SÁT SỞ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sát sở - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Người ở lạc dương biết chuyện lạc dương

Phương Tà Chân hỏi:

– Ngươi đến đây làm gì?

Giản Tấn cười đáp:

– Thiếu hiệp không ngại nghe ta nói tường tận chứ?

Phương Tà Chân nói:

– Không ngại.

Giản Tấn nói:

– Vậy để ta nói một cách đơn giản. Hiện nay trong thành Lạc Dương đều truyền miệng rằng thiếu hiệp là một người rất có bản lĩnh. Công tử nhà chúng ta muốn mời thiếu hiệp về, điều kiện do thiếu hiệp định đoạt. Không biết thiếu hiệp có hứng thú không?

– Không phải không có hứng thú.

Phương Tà Chân lười nhác nói.

Hai mắt Giản Tấn sáng lên.

“Mà là không có khả năng đó”. Phương Tà Chân lạnh nhạt nói:

“Đến bây giờ ta vẫn còn chưa có dự định làm con chó của bất cứ ai”.

Hai người bên cạnh Giản Tấn cùng đổi sắc mặt, nhất tề rút báo vĩ tiên ở thắt lưng ra, nhưng Giản Tấn vẫn đưa tay ngăn lại.

Giản Tấn nói:

– Vậy ít nhất ta cũng hy vọng thiếu hiệp đáp ứng một chuyện.

Phương Tà Chân nói:

– Ngươi nói đi.

Giản Tấn nói:

– Nếu thiếu hiệp đã không gia nhập Tiểu Bích Hồ, vậy thì cũng không nên gia nhập Lan Đình Trì Gia.

Phương Tà Chân cười nhạt:

– Đó là chuyện của ta, ta không cần đáp ứng với bất kỳ ai cả.

Giản Tấn cũng không cầm nổi phải biến sắc mặt, nhưng y vẫn gượng cười giữ lễ.

Song hai đại hán bên cạnh y sớm đã nhảy đến.

Một tên đại hán mũi khoằm chỉ tay vào mặt Phương Tà Chân mắng:

– Ngươi là đồ không biết cao thấp, rượu mời không muốn uống lại muốn uống rượu phạt! Ngươi còn định đợi Du công tử mang kiệu lớn tám người đến đón ngươi phải không?

Phương Tà Chân quay sang mỉm cười với Tích Tích, không để ý đến tên đại hán.

Tên đại hán còn lại liền nộ khí xung thiên, vung vẫy báo vĩ tiên lên quát lớn:

– Ngươi đừng có giở trò giả vờ điếc ở đây, một tiên này của lão tử mà quất ra thì cái đầu chó của ngươi sẽ biến thành cái bình vỡ ngay, lúc ấy có hối hận thì cũng chẳng đáng phân tiền nào đâu.

Tích Tích thấy hai người động nộ trông như hung thần ác sát, bất giác cũng có chút hoang mang, sợ hãi.

Phương Tà Chân ôn nhu nâng chén với nàng, như muốn bảo nàng không cần phải kinh sợ.

Hai tên đại hán thấy Phương Tà Chân không hề động tâm, cũng không hề sợ hãi, tên đại hán mũi khoằm không nhịn được liền chỉ mặt Tích Tích quát:

– Con xú tiện nữ này ...

Lời còn chưa nói hết, thì trên mặt gã đã bị đánh mười bảy mười tám bạt tai, sau đó bị một cước đá bay ra khỏi cửa, người lăn long lóc xuống dưới lầu, một hồi lâu sau cũng chưa bò dậy được.

Phương Tà Chân xuất thủ quá nhanh, tên còn lại căn bản không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra thì gã mũi khoằm đã nằm dưới lầu rên rỉ không ngớt rồi.

Phương Tà Chân hỏi gã:

– Ngươi muốn tự mình lăn xuống hay cần ta phải giúp đỡ?

Gã đại hán nghĩ ngợi giây lát, cố dồn nén nỗi sợ lại, thi triển chiêu đầu tiên trong Bát Phương Phong Vũ báo vĩ tiên pháp, Thiên Phong Phá Hiểu, quật xuống đầu Phương Tà Chân.

Phương Tà Chân nhìn chuẩn phương vị của đối phương, khẽ nhích động thân mình, báo vĩ tiên đã rơi vào tay gã từ lúc nào không biết. Chỉ thấy hai tay gã ép lại, phút chốc ngọn báo vĩ tiên liền biến thành một đống sắt vụn.

Gã đại hán ngây người.

Phương Tà Chân nói:

– Ta nhắc lại một lần nữa, ngươi muốn tự mình lăn xuống hay để ta động thủ?

Gã đại hán nhìn Phương Tà Chân, lại đưa mắt nhìn Giản Tấn. Giản Tấn vẫn đang mỉm cười, khẽ gật đầu một cái.

Gã đại hán liền như hiểu được trách nhiệm của mình, tự bước đến bậc cầu thang ngả người lăn xuống, từng bậc, từng bậc một. Hai thân hình to lớn lần lượt lăn từ trên càu thang xuống, nhất thời khiến cả Y Y Lầu chấn động.

Rất nhiều người đã bị kinh động, chạy ra xem nhiệt náo.

Nhưng khi họ vừa thấy hai gã đại hán thì toàn bộ đều thu đầu lại.

Bọn họ đều kề sát miệng vào tai nhau thì thầm nhỏ to:

– Không xong rồi, Phương công tử đã gây chuyện với Hanh Cáp Nhị Tướng Điền thị huynh đệ thủ hạ của Du công tử rồi. Xem ra Điền Đông và Điền Tây đã thọ thương.

Ai da, chuyện này chắc khó mà bỏ qua được.

– Quản gia nhà Du công tử Giản đại gia cũng đến rồi, giờ đang ở trong phòng của Tích Tích đó. Xem ra lần này Phương công tử khó mà yên thân ...

– Chuyện đó còn chưa chắc, vừa hay Phương công tử có Trì công tử làm hậu thuẫn, Du công tử vị tất đã làm gì được y đâu ...

Tuy nói vậy, song không một ai dám lên xem bên trong Thu Thiền Hiên đã xảy ra chuyện gì.

Giản Tấn thấy Phương Tà Chân vừa xuất thủ đã đánh bay hai kẻ bằng vào đôi báo vĩ tiên vang danh đất Thiểm Tây, Điền Thị Song Hùng, trong lòng đã thầm có tính toán.

Chỉ nghe y nói:

– Đánh hay lắm! Đánh tuyệt lắm!

Đoạn lại bổ sung nói:

– Miệng của chúng không sạch sẽ, đắc tội với Phương thiếu hiệp, xin thiếu hiệp chớ trách!

Phương Tà Chân nói:

– Vậy ngươi còn lưu lại đây làm gì?

Giản Tấn cười nói:

– Ta chỉ muốn kính thiếu hiệp một chén rượu.

Đoạn y chầm chậm bước tới, chầm chậm nhấc hồ rượu đặt trên bàn lên, chầm chậm rót ra một chén rượu, rồi chầm chậm đưa cho Phương Tà Chân.

Phương Tà Chân đón lấy chén rượu.

Giản Tấn vẫn không buông tay.

Phương Tà Chân nâng chén rượu lên ngang miệng, chầm chậm uống hết.

Sau đó gã mới buông tay.

Giản Tấn vẫn cầm chén rượu, trên mặt vẫn cố gượng cười.

– Đa tạ thiếu hiệp đã giúp ta ăn nói được trước mặt Du công tử, hậu hội hữu kỳ.

Phương Tà Chân gật gật đầu:

– Giản huynh, không tiễn.

Giản Tấn mang theo cả chiếc chén rời khỏi Thu Thiền Hiên. Trước khi y rời khỏi còn quay lại nói một câu:

– Phương thiếu hiệp, Du công tử là thực tâm muốn trọng dụng thiếu hiệp. Thiếu hiệp không nể mặt, tức là tại hạ đã làm nhục sứ mệnh, bất quá, toàn bộ người trong thành đều cho rằng thiếu hiệp thủy chung sẽ đầu nhập về dưới trường Trì công tử, Hồi Bách Ứng với Cát Linh Linh sẽ không bỏ qua cho thiếu hiệp đâu.

Phương Tà Chân nói:

– Đa tạ đã nhắc nhở.

Giản Tấn khẽ gật đầu, bước ra khỏi Thu Thiền Hiên.

Tích Tích không cầm được liền hỏi Phương Tà Chân:– Chàng làm sao vậy?

Phương Tà Chân nhìn chăm chăm vào hai cánh vừa được đóng lại, lẩm bẩm một mình:

– Người này đúng là một hảo hán.

Giản Tấn bước xuống cầu thang, Điền thị huynh đệ vẫn còn chưa hết kinh hoảng, cúi mình đứng đợi bên dưới. Giản Tấn mỉm cười, bảo:

– Đi thôi.

Trên tay vẫn cầm chặt chén rượu. Ba người bước ra khỏi đại môn của Y Y Lầu, trước mặt liền có một thương nhân đi tới.

Một thương nhân chỉ cần dùng ánh mắt cũng có thể làm bị thương người khác.

Giản Tấn vừa thấy y, liền theo đúng quy lễ của Tiểu Bích Hồ Du thị hành lễ.

Người đó nhìn y một cái, khẽ chau mày:

– Thương thế trên tay ngươi thế nào?

Giản Tấn nói:

– Không có gì.

Khi y nâng chén rượu lên đã thừa lúc Phương Tà Chân đặt môi vào thành chén uống rượu mà phát động thế công, nhưng Phương Tà Chân đã cắt đôi chiếc chén ra làm hai phần một cách tinh diệu. Phần trên đâm sâu vào xương đốt tay thứ hai trên ngón trỏ, nửa dưới cắm vào phần cơ thịt của ngón cái, phong kín mọi đường phát công của Giản Tấn.

Thương nhân kia nhìn vết thương trên tay Giản Tấn, trầm ngâm giây lát rồi nói:

– Quả nhiên không ngoài sở liệu của công tử, y không chịu gia nhập với chúng ta.

Bất quá chúng ta phải lập tức rời khỏi đây ngay.

Giản Tấn ngạc nhiên:

– Tại sao?

Thương nhân kia nói:

– Diệu Thủ Đường của Lão Công Tử đã cho người mai phục ở đây, xem thế thì không giết họ Phương sẽ không chịu cam tâm.

Giản Tấn "ồ" lên một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Thu Thiền Hiên vẫn còn để đèn, không biết Phương Tà Chân có cảm nhận được sát cơ đang mai phục tứ bề hay không? Dù Phương Tà Chân đã hạ thủ lưu tình với y, song Giản Tấn cũng không dám đối đầu trực tiếp với người của Diệu Thủ Đường. Chuyện mà cả người được Du công tử tín nhiệm nhất trong Du gia, Cố Phật Ảnh cũng không quản đến, đương nhiên y không dám nhúng tay vào.

Thương nhân này chính thị là Cố Phật Ảnh.

Trong võ lâm cũng như trong giới văn nhân, người được tôn xưng là Cố Phán Thần Phong Cố Phật Ảnh, chính là người có vẻ ngoài trông giống như một thương nhân này.

Cố Phật Ảnh còn có một ngoại hiệu khác gọi là:

Hoành Đao Lập Mã, Túy Ngọa Sơn Cương, y chẳng những đao pháp cao, tửu lượng cao, mà trí mưu cũng thuộc hàng Du, Lượng, rất được Du Ngọc Già trọng thị.

oo Khi Phương Tà Chân bước ra khỏi Y Y Lầu thì đã ngà ngà say.

Tích Tích vốn muốn gọi xe đưa gã về.

Phương Tà Chân chỉ bảo nàng không cần lo lắng.

– Ta có thể ứng phó nổi Lan Đình Trì Gia, cũng có thể cự tuyệt Tiểu Kính Hồ Du Gia thì cũng không ngại gì có thêm một tên họ Cát hay họ Hồi.

Tích Tích nói:

– Chàng không phải người Lạc Dương nên không biết thủ đoạn của họ Hồi. Ta tuyệt đối không sợ Thiên Diệp Sơn Trang, người mà ta sợ chính là Hồi Bách Ứng ở Diệu Thủ Đường. Họ Hồi không giống như Trì công tử với Du công tử. Bọn họ là những chính nhân quân tử, trạch tâm nhân hậu, còn họ Hồi kia thì lại tâm lang thủ lạt, những người đối đầu với y, chưa có ai là đạt kết quả tốt cả.

Phương Tà Chân bảo Tích Tích nói ra mấy chuyện mà y đã từng làm. Tích Tích liền kể ra một số chuyện, Phương Tà Chân hớp một hớp rượu, cười lạnh.

– Ta nghe nói những kẻ nắm thực quyền trong Diệu Thủ Đường đều không có người ngoài, không giống như Trì Nhật Mộ dùng bọn Lưu Thị Chi, Hắc Toàn Phong Tiểu Bạch và Hồng Tam Nhiệt, Du Ngọc Già dùng bọn Báo Tử Giản Tấn, Hoành Đao Lập Mã Cố Phật Ảnh, Hoa Triêm Thần.

Phương Tà Chân ngưng lại giây lát rồi nói tiếp:

– Hồi Vạn Lôi của Diệu Thủ Đường là cữu cữu (cậu) của Hồi Bách Ứng, Hồi Bách Hưởng là bào đệ của y, Hồi Tuyệt là con trai y, toàn bộ đều do người thân nắm giữ đại quyền. Chẳng trách mà Diệu Thủ Đường chỉ được có một chữ "bá" chứ không có khí thế được như Lan Đình Trì Gia và Tiểu Bích Hồ Du Gia.

Tích Tích nói:

– Chàng còn tính sót mấy người.

Phương Tà Chân nhướng mày:

– Ồ?

Tích Tích nhoẻn miệng cười:

– Trì Nhật Mộ còn có một vị đại tẩu hết sức tài giỏi, nghe nói cũng là một trang tuyệt thế giai nhân. Du Ngọc Già cũng được hai vị đại thần một văn một võ trong triều hết sức ủng hộ. Những người này đều không thể không tính vào được.

Tuy nàng đang cười, song trên mặt vẫn lộ ra nét ưu tư:

– Ta vẫn lo lắng đám người của Hồi gia, Hồi Bách Ứng, Hồi Vạn Lôi, Hồi Bách Hưởng, Hồi Tuyệt đều là những kẻ vô pháp vô thiên trong thành Lạc Dương này. Cả nhà bọn họ đều là cao thủ hoành hành trong hắc bạch lưỡng đạo, hơn nữa họ còn có tiền có thế, ở trong giới lục lâm cũng rất có danh phận, các lộ sát thủ đều rất nghe theo Diệu Thủ Đường, ta sợ ...

Phương Tà Chân mỉm cười:
– Tích Tích, nàng biết cũng không ít đâu.

Tích Tích u uất nhìn gã:

– Người sống ở Lạc Dương, làm sao không biết chuyện Lạc Dương được? Nơi đây có rất nhiều hào khách giang hồ lai vãng, rượu vào lời ra, chuyện Lạc Dương Tứ Công Tử phân tranh, đương nhiên ta không biết đàn cũng phải biết hát chứ.

Phương Tà Chân cười cười:

– Vậy tại sao nàng không lo lắng Cát Linh Linh ở Thiên Diệp Sơn Trang?

Tích Tích đưa tay che miệng, liếc nhìn gã một cái nói:

– Trong Lạc Dương Tứ Công Tử thì Cát Linh Linh là yếu thế nhất, hơn nữa cũng là vị "Nữ Công Tử" duy nhất, y mà thấy chàng ... mới ... ta mới không tin là y sẽ làm được gì chàng.

Phương Tà Chân đưa tay khẽ vuốt má Tích Tích, si si dại dại nhìn nàng hồi lâu rồi đột nhiên đứng dậy nói:

– Ta đi xem người muốn bắt ta làm gì đó sẽ bắt ta làm gì?

Tích Tích lưu luyến không rời nói:

– Chàng thật sự phải đi sao?

Phương Tà Chân đáp nhạt nhẽo:

– Ta còn không đi thì bọn chúng sẽ lên đây đấy.

Đoạn gã vỗ nhẹ lên bờ vai Tích Tích:

– Đi sớm một chút thì tốt hơn.

Tích Tích lo lắng ngã đầu vào ngực Phương Tà Chân, buồn bã nói:

– Ta có thể giúp gì cho chàng? Làm sao ta mới biết là chàng được vô sự?

Phương Tà Chân ôn nhu nói:

– Có thể.

Tích Tích vui mừng nói:

– Làm sao mới giúp được chàng?

Phương Tà Chân nói:

– Nàng đứng ở lan can, hễ thấy bên người ta có kiếm quang màu lục bay lên trời thì lập tức đổ một chậu nước xuống. Nếu nàng thấy trên phố có một đạo hỏa quang vọt qua, cũng có nghĩa là ta đã trở về nhà đi ngủ rồi.

Phương Tà Chân nhìn vào mắt Tích Tích:

– Như vậy có được không?

Tích Tích thấy thần tình của Phương Tà Chân như vậy thì không biết tại sao. Song nàng biết rõ, trên đời này không có người nào có thể đánh bại gã. Một cảm giác ngưỡng mộ kính trọng đối với anh hung hiệp sĩ dâng lên trong lòng, nàng gục đầu vào cánh tay gã, cảm nhận một chút hơi ấm của đàn ông, thấp thỏm nói:

– Được.

Phương Tà Chân mỉm cười.

Gã đường hoàng bước xuống lầu.

Ngẩng cao đầu đi vào con phố tối đen.

oo Lúc này, ở cách đó chưa đầy ba con phố, Lưu Thị Chi của Lan Đình Trì Gia đang báo cáo với Trì Nhật Mộ:

– Tiểu Bích Hồ Du Gia đã phái người đến Y Y Lầu tìm Phương Tà Chân mật nghị.

Kết quả của cuộc giao đàm thế nào không ai biết được. Nhưng Điền thị song hung đã bị đánh bay ra khỏi phòng lăn long lóc xuống lầu. Bất quá, sau một hồi thì Báo Tử Giản Tấn từ trong phòng bước ra, trên mặt mang theo nụ cười.

Trì Nhật Mộ lộ vẻ lo âu:

– Liệu Phương Tà Chân có nhận lời gia minh với Tiểu Bích Hồ không?

– Chuyện này không chắc lắm. Điều kiện của Tiểu Bích Hồ rất có thể tốt hơn so với chúng ta.

Lưu Thị Chi chau mày, nheo mắt nói:

– Nhưng Tiểu Kính Hồ tìm đến y thì Thiên Diệp Sơn Trang và Diệu Thủ Đường cũng sẽ tìm đến y. Hôm nay y không đáp ứng thì cũng khó đảm bảo ngày mai y không động tâm ...

Cuối cùng y bồi thêm một câu "mấu chốt":

– Y đột nhiên được trọng thị như vậy, hoàn toàn là do ban đầu chúng ta đã trọng thị y.

Trì Nhật Mộ cau mày:

– Ý của tiên sinh là ...

Lưu Thị Chi vẫn nheo mắt, khoé mắt lộ ra một vẻ thâm độc:

– Con người này nếu như không thể dùng, thì tuyệt đối không thể lưu lại.

Trì Nhật Mộ nghe xong thì chấn động, vội nói:

– Tiên sinh còn có biện pháp nào khác không?

Lưu Thị Chi nói:

– Có.

Trì Nhật Mộ vui mừng nói:

– Còn có cách nào khác?

Lưu Thị Chi đưa hai ngón tay ra nói:

– Nếu dùng hậu lễ, dùng thái độ thành khẩn đều không lung lạc được y, vậy thì chỉ còn hai cách mà thôi.

Trì Nhật Mộ vội nói:

– Mong tiên sinh nói rõ hơn.

Lưu Thị Chi nói:

– Một là làm phiền đến đại phu nhân một chuyến. Đại phu nhân tuy không phải là người trong giang hồ, nhưng rất giỏi đối đãi người khác, rất dễ gây hảo cảm. Thuộc hạ to gan xin được nói một câu, có bao nhiêu người không tiếc mạng về Trì phủ như vậy, không ít là do nể mặt đại trang chủ và đại phu nhân vậy. Đại phu nhân lại thiên sinh lệ chất, bế nguyệt tu hoa, trầm ngư lạc nhạn, mỹ mạo vô song. Phương Tà Chân là một nam nhân, lại là một nam nhân thường xuyên đến Y Y Lầu, có đại phu nhân xuất diện thì rất có thể y sẽ thay đổi chủ ý.

Cuối cùng, y bổ sung thêm một câu:

– Nhưng chuyện này phải tiến hành trước khi Cát Linh Linh tiên phát chế nhân.

Trì Nhật Mộ lộ vẻ khó xử.

Y được xưng là Thiếu Công Tử, chủ yếu là vị tông chủ của Trì gia vốn không phải y, mà là do người huynh trưởng lớn hơn y năm tuổi, Trì Nhật Lệ chấp chưởng. Nhưng sau khi huynh trưởng của y lấy đại tẩu về thì đột nhiên bị bệnh, toàn thân bại liệt, không thể đứng dậy. Vậy mà giờ đây y lại yêu cầu tẩu tẩu của y đi làm những chuyện như vậy, dường như có chút gì không thỏa đáng.

Trước giờ y luôn kính trọng vị tẩu tẩu hiểu biết lòng người, thiện lương anh khí này của mình. Nếu không phải là trong lúc quan trọng nàng đứng ra bảo vệ vị trí tông chủ của Trí gia cho Trì Nhật Mộ thì e rằng giờ này y đã không còn ngồi được ở đây nữa rồi.

Trì Nhật Mộ đang do dự chưa quyết thì chợt nghe có người nói:

– Nhị đệ, nếu đệ đã cho rằng họ Phương kia có thể giúp Trì gia chúng ta chấn hưng đại nghiệp thì để tẩu tẩu của đệ đi một chuyến cũng tốt.

Một người ngồi trên xe lăn tiến vào, sắc mặt nhợt nhạt, hai vành môi không có huyết sắc, cặp mắt vô thần, lời nói hữu khí mà vô lực.

Trì Nhật Mộ đưa mắt lên nhìn, thấy đại tẩu đang đẩy xe phía sau huynh trưởng, trong lòng liền biết ngay là sự sắp xếp của Lưu Thị Chi. Y sợ Trì Nhật Mộ không đồng ý nên sớm đã khuyên bảo Trì Nhật Lệ đồng ý, đồng thời kinh động đến cả tẩu tẩu của Trì Nhật Mộ. Trong lòng Trì Nhật Mộ bất giác nổi lên một cảm giác tức giận mà người khác khó cảm nhận được.

Y biết Lưu Thị Chi làm như vậy là vì y.

Song khi Trì Nhật Mộ thấy thần tình "sự đã an bài" của Lưu Thị Chi, y liền nảy sinh một nỗi tức giận không thể nói nên lời, phảng phất như y bị làm nhục, bị làm trò hề vậy. Nhưng y cũng biết bây giờ đang là lúc dùng người, đã dùng thì không nghi, đã nghi thì không dùng, vì thế chút tư tâm này của y không thể phát tác, tuyệt đối không thể phát tác.

Trên mặt Trì Nhật Mộ lộ ra nét xấu hổ:

– Chuyện này ... không biết ý của đại tẩu thế nào?

Chương 7: Thâm bích chi kiếm

Nhan Tịch nhướng mày, nói:

– Người họ Phương này là ai? Y thật sự có bản lĩnh như vậy ư? Y tên là gì? Tuổi tác bao nhiêu?

Trì Nhật Mộ đáp:

– Y tên Phương Tà Chân. Tuổi còn rất trẻ, chỉ hơn đệ chừng hai ba tuổi là cùng. Võ công người này cực cao, y chưa cần bạt kiếm mà cũng có thể dễ dàng đánh bại Tiểu Bạch rồi.

Nhan Tịch chấn động thần sắc nói:

– Y ... y dùng kiếm à?

Trì Nhật Mộ đáp:

– Vâng! Võ công y cao, định lực lại càng cao hơn. Một người như vậy nếu như ở Trì gia chúng ta, đương nhiên sẽ là trợ thủ đắc lực, nhưng nếu để y đến với nhà khác, lúc ấy sẽ thành một đại cường địch.

Nhan Tịch không còn tâm trí nghe tiếp, chỉ hỏi:

– Có phải kiếm của y màu xanh ngọc bích không?

Trì Nhật Mộ nhìn Lưu Thị Chi. Lưu Thị Chi cũng hoang mang nhìn lại Trì Nhật Mộ:

– Không rõ. Không một ai trong chúng ta nhìn rõ y bạt kiếm thế nào.

Nhan Tịch lại hỏi:

– Trên cổ tay y có phải có một đôi ... vòng phỉ thúy hay không?

Trì Nhật Mộ nghĩ ngợi giây lát rồi nói:

– Chuyện này đệ không để ý.

Lưu Thị Chi cũng nói với vẻ chắc chắn:

– Không có.

Nhan Tịch thở phào một hơi nhẹ nhõm. Trì Nhật Mộ chợt nghĩ ra điều gì đó liền nói:

– À, trên tay y có một ...

Y nghĩ ngợi thêm một chút, rồi mới dùng cẩn thận chọn lựa từ ngữ nói tiếp:

– ... Có một chiếc khăn lụa màu lam nhạt.

Nói đoạn, y quay sang hỏi lại Lưu Thị Chi:

– Có đúng không nhỉ?

Lưu Thị Chi gật đầu đáp:

– Đúng vậy.

Nhan Tịch hỏi:

– Là khăn lụa, không phải là vòng ngọc?

Lưu Thị Chi khẳng định:

– Là một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt.

Nhan Tịch thốt:

– Ồ!

Trong giọng nói dường như có chút thất vọng.

Trì Nhật Mộ nói:

– Đại tẩu, chuyện này có quan hệ gì?

Nhan Tịch vội vàng đáp:

– Không có quan hệ gì, không có quan hệ.

Lưu Thị Chi nói:

– Xem ra, tên họ Phương này không ưa nhẹ, đành phải dùng biện pháp mạnh thôi.

Nhan Tịch vội nói:

– Để ta đi lần này. Ta sẽ cố thử xem thế nào.

Trì Nhật Mộ liền nói:

– Đại tẩu trước giờ luôn đắc nhân duyên, nói không chừng thật sự có thể thay Trì gia chúng ta giải quyết một vấn đề lớn.

Trì Nhật Lệ bóp nhẹ tay Nhan Tịch:

– Bất quá, lần này lại khiến nàng phải vất vả một phen rồi.

Nhan Tịch cảm thấy cánh tay trượng phu ngày càng gầy gò, ốm yếu, nghĩ lại quá khứ hào hùng khi xưa, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn bã, vội dùng lời che lấp:

– Chuyện này đâu thể nói là vất vả hay không! Năm xưa không phải đã có thể thu nhận được Hồng huynh đệ hay sao? Khi đó thiếp làm chuyện này một cách vui vẻ, thì bây giờ cũng rất nguyện ý đi làm!

Trì Nhật Mộ mỉm cười nói:

– Lần trước, tẩu tẩu dùng một thanh thần thương để lưu giữ Hồng Tam Nhiệt, lần này không biết định dùng thứ gì để lưu giữ Phương Tà Chân?

Nhan Tịch mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

– Sách!

Trì Nhật Lệ, Trì Nhật Mộ đồng thanh ngạc nhiên nói:

– Sách?

– Trước đây thiếp có một vị bằng hữu, tính cách rất giống với người tên Phương Tà Chân này. Trên đời này thứ y yêu thích nhất chính là một căn phòng lớn chứa đầy cổ họa chân tích.

Nói đến đây, Nhan Tịch lại giải thích:

– Nhà chúng ta không phải có đầy một thư phòng toàn là thư họa của danh gia đó sao? Cứ thử một lần xem biện pháp này có linh hay không?

Trì Nhật Lệ cười hỏi:

– Sách à?

Trì Nhật Mộ ha lên một tiếng nói:

– Sách!

Lưu Thị Chi vỗ vỗ đầu cười nói:

– Làm sao thuộc hạ lại không nghĩ ra được nhỉ? Đại phu nhân chuẩn bị bao giờ thì đi?

Nhan Tịch bước đến mở hai cánh cửa sổ ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời:

– Người họ Phương đó có thể ngủ ở đâu?

– Trên Y Y Lầu có một danh kỹ tên là Tích Tích, họ Phương rất hay đến đó với y thị, song rất ít khi lưu lại qua đêm.

Lưu Thị Chi nói:

– Giờ Hợi đêm nay y tất sẽ về nhà nghĩa phụ ở gò đất phía sau Pháp Môn Tự.

Nhan Tịch thốt:

– Tốt lắm. Vậy thì đêm nay ta sẽ đi xem y có ba đầu sáu tay thế nào. Ta sẽ dẫn Hồng huynh đệ đi theo.

Trì Nhật Mộ ngây người:

– Đêm nay?

Nhan Tịch nhoẻn miệng cười:

– Việc không thể chậm trễ mà.

Trì Nhật Lệ hưng phấn đẩy xe lăn, nói:

– Ta đi đến thư phòng chọn sách với nàng.

Nhan Tịch thấy trượng phu vui vẻ, trong lòng cũng cảm thấy vui vui, liền theo sau y đến thư phòng. Trì Nhật Mộ thấy Lưu Thị Chi vẫn còn trầm tư bất ngữ, liền hỏi:

– Tiên sinh vẫn còn một cách nữa, đó là cách gì vậy?

Lưu Thị Chi chuyển động mục quang:

– Kỳ thực, tốt nhất là cùng thực hiện hai cách này một lượt, như vậy thì mới vạn vô nhất thất.

Trì Nhật Mộ nghe được trong lời nói của Lưu Thị Chi có chút ẩn ý, liền hỏi luôn:

– Tiên sinh xin cứ nói.

Lưu Thị Chi nheo mắt nói:

– Thuộc hạ không thể nói.

Trì Nhật Mộ ngạc nhiên:

– Tại sao vậy?

Lưu Thị Chi thận trọng đáp:

– Nếu như thuộc hạ nói ra, vạn nhất công tử trách thuộc hạ là quá tàn độc thì không phải thuộc hạ đã vì đại nghiệp của công tử mà mang tiếng oan uổng hay không.

Trì Nhật Mộ cười cười, nói:

– Sao có chuyện đó được! Tiên sinh vì đại cục của Trì gia mà không tiếc hao tâm tổn trí, hư tâm phí lực nghĩ ra kỳ mưu diệu kế, nếu như ta còn hiểu lầm hảo ý của tiên sinh thì đâu còn ra gì nữa?

Lưu Thị Chi thì thầm:

– Công tử trước giờ luôn luôn tín trọng thuộc hạ, điều này khiến thuộc hạ cảm kích vô ngần, chỉ cầu được tận tâm tận lực vì công tử, chết không hối tiếc. Bất quá, nếu như kế sách này của thuộc hạ bị tiết lộ ra ngoài, chỉ sợ cái mạng già này của thuộc hạ khó mà giữ được ...Trì Nhật Mộ cười nói:

– Tiên sinh yên tâm, ta hứa sẽ không nói với bất kỳ ai là được.

Lưu Thị Chi đột nhiên thở dài.

Trì Nhật Mộ ngạc nhiên hỏi:

– Tiên sinh vẫn còn chưa yên tâm?

Lưu Thị Chi ngẩng mặt nhìn Trì Nhật Mộ:

– Thuộc hạ không phải không yên tâm, mà là chỉ sợ một khi kế sách này thành công, Phương Tà Chân sẽ đầu nhập làm môn hạ Trì gia, lúc ấy thì đống xương già này có lẽ ngay cả cánh cổng của Trì gia cũng không còn được phép đứng nữa rồi ...

“Ta còn tưởng là chuyện gì nữa”. Trì Nhật Mộ thành khẩn nói:

“Chuyện này xin cứ yên tâm, tiên sinh có công lao to lớn với Trì phủ, dù Phương Tà Chân có khả năng cao hơn nữa thì tuyệt đối cũng không thể vượt qua được bối phận của tiên sinh ở đây”.

Lưu Thị Chi cười khổ nói:

– Nhưng thuộc hạ vẫn phải nói một câu thế này. Một khi kế hoạch đựơc tiến hành, chỉ cần công tử nói đây là chủ ý của thuộc hạ trước mặt người khác thì e rằng lúc ấy thuộc hạ sẽ chết mà không toàn thây mất.

Trì Nhật Mộ thầm nhủ:

– "Thì ra là vẫn chưa yên tâm!" Đoạn y liền đưa hay ngón tay lên lập thệ:

– Được, tiên sinh đã không tin tưởng ta, vậy để ta thề với trời trước mặt tiên sinh ...

Hoàng thiên tại thượng, ta được tiên sinh bày mưu tính kế, có phúc có họa xin được cùng hưởng chung. Ta quyết sẽ không hối hận hay nuốt lời, khiến người khác gia hại đến tiên sinh. Nếu như phản bội lời thề, sẽ bị thiên lôi đánh chết, không được toàn thây.

Lưu Thị Chi đợi y thề xong mời quỳ xuống đất khẩn thiết nói:

– Công tử xin chớ nói vậy! Thuộc hạ ...

Trì Nhật Mộ vội đỡ y dậy, cười nói:

– Giờ tiên sinh đã có thể giải thích huyền cơ cho ta hiểu chưa?

Lưu Thị Chi nghiêm mặt hỏi:

– Thụôc hạ xin hỏi thêm một lần nữa. Có phải công tử thật sự không thể không có Phương Tà Chân chăng?

Trì Nhật Mộ nói:

– Không thể để người này về với kẻ khác được, tự nhiên là không tranh đoạt y thì không xong.

Lưu Thị Chi liền nghiêm túc nói:

– Không tiếc phải trả giá chứ?

Trì Nhật Mộ gật đầu:

– Cầu được tráng sĩ tự nhiên là phải trả giá.

Lưu Thị Chi mở cửa thò đầu ra quan sát bốn bề, sau đó cẩn thận đóng lại, ghé miệng sát tai Trì Nhật Mộ, thấp giọng nói từng chữ một:

– Giết cả nhà Phương Tà Chân.

Trì Nhật Mộ giật mình đánh thót.

Lưu Thị Chi sắc diện âm trầm nói:

– Chỉ có một cách đó mà thôi.

Trì Nhật Mộ thất thanh hỏi:

– Tại sao?

Lưu Thị Chi nói:

– Ngày trước, khi chúng ta giết Củng Định Am, đuổi Cảnh Như Phủ cũng dùng những thủ đoạn còn tàn độc hơn nữa. Đây chỉ là chuyện bất đắc dĩ, là biện pháp quyền biến mà thôi. Với những loại người như Phương Tà Chân, không bức y thì y quyết chẳng xuất sơn đâu.

Trì Nhật Mộ nhất thời khó quyết định, ngần ngừ hỏi lại:

– Không làm vậy không được sao?

Lưu Thị Chi lạnh lùng đáp:

– Không làm vậy không được.

Trì Nhật Mộ có vẻ hoảng loạn:

– Nhưng ... chuyện này để ai đi làm mới tốt?

“Tiểu Bạch tuyệt đối phục tùng công tử, hơn nữa cũng là người cơ cảnh. Để y hạ thủ, thì tự nhiên y cũng không tránh khỏi quan hệ, do vậy sẽ không thể nói ra”. Lưu Thị Chi đáp:

“Bất quá, chúng ta vẫn cần phải tìm một kẻ nhận thế”.

Trì Nhật Mộ hoang mang:

– Ý của tiên sinh là ...

Lưu Thị Chi nheo mắt nói:

– Chuyện này do chúng ta động thủ, song cần phải tìm một kẻ đối đầu khiến cho Phương Tà Chân không kết hợp với chúng ta thì không thể báo thù được.

Trì Nhật Mộ chợt nhớ đến một cái tên:

– Hồi Bách Hưởng?

Lưu Thị Chi âm trầm nói:

– Hồi Bách Hưởng đã nhận không ít tiền bạc của chúng ta, giờ cũng đã đến lúc y phải báo đáp rồi.

Y đột nhiên cười cười nói:
– Công tử thử đoán xem vừa nãy thuộc hạ mở cửa đã nhìn thấy gì?

Trì Nhật Mộ không để ý, tùy tiện hỏi:

– Nhìn thấy những gì?

– Thiên khí vô cùng xấu, mây đen che mờ ánh trăng.

Lưu Thị Chi chậm rãi nói:

– Gió rất lớn, nhưng chỉ cần không có mưa thì sau một thời thần nữa sẽ có thể nhìn thấy ánh trăng rồi.

Trì Nhật Mộ đột nhiên cảm thấy trong lời nói của Lưu Thị Chi có chút gì là lạ:

– Tiên sinh muốn nói ...

– Thuộc hạ đang nghĩ ...

Lưu Thị Chi mở cửa sổ ra, hít sâu một hơi thanh khí, rồi quay người lại nói:

– Dưới ánh trăng, cái tên Phương Tà Chân trước giờ chưa động tâm với bất cứ cái gì, chưa động dung vì bất cứ việc gì đó gặp phải đại phu nhân, không biết có động dung hay không? Có động tâm hay không?

Trì Nhật Mộ đột nhiên cảnh giác, liếc nhìn cặp mắt ti hí của Lưu Thị Chi, tựa hồ như cảm giác được cặp mắt đó đã nhìn thấu tâm can mình vậy.

– Tại sao tiên sinh lại nói ra lời này?

Lưu Thị Chi cười. Cười giống như một con hồ ly tinh đã tu luyện ba ngàn năm vậy.

– Công tử trong lòng tự hiểu rõ.

Nói xong cung kính vái Trì Nhật Mộ một vái dài, vẻ giảo hoạt trên mặt phút chốc đều biến đi đâu mất.

oo Thân ảnh Phương Tà Chân chìm vào bong tối.

Trên lầu, hai chiếc đèn lồng đỏ được treo lên.

Tích Tích đứng trên lan can nhìn ra ngoài phố.

Nàng dựa hẳn người vào lan can, mắt dõi theo bóng hình Phương Tà Chân.

Ánh đèn ấm áp chiếu vào người nàng tạo thành một vùng hào quang nhè nhẹ, khiến nàng giống như một vị tiên nữ tư luyến phàm trần vậy. Kỳ thực, từ ngàn xưa đến nay, mỗi một thiếu nữ chân tình đều giống như nàng cả, đều dõi mắt nhìn theo bóng tình lang đi xa dần, xa dần. Có người đi rồi sẽ quay trở lại, cũng có người đi rồi vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa.

Phương Tà Chân biết Tích Tích đang ở trên lầu dõi theo gã, hy vọng gã quay đầu lại nhìn nàng một lần nữa.

Song gã không thể quay lại.

Không thể quay đầu.

Gã sợ nếu gã quay đầu thì sẽ động lòng.

Thậm chí động tình.

Nhưng trong lúc này, bất luận là động lòng hay động tình đều là đại kị của kiếm khách.

Bởi vì gã biết rõ, trên đường phố tối đen kia, có rất nhiều người đang đợi gã thất thần, phân tâm!

Gã biết. Nếu một người muốn đột phá khó khăn trước mắt thì không thể quay đầu.

Tuyệt đối không thể!

Gió đêm thổi mạnh khiến y phục gã bay lên phần phật. Chốn yên hoa vào giờ này không thể lại yên tĩnh, lạnh lẽo như vậy, sự tịch mịch này tưởng tất là do gã mà có.

Phương Tà Chân mỉm cười, mượn tửu ý loạng choạng bước đi, miệng nghêu ngao hát một khúc nhạc tang thương, sau đó cởi bao phục trên người xuống, chậm rãi tháo bỏ lớp vải bọc thanh kiếm cho vào tay áo, quay mặt về chỗ tối nhất của con phố, cao giọng nói rõ từng chữ một:

– Họ Hồi kia, nếu như ngươi không lập tức xéo về nhà thì cút ra đây cho ta!

Câu nói này của gã vừa nói dứt thì một số sự vật đen tuyền trong bóng tối liền động đậy. Không chỉ động, mà còn động rất nhanh, động rất ngụy dị, động rất đáng sợ.

Chúng đều là người.

Người toàn thân vận hắc y đen sì.

Phương Tà Chân phát hiện trước mặt, sau lưng, bên trái, bên phải gã đều có địch nhân.

Những địch nhân màu đen.

Phàm là thứ gì màu đen, đều là địch nhân của gã.

Cả binh khí của địch nhân cũng màu đen nốt.

Binh khí tuy toàn bộ đều màu đen tuyền, nhưng lại có tới mười sáu mười bảy loại khác nhau, ngay cả những loại cực hiếm khi gặp trên giang hồ như Lưu Kim Đảng, Khóa Hổ Lam, Lưu Vân Bát, Quải Tử Câu cũng có.

Hơn nữa còn có cả ám khí.

Cả ám khí cũng màu đen nốt.

Những "hắc nhân" này dường như đã có một loại ký hiệu nào đó trên người, vì thế độc chiêu sát thức đều chỉ tấn công vào một mình Phương Tà Chân mà tuyệt không đánh nhầm vào đồng bọn.

Phương Tà Chân không thể chui xuống đất.

Cho là gã có bản lãnh độn thổ, nhưng dưới dất cũng đã có địch nhân mai phục.

Địch nhân căn bản muốn dồn y vào tử địa.

Phương Tà Chân chỉ có thể nhảy lên phía trên.

Nhưng thân hình gã vừa động thì phía trên đã có tiếng quát.

Góc tường, đầu tường, cột nhà, nóc nhà, mái nhà ... nếu không phải có người nhảy ra thì là có người đợi gã nhảy đến.

Phương Tà Chân thở dài một tiếng.

Bọn "hắc nhân" này đã che hết ánh đèn, ánh trăng, nếu không nhất định đã nhìn thấy vẻ mặt không có sự lựa chọn nào khác của gã.

Phương Tà Chân ngẩng mặt nhìn bầu trời.

Gã vừa ngẩng mặt lên thì kiếm cũng bạt ra.

Thâm bích chi kiếm!

Đường phố được bao bọc bởi màn đêm đen kịch bỗng vọt lên một đạo ánh sáng màu xanh ngọc bích chói mắt.

Trên lầu, Tích Tích cũng nhìn thấy đạo kiếm quang này.

Một đạo kiếm quang mỹ lệ.

Kiếm quang giống như sao băng.

Tích Tích đột nhiên cảm thấy trong lòng tràn đầy một thứ cảm động không nguyên cớ.

Kiếm quang tuyệt thế nên dùng để chiếu rõ dung nhan tuyệt thế.

Nàng vừa nhìn thấy đạo kiếm quang này liền như bị một mùi hương sực nức xông vào mũi. Chỉ có mình nàng biết, đạo kiếm quang thiên hạ không ai nắm giữ được này, chỉ khi Phương Tà Chân lưu lại Thu Thiền Hiên mới lấy ra ngắm nhìn, nàng cũng từng nhìn qua, cũng từng ngưỡng mộ thứ ánh sáng màu bích ngọc lành lạnh mà nó phát ra.

Thanh kiếm thiên hạ vô địch này chỉ có nàng là từng thấy, từng chạm vào, từng ôm lấy, từng yêu, từng thưởng thức vẻ mỹ lệ tuyệt trần của nó trong đêm tĩnh lặng, chia sẻ sự tịch mịch với nói.

Tích Tích nghĩ đến đây, hai má liền nóng bừng lên.

Nàng cầm chậu nước, giơ lên ngang đầu hất mạnh ra.

Hoa nước, hoa nước.

Hoa nước, hoa nước.

Hoa nước mỹ lệ.

Hoa nước rực rỡ.

Kiếm hoa lên, những kẻ trong bóng đêm đều dạt ra tạo thành một con đường.

Phương Tà Chân tung mình vọt lên không, lao về phía hoa nước.

Gã phất tay áo quét mạnh vào đám hoa nước.

Hoa nước bay tứ tán.

Hoa nước như ngàn vạn mũi tên băng bắn vào người lũ "hắc nhân".

"Hắc nhân" kêu lên thảm thiết, trong nháy mắt đã biến mất vào màn đêm.

Bóng đêm lại trở về bóng đêm.

Trong bóng đêm không còn người.

Mây đen dần tan, ánh trăng nhàn nhạt từ từ hiện ra.

Phương Tà Chân cười. Kiếm của gã đã trở về bao. Miệng ngâm nga một khúc nhạc.

Gã ngâm hết khúc nhạc rồi mới nói một cách vu vơ:

– Nếu như ngươi là Hồi Vạn Lôi thì để lại hai cánh tay, còn nếu là Hồi Bách Hưởng thì một cánh tay cũng đủ rồi.

Gã ngẩng mặt nhìn thiên sắc:

– Kỳ thực, những chuyện ác mà các ngươi đã làm có lưu lại một trăm cánh tay cũng còn chưa đủ.

Chương 8: Một khắc tâm động

Chỉ nghe người trong bóng đêm lạnh lùng hỏi:

– Phương Tà Chân, ngươi cho rằng ngươi là cái thứ gì?

Phương Tà Chân nhướng mày, cười đáp:

– Ta trước giờ luôn cho rằng chỉ có dơi với chuột mới thích ẩn mình trong bóng đêm.

Gã vừa nói dứt câu thì liền nhìn thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt người.

Một khuôn mặt người không giống mặt người.

Khuôn mặt này kỳ thực không hề xấu xí, ngũ quan cũng tương đối đoan chính, hơn nữa còn tương đối trẻ.

Bất quá, khuôn mặt này đem lại cho người khác một cảm giác không bình thường.

Lông mày y rậm rạp, nhưng từng sợi từng sợi đều loạn cả lên. Sắc mặt y trắng bệch tựa như đã trét lên một lớp phấn dày vậy. Môi y màu tím hồng, khô khốc, góc môi vẹo xuống, mím chặt. Nhãn thần y sắc bén phi thường, tựa như muốn tiêu tận cả điểm quang hoa cuối cùng vậy. Mặt y đầy râu, sợ nào cũng giương lên tua tủa, đầu tóc thì tán loạn, trên tóc đeo đầy những vòng vàng, ngọc phối. Khi y cười thì mới có vẻ "giống người" một chút, song lại lộ ra hai hàm răng trắng ơn ởn và cái miệng trông như một chậu máu vậy.

Điều làm người ta ấn tượng nhất về y không phải là những chiếc vòng, hay ngũ quan, thậm chí kể cả cái mũi to bằng nắm tay nhăn nhúm của y.

Mà là những đường gân xanh trên mặt.

Gân xanh chằng chịt như một tấm bản đồ sông ngòi kênh rạch trên mặt khuôn mặt thanh niên ấy khiến cho y giống như một kẻ hết sức khủng bố.

Người đó vốn đang ẩn mình trong bóng đêm.

Khi Phương Tà Chân mở miệng nói mấy câu châm chích thì y liền cởi bỏ tấm vải đen che mặt ra.

Ánh trăng xuyên làn mây mỏng chiếu xuống.

Vừa hay chiếu đúng vào khuôn mặt y.

Nếu như vầng trăng có biết, dám chắc cũng sẽ bị khuôn mặt này dọa cho giật mình.

Phương Tà Chân lại cười.

Gã vừa cười vừa nói:

– Thì ra là Hồi Tuyệt.

Hắc y bạch diện thanh niên nhân cười lạnh lẽo:

– Ngươi sợ à?

Y chính là độc tử của Lão Công Tử Hồi Bách Ứng.

Phương Tà Chân thở dài:

– Ngươi quá tham công rồi.

Trong mắt Hồi Tuyệt vằn vện những tia máu, tức giận hỏi:

– Ngươi vừa nói gì?

Phương Tà Chân đáp:

– Đây nhất định không phải là chủ ý của phụ thân ngươi. Phụ thân ngươi vẫn còn chưa quyết định được xem rốt cục nên thu thập ta về làm thủ hạ dưới trướng hay là giết ta để trừ hậu họa. Ngươi thấy vậy nên bất phục, muốn đến giết chết ta đi để chứng minh cho lão tử của ngươi biết, ngươi mới chính là nhân tài, Hồi gia căn bản không cần đến những nhân tài bên ngoài.

Ánh mắt sắc lạnh của Hồi Tuyệt biến thành ngạc nhiên:

– Không sai, ta đích thực chính là nhân tài!

Phương Tà Chân cười thốt:

– Ngươi giận lão gia của ngươi không nhìn được điểm này.

Hồi Tuyệt hận ý thấu xương:

– Vì thế ta mới phải giết ngươi.

Phương Tà Chân hỏi:

– Lẽ nào ngươi muốn giết hết những nhân tài trong mắt lão tử của ngươi mới cam lòng?

Hồi Tuyệt cười điên loạn:

– Cái đó còn chưa chắc. Nếu như bọn chúng chịu phục tùng ta thì chẳng những có con đường sống mà tiền đồ còn rộng mở nữa.

Phương Tà Chân thốt:

– Ta hiểu rồi.

Hồi Tuyệt ngạc nhiên:

– Hiểu chuyện gì?

Phương Tà Chân nói:

– Ta hiểu tại sao Hồi Bách Ứng tinh minh mẫn cán, võ công tuyệt thế như vậy lại không có tên thuộc hạ nào hữu dụng, hơn nữa gần đây thanh thế lại kém xa so với Tiểu Bích Hồ Du Gia, lại sắp bị Lan Đình Trì Gia đuổi kịp, cho dù so sánh với Thiên Diệp Sơn Trang Cát Gia cũng không tốt hơn bao nhiêu ... thì ra là vì Hồi Bách Ứng có một nhi tử như vậy!

Những tia máu trong mắt Hồi Tuyệt càng lúc càng rõ hơn:

– Ngươi nói gì?

Phương Tà Chân cười lạnh đáp:

– Ngươi điếc à? Mới nói có bảy tám câu mà ngươi đã hỏi cái câu vô vị đó tới hai lần rồi!

Hồi Tuyệt nghiến răng thốt:

– Ta phải giết chết ngươi. Ta nhất định phải giết ngươi. Ta phải cho ngươi nếm thử thủ đoạn của ta!

Phương Tà Chân chợt như nhớ ra chuyện gì đó:

– Ta nghe nói Diệu Thủ Đường Hồi Gia các ngươi có hai môn tuỵêt nghệ, gọi là Hồi Thiên Phạm Thuật và Diệu Thủ Hồi Xuân, một thứ là y tuyệt học cứu người chết sống lại, một thứ là sát nhân tuyệt chiêu.

Những đường gân xanh trên mặt Hồi Tuyệt dường như đều động đậy:

– Đợi lát nữa ngươi sẽ được thử cả hai. Ta giết ngươi sau đó lại cứu ngươi, cứu ngươi sau đó lại giết ngươi, để cho ngươi nếm thử mùi vị của cái chết bảy tám lần xem thế nào!

Phương Tà Chân nói:

– Ta nghe nói Hồi Thiên Phạm Thuật tổng cộng chỉ có sáu thức, nhưng đã kết hợp được ba mươi chín loại tuyệt chiêu độc ác nhất của mười một đại môn phái, ngoài ra còn bao hàm cả mười chín loại nội lực hỗn tạp chính tà, nếu như tụ thành cả sáu thức này, một khi phát động thì dù cho là người năm xưa đã hô mưa gọi gió ở đất kinh thành Kim Phong Tế Vũ Lâu lâu chủ Tô Mộng Chẩm cũng khó mà chống đỡ nổi.

Hồi Tuyệt cười lạnh nói:

– Không sai. Ngươi nghe ngóng rất kỹ đấy.

Phương Tà Chân nói:

– Bất quá ta vẫn còn một điểm chưa hiểu rõ.

Hồi Tuyệt ngạo mạn nói:

– Nhân lúc ngươi còn đang nói được, hãy thỉnh giáo ta đây.

Phương Tà Chân mỉm cười:

– Loại võ công thâm ảo như vậy, một kẻ như ngươi đây không biết học được mấy chiêu?

Hồi Tuyệt cuồng nộ, rống lên:

– Họ Phương kia, ta cho ngươi biết thế nào là lợi hại!

Phương Tà Chân không hoảng không loạn thốt:

– Nói đến sự lợi hại của ngươi, ta cũng đang muốn biết một chuyện. Nghe nói ngươi rất thích bẻ nát xương cốt của người ta, từng cái, từng cái một bẻ nát, cho đến khi họ chết vì đau đớn mới thôi đúng không?

Những sợi gân xanh trên mặt Hồi Tuyệt dường như rung động, mắt y xạ ra hai đạo tà quang:

– Sai rồi. Không phải đau chết mà là bị dọa chết. Có một tên đắc tội với ta, bị ta dọa cho vãi ra quần bảy tám lần mới vỡ mật mà chết. Khi ta giết một người, thường thì khi cao hứng mới giết. Hơn nữa khi nào ta thích bắt đầu từ những bộ phận không quan trọng nhất, như là đầu ngón tay, xương tay chẳng hạn. Từng phân từng thốn một bẻ gãy dần dần, biểu tình ấy thật sự là đẹp vô cùng. Khi ta không cao hứng thì không giết người, mà lưu hắn lại trong ngục, đợi khi nào ta cao hứng thì lại đến ngẫu hứng đánh gãy một hai cái xương. Có một ả tiểu tỳ không nghe lời, bị ta bóp nát bảy tám cái xương, sau rồi để thị ở trong ngục mà uqên mất. Hai ba tháng sau, đột nhiên ta nhớ ra, liền quay lại xem thì những chỗ gãy xương đã lành lại hết rồi. Ta liền bẻ lại từ đầu, cứ như vậy bẻ rồi lại lành, lành rồi lại bẻ ... đến hơn một năm sau ả ta mới chết.

Trên mặt Phương Tà Chân dần xuất hiện sát khí. Gã gằn giọng từng tiếng một:

– Nghe nói ngươi rất thích cưỡng dâm nữ nhân?

Hồi Tuyệt đắc ý đáp:

– Làm sao ngươi biết được?

Ánh mắt ưu tư của Phương Tà Chân đã tràn ngập hàn ý:

– Nghe nói ngươi càng thích giết nữ nhân hơn nữa?

Hồi Tuyệt cười vui vẻ nói:

– Ngươi không biết đó thôi, mỗi khi giết người, nghe những tiếng kêu rên rỉ của chúng, nhìn vẻ đau đớn đến không muốn sống của chúng là một sự hưởng thụ tuyệt nhất trên đời này.

Khuôn mặt quái dị của y mỗi khi cười lên trông giống như một tên điên vậy, một tên điên dưới ánh trăng.

Phương Tà Chân khẽ thở dài, phẩy tay thốt:

– Nghe ngươi nói như vậy, ta thật không thể lưu lại của ngươi một cánh tay, hoặc hai bàn tay. Không thể.

Gã gằn giọng nói từng chữ, từng chữ một:

– Loại người giống như ngươi, ta mà lưu lại thiếu một điểm nào cũng thấy có lỗi với bản thân, có lỗi với những oan hồn đã khuất.
Hồi Tuyệt nghiến chặt hai hàm răng nhọn hoắt.

Tiếng bẻ tay của y vang lên răng rắc.

Trên con phố dài đột nhiên vang lên một thứ âm thanh giống như tiếng hạt dẻ bị nổ.

Thứ âm thanh này rất giống với tiếng xương bị bẻ gãy.

Cực giống.

Hiện tại đã có ánh trăng.

Ánh trăng mơ hồ giống như giấc mộng đêm qua, như làn gió đang khêu động ngoài cửa sổ.

Ánh trăng không thể làm cảnh tượng trên phố hiện lộ rõ ràng, nhưng ít nhất cũng có thể nhìn ra hai bóng ảnh.

Một trắng một đen.

Bốn bề tối đen như mực.

Đột nhiên bóng đen hút dài, phóng mình lao tới, giống như một vòi rồng.

Những nơi vòi rồng đi qua, bất kỳ sự vật nào cũng bị hủy diệt.

Một sự hủy diệt không gì ngăn cản nổi.

Hắc ảnh hóa thành hắc phong.

Hắc phong chuyển thành cuồng phong.

Cuồng phong càng lúc càng gấp, càng lúc càng nhanh, phạm vi càng lúc càng lớn.

Bạch ảnh dần thu hẹp lại, rồi đột nhiên hoàn toàn biến mất trong bóng tối.

Tích Tích trước giờ luôn tín nhiệm Phương Tà Chân.

Gã nói có cách giải quyết, thì việc khó đến đâu cũng có thể giải quyết được.

... Nhưng trong tình thế này, dù cho Phương Tà Chân có cách, cũng không thể giải quyết nổi.

Ai có thể giải quyết nổi cơn cuồng phong này?

Tích Tích lo lắng vạn phần, tim nàng đập càng lúc càng gấp hơn.

Nàng lo lắng đến mức lại muốn hất thêm một chậu nước nữa xuống phố.

Vừa nãy một chậu nước của nàng có thể giúp được Phương Tà Chân, bây giờ không biết có còn tác dụng nữa hay không?

Tích Tích cảm thấy đây là biện pháp trong lúc không có biện pháp.

Chỉ cần có thể giúp được cho Phương Tà Chân, vô luận là chuyện gì nàng cũng nguyện ý làm.

Chính vào lúc này, đột nhiên có một người đến bên nàng lạnh lùng thốt:

– Ngươi muốn làm gì?

Tích Tích quay đầu lại, liền nhìn thấy một người.

Một "hắc nhân".

Người này toàn thân vận áo da cá màu đen bó sát mình, ngay cả chỗ thông hơi ở mũi cũng được che bằng một mảnh vải đen, hai lỗ mắt cũng đen nốt.

Trên tay người này cầm một thanh thiết trượng, đương nhiên cũng là màu đen.

Chỉ nghe y trầm giọng nói:

– Hồi công tử muốn ngươi, đi!

Tích Tích vừa nghe xong, lòng liền chùn xuống. Nếu rơi vào trong tay Hồi Tuyệt, vậy thì thà chết còn hơn. Nàng muốn lùi về phía sau, đột nhiên cảm thấy như đụng phải một người.

Nàng kinh hãi quay đầu lại. Chỉ thấy lại là một "hắc Nhân" nữa.

Trên tay "hắc Nhân" này cầm đao.

Thanh đao màu đen.

Nếu không phải y có đầu, có chân có tay, hơn nữa lại có ánh đèn chiếu sáng lan can mà để y ẩn nấp trong bóng đêm, thì căn bản không thể nhận ra đây là một "người".

Tên "hắc Nhân" đến sau này cũng cất giọng lạnh lùng nói:

– Tốt nhất ngươi không nên tự sát, công tử muốn ngươi sống đi gặp người, nếu ngươi mà chết đi, thì chúng ta cũng đừng hòng sống.

Tích Tích thở dài một hơi.

Nàng đã quyết tâm muốn chết.

Nàng chỉ muốn nhảy xuống lầu, đâm vào Hồi Tuyệt, hòng để Phương Tà Chân có một khắc ngơi nghỉ, chết như vậy cũng rất đáng.

Tích Tích yếu ớt nói:

– Được thôi ...

Chậu nước lạnh trong tay đột nhiên hắt mạnh vào mặt tên "hắc nhân" đứng trước mặt.

Sau đó nàng trèo ra lan can, chuẩn bị gieo mình xuống.

Nhưng vừa nhìn xuống phía dưới, Tích Tích chợt ngây người.

Dưới ánh trăng mông lung huyền ảo, chẳng thấy bạch ảnh đâu, cũng không thấy cả hắc ảnh, chỉ có một quầng lửa sáng chói lọi, như lăn lộn, như vùng vẫy, nhưng khẳng định sẽ biến vào màn đêm một cách vô cùng nhanh chóng.
"Nàng đứng ở lan can, hễ thấy bên người ta có kiếm quang màu lục bay lên trời thì lập tức đổ một chậu nước xuống. Nếu nàng thấy trên phố có một đạo hỏa quang vọt qua, cũng có nghĩa là ta đang trở về nhà đi ngủ rồi." Tích Tích nhớ lại lời Phương Tà Chân vừa nói với nàng.

Cuộc chiến trên phố rốt cuộc thế nào rồi?

Lẽ nào Phương Tà Chân thật sự đã về nhà đi ngủ?

Tích Tích vì quá lo lắng cho an nguy của Phương Tà Chân, nhất thời quên mất cả nguy hiểm đang bên mình. Đến khi nàng nhớ ra, quay đầu lại nhìn thì đã thấy người vừa bị mình hắt nước vào nằm lăn dưới đất.

Dưới đất ướt sũng.

Ván sàn nhiễm đầy máu tươi, máu hòa với nước, chảy tong tỏng xuống dưới lầu.

Tên "hắc nhân" này đã chết!

Lẽ nào một chậu nước lạnh của nàng có thể sát nhân?

Tích Tích giật mình đánh thót.

Nàng nhớ ra sau lưng vẫn còn một người.

Nàng vội quay đầu lại, chỗ tên "hắc nhân" vừa đứng bây giờ đang có một người khác. Một người bạch y không dính chút bụi trần, tiêu sái phong lưu, dáng vẻ ưu sầu, đang mỉm cười mà như không cười nhìn nàng.

Tích Tích òa lên một tiếng, nước mắt chảy dài trên má. Lúc này, nàng mới cảm thấy sợ hãi, muốn nhào tới chui vào lòng Phương Tà Chân. Chợt Tích Tích vấp chân phải người tên "hắc nhân" nằm dưới đất.

Phương Tà Chân vội đỡ nàng dậy.

Tên "hắc nhân" nằm dưới đất đương nhiên cũng là một người chết.

Phương Tà Chân đỡ lấy Tích Tích , cảm thấy thân hình nàng mềm nhũn, đứng cũng không vững, trong lòng bất giác nổi lên một cảm giác bất nhẫn.

– - Giang hồ phong hiểm, ta quyết không thể liên lụy đến nàng, tuyệt đối không thể nào liên lụy đến nàng.

– Không phải chàng đã đi rồi sao?

Tích Tích giận dỗi đưa tay lau nước mắt. Phương Tà Chân nắm lấy tay nàng, cẩn thận thay nàng lau nước mắt, chuyên tâm giống như một thi nhân đang viết thơ tặng cho tình nhân mà mình thiên tư vạn niệm vậy.

Tích Tích còn chưa kịp cảm động thì đã bị lay động.

Phương Tà Chân nhìn chăm chăm vào nàng một hồi, đột nhiên nhãn quang không lưu tâm nữa.

Không lưu tâm tới mức giống như một đỉnh núi xa xa, xuyên qua thiên tế nhàn vân vậy.

Tích Tích nhớ lại giờ khắc đó, trong lòng vẫn còn lâng lâng.

Một khắc tâm động đó, một khắc động tâm đó, chỉ có cặp mắt đặc biệt đa tình của tình nhân mới có thể nhìn thấy, chỉ có trái tim đập đặc biệt nhanh của tình nhân mới có thể cảm thụ được, chỉ có dòng máu nóng đặc bịêt kích động của tình nhân mới có thể thể hội được.

Tích Tích như si dại.

Một hồi lâu sau nàng mới tiếp nhận được.

– Chàng không phải đã trở về rồi sao? Ta tưởng rằng chàng đã về nhà ngủ rồi mà?

Phương Tà Chân cười, nhìn dáng vẻ giận dỗi của nàng, ôn hòa đáp:

– Đúng rồi. Ta về nhà ngủ, nhưng trong mộng lại xuất hồn đến thăm nàng.

Tích Tích phính má thốt:

– Thật khó nghe.

Đột nhiên nàng lại vui vẻ nhảy qua tử thi, rồi quay lại hỏi:

– Chàng làm sao mà đánh đuổi được Hồi Tuyệt? Đám lửa đó là gì vậy?

Khi nàng hỏi câu hỏi này, trong mắt lộ ra vẻ si mê vô cùng.

Đương nhiên, một nữ tử đang yêu nhìn tình lang của y, đa phần là dùng ánh mắt này. Đặc biệt là khi tình nhân của y là một vị anh hùng hiệp khách. Hào tình mềm mại thế nào? Mê đắm lòng người ra sao? Dù là anh hùng hiệp nữ, liệu có ai có thể vong tình?

Phương Tà Chân nghiêm nghị đáp:

– Không có. Ta không có đánh đuổi y.

Tích Tích không hiểu.

Phương Tà Chân nói:

– Ta đã giết y, sau đó đốt y cháy thành quầng lửa mà nàng vừa nhìn thấy.

Tích Tích càng không hiểu.

Phương Tà Chân biết Tích Tích không hiểu liền giải thích.

– Diệu Thủ Đường Hồi gia có môt tuyệt kỹ gọi là Hồi Thiên Phạm Thuật, nghe tên thì thập phần bình thường, nhưng nó lại là tổng hợp của năm mươi tám loại tuyệt chiêu bá đạo của hai phái chính tà. Loại võ công này vẻn vẹn chỉ có sáu chiêu nhưng thập phần đáng sợ, ta muốn bức y thi triển ra để xem có thể ứng phó được hay không.

Tích Tích ngạc nhiên nói:

– Bức y thi triển tuyệt chiêu, vạn nhất ứng phó không nối, không phải là càng thêm nguy hiểm hay sao?

Phương Tà Chân đáp:

– Nếu như không tiếp nổi sát chiêu của Hồi Tuyệt thì càng không thể ứng phó được với Hồi Bách Ứng.

Gã nhẹ nhàng nói tiếp:

– Sớm muộn gì cũng phải chết, chi bằng chết trong tay Hồi Tuyệt ... ít nhất, trong tay y ta còn kịp tự sát, bằng không nếu rơi vào tay Hồi Bách Ứng, không được sự đồng ý của y, ai muốn chết cũng không được.

Tích Tích lại lo lắng:

– Dù gì ... dù gì thì chàng cũng đã tiếp được.

Phương Tà Chân lắc đầu:

– Không có.

Tích Tích lại giật mình:

– Không có?

Phương Tà Chân trầm giọng nói:

– Ta lầm mất một điểm. Thì ra Hồi Thiên Phạm Thụât là do sáu mươi mốt loại võ công kết hợp thành chứ không phải năm mươi tám loại. Hồi Thiên Lục Thức phải dùng một loại nội lực gọi là Hồi Hồn Đại Pháp mới có thể sử dụng ngũ vị chân hỏa, vận hành mười chín loại công lực khác nhau, xuất ra Hồi Thiên Phạm Thuậât. Hồi Tuyệt không có tư chất, công lực không đủ, chỉ sử ra được hai thức. Một kiếm của ta đã phá được huyền quan của y, sau đó dùng một phiến hỏa cật dẫn xuất ngũ vị chân hỏa của hắn ra, hắn thu thế không kịp, liền bị chân hỏa thiêu thân, nhiều nhất cũng chỉ có thể trở về Diệu Thủ Đường. Hồi Bách Ứng dù có y thuật cao thâm đến đâu cũng không thể cứu được một người mà lục phủ ngũ tạng đều cháy đen.

Tích Tích nghe xong thì tâm kinh đảm khiếp:

– Ồ, thì ra chàng vừa xuống lầu đã chuẩn bị dùng chiêu đó rồi. Chẳng trách lại phân phó người ta tạt nước, lại còn bảo ta để ý nhìn quầng hỏa quang đó nữa.

Phương Tà Chân nói:

– Đúng vậy, bất quá, lúc đó ta cho rằng người đến là Hồi Bách Tưởng hoặc là Hồi Vạn Lôi. Bọn chúng chỉ đáng chết thôi, còn Hồi Tuyệt thì đáng tuyệt.

Tích Tích lo âu nói:

– Chàng đã giết Hồi Tuyệt, Hồi Bách Ứng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chàng đâu.

Phương Tà Chân cười cười thốt:

– Ta không giết Hồi Tuyệt, lẽ nào bọn chúng chịu bỏ qua cho ta?

Đoạn gã nhìn Tích Tích, mỉm cười:

– Ít nhất, nếu Hồi Tuyệt còn sống thì ngay cả nàng hắn cũng không bỏ qua đâu.

Tích Tích than dài một tiếng.

Phương Tà Chân liền hỏi:

– Có chuyện gì?

Tích Tích ưu tư nói:

– Hiện tại muốn chàng làm chuyện đó, chàng đương nhiên sẽ không đáp ứng rồi.

Phương Tà Chân nói:

– Nàng nói thử xem.

Tích Tích chầm chậm nói:

– Nếu như ta muốn chàng phải thiệt thòi một chút, hãy rời khỏi đây, tránh khỏi trận gió lớn này, chàng tuyệt đối sẽ không đáp ứng đúng không?

– Không.

Phương Tà Chân lắc đầu đáp:

– Ta đáp ứng nàng.

Chương 9: Động tâm một khắc

Tích Tích ngây người.

Ánh đèn chiếu xuống bờ vai nàng một sắc vàng ảm đạm.

Trong lòng Phương Tà Chân tràn đầy một cảm giác tiếc thương.

Lòng gã đột nhiên có ngàn vạn tiếng kêu gọi mà không thể nói thành lời.

– Nàng gả cho ta nhé?

Gã muốn như vậy, nhưng trong lòng đột nhiên thoáng hiện qua một thanh âm, một bóng hình mỹ lệ, lời ra đến miệng thì liền biến thành:

– Ta đã giết Hồi Tuyệt, nơi này không thể nào ở được nữa.

Lòng Tích Tích chùn hẳn xuống.

– Người đàn ông này cuối cùng cũng phải đi rồi. Lẽ nào một chút gã cũng không trân tiếc nàng?

Nàng thầm nhủ như vậy trong bụng, sau đó lại nghĩ:

"Vì an nguy của bản thân, chàng cần phải rời khỏi đây, làm sao chàng có thể ở lại đây được?" Huồng hồ, chính nàng là người bảo gã rời khỏi đây.

Đời người có một số chuyện, chỉ cần bước đi một bước sẽ lập tức biến thành chân trời góc biển, cho dù không thể cất cao tiếng hát ngợi ca, song cũng có thể không hối hận.

– Bao giờ chàng đi?

Phương Tà Chân rất muốn nói:

– Ta dẫn nàng cùng đi.

Trong lòng gã rất muốn nói.

Nhưng gã không nói ra.

Vì sao gã không thể nói ra?

Nguyên nhân có lẽ chính bản thân gã cũng không rõ.

Có thể gã đã nghĩ đến một chuyện. Đợi đến khi gã đi thật, gã mới đến dẫn nàng đi, hoặc giả đợi gã có đủ tiền, mới đến chuộc nàng ra, lúc đó không phải là càng thêm vui mừng hay sao?

Có thể là vì nguyên nhân này nên gã mới không nói ra.

Cũng có thể là vì nguyên nhân kia.

Có điều, bất kể là vì chuyện gì, trong đời người, có thể đối mặt với một vị hồng phấn tri âm dưới ánh đèn trong đêm thanh vắng, dựa người vào lan can ngắm cảnh thì còn cầu mong gì hơn nữa? Tại sao không đi nắm bắt lấy thời khắc này? Nếu như một sát na là vĩnh hằng, vậy thì vĩnh hằng chính là một sát na. Nếu như không nắm bắt lấy, để thời khắc đó trôi đi mất, vậy thì sẽ không còn vĩnh hằng nữa, không còn người cùng mình dựa vào lan can dưới ánh đèn trong đêm thanh vắng nữa, không trịch hoài thương, cũng chỉ bất quá là một đám lửa tàn mà thôi.

Có lẽ trong lòng Tích Tích cũng đang có muôn vạn lời muốn nói.

Có lẽ trong lòng Phương Tà Chân vẫn tràn đầy chân tình chưa nói ra.

Bất quá tất cả đều chưa kịp nói ra thì đã nghe dưới lầu có người nói:

– Quan sai, vừa rồi trên đường mưu tài hại mệnh, chính là mấy tên hắc y nhân này.

Phương Tà Chân không nhận ra người đi buôn này.

Nhưng người này hình như rất có phương pháp.

Đặc biệt là ứng phó với loại chuyện chết người này và mười mấy tên quan sai vẫn còn đang ngái ngủ ... xem ra mấy tên quan sai này ngược lại bị y chỉ huy.

Thương nhân này dường như thập phần quen thuộc với Phương Tà Chân, giống như một người đã biết y mười năm hay tám năm, sống cùng y mười tháng tám tháng vậy.

Nghe thương nhân đó nói lại thì sự việc là:

y một mình đi buôn bán, đến Y Y Lầu để tầm lạc, trên đường gặp phải một đám "cường đạo" cướp của giết người, Phương Tà Chân lộ kiến bất bình, bạt đao tương trợ, lấy quả địch chúng. Vì tự vệ, nên đành phải giết chết mấy tên "đạo tặc".

Chuyện này không chỉ có một mình thương nhân đó tận mắt nhìn thấy, mà còn có hai tên người hầu khác có thể làm chứng, lại còn có bảy tám người khác không biết từ đâu đến, ai cũng nói là mình có thể làm chứng, lời nói như chém đinh chặt sắt, khiến ngay cả Tích Tích cũng cho rằng mình vừa nằm mộng, thực tế chuyện đã diễn ra như lời thương nhân kia kể.

Quan sai lấy hết khẩu cung, thanh lý thi thể xong liền thảo thảo vài chữ, coi như kết án, không hề lên hỏi thăm Phương Tà Chân, chẳng hề lạc cung thẩm vấn, cũng không bắt gã về nha môn điều tra.

Nhìn biểu tình và nghe lời nói của mấy tên sai dịch thì phảng phất như là Phương Tà Chân giết chết mấy người, theo lý đáng lẽ phải được thưởng hoàng biển mới đúng.

Chuyện này thật không thể nào hiểu nổi.

Đợi đến khi thương nhân kia tiễn đám sai dịch đi khỏi, lên lầu gật đầu mỉm cười với Phương Tà Chân, đúng vào lúc y định rời khỏi, Phương Tà Chân thấy nhãn thần của y, trong lòng thoáng lạnh, liền lớn giọng nói:

– Thỉnh giáo tôn tính đại danh?

Câu này vừa hỏi ra, tất cả mọi sự đều trở nên rõ như ban ngày.

Bởi vì thương nhân kia trả lời:

– Cố Phật Ảnh.

Có Cổ Phán Thần Phong ở đây, làm gì có chuyện không giải quyết được chứ?

Ở trong thành Lạc Dương, chuyện chỉ có mấy nhân mạng nhỏ nhặt giống như thế này mà xuất động đến cả Cố Phật Ảnh, thực quả là dùng dao mổ trâu giết gà, đại tài tiểu dụng.

Với thanh uy của y, chỉ cần dặn dò hạ nhân mấy câu là được rồi.

Cố Phật Ảnh nói xong tên mình, lập tức rời khỏi.

Không đợi đối phương cảm tạ, lập tức đi thẳng.

Phương Tà Chân thở dài:

– Chẳng trách Tiểu Bích Hồ Du Gia lại càng ngày càng lớn mạnh, có loại thuộc hạ được việc như Giản Tấn, có nhân vật lợi hại như Cố Phật Ảnh, muốn không cường thịnh cũng không được.

Tích Tích dùng góc mắt liếc xéo gã, sau đó nói:

– Vì vậy chàng lại không thể đi nữa có đúng không?

– Lưu lại Lạc Dương nhiều phiền phức.

Phương Tà Chân nghĩ ngợi hồi lâu, rồi nói:

– Ta vẫn đi thì tốt hơn, tránh khỏi liên lụy đến nàng, gia gia và tiểu đệ cũng tránh được phiền não.

Tích Tích cúi đầu.

Phương Tà Chân bước đến nắm chặt tay nàng, cảm thấy cánh tay nhỏ bé băng lạnh như tuyết, không cầm được lòng nói:

– Tích Tích ...

Tích Tích khẽ run rẩy, nắm chặt tay gã, hai hàng lệ chảy ra nhưng những hạt ngọc lóng lánh.

– Phải cẩn thận Hồi gia.

Phương Tà Chân vuốt ve bàn tay nàng:

– Hồi gia? Đêm nay ta không hồi gia.

Gã nửa đùa nửa thật nói.

Tích Tích đột nhiên cảm thấy cao hứng:

– Chàng đã giết Hồi Tuyệt, chắc cũng không sợ bọn người của Hồi gia đâu.

Phương Tà Chân không nói gì.

Tích Tích lập tức cảm nhận được, vì thế nàng liền hỏi:

– Có phải không? Có phải không?

Phương Tà Chân nói:

– Nàng thật muốn biết sao?

Tích Tích gật đầu.

Phương Tà Chân nói:

– Hồi Tuyệt tuy ra vẻ, nhưng là loại chẳng ra gì. Võ công của hắn e rằng chỉ được một thành của Hồi Bách Ứng, sáu thức tuyệt chiêu của Hồi Thiên Phạm Thuật, Hồi Tuyệt cũng mới chỉ luyện được hai thức, vì vậy ta có thể dẫn xuất chân hỏa của hắn tự nhiên không phải chuyện khó.

Trong mắt Phương Tà Chân ngoại trừ vẻ u uất còn có chút ưu tư:

– Người của Diệu Thủ Đường rất bá đạo, rất hung tàn, có thể nói là vô ác bất tác, nhưng bản thân Hồi Bách Ứng lại thập phần kỷ luật, kiên nhẫn, tiết chế. Một người có thể ở trong đám ô hợp gian khí đó tự cường không nghỉ, tự nhiên phải là một nhân vật không tầm thường.

Gã thở dài nhè nhẹ rồi nói tiếp:

– Hồi Bách Ứng là một nhân vật rất khó đối phó, ta không dám chắc có thể thắng được y, huống hồ bên cạnh y còn có hai đại trọng tướng:

Hồi Bách Hưởng và Hồi Vạn Lôi.

Gã cười mệt mỏi rồi lại nói:

– Hồi Bách Ứng hiện giờ nhất định rất thương tâm, nhất định sẽ toàn lực báo phục ta. Nếu ta tiếp tục ở lại đây, nhất định sẽ khiến cho chuyện ngày càng phức tạp, vì thế, rời khỏi Lạc Dương một thời gian cũng là một biện pháp tốt.

Gã vừa cười vừa vỗ nhẹ vào vai Tích Tích, bởi tay gã chạm vào là thứ dễ làm trái tim con người mềm yếu nhất, nên nó cứ dính chặt không nỡ rời xa.

– Nàng phải yên tâm, ta sẽ không có chuyện gì đâu.

Tích Tích chớp chớp đôi lông mi dài, nghiêm túc hỏi:

– Chàng không sợ thật chứ?Phương Tà Chân cười.

Gã hỏi lại:

– Sợ? Ta sợ gì chứ?

Gã cảm thấy lúc này nên nói vài câu bông đùa để Tích Tích bình tĩnh trở lại, vì thế liền chỉ tay vào mũi mình, cười cười nói:

– Bình sinh không làm chuyện có lỗi với lương tâm, nửa đêm có người gõ cửa cũng không sợ.

Đúng vào lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Tiếng gõ cửa rất nhẹ, nhưng lại có thể truyền đi rất xa.

Người gõ cửa là ai?

Ai đang gõ cửa?

oo Bấy giờ, thi thể của Hồi Tuyệt đã đặt trước Diệu Thủ Đường.

Toàn thân y đen kịt.

Cháy đen.

Gương mặt vốn trắng bệch của y giờ cũng đen kịt. Những đường gân xanh chằng chịt trên mặt biến thành những chỗ nhăn nhúm ghê gớm.

Trước thi thể cháy đen ấy là một lão nhân.

Kỳ thực niên kỷ của y tuyệt không lớn, chỉ bất quá ngoài năm mươi là cùng. Nhưng khuôn mặt y có quá nhiều nếp nhăn, quá nhiều tang thương, quá nhiều thống khổ và kiên nhẫn, quá nhiều dĩ vãng ... Vô luận là ai, một người chỉ cần có quá nhiều những thứ này thì nhìn y đều cảm thấy già cỗi.

Hồi Bách Ứng mới năm mươi tư tuổi. Đối với một cao thủ võ lâm có công lực cao thâm, lão đương ích tráng mà nói thì quả thật đây chưa phải là cái tuổi có thể gọi là "già".

Bất quá, một người nếu như đứng trước thi thể nhi tử của chính mình, nhất định sẽ cảm thấy già.

Ít nhất cũng là sự già cỗi về mặt tâm hồn.

Tại sao người già không chết, lại để người trẻ chết trước?

Tại sao trên đời này lại có chuyện người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?

Nhìn thi thể nhi tử của mình, trong lòng y đang nghĩ:

"Giả như cho y một sự lựa chọn, một là y chết, hai là nhi tử của y chết, y có tình nguyện chết thay cho nhi tử của mình hay không?" Y trải bao gian khổ mói có thể lập nên cơ nghiệp, nhưng giờ nhi tử của y đã chết, cơ nghiệp của y sẽ do ai thừa kế đây? Đời người bất quá trăm năm, giờ đây cơ nghiệp còn có ý nghĩa gì nữa?

Y đứng ở đó. Cùng với thi thể Hồi Tuyệt, một thẳng một ngang, cả hai đều mất đi biểu tình. Hoàn toàn không có biểu tình.

Hồi Bách Hưởng cũng không biết vị huynh trưởng tay nắm đại quyền này của mình đang thương tâm hay đang phẫn nộ? Hay là đang bi thống muốn tự tuyệt?

Hồi Bách Hưởng chỉ biết những nết nhăn trên mặt y chính là biểu tình của y.

Mặt Hồi Bách Ứng đầy nếp nhăn, tung hoành giao nhau, giống như những vết sẹo chằng chịt do đao chém vậy.

Hồi Bách Hưởng đã theo y bao nhiêu năm, vậy mà giờ cũng không biết tiếp theo y sẽ làm gì, trong lòng y đang nghĩ gì, y sẽ hành động thế nào.

Có một lần, một tên gia nô không cẩn thận làm gãy cây "Thiết Tâm Lan" do y tự tay trồng, y liền tức giận bằm nát tên gia nô đó ra cho sư tử ăn.

Cũng có một lần khác, y bị người của Du Ngọc Già liên tiếp ám sát mười một lần, vậy mà vẫn có thể dẫn theo sáu tiểu thiếp đi ngắm hoa đăng, thưởng minh nguyệt, còn ung dung thoải mái ngâm thơ đối câu với người khác nữa.

Hồi Bách Hưởng đến giờ vẫn chưa biết được tính khí của y, vì thế đối với y vẫn vô cùng úy kị.

Các lãnh tụ thường đại hỉ, cũng thường đại nộ, hỷ nộ vô thường, có phải là vì muốn người khác không biết được thâm sâu của mình, từ đó mà sản sinh sự kính sợ?

Hồi Bách Hưởng không biết. Y chỉ biết đã đi theo bên mình một người suốt bốn mươi năm, vậy mà vẫn chưa hiểu rõ đựơc tính tình chân chính của y quả là một chuyện đáng sợ.

Ngay cả khi nhi tử của y chết đi, vậy mà vẫn không thể phân biệt được là y đang bi hay đang nộ? Đang đau hay đang thương? Thậm chí là không có cảm giác ... thực quả là một chuyện đáng sợ.

Có thể chỉ có một chuyện khiến Hồi Bách Hưởng cảm thấy không đến nỗi quá sợ hãi.

Đó là Hồi Bách Ứng trước giờ luôn tín nhiệm y.

Hồi Bách Ứng trước giờ luôn tín nhiệm "người trong nhà".

Vì thế người phụ trách những bộ phận quan trọng của Diệu Thủ Đường đều là "người trong nhà".

Một người chỉ cần hãy còn tín nhiệm người khác, hãy còn nghĩ đến thân bằng thì y hẳn còn chưa phải là một người quá đáng sợ.

Hồi Bách Ứng đột nhiên nói:

– Hài tử của ta đã chết rồi.

Đây là một sự thực.

Một sự thực sắt thép.

Một sự thực không ai có năng lực vãn hồi.

Chiến bại có thể thu binh trùng lai, thất ý có thể đốt cháy lại đấu chí, nhưng người chết thì không thể phục sinh, từ thiên cổ đã vậy.

Hồi Bách Hưởng chỉ biết nói:

– Đã chết rồi.

Không khí trầm lặng một hồi lâu. Hồi Bách Ứng lại nói:

– Người giết y hình như tên là Phương Tà Chân có đúng không?Hồi Bách Hưởng lập tức đáp:

– Đúng!

Hồi Bách Ứng hỏi:

– Gã hình như là một kẻ rất có bản lãnh thì phải?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Cũng là một kẻ rất đáng chết.

Những nếp nhăn trên mặt Hồi Bách Ứng chuyển động tựa như những cơn sóng ngoài biển khơi:

– Ta nghe nói gã vẫn chưa gia nhập Trì gia đúng không?

Đây cũng là một sự thật.

Một sự thật không dễ gì phủ nhận.

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Vâng.

Sau đó hắn lập tức nói tiếp:

– Bất quá, theo đệ thấy thì cũng rất nhanh thôi.

Hồi Bách Ứng thốt:

– Gã chưa gia nhập tức là chưa gia nhập. Chuyện mà một người sắp làm, đến khi y làm một cách chân chính cũng chưa chắc đã làm nên chuyện gì.

Ngữ khí của y giống như đang giáo huấn vậy.

Hồi Bách Hưởng vội nói:

– Đường chủ dạy rất phải.

Hồi Bách Ứng nói:

– Gã còn chưa gia nhập vào Trì gia, vậy chuyện gã giết chết tiểu Tuyệt không phải là vì Trì gia.

Hồi Bách Ứng vốn muốn nói:

"Thì cũng vậy mà thôi." Nhưng hắn không dám đụng chạm với một người trong tay đang nắm đại quyền, lại vừa mất đi đứa con duy nhất, nên chỉ đáp:

– Vâng.

Hồi Bách Ứng mím môi nói:

– Hài tử của ta dù sao cũng đã chết rồi, báo cừu cũng chẳng có tác dụng gì, người chết chẳng thể nào hồi sinh được.

Trong mắt y thoáng hiện lên ánh lệ:

– Ngươi đi nói với Phương Tà Chân, ta sẽ không báo cừu, nhưng gã phải gia nhập Hồi gia, giúp ta tiêu diệt Lan Đình Trì Gia. Ta sẽ trọng dụng gã, tuyệt đối không nhớ đến mối thù giết con này.

Hồi Bách Hưởng chấn động trong lòng, nhưng vẫn cúi đầu đáp:

– Vâng, bất quá ...

Hồi Bách Ứng thở dài:

– Diệu Thủ Đường quả thực rất cần nhân thủ, mấy năm nay có tiểu Tuyệt, nó không chịu dùng nhân tài khiến cho Diệu Thủ Đường chậm phát triển, giờ đây nó đã chết, đối với Diệu Thủ Đường mà nói, chưa chắc đã là một chuyện không hay.

Y chậm rãi nhấn mạnh từng chữ:

– Hiện nay chúng đang cần nhân tài, không cần giết người. Mấy năm nay Tiểu Bích Hồ Du Gia phát triển quá nhanh, chúng ta không thể lạc hậu như thế này được nữa.

Hồi Bách Hưởng chỉ đáp:

– Vâng.

Hồi Bách Ứng lại quay sang nhìn nhi tử của mình, dùng tay vuốt khẽ lên mặt y, khẽ như đang vuốt lông một con mèo đang ngủ vậy. Một hồi lâu sau, y mới thở dài nói:

– Ngày mai, ngày mai người chúng ta mời cũng đến đúng không?

Hồi Bách Hưởng lập tức đáp:

– Đoạn Mi Lão Yêu, đúng là ngày mai sẽ tới.

Hồi Bách Ứng khẽ nhếch môi, không biết là cười khổ hay đang kềm nén đau thương:

– Ta vốn đang lo lắng khi Thạch Đoạn Mi đến, tiểu Tuyệt quyết sẽ không dung y, hiện giờ ...

Y nói đến đây, ngừng lại một hồi lâu mới nói tiếp:

– ... Không cần lo lắng chuyện đó nữa rồi.

Hồi Bách Hưởng cảm thấy cần phải chuyển chủ đề câu chuyện, liền nói:

– Bất quá, khi Đoạn Mi Lão Yêu đến chỉ sợ sẽ kinh động đến một người.

Hồi Bách Ứng lập tức hỏi:

– Ai?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Truy Mệnh.

Hồi Bách Ứng chau mày:

– Thôi Lược Thương trong Tứ Đại Danh Bộ.

Mỗi khi y "chau mày", cả khuôn mặt liền trở nên nhăn nhúm hết sức dễ sợ.

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Vâng.

Hồi Bách Ứng hỏi:

– Tại sao?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Có liên quan đến vụ án Thái Thú Mạnh Tùy Viên xung quân, ở vùng phụ cận Khô Liễu Đồn bị giết sạch cả nhà.

Hồi Bách Ứng động dung nói:

– Mạnh Thanh Thiên? Tại sao chuyện này lại liên quan đến Đoạn Mi Lão Yêu?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Khi đó y cũng đang ở vùng Khô Liễu Đồn, sau khi vụ án xảy ra, y và hai kẻ khác liền rời đó để đến Lạc Dương.

Cặp mắt ẩn sau những nếp nhăn trên mặt Hồi Bách Ứng sáng rực:

– Bọn chúng cùng một đường à?

Hồi Bách Hưởng nói:

– Không phải.

Hồi Bách Ứng nói:

– Hai kẻ còn lại đương nhiên không phải chúng ta mời đến.

Hồi Bách Hưởng nói:

– Có khả năng một kẻ là do Nữ Công Tử mời đến, một kẻ là do Du Ngọc Già triệu tập.

“Rất tốt”. Hồi Bách Ứng thốt:

“Lạc Dương thành lần này náo nhiệt rồi”.

Sau đó lại hỏi:

– Bọn chúng là ai?

Chương 10: Thất phát đoạn mi

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Thất Phát Thiền Sư .

Nói đến cái tên này, ngữ khí của Hồi Bách Hưởng chợt trầm xuống.

Hồi Bách Ứng cũng động dung lần thứ hai:

– Âu Dương Thất Phát?

Hồi Bách Hưởng gật gật đầu đáp:

– Chính là Bách Đại Hồng Bào, Âu Dương Thất Phát!

(Lời chú: “Đại” ở đây là cái túi).

Hồi Bách Ứng "ồ" lên một tiếng nói:

– Vậy tưởng tất là Du Ngọc Già mới có thể mời được người này.

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Kỳ thực, Thất Phát Thiền Sư cũng chỉ cần tiền. Ai có tiền đều có thể mời được lão.

Hồi Bách Ứng nói:

– Chỉ bất quá là rất nhiều tiền thôi phải không?

Hồi Bách Hưởng thốt:

– Năm xưa lão đã từng lập chí xây chín mươi chín ngôi chùa trên Nga Mi Sơn, nghe nói giờ lão đã đủ tiền để xây dựng ba mươi sáu tòa đại miếu tiểu miếu rồi.

Hồi Bách Ứng nói:

– Với người xuất gia mà nói thì vị Thất Phát Đại Sư này có thể coi là phú hào rồi.

Hồi Bách Hưởng nói:

– Vì thế lão mới mặc một chiếc áo cà sa có tới mười mấy chiếc túi lớn để ra ngoài hóa duyên. Nghe nói mỗi lần trở về đều đầy ắp vàng bạc trong đó.

Hồi Bách Ứng nghĩ ngợi giây lát, thở dài một hơi thốt:

– Trợ thủ mạnh như Thất Phát Thiền Sư chúng ta đang rất cần. Nhiều thì ta không có, nhưng nếu chỉ xây một hai chục ngôi chùa thì ta vẫn có thể bỏ ra được.

Hồi Bách Hưởng kính cẩn nói:

– Vâng.

Tuy vậy trong lòng hắn lại nghĩ:

– Nếu như mời vị dị tăng này trợ lực, e rằng cái giá mà Diệu Thủ Đường phải bỏ ra sẽ là một khoản xưa nay chưa từng thấy rồi.

Ngoại trừ dùng để liên lạc với triều đình, cấu kết quan phủ, trước giờ Diệu Thủ Đường chỉ thu về nhiều chứ rất ít khi bỏ ra. Hồi Tuyệt vừa mới chết, Hồi Bách Ứng lập tức thay đổi. Xem ra không phải vì đau lòng mà phát cuồng, mà như đang chuẩn bị trùng tân chấn hưng vậy.

Chỉ là Thất Phát Thiền Sư có đáng với cái giá bỏ ra đó không?

Hồi Bách Hưởng rất hoài nghi.

Hắn đang tiếc khoản tiền lớn đó.

Hồi Bách Ứng không thèm liếc mắt cũng nhìn thấu được tâm sự của bào đệ:

– Muốn làm đại sự thì phải tốn công sức. Muốn thành đại sự thì phải bỏ ra nhiều vốn. Tiểu Bích Hồ Du Gia quật khởi nhanh như vậy chính là vì bọn chúng nhìn xa, nhìn chuẩn, hơn nữa vung tay cũng rất mạnh, lại biết dùng người nữa.

Y ngừng lại giây lát rồi lại nói tiếp:

– Ưu điểm của địch nhân chúng ta nhất định phải lưu tâm, nhất định phải nhớ kỹ.

Chúng ta cần phải nắm bắt được nhược điểm của địch nhân, nhưng điều quan trọng hơn đó là phải học tập sở trường của địch, đối địch như vậy thì mới không hao tổn mà ngược lại còn có lợi cho bản thân.

Hồi Bách Hưởng chỉ thấy ngoại trừ sợ hãi ra, trong lòng hắn còn sinh ra một cảm giác kính phục với vị huynh trưởng này.

– Vâng.

Hồi Bách Ứng giờ mới vừa ý, hỏi tiếp:

– Vậy người mà Cát Linh Linh gọi đến là ai?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Không biết.

Hồi Bách Ứng ngạc nhiên:

– Không biết?

Hồi Bách Hưởng nói:

– Chúng ta chỉ biết y là một thanh niên nhân, trên má có một nốt ruồi, tên gọi là Sái Tuyền Chung. Người ta hoài nghi, y còn có tên khác nữa vì trên giang hồ có tới bảy tám cao thủ thanh niên có nhiều điểm tương đồng với y, nhưng vẫn chưa thể chứng thực có phải là y hay không.

– Sái Tuyền Chung?

– Sái Tuyền Chung!

– Y dùng binh khí gì?

– Người của chúng ta chưa từng thấy y động binh khí, chỉ biết là trên tay y có cầm một thanh kiếm.

Hồi Bách Ứng hừ lạnh:

– Kiếm là thứ binh khí phổ biến nhất.

Hồi Bách Hưởng nói:

– Nhưng đó là một thanh kiếm đặc biệt.

Hồi Bách Ứng hỏi:

– Đặc biệt thế nào?

Hồi Bách Hưởng nói:

– Thanh kiếm đó của y ít nhất cũng phải dài tới chín thước.

Kiếm thông thường chỉ dài ba thước bảy thốn, nếu dài đến bốn thước đã có thể coi là trường kiếm, vậy mà thanh kiếm này lại dài tới chín thước. Chuyện khác không nói, chỉ riêng chuyện sử dụng đã không phải chuyện dễ rồi.

Đó là loại kiếm pháp gì mà lại dùng một thanh kiếm dài như vậy?

Hồi Bách Ứng trầm ngâm hồi lâu mới nói:

– Nói như vậy thì đại khái là ngày mai cả ba kẻ đó sẽ cùng đến Lạc Dương phải không, hơn nữa còn có thể đụng đầu với Truy Mệnh.

Hồi Bách Hưởng nói:

– Truy Mệnh trước giờ luôn truy tung ba kẻ này.

Hồi Bách Ứng nói:

– Một mình y truy tung ba kẻ đó?

Hồi Bách Hưởng đáp:

– Vâng.

Hồi Bách Ứng thốt:

– Với võ công của Truy Mệnh, một chọi một tuyệt đối không thành vấn đề.

Hồi Bách Hưởng tiếp lời nói:

– Nhưng lấy một địch ba thì rất khó nói.

“Nói như vậy, ngày mai Lạc Dương nhất định có kịch hay xem rồi”. Hồi Bách Ứng khẽ thở dài nói, định đưa tay vuốt vuốt khuôn mặt của Hồi Tuyệt, nhưng lại thu tay về túi áo, trong giọng nói vẫn lộ ra vẻ bi thống vô hạn:

“Nếu tiểu Tuyệt còn sống, có chuyện náo nhiệt như vậy, nhất định nó sẽ đòi đi xem ...”.

Đột nhiên thanh âm của y nghiêm lại, biến thành lạnh lùng, ổn định, thấp trầm tới mức khàn đi, tràn đầy quyền uy và phong sương:

– Diệu Thủ Đường phải dùng tên Phương Tà Chân đó. Nếu không thể dùng thì mới trừ đi. Ngoài ra cũng phải toàn lực tranh đoạt Thất Phát Thiền Sư với Du Ngọc Già. Còn tên Đoạn Mi Lão Yêu đó, xem ra y sẽ đến tìm ta trước. Đồng thời cũng phải hết sức để ý đến Sái Tuyền Chung.

Y nói đến đây thì đưa tay đặt lên ngực thi thể, phảng phất như muốn thử xem tim có còn đập hay không:

– Ngươi đi phân phó thuộc hạ làm việc đi!

Hồi Bách Hưởng nói:

– Vâng.

Đoạn quay cúi người lùi bước.

Hắn biết vị "lão nhân" này đang cần thời gian ở cùng "hài tử" của y.

Hắn rời khỏi nội sảnh, liền đi đến một căn nghị sự đường.

Tất cả nhân viên quan trọng trong Diệu Thủ Đường đều tập trung ở đây đợi hắn.

Bọn họ đang đợi, có thể căn bản không phải là Hồi Bách Hưởng, mà là đợi mệnh lệnh của vị lão nhân vừa mất đi đứa con duy nhất kia.

Rất nhiều người đều cho rằng một trận chiến lớn mang tính quyết định sẽ xảy ra, thời cơ Diệu Thủ Đường tiêu trừ thế lực của đối thủ đã tới ... đại đa số đều đang ma quyền sát chưởng, chuẩn bị quyết chiến.

Bọn họ đều là những nhân viên tinh minh mẫn cán, trung thành tuyệt đối của Diệu Thủ Đường. Hồi Tuyệt vong mệnh chưa được một thời thần, tất cả đã bỏ hết mọi việc quan trọng của mình sang một bên, đến đây tụ tập chỉ để đợi một câu nói của Hồi Bách Ứng. Một mệnh lệnh.

Loại mệnh lệnh này thông thường đều do Hồi Bách Hưởng truyền đạt.

Vì thế khi Hồi Bách Hưởng truyền đạt quyết sách của Hồi Bách Ứng:

"Không được báo cừu, thu phục Phương Tà Chân, lôi kéo Thất Phát Đại Sư, trọng dụng Đoạn Mi Lão Yêu, phát triển Diệu Thủ Đường", rất nhiều người cảm thấy thất vọng, thậm chí là bất mãn.

– Nhân tâm khả dụng!– Ai binh tất thắng!

– Tại sao không nhân lúc này đại phản kích Lan Đình Trì Gia một trận, ít nhất cũng phải giết chết tên Phương Tà Chân đó rồi băm thây thành vạn mảnh!

– Nói đến nhân tài, trong đường chẳng lẽ không có nhân vật xuất sắc hay sao mà đường chủ phải cầu ở bên ngoài?

Rất nhiều người cảm thấy có chút phẫn nộ bất bình.

Kỳ thực truyền đạt lời nói của một người, tuyệt đối là một học vấn cực cao.

Mình muốn một người đi làm chuyện gì đó, vốn là có tâm muốn bồi dưỡng y, cho y cơ hội, nhưng nếu như người truyền đạt không nắm được nguyên ý, rất có khả năng sẽ làm đối phương cho rằng mình đang đem y làm trò tiêu khiển, làm khó y, thậm chí cho rằng mình đang làm phiền y, chọc phá y. Cũng như giống như vậy, nếu như là một chuyện tốt, một chuyện có hứng thú, hoặc có ý nghĩa, nhưng lại bị một người không có thành ý, hoặc hoàn toàn không có hứng thú truyền đạt lại, rất có thể sẽ biến thành một chuyện hết sức vô vị, buồn chán.

Vì vậy, phàm là những lãnh tụ thành công đều phải có những "người truyền đạt" giỏi bên mình. "Người truyền đạt" giỏi có thể biến chuyện tốt lại càng tốt hơn, thay thế, bổ cứu những từ ngữ, lời nói vượt quá khuôn khổ, hóa giải những bộ phận mang tính phá hoại, biến chúng thành kiến thiết. Vì thế công lao của một "người truyền đạt" thành công, tuyệt đối không dưới những "công thần" khác.

Một người truyền đạt tồi, nhỏ có thể phá hại quan hệ hài hòa giữa chủ và tớ, lớn có thể hủy quốc diệt bang.

Hồi Bách Hưởng chỉ truyền đạt mà không giải thích.

Một số việc nếu không được giải thích, sẽ có rất nhiều người vì trí lực và góc độ lý giải sẽ sản sinh hiểu lầm, hiểu lầm nghiêm trọng.

Hồi Bách Hưởng không quản những chuyện này.

Y chỉ đi tìm một mình Hồi Vạn Lôi.

Hồi Vạn Lôi là người chủ trì mọi hành động võ lực trong Diệu Thủ Đường. Nếu như ra khỏi Diệu Thủ Đường, thân phận y tuyệt đối không dưới so với chưởng môn của thập nhất đại môn phái trong võ lâm đương kim, võ công của y chỉ sợ cũng xấp xỉ với thủ lãnh, chưởng môn của Thiếu Lâm, Võ Đang, Phi Ngư Đường, Kim Phong Tế Vũ Lâu, Lục Phân Bán Đường, Thiên Dục Cung ...

Hồi Vạn Lôi giống như một cây cổ thụ.

Lão thụ bàn căn.

Nghiêm khắc mà nói, y giống như một cây thần mộc.

Một cây thần mộc từng bị sét đánh.

Ấn tượng đầu tiên của Hồi Vạn Lôi gây cho người khác chính là ấn tượng về một kẻ sét đánh không chết, hơn nữa sau khi bị sét đánh còn có thể trùng sinh, sức sống còn mạnh mẽ hơn trước.

Trên thực tế, Hồi Vạn Lôi đúng thực từng bị sét đánh hai lần. Lần thứ nhất y bị một luồng sét đánh trúng mà không chết. Lần thứ hai, là do y tranh đoạt địa bàn ở thành Bắc Kinh cho Hồi Bách Ứng, kết quả bị đệ nhất hảo thủ của Lục Phân Bán Đường Lôi Động Thiên dùng Ngũ Lôi Thiên Tâm đánh trúng đỉnh đầu, ngay cả Hồi Bách Ứng cũng cho rằng y chết chắc, vậy mà y vẫn không chết.

Vì thế trong võ lâm, Hồi Vạn Lôi được gọi là Bất Tử Chi Nhân.

Y không chết, nhưng người chết trong tay y đã quá nhiều, quá nhiều rồi.

Khi Diệu Thủ Đường mới quật khởi, chính Hồi Vạn Lôi cũng cảm thấy mình giết người quá nhiều, cần phải hạn chế bản thân, một ngày chỉ được phép giết ba người mà thôi, nhưng về sau này, chính bản thân y cũng không dám tính toán nữa.

Nếu tính toán nữa, chính y cũng cảm thấy khó chịu.

Bởi vì cả y cũng không nhớ rõ, có lúc trong một ngày y đã giết hết cả chỉ tiêu một tháng.

Hồi Bách Hưởng hỏi y:

– Thưa cậu, cậu cảm thấy quyết định của đường chủ thế nào?

Hồi Vạn Lôi nắm chặt tay đáp:

– Y nhất định đã điên rồi.

Vì ở trong Diệu Thủ Đường y có địa vị cực kỳ tôn quý, lại có công lao vô cùng hiển hách và quan hệ thân tộc với Hồi Bách Ứng nên Hồi Vạn Lôi nói chuyện tương đối tùy tiện, thậm chí là phê bình cũng rất tùy tiện.

Từ ngàn xưa đến nay, những người tự cho rằng mình "có thể nói mấy câu", "nên nói mấy câu" mà gặp phải tai ương không biết đã có bao nhiêu rồi? Người người đều cho rằng nói mấy câu thì cũng "chẳng có quan hệ gì cả", nhưng trên thực tế, có lúc chỉ nói mấy câu cũng nghiêm trọng như là đâm người khác mấy đao, hoặc giả đâm chính mình mấy đao vậy.

Hồi Bách Hưởng biết rõ tính nghiêm trọng của vấn đề này.

Hắn biết thay người khác nói tốt là một chuyện rất đáng tiền, vì thế hắn rất kiệm lời, không bao giờ nói lời tốt cho người khác mà bản thân không được lợi.

Cho dù Hồi Bách Ứng rất tín nhiệm hắn, thậm chí có thể nói tuyệt đối tín nhiệm hắn, song chỉ riêng một chữ "tiền" thì lại tuyệt đối không tín nhiệm hắn.

Về mặt tiền bạc, Hồi Bách Ứng chỉ tín nhiệm một mình phu nhân của y.

Hồi phu nhân lại không tín nhiệm Hồi Bách Hưởng.

Chuyện này cũng khó trách, bởi thông thường, trong những cuộc đấu tranh tranh giành quyền lực, giữa chị dâu và em chồng rất dễ hình thành những xung đột.

Thứ Hồi Bách Hưởng cần nhất lại chính là ngân lượng.

Điểm này hắn không thể nào có được sự mãn ý ở Hồi gia, đành phải chìa tay ra cầu ngoại nhân. Về sau, y phát hiện ra duy nhất chỉ có Lan Đình Trì Gia mới có thể khiến hắn vung tay rộng rãi được.

Đến khi hắn phát hiện ra điều này, thì đã không thể quay đầu được rồi.

Nếu như Hồi Bách Ứng phát hiện hắn đã nhận của Trì gia nhiều tiền như vậy mà chỉ chặt đầu hắn xuống ném cho chó ăn thì đã là may mắn lắm rồi.

Biện pháp duy nhất của hắn là khiến Trì gia không đòi tiền của hắn nữa.

Vì điều này, hắn khó tránh khỏi phải "làm một số chuyện nhỏ" cho Trì gia, có lúc "nói bớt một hai câu", có lúc "nói thêm một hai câu".

Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng, hoặc lớn nhất của hắn có lẽ là một ngày nào đó, hắn có thể trực tiếp chưởng quản tài chính của Hồi gia, thậm chí là khống chế quyền lực của Diệu Thủ Đường. Đối với hắn mà nói, chỉ cần Hồi Bách Ứng còn sống thì điều này là một chuyện tuyệt đối không thể.

Trừ phi là Trì Nhật Mộ hiệp trợ hắn.

Dưới đây là những lời "nói thêm" của Hồi Bách Hưởng với Hồi Vạn Lôi:

– Cậu cảm thấy Phương Tà Chân có đáng chết không?

– Đáng chết.

– Tiểu Tuyệt chết rồi, cậu có đau lòng không?

– Không đau lòng. Ta chỉ thống hận.

– Ngay cả cậu cũng thống hận, lẽ nào đường chủ lại không thương tâm?

– Đường chủ thương tiểu Tuyệt nhất, làm sao lại không thương tâm?

– Thì đó ...
– Ý của ngươi là ...

– Đường chủ nhất định thống hận Phương Tà Chân hơn chúng ta gấp bội.

– Chỉ là y không tiện nói ra mà thôi.

– Võ công của Phương Tà Chân tưởng tất rất cao.

– Cao thì đã sao?

– Đường chủ đương nhiên không hy vọng có người phải hy sinh nữa.

– Nói đùa! Để ta đi chặt đầu gã về cho đường chủ!

– Cậu không sợ à?

– Sợ? Sợ cái gì?

– Được lắm! Có dũng khí!

– Đường chủ đối với chúng ta ân trọng như núi, vì y mà chết là trách nhiệm của chúng ta.

– Nhưng mà ...

– Nhưng mà chuyện gì?

– Đường chủ không có hạ lệnh giết Phương Tà Chân, vạn nhất ...

– Là tự ta muốn giết gã, vạn nhất xảy ra chuyện gì một mình ta sẽ gánh chịu.

– Đại cữu cữu quả không hổ là đệ nhất hảo hán của Diệu Thủ Đường.

– Ta chỉ là làm chuyện cần phải làm, giết kẻ cần phải giết mà thôi!

– Cậu yên tâm, Phương Tà Chân nhất định phải chết. Cậu giết gã chính là làm chuyện cần phải làm, vạn nhất không giết nổi gã ...

Hồi Bách Hưởng cười cười nói:

– ... Cháu sẽ thay cậu làm một số chuyện cần phải làm.

Khi hắn chuẩn bị tang sự cho Hồi Tuyệt, tiện tay đã mua thêm một cỗ quan tài.

Khi ông chủ tiệm quan tài hỏi hắn phải viết chữ gì trên linh bài, Hồi Bách Hưởng nghĩ ngợi một hồi, sau đó mỉm cười hỏi ngược lại:

– Ngươi thử đoán xem? Họ Phương hay họ Hồi?

oo Có người đang gõ cửa.

Nhẹ nhàng.

Nhẹ nhàng ... hết sức nhẹ nhàng.

Phương Tà Chân đi mở cửa.

Một thương nhân hòa nhã, phúc thái, hữu lễ nhưng ánh mắt sắc bén tới mức có thể đả thương người khác.

Đa phần thương nhân đều rất hòa khí.

Cũng có thể bọn họ hiểu rõ sự xảo diệu của câu nói "hòa khí sinh tài". "Hòa" là một chữ đã bị bỏ quên hơn hai nghìn năm nay, vì thế mà trong lịch sử đã xảy ra không biết bao nhiêu cuộc nội chiến, nội bộ tranh đấu, giết hại lẫn nhau ... mà không thể đoàn kết lại được ...

Thương nhân đều hiểu được. Muốn làm việc, khiến người có lợi, khiến mình có lợi nếu không hòa hòa khí khí, hoà bình cộng sở thì không thể được.

Người thương nhân rất hòa nhã này, chính là người được võ lâm tôn xưng là "Hoành Đao Lập Mã, Túy Ngọa Sơn Cương" Cổ Phán Thần Phong Cố Phật Ảnh.

Y đến đây làm gì?

Cố Phật Ảnh hỏi:

– Ta đến thế này có làm phiền hai vị không?

Phương Tà Chân hỏi:

– Cố tiên sinh có gì chỉ giáo?

Cố Phật Ảnh nói:

– Không dám. Ta chỉ là quên mất chưa nói cho Phương thiếu hiệp một chuyện.

Phương Tà Chân hỏi:

– Không biết là chuyện gì?

Cố Phật Ảnh nói:

– Phương thiếu hiệp đã nghe đến cái tên Hồng Bào Bách Đại, Thất Phát Thiền Sư bao giờ chưa?

Đồng tử Phương Tà Chân thu nhỏ lại:

– Âu Dương Thất Phát?

Cố Phật Ảnh nói:

– Có rất nhiều người nói nếu như Thiên Dục Cung không có sự trợ giúp của của Thất Phát Thiền Sư thì tuyệt đối không thể có sự phát triển mang tính đột phát như vậy được, Trường Không Bang nếu không tiếp nạp ý kiến của Âu Dương Thất Phát thì tuyệt đối không thể chuyển từ thua lỗ thành kinh doanh có lãi như hiện nay, Đao Bính Hội, nếu không thu nạp Bách Đại Thất Phát, tuyệt đối không thể nhận được cả sự cổ vũ của cả nhân sĩ chính đạo lẫn giới hào kiệt lục lâm như bây giờ ...

Phương Tà Chân lạnh nhạt thốt:

– Bất quá cả Thiên Dục Cung, Trường Không Bang, Đao Bính Hội sau này đều biến chất, làm ngược lại với tôn chỉ tốt đẹp ban đầu của họ.

Cố Phật Ảnh cười cười nói:

– Bất kỳ sự vật nào nếu tiếp tục tồn tại, đều phải biến chất, người cũng như vậy.

Phương Tà Chân nói:

– Là ai mời lão đến đây?

Cố Phật Ảnh nói:

– Nghe nói là do Du Công Tử mời đến.

Phương Tà Chân hỏi:

– Thực ra không phải?

Cố Phật Ảnh đáp:

– Không phải.

Phương Tà Chân hỏi:

– Vậy là ai đã mời nhân vật hết sức khó mời này đến Lạc Dương vậy?

Cố Phật Ảnh nheo mắt cười:

– Nhân vật này Phương thiếu hiệp có lẽ rất quen thuộc.

Phương Tà Chân nói:

– Trì Nhật Mộ?

Cố Phật Ảnh gật đầu.

Phương Tà Chân nói:

– Vậy thì tốt rồi.

Cố Phật Ảnh nói:

– Ồ!

Phương Tà Chân thốt:

– Người này đến rồi, Trì gia sẽ không đến làm phiền tại hạ nữa.

Cố Phật Ảnh lắc đầu nói:

– Ta thấy rất khó.

Phương Tà Chân hỏi:

– Thỉnh giáo?

Cố Phật Ảnh cố làm ra vẻ thần bí:

– Bởi vì một kẻ khác cũng đã đến đây.

Phương Tà Chân hỏi:

– Ai?

– Đoạn Mi.

Lần này Cố Phật Ảnh chỉ nói có vỏn vẹn hai chữ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau