SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Bị Tô Dịch chặn họng bằng một lời nói quả quyết, Tạ Đình chỉ nhún vai cười nhẹ, cô không trêu anh nữa nhưng trước khi đi ngủ vẫn không quên nói lại.

” Anh cứ chờ xem, nhất định tôi sẽ tóm được anh”.

Tô Dịch quay đầu, bóng đêm phủ lên người anh, chiếc bóng dài in trên nền đất đá gồ ghề trở nên gẫy rời. Anh nhìn chúng, môi mỏng hơi mím lại, lúc này trong đầu chỉ tồn tại duy nhất bóng hình của Tạ Đình, mặc dù anh đã cố nghĩ đến điều khác nhưng càng lúc cô càng hiện lên dày đặc làm cho anh thật sự chỉ muốn phát điên.

Anh cựa người, trời đêm sương xuống nhiều hơn, mắt hơi ngó phía sau lưng, nhận ra cô đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Dáng ngủ của cô luôn là nằm nghiêng, lúc ngủ mọi ngang ngạnh đều không còn, thay vào đó là nét mặt vô cùng dịu dàng xinh đẹp, hệt như một công chúa ngủ say ở trong rừng.

Tô Dịch nhớ lại buổi tối hôm đó, tận mắt chứng kiến những thay đổi về hành động của cô, anh đã tự hỏi trong đầu liệu có phải Tạ Đình thật sự mắc bệnh về tâm lý hay không, bởi vì hành động lúc ấy của cô đều chỉ là vô thức. Nhưng rồi anh cứ nghĩ hoài vẫn không tìm được câu trả lời, bởi vì trừ ngày đó ra, người phụ nữ này đều không hề lặp lại chuyện kia một lần nữa.

Một đêm dài với những suy nghĩ hỗn độn cứ thế trôi đi, sáng sớm ngày hôm sau, khi mặt trời ló rạng, Tạ Đình cũng bị đánh thức bởi mùi cá nướng. Cô xoay đầu nhìn ngang một vòng, thấy Tô Dịch đã nướng cá sắp chín thì ngồi dậy, tùy tiện vuốt mái tóc dài cuộn lên đỉnh đầu, hỏi anh.

- Cả đêm hôm qua anh không ngủ sao.

Tô Dịch không lắc đầu cũng chẳng gật đầu, anh chăm chú đảo cá trên lửa, không nhìn cô dù chỉ lấy một lần, nói.

- Nước khoáng trong gùi vẫn còn, cô lấy ra súc miệng tạm đi. Ăn xong hôm nay sẽ lên đường sớm, hi vọng là trong ngày sẽ kịp nhìn được mọi thứ.

Tạ Đình thở dài, cô nhanh chóng đứng dậy làm vệ sinh cá nhân qua loa, sau đó là giúp Tô Dịch dọn dẹp lại tất cả cho gọn nhét trở về gùi.

Vì chuyến đi này của họ là tìm đường để quan sát kĩ thôn Tây Nha, lại thêm đường đi hiểm trở cho nên cô mới không có mang máy ảnh vì sợ vướng víu. Nhưng lúc này nghĩ lại cô mới cảm thấy chính mình sơ suất ở điểm này, không có máy ảnh chụp, bọn họ làm sao có thể nhớ được bố cục của nó cơ chứ.

Cô nhìn chằm chằm Tô Dịch, nói bất lực:” Tôi không mang máy ảnh”

“ Không cần”. Tô Dịch lắc đầu, anh đưa một con cá đã nướng chín cho Tạ Đình, nhìn sắc mặt có chút tệ của cô thì nhíu mày nói tiếp:” Tôi giúp cô ghi nhớ lại mọi thứ”

Tạ Đình nhìn chằm chằm dáng vẻ nghiêm khắc khi an ủi người khác của Tô Dịch, khóe môi không nhịn được liền nhếch lên một nụ cười nhạt. Cô nói.

- Tô Dịch, anh đang an ủi tôi hay chê trí nhớ tôi ngắn.

Tô Dịch không cười, anh lắc đầu, nói như vô tội:” Tôi chỉ biết mắt cô dài, và mặt còn rất dày”

Tạ Đình bật cười:” Tôi dài là với anh, liêm sỉ cũng chỉ với anh thôi. Nhưng anh đâu có để tôi vào mắt.”

Tô Dịch chậm rãi chặn lời của Tạ Đình, lần này anh rút kinh nghiệm không nhìn con cá nướng trên tay mình nữa mà nhìn cô, tránh cho cô lại mắng mình bằng những lời không có lí lẽ.

“ Cô lại bắt đầu nói nhảm”.

“ Tôi nói thật”

Tô Dịch liếc mắt nhìn cô một giây, anh không có ý định đáp trả nữa, cúi đầu ăn cá nướng trên tay mình. Anh ăn rất từ tốn, chăm chú, cẩn thận gỡ xương từng tí một, tướng ăn tao nhã nhưng rơi vào mắt Tạ Đình lúc này lại cứ như là một lời ám chỉ. Cô bực bội đưa chân móc lấy đùi anh, đợi anh ngẩng lên liền nói, không hề che dấu bực bội.

- Mẹ nó, Tô Dịch, anh dám coi tôi không bằng con cá nướng.

Tô Dịch nghẹn lời, anh còn chưa kịp nói gì thì lại thấy cô vô cớ phát điên, đạp mình một cái mạnh hơn, rít từng từ qua kẽ răng.

- Anh thà nhìn con cá chứ không thèm nhìn tôi.

Tô Dịch cảm thấy Tạ Đình lúc này hết sức vô lý, anh lắc đầu với cô, bản thân rút kinh nghiệm ngẩng lên nhìn cô, một chút chú ý đến con cá nướng trên tay cũng không hề.

- Tạ Đình, ăn nhanh đi. Mặt trời sắp lên cao rồi.

Tạ Đình nghẹn lời, một từ cũng không thốt, chỉ có thể tức tối trân mắt nhìn Tô Dịch phớt lờ mình lần nữa. Người đàn ông này, anh ta lần nào cũng vậy, đều tuyệt tình không coi cô ra gì, đều không chừa cho cô một chút mặt mũi nào hết. Miệng lưỡi của anh ta sắc bén hơn cô rất nhiều, nhất là khi nào không nhịn được sự trêu trọc từ cô, là bản thân bắt đầu trừng mắt cảnh cáo, chẳng khác gì một ông chú già nghiêm khắc trừng phạt đứa cháu nhỏ của mình vậy.

Nửa tiếng sau, Tạ Đình cùng với Tô Dịch lại sánh vai cùng nhau đi tiếp vào trong rừng, thời điểm lúc hai người lên đường thì mặt trời cũng đã lên cao ló trạng, chiếu xuống những tia nắng óng vàng. Tầm nhìn xa không bị gián đoạn, thêm nữa suốt quá trình di chuyển cô đều an phận cho nên anh cũng thấy khá là thoải mái.

Đoạn đường lần này di chuyển nhanh hơn vì đất khô ráo, cộng thêm với việc cây cối không có nhiều cho nê hai người cũng nhanh chóng đứng ở một bãi đất đầy những mô đất cao ụ, nhìn quanh một lượt Tô Dịch liền khẳng định đó là một bãi tha ma.

Có nhiều mộ có bia, có nhiều mộ thì lại không có gì, thậm chí có nhiều mộ vì qua nhiều nắng mưa đã trở nên sạt lở, hở ra những bộ xương trắng hếu trông thật dọa người. Tô Dịch sợ Tạ Đình sợ hãi nên bản thân nhận đi phía sau, anh áp sát mình với cô, trầm giọng từ trên đỉnh đầu nói xuống.- Đừng nhìn, chú ý đường là được rồi.

Tạ Đình cười khẩy, cô hơi nghiêng đầu nhìn gò má của Tô Dịch gần mình trong gang tấc:”Anh đừng nghĩ tôi cái gì cũng yếu đuối. Đó không phải là chính cách của tôi”

Tô Dịch ngẩn người, anh cũng bật cười theo:” Tôi biết, cô không có điểm nào giống phụ nữ hết”

Bước chân đột ngột dừng lại, Tạ Đình mặc kệ nơi bọn họ đang đứng là giữa hàng chục ngôi mộ cùng với hài cốt, cô xoay người nhìn Tô Dịch, bước lại một bước kéo gần khoảng cách của hai người sít sao lại gần hơn, vẻ mặt lạnh nhạt nói.

“ Tô Dịch, tôi nói cho anh biết, tôi không ngại chứng minh mình là phụ nữ cho anh xem”

Dừng một chút cô nói tiếp:” Kể cả ngay lúc này, tại ở đây. Anh có muốn kiểm nghiệm một chút không”

Khuôn mặt Tô Dịch lập tức trở nên đen lại, anh lùi chân lại về phía sau, nhưng Tạ Đình đã nhanh tay hơn túm lấy cổ áo anh kéo lại. Cô đẩy anh dựa hẳn vào thân cây, hơi kiễng chân lên để mình có thể cao được bằng anh, môi nghiêng về phía tai của anh thở nhẹ, đầu lưỡi hơi chạm.

Cảm nhận được cơ thể của Tô Dịch cứng lại, nụ cười trên môi Tạ Đình trở nên lớn hơn, cô lả lướt áp sát bầu ngực của mình cạ vào người anh, nói thì thầm.

- Anh Mười, anh nói xem, tôi có phải phụ nữ không.

Vừa nói, Tạ Đình vừa đưa bàn tay mảnh khảnh của mình luồn xuống vạt áo của Tô Dịch chạm vào da thịt bên trong của anh, thuận lợi lướt một đường.

Cô xòe năm ngón tay chậm chạp vuốt qua lại trên ngực anh, cảm nhận từng cơ thịt rắn chắc của anh, rồi bờ lưng rộng lớn, rồi mùi hương trên người, đôi mắt xinh đẹp khẽ nhắm lại. Hàng mi cong dài của cô rung lên rất nhẹ, hành động tùy ý nhưng lúc này lại giống như là đang câu dẫn người khác, khiến cho người ta thật sự chỉ muốn bùng nổ mà phá hủy.

“ Tạ Đình”

Tô Dịch ngăn lại cánh tay đang trêu ghẹo trên người mình của cô, giọng nói cất lên ẩn nhẫn đầy tức giận, con ngươi tối sầm. Anh dùng sức dứt khoát muốn đẩy cô ra, nhưng ngược lại người phụ nữ này lại không hề dễ thỏa thuận như thế, cô bấm chặt móng tay mình hơn. Hai người nhìn nhau, giữa bãi tha ma rộng lớn đầy đáng sợ cùng nhau đọ sức, không ai chịu thua ai.

- Tạ Đình, buông tay ra.

Tô Dịch khuôn mặt xám xịt, nghiến răng nghiến lợi rít ra từng từ cảnh cáo cô. Thế nhưng trước những điều ấy Tạ Đình đều không hề cảm thấy sợ hãi, cô nghiêng đầu, ánh mắt hiện lên tia hứng thú, vẫn lặp lại câu hỏi.

- Anh Mười, tôi có phải phụ nữ không?

Tô Dịch cắn răng, trong lòng dâng lên một cỗ thù hận, anh liếc mắt nhìn Tạ Đình vẫn đang ngả ngớn thách thức mình, xoay người đổi quyền chủ động.Anh ép lưng cô vào thân cây, từ trên cao nhìn xuống cô một lượt, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua nơi khe rãnh trước ngực thấp thoáng ẩn hiện của cô, cổ họng bất giác khô khốc. Người phụ nữ thật sự đúng là có độc, anh đã tránh nhưng cô vẫn cố tình, nếu không tuyệt tình một lần nói rõ, chắc chắn thời gian về sau anh nhất định sẽ không được yên ổn.

Tô Dịch biết Tạ Đình luôn muốn trêu trọc mình, anh biết cô muốn biến anh làm “ phục vụ riêng”, vì thế mới năm lần bảy lượt xảy ra những việc như thế này. Có điều, anh không muốn cùng cô phát sinh bất cứ một thứ gì, bởi vì bọn họ khác nhau, không ai chung đường với ai. Chứ còn nếu muốn, anh thật sự đã ngả bài ngay từ cái lần anh xuất hiện ở trong phòng nghỉ của cô rồi.

- Tạ Đình, tôi nói rồi, tôi không muốn cùng cô chơi đùa. Cô thu ngay lại cái suy nghĩ không đứng đắn trong đầu mình đi.

Tạ Đình liếm răng cửa, cô không dè dặt hay sợ hãi mà ngước lên nhìn Tô Dịch, một tay trượt xuống đũng quần của anh, cảm nhận được nơi nào đó trở nên cứng rắn dưới lớp quần rằn ri, miệng cười bỉ ổi.

- Anh Mười, thân thể anh là thành thật nhất.

“ Đó là bản năng con người”. Tô Dịch thật sự chỉ muốn bổ não Tạ Đình ngay lúc này, rõ ràng là cô thừa biết, nhưng vẫn làm ngơ đi như là không thấy.

- Được rồi, tôi cảm thấy anh thật sự vô vị quá đi.

Tạ Đình đẩy Tô Dịch lùi lại về phía sau, cô đưa tay lên cài lại cúc áo trước ngực, buộc lại mái tóc rối, vẻ mặt trở về trạng thái lạnh nhạt như cũ, trực tiếp phớt lờ bỏ anh lại phía rồi đi về phía trước, khóe môi mỉm cười. Anh dám phớt lờ nói cô không phải là phụ nữ, cô đây cũng chỉ giúp anh kiểm chứng một chút, chỉ một chút thôi mà đã không chịu được rồi, đúng là không có tiền đồ mà.

Có điều, một thứ cô không thể phủ nhận, chính là mọi thứ của Tô Dịch đều thật tốt.

Tạ Đình nghĩ lại khoảng thời gian vừa nãy, lúc chạm vào người anh, trong người cô cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như là người nghiện ma túy say trong cơn thuốc. Cô cũng như anh, cũng nổi lên phản ứng ham muốn mãnh liệt, thật chỉ muốn có thể cùng nhau “ lên”, chỉ là “ lên” ở nơi này thật sự không phải là lựa chọn hay ho gì cho cam. Thêm nữa, Tô Dịch cũng chưa đồng ý thỏa thuận của cô nữa.

“ Sao còn chưa đi”

Tạ Đình đi được một đoạn liền quay người, cô nghiêng đầu nhìn Tô Dịch vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ với vẻ mặt xám xịt, lòng không phải dâng lên một trận vui vẻ. Cô lắc đầu nhìn anh, quyết định không đi tiếp nữa mà đứng đợi, tay lại bắt đầu lôi một điếu thuốc ra để hút. Mùi nicotin xộc lên vào mũi khiến cho tinh thần cô cảm thấy thoải mải hơn rất nhiều, chính vì thế không lúc nào là cô không mang theo bên người.

Một lúc sau, khi hút xong điếu thuốc trên tay Tạ Đình cũng nhìn Tô Dịch tiến lại về phía mình, anh chỉ nhìn cô một giây rồi quay đi ngay, ánh mắt vẫn chưa hòa nhã đi được bao nhiêu.

- Tạ Đình, mẹ nó tôi nói cho cô biết, cho dù cô có làm gì thì tôi cũng sẽ không bao giờ đồng ý. Thế nên cô an phận cho tôi, giữa chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác.

Tô Dịch cứ nghĩ chính mình tức giận lên sẽ khiến cho Tạ Đình hiểu được, thế nhưng anh nhầm thật rồi, cô chẳng hề để lời của anh vào tai, chỉ nhún vai.

- Tô Dịch, anh đừng để mình rơi vào tay tôi, nếu không tôi sẽ chỉnh chết anh đấy. Tạ Đình tôi đã thích thì gì thì nhất định phải có cho bằng được.

Tô Dịch sắc mặt thêm tệ, anh tiến lại về phía Tạ Đình gần hơn, suy nghĩ một hồi rồi nhìn cô, nói.

“ Tạ Đình, tai tiếng của cô đã đủ mệt mỏi lắm rồi, cô việc gì phải muốn chuốc thêm những điều không tốt đẹp về mình như thế hả”.

Ngừng một chút anh lại nói tiếp:” Cô không thấy mệt mỏi sao”

Sáng ngày hôm qua, anh vô tình lên weibo tìm kiếm về Tạ Đình, lúc ấy mới biết được cô là một người nổi tiếng với hàng chục triệu người hâm mộ, họ biết đến cô với tư cách là một nhiếp ảnh gia. Cô thành công nhận được rất nhiều giải thưởng, thế nhưng bên cạnh đó cũng đều là những tin tức khó mà nuốt nổi.

Họ nói cô ngủ với nhà đầu tư cho nên mọi thứ mới có thể thuận lợi đi qua, họ nói cuộc sống của cô ăn chơi trát táng trong trụy lạc, họ nói cô vẻ ngoài luôn kiêu căng hống hách nhưng thật chất đã mục nát thối rữa. Rất nhiều, rất rất nhiều anh đều đọc hết, anh thật sự rất muốn hỏi cô tại sao cô vẫn có thể bình thản được trước những lời như thế.

“ Anh biết”. Tạ Đình hơi ngẩn người, sau đó cô liền cười khẩy:” Anh cũng khinh thường tôi”.

Tô Dịch lắc đầu, anh biết chắc là Tạ Đình lại hiểu lầm rồi, vì thế liền đáp.

- Tôi cũng không phải là người tốt đẹp hoàn hảo, những chuyện của cô so với tôi đã là gì. Chỉ là cô là phụ nữ, vẫn nên tiết chế một chút.

Tạ Đình cười khinh:” Dùng cái giọng điệu đó an ủi tôi, anh nghĩ tôi không nghe ra được sự châm biếm sao”

Tô Dịch lúc này chỉ biết bất lực lắc đầu, anh thở dài, tự cảm thấy mình lo nhiều chuyện nên đành im lặng, xoay người.

“ Đi tiếp thôi...”

Chương 17

Hai người cùng nhau đi tiếp về phía trước, lúc này đoạn đường có vẻ đã tốt hơn so với lần trước rất nhiều, ít nhất cây cỏ cũng đã có phần quang đãng hơn hẳn. Tạ Đình đi bên cạnh Tô Dịch, cả hai sóng vai nhau, không ai nói chuyện cũng không ai nhắc lại chuyện cũ, bởi vì lúc này bọn họ chỉ nghĩ đến duy nhất là bản thân đã sắp đến được dốc núi cao nhất ở Mộc Tử.

- Một chút nữa phải leo lên trên dốc Nã Nhai, cô nhớ phải cẩn thận. Đoạn dốc này rất cao, leo được đến nơi rồi đi ngang qua hang đá vôi trong núi sang bên kia, là có thể nhìn được toàn cảnh của thôn Tây Nha rồi.

Tô Dịch vừa đi vừa quan sát con đường phía trước, không quên dặn dò với Tạ Đình. Thật ra lý do anh biết được còn đoạn đường đi như vậy là bởi vì trước đó anh đã gặng hỏi bà Chu rất nhiều lần bà mới quyết định bật mí. Bà ấy nói dốc Nã Nhai vô cùng nguy hiểm, lúc trước chạy trốn khỏi thôn đã đi theo con đường núi ấy để thoát ra ngoài, vì thế ngoài những người trong thôn ra thì những người bên ngoài đều không ai biết được hết. Căn bản nơi đây cũng không phải là khu du lịch, cho nên gần như núi Mộc Tử đều chưa được khai thác toàn bộ thắng cảnh đưa vào tham quan, mà có ai biết được thì cũng đều mất tích không tìm thấy dấu vết, cho nên đến bây giờ vẫn còn là một ẩn số.

- Tôi nói rồi, tôi không hề yếu ớt như thế, anh cứ yên tâm đi.

Tạ Đình nhàn nhạt buông lời, bước chân cô vẫn đều đều theo bên cạnh Tô Dịch, tinh thần không vì mấy lời nói của anh mà trở nên bất an. Cô là ai chứ, mấy cái này cũng coi như là trải nghiệm của tuổi trẻ, nhắm mắt một cái mở ra sẽ liền trở về, có gì đáng để phải sợ đâu.

Tô Dịch chỉ có thể ừ một tiếng rồi đi tiếp, quan sát một lúc liền nhận ra con đường trước mặt có vẻ hơi dốc so với vừa nãy, anh dừng bước, đưa tay nắm lấy tay của cô, mặt không hề biến sắc, nói.

- Từ giờ trở đi phía trước dốc cao hơn, cô nhớ bám chặt lấy tay tôi đừng có buông, nếu không sẽ bị trượt lại phía sau đấy.

“ Vậy à”. Tạ Đình cười cười, cô nhìn xuống nơi tay hai người đan nhau, hai màu da đối lập hoàn toàn, lòng bàn tay ấm nóng, thậm chí có một chút ngứa ngứa:” Vậy anh nhớ nắm tôi cho chắc”

Tô Dịch gật đầu, anh kéo cô tiếp tục di chuyển, đôi mắt lúc nào cũng sâu hun hút như vực có một chút thay đổi. Bọn họ rõ ràng là hai thái cực đối lập hoàn toàn, rõ ràng cả hai đều không thể nói chuyện với nhau yên ổn được quá năm câu, thế nhưng mỗi lần chịu sự trêu đùa của Tạ Đình, là một lần anh bắt đầu cảm thấy chính mình đang dần không còn là mình nữa. Cũng giống như lúc này, chỉ là cái nắm tay thôi, nhưng trong lòng anh luôn xuất hiện một cảm giác vô cùng khác lạ, cái cảm giác cực kì khó nói, là từ trước đến giờ đây lần đầu tiên nó xuất hiện.

- Tô Dịch, hơi đau.

Tạ Đình nhíu mày, cô dùng móng tay cào nhẹ vào da thịt của người đàn ông trước mặt, chỉ thấy anh giật mình quay người lại, sau đấy như nhận ra được hành động lỗ mãng của mình thì lắc đầu, mím môi nói.

- Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ một chuyện, không thể tiết chế được cảm xúc.

Tạ Đình nhíu mày, cô hời hợt:” Ra là vậy. Anh ở bên cạnh tôi mà vẫn còn tâm trí nghĩ về mấy cô gái bao của anh à”

Tô Dịch lắc đầu, anh không muốn đôi co với những lời khiêu khích trực tiếp của Tạ Đình, bước chân lúc này cũng đã trở nên nhanh hơn, đầu óc cũng không còn suy nghĩ linh tinh như hồi nãy.

Hai người băng qua đoạn cỏ lau dài đến lưng bụng, được một đoạn Tạ Đình bỗng dưng thấy Tô Dịch dừng chân, hỏi thế nào cũng không trả lời. Cô nhíu mày tiến lại gần anh, có chút bực bội, không lên tiếng mà đưa mắt nhìn theo, phát hiện ra thứ chắn ngang bọn họ là một cái xác chết thì giật mình.

- Anh có cảm thấy đáng nghi gì không?

Sở dĩ Tạ Đình hỏi như vậy, bởi vì theo như cô quan sát, người này đã chết cách đây khoảng mấy ngày trước, thịt đang trong quá trình phân hủy, thối rữa bốc mùi. Bộ quần áo cô ấy mặc trên người là một bộ đồ leo núi, tư thế chết có lẽ là do vật lộn rồi bị người khác đâm rất nhiều nhát, mất máu quá nhiều. Khuôn mặt bị phá hủy dập nát, người nào yếu tim nhìn vào nhất định sẽ bị ám ảnh.

- Nếu tôi không nhầm thì đây chính là cô gái đi cùng với nhóm người ở nhà nghỉ. Lúc đám người đó rời đi cùng với nhau, tôi có gặp họ một lần, không lẫn vào đâu được.

Tạ Đình không nhìn cái xác nữa, cô theo Tô Dịch trở lại một gốc cây lớn gần đó, đứng dưới bóng râm nghĩ ngợi một lúc liền nói tiếp.

- Vậy anh nói xem, liệu cô ta là do đồng bọn giết chết, hay là do người của thôn Tây Nha giết.

Tô Dịch lắc đầu:” Tôi ngĩ xác xuất người của cổ thôn gây ra không cao. Cô nhớ lại đi, nhóm họ có bảy người, mà một người bị mất tích cũng không ai đi báo cảnh sát. Thậm chí bọn họ còn ám chỉ nhau nói về lời đồn người này bị quỷ bắt đi”

Tạ Đình nghe từng lời phân tích của Tô Dịch xong lúc này cũng đã lờ mờ đoán ra được, cô nheo mắt nhìn về cái xác chết vẫn nằm đó, không khỏi rùng mình lên một đợt. Lòng tham của con người thật sự vô cùng đáng sợ, trước kia cô đi lấy tin cũng chưa từng tham gia vào những chuyên đề về chết chóc như này, vì thế đây có thể được coi là lần đầu tiên cô nhìn thấy tường tận. Qủa thật mà nói vô cùng tàn độc.

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?
Tạ Đình lên tiếng hỏi Tô Dịch, đáp lại cô lúc này chỉ là cái lắc đầu của anh:” Bỏ đi, coi như chưa từng nhìn thấy. Việc của cô là tìm chứng cứ của thôn Tây Nha cùng với kho báu được chôn ở đó, bây giờ mà báo cảnh sát, họ kéo về đây cũng không hẳn là tốt. Vừa đánh động đến người trong thôn lại vừa vơ lấy rắc rối về mình, cô thông minh như vậy hẳn sẽ hiểu được”.

Tạ Đình mím môi, cô suy nghĩ về lời nói của Tô Dịch, tinh thần đấu tranh kịch liệt. Đúng thật nhiệm vụ của cô về đây chỉ là tìm chứng cứ của thôn Tây Nha, có điều Tổng Biên Tập cũng không có ép cô quá đáng, trước khi nhận ông ấy còn nói với cô rằng nếu nửa tháng đến một tháng không tìm được thì thôi bỏ đi, dù sao đấy cũng không hẳn là việc của một phóng viên điều tra như cô nên làm.

Đang suy nghĩ, lúc này phía trước vang lên tiếng sột soạt cùng với tiếng nói chuyện rì rầm, Tạ Đình cùng với Tô Dịch nhìn nhau, anh kéo cô vào bụi mâm xôi to xù gần đó, cả hai người nín thở nằm sát dưới đất.

Quần áo bị móc rách, da thịt bị mấy cành cây nhọn đâm vào đến xước da, máu đỏ thấm ra đầy trên mu bàn tay truyền đến một cơn đau nhói. Tạ Đình cắn chặt môi, mắt xuyên qua kẽ hở nhìn về phía trước. lúc này xuất hiện trước tầm mắt cô là hai đôi giày thể thao leo núi của đàn ông, tuy không nhìn được rõ mặt nhưng chỉ cần nghe giọng, cô cũng đoán được đó là của tên đội trưởng Trần Tuân cùng với đồng đội của mình là Thạc Thành.

- Cái xác để đây có ổn không, liệu có ai phát hiện ra được không?

Thạc Thành lên tiếng trầm đục, giọng nói của hắn lúc này khắc hẳn với giọng nói khi nói chuyện ở nhà nghỉ, lạnh lùng mang sát khí đầy chết chóc. Ngược lại tên Trần Tuân kia cũng chẳng khác là bao, hắn ta im lặng nhìn cái xác một hồi, rồi lắc đầu.

- Không sao hết. Nơi này hoang vắng không có ai lui tới, rất khó mà phát hiện. Vì ả ta biết kế hoạch của tôi và cậu âm mưu lợi dụng những người còn lại, vì thế ngoài cái chết ra, chẳng còn cách nào kín miệng được.

Thạc Thành ừ một tiếng, hắn cùng với Trần Tuân vẫn chưa rời khỏi chỗ cái xác:” Đám người trong thôn Tây Nha đều rất thông minh và đoàn kết, thêm nữa chỉ có đoạn đường dốc Nã Nhai mới là con đường an toàn dẫn chúng ta đi vào trong thôn. Cậu tính sao bây giờ, bao giờ định xuất phát”

“ Tiêu Linh đã khoanh vùng được nơi chôn cất kho báu chưa”. Trần Tuân đột ngột lên tiếng hỏi.

“ Không dám chắc, nhưng khả năng cao nhất có lẽ được chôn ở nhà thờ họ của trưởng thôn. Nơi đấy được xây nhà gỗ đồ sộ, ắt hẳn dưới đấy chính là lăng mộ vua Chu Minh”

Tạ Đình nhìn Tô Dịch, sau đó cô liếc nhìn con rắn màu xanh lục đang lè lưỡi lượn lờ bò trên cành cây gần phía sau gáy anh, tim trong lồng ngực nghẹn lại gần như ngừng đập. Cô nín thở, vẻ mặt lo lắng nhìn anh, thật sự lúc này chỉ có thể dùng ánh mắt để ám chỉ với anh đừng cử động, như vậy thì mới có thể an toàn trước cả hai mối nguy hiểm đang rình rập bọn họ.

Tô Dịch tất nhiên cũng không phải là người ngu ngốc, anh nhìn sâu vào mắt cô đang gần với mình, tuy không rõ được phía sau có gì đe dọa nhưng biểu cảm của cô anh đều đã nhận ra. Anh không cử động người, cứ vậy nằm yên, bàn tay to lớn cầm lấy tay cô lúc này đã túa ra một tầng mồ hôi mỏng, không lên tiếng nhưng dùng sức siết lại, ý muốn nói với cô mình thật sự không sao.

Tạ Đình gật đầu, cô với anh lại tiếp tục nghe ngón câu chuyện dang dở của hai tên ngoài kia. Lúc này tên Trần Tuân cũng lên tiếng nói về người đứng sau.

- Tối qua tôi đã gọi điện cho ông chủ, ông ấy nói việc của tất cả bây giờ là tìm ra được nơi được cho là lăng mộ, vị trí chính xác, chốt yếu phải xác thực được dưới đấy có “ đồ tốt”. Nếu đúng một phăm phần trăm, ông ấy sẽ cho người về giúp chúng ta khai quật.Thạc Thành tặc lưỡi:” Được rồi, mọi chuyện trước mắt có thể được cho là thuận lợi, thế nhưng cậu định tính sao với cái cô nhiếp ảnh gia chúng ta đã từng nói chuyện. Cô ta cũng tìm đường đến thôn Tây Nha đó”

Bị người khác nhắc tên đến, Tạ Đình tất nhiên không vui, cô nhíu mày một hồi sau đó chửi thầm trong cổ họng, chỉ hận không thể lao người ra khỏi mà cho chúng vài bạt tai. Cũng may là lúc này cả người cô đang bị Tô Dịch ôm chặt, nếu không thì cô cũng không dám chắc mình có mất lý trí mà lao ra không nữa.

“ À, cô ta hả”. Trần Tuân cười cười, âm điệu nghe rõ ra được là nụ cười không hề đứng đắn:” Cậu yên tâm, cô ta là một nhiếp ảnh gia có tiếng đấy, về đây cũng chỉ là đổi gió chụp ảnh thôi. Đừng suy nghĩ cô ta sẽ là mối đe dọa với kế hoạch”

Thạc Thành vẫn không yên tâm:” Một mình cô ta thì tôi sẽ không nói làm gì. Nhưng mà cậu có để ý dạo này cô ta hay cùng với tên bán tạp hóa bên cạnh qua lại không. Hắn qua sống ở đây đã lâu, chả nhẽ lại không biết về kho báu trong thôn”

“ Đừng đa nghi quá”. Trần Tuân trực tiếp bác bỏ những suy nghĩ lo xa của Thạc Thành, vỗ vai đồng đội:” Tên đấy nhìn cũng biết là một người không có đầu óc, thô kệch nữa, cậu nghĩ sao lại coi đó là mối đe dọa. Hai người họ đi với nhau cũng không có gì là lạ, bởi vì người phụ nữ kia mắc bệnh thèm đàn ông. Tối hôm trước nếu không phải có cúp điện đột ngột, thì tôi đã suýt nữa lăn lộn cùng chị ta rồi”

Tiếng cười bỉ ổi của Trần Tuân vang vọng khắp khu rừng rộng lớn, sau đó hắn xoay người cùng với Thạc Thành rời khỏi, trước khi đi vẫn không quên nói.

- Được rồi, đi về thôi. Nghỉ ngơi một vài ngày, nghiên cứu cho thật chắc chắn sau đó chúng ta sẽ hành động. Vụ này là vụ lớn, nếu mà lập công, ông chủ nhất định sẽ không để cho tôi với cậu thiệt thòi”

Vừa nói hai tên đó vừa di chuyển về hướng ngược lại với con đường hai người đã đi. Tạ Đình nhìn theo chúng, đến khi thấy chúng thật sự đã khuất khỏi tầm nhìn của mình rồi cô mới dám mấp máy nói nhỏ chỉ đủ cho cả hai nghe thấy.

- Đúng là do hai tên đó giết Lưu Mẫn để che dấu kế hoạch, bây giờ anh nói tôi với anh phải làm sao?

Tô Dịch từ nãy đến giờ vẫn giữ nguyên thái độ im lặng, anh dường như chìm đắm hẳn vào trong một suy nghĩ khác của riêng bản thân mình nên không nghe được những lời của Tạ Đình nói, phải đến tận khi cô dơ tay đánh nhẹ lên bả vai anh, anh mới giật mình thoát khỏi, lắc đầu.

- Vẫn như cũ, coi như không biết.

“ Anh....”

Tạ Đình nghẹn họng, cô còn chưa biết bản thân mình nên nói gì lúc này thì bả vai hai bên đã bị Tô Dịch đưa tay ra đặt lên bóp chặt. Anh nhìn cô với ánh mắt cực kì nghiêm túc, nói.

- Tạ Đình, con đường tôi với cô đang đi vào vô cùng nguy hiểm, bây giờ muốn quay đầu lại vẫn còn kịp. Nếu cô sợ, thì chấm dứt nhiệm vụ này đi, rời khỏi núi Mộc Tử trở về Thượng Hải, coi như chưa hề đặt chân lên đến đây.

“ Ai nói với anh là tôi sợ”. Tạ Đình nhíu mày, cô gạt tay Tô Dịch xuống, giọng nhàn nhạt:” Tôi còn chưa ngủ được với anh, làm sao có thể rời khỏi đây”

“ Tôi không đùa”. Tô Dịch gằn giọng:” Tạ Đình, cô thông minh hơn người khác, hẳn hiểu được những nguy hiểm ập tới khi cô cố tình làm sâu”

Trước những lời cảnh cáo của Tô Dịch, Tạ Dịch làm ngơ như không nghe thấy, cô đứng dậy phủi phủi bụi bẩn trên quần áo của mình, giọng nói đầy cứng rắn, đầy quyết tâm.

- Chẳng phải anh nói anh muốn mang lại yên bình cho thôn Mộc Tử sao. Vậy chỉ còn cách tìm được cái kho báu kia giao cho bên di sản, và tìm được chứng cứ để gông cổ hết lại những tên phạm pháp trong thôn, thì mọi thứ coi như xong.

Tô Dịch ngập ngừng: “ Nhưng mà....”

“ Nhưng nhị cái gì”. Tạ Đình trừng mắt:” Tôi nói cho anh biết, tôi không yếu đuối như người khác. Vì thế kế hoạch của tôi với anh vẫn cứ vậy mà tiếp tục, đến khi nào anh và tôi bỏ mạng mới thôi”

Chương 18

Men theo đường cũ, lúc Tạ Đình cùng với Tô Dịch thoát khỏi cánh rừng rộng lớn, trăng cũng đã lên rất cao, sáng rực soi rọi cả một vùng thị trấn nhỏ miền núi. Quần áo trên người anh và cô đều lấm lem bùn đất, tóc trên đầu rối tung, cả người bí bích mồi mồ hôi tụ lại, thật sự mà nói trông vô cùng chật vật.

Đoạn đường lúc này đã không còn mối nguy hiểm nào đe dọa, Tô Dịch cũng buông tay Tạ Đình ra khỏi, anh bỏ lại cô phía sau mình đi nhanh về phía trước, trước khi đi không quên nói lại.

- Về nghỉ ngơi đi. Đợi một hai hôm nữa tôi với cô bàn lại kế hoạch cho kĩ, lúc ấy rồi tính tiếp.

Tạ Đình gật đầu, cô cũng không có phản bác lại lời khuyên của Tô Dịch, bước chân theo đó cũng sải dài theo anh dưới ánh trăng mờ nhạt. Cô đi cách anh một đoạn, ánh mắt nhìn tấm lưng rộng của anh, nhìn mái tóc ngắn nhưng rất mềm của anh, khóe môi bất giác kéo lên một nụ cười nhẹ. Một nụ cười cũng chỉ có mình cô biết được.

Cùng sánh vai nhau về đến đoạn đường nhà bà Chu, hai người bắt gặp Tiểu Vân đang suốt ruột đi qua đi lại phía trước cổng tre, hai tay cô ấy đan vào nhau thật chặt, bước chân cứ đi qua đi lại như đang đợi người, trên khuôn mặt xinh đẹp còn đọng lại những giọt nước mắt.

Tạ Đình thấy Tô Dịch dừng bước cũng dừng theo, cô thấy anh nhìn bóng dáng Tiểu Vân một hồi, hai bàn tay vô thức cuộn lại. Vì đứng ngược sáng nên cô không biết được cảm xúc của anh ra sao, chỉ thấy anh im lặng trầm tư vài phút, lúc sau liền cất giọng gọi người phía trước, âm thanh nhỏ nhẹ cưng chiều.

- Tiểu Vân, em chưa về nhà ngủ sao. Sao lại ra đây đứng.

Tiêu Vân nghe thấy tiếng Tô Dịch gọi thì vội vàng quay người, thấy anh đứng bên cạnh Tạ Đình thì có chút không vui, nét mặt hơi cứng lại. Vài giây sau đó, cô ấy lao người như bay về phía anh, cả người ôm chầm lấy anh trước mặt cô, òa khóc lên nức nở như một đứa trẻ.

- Anh Mười, anh Mười. Anh đi đâu mà không nói cho em biết, có biết em lo lắng cho anh như thế nào không?

Tô Dịch mím môi, anh đưa tay lên xoa đầu của Tiểu Vân mấy cái, hơi đẩy cô ấy ra khỏi người của mình, an ủi.

- Được rồi, là lỗi của anh, là anh quên không nói với em. Anh xin lỗi, không khóc nữa?

Tiểu Vân gật đầu, cô ấy hí hửng cầm chặt lấy tay của Tô Dịch, sóng vai cùng với anh trở về nhà nghỉ, trong lòng có một chút hả hê khi bỏ lại Tạ Đình ở phía sau. Từ ngày cô đến, nhìn cô cùng với Tô Dịch lúc nào cũng kè kè đi bên nhau, cô ấy từ khó chịu đã bắt đầu trở nên ghen tị, thật sự nhỏ mọn chỉ không muốn họ nói chuyện lại lần nữa.

Tạ Đình nhìn theo bóng lưng của hai người đã cách xa mình một đoạn, ánh mắt vô cùng lạnh nhạt, trên tay lại xuất hiện thêm một điếu thuốc. Cô nghĩ về ánh mắt hả hê của Tiểu Vân nhìn mình trước lúc cô ấy rời đi cùng với Tô Dịch, khóe môi cười khẩy, ngón tay gẩy gẩy tàn đen.

Đúng là cái hành động ngu xuẩn.

Từ trước đến nay cái gì Tạ Đình cô muốn thì nhất định cô phải nắm cho bằng được, cho dù có cản trở đến đâu cô cũng sẽ đá chúng sang một bên rồi đưa tay túm lấy nó. Giống như Tô Dịch, cô chấm anh ta rồi, thì có mười Tiểu Vân đứng đó khóc bù lu bù loa lên, cô cũng không thèm để vào mắt, chứ đừng nói là thấy xót xa.

Trời về đêm càng trở thêm lạnh, Tạ Đình đứng một lúc, sau đó dụi tắt nửa điếu thuốc đang hút dở, ném về phía thùng rác, đứng thẳng lưng tiếp tục đi về phía nhà nghỉ. Điện thoại trên tay cũng chỉ còn mấy phần trăm pin ngắn ngủi, cô liếc nhìn tin nhắn vừa được gửi tới từ Kha Luân, không hề ấn nút đọc mà trực tiếp xóa đi luôn. Tên đàn đông đó vẫn luôn phiền phức như vậy, ngày nào cũng không quên làm cái trò vô bổ này.

Về đến nhà nghỉ, Tạ Đình không nhìn thấy Tô Dịch đâu mà chỉ ngửi được mùi thức ăn từ trong bếp tỏa ra, đoán chừng là Tiểu Vân đang nấu bữa ăn khuya. Cô tiến lại gần, đúng lúc cô ấy cũng ngẩng đầu lên, mắt nhìn cô không rõ tâm tư như nào.

Tạ Đình không suy nghĩ nhiều lắm, cô hời hợt liếc nhìn cơm rang trong chảo, lạnh nhạt hỏi.

- Có bán đồ ăn khuya không? Tôi muốn mua một xuất.

Tiểu Vân lắc đầu, lấy hết can đảm từ chối Tạ Đình, mi mắt rủ xuống tiếp tục rang cơm. Tạ Đình nhìn hành động đó của cô ta bỗng nhiền cảm thấy không biết nói gì, cô xoay người tính trở về phòng thì lại đụng phải Tô Dịch đã đứng ở phía sau từ lúc nào. Anh đã tắm xong, cả người không còn mùi hôi nữa, mà thay vào đó là mùi thơm của nước xả vải, ở khoảng cách gần ngửi vào cảm thấy vô cùng dễ chịu.

- Cô ở lại ăn cơm luôn đi.

Tô Dịch cất giọng trầm khàn, anh liếc Tiểu Vân đang ấm ức, đôi lông mày nhíu chặt lại không hài lòng. Cuộc nói chuyện hồi nãy anh tuy không nghe thấy được, nhưng nhìn vẻ mặt của Tạ Đình, anh cũng đoán được ra cô bị người khác làm cho tức giận rồi, nên vẻ mặt mới khó chịu như bây giờ.

“ Anh mời tôi à”. Tạ Đình khoanh tay trước ngực, cô cười khinh:” Sẵn sàng chia cho tôi một nửa à”

Tô Dịch không muốn đôi co với Tạ Đình, anh đáp lời, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt:” Ba mươi tệ, tôi thu tiền của cô chứ không cho không”

Tạ Đình liếc mắt, cô không từ chối lời mời của Tô Dịch:” Cứ để phần tôi...”
Chỉ để lại câu nói ngắn ngủi vài từ cho Tô Dịch, Tạ Đình nghiêng người rời khỏi người anh đi về phía hành lang, một lúc sau cũng khuất người ở sau ngã rẽ, chiếc bóng dài lê thê cũng không còn.

Tô Dịch nhìn theo đến khi cô đi khuất mới quay đầu lại phía nhà bếp, lúc này Tiểu Vân liền nhìn anh bằng đôi mắt đỏ ửng đầy tức giận, ấm ức nói.

- Anh Mười, anh... Anh nói anh với chị ấy không có gì, sao anh vẫn còn quan tâm chị ấy.

Tô Dịch lắc đầu, anh tiến lại gần Tiểu Vân, lấy chiếc muỗng từ của cô đứng đó đảo cơm, đáp lại.

- Tiểu Vân, anh với cô ấy không hề có gì, anh chỉ là người hợp tác giúp cô ấy hiểu thêm về núi Mộc Tử. Cô ấy còn trả tiền cho anh.

Tiểu Vân bất mãn, nước mắt đã đảo quanh mi:” Không đúng, nếu chỉ muốn anh giới thiệu về phong cảnh ở đây, hai người cần gì phải ngày nào cũng gần gũi như vậy”

Tô Dịch nhất thời câm lặng, anh rơi vào trầm tư, đôi mắt hổ phách phủ một tầng sương mờ mịt. Đến thời điểm này, anh thật sự cũng chẳng thể nào giải thích được nổi nhiều lúc anh đối với Tạ Đình tại sao lại có một sự lo lắng không thôi như thế. Cô rõ ràng là người luôn trêu trọc anh, anh với cô cũng không hề có hứng thú, thậm chí còn khó chịu. Vậy mà bây giờ....

Thở hắt ra mấy hơi thật dài, Tô Dịch lắc đầu mấy cái để bản thân không được nghĩ tiếp nữa. Anh xoay người nhìn Tiểu Vân, vẻ mặt trở nên nghiêm khắc hơn hẳn, lạnh giọng.

- Từ trước đến nay chuyện này em gặp không phải chỉ có một hai lần, chẳng nhẽ ai em cũng dùng cái vẻ mặt như này sao, vậy nhà nghỉ sao có thể kinh doanh yên ổn được.

Tiểu Vân bị mắng đột ngột, nước mắt không kiềm chế được liền chảy xuống, cổ họng nghẹn ứ lại, giọng run rẩy.

- Em... Em... Anh Mười, anh biết rõ sao em lại như thế mà. Anh...

Tô Dịch mím môi, anh buông muỗng tiến lại phía Tiểu Vân, vươn tay ôm lấy cô ấy vào lòng của mình, cảm nhận được nước mắt của cô ấy làm ướt một mảng trước ngực, rất lâu sau mới chầm chậm lên tiếng.

- Tiểu Vân, tôi thấy mối quan hệ của chúng ta bây giờ rất tốt. Không cần phải thay đổi, bởi vì....

Tô Dịch không nói tiếp, anh khẽ nhắm đôi mắt hổ phách của mình lại, vòng tay hơi siết chặt. Cuộc đời của anh vô cùng phức tạp, từ trước đến nay chưa từng bao giờ được tẩy trắng, thậm chí đến chính anh cũng không hề biết được mình là trắng hay là đen nữa. Từ khi anh quyết định, là anh biết, tự anh đã để mình rơi vào một trạng thái hoàn toàn khác rồi.

- Nhưng em... Anh Mười, anh đừng đi với chị ấy nữa có được không?Tiểu Vân càng nức nở ôm chặt lấy Tô Dịch hơn, liên tục lắc đầu không chịu buông mặc cho anh dùng sức cạy tay cô ra khỏi mình. Cô ấy thấy lồng ngực khó chịu khi nghĩ đến cảnh người mình thầm yêu đi với người phụ nữ khác, thấy tức tối khi thấy anh kè kè bên cạnh Tạ Đình, thậm chí nhiều lúc còn có cái suy nghĩ muốn đuổi cô ra khỏi nhà nghỉ, như thế mọi chuyện liền không cần phải suy nghĩ.

- Được rồi, đừng khóc nữa. Từ mai ngoài công việc anh sẽ không nói chuyện với cô ta nữa.

Tô Dịch cắn răng nói ra những lời mà chính bản thân mình không hề muốn, anh vỗ nhẹ tay lên lưng của Tiểu Vân an ủi. Có điều anh không ngờ được rằng, Tạ Đình đã nghe được trọn vẹn câu nói ấy, nét mặt cô chỉ một giây cứng lại, sau đó liền rất nhanh trở về bình thường.

Cô nhìn hai người đang ôm nhau ở trong nhà bếp, đôi mắt xinh đẹp hơi nhíu lại, tay xoay xoay chiếc đồng hồ hàng hiệu đeo trên tay, vô cùng hứng thú kéo một chiếc ghế ngồi xuống, tiếp tục thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.

Tạ Đình cố ý tạo ra tiếng động mạnh khi kéo ghế, đúng như cô dự đoán, lúc này hai cái người đang ôm nhau kia cũng buông lỏng tay rời khỏi. Người đàn ông thì nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, người con gái xinh đẹp nhu mì thì khẽ đưa tay lau nước mắt, rồi lẩm bẩm nói gì đó, khóe mắt cong cong lại rồi cười, thật đúng là làm mặt hề.

Tạ Đình cảm thấy vô cùng nhàm chán, cô nghịch chiếc bật lửa trên tay, chưa đầy một phút đã Tô Dịch bưng đĩa cơm rang cùng với nước dùng ra đặt trước mặt của mình, anh thấp giọng, âm điệu hời hợt như muốn rạch ròi khoảng cách.

- Xuất của cô.

Tạ Đình liếc mắt nhìn, vẫn là cơm rang ngày thường, có điều là nhiều thịt hơn và đậm dinh dưỡng hơn. Cũng đúng thôi, kiểu cơm “ tình nhân” của một số người luôn nghĩ là cuộc sống màu hồng, đẹp như tranh vẽ nó khác với người thực tiễn như cô. Từ trước đến nay cô chưa từng nhìn thấy màu hồng cho chính bản thân của mình, những thứ xung quanh cô, đều phủ một màu đen tối.

- Cảm ơn.

Tạ Đình không nói quá nhiều với Tô Dịch, không phải vì cô giận dỗi anh vì nghe được lời nói kia, cô đâu nhỏ mọn đến mức như thế. Cô chỉ không muốn đêm hôm rồi mà còn phải nhìn thấy cái cảnh khóc lóc thảm thiết, lâm li bi đát như thể Ngưu Lang - Chức Nữ chia lìa nhau thôi. Thật sự mà nói nhìn thật sự cảm thấy vô cùng chướng mắt.

Một ngày di chuyển không ăn gì, Tạ Đình lúc này cũng không hề kén chọn thức ăn dầu mỡ, cô cúi đầu từ tốn ăn phần của mình, mắt đôi lúc liếc tin tức trên weibo. Ngoài những tin chính trị nhàm chán thì còn có một việc sôi nổi hơn được mọi người share nhau rất nhiều, đó là clip sex của Kha Luân bị phát tán. Người phụ nữ trong video không nhìn rõ mặt, nhưng người đàn ông thì trăm phần trăm là anh ta, địa điểm hình như là một khách sạn chứ không phải nhà riêng.

Tạ Đình lướt mắt nhìn bình luận, cũng có người trách móc nhưng không phải là chửi bởi, thậm chí còn nhiều lời khen anh ta kĩ thuật tốt, thân thể được duyệt vào dạng “ Cực phẩm”, rồi vận khí của người con gái kia đúng là kim cương. Tất cả mọi người đều không nhận ra được, nhưng cô nhận ra được, người kia không ai khác chính là Tư Á.

Ánh mắt chợt lạnh đi, Tạ Đình lướt qua một loạt tin nhắn được bạn bè gửi tới. Cô đọc hết một loạt, cảm xúc vẫn không có gì thay đổi. Cô nhớ đến tin nhắn hồi nãy mình vừa xóa của Kha Luân gửi tới, lúc này ít nhiều cũng có thể đoán được anh ta muốn giải thích với mình như thế nào, bèn đưa tay ấn nút gọi. Đầu giây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói có chút mệt mỏi.

- Đình Đình, từ hôm qua đến giờ anh gọi cho em không được, còn tưởng em chặn liên lạc.

Tạ Đình cười khẩy, cô chọc chọc chiếc dĩa xuống đĩa cơm trước mặt, hời hợt:” Bận chụp ảnh. Còn anh thì sao”

Kha Luân cứng người, giọng nói có chút mệt mỏi:” Anh... Anh có thể giải thích về chuyện clip kia. Đình Đình, em đang ở đâu...”

Tạ Đình lười biếng dựa người vào chiếc ghế mây, cô đảo mắt nhìn xung quanh, thấy Tô Dịch nhìn mình cũng không để lại phản ứng quá nhiều, miệng mấp máy nói tiếp.

- Kha Luân, dường như anh quên lời tôi nói lúc tôi đi công tác. Chuyện của chúng ta chấm dứt rồi.

Kha Luân trầm mặc một lúc, nói:” Đình Đình, anh nghĩ em cần thời gian suy nghĩ lại. Anh đợi được”

Tạ Đình chán ghét lời xuống nước làm hòa của Kha Luân, cô bắt đầu nổi khùng:” Tại sao tôi phải suy nghĩ lại. Kha Luân, mối quan hệ của tôi với anh như nào, anh hẳn là biết rất rõ. Không cần tôi phải nhắc lại chứ”

“ Nhưng anh không cam tâm. Chúng ta ở bên nhau như vậy, anh đã nghĩ mình đã có được trái tim em rồi”

Tạ Đình cười lạnh, không hiểu sao lúc này bỗng dưng cô cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ tức giận, đặc biệt là nhìn thấy Tô Dịch thì càng không thể nào kiềm chế được, nghiến răng nghiến lợi rít từng từ.

- Tôi trước nay vốn là người không có trái tim.

Chương 19

Tôi trước nay vốn là người không có trái tim..

Lời nói vừa dứt, không gian trong nhà ăn phút chốc liền trở nên im lặng chỉ còn thấy tiếng gió vù vù rít gào bên ngoài. Tạ Đình không nhìn Tô Dịch thêm một giây nào nữa, cô cúp điện thoại sau đó đứng dậy trở về phòng của mình, vẻ mặt lạnh lùng thật chỉ muốn đánh người. Cô chán ghét sự đeo bám không rời của Kha Luân, chán ghét cái cách anh ta luôn làm phiền đến mình sau khi cả hai đã chấm dứt, cộng thêm Tô Dịch mím môi nhìn mình với vẻ mặt như thể bị cô làm phiền, vì thế lúc nãy không thể không thể nặng lời. Một lời nói, nhưng cũng có thể coi được là lời tuyên bố với cả anh.

Tạ Đình trở về phòng của mình lấy thuốc ra hút, đó là thói quen mỗi khi gặp phải phiền muộn trong công việc hay một chuyện nào đó. Bình thường, cô chỉ cần một điếu là tinh thần có thể bình tâm trở lại, thế nhưng hôm nay, đã đốt đến điếu thứ ba, cả người vẫn cảm thấy khó chịu như cũ.

Ngồi đến nửa đêm, điện thoại bỗng phát sáng báo tin nhắn đến, Tạ Đình lười nhác cầm lên đọc. Một tin nhắn cụt ngủn được gửi từ một số lạ, tin nhắn không dài, chỉ vẻn vẹn mấy chứ:” Đừng giận Tiểu Vân”

Tạ Đình đương nhiên biết là ai, cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sau đó nghĩ đến vẻ mặt nghiêm túc cứng nhắc của Tô Dịch sau khi gửi tin xong, cười khinh trong lòng một tiếng. Cô không thèm trả lời mà ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi vào nhà tắm ngâm mình một lần nữa. Nước nóng làm cô thư giãn đi được một chút ít, tuy không hẳn là hoàn toàn, nhưng như thế này cũng đã là được rồi.

**** ***** *****

Tô Dịch trở về căn nhà nhỏ của mình sau khi giúp Tiểu Vân làm hết mọi thứ, anh lấy dây xích khóa cổng lại, dọn dẹp đồ lộn xộn ở dưới sân, xong xuôi mới trở về phòng ngủ.

Phòng của anh cực kì đơn giản, chỉ có một chiếc giường nhỏ, một chiếc tivi, một chiếc tủ quần áo được đặt ở góc cùng với một chiếc bàn đọc sách nhỏ, ngoài ra thì không còn cái gì hết. Tường ố vàng không được đẹp đẽ như nhà nghỉ của Tiểu Vân, mỗi lần mưa xuống sẽ thấm nước loang lổ, thế nhưng anh vẫn mặc kệ. Mười năm sống ở đây, cái gì cần quen cũng đã quen hết cả rồi, điều kiện khắc khổ bây giờ cũng không còn là tất yếu nữa.

Tô Dịch đốt cho mình một điếu thuốc, anh nheo mắt nhìn lên đồng hồ, lúc này đã là mười một rưỡi. Đêm dài đẵng đằng lại yên ả quá mức khiến cho người ta cảm thấy mệt mỏi, muốn chìm vào giấc ngủ một lát cũng vô cùng khó. Anh nhìn ra bên ngoài, gió thổi vù vù, trăng bị mây đen che khuất không còn chiếu sáng, những ngôi sao gần như đã lặn hết tất cả, nhìn cũng biết là mưa bắt đầu kéo đến.

Anh nhớ đến lúc Tạ Đình rời đi với sắc mặt vô cùng tệ, không nghĩ ngợi ben lấy điện thoại muốn gửi tin nhắn hỏi han. Thế nhưng lúc ngón tay sắp chạm vào nút gửi, Tô Dịch bỗng dưng khựng người lại, anh thở ra một hơi thuốc thật dài. Bọn họ không hề có quan hệ gì, anh đối với cô cũng không ưa nổi, sao lại đi quan tâm làm gì để tự mình nhận lấy thua cuộc về mình.

Cứ thế, anh lần lượt xóa đi từng dòng chữ một, cuối cùng chỉ nhắn một tin “ Đừng giận Tiểu Vân”.

Nhắn xong, Tô Dịch đặt điện thoại xuống giường, cả người nằm ngửa xuống, mắt nhìn lên trần nhà, tâm tư phức tạp. Anh nhớ đến việc Tạ Đình phải làm, nhớ đến cái xác chết trong rừng, nhớ đến đám người “ sinh viên” ở nhà nghỉ, vẻ mặt nghiêm túc thâm trầm đi hẳn.

Con đường phía trước bọn họ sắp đi sẽ vô cùng gian nan, đám người kia cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ cô từng nhất cử nhất động, muốn giúp cô hoàn thành được kì tích e rằng rất là khó. Có lẽ, ngày từ ban đầu, anh không nên dẫn cô đến gặp bà Chu, như vậy thì lúc này mọi chuyện sẽ không đi quá xa.

Khẽ nhắm mắt để chìm mình vào trong giấc ngủ, Tô Dịch đột ngột nhận được một cuộc điện thoại được gọi từ Thượng Hải. Mấy năm ở đây, anh hầu như đã cắt hết liên lạc với tất cả, duy nhất chỉ có Lục Tự là vẫn đều đặn gọi điện, thật ra anh biết cậu ta vẫn đợi một ngày anh hồi tâm chuyển ý trở về.

Khẽ thở một hơi thật dài, Tô Dịch nhận cuộc gọi, đầu giây bên kia vang lên giọng nói trầm mặc của một người đàn ông, vô cùng nghiêm túc.

- Tô Dịch, tay chân của lão Kim đã phát hiện ra cậu không hề chết. Bây giờ chúng đang cho người lùng sục cậu khắp nơi, cậu định tính sao bây giờ.

Tô Dịch mím môi, ánh mắt phủ một tầng sương lạnh. Mười năm trước, anh làm giám định cổ vật cho văn phòng đấu giá của gia đình Lục Tự, tiếng tăm vang danh khắp giới chơi đồ cổ cũng như Thượng Hải. Rất nhiều người đã tìm đến anh để thuê giám định, từ đó kẻ thù của anh cũng không dưng mà có nhiều hơn, đặc biệt nhất phải nói đến lão Kim.

Tô Dịch nhớ lại, năm đó văn phòng đấu giá Lục Tự đấu giá thành công của lão một bộ tượng Phật ngọc thạch “ cực phẩm” từ thời triều đại nhà Chu với giá gần hai trăm triệu tệ. Vốn dĩ mọi thứ sẽ vô cùng suôn sẻ nếu như không phải chính lúc ấy, anh xuất hiện với tuyên bố tượng Phật là đồ phục chế, là hàng giả cùng với bao nhiêu chứng cứ khác.

Hôm ấy, cả phòng đấu giá sôi sục, báo chí thi nhau đăng tin, Lão Kim trong một đêm liền mất hết chỗ đứng trong giới đồ cổ, mọi gây dựng liền đổ vỡ hết. Thậm chí những người mua đồ của lão trước đó bắt đầu đem đồ đi giám định, và số họ không ai may mắn vì tất cả đều là đồ phục chế.

Trong vòng tuần sau đó, công ty châu báu Kim Gia phá sản, những người giám định cho công ty đều bị điều tra, một nửa trong số đó bị bắt vì tội cấu kết lừa đảo. Có điều lão Kim cùng với thân tín là Tam Bằng lại trốn thoát được, thực chất mà nói thì không ai biết lão là người như thế nào, là nam hay là nữ.

Năm ấy, Tô Dịch hai mươi bốn tuổi. Anh giúp cho văn phòng đấu giá Lục Tử thoát được cú lừa ngoạn mục thì lại khiến cho Lục Tự mất đi gia đình mà cậu ấy yêu thương. Cái chết của vợ chồng Lục Khánh được cảnh sát kết luận là do mất lái với lao xuống vực, thế nhưng cả anh và cậu ấy đều biết thực ra bọn họ là bị người của lão Kim hãm hại. Anh chứng kiến Lục tử suy sụp, sau đó cùng với cậu ấy điên cuồng đi tìm lão Kim, thế nhưng lão lại như nước bốc hơi, mọi ngóc ngách đều không tìm thấy. Cuối cùng cảnh sát cũng phải gác lại vụ án vì đi vào đường cụt.

Sau bao nhiêu việc, mặc dù không ai trách nhưng Tô Dịch cũng không thể đối mặt với hậu quả mình gây ra, anh đã quyết định xin nghỉ việc, rời Thượng Hải về núi Mộc Tử sống ẩn dật với núi đồi. Lục Tự tung tin anh chết trong một vụ tai nạn hỏa hoạn, mọi giấy tờ cậu ấy cũng giúp anh sắp xếp với phía nên cảnh sát, cho nên đến bây giờ giới đồ cổ gần như không ai còn nhớ đến một Tô Dịch đã từng khuấy đảo tất cả.
“Tô Dịch, cậu có nghe thấy tôi nói không vậy”.

Lục Tự thấy Tô Dịch im lặng liền lên tiếng gọi.

“ Tôi đây”. Tô Dịch trầm giọng:” Lão Kim là một con cái già, lão ấy trước nay vốn dĩ không hề tin tôi đã chết. Lão không đi tìm tôi vì muốn gây lực lại thế lực của mình, bây giờ mọi thứ đã khuếch đại, tất nhiên lão phải cho người tìm tôi tính sổ”

Lục Tự cũng có suy nghĩ giống như của Tô Dịch, anh gật đầu, vẻ mặt vẫn không thể nén xuống được nặng nề.

- Tô Dịch, mười năm rồi, tôi hi vọng cậu có thể nghĩ lại. Không ai trách cậu hết, vốn dĩ chưa từng ai trách cậu, là do cậu tự mình để bản thân không thoát ra được chuyện cũ.

Tô Dịch siết chặt tay cầm điện thoại, không nói được một lời nào, ánh mắt hiện lên tia đau khổ. Anh không muốn nghĩ lại chuyện cũ, thế nhưng bên kia Lục Tự vẫn tiếp tục.

- Tô Dịch, mười năm rồi, cũng đã đến lúc nên trở về... Văn phòng đấu giá vẫn luôn chờ đón cậu.

“ Tôi biết rồi”

Tô Dịch nặng nề đáp trả lời của Lục Tự, anh cúp điện thoại, cả người nằm vật xuống nhìn trân trân lên trần nhà. Mười năm rồi, anh vẫn biết Lục Tự không trách mình, thế nhưng anh vẫn không thể nào bước ra được khỏi vũng bùn sình lầy ấy. Mục Tiêu của lão Kim là vốn anh, nhưng lão không ra tay với anh ngay mà lại ra tay với những người bên cạnh anh, lấy cái chết của họ tựa như một lời nhắn nhủ.

Hai tay đưa lên vuốt mặt đầy mệt mỏi, mắt Tô Dịch bất giác đỏ sọng. Thật ra anh vẫn luôn biết, cuộc chiến này vốn dĩ chưa bao giờ kết thúc. Yên bình mười năm, bây giờ cũng đã đến lúc phải đứng lên đối mặt rồi. Mối thù mười năm trước của anh với lão Kim, nhất định phải trả.

Hận ý càng thêm dâng đầy, vẻ mặt Tô Dịch lạnh như tảng đá, anh nhớ đến Tạ Đình, trầm ngâm một hồi rồi vươn tay lấy điện thoại nhắn cho Lục Tự.

- Tôi sẽ quay về Thượng Hải. Có điều bây giờ thì chưa thể được, có lẽ là một tháng sau.

Năm phút sau, Lục Tự cũng nhắn lại:” Cần giúp gì cứ nói tôi, tôi sẽ dốc hết sức. Nhớ phải cẩn thận nữa”Tô Dịch thở dài....đến tận gần sáng mới có thể chìm vào trong giấc ngủ chập chờn.

*** **** ****

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn còn lấm tấm mưa, có điều so với hôm qua thì ngớt đi rất nhiều. Tạ Đình dạy từ rất sớm, cô nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh nhạt thu hút toàn cảnh bên ngoài vào trong mắt.

Tầng của cô ở tầng hai, cửa sổ nhìn ra hướng phía trước nhà nghỉ, vì thế có thể thu được toàn cảnh của núi đồi thung lũng xanh mơn mởn. Tạ Đình mở cửa sổ, cơn gió lạnh lùa vào khiến cô rùng mình lên một cái, tóc dài bay nhẹ rối tung. Cô nhìn chằm chằm về phía trước, có lẽ hôm nay là một ngày vô cùng tẻ nhạt.

Rửa mặt, chải đầu, make up nhẹ, mặc một chiếc váy hai dây màu đen xếp ly dài qua đầu gối một chút, Tạ Đình nhìn mình trong gương một lúc rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Hôm nay trời mưa, đường trên núi trơn trượt, ngoài khu nhà ăn dưới nhà nghỉ ra, thật sự chẳng biết còn nơi nào để mà đi cho đỡ buồn.

Vừa bước vào đã bắt gặp đội của Trần Tuân đang ngồi ăn sáng với nhau, cô khựng người lại một chút, nhìn hắn với Thạc Thành cười đùa với Tiêu Linh, trong lòng liền lạnh đi mấy độ. Thật ra Tạ Đình không ý định muốn can thiệp vào chuyện của người khác, vì đấy không phải là tính cách trước giờ của cô.

Chẳng qua là nhìn bộ mặt đó, cô không nhịn được liền nghĩ đến cái xác người hôm qua gặp phải, trong lòng cảm thấy một cỗ ghê rợn ập tới mà thôi.

“ Chị xinh đẹp, lại gặp nhau rồi chị”. Tiêu Linh cười tươi gọi lớn, vẻ mặt không giấu được sự ngưỡng mộ đối với Tạ Đình, cách nói chuyện cực kì thân thiện.

Tạ Đình khẽ cong khóe môi coi như đáp trả, cô tiến đại về phía một chiếc bàn ngồi xuống, thầm nghĩ trong đầu sao không thấy Tô Dịch đâu cả.

Tạ Đình lạnh nhạt nhìn về phía nhà bếp, nơi đó Tiểu Vân vẻ mặt đầy hạnh phúc đang chăm chú với công việc của mình, giống như một đứa trẻ được người lớn cho viên kẹo ngọt.

Cô nhìn một hồi rất lâu, khóe miệng không nhịn được liền kéo lên một nụ cười khẩy, không nghĩ tới rằng kiểu người khô khan như Tô Dịch lại thích những người theo phong cách loli dễ thương như vậy. Cô thấy hứng thú với anh, nhưng cô có lòng tự tôn với thủ đoạn của mình, cô không thích giở thói trẻ con truy hỏi đến cùng một việc hay một sở thích của đàn ông. Nhưng khi nhớ lại chuyện không ra gì tối hôm qua của anh với Tiểu Vân, nhớ đến lời hứa nịnh nọt kia của anh, cô bất giác nhíu mày. Thật ra cô không nghĩ tới anh sẽ thật sự thực hiện cái trò trẻ con đó, không đến gặp cô thật.

Nhìn vào dãy số lạ trên điện thoại, Tạ Đình mím môi, tay miết đi miết lại bốn chữ Tô Dịch gửi rất nhiều lần, suy nghĩ bắt đầu ngả ngớn hơn khi tưởng tượng đó là da thịt trên người anh. Cô nhớ đến cảnh trong rừng, xúc cảm trên đầu ngón tay vẫn còn, cả người bất giác run lên một cái, hít một hơi sau đó liền quyết định ấn gọi.

Đầu bên kia tiếng tút tút vang lên rất đều, thế nhưng không có ai bắt máy, cô đoán có thể là anh bận, hoặc cũng có thể là anh không muốn nghe. Tạ Đình không bỏ cuộc, cô vẫn từ tốn ăn bữa sáng của mình rồi gọi điện cho anh, một chút gấp gáp cũng không hề có. Thật ra, ngoài Tô Dịch, cô đúng thật không biết nên tìm ai để trêu đùa cũng như nói chuyện.

Bảy cuộc đều không bắt máy, Tạ Đình không sốt ruột, cô gọi tiếp cuộc thứ tám. Lúc này chủ nhân của nó cũng đã mất khống chế, anh nhận cuộc gọi, dằn giọng.

- Rốt cuộc cô muốn cái gì...

Tạ Đình phớt lờ câu hỏi đó, cô nhàn nhạt nghiêng đầu nhìn sang nhà anh ở bên cạnh, cửa vẫn đóng im lìm, hời hợt hỏi.

- Anh ở đâu?

Tô Dịch mím môi, còn chưa đáp trả thì đã nghe thấy tiếng ghế ma sát xuống mặt sàn kêu két một tiếng, sau đó vẫn là giọng nói hờ hững của cô.

- Tô Dịch, tôi sang nhà tìm anh. Đợi tôi.

Còn tiếp...

Chương 20

Tạ Đình không cho Tô Dịch thời gian từ chối, sau khi cô nói xong, bước chân cũng rất nhanh chóng rời khỏi nhà ăn sang nhà anh. Lúc đi qua đám người “ sinh viên” kia, ánh mắt cô vô tình chạm phải cái nhìn rét lạnh sắc như dao của Thạc Thành, tự dưng không hiểu sao bản thân lại xuất hiện cảm giác mơ hồ như sắp gắp phải chuyện gì nguy hiểm. Thế nhưng cảm giác cũng chỉ duy trì có một giây, cô không nghĩ quá nhiều liền gạt phắt chúng ra khỏi đầu để khỏi phải suy nghĩ.

Trời bên ngoài vẫn còn mưa lất phất, cô đầu trần đứng trước cổng nhà anh mở dây xích, lúc vào được đến quầy tạp hóa cả người cũng đã bị dính nước mưa. Tạ Đình tùy tiện lấy tay phủi đi mấy cái, liếc nhìn thấy cửa chính không hề khóa, cô không chần chừ liền đẩy cửa đi vào, miệng cũng không hề gọi Tô Dịch lấy nửa tiếng.

Lần trước đã đến nên cô cũng không có ngỡ ngàng nhiều lắm trước bố cục đơn giản của căn nhà riêng này, cứ thế hướng thẳng về phía phòng ngủ gõ mấy cái lên cửa, động tác chậm rãi. Cô gõ tầm năm cái liền dừng lại, cả người dựa vào tưởng nhấn bật lửa chơi, ngọn lửa lúc sáng lúc tắt hắt lên khuôn mặt trắng ngần của cô, đôi mắt tĩnh lặng không một gợn sóng như nước trong hồ.

Từ đầu đến cuối cô đều không hề lên tiếng, thế nhưng chỉ cần nghe tiếng bước chân cộc cộc, Tô Dịch dù nhắm mắt vẫn có thể khẳng định một trăm phần trăm. Anh nhìn trần nhà, dù hiện tại không muốn nói chuyện với bất kì ai nhưng mà anh cũng không quên Tạ Đình là người khó thỏa thuận như nào, cuối cùng đấu tranh một hồi vẫn phải đứng dậy mở cửa.

Tiếng vặn cửa kêu “ tạch” một tiếng, Tạ Đình đứng thẳng người, cô nghiêng đầu nhìn Tô Dịch đang đứng chắn ở lối đi, hàng mi chớp chớp rung nhẹ. Cô nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, bộ quần áo ngủ đã cũ, chất liệu vải hàng tệ nhất, chiếc áo cũng khâu đi khâu lại rất nhiều lần. Tổng thể đồ đạc chẳng có gì đáng giá, thế nhưng vẫn vô cùng cuốn hút. Cô ngoắc ngoắc chiếc bật lửa trên tay mình trước mặt anh, hỏi.

- Không mời tôi vào nhà ngồi sao?

Tô Dịch im lặng, anh đưa hai tay lên xoa nhẹ thái dương, thở ra một hơi mệt mỏi. Đêm hôm qua vì cuộc điện thoại của Lục Tự anh đã mất cả đêm gần như không ngủ được, cho đến tận sáng mới chợp mắt được một tí thì liền bị cô gọi điện đánh thức. Vốn dĩ anh cứ tưởng cô có chuyện gì nên mới tìm đến mình, thế nhưng lúc này mặt đối diện mặt, anh mới biết mình bị bẫy rồi.

Cái người phụ nữ này có khi nào là nghiêm túc đứng đắn được một chút nào đâu. Một ngày cô mà không mang anh ra trêu đùa thì có lẽ sẽ ăn không ngon ngủ không yên, tuy đã trải qua mấy lần nhưng anh vẫn không thể phủ nhận một điều, anh thật sự bất lực trước sự việc vô duyên vô cớ này.

Cúi đầu xuống nhìn Tạ Đình, Tô Dịch nói:” Có chuyện à”

Tạ Đình mỉm cười, dù mang giày cao gót cô vẫn phải ngước lên nhìn mới có thể mặt đối mặt với người đàn ông trước mặt.

Cô hơi thẳng người, đưa một tay đẩy Tô Dịch vào trong phòng, mắt nháy một cái đầy khiêu khích, sau đó rất nhanh liền đóng cửa lại. Cô đảo mắt quanh phòng anh một hồi rồi lại nhìn anh đang đen mặt đứng cách mình mấy bước, nhún vai.

- Tôi muốn gặp anh thôi.

Tô Dịch cau mày nhìn cô khó chịu, anh xoay người mặc kệ cô đứng ở đó tiến lại dọn dẹp mọi thứ trên giường, lưng hơi khom xuống.

Tạ Đình đưa mắt nhìn theo, mắt dán vào da thịt của anh, sườn mặt cương nghị của anh, đáy mắt hiện lên tia hứng thú. Người đàn ông này, cho dù nhìn ở góc độ nào cô cũng không thể phủ nhận được một điều anh cực kì cuốn hút. Có điều hơi lạnh lùng một chút, nhưng không sao, cô thích chinh phục những người như thế, cảm giác vậy mới kích thích.

- Đêm qua ngủ muộn sao?

- Ừ...

Tô Dịch ừ một tiếng, không nói gì nhiều. Thật sự mà nói hôm nay anh cảm thấy rất mệt, nếu như cô không làm phiền thì anh có lẽ sẽ ngủ đến trưa muộn hoặc chiều cũng nên.

Tạ Đình nghe xong thì nhăn mày, cô nghĩ ngợi một hồi, bước chân lại gần giường của anh ngồi xuống, hai tay hơi chống xuống đệm, người hơi ngả về phía sau. Cô giương mắt lên nhìn sâu vào mắt anh, thấy được chính mình đang lả lướt hiện ở trong đó, miệng khẽ thở ra một hơi khói, mấp máy.

- Trông anh vẫn còn muốn ngủ.

Nói xong Tạ Đình cười cười, cô nhìn gò má anh ở sát gần với mặt mình, bàn tay không an phận liền đưa lên chạm vào. Từ sườn mặt rồi đến đôi môi gợi cảm, đến lông mi đen dài, cô đều để lại dấu tay của mình ở đó.

Tô Dịch cũng không tránh không né, anh buông tay khỏi chiếc chăn, mắt cũng không rời người trước mặt lấy nửa giây. Mấy lần trước cô quá đáng, anh đều nhịn xuống không muốn dây dưa. Nhưng hôm nay, anh thật sự muốn coi xem cô có bao nhiêu lợi hại, thật sự muốn xem cô có thể kéo dài được cuộc chơi này bao lâu.

“ Liên quan đến cô”. Tô Dịch hờ hững đáp, cười khẩy:” Tạ Đình, tôi đang có suy nghĩ não cô thật sự có vấn đề”

Tạ Đình nhíu mày, cô không hề bị những lời khích bác của Tô Dịch ảnh hưởng, chỉ cười nhạt một tiếng. Cô gẩy mái tóc dài phía trước ngực mình về phía sau, lắc đầu phản bác.

- Không hề, não tôi rất bình thường.

Tô Dịch hừ lạnh một tiếng, anh quét cái nhìn sắc như dao về phía cô, khinh thường không hề cho cô một chút nể nang.

- Bình thường mà cô quên luôn những lời tôi nói rồi à.

Tạ Đình mím môi, cô thu lại nét cợt nhả trên mặt, thay vào đó là thái độ nghiêm túc hơn. Cô đối diện với anh, miệng hút một hơi thuốc dài rồi thở ra những làn khói trắng.

Căn phòng nhỏ trong chốc lát sực lên mùi thuốc lá rất nồng, Tô Dịch mím môi, mặt mũi đều ẩn trong bóng tối tựa như một con thú hoang đang rình mồi. Anh vẫn không trả lời cô.
Tạ Đình không vội, thế nhưng sự táo bạo của cô vẫn chưa bao giờ dừng lại ở đó. Cô đưa một tay lên chạm lấy chiếc cằm lún phún râu của anh, lòng bàn tay bị chúng đâm vào trở nên ngứa ngứa, thân thể lại bắt đầu run lên. Cô không chần chừ chơi trò mèo vườn chuột, nói ra một câu.

- Anh vẫn chưa nghĩ thông suốt.

Tô Dịch mắt càng tối hơn, anh lúc này thật sự chỉ muốn bổ đầu Tạ Đình ra xem rốt cuộc trong đó chứa cái gì mà cô lại có thể không mặt mũi đến như thế. Hết năm lần bảy lượt đều không buông tha cho anh, hứng lên liền bắt đầu ngả ngớn, mặt không biến sắc lấy thân thể ra kích thích. Không phải anh sợ nên không dám lên, anh là không muốn chính mình rơi vào chiếc lưới cô giăng ra thôi. Bởi vì anh biết, nếu bước vào thì bước ra sẽ rất khó, bởi vì cô có độc.

- Tôi đợi anh....

Tạ Đình nói tiếp, cô ngồi thẳng người dậy chặn lời muốn nói của Tô Dịch, toan định đứng dậy rời khỏi. Thế nhưng còn chưa kịp đứng lên, bả vai đã bị anh nắm chặt ấn xuống, nhếch miệng.

- Không cần đợi. Tôi đây đáp ứng cô.

Tô Dịch liếm răng cửa một cái, cả người toát ra sự lạnh lùng nguy hiểm. Anh cúi xuống nhìn Tạ Đình, nhìn lồng ngực phập phồng lên xuống để lộ bầu ngực đẫy đà được ôm trọn trong chiếc áo lót ren màu đen của cô, nhìn xương quai xanh mảnh khảnh, bờ vai như rải tuyết, lửa nóng trong người liền rục rịch.

Anh chống một tay xuống giường khóa chặt cô trong lồng ngực của mình, tay phải móc chiếc dây váy trượt xuống, ngón tay không ngừng lướt trên vùng da mịn màng. Da cô rất mỏng, chỉ cần hơi dùng sức là những vết đỏ hồng liền hiện lên, Tô Dịch nhìn chúng mà không thể nhịn cười lạnh trong lòng. Cô thích ăn đòn thì để trừng trị một chút.

Tạ Đình không cựa quậy, cũng không phản kháng, nhưng giọng nói cô cất lên lại lạnh chẳng khác gì anh lúc nãy: “ Buông ra”.

Tô Dịch không hề thỏa thuận, tay anh luồn về phía trước rãnh ngực của cô luồn vào, vẻ mặt khó lường không rõ là đang suy nghĩ điều gì. Anh cúi đầu ghé sát miệng vào tai cô:” Chẳng phải cô muốn sao. Tôi đây đang giúp cô đáp ứng”

Tạ Đình vẫn nhìn anh không chớp mắt, cô đã có ý định muốn dơ tay đẩy mạnh anh về phía sau, nhưng hai giây sau đó cô liền đổi ý, cười khẩy một cái. Cô vươn tay chạm lên từng hàng cúc áo của Tô Dịch, bàn tay xoa nhẹ nơi vùng ngực, hất cằm.

- Cởi áo ra.

Hai người rõ ràng là đang đánh bài ngửa với nhau, Tạ Đình biết Tô Dịch đang muốn chơi mình, thế nên cô không cho phép mình thua thảm hại trước anh. Từ trước tới nay, chưa một ai có thể khiến cho cô thoải mái thực sự, cũng chưa một ai nắm được quyền chủ động từ cô. Ngay đến cả Kha Luân cũng vậy, anh ta có thể là nam thần trong mắt người khác, nhưng trong mắt cô thì anh ta thật sự chỉ là một người tình giúp cô tìm kích thích. Ngoài ra thì không là gì cả.

Tô Dịch không động tay động chân, anh lướt nhìn một bên dây áo của Tạ Đình bị tụt xuống, miệng khẽ cười.

- Cô giúp tôi.

Tạ Đình nhướn mày, cô không kéo lại dây áo mà cứ vậy đứng dậy tiến về phía anh, ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước nhưng lại mơ hồ câu dẫn người khác.
Cô giúp anh cởi từng cúc áo trên người, năm ngón tay xòe ra ôm lấy chiếc eo nhỏ của anh đẩy lại sát tường, cả người mềm mại như con rắn quấn lấy anh. Cô sờ vùng ngực của anh, rồi lại sờ đến cơ bụng, ánh mắt có chút trần trụi. Cô nói.

“ Tôi thích mùi trên người anh”. Tạ Đình nhắm mắt, cô chạm mũi mình xuống phần cổ mạnh mẽ của anh, mấp máy:” Rất kích thích”.

Tô Dịch tựa tường cúi đầu nhìn cô đang sờ loạn trên người mình, hai tay vẫn buông thõng chưa hề làm gì. Anh hỏi cô:” Vậy à. Sao tôi không ngửi thấy”

Tạ Đình run người theo từng đợt khám phá trên người anh, hàng mi cô rung rung nhẹ, môi hồng khẽ mở. Cô lướt từng ngón tay ở vùng lông rốn của anh, dần dần bắt đầu trượt xuống chạm vào cạp quần của anh, vụng về tháo cúc muốn luồn tay vào. Thế nhưng còn chưa kịp làm đã bị anh chặn lại.

- Gấp vậy à. Tôi còn chưa sờ lại cô.

Tô Dịch cười cười bình thản nhìn Tạ Đình, anh xoay người ép cô lại phía tường, bàn tay to lớn tiếp tục công việc vừa nãy vẫn còn dang dở.

Anh kéo nốt dây áo bên kia của cô xuống, chiếc áo lót ren đen lúc này cũng đã lộ ra. Anh cúi đầu nhìn, ngón tay gẩy cái móc ở giữa khiến chiếc áo lót bật ra khỏi, mọi thứ phút chốc liền trần trụi. Đúng y so với anh đã từng nghĩ, của cô vừa lớn lại vừa tròn, một nắm tay của anh có khi cũng không thể đủ.

Cúi sát đầu xuống đặt xuống ngực cô một nụ hôn thật nhẹ, Tô Dịch liếm đảo quanh một vòng để lại nước miếng của mình, anh thì thầm, giọng nói lúc này đã trở nên khàn khàn không chạy theo kiểm soát nữa.

- Thả lỏng một chút.

Tạ Đình nhíu mày, cô bình tĩnh đến mức không cần nể nang gì cả, luồn một tay chui vào trong quần của anh, rất nhanh liền chạm đến vật đang ngủ say trong đó. Trước đấy, nó không hề có phản ứng, nhưng khi bị cô chạm vào, liền rục rịch ngóc đầu dậy, chỉ một loáng đã căng trướng chật chội trong lớp quần lót bó sát.

Cô thành thục xoa nắn, vừa xoa vừa hỏi người trước mặt:” Anh cảm thấy thế nào... “

Tô Dịch con ngươi tối sầm, anh ném Tạ Đình về phía giường, sau đó rất nhanh nằm đè lên người cô, cười lạnh một tiếng:” Rất tốt”

“ Vậy à”

Tạ Đình nhìn Tô Dịch tháo bỏ chiếc quần dài của mình xuống, mắt đảo quanh đánh giá anh một lượt. Vai rộng, thắt lưng hẹp hình tam giác ngược, chân dài thẳng tắp, cơ bụng nổi lên những cơ bụng đầy quyến rũ. Anh hấp dẫn hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

- Ừ... Cô nằm yên, tôi còn muốn sờ tiếp.

Tạ Đình mím môi, cô móc chân về phía chiếc lều vải đã được dựng lên trong lớp quần boxer nghịch mấy cái, bỗng dưng bật cười. Nụ cười cô ngạo nghễ như một nữ vương, còn ánh mắt nhìn anh lại cao ngạo như một phú nhị nhìn người phục vụ.

- Anh Mười, hóa ra anh cũng chẳng đứng đắn như vẻ mặt của mình.

Tô Dịch lơ đãng cười một tiếng, anh đưa tay nắm chặt lấy mắt cá chân của cô kéo về phía mình, đồng thời lúc đó cũng tốc cao chiếc váy của cô lên đến tận bụng. Trước mắt anh bây giờ là đôi chân trắng ngần như tuyết và chiếc quần lót lọt khe màu đen che đi nơi mềm mại giữa hai chân.

Tạ Đình chăm chú nhìn Tô Dịch bất động không di chuyển tiếp, chân khẽ mở chân mình ra một chút, mắt hiện lên ánh cười lả lướt nhìn anh.:” Tôi không thích chờ đợi”

Tô Dịch ẩn nhẫn vài giây, anh chống tay trái xuống giường nhướn người nhìn người ở dưới, tay phải luồn vào giữa hai chân cô mân mê kích thích bên ngoài, đầu ngón tay dần trở nên ướt. Anh lắc đầu.

- Tôi có cả ngày dày vò cô. Cứ từ từ tận hưởng.

Vừa nói, vừa đưa tay kéo quần lót của Tạ Đình xuống, sau đó trực tiếp chạm vào nơi non mềm vuốt nhẹ, Tô Dịch bắt đầu kích thích cô. Kĩ thuật trên giường của anh không thiếu, nhưng đối với loại người như cô, phải trừng trị cho một bài học nhớ đời, lần sau mới bỏ được đi cái tính khó ưa như vậy.

- Tôi thích nằm trên.

Tạ Đình bình thản nhìn Tô Dịch, cô thu chân ngồi dậy, lấy quyền chủ động về mình, rất nhanh đã đổi tư thế với anh. Cô cưỡi trên người anh, mái tóc dài buông xõa phía sau lưng chạm xuống bụng anh làm anh có chút ngứa.

Cô cúi người muốn hôn lên môi anh, thế nhưng lúc này cánh cửa bên ngoài liền bị người khác đẩy ra, sau đó là một giọng nói trong trẻo vang lên.

- Anh Mười, cơm sáng nè....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau