SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 26 - Chương 27

Chương 26: Nhân vật phản diện đầu tiên xuất hiện (2)

“Không thể nào, Trịnh thiếu dù sao cũng là đệ tử nội môn của…”

Vương Hoành còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị ánh mắt lạnh băng của Trịnh Kiêu dọa sợ, bởi vì hắn quên rằng Trịnh Kiêu kiêng kị nhất là bị người khác nói ra thân phận đệ tử Đạo phái của mình.

Cũng không phải bởi vì hắn sợ bị ám toán hay gì vì thật ra giới đạo sĩ khá là an bình, vì nói chung đơn giản là tất cả đều có một kẻ thù chung, trừ ra những thành phần sâu mọt làm hại bên trong mà thôi. Nhưng theo như lời của Trịnh Kiêu thì là tai vách mạch rừng, nếu khi bị lộ thì có trời mới biết có chuyện gì xảy ra.

Mà theo như Vương Hoành biết thì gần đây có khá nhiều vụ việc người chết cùng mất tích một cách bí ẩn xảy ra. Nhất là ngày hôm qua, có đến hai vị đại thiếu gia của hai vị tai to mặt lớn nào đó đột nhiên chết bất đắc kỳ tử mà không rõ lý do, mà những người đó lại chính là những người đã công bố thân phận đệ tử Đạo phái của mình.

Biết rõ mình phạm sai lầm nên Vương Hoành cũng không có cố gắng giải thích cái gì, chỉ cúi đầu hối lỗi, bất quá trong tâm hắn nghĩ như thế nào thì chẳng ai biết.

Thấy Vương Hoành cúi đầu nhận lỗi thì Trịnh Kiêu cảm thấy vui vẻ, bất quá cũng không có thể hiện ra mặt. Nhớ đến ngày xưa từng bị hắn sai sai khiến khiến còn bây giờ thì chỉ cần gặp hắn là cúi đầu không dám nói như thế thì cảm giác thật tốt a.

Trịnh Kiêu cùng Vương Hoành gia từng là hai bên đối địch, bất quá sau khi cha Trịnh Kiêu thắng trong một vụ việc gì đó nên cha Vương Hoành phải đầu quân cho cha Trịnh Kiêu.

Mà lúc đầu thì Trinh Kiêu khá tệ trong khoản nhân khí nên không lập được cho mình một nhóm, sau thì nhập vào băng của Vương Hoành. Phong thủy luân chuyển, đến cuối cùng thì thời thế thay đổi, Trịnh Kiêu lên làm đại ca, nắm giữ, rồi phát triển băng đảng đó cho đến hiện tại.

Đến nổi mà trường trung học Thiên Lâm phải dành hẳn cho bọn hắn một dãy lầu nhỏ này để làm nơi tụ tập để tránh bọn hắn làm ra chuyện gì điên rồ gây ảnh hưởng đến bộ mặt nhà trường. Cũng nhờ vào đó mà nơi đây được liệt vào trong nhóm bảy Khu cấm địa của trường, bởi vì trước đó thì có tin đồn khu này có tà mà yêu quái nhưng lại bị Trịnh Kiêu cho tiêu diệt. Cộng thêm gia thế, thế là nhà trường cũng phải công nhận quyền làm chủ của hắn.

Bất quá sau đó không biết vì lý do gì mà hắn lại không tiếp tục làm vậy với những nơi khác. Đến cuối cùng nhà trường cũng không có cách nào bởi vì nhà người ta cũng không thiếu tiền a.

“Được rồi, giải tán đi. Ta có việc phải làm rồi.”

Sau khi lại bàn bạc một số việc như thường lệ, Trịnh Kiêu phất phất tay ra hiệu nhóm người giải tán. Còn hắn thì đợi đến khi tất cả đều đã đi khuất bóng thì đứng dậy đi đến một góc tường, lần mò một lát thì từ giữa bức tường xuất ra một cái lỗ, hắn thò tay vào như tìm kiếm cái gì đó.

Đến lúc hắn lấy tay ra thì dưới chân đã xuất hiện một cái mật thất tối ôm, với một dãy cầu thang dài dẫn sâu xuống phía bên dưới.

Nhìn cái cầu thang cùng bóng tối vô tận mà Trịnh Kiêu không có một chút sợ hãi nào, mà chỉ có một sự khát vọng cùng với ham muốn mãnh liệt.

Trịnh Kiêu từ từ đi xuống cầu thang, tầm năm phút sau thì xuất hiện căn phòng với kiến trúc bằng gỗ thời xưa hay dùng trong cung đình. Đi một mạch đến gần căn phòng, đến khi hắn còn cách cách cửa phòng tầm một trượng thì một giọng nói êm tai như tiên nhạc từ bên trong truyền ra, mà cùng lúc đó thì cánh cửa phòng cũng mở ra một cái khe hở, còn bên trong thì tối đen, hoàn toàn không có ánh sáng:

“A, tiểu Kiêu đến rồi à. Đến đây, đến đây tiếp tục cho bản nương nương thoải mái a. Hi Hi.”
“Vâng! Nương Nương.”

Trịnh Kiêu vừa nghe được âm thanh nọ thì lập tức quỳ xuống, gương mặt trở nên si mê tột cùng, hắn di chuyển bằng đầu gối đến gần cánh cửa, nhìn vào trong khe cửa hẹp hoàn toàn tối đen kia như là mong đợi điều gì.

Một vài hơi hơi thở sau, một bàn chân cực kỳ xinh đẹp, làn da óng ánh trắng nõn như ngọc, tiểu mắt cá chân xinh xắn có một vài con xanh xanh tiểu mạch máu, cùng với những ngón ngọc tiêm dài, đều đặn thẳng tắp, trông cực kì xinh xắn vươn ra khỏi khe hẹp.

Mà Trịnh Kiêu sau khi thấy được bàn chân ngọc vươn ra thì ánh mắt lập tức trở nên mê mang, trầm mê hoàn toàn vào trong vẻ đẹp của nó.

Sau khi mê mẫn một chút, hắn lập tức cúi đầu, le lưỡi, bắt đầu liếm……

...

...

Đây là một căn nhà khá bình thường với ba phòng ngủ, một phòng khách khá rộng và một nhà bếp. Cách trường trung học Thiên Lâm khoảng năm dặm đường, là nhà của Diệp lão sư Diệp Ngọc Trúc của trường trung học Thiên Lâm.

Bất quá căn nhà tiện nghi này lại nằm trong một dãy nhà trọ cho thuê khá bình thường.
Mà với sự nổi tiếng cùng sắc đẹp của mình mà căn nhà này chưa từng bị đột nhập hay khủng bố gì đó thì quả là kì tích, và hiện tại thì Diệp Thiên Ân cùng Bạch Tố Trinh đang đứng ở trong căn nhà kì tích đó.

Mà lý do thật sự cho kì tích đó đơn giản là bởi vì vị trí dãy nhà chỉ nằm cách Trụ sở cảnh sát thành phố chỉ có vài trăm mét mà thôi a… Nên lực lượng camera giám sát quanh đây cũng hơi bị nhiều, từ đó suy ra không khí nơi đây khá là an toàn, không cần phải đốt nhiều nhang muỗi, mượn một chút sát khí.

Diệp Thiên Ân, Bạch Tố Trinh cùng nhau bước vào nhà, một căn nhà bình thường, vừa đầy đủ tiện nghi để sống, đó là suy nghĩ đầu tiên của cả hai khi bước vào nhà.

Tuy không biết hoàn cảnh thật sự của các nàng, những người đi ra ngoài từ làng Huyền Âm như thế nào nhưng theo Diệp Thiên Ân nghĩ thì các nàng cũng không đến nổi phải sống theo kiểu làm công ăn lương như thế này, cứ nghe Huyền Ngọc Trúc kể về hoàn cảnh của những người khác là biết.

Để đồ đạc của mình xuống, Huyền Ngọc Trúc để cả hai đi tham quan nhà, bất quá nhà cũng không quá to nên chỉ cần đi một lát là đã đi hết căn nhà, đó là đối với Bạch Tố Trinh, còn đối với Diệp Thiên Ân thì khác.

Bởi vì càng đi hắn càng cảm thấy kinh dị. Một bởi vì phong thủy nơi đây, từ kiến trúc, vật liệu đến đồ vật đều được tính toán sắp xếp cực kỳ tỉ mỉ tạo thành một căn nhà có phong thủy ngũ hành tương sinh tương khắc cực kì kinh khủng. Không chỉ tương sinh cho chủ nhân căn nhà mà còn tương khắc cho tất cả những ai xâm nhập trái phép vào đây nữa.

Bởi vì sư phụ mất sớm hơn một năm cộng thêm từ nhỏ hắn đã không có tí hứng thú nào với phong thủy nên hắn đã không có học nó. Tuy vậy, hắn cũng có học hỏi một chút trong khoảng thời gian hành tẩu với sư phụ, thế nên sau khi nhìn thấy căn nhà này làm hắn kinh dị không thôi.

Còn thứ hai, là vì nơi đây có đúng ba phòng ngủ a.

Diệp Thiên Ân tò mò quay đầu sang Huyền Ngọc Trúc đang đi bên cạnh, vừa định hỏi thì nàng đã giành trước trả lời:

“Đúng vậy, đây là do lão nhân gia bố trí. Sau khi ngươi lên núi được vài tháng thì lão nhân gia có về đây một lần để bố trí chỗ ở cùng công việc cho chúng ta. Mất khoảng vài tuần gì đó, bất quá sau khi làm xong hắn chỉ nhắn lại một câu ngươi vẫn ổn rồi trực tiếp rời đi.”

Huyền Ngọc Trúc cho đến hiện tại trên đời chỉ cảm thấy kính trọng một người duy nhất đó chính là vị lão nhân kia. Không phải vì hắn sống lâu, biết đạo thuật hay phong thủy cái gì, cũng không phải do hắn nuôi nấng con nàng, mà là do hắn quá hiểu biết về con người, thấu hiểu họ, biết họ cần gì, muốn gì.

“Nhìn thấu nhân tâm.”

Một loại năng lực, không, một loại khả năng mà nàng không thể nào hiểu được, bởi vì nó quá kì diệu, quá kinh khủng.

Tuy vậy, có vẻ như khi những chuyện liên đến bản thân mình thì hắn làm khá tệ, tỷ như quan hệ giữa hắn và vị kia ở Côn Lôn. Cho nên tất cả những gì mà Huyền Ngọc Trúc có chỉ là một sự ngưỡng mộ cùng kính trọng, mà không có ước muốn.

Bởi vì từng có một câu nói: Biết càng nhiều, càng khó sống. (Nên tốt nhất cứ nằm một chỗ ăn rồi ngủ rồi chờ chết là tốt nhất a................)

Chương 27: Tụ trung tân gia

Bỏ qua chuyện đó, sau nghe được lời giải thích của Huyền Ngọc Trúc thì Diệp Thiên Ân cũng cảm thấy không quá bất ngờ, bởi vì hắn biết vị sư phụ kia của hắn cực kỳ đa tài. Đa tài đến cái mức độ mà ngay cả Diệp Thiên Ân cũng không thể nào tưởng tượng nổi làm cách nào hắn có thể hiểu biết nhiều thứ đến như vậy.

Cho nên ngoài Thuật phong thủy ra thì có nhiều thứ hắn cũng trực tiếp bỏ qua không học. Kĩ năng Bói toán rác rưởi của hắn cũng là một trong số ‘rất nhiều’ đó.

Bên cạnh đó, từ trong lời nói của Huyền Ngọc Trúc thì hắn cũng nhận ra được một điều là, lúc sư phụ hắn xuống núi thì hắn ở đâu? Ai đã chăm sóc cho hắn lúc đó? Và một điều nữa, tại sao sư phụ hắn lại không nói cho hắn biết những điều này?

Càng nhớ lại thì hắn cảm thấy thời gian hắn ở ẩn trên núi Côn Lôn cũng không phải chỉ là hai sư đồ như hắn nghĩ. Bất quá hiện tại thì lão nhân gia cũng đã đi rồi, nên cũng chẳng có cách nào đem việc tiếp tục truy cứu a.

Không nghĩ nữa, sau khi tham quan xong căn nhà thì cả ba người trở lại phòng khách, rồi đến khi phân chia phòng cùng vận chuyển đồ đạc vào phòng xong thì Diệp Thiên Ân trước đi tắm. Còn hai nàng Huyền Ngọc Trúc cùng Bạch Tố Trinh thì đi làm thức ăn, đồng thời cũng là cùng thảo luận chuyện gì đó, bất quá Diệp Thiên Ân còn chưa nghe được gì thì đã bị hai nàng đuổi đi.

“Xào Xạc.”

Nghe được âm thanh nước chảy từ trong phòng tắm vọng ra thì cả hai nữ đều đồng thời cảm thấy một chút ngượng ngùng, nhưng lại theo hai cách khác nhau.

Một người là vì mười mấy năm không có một người nam nhân nào khác trong nhà, cảm thấy ngượng ngùng.

Mặc dù nói là mẫu tử nhưng từ ngay lần đầu gặp nhau thì cả hai đã hôn nhau thì cũng có thể hiểu đại khái rằng trong lòng cả hai cũng chưa từng có tồn tại loại cảm giác gọi là "Huyết thống mẫu tử" này.

Còn người thứ hai, cũng là Bạch Tố Trinh từ sau khi thoát khỏi sự khống chế của Khiển Hồn Du thì cũng đã không còn biện pháp tự bảo vệ bản thân nữa.

Tuy không nghĩ Diệp Thiên Ân cùng Huyền Ngọc Trúc sẽ tổn thương gì đến nàng nhưng đến khi nghĩ là mình muốn sẽ thật sự thân mật với người nam nhân mà mình mới chỉ gặp thời gian còn một chưa đến ngày thì cũng cảm thấy hơi chút ngượng ngùng. Bất quá là ngượng ngùng chứ không phải ngại ngùng, bởi vì nàng cũng có khao khát được ở bên hắn như bất kỳ ai lúc này.

Cảm nhận được bầu không khí không tốt cho lắm, Huyền Ngọc Trúc lên tiếng, bởi vì đã bỏ đi lớp hóa trang nên hiện tại cả hai nàng cứ như một đôi tiên nữ vừa giáng trần vậy.

Kể cả Bạch Tố Trinh khi lần đầu nhìn thấy gương mặt thật của Huyền Ngọc Trúc thì cũng có hơi thất thần, cùng sinh ra một chút cảm giác khác biệt. Nhưng cái cảm giác đó lại không phải là ganh tị, mà là một loại cảm xúc tự hào.

Có lẽ là tự hào vì tình lang của mình có được những lão bà xinh đẹp Huyền Ngọc Trúc, mặc dù vậy, cái cảm giác khi nói về quan hệ của hai người họ lại khá là “dị”.

Tuy cũng đã được Huyền Ngọc Trúc giải thích sự thật về vẻ ngoài của mình nhưng cho đến hiện tại thì trong nội tâm Bạch Tố Trinh vẫn chưa tan đi hết cái cảm giác kinh diễm cùng lấy làm kỳ lạ này.

Nhưng nàng cũng không có phản cảm, bởi vì hiện tại thì tất cả của nàng chính là Diệp Thiên Ân, và nàng chắc chắn sau này, hoặc có lẽ chỉ sau đêm nay thôi thì cả đời nàng cũng chỉ có mình hắn mà thôi…

“Tố Trinh muội này, ngươi nghĩ sau này tên tiểu sắc lang kia sẽ có bao nhiêu nữ nhân?”

Huyền Ngọc Trúc mở lời nói ra một câu nói kinh hoàng có thể khiến cho bao nhiêu cánh đàn ông mơ ước và dẫn đến bao nhiêu người phụ nữ phẫn nộ, bao gồm cả Huyền Ngọc Trúc. Nhưng trong giọng nói của nàng không chỉ không có sự sầu lo, mà thậm chí còn có chút ý vị động viên ở bên trong đó.

Tuy không biết rõ sau này sẽ như thế nào, nhưng nàng biết bằng vào năng lực của Diệp Thiên Ân thì chắc chắn sẽ làm được những điều mà những người khác không cách nào làm được.

Mà trong số tất cả những "khả năng" đó thì khả năng hắn ‘bác ái’ sẽ là cực kì cực kì cao. Vì vậy việc nàng cần làm đó chính là "chọn lọc" mà thôi, cùng với việc giúp hắn quản lí cái hậu cung tương lai kia nữa...

Sau khi nghe được lời Huyền Ngọc Trúc thì Bạch Tố Trinh không cảm thấy một chút bất ngờ nào, cúi đầu lặng im suy nghĩ.
Từ lần đầu nàng gặp Diệp Thiên Ân thì nàng đã có cái cảm giác rằng người đàn ông này sẽ là một người cực kỳ vĩ đại, bởi vậy mà lúc đó nàng vô tình bị cuốn theo cái “aura” kia của hắn, sau đó trầm mê.

Nhưng cũng vì đó mà nàng bắt đầu hiểu được một chút về tính cách của hắn. Mà không hiểu sau khi gặp hắn thì trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó chính là chỉ cần hắn ở bên cạnh mình, thế là đủ.

Cũng ngay lúc này, Bạch Tố Trinh đột nhiên phát hiện ra rằng bản thân không hề có một loại cảm xúc nào đó mà các cặp đôi thường có, sự ghen tuông. Tuy không hiểu tại sao, nhưng nàng rất thích cảm giác này, nó an bình, vô lo vô nghĩ, nhưng cũng có một chút hổ thẹn. (Ai có đọc truyện cũ ta viết sẽ hiểu đại khái đoạn này, vì nếu càng giải thích sẽ càng rối nên ai có thể hiểu được thì hiểu.)

Sau tất cả, ước muốn duy nhất của nàng chỉ là được ở bên hắn, ở phía sau hắn, nhìn hắn long phi phượng vũ trong cái thế giới hỗn loạn này.

“Ta không biết, bất quá ta nghĩ có lẽ nó sẽ tỷ lệ thuận với số nữ nhân mà hắn gặp.”

Nói một câu ý nghĩa không rõ ràng, Bạch Tố Trinh cúi đầu tiếp tục làm công việc của mình để Huyền Ngọc Trúc ở một bên không biết có hiểu được ý nghĩa của câu nói vừa rồi hay không, chỉ là động tác trên tay nàng đã ngừng, còn đôi mắt thì lập lòe như đang suy tính điều gì đó.

Và thế là sau khi nghe được ý kiến của Bạch Tố Trinh thì trong đầu Huyền Ngọc Trúc lúc này đang bắt đầu suy tính hàng tá kế hoạch khác nhau để quản lí cái tổ chức “phi pháp” kia.

Mà Huyền Ngọc Trúc trong lúc suy nghĩ vô tình làm Bạch Tố Trinh đang cắt đồ ăn ở một bên đột nhiên cảm thấy lạnh rung cả người, suýt cắt vào cái kia phấn nộn đầu ngón tay.....

Sau đó gian bếp dần yên tĩnh lại, không còn tiếng nói chuyện, chỉ còn lại âm thanh của những người phụ nữ đang nấu ăn cho vị kia tiểu nam nhân của mình...

...

Một lát sau, đến khi vừa nghe âm thanh nước chảy trong phòng tắm ngừng lại thì đột nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau các nàng.

“Oa, nhìn thật ngon a!”

Bỗng nhiên nghe được âm thanh từ phía sau lưng làm nhị nữ giật mình, sau đó lại cảm thấy một bàn tay chắc khỏe vươn tới cuốn lấy vòng eo của bản thân kéo về phía sau, tựa vào một cái gì đó cực kì rắn chắc, mà lại ấm áp.Biết rõ là ai, cả hai cũng không có giãy giụa, bất quá trong lòng kinh nghi bất định, không biết từ khi nào mà hắn đã đi đến phía sau mình, chẳng lẽ là do các nàng quá chú tâm vào việc làm bếp hay sao?

Nhưng cũng không có nghĩ nhiều, ngoài Huyền Ngọc Trúc hơi bất ngờ thầm nghĩ không ngờ hắn đã lợi hại đến tình trạng như vậy thì chỉ còn Bạch Tố Trinh đang ở một bên kinh nghi bất định lén nhìn Diệp Thiên Ân một chút. Bên cạnh đó thì một loại cảm giác mừng rỡ cùng tự hào vì sự mạnh mẽ của chính mình nam nhân cũng dâng lên trong lòng nàng.

Còn Diệp Thiên Ân sau khi kéo cả hai vẫn còn đang nấu ăn dang dở vào lòng thì động tác mò mẫm trên tay đột nhiên dừng lại, bởi vì trong lòng hắn hiện tại đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác kì lạ, nó ấm áp, khiến hắn như muốn trầm mê, cũng đồng thời khiến tâm trí hắn trở nên yếu nhược, nhưng hắn lại không một chút nào cảm thấy chán ghét cảm giác này.

Đây chính là thứ gọi là gia đình, hay tình yêu?(Ở đây ta không dùng từ ‘hạnh phúc’, các ngươi hiểu được thì hiểu, không hiểu thì tự đi mà tìm hiểu.)

Hắn không biết, nhưng hắn lại thích cái cảm giác này, và chắc chắn sẽ làm mọi thứ để có thể thủ hộ cái nơi, cùng những người đem đến cho hắn cảm giác này.

Bởi nó so với cái cảm giác cô độc kia trên núi thì tốt hơn rất nhiều lắm...

Mà đây cũng là lần đầu tiên Diệp Thiên Ân tự hứa với lòng mình. Cũng là lần đầu hắn thật sự có quyết tâm vào một chuyện gì đó.

Nhẹ buông ra nhị nữ, hôn nhẹ má hai nàng một cái, thân hình Diệp Thiên Ân lập tức xuất hiện trên ghế salon, bắt đầu mò mẫm xem tivi.

Tuy rằng hắn cũng biết nấu ăn, hơn nữa còn nấu rất ngon, nhưng hắn cũng không có tranh giành gì với các nàng. Bởi vì hắn cảm nhận được, các nàng đang rất hạnh phúc khi làm điều này cho hắn...

Còn hai nữ sau khi giật mình tỉnh lại từ trong mộng thì nhìn nhau một cái, lại cùng nhếch mép cười một nụ cười hạnh phúc cực kỳ xinh đẹp, khiến cả không gian như đột nhiên bừng sáng.

Có những thứ chỉ có thể nhìn thấy bằng sự cảm nhận, và hiện tại thì các nàng đã thấy được Diệp Thiên Ân, hay nói nói đúng hơn là cảm nhận được quyết tâm của hắn đang hướng về phía các nàng. Và điều đó khiến cho các nàng cứ như ăn mật ngọt, cảm thấy cực kỳ ấm áp cùng hạnh phúc........

...

...

Ta không biết nó có lẫn qua đến thể lệnh Ngôn loài hay không bởi vì ta chưa đọc thể loại đó bao giờ. Nhưng có một điều chắc chắn là truyện này sẽ không thuộc thể loại "Mì ăn liền" mặc dù vấn đề "ai yêu ai" sẽ có chút "phi logic" do hướng truyện vẫn là chủ Sắc.

Và cũng thông báo cho các ngươi một thông tin chính Thức, truyện chắc chắn sẽ lên VIP vào một tương lai không... xa, cụ thể là hết ARC:Hồi Thôn này. Nên có thể cho các ngươi chuẩn bị trước tâm lí một chút, và sẽ không thay đổi vì ý định ban đầu đã là như vậy mặc dù cốt truyện đã lệch hẳn với cốt truyện ban đầu khi lập truyện.

Và một điều nữa là các ngươi đừng hỏi tại sao truyện lại ra chậm. Bởi vì mỗi một lúc trong đầu ta đều suy nghĩ cách nào để cho truyện có thể hay hơn, làm hài lòng người đọc. Nên việc Edit đi Edit lại hơn ba lần trong mỗi một Chương là điều cần thiết, đó là chưa nói đến việc liên tục thay đổi chi tiết nội dung cùng cốt truyện cho Logic và thêm thắc những yếu tố "trong và ngoài" cho truyện được hay hơn.

Nên, nếu các ngươi mong muốn một siêu phẩm Sắc hiệp, hãy trông đợi ở Tác phẩm này.

Kết: Nội dung của ARC sau sẽ bất mí trong tương lai, or nếu ai đoán được, ta sẽ xác nhận độ chính xác cho thông tin đó ngay lập tức.

Xin hết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước