SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Tiểu Vân chạy vào phòng, bắt gặp cảnh tượng đau mắt trên giường, rồi quần áo rơi vãi trên sàn, chiếc cặp lồng trên tay không cầm chắc được nữa liền tự do rơi xuống đất tạo lên một âm thanh va chạm cực lớn. Mắt cô ấy đỏ ửng muốn khóc, cổ họng nghẹn ứ lại, lồng ngực truyền đến một cơn đau đớn không thôi, trái tim cảm giác như muốn vỡ tung ra từng mảng.

Tạ Đình không xoay người nhìn ra, cô cúi đầu nhìn Tô Dịch sắc mặc lạnh lẽo nhìn như muốn giết mình, tay từ từ kéo dây váy lên mặc lại cho đàng hoàng, cất giọng nói vô cùng lạnh.

- Tôi sẽ đến tìm anh tiếp...

Nói xong, cô rời khỏi người của Tô Dịch bước xuống giường, mắt liếc qua Tiểu Vân vẫn đứng nguyên ở đó với khuôn mặt ướt đẫm nước, một chút áy náy lẫn thương xót cũng không hề có. Cô xỏ giày cao gót vào chân, bước chân tiến lại về phía cửa, đối diện với cô ấy chỉ nhàn nhạt liếc một cái, tuyệt tình chặt đứt hi vọng cũng như trực tiếp phá nát mộng đẹp mà cô ấy luôn ảo tưởng với người đàn ông trên giường.

- Anh ta không thích hợp với cô.

Tạ Đình biết lời nói của mình sẽ ảnh hưởng rất lớn, thế nhưng cô không hề thấy mặc cảm. Bởi vì sự thật vốn dĩ là như thế, Tô Dịch giống cô, không bao giờ tin vào tình cảm, và cũng không bao giờ tìm được niềm vui. Anh đối với Tiểu Vân chỉ là cảm giác che chở cho người thân, không hề phát sinh tình cảm nam nữ.

Tiểu Vân mấp máy môi run lẩy bẩy, nước mắt càng chảy nhiều hơn, mắt cũng không dám ngước lên nhìn vào Tạ Đình ở trước mặt. Với cô ấy, khí chất của cô thật sự rất dọa người, tính cách cứng rắn ngang tàng luôn làm cho người đối diện phải nhận ra được một điều bọn họ không phải là chung một kiểu người.

- Chị....

Tạ Đình nhíu mày, cô khoanh tay trước ngực ngạo nghễ nhìn Tiểu Vân cười cười. Nụ cười của cô vẫn như thường ngày, cô cũng không hề cảm thấy mình đang phô trương sự thắng lợi trước người yếu hơn mình. Trước nay cô không hề có tính cách đó, cho đến bây giờ vẫn không hề có tính cách đó. Cô biết mình đứng ở đâu, biết mình nắm chắc trong tay cái gì.

- Tôi làm sao?

Tiểu Vân không kìm nén được tức giận, cô ấy cuộn chặt hai tay mình lại, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên muốn mắng chửi Tạ Đình. Thế nhưng khi đối diện với đôi mắt lạnh như băng không hề có một chút nào gọi là cười nhạo đối phương của cô, bao nhiêu lời cô ấy muốn nói đều bị mắc cạn ở cổ họng, chỉ biết bất lực lắc đầu.

Tạ Đình cũng không có rời đi ngay, cô châm cho mình một điếu thuốc đưa lên miệng hút, cả người dựa vào tường nhìn Tô Dịch một thân quần áo chỉnh tề bước ra khỏi nhà tắm. Làn khói rơi xuống, cô gẩy gẩy tàn thuốc để chúng rớt xuống sàn, cô hất cằm nói với Tiểu Vân.

- Có biết đàn bà ngu xuẩn ở điểm nào không?

Tiểu Vân cắn môi không nói được lời, Tạ Đình nhìn Tô Dịch đang cau mày với mình, nụ cười càng trở nên lớn hơn. Cô không sợ sự uy hiếp từ anh, phải nói là trước giờ chưa ai có thể làm cô sợ hãi buông bỏ thứ mình muốn. Nếu không, cô đã không có những thành công như bây giờ, cũng không thể ngẩng cao đầu để đạp những scandal xuống dưới chân mà ngoi lên cao ngạo nhìn xuống.

- Đó là cứ đâm đầu vào người không yêu mình.

Tạ Đình chậm rãi nhả từng từ, cả người Tiểu Vân bỗng chốc run lên từng đợt, chỉ thiếu mức muốn ngã khụy xuống đất. Cô nhịn từng cử chỉ của cô ấy một hồi, rồi nhìn sang Tô Dịch ngồi ở giường lẳng lặng hút thuốc, không hề nể nang gì liền hướng anh mà nói.

- Nói với cô ấy, anh đã thực sự nằm gọn trong bàn tay của tôi rồi.

Tô Dịch nhíu mày, mắt anh lạnh dần, bên trong còn xuất hiện những đốm lửa nhỏ. Anh muốn nói cô câm miệng, có điều cô vẫn làm như không nhìn thấy, nhàn nhã hút thuốc nói câu sau.

- Nói với cô ấy đừng ôm vọng tưởng nữa...

“ Cô câm miệng”. Tô Dịch đã thật sự tức giận, anh gằn giọng dường như muốn đánh người:” Cút ra khỏi phòng tôi”

Tạ Đình nhíu mày, cô không nghĩ Tô Dịch có thể thô lỗ như thế:” Anh trước nay vốn dĩ chỉ coi cô ấy như người thân”

Cô ngắt lời, tự dưng cảm thấy mình đang làm một chuyện gì đó vô cùng thừa thãi, ấn đường giữa hai bên liền nhíu lại. Cô chợt nhận ra chính mình cảm thấy không ổn, liền dứt khoát xoay người khỏi căn phòng của Tô Dịch trở ra ngoài.

Lúc này, Tạ Đình cần một nơi yên tĩnh để ổn định lại cảm xúc của mình, không thể nào để nó mất khống chế như hồi nãy. Giữa cô và anh chỉ là người qua đường Gíap, thấy thể xác ăn ý nên muốn có một đêm tình xuân, ngoài điều ấy thì không được phép tồn tại thêm một điều gì khác. Sẽ mãi là như thế.

Tạ Đình đi rồi, căn phòng lúc này chỉ còn lại Tiểu Vân và Tô Dịch, hai người một đứng một ngồi vẫn chưa ai chịu lên tiếng nói chuyện. Mùi thức ăn, mùi khói thuốc lá, thậm chí còn có cả mùi hoocmon phụ nữ phảng phất, tất cả đều khiến cho không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn.

Một lúc sau, Tiểu Vân là người lấy lại được tinh thần, cô cúi người muốn dọn dẹp mọi thứ dưới đất, nhưng lại bị giọng nói khàn khàn của Tô Dịch ngăn lại. Anh nói.

- Để đó đi, chút nữa anh dọn.

Tiểu Vân khựng người, cô chỉ “ dạ” một tiếng thật nhỏ rồi đứng dậy, trước sau mặt vẫn cúi xuống như thế không có ngẩng đầu, mười đầu ngón tay đan chặt.

Tô Dịch ngước mắt lên nhìn, điếu thuốc trên tay anh đã cháy gần hết chỉ còn lại một chút gần nơi đầu lọc, tàn đỏ chạm vào da thịt khiến anh cảm nhận được có một chút rát. Anh tiện tay ném xuống dưới sàn, hai tay vuốt mặt, tính muốn im lặng nhưng rồi nghĩ lại liền quyết định muốn nói.

- Tiểu Vân, em giận anh không?
Tiểu Vân giật mình lắc đầu, cả người rúm lại hệt như một con chim non nhỏ bị bỏ rơi, bờ vai run rẩy dường như lại bắt đầu kiềm nén tiếng khóc, cổ họng nghèn nghẹn.

- Em... em không cố ý đi vào? Em không biết chị ấy ở đây?

“ Anh không nói chuyện đó”. Tô Dịch thở dài, anh tiến lại gần cô ấy, đưa bàn tay to lớn của mình xoa lên đầu cô, mái tóc đen nhánh theo đó cũng xù lên vài lọn:” Tiểu Vân, đừng yêu anh”

Tiêu Vân lúc này ngoài gật đầu thì chẳng biết gì khác, nước mắt tèm lem trong đáng thương chật vật đến vô cùng.

- Em... em biết anh không yêu em. Là do em cố chấp...

Tô Dịch thở dài, bỗng dưng lúc này anh cảm thấy mình đúng thật sự là một tên tồi hết sức. Mười năm ở Mộc Tử, nhìn Tiểu Vân lớn lên, giúp cô ấy kinh doanh nhà nghỉ, nhưng tình cảm của anh chưa bao giờ phát triển quá xa đến mức gọi là yêu. Tất cả quan tâm của anh tựa như người thân bao bọc, anh biết nhưng có lẽ anh đã quên mất một điều là cô ấy đã lớn thật rồi, không hề còn là thiếu nữ ngây ngô nữa.

“ Tiểu Vân”. Tô Dịch gọi:” Em vốn dĩ thuộc về một thế giới yên bình”

Tiểu Vân tan nát cõi lòng, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn Tô Dịch trước mặt, rất biết điều nghe lời. Quen anh mười năm, một người đàn ông hoàn hảo như anh cô không yêu sao được, có điều vẫn chỉ là mình cô đơn phương mà thôi. Ánh mắt của anh nhìn cô đầy dịu dàng, đầy quan tâm, thế nhưng nó vẫn chỉ dừng lại ở đây chứ không thể nào đi xa hơn được.

- Em về trước đây.

Tiểu Vân vội vàng quay người rời khỏi, Tô Dịch đưa mắt nhìn theo, thở một hơi thật dài, tâm trạng ít nhiều cũng buông xuống được những nặng nề.

Anh cúi người dọn rác dưới sàn, bất chợt tâm trí liền nhớ đến cảnh xuân của chính mình với Tạ Đình. Một chút nữa thôi anh đã thực sự muốn di chuyển, muốn cùng cô lăn lộn một trận rồi....

*** **** ****

Tạ Đình rời khỏi nhà của Tô Dịch, cô không có trở về nhà nghỉ mà đi lang thang dạo quanh thị trấn nhỏ cách nhà anh một đoạn. Lúc này trời đã ngớt mưa, mọi người bắt đầu đổ xô ra chợ bán những loại rau củ kiếm được ở trên rừng, vẻ mặt của tất cả đều hiện lên tia hạnh phúc. Có người bán khoai lang, có người bán vật dụng được đan bằng trúc, ngoài mấy cái thứ đó ra thì nhìn lại đều không có gì khác.

Cô nhìn dòng người đi lại trước mặt, thật chỉ muốn chụp một kiểu ảnh về cuộc sống nghèo khó thiếu thốn ở nơi này, có điều máy lại không mang theo bên người lên chỉ có thể bỏ lỡ đợi lần khác.

Cô bỏ xa phía chợ nhỏ đằng sau tiến về phía trước, bước chân vô định không biết nên dừng lại ở đoạn nào, cho đến lúc đi tới một gác chòi nhỏ bên đường, mới liền rẽ vào rồi tìm một chỗ sạch sẽ để ngồi xuống. Chiếc chòi này không biết được xây từ năm nào tháng nào, nhưng nhìn qua có vẻ rất cũ nát, đoán không nhầm cũng phải từ rất lâu rồi.

Tạ Đình cũng chỉ nhìn qua một lượt, sau rồi ánh mắt cô liền rơi vào khoảng không trước mặt, điếu thuốc trên tay mới cháy được một nửa, vẫn còn bốc khói lên nghi ngút.

Cô nhớ lại khoảnh khắc mình với Tô Dịch đọ sức, cơ thể của anh, giọng nói của anh, ánh mắt của anh, tất cả đều khiến cho cô si mê muốn có được. Anh nói cô có độc, nhưng anh thật sự cũng không hề biết rằng, người anh cũng mang theo loại độc như cô, loại độc khiến cho người khác chìm vào rồi thì khó có thể nào tỉnh táo mà dứt ra được.
Mỗi lần đứng trước anh, quyền chủ động đều bị đổi lại, điều ấy càng khiến cho kích thích trong người cô nổi lên nhiều hơn. Giống như vừa nãy, bọn họ thật sự có thể đi đến cái bước cuối cùng, nếu như không có sự xuất hiện của Tiểu Vân.

Anh túm lấy vai cô, hung hăng đè cô xuống giường, lực ở tay không hề giảm khiến cho bả vai cô đỏ lên một mảng hồng, bây giờ nhìn lại vẫn còn chưa hết. Anh hôn ngực cô, liếm ngực cô, động tác lúc đó vô cùng nhẹ nhàng, tựa như chính là đang nâng niu một báu vật.

Cơn gió lạnh khẽ thổi qua, Tạ Đình có chút rùng mình, ngón tay kẹp điếu thuốc của cô run lên một trận. Cô ngậm thuốc trong miệng, không hút mà cứ để như vậy, khói từ miệng cô thoát ra nhiều hơn, sộc lên mắt có chút cay xè.

Đúng lúc này, có một cánh tay khác đưa lên miệng cô cầm điếu thuốc xuống. Tạ Đình không ngẩng đầu lên nhìn, chỉ cần hơi liếc qua cũng có thể đoán được người xuất hiện lúc này là ai. Bởi vì, bàn tay của Tô Dịch to và săn chắc, đường tĩnh mạch mê hoặc có sức hút hơn bàn tay trước mặt rất nhiều.

- Tôi cứ tưởng chị đi đâu, hóa ra chị ngồi ở đây.

Trần Tuân cười ra tiếng một cái, cậu ta rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tạ Đình, ánh mắt liếc qua những vết đỏ hồng trên bả vai của cô một giây liền quay đi.

Tạ Đình vẫn không quay đầu, cô theo bản năng đưa tay lên, nhưng lúc này phát hiện mình không hề còn thuốc lên đành bỏ xuống, nhàn nhạt đáp.

- Sao thế, cậu đi tìm tôi?

- Chị nghĩ xem có thể không.

Trần Tuân nhướn mày, cả người dựa hẳn vào chiếc cột to lớn, một chân gác lên bệ, một chân buông thõng xuống, mái tóc lãng tử khẽ bay trong gió tạo lên một tư thế cực kì đẹp. Tạ Đình nghiêng đầu, nhìn kĩ đúng là không thể phủ nhận xuống một điều cậu ta cũng khá là đẹp, nhưng mà, mưu mô quá nhiều, lòng dạ thâm sâu. Không thuộc vào kiểu người mà cô ưa thích.

“ Tôi không giỏi đoán suy nghĩ của người khác”. Tạ Đình vuốt tóc, cô không dài dòng mà đi thẳng luôn vào vấn đề:” Nói đi, cậu tìm tôi có việc gì”.

“ Ha ha”. Trần Tuân cười lớn, nghiêng người đến gần cô hơn, ngón tay gõ cốc cốc mấy cái lên chiếc cột gỗ:” Chị không những cá tính mà còn cực kì thông mính. Đó là lý do vì sao tôi lại thích chị đến thế”

Tạ Đình cười như chế giễu, cô lắc đầu, mắt nhìn sâu vào mắt của Trần Tuân, lạnh nhạt:” Người thông minh quá cũng không phải là điều gì hay ho”

Trần Tuân cười lớn hơn, cậu ta đứng phắt dậy chống hai tay khóa cô vào lồng ngực của mình, chậm rãi nói.

- Được rồi, chị đừng nghiêm trọng lời khen của tôi lên như thế chứ. Tôi đến tìm chị là có việc muốn nói.

Tạ Đình nhìn Trần Tuân một cái như có như không, cô hất cằm:” Nói đi...”

Trần Tuân cười:” Cũng chẳng có chuyện gì to tát. Tôi nhớ chị bảo chị muốn chụp ảnh ở cổ thôn Tây Nha, đúng lúc đội chúng tôi sắp tới sẽ đi vào đó. Muốn hỏi chị một chút xem chị có muốn đi hay không”

Tạ Đình không đáp, biểu cảm trước sau vẫn không hề thay đổi. Ngày đầu đến đây, gặp bọn họ, cô cũng chỉ nghĩ họ là người người tò mò muốn về thôn tìm kho báu nên mới chấp nhận lời đề nghị đi theo. Thế nhưng bây giờ cô đã nhìn ra được bộ mặt được dấu ở đằng sau những vẻ mặt gần gũi này là như nào, cô còn có thể đi sao. Ánh mắt của tên Thạc Thành sáng nay nhìn cô cô vẫn chưa quên, cái nhìn ấy, chính là điềm báo gần như muốn giết người khác.

Nghĩ ngợi một hồi, cô liền hỏi:” Các người định bao giờ xuất phát”

Trần Tuân đáp luôn, hai tay nhàn nhã xỏ túi quần:” Một tuần nữa. Thạc Thành nói sắp tới mưa ở núi Mộc Tử sẽ vẫn còn diễn ra, đường lên núi rất khó đi, đợi khô ráo hẳn di chuyển sẽ dễ hơn”

“ Một tuần nữa à. Tôi chưa dám chắc, nhưng rảnh tôi nhất định sẽ báo với mấy người”

Tạ Đình chậm rãi đáp lại, trong lòng dâng lên một cỗ khinh bỉ. Muốn lừa cô đi đường rừng để cho cô có cái kết cục như Lưu Mẫn ư, đám người này cũng tự tin quá rồi.

“ Được”. Sắc mặt Trần Tuân có một chút thay đổi, cậu ta cười tươi:” Đợi về Thượng Hải, tôi sẽ đến xem triển lãm của chị”

Tạ Đình nhìn những hạt mưa lất phất bên ngoài đã rơi từ lúc nào, mắt cô lóe lên khi nhìn thấy Tô Dịch cầm trên tay chiếc ô đi lại, cô cười khẩy một tiếng, gật đầu với Trần Tuân.

- Hoan nghênh...

Nói xong, cô liền đứng dậy, đôi chân trần trên giày cao gót bước thật nhanh, cả người lúc này đã hòa vào trong màn mưa trắng xóa....

Còn tiếp....

Chương 22

Tô Dịch cầm ô đi dưới mưa, vốn dĩ bản thân định sẽ đi sang nhà bà Chu một lúc để hỏi chuyện, thế nhưng bà ấy lại đóng cửa, dường như vẫn còn ngủ chưa dậy. Anh đứng đó một lúc không biết nên đi đâu, nhà nghỉ bây giờ quay lại cũng không được, cuối cùng sau một hồi nghĩ ngợi cũng quyết định bước về phía trước.

Núi Mộc Tử không có nhiều hang động lẫn chùa cầu phúc, điều kiện kinh tế kinh tế quá nghèo nàn, lại thêm lời đồn đại không hay, vì thế không được coi là một nơi du lịch. Du khách về đây đều là những nhóm phượt thủ, hoặc những người ôm trong mình ước mơ khao khát về kho báu được chôn ở trong thôn. Có điều, đã rất nhiều năm trôi đi, đã qua bao nhiêu vụ mất tích vẫn không ai biết được vị trí đó nằm ở đâu. Hiện tại có còn hay không, vẫn là ẩn số không ai có thể biết được, bởi vì rất ít người thành công đặt chân vào được đến nơi.

Càng nghĩ, đôi lông mày của Tô Dịch càng nhíu lại khó chịu, lúc này anh bỗng dưng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với kế hoạch hợp tác của mình. Thời gian của anh không còn nhiều nữa, nếu không rời khỏi đây sớm hơn, để lão Kim tìm được thì sự việc tiếp theo sẽ tệ đi rất nhiều. Mà anh lại không muốn chính mình mang đến cho mọi người nhiều rắc rối không vui.

Lắc đầu một cái, Tô Dịch thở một hơi thật dài, anh ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc liền thu được hình ảnh của Tạ Đình đang ngồi nói chuyện với Trần Tuân ở chiếc chòi nhỏ cũ kĩ. Cô vẫn mặc bộ váy đen kia trên người, tóc dài được thả bung, cả người ngồi dựa vào chiếc cột gỗ mục, thần thái lẫn khí chất cao ngạo như một nữ vương ở trên cao, trông thế nào vẫn cảm thấy vô cùng cuốn hút. Cô không cười, ánh mắt thì lạnh nhạt, dường như vô cùng khó chịu với cuộc nói chuyện không mời mà tới từ người thanh niên kia.

Tô Dịch không nghe được cuộc nói chuyện của họ, vốn dĩ anh còn định xoay người trở về vì biết bản thân đã đi quá xa. Thế nhưng đột nhiên lúc ấy, Tạ Đình liền quay đầu, cách một màn mưa ánh mắt nhìn về phía anh không rời. Ngay sau đó, anh thấy cô chào tạm biệt Trần Tuân, còn người thì cứ thế lao ra ngoài, điểm đến chính là vị trí của anh.

Tô Dịch mím hai môi lại, anh bước chân sải dài về phía trước, lúc hai người đối mặt, chiếc ô lớn cũng dịch về phía cô gần hết. Anh nhìn mái tóc ướt, nhìn da thịt trắng muốt dính mưa, trong lòng dâng lên một cỗ tức giận không nhỏ, không nhịn xuống được đã gắt nhẹ.

- Cô rốt cuộc có não không?

Tạ Đình cười cười, cô không hề thấy tức giận trước những lời độc địa của người đàn ông đứng trước mặt mình, đuôi mắt hơi nhếch lên đầy hứng thú.

- Tôi có não không anh biết mà.

Tô Dịch nheo mắt, anh ngước nhìn Trần Tuân phía sau gật đầu như lời chào hỏi, sau đó xoay người đi về hướng nhà nghỉ, dằn giọng đầy nghiêm túc, cố nhịn xuống cơn giận dữ muốn bùng nổ của mình.

- Tạ Đình, tôi nghĩ chúng ta nên ngồi lại nói chuyện nghiêm túc một chút.

Tạ Đình hời hợt hất mái tóc dài về phía sau, cô không để ý đến thái độ nghiêm túc của Tô Dịch, trước sau vẻ mặt vẫn nhàn nhạt không quan tâm như cũ, cười khẩy một cái, hơi thở vẫn mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt.

- Anh đây là muốn tôi cách xa anh, để bạn gái nhỏ không phải suy nghĩ, có đúng không?

Tạ Đình nghiêng đầu quan sát biểu cảm của Tô Dịch trước mặt mình, trong lòng không hề có một xúc cảm nào hết, ngược lại còn cười khinh. Ban đầu, là ai cố tình ngăn cản cô làm việc của mình, là ai là người chấp nhận hợp tác này. Bây giờ lại đột ngột muốn bỏ, cô còn chưa tặng cho anh một bạt tai, đã là nhân nhượng lắm rồi.

Vẻ mặt của Tô Dịch trầm xuống, vô cùng bực bội trước thái độ như có như không của Tạ Đình. Anh thừa nhận chính mình là một người không có trái tim, thế nhưng anh vẫn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ khiến cho Tiểu Vân buồn. Cô bé ấy xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp nhất, cuộc sống của cô ấy cũng chỉ nên có những tiếng cười, rơi nước mặt thật sự không hề đáng.

- Tạ Đình, tôi đã nói với cô, đừng chấp nhặt Tiểu Vân.

Tạ Đình cong cong môi, cô vươn tay mình lướt nhẹ lên môi của Tô Dịch, hơi dùng tay siết lại, hừ lạnh. Anh nghĩ cô sẽ ấu trĩ đi làm những cái việc không ra gì kia sao, anh vốn không hiểu con người cô là như thế nào.

“ Từ trước đến đây, tôi chỉ chấp nhặt với người hơn tôi, còn người yếu hơn tôi, anh nghĩ tôi sẽ sao”. Tạ Đình không quan tâm vẻ mặt xám xịt của anh, tiếp tục nói:” Tiểu Vân, cô ta nghĩ cô ta là ai mà tôi phải đấu đá”

Trước những lời nói sắc bén như dao của Tạ Đình, Tô Dịch chỉ biết cứng họng, anh một lời cũng nghẹn lại không thể nói tiếp. Hai người cứ đứng dưới màn mưa như thế, mặt đối mặt với nhau, không ai chịu nhường ai, cuối cùng người nhịn xuống chỉ có thể là anh.

- Tạ Đình, mối quan hệ của chúng ta là hợp tác. Tôi hi vọng từ nay ngoài công việc ra, cô đối với tôi đừng trêu trọc như vừa rồi nữa.
Tạ Đình hừ lạnh không đáp, cô giật lấy chiếc ô của từ tay của Tô Dịch đi trước, bỏ lại anh đứng ở đó dưới cơn mưa phùn dày đặc. Muốn thỏa thuận với cô sao, trước chưa từng có ai thành công làm được điều đó, đến giờ vẫn sẽ không một ai ra điều kiện được với cô. Cô nói rồi, thứ cô muốn, cô sẽ làm cho bằng được. Giống như mấy tiếng trước, anh thật sự muốn di chuyển đó thôi.

Nhìn theo bóng dáng của Tạ Đình dần dần khuất xa, Tô Dịch đưa hai tay vuốt nước trên mặt, anh tiến lại về phía chiếc chòi nơi Trần Tuân vẫn đang đứng ở đó đợi mình, nét mặt vô cùng lạnh lẽo. Khác hẳn với lúc đối với cô hỗi nãy, cái nhìn này mang theo cảnh cáo nhiều hơn, đáng sợ hơn rất nhiều.

- Tránh xa cô ấy ra một chút.

Tô Dịch gằn giọng, Trần Tuân nghe xong liền bật cười thật lớn, hận không thể cười chảy ra được nước mắt. Cậu ra nhàn nhã ngồi dưới bậc tường, đôi mắt sau lớp kính mắt liền biến hóa trở nên sắc lạnh chiếu về phía anh, vẻ mặt cợt nhả như cũ đã không còn.

- Tô Dịch, tôi nghĩ anh đủ thông minh biết mình nên làm gì. Tốt nhất đừng có ý nghĩ phá vỡ kế hoạch của chúng tôi.

Tô Dịch nhíu mày, sắc mặt anh trở nên thâm trầm hơn, thậm chí gần như muốn lao vào đánh nhau một trận. Ngay từ lúc đám người này xuất hiện, anh đã lờ mờ đoán ra được bọn họ không phải là người đi phượt bình thường, nhưng vì anh không muốn bao đồng nên mặc kệ. Đến khi Tạ Đình xuất hiện, biết được mục đích của cô, anh ngăn không được mới đề nghị cô hợp tác với mình, một phần là không muốn trơ mắt nhìn cô lao vào nguy hiểm, một phần nữa muốn bảo vệ cô khỏi nanh vuốt của Trần Tuân. Có điều, anh dường như đã đi sai một bước, chỉ chú ý đến kế hoạch quá nhiều mà không hề biết, thân phận của mình đã bị bại lộ trước đôi mắt đầy gian xảo của cậu ta.

Anh nắm chặt tay, mắt nhìn chằm chằm vào Trần Tuân đang bình thản lau chiếc kính của mình, môi mím lại đầy giận dữ.

- Trần Tuân, cậu muốn làm gì, đều không liên quan đến tôi. Nhưng nếu cậu động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi nhất định sẽ lột da cậu ném cho chó ăn.

Trần Tuân nhếch miệng cười, không hề coi lời đe dọa của Tô Dịch vào tai.

- Tô Dịch, tôi là đàn ông rất biết thương hoa tiếc ngọc. Nếu Tạ Đình không làm gì ảnh hưởng đến kế hoạch của tôi, thì tôi tất nhiên sẽ không làm gì chị ta. Ngày đầu tiên gặp nhau, chị ta nhìn ra được kế hoạch của tôi, tôi cũng không hề truy cứu, nhưng không phải tôi bỏ qua là có nghĩa tôi không hề để ý tới.

Nói rồi cậu ta dừng lại một chút, đeo lại chiếc kính lên mắt của mình, chẳng mấy vẻ mặt hòa nhã liền trở lại, nhún vai tiếp tục buông lời.

- Có điều tối hôm đó tôi vô cùng tức giận, sự xuất hiện đột ngột của anh phá tan mộng đẹp của tôi. Vốn dĩ mọi thứ có thể diễn ra tốt đẹp hơn nữa, dáng người ấy, đường cong ấy, tôi sao có thể làm như không thấy.Ngay khi lời vừa dứt, Tô Dịch liền nghiến răng. Anh lao vào Trần Tuân giáng xuống một cú đấm, tuy cậu ta tránh được nhưng má vẫn bị sượt qua, máu từ khóe miệng chảy một dòng đỏ thẫm. Lúc này anh không kiềm chế được cơn giận dữ của mình, rõ ràng là bản thân với Tạ Đình không hề có một chút quan hệ nào, thế nhưng nghe người khác có ý đồi bại với cô, anh không thể nhịn xuống coi như không có gì được. Anh nhớ đến đôi chân dài trắng muốt của cô, nhớ đến bầu ngực to lớn tròn đầy của cô, hơi thở quấn quýt của cô, hiện tại càng phẫn hận hơn bao giờ hết.

- Đây là lời cảnh cáo của tôi dành cho cậu. Nếu để có thêm lần thứ hai, đừng trách tôi độc ác.

Trần Tuân đưa tay quệt máu trên khóe miệng, vẻ mặt không hề tức giận, ngược lại còn cười như một tên điên loạn. Cậu ra không ra tay đánh trả, nhưng ánh mắt đã phủ một tầng lạnh lẽo mang theo mùi chết chóc.

- Tô Dịch, cú đấm này coi như tôi để anh thỏa mãn sức mạnh của mình, sẽ không ghi thù trong lòng. Có điều tôi muốn nhắc nhở anh, lão Kim đối với anh là cừu hận thâm thù, anh đừng để tôi phải đi đường vòng, báo cho lão vị trí của anh. Tuy chúng tôi không cùng một thuyền, nhưng vì mục đích tôi cũng không ngại làm cái trò đó đâu.

Tô Dịch nhất thời im lặng, anh ngồi xuống bậc tường, lôi cho mình một điếu ra hút, tâm tình phút chốc trở nên nặng nề hơn rất nhiều. Anh nghĩ về những lời Trần Tuân nói, có thể chắc chắn một điều cậu ta không phải người của lão Kim mà của một “ ông chủ” giấu tên khác. Bây giờ nếu đối đầu với nhóm người này, cả anh và Tạ Đình nhất định sẽ không thể yên bình, thêm nữa nếu lão Kim biết được nơi ở của anh, mọi thứ sẽ còn tệ hơn nữa. Một lúc bị hai thế lực đứng trong ngõ tối chĩa mũi dao vào, anh vào cô ngoài sáng, nhất định không thể nào tránh được kịp. Còn việc báo cảnh sát, đó không phải là một cách hay, thậm chí có thể làm rối tung lên mọi chuyện. Vụ việc mười năm trước, đã khiến cho anh không còn tín nhiệm với đám người mặc cảnh phục đó nữa rồi.

- Tạ Đình chỉ là một nhiếp ảnh gia.

Rất lâu sau đó Tô Dịch cũng lên tiếng, anh ngước mắt nhìn Trần Tuân bình thản dựa người vào cột, đường ấn nhíu chặt. Đám người này cẩn thận và xảo trá hơn anh nghĩ rất nhiều, nếu bây giờ anh để lộ mục đích của Tạ Đình, ắt hẳn mọi chuyện sẽ rẽ sang một hướng đi khác. Con đường này ngay từ đầu đã biết là gập ghềnh rất nhiều, bây giờ về sau, sẽ càng gập ghềnh nhiều hơn. Một khắc đó anh đã ước rằng, bản thân mình có thể khuyên nhủ cô quay về Thượng Hải, coi những chuyện ở đây chỉ là một giấc mộng.

- Cô ấy chỉ muốn một tấm ảnh đẹp.

Sắc mặt của Trần Tuân không hề thay đổi, nhưng đáy mắt đã lóe lên một tia sáng đầy hứng thú:” Tô Dịch, tôi cũng hi vọng chị ta chỉ là một người thích chụp ảnh, chứ không phải là người của đám cớm dưới núi”

Tô Dịch cực kì khôn khéo, anh không để lộ ra bên ngoài của mình một chút nào gọi là chột dạ hay lo lắng.

- Trần Tuân, tuy cậu vào nghề chưa lâu, nhưng tôi chắc hẳn cậu cũng đã nghe được chuyện của tôi mười năm trước tanh bành như thế nào, cậu nghĩ tôi đối với đám người cảnh sát dưới đó có dựa dẫm được không. Tạ Đình thì càng không nói đến, cô ta chỉ là một người ưa chụp ảnh, tất nhiên sẽ không làm gì đến mấy người. Một người phụ nữ có thể khiến cho nhóm của cậu ăn không ngon ngủ không yên, tôi nghĩ mình nên nhìn cậu bằng con mắt khác.

Trần Tuân nhún vai, cậu ta đương nhiên cũng đã nghe đến chuyện của Tô Dịch. Từ khi mười tám tuổi đã theo học địa chất giám định, dốc hết tất cả sức lực của mình cũng chỉ vì muốn làm được việc cho ông chủ, thế nhưng ít ai biết được kẻ cậu ta luôn không phục vẫn chỉ có người đàn ông ngạo nghễ trước mặt này.

Tô Dịch là một thiên tài trong giới giám định ai cũng muốn được sở hữu, ngay cả “ ông chủ” của cậu ta cũng không là người ngoại lệ. Mặc dù đã mười năm trôi qua, hào quang của anh vẫn luôn sáng chói như cũ, chưa bao giờ tắt xuống.

- Tô Dịch, hi vọng anh không quên lời tôi nói.

Sau một hồi im lặng, Trần Tuân cũng quyết định lên tiếng, sau đó bước chân rất nhanh liền rời khỏi chiếc chòi nhỏ trở về nhà nghỉ.

Tô Dịch ngồi đó nhìn theo, mưa bên ngoài cũng đã ngớt hơn, nhưng lòng người thì luôn bùng cháy lên những toan tính nguy hiểm. Anh biết, từ giờ chính mình và Tạ Đình sẽ không còn thể tùy hứng như những lần trước điều tra về thôn Tây Nha cũng như lên dốc Nã Nhai được nữa. Nếu anh không nhầm, thì dưới núi, có rất nhiều tay chân của đám người này chờ đợi nhận lệnh. Chỉ cần tìm được nơi cất giấu kho báu, bọn chúng sẽ hành động và vận chuyển qua đường biên giới sang Myanmar.

Cứ thế ngồi đó suy nghĩ, Tô Dịch không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, xung quanh lúc này chỉ là những tiếng côn trùng kêu cùng với tiếng mưa rơi lộp bộp. Anh khẽ nhắm mắt thở dài rồi đứng dậy muốn về, còn chưa bước ra khỏi chòi liền thấy bóng dáng hớt hải của Tiểu Vân chạy vào, cả người dính đầy nước, giọng run rẩy.

- Anh Mười, bà Chu... Bà Chu mất rồi..

Chương 23

Sự việc bà Chu qua đời đối với người dân ở núi Mộc Tử quả thực là một cú sốc lớn, đặc biệt là Tô Dịch và Tiểu Vân, hai người được coi là thân thiết nhất của bà từ trước đến nay.

Cái chết của bà ấy đến quá đột ngột khiến cho Tô Dịch không khỏi nghi ngờ, thế nhưng lúc đến nơi nhìn thấy xác nguyên vẹn vẫn trên giường như đang ngủ, anh không biết rốt cuộc mình nên nghĩ như thế nào cho mọi thứ được ổn thỏa.

Đúng lúc tâm trí vẫn chìm trong những suy nghĩ chạy dài, vạt áo của Tô Dịch bị một bàn tay túm lấy, sau đó là giọng nói run rẩy kèm tiếng khóc nức nở vang lên.

- Anh Mười... Sáng em mang cơm sang cho bà, nhưng gọi mãi vẫn không thấy bà mở cửa nên với vào. Nên mới...

Tiểu Vân nức nở đau lòng, Tô Dịch vành mắt cũng hoe đỏ. Anh nhìn sang cô bé yếu ớt bên cạnh, vươn tay ôm lấy vào lòng của mình, vỗ nhẹ lên phía sau gáy an ủi.

- Anh biết... Em ra ngoài gọi mọi người mai táng cho bà đi, để bà yên nghỉ ở ngay phía khu vườn sau nhà.

Tiểu Vân biết tập tục ở Mộc Tử đều không để người chết nằm lại quá lâu nên lặng lẽ gật đầu, cô ấy nghe lời Tô Dịch buông tay khỏi người anh sau đó đi ra ngoài.

Lúc ra đến cửa, ánh mắt vô tình chạm với cái nhìn của Tạ Đình, cô ấy có chút ngạc nhiên, không hề nghĩ tới cô sẽ lại quan tâm đến việc trong thôn, vì thế liền mấp máy tiến lại hỏi.

- Chị Tạ Đình...

Tạ Đình gật đầu, cô nhìn nước mắt vẫn còn vương trên khóe mắt của Tiểu Vân, nhẹ giọng lên tiếng. Cô nhớ lại lúc nãy mình về nhà nghỉ, biết được tin bà Chu mất liền vội vã thay quần áo để chạy sang. Suy nghĩ lúc ấy của cô cũng chẳng hề khác với Tô Dịch là mấy, đều nghĩ bà bị người khác ám hại, thế nhưng lúc qua đây thấy mọi việc không hề ồn ào, đáy lòng cũng nhẹ đi được chút ít.

- Xin nén bi thương. Tôi vào thăm bà Chu lần cuối được chứ?

Tiểu Vân lặng lẽ gật đầu, sau đó nghiêng người cho Tạ Đình đi vào trong buồng, còn bản thân thì vội vã chạy ra ngoài cùng với mấy người hàng xóm ở đó đào huyệt với đóng ván.

Tạ Đình nhìn theo bóng dáng Tiểu Vân khuất dần mới vén tấm rèm đi vào trong. Căn phòng tối mờ mờ chỉ có ánh đèn dầu, cô đảo mắt nhìn một lượt rồi dừng lại ở bóng dáng của Tô Dịch đứng ở gần đó. Bóng lưng anh vẫn cao và rộng như mọi ngày, thế nhưng bây giờ nó không hề chỉ mang khí chất mạnh mẽ đè nén đối phương mà còn phảng phất những u buồn, khiến cho người khác nhìn vào ai cũng cảm thấy rất đau lòng.

Tạ Đình mới đến đây có mấy ngày, tuy không biết mối quan hệ của Tiểu Vân, Tô Dịch và bà Chu là như thế nào, nhưng nhìn cách họ chăm sóc bà ấy, cô có thể lờ mờ đoán được tình cảm của họ dành cho bà rất là nhiều. Bây giờ bà ấy mất đi đột ngột, chẳng khác gì họ mất đi người thân, đến cô là người ngoài còn thấy chua xót cho tình cảnh này, thì không cần hỏi cũng biết nỗi đau của anh lớn như thế nào.

Tạ Đình tiến lại gần, cô đứng bên cạnh Tô Dịch nhìn bà Chu nằm trên giường, môi đỏ mím chặt, tâm tình bị kích động khiến bàn tay vô thức cuộn lại thành nắm đấm. Người cô run lên, sắc khí của bà ấy lúc này chẳng khác bố của cô ngày ấy là bao nhiêu. Bố cô vì đột ngột suy tim mà mất đi, mất đúng vào ngày sinh nhật năm mười ba tuổi của cô, kể từ đó đến bây giờ, ngày sinh nhật đều trở thành ngày giỗ.

Tạ Đình vẫn còn nhớ rõ như in cái ngày định mệnh ấy, cô đã có một buổi sinh nhật đẹp như thế nào, nhưng rồi mọi thứ rất nhanh liền vỡ tanh bành như những quả bong bóng trang trí trên tường. Cô mất bố, tuổi thơ của một đứa trẻ hồn nhiên cũng từ đó liền không còn, chỉ còn lại tàn dư của những tiếng khóc nức nở cùng tiếng mắng chửi của họ hàng. Họ nói cô là khắc tinh, sao chổi, chỉ vì tổ chức sinh nhật cho cô mà bố cô mới cố uống rượu trong khi bản thân không thể uống, rồi mới dẫn đến sự tình đau lòng.

Tạ Đình nhắm mắt run rẩy, mười bốn năm rồi, mười bốn năm cô vẫn chưa bao giờ thoát ra được những lời nói buộc tội của tất cả. Mười bốn năm cô vẫn luôn phải sống trong những vũng lầy mà chính những người thân của cô ấn cô xuống.

- Không sao chứ?

Bên tai vang lên giọng nói trầm trầm của người đàn ông đứng cạnh, Tạ Đình khẽ lắc đầu. Cô hít một hơi thật sâu để ổn định lại tâm tình của mình, ngước mắt nhìn Tô Dịch đứng bên. Mục đích của cô vào đây là muốn an ủi anh đừng quá buồn, nhưng rồi bây giờ dường như mọi thứ liền tráo đổi, người có tâm tình tệ nhất là cô chứ không phải là anh.

Im lặng một lúc, Tạ Đình nói một câu không đầu không cuối:” Hôm qua vẫn còn rất tốt”.

Tô Dịch ừ một tiếng, anh vẫn giữ nguyên tư thế đứng như vậy, suy nghĩ liền rơi vào trầm mặc, mất mấy phút mới có thể lên tiếng.

- Vẫn chỉ là suy đoán, không dám chắc.
Tạ Đình gật đầu, bản thân cũng có cùng đáp án với anh. Có điều họ nghi ngờ vẫn chỉ là nghi ngờ, đám người sinh viên kia tất cả đều không hề để lộ ra một chút sơ hở nào, muốn hiểu rõ hơn những thứ đừng sau, sẽ vô cùng nguy hiểm.

“ Bà ấy ra đi rất thanh thản:”Cô lấy hết dũng khí cùng với can đảm của mình tiến lại phía mép giường, nói vọng lại phía sau với Tô Dịch:” Bà ấy sẽ không phải suy nghĩ về những đáng sợ trong quá khứ nữa”

“ Tôi biết”. Tô Dịch lên tiếng đáp lại, một hồi suy nghĩ liền nói:” Tạm thời mấy ngày tới cô đừng rời khỏi nhà nghỉ, cũng đừng để lộ điều gì. Hãy làm một nhiêp ảnh gia thôi”

Tạ Đình gật đầu, cô tất nhiên hiểu được những lời này của Tô Dịch là có ý gì. Có điều mọi thứ cô biết vẫn rất là mơ hồ, giống như chính anh nắm rõ được hêt tất cả, nhưng lại không muốn nói cho cô mà chỉ giấu giếm cho riêng bản thân.

Cô có thể coi là Tô Dịch đang muốn tốt cho mình, thế nhưng trước nay cô làm việc đều không muốn để đối phương ôm hết, vì thế liền quay người hỏi.

- Có chuyện?

Tô Dịch gật đầu, vẻ mặt anh thâm trầm nặng nề đi rất nhiều, thậm chí đáy mắt còn hiện lên những ngọn lửa tức giận. Cuộc nói chuyện với Trần Tuân hồi nãy khiến cho tinh thần anh không được phép lơ là như trước nữa, đặc biệt là Tạ Đình, lúc này cô đã vô tình bị lôi vào và trở thành điểm yếu của anh.

- Trước mắt cô không nên biết quá nhiều.

Tô Dịch lại trầm mặc lên tiếng, anh muốn xoay người ra ngoài, nhưng cánh tay rất nhanh liền bị Tạ Đình nắm lấy kéo lại. Cô tiến lại về phía anh, mắt ngước lên nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của anh, ẩn sau trong đó là một sự cứng rắn mạnh mẽ mà rất ít người phụ nữ nào có thể có được.

- Tô Dịch, quan hệ của tôi với anh là gì, tôi nghĩ anh sẽ không quên. Vì thế tôi được quyền biết tất cả.

Tô Dịch mím môi, anh cũng không hề giấu cô nữa:” Trần Tuân đã biết được mục đích cô muốn tìm kho báu trong thôn. Tạ Đình, đám người này rất nguy hiểm...”

Tạ Đình nhếch môi, cô khoanh tay trước ngực nhìn Tô Dịch hừ lạnh, rất muốn dơ tay lên cho anh một cái bạt tai. Cô đã rất kiên nhẫn mỗi khi nói chuyện với anh, nhưng người đàn ông này luôn coi cô như là một người đàn bà yếu đuối, năm lần bảy lượt muốn cô nhìn thấy nguy hiểm để cô tự động quay đầu lại trong khi biết rõ câu trả lời của cô là như nào. Nếu không làm một trận ra nhẽ với anh, cô nghĩ chính mình sẽ không kiềm chế được cơn tức giận phải nhịn này xuống thật, cuối cùng cô trừng mắt.

- Tô Dịch, anh muốn nói tôi nên xuống núi, có đúng không?Tô Dịch không đáp, anh cũng không có quá ngạc nhiên khi biết được Tạ Đình có thể đoán được suy nghĩ của mình, bởi vì cô là một người thông minh. Anh ngước đôi mắt thâm trầm lên nhìn cô, còn chưa kịp mở miệng liền nhận được một lần cảnh cáo được ném tới.

- Mẹ nó, tôi nói cho anh biết, đừng có mơ.

Tạ Đình tức giận ngùn ngụt, ngược lại Tô Dịch thì vẫn vô cùng bình tĩnh trước cơn giận dữ muốn phun lửa của cô. Anh không để ý đến những lời mắng chửi mà cô mắng mình, cũng mặc kệ để cho cô đánh mình, trầm giọng xuống mức thấp nhất.

- Cô sẽ gặp nguy hiểm.

“ Không phải là lần đầu”. Tạ Đình nghiến răng:” Tác phong làm việc của tôi không bao giờ có chuyện bỏ dở. Trừ phi tôi chết, còn không đừng mong tôi thỏa thuận”

Tô Dịch nhíu mày, anh xoa hai bên thái dương cho đỡ nhói, thật sự không biết phải khuyên Tạ Đình như thế nào. Bên ngoài mọi người vẫn đang lục đục đóng ván cho bà Chu, anh đã định nhân cơ hội lộn xộn này khuyên cô trở về, chỉ là mọi thứ không làm được rồi.

“ Tạ Đình “. Tô Dịch bất chợt gọi tên cô, anh nắm lấy bả vai cô bóp chặt muốn chửi bới, nhưng đối diện với cái nhìn của cô, cuối cùng chỉ có thể bất lực thở dài:” Muốn ở lại cũng được, nhưng cô cần người bảo vệ”

“ Ý anh là sao”. Tạ Đình nhíu mày, cô khoanh tay:” Có anh bảo vệ tôi là đủ, tôi còn phải cần đến ai nữa”

Tô Dịch lắc đầu, anh nhìn về phía tấm rèm cũ ngăn cách với gian bên ngoài, xác định không có ai ở đó nghe lén mới nhìn lại về phía cô, lắc đầu.

- Đây không phải là chuyện đùa. Muốn thực hiện kế hoạch, chúng ta phải cực kì cẩn thận không được để lộ ra sơ suất, bởi vì đám người kia không đơn giản như chúng ta nghĩ. Chúng có đồng bọn ở dưới núi, rất đông.

Tạ Đình nhìn Tô Dịch bằng ánh mắt nghi ngờ, cô mím môi không đáp, tâm trí liền bắt đầu suy nghĩ về vấn đề anh vừa nói. Đúng là đám người Trần Tuân rất cẩn thận lại khôn khéo, vì vậy kế hoạch của cô với Tô Dịch muốn suôn sẻ cũng sẽ phải vô cùng gian nan. Thêm nữa chúng còn có đồng bọn ở đây, chỉ cần bất trắc một tí liền ra tay, bây giờ mà họ báo cảnh sát cũng không phải là cách hay ho, ngược lại có khi còn càng khiến cho cục diện đi vào đường cụt. Tệ hơn là sẽ có án mạng xảy ra. Nhưng không có thì cũng không được, như thế sẽ vô cùng nguy hiểm.

Càng nghĩ càng không thể nào đưa ra được quyết định đúng đắn, Tạ Đình ngước lên hỏi Tô Dịch cũng đang suy nghĩ.

- Vậy bây giờ anh tính sao?

Tô Dịch đáp với giọng sắc bén:” Đám người Trần Tuân biết nhiều hơn chúng ta nghĩ, tôi thì không sao, nhưng cô thì tôi lo lắng. Chúng ta là mục tiêu là chúng, cho nên bây giờ gọi điện về Thượng Hải, báo cáo sự việc lên với cấp trên của cô, bảo họ liên hệ với bên đặc nhiệm cảnh sát cử một người về đây bảo vệ cô với danh nghĩa là khách du lịch”

Tạ Đình lắc đầu:” Chúng ta cần có chứng cứ chứng minh bản thân bị đe dọa, như thế sự việc mới trở nên dễ dàng hơn được. Còn bây giờ, một chút cũng không có, tôi không chắc”

“ Vậy cô còn nhận nhiệm vụ về đây làm gì”. Tô Dịch giận dữ gắt lớn:” Mẹ nó, tôi đáng lí ra nên ngăn cản cô ngay từ đầu”

Tạ Đình thở dài, cô lôi điện thoại trong túi quần ra nhìn một hồi, tay cứ mân mê trên màn hình suy nghĩ. Ngày cô nhận nhiệm vụ về đây, chỉ có hai người biết là cô và Tổng Biên Tập, ngoài ra không hề còn người nào biết nữa. Vụ việc núi Mộc Tử cũng là do ông ấy nghe ngóng được ở bên cục cảnh sát, và cô là người quyết định xin đi. Mục đích của chuyến đi này chủ yếu là đi tìm kích thích cho chính mình, không phải là nhiệm vụ đã qua bàn bạc với bên đặc nhiệm cảnh sát.

- Là tôi tự về.

Tạ Đình quyết định không giấu giếm Tô Dịch, cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt vô cùng kiên định.

- Tô Dịch, là tôi tự mình quyết định về đây, cho nên nguy hiểm như nào, tôi sẽ cùng anh gánh lấy. Nguy hiểm thế nào tôi cũng sẽ cùng anh vượt qua.

Chương 24

Sau khi an táng cho bà Chu xong xuôi, Tạ Đình vô cùng nghe lời Tô Dịch không rời khỏi nhà nghỉ một nửa bước, thái độ nhìn người vẫn bất cần như ngày đầu, không hề để lộ ra một chút quan tâm nào đối với cổ thôn Tây Nha. Ngoài ba bữa cơm sáng, trưa, tối thì thời gian còn lại cô đều một mình ở trong phòng nghiên cứu những bức ảnh mình đã chụp và đọc vài tin của những trang báo lá cải.

Hôm nay đã bước sang ngày thứ tư, Tạ Đình sau một đêm ngủ ngon giấc cũng quyết định ngồi dậy chào đón bình minh buổi sáng ở Mộc Tử. Từ ngày đến đây, cô không dậy muộn thì cũng là trời mưa, vì thế chưa từng được chiêm ngưỡng được hết cảnh đẹp ở nơi này. Bây giờ có thời gian, cô nghĩ mình cũng nên thưởng thức một chút mỹ vị nhân gian xem như nào, nếu không sau này rời đi rồi nhớ lại sẽ cảm thấy hối tiếc.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, ánh nắng sớm của mùa hè mỏng manh và dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ chiếu vào làm cho căn phòng trở nên rực rỡ và bừng sáng hơn, xua tan đi hết mọi âm u u tối bao phủ mấy ngày vừa rồi. Tạ Đình cầm lấy chiếc điện thoại mân mê một hồi trên dãy số lạ mà mình đã thuộc lòng, chần chừ một hồi cũng ấn nút gọi, tâm tình có một chút vui vẻ. Cảm giác có thể nói là không quá là tẻ nhạt.

Ở căn nhà bên kia, Tô Dịch cũng đã dậy từ sớm tinh mơ nhưng không có rời khỏi phòng, bộ dạng nằm trên giường vô cùng tùy ý. Chiếc gạt tàn đặt trên bàn đếm qua cũng phải gần đến mười cái đầu lọc, nhìn lướt thôi cũng đủ biết được một đêm qua đối với anh là một đêm khó ngủ và không hề được ngon giấc như nào.

Chuyện về cổ thôn Tây Nha, Tô Dịch hết sức đau đầu, mặc dù mấy ngày vừa rồi mọi thứ vẫn yên bình nhưng trong lòng vẫn không thể buông xuống được những lo lắng.

Lúc biết Tạ Đình làm nhà báo về đây lấy tin, anh đã sơ xuất quên không hỏi cô tường tận, để bây giờ khi bọn họ bị bao vây bởi những suy hiểm xung quanh, cô mới nói rõ cá nhân cô tự đứng lên làm một mình, chứ không hề thông qua sự hỗ trợ của cục cảnh sát.

Tô Dịch vẫn không thể nào quên được cảm giác của mình lúc ấy tức giận như thế nào, nếu không phải vì là đám tang của bà Chu, anh thật sự chỉ muốn xách cổ Tạ Đình rồi ném trở về dưới trấn huyện. Mặc dù anh đối với cảnh sát không hề còn sự tin tưởng, nhưng Tạ Đình là một nhà báo, nói gì nói cô vẫn nên cần thiết có sự phối hợp ngầm của họ bảo vệ. Chỉ là mọi thứ lúc này đều đã đi sang hướng khác không như kế hoạch ban đầu đặt ra nữa rồi, lại thêm việc đuổi cô về không được, giờ ngoài cách cả hai phải dựa vào nhau tự sinh tự diệt, anh thật sự không còn nghĩ được đường nào ổn thỏa.

Có điều bản thân Tô Dịch không chỉ suy nghĩ một chuyện này, nhớ lại tối qua cùng Lục Tự nói chuyện, anh mới cảm thấy chính mình rơi vào ngõ cụt, thật sự bế tắc.

Tô Dịch lay trán, lại tiếp tục rít điếu thuốc vẫn còn bốc khói kẹp trên ngón tay của mình, sau đó mới chậm rãi thở ra một ngụm khói thật lớn.

Hôm qua Lục Tự có gọi điện cho anh, hai người nói chuyện rất lâu, vẫn chỉ là việc của lão Kim đang tìm kiếm người ở khắp mọi nơi, thậm chí còn rao nếu ai có thể tìm được anh thì phần thưởng sẽ là một miếng ngọc bội từ thời nhà Chu ước lượng giá vài triệu tệ.

Lúc nghe xong điều ấy, Tô Dịch còn nhớ chính bản thân mình đã bật cười, vì cái giá để bắt được anh của lão Kim đưa ra thật sự rất là cao, chứng tỏ hận thù của lão với anh đã không chỉ dừng lại ở mức độ muốn dạy cho một bài học, mà là hủy diệt toàn bộ.

Ngoài những điều ấy ra, Lục Tự còn cung cấp thêm rất nhiều điều gần đây mới bùng lên. Giống như có rất nhiều tổ chức ra nhập vào giới, mở lên những văn phòng đấu giá và đăng kí mua bán cổ vật trái phép với đa số kẻ chịu chơi ở trong và ngoài nước

Tô Dịch vẫn còn nhớ mình có hỏi Lục Tự về ông chủ đứng sau đám người Trần Tuân, nhưng câu trả lời nhận được lại là không biết, không có ai khả nghi. Vậy rốt cuộc, chúng là người của ai, tại sao lại biết tường tận việc lão Kim với anh như vậy? Là thật sự của lão Kim, hay của một người có thế lực khác muốn bành trướng, nhưng chưa phải là thời cơ nên vẫn giấu mình.

Tô Dịch cứ vậy chìm trong những suy nghĩ miên man chạy dài trong đầu, đến khi hoàn hồn trở lại, điếu thuốc đã bị bóp mẹp trong lòng bàn tay, tàn thuốc rơi xuống làm một vùng da trở nên đỏ ửng. Anh cúi đầu nhìn xuống, chỉ biết thở một hơi thật dài, định xốc chăn đứng dậy thì điện thoại ném ở đầu giường bất chợt đổ chuông liên tục.

Ban đầu, Tô Dịch cứ nghĩ là Tiểu Vân gọi cho mình, dù sao sau chuyện không ra gì kia, anh với cô ấy cũng đã làm lành trở lại, ít nhiều đã không còn nhắc lại nữa.

Vì cứ nghĩ suy đoán của mình là đúng, cho nên Tô Dịch cũng không có nhấc máy nghe ngay mà tiến lại phía thùng rác ném tàn thuốc, sau đấy mới quay người, nụ cười trên môi hé mở. Có điều lúc nhìn dãy số không được lưu vẫn đang nhấp nháy trên màn hình, khóe miệng anh liền trở nên cứng lại, bởi vì người gọi đến lại là Tạ Đình.

Mấy ngày hôm nay, Tô Dịch với cô không hề có nói chuyện, vì anh bận nghiên cứu những tài liệu mà Lục Tự gửi thêm cho về triều đại nhà Minh ở khu vực cổ thôn Tây Nha. Người trong giới bao giờ tốc độ làm việc cũng nhanh hơn người ngoài giới,nên ngoài những tin tức có được ở phần Tạ Đình đưa, những chi tiết ở phần Lục Tự cập nhật ít nhiều có khiến anh hiểu thêm được nhiều bí mật được giấu sau bức màn nguy hiểm.

Tiếng chuông điện thoại vẫn không ngừng dừng lại, Tô Dịch lắc đầu, cuối cùng cũng quyết định ấn nút nghe. Dù sao thì bây giờ anh và Tạ Đình cũng đã bị trói lại với nhau rồi, muốn tách ra cũng không được nên không thể trốn tránh coi như không quen biết.

- Có chuyện gì sao?

Ở bên kia phòng, Tạ Đình gẩy gẩy tàn thuốc vào chiếc gạt tàn được đặt ở trên tường ban công, mắt nhìn xoáy về cảnh đẹp thung lũng phía xa, miệng từ từ hé hở để lộ chiếc lưỡi đỏ đỏ, từng động tác đều mang theo phong tình vạn chủng, quyến rũ muôn vàn. Nếu lúc này có người đàn ông nào chiêm ngưỡng được cảnh này, ắt hẳn đều sẽ không thể nào chịu được thứ độc tình mà cô tỏa ra cho họ.

“ Tôi bỗng dưng thấy nhớ anh”. Tạ Đình thở ra một hơi khói, cô nhìn bộ váy ngủ sexy trên người, từng đường con ẩn hiện, người khẽ run lên khi nhớ đến thân thể của Tô Dịch ngày đó:” Tôi muốn gặp anh”

Tô Dịch điềm tĩnh, anh ngước nhìn đồng hồ mới chỉ năm rưỡi sáng, vốn định từ chối rồi nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến như nào lại đáp lại.

- Muốn đi đâu? Núi Mộc Tử không có gì cho cô chơi hết.

Đúng thật là núi Mộc Tử thật không có gì cho họ chơi. Ngoài thôn Tây Nha ra, thì cả sườn núi này chỉ còn một góc dân cư nhỏ ở đây sinh sống, mà cô thì đã đi hết mọi ngóc ngách rồi, đi nữa thì đúng thật là nhàm chán. Lên rừng thì cũng chưa phải là lúc, ngược lại cũng không phải là thời điểm thích hợp, chính vì thế sau một hồi suy nghĩ, cô liền nói.

- Xuống núi. Chẳng phải dưới núi có rất nhiều thứ để chơi hay sao?Tô Dịch nhíu mày, ánh mắt ẩn nhẫn lại ngọn lửa muốn bùng lên:” Tôi không phải bảo mẫu của cô. Với cả dưới núi rất nguy hiểm”

Tạ Đình thờ ơ trước lời cảnh cáo của Tô Dịch, cô vuốt lọn tóc phía sau lưng, đáy mắt lóe lên một tia sáng, cười như không cười, hứng thú phải kìm nén mấy ngày trước liền nổi lên.

- Tôi đây là muốn cùng với anh hẹn hò. Tô Dịch, anh nghĩ thế nào?

“ Cô vẫn không bỏ được cái tính cách đấy đi à”. Tô Dịch gằn giọng, sự tức giận đã không thể xẹp được xuống:” Tạ Đình, mẹ nó cô ngoan ngoãn cho tôi một chút. Đừng để tôi phải dùng vũ lực với cô”

Tạ Đình xoa đầu, trước nay cô đều đứng ở trên cao nhìn xuống nên tính cách ngang tàng không thể bỏ được, bây giờ đột nhiên bị một người đàn ông quát nạt lẫn đe dọa, thậm chí là con cấm đoán, nói chung là không thể chịu nổi.

Cô vẫn biết nguy hiểm rình rập quanh mình, nhưng mà ngồi lì ở trong phòng cũng không phải là một cách gì hay ho. Bởi vì nếu muốn giết, thì cho dù cô có ở đâu chúng cũng sẽ không bao giờ buông tha, chứ làm gì có chuyện an nhàn phóng túng như lúc này.

- “ Tô Dịch”. Cô nghiêm túc gọi tên của anh, nhưng nửa câu sau lại lại mang theo vẻ ngả ngớn:” Nếu không xuống núi, thì tôi sang nhà anh nói chuyện với anh nhé”

Tô Dịch thật sự muốn phát hỏa với người phụ nữ bên kia đầu giây điện thoại, anh mở cửa tủ nhìn quần áo bên trong một lượt, lấy đại cho mình một bộ thoải mái rồi trầm tĩnh nói với Tạ Đình.

- Xuống dưới sảnh đợi tôi.

Tạ Đình ngẩn người một lúc nhìn điện thoại, đôi mắt cô hiện lên ánh cười khi nghe xong được lời Tô Dịch vừa nói, rất nhanh liền xoay người đi vào phòng chọn quần áo. Vì người đàn ông này thích di chuyển bằng mô tô cho nên những trang phục như váy vóc, cô chỉ có thể gạt sang một bên không động tới.

Sau một hồi, Tạ Đình cũng tìm được một chiếc quần jean đen bó cùng với một chiếc áo lệch vai tôn dáng người, thêm một đôi giày cao gót với kiểu trang điểm quyến rũ, nhìn một lượt cũng cảm thấy tệ một chút nào.

Eo thon, ngực lớn chân dài, Tạ Đình chậc lưỡi một cái, như này mà vẫn chưa đủ quyến rũ được Tô Dịch, cô có lẽ cần phải cố gắng hơn nữa rồi.

Với tay cầm lấy chiếc túi xách, Tạ Đình mở cửa, còn chưa kịp bước ra ngoài mắt đã nhìn thấy Tô Dịch đã đứng bên cạnh từ lúc nào.

Anh dựa người vào chiếc tường đối diện, quần áo vẫn thô kệch cũ kĩ, dường như chưa từng bao giờ mua đồ mới. Mái tóc ngắn vẫn còn ẩm ẩm mang theo mùi thơm của dầu gội, thoang thoảng vào không khí len đến cánh mũi khiến cô chìm đắm mất vài giây.Thật sự là vô cùng độc mà.

- Xong chưa?

Giọng nói nhàn nhạt của Tô Dịch vang lên bên tai, Tạ Đình hơi ngước mắt lên nhìn, cô gật đầu một cái:” Xong rồi. Có thể đi”

Tô Dịch ừ một tiếng, hai người sóng vai nhau đi trên hành dang tối mờ, tiếng giày cao gót chạm với nền nhà vang lên cồng cộc khiến cho Trần Tuân đang đi đối diện cũng phải dừng lại. Cậu ta đưa mắt nhìn hai người một thấp một cao cách mình một đoạn, cười một nụ cười mỉm, nhún vai như lời chào hỏi.

- Hai người đi chơi sao. Chúc anh chị có chuyến đi vui vẻ nhé.

Tô Dịch không đáp lời mà lướt đi ngay, Tạ Đình cũng như anh không hề để ý, bởi vì bọn họ không ngu mà không hiểu được hàm ý trong câu nói kia. Có điều dường như Trần Tuân vẫn không chỉ dừng câu chuyện ở mức chào hỏi, cậu ta nhìn theo bóng dưng của cô, nói vọng theo.

- Tạ Đình, hôm nay chị rất đẹp.

Tạ Đình dừng bước chân, cô xoay người chiếu cái nhìn lạnh nhạt, hờ hững đáp trả với thái độ không quan tâm:” Bình thường tôi không đẹp sao”

Trần Tuân bật cười, cậu ta đá mắt nhìn Tô Dịch chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm ra sao, trào phúng nói tiếp:” Đẹp chứ, nhưng hôm nay nhìn chị quyến rũ hơn. Có điều người đi cùng chị lại không có hợp tác cho lắm”

Tạ Đình ẩn nhẫn tức giận trước những lời khiêu khích của Trần Tuân, cô lấy lại vẻ bình tĩnh của mình, hất cằm, cao ngạo nhìn cậu ta như một nữ vương nhìn nô thần, tay luồn xuống siết lấy bàn tay to lớn của Tô Dịch, cười khẩy.

- Miễn là kiểu người tôi thích là được rồi.

“ Ra vậy à”. Đáy mắt Trần Tuân lóe lên một tia tàn nhẫn, cậu ta lười biếng dựa người vào tường, gật đầu như đồng tình với lời nói của cô, cuối cùng kết thúc câu chuyện trước khi xoay người về phòng:” Hi vọng hai người sẽ tâm đầu ý hợp hơn trong chuyến đi này”

Tạ Đình tối mắt, bản thân đang định đáp lại thì Tô Dịch đã nhanh hơn, anh trầm giọng đáp:” Cảm ơn..”

Nói xong, anh cũng không ở lại quá lâu mà kéo Tạ Đình theo mình đi xuống dưới, hơi thở phả ra mang theo lạnh lùng gần như muốn đánh người. Nếu cô không nhầm, vừa nãy chỉ cần Trần Tuân nói thêm một câu nữa, có lẽ người đàn ông trước mặt cô đây sẽ không nhịn nữa mà tung cho cậu ta một cú đấm, không gãy răng thì cũng phải gã gục rồi.

Nghĩ đến điều ấy, Tạ Đình bật lên một tiếng cười khe khẽ vô cùng nhẹ làm cho Tô Dịch đang di chuyển phải khựng người lại. Anh quay sang nhìn cô, cảm nhận nụ cười của cô, thật giống như một chiếc lông hoa bồ công anh chạm nhẹ vào tim khiến cho lòng run rẩy.

Anh trầm mặc mấy giây, sau rồi mới lấy lại được dáng vẻ của mình, cất giọng hỏi.

- Cười gì?

Tạ Đình nghiêng đầu:” Tôi thật sự muốn nhìn thấy anh tức giận một lần nữa...”

Tô Dịch nhíu mày, anh không hiểu ẩn ý của cô lắm:” Thế nào, từ lúc cô đến đây tôi nhớ không nhầm ngày nào cô cũng làm tôi tức giận”

Tạ Đình nhìn Tô Dịch, cô lắc đầu một cái, mặt không hề đỏ lên hay ngượng ngùng như bao người khác, nói trắng ra suy nghĩ của bản thân.

“ Nhìn anh tức giận với người khác bảo vệ tôi, tôi rất vui”. Cô nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của anh, mắt lả lướt đưa tình, trêu ghẹo:” Tô Dịch, tôi càng hứng thú muốn ngủ với anh hơn rồi. Phải làm sao bây giờ?”

Còn tiếp....

Chương 25

Tạ Đình bỗng chợt nhớ đến một câu nói mà bản thân đã nghe được từ những “ người bạn “ xã giao của mình ngày còn ở Thượng Hải, khóe miệng cô liền kéo lên một nụ cười không rõ cảm xúc. Cô nghiêng đầu nhìn sang Tô Dịch đang đi bên cạnh mình, nhìn sườn mặt quyến rũ của anh, bất chợt liền nói.

- Tôi hỏi anh một câu, anh trả lời dùm tôi được không?

Tô Dịch chợt dừng bước chân, anh nhíu mày nhìn Tạ Đình không có ý định đi tiếp, trong lòng liền muốn lớn tiếng mắng cô một trận. Anh không biết cô lại muốn gây chuyện gì với mình nữa, bấy nhiêu đó trong bao nhiêu ngày vừa rồi chẳng lẽ chưa đủ khiến cô hả hê sao mà giờ còn muốn khuấy cho nó loạn lên.

- Có được không?

Tạ Đình lại cất giọng hỏi lại, ánh mắt cô phủ một tầng sương mờ đầy phong tình, chỉ cần chớp nhẹ một cái cũng đủ lấy đi linh hồn của bao người đàn ông khác.

Tô Dịch không biết bản thân mình có ở trong số đó không, nhưng anh đối với hành động này của cô cũng đã không có nhiều bài xích, có thể coi là ngầm chấp nhận. Cuối cùng, anh chỉ ừ một tiếng đợi cô nói ra câu hỏi của mình.

Thấy người đàn ông trước mặt không tỏ thái độ tức giận như mọi lần, Tạ Đình gật đầu, không dong dài mà nói luôn.

- Nếu có một người phụ nữ khiến cho anh trầm luân nhưng cả cuộc đời sẽ không bao giờ gặp lại, mời anh cùng cô ấy tìm kiếm vui vẻ trong một tháng ở ngọn núi cao ngất này, anh có bằng lòng đồng ý không? Gần một nghìn tiếng đồng hồ vui vẻ và mãi mãi sau này không ràng buộc...

Bầu không khí ngay tức khắc liền rơi vào im ắng sau câu hỏi của Tạ Đình, Tô Dịch nghẹn lời không biết phải nên trả lời cô như thế nào, chỉ thấy trong lòng xuất hiện cảm giác không nỡ khó thể nói thành lời. Anh cứ đứng như vậy chìm người vào bóng tối ở hành lang nhìn cô với ánh mắt lành lạnh, bao suy nghĩ ngổn ngang đều vì phụ nữ trước mặt mà xuất hiện, lí trí đôi lúc liền không thể nào tự bản thân khống chế được.

- Sao thế, không thể trả lời được à?

Tạ Đình thấy Tô Dịch luôn im lặng thì không thể chờ đợi được, cô nhướn mi nhìn anh, tay đưa lên đặt vào lồng ngực của anh xoa một vòng lên xuống không theo quy luật.

Hai người đứng ở cầu thang, cô đẩy anh dựa lưng vào tường, còn bản thân thì dựa vào người của anh, cánh mũi chạm nhẹ vào lớp áo cũ trên người anh, cọ cọ như một con cún nhỏ.

Mùi xà phòng loại rẻ tiền, thế nhưng vào khoảnh khắc này lại là mùi quyến rũ kích thích từng lỗ chân lông của cô, bỗng dưng cảm thấy thơm đến lạ.

- Xong chưa? Xong rồi thì đi xuống.

Tô Dịch trầm giọng lên tiếng, âm điệu của anh đã không còn mang theo sự tức giận như mọi ngày, điều ấy làm cho Tạ Đình trong lòng có chút cao hứng. Cô không cười, nhưng ánh mắt nhìn anh đã mang theo ý cười, mấp máy hỏi lại.

- Anh động lòng chưa?

Tô Dịch không đáp vấn đề mà Tạ Đình hỏi, anh gạt tay của cô ra, chân không vội nhưng tâm trí thì rất vội, chân rời khỏi cách cô một đoạn để bản thân không bị đưa đẩy vào thế bí.

Tô Dịch thừa sức có cách khiến cho cô im miệng, có điều cô không phải là người dễ thỏa thuận, có tác dụng thì cũng chỉ là một tí. Vì vậy tốt nhất là mặc kệ, chừng nào không chịu được lúc ấy anh sẽ không nhân nhượng như bây giờ.

- Tạ Đình, cô còn muốn xuống núi không?

Tô Dịch không quay người lại, cũng không có đợi cô mà bước chậm rãi từng bước một xuống dưới sảnh, biểu cảm rối rung đều bị anh giấu đi hết sau nét mặt lạnh lùng như ngày thường.

Tạ Đình đưa mắt nhìn theo, nhìn Tô Dịch thật lâu vẫn không tìm ra được sự khác lạ gì từ anh, cuối cùng chỉ có thể nhún vai một cái coi như chuyện vừa nãy chưa từng tồn tại. Cô đã quăng lưới như vậy rồi mà người đàn ông này không hề mắc câu, đúng thật là một con cá không dễ bắt được mà. Bảo sao mười năm cái cô Tiểu Vân kia một chân cũng không thể bước vào được cũng đúng.

Tạ Đình rất nhanh tỉnh táo lại chính bản thân mình, cô lắc đầu một cái rồi bước xuống dưới theo Tô Dịch, lúc tới nơi từ xa đã nhìn thấy Tiểu Vân với anh đang đứng nói chuyện.

Bọn họ quan hệ vẫn tốt như lần trước, có điều qua sự việc ngày đó đã có một chút thay đổi, chính là Tiểu Vân không còn cố ý muốn thổ lộ tình cảm của mình dành cho Tô Dịch ra cho người khác nhìn thấy nữa. Tuy vậy thì ánh mắt của cô ấy vẫn chứa rất nhiều tình cảm, hẳn là trong lòng sẽ mãi không thể nào buông xuống được.

Tạ Đình bước đại về một chiếc bàn ngồi xuống, tiếng đế giày chạm với nền đá phát ra tiếng cộc cộc dội vào tai hai con người đang đứng nói chuyện kia khiến cho họ bừng tỉnh mà nghiêng đầu nhìn lại.

Tạ Đình làm như mình vô tội, khẽ nâng mắt đáp trả họ, miệng cười một cái không nhìn rõ ra được hàm ý ra sao. Cô không nhìn Tô Dịch mà nhìn sang Tiểu Vân, nhìn vào ánh mắt buồn bã có chút hoảng loạn của cô ấy, hơi nhíu mày một chút liền dãn ra rất nhanh, hờ hững nói.

- Một phần bữa sáng như mọi hôm.

Tiểu Vân luống cuống gật đầu, vội vã xoay người đi vào bên trong, bước đi có chút chậm chạp. Vốn dĩ cô ấy muốn cùng với anh Mười của mình nói chuyện nhiều hơn một chút, lâu hơn một chút, nhưng mà đột ngột Tạ Đình xuất hiện, cô ấy không còn cái can đảm đó nữa.

Thậm chí Tiểu Vân cũng đã bắt đầu nhận ra người đàn ông mình yêu thầm rất nhiều năm không hề có ý định bài xích với Tạ Đình nữa, trong lòng liền sụp đổ hoàn toàn.

- Một phần của anh nữa.

Tô Dịch trầm mặc một hồi cũng quyết định lên tiếng, anh xoay người đi về phía bàn của Tạ Đình ngồi xuống, nhìn cô không quá năm giây sau đó liền quay đầu đi. Anh không muốn cùng cô nói chuyện, thế nhưng cô thì lại không như thế, điển hình là ngay lúc này cô bắt đầu lại hỏi anh bằng giọng nói không hề mang theo vẻ nghiêm túc.

- Sáng sớm uống một chút rượu sẽ nóng người hơn. Chỗ anh có rượu không?

Tạ Đình nghiêng đầu, mái tóc dài trượt xuống ngang vai rồi chạm xuống mặt bàn, đen nhánh còn thoang thoảng mùi dầu gội hương hoa nước biển.

Tô Dịch nhìn lướt qua chúng một chút, sóng ngầm trong người lại bắt đầu dâng lên đánh mạnh vào trí não của anh, ép anh không được trốn tránh với cảm xúc của mình.Tóc của cô rất đẹp, rất đen, lại còn rất mềm mượt. Còn vì sao anh biết mượt, thì chính là sự việc lần trước, trong lúc giăng co với cô, chúng đã chạm vào da thịt của anh rồi khiến anh càng không thể nào kiềm chế được dục vọng của chính mình.

“ Không có”. Tô Dịch lắc đầu từ chối:” Lái xe vẫn là nên không uống rượu”

Tạ Đình à một tiếng rồi nhanh chóng gật đầu, cô nghiêng người đứng dậy tiến về phía xe của mình, mở khóa xe rồi chui nửa người trước vào bên trong. Tư thế đó làm cho quần áo của cô trở nên căng hơn, lồi lõm đều hiện rõ, một khắc vài giây ấy đã khiến cho Tô Dịch siết chặt bàn tay của mình lại.

Từng hình ảnh lộn xộn lại bắt đầu hiện về, làn da trắng, eo thon, ngực lớn, Tô Dịch cảm thấy bản thân trở nên không ổn, anh dứt khoát cụp đôi mắt nhìn xuống dưới đôi giày đinh mình đang đi, môi mỏng mím lại thâm trầm. Thật sự thì mấy ngày nay, anh chưa thể nào gạt bỏ được chúng ra khỏi đầu của mình, đúng là một việc thất bại đáng buồn cười.

Một phút sau, Tạ Đình quay người trở lại, trên tay cầm theo một chai rượu Volka khá là đắt tiền, nhìn lướt qua cũng biết là đồ của giới thượng lưu.

Cô đặt chúng lên bàn, sau đó khui nắp rót ra ly cho mình và Tô Dịch, đẩy lại về trước mặt anh, nói bâng quơ cũng như là giải thích.

- Hình như trong một buổi party nào đó, tôi đã cầm chúng ném lên xe.

Tô Dịch không đáp, anh cũng không từ chối ly rượu trước mặt, đưa tay nhấc lên uống một hơi cạn đến đáy.

Trước đây khi bản thân còn huy hoàng, anh cũng đã từng thử qua rất nhiều loại rượu, cho dù đã rất nhiều năm trôi đi, vị của chúng chỉ cần nhấm nháp môi cũng có thể nhận ra được. Giống như loại Vloka này, hương vị êm ái, mềm mại, không một chút mùi cồn, ẩn chứa bên trong là cả một bầu không khí thanh thản và sự tin tưởng.

Một ly rồi lại một ly nữa, Tạ Đình một tay chống cằm, một tay cầm ly rượu trên tay nghịch xoay vòng trước mặt, khuôn mặt đã có chút ắc hồng xuất hiện trên má.

- Rượu cũng đã uống rồi, anh nói xem, vị của nó như nào...

Tô Dịch nhíu mày, anh hơi siết ngón tay của mình vào thành ly, ngửa cổ uống cạn một ly nữa, anh nhếch miệng đáp lại.

- Không rõ, đã lâu rồi không còn nhớ được. Cảm thấy thật lạ lẫm.

“ Vậy à”. Tạ Đình nhíu mày không hài lòng:” Vậy để tôi nói giúp anh...”

Tô Dịch gật đầu, anh chắc nịch:” Được, tôi đang lắng nghe đây”.

Tạ Đình nói ngắn gọn, cô đặt ly rượu xuống mặt bàn, chống hai tay nhướn người về phía anh, môi đỏ mấp máp nơi vành tai lớn của người đàn ông trước mặt, thở ra từng hơi ấm nóng. Ở khoảng cách gần như vậy, mùi hương của cô làm cho tinh thần Tô Dịch có chút đi lệch quỹ đạo, có điều chưa kịp đứng lên đã bị cô đè một tay lên chặn lại, giọng nói nhẹ nhàng như lụa.

- Giống tôi... Anh nói có đúng không?

Tạ Đình cười nhẹ, cô thu người lại ngồi xuống chiếc ghế của mình, tiếp tục uống rượu. Cô nhìn vẻ mặt mặt có chút hơi cứng lại của Tô Dịch, niềm vui thú càng không thể đẩy xuống được, hỏi tiếp.
- Tô Dịch, anh sao thế? Tôi nói sai sao?

Ánh mắt Tô Dịch chợ trở nên lạnh hơn và tối hơn, anh dang rộng hai tay chống lên bàn, làm lại cái hành động như cô đã làm với mình hồi nãy. Dáng người anh rất lớn, Tạ Đình chỉ thấy ánh sáng ít ỏi đã bị anh che khuất, lúc này bên tai liền cảm nhận được hơi thở của anh sượt qua khiến cho lòng trở nên râm ran nhộn nhạo.

“ Tạ Đình, tôi nói cho cô biết”. Tô Dịch gằn giọng:” Cô có làm bất cứ thứ gì, tôi cũng sẽ không đồng ý”

Tạ Đình khựng người một chút, cô ngước mắt lên nhìn Tô Dịch vẫn giữ cái tư thế vừa rồi, khoảng cách mặt của hai người chỉ cách nhau chưa đến một gang tay. Da của anh màu mật, tuy ở trên núi mười năm dãi nắng dầm mưa nhưng nghe chừng cũng không hề bị ảnh hưởng nhiều lắm, lần trước đã sờ qua nên có thể cảm nhận được không quá thô ráp.

Cô nhìn xuống đôi môi của anh, suy nghĩ trong đầu lúc này chỉ có duy nhất một từ đó chính là quyến rũ, thật sự vô cùng quyến rũ. Môi mỏng nhưng bạc tình, đúng thật quá khớp với con người lẫn tính cách của người đàn ông này, bất giác Tạ Đình hơi nghiêng đầu muốn hôn lên.

Cô mở mắt quan sát từng biểu cảm của anh, từng chút, từng chút bọn họ gần nhau hơn, nếu như không phải phía sau vang lên giọng nói của Tiểu Vân, có lẽ thực sự đã chạm.

- Cơm đã xong rồi ạ?

Tô Dịch thoát khỏi cơn say, anh giật mình thu người lại ngồi về chỗ, vẻ mặt trở nên xám xịt vô cùng tệ. Đặc biệt là càng nhìn cái vẻ mặt như có như không của Tạ Đình, thật sự mà nói khó khăn lắm mới có thể nhịn được xuống cơn tức giận của mình.

Có điều lúc này không phải là lúc đôi co ai lợi hại hơn ai, vì thế Tô Dịch liền trực tiếp phớt lờ sang một bên, xoay người nhận lấy chiếc khay trên tay của Tiểu Vân, gật đầu.

- Cảm ơn em.

Tạ Đình ngẩng đầu, cô cũng không hề biểu lộ cảm xúc gì quá đáng trước hành động ấy của Tô Dịch, bản thân chăm chú với bữa sáng của mình, suốt quá trình đó rất là an phận, một lần ngẩng đầu trêu đùa anh cũng không có.

Ăn xong, cô nghe lời anh đi ra phía ngoài cổng đợi xe, một phút sau cũng đã thấy anh dắt chiếc mô tô cũ đi tới. Anh ném cho cô một chiếc mũ bảo hiểm rồi nói.

- Đội vào...

Tạ Đình đưa tay bắt lấy, cô nhìn đồ trên tay mình, mày chỉ hơi nhíu lại một chút rồi rất nhanh liền giãn ra.

Cài chốt khóa xong, cô vịn vào người Tô Dịch ngồi lên, chiếc xe khá là cao lên quá trình di chuyển cần phải dùng sức, vì thế một tay phải nắm chắc lấy eo của anh.

Cách một lớp vải vẫn có thể cảm nhận được sự rắn chắc ở bên trong, Tạ Đình không nhận mình là chính nhân quân tử, tất nhiên vẫn là nhân cơ hội muốn an gian thêm một chút, vì thế mới lần nữa lại nhìn được nét mặt khó chịu của Tô Dịch.

- Cảm ơn.

Sau khi yên vị chỗ ngồi, Tạ Đình liền chậm rãi mở lời. Tô Dịch cũng không để ý điều đó lắm, anh nổ máy, kéo ga, chiếc xe lao vút trên con đường lưng chừng núi, để lại ở đằng sau một làn khói bụi thật lớn cùng với bóng dáng nhỏ bé của cô chủ nhà nghỉ.

Lần trước đi vội vàng, Tạ Đình không có thời gian quan sát cảnh vật xung quanh núi Mộc Tử, nên bây giờ nhìn lại mới cảm thấy có một chút hứng khởi. Chiếc xe mô tô của họ băng băng trên con đường lớn giữa rừng thiên nhiên, hai bên là dãy núi cao sừng sững, dòng suối róc rách len lỏi qua những tảng đá, trên triền đồi là rất nhiều loài hoa dại đủ màu sắc sặc sỡ mọc lên.

Khung cảnh nên thơ rộng lớn chỉ có hai người bọn họ, phía sau là gió lớn rít gào, Tạ Đình yếu đuối dựa người vào lưng của anh, ngay lập tức liền cảm nhận được người phía trước có phản ứng. Thật ra, cô chỉ là muốn trêu anh một chút thôi, chứ mấy ngọn gió này, đã là cái gì mà có thể gây khó dễ cho cô được

- Anh đi nhanh quá.... Tôi sợ.

Tô Dịch lắng nghe từng lời Tạ Đình nói, anh hừ một tiếng khinh bỉ, không thể ngoái đầu lại phía sau được nhưng mà giọng nói phát ra cũng đủ để nói lên suy nghĩ của mình. Anh giảm tốc độ, gió cũng không còn quấn lấy bọn họ nữa mà chỉ phảng phất như người thổi qua, lúc này mới nói.

- Buông tay ra được chưa?

Tạ Đình nghe được sự nghiêm túc từ lời nói của Tô Dịch, cô không mặt dày trêu chọc anh nữa, thế nhưng cánh tay cũng không hẳn là buông. Vừa nãy là ôm, thì bây giờ chuyển sang nắm vạt áo, như vậy cũng có thể coi là an phận được rồi.

Có điều cô không có ý định để bản thân im lặng.

- Tô Dịch, lần này xuống núi, có thể dẫn tôi đi xem mấy “ bông hoa” của anh được hay không?

Tô Dịch trầm giọng, anh vốn biết cô chưa bao giờ để cho sự hợp tác của bọn họ yên ổn được một giây:” Không cần thiết”

Tạ Đình không tức giận, ngược lại còn mang theo một chút mỉa mai, chế giễu.

- Tôi chỉ muốn xem rốt cuộc những người đó lợi hại như nào, có gì hơn tôi mà anh thà ngủ với họ chứ không ngủ với tôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau