SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Tô Dịch nắm chặt tay Tạ Đình, trong đêm tối ánh mắt hai người nhìn nhau đầy hoang mang lẫn lo sợ, mồ hôi ở tay chỉ một chốc đẫm ướt đẫm cả bàn lẫn trên trán. Anh nghĩ đến ba tên canh cổng hồi nãy, rõ ràng đã trói chặt với đánh ngất chúng rồi, sao chúng có thể tỉnh lại nhanh được như thế cơ chứ.

Tiếng bước chân dồn dập từ mỗi nhà đều rầm rầm đổ ra, âm thanh gần trong gang tấc, Tô Dịch dứt khoát kéo tay Tạ Đình trốn vào trong đống cỏ dê được chất đầy trên chiếc xe bò thô sơ. Hai người nằm dưới gầm đầy đất lẫn cát sỏi, đôi mắt cảnh giác nhìn về phía nơi những người thanh niên trai tráng cùng phụ nữ tập hợp lại.

Tạ Đình đưa mắt nhìn ra, cả người cô run lên một cái đầy sợ hãi. Chỉ có mấy hộ dân ở gần nhau mà số người đã lên đến mấy chục, nếu để cả làng tập hợp lại, có lẽ sẽ là một con số rất là đông. Đấy là còn chưa kể đến việc những đứa trẻ chỉ mười ba mười bốn tuổi cũng tham gia vào đường giây buôn bán người cùng với cổ vật xuyên quốc gia như thế này.

Những bóng đen như ma quỷ đứng đó, trên tay đều cầm theo mã tấu và vũ khí, khuôn mặt ai đấy đều dữ tợn đến đáng sợ. Họ tập hợp lại đợi nhau không có rời đi, tiếng nói chuyện ầm ầm gào thét vì tức tối, hận không thể băm vằm đối phương thành trăm mảnh. Tạ Đình run người một cái, cô mím môi chỉnh độ góc của máy ảnh, đặt chế độ máy quay. Những thứ này đều là chứng cứ, cô không thể bỏ qua được, ít nhất đây sẽ là những tài liệu cô dùng đến khi viết bài tuyên truyền của mình.

Tô Dịch ở bên không ngăn cản, ngược lại anh còn cẩn thận giúp cô lấy cỏ phủ lên để tránh ống kính bị ánh lửa lóe sáng. Ngón tay anh sượt qua tay cô đầy thô sạn, có một chút ngưa ngứa nhưng rất ấm áp, Tạ Đình không diễn tả được thành lời, chỉ có thể gật đầu khách sáo.

- Cảm ơn.

Tô Dịch quay đầu:” Cẩn thận một chút, đừng để gây ra tiếng động”

Nói xong, anh cũng không có nhìn cô thêm một lần nào nữa, nghiêng đầu chăm chú nhìn từng cử chỉ nhất động của đám người trong làng. Mắt của họ tất cả đều hằn lên vô cùng đáng sợ, thậm chí còn mang theo ý chí muốn giết người diệt khẩu, giết hết những kẻ nào xâm phạm vào lãnh địa cấm này, phát hiện bí mật động trời cả làng che dấu.

- Người đâu, có biết chúng ở đâu không.

Một người đàn ông trung tuổi gầm lên, mắt ông ta nong lên sòng sọc trông thật đáng sợ, chằm chằm nhìn vào người trước mặt. Tô Dịch hơi nheo mắt, anh nhận ra chúng, là tên canh cổng hồi nãy bị ánh đánh rồi trói lại. Không biết hắn đi ra kiểu gì nhưng mà vết thương trên người thật sự rất thảm. Mắt sưng híp tím đen, máu me đầy miệng, quần áo bẩn thỉu, nhìn qua cũng biết là ăn đòn không nhẹ.

- Là một nam một nữ. Chúng khống chế bọn tôi rồi lẻn vào trong thôn. Chúng tôi đã cố ngăn nhưng không được.

Tên A Lưu thành thật khai báo, hắn ôm một bên miệng thở phì phò vì đau. Cứ tưởng báo cáo lên mọi người sẽ cùng chia nhau đi tìm, nhưng hắn không ngờ được là ngay sau đó bụng mình lại bị ăn một phát đạp nữa từ người đàn ông kia.

- Mẹ kiếp, có hai đứa mà chúng mày không biết báo động cho mọi người để mọi người tới giúp hả. Bây giờ chúng nó lẻn vào trong thôn, trời vừa tối lại toàn cây cối, đêm nay không tìm được chúng nó thì hai bọn mày cứ đếm giờ chờ thần chết mang đi đi.

Người đàn ông trung niên kia rôm ria sồm soàm quai nón trông rất đáng sợ, tuy tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng chiều cao cũng khá là lực lưỡng, một phát đáp của gã đã gần như có thể lấy được mạng của tên A Lưu. Tạ Đình nhìn gã qua khe hở của đống cỏ, cảm tưởng duy nhất của cô trong người lúc này chính là gã không khác gì một kẻ khát máu man rợ, chỉ cần lợi ích, người làng người thân cũng vất bỏ.

- Chia nhau ra lục soát toàn bộ cho tao, một ngóc ngách cũng không được bỏ sót.

Bóng đêm không nhìn rõ được bến bờ, Tạ Đình cuộn người nằm trong gầm xe chật chội với Tô Dịch, cả người run lên bần bật theo từng tiếng bước chân dồn dập và tiếng mã tấu phạt vào những nơi có thể ẩn nấp. Những người kia tách nhau ra hết, ở giữa sân chỉ còn lại người đàn ông trung niên đứng ra lệnh, tay ông ta chắp ở phía sau lưng đầy quyền uy.

Máy ảnh vẫn ở chế độ quay, Tạ Đình muốn dơ tay ra tắt, thế nhưng đột nhiên lúc này, cô nhìn thấy từ xa có một người đàn ông khác tiến lại. Người này chỉ khoảng mét sáu, người nhỏ con, không có sự uy hiếp gì với người khác ngoài ánh mắt vô cùng giảo hoạt.

Người đó bước đến cạnh người đàn ông kia, cất giọng trầm trầm hỏi:” Có chuyện gì”

Người đàn ông kia cung kính cúi đầu:” Phó thôn, có người đột nhập vào trong làng, là một nam một nữ. Có điều ngài yên tâm, chúng tôi sẽ nhất định bắt được chúng, không để cho chúng chạy thoát đâu ạ”

Người đàn ông được gọi là phó thôn kia gật đầu, hắn không nán lại quá lâu, nhận được câu trả lời là dứt khoát xoay người rời khỏi. Tạ Đình tắt máy ảnh, lúc này cô mới chú ý đến Tô Dịch ở bên cạnh, cả người anh căng cứng phát ra hàn khí đáng sợ. Tuy cả khuôn mặt đều ẩn trong bóng tối nhưng hơi thở phả ra lại chất chứa đầy những nguy hiểm, khiến cho cô có một chút sợ hãi.

- Sao thế? Anh làm sao vậy?

Tạ Đình ghé sát tai Tô Dịch thầm hỏi, chờ mãi đến một lúc sau cũng nhận được lời anh đáp lại:” Đó là Tam Bằng, người đàn ông phó thôn kia chính là Tam Bằng”

Tiếng bước chân người càng dồn dập, Tạ Đình càng thêm khẩn trương, cô hạ thấp giọng:” Tam Bằng là ai? Kẻ thù của anh ư?”

Tô Dịch gật đầu, có trời mới biết trong người anh lúc này có bao nhiêu cảm xúc đang ập tới. Mười năm, mối thù mười năm trước với mối thù cách đây mấy ngày trước, hôm nay anh nhất định phải trả lại, cho dù có phải bỏ mạng cũng phải giết chết được chúng. Tam Bằng ở đây, chắc chắn lão Kim cũng sẽ ở đây. Nếu anh đoán không nhầm, trưởng thôn trong ngôi làng này chính là lão. Bây giờ chỉ cần tìm được đường đến nhà thờ họ của trưởng thôn, thì tất cả mọi thứ đều sẽ sáng tỏ.

- Nhắn tin báo cho Cố Minh, lão Kim ở thôn Tây Nha. Bảo anh ta nhanh lên một chút, nếu không chúng ta sẽ không thể nào tóm được lão đâu.

Tô Dịch vội vàng xoay người dặn Tạ Đình ở bên cạnh, ánh mắt anh đầy sắc bén xen lẫn hả hê.

Tạ Đình lần đầu tiên nhìn thấy một Tô Dịch khác lạ như vậy, cô không chần chừ hỏi thêm gì nữa, nghe lời anh rút điện thoại ra, bật chế độ máy bay, chờ một lúc cũng đã bắt được sóng.
Cô nhấn số của Cố Minh, gửi cho anh ta một tin nhắn, đợi tin nhắn chuyển đi rồi mới tắt điện thoại nhét vào túi quần. Ngẫm lại thời gian bây giờ mới trôi qua được có gần một tiếng, nếu bộ đội đến nhanh cũng phải mất hai giờ nữa, Tạ Đình kéo tay Tô Dịch, cô muốn hỏi anh về đường đi tiếp theo.

Những đám người kia đã lục lọi hết rìa xung quanh cũng không thấy gì, Tạ Đình không dám buông sự thấp thỏm của mình xuống, cô khẽ lau mồ hôi trên mặt.

Bất chợt lúc này, bỗng dưng có một đôi chân chạy rầm rập về phía họ khiến hai người giật thót một cái. Hắn ta rọi đèn pin khắp nơi hỗn độn bên cạnh chuồng dê, ánh điện yếu ớt lia lên lia xuống, không có ý định rời đi ngay

Tạ Đình nhìn đôi giày cách mặt mình, cô nắm chặt lấy tay Tô Dịch, hai người không dám thở mạnh cũng không dám nhúc nhích, thời gian lúc này tựa như từng giây phút ngày tận thế ập tới. Cô cắn chặt môi gần như ứa máu, mồ hôi chảy vào mắt cay xè, nhắm một cái rồi lại một cái, cơn nhói cũng chưa dịu đi được chút nào.

Ở bên ngoài, gã đàn ông lia ánh đèn về phía sau xe cỏ, nhìn dụng cụ chất chồng lên nhau lộn xộn, đang tính đi vào thì phía sau liền có người gọi lớn.

- A Thập, chuồng dê nhà tôi tôi vừa cho ăn, làm gì có người nào ở đó đâu mà tìm. Tôi chẳng nhẽ vô dụng đến mức có người đột nhập mà không biết hay sao.

Gã đàn ông A Thập bước chân rốt cuộc cũng dừng lại sau tiếng trách móc của hàng xóm gần với nhà mình. Lần này gã dứt khoát xoay người không tìm kiếm thêm gì nữa, ánh đèn chuyển đi nơi khác xa hơn, những tiếng động ầm ầm cũng không còn gần trong gang tấc.

Dưới gầm xe bò, Tô Dịch với Tạ Đình lúc này cả người đã vô cùng bết bát, thế nhưng cô và anh vẫn không dám đi ra dù chỉ là một chút. Hai người nương tựa vào nhau, đột nhiên cô nhớ đến buổi tối ngày hôm trước bọn họ cũng phải chui rúc như thế này, khóe miệng bất giác kéo lên một nụ cười nhẹ. Lúc ấy, người đàn ông này cũng như bây giờ, anh dùng hơi ấm cùng với cái ôm của mình để bảo vệ cho cô, hành động và lời nói cũng từ đó mà mỗi ngày liền thay đổi.

“ Tô Dịch”. Tạ Đình nghĩ ngợi rất lâu, cô siết lấy từng ngón tay của anh, thì thầm rất nhỏ:” Muốn thử không”

Tô Dịch nhất thời ngạc nhiên, đáy mắt anh sửng sốt, bình thường thông minh là thế nhưng lúc này lại không thể đoán được ý cô muốn nói là gì:” Tôi không hiểu”

Tạ Đình hơi hắng giọng, cô cố gắng để mọi thứ trở nên nhỏ nhất, nghiêng đầu hôn lên môi của Tô Dịch. Có bụi, có mồ hôi, nhưng cô không ngại, ngược lại còn có một chút thích thú. Cô nói.

- Trở về Thượng Hải. Làm người tình của tôi.

Tô Dịch trái tim như rơi thẳng xuống vực sâu, nét mặt lúc này vặn vẹo đến mức khó có thể dùng được hai từ dễ nhìn để mà hình dung. Anh cắn môi, lạnh lùng hất tay Tạ Đình khỏi mình, giọng đè nén giận dữ.

- Cô sẽ cho tôi bao nhiêu tiền. Cô nghĩ tôi thiếu tiền.

Tạ Đình lắc đầu, cô cảm nhận được Tô Dịch hình như có chút khác lạ:” Anh rất thoải mái khi làm tình với tôi còn gì. Chúng ta ai cũng đều thoải mái, có thể duy trì mối quan hệ lâu dài”

Tô Dịch lần này rốt cuộc đã thật sự tức giận, anh nghiến răng, không muốn nói chuyện với Tạ Đình một giây một phút nào nữa. Anh đối với cô là tình cảm nhen nhóm, nhưng cô đối với anh lại chỉ là ánh mắt nhìn người phục vụ, anh sao có thể chịu đựng được. Cho dù anh có thương cô thật, có mong muốn được cùng cô đi trên một con đường mới, nhưng không có nghĩa là anh sẽ quỳ dưới chân của cô để cầu xin sự bố thí. Cái việc mất tự tôn như vậy, anh không làm được.
“ Không có khả năng”. Tô Dịch liếm môi, anh dứt khoát:” Cứ như thỏa thuận ban đầu, xong việc này, tôi với cô coi như người xa lạ, bèo gặp nước cứ thế mà trôi, không cần thiết phải để trong bụng”

Lời nói tàn nhẫn, một chút hi vọng cũng không để lại cho người khác của Tô Dịch khiến cho Tạ Đình rơi vào im lặng, đáy mắt hiện lên một tầng mất mát. Có một chút đau lòng nơi lồng ngực, có một chút nghẹn nơi cổ họng, có một chút ướt át nơi vành mi. Hai mươi bảy năm cứng rắn, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình thật thất bại trước lời từ chối của người khác, tệ hơn đó lại là người mà cô duy nhất cô dành tình cảm.

Không ai lên tiếng, ngoài kia vẫn là những bước chân chạy bình bịch qua lại cùng với tiếng gió xào xạc lay động, cảnh đêm u uất. Đám người trong thôn vẫn ra sức tìm bọn họ, chúng gào thét chửi bới điên cuồng.

- Không được cho chúng chạy trốn

- Phải tìm cho bằng được đám người đó.

Tạ Đình lắng nghe tiếng thở của chính mình với Tô Dịch ở bên cạnh, cô siết chặt tay cầm máy ảnh hơn. Trong đầu cô hiện tại đang nghĩ xem nên đánh lạc hướng của đám người kia như nào để thoát ra ngoài, thì đúng lúc này, tiếng hò hét lại réo lên lần nữa. Lần này, nghe qua có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều.

- Phía nhà thờ trưởng thôn có người đột nhập, chúng muốn cướp cổ vật của chúng ta... Một nửa rút hết về, một nửa chặn ở cổng cho tao.

Những tiếng chuông cứ vang lên reo rắt, Tạ Đình nhìn qua khe hở, cô thấy dưới ánh trăng bạc tất cả đều tức tốc chạy dồn dập về hướng phía trước, gác hết lại việc tìm hai người bọn họ lại, đáy lòng liền trở nên khẩn trương.

- Là đám người Trần Tuân, chúng rốt cuộc cũng đã tìm được nơi cất kho báu.

Tô Dịch gật đầu đồng tình, lúc này cả anh và cả cô đều không ai nghĩ đến chuyện khó nói vừa rồi nữa. Kho báu bị đột nhập, bọn họ thoát khỏi được sự truy lùng, lúc này chính là cơ hội tốt nhất để cả anh và cô tận dụng người dân cổ thôn sơ suất, tìm đến vị trí trung tâm của nhà trưởng thôn. Nếu gã thật sự là lão Kim, Tô Dịch anh cho dù có mất mạng cũng sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội này để trả thù cho vợ chồng Lục Khánh.

Ngồi đợi thêm vài phút, nhận thấy xung quanh mọi thứ đã trở nên yên ả, Tô Dịch với Tạ Đình lúc này cũng yên tâm để chui ra khỏi gầm xe. Ngồi trong không gian kín, lại nóng, lúc này nhìn cả hai vô cùng chật vật nhưng họ chẳng quan tâm, chỉ phủi phủi qua một lát rồi men theo đường tối chạy về phía trước.

Cổ thôn Tây Nha là một ngôi làng lịch sử, người dân đều truyền từ đời này sang đời khác, rất ít người chọn cách rời khỏi. Ngoài thế giới thay đổi, nhưng nơi đây thì không, tất cả vẫn ngoan cố như rất nhiều năm trở về trước đó, nhỏ bé nằm giữa rừng già. Họ không kết nối với thế giới bên ngoài, không tương tác với thế giới bên ngoài, họ chỉ cần nơi này, nhưng họ lại làm việc phạm pháp.

- ----

Nhà thờ họ của trưởng thôn là một ngôi nhà được dựng bằng gỗ rất là lớn, chẳng phải là trạm khắc hoa văn gì nhưng lại là nơi chôn giấu rất nhiều bí mật.

Đám người Trần Tuân, Thạc Thành cùng đàn em của “ ông chủ” mình đã mất rất nhiều công lao đi theo đường trên bản vẽ lấy được từ Tiểu Vân mới có thể lẻn xuống được tầng hầm được xây ở sâu trong lòng đất. Ở dưới đó, đúng như những gì họ phỏng đoán, tất cả đều là cổ vật từ thời nhà vua Minh, thậm chí còn xuất hiện thêm nhiều cổ vật lâu đời hơn nữa. Chúng nhiều đến mức gần như phải bằng mấy văn phòng trưng bày cổ vật gom lại.

- Mẹ nó, bảo sao ai vào đây cũng không ra được, hóa ra cái thôn này lại giấu nhiều thứ đến thế.

Thạc Thành suýt xoa, chiếc đèn pin trong tay soi xung quanh một vòng, không khỏi cảm thán. Trần Tuân ở bên cạnh hắn khuôn mặt nặng trịch như tảng đá đè nặng, hắn phất tay cho đàn em ở phía sau đi lên, dặn dò.

- Nhanh lên một chút, nhân lúc người của ta đánh lừa hướng của chúng, hãy chuyển hết những thứ quý giá nhất ra trước. Người của ông chủ đã đợi ở bên kia biên giới rồi.

Đám đàn em kia không ai dám lề mề, chúng chia nhau nhặt hết những món đồ cổ bỏ vào trong túi, đáy mắt ai cũng hiện lên tham lam tột độ. Phải nói nơi này đúng là một núi vàng, động hái ra tiền quả thực không hề sai chút nào. Chỉ một món đồ nhỏ bán rẻ nhất cũng đã phải đến mấy trăm ngàn, đấy là còn chưa kể đến thứ to lớn hơn nữa có giá đến vài triệu, cái cổ thôn này đúng là số hưởng thật mà.

Bên ngoài, Tạ Đình cùng với Tô Dịch cũng nhanh lẹ chạy đến nơi được cho là nhà thờ lớn của trưởng thôn, tất cả những thanh niên trai tráng đều mặt mày dữ tợn tìm kẻ đột nhập. So với kẻ vừa nãy tìm bọn họ, lần này nghe chừng còn gắt gao hơn, bởi vì đám người Trần Tuân đã đột nhập vào cấm địa mà chúng vẫn luôn tôn thờ và canh giữ.

Tô Dịch ép sát Tạ Đình trốn sau một đống rơm chất ụ, anh vỗ lên mu bàn tay cô an ủi, liên tục nghiêng đầu nhìn ra ngoài nắm bắt tình hình. Ở cửa bây giờ vẫn còn hai gã đàn ông đứng canh đi qua đi lại dường như không có ý định rời khỏi, ánh mắt anh chợt tối xuống, không còn nhiều thời gian lề mề nữa nên nói với Tạ Đình.

- Chỗ này bây giờ không an toàn, tôi đánh lạc hướng chúng, em thông minh như vậy, không cần tôi dặn cũng biết phải làm gì rồi đúng không?

Tạ Đình ngẩn người, Tô Dịch càng sốt ruột nghiến răng:” Chẳng phải em muốn chụp ảnh sao. Tôi đánh lạc hướng chúng, em nhân cơ hội đi vào trong căn nhà đó, duy trì kéo dài thời gian không để chúng phát hiện, đến lúc Cố Minh đến là mọi chuyện sẽ được xử lý”

Tạ Đình vẫn không lên tiếng, Tô Dịch nắm chặt lấy tay cô gần như muốn nghiền nát:” Nhớ phải tự cẩn thận. Tôi cũng sẽ cẩn thận. Tôi đã hứa sẽ giúp em thực hiện việc em muốn làm, và bây giờ tôi đang làm điều đó”

Thật ra anh còn muốn nói với cô rằng:” Không cần lo lắng cho anh, không cần suy nghĩ cho anh, bởi vì bản thân em với tôi là quan trọng nhất”

Chương 47

Tạ Đình ngẩng đầu nhìn về hướng mà Tô Dịch vừa chạy, lúc này tất cả chỉ còn lại đều là một mảng hoang vắng không có người canh giữ. Cách phía xa vẫn là những tiếng hò hét ầm ĩ, cô cắn răng gạt bỏ hết những lo lắng trong lòng, chạy lao một mạch về căn nhà thờ rộng lớn được dựng bằng gỗ ở trước mặt.

Mọi việc chỉ còn một chút nữa thôi là sẽ bước được đến đoạn kết rồi, Tạ Đình không thể mọi cố gắng của mình với người đàn ông kia đổ sông đổ biển được. Không có anh ở đây, cô sẽ cảm thấy không an toàn, nhưng vì đại cuộc, cô sẽ cố ép hết sức mình cẩn thận quan sát từng chút.

Đẩy cửa bước vào, tầm mắt Tạ Đình ngay lập tức bị thu hút bởi những thứ bày biện ở bên trong, thật sự không biết phải nói như thế nào cho đúng. Bên ngoài đơn sơ là vậy, nhưng bên trong lại đồ sộ dưới những ánh điện vàng lập lòe, kiến trúc tuy không được gọi là hàng đặc biệt nhưng người làm cũng khá là chắc tay. Từ trạm trổ hoa văn cho đến đồ dùng được đặt ở bên trong, tất cả nhìn qua đều là cổ vật từ rất xưa. Bộ chuyên chén uống nước được làm bằng vàng, rồi đến vật trang trí bằng ngọc bích, rồi đến chiếc mâm cũng là thứ mà mỗi nhà vua đều dùng trong mọi buổi yến tiệc của triều đình.

Tạ Đình nhanh chóng chụp lại hết những tấm ảnh, cô núp mình trong một góc khuất ánh đèn, tuy trong nhà lúc này không có bất kì ai nhưng mỗi lần có tiếng động ở bên ngoài, trái tim cô gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chụp hết ở trong nhà, lúc này Tạ Đình mới lại rón rén nhìn mọi thứ xung quanh tìm đường đi xuống dưới. Trước đó cô vẫn không quên lời bà Chu nói ngôi nhà thờ họ của trưởng thôn có tầng hầm, nếu không nhầm thì chắc chắc nơi ấy chính là nơi cất giữ báu vật mà thôn này điên cuồng chiếm giữ. Thậm chí, có thể đó cũng là nơi chúng dùng để giam giữ những người mất tích đợi thời cơ đem giao dịch qua biên giới.

Nghĩ đến điều ấy, Tạ Đình trở nên khẩn trương hơn, cô cắn môi phóng tầm mắt run rẩy về phía lớp vải bị xô ở dưới sàn nhà. Ngôi nhà này tuy được dựng bằng gỗ, nhưng dưới chân lại được đổ bằng bê tông và lát đá, không còn gì nghi ngờ nữa, một trong những viên đá chính là lối đi xuống.

Tạ Đình khẽ lau mồ hôi, cô nín thở, bò trên sàn tiến lại phía mình đoán, khẽ lật tấm thảm lên sờ soạng một chút. Viên đá so với viên khác không có gì khác lạ, thế nhưng ở mép của nó lại được vít một tay cầm bằng sắt nằm sang, độ nhô lên không có nhiều, chỉ đủ đủ nhét được ba đầu ngón tay.

Cô lật miếng thảm lên, khóe miệng khẽ mỉm cười, tay nháy liên tục nút chụp ảnh. Tất ca những thứ này đều vô cùng quý giá, bơi vì sau khi về, Tạ Đình biết mình còn cần phải dùng đến chúng để viết bài tuyên truyền.

Lúc này, ở bên ngoài hiên bắt đầu vang lên những tiếng bước chân dồn dập cùng với tiếng nói chuyện, Tạ Đình hoảng sợ nắm chặt lấy tấm thảm. Cô không còn thời gian nghĩ ngợi gì nhiều, bây giờ muốn trốn ra ngoài cũng không có cơ hội nên chỉ còn cách nhấc cánh cửa để đi xuống tầng hầm.

Bên dưới tối đen như mực, cánh sàn nhà một khoảng hai mét hơn, Tạ Đình hụt chân bị ngã xuống, cổ chân bị trẹo đau đến thấu xương. Cô hít một hơi lạnh, miệng không dám phát ra tiếng suýt xoa, tay đưa vào túi quần muốn lấy điện thoại thì lại nghe thấy tiếng nói chuyện ở phía xa.

- Nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Cứ cái gì quý giá nhất thì lấy, xác định chỗ này không thể nào mang đi hết được đâu.

Tạ Đình nhận ra đó là tiếng của Trần Tuân, đồng tử bất giác co rút lại đầy kinh sợ. Giọng nói rất gần, chỉ cách cô khoảng chừng có mấy mét, nói như vậy chính là cậu ta cũng ở trong này.

Một suy nghĩ liền hiện lên trong đầu, Tạ Đình rốt cuộc cũng đã hiểu ra. Trong tay Trần Tuân có tờ giấy vẽ bản đồ đi đến nhà thờ họ lấy được từ chỗ Tiểu Vân, tuy ngôi nhà kiến trúc thay đổi nhưng địa điểm vẫn như thế. Cậu ta phát hiện ra con đường đi an toàn, chính vì vậy liền liên lạc với người của mình và vị ông chủ kia, dẫn chúng đi theo. Tìm được đường đi xuống dưới tầng hầm thì bắt đầu dùng kế điệu hổ ly sơn, một nửa chạy loạn khiến cho người dân phân tâm, còn bản thân cậu ta với Thạc Thành nhân cơ hội ấy cùng đàn em khác đi thu đồ. Và bây giờ, chúng cũng đang ở dưới này, ở cùng một không gian tối om với cô.

Tạ Đình tức giận nổ mắt, thế nhưng trong tình huống nguy hiểm rình rập như này, cô không thể để bản thân mình mất lý trí mà làm ra những chuyện điên rồ được. Cô lọ mọ sờ soạng tìm một chỗ ẩn nấp dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc điện thoại, trước mắt đều là những cổ vậy được xếp chồng chất, tất ca đều được làm bằng đồng và bằng vàng. Thậm chí còn có cả những tảng đá quý sáng rực rỡ.

Tạ Đình nhanh chóng chụp lại hêt tất cả, cô đưa tay che khuất đi một nửa ánh đèn falash để chúng không quá sáng, mặc dù điều này sẽ cho ra bức ảnh không đẹp nhưng như vậy cũng không sao, cô có thể chỉnh sửa thêm hiệu ứng nếu có cơ hội an toàn trở về.

- Xong chưa...

Trần Tuân lại tiếp tục lên tiếng ở đằng xa, Tạ Đình luống cuống tắt điện thoại với máy ảnh, người trốn trong một góc nhỏ giữa chiếc tủ trưng bày nhưng chén đĩa bằng men ngọc và bức họa được trạm trổ tỉ mỉ. Cô luống cuống tháo máy ảnh, để chế độ quay video, sau đó bò người đặt chúng vào một trong những khe hở của chiếc bình đựng rượu được làm bằng vàng dựng ở cách đó không xa.

Xong xuôi mọi thứ cô cũng thở phào nhẹ nhõm hơn được một chút ít. Cổ vật ở đây nhiều như vậy, đám người Cố Minh cũng gần đến nơi, nếu chúng có chạy trốn cũng không thể nào đem theo hết nhưng thứ to lớn như kia, vì vậy góc đó được cho là an toàn. Tuy tất cả bây giờ vẫn chỉ là một màu tối đen, nhưng chỉ cần quay được mặt của tất cả, mọi thứ sau này có khó khăn cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Tạ Đình liếc nhìn góc độ một lần nữa, cảm thấy khá là hài lòng, hơi thở cũng đỡ dồn dập hơn. Cô bỏ hết thiết bị ghi âm ở trên người xuống, chỉ để lại một cái, tìm nơi an toàn để đặt vào, phòng mọi trường hợp bị một trong hai bên bắt được, mọi thứ mình cố gắng cũng sẽ không phải đổ sông đổ biển. Vừa nãy nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm rồi, cô lúc này chỉ hi vọng, Cố Minh không làm mình thất vọng, anh ta sẽ đến, và đến kịp trước khi mọi cổ vật đều được tuồn ra bên ngoài.

“ Không nhặt nữa”.. Tạ Đình nghe thấy tiếng Thạc Thành nghiêm giọng, ngữ điệu hắn có chút khẩn trương:” Mau đi thôi, người của ta thông báo đám dân ngu kia đã phát hiện ra kế đánh lạc hướng này rồi”

Trần Tuân cùng tên đàn em của mình rất nhanh liền dừng động tác, ánh đèn pin phát ra từ một lối rẽ, theo sau là những tiếng bước chân dồn dập.Tạ Đình mím môi, cô liếc nhìn lên lối đi trên cao, rồi lại nhìn về phía trước, trong lòng đấu tranh kịch liệt. Bây giờ nếu cô không ra mặt, đám người này nhất định sẽ trốn đi được, như vậy một lượng cổ vật không cần nói cũng biết sẽ bị tuồn đi theo đường giây buôn bán trái phép xuyên quốc gia. Nhưng nếu cô ra mặt, có thể kìm hãm được chúng ở lại, chỉ cần vài phút thôi cũng được, bởi vì người dân trong làng sẽ tập hợp hết về nhà lớn này, chúng muốn trốn cũng không thể nào trốn được nữa. Chỉ là, kế thứ hai có một chút nguy hiểm, thậm chí có thể còn mất mạng.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tạ Đình không còn nhiều thời gian thêm nữa, cô nuốt ngược nỗi sợ hãi của mình xuống bụng, chậm rãi bước từ bóng tối ra chắn đường chạy của Trần Tuân. Người cô lúc này tuy bê bết bùn đất, mái tóc cũng rối xù, nhưng thần thái cùng vẻ cao ngạo vẫn hiện hữu như cũ.

Tạ Đình biết chúng đã phát hiện ra mình, cô cười khẩy, ngón tay vén mái tóc ở hai bên mang tai, ồ lên một tiếng đầy kinh hỉ. Cô nhìn nét mặt của từng người, vai hơi nhún xuống như thể việc đối mặt này chỉ là một sự tình cờ.

- Gặp cậu ở đây rồi Trần Tuân, thật không nghĩ tới đó. Tôi còn tưởng cậu sẽ đợi tôi về để đi cùng chứ.

Trần Tuân đứng sau Thạc Thành, đôi lông mày nhíu lại không một chút vui vẻ, siết chặt nắm đấm:” Tạ Đình, tôi không có thời gian đùa giỡn với chị. Chị có biết chị đang đâm đầu vào lửa không hả”

Tạ Đình ngoáy lỗ tai, trong lòng cô tuy có kinh sợ, nhưng cô đã lựa chọn làm như này thì sẽ không hối hận muốn quay đầu. Trước kia bố của cô viết bài tuyên truyền, cũng nhiều lúc mất tích đột ngột mấy tháng, cô biết là ông bị thương trong quá trình lấy tin. Ông rất nhiệt huyết không một lời than vãn, cô là con gái, cô xác định đi trên con đường này, thì cô cũng sẽ dũng cảm như chính người bố của mình. Hết mình vì công việc, vì chấp niệm ăn sâu và tận xương tủy.

- Trần Tuân, cậu biết thừa là tôi sẽ không để cho cậu đi, cậu nghĩ chúng ta có thể hòa giải sao. Cậu gây khó khăn cho chúng tôi ở dưới núi, nhân cơ hội đó uy hiếp Tiểu Vân giao bản đồ lấy được từ bà Chu. Và cậu hại bà Chu tức giận mà chết, tôi nói có đúng không hả.

Trần Tuân không hề tỏ ra ngạc nhiên khi Tạ Đình biết hết mọi chuyện, cậu ta đưa chiếc túi trên tay mình sang cho Thạc Thành:” Tạ Đình, tôi biết chị thông minh. Nhưng chị còn nhớ chính chị đã nói thông minh quá sẽ không tốt không? “

Tạ Đình cụp mắt nhìn đồng hồ đeo tay, khóe miệng vẫn nhếch lên một đường cong như cũ:” Muốn mang theo đồ chạy trốn sao. Nghe chừng ông chủ đứng sau các người đã trả một khoản tiền khá là hậu hĩnh, nếu không cậu sẽ không bán mạng như vậy”

- Chị cũng bán mạng như tôi vậy. Nhưng tôi lời hơn chị, phi vụ thành công số tiền tôi kiếm được đủ để tôi tiêu sài sung sướng cả đời. Còn chị, cái gì mà chính nghĩa, mấy thứ đó chẳng đáng được một xu. Chị đi theo tôi, tôi với chị sẽ an nhàn về sau.

Trần Tuân hừ lạnh, cậu ta lúc này vô cùng phẫn nộ. Cả đời này, chưa có khi nào bản thân cậu ta thấy mình thất bại như bây giờ, bị đùa bỡn, bị sỉ nhục, tệ hơn chính là đem lòng yêu cái người đứng ở trước mặt mình. Cậu ta chẳng biết tình cảm của mình lớn lên từ lúc nào, cậu ta điên cuồng yêu Tạ Đình trong câm lặng, thậm chí lúc Thạc Thành muốn xuống tay với cô, cậu ta còn ngớ ngẩn đứng ra bảo vệ. Để bây giờ, muốn xuống tay, nhưng lại không tài nào đủ dũng khí để mà xuống được.

“ Trần Tuân”. Thạc Thành bên cạnh nét mặt không thể đen hơn, hắn gầm lên như hổ dữ, xưng hô cũng chẳng phân biệt đâu là đội trưởng nữa:” Mau giết con ả này đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu”Trần Tuân không nhúc nhích, Thạc Thành cũng chẳng cần đợi ý kiến, hắn ta hất cằm cho một bên đàn em của mình ngầm ra lệnh. Tên kia nhận được ám chỉ cũng không dám cãi lời, hắn buông chiếc túi xuống, bước chân di chuyển chưa được hai bước liền bị tiếng cảnh cảo của Trần Tuân chặn lại.

“ Không được làm cô ấy bị thương”. Trần Tuân liếm môi:” Đánh ngất chị ta đi..”

“ Không được”. Thạc Thành phản đối gay gắt:” Chúng ta đến người còn không mang nổi, cậu nghĩ có thể vác theo một con ả đàn bà này nữa sao hả. Để lại thì tôi càng không yên tâm, nó là nhà báo, nó biết hết gần như kế hoạch của chúng ta, càng không thể để lại. Nếu cậu muốn tất cả phải chết...”

Câu nói sau cùng giống như một con dao găm sắc lẹm đâm sâu vào trái tim đập nơi lồng ngực khiến Trần Tuân nghẹn ứ hết lại những lời muốn nói nơi cổ họng. Cậu ta há miệng không nói thành lời, ánh mắt vừa có đau lòng vừa có sợ hãi, nhưng sợ hãi nhiều hơn, bởi vì cậu ta không muốn chết.

Tình yêu nhen nhóm cũng chẳng phải là liều thuốc độc, Trần Tuân tự thôi miên chính bản thân bởi cuốc sống xa hoa về sau, bước chân lùi lại đứng sau Thạch Thành. Cậu ta xoay người, nhắm mắt lại, cố gắng lắm mới thoát ra được mấy từ.

- Làm đi..

Tên đàn em gật đầu, hắn cầm con dao găm đâm nhanh về phía Tạ Đình, động tác luống cuống nhưng đem theo phần đầy quyết tâm.

Tạ Đình không biết võ, nhưng thân thể nhỏ nhắn với linh hoạt cũng giúp cô thoát được một cái chém xuống. Cô ngã xuống nền, tay vội rút chiếc côn điện mà Tô Dịch đưa cho dí vào tên đang cố giết mình, cả người hắn run lên bần bật, tiếng tách tách phát ra cực lớn. Cô không rõ nguồn điện trong này là bao nhiêu, cô chỉ biết tên trước mặt bây giờ đã rũ rượi ngã vật xuống rồi.

- Mẹ kiếp, đúng là vô dụng.

Thạc Thành tức giận ném chiếc túi khỏi tay, hắn vơ tay cầm lấy một thanh kiếm được làm bằng đồng dựng ở trong đống đồ cổ vật, vung về phía Tạ Đình. Tạ Đình chỉ có thể tránh né, thế nhưng không gian chật hẹp chẳng thể khiến cho cô có đủ chỗ ẩn nấp, sau cùng vẫn bị bắt lại.

Thạc Thành tát cô một cái đau đớn, hắn liên rục rủa những lời cay nghiệt, con dao trên tay không chần chừ hạ xuống. Tạ Đình liếc nhìn lưỡi dao sáng bóng nhọn hoắt hướng tới trái tim của mình, đồng tử cô co rút, giây phút ấy, trong đầu cô bất giác hiện lên hình bóng của Tô Dịch.

Cô giãy người, khao khát muốn được sống càng lớn hơn, thế nhưng cả người bị hai tên đàn em của Trần Tuân kìm chặt nên chẳng xê nhi được tí nào.

Cô bất lực nhìn khoảng cách ngắn lại, đôi mắt không chớp, nóng ấm nơi vành mi. Cô nghĩ mình sẽ cứ như vậy mà chết, nhưng đúng lúc gần kề địa ngục trong tích tắc, cánh cửa lớn bên trên liền được mở ra. Người xuất hiện không phải Tô Dịch, cũng không phải Cố Minh, mà là tên phó thôn Tam Bằng mà trước đó cô đã nhìn thấy.

Hắn dẫn theo người thân cận của mình, ánh mắt nhìn vào những chiếc bao được đặt dưới đất, ánh mắt hằn lên tia lửa máu, phẩy tay ra lệnh bắt hết tất cả.

Đám người Trần Tuân nhanh chóng bị giải đi nơi khác, Tạ Đình bị chụp đầu bằng vải đen, tay bị trói chặt đến mức rách ra thịt. Chúng đưa cô đi đâu cô cũng không rõ, đường đi như nào cũng không thể phân biệt được hướng vì quá ngoằn ngoèo, đôi lúc còn sượt qua những lá cây thô cứng.

Phía xa, những tiếng hò hét dần bị bỏ lại, Tạ Đình chật vật bị đẩy vào trong một chiếc thùng xe quân dụng. Lúc này, cô mới được mở bị mắt, xuất hiện trước mặt cô chính là một người đàn ông lạ hoắc tuổi đã ngoài năm mươi, khuôn mặt cương nghị đoan chính. Trên người lão mặc bộ quần áo nâu chất lụa đắt tiền, chiếc điếu thuốc xì gà trên tay vẫn cháy rực đỏ như màu máu, lập lòe trong đêm tối.

Chiếc xe lao đi vun vút trong màn đêm trên con đường đất gập ghềnh, Tạ Đình chiếc cằm bị ép ngẩng lên, lão nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng.

- Thật không hổ danh là người đàn bà của kẻ thù của tôi...Thật là mạnh mẽ

Tạ Đình cười khẩy, cô không né, ngữ điệu đầy sự giễu cợt:” Muốn thôi miên tôi sao... Đừng có mơ”

Chương 48

Đêm khuya, cây cối cùng cảnh vật khắp nơi đều ngủ say hết thảy, bao phủ xung quanh chỉ còn là những bóng tối đen đặc với tiếng lá cây xào xạc gió thổi và tiếng nước suối chảy róc rách.

Bên trong thùng xe quân dụng, Tạ Đình tay chân bị trói chặt ngồi bệt xuống dưới sàn bẩn, mái tóc dài do vật lộn đã trở nên rối tung rối xù. Cả người cô nhìn lướt qua vô cùng chật vật, thế nhưng không vì điều đấy mà cô tỏ ra sợ hãi, ngược lại, cô còn mặt đối mặt với cái người là “lão Kim” mà Tô Dịch đã kể với mình trước đó.

Tạ Đình không cầu xin, không nháo, điều ấy khiến cho lão Kim cùng với thân cận Tam Bằng của mình có một chút tức giận, không nhịn được mà cau mày thật chặt.

- Là nhà báo sao? Muốn lấy tin à?

Tạ Đình nghiến răng, cô nén tức giận trong lòng ép xuống, môi cắn rách bật cả máu. Trên người cô còn một chiếc máy ghi âm, cô không thể để chúng phát hiện ra được, bởi vì tất cả những cuộc nói chuyện lúc này sẽ là bằng chứng buộc tội về sau. Cô không sợ chết, nhưng có chết cô cũng phải bảo vệ công lý mà bố mình luôn theo đuổi, ít nhất có bị thương hay bị làm sao cũng phải chờ được đến đi cảnh sát tới.

- Hiếm thấy được người phụ nữ nào gan dạ và can đảm như cô Tạ đây...

Lão Kim lại lên tiếng nói tiếp, lần này Tạ Đình cũng quyết ngẩng đầu lên nhìn, đáy mắt lạnh lùng. Cô không muốn biểu hiện sự yếu đuối của mình trước mặt kẻ thù, như vậy chẳng khác nào để chúng chê cười mình, chê cười cả Tô Dịch nữa.

- Vậy à? Những người trước kia bị ông bán đi đều là những người nhẹ cả mềm yếu hay sao?

Tạ Đình cười như không cười, trong bụng là cả một rổ khinh bỉ. Cô cứ nghĩ lời nói của mình sẽ làm cho lão già trước mặt này lộ đuôi cáo của mình, nhưng lão cẩn thận và thông minh hơn cô rất nhiều. Không tức giận chửi bới hay đánh đập, chỉ mỉm cười một cái đầy nguy hiểm, rồi tiếp tục hút điếu thuốc của mình.

- Cô Tạ, mọi thông tin cô nghe được từ bên ngoài đều là sai lệch hết.

“ Vậy sao”. Tạ Đình nhướn mi:” Cứ cho là không có chứng cứ chứng minh ông tham gia vào đường giây tổ chức buôn người qua biên giới, nhưng vận chuyển cổ vật trái phép đi thì chắc là có rồi. Tôi nói không sai chứ”

Lão Kim đùa nghịch cái di động trong tay, nhàn nhạt cười:” Cô Tạ, phụ nữ như cô nên được yêu thương, quanh quẩn chỉ nên đi mua sắm và spa thôi. Cứng rắn mạnh mẽ quá cũng không phải là điều gì hay ho cho cam”

Tạ Đình cười cười, cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ nhỏ trong thùng xe, suy nghĩ một lúc lâu nhưng hoàn toàn không tìm được cách gì để chạy trốn an toàn. Trên xe này chỉ có mấy người, nhưng chúng không phải những tên bù nhìn ngu ngốc như trước, mà là lão đại đứng đầu, ắt hẳn cái đầu phải nói là rất sành sỏi. Thêm nữa hình như cô đây đang bị bọn họ đưa qua đườn biên giới, nói không chừng lão già Kim này muốn bán cô đi cũng nên.

Phía sau là chiếc xe áp giải đám người Trần Tuân cùng với Thạc Thành, Tạ Đình tuy không biết bọn họ lúc này ở đâu nhưng nhìn nét mặt của lão Kim lạnh lẽo khi nghe thấy Tam Bằng thông báo về tuyến đường, cô cũng có thể lờ mờ đoán được ra bọn chúng đã không có kết cục tốt đẹp rồi.

Và đúng như những gì cô nghĩ, xe đi thêm một đoạn rồi dừng ở gần một con suối, Lão Kim cũng gọi điện cho người dừng lại. Tạ Đình bị kéo xuống dưới, phía sau là Trần Tuân cùng đồng bọn, người ngợm chúng bị đánh cho bầm dập nhìn còn thảm hại hơn Tô Dịch rất nhiều.

Tạ Đình bị tay sai của lão Kim giữ chặt đứng ở một góc, cô không dám ngoái đầu nhìn lung tung. Dưới ánh đèn xe mù mờ, cô chỉ có thể nhìn được mình vẫn ở trong rừng, còn hướng nào, ở bên nước mình hay nước bạn, cô thật sự không dám chắc mình sẽ đoán đúng.

Phía trước, đám người Trần Tuân bị ép quỳ xuống dưới đất, mặt mũi sưng vù. Tạ Đình thấy lão Kim cười lớn, nụ cười của lão chẳng khác gì đám người biến thái thần kinh không được bình thường.

“ Thật tiếc”. Lão lắc đầu chậc lưỡi:” Tất cả đều là người thông minh như vậy, đi theo tôi có phải là làm lên việc rồi hay không. Hà cớ gì phải dùng đến cách này hả mấy thanh niên”

Lời lão vừa dứt, Trần Tuân là người có phản ứng mạnh nhất, nét mặt có một chút hoang mang lẫn kích động. Ta Đình nhìn thấy môi cậu ta mấp máy, chân tay bì bị trói chặt nhưng vô cùng luống cuống.

- Ông... ông chính là Kim Gia, người đứng đầu châu báu Kim Gia...

Lão Kim không thừa nhận, đáy mắt lóe lên một tia tàn nhẫn trong đêm tối. Lão chắp hai tay phía sau mông của mình, đi gần lại tặng cho Thạc Thành một phát đạp vào lồng ngực. Sức lực khá lớn nên hắn liền ngã đổ rầm xuống dưới đất, tiếng rên phát ra đầy đau đớn.

- Tôi là ai không quan trọng. Cái quan trọng tôi muốn nói bây giờ chính là, các cậu đúng là có gan, dám vào địa bàn của tôi để cướp đồ.

“ Tôi không biết đồ đó là của ông”. Trần Tuân cẩn thận từng lời, kì thật hắn cũng là nói thật:” Nếu biết, tôi nhất định sẽ không nhận làm phi vụ này”

Lão Kim cười lạnh, hắt cằm với Tam Bằng một cái, bản thân thì nhàn nhã ngồi xuống một chiếc ghế quân dụng mà người của mình vừa lấy từ trong xe ra.

Tam Bằng đi về phía Trần Tuân, lão vòng ra phía sau, dơ chân đạp mạnh một cái. Cú đá bất ngờ khiến cho cả người cậu ta chúi về phía trước nằm rạp xuống dưới đất, miệng phủ lên mũi giày của lão Kim đang ngồi.

Tạ Đình từ đầu đến cuối đều nhìn không bỏ sót một giây, thậm chí cô còn không hề tỏ ra thương xót hay đồng cảm. Với cô, đám người vô dụng như Trần Tuân bị như này thật sự rất đáng, chỉ có điều, chúng vẫn là một trong những nhân chứng để cảnh sát có thể phá án đường giây phía sau, nếu bây giờ hắn mà chết đi, thì thật sự đúng là rách việc về sau.“ Chơi đùa như thế đủ rồi”. Lão Kim gẩy gẩy tàn thuốc trên tay, lão đưa mắt nhìn Trần Tuân rồi lại nhìn Tạ Đình, khóe miệng cười lạnh:” Muốn con đàn bà đó à. Ánh mắt cậu thật sự rất si tình đấy..”

Vừa nói, lão vừa dơ chân dẫm mạnh lên mu bàn tay của người trước mặt, Trần Tuân bị đau đớn đến toát cả mồ hôi lạnh. Cằm hắn bành ra chịu đựng, huyệt thái dương gân xanh nổi lên đáng sợ, vừa có tức giận vừa có chịu đựng. Tạ Đình nghe thấy hẳn cất giọng trong khó nhọc.

- Tôi sẽ nói cho ông người đứng sau tôi. Ông thả cô ấy ra để cô ấy đi..

“ Thả ra”. Lão Kim cười cười, tàn nhẫn đạp thêm cho Trần Tuân thêm một cái nữa:” Ông chủ của cậu là ai, cậu nghĩ lão già này cần quan tâm đến à. Cảnh sát chưa chết đâu, hơn nữa nếu tôi đoán không nhầm có khi bây giờ bộ đội đã gần đến cổ thôn rồi, đúng không cô Tạ”

Lão Kim hướng Tạ Đình đặt câu hỏi, đáy mắt lão vừa có cợt nhả vừa có cay nghiệt, chính là không thể một dao cắt cổ họng kết liễu cô tại nơi này.

Tạ Đình cảm nhận mồ hôi lạnh trên trán, cô không nháo, tuy có một chút sợ hãi vì phải chết nhưng không có nghĩa là cô sẽ cúi đầu. Ngược lại, cô còn mạnh miệng hơn.

- Nếu ông cũng đã biết cảnh sát đã bao vây nơi này, ông nghĩ ông có thể trốn thoát được hay không? Kim gia, ông không phải một tay có thể che hết, pháp luật chính là lưới trời lồng lộng. Đầu hàng, tụ thú, mọi việc ông làm sẽ được khoan hồng.

- ------------

Gần một tiếng khi Tạ Đình bị lão Kim đưa đi, Cố Minh cũng đã dẫn người đến cổ thôn Tây Nha bao vây toàn mọi ngóc ngách. Người dân ở đây lúc này đã trở về trạng thái như cũ, nhìn thấy cảnh sát đến không hề tỏ ra sợ sệt, ngược lại còn rất hợp tác tận tình. Chúng nghĩ, những lần càn quét này đều giống như những lần trước, chỉ cần đưa ra một vài món đồ là có thể thu dọn tàn cuộc.

Người đứng ra đàm phán vẫn là người đàn ông đứng ra mọi lần trước, hắn nghĩ Cố Minh giống những tên mà trưởng thôn mua chuộc nên cười rất giả lả, thậm chí còn nhiệt tình mời rượu với thịt ngon. Hắn muốn đàm phán kín, nhưng lời vừa nói ra liền bị gạt phắt ném xuống đất.

- Tôi muốn gặp Phó thôn cùng Trưởng thôn của mấy người. Bọn họ đâu rồi.

Cố Minh lạnh giọng lên tiếng, ánh mắt sắc như chim ưng chiếu quanh khu họ đang đứng một lượt tìm Tô Dịch và Tạ Đình.

Mấy tiếng trước, anh ta đang ngồi trong phòng nghiên cứu mấy vụ án trong cục thì nhận được điện thoại của Tạ Đình cùng với bản ghi âm dài nửa phút. Anh ta cùng cô nói chuyện, biết cô cùng Tô Dịch đã đi vào trong cổ thôn thì có chút lo lắng, đặc biệt sau khi nghe được bản ghi âm thì lo lắng càng nhiều hơn.

Cố Minh không dám chần chừ quá lâu, anh ta không đánh động người trong cục cảnh sát mà âm thầm gọi điện về cho cục ở Thượng Hải, nhờ sếp của mình xin sự hợp tác của bộ đội đặc chủng. Bản ghi âm mà Tạ Đình gửi cho, chính là thứ giúp anh ta xin được lệnh khám sát.

Đêm hôm sương lạnh, Cố Minh cùng mấy chục binh lính từng lượt lái xe quân dụng hướng về thôn Tây Nha nằm sâu trong lòng núi. Đoạn đường gập ghềnh khó đi, anh ta cùng đồng đội như ngồi trên đống lửa, tốc độ chỉ có thể khẳng định một từ là rất gấp.Đến khi nhận được tin nhắn thứ hai của Tạ Đình nói cổ thôn chính là địa bàn của lão Kim trong vụ án mười năm trước, Cố Minh biết, mình không thể nào chậm trễ được nữa rồi. Anh ra lệnh cho tất cả phải đến được Tây Nha càng nhanh càng tốt. nhưng đường xá khó đi, lúc đến nơi, mọi thứ dường như đã trở về quỹ đạo của nó.

- Quan trưởng, phó thôn và trưởng thôn của chúng tôi đều đã ngủ, nếu ngài muốn gặp họ nói chuyện thì e là không được rồi.

Cố Minh nhíu mày, anh ta đưa mắt nhìn những người dân trước mặt, tất cả đều ăn mặc không được tươm tất, nói trắng ra chính là nghèo khổ. Trong một giây phút nào đó, đáy lòng anh ta dội lên một trận chua xót, thế nhưng từng dòng tin nhắn Tạ Đình gửi cho anh ta đều khảm sâu trong não của mình, muốn bỏ qua cũng không thể bỏ qua được. Cuối cùng anh hắng giọng.

- Chúng tôi nghi ngờ phó thôn cùng trưởng thôn các người có liên quan đến vụ án hình sự mười năm trước, đây là lệnh khám xét. Những ai không liên quan thì đứng sang một bên, cảnh sát chúng tôi chỉ làm theo trình tự, làm việc với người liên quan.

Sắc mặt mấy người đàn ông trong thôn nhất thời trở nên méo xệch, suy cho cùng bọn họ cũng không ai biết rõ chuyện lão Kim đã làm gì mười năm về trước nên không hiểu Cố Minh đang nói cái gì. Tuy họ không được học hành, nhưng cái khôn có thừa, họ biết bọn họ cũng không phải là trong sạch gì, nên nhất quyết không để cho cảnh sát lục soát thôn làng.

Bọn họ hùa nhau cản lối đi, Cố Minh cũng không thể làm họ bị thương nên không dám manh động, vì thế đôi bên cứ giằng co liên tục. Anh ta nhìn xung quanh tìm Tô Dịch, nhưng không thấy, gọi điện máy cũng không liên lạc được, lúc này thật sự chẳng biết đâu mà lần để mà tìm người.

Đám người dân trong thôn vẫn điên cuồng chống trả, Cố Minh thật sự rất đau đầu, thậm chí còn tức giận đến mức muốn đánh người. Đúng lúc tưởng chừng mọi thứ sẽ đều trở về con số không tròn trĩnh, chiếc điện thoại trong tay anh ta liền phát sáng, số di động gọi đến chính là số của Tạ Đình.

- Cố Minh, Tạ Đình đã bị người của lão Kim bắt đi, tôi cần người tiếp viện cứu cô ấy.

Tô Dịch ở đầu giây bên kia thở hồng hộc từng hơi, anh điều khiển chiếc mô tô cũ kĩ phi trên con đường đất gập gềnh. Gần một tiếng trước, anh đánh lạc hướng để cho Tạ Đình chạy vào trong nhà lớn, ý định đợi cô đi vào an toàn anh cũng sẽ quay lại theo cô đi vào trong. Thế nhưng trong quá trình chạy trốn ấy, anh không thể ngờ chính mình lại có thể gặp được lão Kim cùng với Tam Bằng đang đứng bình thản nói chuyện.

Phẫn hận cùng với ý chí nôn nóng muốn trả thù, Tô Dịch nhất thời mất lí trí lao về phía lão, con dao sắc bén trên tay vung lên đầy tàn nhẫn.

Tam Bằng đỡ một nhát nơi bả vai bảo vệ lão Kim, hắn cùng với anh tay đôi, ngang tài ngang sức. Đến khi đồng bọn của chúng đến, Tô Dịch biết mình không thể chống cự được, vì thế chỉ còn cách đánh lạc hướng, lúc ấy anh mới hối hận vì chính mình đã đưa Tạ Đình vào nguy hiểm.

Cô bị chúng bắt đi, lúc anh nhìn thấy hai chiếc xe quân dụng chạy lao vào màn đêm, anh đã muốn đuổi theo, nhưng vòng vây của đám sát thủ quá chặt chẽ. Người anh đầy vết thương ngang dọc, máu túa ra ướt đẫm, khuôn mặt mà cô vẫn khen là đẹp trai sưng vù lên đến thảm hại.

Tô Dịch nghĩ... có thể anh sẽ chết trong vòng vây của chúng. Có thể anh sẽ chết ở nơi này....

Anh sợ lúc mình chết đi, sẽ không còn ai giúp Tạ Đình bước ra khỏi vũng lầy đầy tăm tối đang nhấn chìm cô mỗi ngày, để rồi cô vẫn sẽ phải sống trong những ngày tháng không có ánh sáng.

Thế nhưng khoảnh khắc đau đớn ập tới, trong đầu anh hiện lên nụ cười của cô, hiện lên từng khoảnh khắc bên cô, anh cố gắng vớt vát lấy sự kiên cường của chính mình, điên cuồng chém giết hết tất cả. Mười năm trước, anh hứa mình sẽ rút khỏi cái mớ bòng bong này, nhưng hiện tại, anh đã không thể bước chân ra được nữa. Anh muốn cứu Tạ Đình, hơn thế nữa còn muốn cùng với cô phát triển mối quan hệ lâu dài về sau nữa...

“ Tô Dịch”. Cố Minh ở bên đầu giây bên này gấp gáp nói:” Bây giờ chúng tôi đã vào đến trong thôn. Anh đang ở đâu, tôi sẽ cho người đến tiếp viện. Anh không được làm liều...”

Tô Dịch vẫn lao xe trong màn đêm tối mịt mờ, anh đi loạn xạ trong rừng, không biết rõ được đường đi của lão Kim là lối nào, sự bất lực bao phủ lấy toàn thân thể. Người anh máu mê loang lổ, từng cơn đau nhói cứ thi nhau ập tới, mỗi lần nhấc tay là một lần cảm nhận được lồng ngực như muốn xé đôi ra từng mảnh. Anh sợ mình đến không kịp, Tạ Đình sẽ gặp nguy hiểm...

“ Tôi đang trong rừng”. Tô Dịch thấp giọng, giọng anh có chút run rẩy:” Cố Minh, anh nghe cho rõ đây. Bằng chứng buôn người chúng tôi chưa tìm ra đuợc, nhưng ngồi nhà thờ của trưởng thôn dưới đó có một tầng hầm, dưới tầng hầm đó chính là nơi cất giữ mọi cổ vật mà lão Kim mỗi tháng đều tuồn ra biên giới. Tạ Đình đã xuống dưới đó, có thể cô ấy đã để lại máy ghi âm hoặc máy ảnh ở lại, anh nhất định phải cho người tìm được. Tất cả bằng chứng đều ở trong đấy”

Sắc mặt Cố Minh càng lúc càng nghiêm trọng, anh ta đỏ mắt nhìn về phía người dân đang hỗn loạn, dứt khoát lấy súng bắn ba phát lên trời. Tiếng súng ầm ầm vang lên át hẳn tiếng gào thét, anh ta ra lệnh cho binh lính đặc chủng vào trong nhà thờ lớn tìm đường xuống tầng hầm như lời Tô Dịch dặn, còn bản thân thì dẫn theo mấy người đi vào trong rừng, tìm theo định vị trên điện thoại tìm đến chỗ anh.

Sự việc nghiêm trọng liên quan đến vụ án mười năm về trước nên cảnh sát cùng bộ đội quân khu khu vực đều ra sức giúp đỡ thực hiện nhiệm vụ, nửa đêm hầu như tất cả các chạm chốt biên giới đều nhận được lệnh tuần tra. Tầng hầm nhà thờ lớn cũng được mọi người tìm thấy, đúng như Tô Dịch đã nói, dưới đó là một kho báu khổng lồ vô cùng giá trị, mỗi món đều là hàng thật chứ không phải là hàng phục chế. Thêm nữa, bộ đội đặc chủng còn tìm được máy ghi âm cùng với máy ảnh được cẩn thận đặt ở những góc an toàn, đoạn video hiện lên tất cả những hình ảnh của người có liên quan.

Chứng cứ đã có đầy đủ, cảnh sát khu vực tất cả đều nhận lệnh tập trung di chuyển về dọc các đường biên giới sang Myanmar. Cảnh sát quốc tế cũng được liên lạc để hỗ trợ, đêm khuya tối mù, cánh rừng thôn Tây Nha lúc này chẳng khác gì một con quái vật lớn đang há miệng chực chờ con mồi.

Tô Dịch vẫn một mình lạc loài trong những con đường đất rộng lớn, anh mệt nhoài vì thể lực đã cạn kiệt, đôi mắt sắc bén mọi ngày đã dần trở nên hoa hơn. Anh lao xe trong khu rừng hoang vắng, chiếc điện thoại cầm trên tay nháy nháy chỉ còn vài phần trăm pin, không biết là sẽ hết lúc nào. Suốt quãng thời gian di chuyển, anh đã vô số lần gọi vào số máy của mình, nhưng tất cả đều là không liên lạc được.

Sự kết nối duy nhất giữa anh và Tạ Đình cũng không còn nữa, Tô Dịch như một con thú hoang mang trên người đầy vết thương đau đớn, anh gào thét gọi tên cô, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng vọng lại của chính mình. Cô ở đâu, anh biết phải tìm cô ở đâu đây....

Chương 49

Xử lí xong đám người Thạc Thành cùng với hai tên đàn em, lão Kim chỉ giữ lại một mình Trần Tuân, Tạ Đình nghĩ có lẽ vì cậu ta có một cái đầu thông minh, hứa hẹn tương lai sẽ làm lên được việc lớn nên lão già này mới giữ lại để củng cố đế chế của mình. Lão căm thù Tô Dịch đến tận xương tủy, cho nên không vì thế mà lão bỏ đi cơ hội rèn một người vừa ngang tài vừa ngang sức với anh, dùng điều ấy để đè bẹp không cho anh có cơ hội ngóc đầu lên được.

Chiếc xe quân dụng vẫn cứ liên tục chạy trên con đường rừng vô định, băng qua rất nhiều ngã rẽ ngoằn ngoèo, cuối cùng cũng dừng lại trước một căn nhà hoang. Căn nhà này không lớn, mùi ẩm mốc bốc lên vô cùng khó chịu, nếu Tạ Đình không nhầm dường như nó đã tồn tại ở đây từ rất lâu rồi. Cô bị Tam Bằng đẩy khỏi xe, hắn xô ngã cô vào bên trong căn phòng tối mờ ánh điện, cửa sổ để nhìn ra ngoài cũng không có.

Trong nhà có một bộ ghế sofa đã cũ rích, lão Kim ngồi vắt chân nhàn nhã, miệng ngậm điếu xì gà to bằng ngón tay cái hít vào, miệng thở ra từng làn khói trắng. Khói thuốc lan dày đặc ám mũi cả gian phòng nhỏ, phảng phất nơi cánh mũi ướt đẫm mồ hôi. Tạ Đình ngửi chúng, lần đầu tiên cảm thấy mùi này trở nên khó ngửi đến như vậy.

Tạ Đình nhìn về phía lão, cô không thể giữ mãi thái độ im lặng được:” Kim Gia, tôi còn tưởng ông muốn bán tôi sang biên giới để kiếm tiền chứ. Sao lại lôi tôi vào đây ngồi”

Lão Kim nhìn khuôn mặt đầy bình tĩnh mang theo nét khinh thường của Tạ Đình, ngón tay gẩy gẩy tàn thuốc, cười lạnh:” Tôi sẽ không bán cô. Tôi còn cần đến cô để giải quyết mối thù của mình mười năm trước”

“ Vậy thì phải làm ông thất vọng rồi”. Tạ Đình cười khinh:” Ông luôn nghĩ tôi có giá trị lợi dụng, nhưng sự thật thì tôi chẳng có gì đáng để cho ông lợi dụng hết cả. Tô Dịch nhất định sẽ không đến, ông đừng ôm mộng ải tưởng nữa đi”

Từng lời cô nói ra đều lạnh lùng, tuyệt tình dứt khoát, thế nhưng có ai biết trong lòng cô đang lo lắng như nào. Cô nói với lão anh không đi tìm cô, nhưng cô biết, anh nhất định sẽ đi tìm, thậm chí, cho dù biết đó là nơi nguy hiểm, anh cũng sẽ không chùn bước lùi lại. Bọn họ không phải người yêu, nhưng hành động dựa dẫm cho nhau như này, nên đặt ở mối quan hệ như thế nào đây.

“ Vậy tôi với cô đánh cược một lần xem sao”.

Lão Kim nhấc điếu thuốc khỏi miệng, hất cằm ra lệnh cho đàn em của mình lục soát. Tạ Đình nhìn thấy hắn đi lại gần mình, cả người trở nên căng cứng, chỉ sợ hắn sẽ phát hiện ra chiếc máy ghi âm cô giấu trong người. Cũng may tên đàn em này chỉ lấy duy nhất chiếc điện thoại trên người cô mà không hề kiểm tra thêm chỗ khác, nên hiện tại cô vẫn có thể coi là được an toàn.

Điện thoại bị tắt, lão Kim mở máy, nhấp vào mục danh sách rồi gọi lại vào số điện thoại của cô được Tô Dịch lưu lại là Tạ Đình, khóe mắt hơi híp lại đầy nguy hiểm. Đầu bên kia rất nhanh liền vang lên những tiếng tút tút dài đơn điệu, vang vọng trong đêm khuya thanh vắng lọt vào tai cô chẳng khác gì tiếng gầm của thú dữ.

Tạ Đình nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay lão Kim, vành mắt cô ửng đỏ, không chảy nước mắt nhưng lúc này đã có một chút cay xè. Nơi này đông người như vậy, người anh lại bị thương, cô chỉ sợ anh chấp nhận đi đến đây một mình, rồi bị bỏ mạng lại, lúc ấy phải làm sao đây. Đám người Cố Minh đã đến chưa, người dân trong thôn đã được đàn áp hay chưa, cô không biết, thật sự không biết được nữa.

Đúng lúc mọi thứ cứ rối lên như tơ vò thế này, thân cận của Tam Bằng từ bên ngoài chạy vào, nét mặt hắn mang theo đầy hốt hoảng.

- Anh hai, cổ thôn ta đã bị đặc công bao vây hết rồi, đám người vận chuyển hàng hóa em cũng không liên lạc được, khả năng xấu nhất cũng là bị chúng tóm lại. Tệ hơn chính là các chốt kiểm tra bây giờ đều lùng sục chúng ta khắp nơi, nếu không đi nhanh bây giờ thì nhất định sẽ không thể nào thoát được.

Lão Kim khuôn mặt ngay tức khắc trở nên cau có, đứng phắt người dậy không nói không rằng vung thật mạnh một cái tát lên khuôn mặt trắng ngần của Tạ Đình, đáy mắt rực lửa. Lão trước nay chưa bao giờ đánh phụ nữ, nhưng tình cảnh như này, chính là nói lên một điều sự nhẫn nại của lão đã không còn ở mức chỉ là nói chuyện.

- Ra tay cũng nhanh đấy, nhưng chúng mày đừng có mà ảo tưởng sẽ hạ ngục được tao. Mười năm trước tao dễ dàng thoát được, thì mười năm sau, cho dù tao chết thì cũng còn con cháu của tao xây dựng lại đế chế.

Lão bóp chặt cằm Tạ Đình nghiến răng từng từ, sức lực dồn hết lên cánh tay khiến cổ họng cô cảm tưởng gần như muốn vỡ nát, đau đớn không chịu nổi. Mắt lão đỏ sọng long lên như thú phát bệnh dại, nhìn về phía Tam Bằng ra lệnh.

- Chú đi trước đi, qua bên kia biên giới gọi điện cho lão Khâu, nhờ lão ấy thu xếp cho xuất cảnh ra nước ngoài càng nhanh càng tốt. Đồ mất đi sau này có thể lấy lại được, còn người thì không thể để bị rơi vào tay của chúng được.

Tam Bằng cho dù hèn nhát đến mức nào thì ở thời điểm này cũng không phải là một tên vô dụng sợ chết. Hắn không đồng ý với ý kiến của lão Kim, miệng từ chối liên tục nhưng vẫn không thể lay được ý chí cùng quyết định của người kia.

- Tam Bằng, chú với tôi là anh em, chú muốn cả hai chúng ta bị xích lại sao. Tôi còn mối thù với thằng Dịch, cho dù tôi có chết cũng phải kéo nó xuống địa ngục với mình, chú nghe có hiểu lời tôi nói không hả. Đi đi, tôi an toàn sẽ liên lạc với chú.

Tạ Đình hít thở thật sâu, cô nhận ra được kế hoạch bàn bạc của lão Kim lúc này, trong lòng liền trở nên khẩn trương. Bây giờ Tam Bằng mà trốn đi thành công, thì vụ án này vẫn chưa thể nào được coi là khép lại hoàn toàn, như vậy nguy hiểm vẫn luôn rình rập họ mỗi ngày. Đó không phải là một điều gì tốt đẹp nếu như mười năm sau, lại có một thế lực Kim Gia khác tiếp nối Kim Gia hiện tại.

“ Kim Gia, cảnh sát đã bao vây toàn bộ, ông nghĩ người của mình sẽ chạy được sao”. Tạ Đình thấp giọng đầy khẩn trương:” Tất cả các con đường biên giới đều bị bao vây rồi, các người tốt nhất vẫn nên khoanh tay chịu trói, đừng đối đầu nữa.”

Lão Kim cười lạnh:” Đầu hàng, tự thú... Ngày đó sẽ không giờ tới, còn ngày tàn của cô cùng với thằng Dịch thì sắp tới rồi.”

Nói xong, lão cũng chẳng thèm để ý gì đến Tạ Đình nữa, dứt khoát quay sang hất cằm với Tam Bằng cùng với một số đàn em thân cận của mình. Lão nhíu đôi mắt đầy vết chân chim nhìn bóng người thân ngồi lên ô tô đi khuất trong bóng tối, lúc này mới lại nhàn nhã ngồi xuống.

Chiếc điện thoại trên tay đổ lớn từng hồi chuông liên tục, lão hút mấy hơi thuốc thật dài, đợi đến hồi thứ ba mới lười nhác bấm nhận. Giọng nói bên kia không hề xa lạ gì đối với lão, ngược lại còn đã từng một thời quen thuộc, vì lão đã nói chuyện khá nhiều lần với chủ nhân của nó qua điện thoại. Gã cười phách lối, mang theo một chút khinh thường.

- A Dịch, đã lâu không gặp. Chúng ta chơi một trò chơi nhé, sẽ rất vui đấy.

Tô Dịch nghiến răng kìm nén, anh bình tĩnh hỏi:” Người đâu”

Lão Kim nhướn mày nhìn về phía Tạ Đình, bật loa ngoài cho lớn, chỉ tay với đàn em của mình. Ngay tức khắc, một tiếng chát thật lớn vang lên lọt vào điện thoại, má còn lại của cô đỏ ứng một dấu bàn tay. Tạ Đình nghiêng đầu, máu từ khóe miệng chảy ra rỉ xuống dưới đất, hàm răng ê ẩm.

“ Người ở trong tay tôi, muốn cứu thì tự mình đến cứu, đừng nghĩ đến chuyện mang cảnh sát đến đây để hù”. Lão Kim cười cười, nụ cười lão đầy xảo quyệt:” A Dịch, cậu thông minh như thế, hẳn biết tôi là một tên cực đoan như nào. Cậu làm trái lời, đừng trách tôi hạ thủ lên người con đàn bà của cậu”Những khớp tay Tô Dịch siết chặt lấy điện thoại, trong lồng ngực truyền đến từng cơn đau đớn vô hình. Anh cắn môi, giọng trầm xuống đầy ẩn nhẫn.

- Cho tôi nói chuyện với cô ấy.

Lão Kim cười khà khà bước gần lại phía Tạ Đình, lão đưa chiếc điện thoại ghé sát miệng cô, ra lệnh:” Nói chuyện, tâm sự với người tình của cô một chút...”

Tạ Đình liếc mắt nhìn lão Kim, đáy mắt cô lạnh lẽo không nề hà một chút sợ sệt, mười đầu ngón tay phía sau bấu chặt vào da thịt rách đến bật máu. Cô không nhìn điện thoại, cũng không có ý định nói chuyện, nhưng người ở bên kia đã thấp giọng gọi tên cô đầy ôn nhu.

- Tạ Đình... Có nghe thấy tôi nói không?

Tạ Đình cúi đầu, cô chớp mắt không trả lời, người bên kia vẫn thao thao bất tuyệt. Anh biết cô đang nghe, anh chỉ muốn nghe cô nói chuyện, nhưng cô không muốn nói cũng không sao. Tô Dịch nghĩ bản thân mình nói là được rồi, anh chỉ hi vọng cô sẽ không ương bướng để bị chúng hành hạ đến bị thương, mọi thứ về sau, đợi anh đến, anh sẽ thay cô hứng trọn.

- Tạ Đình, em ngoan ngoãn nghe lời, đừng để bản thân mình bị thương thêm nữa... Đợi tôi, tôi đến đón em.

- Sẽ không lâu đâu. Phương hướng của tôi rất tốt, tôi sẽ nhanh chóng tìm đến, đừng nháo nữa..

Tạ Đình lúc này rốt cuộc cũng mở miệng, cô chỉ ừ một tiếng rất nhẹ.

Tô Dịch nắm chặt điện thoại, anh nghe được giọng nói khàn khàn của cô, trái tim như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào đến bật máu. Anh khẽ nhắm mắt nuốt ngược nước mắt vào trong, mọi thứ đều cố tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, thế nhưng vẫn không tránh được run rẩy.

- Đưa địa chỉ đây...

Lão Kim gật đầu, sau đó lão gửi cho anh một tin nhắn ghi địa chỉ nơi giam giữ Tạ Đình. Tô Dịch nhẩm đọc một hồi, anh thở hắt, bản thân không dám làm liều nên trước khi xuất phát đều báo cáo lại hết tình hình cho Cố Minh từng chi tiết. Anh biết, một mình anh không thể cứu được cô, ngược lại đi đến đó còn là nộp mạng, nên cách duy nhất anh chỉ có thể chính là tương kế tựu kế. Anh sợ chết, vô cùng sợ. Anh muốn cứu cô, sau đó bình yên về sau, anh sẽ cố gắng ở bên cô xóa đi những vết thương làm cô đau đớn.

Mười hai giờ đêm, mô tô chạy như bay trong rừng...

Đôi mắt Tô Dịch đỏ ngầu như máu, từng khớp xương tay siết lại đổ đầy mồ hôi, tốc độ kéo hết cỡ đi vù vù trên con đường đất uốn lượn. Anh nhớ đến đoạn địa chỉ hồi nãy mà lão Kim gửi cho mình, là sát biên giới Myanmar, khu vực hoang vắng rất khó tìm, thậm chí dường như nơi đó còn là địa bàn quen thuộc của đám người bọn chúng.

Điện thoại chính thức hết pin không còn một vạch, Tô Dịch không thể liên lạc lại được với lão Kim nên chỉ có thể đi nhanh hết cỡ. Nhiều lúc gặp phải ổ gà, chiếc xe bị lật xã, người đau ê ẩm nhưng anh không quan tâm, mặc kệ máu có chảy như nào. Anh tự dặn chính bản thân mình phải cầm cự, cầm cự thêm một tiếng, hai tiếng nữa, những u ám này sẽ qua nhanh thôi.

Thời gian cứ vậy trôi đi, không lâu sau đó Tô Dịch cũng đã tìm được nơi chiếc xe quân dụng mà lão Kim đậu bên ngoài trước cửa ngôi nhà hoang. Mọi thứ xung quanh đều tối om như mực, ngoài ánh đèn mù mờ bên trong căn phòng nhỏ thì tầm nhìn đều bị hạn chế không nhìn xa nổi được quá ba mét.Tô Dịch bước lại gần phía tên canh cửa, anh liếc mắt quan sát xung quanh, cất giọng trầm trầm:” Báo với lão Kim tôi tới rồi”

Tên tay sai của lão Kim hừ lạnh, hắn ra lệnh cho đàn em của mình kìm chặt lấy Tô Dịch áp giải đi vào bên trong, cánh cửa mở ra rồi bị đóng lại. Chúng dẫn anh băng qua một căn phòng đều là lá mục với xác động vật chết, đi vào căn phòng khác nhỏ hơn, căn phòng mà lão Kim đã ngồi ở đó đợi tự mình đến nộp mạng.

Cửa mở, tên xăm trổ đẩy Tô Dịch vào, hắn cúi đầu cẩn trọng:”Lão chủ, người đã được đưa đến”

Nghe được lời nói ấy, Tạ Đình vội vã ngước mắt lên nhìn, đôi đồng tử đen láy chạm với ánh mắt mệt mỏi đỏ sọng của của anh, đáy lòng phút chốc trở nên nghẹn ứ. Tô Dịch của lúc này, còn thảm hại hơn trước đó rất nhiều, mặt mũi anh tím bầm sưng vù không chừa một chỗ nào là không bị thương, quần áo trên người cũng thấm đẫm cả mùi máu tanh nồng.

Tô Dịch thu hết biểu cảm của Tạ Đình vào trong mắt của mình, khóe miệng anh nâng lên một đường cong nhẹ đầy an ủi. Anh không để lão Kim với đàn em của lão vào mắt, cái nhìn trước sau đều chú ý đến duy nhất một mình cô, dường như đối với anh, nơi nguy hiểm này chính là thiên đường của hai người bọn họ.

- Có đau không?

Tạ Đình lắc đầu:” Không đau...”

Tô Dịch gật đầu cười thêm cái nữa với cô, xong xuôi anh mới dùng khuôn mặt lạnh lẽo của mình hướng sang lão Kim đang ngồi hút thuốc xem kịch hay nhàn nhã.

- Tôi đến rồi. Muốn nói chuyện gì, hôm nay tôi với ông trả nợ cho hết đi, không cần thiết phải vòng vo cho mất thời gian của đôi bên.

Lão Kim hửm một tiếng rồi bật cười ha hả, lão vịn người đứng dậy đi về phía Tô Dịch, đá anh một cái ép anh quỳ dưới chân mình. Lão giật ngược tóc anh lại về phía sau, sức lực dồn hết lên tay như muốn lột từng mảnh da đầu ra khỏi hộp sọ, miệng gằn rít lên đầy phẫn hận.

- Mất thời gian. Cậu nghĩ cậu với con đàn bà của cậu thời gian ở bên nhau còn được bao lâu. Mười năm trước, cậu hại ta phá sản công ty, vật vã không khác gì một con chó trốn chui trốn lủi. Mười năm sau, cậu lại một lần nữa giúp công an càn quét hang ổ của ta, cậu bảo mối nợ này ta nên tính với cậu như thế nào, A Dịch?

Mỗi câu là một lần Tô Dịch bị lão Kim giáng xuống cho một gậy vào người, Tạ Đình đỏ mắt nhìn theo, tất cả những chỗ lão ấy đánh đều là nhằm vào nơi vết thương cũ. Cô giãy người, muốn lên tiếng nhưng khoảnh khắc ấy, đôi mắt đỏ sọng của người đàn ông kia đã ngăn cô lại.

Mặt anh tím bừng, huyệt thái giương hiện lên từng đường gân mạnh mẽ, một chút phản khảng đều không hề có. Lão Kim thấy thế càng tàn nhẫn xuống tay nhiều hơn, hết đấm rồi đến đạp, lão coi thân thể anh như một bao cát để mình luyện boxing, từng cú từng cú đều dồn hết lực. Đến khi cả người Tô Dịch đã đầm đìa máu me cùng với sực lực mất hêt, lão với đẩy người anh ngã về phía sau, cười lạnh.

- Mấy đây chỉ là mở đầu. Những thứ cậu gây ra cho ta hôm nay ta nhất định sẽ đòi lại từ từ, đòi trên người cậu lẫn trên người con ả của cậu.

Tô Dịch quẹt máu trên mặt, mồi hôi chảy dọc vào khóe mắt cay xè khó chịu, thể lực đã cạn kiệt đến một cái chống tay cũng không thể. Anh bất lực trước hoàn cảnh của mình hiện tại, đôi mắt hổ phách sắc bén thường ngày bây giờ đã mờ mờ hoa lên, hình bóng Tạ Đình phân chia thành bốn năm tấm.

Anh mấp máy môi muốn gọi tên của cô, nhưng cổ họng đau rát không thể gọi được, tất cả sự gắng gượng lúc này đều chỉ còn dựa vào ý chí. Anh không dám chớp mắt, vì anh sợ mình sẽ không mở ra được nữa, cũng chẳng dám nới lỏng tính phòng bị của mình.

Xung quanh anh, mấy tên đàn em cao to lực lưỡng của lão Kim vẫn chắp tay chờ lệnh, chỉ cần lão già đó nói một cái, là sẽ có một trong tất cả tặng cho anh một đòn.

Lão Kim ngồi nhàn nhã vắt chân ở ghế, đôi mắt lúc này đã nhìn về phía Tạ Đình ngồi ở trên ghế không nháo không phản ứng, nở cụ cười đầy bỉ ối thích thú. Lão ném điếu xì gà vào chiếc gạt tàn ở bên cạnh, bước chân chậm rãi tiến lại.

Trên người cô quần áo tuy đã bẩn, nhưng làn da trắng ngần cùng với đường cong lồi lõm lại chính là thứ gây lên cho người khác dục vọng, trong đó có cả lão. Có điều lão Kim không phải là kẻ thời điểm nào cũng để lộ bản chất con thú của mình, cho nên lão không vồ vập, mà chậm rãi từng chút.

Lão ra lệnh cho tên đàn em của mình:” Cởi áo nó ra... Trước khi cảnh sát đến, tao cho tụi mày chơi nó cho đã. Người thật hàng thật, lại còn là người nổi tiếng, chúng mày có ham muốn quá cũng nên biết tiết chế lại chính mình”

Tên cao gầy được cho phép thì luống cuống gật đầu, không chậm trễ đưa tay nắm lấy một bên ngực của cô là bóp thật mạnh.

Tạ Đình liếc nhìn cánh tay bẩn thỉu của hắn đặt trên ngực mình, cả người phẫn hận đầy tức tối, cô co hai chân đạp cho hắn một cái thật mạnh vào má đùi, cả người theo đà mà ngã ngửa ra phía sau nằm vật xuống đất.

Tên cao gầy bị đánh mắt liền long lên sòng sọc, hắn nổi điên lao về phía Tạ Đình, nằm đè lên người cô, dơ tay tát cô thêm một cái.

Tạ Đình bị đánh, máu mũi cùng máu mồm tóe ra lem hết trên khuôn mặt xinh đẹp, thế nhưng đám người kia không hề để ý đến điều ấy. Chúng được ông chủ của mình cho phép chơi đùa cô, nên cho dù trên người cô đều là máu và đất cát, chúng cũng không muốn dừng lại. Đặc biệt là cái tên cao gầy kia, hắn vừa bóp ngực cô, cảm giác rất mềm, rất đã tay.

- Ghì nó xuống cho tao. Hôm nay tao phải fuck chết con này...

Chương 50

Tên cao gầy thô lỗ đạp xuống bụng Tạ Đình một đạp, hắn nhoài người muốn xé áo cô, động tác điên cuồng lẫn vội vã. Tạ Đình không tránh né được, chỉ có thể trân mắt lên nhìn hắn càng lúc càng sấn gần tới mình, nhìn bàn tay bẩn thỉu không an phận của hắn sờ soạng trên da thịt của mình, đáy mắt lạnh lẽo. Lúc này, cô thật sự rất hận, nếu không phải chúng quá khỏe, cô thề có chết mình cũng phải đập nát hết đám cặn bã này, một tên cũng không bỏ xót.

Khoảnh khắc tên cao gầy luồn tay vào bên trong áo của mình, Tạ Đình cắn chặt răng, chân giãy lên muốn đạp. Cô ra sức phản khảng, nhưng một chút xi nhê cũng không có, ngược lại còn càng khiến cho mấy tên bỉ ổi này điên cuồng muốn nổi thú tính của mình nhiều hơn.

Tạ Đình bị ghìm chặt, cô đã nghĩ số phận của mình đến lúc này sẽ không thể cứu vãn được nữa, thế nhưng chẳng ai có thể ngờ được, khoảnh khắc ấy, một lưỡi dao sáng bóng xuất hiện nhanh như chia chớp đâm và mạn sườn của tên cao gầy đang nằm trên người cô.

Hắn gào lên tiếng thét thảm thiết xé lòng, cả người rụt lại ôm lấy mạn sườn chịu đựng, vẻ mặt hồi nãy hứng khởi bao nhiêu bây giờ đã tái mét không còn sức sống bấy nhiêu. Máu hắn rỉ ra chảy đầy xuống sàn, Tạ Đình bình tĩnh nhìn hắn từ từ ngã xuống, chẳng biết có chết hay không, nhưng bấy nhiêu cũng đủ dọa sợ cho đám người đang giữ chặt cô phải buông lỏng.

Thế nhưng, cái nhìn bình tĩnh đấy của cô chẳng thể giữ lại được bao lâu liền chuyển sang bất lực, bởi vì lúc này, tận mắt cô lại nhìn thấy Tô Dịch bị đám người kia đá cho một phát vào lồng ngực, máu đã thẫm ướt càng thẫm ướt nhiều hơn.

Hẵn lỗ mãng xót thương nhìn đàn em của mình từ từ đối mặt với cái chết, không đợi lệnh của Kim Gia cứ thế túm cổ đánh từng quyền xuống má phải của Tô Dịch, từng cái từng cái đều mang theo uất hận ngút ngàn. Hắn thực sự muốn đánh chết anh...

Ba cái, rồi bốn cái, Tạ Đình muốn lao người lên, cô lạc giọng gọi tên anh:” Tô Dịch... Tô Dịch...”

Thế nhưng anh không đáp lại cô, thân hình to lớn nằm cuộn dưới nền đất bẩn khiến cô vừa đau lòng vừa muốn khóc. Mấy ngày trước, anh vẫn là người đàn ông cao ngạo bảo vệ cô trước mọi nguy hiểm, là người tình hòa hợp cùng cô trên giường, là người độc đoán nhưng âm thầm luôn làm theo ý của cô. Nhưng bây giờ, anh cách cô chỉ một đoạn ngắn, cô muốn chạy lại, muốn ôm anh cũng không có cơ hội. Cô đã bắt đầu biết sợ, sợ cái chết ập đến với hai người bọn họ, sợ anh không nghe được những lời cô muốn nói, sợ bọn họ bỏ lỡ nhau giữa dòng đời nghiệt ngã xô bồ như này.

- Tô Dịch.... Tô Dịch... anh có nghe thấy tôi gọi không? Anh trả lời đi...?

Tạ Đình không khóc, nhưng giọng cô lúc này đã lạc đi, ánh mắt u buồn phảng phất nét đau đớn. Cô chỉ nhìn Tô Dịch, cô biết anh không muốn cô hạ thấp mình cầu xin lão Kim, nên cô từ đầu đến cuối cô đều không mở miệng cũng như nhìn lão. Tự tôn của anh giống như sự cao ngạo của cô, trước mặt kẻ thù, không bao giờ được tỏ ra mình yếu thế, như vậy chẳng khác gì nhận bản thân mình thua cuộc. Hơn nữa, cho dù cô có mở miệng, lão Kim cũng sẽ không bao giờ thỏa thuận, bởi vì người lão muốn giết là anh, sao lão có thể cứu anh được cơ chứ.

Càng nghĩ, Tạ Đình càng không dám hi vọng vào một điều gì mỏng manh, cả người buông lỏng chẳng thèm chống cự lại. Cô đã nghĩ mình muốn buông bỏ, nhưng đúng lúc ấy, đám người đang giữ cô lại buông lỏng tay thả cô, dường như là lão Kim ra lệnh.

Toàn thân được giải thoát khỏi những sợi dây trói buộc, Tạ Đình chẳng thèm để ý đến những vết thương trên người của mình, cô bò lại về phía Tô Dịch, hay tay run rẩy ôm lấy đầu anh vào lòng của mình. Ở khoảng cách gần như này, những vết thương của anh thật chẳng khác gì những lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng cô, thành công để lại đó hàng trăm hàng nghìn những vết cắt chồng chất.

Cô cố gắng không chạm vào vết thương của anh, thế nhưng có lẽ quá đau, Tô Dịch dù nhắm mắt đôi lông mày vẫn nhăn lại đầy khổ sở, trán nổi gân xanh. Anh siết lấy mu bàn tay của cô, mí mắt nặng trịch đầy máu khó nhọc nhấc lên thu hết hình ảnh mờ mịt của cô vào đồng tử của mình, miệng khẽ cười.

Anh cười vì cuối cùng mình cũng được ở gần cô trước khi bản thân lựa chọn thất bại, cười vì cô nhìn anh với ánh mắt mang theo tình cảm, mang theo lo lắng, thứ mà anh vẫn luôn mâu thuẫn mong chờ từ rất lâu.

- Tạ Đình, tôi không sao...

Tô Dịch mỉm cười yếu ớt an ủi, Tạ Đình cũng không vạch trần anh, cô biết lúc này bọn họ chẳng còn thời gian nhiều nữa nếu như Cố Minh không kịp đến. Tam Bằng đã chạy, lão Kim cũng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với sự truy lùng của cảnh sát, vì thế lão mới không vội vã bỏ lại tất cả chạy lấy mạng. Có lẽ, thù hằn lão đối với người đàn ông trong lòng cô đã tích lũy cao thành một tòa thành, bây giờ đều muốn xả cho hết.

“ Em đừng lo”. Tô Dịch hít sâu nói tiếp, mỗi lần nói là một lần lông mày anh nhăn lại vì đau đớn. Anh siết chặt lấy tay của cô, thủ thỉ thì thầm cực nhỏ:” Tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng lời muốn nói với em ở Mộc Khánh. Em bây giờ có muốn nghe không?”

Tạ Đình gật đầu, Tô Dịch nhìn cô, anh lại mỉm cười, đôi mắt đầy nhu tình lẫn ôn nhu. Người anh chi chít vết thương, không nơi nào là không có máu, mắt cũng đỏ một màu. Anh đau như muốn xé gan, nhưng anh vẫn cố gắng gượng đón từng sự hành hạ của lão Kim giáng xuống người mình. Cố Minh sắp đến rồi, anh không thể gục ngã ngay lúc này được...

- Tạ Đình, quá khứ của em tôi không thể thay đổi, nhưng tương lai của em, tôi nhất định sẽ ở đó. Em, đồng ý chứ?

Tô Dịch nói một hơi rất dài, anh ho khù khụ ra từng ngụm máu đỏ, mặt lại nhăn lên vì đau. Tạ Đình nhìn màu đỏ chói mắt dưới đất, vành mi đỏ ửng, cô cúi người hôn lên môi của anh, không cần nghĩ ngợi liền gật đầu.

- Được, tương lai của em sẽ để anh nắm giữ. Tô Dịch, anh nhất định phải sống...

Một giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống rồi vỡ tan trên khuôn mặt của nam tính của người trong lòng, Tạ Đình kéo khóe miệng mỉm cười, một nụ cười từ tận đáy lòng của chính mình. Hai mươi bảy năm sống trong giả tạo, giờ phút này, hết thảy đều vì một câu nói của Tô Dịch liền thay đổi. Cô biết, mình không phải tùy hứng, cũng không phải chơi đùa, mà thật lòng muốn để hết những gánh nặng của mình xuống.

“ Tô Dịch”. Tạ Đình vuốt sườn mặt sưng vù của anh, cô chậm rãi nói:” Anh còn nhớ anh hỏi em gì không? Anh hỏi em, có bao giờ nghĩ sẽ dừng lại không? Bây giờ em sẽ trả lời cho anh biết, nếu chúng ta sống sót rời khỏi đây, em sẽ dừng lại...”

“ Được, thành giao....”

Tô Dịch yếu ớt trả lời, Tạ Đình gật đầu với anh, lúc này cô còn muốn nói chuyện nhiều nữa nhưng lão Kim kiên nhẫn đã không còn nữa. Lão bước lại gần phía hai người, hất cằm ra lệnh cho đàn em của mình lôi Tạ Đình sang một bên, bản thân thì ngồi xổm xuống đối mặt với Tô Dịch. Lão thở vào mặt một ngụm khói lớn, cười nụ cười quỷ dị.

- A Dịch, nghe chừng cậu đối với cô Tạ đúng là thâm tình. Thế nào, muốn cả cậu cùng với cô ta sống với nhau không?

Tô Dịch cụp mi mắt, anh hiểu lời nói của lão Kim chẳng hề phải là cảm thông với mình nên không trả lời. Anh đủ thông minh để nhận ra lão muốn gì từ mình, cho dù có chết, anh cũng không muốn thỏa thuận điều ấy.

Nhìn được sự quyết tâm từ người đàn ông kiêu ngạo như một bức tường thành trước mặt trong bộ dạng nửa sống nửa chết, lão Kim cười ha hả, chậc lưỡi lắc đầu, đáy mắt vẫn hiện lên đầy những tia giảo hoạt.

- A Dịch, nếu cậu cần suy nghĩ, tôi sẽ cho cậu thời gian suy nghĩ, tôi đây không vội. Chỉ có điều, nếu cậu chần chừ lâu quá, tôi không vui thì sẽ trả lại nó lên người ả đàn bà của cậu, lúc ấy cậu đừng có đau lòng. Đoạn tình cảm vừa nãy của cậu thật làm tôi xúc động đấy.Sắc mặt lão Kim đầy hiểm độc, mặt cười nhưng trong bụng chính là hàng ngàn căm hận sắc như mũi tên, chỉ cần tức một cái là sẽ xả ra hết thảy. Mười năm trước những việc lão gây ra cho người xung quanh mình Tô Dịch vẫn không hề quên, cho nên lúc này anh cũng không dám khiêu khích lão hay dồn ép lão đi vào đường cùng. Anh chỉ cần duy nhất một điều là chúng không động vào Tạ Đình thêm một lần nào nữa là được.

- Kim Gia, tội ác ông gây ra cho bao nhiêu người, ông không cảm thấy mình có tội hay sao? Buôn bán người, buôn bán cổ vật trái phép, tiền quan trọng đến như vậy?

Tô Dịch hạ thấp giọng chất vấn, lão Kim híp mắt cười khẩy, từ đầu đến cuối đều coi những lời anh nói đều là vô nghĩa không đáng để lọt vào tai. Cái gì mà phạm pháp, cái gì mà tình người, xã hội này mà không có tiền không có quyền thì đừng bao giờ nói đến chuyện có thể sai bảo người khác.

“ A Dịch, tôi đây đang cho cậu một cơ hội. Nhưng nghe chừng cậu cứng đầu quá, kiểu gì cuộc nói chuyện cũng sẽ đi vào ngõ cụt nên tôi quyết định dừng lại ở đây”. Nói đến đây lão liền dừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Đình, cười giảo hoạt:” Còn muốn nói chuyện với người tình lần cuối không”

Một lời nói rất là bình thường, thế nhưng lọt vào tai của hai người lúc này thì lại chẳng khác gì tiếng sét đánh rầm thật lớn giữa bầu trời đầy nắng.

Tô Dịch nghiến răng phản khảng khỏi sự kìm chặt của những tên đang ghìm lấy mình, anh yếu ớt giãy dụa, mắt long lên đỏ ửng.

Trong nháy mắt, Tạ Đình liền có linh cảm điều tồi tệ gì đó sắp xảy đến, một cơn tức giận nghẹn ở ngực cứ thế lan đến tận cổ họng, đau nhói. Cô nổi điên, liều mạng giãy giụa, thét chói tai, la hét.

- Không được, ông không được làm thế với anh ấy. Khốn nạn...

Thế nhưng lão Kim không hề nhìn cô, cũng chẳng tức giận, mà chỉ cười đầy khinh thường...

Tô Dịch bị khống chế, cả người bắt đầu rơi vào mơ màng, ý thức không còn theo lý trí của chính bản thân. Anh nhớ đến lời hứa của mình với Tạ Đình, nhớ đến ánh mắt của cô, những ngày tháng được ở bên cô, mọi thứ cứ như thước phim chạy chậm, dần dần từng chút từng chút đều hoa lên nhạt dần, nhạt dần.

Tạ Đình ngồi đó, cô thật sự không thể nuốt trôi được cảnh đau lòng trước mặt, viền mắt đỏ bừng. Lão già đó lại dùng cách hèn hạ nhất áp dụng lên người của Tô Dịch, lão nhân lúc lý trí của anh mong manh thôi miên anh, điều khiển tâm lý của anh, gieo vào não anh những thứ không có sự thật.

- Khốn nạn... Dừng tay, tôi nói ông dừng tay...

Tạ Đình la hét đến khản cổ họng, giãy giụa nhưng tất cả chỉ vô ích bởi vì lão Kim chẳng thèm để ý đến những lời chửi bới thậm tệ của cô. Lão chỉ tập trung vào người Tô Dịch, miệng lẩm bẩm tập trung cho quá trình thôi miên của mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt Tô Dịch dần trở nên mơ hồ trống rỗng, Tạ Đình biết bản thân mình thật sự không còn hi vọng nào khác cho dù là một chút. Cô bất lực buông thõng người xuống, đôi mắt phủ một tầng sương mù nhìn Tô Dịch từ từ ngã xuống, lồng ngực đau nhói. Ánh mắt kia, vừa mới nãy thôi còn nhìn cô đầy âu yếm, thì giờ khắc này, lại lạnh nhạt xa cách đến mức khó chịu.

Thời gian tích tắc trôi đi từng giây, mấy phút sau đó, lão Kim cũng dơ tay gẩy tàn thuốc đứng dậy, dáng người cao một mét bảy của lão che mờ đi gần hết ánh sáng bóng đèn ở trên trần. Lão nhìn Tô Dịch đã ngất hẳn dưới sàn, rồi nhìn sang đám tay chân của mình, hút thuốc sai bảo.

- Mau đưa nó lên xe, chúng ta rời khỏi đây? Nếu không cảnh sát đến thì không kịp đâu...

Mấy tên đàn em nghe đến cảnh sát thì gật đầu răm rắp nghe lệnh, chúng không chần chừ gì lâu vác Tô Dịch vất lên thùng xe, sau đó cả Trần Tuân bị đánh ngất nằm ở một góc cũng ném lên thô lỗ. Xong xuôi, chúng cũng không có vào mà ngồi ở bên ngoài quan sát từng ngóc ngách trong bóng đêm, cảnh giác cao xem có bị lũ cớm đột nhập bất thình lình hay không.Tạ Đình kinh hãi nhìn ra phía ngoài trời tối om nhờ cánh cửa ra vào được mở, cô siết tay, môi cắn đến bật máu, ánh mắt lạnh lẽo đến âm độ. Trong căn phòng này chỉ còn lại mình lão Kim với một tên tay sai trông chừng cô, cô biết chúng không có ý định cho mình đi cùng, vì thế có thể một vài giây nữa, một con dao ở đâu đó sẽ đâm tới kết liễu chính cô.

Lão Kim nheo mắt, hắn quan sát hết từng biểu cảm sắc mặt của cô, lúc này mới lên tiếng:” Cô Tạ, còn muốn nói điều gì nữa không?”

Tạ Đình cười khẩy:” Kim Gia, bản thân ông đã có quyết định trong lòng, ông còn hỏi tôi làm gì? Muốn giết muốn chôn sống thì cứ làm, dù sao tôi đối với ông cũng không có giá trị lợi dụng”

Lão Kim có thể coi lời nói mình nghe thấy này chính là một lời mang đầy hàm ý trách móc của phụ nữ, khóe miệng kéo lên một nụ cười bất đắc dĩ. Lão cúi người sát gần đến khuôn mặt của Tạ Đình, đáy mắt sắc như dao, tàn nhẫn đến đáng sợ. Con đàn bà trước mặt này đã gián tiếp phá hủy đi cơ ngơi mấy chục năm mà lão đã giấu giếm ở đây, so với Tô Dịch mười năm trước còn thiệt hại hơn gấp vạn lần, lão đâu có cao thượng đến mức có thể tha sống cho kẻ thù của mình. Dân làng bị bắt, hầm chứa đồ bị tịch thu toàn bộ, bây giờ lão chỉ còn lại cái mạng già này, sống chết bấp bênh, lão sao có thể không tức không hận.

- Cô nói rất đúng. Tôi trước nay chính là kẻ không dễ thỏa thuận...

Lão Kim mở miệng, ánh mắt tối sầm sâu như vực không đáy. Lão lôi từ trong người ra một khẩu súng ngắn, đặt nóng súng vào bả vai của Tạ Đình, không nhân nhượng bóp cò một cái. Viên đạn xuyên qua ghim chặt vào da thịt, bỏng rát từ tận xương tủy bên trong khiến cô toát mồ hôi lạnh, cả người ngã đổ về phía sau.

- Phát đạn này mới chỉ là khởi đầu, để cô cảm nhận được sự hành hạ trong đau đớn một chút... Thấy thế nào, rất thoải mái đúng không?

Đưa ánh mắt nhìn Tạ Đình quật cường ở dưới đất, lão Kim nheo mắt thích thú nhìn khẩu súng trên tay, miệng thổi thổi nhẹ làn khói thoát ra từ nòng súng. Lão còn muốn cùng cô chơi đùa trò chơi tìm chết, thế nhưng đúng lúc này, từ bên ngoài liền vang lên những loạt xoạt cùng với tiếng hét ầm ĩ. Một tên đàn em vội vã chạy vào..

- Kim Gia, cảnh sát đã tới, chúng ta phải nhanh đi thôi, không thể để lâu hơn được nữa..

Mọi dây thần kinh trong người lão Kim như trực đứt, khi nghe thấy tiếng súng càng lúc càng gần, lão đã không còn lại sự nhẫn nại như hồi nãy. Lão vốn dĩ biết cảnh sát sớm muộn gì sẽ tìm ra nơi này khi Tô Dịch chấp nhận đến đối mặt, nhưng lão thật không ngờ rằng chúng lại có thể tìm đến sớm như thế, ngay trong lúc lão đang còn muốn phát tiết lên người Tạ Đình.

- Kim Gia, chúng ta phải đi, nếu không nhất định sẽ không kịp. Cảnh sát cùng bộ đội đặc chủng quá đông.

Tên tay sai lại lên tiếng thúc giục đầy sốt sắng. Lão Kim lúc này cũng đã bắt đầu nhận ra mọi tình thế không còn nằm gọn trong kế hoạch của mình, lão dứt khoát xoay người đi ra ngoài. Tạ Đình nhìn theo từng bước chân xa dần của lão, cô không cam tâm chịu thua, yếu ớt cười khinh một tiếng.

- Kim Gia, ông nhất định sẽ không trốn được đâu. Tam Bằng nhất định cũng sẽ bị cảnh sát bắt được. Tất cả đám người tội phạm như ông đều phải trả giá cho việc làm của mình.

Bước chân đột ngột dừng lại, lão Kim không xoay người, chỉ hai giây sau liền bước tiếp. Lão biết Tạ Đình đang khiêu khích bản thân mình, cô muốn lão mất lí trí quay lại hành hạ cô, như vậy cảnh sát càng có thêm nhiều thời gian để thực hiện kế hoạch bắt người.

Nhưng lão không phải là người có thể dễ dàng bị người khác đẩy cơn tức lên đỉnh điểm như thế, bởi vì lão là một người chuyên gia tâm lý, trước nay chỉ có lão làm thay đổi lí trí của người khác, chứ người khác đối với lão một hạt cát cũng không có khả năng. Nhưng Tô Dịch thì có thể, vì thế lão mới phải mất bao công sức gây dựng lại đế chế của mình..

Kho báu bị mất, thế nhưng đấy chưa phải là tất cả. Lão có nhà ở nước ngoài, có đồ giá trị được cất giấu ở nơi an toàn, bấy nhiêu đấy vẫn đủ để cho lão hưởng cuộc sống an nhàn trước mắt. Lão có Tô Dịch ở bên cạnh, sau này, mọi thứ đều sẽ diễn gia thuận lợi, lão không tin mình không làm lại được từ đầu, đứng lên từ vấp ngã.

Đóng cánh cửa xe lại, lão Kim ra lệnh cho đàn em của em lái xe đi lao vào trong đêm tối, con đường ngoằn ngoèo phút chốc lại hiện ra. Đường đi này chỉ có mình lão và Tam Bằng quen thuộc, nên rất nhanh đã có thể bỏ dấu được cảnh sát ở phía sau, chỉ khoảng nửa tiếng là đã đến được đường bí mật ở biên giới nước bạn.

Trước lúc lên xe lão đã báo cho người của Tam Bằng đợi mình, nên ở bờ bên kia đã có người đứng ở đó đợi sẵn. Lão ra lệnh cho tất cả bỏ xe lại, xuống chiếc cano nhỏ dưới sông lái sang, bóng người sừng sững dần dần biến mất trong màn đêm bao phủ. Đây là lần thứ hai, lão chạy trốn khỏi cuộc truy sát của cảnh sát....

- ---------------

Cố Minh dậm chân ga hết cỡ lao theo tiếng xe của lão Kim, thế nhưng đường rừng rộng lớn chẳng khác gì mê cung khiến cho anh ta không tài nào phân biệt được hướng chính xác. Anh ta điên cuồng lái trong vô định, càng lúc càng bị bỏ xa, đến cuối cùng xung quanh chỉ còn là một mảnh im lặng, cả người đã không kìềm chế được phẫn nộ.

Đấm mạnh vào vô lăng đầy tức giận, Cố Minh gọi cho đồng đội của mình, nhận được tin tất cả đều đã đến được vị trí ngôi nhà hoang, nhưng ngoài Tạ Đình, tất cả đều không tìm thấy.

Buông điện thoại xuống, Cố Minh xoa mi tâm mệt mỏi, người đã chạy trốn sang bên kia biên giới, bây giờ mọi thứ cố gắng trước đó của Tô Dịch cùng Tạ Đình đều đã đổ sông đổ bể hết. Mộc Tử nhỏ bé như vậy cảnh sát bọn họ còn để mất dấu, thì nước ngoài rộng lớn như thế, khó khăn sẽ càng bị đẩy lên cao nhiều hơn.

Mệt mỏi với bao suy nghĩ trong đầu, Cố Minh thở dài, anh xoay tay lái lái về hướng căn nhà bỏ hoang nơi đồng đội của mình đều tập hợp ở đó. Lúc này, bọn họ chỉ có thể dựa vào Tạ Đình là nhân chứng duy nhất, nhưng với tính cách của cô, anh ta nghĩ, mọi việc cũng sẽ chẳng hề dễ dàng..

Và rồi sự thật đúng là như những gì bản thân vừa nghĩ, lúc Cố Minh lái xe đến nơi, Tạ Đình cũng đã được một bác sĩ quân y gắp ra viên đạn được ghim ở nơi bả vai trái, băng bó cho cẩn thận. Người cô chồng chất vết thương lớn nhỏ, máu loang lổ đầy vạt áo trước ngực, có máu cả cô, có cả máu của người khác.

Cô không khóc long trời lở đất, không trách móc bọn họ tại sao lại đến muộn, không hỏi bọn họ đã tìm được cổ vật được cất giấu hay chưa. Ánh mắt cô vô cùng lạnh nhạt, trống rỗng đến mức vô hồn... Cô im lặng, thật lâu sau đó mới khàn giọng lên tiếng..

- Tô Dịch ở đâu.... Các người đã cứu được anh ấy chưa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau