ đầu vẫn luôn quan sát Tô Dịch, cô không nắm bắt được điểm gì khác lạ từ anh, nhưng thế nào trong lòng vẫn không tin những gì anh vừa nói chính là sự thật. Người đàn ông này khí thế bức người như thế, từ lời nói đến khí chất đều cứng rắn mạnh mẽ, một người bình thường nhất định sẽ không thể nào tôi luyện lên được.

Ánh mắt Tô Dịch và Tạ Đình chạm nhau, khuôn mặt anh thâm trầm, ánh sáng trong đồng tử so với người khác thì sâu hơn một chút, bất cứ ai nhìn vào đều bị cuốn lấy không rời được, cứ như là chất gây nghiện vậy. Anh không để ý đển suy nghĩ của cô ra sao, mà hỏi sang vấn đề khác.

- Tôi nghĩ việc đọc như thế này cũng không phải là cách hay. Cô có quen ai học về chuyên ngành lịch sử không.

Tạ Đình lắc đầu, sau một hồi ngẫm nghĩ cô lại gật đầu, mặc dù không muốn nhưng trước cái nhìn của Tô Dịch, cũng quyết định lấy điện thoại ra bấm một dãy số. Đầu bên kia vang lên những tiếng chuông đơn điệu, sau rất lâu cũng có người bắt máy, cô chào.

- Dượng, là con.

Đầu giây bên này, Vương Chấn vừa rời khỏi trường học trở về nhà, ông gật đầu rồi đáp lại Tạ Đình.

- Đình Đình, con đang ở đâu vậy, công việc vẫn ổn chứ. Có ăn uống đầy đủ không thế.

Tạ Đình đưa tay lên xoa trán, cô thở dài, không muốn mất quá nhiều thời gian cho những câu hỏi vô bổ như thế này nên dứt khoát đi luôn vào vấn đề chính.

- Dượng, con muốn những tài liệu về vương triều nhà Minh, tất tần tật mọi thứ. Dượng gửi qua mail cho con được không?

Vương Chấn không hỏi Tạ Đình lấy những tài liệu ấy làm gì, bởi vì lúc này ông đang rất là vui vì sau bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên cô chịu dùng thái độ nhỏ nhẹ này nói chuyện với mình, vì thế liền cười trong nước mắt.

- Được chứ, để Dượng gửi cho con ngay đây. Đợi Dượng mấy phút nhé.

Tạ Đình vâng một tiếng đáp trả, sau đó cô liền cúp máy. Lúc quay sang tính tiền sách thấy Tô Dịch vẫn nhìn mình như muốn đợi câu trả lời, cô liền nói bằng giọng lạnh nhạt, như thể mình là người vô tội.

- Quên nói với anh là dượng tôi là chủ nhiệm khoa Lịch Sử của đại học A ở Thượng Hải, cả đời chỉ ấp ủ niềm đam mê là nghiên cứu về lịch sử các triều đại. Có lẽ thông tin ông ấy có nhiều hơn chúng ta tìm ở sách.

Chương 10

Trong thời gian chờ đợi Dương Chấn gửi mail, Tạ Đình cùng với Tô Dịch rời khỏi thư viện tìm một quán cafe ngồi đỡ. Lúc bước ra đến bên ngoài, bầu trời đã trở nên âm u mù mịt, gió thổi lớn, đoán chừng chỉ một chút nữa là sẽ có mưa rất to, cô lúc này mới khong khỏi giật mình nghĩ lại lời nói của chàng trai trong nhóm người ở cùng nhà nghỉ. Quay sang anh vẫn đang trầm lặng đứng bên cạnh không có ý định lên tiếng nói gì, cô hỏi.

- Liệu có trở về nhà nghỉ được không?

Tô Dịch lắc đầu, anh nhìn ngang dọc một lúc rồi bước đi trước, ánh mắt không quên ám hiệu cho Tạ Đình đi phía sau mình. Đi được một đoạn vòng vòng, bước chân anh cũng dừng lại ở một quán cafe nhỏ có cái tên rất lạ là “ Phố Đông”, kiến trúc vô cùng đơn sơ. Đưa tay kéo cô đi vào trong, anh nói.

- Ngồi tạm ở đây một lúc, trời mưa bây giờ luôn đó.

Tạ Đình gật đầu, cô cũng không có bài xích gì với quán nhỏ đó, nhanh chân cùng anh bước vào trong. Lúc cánh cửa đóng lại, bầu trời bên ngoài bắt đầu đổ mưa thật lớn, sấm chớp nhì nhằng đến đáng sợ. Nơi này dù sao cũng là thị trấn miền núi, so với Thượng Hải thì không có cao ốc nhiều, chính vì thế gió lớn gào thét như nào, hôm nay tận mắt cô đều nhìn thấy được. Phải nói là thật sự vô cùng đáng sợ.

- Uống gì không?

Tô Dịch lạnh giọng hỏi Tạ Đình, thuận tiện với tay cầm lấy chiếc menu trên bàn lật qua lật lại, bộ dạng nhàm chán tùy ý. Thật ra cũng đã khá lâu rồi anh chưa có xuống núi, mấy lần trước giao măng đều là Tiểu Vân tự đi, bây giờ đi cùng cô đến đây cũng không thể không mời cô được một cốc nước được.

Tạ Đình trước lời mời của Tô Dịch cũng không hề có từ chối, cô gật đầu, chẳng nhìn menu mà nói luôn.

- Một cafe đen không đường. Chỗ này chắc có đấy chứ.

Tô Dịch gật đầu, sau đó lên tiếng gọi nhân viên phục vụ, cũng không hề phản đối quá gay gắt về việc Tạ Đình thích thức uống kia. Hai ngày tiếp xúc, anh ít nhiều cũng đã biết được cô chẳng phải là mộ người phụ nữ theo tính cách dịu dàng hưởng thụ, mà là một người cứng rắn, mạnh mẽ, lại đầy kiêu ngạo nữa. Mà loại người như thế thì chẳng bao giờ để ai vào mắt, có nói thì cũng chỉ bằng thừa, anh chẳng muốn tốn hơi.

- Có tài liệu rồi, anh định làm gì tiếp theo.

Nhận lấy ly cafe đen từ tay phục vụ, Tạ Đình khoáy đều chiếc thìa, ánh mắt hơi nâng lên nhìn Tô Dịch cũng đang nhàn nhã uống ly của mình, chờ đợi. Ban đầu đến đây là tìm chứng cứ phạm tội, giờ bị cuốn vào cả việc tìm kho báu giữa một đống người hiểu biết, không hiểu sao bản thân cô lại cảm thấy kích thích ngày càng lớn, dẫu việc đó chẳng hề liên quan tới cô một chút nào.

- Lên đường.

Tô Dịch nhàn nhạt đáp lời, từ đầu đến cuối ánh mắt đều không có nhìn lấy Tạ Đình một giây. Thật ra chính bản thân anh cũng khuông muốn mình phải lo bao đồng nhiều chuyện như vậy, nhưng mà đã lỡ đâm lao rồi, anh với cô phải theo lao thôi. Người biết về thôn Tây Nha có kho báu không nhiều, nếu không nhanh tay tìm được trước họ, nhất định núi Mộc Tử sẽ không thể yên ổn.

- Trường hợp này chỉ có hai cách giải quyết. Một là không tìm hiểu, hai là đã tìm hiểu thì phải làm triệt để, cô hiểu ý tôi nói chứ.

Tô Dịch lại lạnh giọng lên tiếng, Tạ Đình nghe xong cũng chỉ có thể gật đầu ngầm đồng ý, không nói thêm quá nhiều điều gì nữa. Cô không cần biết lý do anh giúp mình là gì, cô nói ngay từ đầu rồi, cô cần chứng cứ định tội, bây giờ thêm phát hiện được hầm mộ cổ một thời xưa cũng không phải là chuyện xấu, có khi còn được lập công lớn nữa ấy chứ.

Lắc đầu xua tan đi những suy nghĩ mông lung trong đầu, Tạ Đình lôi từ trong túi xách ra bao thuốc lá của mình, rút lấy một điếu ung dung đưa lên miệng châm lửa.

Cô không nhớ nổi mình đã tập hút thuốc từ khi nào, nhưng có lẽ đã là rất lâu, vào khoảng thời gian cô học trung học thì phải. Ba mất đi đối với cô đã là một cú sốc cực kì lớn, mẹ lại không hợp tính nên chẳng bao giờ quan tâm đến việc cô học hành như nào, thậm chí thi đại học cô chọn ngành gì bà cũng không có lướt qua dù chỉ là một chút. Bà làm trọn nghĩa vụ của một người mẹ là gửi tiền hàng tháng cho cô để cô có thể tự do tiêu, vì tiềm thức của bà vị trí của đồng tiền là cao nhất, việc con gái mình muốn gì bà chẳng muốn quan tâm.

Tạ Đình không có một người bạn đúng nghĩa, xung quanh cô đều là những người quen biết qua những buổi tụ tập party của giới có tiền. Cô không nghèo, cô luôn cao ngạo ở trên cao, mọi người đều vây quanh cô, nhưng những điều ấy đều là vỏ bọc bên ngoài, thật ra chỉ mình cô biết mình cô đơn đến nhường nào. Thật sự vô cùng cô đơn, vô cùng đáng thương.

Tô Dịch nhìn Tạ Đình, biểu cảm trên khuôn mặt cô lạnh nhạt, ngón tay thon trắng ngần kẹp điếu thuốc lá Trung Hoa đang cháy đỏ rực, vô cùng đẹp những cũng vô cùng ngang tàng. Anh mím môi, cũng tự rút cho mình một điếu thuốc, tiếng bật lửa “ tách” lên liền thu hút cái nhìn của cô chiếu sang. Cô dừng lại ở ngón tay anh một chút, rồi điềm nhiên cất tiếng hỏi.

- Thuốc của anh là loại nào? Nhìn khá là lạ, chưa thấy bao giờ.

Tô Dịch thở ra một hơi khói:” Là loại rẻ tiền, có hai đồng một gói, không có vị gì hết”

“ Ồ, là thật sao”.

Tạ Đình nhướn mi, nghiêng người về phía anh quan sát gần hơn, sau đó nhanh tay giật điếu thuốc từ tay của anh đưa lên miệng mình hút và cảm nhận. Thuốc của anh khá nồng, lại còn nặng, người nào mới hút nhất định sẽ không thể chịu được vị của chúng, nói chung là không ngon. Thế nhưng chẳng hiểu sao lúc này cô lại không muốn trả lại cho anh, ngược lại còn ở trước mặt anh hút từng hơi tiếp theo, không nói nhưng ánh mắt đã nói lên ý của chính mình:” Điếu thuốc này là của tôi”.

Tô Dịch không tức giận, anh nhìn Tạ Đình qua làn khói sương mù, môi mỏng hơi mím. Lông mi dài khẽ rung động hơi nhấc lên, đôi mắt quyến rũ, con ngươi linh hoạt chuyển động lúc lạnh lùng lúc lại ngả ngớn, thật giả lẫn lộn không nắm bắt được cảm xúc thật. Thời khắc ấy, trái tim của anh bỗng dưng trở nên hẫng đi một nhịp, không rõ là vì lý do gì, nhưng mà khiến cho đáy lòng trở nên xôn xao, một cảm xúc rất lạ.

- Anh hút điếu của tôi đi.

Tạ Đình cười cười đưa điếu thuốc của mình cho Tô Dịch, anh chỉ nhìn chứ không đưa tay nhận lấy, dứt khoát lắc đầu, giọng cất lên nhàn nhạt.

- Không cần..- Thật không cần sao? Tôi lấy thuốc của anh nên bây giờ chúng ta đổi lại, như vậy anh mới không thiệt.

Tạ Đình vừa nói vừa nâng mắt quan sát Tô Dịch, nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lẽo của anh, như thể anh là một báu vật trân quý khiến người khác nổi lên hứng thú. Ánh mắt cô không kiêng dè, thậm chí còn không hề che dấu mà hiện lên tia không đứng đắn, một cái nháy cũng đủ khiến đàn ông phải run rẩy vì thèm khát.

Tô Dịch mím môi, anh quay mặt đi không nhìn vào ánh mắt của Tạ Đình, một lời không nói.

Đúng lúc này điện thoại của cô vang lên chuông báo tin nhắn, hai người nhanh chóng thu lại vẻ mặt nghiêm túc, nhìn nhau ám chỉ rồi tự động ngồi lại sát với nhau. Bản mail Vương Chấn gửi cho cô khá nhiều, một lần ngồi đây nhất định là không thể nào đọc hết được, cho nên Tạ Đình liền đề nghị.

- Mưa lớn như này không thể về nhà nghỉ được, nên tôi với anh tìm tạm một nơi nào đó nghỉ lại, đêm nay cùng nhau nghiên cứu.

Tô Dịch nhíu mày, anh nhìn Tạ Đình, đáy mắt sâu thăm thẳm. Khoảng cách của hai người rất gần nhau, gần đến mức anh có thể nhìn được từng sợi lông tơ trên má của cô lay nhẹ, làn da trắng hồng không tì vết, mịn màng như bạch ngọc tráng men, vô cùng đẹp.

- Sao nhìn tôi, tôi nói không đúng à.

Tô Dịch nhìn điệu bộ lười nhác của Tạ Đình, không muốn đôi co với cô quá nhiều nên chậm rãi nói.

- Đi ăn trước, sau đấy rồi đi tìm chỗ nghỉ. Có điều mưa lớn, để tôi hỏi nhà chủ xem họ có bán áo mưa không?

Tạ Đình gật đầu, cô nhìn theo bóng dáng Tô Dịch đi về phía quầy. Không biết anh ta nói chuyện gì mà khuôn mặt của cô bé nhân viên kia cứ đỏ lựng như trái táo, thậm chí còn e thẹn không dám nhìn thẳng, một hồi lắc đầu rồi lại gật đầu, yểu điệu như nước.

Cô thấy cô bé kia đi vào trong, một hồi trở ra liền thấy trên tay là một chiếc ô đã dùng rồi đưa cho anh, thậm chí còn từ chối lấy tiền. Tô Dịch cũng không cưỡng cầu quá nhiều, anh gật đầu cảm ơn sau đó quay lại ám chỉ cho Tạ Đình đi lại phía mình, hai người nhanh chóng rời khỏi quán cafe nhỏ.

Trời mưa lớn, mặc dù đã có ô che và đoạn đường đi khá ngắn nhưng lúc vào đến quán mì, hai người quần áo cũng đã ướt một mảng.

Quán rất đông, phải tìm mãi mới thấy được một chỗ ngồi trong góc, Tạ Đình nhanh chân bước lại, thế nhưng cô còn chưa kịp ngồi xuống đã có người khác chen vào, là ba tên đàn ông đầy bặm trợn. Chúng tất nhiên đều nhìn ra cô, thế nhưng lại làm lơ như không thấy, ngược lại còn huýt sáo khiêu khích, ánh mắt đầy bẩn thỉu nhìn cô ngang dọc, cười ngả ngớn.

- Em gái, không có ngồi sao, vậy ngồi xuống đây với anh luôn nhé.

Tạ Đình trước nay là người không dễ bị người khác trêu chọc, vì thế trước sự trêu đùa này của chúng cô không nén được tức giận trong lòng, môi mím lại, vẻ mặt lạnh lùng.

- Chỗ này là chỗ của tôi, phiền mấy người đứng dậy.Ba tên đàn ông kia nghe cô nói vậy thì cười phá lên thật lớn, thậm chí một tên đeo chiếc xích vàng to tướng ở trước ngực còn làm điệu bộ ngoáy lỗ tai, coi lời nói của cô như là một con muỗi vừa bay qua tai vậy.

- Cái gì, trả chỗ. Cô em à, cô em có biết anh là ai không mà dám nói vậy hả. Gan cũng lớn quá nhỉ.

“ Cần phải biết sao”. Tạ Đình cười khẩy:” Mấy người có là cái thá gì thì cũng đứng dậy trả chỗ”

Đó là tính cách của cô, chưa từng biết sợ ai, cũng chưa từng để ai vào mắt, cho nên dù đối phương có là kẻ giết người liên hoàn, biến thái, bệnh hoạn cô cũng không sợ. Với cô, ai đánh cô một cái, cô phải trả họ mười cái, cho dù phải chết cũng kéo theo kẻ đó chết cùng, như vậy mới chính là cô.

- Đủ rồi, tìm chỗ khác ngồi đi.

Tô Dịch bước lại kéo tay Tạ Đình, thế nhưng cô không hề thỏa thuận theo, ngược lại còn tức giận lây sang cả anh, gắt:” Buông tay ra”

Tô Dịch nhíu mày, còn đang định lên tiếng nói cô đừng có gây rối thì một tên trong đám người kia đã nhoài người đưa tay lên vuốt vùng eo của Tạ Đình, ngả ngớn bóp mạnh khiến cô nhăn mày lại một cái. Ngay tức khắc, hắn nhận được một cái tát thật mạnh từ cô, kèm theo đấy là một cái đạp dồn hết sức. Hăn kêu rú lên ôm lấy vùng kia của mình, mặt trắng bệch, mắt đỏ ngầu.

- Con đàn bà chết tiệt.

Lại một cái tát nữa rơi xuống, tên kia ôm mặt gào lên đau đớn, quay sang đám đàn em của mình rít từng từ tức giận. Hắn trước nay tung hoành chưa từng khuất phục ai ở cái trấn này, vậy mà bây giờ bị một con đàn bà chân yếu tay mềm đánh trước mặt bao nhiêu người, thể diện bị đạp đổ, hận không thể chơi cô cho đến chết.

- Chúng mày còn đứng đó, đánh nó cho tao. Đứa nào bắt được nó, tao cho mình nó chơi.

Hai tên đàn em nghe đại ca nói vậy thì sung sướng, ánh mắt ngay lập tức chuyển về phía Tạ Đình đầy thèm khát, cười bỉ ổi. Tạ Đình càng thêm tức giận, nhưng cánh tay của cô càng bị Tô Dịch siết chặt hơn kéo chạy ra ngoài, mặc kệ mưa lớn đang đổ xuống.

Ba tên kia thấy hai người chạy thì cũng đuổi theo, hắn đi ngang qua phía quầy của ông chủ, tiện tay với lấy ba chiếc mui lớn múc nước dùng, vừa chạy vừa hét lớn.

- Fuck, hôm nay tao sẽ lột da mày.

Tạ Đình với Tô Dich tất nhiên đều nghe thấy, ban đầu cô không hiểu lý do anh kéo mình ra trời mưa như này là có ý gì, nhưng lúc nhìn thấy anh rẽ vào một con đường cụt, cô đã phần hiểu lờ mờ hiểu ra được. Người đàn ông này, thâm trầm bên ngoài nhưng bên trong cũng độc địa không dễ chọc, ánh mắt cô đúng là nhìn người quá chuẩn mà.

- Ở đây đi.

Tô Dịch vừa dứt lời, ba tên đàn ông kia cũng đã đuổi đến nơi, dưới màn mưa lớn chúng như những con thú dữ sổng chuồng lao vào họ, miệng gào lên như lợn bị chọc tiết. Tạ Đình bị Tô Dịch đẩy lại phía sau lưng mình, tay anh cầm một đoạn gỗ nhãn to bằng cổ tay ở đám củi phía sau vụt liên tục vào chúng, người bị đạp, người bị đánh vào bụng, chỉ một lúc chúng liền ngã sõng xoài hết trên nền đất bẩn thỉu, khuôn mặt sưng mù nhăn lại đau đớn.

Tạ Đình tiến lại phía tên đeo vòng cổ to sụ, cô giật lấy khúc gỗ từ tay của Tô Dịch đánh thật mạnh vào bàn tay của tên kia. Mỗi lần cô vụt xuống là một lần hắn cong người vì đau, nhưng có lẽ hỗi nãy bị anh đánh trọng thương cho nên bây giờ không thể nào gượng dậy được, chỉ biết trừng mắt đỏ ngàu nhìn cô đầy thù hận.

Tô Dịch không biết từ lúc nào đã đến lại gần Tạ Đình, người anh ướt nhẹp, những sợi tóc bị anh vuốt ngược tùy ý lại phía sau cho đỡ vướng, hỏi cô một câu không đầu không cuối.

- Tay nào.

Tạ Đình đưa mắt:” Tay phải”

Tô Dịch quay lại, ánh mắt anh tối sầm đầy sát khí, hơi thở mang theo tiếng gọi của Tula địa ngục. Anh ngồi xổm xuống, nhìn tên đó một lượt rồi luồn tay vào thắt lưng hắn lôi ra một con dao nhọn, sắc nhọn sáng bóng. Tên kia thấy hành động của anh thì run sợ, môi mấp máy.

- Mày, chúng mày... Tao sẽ báo cảnh sát chúng mày tội hành hung người.

Tô Dịch cười lạnh, con dạo trong tay anh cắm xuống, gọn gàng dứt khoát giữa lòng bàn tay hắn, mỗi lần ấn xuống là một tiếng thét thảm thương đầy đau đớn vang lên, cảm tưởng các khớp gần như muốn rời hẳn ra đến nơi, máu loang lổ của một vũng.

Đánh xong,Tô Dịch vẫn chưa chịu dừng ở lại đó, anh túm cổ lôi hắn lên đá một phát nữa, rít từng từ qua kẽ răng.

- Fuck.. Muốn báo thì nhớ mặt tao cho kĩ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau