SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Đám người ba tên côn đồ kia bị Tạ Đình và Tô Dịch đánh cho thừa sống thiếu chết, dưới màn mưa lúc này khuôn mặt của chúng đã trở nên trắng bệch đến đáng sợ, chẳng khác gì một cái xác.

Tạ Đình đưa mắt nhìn chúng một hồi, nếu không phải vẫn thấy lồng ngực chúng phập phồng lên xuống và miệng còn rên được ư ử, thì cô còn nghĩ là chúng bỏ mạng rồi, khỏi nói cũng biết là có rắc rối lớn. Cô nhìn sang Tô Dịch vẫn giữ cái vẻ mặt Tula địa ngục xám xịt như ban đầu, một hồi mới lên tiếng hỏi anh.

- Ba tên này...

“ Làm sao”. Tô Dịch trầm giọng lên tiếng, anh đút hai tay vào túi áo quần, bộ dạng bất cần như tên đại ca chuyên đi thu nợ bảo kê.:” Kệ chúng, đi thôi”

Từng cơn gió thổi đến lạnh buốt, dưới màn mưa lớn trắng xóa, Tạ Đình đưa mắt, môi hồng lúc này đã có một chút tái nhợt vì lạnh. Quần áo cả hai đã ướt nhẹp bó sát vào da thịt, cô hơi nheo mắt, lúc này mới nhìn rõ được cơ thể của Tô Dịch, miệng có một chút khô khốc. Bờ vai anh rộng, tóc ngắn, eo thon mông vểnh, chân dài thẳng tắp, dáng người chuẩn như một người mẫu nam hoàn hảo, thậm chí còn quyến rũ hơn rất nhiều.

“ Sẽ không chết ”. Tạ Đình hỏi

“ Sẽ không”. Tô Dịch bước đi ra khỏi con hẻm trước. Đi được một đoạn anh bỗng dừng lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Tạ Đình, ánh mắt hơi lóe lên một tia giễu cợt:” Nếu sợ thì lần sau an phận cho tôi. Tôi vẫn biết cô luôn kiêu ngạo, mắt trên cao, nhưng nên dùng đúng trường hợp. Dù sao cô cũng chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm.”

Tạ Đình không vui, cô nhíu mày, giọng ẩn nhẫn một chút giận dữ:” Tôi cũng không nói cần anh giúp mình”

Tô Dịch hừ lạnh, anh cười khẩy một cái thật lạnh sau đó dứt khoát xoay người rời khỏi, lười phải đôi co với Tạ Đình thêm. Cái tính cách này anh chịu không nổi, cá tính thì cá tính thật nhưng mà luôn không bao giờ để ý khuyên của người khác, thậm chí lúc nào cũng có ý khinh miệt như cô, anh là lần đầu tiên gặp được, cũng là lần đầu tiên được trải nghiệm cùng.

- Đi thôi, tìm một nơi để nghỉ. Chúng không dám báo đâu, vì cảnh sát nơi này quá quen với đám người cặn bã này rồi.

Tô Dịch thở dài, sau một hồi im lặng cũng quyết định lên tiếng trấn an Tạ Đình, lúc này cô chỉ ừ đáp lại có một tiếng, sau đó liền cùng anh rời hỏi.

Hai người cùng nhau đi dưới mưa mất năm phút mới tìm được một nhà nghỉ còn mở cửa, đó là một tòa nhà gồm năm tầng, khá là lớn và sạch sẽ, có thể coi được là một nơi tốt nhất ở trấn huyện này.

Tô Dịch kéo tay Tạ Đình bước vào, lễ tân lúc này vẫn còn làm việc, là một cô gái có lẽ vừa mới ra trường, còn rất trẻ. Nhìn thấy hai người ướt nhẹp như chuột luột, cô ấy có chút giật mình, nhưng một vài giây sau cũng trấn tĩnh lại được mình, cười sáng lạn nói.

- Hai vị muốn thuê phòng à. Chỗ chúng tôi còn rất nhiều, không biết hai anh vị muốn thuê phòng loại nào.

Tạ Đình không lên tiếng nói chuyện, cô đưa mắt nhìn xung quanh, trước sau vẫn là Tô Dịch là người đứng ra xử lí mọi chuyện.

- Hai phòng, loại thường thôi, gần nhau được thì càng tốt.

Cô bé nhân viên gật đầu cười, cúi đầu làm thủ tục sau đó đưa cho hai người chiếc chìa khóa cùng với thẻ phòng. Ban đầu lúc nhìn thấy họ nắm tay nhau, cô ấy còn nghĩ là đôi này yêu nhau giận dỗi đi dưới mưa, bây giờ nhìn nét mặt của họ mới hiểu ra mọi chuyện không hề như mình nghĩ. Người đàn ông thì rất đẹp trai, người phụ nữ thì rất xinh, rất gợi cảm, nhưng lại vô cùng lạnh, có một chút kiêu căng, ánh mắt nhìn người đi cùng không hề mang theo một chút gì gọi là tình cảm.

- Thuê một phòng thôi.

Lúc Tô Dịch đưa tay ra nhận lấy chìa khóa, Tạ Đình sau một hồi im lặng cũng nhàn nhạt lên tiếng, cô không để ý đến ánh mắt của anh với lễ tân đang nhìn mình, vươn tay cầm lấy một chiếc chìa cùng với thẻ, còn lại thì trả về phía quầy. Cô không thích cảm giác mình bị người khác nhìn chằm chằm, vì thế liền nói.

- Chúng tôi lấy một phòng.

Tô Dịch vẫn không lên tiếng, thế nhưng đôi đồng tử trong mắt đã trở nên thâm trầm không nhìn rõ thấy đáy, môi bạc mím lại ẩn nhẫn tức giận. Anh định lên tiếng mắng Tạ Đình, thế nhưng cô lại phớt lờ mà đi lên trước, vừa vặn để lại cho anh một câu nói, không, là nói dối không chớp mắt.

- Tôi không mang đủ tiền. Nếu anh muốn bao tôi ở nữa tôi cũng không có ý kiến đâu.

Tạ Đình nói xong, bóng dáng cô cũng khuất ngay phía sau của hành lang dẫn lên lầu, từng bước chân cũng toát lên vẻ cao sang của người có tiền, đều khiến cho đối phương mắt muốn rời mà cũng không rời được.

Tô Dịch trầm lặng một phút, sau đấy anh cũng bước đi lên theo Tạ Đình, mỗi bước đều trầm ổn, không hề mang theo cảm xúc khác lạ nào hết.
Anh không mất quá lâu để tìm được phòng của mình, lúc bước vào bên trong, quét mặt một lượt anh không có nhìn thấy bóng dáng Tạ Đình đâu nữa, mà chỉ nghe thấy tiếng nước chảy, có lẽ là cô đang tắm. Cũng đúng thôi, một người sống trong nhung lụa cao sang như cô, thì sao có thể chịu được một chút nhơ nhớp bụi bẩn của cuộc đời này chứ. Nếu ai nói cô chịu được, Tô Dịch anh chắc chắn sẽ phải gọi người đó là ông nội, vì đến chính anh cũng chẳng tin được điều ấy có thể xảy ra.

- Anh đi tắm đi.

Sau một lúc, cửa nhà tắm cũng được người bên trong đẩy ra, Tạ Đình khoác trên người chiếc áo choàng tắm chậm rãi từng bước, mái tóc ẩm ướt buông xõa phía sau lưng. Cô nhìn anh nói chuyện, sau đó liền rời ánh mắt đi rất nhanh, vươn tay cầm lấy điện thoại nhìn đồng hồ, lúc này thời gian đã chỉ bảy giờ tối.

Cô mở phần mail mà Dương Chấn gửi cho mình, tổng cộng có hơn ba trăm trang, nếu để một mình cô đọc thì một đêm sẽ không thể nào hết được. Thêm nữa là cô cực kì ghét những thứ Lịch Sử như thế này, nên có đọc thì cũng là đọc cho có, chứ bảo để nghiên cứu, thà ném cho Tô Dịch có khi còn có chút hi vọng.

- Xong rồi à.

Tạ Đình ném chiếc điện thoại sang một bên, lúc cô ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Tô Dịch bước ra ngoài và ngồi ở ghế từ lúc nào. Anh yên lặng không lên tiếng, đôi mắt hơi nhắm lại dường như có chút mệt mỏi, bên cạnh là một cốc nước vẫn còn bốc hơi nóng.

Trên người anh cũng khoác một chiếc áo choàng tắm rộng như cô, râu được cạo sạch, tóc hơi ẩm, nhìn một lượt, vẻ đẹp trai kia lại bắt đầu kích thích Tạ Đình khiến đáy lòng cô sôi sục. Cô không nhịn được mà tiến lại gần, mỗi bước chân đều không gây lên tiếng động, nhưng với thính giác nhạy bén của Tô Dịch, cô còn chưa chạm được vào người anh, thì người đàn ông ấy đã mở mắt. Mắt anh còn vương tơ máu mệt mỏi, có một chút hơi đỏ, dường như lúc này là thật sự đã chìm vào trong giấc ngủ.

- Muốn ngủ à?

Tạ Đình lên tiếng hỏi một câu không đầu không cuối, Tô Dịch nhíu mày, anh chậm rãi lắc đầu, sau đấy vươn tay cầm lấy cốc nước vẫn còn hơi nóng lên uống mấy ngụm, xong xuôi liền nói.

- Tài liệu đâu. Nghiên cứu một chút.

Tạ Đình không đưa điện thoại ngay cho Tô Dịch, cô vẫn nhìn anh với ánh mắt không rõ ý gì, kiên nhẫn nói bằng giọng điệu bình thường nhất có thể.

- Tôi thấy anh hơi mệt. Ngủ trước đi, mai về nghiên cứu sau cũng được.

Tạ Đình không nói thẳng ra quá nhiều, vẫn giữ khoảng cách với anh một đoạn, một người đứng, một người ngồi, ánh mắt giao nhau, đôi lúc còn hơi nhếch lên lóe vài tia sáng không rõ suy nghĩ là gì. Thật ra bản tính của cô vốn trước nay kiêu ngạo, gặp người đàn ông cực phẩm như anh nói không hứng thú là nói dối, thậm chí cô còn vô sỉ có suy nghĩ muốn ngủ với anh. Có điều, hôm nay chưa phải lúc, bởi vì dầm mưa lâu, cả người cô bắt đầu thấy mệt và muốn phát sốt rồi, người đàn ông kia chắc cũng thế.

Tô Dịch trước nay đều không phải là người dễ dàng thỏa hiệp, vì vậy những lời nói của Tạ Đình đối với anh đều không có một chút ảnh hưởng nào hết, anh ẩn nhẫn, nói.
- Đưa tài liệu đây cho tôi.

Nói không được, khuyên cũng không được, cuối cùng Tạ Đình cũng chỉ còn cách đưa điện thoại cho Tô Dịch, sau đấy bản thân thì tìm lấy một chiếc ghế kéo gần lại với anh, bộ dạng có phần nghiêm túc hơn những lần gặp mặt trước. Có lẽ là do cô bị ám ảnh lời nói của anh lúc hai người đánh nhau với ba tên côn đồ kia ở trong hẻm, nên bây giờ mới thế.

Tài liệu rất nhiều, Tạ Đình không chú tâm nhiều lắm, ánh mắt cô thi thoảng lướt qua màn hình sau đó lại rơi trên khuôn mặt đầy nam tính của Tô Dịch, trong đầu tự ngẫm nghĩ suy riêng của bản thân.

Lúc này anh vô cùng chăm chú nghiên cứu, đôi mắt không hề nháy hay ngước lên dù chỉ một lần, tốc độ lướt trang cũng rất nhanh, thông thường chỉ nửa phút là anh liền chuyển sang trang mới. Ánh sáng điện thoại hắt lên khớp xương tay thon dài săn chắc của anh sáng rực, ngón tay sạch sẽ, không quá đẹp như Kha Luân, nhưng lại mang một thứ đặc sắc khác khó có thể nói được. Anh cứ lướt, cứ đọc mà không hề hay biết rằng, khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc chăm chú nhìn anh, cô đã ước rằng, mình chính là chiếc điện thoại đó, được Tô Dịch anh vuốt ve từng tấc da thịt bằng bàn tay đầy to lớn kia.

Ngồi không biết bao lâu, đến khi trang cuối cùng được kéo hết, Tô Dịch cũng chịu ngẩng đầu lên, cổ anh có một chút hơi mỏi. Anh quay sang nhìn Tạ Đình, cô vẫn tùy ý như thế, ánh mắt không có tránh anh mà nhìn thẳng như chờ đợi, kiểu ý muốn nói rốt cuộc có tìm được cái gì không.

Tô Dịch chẳng thể cô đợi lâu, anh trả điện thoại, đôi mắt hổ phách xuất hiện mấy tia trầm tư khó hiểu, nhưng chỉ vài giây liền biến mất. Anh chậm rãi nói với cô.

- Trong bản mail này có có ghi thôn cổ Tây Nha trước đây đã từng là nơi nhà vua Chu Minh lưu lại dưỡng bệnh một thời gian rất lâu, mộ phần của anh có khả năng chính là ở ngọn núi Mộc Tử này. Đọc nhiều cuối cùng cũng chỉ kết luận được một điều như thế, không ai dám chắc chắn mọi thứ là có thật.

Tạ Đình trầm mặc:” Nhưng bà Chu đã nói là thật”

Tô Dịch không phản bác, anh nói ra suy nghĩ của mình:” Bà Chu đã từng vào đấy, bà ấy cũng là người còn sống sót suy nhất sau vụ tàn sát của thôn trưởng, ắt hẳn thông tin không thể nào sai lệch được. Ngọn núi Mộc Tử này vẫn chưa được khai quật, vì lịch sử không có được ghi chép lại nhiều, vì thế người biết đến kho báu không là người nghiên cứu thì chẳng còn ai khác”

Tạ Đình lắng nghe một từ cũng không bỏ xót, vẻ mặt cô nghiêm túc hơn:” Vậy ý anh bây giờ sao. Chúng ta vẫn tiếp tục, hay là như nào”

Tô Dịch cử động ngón tay, hai mắt anh hơi híp lại thành một đường, lạnh nhạt đáp, giọng điệu như cũ.

- Như cũ. Giúp cô tìm kiếm chứng cứ định tội chúng, sau tìm ra kho báu được chôn dấu ở thôn Tây Nha, lấy lại bình yên cho núi Mộc Tử.

Tạ Đình bật cười, cô bắt đầu đưa tay mình cầm lấy tay của Tô Dịch muốn như hỏng, ngón tay trỏ trắng muốt được sơn đỏ kĩ càng vẽ một vòng nơi lòng bàn tay chai sạn của anh, cào nhẹ.

- Xem ra anh ít nhiều cũng được tôi giác ngộ, bắt đầu phát huy nghĩa vụ của một người công dân nên làm.

Tô Dịch hừ lạnh, anh rút tay của mình trở lại, đứng dậy đi về phía chiếc giường của mình nằm xuống, đầu hơi choáng váng. Lúc này anh thật sự chỉ muốn ngủ một giấc, bởi vì người khá mệt, từ hôm qua đến nay nhớ không nhầm anh mới chỉ chợp mắt được có ba tiếng, cho dù có là thần thánh thì cũng không chịu được.

- Ngủ sớm đi, mai trời tạnh chúng ta sẽ trở về.

Trước khi nhắm mắt lại, Tô Dịch không quên dặn dò Tạ Đình, giọng cất lên lúc này có chút khàn khàn đầy mê hoặc. Tạ Đình đưa mắt nhìn theo, nhìn dáng người của anh nằm nghiêng trên giường một màu trắng muốt, nghĩ ngợi một hồi sau đó liền quyết định bước lại.

Cô không trở về chiếc giường bên cạnh của mình mà tiến lại chiếc giường nơi Tô Dịch đang nằm, rất tự nhiên ngồi xuống, cả người nhỏ nhắn nửa ngồi dựa vào thành giường. Cô hơi rủ đôi mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, tay run rẩy đưa lên chạm vào nó, miết nhẹ. Khoảnh khắc ấy, cô nhận ra cảm xúc mình nhận được mỗi khi chạm vào anh vô cùng khác lạ, nó cứ như một cây châm tẩm độc, chỉ cần cô hơi lún sâu một chút, là cứ thế bị hút vào.

Tạ Đình cứ giữ tư thế như vậy khoảng chừng được năm phút, đến phút thứ sáu, cô hơi dùng sức trên da thịt của Tô Dịch khiến anh phải mở mắt, quay người lại. Anh nằm ngửa nhìn cô, nhìn khuôn mặt mờ mịt của cô, lúc này so với hôm qua thì khác hẳn một trời một vực. Cô của bây giờ mỏng manh như một cánh hoa hồng đang cố gắng gượng trong gió lớn, chứ không phải là một bông hoa thược dược có độc đầy gai góc, gặp ai liền châm lấy người đó chảy túa máu.

Hai người không ai nói chuyện, không khí yên lặng bao chùm lên bốn bề. Bên ngoài trời vẫn mưa lớn, gió lớn, sấm sét xé ngang cả bầu trời thị trấn huyện, đôi lúc ầm lên một tiếng thật lớn. Tô Dịch thấy Tạ Đình có chút co người lại, ánh mắt cô hoang mang mang theo sợ hãi, dường như là tiềm thức đã che giấu từ rất lâu. Mặc dù không hiểu tại sao cô lại đột ngột thay đổi như vậy, nhưng anh biết cô không hề giả bộ, vì thế bản thân không nghĩ ngợi liền trở người ngồi dậy đưa cô về giường của cô nằm xuống, nhẹ giọng trấn an.

- Tạ Đình, đừng sợ.

Còn tiếp....

Chương 12

Sáng ngày hôm sau, Tạ Đình là người dậy sớm nhất, lúc cô tỉnh mặt trời bên ngoài còn chưa ló rạng. Cô nhìn sang phía giường của Tô Dịch một lúc, sau đó chân trần đi xuống sàn tiến về phía cửa sổ kéo rèm, vặn chốt mở, gió lạnh theo kẽ hở lùa vào khiến cô không tự chủ được mà bất giác rùng mình. Thời tiết đã không còn mưa nữa, không khí cũng trong lành dễ thở, so với Thượng Hải thì phải nói dễ chịu hơn rất là nhiều.

Tạ Đình dựa người vào khung cửa, đôi mắt hơi nheo lại nhìn ánh đèn ngoài thị trấn vẫn còn sáng, tâm tư có chút hoảng loạn không thể kiềm chế được. Cô nhắm mắt, rồi lại mở, rồi lại nhắm, hành động vô thức như là một thú vui tiêu khiển giết thời gian, cứ thế đến khi hừng đông bừng sáng mới thay đổi tư thế.

Cô xoay người, cái nhìn chạm phải đôi mắt sâu thăm thẳm không nhìn thấy đáy của Tô Dịch, tim hơi hẫng đi một nhịp. Cái nhìn đó, kì thật có chút khó hiểu, thế nhưng khó hiểu vì điều gì thì cô lại không thể giải thích được, chỉ biết là nó khác với hôm qua rất là nhiều.

Tạ Đình thoáng thấy Tô Dịch vẫn không chịu rời mắt đi thì có chút khẩn trương, cô nhíu mày hỏi anh, lời nói có hơi lạnh.

- Sao thế. Mặt tôi dính già à?

Tô Dịch lắc đầu, anh hỏi:” Cô cảm thấy khỏe hơn chưa, tối qua cô phát sốt”

Tạ Đình giật mình, hồi sáng cô tỉnh dậy đúng là toàn thân thấy có vẻ hơi mệt, nhưng cũng không hề nặng lắm cho nên cô không có nghĩ tới chuyện đêm hôm qua mình bị bệnh. Có lẽ là do dầm nước mưa khá lâu, lại thêm việc để tóc ướt đi ngủ nữa nên sức khỏe cô mới bị ảnh hưởng, vì thế mới có chuyện như kia xảy ra. Nghĩ đến điều ấy, cô hơi nhíu mày, mắt nhìn anh lãnh đạm.

- Có sốt à. Vậy tối qua anh giúp tôi hạ sốt.

Tô Dịch không đáp, anh nhìn Tạ Đình một giây sau đó đứng dậy đi về phía nhà tắm vệ sinh cá nhân, khuôn mặt thâm trầm không để lộ rõ bất cứ một điều gì khác lạ hết.

Anh vục nước lên mặt, nhìn mình trong gương, rồi lại nhớ về chuyện tối qua, khi mà cô nghe thấy tiếng sấm thì co rúm như một con mèo, ánh mắt dâng lên đầy sợ hãi. Ban đầu, anh còn có chút khinh thường cô, vì cô độc địa, kiêu căng là thế mà lại sợ sấm sét. Nhưng mà nhìn lâu thì lại nhận ra được một điều, mọi thứ dường như không phải là như thế, nhất là khi cô ngủ say, tất cả mới được thả lỏng được xuống.

Tô Dịch còn đang chìm trong những suy nghĩ hỗn độn thì lúc này cánh cửa nhà tắm liền bị một lực đẩy ra. Anh nghiêng đầu nhìn sang, thấy Tạ Đình chân trần bước vào, trên tay là bộ quần áo đã được sấy khô, không quá ngạc nhiên, thuận miệng liền lên tiếng nói.

- Trả phòng, sau đấy tìm một quán ăn nhẹ, rồi chúng ta sẽ trở về.

Tạ Đình gật đầu, treo móc áo của mình lên cây phơi, cả người dựa vào tường nhìn Tô Dịch đang rửa tay, mím môi suy nghĩ một hồi. Cô nhìn từng động tác của Tô Dịch, trong lòng không nhịn được liền tiến lên vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, một bên gò má áp vào tấm lưng to lớn mà nóng rực, hỏi bâng quơ.

- Anh có bạn gái chưa?

Tô Dịch ban đầu không hiểu ý của Tạ Đình lắm, vì thế anh không có đáp, cũng không có hỏi lại. Ngược lại cô thấy anh không trả lời thì cảm thấy có chút bực bội không vui, lặp lại lần nữa.

- Tôi hỏi anh có bạn gái chưa?

Tô Dịch nhìn trong gương, không thấy khuôn mặt cô đâu nhưng ở eo anh có một đôi tay trắng ngần ôm lấy, móng tay sơn đỏ, nhìn kĩ có thể so sánh được với móng vuốt của cáo chín đuôi. Nếu đối với người khác, sự quyến rũ của cô chính là tình độc, là thứ thuốc mê người khiến bất cứ ai ngửi phải cũng phải quỳ rạp dưới chân cầu xin cô nhìn xuống. Có điều, anh không phải là kiểu người như vậy, mặc dù hiện tại chính bản thân anh cũng không rõ được suy nghĩ của mình, nhưng lý trí của anh luôn làm chủ, vì thế mọi phân tâm đều bị anh quyết tâm gạt hết ra ngoài.

Nghĩ đến điều ấy, Tô Dịch dứt khoát cậy bàn tay đang ôm của Tạ Đình ra khỏi người mình, anh quay đầu nhìn cô bằng đôi mắt không rõ tâm tình, có một chút lạnh nhạt, nói.

- Tôi xuống dưới sảnh đợi cô.

Tạ Đình nhàn nhã dựa người vào tường, nhìn theo bóng lưng của Tô Dịch rời đi. Ánh đèn vàng chiếu xuống anh tạo lên một chiếc bóng mờ nhạt, cao và thẳng tựa như cây Bạch dương của vùng đất Tây Bắc nơi anh sinh ra. Một cây bạch dương đầy kiêu ngạo, mà càng kiêu ngạo, cô lại càng muốn có được.

*** *** ***

Mười một giờ trưa, hai người cũng trở về nhà nghỉ, Tiểu Vân đang dọn dẹp bát đũa trên bàn cũng bỏ dở để chạy lại. Ánh mắt cô ấy mông lung nhìn Tạ Đình rồi lại nhìn sang Tô Dịch, phủ một tầng sương mờ nhạt như sắp khóc, giọng nói mang theo phần gấp gáp, nghèn nghẹn.

- Anh Mười, hôm qua hai người xuống núi là có chuyện gì thế. Em cứ tưởng là về trong ngày, nên đã đợi rất lâu.

Tạ Đình tự dưng thấy buồn cười, hóa ra đây chính là loại lo lắng khi yêu một ai đó, liệu có phải là quá nhàm chán hay không.

- Tối qua dưới huyện có mưa lớn, anh không về được nên nghỉ lại một đêm. Đừng lo lắng.

Tô Dịch dơ tay lên xoa đầu Tiểu Vân, giọng anh nhẹ nhàng lại gần gũi, khắc hẳn mỗi khi nói chuyện với cô rất nhiều.

Tạ Đình chú ý lắng nghe, cô thu hết mọi cử chỉ cũng như nụ cười nhẹ trên môi của anh vào mắt, tự dưng cảm thấy chướng mắt hết sức, dứt khoát xoay người đi lên phòng để ngủ. Hôm nay vẫn chưa phải làm gì, mà đêm qua cô lại ngủ không đủ giấc, vẫn là nên tranh thủ một chút, như vậy thể lực mới không bị cạn kiệt.Lúc lên đến sảnh tầng hai, Tạ Đình vô tình chạm mặt Trần Tuân đang ngồi ở bàn nghiên cứu cái gì đó. Cậu ta dường như cũng đã phát hiện ra được sự có mặt của cô, không giấu diếm cũng chẳng tránh né, mà cất lời nói bằng giọng điệu không vui.

- Tối hôm nọ chị trêu đùa tôi có thấy vui không?

Tạ Đình cười cười, cô tiến lại về phía bàn Trần Tuân đang ngồi, mắt vô tình như có như không liếc về phía màn hình laptop. Đó là một bản đồ vệ tinh, nhưng nhìn khá là mờ, chỉ toàn một màu xanh um tùm, có lẽ là cổ thôn Tây Nha.

- Một chút...

Cô cười, nụ cười giả tạo nhưng lại rất đẹp, phút chốc ấy khiến cho Trần Tuân mất đi mất giây thất thần. Đúng lúc này máy tính cậu ta liền báo đến một tin nhắn, Tạ Đình hơi liếc qua, có điều chưa nhìn thấy được gì thì đã thấy cậu ta đưa tay gập xuống, sau đó là giọng nói vang lên.

- Vậy bây giờ thì sao. Vẫn còn muốn trêu đùa tôi?

Tạ Đình nhướn mày, cô bình thản rút một điếu thuốc ra hút, cả người ngồi dựa vào chiếc ghế mây, hai chân bắt chéo tùy ý, nhìn Trần Tuân cất giọng hỏi.

- Nhà cậu ở đâu?

Ánh mắt Trần Tuân lóe lên một tia sáng, cậu ta đáp:” Ở Thượng Hải, tôi học đại học ở đó và bây giờ cũng làm việc ở đó”

Tạ Đình “ ồ” lên một tiếng, cô gật đầu như đã hiểu chuyện, ngón tay gẩy tàn thuốc xuống sàn, nói bâng quơ nhưng đầy ẩn ý.

- Tôi cũng ở Thượng Hải....

“ Tôi biết”. Trần Tuân đáp, cậu ta hơi áp ngươi mình lại với Tạ Đình, một tay đặt lên đùi cô hơi dùng sức:” Chị là một nhiếp ảnh gia khá là có tiếng”

Tạ Đình liếc mắt nhìn bàn tay của Trần Tuân, ánh mắt cô phủ một tầng sương lạnh, cười khinh trong lòng. Cô cửa động chân, cánh tay cậu ta liền trượt khỏi vào không khí, tay khẽ đưa lên vuốt mái tóc rối hờ của mình, làm bộ làm tịch.

- Vậy sao? Cậu biết tôi nhưng tôi lại không biết cậu. Như vậy thật không công bằng chút nào.

- Là do chị quá nổi tiếng thôi. Khuôn mặt chị rất đẹp, nhìn một lần liền muốn nhớ, tôi cũng không ngoại lệ.

Trần Tuân cũng cười cười đáp lại, Tạ Đình quan sát cậu ta một chút cũng không rời, ngón tay cầm điếu thuốc hơi siết lại.Cứ như thế này không phải là cách hay, tên này cũng chơi trò mèo vườn chuột với cô, cậu ta thông minh hơn cô tưởng tượng rất nhiều, thảo nào lại không hề che dấu chuyện bọn họ đi tìm kho báu. Đúng là kế sách vô cùng hay.Càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, Tạ Đình không đáp lại lời của Trần Tuân nữa mà chỉ chăm chú hút điếu thuốc của mình, mi tâm thi thoảng lại nhíu lại. Cô nghĩ về Tô Dịch cùng với những lời bà Chu nói, rồi lại nghĩ về mục đích của đám người kia, đầu óc có chút hơi mệt. Đến tận mãi một lúc sau đấy, cô mới lên tiếng, vẫn là nụ cười như cũ.

- Tôi định chụp một bộ ảnh về núi Mộc Tử, chuyện tối hôm trước chúng ta nói, liệu còn tác dụng không.

Trần Tuân nhanh chóng gật đầu:” Được chứ, nhưng chúng tôi muốn đi sâu vào trong thôn. Chị biết đấy, cổ thôn đó nghe nói là nơi chôn kho báu, chúng tôi vì điều ấy mà đến”

Tạ Đình thản nhiên nói, cô bật cười:” Toàn là mấy lời đồn nhảm, cậu tin là có kho báu thật à”

Trần Tuân không nói gì thêm mà chỉ nhún vai, cậu ta thu dọn đồ đạc trên bàn lại cho gọn, cũng không hề có đọc tin nhắn vừa được gửi đến, có lẽ là sợ bị lộ.

Tạ Đình tất nhiên là cũng đã nhận ra được điều ấy, cô cố ngồi thêm một chút nữa nói chuyện phiếm, sau cùng đồng hồ chỉ mười hai giờ hơn mới quyết định là người rời đi trước. Suốt quá trình một tiếng đồng hồ, không hề thu thập thêm được một điều gì khác ngoài mấy cái bản thân đã biết, cô thật sự muốn phát điên lên mà.

Càng nghĩ càng thấy mệt, Tạ Đình về phòng, ngủ một giấc một mạch cho đến tối. Lúc tắm rửa xong xuôi bước xuống, Tiểu Vân cũng đã làm cơn xong, bên cạnh cô ấy hôm nay còn có thêm một người phụ nữ trung tuổi giúp làm việc, hai người nói chuyện cười rất vui vẻ.

Tạ Đình nhìn quanh một lượt nhưng không thấy Tô Dịch đâu, chỉ thấy đám người Trần Tuân ngồi cùng nhau ăn và trò chuyện, chẳng hiểu sao lòng có một chút hụt hẫng. Cô chọn một góc ngồi gần cửa sổ, gọi mấy món đơn giản và măng ngọt muối. Vẫn như thường lệ, trong lúc chờ đợi cô liền lôi điện thoại ra xem một chút tin tức, thế nhưng mọi thứ vẫn không có gì nổi trội, không có gì đáng hay ho.

Tạ Đình bực bội đặt điện thoại lên mặt bàn, lúc này bỗng dưng có người gọi đến, là Kha Luân. Tâm tình đã không tốt cho nên cô chẳng muốn nghe, thế nhưng người này càng lúc càng gọi nhiều, vì thế chỉ còn nước là bắt đầu. Cô không để người bên kia lên tiếng đã nghiến răng nghiến lợi.

- Kha Luân?

Kha Luân thở dài, anh ta biết Tạ Đình tức giận, vì thế giọng hết sức mềm mỏng:” Tạ Đình, em đang đi công tác ở đâu vậy”

Tạ Đình:” Liên quan tới anh?”

- Không có, anh chỉ đang quan tâm em, muốn biết em ở đâu thôi.

Tạ Đình đường ấn càng nhíu chặt hơn, cô hừ lạnh, chán ghét phải nghe người đàn ông bên đầu giây bên kia lảm nhảm, dứt khoát cúp máy. Tất nhiên là trước đi ngắt kết nối vẫn không quên gắt lại:” Tôi rất ổn. Còn nữa, không có gì đừng gọi phiền tôi.”

Lồng ngực phập phồng đầy tức tối, Tạ Đình quay đầu, chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, cả người đang định đứng dậy thì phát hiện ra Tô Dịch ngồi đối diện với mình từ lúc nào. Dường như anh ta đã nghe được hết câu chuyện không ra gì hồi nãy của cô rồi, có điều vẻ mặt trước sau đều lạnh nhạt không hề quan tâm đến, cũng chằng thèm giễu cợt mà nói luôn vào vấn đề chính. Giọng anh hơi trầm, chỉ mấp máy đủ cho cả hai nghe thấy.

- Nếu đi đường chính vào trong thôn, chúng ta sẽ bị lạc, như vậy không những không tìm được mà còn đánh rắn động cỏ, tự mình chui đầu vào rọ.

Tạ Đình gật đầu, cô cũng đồng ý với lời nói của Tô Dịch, vì thế liền nói:” Vậy đi đường rừng thì sao. Đứng ở nơi cao nhất nhìn xuống, thì có thể biết được bố cục của cái thôn đó.”

Tô Dịch gật đầu:” Đúng là phải đi đường rừng. Nhưng mà nếu đi lên được đến đỉnh núi thì cũng không phải là dễ”

- Nhưng anh cũng nói rồi, không nhìn được bố cục sắp các con đường của thôn làng, thì làm sao chúng ta có thể tìm ra được kế hoạch an toàn. Ngoài cách đó ra, anh nghĩ còn cách nào khác à. Thuê thiết bị bay sao, anh có tiền không?

Tô Dịch nghe ra giọng điệu giễu cợt của Tạ Đình thì nhíu mày, mặt anh trầm xuống ẩn nhẫn tức giận. Có điều anh cũng chẳng duy trì được điều ấy lâu, vì anh biết đối với người luôn tự cao như cô, cái gì cũng chẳng thể dọa được. Cuối cùng anh chỉ có thể nhịn, nhịn để có thể êm xuôi được mọi kế hoạch, sau này xong chuyện, tính sổ sau vẫn chưa muộn.

- Nếu không có gì thay đổi, thì ngày mai tôi với cô sẽ đi một chuyến coi sao?

Tạ Đình gật đầu, sau hai giây như nhớ ra điều gì đó, cô nói:” Sao chúng ta không thử hỏi bà Chu xem sao. Bà ấy đã từng vào trong thôn, ắt hẳn phải biết chứ”

Tô Dịch lắc đầu:” Bà Chu bây giờ đã già, trí mớ không còn được minh mẫn, nỗi đau cả làng mất đi là một cú sốc lớn với bà ấy, cô nghĩ bà ấy còn muốn nhớ lại sao”

Tạ Đình nhất thời quên mất đi chuyện đó, cô nghe Tô Dịch nói xong thì chỉ biết nhíu mày, thở dài trong lòng. Không có người dẫn đường, không có người giúp mô tả, bọn họ chỉ có thể tự mình khám phá, đồng nghĩa với việc, những tháng ngày yên bình không còn nữa rồi.

Chương 13

Ngày hôm sau, Tạ Đình dậy từ rất sớm. Cô chọn cho mình một bộ quần áo thoải mái, đi một đôi giày vải leo núi, tóc buộc cao cuộn lại trên đầu, không quên đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai đen. Xong xuôi mọi thứ, cô nhìn mình trong gương lại một lượt, thấy không còn chỗ nào là không ổn mới đưa tay mở cửa đi ra ngoài, lúc này trời vẫn còn mới tờ mờ sáng.

Lúc xuống đến nhà ăn, Tạ Đình trông thấy Tô Dịch đã có mặt ở đấy từ lúc nào, trên người anh vẫn là bộ quần áo lao động như thường ngày, không có gì khác biệt hết. Anh đang cùng với Tiểu Vân làm bữa sáng, nhìn thấy cô xuất hiện cũng không có tiến lại mà vẫn chăm chú vào công việc dở tay của mình, trực tiếp phớt lờ coi cô như là không khí.

Ngược lại cô chủ nhà nghỉ kia thì lại không có lạnh lùng như thế, cô ấy ngẩng đầu lên cười với cô, đôi mắt hơi cong cong như trăng lưỡi liềm.

- Chị Tạ Đình, hôm nay anh Mười làm món thịt kho Đông Bắc với Phật nhảy tường, chị muốn dùng thử không?

Tạ Đình nhìn vẻ mặt sung sướng đầy hạnh phúc của Tiểu Vân cũng không tỏ thái độ gì, có điều trong lòng cô thấy không thoải mái, tuy không nhiều nhưng với cô bây giờ đã là ngoại lệ. Cô nhướn mày, nhìn cánh tay săn chắc đảo cơm của Tô Dịch, từng đường gân mạnh mẽ nổi lên trên da thịt màu đồng, cảm giác hiện tại chính thế nào vẫn cảm thấy vô cùng quyến rũ.

Tạ Đình đáp trả lời của Tiểu Vân, tuy nhiên mắt vẫn không rời thân hình cao lớn của người đàn ông đang chăm chú đảo cơm. Bởi vì trong mắt cô lúc này chỉ tồn tại duy nhất hình dáng của anh, còn mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt, đến một chỗ đứng cũng còn không có nữa.

- Vậy lấy mỗi món một ít. Còn nữa, một ít măng muối.

Tiểu Vân nghe Tạ Đình nói xong thì nụ cười càng đậm hơn, giọng nói vang lên đầy phấn khích:” Chị cũng thích ăn món đó giống anh Mười sao”

Tạ Đình quay người hỏi:” Vậy à, tôi thấy khá ngon, mặn nhạt chua chua vừa đủ”

Tiểu Vân vẫn chìm trong những kí ức cũ của mình, cô ấy gật đầu, kể:” Đó là món anh Mười dạy em làm, từ lâu lắm rồi. Ban đầu bọn em chỉ làm bán ở nhà nghỉ, sau rồi khách ăn ngon lên mới bắt đầu kinh doanh để bán cho những nhà hàng dưới núi”

Tạ Đình không cười, vẻ mặt cô thản nhiên như cũ, nhưng ánh mắt nhìn Tô Dịch lại lóe lên tia hứng thú. Thật ra cô không quá ngạc nhiên khi thấy đàn ông vào bếp, bởi vì dù sao bây giờ cũng là thế kỉ hai mươi mốt, nam nữ bình đẳng như nhau. Cái khiến cho cô ngạc nhiên đó chính là con người thâm trầm của anh, đôi mắt sâu không nhìn rõ tâm tư của anh, cả khí chất toát ra không giống một người quanh năm đi đốn củi trên núi. Nói chung là che dấu rất là tốt.

Tạ Đình suy nghĩ một chút liền cất giọng hỏi Tiểu Vân, cô kéo ghế ngồi xuống, cẩn thận châm lửa hút điếu thuốc trên tay mình, mắt hơi chớp nhẹ.

- Trước khi đến đây, anh ta làm gì, cô biết không?

Tiểu Vân lắc đầu:” Em không rõ, nhưng lúc anh ấy về đây, trên người không có tiền, chỉ mang theo vài bộ quần áo thôi. Căn nhà này trước kia là căn nhà bỏ trống, nên anh ấy ở tạm, thoáng cái liền mười năm “

Tạ Đình gật đầu, cô gẩy tàn thuốc:” Nhà nghỉ này của cô là cô bỏ tiền ra sao. Thấy vẫn còn mới, hình như cũng chỉ được vài năm”

Bị hỏi dồn dập như vậy, Tiểu Vân bất giác mấp máy môi, cô ấy còn chưa kịp nói gì thì lúc này Tô Dịch đã tiến lại gần, trên tay cầm theo một bao thuốc lá và bật lửa. Anh đứng ngược chiều với bóng đèn, gương mặt thâm trầm, đôi mắt dưới mái tóc ngắn đang nhìn vào cô, con ngươi đen như mực, ánh mắt so với ánh mắt cô còn sắc bén hơn rất nhiều lần.

- Cô cũng nhiều chuyện?

Tô Dịch phun ra từng từ lạnh lẽo, giọng điệu mang theo hàm ý cảnh cáo hướng đến Tạ Đình, không hề nhường nhịn mà tuyệt tình nói, trực tiếp không hề coi cô là phụ nữ.

- Rảnh quá có thể lên rừng, trải nghiệm một ngày đốn củi.

Tạ Đình nhướn mày, lạnh lùng nhìn Tô Dịch, không cần nói cũng nhận ra từng khớp xương tay đang cầm điện thoại của cô gồng lên siết lại. Hai người họ không ai nhường ai đều nhìn nhau chằm chằm, thậm chí cô còn cảm thấy khinh thường chính mình sao lại có thể để thua cái người thô kệch như anh. Với người khác cô có thể cao giọng lẫn cao ngạo, nhưng đối với anh, một chút những điều ấy đều không thể phát huy được.

Tạ Đình ẩn nhẫn tức giận, cô cười lạnh, nghiêng người ghé sát miệng vào tai của anh, phát ra từng từ như muốn nghiền nát người đối diện. Cô không cam tâm để bản thân mình thua kém đứng dưới Tô Dịch, không cam tâm để anh có thái độ phớt lờ không coi cô ra gì. Từ đầu đến cuối, cô phải nắm được người đàn ông này trong lòng bàn tay của mình, nếu không thì có đánh chết, cô cũng không rời khỏi núi Mộc Tử.

- Nếu anh dẫn tôi đi. Tôi.sẽ.rất.sẵn.lòng.

Trong nhà ăn lúc này vô cùng yên lặng, vì thế lời nói của Tạ Đình bị khuếch tán trở nên to hơn, đến Tiểu Vân đi xa được một đoạn rồi vẫn còn nghe thấy được. Cô bé khựng đôi chân lại, di di xuống dưới mặt đất mấy lần rồi đi tiếp, đôi mắt buồn bã gần như muốn khóc.
Ngược lại thì Tạ Đình lại cảm thấy rất là hả hê, cô phả ra một ngụm khói xuống về phía Tô Dịch, ngón tay xoay xoay đầu lọc như thách thức. Lúc anh quay sang nhìn, cô còn cố ý khẽ đưa lưỡi liếm lấy đôi môi được to son đỏ cherry của mình, cười như không cười mang theo một chút không đứng đắn.

- Sao thế. Không được?

Tô Dịch hừ lạnh, anh kéo ghế ngồi xuống, bóng lưng to lớn khe khuất đi Tạ Đình, miệng gầm lên cơn tức giận nơi cổ họng.

- Muốn trút giận thì trút giận lên tôi. Đừng có dồn lên cô ấy.

“ Thế à”. Tạ Đình cười khẩy, cô tiếp tục hút thuốc trên tay, mắt hơi nhìn về phía Tiểu Vân xong lại nhìn Tô Dịch, hỏi một câu chẳng liền quan:” Anh thích mẫu người biết nghe lời như thế à”

Tô Dịch mím môi không đáp, anh lôi chiếc điện thoại đã cũ của mình ra đọc tin nhắn vừa báo đến, không biết trong đó có ghi gì nhưng đôi lông mày rậm của anh hơi nhíu lại. Tất nhiên một màn như thế đều Tạ Đình bắt được, có điều cô chẳng quan tâm nhiều lắm đến việc ấy, vì dù sao đó cũng là công việc cá nhân. Cô đẩy chiếc điện thoại đắt tiền của mình về phía anh, hất cằm.

- Lưu số điện thoại của anh vào đi.

“ Cần à”. Tô Dịch không đưa tay nhận lấy luôn, anh nhét điện thoại trở về lại túi quần:” Không cần thiết”

Tạ Đình nhìn một lượt hành động từ chối của Tô Dịch, ánh mắt cô nhàn nhạt, không hề đưa tay lấy chiêc điện thoại của mình trở về. Có tin nhắn báo đến, cô cũng chẳng buồn nhìn, trực tiếp nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bầu trời so với hỗi nãy đã bừng sáng hơn một chút, sương núi bao phủ khắp nơi, lượn lờ lưng chừng, một từ đẹp cũng không thể giải thích hết được.

Thế nhưng cảnh đẹp như vậy lại không hề thu hút được người khô khan như Tô Dịch, bởi vì lúc này trong mắt của anh đã xuất hiện một thứ khác đẹp hơn, chính là tấm ảnh màn hình điện thoại của Tạ Đình. Trong tấm ảnh đó, cô một thân mặc váy dài màu trắng đứng trên cát, phía sau là cả một vùng biển trong xanh đang giang rộng tay như muốn ôm lấy, mái tóc dài khẽ lay động trong gió lớn. Nhìn vào đấy, cảm giác đầu tiên anh nhận được chính là, cô không hề kiêu căng như lúc này, không hề gai góc mà mỏng manh như cánh hoa hồng, vừa thơm vừa tạo cho người khác cảm giác muốn bảo vệ.

- Anh Mười, chút nữa em phải xuống núi đưa măng, anh đưa em đi được không?

Tiểu Vân bưng cơm rang đặt xuống bàn, cô ấy hơi ngước mắt nhìn Tô Dịch chờ đợi với bao nhiêu hi vọng và mong chờ. Cô ấy cứ nghĩ là anh sẽ đồng ý, nhưng rồi lại không phải, lần này anh không như những lần trước, chậm rãi lắc đầu.

- Không được rồi, một chút nữa anh phải có việc. Em có cần gấp lắm không, nếu không thì đợi anh về anh đưa em đi.

Tô Dịch nhẹ giọng nhất có thể, anh nhìn Tiểu Vân, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng. Trái ngược lại thì Tiểu Vân lại hụt hẫng đến độ không biết dùng từ nào để diễn tả được, cô ấy tủi thân lắc đầu, xoay người bê chiếc khay đi vào trong bếp.- Có thể đổi ý.

Tạ Đình đột ngột lên tiếng, cô nhìn Tô Dịch cười khẩy, tay vươn ra lấy một chai nước lạnh đưa lên miệng tu một hơi dài, người hơi rùng mình một cái. Thời tiết trên núi vào sáng sớm khá là lạnh vì vẫn còn sương, nhưng khi mặt trời lên cao rồi thì lại vô cùng nóng, so với Thượng Hải cũng chẳng đỡ hơn được bao nhiêu. Có chăng chỉ là ở đây nhiều cây cối, nhiều bóng râm hơn, nên mới thấy dễ chịu hơn được một ít.

- Không đổi được.

“ Tại sao”. Tạ Đình vẫn không thu lại nét cười, cô gắp một miếng thịt kho đưa lên miệng, mặn nhạt vừa đủ, tài nấu ăn không tệ:”Tôi thấy cô ta sắp khóc đến nơi rồi”

Tô Dịch không đáp, anh không hiểu ý của Tạ Đình, nhưng anh hiểu được cô đang giễu cợt anh, nên nhịn xuống một nước. Có điều hôm nay người phụ nữ này cứ như bị ai đó chọc giận, anh thôi không nói, nhưng cô không có thôi ngừng lại, vẫn tiếp tục nói.

- Thảo nào anh lại phớt lờ tôi, hóa ra là sợ bạn gái đau lòng.

Tô Dịch mím môi, anh đặt mạnh đôi đũa xuống bàn:” Chuyện đó không liên quan đến cô”

Tạ Đình cười nhạt một tiếng, cô lẩm bẩm lại lời Tô Dịch vừa nói, tâm tình đang vui bỗng dưng trở nên tệ hẳn. Cô không trêu đùa anh nữa, cũng không hề nói thêm một lời nào suốt quá trình ăn uống cho đến khi thấy no mới đứng dậy rời khỏi bàn, nói với anh.

- Tôi ra ngoài trước.

Tô Dịch trầm mặc, anh nhìn theo bóng dáng của Tạ Đình xa dần, bản thân cũng chẳng thể nào ăn được nữa cho nên cũng đứng dậy, đồ ăn trên bàn bỏ lại còn khá nhiều. Anh đi theo sau cô cách một đoạn chỉ vài mét, tuy nhiên không hề có lên tiếng gọi cô lại, bởi vì dù có gọi lại anh cũng chẳng biết sẽ nói với cô chuyện gì.

Tô Dịch nhớ lại chuyện hồi nãy, lúc mà Tạ Đình hỏi mối quan hệ của anh với Tiểu Vân. Thật ra chính bản thân anh cũng muốn giải thích cho cô chuyện mình với cô ấy không phải là như cô nghĩ. Nhưng lúc anh chuẩn bị mở miệng, anh mới giật mình nhận ra rằng, tại sao anh lại đi giải thích những điều đó. Anh với cô không được tính là người quen, càng không phải là bạn, bọn họ chỉ là người hợp tác làm một chuyện như cô nói là nghĩa vụ của công dân. Vậy thì sao anh phải để tâm cô hiểu lầm hay không hiểu lầm, đó đâu phải là tính cách từ trước tới giờ của anh.

Lắc đầu xua đi những suy nghĩ mông lung không điểm dừng ấy, Tô Dịch thở một hơi thật dài, anh tiếp tục sải chân bước về phía trước, mắt nhìn theo bóng cao gầy của Tạ Đình, lúc này bỗng dưng nhận ra cô thật sự rất đẹp.

- Đi theo tôi làm gì.

Tạ Đình không có đi tiếp mà xoay người lại, đôi mắt cô rơi vào cái nhìn của Tô Dịch, lạnh nhạt hỏi một câu không đầu không cuối. Thật ra cô bỏ đi không phải là vì cô giận dỗi tức giận anh, mà vì cô không chịu được chính cảm xúc trong người của mình, vì thế mới phải đi ra ngoài, hi vọng chút sương lạnh buổi sớm sẽ làm cho cô tỉnh táo được hơn một chút.

Tô Dịch hỏi:” Cô đoán xem?”

Tạ Đình lạnh nhạt xoay người:” Tôi không phải là thầy bói, nên không biết được”

Thật ra cô muốn biết, lý do tại sao anh lại chọn đi với cô- một người hoàn toàn xa lạ, chứ không phải là đi với Tiểu Vân - người bạn gái kiêm hàng xóm chục năm trời của anh. Cho dù bọn họ có được gọi là quan hệ hợp tác, thì anh cũng có quyền từ chối, vì như anh nói đợt trước, đó chẳng phải là nghĩa vụ của anh. Một mình cô đi vào thôn Tây Nha cũng chưa chắc an toàn đi ra được, vì thế cũng không thể nào đem đến nguy hiểm cho núi Mộc Tử. Những lời anh nói lần trước, đều là trò lừa con nít ba tuổi mà thôi.

Nghĩ đến điều ấy, Tạ Đình lại có chút bực bội, cô dứt khoát xoay người đi trước không đợi anh nữa. Tô Dịch đi sau, bước chân anh sải dài hơn, chỉ vài bước đã sánh vai được cùng với cô, cai bóng của hai người hòa với nhau lại làm một. Anh nhìn xuống chúng một lúc, khóe môi hơi mím lại, nhàn nhạt nói.

- Không biết cũng không sao.

Kì thật đến chính anh còn không biết, thì sao có thể nói cho cô biết được là tại sao?

Chương 14

Chặng đường đi từ nhà nghỉ lên đến đỉnh núi Mộc Tử quả thực như trong dự tính, nó thật sự không hề dễ dàng một chút nào. Ban đầu lúc hai người đi vào bìa rừng, cây cỏ quang đãng lại có phần bằng phẳng, nhưng càng đi sâu vào bên trong, cây cối càng thêm um tùm, hôm qua lại mới mưa xong nên đất ẩm mốc trơn trượt, vô cùng khó khăn trong việc di chuyển.

Vùng núi Mộc Tử thuộc vùng nhiệt đới phía Nam, rừng cây rậm rạp, dây leo chằng chịt mọc qua cái thân cây gỗ lớn. Nơi này không phải là nơi du lịch, cho nên không có ai dọn cỏ, người dân cũng kiêng kị không đi sâu vào trong, vì thế lối đi không hề có. Mọi di chuyển lúc này của họ đều là do Tô Dịch đi trước dọn đường, tay anh cầm một con dao của người dân tộc, trên vai còn đeo thêm một chiếc gùi, trong đó đựng những vật dụng cần thiết khi leo núi.

Hai người đi đến trưa mới được một đoạn ngắn, Tô Dịch quan sát một hồi cũng tìm được một chỗ quang đãng dưới gốc cây rừng lớn, anh không đi tiếp mà quay sang Tạ Đình, nói.

- Nghỉ ngơi một chút không. Tôi thấy cô có vẻ mệt.

Tạ Đình ngẩng đầu, trên má đã ướt đẫm mồ hôi chảy xuống ròng ròng, chiếc áo sơ mi mặc sau lưng cũng đã ướt một mảng lớn, nét mặt thoáng chút mệt mỏi. Cô không lên tiếng đáp lại câu hỏi của anh, mà hỏi.

- Còn bao lâu nữa thì tới.

Tô Dịch lắc đầu, anh nói:” Tôi không biết, núi Mộc Tử rất rộng, mà chúng ta mới chi được một đoạn ngắn”

Tạ Đình mím môi, cô nhìn những rặng cây cao chọc lên đỉnh trời, tán lá xanh rộng lớn che đi bầu trời xanh rộng lớn trên cao khiến cho những tia nắng chỉ có thể len qua những kẽ hở. Ngoài tiếng chim thì còn âm thanh của gió quanh quẩn với hai người như một người bạn, có điều, nơi này ẩm mốc rậm rạp, nghe chừng không phải là một nơi an toàn tuyệt đối.

- Nói vậy là đến khi trời tối vẫn không thể nào đến được nơi cần đến, vậy đi tiếp thì cũng có tác dụng gì.

Tạ Đình đột ngột lên tiếng, cô kiếm một chỗ khô ráo ngồi xuống, với tay lấy chai nước từ trong chiếc gùi ra đưa lên miệng tu một hơi dài. Nơi này cô không thông thuộc, tất cả mọi thứ chỉ có thể dựa vào Tô Dịch, bây giờ đến chính anh cũng không biết khi nào sẽ đến điểm rừng, cô sao có thể đi tiếp. Không phải cô ngại khổ, ngại phải leo cao, cô đây là đang nghĩ đến vẫn đề khác. Gỉa sử phải qua đêm ở lại, bọn họ không có lều ngủ, không có thức ăn, buổi tối biết phải làm sao cơ chứ. Dù sao đây cũng là rừng rậm, nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra, không phải do ngươi thì cũng do những con vật bò sát xung quanh như rắn, chuột chẳng hạn.

- Quay về đi. Cô nói đúng, chúng ta cần phải chuẩn bị mọi thứ kĩ hơn.

Tô Dịch sau một hồi im lặng cũng quyết định lên tiếng, anh nhìn quanh một hồi, vẻ mặt trước sau đều như cũ, chẳng thể nhìn rõ được tâm tư như thế nào. Anh không giải thích cho Tạ Đình quá nhiều, vốn dĩ anh muốn đi, nhưng cô kêu về, vậy thì anh sẽ quyết định nghe theo ý kiến của cô quay về, không cần nói quá nhiều.

Tạ Đình nghe xong một lúc thì ngây người, cô nhìn Tô Dịch một lúc, tự dưng lại thấy bản thân mình dường như quá vô lý trong chuyện này. Hai người đã cùng thống nhất với nhau ngay từ sáng, cho dù có khó khăn đến mấy cũng phải vượt qua, nhưng giờ mới được nửa người đề nghị lại buông bỏ là cô, có phải là quá đáng lắm rồi hay không. Đột ngột lên tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hẳn mỗi khi làm việc, cô nói với anh.

- Anh không trách tôi.

Tô Dịch hút thuốc, anh lắc đầu:” Sao phải trách, tôi không trách ai hết”

Tạ Đình thở hắt ra một hơi, cô đứng dậy phủi bụi ở quần áo, cột lại dây giày, cầm chiếc cọc tre trên tay chống chống mấy cái xuống tảng đá bên cạnh, ngước mắt nhìn Tô Dịch, nói.

- Đi tiếp thôi.

Tô Dịch buông điếu thuốc khỏi miệng, anh nhíu mày:” Cô suy nghĩ kĩ chưa, có thể chúng ta sẽ không thể trở về được trong đêm nay”

Tạ Đình cười cười, cô hơi cúi người xuống nhìn Tô Dịch, kéo ngắn khoảng cách khuôn mặt của hai người lại với nhau, đáy mắt lóe lên một tia sáng mà anh cũng có thể nhìn ra được. Đôi mắt hổ phách của anh rất sâu, cô có thể nhìn rõ được duy nhất hình ảnh của mình xuất hiện ở trong đó, phía sau lưng là cả một khu rừng rộng lớn với nhiều cây cối um tùm.

Đưa tay với lấy điếu thuốc của Tô Dịch đang hút dở đưa lên miệng của mình ngậm lấy rít mấy hơi thật dài, Tạ Đình chau mày vì vị cay nồng của chúng, nhìn anh bắt đầu cái trò đùa cợt của mình. Cô không hề có ý định trả lại thuốc cho anh, ngược lại thâm tâm còn muốn nhìn được sự tức giận của người đàn ông trước mặt.

Tạ Đình đưa bàn tay mảnh khảnh của mình luồn về phía sau gáy của anh xoa nhẹ, lòng bàn tay hơi ngứa vì tóc ngắn đâm vào khiến người cô rùng mình run rẩy lên một cái. Cô ghé môi mình lên vành tai lớn của anh thở nhẹ, cảm nhận được cơ thể anh cứng người trong phút chốc thì bật cười, không nhìn được liền nói.

- Tôi thích khoảnh khắc này.

Tô Dịch nhíu mày, anh trầm mặc, ma xui quỷ khiến như thế nào lại không có đẩy cô ra, mà hỏi ngược lại.

- Tại sao thích.

Tạ Đình nắm chặt tay Tô Dịch, cô dựa người sát với anh hơn, nhiệt độ bàn tay của anh của anh cao hơn cô một chút, lại có chút mồ hôi rịn ra. Cô khẽ nhắm mắt ngửi hương hoắc hương trên người anh quyện với một chút mồ hôi, nồng nhưng vẫn mang theo sức quyến rũ chết người, thật sự chỉ muốn cùng nhau lăn lộn một trận.

- Tại sao thích?

Tô Dịch lại lên tiếng hỏi lại lần nữa, một tay anh đưa lên bóp eo cô. Tạ Đình lúc này cũng đã thoát khỏi những suy nghĩ không đứng đắn ở trong đầu của mình, cô hơi lùi người lại nhìn anh, không trốn tránh liền đáp.
- Vì trong mắt anh bây giờ, chỉ có duy nhất một mình tôi.

Tô Dịch cắn môi, anh không đáp mà để cô chờ đợi, giơ tay đoạt lại điếu thuốc của mình. Ngón tay chạm vào vùng đầu lọc hơi ẩm nơi cô vừa ngậm vào, sự ấm áp của đôi môi cô vẫn còn vương nhẹ trên đó khiến cho đáy lòng anh run nhẹ. Anh ném điếu thuốc đi về phía buị rậm, đột ngột đứng dậy làm cho Tạ Đình hơi trượt chân lùi về sau, cất giọng lạnh lùng.

- Lần sau đừng dùng cái trò này với tôi.

Nói xong anh tiếp tục xoay người đi tiếp sâu hơn vào trong rừng, tuy giận cô không muốn cùng cô có khoảng cách gần nhưng anh cũng không có bỏ cô lại quá xa. Hai người cánh nhau một đoạn khoảng hai mét, anh phá đường, cô thuận lợi đi theo sau, chỉ một lúc cũng đã bỏ xa được đoạn đường vừa nãy dừng chân nghỉ.

Rừng cây um tùm, Tô Dịch vẫn đi trước, thi thoảng anh lại quay đầu nhìn Tạ Đình coi cô còn đi theo mình không. Thấy cô vẫn an phận không dở tính, khóe môi anh kéo lên một nụ cười nhẹ không nhìn thấy, tuy nhiên giọng nói cất lên vẫn không hề ấm lên được một chút nào.

- Đoạn đường này dễ đi hơn, cho nên đi nhanh lên một chút. Tôi nghe đâu đó có tiếng nước chảy, có lẽ đằng trước là một con suối.

Tạ Đình làm như không nghe thấy lời của Tô Dịch nói, cô đột ngột dừng bước, mắt lạnh đi:” Đợi một chút”

Tô Dịch nhíu mày, anh xoay người, cứ tưởng cô lại dở chứng muốn trêu trọc mình nên không kiềm chế được tức giận, rít từng chữ:” Tôi không có thời gian chơi đùa với cô”

Anh mắng cô, thế nhưng cô vẫn không hề có phản ứng, cũng không hề có lên tiếng đáp lại hay di chuyển. Tô Dịch nhìn thấy điều ấy thì càng tức giận, anh hậm hực muốn quay lại kéo cô đi, nhưng Tạ Đình đột ngột ngẩng đầu lên nhìn anh với đôi mắt hằn lên những tia đỏ máu, môi mấp máy.

- Dưới chân tôi.

Tô Dịch khựng người, anh đưa mắt nhìn xuống dưới chân của Tạ Đình, thấy cả một chân cô đã bị con rắn xanh lục to bằng hai đầu ngón tay quấn lấy. Rắn trong rừng có rất nhiều loại, loại có độc lẫn không có độc, vì thế anh không thể nào phân biệt được dưới chân cô con rắn kia có độc hay không mà dám liều tiến lại gần. Loại rắn rất thông minh, chúng chỉ cần một tiếng động nhẹ là sẽ phun độc phòng vệ, mà người chịu ảnh hưởng hậu quả trực tiếp là cô chứ không phải là anh.

Mắt thấy Tạ Đình có ý định cử động, Tô Dịch trầm giọng lên tiếng, giọng nói của anh mang theo sự uy hiếp đối với cô nhưng ẩn sâu bên sau có một chút lo lắng đi kèm.

- Đừng nhúc nhích, để tôi tìm cách.

Tạ Đình bật cười, đồng tử xuất hiện lên vài tia ấm áp. Đã từ rất lâu rồi, cô mới cảm nhận được cảm xúc thật của chính bản thân mình, cảm giác so với mọi thứ giả tạo đầy lừa dối đúng là khác hẳn.

- Anh khẩn trương cái gì thế. Nhìn anh lúc này chẳng giống phong cách lạnh lùng trước đó chút nào.

Tô Dịch nhíu mày, anh không hiểu nổi rốt cuộc con người cô thuộc kiểu người gì nữa. Bình thường anh có thể nhịn trước những trò đùa vô sỉ của cô, nhưng bây giờ là thời khắc nguy hiểm, vậy mà cô vẫn trưng ra được cái bản mặt ngả ngớn đó. Thử hỏi vào người khác liệu có ai là không tức giận không.
- Cô im đi. Muốn đùa thì lúc khác hãy đùa.

Tô Dịch nghiến răng nghiến lợi, mắt anh đỏ lên như muốn phun lửa, mọi giận dữ đều ẩn nhẫn sâu ở bên trong. Tạ Đình nhìn thấy cũng không có phản ứng gì nhiều, cô nhún vai, trực tiếp phớt lờ anh mà nói.

- Thật ra, tôi rất muốn thu phục anh trong lòng bàn tay của mình. Hoặc anh có thể trói tôi ngang hông của anh kéo đi. Anh thấy thế nào, có quá đáng lắm không?

Vẻ mặt Tô Dịch càng trở nên đen hơn, thật sự chỉ muốn xoay người bỏ mặc cô lại một mình, coi mọi thứ chẳng hề liên quan gì tới bản thân hết. Anh ở đây lo lắng cho cô, còn cô thì lại coi sự lo lắng của anh là dư thừa, đã vậy vẫn còn ngả ngớn trêu trọc, anh thật sự không hiểu rốt cuộc tính cách của cô có vặn vẹo hay không nữa.

Thấy Tô Dịch trở nên tức giận hận không thể một tay bóp chết mình, Tạ Đình thu lại vẻ mặt trêu đùa, cô cười với anh thật nhẹ:” Được rồi, anh đợi tôi một chút. “

Tạ Đình nói xong thì cúi người nhìn xuống dưới, phát hiện lúc này con rắn màu xanh lục đã trườn đầu xuống dưới lớp đất, tuy nhiên thân thì vẫn vòng chặt lấy cổ chân của mình. Cô cầm lấy chiếc gậy tre cẩn thận từng chút dí chặt vào chiếc đầu tam giác của nó, dí thật chặt không để cho nó nhúc nhích, sau đấy mới hơi khom người xuống luồn tay cầm lấy. Cầm được rồi, cô mới bắt đầu gỡ từng vòng thân con rắn ra khỏi, xong xuôi liền cầm đến giơ lên trước mặt của Tô Dịch, lạnh nhạt nói.

- Tôi đã nói là anh đừng khẩn trương mà.

Tôi Dịch lúc này mới dám thở mạnh, nét mặt thoáng giãn ra được một chút. Có trời mới biết lúc nhìn thấy Tạ Đình có hành động gan dạ như vậy, anh đã sợ đến mức nào. Ngộ lỡ như mà cô bị nó cắn, ở đây lại không có cái gì sơ cứu, chẳng phải là tự mình bỏ mạng mình lại hay sao.

Càng nghĩ thì càng không thể nào kìm nén được điều ấy xuống, Tô Dịch cầm lấy con rắn trên tay Tạ Đình quăng về phía bụi rậm phía sau, vẫn không quên gắt lên một cô một trận.

- Lần sau đừng có tùy tiện làm theo ý của mình.

Vào khoảnh khắc này, Tạ Đình nghe được từng lời trách móc của anh cũng không hề có tức giận, cô tùy tiện chùi hai bàn tay của mình vào chiếc quần jean bên dưới, sau đó vươn tay kéo lấy cổ áo của Tô Dịch ép anh hơi cúi người xuống đối diện với mình, cười một cái đầy hứng thú.

- Thật ra nhìn anh lo lắng cho tôi như vậy, tôi cảm thấy rất vui.

Tô Dịch mím môi, anh không gạt tay của cô xuống mà cứ để vậy, mắt nhìn cô một hồi:” Chúng ta là quan hệ hợp tác, tôi đang làm tròn nghĩa vụ công dân của mình”

Nụ cười trên môi cô càng đậm hơn, Tạ Đình miết nhẹ lên gò má của Tô Dịch một đường, cô vốn muốn rời khỏi anh để đi tiếp, có điều nghĩ một hồi lại đột ngột lên tiếng, hỏi.

- Bên cạnh anh có đàn bà không. Mười năm ở trên núi chưa từng phát tiết sao.

Tô Dịch nhíu mày, anh muốn lùi lại phía sau nhưng mà Tạ Đình không cho anh cơ hội đó, cô càng sán lại gần, tay vẫn không chịu buông khỏi cổ áo của anh.

- Không phải chứ, một người đàn ông như anh mà cấm dục, trừ khi bộ phận nào đó bị liệt.

“ Chuyện đó không liên quan đến cô”. Tô Dịch dứt khoát gỡ tay của Tạ Đình khỏi người mình, anh chỉ hơi lùi lại phía sau cô mấy bước, rút kinh nghiệm hồi nãy không bỏ cô quá xa.

Tô Dịch nhớ về chuyện cũ, thật ra anh không phải là một người đàn ông đứng đắn, cũng không phải là một người đàn ông có thể cấm dục tận mười năm. Khoảng thời gian trước khi anh về núi Mộc Tử, anh đã từng là một kẻ ăn chơi trát táng, bất kể cái gì cũng đã chơi qua. Anh cắn thuốc, chơi gái, đánh bạc ở Las Vagas, đua xe, thậm chí còn mang cả gái ra cược trong những trận lớn, tiền phá đi rất là nhiều.

Anh không hề đoan chính như vẻ bề ngoài. Từ mười năm trước đến bây giờ, cứ mỗi lần xuống núi, anh đều tìm đến cub “ Phố Đông” để giải quyết nhu cầu, thời gian ròng rã cũng đã thay rất vài người phụ vụ. Người đầu tiên phục vụ anh là một cô gái tên A Quyên, tuổi khi ấy là hai mươi ba, duy trì được vài năm thì anh lại đổi người, tính ra cũng vài đầu ngón tay.

“ Tôi nói không phải sao”

Tạ Đình lại lên tiếng hỏi, giọng cô lúc này có chút cao hơn. Tô Dịch liếc nhìn cô, ánh mắt cực kì nghiêm khắc. Từ đầu đến cuối người phụ nữ này không hề sợ anh, thật ra là cô chưa từng bao giờ sợ anh.

Con ngươi của Tạ Đình nhạt đi, cô đưa tay vén lấy mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt mình, thổi một hơi nhẹ mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt lên cổ anh, mấp máy.

“ Tôi nghĩ anh có thể suy nghĩ về lời đề nghị của tôi”

Còn tiếp....

Chương 15

Đầu ngón tay của Tạ Đình vẫn không dừng lại, cô mơn trơn trên da thịt của anh chờ đợi câu trả lời, không quá gấp gáp, bởi vì cô biết rằng người đàn ông này không dễ thỏa thuận. Tô Dịch càng khó, cô lại càng muốn có được anh trong lòng bàn tay của mình, không ai trêu đùa ai, không có mối quan hệ lâu dài, mà chỉ là bạn giường, bạn tình trong thời gian cô ở lại.

- Anh cũng không cần thiết phải trả lời ngay.

Tạ Đình chầm chậm mở miệng nói tiếp, cô lướt nhìn Tô Dịch một lần nữa, khóe môi cười nhẹ, chân hơi kiễng lên từ từ tìm đến môi anh. Thế nhưng rất nhanh sau đó anh đã lùi lại, tách khoảng cách gần gũi của hai người ra khỏi, giọng khiển trách.

- Đừng gây chuyện. Chúng ta đi tiếp thôi.

Tạ Đình nhìn Tô Dịch, lúc này người anh tỏa ra khí thế bức người, thật không thể nào có thể đoán được anh đang suy nghĩ điều gì. Cô không trêu anh nữa mà ngoan ngoãn đi theo phía sau anh, chỉ một lúc sau đó, cả hai người cũng đến được một con suối nhỏ, lúc này chỗ họ đứng cũng trở nên quang đãng hơn rất nhiều, có thể nhìn được ánh nắng gay gắt trên cao.

Tạ Đình đưa mắt nhìn, con suối giống như một dải lụa uốn lượn trong rừng sâu, nước trong vắt có thể nhìn thấy được những hạt cát li ti cùng với những viên đá cuội nhỏ dưới đáy, thỉnh thoảng có vài con cá bơi lội lượn đi lượn lại.

Tô Dịch nhìn đồng hồ trên điện thoại chỉ ba giờ chiều, anh quyết định ném chiếc gùi xuống, sau đó quay sang Tạ Đình, nói.

- Ở đây có nước, cô xuống rửa chân tay đi cho sạch. Tôi ra kia bắt con cá để nướng ăn cho bữa tối.

Tạ Đình gật đầu, cô uống hết chai nước khoáng trong một chai còn dở, cũng chẳng để ý xem rốt cuộc đó là của anh hay của mình. Uống xong, cô cúi người cởi giày cùng với mũ, đi lại phía con suối tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, chân trần ngâm trong nước.

Nước mát lạnh, Tạ Đình ít nhiều thấy bản thân trở nên khoan khoái hơn, cô hơi nhắm mắt ngẩng mặt lên đón những tia nắng chiếu xuống, có một chút quáng nên hơi khó chịu. Cô mở mắt, nhìn về bên phải, nhận ra cách một đoạn với mình là Tô Dịch đang mò mẫm bắt cá.

Nhìn lưng Tô Dịch hơi cúi xuống, tuy không rõ vẻ mặt nhưng Tạ Đình có thể nhìn ra được lúc này anh sẽ rất chuyên tâm, ánh mắt thâm trầm cực kì cuốn hút. Anh chỉ nhìn mặt nước trong vắt dưới chân, sau đó nhanh tay bắt lấy, lúc nhấc lên trên tay đã là một con cá khá là lớn, ước chừng một cân hơn gì đó.

Bắt được tầm ba bốn con, Tô Dịch cũng đi lên, cẩn thận lấy một con dao nhỏ ra làm sạch ruột lên trong. Quần áo trên người anh lúc này cũng đã bị ướt một mảng lớn, nhìn qua cảm thấy có chút chật vật, thế nhưng anh đều mặc kệ, làm xong liền đứng dậy trở về.

Tạ Đình nhìn theo bóng dáng Tô Dịch, cô thu chân lại tiến gần về phía chiếc sọt, lúc này bên cạnh người đàn ông kia đang tìm chỗ để nướng cá. Từng động tác của anh đều thành thục như thể đã trải qua chuyện này rất là nhiều lần, chỉ loáng một cái, ngọn lửa bùng cháy, những tiếng tí tách cũng bắt đầu vang lên.

Ánh lửa màu sắc cam chiếu lên gương mặt của hai người có chút hơi nóng, Tạ Đình lùi người lại, cô lên tiếng nói với Tô Dịch, giọng điệu bình thường nhưng lọt vào tai anh thì lại không phải là nghĩa gì đúng đắn.

- Quần áo anh ướt cả rồi kìa.

Tô Dịch hơi mím môi, anh cúi đầu nhìn mảng ướt trước ngực, rồi lại nhìn lên khuôn mặt bình thản của Tạ Đình, trầm ngâm một lúc rồi nói.

- Một chút nữa sẽ khô, không sao hết.

Tạ Đình cười cười:” Tôi không ngại nếu anh cởi ra. Anh biết đấy, tôi khá là dễ tính”

Tô Dịch hừ lạnh, anh không đôi co với Tạ Đình thêm nữa mà chuyên tâm vào việc nướng cá, do ngồi gần đống lửa nên chiếc áo cũng bớt ẩm đi được phần nào, ít nhiều không còn cảm giác bí bích.

Tạ Đình cũng cảm nhận ra được người đàn ông này muốn yên tĩnh nên cô cũng rất biết điều im lặng, tay lôi chiếc điện thoại ra nhìn một hồi, cầm trên tay trượt đi trượt lại mà không biết nên ấn cái gì. Trong rừng không có sóng cũng không có mạng, mà cô thì lại không thuộc kiểu người thích chơi mấy cái game trên mạng, nên suy đi tính lại chỉ có thể mở lại cái mục tài liệu mà Dương Chấn gửi cho đọc lại.

Lần trước trong nhà nghỉ đều là một mình nghiên cứu, mặc dù cô có ngồi cạnh, có nhìn nhưng thật chất là chống chế, chẳng buồn quan tâm đến quá nhiều. Anh nói là không có gì thì cô biết là không có gì, bây giờ nhìn mấy dòng chữ nói về các chiến tích năm xưa Tạ Đình cũng cảm thấy hoa mắt, chỉ được vài trang liền phải tắt máy để sang bên cạnh. Cô chống cằm, lúc này thực sự muốn hỏi Tô Dịch một điều rằng, tại sao anh lại có thể đủ kiên nhẫn để mà nghiên cứu được mấy trăm trang như thế. Khẽ mở miệng, cô lên tiếng hỏi anh.

- Tô Dịch, trưa hôm qua tôi có gặp tên đội trưởng của nhóm người ở nhà nghỉ. Lúc ấy hắn ta đang xem hình ảnh vệ tinh ở cổ thôn, anh nghĩ có khi nào chúng đến được đó trước chúng ta không?

Tô Dịch lắc đầu, tuy anh vẫn chăm chú nướng cá nhưng không phải là phớt lờ lời nói của cô. Anh gạt gạt những cặn cháy, nói ra suy nghĩ của mình.

- Không thể. Ảnh vệ tinh chỉ là chung chung nhìn xem xung quanh có nhiều cây cối như nào thôi, chứ bảo để giúp tìm ra được đường đi, cô nghĩ cổ thôn đó còn có thể tồn tại với một đống kho báu như thế không?

Tạ Đình gật đầu, cô nói tiếp:” Lúc nói chuyện, máy tính của hắn báo đến một tin nhắn. Tôi không biết nó là do ai gửi tới nhưng hắn ta tắt máy luôn ngay lúc ấy. Anh nghĩ xem, liệu nghi ngờ của chúng ta có phải là hơi xa xôi rồi hay không”Lời vừa dứt, không gian giữa hai người liền trở nên im lặng chỉ còn tiếng nước chảy róc rách. Tạ Đình thấy Tô Dịch nhíu đường ấn mày, vẻ mặt anh mờ mịt không rõ là đang có tâm tư gì, nhưng mà nghe chừng khá là phức tạp. Anh không ngẩng đầu lên mà chỉ chăm chăm vào ngọn lửa cháy bùng trước mặt, hệt như thể lúc này xung quanh đều đã bị chúng thiêu rụi chỉ để lại tàn tro. Một lúc lâu sau, anh mới chầm chậm nói.

“ Chúng ta nhất định phải tìm được cổ thôn đó trước đám người kia”. Dừng một lúc anh nói tiếp “ Tạ Đình, bây giờ mọi thứ đã là cuộc chiến rồi, chứ không hề đơn giản chỉ là cô đi tìm chứng cứ nữa”

Tạ Đình gật đầu:” Tôi vẫn luôn hiểu. Tôi không hiểu kiểu người yếu đuối, anh đừng khinh thường tôi quá là được”

Tô Dịch gật đầu, anh mắt vô tình rơi xuống khuôn mặt trắng ngần của Tạ Đình, tâm tình có chút không rõ. Cô với anh ban đầu chỉ là hai người xa lạ, cô trêu tức anh, rồi khích bác anh, thậm chí còn dùng cái mác người trong ngành ép anh phải hợp tác với mình, dần dần họ bị cuốn vào nhau bởi cái kế hoạch không dưng mà có.

Cô đến vì muốn tìm chứng cứ, nhưng lại phát hiện ra nơi này có kho báu nên quyết định ôm rơm nặng bụng, hứa hẹn với anh tìm ra nơi đó cho bằng được để báo lại với bên di sản văn hóa. Cô ương ngạnh, bất cần không coi anh ra gì nhưng bên trong lại là một người có tâm huyết với nghề, lúc nào tinh thần cũng dâng cao, cho dù hiểm nguy cũng không sợ. Một người phụ nữ cứ như thế xuất hiện bên cạnh anh rất nhiều lần, tuy bản thân đã phủ nhận rất nhiều lần cái suy nghĩ ấy nhưng Tô Dịch vẫn phải khẳng định, chính cô đang dần dần làm cho bức tường kiên cố trong anh rạn nứt.

“ Hình như chín rồi đấy”

Giọng nói đột ngột của Tạ Đình vang lên kéo Tô Dịch từ miên man trở về thực tại, cô nhướn mày nhìn con cá thơm phức sạm đen trước mặt, cắn môi dưới.

Trước kia cuộc sống của cô đều xoay quanh tiệc tùng, những cuộc vui chơi xuyên đêm suốt sáng, đều là mỹ vị cao nương. Món cá này là lần đầu tiên cô nhìn thấy, cũng là lần đầu tiên cô được trải nghiệm ăn theo kiểu hoang dã như thế này, thật sự để mà nói có một chút không quen.

Có điều nghĩ thì nghĩ như thế thôi, Tạ Đình cũng không có kiểu chê bai hay bài xích, cô đưa tay nhận lấy một con cá mà Tô Dịch đưa cho mình, cẩn thận bóc từng chút đưa lên miệng thưởng thức. Có chút mặn mặn của gia vị mà Tô Dịch mang kèm đi theo nên ăn cảm thấy vô cùng ngon miệng, chỉ một loáng đã ăn hết, cảm giác đói bụng theo đó cũng không còn.

Lúc hai người ăn xong, bầu trời cũng đã bắt đầu xẩm tối, Tô Dịch lại lôi ta từ trong sọt ra một tấm bạt nhựa được bọc gọn trong một chiếc túi bóng đen. Anh bảo Tạ Đình dọn dẹp đám đá dưới chân cho phẳng lại, còn mình thì rũ rộng tấm vải bạt nhựa trên tay xuống, sau đó cúi người dùng sức thổi.

Chỉ vài phút sau đó, tấm bạt vải liền căng phồng lên như một chiếc giường phao, Tạ Đình có chút ngạc nhiên không tưởng, cô quay đầu nói.

- Tôi không nghĩ là anh sẽ chuẩn bị chu đáo đến thế.

Tô Dich liếc mắt nhìn, anh tìm một chỗ thích hợp đặt chiếc giường phao xuống, dùng tay vỗ vỗ lên mặt, quay sang Tạ Đình nói.

- Cô thử ngồi lên xem đã đủ hơi chưa. Nếu đủ rồi thì thôi khỏi, không cần phải thổi thêm nữa.Tạ Đình không có làm trái lời của anh, cô từ từn tiến lại ngồi lên, chiếc giường phao hơi lún xuống, tuy nhiên cũng không lún quá nhiều. Tô Dịch nhìn một lượt cũng gật đầu, anh nói tiếp.

- Được rồi đấy, tối nay cô ngủ tạm trên đó đi. Chịu cực một chút vậy.

Tạ Đình trở mình, cô nằm nghiêng người nhìn Tô Dịch ngồi dưới lớp đá sỏi, môi mấp máy đề nghị. Cô không gọi anh là Tô Dịch, mà gọi là anh Mười, cái tên gọi dường như cô chủ nhà nghỉ kia rất thích.

- Anh Mười, anh cũng lên đây nằm đi. Một mình tôi nằm không hết chỗ.

Tô Dịch cứng người một lúc, anh dừng độc tác nhóm củi của mình lại, mắt nhìn về phía Tạ Đình, trong đó là một hố sâu đen hun hút không thấy đáy. Anh không nghe ra được giọng điệu trêu đùa của cô ở trong đó, anh cũng không tức giận, mà anh thấy trái tim mình khẽ nhột khi cô gọi mình là anh Mười.

- Anh Mười, anh có nghe thấy tôi nói không thế.

Bàn tay Tô Dịch run lên lần nữa, anh dứt khoát ném chiếc củi khô vào đống lửa trước mặt, giọng cất lên đầy nghiêm nghị, cảnh cáo.

- Đừng làm rộn, cô ngủ trước đi.

Tạ Đình cười cười, cô nắm sấp người xuống, một tay chống cắm, mắt nhìn về phía anh, khóe môi khẽ nhếch lên. Trời lúc này đã tối, ở giữa cái nơi rừng núi hoang vu này một chút việc tìm để tiêu khiển cũng không có, cô ngoài trêu trọc Tô Dịch ra thì biết làm gì bây giờ nữa chứ. Mặc dù anh có hơi một chút cứng nhắc, nhưng không sao, tính cách này cô thích, không ảnh hưởng gì đến quá trình làm việc.

- Anh Mười, anh cảm thấy tôi thế nào.

Tạ Đình không chịu buông tha, cô cất giọng nhỏ nhẹ hòa vào trong tiếng gió, mê hoặc khiến cho Tô Dịch nhất thời lạc lối vào trong đó, mắt anh tối lại.

- Đẹp, cô rất đẹp. Tôi đã nói rồi mà.

Tạ Đình “ à” một tiếng, cô lắc nhẹ cổ tay cởi một nút áo sơ mi, cảnh xuân bên trong lấp ló ẩn hiện. Một chiếc áo ngực ôm lấy bộ ngực căng tròn, một màu đen ren huyền bí ôm lấy làn da trắng tinh như bạch ngọc, ở giữa là một đường rãnh sâu. Cô nhìn anh nói tiếp.

- Đẹp thật à. Vậy sao không chấp nhận đề nghị của tôi.

Tô Dịch hắng giọng, anh nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác, không quay lại để cho cô có cơ hội nào quyến rũ mình nữa. Anh không phải cao tăng đắc đạo, cũng không phải là thánh nhân, anh sợ mình cứ tiếp tục nhìn cô sẽ nổi lên phản ứng. Trước nay tự chủ bản thân của anh vô cùng tốt, nhưng từ ngày bị cuốn lấy cô, mỗi lần nhìn cô cố ý kích thích mình, anh thật sự không phủ nhận một khắc đó, trong đầu đã xuất hiện ý nghĩ muốn đặt cô dưới thân mình mà chỉnh cho đến chết.

- Chúng ta là người không cùng đường. Điều này hẳn cô là người biết rõ.

Tô Dịch im lặng rất lâu cũng mở miệng đáp trả, anh đứng dậy tiến về phía Tạ Đình, ngồi xổm xuống dưới bên cạnh mép chiếc giường phao. Anh đưa tay cài lại cúc áo trên ngực lại cho cô, đến khi chỗ gợi cảm kia được che khuất, mới mím môi nói tiếp.

- Tạ Đình, tôi hi vọng giữa chúng ta không phát sinh bất cứ điều gì. Sau này cô rời khỏi đây, tôi với cô sẽ là người xa lạ.

Tạ Đình lạnh bạc cười một tiếng, ánh mắt cô trống rỗng lại sâu xa:” Tôi cũng chỉ muốn anh làm bạn giường của mình trong thời gian tôi ở đây. Sau khi tôi rời khỏi, chúng ta sẽ không ai nợ ai”

Tô Dịch lắc đầu, anh nhìn cô một lúc, sau đó liền cười nhạt.

- Tạ Đình, cô sẽ không làm được. Vì thế đừng cố trêu ghẹo tôi nữa.

Còn tiếp...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau