SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Tô Dịch không đáp lại những lời lải nhải của Tạ Đình lải ở phía sau, bản thân chỉ chuyên tâm lái xe trên cung đường ngoằn ngoèo, khoảng ba tiếng hai người cũng đã có mặt ở thị trấn nhỏ dưới chân núi.

Lần trước đi xuống cũng không có thời gian đi nhiều nơi, thêm nữa trời lại mưa nên cô không thể nhìn được toàn cảnh bố cục như thế nào. Bây giờ đứng ở giữa chợ, Tạ Đình mới nhận ra được một điều là nơi này cũng khá là lớn, tuy phát triển kém hơn rất nhiều so với mấy thành phố, nhưng thế này cũng đã có thể coi là tạm được rồi.

Có điều hôm nay khu chợ họp khá là đông, người bán hàng dong rất nhiều lại thêm xe cộ đi lại ngùn ngụt, Tạ Đình cùng với Tô Dịch di chuyển rất là khó khăn.

Cô dựa người vào lưng của anh nhìn hai bên đường, đa số ở đây đều là những người dân tộc thiểu số, người kinh doanh thì đều là những người ở nơi khác về sinh sống. Nét mặt nào có được chất phác như người chính gốc, hai chữ gian thương hiện rõ rành rành trên từng cái nhíu mày rồi.

Mặt trời lúc này cũng đã lên cao, khắp thị trấn nhỏ đều bị thiêu nóng gần như muốn chảy mỡ, Tô Dịch chiếc áo trên người cũng đã ướt một mảng lớn khá là khó chịu. Anh cúi đầu nhìn cánh tay của Tạ Đình đã vòng qua ôm lấy mình từ lúc nào, đường ấn hơi nhíu lại một chút rồi lại giãn ra, không hề có phẫn nộ mà chỉ trầm giọng hỏi.

- Có nóng lắm không? Cố chịu đựng một chút.

Tạ Đình nghiêng đầu, cô bật cười:” Anh là đang quan tâm tôi đấy hả. Anh Mười, anh đổi tính rồi à”

Tô Dịch không quay người lại nhìn cô, ánh mắt chỉ chăm chú về phía, con đường nhỏ vẫn bị tắc nghẽn lại, chắc phải mất một lúc mới có thể di chuyển thông được.

- Cô đoàng hoàng lại cho tôi một chút.

Tạ Đình à một tiếng nghe lời, cô ngoan ngoãn không cợt nhả nữa nhưng trong lòng lúc này niềm vui đã len lỏi ở một góc nơi lồng ngực. Người đàn ông này, hiện tại so với những lần trước đó có thể coi là đã thay đổi được một chút, chí ít nhiều lúc anh cũng đã quan tâm tới cô nhiều hơn.

Đã là mùa hè, nhiệt độ tăng cao, hai người đứng dưới nắng chỉ có một hai phút mà Tạ Đình cũng không thể nào chịu nổi đành phải cởi mũ xuống, sau đó cuộn mái tóc dài lên thật cao cho đỡ vướng víu. Cô không có thói quen đeo khẩu trang, vì thế làn da trắng nõn cứ như vậy được phơi dưới ánh mắt trời liền lọt vào mắt của tất cả người đi đường, chả mấy đều đã nhận được rất nhiều cái nhìn.

Họ đều là dân tộc bản địa quanh năm sương gió, da là da bánh mật nhưng khỏe khoẳn, khắc hẳn với làn da trắng như tuyết nhưng mỏng manh của cô. Có điều Tạ Đình lại thích đen hơn một chút, vì đen rất gợi cảm, giống như Tô Dịch, từ hơi thở thôi cũng đã có thể khiến cô run rẩy một trận rồi, chưa cần phải dùng đến kĩ năng khác.

- Chị xinh gái, mua củ đậu ăn cho mát đi chị. Đậu hôm nay nhiều nước mà ngọt lắm.

Giữa đám đông vang lên giọng nói của một đứa trẻ, Tạ Đình theo bản năng nhìn sang, phát hiện bên cạnh mình xuất hiện một bé trai khoảng mười đến mười một tuổi, trên lưng đeo một gùi củ gì đó. Thật ra loại củ này cô chưa từng ăn bao giờ, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên còn đang phân vân chưa biết trả lời sao thì Tô Dịch ở đằng trước đã lên tiếng. Anh quay đầu hỏi cô.

- Có muốn ăn không?

Tạ Đình chau mày, cô nhìn anh hỏi nhỏ:” Thật sự ăn được sao, là đặc sản ở đây à”

Tô Dịch ừm thật nhỏ, sau đó dường như anh lười muốn nói chuyện với cô nên hướng cậu bé đang bán hàng dong:” Cho chú hai cân. Chọn củ nào ngon vào nhé”

Đứa bé trai bán được hàng thì cười tít mắt, gật gật đầu trong vui sướng:” Chú yên tâm, đậu hôm nay không chê được đâu. Năm nay bản cháu được mùa.”

Vừa nói đứa bé vừa cẩn thận lấy đậu rồi cân cho họ. Tạ Đình nhìn thấy Tô Dịch cầm lấy treo vào xe, đợi đến lúc nó đi rồi mới nghiêng đầu áp sát má vào bả vai của anh, lên tiếng thắc mắc hỏi.

- Gần đây cũng có bản ư. Sao tôi lại không nhìn thấy nhỉ.

Tô Dịch gật đầu, lúc này con đường cũng đã được thông thoáng cho nên anh tranh thủ đi nhanh hơn, cốt yếu cũng chỉ muốn để Tạ Đình tránh nắng một chút. Bởi vì hồi nãy lúc quay người, vô tình như có như không anh nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ bừng ướt đẫm mồ hôi.

- Cô tự về đây một mình, cho nên không biết là đúng.

Tạ Đình gật gù, đúng thật về núi Mộc Tử là cô tự mình tìm hiểu chứ làm gì có ai đi cùng đâu. Đi máy bay từ Thượng Hải đáp xuống Cáp Lộc, rồi từ Cáp Lộc lái xe mất một ngày mới về đến đây, tìm được nhà nghỉ trên núi đối với cô đã là kì tích lắm rồi. Nhớ lại ngày đó, nếu thật sự nếu không kiên trì, cô đã phải một mình nghỉ ngơi ở giữa núi đồi hoang vu với bao nhiêu câu chuyện ma quái rồi.

“ Anh nói phải”. Tạ Đình đưa mắt nhìn những sạp rau được bày bán ở bên rìa đường, lên tiếng đề nghị:” Vậy hôm nay anh dẫn tôi đi đi. Đi tham quan những bản làng ở núi Mộc tử”

- Cô đến đây để làm việc hay đến để đi chơi. Cô nghĩ tôi thừa thời gian đến như vậy à.

Tô Dịch không hề cho Tạ Đình lấy được một tí mặt mũi nào, anh hừ lạnh rồi tạt xe vào một con hẻm để gửi, xong xuôi liền cầm tay kéo cô đi ra ngoài. Chấp nhận việc đưa cô đi chơi như thế này đối với anh đã là sự nhẫn nhịn lắm rồi, bởi vì chuyến đi này, bọn họ không thể nào nói đến được hai từ an toàn một chút nào.

“ Tôi nói thật”. Tạ Đình mặt lạnh không biến sắc, cô hơi níu cánh tay của Tô Dịch lại, lôi chiếc máy ảnh được cô cất gọn vào trong chiếc túi mang theo bên người, lắc lắc trước mặt anh vài lần:” Muốn cùng anh lưu lại khoảnh khắc thôi”

“ Tôi không đùa”.

Tô Dịch lần này đã tức giận thật sự, anh phẫn nộ dùng sức bóp chặt lấy tay của cô, trong đầu đã xuất hiện ý chí nghiền nát. Thế nhưng cho dù đau đến như thế, Tạ Đình cũng chỉ hơi nhăn mày lại một chút, cô hời hợt đáp trả anh.

- Anh thấy tôi đùa sao. Lẽ sống của nhiếp ảnh gia chính là một bức ảnh đẹp.

Tô Dịch liền rơi vào trầm lặng, anh kéo cô đi về phía đường lớn, mọi thứ nhộn nhịp lại chất phác khiến tâm tình cả hai dễ chịu hơn được khá nhiều. Chỉ là chợ nhỏ với những đồ thủ công với những sạp bán đồ ăn vặt, nhưng lại khiến cho một người lạnh lùng cằn cỗi như Tạ Đình tìm được hứng thú, cô nheo mắt chỉ về sạp bánh tráng của một bà cụ người dân tộc, hỏi anh.

- Đó là bán gì. Ăn ngon chứ?
Tô Dịch gật đầu, anh cùng Tạ Đình tiến lại quán ngồi xuống, gọi hai suất bánh tráng nóng với thịt dê nướng, đẩy về phía trước mặt cô rồi đáp lời.

- Ở Thượng Hải cũng không phải là không có, chỉ khác nhau ở mùi vị thôi.

Tạ Đình gật gù, cô nghiêng đầu nói với Tô Dịch đang ngồi bên cạnh, giọng nói mang theo sự mờ ám rõ ràng:” Đúng rồi, tôi sợ đến khi mình về Thượng Hải sẽ không tìm được mùi vị như thế này nữa”

Tô Dịch tất nhiên đều nghe được hàm ý nhưng lại lựa chọn không nói gì, anh cúi đầu ăn xuất ăn trên đĩa của mình, im lặng rất lâu mới quay sang cô, hỏi một câu bâng quơ.

- Một lúc làm hai nghề, không thấy mệt?

Tạ Đình lắc đầu, không hiểu lý do có phải vì Tô Dịch hay không mà cô lại quyết định trải lòng với anh về những chuyện riêng tư của mình, những chuyện mà cô tưởng chừng chính mình sẽ không bao giờ kể cho người khác biết được. Từ năm bố mất đi, đến bây giờ, niềm tin của cô đối với người xung quanh thật sự đã không còn.

- Tôi mất bảy năm để học hai ngành. Một cái là sở thích, một cái là vì đó là nghề bố tôi yêu thích.

- Bố cô là một nhiếp ảnh gia sao.

“ Không phải”. Tạ Đình lắc đầu, ánh mắt cô mang một chút buồn bã:” Là một nhà báo, trước kia ông ấy đã đi rất nhiều nơi trên thế giới, đã viết rất nhiều bài tuyên truyền. Ông ấy đã hết mình với nghề báo, vì thế tôi không thể nào cắt đứt nó. Chỉ là tôi không lộ diện quá nhiều, vì vậy người biết đến tôi không ai biết tôi làm nghề này”

Nghe Tạ Đình nói vậy, Tô Dịch lúc này cũng đã phần nào hiểu ra được một số thắc mắc của chính mình trước đó về nghề nghiệp của cô. Đám Trần Tuân chỉ biết cô là một nhiếp ảnh gia, vì nhiều năm gần đây tiếng tăm cùng với triển lãm của cô vang rộng khắp Trung Quốc. Cũng may là cậu ta chưa điều tra ra được cô còn là một nhà báo, nếu không bọn họ sẽ lại có thêm một nguy hiểm nữa rồi.

Thấy Tô Dịch im lặng nhìn mình, Tạ Đình lạnh nhạt quay đầu sang hỏi anh, đôi mắt liếc xuống nhìn bánh tráng trên đĩa vẫn còn khá nhiều, dường như mới chỉ gắp qua một vài miếng.

- Sao không ăn nữa?

Tô Dịch không đáp, anh cúi đầu ăn tiếp, chỉ ba bốn gắp đã nuốt trôi sạch đồ trên đĩa. Quay sang thấy Tạ Đình cũng đã gần hết, anh lên tiếng hỏi cô.

- Muốn đi đâu nữa?

“ Không biết”. Tạ Đình lắc đầu, cô cười khinh:” Tôi có phải người ở đây đâu mà biết chỗ nào chơi vui chỗ nào chơi vui hay không vui”

Thái độ của cô hiện rõ ra mặt, Tô Dịch nhìn thấy chỉ biết cứng họng, một lời muốn mắng cũng không thể. Vừa nãy cô muốn đi thì anh cáu gắt không cho, bây giờ lại hỏi cô muốn đi đâu cô chỉ có thể trả lời như vậy, một trả một, không có gì được cho là quá đáng hết.

Ăn xong, đợi Tô Dịch trả tiền, Tạ Đình lại cùng anh đi quanh con chợ nhỏ nhìn xung quanh, không hề có mục đích muốn dừng lại ở nơi nào. Nắng trên cao vẫn đổ xuống, mặt cô đã đỏ bừng ở hai bên chẳng khác gì quả táo chín, lại ướt át mồ hôi.

Tô Dịch theo bản năng nhíu mày không hài lòng, anh định lên tiếng gọi Tạ Đình đi vào một quán nước để ngồi xuống, thì cô lại buông tay anh ra chạy về một quán thổ cẩm trước mặt.

Đó là một sạp bán quần áo lẫn giày vải thủ công của người dân tộc, màu sắc vô cùng sặc sỡ, anh nghĩ cô chỉ ngắm một chút cho vui nên cũng rất an phận đứng bên cạnh chờ đợi.Móc bao thuốc châm cho mình một điếu, Tô Dịch dựa cả người vào chiếc cột gỗ chống của mái lá, cúi đầu nhìn Tạ Đình qua làn khói thuốc trắng. Lúc này cô đang cúi người lựa giày, tóc dài được cuộn lên cao để lộ ra chiếc cổ trắng ngần trong suốt, cảm giác mỏng manh như nước, dấu hôn nhàn nhạt của anh ngày đó hình như cũng đã không còn.

Tạ Đình chọn tới chọn lui cũng chọn được cho mình một chiếc giày vải đủ màu sặc sỡ, trông không quá đẹp nhưng đi lên chân cô lại không hề trở thành đồ phế thải. Cô xoay người nhìn một lúc, cảm thấy hài lòng mới gọi Tô Dịch lại, hỏi ý kiến của anh.

- Thế nào, đi được chứ.

Tô Dịch gật đầu, điếu thuốc trên tay còn chưa kịp dập đi đã bị cô cướp lấy đặt lên khóe môi của mình hút nốt, một lời đôi co cũng không có, chỉ nhàn nhạt buông lời.

- Vậy tính tiền đi. Tôi lấy đôi này. Đi khá là đẹp đấy chứ.

Tạ Đình cọ cọ mũi dày xuống nền đất, cô nhìn Tô Dịch lôi tiền từ trong túi quần ra trả, xong xuôi liền cùng anh tiếp tục đi thăm khu chợ nhỏ. Đi được vài bước, bà chủ phía sau bỗng lớn tiếng gọi.

- Ơ cô gái, còn đôi giày của cô...

Tạ Đình xua tay ý nói không cần, cô vòng tay mình kéo Tô Dịch đi về phía đang tụ tập đông người ngồi đó hò hét, vẻ mặt hiện lên chút hứng thú. Đột nhiên cô nghe thấy anh lên tiếng nói chuyện với mình.

- Cô để lại cho họ đôi giày hơn trăm vạn, nhưng họ không biết giá trị của nó nên trước sau cũng sẽ ra thùng rác.

Tạ Đình không quan tâm nhiều lắm, cô đáp:” Không sao, tôi không phải chỉ có một đôi. Tôi có rất nhiều..”

“ Tôi quên là tôi cô có rất nhiều”

Tô Dịch nhắc lại lời của Tạ Đình, vốn dĩ hai người bọn họ chỉ nói về giày, nhưng lúc này qua miệng anh thì nó không chỉ dừng lại ở mức độ giày nữa, mà đã chuyển sang một cái ám chỉ khác hơn rồi. Mà cô cũng không hề tức giận trước điều ấy, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, hỏi ngược lại.

- Anh nghĩ là bao nhiêu?

- Tôi không giỏi đoán. Mà bao nhiêu đấy là việc của cô, tôi có liên quan sao?

“ Không liên quan mà anh quan tâm tôi có bao nhiêu vậy à”. Tạ Đình châm chọc, cô cậy cậy móng tay sơn màu của mình, bước một bước lên chặn trước mặt của anh, ánh mắt thâm thúy, hờ hững:” Tôi từng bao nuôi mấy tiểu thịt tươi đấy. Xem nào, hình như là hai người ”

Đôi mắt hổ phách của Tô Dịch lóe lên một tia sáng, anh nhàn nhạt:”Số hai là số nhiều rồi. Cô hai bằng đại học mà kiến thức cơ ban cũng không biết à”

Anh đã từng nghĩ Tạ Đình hơn cả bàn tay, nhưng bây giờ, nghe được câu nói này, anh tin mình sẽ là người cuối cùng. Thật giả lẫn lộn, khuôn mặt cùng với tính cách họ đối lập hoàn toàn, nhưng anh vẫn lựa chọn tin tưởng. Còn lý do vì sao tin, Tô Dịch vẫn chưa tìm ra được câu trả lời.

“ Đúng là vô vị “.

Tạ Đình ném điếu thuốc xuống dưới chân, cô hừ lạnh, kéo lấy cổ áo của Tô Dịch ép anh cúi xuống nhìn mình, giữa khoảng chợ đông đúc không ngượng ngùng mà đặt môi mình lên môi anh. Cô hôn anh, nụ hôn này không dài, cũng không phải hôn lưỡi mà chỉ là cái chạm nhẹ, nhưng cảm xúc lại rất là rõ rệt.

Bị tập kích đột ngột, Tô Dịch hỏi một câu không đầu không cuối, ánh mắt mặt hơi tối lại rơi trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của Tạ Đình.

- Hài lòng chưa?

Tạ Đình gật gù, cô khẽ liếm môi đỏ của mình, trong khoang miệng vẫn còn mùi thuốc lá của anh thoang thoảng. Cô nhìn đôi giày dưới chân, vì không muốn cãi nhau với anh nên tìm một câu chuyện để tán gẫu.

- Về nhà nghỉ tôi sẽ trả tiền cho anh. Chuyến đi này anh chịu khó một chút.

- Tôi không thiếu tiền. Coi như tặng cô, chỉ cần cô an phận nghe lời

Tạ Đình bật cười:” Đồ nhà quê không có việc làm như anh mà cũng nói được câu nhiều tiền sao. Cái quán cả năm không bán được đồ, nếu tôi đoán không nhầm hôm nọ tôi mua thuốc cũng như là mở hàng cho anh sau mấy tháng ế ẩm”

Tô Dịch bật lửa châm thuốc, anh lơ đãng đáp nói:” Tôi còn làm nghề khác...”

“ Nghề gì nữa. Anh cũng nhiều nghề phết đấy nhỉ”

Tạ Đình mỉa mai châm chọc vì bị anh dắt xoay mòng mòng, anh ngược lại không những không tức giận mà còn học cách ngả ngớn như cô, càng nói càng không đứng đắn.

“ Dắt mối “. Ngừng một chút anh lại nói:” Theo như tiếng phổ thông ở Thượng Hải thì được gọi là Tú ông.”

Chương 27

Tạ Đình nhìn vẻ mặt không đứng đắn của Tô Dịch, khóe miệng nhếch lên một đường cong hứng thú, ánh mắt từ nãy đến giờ vẫn không rời anh dù chỉ là một chút. Thật ra là cô muốn xem trò vui anh diễn như thế nào rồi nhân tiện châm chọc, nhưng không nghĩ tới người đàn ông này lại sẵn sàng vứt đi cái vẻ mặt lạnh lùng cứng ngắc mỗi ngày mà đưa tay lên vẫy vẫy tay với người nọ, rồi phun ra một câu.

- Đi theo tour đường dài không?

Tạ Đình bật cười đưa mắt nhìn theo, người bị vẫy là một cô gái bán hoa ăn mặc khá là mát mẻ, trên mặt đánh lớp phấn phải nói là rất dày, môi tô son đỏ chót, nhìn thế nào vẫn cảm thấy không hợp mắt. Nói về độ xinh đẹp, tất nhiên là không có nhưng khá là dễ thương, nói về chiều cao cũng chỉ có hơn mét rưỡi, thấp hơn cô rất nhiều, có điều dường như là người quen với Tô Dịch, bởi vì lúc này cô ấy đang đi lại phía hai người, miệng cười để lộ hàm răng trắng đính đá.

- Anh Mười, hôm nay anh xuống trấn sao? Sao không gọi điện cho em trước.

Tô Dịch lắc lắc ngón tay cầm thuốc lá, anh cười cười, mắt không nhìn người nọ nhưng cũng không phải là phớt lờ không trả lời, hơi nhướn mi lên.

- Có việc. Dạo chơi một chút thôi.

- Dạ vâng.

Cô gái nhẹ giọng đáp trả, nghe chừng là người rất hiểu tính cách của Tô Dịch cho nên mặc dù nhìn thấy có người khác đứng bên cạnh anh thì mắt cũng chỉ nhìn lướt qua một chút rồi lại rời đi, chứ không hề cất giọng hỏi xem mối quan hệ của hai người như thế nào.

Tạ Đình nghĩ, đây đúng là một cô nhân tình biết nghe lời, bảo sao Tô Dịch lại có thể dùng cái âm thanh nhẹ nhàng du dương đấy để nói chuyện, so với cô đúng là khác nhau một trời một vực.

Nghĩ đến điều ấy, cô không nhịn được mà khóe miệng nhếch lên, nghiêng đầu nhìn anh dưới ánh nắng vàng, cười như không cười, không rõ được có là chế giễu hay không nữa.

- Hóa ra anh đúng là thích con gái biết nghe lời. Thảo nào...

- Thảo nào làm sao? Hửm?

Còn chưa kịp nói xong, Tô Dịch đã lên tiếng ngắt lời cô, điếu thuốc trên tay lúc này đã cháy được đến phân nửa. Anh đứng bên cạnh cô gái nhỏ bán hoa kia, một cao một thấp, một lớn một nhỏ, tuy chênh lệch rất nhiều nhưng nhìn thế nào vẫn cảm thấy được giữa họ thứ tồn tại lớn nhất chính là sự che chở của anh.

Tạ Đình bất giác lắc đầu, chỉ cảm thấy chính mình hơi có một chút khó chịu, có điều tất cả sự khác lạ ấy đều bị cô cẩn thận giấu đi. Cô nhìn giờ trên đồng hồ treo tay, mới chín rưỡi, vì thế liền nói với anh.

- Anh có cần tôi đợi anh không. Dù sao thì tôi vẫn muốn đi chơi thêm mấy chỗ.

Tô Dịch nheo mắt nguy hiểm nhìn Tạ Đình, đáp lại anh chỉ là cái nhún vai bình thản cùng với vẻ lạnh nhạt như mọi ngày của cô, sau đó không thèm đợi anh nói đã quay người đi về phía đám đông ngắm nghía những sạp bán đồn thủ công.

Tô Dịch thở dài nhìn theo, người phụ nữ này, lại bắt đầu dở chứng rồi, nếu không phải biết tuổi cô anh thật không nghĩ cô sẽ là một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi nữa.

- Anh Mười, chỗ em vẫn còn “ áo mưa” anh để lại.

Tiểu Tịnh nhẹ giọng đưa tay kéo Tô Dịch, từ đầu đến cuối cái nhìn đều là yếu ớt xen lẫn sợ hãi, vành mắt đã trở nên đỏ hoe từ lúc nào. Trước kia cô ta bị bà chủ của mình đánh đập rất nhiều, nhưng từ ngày được anh chú ý, cô ta chỉ cần phải phục vụ mỗi mình anh, ngoài ra thì rất ngoan ngoãn làm bưng bê phục vụ trong club.

- Em về trước đi, hôm nay anh không qua đâu.

Tô Dịch lạnh nhạt gạt tay Tiểu Tịnh ra khỏi người mình, anh đưa thuốc lên miệng hút, đôi mắt từ đầu đến cuối đều nhìn bóng dáng của Tạ Đình cách mình một đoạn. Thật ra cô rất nổi bật, vừa cao vừa trắng, cách ăn mặc lại thời thượng, nên cho dù bị bao quanh bởi từng hàng người đông đúc thì anh vẫn nhận ra. Thêm nữa dường như cô cũng hiểu được suy nghĩ cũng với lo lắng của anh với mình cho nên không hề để bản thân rời đi quá xa, trước sau vẫn chỉ đứng lại ở mấy sạp hàng.

“ Nhưng mà...”. Tiểu Tịnh vẫn yếu ớt kéo tay “ Chúng ta đã không gần nhau gần hai tháng rồi. Em... em vẫn đợi anh”

Tô Dịch nhíu mày không hài lòng, anh không kéo khoảng cách của mình với Tiểu Tịnh ra nữa nhưng lời nói phát ra đã ẩn nhẫn sự tức giận ở bên trong.

- Tiểu Tịnh, anh không thích người không biết nghe lời.

Tiểu Tịnh rầu rĩ buông tay, bản thân còn đang định lên tiếng giải thích cho Tô Dịch về hành động lỗ mãng của mình thì lòng bàn tay đã nhận được một chiếc thẻ. Cô ta sợ hãi ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy anh lạnh lùng nhìn mình rồi nói ra những lời tàn nhẫn.

- Trong đây có mười vạn, mật mã là 113112, đủ để cho em mở một sạp bán hàng làm việc chân chính. Từ nay về sau đừng gọi điện cho anh cũng như tìm anh nữa.

Tiểu Tịnh lúc này cũng đã ý thức được việc của mình phạm phải, cô ta muốn cầu xin nhưng lại không dám chạm vào người anh, vì thế chỉ biết nức nở lau nước mắt. Từ khi vào làm ở Club, nhìn thấy Tô Dịch, cô ta đã lỡ trao tim mình cho anh dẫu biết anh chính là một người đàn ông máu lạnh hời hợt không quan tâm tình ái. Mỗi lần cùng nhau làm, cô ta đều nhiệt tình hết sức để anh có cảm giác sung sướng nhất, thế nhưng xong xuôi anh cũng đi luôn không hề nán lại dù chỉ một giây.

Đã không ít lần Tô Dịch rạch ròi cho Tiểu Tịnh biết, quan hệ của bọn họ nói trắng ra chỉ là mua bán, nhiệm vụ của cô ta đối với anh là phục vụ, dù thế nào cũng không thể xảy ra được những ngoại lệ khác. Nhưng cô ta dù sao cũng chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi đầu, đứng trước một người hoàn hảo trầm lặng như anh, đã cố muốn kiềm chế trái tim mình nhưng vẫn không thể nào kiềm chế được.

- Em đi đi. Tôi bây giờ có việc rồi.

Tô Dịch ném tàn thuốc lá xuống dưới chân, nhìn Tiểu Tịnh lướt qua một cái rồi xoay người tiến về phía Tạ Đình.
Vừa nãy thấy cô đôi lúc cứ quay lại nhìn với ánh mắt không đứng đắn, thậm chí còn cười khẩy khinh bỉ, anh thật sự chỉ muốn lao đến nghiến răng nghiến lợi với cô một trận. Cái người phụ nữ không biết liêm sỉ này, sao lúc nào cô cũng phải làm anh muốn phát điên lên mới thấy vui vẻ cơ chứ.

- Vui không?

Tô Dịch chẹp miệng, anh đứng sau Tạ Đình, hai tay tùy ý xỏ vào túi quần, nghiêng đầu hỏi cô một câu không đầu không cuối, dẫu biết rằng câu tiếp sau cô không chặn họng thì cũng là đâm thọt mình.

Tạ Đình làm vẻ vô tội, cô nín cười, tay cầm lên một chiếc lược gỗ nhìn không hề đẹp một chút nào, nghiêng đầu hùa theo hỏi ngược lại anh.

- Cái gì vui không?

Tô Dịch thật sự phát hỏa, anh không đôi co với cô nữa mà cúi đầu nhìn quanh một lượt đồ trang sức trước mặt, đưa một tay ra gẩy loạn chúng lên. Tất cả đều là đồ mĩ kí, có điều hoa văn sắc sảo vô cùng tinh tế, tuy rẻ nhưng lại rất có phẩm vị, có khả năng gây hứng thú với người mua.

- Anh cũng hứng thú sao?

Tạ Đình nhướn mày, cô khoanh tay tựa người vào chiếc cột gỗ cửa chủ sạp, mắt không rời từng ngón tay anh đang lựa đồ. Trời nắng, da anh lại màu mật bóng loáng, từng lớp mồ hôi thấm ướt chiếc áo sờn vải để lộ ra cơ bắp rắn chắc, thêm khuôn mặt nam tính, cương nghị đầy hút hồn kia, bảo sao đều gây họa với người khác cũng đúng là không oan.

Lại nhìn về phía sau, thấy Tiểu Tịnh vẫn đang đứng ở đó hướng về phía này chờ đợi, Tạ Đình không hề giữ im lặng liền nói tiếp, giọng hời hợt nhưng lại mang hàm ý nhắc nhở.

- Cô ây vẫn đang đợi anh?

Tô Dịch khựng lại, anh cầm một chiếc cài tóc đưa về phía trước mặt của Tạ Đình, trước sau ánh mắt chỉ dừng ở cô không hề di chuyển, cũng không hề quan tâm đến câu nói cô vừa nói, trầm mặc lên tiếng.

- Thử cài một chút... Màu trắng này khá hợp với cô đấy.

Tạ Đình nhìn chiếc cài tóc một lúc, không có ý định nhận lấy nên không đưa tay ra. Trước nay cô rất ghét những thứ phụ kiện lòe loẹt như này, cho dù có đi sự kiện cô cũng không bao giờ dùng đến nó, bởi vì nó làm toát lên vẻ yếu ớt. Mà cô thì lại không hề muốn chính mình trở nên yếu ớt một chút nào hết.

“ Không cài”. Tạ Đình dứt khoát từ chối, nhân tiện cũng giải thích luôn:” Tôi vì đợi anh nên mới dừng lại ở đây. Chứ tôi không hề thích chúng”

Tô Dịch điềm tĩnh mím môi, anh không lên tiếng nhưng tay đã vươn ra kéo Tạ Đình lại phía của mình, cả người cô theo quán tính liền lao vào lòng của anh.

Bị tập kích đột ngột, cô bắt đầu giãy dụa muốn thoát khỏi, nhưng tay lại bị anh giữ chặt, thành ra hai người cứ như thế đọ sức với nhau, không ai chịu nhường ai, không ai chịu thua cuộc. Cô vặn người, mắt trừng lên giận dữ mang theo đầy sự cảnh cáo, thế nhưng nhận lại được lại là câu nói trầm thấp.

- Đừng làm rộn.

Lời của anh vang nhẹ bên tai, Tạ Đình mím môi, sau một hồi cũng nghe lời dừng lại, hít vào một hơi thật sâu rồi nghiến răng nói:” Anh định làm gì?”Vẻ mặt lạnh lùng của Tô Dịch khẽ giãn ra, anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo đẫm mồ hôi của cô không hài lòng, cẩn thận đưa từng ngón tay lau đi hết từng tầng. Lau xong, anh mới dịch mắt của mình lên trên phía mái tóc bóng mượt của cô, tìm đại một chỗ cài nó lên, quan sát thấy ổn mới từ từ buông lỏng người trong lòng mình, không quên dặn dò.

- Đừng có tháo xuống.

Tạ Đình nhíu mày, cô cầm một chiếc gương dơ lên soi, rất nhanh liền phát hiện ra trên đầu mình xuất hiện chiếc cài nhỏ mà Tô Dịch vừa chọn. Tóc đen tương phản với cài màu trắng, trong mắt người khác thì đẹp nhưng lọt vào mắt cô thì lại trở nên chướng mắt, thật sự nếu không phải là đồ anh tự tay chọn cùng với đeo lên, cô đã tháo xuống và ném nó đi rồi.

Trong lúc bản thân Tạ Đình vẫn làu bàu thì Tô Dịch đã thanh toán tiền xong, anh quay người nhìn cô, thấy cô thất thần liền lên tiếng gọi:” Đi thôi. Còn muốn đứng đến bao giờ”

Tạ Đình liếc nhìn một cái cuối cùng sau đó cũng bước lại về phía Tô Dịch, như nhớ ra điều gì đó cô liền xoay người, nhưng lúc này không thấy bóng dáng cô gái kia đâu nữa. Cô không quan tâm nhiều lắm, có điều vẫn không nhịn được mà lên tiếng trách móc.

- Người tình nhỏ của anh đi rồi. Không định đuổi theo sao?

Tô Dịch hờ hững, anh không muốn cùng Tạ Đình đôi co, nhưng mà không dạy dỗ cô một trận thì cô càng được nước lấn tới, vì vậy chỉ có thể trừng mắt cảnh cáo, độc miệng.

- Cô im lặng một chút không ai nói cô câm.

” Tôi đây là đang có ý tốt muốn nhắc nhở anh”. Tạ Đình ậm ờ, cô vẫn trưng ra cái vẻ mặt không hề biết sợ, ánh mắt phong tình nhìn anh nháy một cái:” Anh Mười, thật chỉ muốn anh nhẹ nhàng với tôi một chút mà khó đến như vậy”

Tô Dịch đã quá quen thuộc với tính cách thất thường của Tạ Đình, anh thản nhiên dời mắt, kết thúc chủ đề nhố nhăng mà cô khơi ra. Anh cầm lấy tay cô kéo lại gần phía của mình, nói bâng quơ một câu cũng có thể được coi là một lời giải thích.

- Chợ đông, đi lại gần một chút. Lạc cô rồi tôi không có thời gian tìm.

Tạ Đình ngẩng đầu, không đáp lại anh cũng không bài xích hành động nắm tay của anh, mắt đảo quanh một chút quan sát tiếp khung cảnh hội chợ của người bản xứ.

Đi được một đoạn, cô nhìn thấy một đám người tụp tập rất là đông, lúc hò reo sung sướng, lúc lại tỉu ngỉu như người vỡ nợ, bước chân không nhịn được liền chậm rãi tiến lại.

Vì có chiều cao khá là nổi trội nên chỉ cần hơi kiễng một chút, Tạ Đình liền nhận ra được ở đây có bàn đánh cược súc sắc, tuy số tiền không lớn như ở sòng bạc, chỉ có vài nghìn tệ nhưng với người dân nghèo như thế đã là cả một gia tài rồi.

Người chủ này có lẽ cũng là một người biết chơi, ban đầu hắn giả thua để câu khách, sau rồi thấy khách hăng say muốn ăn lớn mới bắt đầu tung chiêu của mình, chả mấy liền gỡ lại hết tất cả. Mà lúc này người chơi đã bị u mê bởi sự thua cuộc, càng thêm uất hận muốn gỡ lại nên cứ thế lao đầu vào, tiền túi bỏ ra cứ vậy mà cạn dần cạn dần, rất nhanh đã không còn một chút nào hết.

- Muốn chơi à?

Giọng nói Tô Dịch thỏ thẻ bên tai có chút ngưa ngứa, Tạ Đình nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo phần nhàm chán, lắc đầu. Thật ra cũng đã lâu rồi cô cũng chưa hề chơi bạc, nhưng điều đó không có nghĩa là tay chơi của cô giảm xuống, chỉ là cô không muốn mà thôi.

- Nếu thích thì chơi thử một ván, cũng không sao hết.

Tô Dịch lại lên tiếng nói chuyện, anh nhún nhường mở đường cho cô, thế nhưng không nhận được câu cảm ơn nào hết mà là cái liếc mắt khinh thường mang theo một chút châm chọc.

- Anh thấy rắc rối của chúng ta chưa đủ lớn hả.

Tô Dịch nói:” Tôi thấy cô nhìn chằm chằm khá lâu nên tưởng cô muốn chơi. Thật ra nếu muốn chơi thì cứ chơi, tôi cũng không phải là người khó tính”

Tạ Đình ồ một tiếng, cô cười cười hướng anh, ngạo nghễ nói:” Anh bỏ tiền ra cho tôi chơi. Nếu tôi thắng, tiền đó của anh, nếu tôi thua, thì anh phải chịu mất hết. Thế nào, có được không?”

Phía bên kia mọi người vẫn đang say sưa với những lần thắng và thua cược, tiếng hò hét mỗi lúc một lớn, át đi luôn cả tiếng nói chuyện của hai người. Tô Dịch đưa mắt nhìn về hướng đó, anh bỗng nhớ lại khoảng thời gian trước kia của mình, cũng đã từng suốt ngày say sưa với cuộc chơi như vậy, đáy lòng bỗng dâng lên một hồi chuông cảnh tỉnh. Thật ra thâm tâm anh cũng không muốn Tạ Đình đồng ý, nhưng thấy cô chăm chú nhìn nên mới hỏi, cũng may là cô từ chối.

- Vẫn là thôi đi, bởi vì tôi không có tiền?

Tô Dịch nhàn nhạt diễn như thật, anh cười cười với Tạ Đình một cái, sau đó cùng cô len ra khỏi đám đông đang vây kín lấy mình. Cô cũng không từ chối mà phản kháng, rất ngoan ngoãn đi theo phía sau anh, có điều còn chưa di chuyển được đã nghe thấy giọng nói khá là quen thuộc phát ra từ phía chỗ súc sắc.

Tạ Đình nheo mắt nhìn một hồi, nhận ra tên ông chủ đứng sau chính là cái tên đã bị mình với Tô Dịch đánh cho thừa sống thiếu chết ở con hẻm nhỏ, khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh lẽo, tay liền dùng sức ấn xuống lòng bàn tay to lớn của anh, cất giọng lên đầy hứng thú.

- Tôi đổi ý rồi. Tôi muốn chơi lớn một trận

Chương 28

Tạ Đình nhìn người trước mặt, lúc này bản thân mới ngợ ngợ ra có lẽ Tô Dịch đã phát hiện ra tên kia trước rồi cho nên mới anh hỏi cô có muốn chơi hay không. Ai ngờ cô lại trả lời là không, mà anh thì cũng không hề nói cho cô biết suy nghĩ của mình như nào. Nếu không phải cô quay người lại rồi nhận ra, thì đúng là bản thân tự bỏ đi một cơ hội xả giận rồi.

Lần trước đánh cho chúng thừa sống thiếu chết như vậy vẫn chưa thấy hả dạ cho lắm, bây giờ có duyên gặp lại, Tạ Đình phải thắng hết đống tiền kia may ra bản thân mới có thể đỡ đi được một chút, thì tại sao lại không làm cơ chứ.

Nghĩ đến điều ấy, cô cười cười, ngước đôi mắt xinh đẹp chiếu Tô Dịch một cái đầy mê hoặc, cất giọng vô cùng ngoan ngoãn.

- Thế nào. Anh không cản tôi đấy chứ.

Tô Dịch im lặng một hồi, anh không gật đầu cũng không hề lên tiếng, mà chỉ lặng lẽ để Tạ Đình kéo mình đi ngược lại. Thật ra lúc hỏi cô là lúc anh phát hiện ra được rồi, có điều thấy cô lắc đầu nên anh cũng không có ý định nói, đỡ tránh được đi bao phiền phức nên liền đề nghị rời khỏi. Nhưng mà bây giờ người phụ nữ này đã biết, anh có từ chối hay ngăn cản cũng không thể thay đổi được cục diện hiện tại, ngược lại có khi còn khiến cho cô xù lông biến thành mèo cào người, lúc ấy thật sự không biết phải nên làm như nào.

Thế nhưng nghĩ thì nghĩ vậy chứ Tô Dịch vẫn ngấm ngầm đồng ý chiều theo ý của Tạ Đình, có điều anh vẫn không quên dặn dò cô, bởi vì dù sao hiện tại bọn họ cũng không hẳn là an toàn tuyệt đối.

- Nhớ cẩn thận một chút.

Tạ Đình rất biết điều ngoan ngoãn, cô khoác lấy tay Tô Dịch, tựa như hai người là một đôi tình nhân thật sự tiến sát lại phía bàn súc sắc, lúc này đã thêm một người thua đang cay cú ôm đầu chửi tục trong miệng, dường như vẫn chưa chơi xong.

Cả hai cùng đợi, Tạ Đình lười biếng đưa tay gẩy gẩy anh ở phía sau, lấy ra từ trong túi xách một bao thuốc lá đưa lên miệng, sau đấy ngửa cổ dí điếu thuốc của mình chạm vào điếu thuốc của anh, kéo ngắn khoảng cách khuôn mặt của hai người lại.

Hơi thở giao nhau, mùi mồ hôi nồng nực nhưng không hẳn là quá nồng, lại thêm mùi thuốc lá sực lên chui vào cánh mũi có chút kích thích, khiến Tạ Đình không nhịn được mà nheo mắt đưa tình. Cô thổi một hơi khói vào mặt Tô Dịch, chỉ thấy anh hơi nhăn mày khó chịu một chút, phong thái vẫn cuồng dã như cũ, mê hoặc đầy sức hút, càng lúc càng đẩy cao tính ham muốn chinh phục trong người.

- Cầm lấy.

Lòng bàn tay được anh nhét vào một tệp tiền đỏ khá dày ước chừng cũng phải đến bốn năm ngàn gì đó, Tạ Đình ngước lên, cô mấp máy môi cười nhẹ.

- Muốn bao tôi chơi thật à.

Tô Dịch ừ một tiếng, anh không muốn nói quá nhiều, dù sao thì Tạ Đình muốn chơi thì cứ để cho cô chơi. Số tiền này đối với anh mà nói cũng không hẳn là cả gia tài, sau này chịu khó lên rừng bẻ măng nhiều một chút rồi mang đi bán, rồi đi làm thuê cũng sẽ nhanh chóng thu lại được trong vài tháng.

- Không sợ tôi thua hết sao.

Tạ Đình lại hỏi tiếp, lúc này Tô Dịch không muốn nói cũng phải đáp lại, thật ra anh không muốn nghe cô nói nhiều:” Thua thì thôi, thắng thì tiền đó là của tôi. Không phải cô vừa nói sao”

“ Ồ, hóa ra anh vẫn còn nhớ “. Tạ Đình cười mỉa mai, cô cuộn tiền nhét vào ví:” Được rồi, để không phụ lòng của anh thì tôi đây sẽ phát huy hết khả năng của mình cho anh tâm phục khẩu phục”

“ Được...”

Tô Dịch bật cười, giọng của anh trầm thấp hơn so với những lần bình thường trước, chỉ một từ thôi cũng đủ làm trái tim sắt đá của Tạ Đình run lên một cái, nhất thời chệch khỏi quy luật thường ngày. Cô muốn nói chuyện với anh, thế nhưng lúc này phía bàn súc sắc đã vang lên tiếng cười đầy thỏa mãn của tên đánh bạc.

- Nào nào mọi người, còn ai muốn chơi nữa không. Vận may biết đâu sẽ đến với chúng ta thì sao?

Hắn cười ngả ngớn mời gọi, chiếc túi trên bàn lúc này đã ngụn cao lên một đống tiền, tuy chỉ là tiền lẻ tiền xu nhưng cũng phải đến hơn vạn. Mà những người khác thì dường như lúc này cũng biết mình không thể nào thắng được cho nên chả ai dám tiến lại, người nọ đùn đẩy người kia, qua một lúc vẫn là chẳng thấy bóng dáng.

Nhìn toàn cảnh trước mặt, Tạ Đình không nghĩ nhiều kéo tay Tô Dịch tiến lại. Cô nhìn tên đánh bạc chuẩn bị cất đồ vào túi muốn đóng cửa thì dơ tay cản lại, đặt mấy tờ tiền lên bàn rồi hất cằm, cao giọng.

- Thử một chút. Tôi cũng muốn coi vận may của mình hôm nay như nào.

Tên đánh bạc nhìn thấy Tạ Đình đôi mắt lập tức liền trở nên không đứng đắn, chẳng hề nghĩ ngợi liền buông bộ đồ nghề của mình xuống, cười giả lả quét ngang dọc trước ngực lớn của cô, suýt chút nữa còn chảy luôn cả dớt dãi. Phải nói là đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người đẹp nóng bỏng như vây ở trấn huyện, trong đầu thèm thuồng muốn nằm trên cô chơi đủ mọi kiểu, vì thế dứt khoát ra điều kiện.

- Được chứ. Cô em muốn cược tiền hay cược thân đây.

Hắn không nể nang ai cứ vậy nói ra ham muốn của mình, vẻ mặt không một chút lo lắng vì rất tự tin nắm chắc phần thắng trong tay. Tạ Đình chỉ lướt qua không quá một giây, cô đẩy tiền về phía trước, nhếch miệng.

- Trước mắt cứ chơi tiền. Hết tiền sẽ lấy thân, thế nào?

Tạ Đình vừa dứt lời, tiếng hò reo xung quanh liền vang lên nhốn nháo đầy hứng khởi. Ngay lập tức phía eo cô liền truyền đến một con đau nhói tê tái do bị người véo, sau đó bên tai vang lên giọng nói cảnh cáo ẩn nhẫn sự phẫn nộ.

- Tạ Đình... Cô đây là ý gì?

“ Anh lo cho tôi à”. Cô cười cười nhìn Tô Dịch đứng phía sau mình, mắt chớp chớp:” Nếu tôi gặp nguy hiểm anh nhất định phải cứu tôi đấy nhé”

Tô Dịch hừ lạnh, anh dùng sức siết lấy eo cô hơn:” Cô tự mình gây rắc rối thì tự mình tìm cách thoát khỏi. Cô nghĩ tôi là kẻ dọn đường cho cô”.

Tạ Đình không tránh ánh mắt của anh, nụ cười cô trở nên lớn hơn, trước khi chơi liền còn ghé sát miệng vào tai anh thủ thỉ:” Được rồi, anh không phải là người dọn đường, nhưng anh là người dọn giường cho tôi. Tôi biết mà”.
Biết kiểu gì anh cũng sẽ lại trừng mắt với mình cho nên nói xong Tạ Đình rất dứt khoát xoay người, hướng tên trước mặt vẫn đang chờ đợi mình hất cằm một cái, ý muốn nói cuộc chơi có thể bắt đầu.

Tô Dịch đứng sau mím chặt môi, anh không cam lòng nhưng cũng phải rời mắt nhìn về bàn súc sắc, một tay đưa ra kéo lấy cô ôm vào lòng của mình. Vẻ đẹp của cô đã khuấy điên đảo cái chợ nhỏ này rồi, bây giờ hai người muốn đi cũng không thể nói đến hai từ dễ dàng, thôi đành chiều theo cô một lúc vậy.

Tên đánh bạc đối diện lúc này cũng lên tiếng, ánh mắt hắn vẫn không hề đứng đắn lên được một chút nào, hướng Tạ Đình cười bỉ ổi.

- Bây giờ em gái muốn chơi như thế nào.

Tạ Đình nhàn nhạt đáp lại:” Lắc súc sắc, ai điểm cao hơn thì người đó thắng. Cược thế nào tùy mỗi người”

“ Được”. Tên đánh bạc không cần nghĩ ngợi mà gật đầu đồng ý luôn, lúc bỏ súc sắc vào lọ còn không quên nhắc nhở cô:” Nhưng mà anh chưa hết tiền là em phải dùng thân mà trả đấy nhé”

Tạ Đình không đáp lại, cô cược một ngàn tệ, ánh mắt chăm chú nhìn tên bạc đang bắt đầu lắc súc sắc trên tay. Hắn xoay tay một lúc rồi đặt xuống, lúc mở ra thấy ba mặt xúc sắc đều được bốn điểm, tổng cộng là mười hai thì cười hớn hở.

- Cô em, giờ đến lượt em đấy.

Tạ Đình nhận lấy hộp súc sắc, cô nhìn tên bạc cược tiền hai ngàn, mặt không biểu cảm đưa tay lắc lắc vài cái. Cô đưa tay mở ra, điểm số là mười năm, khóe miệng liền kéo lên một cái, hướng đến tên bạc nhàn nhạt buông lời.

- Mười năm điểm, anh thua rồi.

Vẻ mặt của tên bạc ngay lập tức biến đổi, hắn bắt đầu trở nên uất ức không tin vào mắt của mình, rất nhanh thu lại vẻ không đứng đắn hồi nãy lại.

Hắn nhìn Tạ Đình một cái, muốn mở miệng không chơi nữa vì số tiền này phải mang về nộp cho ông chủ, nhưng lại sĩ diện không muốn để chính mình thua một ả phụ nữ trước mặt nhiều người, cuối cùng vẫn là tức tối đặt thêm mấy ngàn nữa.

Lần này, điểm số của hắn là mười năm điểm, con số không quá tồi nên lòng hắn cũng buông lỏng xuống được ít nhiều. Nhìn số tiền cược trên bàn lên đến tận bốn nghìn ở chỗ cô ai mà không muốn cơ chứ, có ngu cũng không thể nào bỏ lỡ được.

- Nào, tới lượt em rồi. Lần trước là may mắn đấy, lần này thì không được may mắn như vậy đâu.

Tạ Đình gật đầu, cô không quá quan tâm nhiều lắm, trước sau chỉ chuyên tâm lắc súc sắc trên tay của mình. Có điều lần này cô thua thật, số tiền bốn ngàn rất nhanh rơi vào túi của tên bạc khiến cho hắn cười một trận sung sướng, cười chảy ra cả nước mắt.

- Anh nói rồi mà. Vận may của em cũng chỉ được một lần thôi. Bây giờ hết tiền rồi, cược thân đấy nhé. Thua là phải theo anh đấy nhé.

Tạ Đình không trả lời hắn, lúc này bỗng nhiên cảm nhận lực trên cánh tay của Tô Dịch ở eo mình trở nên mạnh hơn, đường ấn bất giác nhíu lại chịu đựng. Cô thở dài đưa tay mình vỗ nhẹ lên tay của anh, mấp máy nói.

- Anh sợ cái gì chứ. Tôi sao có thể để mình thua vậy được.

Tô Dịch không dám chắc điều gì, anh thật sự chỉ muốn lên tiếng giúp Tạ Đình nhưng từ đầu đã bị cô ngăn lại. Ánh mắt kiên định tự tin của cô hạ gục anh, vẻ mặt cao ngạo của cô đánh bại anh, đến cả ngay lúc thời khắc gay go nhất này giọng nói hời hợt không để tâm của cô cũng đè ép anh, một chút cũng không hề cho anh lấy được quyền áp chế.- Cho dù có thua, cũng có anh dắt tôi chạy trốn.

Tạ Đình lại lên tiếng nói đánh tan suy nghĩ lo lắng vẩn vơ của Tô Dịch, cô ấn nhẹ tay mình vào tay anh như ngầm an ủi, đến khi cảm nhận người đàn ông đó buông lỏng tay ra mới hài lòng quay đầu hướng về phía tên đánh bạc. Cô rút nốt số tiền trong túi ra đặt lên bàn, cười giả lả.

- Còn ba ngàn, chơi nốt một ván lớn nào.

Tạ Đình vừa dứt lời, nụ cười trên khuôn mặt của tên đánh bạc rất nhanh liền cứng lại rồi tắt ngủm. Thế nhưng trận thắng lần trước đã khiến cho hắn trở nên tự tin lên không ít, lại thêm việc bóng dáng nóng bỏng của cô cứ quanh quẩn trước mắt khiến hắn không thể nào chịu nổi, vì vậy không thể không cược.

- Được. Bảy ngàn, giờ thua thì em không còn đường chạy nữa đâu.

Tạ Đình gẩy gẩy điếu thuốc, lần này cô vô cùng chăm chú vào cuộc chơi trước mặt, một chút lơ là cũng không hề có. Vừa nãy chỉ vì không muốn kết thúc quá sớm nên cố tình không chơi theo quy luật của mình, vốn dĩ còn muốn xoay vòng tên kia một chút nhưng nhìn thấy sự lo lắng của Tô Dịch, cô không thể nào đủ dũng cảm khiến anh phải lo lắng thêm nữa. Dù sao đây cũng là cuộc đi chơi của bọn họ, mấy cái niềm vui phát sinh này có lẽ cũng nên nhanh chóng kết thúc, không để kéo dài thì hơn.

- Mười sáu điểm.

Tiếng mọi người hò hú reo lớn khi thấy tên đánh bạc mở súc sắc trên bàn kéo Tạ Đình trở về thực tại, cô lướt mắt nhìn một cái rồi nhận lấy chơi lượt của mình. Trước khi mở lắp, cô quay đầu quan sát biểu cảm của Tô Dịch, tuy không hề hiện quá rõ sự lo lắng nhưng sâu trong ánh mắt là sự mong chờ, điều ấy làm lòng cô xuất hiện một chút vui vẻ. Cô nhún vai mở lắp, ba viên chồng lên nhau, mỗi viên sáu điểm, môi khẽ mấp máy.

- Mười tám điểm.

Lời vừa dứt, mọi người lại hô lên nhốn nháo, Tạ Đình chậm rãi nhặt tiền bỏ vào trong túi, nhẩm lại mới thấy thắng được tên kia có mấy ngàn trong lòng liền thấy không thoải mái. Cô còn muốn chơi nữa, thế nhưng Tô Dịch đã đưa tay ra ngăn lại, anh trầm giọng diễn vai bạn trai lý tưởng.

- Đủ rồi. Muốn chơi thì lần sau anh dẫn em đi Las Vagas, ở đó em tha hồ trổ tài.

Tạ Đình cũng hòa mình vào vai diễn, cô tỏ vẻ sung sướng hỏi lại:” Thật sự. Anh đừng thất hứa đấy nhé”

“ Ừ”.

Tô Dịch gật đầu, anh giúp Tạ Đình lau mồ hôi trên trán, không hề để ý đến ai xung quanh đưa tay kéo cô rời khỏi. Bước chân anh rất dài, nhưng vì người đông nên cả hai cũng không thể di chuyển nhanh được, cho nên còn chưa thoát ra được đám đông cả hai người đã bị một đám côn đồ chặn lại, đoán không nhầm là do tên bạc kia gọi đến. Trên tay chúng mỗi tên đều cầm theo một đoạn gậy gỗ, vẻ mặt lấc cấc không để ai vào mắt.

Một tên hướng tới hai người hắt cằm, ra lệnh.

- Để tiền lại rồi muốn chúng mày muốn đi đâu thì đi.

Tạ Đình không phản ứng, cô không quan tâm chúng mà nhìn đám đông mọi người đang giản tán, khẽ huých tay Tô Dịch một cái, lười nhác lên tiếng.

- Anh bảo có lên để lại không?

Tô Dịch hỏi ngược lại:” Cô có để lại không?”

Tạ Đình lắc đầu, cô hừ lạnh:” Tất nhiên là không. Tôi dù sao cũng dùng hết vận may của mình trong năm nay mới thắng được, sao có thể nói bỏ là bỏ được”

Tô Dịch gật đầu, anh trào phúng theo cô hướng đám côn đồ, vẻ mặt vẫn lạnh như thế, chậm rãi nói lên ý kiến của mình.

- Các cậu thấy đấy, cô ấy không chịu trả, tôi cũng không biết phải nên làm gì?

Đám côn đồ bị hai người đùa cợt nhả lập tức trở nên tức giận, chúng định lao về phía anh và cô muốn đánh một trận, thế nhưng không may lúc này phía xa lại vang lên tiếng loa của những cảnh sát đi tuần.

Dường như là có người báo tin nên chiếc xe rất nhanh đi về hướng của họ, chúng hiện tại muốn đánh cũng không thể đánh được nên chỉ còn nước tức tối thu gậy lại rồi xoay người rời khỏi, tất nhiên là không quên để lại những lời cảnh cáo với ánh mắt giết người.

Tạ Đình hả hê nhìn theo một lúc đến khi đám côn đồ đó khuất hẳn mới cúi đầu nhìn tiền trong túi lúc này đã lên đến hơn vạn, không nhịn được vui vẻ mà bật cười. Thế nhưng lúc nói chuyện với anh, cô không thể nào vui nổi, thậm chí còn muốn trách móc.

- Tôi đã bảo vét hết sạch tiền của chúng. Anh lại ngăn tôi.

Tô Dịch lạnh lùng nhìn Tạ Đình, anh không để ý đến lời nói của cô, hờ hững lái sang chuyện khác:” Chơi vậy đủ rồi, để tôi đưa cô đi ăn.”

Tạ Đình bĩu môi, cô ngoan ngoãn bước chân theo sau Tô Dịch, cười khinh một tiếng.

- Anh nghĩ một bữa cơm có thể mua chuộc được tôi.

Chương 29

Tô Dịch dẫn Tạ Đình vào ăn ở một quán mì khá nổi tiếng ở trong trấn huyện, có điều vì là buổi trưa cho nên khách khá là đông, anh và cô phải chen chúc mãi mới tìm được một chỗ ngồi. Tuy vô cùng nóng vì cả người đều toát mồ hôi nhưng suốt quá trình đó họ không bị ai làm phiền, như vậy cũng có thể được coi là một thuận lợi.

Trấn huyện này tuy không lớn nhưng lại mua bán khá là tấp nập, chủ yếu đều là những người dân tộc trong bản mang đồ ra bán dong, người người đi lại chật kín. Nếu không bị vướng những tin đồn không hay, có lẽ nơi này đã phát triển trở thành một khu du lịch sầm uất quanh năm có người du lịch về tham quan.

Tô Dịch dắt Tạ Đình đi tham quan một số các sạp hàng của khu chợ, cứ tưởng người phụ nữ này thích ngắm nghía mấy thứ đồ thủ công nên anh rất an phận đẩy cô lại từng cái một mà không hề để ý đến khuôn mặt phía sau lúc này đã trở nên đen vì bực bội. Phải đến tận khi lòng bàn tay bị cào một cái thật mạnh, anh mới quay người lại nhìn, lãnh đạm hỏi một câu.

- Có chuyện?

Tạ Đình nghiến răng, thật sự nếu không phải cô đang cố kiềm chế sự phẫn nộ của mình xuống thì nhất định Tô Dịch đã ăn mấy cái bạt tai rồi. Từ nãy đến giờ anh cứ kéo cô đi vòng vòng chóng hết cả mặt, đã vậy còn không thèm nói chuyện lấy nửa chữ, lại thêm trời nắng càng lúc càng gắt, cô có là thần thì cũng phải biết mệt.

- Chúng ta đã quan sát hết cả khu chợ này rồi. Anh còn định dẫn tôi đi xem lại một vòng nữa hả.

Tạ Đình vừa nói vừa quan sát Tô Dịch, vẻ mặt của anh bình lặng không một chút gợn sóng, đôi lúc đôi lông mày sẽ hơi nhíu lại nhưng sau đó sẽ giãn ra rất nhanh.

Tô Dịch buông tay cô ra khỏi, anh lấy một điếu thuốc khác từ bao thuốc ngậm vào miệng, cầm bật lửa, khom tay đốt cho mình một điếu rồi mới đáp:” Vậy bây giờ cô muốn đi đâu. Nếu không chúng ta phải về”

“ Đi về làng của họ”. Tạ Đình chỉ về phía những người bán hàng dong mặc quần áo dân tộc sặc sỡ lòe loẹt, cô nhướn mi:” Lúc sáng anh đã hứa rồi, đừng có quên”

Tô Dịch im lìm một chốc lát, miệng phả ra một hơi thuốc, mắt hơi nheo lại. Anh biết bản thân có từ chối cũng không thể nào khiến cho Tạ Đình thay đổi nên cuối cùng đành phải thỏa thuận gật đầu, nói.

- Đi thôi.

Thôn gần trấn huyện nhất chính là thôn Mộc Khánh, cách khoảng ba mươi cây số, nếu di chuyển bằng xe máy cũng phải mất đến hơn hơn tiếng mới có thể đến nơi vì đường xá không được coi là êm đẹp, hoặc nói trắng ra chính là không được đổ bê tông như đường lên núi Mộc Tử.

Thời gian lúc này đã gần một giờ chiều, cái nắng trên cao càng gắt hơn, mặc dù ngồi trước lái xe gió đã lùa vào nhưng quần áo của cả hai vẫn ướt đẫm một mảng. Đường thì khó đi, đất đá gồ ghề lên cản trở tốc độ, nếu không phải bản thân cũng đồng ý với cái ham muốn điên rồ này của Tạ Đình, Tô Dịch thật sự chỉ muốn chửi tục lên một tiếng cho hả giận.

- Anh đã đi vào đây bao giờ chưa.

Tạ Đình nhẹ giọng lên tiếng hỏi Tô Dịch đằng trước, giọng nói của cô hòa với tiếng gió vù vù dội vào tai của anh trở nên rất nhỏ, nếu không chú ý thì sẽ không thể nào nghe thấy.

Tô Dịch đáp lại cũng chỉ một tiếng ừ trong cổ họng, anh không cùng cô nói quá nhiều mà chỉ chăm chú lái mô tô thật nhanh để cả hai có thể đến được thôn sớm hơn. Có thể sự im lặng của anh sẽ khiến cho Tạ Đình thấy nhàm chán, nhưng kì thật anh thực sự không biết bản thân mình nên nói cái gì bây giờ. Bọn họ không cùng suy nghĩ cũng như lập luận, chỉ cần là lời cô nói anh sẽ ngay lập tức phản bác hoặc khó chịu, nên tốt hơn hết vẫn là không nói thì hơn.

Có điều dường như Tạ Đình cố tình không hề hiểu điều đó, cô không thấy Tô Dịch trả lời thì lại càng lấn tới, áp sát người mình vào lưng của anh, hai tay cũng không an phận mà vòng qua ôm lấy eo anh thật chặt, bâng quơ hỏi tiếp.

- Tôi đang hỏi anh đó. Anh nghe rõ không.

Tô Dịch thất thần mất một giây sau đó giảm tốc độ đi chậm, cúi đầu nhìn đôi tay trắng ngần của Tạ Đình vắt qua dưới eo, môi mỏng hơi mím. Nếu là mọi lần, anh nhất định sẽ không một lời mà đẩy cô ra, thế nhưng không hiểu sao lúc này anh lại không hề bài xích sự tiếp xúc thân mật của cô đối với mình, ngược lại còn mắt nhắm mắt mở lướt qua, trầm giọng đáp.

- Tôi vẫn nghe.

Tạ Đình không quá bất ngờ, cô đưa mắt quan sát quang cảnh hoang vu ở hai bên đường, núi đá gồ ghề hiểm trở trông thật dọa người, hỏi lại lần nữa.

- Tôi hỏi anh đã đến đây bao giờ chưa.

“ Đến rồi”. Tô Dịch đáp, anh không hề giấu giếm:” Trước đó đã từng đến, bản làng trong đó khá nghèo, nhưng con người đều chất phác chân thật, dễ gần lại rất hiếu khách”

Tạ Đình ngẩn người, đây là lần đầu tiên bản thân thấy Tô Dịch khen một người khác nên không khỏi tò mò. Cô nhướn người để má của mình cọ vào sườn mặt của anh, mắt phóng về con đường bụi mù phía trước không nhìn thấy điểm dừng, chẳng để ý đến hành động thân mật giữa hai người, nói tiếp.

- Họ đều quen anh chứ?

Tô Dịch gật đầu:” Có một chút. Khoảng thời gian trước tôi rất hay về đó, nên tất cả đều quen mặt”

- Ra vậy.

Tạ Đình gật gù như hiểu chuyện, tạm thời không tìm được chủ để gì để nói nên cô đành im lặng, ngoan ngoãn ngồi phía sau Tô Dịch như một đứa trẻ. Trời trên cao nắng gắt, đường lại khó đi, giữa muôn trùng thiên nhiên lúc này cũng chỉ có tiếng động cơ của họ vang lên ầm ầm cùng với tiếng chim muông hót ríu rít ở những tán cây rộng, trông thế nào cũng thấy yên bình giống như kiểu không khí hẹn hò.

Nhiều lúc Tạ Đình muốn lên tiếng hỏi Tô Dịch, nhưng nghĩ lại lại không biết bản thân nên hỏi gì, cuối cùng chỉ có thể giữ im lặng cho cả hai, đầu gục vào lưng anh cho cổ đỡ mỏi.
Cô khẽ nhắm mắt muốn đi ngủ, nhưng hơi một chút chiếc xe lại xóc nảy như muốn trào hết ruột gan ra ngoài khiến cho bản thân nhăn mày nhịn đau theo quán tính. Nếu không phải hai tay ôm chặt lấy người đàn ông ở phía trước, Tạ Đình thật sự còn tưởng mình sẽ lăn xuống dưới vực sâu mấy nhìn mét phía dưới, tan xương nát thịt đến nơi rồi.

- Sao thế. Đau đúng không?

Tô Dịch đột ngột dừng xe lại bên rìa đường ruộng, anh xoay người nhìn Tạ Đình phía sau khuôn mặt nhợt nhạt với bao nhiêu mồ hôi, vẻ mặt bỗng trở nên trầm mặc như muốn tức giận. Người phụ nữ này thật sự đúng là khó hiểu, cô đau cũng không một lời hé ra nói cho người khác mà tự mình chịu đựng, đã vậy còn bình thản cố tỏ ra như mình không hề hấn gì, nếu có thể anh thực sự chỉ muốn bỏ cô lại một mình ở nơi này cho rồi.

“ Không sao”. Tạ Đình nhíu mày chịu đựng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh cười một cái đầy bỉ ổi:” Anh Mười, anh quan tâm tôi đấy à.”

Tô Dịch hết cách với Tạ Đình, anh gạt chân chống dựng xe rồi bước xuống đường, một tay cầm lấy cằm cô ép cô hơi ngẩng lên quan sát một hồi. Mồ hôi ướt đẫm, vẻ mặt có chút nhợt nhạt đi hẳn, môi mặc dù tô son đỏ không nhìn thấy vẻ nhợt nhạt nhưng chỉ cần qua từng cái nhíu mày như có như không của cô, anh cũng nhìn thấu hết được tất cả rồi.

- Đau sao không nói?

Tô Dịch trầm mặc, Tạ Đình ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhìn anh dưới ánh nắng chói, vẻ đẹp cùng khí thế của anh cuốn lấy cô chìm đắm sâu hơn, miệng nói một nẻo.

- Không đau. Tôi đâu yếu ớt như thế cơ chứ?

Biết ngay là thể nào cô cũng chặn họng mình nên Tô Dịch ngay lập tức phớt lờ, anh cúi người lấy một củ đậu mà mình mua hồi xuống ra khỏi túi, cẩn thận lột vỏ cho sạch rồi đưa cho Tạ Đình vẫn ngồi trên yên xe, dặn dò.

- Ăn đi, tôi sẽ đi chậm lại. Dù sao thì tối cũng không thể về kịp nên không cần gấp.

- Vậy chúng ta ngủ ở đâu. Trong thôn đó họ có tiếp người lạ không.

“ Yên tâm”. Tô Dịch nhàn nhạt tra lời, anh ngồi lên xe nổ máy đi tiếp, giọng nói lại hòa vào tiếng gió:” Có tôi ở đây cô sẽ an toàn”

Lời anh vừa dứt, Tạ Đình cảm giác được lòng mình trở nên êm ả hơn, cô cắn một miếng củ đậu trên tay, vị ngọt rất nhanh truyền hết khoang miệng. Cô nghiêng đầu muốn đưa cho Tô Dịch thưởng thức, thế nhưng lúc này phía sau bọn họ liền vang lên tiếng động cơ xe rất gần, chúng gầm rú như muốn đòi mạng cả hai người bọn họ.

Tạ Đình quay người, giữa đất cát mịt mù, cô nhận ra chính là đám người chặn họ trong chợ, miệng la lớn:” Là chúng”.

Tô Dịch không hề biết trong xe đối phương lúc này có bao nhiêu người, nhưng nếu như anh đoán không nhầm thì phải đến bốn năm tên, đủ để hạ gục anh lẫn Tạ Đình trong vòng vài phút. Có điều anh thật sự không thể nào khẳng định được chúng thật ra đuổi theo họ chỉ vì muốn lấy lại tiền đánh bạc, hay chúng chính là người của lão Kim tìm đến diệt khẩu anh.

Con đường bọn họ đi lúc này là đường đất hẹp, một bên là vực sâu, một bên là những thửa ruộng bậc thang quanh co hiểm trở rất dọa người. Tô Dịch tăng tốc đi nhanh, chiếc xe lắc lư nghiêng ngả mỗi khi đi vào ổ gà gần như muốn đổ, nếu không phải tay lái tốt Tạ Đình nghĩ thật sự bọn họ sẽ bị văng khỏi.

- Ôm chặt lấy tôi.
Tô Dịch trầm giọng dặn dò, Tạ Đình bám chắc lấy anh không buông, đầu ngoái lại về phía sau nhìn chiếc xe ô tô đang lao gần đến phía mình, nghiến răng nghiến lợi đầy tức giận. Cô muốn báo cảnh sát, nhưng tốc độ mô tô lúc này đi rất là nhanh, chỉ cần buông một tay thì khả năng bị văng khỏi xe là rất lớn, cuối cùng vẫn chỉ là cả hai tự mình chống chọi.

Chiếc ô tô rất nhanh đi gần lại phía hai người, Tạ Đình nhìn thấy một tên cầm chiếc mã tấu dơ trên tay, ánh mắt co rút lại lo lắng. Cô chửi tục một tiếng, ca gào lớn trong tiếng gió.

- Chúng có vũ khí.

Tô Dịch sắc mặt lạnh như băng, anh chăm chú nhìn về phía con đường phía trước càng lúc càng trở nên hiểm trở, tốc độ kéo lên gần như hết cỡ, gió thổi đất cát vù vù bay vào mắt làm anh cay xè. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, nụ cười ngạo nghễ của chúng là anh nhức nhối, thậm chí anh còn nhận ra chúng đang nhắn nhủ với mình:” Mày chết chắc rồi”.

Tô Dịch không để bản thân quan tâm đến điều ấy, anh chỉ chú ý đến Tạ Đình ở phía sau mình, trong lòng vô cùng lo lắng nhưng cũng chỉ có thể an ủi:” Tạ Đình...”

“ Tôi đây”. Tạ Đình siết chặt lấy eo người phía trước hơn, cô biết anh lo lắng cho mình nên không hề ngang bướng:” Tôi không sao. Tôi vẫn ổn”

Lời vừa dứt, Tạ Đình run người lên một trận, phía sau lưng cô rất nhanh truyền đến một cơn đau nhức nhối, sắc mặt tái mét. Chỉ một giây họ lơ là, kẻ thù đã tăng tốc đuổi đến sát đuôi, thành công tặng cho Tạ Đình một cú vụt thật mạnh phía sau lưng, cảm giác gần như muốn dập hết hai lá phổi. Cũng may, đó không phải là vết chém bằng mã tấu.

“ Tạ Đình”.

Tô Dịch gào lên, giọng anh khản đặc đi, đôi mắt đỏ ửng hiện rõ những tia máu. Anh cảm nhận được vòng tay cô dùng hết sức để ôm lấy mình, nhưng đã không còn được khỏe khoắn như hồi nãy, càng lúc càng run lên từng đợt.

Tạ Đình không còn hơi sức nào để trả lời Tô Dịch, đầu óc cô cũng vì chịu đựng một gậy đó thật sự chỉ muốn ngất xỉu. Thế nhưng khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Tô Dịch len lỏi gọi tên mình trong tiếng gió, cô đã dùng hết sức mình vớt vát lấy ý chí cuối cùng để bám trụ. Đối mặt với cái chết cận kề, cô không cho phép chính mình là nguyên nhân để cả hai bị kẻ thù bắt thóp thêm một lần, đặc biệt là không muốn người đàn ông trước mặt bị nguy hiểm.

“ Cố lên”

Tô Dịch mấp máy nhắn nhủ, anh kéo ga hết cỡ lao xe về phía con đường gập ghềnh phía trước, điên cuồng xé tan khói cát mù mịt cuộn trào trước mắt. Có điều tốc độ chiếc mô tô của họ không thể nào so được với chiếc ô tô phía sau, một lần lại một lần bị chúng bám sát, đến khi thoát khỏi con đường ruộng cả hai người đã bị chúng áp sát vào phía sườn vách núi.

Tô Dịch biết, lần này họ thật sự không còn cách nào để thoát khỏi, cuối cùng chỉ còn nước tắt máy bước xuống, đỡ lấy Tạ Đình ở phía sau vào trong lòng. Anh tháo mũ, nhìn cô nhợt nhạt nén đau, đáy mắt không giấu đi được những đau đớn, lồng ngực nhói lên.

Tạ Đình đặt Tô Dịch ngồi dựa xuống vách đá, anh xoay người nhìn đám người phía sau chui ra khỏi xe, nắm đấm cuộn lại. Chúng hết thảy đều có năm người, ai cũng đều có vũ khí, một mình anh muốn đấu lại nhất định là không thể nào, thế nhưng không đánh, bọn họ nhất định chỉ còn một con đường duy nhất đó là chết.

- Đinh ca, ông chủ dặn không được giết nó, nhưng được phép đánh nó bị thương.

Gã đàn ông được gọi là Đinh ca chính là tên đã bị Tô Dịch ngày mưa hôm ấy cho một dao vào lòng bàn tay. Hận cũ thù mới, hắn hừ lạnh với tên đàn em phía sau, rồi hướng về anh hất cằm, trừng mắt.

- Chúng mày lên cho tao, nhất định phải phế bỏ cái tay của nó cho tao.

Đinh ca vừa dứt lời, ba gã đàn em cường tráng của hắn đều cầm gậy sắt với mã tấu lao về phía Tô Dịch nện xuống từng gậy. Tốc độ của chúng không hề chậm, tuy không được trải qua huấn luyện gì, thế nhưng tất cả đều xông lên cùng một lúc, rất nhanh liền chiếm được ưu thế.

Tô Dịch vừa tránh vừa đánh trả, anh nghiêng người kéo dài khoảng cách xa hơn với Tạ Đình để chúng không để ý đến cô, trên người cũng đã hứng phải mấy gậy, bóng lưng chao đảo. Anh vung tay đấm một đấm vào tên gần hết nhất, cướp lấy chiếc gậy sắt trên tay của hắn, vụt thật mạnh vào đầu khiến hắn bất tỉnh, máu đỏ liền túa ra.

Đám người Đinh ca thấy đồng bọn bị thương thì không hề nhân nhượng, chúng yểm trợ cho tên cầm mã tấu lao về phía anh. Tên này có thể được coi là tên giỏi nhất trong đội, dáng người lại nhỏ con, di chuyển linh hoạt, mặc dù anh đã cố gắng né hết sức có thể nhưng vẫn không tránh được việc người hứng mấy nhát đao.

Ở phía này, Tạ Đình thoát khỏi cơn choáng váng bởi những tiếng chửi bới với, cô cố gắng hết sức chống tay ngồi dậy nhìn về phía trước, ánh mắt thu vào là một trận hỗn độn.

Không ai chú ý đến cô đang ngồi một chỗ, mục tiêu của chúng lúc này đều là Tô Dịch, thế nhưng bốn tên đánh một, Tạ Đình nhận ra anh đã bị dồn vào thế yếu. Người anh dáng cao lớn, nhưng lúc nào máu đã ướt đẫm phía trước ngực lẫn sau lưng, gió lùa vào áo khiến cho từng vết chém hiện lên rõ rệt.

Tạ Đình nhìn quanh một hồi, cô bò về phía tên bị Tô Dịch đánh gục, cởi chiếc áo hắn đang mặc trên người ra khỏi, sau đó chạy về phía chiếc mô tô của hai người. Cô vươn tay nhặt lấy một chiếc gậy trong ô tô của kẻ thù, luống cuống buộc chặt chiếc áo vào một đầu, tháo hết xăng trong xe máy để chúng chảy xuống ướt đẫm, rồi lôi bật lửa ra châm. Ngọn lửa phút chốc cháy lên hừng hực.

Tô Dịch lúc này đã bị đám người kia đánh cho gần như biến thành heo, Tạ Đình không nghĩ ngợi được điều gì hơn nữa, cô dồn hết sức lao vào về phía chúng, đưa ngọn lửa vào mặt từng tên một.

Bị lửa đốt vào, bốn tay đều gào lên chửi bới vì đau, chúng dơ tay che mặt theo quán tính. Nhân cơ hội đó, Tô Dịch đều tặng cho mỗi tên một phát đạp cùng với một gậy, mỗi lần tay hạ xuống gần như đều dùng hết sức.

Bị đánh, bị lửa đốt tóc với quần áo, đám người tên Đinh Ca quằn quại đau đớn gã rạp hết xuống hết, muốn đứng dậy cũng không thể nào. Mặt mũi chúng đen xì khét nẹt, có tên còn bị phồng rộp cả một mảng lớn như bong bóng, Tạ Đình không nhân nhượng cho hắn một đạp, cô chửi trong tiếng thở hổn hển.

- Chó chết. Bà đây không phải kẻ yếu đuối. 

Chương 30

Đánh cho đám người Đinh ca một trần thừa sống thiếu chết, Tạ Đình lúc này mới ném cây gậy sang một bên lao lại đỡ lấy Tô Dịch một thân toàn máu me, giọng cô run rẩy. Vừa nãy cô không để ý nhiều lắm nên không nhìn rõ được hết vết thương trên người anh, bây giờ cả hai đều ở khoảng cách gần, nhìn từng nhát chém, cô thật sự rất sợ.

- Gắng chịu đựng. Tôi đưa anh về trấn.

Tạ Đình đỡ Tô Dịch, người cô vì bị chúng một gậy của chúng cũng rất đau, phải gắng gượng lắm mới có thể di chuyển được một đoạn. Mỗi lần bước đi là một lần cô phải chịu đựng từng trận đau nhói đến tận xương tủy truyền tới, cảm tưởng lồng ngực như muốn vỡ tan ra từng mảnh.

- Đợi một chút.

Bên tai đột ngột vang lên giọng nói trầm thấp yếu ớt của Tô Dịch, Tạ Đình nghiêng đầu nhìn sang, còn đang định mở miệng trấn an thì đã thấy anh gạt tay của mình ra tiến lại gần tên Đinh ca vẫn đang ôm mặt quằn quại dưới đất, gồng hết sức túm lấy cổ áo hắn kéo lên, gằn giọng.

- Nói, ông chủ chúng mày là ai.

Đinh Ca bị Tạ Đình hơ lửa cháy xém cả tóc lẫn lông mày, mặt đen nhẻm đỏ ửng do bị phỏng, lại thêm trên người bị Tô Dịch tặng cho mấy gậy nên trông vô cùng vật vã, đoán không chừng là chân thật sự đã bị gãy. Hắn là điển hình của kiểu người to xác mạnh mồm nhưng nhát chết, vừa nãy có mấy tên đàn em xung quanh thì còn to mồm làm màu, bây giờ không còn ai nữa thì rụt cổ như rùa, dơ tay cầu xin.

- Tôi... tôi không biết. Tôi là người được thuê thôi. Tôi không biết ông chủ nào hết.

Tạ Đình hừ lạnh, những vết thương của Tô Dịch đập vào mắt khiến cho đồng tử nhức nhối cay xè, cô không thể kìm được cơn giận dữ trong người mình mà cho hắn thêm một phát đạp vào bụng.

- Mẹ kiếp, rốt cuộc mày có chịu nói không hả.

Tạ Đình đạp cho tên Đinh ca ba đạp, hắn lúc này đã bị đánh thành đầu heo nên chỉ có thể thảm thương cầu xin.

- Tôi thật sự không biết, không biết hắn là ai. Hôm trước hắn có đến trấn tìm tôi, rồi đưa tôi hình của bạn trai cô, nói là phải bắt sống được anh ta, không được để cho anh ta chết.

Tạ Đình nhíu mày, cô nhìn sang Tô Dịch, trong đầu không ngừng nghĩ đến đám người Trần Tuân ở nhà nghỉ. Ngoài bọn họ ra, thì anh với cô đều không hề gây thù với ai khác mà để bị đuổi giết như này, có lẽ đúng như lời nói trước, chúng thật sự muốn cảnh cáo hai người đừng có cố tìm hiểu về cổ thôn.

- Người thuê mày là người như thế nào?

Tạ Đình lại tiếp tục hỏi, lúc này tên Đinh ca cũng không dám làm loạn nữa, ngoan ngoãn trả lời từng lời một. Lần trước bị Tô Dịch đánh hắn đã ôm thù trong người, còn đang bức bối liền được người khác thuê đuổi đánh anh với số tiền cực lớn, hắn có là người ngu cũng không thể nào bỏ qua món hời này được.

Vốn dĩ hắn cứ tưởng năm người là thừa sức dạy được cho anh và cô một trận nên thân nên mới háo thắng chủ quan, nhưng khi đụng mặt rồi hắn mới biết chính mình đã chọc phải ổ kiến lửa. Tên Tô Dịch biết võ, con đàn bà đi bên cạnh anh thì tàn độc như mẫu dọa xoa, vậy mà lại có thể nghĩ ra được cái trò lấy lửa đốt mặt người khác, suýt chút nữa là thiêu chết hắn luôn rồi. Nghĩ đến điều ấy, hắn càng rùng mình lên vì sợ, ngập ngừng nói.

- Tôi không biết. Nhưng hắn không phải là người ở đây, hắn là người Thượng Hải.

“ Người Thượng Hải”. Tạ Đình nhíu mày, cô quay sang Tô Dịch, mím môi muốn hỏi anh nhưng ánh mắt lại nhìn vết thương trên người anh, không thể chần chừ được nữa liền thúc giục:” Đi thôi, tôi dẫn anh về trấn”

Nói xong Tạ Đình liền đỡ lấy Tô Dịch cô không quên đạp vào mặt tặng cho tên Đinh ca một phát thật mạnh nữa rồi mới dứt khoát quay người. Cô đặt anh vào ghế phụ, lục lọi trên xe nhưng không có đồ gì để cầm máu, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Cô ngồi vào ghế lái, nổ máy, tính quay xe ngược về trấn huyện thì bị anh đưa tay ra cản lại, lắc đầu:” Không thể về đó được”

Tạ Đình nhíu mày:” Nhưng người anh bị thương, chúng ta cần phải đi bệnh viện, không thể không xử lí”

Tô Dịch mệt mỏi dựa người vào ghế, mắt anh hoa lên, tuy trên người rất nhiều vết thương lẫn máu nhưng vẫn không khiến cho anh giảm đi khí chất mạnh mẽ ăn sâu vào xương tủy. Anh kiên quyết không đồng ý đề nghị của Tạ Đình, gạt tay cô, nhỏ giọng lên tiếng.

- Đi tiếp, sau đó rẽ phải, khoảng hai mươi phút là sẽ đến được một ngôi làng. Chúng ta tạm thời cứ ở đó, đợi xử lí được vết thương sẽ quay về.

Tạ Đình mím môi, cô lúc này cũng đã hiểu ra được ngụ ý của Tô Dịch nên cũng không có ngang ngạnh làm trái ý của anh nữa, nghiêm túc lái xe đi theo hướng vừa chỉ. Ở đây không có sóng điện thoại, bên dưới lại là vực sâu, càng đi vào bên trong mọi thứ càng như tách biệt hẳn với bên ngoài, so với núi Mộc Tử còn thiếu thốn hơn rất nhiều, bảo sao đám người Đinh ca lại không hề hành động ngay mà đợi hai người lơ là mới ập tới. Chỗ này hoang vu như vậy, bị tập kích thì phần thắng đương nhiên sẽ thuộc về chúng, lần này hai người thoát được, có lẽ là do vận vay quá lớn chăng.

Quay sang nhìn Tô Dịch đang nằm nhắm mắt ngủ ở bên cạnh, vết thương trên người vẫn không ngừng rỉ máu, Tạ Đình cảm giác bản thân chẳng khác gì đang ngồi trên đống lửa. Cô tăng tốc lái xe lao vun vút đi trên con đường quanh co, cánh rừng muôn màu muôn sức như hóa thành nước, cứ thế trôi dạt về phía sau như một bức tranh dưới ngòi bút của họa sĩ.

Chưa đầy hai mươi phút sau, hai người cũng đã có mặt tại cổng làng, Tạ Đình không nghĩ ngợi gì nhiều lao xe về phía một nhà dân ở gần đó. Vì hôm nay là phiên chợ trên trấn cho nên trong làng chỉ còn những người đàn ông trung niên ở lại, cô đưa mắt nhìn một lượt, tiến lại phía một người khoảng hơn ba mươi tuổi đang ôm đứa trẻ trên tay, nói.

- Tôi cần anh giúp đỡ.

Tạ Đình đây là lần đầu cầu xin người khác, thế nhưng người đối diện với cô lại không hề hiểu, mặt cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Cô bất lực ôm đầu, quên mất những người dân tộc ở đây rất ít ai có thể nói được tiếng phổ thông, họ không hiểu cũng đúng thôi. Lại thêm việc cô cũng không biết đây là làng của người dân tộc nào nên cách cuối cùng chỉ có thể kéo anh ta lại về phía xe của mình, mở cửa rồi chỉ vào Tô Dịch.

Trên người Tô Dịch lúc này đầy máu me, khuôn mặt anh nhợt nhạt trắng bệch như người chết, nhìn qua thật sự rất dọa người. Tạ Đình lo sốt sắng cho anh, cô chiếu cái nhìn lạnh lùng đe dọa đến người đàn ông dân tộc bên cạnh hất cằm ý muốn nói hãy cứu rồi người đó, bản thân thì giúp anh ta ôm đứa trẻ trên tay. Cũng may là anh ta không quá ngốc nghếch nên hiểu được ý của cô, nếu không cô thật sự không nghĩ mình có thể bình tĩnh được.
Tạ Đình nhìn phía trước, lúc này người đàn ông dân tộc cũng đã gọi thêm một người khác đến, bọn họ hai người đỡ Tô Dịch ra xe sau đó dìu anh về phía nhà của mình. Nhà là nhà gạch mộc, xi măng, tường đất, không quá khác với những ngôi nhà ở núi Mộc Tử, có thể hình dung là không có điều kiện. Bên trong chỉ có hai phòng nhỏ, đồ dùng vật dụng đều đã cũ, bụi bẩn bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Tạ Đình đi theo hai người đỡ Tô Dịch, không cùng ngôn ngữ nên cô không biết được bọn họ đang nói cái gì, thế nhưng nhìn hành động họ cẩn thận đặt anh lên giường, ít nhiều đáy lòng cô cũng hạ xuống nỗi lo lắng, chí ít thì anh cũng có chỗ để nghỉ dưỡng.

Đứa bé trên tay rất ngoan ngoãn không hề khóc, Tạ Đình cẩn thận đặt nó ngồi xuống chiếc ghế dựa duy nhất trong phòng, sau đó tiến lại nhận lấy chậu nước ấm với một bộ quần áo cũ trên tay của người đàn ông dân tộc hồi nãy.

Cô lại gần mép giường Tô Dịch nằm, cẩn thận giúp anh cởi chiếc áo đã rách tươm ra khỏi, tay run run lau từng vết máu trên ngực cùng với khuôn mặt đẹp trai. Mỗi lần tay cô lướt qua, là một lần đôi lông mày của anh nhăn lại vì chịu đựng, lồng ngực phập phồng đau đớn, hơi thở gấp gáp dồn dập.

Tạ Đình cứ tưởng người đàn ông trong lòng đau vết thương, nhưng vì máu trên người vẫn còn nên cô không thể không xử lý, cuối cùng chỉ có thể mở miệng an ủi dẫu biết rằng anh có thể đã rơi vào mê man không hề nghe thấy.

- Một chút nữa là có thể xong rồi.

Lời cô vừa dứt, cánh tay cũng rất nhanh bị Tô Dịch nắm lấy, anh không mở mắt nhưng miệng đã mấp máy phát ra âm thanh đứt quãng, nhỏ yếu.

- Em thật sự muốn giết chết tôi à.

Tạ Đình nghiến răng, cô dùng sức ấn vào vết thương khiến Tô Dịch phải chịu một trận đau đớn đến xương tủy, ẩn nhẫn tức giận. Cô đương nhiên biết mình vụng về, nhưng anh cũng phải nên hiểu đây là lần đầu cô chăm sóc người khác, có thể đừng nói trắng ra như vậy có được không.

- Em nhẹ một chút, tôi không đau vết thương nhưng bị em vần thì đau thật sự rồi.

Lần này Tạ Đình thật sự đã tức giận, cô nghiến răng:” Mẹ kiếp, có giỏi anh tự mình lau đi”

Cô trừng mắt lên với anh, Tô Dịch nghe xong âm điệu đó khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười, anh nhíu chặt ấn đường sau đó từ từ mở mắt.

Trong phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào, anh nghiêng đầu nhìn Tạ Đình với nét mặt trắng bệch đang gắng sức đỡ lấy mình, môi mỏng hơi mím lại, thều thào. Thật ra anh vẫn không hề quên cô cũng bị thương, tuy chỉ là một gậy nhưng sức lực cô yếu ớt sao có thể chịu đựng được, phải nói là rất đau đi.

- Em để đó A Ngữ làm cho. Lại đây nằm xuống, trên người em cũng có vết thương đó.

“ A Ngữ là ai”. Tạ Đình câu trước hỏi anh, câu sau liền hừ lạnh châm chọc:” Bình thường tôi đề nghị anh không đồng ý, bây giờ thành ra thế này lại muốn ngủ với tôi”

Tô Dịch lắc đầu trước những lời vô lý của Tạ Đình, anh cười nhẹ rồi chỉ tay về phía sau gọi người đàn ông dân tộc đang bế đứa trẻ lại, hỏi tên thì biết anh ta tên A Nùng. Anh gật đầu cảm ơn, sau đó lại làm phiền A Nùng đi gọi A Ngữ tới giúp mình, không quên nhờ anh ta kiếm giúp cho cô một bộ quần áo khác để thay tạm.

A Nùng là một người chất phác, tuy có thắc mắc vì sao Tô Dịch và Tạ Đình người toàn máu nhưng cũng không có hỏi quá nhiều, gật đầu đồng ý đi giúp anh tìm A Ngữ. A Ngữ trong thôn nổi danh là bác sĩ chữa trị vết thương, có anh ta ít nhiều mấy vết chém cũng sẽ được xử lý tránh bị nhiễm trùng.

- Sao thế? Sao không lên nằm.Thấy Tạ Đình vẫn thần người ngồi đó, Tô Dịch hướng cô nói chuyện, từ đầu đến cuối ánh mắt so với trước đó đã dịu đi rất nhiều, không còn lạnh lùng, thậm chí còn len lỏi nỗi lo lắng ẩn sâu. Có điều một người phụ nữ vô tâm như cô chẳng hề để ý điều ấy quá nhiều, cô không đáp trả lời câu hỏi của anh mà hỏi sang chuyện khác.

- Bọn họ nói tiếng dân tộc. Là dân tộc gì?

“ Dân tộc Tạng”. Tô Dịch đáp, anh dựa người vào thành giường, nhìn Tạ Đình thở dài:” Những người dân ở đây đều chất phác, cô đừng dùng cái vẻ lạnh lùng đó để nói chuyện với họ. Vừa nãy A Nùng đã bị cô dọa sợ rồi đấy”.

Tạ Đình hừ lạnh không quan tâm đến lời khuyên của Tô Dịch, nhưng không có nghĩa là không nghe thấy những điều ấy. Cô nhớ lại hồi nãy mình vào trong làng, vì lo cho Tô Dịch, lại thêm việc không hiểu A Nùng nói cái gì nên lúc này ánh mắt cũng lạnh lùng như muốn đánh người, có lẽ điều ấy đã dọa sợ đến họ chăng.

- Em có nghe tôi nói không đấy.

Tô Dịch lại lên tiếng, lúc này Tạ Đình đã phát hỏa, cô gạt tay anh:” Tôi không phải vì lo cho anh sao. Con mẹ nó anh thật lắm mồm “

“ Tôi lắm mồm”. Tô Dịch không phản bác, anh cười nhẹ phát ra tiếng, nụ cười rất đẹp nhất thời mê hoặc Tạ Đình trong giây lát:” Em đừng dọa họ là được”

“ Tôi biết rồi”.

Tạ Đình thu lại ánh mắt của mình, cô tiếp tục giúp Tô Dịch lau máu trên lồng ngực, động tác so với trước đó nhẹ nhàng và cẩn thận hơn rất nhiều. Tuy vẫn nhiều lúc khiến cho anh đau đớn nhưng cô không thấy anh dơ tay ngăn cản nữa, thậm chí còn nhiều lúc an ủi cô bằng câu nói:” Không sao, cứ tiếp tục đi”.

Lau sau cũng là năm phút sau đó, lúc này cánh cửa lần nữa được đẩy ra, Tạ Đình nhìn thấy A Nùng dẫn một người đàn ông khác đi nào, có lẽ chính là A Ngữ mà Tô Dịch đã nói.

Trên tay anh ta cầm theo một hòm thuốc, ánh mắt nhíu chặt nhìn thấy những vết thương trên người Tô Dịch, chân bước lại nhanh hơn, cất giọng trầm ổn đầy trách móc.

- Chết tiệt. Cậu gây thù với ai mà lại để bản thân thành ra như thế này. Cũng may là không sâu với không chảy máu nữa, nếu không thật sự chỉ có thể mất mạng.

Người đàn ông này nói tiếng phổ thông, tuy không chuẩn nhưng Tạ Đình cũng có thể hiểu được. Cô dõi mắt nhìn theo từng động tác anh ta khử trùng vết thương rồi khâu lại cho Tô Dịch, tảng đá nặng trong lòng cuối cùng cũng được hạ xuống. Không phải chuyên nghiệp như bác sĩ, nhưng ít nhất mọi thứ cũng đã được khắc phục, chỉ cần nghỉ ngơi là có thể ổn định được rồi.

Đang mải nhìn, tầm mắt Tạ Đình bỗng dưng bị chặn bởi một cánh tay săn chắc màu đồng, tiếp theo đó là giọng nói trầm trầm của Tô Dịch cất lên.

- Cô đi thay đồ đi. A Nùng sẽ chỉ nhà tắm cho cô.

Tạ Đình liếc nhìn chiếc váy dân tộc trên tay của Tô Dịch, cô lưỡng lự không biết có nên đưa tay ra nhận lấy để mặc hay không thì lại nghe thấy anh lên tiếng nói tiếp. Dường như người đàn ông ấy hiểu được suy nghĩ cẩn thận của cô, nên trước đó đã suy xét từng chút.

- Vợ A Ngữ là một người máy vá. Chiếc váy này vốn dĩ hôm nay để mang lên trấn bán nhưng quên lại, là đồ mới nên không cần sợ. Có điều phải bỏ tiền ra mua đấy.

Nói đến câu cuối cùng, Tô Dịch lại cười một cái, Tạ Đình nhìn anh lúc này cũng đã yên tâm đưa tay nhận lấy chiếc váy lòe loẹt màu sắc trước mặt, cô hừ lạnh.

- Anh mua cho tôi. Anh bỏ tiền ra.

- Tiền trong ví là của tôi, lấy tiền đó trả đi.

Tạ Đình biết Tô Dịch cố ý, cô trừng mắt, không muốn chính bản thân mình bị anh bỡn cợt lại, ngang bướng cãi.

- Tiền đó là tiền của tôi, anh đừng có được nước lấn tới.

Nói xong Tạ Đình cũng dứt khoát xoay người đi theo A Nùng về phía nhà tắm để thay đồ. Nhìn theo bóng dáng cô khuất sau ngã rẽ, Tô Dịch lúc này mới thả lỏng cơ thể, anh nhăn mày chịu từng cơn đau ập tới, thở hắt một hơi một dài.

A Ngữ vẫn cẩn thận khử trừng bôi thuốc, tổng cộng có bốn vết gậy và bốn nhát chém không quá sâu, xử lý một chút là có thể yên tâm không bị gì nguy hiểm. Anh ta vừa băng bó vừa hỏi Tô Dịch về Tạ Đình.

- Người phụ nữ kia là như nào?

Tô Dịch không đáp, anh nhắm mắt chìm trong suy nghĩ của riêng mình, hai tay vắt ra sau đầu. Thật ra anh không phải không muốn trả lời A Ngữ, chỉ là đến chính bản thân anh cũng không biết mình đối với cô là như nào, lúc nào cũng mông lung khó đoán. Cô làm anh tức giận, trêu trọc anh, chửi bới anh, nhưng khi anh gặp nguy hiểm, chính cô cũng không màng nguy hiểm mà lao vào, cô làm như vậy là sao, anh cũng không biết được nữa.

Anh chỉ biết duy nhất một điều hai người không phải là bạn....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau