SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chữa trị (2)

Cũng không bắt nó chờ đợi lâu, hai tay Diệp Thiên Ân bắt đầu bắt ra từng đạo pháp ấn, miệng cũng bắt đầu niệm chú ngữ:

“Tứ Tượng Nam Chu Tước, Tinh Hỏa Luyện Luyện Luyện, Cấp Cấp Như Luật Lệnh.”

Như hiểu lời hắn nói, trận bàn bắt đầu di chuyển đến phía trên đỉnh đồng nhỏ, nhẹ rung, sau đó, từ trong bề mặt phẳng lì dần hiện ra một đồ án thâm ảo với những đường nét huyết sắc nổi bật trên nền đen.

Mà bốn khỏa bảo thạch trung hồng thạch cũng bắt đầu rời khỏi vị trí của mình, bay đến khảm chặt tại trung tâm của trận bàn, cũng là trung tâm của đồ án.

Sau đó đồ án từ huyết sắc cũng dần hóa hồng sắc, lại như dầu hỏa, bắt đầu cháy lên ngay sau khi viên hỏa hồng bảo thạch tại trung tâm hóa thành một đốm lửa nhỏ rừng rực cháy ở nơi trung tâm của trận bàn.

Cùng lúc đó, hai cánh tay của Diệp Thiên Ân như thiên hoa loạn trụy bắt ra vô số đạo pháp ấn, từng đạo từng đạo tàn ảnh theo đó liên tục xuất hiện.

“Bốp”

Đến cuối cùng, hắn vỗ tay một cái, mà cũng theo tiếng hét đó, những cây thảo dược như có cánh, bay lên không trung rồi tự lao mình vào trong chiếc đỉnh nhỏ, nhưng không có một chút dấu hiệu nào của việc không chỗ chứa, hoàn toàn biến mất vào trong bóng tối bên trong nội đỉnh.

Ngay khi toàn bộ thảo dược đã chui vào bên trong tiểu đỉnh thì đột nhiên nghe Diệp Thiên Ân hét lớn:

“Tiên Thiên! Diễn!”

Lập tức tám tám sáu bốn viên đá thì cũng như thế, theo đám bảo dược bay lên không trung, nhưng cũng không có bay vào đỉnh nhỏ mà dừng trên không trung, như đợi cái gì đó.

Mà theo sau đó thì dược đỉnh cùng Tứ Tượng trận bàn cũng thuận theo đó mà bay lên, nhưng trong lúc đó thì trận bàn cũng đã từ phía trên di chuyển xuống phía dưới dược đỉnh, bắt đầu phun ra ngọn lửa màu hỏa hồng bắt đầu nung nấu dược thảo bên trong đỉnh.

Còn Diệp Thiên Ân ở một bên thì tự giác vung tay lên cho cái nắp đỉnh từ trong tay nải lao ra mà phong ấn lại miệng đỉnh.

Mà tiếp sau khi ngọn lửa bắt đầu nung nấu thì sáu mươi bốn viên đá đứng yên từ khi bay lên không trung bắt đầu phân tán, rồi có trật tự trước sau sắp xếp lại thành một hình tròn, mà mỗi viên bảo thạch tại trung tâm có một hình ảnh có hình dạng tương đương với một quẻ trong sáu mươi bốn quẻ của Tiên Thiên Bát Quái, mà mỗi viên thì có lại một màu sắc khác nhau, nhưng lại từ đậm đến nhạt một cách kỳ diệu như có chuẩn bị từ trước.

Sau đó tám tám sáu mươi bốn viên đá từ sau khi đã sắp xếp theo trật tự thì bắt đầu xoay vòng, bắt đầu phóng xuất ra một loại khí đặc biệt bay vào trong tiểu dược đỉnh, sau đó cứ tiếp tục như thế, để lại một khoảng không gian rộng ở chính giữa cho dược đỉnh cùng trận bàn tiếp tục nung nấu.

Từng giọt mồ hôi bắt đầu rơi xuống từ trên gương mặt của Diệp Thiên Ân làm quần áo hắn ướt đẫm một mảng lớn, bất quá hắn cũng không có để ý, hai bàn tay vẫn liên tục bắt pháp ấn không ngừng nghỉ.

Vài phút sau, hắn lại hét lên một tiếng:

“Luân Hỏa!”

Lập tức hai cánh tay của Diệp Thiên Ân bắt đầu đổi ấn quyết. Mà trận bàn thì như nghe được hiệu lệnh mới, từ phía dưới bắt đầu di chuyển lên phía trên đỉnh đồng, sau đó tiếp tục phun ra ngọn lửa bắt đầu thiêu đốt.

Lại một thời gian trôi qua, như cảm nhận được dược trong đỉnh đã bắt đầu trở thành thứ mình muốn. Diệp Thiên Ân lại một lần nữa hét lớn.

“Khai Thủy!”

Nắp đỉnh bật ra, theo đó thì một luồng dược thủy màu trắng đục, óng ánh như bạch ngọc cũng theo đó mà lao ra, dừng lại rồi tụ lại thành một đám không có hình dạng cố định đính trên không trung.

“Thu!”

Lại một hiệu lệnh, đỉnh nhỏ quang mang ảm đạm, rung rẩy vài cái, lại cùng nắp đỉnh hóa thành lưu quang bay vào bên trong túi Càn Khôn, yên tĩnh nằm ở trong đó.

“Hậu Thiên! Diễn!”Lại hét lên một tiếng, tay bắt ấn, chỉ(ngón tay) hướng về đoàn rực rỡ quang huy dược thủy mà ra lệnh.

Theo từng đợt pháp ấn, dược thủy bắt đầu phân ra làm tám cổ, lại phân ra tiếp ba mươi sáu đoàn lớn nhỏ phân biệt bay đi tám phương tám hướng khác nhau.

“Càn, Đoài, Ly, Chấn, Tốn, Khảm, Cấn, Khôn”

“Tiên Hậu Hợp Nhất! Hóa!”

Nghe lệnh, ba mươi sáu đoàn tinh hoa dần hóa thành hình dạng tương đương với biểu tượng của mỗi một quẻ trong Hậu Thiên Bát Quái. Rồi cũng theo sáu mươi bốn viên ngọc thạch sáu mươi bốn quẻ Tiên Thiên mà xoay vòng.

“Nhập”

Lại một đạo mệnh lệnh, nhưng lần này tới lượt trận bàn. Trận bàn nhẹ nhàng hạ xuống, rồi dừng ở trung tâm của hai tầng Tiên Hậu đồ án Bát Quái trên không trung, nhưng cũng không có theo đó mà xoay vòng, chỉ lặng yên đứng đó đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Cũng không chờ đợi lâu, mệnh lệnh tiếp theo đã đến.

“Tiên Hậu Hợp Nhất, Tứ Tượng Trợ Trận, Bát Quái Phong Ấn. Đi!”

Thiên địa đại phóng tinh quang, linh khí từ thập phương ùa về, lại dung nhập vào trong trận pháp.

Sau đó đại trận đang nằm sấp trên không trung bỗng nhiên đứng thẳng lên, sau đó lao nhanh về phía vết nứt của Ngũ hành kết giới.

Không có một tia cản trở, như thanh kiếm cắt qua một làn nước. Trận pháp lập tức ép thẳng vào vết nứt, như một vầng mặt trời, quang mang sinh ra chói sáng che khuất ảm đạm cả ánh sáng từ hằng nguyệt tinh thần. Nhưng dù vậy Diệp Thiên Ân cũng cố gắng mở to đôi mắt của mình nhìn về phía kết giới đang dần dần được trận pháp chữa trị.

Nhìn về những vết nứt đang dần khép lại thì thầm thở pháo một hơi, bất quá tinh thần vẫn như sữa bò, 100% nguyên chất không tạp niệm.

“Thu”
Đến khi tất cả vết nứt chữa trị hoàn tất, hắn lại hét lên một tiếng cho trận bàn bay trở vào túi càn khôn, tiếp sau đó thì...không có sau đó, một màu đen tuyệt đối dần dần xâm chiếm toàn bộ tầm nhìn của Diệp Thiên Ân, mà sự mệt mỏi cùng vô lực cũng dần xâm chiếm não hải của hắn.

Đến cuối cùng thì chỉ để lại một thân với sắc mặt tái nhợt của hắn nằm ở đó, mà theo thời gian, khi âm khí cùng sương mù hoàn toàn tan đi thì dần để lộ ra một cái phong cảnh mỹ lệ, ánh mắt từng tia tinh nghịch rơi xuống vuốt ve cảnh vật như thi, sông núi chập chùng, chim chóc hót vang, hoàn toàn là một bức họa thủy cấp phong cảnh.

Nhưng cũng không có ai thấy được điều này, vì rất nhanh sau đó cứ như vừa rồi là ảo giác, tất cả lại một lần nữa hóa thành một vùng âm u.

Mà khi sương mù ảo giác tan đi thì lúc trước vực thẳm cũng lộ ra hình dạng thật của nó, câu cầu treo dường như vô cùng vô tận lúc nãy cũng đã hiện ra hình dáng thật của mình. Mộc mạc rách nát, cứ như có thể đứt bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu có ai biết lịch sử của câu cầu thì chỉ có thể thốt ra rằng: “Cẩu thí, này mẹ kim loại chứ gỗ gì mà mưa gió mấy trăm năm như một không thay đổi dù chỉ một chút a!!!”

Mà cùng với phong cảnh tiên thiên biến mất đi thì chàng thanh niên cùng với đống hành lí của mình cũng biến mất theo đó mà không ai biết tại sao.

Tiếp sau đó thì không gian dần trở nên an tĩnh, không khí âm trầm đã biến mất, để lại cho màn sương âm u cùng mờ ảo như muốn che giấu thứ gì ẩn giấu tận sâu bên trong.

...

...

Mà cùng lúc phong ấn bị chữa trị hoàn tất, hầu như toàn bộ xung quanh trăm dặm đột nhiên như có như không nghe được vô số tiếng la hét rống giận, thê lương có, tức giận có, thị huyết có, sợ hãi có,... đủ loại sắc thái của cảm xúc tiêu cực đều một lần vang lên.

Mậy đen cũng theo đó mà che phủ mấy trăm dặm đường.

Hàng triệu người đột nhiên thức tỉnh vào lúc nữa đêm, nhẹ rung người một lúc, sau đó cố lại đi vào giấc ngủ nhưng lại phát hiện không thể nào được vì cảm giác bất an bao phủ toàn thân.

Và thế là cảnh tượng truyền thuyết ban đêm sáng như ban ngày ở đã đột nhiên hiển hiện ở nơi đây. Vì vô số người không thể một lần nữa chìm vào giấc ngủ, cũng có nghĩa là tối hôm nay có vô số người mất ngủ.

Tỷ tỷ năm sau, người ta vẫn không thể nghiên cứu rằng vào ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, vì thế nó được liệt vào trong những bí ẩn bí ẩn nhất mọi thời đại mà qua vô số năm vẫn không có lời giải đáp.

(Theo thông tin của “Bộ Khoa Học tưởng tượng” X tỷ năm sau cho biết.)

Chưa hết, cũng cái giây phút mà phong ấn được chữa trị hoàn tất đó thì bên trong vô số những cổ lão tổ chức, môn phái, đạo thống, gia tộc cổ lão truyền thừa từ vô số năm, có vô số bảo vật cũng đều đột nhiên nhận được cùng một loại dự cảm.

Nhưng dự cảm này rất mơ hồ, như có như không được truyền đến trên thân các gia chủ từ chí bảo truyền thừa của gia tộc.

Cũng ngay trong đêm đó, vô số mạch nước ngầm cũng theo những vị gia chủ bị đánh thức giữa đêm đó mà ầm ầm trỗi dậy. Báo hiệu một hồi kinh khủng đại hạo kiếp đang dần tiếp cận, cũng không biết thảm họa này sẽ gây ra bao nhiêu thiệt hại cho bao nhiêu người, nhưng…

Có lẽ ngay cả họ cũng không hề biết rằng, vị anh hùng như trong những câu chuyện mà họ đang chờ, hiện tại hắn vẫn đang…còn sống a…............

...

...

Chương xin lỗi, không vì cái gì.

Bất quá từ chương sau sẽ bắt đầu trở lại như lịch đã nêu ra.

Chương 7: Gặp lại (1)

Giật giật lông mi, Diệp Thiên Ân mở ra đôi mắt trong vắt như mắt Kiều của mình. Nhìn lại cảnh vật không thể không quen thuộc hơn nữa trước mắt thì bỗng nhiên hắn thắc mắc một điều là.

“Đây là đâu đây a?”

Nhìn xung quanh, đây là một căn nhà nhìn còn bình thường hơn cả từ ‘bình thường’, thậm chí nếu để nó nằm ngay trước mắt có khi không có một người nào nghĩ đây là một căn nhà nữa kìa, nội thất bình thường, từ bàn ghế đến dụng cụ trong nhà đều vô cùng bình thường, không có gì quá đặc biệt nếu so trên một căn nhà được xây ở một nơi có tuổi thọ siêu cao như làng Huyền Âm này.

Bất quá đó là nội thất, còn kiến trúc, quả thật nếu chỉ nhìn từ bên ngoài bảo đảm không một ai sẽ nghĩ đây là một căn nhà cả.

Tại sao?

Bởi nó được làm hoàn toàn bằng ngọc thạch, hay đúng hơn là được làm từ một loại trúc có tên gọi là Thúy Ngọc Trúc. Từ sàn nhà đến trần nhà đều thuần một sắc xanh, bóng loáng như ngọc, quang mang lượn lờ trên thân trúc trong suốt, mờ ảo.

Ngay cả Diệp Thiên Ân cũng không thể tưởng tượng nổi lại có một loại công trình như thế này tồn tại trên đời.

Trúc Ngọc Phỉ Thúy hay còn gọi là Thúy Ngọc Trúc, một loại trúc cực kỳ quý hiếm. Tương truyền rằng loại trúc này được sinh ra với tỷ lệ 1:1. Tức một vạn dặm rừng trúc thì sẽ có thể sinh ra một cây ở bên trong, mà thời gian nó dùng từ khi được sinh ra đến khi nó trưởng thành thì chuẩn xác là một ngàn năm, không hơn không kém.

Mà đó cũng chính là lúc thu hoạch.

Loại trúc này không có tác dụng cụ thể nào, hoặc nói là quá hiếm để có thể chia nó ra đem đi thử nghiệm các công dụng của nó.

Bởi vì quá hiếm, nên thường thì loại trúc này thường chỉ được dùng để làm bảo tọa cho Hoàng Đế hoặc một vài người có thân phận siêu đặc biệt.

Tương truyền rằng khi đó Hiên Viên Đại Đế có một cái bảo tọa được làm từ hai cây Thúy Ngọc Trúc dùng để trấn áp "Tinh Khí Thần" củaban thân, cũng nhờ đó mà có một truyền thuyết rằng trong quá trình dựng nước, nhờ vào một cái ghế mà trong ba năm ông thành côngmở rộng lãnh thổ của quốc gia gấp hơn hai mươi lần.

Trong ba năm đó, ông tham gia vào đúng một trăm trận chiến, và thắng đủ một trăm. Mặc dù chưa ra trận lần nào nhưng tài trí cùng sự bình tĩnh của ông làm cho không một vị tướng quân hay binh sĩ nào không thể tâm phục khẩu phục. Mặc dù trong đó thì nó cũng có một phần công lao không nhỏ.

Chưa hết, có một truyền thuyết khác tuy không được chứng thực nhưng đã có một tin đồn rằng có một vị ẩn sĩ đã sống đến năm trăm năm tuổi khi vô tình hít được một ngụm khí hương khí khi vừa đúng lúc đi ngang qua nơi có một cây Thúy Ngọc Trúc hai ngàn năm tuổi đang nở hoa.(Note: Một ngàn năm trưởng thành, một ngàn năm ra hoa nhá.)

Mặc dù không thể chứng thực nhưng cũng có thể đơn giản miêu tả giá trị của loại trúc này lớn đến mức nào.

Mà bây giờ nhìn lại căn nhà, tuy nhỏ mà giá lại nhìn cay con mắt này thì Diệp Thiên Ân đột nhiên cảm thấy nhức cả trứng, thầm hoài nghi về độ tin cậy của mấy cuốn điển tịch mà hắn đọc ở Côn Lôn.
Có phải hay không thời xưa loại trúc này mọc thành rừng? Nếu không thì làm sao có ai có thể bỏ ra đủ vốn liếng để tìm kiếm rồi xây một căn nhà như thế này chứ. Thậm chí là còn chưa nói đến chỉ cần nhìn sơ qua là có thể thấy hơn vạn cây rồi, đây là hắn còn chưa kể đến dù đã làm thành một căn nhà nhưng mà hắn thấy nó vẫn đơm hoa a? Này mẹ nó là chuyện như thế nào nữa?.

Càng nhìn những thứ này càng làm Diệp Thiên Ân hoài nghi về độ đáng tin của các điển tịch mà hắn từng đọc.

Đúng lúc này, ‘Lộp Bộp’ vài âm thanh rất nhỏ của tiếng bước chân đánh thức Diệp Thiên Ân đang trong cơn thất thần. Mà theo những âm thanh đó thì một bóng hình còn rung động nhân tâm hơn cả một vạn cây Thúy Ngọc Trúc cũng xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Thiên Ân.

Nàng mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh trông khá bình thường mà mọi người hay mặc ở nhà(cái này tùy người nhá!!!), đơn giản mà mỹ lệ, tuy chưa nhìn thấy dung nhan của nàng nhưng với ánh mắt của Diệp Thiên Ân thì đây chắc chắn là người đẹp nhất mà hắn từng thấy, thậm chí vượt qua cả vị Đại sư tỷ nọ mà hắn nhìn trộm nàng tắm trên Côn Lôn Thiên Sơn nữa kìa.

Chỉ cần nhìn qua dáng người thì đã thấy được rất nhiều thứ, băng cơ ngọc cốt, yêu mị đến tận xương. Từng bước đi của nàng đều là một loại vận, một loại luật, cả không gian đều phải di chuyển theo để vuốt ve từng cử động của nàng.

Nước da trắng như trứng gà vừa bóc vỏ, nhưng không trắng bệch mà mềm mại, dẻo dai, tràn đầy sức sống, óng ánh như một viên ngọctrai.

Đường cong cơ thể thì tuyệt đối là điên đảo chúng sinh, eo thon hút hồn, chân dài liên miên không dứt, cặp đùi thon, trắng mịn như sữa, cặp ngọc đồn căng tròn ẩn ẩn như phá đi giới hạn của chiếc quần dài.

Lại nhìn lên, Diệp Thiên Ân ngay lúc đó liền hoàn toàn trở nên ngây người. Cặp ngực hỏa bạo, căn phá chiếc áo gần như trong suốt, ẩn ẩn mờ hồ thấy được một khỏa hồng tâm thạch đang e lệ khẽ run rẫy tại đỉnh núi Vu Sơn.

Nói thật không biết nếu nàng còn tu luyện thêm Mị Thuật thì mọi thứ sẽ thành ra cái gì với vẻ ngoài đoan trang mà yêu mị tận xương cốt này. (99-66-99 cho ai thiếu khả năng tưởng tượng)
(Ta nguyện vào luân hồi để có thể nhìn thấy nàng….. By Tác, Editor(Cũng là Tác);)

Lại nhìn lên một lần nữa. Diệp Thiên Ân thấy được một dung mạo như thiên tiên, hoàn hảo không tì vết, tựa như những câu thơ, nói đơn giản là khuynh quốc, khuynh thành.

...

Tát vào mặt mình một cái để tỉnh táo, Diệp Thiên Ân hơi có chút không chắc chắn nhìn về phía người có thể có là mẫu thân của mình này, ngắt quãng cố gắng nói ra hai chữ:

“Mẫu...thân?

Nhìn người phụ nữ với vẻ ngoài mười bảy năm không đổi này làm Diệp Thiên Ân có chút không chắc chắn, lúc ở trên Côn Lôn thì sư phụhắn có đưa cho hắn một bức ảnh của nàng để hắn nhìn, cũng là người phụ nữ đầu tiên hắn thấy.

Mà lúc đó thì cũng là lần đầu tiên mà hắn thấy được sư phụ hắn thở dài khi nói về một người phụ nữ. Nhưng đại khái theo hắn hiểu là lão nhân gia lúc đó đang lo lắng về phía Thiên Âm mạch đang dần cạn kiệt hơn.

Theo lời sư phụ hắn thì nàng là người đẹp nhất trong tất cả các đời đã từng được sinh ra ở làng Huyền Âm, cũng có thể nói rằng nàng là tinh hoa về vẻ đẹp của tất cả tiền nhân hợp lại tạo thành một dung nhan tuyệt thế cổ kim, một thứ đáng lẽ không nên tồn tại ở chốn phàm trần như thế này.

Mà cùng với sự sinh ra của nàng, một điềm báo cho sự cạn kiệt của một cái thần mạch của thiên địa, Thiên Âm thần mạch cũng cùng lúc sinh ra.

Còn Diệp Thiên Ân, lúc hắn nhìn thấy bức ảnh thì hắn đã ngẩn người rất lâu, và sau đó thì lại rất thường xuyên nhìn vào bức ảnh của nàng mà ngẩn người.

Có lẽ lúc đầu nó sẽ là sự nhớ nhung cùng tưởng niệm. Nhưng theo thời gian, thì cái cảm tình đó đã chuyển biến thành loại tình cảm như thế nào thì có trời mới biết.

Bởi lúc đó Diệp Thiên Ân cũng chẳng biết tình cảm gia đình là cái thể loại tình cảm như thế nào a.

Nên nếu mà sư phụ hắn biết hắn như thế thì không biết có hối hận hay không khi gián tiếp đầu độc một đứa trẻ trong... tối từ khi còn nhỏ như Diệp Thiên Ân?

Bởi từ khi nhận được bức ảnh thì đột nhiên trên thánh địa nhân giới Côn Lôn Thiên Sơn lại đột nhiên xuất hiện thêm một tên dâm tặc chuyên nhìn trộm các nữ nhân tắm ở Thiên Hồ phía sau núi Côn Lôn.

Mặc dù chẳng có ai phát hiện, hoặc chỉ Diệp Thiên Ân nghĩ như vậy.

Chương 8: Gặp lại (2)

Đề nghị cần làm phẳng não trước khi xem chương này. Và xin nhắc lại một điều rằng đây là một thứ thuộc về ảo tưởng, tuyệt đối không nên nhầm lẫn với hiện thực dẫn đến những suy nghĩ hay hành động nông nỗi có thể gây ra những hậu quả không thể khắc phục.

(Note: Hàm ý giăng tứ phía, ai hiểu được cái gì thì hiểu a!!!)

. . .

...

Trở lại hiện thực, nghe được sự nghi hoặc trong lời nói của Diệp Thiên Ân thì Huyền Ngọc Trúc cũng chỉ như hoa mỉm cười mà không có trả lời, xem như thầm chấp nhận.

Dù sao thì việc một người có thể giữ được dung nhan hơn mười bảy năm không đổi thì cũng chẳng phải việc bình thường mà ai cũng cóthể nghĩ ra được. Nhất là đối với những người không thể tu hành như các nàng.

Với thân phận và dung mạo của mình thì ngay từ khi sinh ra thì Huyền Ngọc Trúc đã có được vinh dự được vào ở và được xem nơi đây như là nhà.

Chưa nói đến những tác dụng khác, chỉ là thiên địa linh khí ở trong căn nhà này đã đậm đặc đến mức có thể giữ dung nhan trẻ mãi không già, cùng với đó, tác dụng của việc trú nhan cũng một lần nữa được đề cao bởi một tác dụng khác nữa của Thúy Ngọc Trúc.

Chứng minh cho điều đó đó chính là dung nhan của nàng đã hoàn toàn không thay đổi nữa từ năm nàng hai mươi tuổi.

Còn căn nhà làm hoàn toàn từ Thúy Ngọc Trúc này cũng đã trở thành nhà của nàng.

Mà từ sau khi lão nhân gia dẫn Diệp Thiên Ân rời khỏi làng thì hoàn cảnh nơi đây cũng dần trở nên ác liệt hơn, cùng với đó là sự đột tử của tất cả nam nhân của của làng, dần dần thì toàn bộ những nữ nhân trong làng cũng bắt đầu dọn ra ngoài.

Đến cuối cùng thì trong nội làng cũng chỉ còn có một nơi có thể sinh sống một cách bình thường đó chính là nhà nàng đang ở cùng với phương viên 100m xung quanh nhà. Mà thật ra cũng chỉ có mỗi nàng có thể bước vào đây mà thôi bởi một là thân phận chủ nhân của gia viên, còn một là do thể chất đặc biệt của nàng.

Mà lý do tại sao nàng ở đây ngay lúc này là do đột nhiên cảm giác được một nỗi nhớ mong không rõ đột nhiên xuất hiện, thế là nàng cứ như vậy một mình trở về nơi đây mà không có thông báo với ai. Mặc dù cũng chỉ có mỗi mình nàng có thể về lại cái nơi được gọi là quê hương đối với các nàng này.

Đến cuối cùng, cũng chính là hiện tại, Huyền Ngọc Trúc cũng đã biết được ngọn nguồn của nỗi nhớ đột nhiên dâng trào kia xuất phát từđâu rồi.

Đó là vì đứa con trai mà nàng mong nhớ hằng đêm suốt mười bảy năm đã trở về...

...

...

Tựa như lẫn nhau quen thuộc, Huyền Ngọc Trúc đi đến bên cạnh Diệp Thiên Ân, để mâm thức ăn xuống chỗ trống bên cạnh trên chiếcgiường hoàn toàn được làm bằng Thúy Ngọc Trúc mà hắn đang ngồi, Huyền Ngọc Trúc nâng lên bàn tay của mình bắt đầu vuốt ve máitóc xanh của hắn, đôi mắt ngập tràn nhu tình của mẫu tính cùng với những tia không biết cảm xúc mà ngay cả nàng cũng không thể hiểurõ.

Không có xúc động lao đến, không ồn ào khóc thét, không một giọt nước mắt rơi. Cảm xúc của họ như truyền thẳng đến trái tim nhau,hoàn toàn không cần thiết thêm vào những dung tục hành động, mọi thứ cứ như thế hồn nhiên thiên thành, cũng không có một lời nóinào xuất ra nữa.

Không gian dần trở về với tĩnh mịch.

Mà Diệp Thiên Ân thì cũng thuận theo Huyền Ngọc Trúc, hắn dùng một cánh tay của mình nắm lấy bàn tay xinh đẹp với làn da mềm mại, bóng loáng như ngọc không một tia dấu vết thuộc về tuổi tác của mẫu thân hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi tựa như mệt mỏi tựa đầu vào vai nàng, thầm hít vào những hương khí xa lạ mà quen thuộc này.
Trong nội tâm một mảnh thanh minh, vô niệm vô dục.

Cả hai cứ như thế, tin tưởng nhau, không một tia dị nghị về hành động của đối phương, như hóa thành một loại cảm xúc, lại như mộtloại trạng thái kỳ diệu...

“Thình Thịch”, đột nhiên một loại cảm giác không rõ dâng lên trong tâm thần cả hai, họ hướng ánh mắt về nhau, bốn mắt va chạm. Mà cảm giác không rõ kia cũng dần lớn hơn, nhưng vẫn mờ mịt vô pháp xác định.

Tiếp đến, như thiên định, một loại cảm xúc vươn tới xuất hiện trong đầu Diệp Thiên Ân khi nhìn thấy bờ môi kiều diễm ướt át kia, một loại cảm xúc muốn giữ lấy mãnh liệt sinh ra rồi cấp tốc tăng lên trong lòng hắn.

Hắn vươn thân thể tới, muốn chiếm đoạt nơi đó về cho mình…

Mà đối diện, Huyền Ngọc Trúc tâm thần cũng lâm vào cảm giác tương tự, nỗi nhớ mười bảy năm dần dần hóa thành một loại cảm xúc kì lạ nào đó chưa từng xuất hiện trong lòng nàng. Không phải chiếm đoạt, mà là giống như đã tìm được nơi chốn mà bản thân thuộc về, không rõ ràng, nhưng nàng chắc chắn là đã tìm được.

Thuận theo tự nhiên, mày phượng hàm xuân, mắt ngọc xao động, khẽ nhắm.

Chạm vào, hai đôi môi cứ như bách thế nhân duyên, tiền định đã chạm vào nhau.

Một cảm giác như thiên nhân hợp nhất xuất hiện làm tâm trí cả hai như một mảnh tinh không. Bốn cánh tay dang ra rồi ôm chặt lấy đối phương, như nhẹ nhàng, lại như siết chặt, quấn vào tấm lưng cùng với vòng eo của đối phương.

Không một lời nói nào xuất ra, nhưng cả hai rất ăn ý mà hành động. Răng ngọc khẽ mở, thổ khí như lan, hương thơm tràn ngập trong mỗi lần hô hấp của Diệp Thiên Ân. Hồn nhiên thiên thành, vô sự tự thông hắn lập tức vươn ra đầu lưỡi, bước vào một vùng đất mới, một thánh địa mới, ngập tràn sắc hương.

Nhẹ nhàng tiếp nhận kẻ xâm lược, bên trong một cái e thẹn hồng hào phấn nộn đầu lưỡi cũng theo đó mà động, luật vận kèm theo, nó dần hướng tới kẻ xâm lược, thăm dò, khẽ chạm, rụt rụt lại, rồi không biết từ đâu lấy ra dũng khí, ưu mỹ kiêu ngạo như một con Phượng Hoàng lập tức quấn tới con Thần Long xâm lược.

Long tiên phương dịch, những thứ dung tục mà cao quý như tiên tửu mà hòa vào nhau, lên men bên trong ngọc động...

Cứ như thế, một thời gian sau, “Hừ”, một hơi thở dốc đầu tiên xuất hiện, cùng lúc. Khẽ tách nhau, mở ra đôi mắt, hàm tình phượng mạch trong veo đôi mắt ẩn ẩn tình ý nhìn về.Diệp Thiên Ân như say mê, nhưng vẫn có lý trí, đôi tay như vô tình, nhẹ lướt qua đôi ngọc đồn bên dưới.

Nhìn nét ửng đỏ đột nhiên xuất hiện trên gương mặt người đối diện thì hắn cũng không nhịn được thân(hôn) nhẹ đôi môi đỏ đang thổkhí của nàng một cái rồi mới không hẹn mà cùng nhau tách ra. Tình ý nhìn đối phương.

Không có thắc mắc, cũng không tồn tại trở ngại, mọi thứ thuận theo tự nhiên, đạo đức hay luân lý đối với họ như hoàn toàn không tồn tại.

Họ hiểu, và tin tưởng nhau. Nhưng không như tâm linh tương thông, mà là một loại kỳ diệu tiên thiên cảm giác.

...

...

Sau khi nói chuyện một lúc, cùng tóm tắt kể một chút về thời gian sống trên núi thì qua lời nói của Huyền Ngọc Trúc, Diệp Thiên Ân cũng biết được một số thông tin về những thành viên lưu lạc bốn phương của làng Huyền Âm, ở những thành phố gần đây cũng có, thậm chí ở kinh đô xa xôi cũng có...

Mà khi biết được rằng hầu như tất cả đều thuộc dạng quyền cao chức trọng thì lúc đó làm Diệp Thiên Ân kỳ dị không thôi. Mà không biết vì sao từ sau khi rời khỏi làng thì hầu như không có ai chịu lập gia đình nữa, mặc dù vẫn có vài người không thể liên lạc được nhưng theo như lời của mẹ hắn thì có một sự thay đổi nào đó đã diễn ra trong tâm linh của các nàng, từ lớn tới nhỏ.

Mà mẹ hắn hiện tại thì đang dạy học cho một trường học ở thành phố gần nhất, cũng chính là nơi mà hắn sẽ theo học sau khi chứng kiến gương mặt lạnh lùng của một nhà giáo chuẩn mực cùng sự cưỡng ép đến từ nàng.

Mọi chuyện nàng sẽ tự lo liệu, cũng xem như là một biện pháp giảm bớt phiền phức cùng trói buộc Diệp Thiên Ân sau khi uy hiếp hắn của Huyền Ngọc Trúc.

Mà họ cũng không có tâm tình như những người mới yêu, họ thấu hiểu tâm tình lúc này của bản thân và đối phương, cho nên việc tâm tình nữa là không cần thiết.

Nên sau khi thu dọn đồ đạc thì hắn và nàng trực tiếp xuất phát về phía thành phố Minh Hà, nơi hắn sẽ theo học, cũng là nơi ở hiện tại của mẫu than hắn, và cũng sẽ là nơi mà hắn sẽ ở trong thời gian tới.

Và, cũng là nơi hắn bắt đầu hành trình mới của mình………………

...

. . .

(Note: Có thể nói đây chỉ là một giây phút thăng hoa của cảm xúc, nên có những người không hiểu được thì ta cũng chỉ biết bó tay mà thôi [email protected]@)

Chương thứ 2/4.

(Note2: Có khi ta sẽ thay đổi giữa "Mẫu thân" bằng "Mẹ" hay "Phụ Thân" bằng "Cha" hoặc những thứ trường hợp tì có hai lý do để giải thích. Một là do văn cảnh, để đoạn văn được xuôi hơn, hai là do ta chẳng biết lúc đó nên gọi như thế nào, bởi vì nói thật ta cực dở ở khoảng xưng hô trong đối thoại nên...

Tiện đây ta cũng cần tìm một cố vấn về khoảng này nên ai có hứng thú thì hãy làm cố vấn cho truyện của ta ở phần đối thoại theo phong cách chuẩn của truyện Tung Của thì cứ PM cho ta a. Thân ấy.)

Chương 9: Thiên Sư Hội (1)

...

...

“Hừ”

Hừ lạnh một tiếng, Huyền Ngọc Trúc trực tiếp quay đầu bỏ đi, bỏ qua Diệp Thiên Ân đang nhức răng ở một bên.

Nhìn bóng lưng của nàng mà hắn thật sự không biết giải thích kiểu gì cho phải. Sư phụ hắn đã từng nói phụ nữ càng đẹp càng khó để tin tưởng mà hắn đâu có tin, hiện tại chứng kiến thì đột nhiên làm hắn nhức trứng thầm nghĩ thì ra lão sư phụ cũng không phải như vậy đơn thuần a...

Ôn nhu hương lúc nãy nay còn đâu?

Diệp Thiên Ân thầm nghĩ tính cách của nàng thay đổi một cách kỳ diệu y như khả năng dịch dung của nàng vậy.

Nếu như có ai nhìn thấy dung nhan hiện tai của nàng thì sẽ ồ lên một tiếng nói đây không phải Diệp Ngọc Trúc, lão sư của trường Trung học Thiên Lâm thành phố Minh Hà hay sao?

Mà Diệp Ngọc Trúc là giáo viên duy nhất trong lịch sử trường trung học Thiên Lâm được nhận danh hiệu ‘Giáo hoa’ suốt hơn mười năm từ khi nàng nhận chức và dạy học tại đây.

Với tính cách cực kì cực kì là lạnh lùng thậm chí còn lười cười của nàng, lại kết hợp với dung nhan tuyệt sắc của nàng thì không biết cóbao nhiêu nam nhân từ gần tới xa theo đuổi nhưng rất tiếc không có một ai thành công. (Thông tin chồng mất đã được công khai.)

(Theo “Cục Thông Tin KH&CN Tưởng Tượng được thành lập năm 2142”.)

Thêm một điều nữa là gia cảnh của nàng cực kỳ bí ẩn, với tính cách ác liệt thậm chí trực tiếp ra tay bán hành ngược lại những tên phú nhị đại theo đuổi nàng mà không bị mất chức hay đe dọa gì gì đó những thứ tương tự thì đủ lý do để làm cho không có một ai dám làm ra điều gì ngu xuẩn với nàng.

Bất quá điều đó cũng chỉ gián tiếp làm cho nàng có thêm càng nhiều người theo đuổi mà thôi.

Tuy Diệp Thiên Ân không cảm thấy nhức trứng về vấn đề này nhưng hiện tại hắn lại đau răng theo một cách khác a.

Bởi vì lúc nãy sau khi nhìn thấy Huyền Ngọc Trúc dịch dung thì suýt chút nữa hắn đã nhận không ra nàng. Mà hiện tại thì dung mạo củanàng là một mỹ phụ tuổi hơn ba mươi, còn dung mạo thì nếu so với gương mặt thật thì không biết kém hơn bao  lần.

Nhưng dù vậy thì, nàng vẫn rất đẹp a, cho dù hóa trang thế nào đi nữa. Nhất là dáng người, không cách nào che đi được, thậm chí Diệp Thiên Ân tin rằng chắc chắn sẽ có người nguyện ý leo lên cái thân thể này mà trực tiếp không thèm nhìn đến gương mặt a…

Còn nữa, không chỉ ngoại hình, mà khí chất cũng đã thay đổi hoàn toàn. Khí chất ôn nhu đoan trang lúc nãy đã không biết biến đi đâu, chỉ còn lại một vẻ lạnh băng cự tuyệt ngàn dặm, thậm chí ngay cả Diệp Thiên Ân biết được bản chất thật cùng thân phận thật của nàng thì hắn cũng đột nhiên không dám sinh ra ý khinh nhờn, cứ như đây mới thật sự là khí chất tự nhiên của nàng vậy.

Không biết lúc nhỏ các nàng học cái gì mà hiện tại lại thành ra như thế này a…. Haizz...
Không thể phủ nhận một điều rằng các nàng thật sự có tài, nhưng một khi đã lỡ rồi thì cái ‘tài’ cũng thành ‘tai’ a. Điều này cũng làm hắnnghĩ có hay không nơi đây chính là nguồn gốc xuất phát của câu nói kia nhỉ? (Phụ nữ trở… à mà thôi)

Còn nữa, hắn nhớ hình như ở nơi đây có một câu ngạn ngữ khá là cay con mắt. Hình như nó là “Càng lớn càng bình thường” thì phải a.

Lúc nhỏ thì dễ nhìn dễ thương dễ mến mà đến khi lớn thì càng nhìn càng muốn tự sến cho một bạt tay a.(T_T :Tác)

Suy nghĩ một chút thì Diệp Thiên Ân chắc chắn nơi đây là cái tổ lái bắt nguồn của câu nói đó rồi.

Mà đó thì cũng chỉ là một phần lý do khiến cho Huyền Ngọc Trúc đột nhiên bỏ đi như hiện tại mà thôi. Nguyên nhân chính là sau khi tâmsự về tình cảnh của làng một lúc, Huyền Ngọc Trúc nói sẽ cho hắn một kinh hỉ, thế là nàng mang theo đồ đạc đi vào phòng của mình đểdịch dung.

Kế tiếp, đến khi nàng một mặt cười đi ra ngoài định khoe khoang hướng về phía hắn thì nghe được một câu “Cô là ai?” của Diệp ThiênÂn theo phản xạ nói ra thì gương mặt nàng lập tức trở nên lạnh băng, trực tiếp hầm hầm bỏ đi làm Diệp Thiên Ân ở một bên nhức trứngmà không biết làm thế nào. Dù sao hắn cũng mù cmn tịt về khoảng này a.

Này mẹ nó còn khó học học đạo thuật gấp mấy lần a. Lúc ấy Diệp Thiên Ân suýt nữa lao tới ôm chân ôm đùi mà khóc lóc cầu xin Huyền Ngọc Trúc rồi.

Sau khi lâm vào trạng thái tuyệt vọng một lúc, hiện tại thì sau khi thu dọn đồ đạt cùng ăn lấy ăn để đám thức ăn mà lúc nãy Huyền NgọcTrúc đã chuẩn bị thì Diệp Thiên Ân cũng sách lên đống đồ của mình cúi đầu ăn năng đi theo phía sau lưng nàng, bất chỉ dám nhìn bónglưng nàng chứ hắn không dám bước lên a.

Sư phụ hắn từng nói là thà đối mặt với tận thế chứ không tuyệt nên nói chuyện ‘cãi láo’ với phụ nữ lúc họ đang giận dỗi, nhất là với những người phụ nữ đẹp. Bởi vì một khi nói nhầm điều gì đó thì hậu quả tuyệt đối còn đáng sợ hơn cả tận thế đó a...

Lúc ấy nghe sư phụ hắn nói làm hắn nghĩ hình như là sư phụ hắn có thù với những người phụ nữ đẹp thì phải a. Bây giờ nhớ lại thì hìnhnhư hắn phát hiện tiết tháo của lão nhân gia hình như cũng không phải như vậy tốt nha.

Mà càng nghĩ hắn lại càng phát hiện ra vấn đề này hình như còn nghiêm trọng hơn hắn tưởng tượng nhiều lắm. Bất quá cũng tránh làm sụp đổ hình tượng nên hắn cũng không suy nghĩ về vấn đề này nữa, mà thành thành thật thật đi theo phía sau Huyền Ngọc Trúc, hướng về thành phố Minh Hà, nằm tại trung tâm tỉnh Minh Hà, cách làng Huyền Âm hơn bốn trăm dặm về phía Nam.. . .

...

Thành phố Thiên Lâm, một thành phố không lớn không nhỏ, tuy vậy, nơi đây có một truyền thống đặc biệt mà ngay cả Chính phủ cũng không thể cấm đoán được đó chính là việc tin tưởng vào những thứ huyền ảo như huyền học hay đạo thuật.

Từ Class Bình Dân cho đến Lớp Lãnh Đạo, có rất ít người không chịu tin tưởng vào đạo thuật hay những chuyện ma quái, nhất là khoảng hơn mười lăm năm gần đây, lúc mà đạo sĩ hay pháp sư trừ tà, phong thủy tướng số gì gì đó trở nên cực kỳ thịnh hành cùng với những thứ khác nữa ở thành phố Minh Hà nói riêng hay những vùng đất có người ở xung quanh làng Huyền Âm nói chung.

Thậm chí có vài vị nổi tiếng trên khắp cả nước đến đây hành nghề, mà có lúc thì đến cả chính phủ cũng phải bỏ ra số tiền khổng lồ để mời những người như vậy làm việc.

Cũng nhờ vào đó mà nơi đây cũng dần dần hội tụ những thứ cổ lão hơn, những tổ chức được truyền thừa từ thời xa xưa, cái lúc mà đạothuật còn cực kỳ thịnh hành trong nhân gian.

Và như thế, Thiên Sư hội, một tập đoàn(tập thể, đoàn đội), tổ chức dành cho giới đạo sĩ, dị nhân(dị năng giả) ra đời dưới danh nghĩa một tập đoàn đầu tư bất động sản ra đời - Tập đoàn Phong Ẩn.





Trong một căn phòng cực kỳ xa hoa ở một nơi nào đó ở vùng trung tâm của thành phố Thiên Lâm. Cũng là tổng bộ của Tập đoàn Bất động sản Phong Ẩn.

Một người thanh niên nhìn khá trẻ tuổi ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn về phía hơn hai mươi người ngồi dọc theo chiếc bàn dài ở phía trướcmặt. Gương mặt hắn nghiêm nghị, thành thục cùng tang thương, hoàn toàn không phải thứ mà một người ở tuổi của hắn nên có, đó làkhi người khác không biết được tuổi thật của hắn.

Khi cảm thấy tất cả đã đến đầy đủ, tên thanh niên bắt đầu lên tiếng, mà giọng nói trầm ổn của hắn vang lên cũng thu hút tất cả những người có nam có nữ có mặt trong căn phòng:

“Như các vị đã biết, kết giới ở Huyền Âm Sơn đã được chữa trị. Điều đó cũng có nghĩa rằng những thứ đến đây với ý đồ không tốt sẽ trởnên bạo động vì nguồn cung cấp âm khí cho chúng tu luyện đã dừng lại. Từ bây giờ, bọn chúng sẽ càng trở nên manh động cùng dễ lộsơ hở hơn bao giờ hết, điều đó cũng đồng nghĩa với việc sẽ có một cuộc bạo loạn diễn ra ở tất cả các thành phố trong vòng vài ngàndặm xung quanh Huyền Âm Sơn sẽ bắt đầu.”

Nhìn phía dưới một lượt, tên thanh niên nói tiếp:

“Về lần này lý do ta triệu tập các vị về đây chính là muốn mượn sức mạnh từ các vị để có thể cùng chung vượt qua đợt hạo kiếp lần này.Bên cạnh đó, vì chuẩn bị cho đợt hạo kiếp lần này thì ta đã được Côn Lôn Thiên Sơn cấp quyền đặc biệt cho việc trực tiếp có quyền khảohạch đẳng cấp Thiên Sư… cho những ai có đủ tư cách, cùng số âm đức đã được quy định.”

Sau khi nghe câu nhấn mạnh cuối cùng từ người thanh niên ngồi ở chủ tọa, tuy không một ai lên tiếng nhưng nếu nhìn kĩ thì có thể nhìnthấy thân thể của mỗi người trong họ đột nhiên rung lên một chút khi nghe được thông tin động trời này.

Chương 10: Thiên Sư Hội (2)

. . .

...

Âm đức, có thể nói cách duy nhất để tìm kiếm nó chính là trừ tà vệ đạo. Mà ở thế giới này, khoảng cách giữa Nhân Gian và Địa Ngục cũng không phải là quá xa xôi như mọi người thường nghĩ.

Ở nhân giới, Âm đức tùy theo số lượng, nó chẳng phải là cái gì quá quý giá, ngoài dùng để tăng cấp độ của pháp thân và sử dụng đạothuật, nên nói là một loại tiêu hao phẩm cũng không sai, bất quá tiêu hao cũng không lớn nên chỉ cần lâu lâu tìm một ít là đủ để sửdụng, nếu không phải là đi khắp nơi kiếm chuyện với bọn yêu ma hay đi tìm việc như phá rối những đạo sĩ khác rồi đấu pháp thuật chẳnhạn.

Đó là ở nhân gian, nhưng nếu có một cơ hội để đi xuống Địa Ngục thì thứ gọi là Âm đức sẽ hoàn toàn trở thành một khái niệm khác, vì ở đó, nó chính là tiền, tiền đổi mệnh, và còn nhiều nhiều cách sử dụng khác mà ai cũng muốn nữa.

Nhưng cũng không phải ai cũng có thể đi xuống đó, hoặc nói là khó như lên trời cũng không ngoa. (Đánh chữ giả: Đi máy bay là được mà nhỉ??)

Cách duy nhất để có thể đi tới đó là khi pháp thân đạt một đẳng cấp nhất định mà Côn Lôn Thiên Sơn cùng Địa Ngục cùng hợp tác ban bố, hoặc còn có một cách khác đó chính là chết đi. Nhưng một khi chết đi thì sẽ không thể trở lại nhân gian với dạng thực thể được nữa nên cho dù có bao nhiêu Âm đức thì cũng chẳng thể làm nên cái con cò gì a.

Mà cách duy nhất để tăng cấp cho bản thân đó chính là phải vượt qua một bài kiểm tra nhất định mà Côn Lôn Thiên Sơn ban hành.

Bất quá bài kiểm tra đó phải dùng tất cả Âm đức mà bản thân có để làm phí dự thi. Một khi vượt qua, bản thân có thể sử dụng những cấp bậc phù chú cao hơn, những pháp thuật cao hơn, thậm chí sức mạnh tự thân cũng cao hơn, bao gồm tuổi thọ.

Nhưng một khi thất bại, tương đương với việc mất đi tất cả Âm đức, mà bản thân các đạo sĩ pháp sư lại cần âm đức để thực hiện rất nhiều đạo thuật. Nói cách khác là một khi thất bại thì tương đương với không có cách nào bảo vệ bản thân, và sẽ trở thành con cừu non cho thiên hạ, những tên tà tu, yêu ma quỷ quái hay kẻ thù đi săn lùng.

Mà thành công vượt qua khảo hạch thì được hoàn trả một nửa Âm đức của bản thân, đó hoàn toàn là sự khác biệt một trời một vực.

Bản thân đẳng cấp pháp thân có năm cấp độ, từ 1 đến 5, đến khi vượt qua được bài thi cuối cùng khi đã đạt được cấp 5 thì sẽ có tư cách trở thành một Thiên Sư, có quyền du nhập Địa Ngục để dùng Âm đức cho bản thân, thậm chí từng có lời đồn rằng nếu bản thân có lượng Âm đức đủ lớn thì có thể đút lót cho Mạnh Bà để có thể mang ký ức vào Luân Hồi nữa kìa.

Bởi vậy mà có vô số đạo sĩ bước đi trên con đường trừ ma vệ đạo.

Tương đương, có ánh sáng tất sẽ có bóng tối, với số lượng đạo sĩ nhiều như vậy thì tất nhiên tà ma cũng sẽ có không ít. Với linh khí có tồn tại như hiện tại thì chỉ cần một người giết một ai đó thì chắc chắn bảy bảy bốn mươi chín ngày sau sẽ có hai con tà ma cực mạnh được sinh ra.

Đơn giản để hình dung thì là tà ma yêu quái cực kì dễ dàng sinh ra ở nơi đây. Nhưng để giữ một trật tự cân bằng nhất định, chúng cũngsẽ giành giật lẫn nhau để mạnh mẽ hơn, để rồi cũng dần dần ổn định lại rồi trở thành một xã hội nhất định, ẩn sâu phía sau ánh sángchói lòa của giới đạo sĩ.



Sau một khoảng thời gian im lặng ngắn ngủi, trong đám người, một người một người phụ nữ mặc đạo bào với gương mặt xinh đẹp, tiênphong đạo cốt tuổi gần ba mươi lên tiếng:

“Thế vị kia đã trở về?”
Lời nàng nói làm xung quanh lâm vào một mảnh trầm mặc, bởi ai cũng biết người mà nàng đang nói đến là ai.

Nên sau khi nghe nàng nhắc đến thì đột nhiên một luồng kính trọng khó nói dâng lên trong lòng mỗi người. Mỗi khi nhớ đến tồn tại kia thì mỗi người chỉ có thể thở dài ngưỡng mộ, kính ngưỡng từ tận đáy lòng...

“Không, theo như tin tức mà Thiên Sơn chuyển đến thì vị kia đã tọa hóa. Nên có vẻ như người đến sửa chữa phong ấn là đệ tử của hắn. Bất quá đến ngay cả Thiên Sơn cũng không có một chút tin tức nào về hắn ta. Chỉ biết rằng hắn còn rất trẻ nhưng năng lực lại không thua bất kì ai ở đây, kể cả ta.”

Đột nhiên nghe tin tức tồn tại không biết bao nhiêu năm kia đã tọa hóa thì căn phòng đột nhiên trầm mặc, mà tên thanh niên ngồi ở vị trí chủ tọa cũng không khác mấy, đôi mắt hắn trầm mặc hạ xuống như nhớ lại một ký ức nào đó.

“Tiểu Đông, ngươi đi theo bà già kia làm cái gì, không bằng theo ta học đạo a…”

“Tiểu Đông, ta nói cho ngươi một điều, nhưng tốt nhất ngươi nên giữ bí mật, đừng bao giờ cho bà già khó chịu kia biết a…”

“Tiểu Đông, bà già khó chịu có nhà hay không a? Nếu không thì để ta vào trong lấy vài món đồ rồi đi ra a…”

“Cút!!!!!!!!!” Một giọng nói lạnh lùng từ bên trong truyền ra……

...

Bỗng nhiên nhớ đến cách tồn tại không biết bao nhiêu năm kia gọi sư phụ của mình như vậy thì đột nhiên hắn cảm thấy đau ngực mộtchút a. Dù gì người kia cũng là sư phụ của hắn mà lão lại ngang nhiên nói xấu trước mặt hắn như vậy, chưa hết, nhớ lại lúc đó hình nhưhắn còn hùa theo những lời nói của lão nữa kìa.

Haizz, bất quá cuối cùng thì tồn tại kia cũng đã đi đến hồi kết, làm hắn thầm nghĩ không biết vị sư phụ trên Thiên Sơn của hắn lúc đó cócảm giác như thế nào nữa. Dù sao thì quan hệ của hai người họ cứ như vậy cũng đã mấy trăm năm rồi a.Đám cự đầu sau khi trầm mặc thì đột nhiên nhớ lại một tin tức nữa mà người thanh niên vừa nói:

“Tần Đông, ngươi nói tồn tại kia có một vị đệ tử?”

Người nói là một vị trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị có một chòm râu dài ngồi ở bên phải, ngay sát Tần Đông. Dựa vào cách gọi thì có vẻ như hai người có chức vị hoặc bối phận tương đồng.

Cũng không tất cả mọi người đều thích dung nhan trở nên trẻ trung, dù sao mỗi người mỗi khác mà.

“Đúng, mười lăm năm trước khi ta lần đầu tiên thấy hắn thì hắn chỉ mới được khoảng 1-2 tuổi gì đó. Nhưng ngay khi nhìn vào hắn thì ta cảm thấy hắn sau này sẽ có tiền đồ bất khả hạn lượng. Nhưng sau đó thì tồn tại kia đã dẫn hắn vào sâu trong núi, cho đến bây giờ thì ta cũng chưa từng gặp lại hắn. Nhưng ta tin rằng với khả năng của tồn tại kia và thiên tư của thằng nhóc đó thì năng lực hiện tại của hắn chắc chắn cũng không thấp hơn chúng ta. Dù sao thì tồn tại kia cũng có được khả năng đặc biệt đó mà.”

Mọi người trầm mặc, tuy nhiên cũng có vài người thở phào nhẹ nhõm vì có vẻ như truyên thừa của vị kia cũng không có đứt đoạn. Vì hầunhư tất cả những người ở đây đều đã ít nhất một lần nhận được sự giúp đỡ từ tồn tại trấn áp nhân ma hai chiến tuyến vô số năm mà.

Mà một khi tồn tại kia đã tọa hóa thì cũng có nghĩa rằng, một hồi đại hạo kiếp giáng lâm nhân gian...



Sau đó thì cũng không có ai nói gì nữa, tất cả mang theo tâm tình nặng nề theo nhiều cách nhiều chuyện mà khác biệt thời gian từ từ mà rời đi. Chỉ để lại tên thanh niên Tần Đông một mình ngồi vị trí chủ tọa gương mặt đăm chiêu thở dài.

“Sư phụ, ngày không biết ngài lựa chọn như thế thì sẽ mang đến cho nhân gian cái gì sao?”

Còn một tin tức nữa mà hắn cũng không có nói cho đám người kia, đó là sư phụ của hắn, người chấp chưởng hiện tại của Côn Lôn Thiên Sơn, tức truyền nhân đời thứ 68 của Côn Lôn Tây Vương Mẫu đã tọa hóa cùng ngày với ngày tồn tại kia.

Đúng như lời hứa sinh không cùng năm nhưng chết cùng ngày mà bản gốc của lời hứa đó từng là một lời thề nào đó có nội dung đại khái giống như “Đồng vu quy tận” giữa họ...

Nhưng vấn đề không phải ở đó, vấn đề là hai người duy nhất có thể trấn giữ cục diện đều đã tọa hóa trong cùng một ngày, điều đó cũng có nghĩa rằng những thứ ẩn giấu sâu nhất trong cái bóng đêm kia sẽ dần dần lộ mặt ra, cũng đồng nghĩa với việc sẽ có rất nhiều rất nhiều sự hy sinh khác nữa.

Tuy đạo thống Tây Vương Mẫu đã được truyền lại cho tiểu sư muội nhưng nàng lại còn quá trẻ, cho dù có đi ra ngoài thì cũng chẳng thểlàm gì. Thậm chí nếu gây ra sai sót gì thì còn có thể làm cho cục diện đang như ngàn cân treo sợi lông… cú này lập tức đứt gãy, và hạokiếp sẽ trực tiếp trở thành tận thế cho toàn nhân loại.

Thở dài, thầm nghĩ lần sau trở về phải nhắc nhở tiểu sư muội không được đi loạn mới được, dù sao nàng mới có mười lăm tuổi a, còn chưa hiểu được bao nhiêu sự đời a.

Bỗng nhiên nhớ tới gương mặt của tiểu tinh linh kia trên núi làm tâm thần Tần Đông được một hồi an ủi, ít nhất làm hắn cảm thấy sự hi sinh của mình trở nên xứng đáng a…….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau