SINH MỆNH: ĐỜI NÀY NỢ NHAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sinh mệnh: đời này nợ nhau - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lúc đồng hồ reo lên những tiếng chuông thúc giục, Tạ Đình cũng rời khỏi phòng làm việc của mình đi ra bên ngoài, hai bên vai vì cúi quá lâu đã trở nên nhức mỏi. Cô tùy tiện xoay người mấy cái sau đó nằm vật xuống chiếc ghê sofa nhung đỏ trong phòng, hàng mi dài xinh đẹp cong vút khẽ rung rung nhẹ, lúc nhắm hờ lúc lại mở ra, đan xen ở giữa là những tiếng thở dài mệt mỏi.

Suốt từ sáng tới bây giờ, cô đã nghiên cứu rất nhiều bức ảnh, nghiên cứu rất nhiều tài liệu nhưng không gì khiến cô có thể ưng ý được. Những tấm ảnh màu sắc đều không nói lên được tâm tư, những dẫn chứng chẳng đủ thuyết phục, tất cả mọi thứ bỗng chốc lúc này như một cánh hoa tàn trong vườn, héo úa không để lại được cảm xúc cho bất kì ai. Để rồi sau cùng, cô đã tức giận gạt hết mọi thứ vào thùng rác, đóng máy tính lại, quyết tâm không hao tâm tổn sức cho những vấn đề đấy nữa mà tìm cho mình một thú vui khác.

Với tay lấy chiếc bật lửa trên bàn châm cho mình một điếu thuốc đưa lên miệng hút, Tạ Đình nghiêng đầu nhìn ra thành phố bên ngoài khung cửa sổ, đường ấn giữa hơi nhíu lại. Thượng Hải vào tháng tư thời tiết không còn lạnh nữa, nắng phủ khắp hết cả mọi ngóc ngách, lại thêm hiệu ứng nhà kính nên chẳng thể nào có thể dùng được hai từ “ dễ chịu “ mà miêu tả được. Nóng nực, khói bụi, ồn ào, tất cả đều đã trở thành điểm đặc trưng của thành phố đô thị phồn hoa nơi đây, mỗi ngày đều làm cho cô cảm giác không thể nào vui được.

Tòa nhà nơi cô ở nằm ở tầng thứ hai mươi tám, từ trên cao nhìn xuống, phải nói là một độ cao dọa người, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến cho người đó cảm giác sợ hãi. Thế nhưng đối với Tạ Đình thì lại không hề như thế, cô thích độ cao đó, mỗi lần từ lan can nhìn xuống dưới, dây thần kinh sẽ được kích thích lên đến cực độ, thỏa mãn được những ham muốn điên rồ của mình.

Cô đứng đó, trên tay cầm thêm một ly rượu đỏ, mắt nhìn xa xăm về phía Bắc thành phố, rồi lại phía Nam, không nhìn ra được một điểm gì hứng thú, trong lòng cơ hồ dâng lên một cỗ bực tức. Cô ngửa cổ uống cạn rượu trong ly, chân trần đi vào trong nhà, đúng lúc điện thoại vang lên những tiếng chuông thúc giục, không cần nhìn cũng biết đó là Kha Luân gọi tới.

Kha Luân là một công tử khá giàu có ở Thượng Hải, đối với Tạ Đình có thể nói là một người bạn cũng như người tình, nói chung là mối quan hệ nhập nhằng không nói rõ. Anh ta có một công ty thiết kế khá là phát triển, tiền thu về hàng năm cũng đủ để ăn chơi sa đọa, gái bu quanh bên cạnh rất nhiều, chỉ cần vẫy một cái cũng có vài em tự động ngả lòng. Có điều tính cách không được cho là hòa nhã, phải nói thất thường không ai đoán trước được, lúc vui vẻ thì không sao, lúc tức giận lên đúng là chẳng ai muốn ở gần.

Tạ Đình ngước nhìn đồng hồ một giây, sau đó tiến lại cầm điên thoại lên nhận cuộc gọi, còn chưa kịp lên tiếng bên kia rất nhanh liền vang lên giọng nói đầy phấn khích của Kha Luân.

- Tạ Đình, dạo này em đổi tính hay sao ấy, gọi hoài mà không thấy em chịu bắt máy gì hết. Vẫn giận anh chuyện hôm trước à.

Kha Luân liến thoắng nói một tràng, đầu giây bên này Tạ Đình dường như chẳng hề chú tâm đến những lời ấy, cô đợi anh ta nói xong rồi mới lạnh nhạt hỏi ngược lại.

- Chuyện hôm trước là chuyện gì? Quên rồi, không nhớ?

Đầu giây bên kia, Kha Luân đang ngồi ôm ấp thư kí ở trong văn phòng, rõ ràng không hề tin lời cô nên hỏi lại:” Tạ Đình, em đúng là phũ phàng đấy. Anh đối với em thì nhớ mãi không quên, còn em thì lại quên anh nhanh như một sợi lông con cún bay trong gió vậy”

“ Vậy sao”... Tạ Đình hờ hững trở lời lại, cô tiến về phía phòng ngủ mở cửa chọn cho mình một bộ váy màu đen bó sát sexy hở gần như hết tấm lưng trần trắng nõn, thuận miệng nói:” Thì đúng là như vậy rồi, bây giờ anh mới biết à”.

Kha Luân bị nói thẳng thừng như vậy thì thở dài, anh ta không đôi co với Tạ Đình nữa vì anh ta thừa biết trước sau gì mình cũng không thể miệng lưỡi sắc bén mà nói lại. Tính cách của cô anh ta ít nhiều cũng hiểu được phần nào, kiêu ngạo bất cần, không để ai vào mắt, mọi mối quan hệ đều chỉ dừng lại ở cuộc chơi và sự kích thích.

- Tối nay có một bữa party, em đi không? Đám người Tư Á đã chuẩn bị sẵn hết mọi thứ rồi, là ở nhà riêng của cô ấy, sẽ rất là vui đấy.

Tạ Đình nghe xong như không có động thái trở lời ngay, cô nhìn mình trước gương một lượt dặm lại lớp makeup trên khuôn mặt, sau khi cảm thấy mọi thứ đã ổn hẳn mới cất giọng hỏi lại.

- Có gì vui. Cũng chỉ là tiệc đồ nướng, ăn vài ba món linh tinh rồi nhảy nhót, không có gì vui hết. Tối nay em bận rồi, đừng gọi điện cho em.

Đáp trả lời Kha Luân xong, Tạ Đình cũng quyết định tắt máy ném vào túi xách, sau đó rất nhanh liền rời ra khỏi nhà.

Hồi sáng cô có nhận được điện thoại của mẹ nói về việc hôm nay phải đi cùng bà ấy tới dùng bữa với một người bạn lâu lăm chưa gặp ở nhà hàng Nhã Uyển. Tất nhiên là cô biết đó một kiểu mai mối mà mẹ của mình đã bày binh bố trận từ trước, mặc dù không muốn đi thật nhưng mà nghĩ đến công sức của bà gọi mấy cuộc điện thoại hẹn người ta, phận làm con như cô sao có thể nỡ lòng phá hoại.

Xuống hầm gara lấy xe, Tạ Đình lái một mạch về phía nhà hàng Nhã Uyển, sau đó lại tự mình tìm đường đi lên phía phòng bao mà mẹ đã gửi tin nhắn cho mình., khóe miệng không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.

Vì nhà hàng Nhã Uyển lễ tân phục vụ khá là chu đáo nên Tạ Đình không mất quá lâu để tìm được nơi cần đến, cô đưa tay lên gõ cửa vài cái, nghe được tiếng của mẹ cất lên mới vặn chốt đi vào. Cô nhìn thấy một người đàn ông cùng một người phụ nữ trung niên ngồi đối diện với mẹ mình thì gật đầu, sau đó lại nhìn sang ánh mắt không hài lòng của mẹ, nhún vai.

- Con kẹt xe..
Mẹ của Tạ Đình là một diễn viên thập niên 90 nổi tiếng, phong cách của bà lúc nào cũng cao sang, toát lên vẻ có tiền, từng cử chỉ lời nói đều toát lên vẻ cao ngạo. Bà nhìn cô một lượt, biết con gái cũng ngang bướng như mình hồi trẻ nên chẳng hề một lời trách cứ, chỉ nhàn nhạt buông lời.

- Ngồi xuống đi, mọi người đợi con cũng phải đến gần nửa tiếng rồi đấy. Lần sau chú ý hơn một chút là được.

Tạ Đình không đáp mà chỉ gật đầu, cô tiến lại ngồi cạnh phía mẹ của mình, cử chỉ đều là tùy hứng không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh. Những cuộc gặp mặt như thế này đây không phải là lần đầu tiên, hầu như cứ hai tuần mẹ cô lại sắp xếp được vài ba bữa ăn với bạn học cũ, với đồng nghiệp cũ, bạn chơi mạt chượt cùng bàn, tất yếu cũng chỉ là muốn tìm cho cô một mối quan hệ yêu đương, nhưng đến cùng vẫn chẳng có một cái nào nên hồn hết cả.

Tính cách của cô trước giờ đều như thế, mẹ cô biết nhưng đều làm ngơ, nhiều lúc tỏ ra khó chịu thì cả hai sẽ gần như vài tháng không gặp mặt không nói chuyện. Vốn dĩ đối với Tạ Đình mà nói điều đấy cũng tốt thôi, thế nhưng chú Vương lại lo cho mối quan hệ của hai mẹ con đứt gánh nên đều là người đứng ra hòa giải, cô thật sự không nỡ là chú ấy thất vọng.

Ba đã mất sớm, mẹ cô tái hôn với chú Vương mấy năm gần đây, cuộc sống của họ nghe chừng khá là yên ổn và hạnh phúc nên cô không muốn chính mình ảnh hưởng đến bà quá nhiều. Thế nhưng bà cứ coi cô như một đứa trẻ, chưa từng bao giờ nghĩ cô muốn gì, luôn luôn áp đặt cô. Thậm chí bà còn dùng cái cách yêu thương đứa con nuôi hơn cô để cô phải tức giận mà nghe theo bà sắp đặt, chính vì điều đó, mối quan hệ càng thêm tệ đi.

- Tạ Đình năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Giọng nói của người đàn ông kia cất lên phá tan đi bầu không khí im lặng ngột ngạt trong phòng, Tạ Đình rời mắt khỏi điện thoại nhìn lên, chạm phải cái nhìn đầy rực lửa của hắn thì chỉ cười khẩy, cô đáp.

- Hai mươi bảy.

“ Hai mươi bảy sao”... Người phụ nữ vội reo lên, bà ta nói bằng giọng vui vẻ “ Con trai cô năm nay cũng ba mươi mốt, làm trưởng phòng của một công ty bất động sản lớn trong thành phố. Nói về tuổi thì hai đứa hợp quá rồi, nói về công việc cũng khá là ổn định, chi bằng...”

Tạ Đình im lặng lắng nghe, ánh mắt cô từ đầu đến cuối vẫn hờ hững như thế, chẳng hề quan tâm đến những gì người đàn bà kia thao thao bất tuyệt. Cô đợi màn khoe khoang xong hết rồi mới chậm rãi lên tiếng.

- Lương tháng của anh ta cũng chỉ có ba, bốn vạn một tháng, chừng nào kiếm được hai trăm vạn thì hãy khoe khoang với tôi...( Quay sang mẹ mình là Tố Vân, Tạ Đình nói luôn).. Con về trước đây, mẹ cứ ở lại ăn cơm với họ vui vẻ. Đừng vì con mà mất hứng.

Dứt lời cô cũng chẳng nán lại lâu hơn, cầm túi xách nhanh chóng bước đi ra bên ngoài, cả người mồ hôi bứt rứt khó chịu. Mấy năm gần lại đây, cuộc sống của cô bắt đầu trở nên vô cùng nhàm chán, không hề có mục tiêu nào để tiến tới hết cả. Công việc trong tòa soạn đủ khiến cho cô bận rộn, nhưng vẫn chẳng thể nào khiến cho cô cảm thấy hứng thú nên buộc phải xin nghỉ phép dài hạn, bởi vì càng làm thì sẽ càng cảm thấy mình đối với những bài viết không hề có một chút gì gọi là tâm huyết hay trách nhiệm nào hết.

Trời bây giờ đã sẩm tối, Tạ Đình chẳng biết được còn chỗ nào để đi để xả stress trong người nên xe cứ đỗ vậy bên lề đường, hết đèn đỏ rồi vẫn không có ý định lái đi tiếp. Cô gục đầu xuống vô lăng mệt mỏi nhắm mắt lại nghĩ về cuộc đời mình, từ khi ba mất đi cho đến bây giờ đều không hề có mục đích chính xác. Cô vô tư vô lự với cuộc sống chênh vênh ngoài xã hội bon chen này, tự tạo cho mình một cái vỏ bọc cứng rắn như mai rùa để không ai có thể xâm phạm được, nhưng tận sâu bên trong là tự mình chịu đựng từng nỗi đau ngặm nhấm. Bỗng nhiên cô ý thức được rằng, mình đã sớm không còn là một cô bé ngây ngô như ngày trước nữa rồi.Nhìn đồng hồ trên điện thoại một lát, Tạ Đình cũng quyết định lái xe về phía khu căn hộ của Tư Á, lúc này mọi người hầu như đã tụ tập gần như là đông đủ. Có người mẫu, có diễn viên, có công tử tiểu thư nhà giàu, tất cả loại người đều không thiếu. Họ nhìn thấy cô bước vào thì lên tiếng chào hỏi, phấn khích hò hét thật lớn.

- Sao Kha Luân kêu là cậu không tới? Đúng là miệng lưỡi hắn không thể tin được mà?

Tạ Đình nhướn mày, cô cười như không cười, mọi muộn phiền rất nhanh bị cô ném ra sau đầu:” Vốn dĩ định không tới nhưng mà gặp chuyện không vui, cuối cùng lại phải tới xả stress”

Tư Á bơi lại phía thành bể, trên người cô ta mặc một bộ bikini khoe thân thể đầy nóng bỏng, hỏi:” Chuyện gì, ai lại làm cho Tạ Đình của chúng ta mất vui thế này. Kết cục của hắn có thê thảm không”

Tạ Đình châm cho mình một điếu thuốc hút mấy hơi dài, cô không đáp lời Tư Á mà đưa mắt nhìn một lượt khu party, vẫn chẳng thể nào tìm cho mình được một điểm gì đó thú vị, đành dứt khoát đứng dậy, nói.

- Mình đi nhà vệ sinh một lát.

Tư Á gật đầu, Tạ Đình ngay sau đấy cũng nhanh chóng rời khỏi khu ồn ào đi vào trong căn hộ, lúc này mọi thứ mới trở nên yên tĩnh hơn được một chút. Cô vào nhà tắm rửa qua tay cho sạch sẽ, còn đang định dặm lại lớp trang điểm trên khuôn mặt thì cả vòng eo đã bị một cánh tay săn chắc vòng qua ôm lấy, sau đó là nụ hôn đầy ướt át của một người đàn ông rơi xuống cổ của mình. Tạ Đình mặc kệ những điều ấy, ngược lại cô còn ngửa đầu nghênh đón, đôi mắt khẽ nhắm hờ, bên tai lúc này liền vang lên giọng nói trầm đục đầy kìm nén.

- Anh cứ tưởng là em sẽ không đến. Như vậy thì chẳng còn vui một chút nào hết.

Hành động cũng chỉ dừng lại ở những cái hôn đầy càn rỡ, Tạ Đình nhìn toàn cảnh thu lại trong gương, nhàn nhạt đáp.

- Chưa tìm được cái gì kích thích, cái gì cũng cảm thấy vô vị.

Kha Luân vươn tay đóng chặt cánh cửa nhà tắm lại, anh ta xoay người Tạ Đình đối diện với mình, hơi cúi đầu tính muốn hôn lên đôi môi của cô nhưng lại không được, vẻ rầu rĩ hiện rõ.

- Vậy tìm một chút gì đó kích thích để làm được không, cũng lâu rồi anh với em không có gần nhau. Anh thật sự rất nhớ mùi vị của em, thật sự rất nhớ.

Tạ Đình nhíu mày, cô gạt tay Kha Luân ra khỏi người mình, tay tùy tiện vuốt lại mái tóc rối trên đầu mình, khóe miệng cười cười.

- Không có hứng thú, em xuống nhà trước đây. Lần sau đừng có tùy tiện dùng hành động đó với em, anh thừa biết trước nay em luôn muốn mình là người nắm chủ cuộc chơi chứ không phải là bị động.

Kha Luân ngập ngừng:” Tạ Đình..”

Tạ Đình làm như không nghe thấy, cô chậm rãi bước chân rời khỏi đó đi xuống dưới bể bơi, không tham gia vào cuộc party và chỉ ngồi nhàn nhã một góc lướt điện thoại xem tin tức. Những bài báo quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói về những người công tử lắm tiền, rồi thành phố phát triển ra sao, đọc riết hoài cô cũng cảm thấy mệt mỏi chẳng muốn đọc, cuối cùng lại tắt máy ném vào túi xách.

Phía xa xa, Tư Á cùng với đám người mẫu đang nói chuyện huyên thuyên rất nhiều chủ đề, tất cả đều không chỉ dừng lại ở một chỗ. Tạ Đình không nhìn về phía họ nhưng cũng không phải là không nghe, đến chừng giữa câu chuyện miệng liền mấp máy hai từ chỉ đủ bản thân mình nghe thấy.

” Núi Mộc Tử”.

Còn tiếp.....

Chương 2

Đầu tháng năm, những cơn mưa kéo dài rả rích hơn, khắp núi Mộc Tử lúc nào cũng chìm vào trong trạng thái ẩm ướt. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, giữa núi rừng mây trôi lượn lờ, những giọt nước tinh khiết tí tách chảy từ những phiến lá trúc rơi xuống khe đá phát ra tiếng kêu tòm tõm, rung động.

Tạ Đình lái xe chạy vòng vòng giữa con đường ngoằn ngoèo trên sườn núi cao, tốc độ đi vừa phải, một tay cầm vô lăng điều khiển, một tay thì nhàn nhã chống lên khung cửa, nghĩ về vài chuyện linh tinh.

Tối hôm đó, cô nge được đám người Tư Á nói núi Mộc Tử có rất nhiều điều kì bí, những du khách là nữ đến đó đều đa số mất tích không một chút dấu vết, qua miệng của nhiều người dần dà nơi đó trở thành một nơi ma quái đầy quỷ dị. Ban đầu Tạ Đình nghe xong chỉ cười khẩy không mấy quan tâm, thế nhưng đến ngày hôm sau nhận được cuộc gọi của Tổng Biên Tập, cô ít nhiều cũng biết được cảnh sát nghi ngờ đó là một hang ổ của những tên tội phạm buôn người đầy xảo trá và tinh vi.

Cuộc sống ở đô thị khiến cho Tạ Đình chán nản và mệt mỏi hết sức, làm cái gì cũng không vừa ý được chính bản thân mình, đã vậy lại còn thêm những lời cằn nhằn của mẹ khiến cho tâm trí cô càng trở nên phát điên. Vì thế sau một hồi đấu tranh rất lâu, cô cũng quyết định tự mình lên núi Mộc Tử trải nghiệm cảm giác mạnh, vừa muốn thu thập được một chút thông tin nào đó về cái tệ nạn kia. Nếu may mắn, có thể giúp cho cô một bước lên cao, điều đấy cũng không hẳn là quá tệ.

Xuất phát từ sáng sớm cho đến sẩm tối Tạ Đình mới ngấp nghé được lưng chừng núi, xung quanh nơi này đều hoang vu không có điện đường hay trạm dịch nào hết. Cô nhìn đồng hồ đã muộn, sương sớm trên núi buông xuống rất lạnh cho dù thời tiết có là tháng năm đi chăng nữa, chẳng mấy chốc da thịt đã trở nên lạnh toát.

Màn đêm rất nhanh liền phủ xuống, tiếng côn trùng cũng bắt đầu rền vang khắp đoạn đường hẻo lánh, rồi tiếng gió xào xạc bên ngoài càng làm tăng lên độ kì bí của cả ngọn núi mà mọi người vẫn đồn thổi là “ ma ám”.Với người khác thì không biết sao, nhưng đối với Tạ Đình những điều này chẳng hề có một chút gì phải suy nghĩ hết. Cô vẫn chậm rãi lái xe từ từ trên con đường vắng, sau nửa tiếng cuối cùng cũng nhìn thấy được một biển nhà nghỉ, bản thân chẳng hề nghĩ ngợi gì nhiều liền nhanh chóng ngoặt xe rẽ vào.

Ở đây vốn hẻo lánh, lại thêm những lời đồn thổi cho nên không có mấy người lui tới, nhìn bãi đỗ xe chỉ lác đác có vài ba chiếc, Tạ Đình bất giác mím môi cười khổ. Nơi này trước kia là một trong những điểm phượt của những người trẻ tuổi, nhưng toàn vì những lời không đâu mà dần dần không còn ai dám bén mảng tới, không cần nói cũng biết là việc kiếm tiền càng ngày càng trở nên khó khăn hơn rồi.

Tắt máy, bước xuống khỏi xe, lấy vali, Tạ Đình bước một mạch đi về phía quầy nhà nghỉ, nhìn nghiêng dọc một lúc vẫn không thấy ai khác ngoài người đàn ông cao lớn mạnh mẽ trước mặt đang đứng đọc báo, đoán chừng anh ta chính là lễ tân nên cũng không khách sáo, nói.

- Tôi cần một phòng, cảm ơn.

Tô Dịch buông tờ báo xuống mặt quầy, không hề ngước lên nhìn Tạ Đình trước mặt mà chỉ đưa tay ra, cất giọng trầm trầm.

- Chứng minh thư. Thuê bao lâu. Phòng loại nào.

Tạ Đình thả chiếc vali xuống đất, cô kéo chiếc ghế cao gần đó ngồi lên, đôi mắt như có như không lướt nhìn ngón tay sạch sẽ săn chắc của Tô Dịch, cất giọng hời hợt.

- Ở đây có mỗi mình anh kinh doanh nhà nghỉ. Gía phòng chắc là rất đắt.

Tô Dịch gật đầu, anh không quá quan tâm đến Tạ Đình đang hỏi chuyện, đáp:” Bình thường, nếu ở lâu thì sẽ giảm giá, nếu ở một đêm thì hai trăm tệ một ngày, tiền ăn tự túc bỏ ra”

“ Ồ, như vậy chỉ cần một ngày vài khách là anh cũng kiếm được mấy nghìn tệ, công việc khá là nhàn mà lại thu nhập cao”

Tạ Đình trầm trồ trong kinh ngạc, ẩn sâu trong câu nói là lời giễu cợt, từ đầu đến cuối ánh mắt đều không có rời Tô Dịch lấy nửa giây. Đó là một người đàn ông rất là đẹp, không phải đẹp theo kiểu công tử mà đẹp theo kiểu hoang dã, giống như con sói đầu đàn giữa một bầy sói hoang đầy hung dữ vậy. Mắt hổ phách, ngũ quan cân đối anh tuấn, da màu đồng chắc nịch đầy bắp thịt, tóc gọn gàng thô kệch nhưng không kém phần ngỗ ngược. Một gương mặt phải nói là khiến cho người khác đã gặp qua thì không thể nào quên được.

Tạ Đình châm cho mình một điếu thuốc lên hút, cô nhìn Tô Dịch trước mắt đang đứng chờ đợi mình trả lời, bộ dạng tùy ý không hề có một chút quan tâm nào đối với lời tám chuyện của cô hồi nãy, khóe miệng bất giác kéo lên một nụ cười.

- Thuê hai tháng, hoặc là có thể lâu hơn nữa.

Tô Dịch nhận được câu trả lời lúc này mới lại bắt tay vào làm việc, anh lôi giấy bút ra viết sổ sách một hồi, sau đó đẩy chứng minh thư lại cho Tạ Đình, giọng nói cất lên nhàn nhạt.

- Đóng tiền một tháng trước, năm nghìn tệ, được khuyến mãi bữa sáng và sữa tươi. Bữa trưa và bữa tối có thể mua ở nhà ăn, hai mươi tệ một suất bình thường, ngon hơn thì tăng giá tiền lên.

Tạ Đình ồ lên một tiếng, cô lấy tiền ra trả cho Tô Dịch, anh nhận lấy đếm qua một lượt, thấy đủ mới lấy chìa khóa phòng đưa cho cô, nói.

- Phòng 202, tầng hai phòng thứ 4 bên tay phải. Nước ở đây khan hiếm nên những giờ không cần thiết sẽ không cấp nước, nhớ chú ý một chút.

Nói xong Tô Dịch cũng không có nhìn Tạ Đình thêm một lần nào nữa, anh tiếp tục cầm lấy tờ báo lên đọc, coi như sự tồn tại của cô lúc này không hề có.

Tạ Đình cũng không phải là kiểu người mặt dày quá mức, tuy cô thấy hứng thú với người đàn ông trước mặt thật nhưng mà cả ngày đi đường đã mệt mỏi, nên suy nghĩ một hồi cũng cầm lấy chìa khóa rồi trở về phòng của mình. Dù sao thì người này cũng là ông chủ hoặc nhân viên gì đó ở đây, thời gian gặp nhau về sau còn rất nhiều, cô không tin là mình không thể khai thác thêm được nhiều điều về con người đó.
Vào đến phòng, Tạ Đình đá chiếc vali về phía tủ, sau đó nhanh chóng lột quần áo đi vào nhà tắm tắm rửa một trận. Lúc chập tối có ăn đỡ một chiếc bánh hamburger nên giờ cũng thấy hơi lửng bụng, cho nên sau khi ngả người xuống nệm, cô rất nhanh chìm vào trong giấc ngủ của mình.

Giấc ngủ phải nói là rất say.

Đến nửa đêm, tiếng sấm ầm ầm bên ngoài rền vang cuối cùng cũng đánh thức Tạ Đình tỉnh giấc. Cô chợt mở mắt ấn công tắc điện, căn phòng sáng bừng như ban ngày, thời gian lúc này mới chỉ có ba giờ sáng.

Ngủ không được nữa, Tạ Đình liền lôi máy tính ra xem lại mấy bức ảnh mình chụp đợt trước, nhìn một hồi phát chán với màu sắc lẫn lộn, cô bực mình lầm bầm trong miệng mấy câu chửi tục tĩu. Mỗi lần bản thân cảm thấy không còn nhiệt huyết là một lần chính cô để khả năng của mình bị tụt dốc nghiêm trọng, cho dù có cố gắng đến mấy đều không tìm được một sự ưng ý, dần dà nó đã trở nên ám ảnh.

Gần sáng, mưa tạnh, bầu trời trở nên quang đãng và trong lành hơn. Tạ Đình xuống giường làm vệ sinh cá nhân, tùy tiện trang điểm một chút lên mặt, sau đấy liền bước xuống sảnh.

Hôm qua đến muộn nên không biết ở đây rốt cuộc có bao nhiêu người, lúc này tiến về phía nhà ăn cũng thấy xuất hiện đến bốn năm tốp nam nữ đủ cả, có lẽ là những nam nữ thanh niên thích đi phượt và thám hiểm.

Tạ Đình không quan tâm đến điều đấy lắm, cô tùy tiện chọn cho mình một chỗ rồi đợi bữa sáng. Một lúc sau cũng thấy có một cô gái tuổi khá là trẻ bưng ra, cô ta nhìn cô cười nói.

- Chị là khách thuê trọ tối hôm qua phải không ạ. Đây là bữa sáng của chị, nếu có yêu cầu gì thêm chị cứ nói với em nhé. Em là chủ nhà nghỉ ở nơi này.

Động tác uống sữa của Tạ Đình chợt khựng lại, cô quay sang nhìn cô gái tự giới thiệu là chủ nhà nghỉ, đôi mắt xinh đẹp hơi nheo lại. Đó là một cô gái thoạt nhìn trẻ hơn cô vài tuổi, mặc bộ váy người Tạng, khuôn mặt thanh tú dịu dàng, khi cười sẽ lộ rõ hai bên núm đồng tiền rất là duyên, giống như mặt trời sáng rực trên đỉnh núi ngoài kia vậy.

- Cảm ơn, có gì tôi sẽ gọi.

Tạ Đình không hỏi về người đàn ông tôi hôm qua cô gặp, cũng không có đưa mắt ráo rác nhìn xung quanh tìm kiếm bóng hình đấy nữa. Có lẽ là do cô đoán sai, anh ta chẳng phải người làm ở đây cũng như ông chủ, mà có khi là một người quen của người con gái kia. Nếu không thì sao có thể mảy may như không giúp cô đăng kí phòng với làm thủ tục, rồi còn thuộc làu một loạt nguyên tắc ở nơi này.

- Đúng là vô vị.

Tạ Đình lắc đầu xua đi những suy nghĩ vởn vơ trong đầu mình, cô dùng xong bữa sáng rồi lại trở về phòng, lúc đi ngang qua đám người thanh niên liền nghe thấy họ bàn tán.

- Lúc chiều tối hôm qua mình đã nói với Lưu Mẫn là không được chạy đi trước, có gì cũng không được tách đội ra nhưng cô ta không nghe. Bây giờ thì hay rồi đấy, suốt một đêm không trở về, có khi nào là bị “ quỷ” bắt đi rồi không?
Tạ Đình chỉ nghe được chừng đó vì lúc này cô đã đi đến phía bậc cầu thang, cho nên đoạn sau như nào cô đều không thể nắm được rõ. Cô trở về phòng của mình thay ra một bộ quần áo thoải mái, mang theo máy ảnh, đeo một chiếc kính râm bản lớn che gần hết nửa khuôn mặt, lần nữa bước xuống rời khỏi nhà nghỉ.

Ban ngày, cho nên cô có thể nhìn rõ hết được cảnh vật cũng như mọi thứ xung quanh. Nơi này có thể gọi là một thị trấn nhỏ nơi lưng chừng núi vì tập trung khoảng hai ba chục hộ dân ở lại. Người kinh doanh nhà nghỉ, người kinh doanh thổ cẩm, đá quý, người bán hàng rong, người mặc cả, ồn ào cả một góc.

Tạ Đình nâng máy ảnh lên chụp toàn cảnh trước mặt, chụp được vài tấm ưng ý lại tiếp tục bước tiếp dạo quanh mấy khu nhà nhỏ đơn sơ phía trước. Ngoại trừ nhà nghỉ được xây ba tầng thì những ngôi nhà còn lại ở đây đều là những loại nhà truyền thống, tự dựng của người miền núi.

Đi thêm một đoạn cách nhà nghỉ khoảng chừng mấy trăm mét, Tạ Đình nhìn thấy một bà cụ đang ngồi ở hiên cửa dệt thổ cẩm, bước chân vô thức dừng lại. Mùi hương sữa bơ thơm phức từ chiếc niêu đất bên cạnh bà cụ bốc lên khiến cho bụng cô cồn cào, nếu cô đoán không nhầm thì đó là một thức uống đặc trưng của người Tạng.

Tạ Đình định chụp cho bà ấy vài tấm, thế nhưng cô còn chưa kịp bấm máy thì phía ống kính đã bị một bàn tay to lớn chặn lại, sau đấy là giọng nói trầm trầm vang lên.

- Bà cụ không thích ai chụp ảnh.

Tạ Đình ngẩng đầu lên nhìn Tô Dịch, nhận ra được anh chính là người đàn ông tối qua khóe mi liền nhướn lên, mở miệng hỏi.

- Tại sao không thể? Dù sao cũng chỉ là một tấm.

Tô Dịch buông cánh tay mình xuống, anh không đáp lời với cô mà xoay người tiến về phía căn nhà của bà cụ, đặt chiếc cặp lồng lên bàn rồi nói.

- Bà Chu, cơm nóng lấy ở chỗ Tiểu Vân đó, bà ăn đi không nguội. Hôm nay con bé làm cơm rất là ngon đấy, bà nhớ là ăn hết nha.

Bà Chu gật gật đầu đáp lời Tô Dịch, đôi mắt già nua nhìn lên anh rồi lại nhìn sang Tạ Đình không biết từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh anh, cười một nụ cười hiền từ, đáp.

- Sữa bơ vừa mới quấy, vẫn còn rất nóng và ngậy, uống xong rồi hãy đi làm. Cô gái, cô cũng lại uống một chút đi, đừng có ngại.

Tạ Đình tất nhiên không có từ chối, cô đưa tay nhận lấy chén sữa bơ mà bà Chu đưa cho, thổi thổi nhẹ cho bớt nóng rồi uống từng ngụm thưởng thức. Thời tiết sáng sớm trên núi vẫn còn hơi se lạnh bởi sương đêm, được uống một cốc thức uống nóng hổi béo ngậy cơ thể liền cảm thấy trở nên khỏe khoắn hơn hẳn.

- Cô gái đến đây du lịch sao?

Bà Chu vừa ăn vừa lên tiếng hỏi, Ta Đình nghiêng đầu nhìn sang, cô gật đầu:” Nghe nói nơi đây rất đẹp, nên tự mình muốn đến trải nghiệm một chút. “

- Nếu chỉ tham quan quanh quẩn ở đây thì được, chứ nếu có ý định đi sâu vào trong thôn Tây Nha trong chân núi thì tốt nhất nên dẹp ý định đi thôi. Nguy hiểm lắm, không phải là chuyện đùa.

Bà Chu lắc đầu bất lực trước lời kể của mình, Tạ Đình vốn dĩ muốn hỏi thêm một chút nhưng mà thấy họ có ý lảng tránh cho nên cuối cùng vẫn là giữ im lặng. Cô ngồi bên cạnh Tô Dịch dưới mái hiên đơn sơ, nhìn từng động tác của anh ta đang hí hoáy đan sọt tre cho bà cụ, thành thạo như một người thợ lành nghề, khóe môi không nhịn được liền mấp máy.

- Tôi chụp cho anh một tấm ảnh được chứ.

Tô Dịch hơi khựng lại động tác, anh lạnh nhạt:” Không hứng thú, đừng có chụp”

Tạ Đình ồ một tiếng, cô nhíu đôi mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt anh tuấn của Tô Dịch lâu hơn, không chịu dừng lại sự tò mò của mình ở lại đó, mở miệng.

- Tôi hỏi anh chút chuyện được không? Sẽ không phiền anh quá lâu?

Còn tiếp...

Chương 3

“ Tôi thì cảm thấy rất là phiền”.

Tô Dịch ngước lên nhìn Tạ Đình trước mặt, đôi mắt hổ phách lạnh lẽo của anh quét qua người cô chỉ vài giây rồi lại tiếp tục cúi xuống làm công việc của mình, tỏ rõ thái độ không hợp tác. Anh đã sống ở đây mười năm, thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để hiểu hết được tám chín phần của ngọn núi Mộc Tử. Thậm chí loại người mang trong bụng một đống thắc mắc giống như cô ngồi trước mặt hầu như ngày nào anh cũng thấy có tốp người xuất hiện, dần dà nơi đây vốn từ một nơi yên bình bây giờ liền trở nên ồn ào hết sức.

Tạ Đình nghe xong câu trả lời thì có chút ngẩn người, cô hơi nghiêng đầu sang nhìn Tô Dịch, ánh mắt hiện lên một tầng đầy thắc mắc, nhàn nhạt buông lời.

- Chỉ một vài câu hỏi thôi, không làm phiền anh quá lâu đâu. Anh cũng không cần thiết phải cứng ngắc như thế chứ.

Thái độ không mấy quan tâm đến lời cảnh cáo từ mình của Tạ Đình khiến cho Tô Dịch có chút tức giận, anh đặt chiếc sọt đan dở sang một bên, không nhìn cô nữa mà hướng vào trong nhà nói với bà Chu.

- Bà Chu, cháu đi có chút việc, tối về sẽ đan nốt cho bà.

Bà Chu đáp vọng ra bằng giọng già nua mệt mỏi, Tô Dịch lúc này nghe xong cũng yên tâm đứng dậy bước nhanh đi ra ngoài, tất nhiên theo sau anh chính là cái đuôi Tạ Đình.

Trong bụng vốn đã bùng lên một tầng tức tối, Tô Dịch nghĩ thầm bây giờ nếu Tạ Đình nhì nhằng thêm nữa thì bản thân nhất định sẽ phát cáu mà mắng cô một trận đầy cay nghiệt. Có điều mọi thứ sau đó lại không hề xảy ra như anh nghĩ, người phụ nữ ấy cứ im lặng không hề hỏi thêm mà chỉ lặng lẽ đi theo anh, anh dừng thì dừng, anh bước tiếp thì bước. Thậm chí khi họ càng lúc càng cách xa thị trấn nhỏ cô cũng chẳng hỏi anh là bọn họ đang đi đâu, kiểu như trong suy nghĩ của cô anh không phải là đám người xấu xa mang một bụng âm mưu vậy.

- Đi theo tôi làm gì?

Đi được đoạn rất là xa, Tô Dịch cuối cùng cũng không nhịn được cái cảnh phía sau xuất hiện một người theo dõi chằm chằm nên buộc phải dừng lại, anh xoay người nhìn thẳng vào Tạ Đình chất vấn với giọng lạnh lẽo. Vốn dĩ cứ tưởng khí thế bức người của mình sẽ khiến cho người này sợ hãi mà quay người trở về, nên anh khá tự tin. Có điều mọi thứ lại không được như mong muốn, khi mà anh thấy cô chậm rãi tiến lại kéo ngắn khoảng cách của hai người họ, nhàn nhạt nói như thể cái điều mình làm không hề sai.

- Tôi nói rồi, tôi muốn hỏi anh một số điều, nên khi nào hỏi xong tôi nhất định sẽ đi.

Tạ Đình cũng không vừa, ánh mắt cô nhìn người trước mặt đầy lạnh nhạt cũng đầy thách thức. Trước nay xung quanh cô đều là những người đứng từ dưới nhìn lên, cô ở bậc cao nhất nên cái tính kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu, đi đâu làm gì bản thân cũng sẽ trở thành tiêu điểm. Cô không có thói quen nói chuyện phải ngả mũ trước người khác, cũng không có thói quen phải thấp kém dưới một ai, mọi thứ lúc này đối với Tô Dịch, là lần đầu tiên trong đời xuất hiện.

Tô Dịch hơi nhếch đôi lông mày rậm của mình lên một chút, anh rút cho mình một điếu thuốc đưa lên miệng hút, hành động tùy hứng chẳng hề có một chút quan tâm đến cô ở bên cạnh đang nghĩ gì, thở ra từng hơi khói nhàn nhạt.

- Tôi nhớ không nhầm tôi đã nói với cô tôi không muốn trả lời bất kì điều gì.

Tạ Đình mím môi, dưới cái nắng sớm của miền núi hoang vắng, làn da trắng như tuyết của cô trở nên hồng hào, quyến rũ đến mức bất kể người đàn ông nào nhìn vào cũng không thể rời mắt được. Ngay đến Tô Dịch cũng thế, ngón tay cầm điếu thuốc lá của anh trở nên hơi rung nhẹ, ánh mắt thất thần mất một giây rồi lại trở về như cũ, rất nhanh liền xóa sạch đi hết những cảm xúc không tên vừa xuất hiện.

Phụ nữ bản địa ở nơi này quanh năm ngày tháng đều dãi nắng dầm mưa nên làn da tất nhiên đều thô đen, đến cả Tiểu Vân kinh doanh nhà nghỉ dưới sườn núi da cũng mang màu bánh mật khỏe khoắn, để mà nói kiếm được một người như Tạ Đình thật sự phải nói là rất khó. Cô trắng như tuyết trên đỉnh núi Thiên Sơn, từ khuôn mặt đến cử chỉ đều khiến cho người khác nhìn vào liền bị mê hoặc, một từ đẹp cũng không thể nào nói hết nên được.

- Xác định tìm đến đây là trong cô đã mặc định có lý do, còn cần phải hỏi người khác nữa à.

Không thấy Tạ Đình trả lời, Tô Dịch trầm mặc một hồi rồi lại quyết định lên tiếng. Những năm gần đây, có rất nhiều du khách tìm về, họ cũng như cô hỏi anh rất nhiều về những lời đồn kì bí về ngôi làng kia, nhưng trước khí thế bức người của anh chẳng ai dám lẽo đẽo theo sau, thành ra anh đã tự huyễn hoặc chính bản thân mình rằng chỉ cần gắt nhẹ cũng khiến cho người khác sợ hãi. Nên khi gặp cô, bị cô làm phiền, anh cứ nghĩ rằng cô cũng sẽ giống bao người trước đó, là một du khách mang trong bụng nhiều thắc mắc từ lời đồn mà tìm đến khám phá, cho nên thái độ trước sau đều chán ghét không muốn gần gũi.

Tạ Đình nâng mắt, cô nói:” Cứ cho là như thế đi, nhưng tôi muốn biết nhiều hơn, mà anh lại là người sống ở đây lâu rồi, ắt hẳn cũng phải ít nhiều quen thuộc”

Tô Dịch bất ngờ quay đầu một cái, anh đưa ánh mắt nhìn xa xăm về phía thung lũng trước mặt, ở đó là những đám mây trôi lượn lờ đẹp đến mức như một chốn tiên cảnh, rất lâu mới nhàn nhạt lên tiếng đáp.

- Muốn hỏi gì? Về núi Mộc Tử có thật như lời đồn, hay là về ngôi làng Tây Nha ở bên kia khu rừng, hay là về những kho báu được chôn ở trong ngôi làng đó.Tô Dịch chậm rãi hỏi Tạ Đình, anh xoay người tiến lại phía cô, cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp trước mặt chờ đợi. Người phụ nữ này khá là cao, anh đã cao gần một mét chín mà cô đứng được đến phía cằm của anh, ở khoảng cách này chỉ cần cô hơi ngẩng đầu lên là bọn họ có thể môi chạm môi rồi.

- Muốn biết về tất cả, nếu anh có thể trả lời, tôi đây sẵn lòng ghi nhớ.

Tạ Đình buông lời nhàn nhạt đáp lại, cô hơi lùi lại phía sau một bước ngẩng khuôn mặt lên nhìn, tuy đã kéo khoảng cách nhưng cũng không trách được hơi thở nóng rực của họ phả vào nhau rất gần, toàn thân không nhịn được mà bất giác trở nên run rẩy.

Người đàn ông trước mặt vừa hút thuốc, nên hơi thở của anh vẫn còn mang theo mùi thơm của chúng, phảng phất nơi cánh mũi Tạ Đình chẳng khác gì một lời trêu ghẹo, cho dù mọi thứ bây giờ thực chất chỉ là vô tình. Giọng nói trầm ổn, cơ tay sắn chắc, toàn thân toát lên vẻ quyến rũ đặc trưng của đàn ông, nếu ở trên giường, ắt hẳn nhất định sẽ là một cực phẩm, một cực phẩm khó có thể kiếm được người thứ hai.

- Nơi đó không phải là nơi tốt đẹp gì.

Tô Dịch trầm mặc một lúc rồi quyết định đáp trả, anh dứt khoát chặn hết tất cả những suy nghĩ tò mò của Tạ Đình, đáy mắt hiện lên một tầng cảnh cáo. Nơi đó, anh ở đây mười năm cũng chưa từng đặt chân sâu vào bên trong, bởi vì bà Chu đã nói rằng:” Những người sống trong ngôi làng đó không muốn ai xâm phạm lãnh địa của họ”.

Tất nhiên Tô Dịch chẳng bao giờ tin vào những điều kì bí mà Tiểu Vân và bà Chu kể, anh sống ba mươi tư năm chưa điều gì có thể làm khó, thì thử hỏi mấy cái lời nhảm nhí ấy có ý nghĩa gì. Quyết định rời Thượng Hải xa hoa để trở về đây sống ẩn dật, anh chỉ muốn bản thân mình có thể yên tĩnh hơn, nên cho dù trời có sập xuống, mấy cái chuyện khác đối với anh không hề có nghĩa vụ.

Anh không phải thánh nhân cao thượng, cũng không phải là anh hùng gì cho cam, bất cứ ai muốn hỏi về ngôi làng kia, anh đều trả lời như bà Chu nói, đó là nơi nguy hiểm không nên tới. Chứ không phải là nói toẹt ra, sâu bên trong đấy thật ra là một hang ổ tội phạm buôn người qua biên giới mà cả làng từ già đến trẻ, đều tham gia vào. Còn vì sao chúng có thể lộng hành đến như thế, vì sau cảnh sát không thể phá triệt để được, nghe đâu lúc đến kiểm tra đều không tìm được bằng chứng chứng minh họ phạm tội. Mà bản thân anh, cũng lười muốn quan tâm, can thiệp.

Tạ Đình trước những lời nói đầy quyết tâm của người đàn ông trước mặt cũng quyết định buông xuống những tò mò trong lòng, tuy nhiên cô lại không có rời đi ngay mà lì lợm đứng ở đó hỏi chuyện, giọng nói cất lên đầy thánh thót, nhàn nhạt.

- Anh tên gì. Là người ở đây, nhìn không phải cho lắm. Tiếng phổ thông anh khá chuẩn, là người Thượng Hải à.

Tô Dịch mím môi, anh nhíu mày:” Tây An. Nhưng lớn lên từ nhỏ ở Thượng Hải, còn bây giờ là người ở núi Mộc Tử. Bấy nhiêu đó đã đủ chưa”.

Tạ Đình gật đầu, cô ồ lên một tiếng rồi nâng máy ảnh lên chụp toàn cảnh xung quanh, vừa căn góc chụp vừa tiếp tục hỏi chuyện. Người đàn ông này nếu cô đoán không nhầm chắc chắn anh ta biết rõ về chuyện phía sau khu rừng, bây giờ muốn hỏi tất nhiên là không đời nào anh ta nói rồi, cho nên chỉ có thể từng chút từng chút làm thân quen, sau đó moi từ từ cũng không phải là điều gì quá đáng. Dù sao thì thời gian ở đây vẫn còn nhiều, đâu phải chỉ ngày một ngày hai đâu, nên cô cũng không cần quá vội vàng.- Tối hôm qua tôi còn tưởng anh là ông chủ khách sạn, hóa ra lại không phải à. Anh làm gì ở đây thế.

Tạ Đình tiếp tục hỏi, Tô Dịch chỉ ngừng một giây rồi đáp:” Bán hàng tạp hóa bên cạnh nhà nghỉ kiêm sửa xe”

Nghe được câu trả lời của anh, Tạ Đình lúc này mới bắt đầu nhớ ra hình như bên cạnh nhà nghỉ có một quán tạp hóa nhỏ, đồ đạc bán chủ yếu đều là những đồ dùng cần thiết cho cả nam và nữ, ngoài ra không có gì đặc sắc hết cả. Còn sửa xe thì không thấy có đồ nghề được bày sẵn, chắc là cũng không có khách nhiều, nên biển cũng chỉ là để cho có.

- Đoạn đường này đi tiếp thì sẽ dẫn về đâu, anh biết không.

Tạ Đình không hỏi thêm về vấn đề công việc nữa, cô nhìn đoạn đường uốn lượn quanh co nơi sườn núi, không nhịn được thắc mắc liền hỏi. Đường không khó đi, ngược lại còn vô cùng thuận tiện, thế nhưng lại không có lấy một ai dám bén mảng đi sâu hơn, chẳng lẽ là con đường dẫn vào cái thôn quỷ quái kia.

- Đi thêm một đoạn nữa sẽ có một ngã rẽ, rẽ phải thì đi vào chỗ chết, đi thẳng thì sâu hơn, cũng đi vào chỗ chết. Tốt nhất là không nên đi, như vậy thì sẽ sống.

Tô Dịch lạnh lùng buông lời, anh tìm một mỏm đá gồ lên phía chân núi ngồi xuống, tiếp tục đốt một điếu thuốc thứ hai đưa lên miệng hút. Tính cách anh trước nay vốn dĩ lạnh nhạt bất cần, người khác đều không thể nói chuyện được ba câu, nhưng cô thì ngoại lệ tận chục câu rồi. Đó là một điều hiếm hoi mà chính anh cũng không thể giải thích được.

“ Nguy hiểm vậy sao”... Tạ Đình trào phúng hô lên, cô làm bộ thở dài:” Hình như nơi đó không có trên bản đồ, anh đã tới chưa”

Tô Dịch nhíu mày không vui:” Rốt cuộc cô có mục đích gì? Một người thích thám hiểm sẽ không có ai nhiều chuyện như cô đâu”

Tạ Đình không nghĩ rằng mình bị vạch trần nhanh đến vậy, nhưng bản tính cứng mạnh mẽ tước giờ đã ăn sâu vào máu rồi nên cô trước những lời ấy cũng chỉ nhẹ nhàng nhún vai một cái, cười như không cười hỏi ngược lại bằng giọng điệu cợt nhả.

“ Vậy anh nói xem, tôi đây là có ý gì”.

Vừa nói, Tạ Đình vừa cẩn thận quan sát Tô Dịch kĩ hơn, vẻ hứng thú trong người không chỉ dừng lại ở một chút nữa. Anh rất gần cô, gần đến mức cô có thể nhìn được tĩnh mạch trên cổ anh giật giật, yết hầu trượt lên xuống đầy mời gọi. Cô tự nghĩ rằng, bình thường nó đã quyến rũ như thế này, nếu là ở trên giường, có lẽ chắc chắn sẽ rất tuyệt, là một thứ khó có thể quên được.

Tô Dịch bị ánh mắt đầy khiêu khích cợt nhả của Tạ Đình nhìn thì tức tối, anh trừng mắt nhìn cô cảnh cáo. Nếu không phải vì nhận lời với bà Chu là khuyên can cô đừng cố tìm hiểu về chuyện kia, thì anh đã rời khỏi từ ngay lúc bắt đầu rồi, chứ không phải là đứng ở đây để rồi đôi co cái trò trẻ con này.

- Thu lại cái suy nghĩ không đứng đắn của cô lại, tôi đây một chút cũng không thấy hứng thú.

Lạnh lùng buông từng từ cay nghiệt, Tô Dịch cũng không chịu để bản thân mình lép vế mà nhìn thẳng vào người Tạ Đình, cái nhìn sắc bén như muốn vạch trần tất cả mọi y nghĩ của cô hiện tại. Có điều anh không ngờ được rằng, cô chính là người không biết liêm sỉ, là người không hề biết sợ hãi, trái ngược với việc phải dừng lại thì tiếp tục ngả ngớn hơn.

- Tôi có suy nghĩ không đứng đắn sao, anh nhìn ra được à.

Tạ Đình hơi nhướn mày thách thức, khóe môi còn mang theo ý cười nồng đậm. Thật ra Tô Dịch nói không hề sai, cô đây chính là có suy nghĩ không an phận, anh ta càng tứ giận thì càng tăng vị đàn ông trong mắt cô, nhưng mà cô cũng đâu có để lộ ra sự ham muốn trần trụi như vậy đâu. Bị bắt được chuẩn xác như thế, trừ khi anh ta nhìn cô, nếu không nhìn, chắc chắn sẽ không biết được.

Không nghĩ thì thôi, nghĩ đến điều ấy rồi, trong lòng Tạ Đình càng cảm thấy có chút hưng phấn, cô tiếp tục trêu gheo Tô Dịch.

- Anh nhìn nãy giờ, thấy tôi có đẹp không?

Chương 4

Tô Dịch ở trong núi đã mười năm, so với trước kia thì không còn nhiều lần được tiếp xúc với phụ nữ cũng như gặp được phụ nữ quyến rũ gợi cảm như Tạ Đình, nên sau khi nghe cô hỏi vậy, toàn thân có chút chất động. Anh dừng hành động hút thuốc của mình lại, đôi mắt quét ngang dọc cô một hồi, sau đấy cười như không cười, đáp.

- Đẹp. Cô rất đẹp.

Thật ra không phải vì sự khiêu khích của Tạ Đình mà Tô Dịch trả lời như vậy, bởi vì tất cả những gì anh nói đều là sự thật. Cô rất đẹp, da lại trắng như tuyết, mỏng manh đến mức chỉ cần anh hỏi nắm chặt một chút là có thể bóp tan thành nước trong hồ, gợi cảm mị hoặc, có thể nói bất cứ đàn ông nào nhìn vào cũng thèm thuồng.

“ Ồ, là vậy sao”.

Tạ Đình vuốt mái tóc dài được cột cao của mình phía sau, khóe miệng nhếch lên một đường cong nhẹ, giọng nói đáp lại mang theo đầy hưng phấn. Ban đầu cô vốn dĩ chỉ muốn trêu trọc người đàn ông này một chút để anh ta có thể bỏ đi cái tính cách cứng ngắc đáng ghét khi nói chuyện, nhưng càng nói cô càn cảm thấy vui vẻ, nên vẫn là không nhịn được mà muốn buông thả hơn. Dù sao thì lâu rồi cô cũng chưa có làm, tìm một người phát tiết để thỏa mãn chính mình, cũng không phải là điều gì xấu xa.

“ Tôi đẹp vậy mà cũng không khiến anh nhìn lâu hơn quá ba giây”

Tạ Đình vẫn không chịu dừng lại trò đùa dai của mình, cô nhướn người sát với Tô Dịch hơn, ánh mắt hơi phủ một tầng sương mỏng chớp chớp. Khoảng cách của hai người lúc này phải nói là rất gần, chính vì thế cô còn có thể ngửi được mùi hoắc hương nhàn nhạt tỏa ra từ thân thể của anh, không nồng nặc mà ngược lại rất dễ chịu, trái tim bất giác không nhịn được liền run lên.

“ Muốn chơi đùa thì tìm người khác”

Tô Dịch hừ lạnh chiếu cái nhìn cảnh cáo đến Tạ Đình, anh thổi khói thuốc về phía mặt của cô một ngụm lớn, chẳng hề quan tâm đến việc cô có bị sặc hay hành động của mình là mất lịch sự, lạnh lùng gằn thêm vài từ.

“ Lần sau nhìn thấy tôi thì tốt nhất nên đi đường vòng, tôi không có thời gian chơi đùa với cô”

Nói xong mấy lời với Tạ Đình, Tô Dịch cũng không nán lại ở đó thêm một giây nào nữa, anh đứng dậy đi về phía con đường nhỏ dẫn lên rừng, một lần ngoái lại cũng không hề có.

Tạ Đình đứng đấy nhìn theo, ban đầu có ý định đuổi theo sau nhưng nghĩ lại mọi thứ đều không ổn cho nên quyết định quay trở về, tuy trong lòng không còn vướng bận gì quá nhiều nhưng thi thoảng vẫn không nhịn được mà nghĩ về người đàn ông tính cách lạ lùng bí ẩn đó.

Cô đi ngược lại theo con đường sườn núi, phải mất gần một tiếng đồng hồ mới trở về được đến nhà nghỉ, lúc này mọi người hầu như đã tụ tập đông đủ hết phía bàn uống nước được đặt ngay ngắn ở dưới gốc cây long não tán rộng. Họ ngồi đó kể chuyện râm ran về những điều kì bí trên mạng viết về núi Mộc Tử, rồi lại kể về những chuyện ma quái đồn thổi khắp xung quanh, lúc thì có những tiếng cười, lúc thì lại có những tiếng hò hét đầy sợ hãi.

Tạ Đình tât nhiên đối với những điều ấy chẳng hề có lấy được một nửa điểm quan tâm, cô chọn cho mình một chiếc ghế tùy tiện ngồi xuống, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía cửa hàng tạp hóa bên cạnh. Không có người trông quán, nhưng mà cửa vẫn mở, dường như kiểu mở ra cho có, còn kinh doanh được hay không thì anh ta chẳng hề một chút mảy may quan tâm vậy.

Rút cho mình điếu thuốc từ trong túi châm lửa hút, Tạ Đình nghiêng đầu suy nghĩ, đúng lúc vô tình nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô chủ nhà nghỉ lướt qua, liền cất giọng nhàn nhạt hỏi.

- Chỗ cô có bán thuốc lá không?

Thật ra thuốc ra của cô trong va li vẫn còn, có điều cũng chẳng trụ được bao lâu, ở đây có bán thì mua, tiện thể muốn từ người con gái này dò hỏi thêm xem cô ta có biết được một chút gì về ngôi làng kia không, từ đó mới có thể đưa ra cho mình được một hướng đi vừa an toàn, vừa chính xác.

- Chị muốn mua loại nào. Chỗ em không bán nhưng anh Mười có bán, để em sang chỗ anh ấy lấy.

“ Anh Mười sao”... Tạ Đình làm bộ nhíu mày, cô ít nhiều cũng đoán được anh Mười trong miệng cô chủ nhỏ này là người đàn ông kia rồi, thế nhưng đã diễn thì phải diễn cho đạt, vì thế liền hỏi tiếp:” Bạn trai cô à”

Cô gái Tiểu Vân kia nghe xong vội vàng lắc đầu, thế nhưng gò má lại bất giác trở nên ửng hồng như bị nói trúng, khóe miệng cười e thẹn.

- Không có, anh Mười là hàng xóm của em, anh có bán tạp hóa nên ai cần gì em đều sang đó lấy. Có điều giá cả hơi mắc một chút so với dưới núi, vì mọi thứ phải vận chuyển lên, nên không được mặc cả.

Tạ Đình gật đầu, cô nhàn nhạt đáp:” Ra vậy à, vậy cho hai gói, loại Trung Hoa”

Tiểu Vân nhận được câu trả lời của Tạ Đình thì bật cười vui vẻ, cô vội chạy sang bên quán tạp hóa bên cạnh, mở cửa lấy thuốc rồi lại chạy về đưa cho cô đang ngồi lướt điện thoại, nói.

- Của chị hết một trăm đồng. Loại này là loại khá là đắt, cho nên...

Tiểu Vân còn chưa kịp nói xong Tạ Đình đã vươn tay ra cầm lấy, cô rút tờ một trăm đồng đưa lại cho cô ấy, vẫn chưa tiếp tục dừng lại câu chuyện của mình, hỏi.

- Người tên anh Mười kia chắc là khá là thân thiết với cô. Tối qua anh ta là người làm thủ tục thuê phòng cho tôi.Tạ Đình nhẹ nhàng hút một hơi thuốc rồi thở ra một làn khó, Tiểu Vân thì tiếp tục ngồi nạo sạch khoai tây trong sọt, mắt chăm chú làm công việc của mình nhưng vẫn không quên đáp lại.

- Tối qua em có việc đi sang nhà bà Chu nên nhờ anh ấy trông nhà giúp. Lúc chị vừa lên phòng thì em cũng trở về, anh ấy chỉ nói là có người thuê rồi về nhà luôn. Trước nay tính cách đều lạnh nhạt như vậy, em cũng đã quen rồi.

Tạ Đình gật gù lắng nghe, sau cùng liền quyết định không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa, ánh mắt liền tiếp tục chăm chú nhìn vào điện thoại đọc mấy tin nhắn vừa được gửi tới. Ngày hôm qua lúc quyết định đi lên núi Mộc Tử, cô cũng chỉ báo cho mẹ cùng với chú Vương là mình đi công tác, chứ cũng không nói rõ địa điểm cho nên lúc này họ cũng không có gọi mà chỉ nhắn một tin là “ Nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe”. Còn về phía Kha Luân anh ta cũng gửi khá nhiều, đại loại là dặn cô rất nhiều điều không cần thiết, và sến sẩm hơn là mấy câu nói yêu đương hứa hẹn nhàm chán.

Tạ Đình đọc xong một loạt liền xóa hết, cô lười nhác chống tay lên thành ghế, đôi mắt khẽ nhắm hờ mệt mỏi. Đi cả một ngày lên đây, ngủ không được đủ giấc, lại gặp phải người đàn ông kì quặc, hỏi gì cũng không nói, kì thật mà nói cô đã mệt lại càng cảm thấy mệt hơn. Ban đầu còn tưởng có chút kích thích, bây giờ nhìn lại, thật sự không hề thấy được một chút kích thích nào, đúng là phí thời gian một ngày đi bộ.

- Anh Mười, măng vẫn còn anh hái làm gì nhiều vậy, sáng em còn tưởng anh đi xuống núi.

Ngồi trầm ngâm hút đến mấy điếu thuốc, Tạ Đình lúc này cũng bị đánh thức bởi giọng nói của Tiểu Vân vang lên phía ngoài cổng. Cô theo phản xạ ngước lên nhìn, đúng lúc chạm phải ánh mắt hổ phách đầy sắc bén của Tô Dịch chiếu lại, tinh thần ít nhiều cũng được nâng lên đôi chút.

Cô cười như không cười nhìn anh, vốn dĩ cứ tưởng anh để ý đến mình lâu hơn chút nhưng ngay sau đó người đàn ông ấy liền thu ánh mắt lại nhìn xuống cô bé Tiểu Vân trước mặt, đưa tay ra xoa đầu, giọng nói đầy cưng nựng.

- Mấy nay trời có mưa cho nên măng trong rừng rất tốt, đã vậy nấm cũng mọc lên rất nhiều, hái không xuể tay. Đây mới chỉ có một ít thôi đấy, để anh giúp em mang vào trong bếp, chiều lại đi hái tiếp.

Tiểu Vân bật cười khúc khích, con bé chạy theo Tô Dịch phía sau, miệng không ngớt ngọt ngào.

- Nhiều như vậy làm gì có chỗ để hả anh. Mấy nay thím Sầm phải ở nhà có việc, một mình em không thể nào làm hết được chúng đâu. Anh hái thêm nữa em sao có thể mọc lên được sáu tay để làm cơ chứ.

Tô Dịch lúc này đã bước đi vào đến trong bếp, anh tháo chiếc sọt trên vai xuống để gọn vào một góc, trước những lời nũng nịu của Tiểu Vân không nhịn được liền nhướn mày bật cười sảng khoái.

- Đều là măng ngọt, em chịu khó một chút, tối anh sang phụ em làm. Muối lên xong mang xuống dưới núi bán cho mấy nhà hàng ở đó cũng kiếm được kha khá tiền đấy, đừng có lười.

- Vậy được, thế lại phiền anh rồi. Mà em vừa bán cho anh được hai gói thuốc cho chị gái xinh đẹp đó, để em lấy tiền đưa anh.

Con bé Tiểu Vân vội reo lên, bước chân còn chưa kịp chạy về phía quầy lấy tiền cho Tô Dịch đã bị anh đưa tay chặn lại, từ chối.

- Được rồi, không cần trả lại đâu. Mấy nay anh hơi bận, tiền đó coi như là tiền cơm sắp tới anh ăn, đừng có chê ít là được.Nói xong Tô Dịch không quên nhìn nét mặt phụng phịu của Tiểu Vân, một lần nữa lại cười phá lên đầy sảng khoái, sau đó rất nhanh liền bước chân ra bên ngoài. Lúc này, ánh mắt của anh lại chạm phải đôi mắt hờ hững của Tạ Đình, có điều cô không hề nhìn anh thêm một giây nào mà đứng dậy trở về phòng của mình, trong bụng không hiểu sao bất giác nổi lên từng đợt bực tức.

Đến trưa cô cũng không muốn xuống ăn cơm mà cứ nằm lì trong phòng nghĩ ngợi lung tung, lăn qua lăn lại rồi chẳng biết liền chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Bình thường cô ngủ rất ít khi mơ, nhưng không hiểu sao hôm nay lại có thể mơ một giấc mơ mộng xuân không đứng đắn với người đàn ông kia, thành ra lúc tỉnh dậy, cả người liền trở nên mệt mỏi khó chịu bởi mồ hôi túa ra nhơ nhớp. Cô thở dốc, tự tưởng tượng chính những ngón tay thô ráp của anh lướt qua thân thể mình, từng chút từng chút như gãi ngứa, ánh mắt bất giác mê man như người say ma túy.

Phải mất một lúc khá lâu ngâm mình dưới vòi hoa sen, tinh thần Tạ Đình mới trở nên tỉnh táo như trước, cô tùy tiện quấn chiếc khăn tắm ngang người mình rồi bước đi ra bên ngoài, chân trần cọ lên sàn nhà mát lạnh. Phong cách ăn mặc của cô trước nay đều hướng theo kiểu sexy, có điều chuyến đi này là vì công việc cho nên mấy bộ quần áo đấy cô đều phải để ở nhà, thành ra bây giờ muốn tìm được mấy bộ đồ mát mẻ cũng thật sự khan hiếm.

Chọn đại cho mình một bộ quần áo ngắn tay thoải mái, Tạ Đình đi xuống dưới lầu ăn tối, lúc này đồng hồ cũng đã chỉ tám giờ. Cô tùy tiện gọi vài món ăn dân dã đặc trưng của mọi người nơi đây, chậm rãi ăn từng chút không hề để ý đến xung quanh, cho đến khi phía trước mặt có một bóng người ngồi xuống, mới từ từ ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Tô Dịch, cô có chút bất ngờ, khóe miệng nhếch lên một đường, hời hợt lên tiếng hỏi.

- Có chuyện?

Tô Dịch không động đũa phần ăn của mình, anh tựa dưng vào chiếc ghế gỗ quan sát Tạ Đình, biết rõ là cô đang khiêu khích nhưng vẫn nhịn xuống, hỏi một câu chẳng liên quan.

- Cô là nhà báo, nhiếp ảnh hay cảnh sát.

Tạ Đình bật cười trước suy đoán của Tô Dịch, cô uống cạn đáy bát canh nhỏ trên bàn, không gấp gáp mà từ tốn đáp lại.

- Anh nghĩ xem. Tôi là khách du lịch.

Tô Dịch tất nhiên không tin mấy trò lừa bịp mà cô giăng ra, anh kiên nhẫn hỏi lại, trong lòng lúc này đã ẩn nhẫn những bực tức không tên.

- Tôi không có thời gian đùa cợt. Nếu cô đến đây với mục đích đó, ngày mai lên rời khỏi. Nếu chỉ là tham quan du lịch, thì nên an phận chụp ảnh xung quanh, đừng cố gắng tìm thêm một điều gì khác.

Tạ Đình cười lạnh, cô đặt mạnh đôi đũa của mình xuống dưới mặt bàn khiến chúng phát ra một tiếng vang thật lớn, lúc này bản thân đã thật sự tức giận.

- Tôi đến đây với mục đích gì không cần anh phải quan tâm. Hình như anh quá nhàn rỗi nên muốn phá người khác thì phải.

Tô Dịch từ đầu đến cuối vẻ mặt đều không hề có lấy một chút biến sắc, với anh sự tức giận của Tạ Đình lúc này chẳng hề có một chút ảnh hưởng gì với mình, vẫn nhàn nhạt buông lời.

- Đúng là tôi không quan tâm đến việc cô làm. Tôi đây là đang quan tâm đến sự an toàn của tất cả những người dân sống ở đây.

“ Vậy à”... Tạ Đình cười khẩy, cô nheo mắt:” Sự an toàn như nào là tuyệt đối, tôi chắc hẳn không cần nói anh cũng biết rồi. Hay là anh là một trong những người của ngôi làng kia, cho nên mới tìm mọi cách để ngăn cản tôi tìm hiểu”

Nghe đến đây thì Tô Dịch có thể trăm phần trăm khẳng định những suy đoán của mình về Tạ Đình là hoàn toàn chính xác, cô chẳng phải là người du lịch nào hết mà là người trong ngành đến đây điều tra. Bởi vì cô so với những đám người trước đây từng đến, mọi thứ đều khác rất nhiều, những thứ muốn biết không chỉ dừng lại ở mức độ tò mò, mà là muốn là sáng tỏ, vạch trần.

- Tôi không quan tâm đến suy nghĩ của cô về tôi như thế nào, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, tất cả mọi người ở đây đều không muốn những người như cô tìm hiểu quá sâu về núi Mộc Tử, về điều cấm kị của họ.

Tạ Đình cười lạnh khi nghe xong mấy lời của Tô Dịch, cô nhướn mày:” Anh đây là đang bào chữa cho mình à. Anh nghĩ tôi là đám nhóc con tin vào mấy cái điều ma quái trên mạng.”

Tô Dịch không trả lời Tạ Đình, kì thật anh còn chưa biết nên trả lời như thế nào thì cô đã lên tiếng nói tiếp.

- Những vụ án mất tích bí ẩn không có chứng cứ buộc tội đều xảy ra ở Tây Nha, đừng nói với tôi là anh không biết về chúng.

Tô Dịch lúc này chỉ cười lạnh, anh không mảy may trước lời vạch trần của Tạ Đình, lạnh lùng cất giọng giễu cợt.

- Thì đã sao. Tôi không phải là người công dân lương thiện, trách nhiệm của tôi chỉ dừng lại ở việc bảo vệ người thân của mình, ngoài ra người khác như nào tôi không quan tâm.

Chương 5

Cuộc nói chuyện của Tạ Đình với Tô Dịch chẳng thể quá được mười phút, anh không nhìn cô thêm nữa mà nhanh chóng đứng dậy rời khỏi đi về phía sân lớn giúp Tiểu Vân làm số măng ngọt, một lần ngoái lại nhìn cũng không hề có.

Ngay từ lúc tối qua làm thủ tục phòng cho Tạ Đình, nhìn cái cách cô quan sát tỉ mỉ, Tô Dịch ít nhiều cũng đoán ra được cô đến đây không đơn giản chỉ là để tham quan rồi. Vốn dĩ anh đã tính bỏ mặc không muốn quan tâm đến, thế nhưng hôm nay qua từng đợt nói chuyện không đầu không cuối, anh có thể khẳng định được rằng người phụ nữ ấy không hề đơn giản. Cô muốn tìm hiểu sâu về ngôi làng Tây Nha, mà anh thì lại không muốn bất cứ ai tìm hiểu về chúng, không phải vì anh là đồng bọn, mà anh chỉ lo cho sự yên bình của những người sống ở đây. Họ đối với nơi kia, đều là sợ hãi không dám bén mảng tới cũng như nhắc đến, dường như đã trở thành một nơi cấm kị.

- Anh Mười, anh bóc hết vỏ non của nó rồi kìa anh.

Cánh tay bị Tiểu Vân lay nhẹ, Tô Dịch giật mình thoát khỏi những suy nghĩ mông lung trong đầu về Tạ Đình, đôi mắt hổ phách hơi cúi xuống nhìn củ măng trên tay bị mình bóc gần như sạch sẽ, cười gượng đầy hối lỗi.

- Chết, anh bất cẩn quá rồi. Để anh tập trung hơn, nhất định sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.

Tiểu Vân bật cười, cô ấy nghiêng đầu nhìn Tô Dịch dưới ánh đèn vàng treo trên cây hắt xuống, đáy mắt không nhịn được liền hiện lên một tầng đầy si mê. Họ gặp nhau đã mười năm, năm đó cô ấy mới là con bé mười bốn tuổi, bây giờ đã hai mươi tư, nói không yêu anh thì là nói dối, mà nói là người yêu của anh cũng không phải. Anh lạnh nhạt, bất cần, hoang dã, trái tim cứng rắn lạnh băng, dù cô ấy đã cố như nào cũng không thể một lần chạm vào bên trong được. Khoảng cách của họ rất gần nhưng lại tựa dải ngân hà ngoài vũ trụ, tình cảm trước sau chỉ dừng lại ở mức độ hàng xóm, người nâng đỡ, chứ không phải là yêu.

Tiểu Vân sau một hồi suy nghĩ lại tiếp tục hỏi tiếp, cô nhìn chằm chằm khuôn mặt của Tô Dịch như muốn dò xét, khi nói ra những lời này, biểu cảm trên khuôn mặt mang theo một tầng chờ đợi lẫn hồi hộp, đặc biệt là trái tim đập trong lồng ngực cứ bình bịch như muốn nhảy khỏi ra ngoài.

” Anh với chị gái kia quen nhau sao, em thấy chị ấy với anh nói chuyện gì đó.”

Tô Dịch ngay lập tức lắc đầu, anh vẫn tiếp tục lột vỏ măng, nhàn nhạt đáp:” Không có, cô ta muốn tìm hiểu về thôn Tây Nha, có lẽ là người du lịch muốn tới khám phá”

Tiểu Vân gật đầu, cô ấy không hỏi thêm nữa mà thở dài thườn thượt, ánh mắt khẽ nâng lên nhìn về phí Tạ Đình đang ngồi lướt điện thoại ở một góc gân, lắc đầu. Cô ấy lớn lên ở đây từ nhỏ, nhưng cũng không biết về thôn đó, mà chỉ nghe mọi người kể lại. Thôn Tây Nha nằm ở phía sau khu rừng núi Mộc Tử, hộ dân tầm gần một trăm người, họ không ai ra khỏi thôn, có chăng một tháng sẽ có một hai người đàn ông đi xuống núi mua thức ăn với đồ dùng mang vào sinh sống. Họ làm gì không ai biết, có điều tất cả những vụ mất tích đều xảy ra ở thôn Tây Nha, cảnh sát đã nhiều lần về điều tra nhưng lại không tìm được gì, dần dần mọi lời đồn thổi đó là nơi ma ám cứ vì thế mà lớn lên.

Im lặng một lúc rất lâu, Tiểu Vân lại tiếp tục lên tiếng hỏi Tô Dịch, ánh mắt vẫn không rời bóng dáng của Tạ Đình lấy nửa giây, đáy lòng cơ hồ dâng lên một cỗ lo lắng đầy sợ hãi.

- Vậy anh có nói với chị ấy thôn làng đó nguy hiểm như thế nào không?

Tô Dịch nhíu mày, anh lắc đầu:” Không có, mặc kệ cô ta. Đó không phải là nghĩa vụ của mình, bớt bao đồng đi”

Tiêu Vân giãy nảy, cô ấy vội đặt củ măng xuống rồi nói:” Vậy để em đi bảo với chị ấy nơi đó nguy hiểm như thế nào, bảo chị ấy đừng có liều mạng mà đi tìm hiểu về thôn làng đấy nữa, nếu không mọi chuyện sẽ tệ đi không cứu vãn được”

Nói rồi Tiểu Vân vội vã đứng lên, cô ấy toan định bước đi thì ngay lập tức cánh tay đã bị Tô Dịch nắm chặt lấy kéo lại, lắc đầu.

- Mặc kệ cô ta đi, đừng quan tâm quá nhiều làm gì. Trời cũng đã muộn rồi, làm nốt còn đi ngủ, sáng mai anh lại tiếp tục đi vào rừng hái thêm một ít nữa. Nhà hàng dưới chân núi mọc lên rất nhiều, măng lại sẵn, không tranh thủ muối bán kiếm tiền sao.

- Nhưng mà chị ấy...

Tiểu Vân ngập ngừng không yên tâm, Tô Dịch trước những điều này chỉ có thể thở dài, anh lắc đầu.

- Cô ta không yếu ớt như vẻ bề ngoài, cũng không phải là người không có suy nghĩ. Ngày mai anh sẽ nhắc nhở cô ta thay em, được rồi chứ?

Ánh mắt Tô Dịch chuyên tâm mà lại kín đáo, lông mi dày trên đôi mắt khẽ chớp khiến cho Tiểu Vân cũng an tâm được phần nào, sau một hồi cũng quyết định ngồi xuống tiếp tục làm nốt số măng trong giỏ, không quên trải lòng.

- Haizz, có lẽ ngày mai em lên làm một cái biển cấm khuyên mọi người không lên tìm hiểu quá nhiều về thôn Tây Nha, như thế núi Mộc Tử mới có thể yên bình được.

Tô Dịch không bài trừ ý kiến của Tiểu Vân, anh gật đầu coi như bản thân cũng đồng ý, ánh mắt không nhịn được liền quay về phía nơi Tạ Đình ngồi hồi nãy, có điều lúc này đã không còn thấy bóng dáng của cô đâu nữa. Bất giác đôi lông mày của anh nhíu lại.

**** ***** *****

Tinh thần của Tạ Đình sau cuộc nói chuyện với Tô Dịch đã tệ càng trở thêm tệ, vì thế cô chẳng thể ăn thêm được nữa nên đành phải bỏ lại hết. Cô đi ra sân nhỏ chọn cho mình một chiếc ghế để ngồi, vốn dĩ muốn yên tĩnh, nhưng lại phải chịu cái nhìn của cô chủ nhà nghỉ với cái tên anh Mười kia không dưới năm lần, sau cùng quá bực bội liền dứt khoát trở về phòng.
Tạ Đình vôn dĩ nghĩ bản thân sẽ ngủ sớm, thế nhưng lúc đi qua hành lang tầng hai lại chạm mặt phải đám người dã ngoại hồi sáng, họ nhìn cô chào hỏi nên cô không thể không đáp lại.

- Chào.

Nhóm người này gồm bảy thành viên, ba nam bốn nữ nhưng đã mất tích một người, tất cả đều không phải quen nhau từ trước mà do cùng nhau thuê phòng ở đây cho nên mới quen. Lại thêm mục đích của tất cả đều là muốn tìm hiểu về thôn Tây Nha, cho nên họ mới cùng nhau lập thành một đội để có thể tiện bề khám phá.

Người đội trưởng tên là Trần Tuân, tuổi mới hai mươi năm, vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh của một trường đại học khá nổi tiếng ở Bắc Kinh. Tổng thể khuôn mặt có thể nói là tạm được, có điều tính cách gia trưởng lại hiếu thắng, ít nhiều khiến cho Tạ Đình cảm thấy không được gần gũi. Giống như lúc này, cậu ta dùng đôi mắt không bình thường nhìn cô một lượt, rồi hỏi.

- Cô cũng muốn đến thôn Tây Nha sao? Đi một mình à?

Tạ Đình gật đầu:” Phải.”

Nhóm người đó nhanh chóng ồ lên một tiếng, đặc biệt là ba cô gái còn lại, ánh mắt khỏi phải nói lúc này toát lên sự ngưỡng mộ, reo lớn.

- Chị thật mạnh mẽ. Thế nhưng em nghe nói thôn đó vô cùng nguy hiểm, đi một mình không ổn đâu?

Tạ Đình “ ồ “ lên một tiếng, cô lười nhác nhìn họ, khóe miệng cười khẩy:” Vậy thế nào là ổn. Đi cùng mấy người à”

“ Cũng không phải”. Cậu thanh niên tên Trần Tuân lên tiếng phản bác, sau đó lại tiếp tục nói câu sau:” Nhưng ít ra đi cùng chúng tôi, chúng ta là một nhóm, dễ dàng tìm hiểu hơn”

Tạ Đình gật đầu trào phúng như hiểu chuyện, cô không từ chối mà nhướn mày, hời hợt đáp:” Cũng có lý, để suy nghĩ một chút xem sao.”

“ Ý của đội trưởng như vậy là quá thuận lợi, tốt cho tất cả”

Một người thanh niên lên tiếng, Tạ Đình hơi cong khóe miệng, vẻ mặt này khiến cho khuôn mặt của cô trở nên nhu nhòa hơn một chút, cô hỏi:” Vậy còn mấy người thì sao, đến đó với mục đích gì”

Bầu không khí ngay lập tức liền trở nên im lặng, nhóm người trước mặt đều không một ai nói gì, họ bắt đầu quan sát cô, ai nấy đều dâng lên những phòng bị. Tạ Đình tất nhiên đều nhìn ra được điều ấy, cô cười cười, vẫn dùng cái vẻ mặt không mấy quan tâm đó để nói chuyện.
- Khó nói à, vậy khỏi nói đi. Coi như tôi chưa hỏi gì hết.

“ Không phải”... Một cô gái vội vàng lên tiếng phản bác, có lẽ lúc này họ đã ngầm trao đổi với nhau rồi cho nên quyết định nói rõ hết mọi thứ cho cô biết:” Chị có coi tin tức trên mạng không. Tin tức viết về cổ thôn Tây Nha đó. Có rất nhiều giả thuyết đưa ra rằng đó là nơi lưu giữ kho báu từ các triều đại để lại, cho nên...”

Tạ Đình cười khinh trong lòng, cô gẩy gẩy móng tay của mình cho bớt nhàm chán, gật đầu phụ họa thêm cho câu chuyện mình đang nghe. Kho báu cái gì chứ, cổ thôn cái gì, thật chất đó là một hang ổ tội phạm đầy mưu mô và tinh vi, chúng lợi dụng cái đầu với địa lý hiểm trở để thực hiện hành vi phạm pháp của mình, một tay che trời mà thôi. Đợi cô tìm được chứng cứ rồi triệt phá tận gốc bọn chúng, để coi mấy lời đồn đó còn tồn tại được nữa hay không.

- Mấy người học ngành gì thế.

Tạ Đình châm cho mình một điếu thuốc hút, dưới làn khói trắng lượn lờ trước mặt, cô tùy hứng quan sát mặt từng người một. Tổng cộng có sáu, thì cái người đội trưởng có thể liệt được vào danh sách hiểu biết, có điều người càng thâm trầm hiểu biết nhiều thì càng nguy hiểm, đặc biệt là lời đồn thổi về kho báu khổng lồ chính là thứ thúc đẩy ham muốn của tất cả lên đến điểm cao nhất.

- Bọn em đều đã tốt nghiệp đại học, không cùng ngành nghề. Đội trưởng bọn em là thủ khoa của đại học địa chất, rất giỏi về việc nhìn khoáng sản nguyên chất hay không, sau này có tìm được kho báu thật thì phải nhờ đến tay nghề của anh ấy rồi.

Tạ Đình gật đầu:” Được đó, vậy để tôi suy nghĩ một chút rồi cho mọi người câu trả lời. Dù sao tôi cũng khá tò mò về kho báu trong cổ thôn”

Ngồi nói chuyện một lúc với nhóm người đó một lúc khá lâu, đến khi đồng hồ chỉ thơi gian mười giờ, Tạ Đình cũng quyết định đứng lên rời khỏi. Lúc cô đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua cái nhìn đầy thâm trầm của người đội trưởng, môi hồng hơi mím lại, khi quay lưng liền kéo lên một nụ cười nhàn nhạt.

Phòng của Tạ Đình ở lầu hai phía hành lang dãy phải, của nhóm người kia thì lại ở phía hành lang dãy trái, thế nên tất nhiên là không có chung một đường. Cô chậm rãi bước dưới ánh điện tối mờ, không nhanh không vội, miệng lẩm bẩm đếm ngược từ 10 từ 1. Khi lời vừa dứt, đúng như những gì cô nghĩ cánh tay cô liền bị một người khác nắm lấy kéo áp sát vào phía tường, sau đó là một giọng nói đàn ông vang lên đầy cảnh cáo.

- Chị tính âm mưu cái gì, tốt nhất đừng phá hỏng chuyện của tôi.

Tạ Đình bị ép chặt đến mức phía dưới eo cơ hồ có chút đau nhói, cô hơi giãy người thoát khỏi cái kìm chặt của tên đội trưởng Trần Tuân, nhàn nhạt đáp.

- Vậy à, cậu thấy tôi có ý định phá hỏng chuyện của cậu. Một người như tôi có sức uy hiếp đó sao?

Trần Tuân cười lạnh, cậu ta cao hơn Tạ Đình một chút, có thể nói là người trưởng thành sớm, cơ bắp tuy không được như Tô Dịch nhưng cũng được duyệt vào hạng “ đồ tốt”, cho nên có giằng co thì người thiệt vẫn chỉ là cô, vì thế không hề có phòng bị.

- Tôi muốn nói chuyện riêng với chị, chỗ này không tiện, để đám người đó phát hiện sẽ không hay.

Tạ Đình “ ồ” lên một tiếng như hiểu chuyệ, dưới ánh đèn hắt hiu nơi hành lang rộng đầy tĩnh mịch, cô đưa một tay của mình lên lướt qua lồng ngực săn chắc của Trần Tuân trước mặt, đôi mắt chớp chớp đầy quyến rũ mời gọi.

- Việc riêng thì được chứ chuyện riêng thì tôi không có thời gian...( Tạ Đình cười lẳng lơ, môi mấp máy ghé sát tai của Trần Tuân nói tiếp).. Phòng của tôi ở gần đây, có hứng thú không?

Trần Tuân khựng người, cậu ta trước nay là một tay sát gái có tiếng, tình sử làm tình cũng không phải chỉ dừng lại ở một, hai, ba người, cho nên trước những lời gợi tình đầy mời mọc này của Tạ Đình tất nhiền là không thể nào từ chối được, vì thế liền vòng tay siết lấy eo của cô kéo lại, đáp trả.

- Chị dẫn đường... Tôi đảm bảo sẽ không làm chị thất vọng.

Tạ Đình cười lạnh trong lòng, cô buông tay mình khỏi người Trần Tuân, xoay người đi về hướng ngược lại, từng bước chậm chạp. Tên nhóc này cứ nghĩ thật sự cô muốn ngủ với hắn, thế nhưng hắn lại không nhìn lại chính mình, trước sau có điểm gì có thể làm cho cô mê mệt được chứ. Nếu để mà nói cô cần đàn ông, thì cái người tên anh Mười kia, mới là người cô muốn lăn lộn, là người cô muốn mộng xuân.

Đi được vài bước, ánh điện bất chợt trở nên vụt tắt, không gian phút chốc liền trở nên tối đen như mực không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Tạ Đình vốn dĩ nhân cơ hội này muốn chạy trốn, thế nhưng cô còn chưa kịp đi, một lần nữa cánh tay lại bị người khác kéo ngang, sau đó là tiếng đóng cửa vang lên cạch một tiếng rất nhẹ. Rất nhanh, từ trên đỉnh đầu liền vang xuống một giọng nói trầm ổn, lọt vào tai của cô cứ như tiếng chuông trong thành phố.

- Cô cũng to gan quá rồi đấy.

Còn tiếp.....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau