SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ủy Khuất

Giật giật mí mắt, Bạch Tố Trinh khó khăn mở ra cặp mắt trong suốt như sao trời của mình. Đột nhiên nhớ lại tất cả sự việc hôm qua làm thân thể nàng hơi run rẩy một chút, lập tức bật người dậy nhìn lại quang cảnh xung quanh.

Nơi đây xung quanh là một mảnh tươi tốt, với đủ loại cây cối và rất nhiều loại hoa cỏ tuyệt đẹp khoe sắc.

Lại nhìn phía trên, nơi đó là một mảnh tán cây với bóng râm rộng lớn phủ xuống che chở thân thể yêu kiều của nàng, mà khi nhìn xuyên qua tán cây thì có thể thấy được bầu trời xanh cao rộng vô ngần với hai vệ tinh và một nguồn sáng quen thuộc.

Và cùng với khung cảnh xinh đẹp đó là những tia nắng ấm áp tinh nghịch xuyên qua tán cây chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ đang khẩn trương của Bạch Tố Trinh.

Còn phía trước mặt là một vùng hồ nước xanh lục bích trong vắt, với những gợn sóng lăn tăn và những cơn gió nhẹ như vô tình lại như cố ý bay đến vuốt ve hai gò má hồng hào của nàng như muốn bảo nàng hãy yên tâm.

“Này… có hay không... ta xuyên không rồi?”.

Nhớ đến những quyển tiểu thuyết đã từng đọc lúc nhỏ, Bạch Tố Trinh không khỏi ngơ ngác một chút, trong đầu thầm nói.

Đúng lúc này, những sự việc hôm qua như một bộ phim chiếu chậm dần dần hiện lên trong đầu nàng, lại cảm nhận được như bản thân vừa mất đi thứ gì đó quan trọng thì một cơn đau đột nhiên dâng lên trong lòng ngực Bạch Tố Trinh, đôi mắt nàng chợt đỏ, nước mắt nhẹ rơi, vừa định khóc lên thì chợt nghe một âm thanh quen thuộc truyền đến từ phía bên cạnh.

“Ở đây có nước, không cần phải dùng nước mắt để rửa mặt đâu a, mèo lười.”





Trở lại tối hôm qua, Diệp Thiên Ân sau khi ra khỏi phòng thì bắt đầu suy nghĩ mình cần phải làm gì.

Thế là hắn lấy ra một xấp bùa từ trong balo, kẹp một sợi tóc của Bạch Tố Trinh ở giữa, lại dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lại xấp bùa rồi đưa lên trán, miệng niệm vài câu chú ngữ rồi vung tay ném đi.

Sau đó thì tất cả những thứ có liên quan đến Bạch Tố Trinh đều biến mất một cách kỳ dị, mà những lá bùa kia sau khi bay trở về trên tay hắn thì cháy lên rồi biến mất mà không để lại tí tro bụi nào.

Tiếp đến, Diệp Thiên Ân lại ra lệnh, hoặc nói đúng hơn là uy hiếp con Khiển Hồn Du Yêu bị phong ấn bên trong viên Phong Hồn Thạch xóa sạch những ký ức mà trước đó nó đưa vào đầu Tri Ngọc Đường, sau đó lại đem những ký ức khác khắc vào trong.

Bất quá theo hắn nghĩ thì đây cũng chỉ có thể gọi là một biện pháp tạm thời, vì cách để xác nhận lại thông tin về sự tồn tại của Bạch Tố Trinh thì nhiều lắm, mà hắn thì lại mới lười làm nhiều như vậy.

Bởi vì trong mắt Diệp Thiên Ân thì những thường nhân như Tri Ngọc Đường này cũng không gây nên nổi thể loại sóng gió gì cho hắn.
Cuối cùng, Diệp Thiên Ân lại thu toàn bộ đồ vật trong phòng riêng của Bạch Tố Trinh vào nhẫn không gian của mình rồi bế nàng ra một cái ghế nào đó ngoài công viên gần đó rồi nhắm mắt lại thiếp đi.

Bất quá trước khi đi cũng không có quên hỏi thăm số tiền trong két sắt của Tri Ngọc Đường. Dù sao hiện tại cũng có thù a, với lại hiện tại hắn nhận ra một điều là, mặc dù tiền đối với hắn không phải là thứ quan trọng, nhưng không có tiền thì nửa bước cũng khó đi a…

Mà còn cái vụ cái nhẫn không gian, thứ này là đồ của sư phụ hắn, hoặc nói đúng hơn là thứ hắn chôm từ sư phụ hắn. Tuy là giữ nhưng rất tiếc chỉ có tác dụng thu đồ vào mà không thể lấy ra, nên bức thiết lắm hắn mới sử dụng cái này để làm mà thôi.

...

...

Trở lại hiện tại, đột nhiên nghe được âm thanh quen thuộc thì Bạch Tố Trinh chợt ngẩn người một lúc, lập tức quay đầu tìm kiếm. Đến khi thấy được Diệp Thiên Ân đang ở một bên cười mà không phải cười nhìn mình thì tinh thần nàng lập tức chấn động, hai mắt mắt đỏ thấu, nước mắt như suối bắt đầu tuôn rơi.

Sau đó nàng đột nhiên khóc thét lên rồi nhào vào lòng Diệp Thiên Ân, hoàn toàn không có cái gì gọi là trở ngại tâm lý hay ngượng ngùng.

Mười mấy năm bị điều khiển, mọi việc hầu như chỉ nghe theo Khiển Hồn Du Yêu mà hành động, hiện tại đột nhiên cảm giác trói buộc đó không còn nữa làm nàng không thích ứng, phản phất trở lại cái lúc nàng là một cô gái tuổi mười tám chưa hiểu hết sự đời.

Tuy cảm giác này rất tốt, nhưng lúc này Bạch Tố Trinh lại cảm giác mình đột nhiên trở nên yếu đuối. Vì lúc trước nàng biết nó sẽ bảo vệ nàng, còn hiện tại…

Nên nàng khóc, khóc thương tâm, cứ như một cô bé chịu sự ủy khuất đã lâu. Hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh, hiện tại trong nàng chỉ còn lại một thứ đó chính là mong muốn được giải tỏa mà thôi...
Diệp Thiên Ân nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen tuyền thẳng tắp như thác nước cùng tấm lưng ngọc ngà trơn nhẵn của Bạch Tố Trinh, cố gắng an ủi nàng.

Tuy nhiên hắn lại không có lên tiếng trấn định nàng, mà là cứ để mặc cho nàng khóc. Tuy hắn không hiểu cái cảm giác bị điều khiển suốt mười mấy năm là như thế nào, nhưng hắn lại hiểu cảm giác đó chắc chắn cũng không phải dễ chịu gì.

Cho nên hắn cứ để mặc cho nàng khóc, mà ánh mắt của hắn lúc này cũng trở nên nhu hòa, hoàn toàn không có chút tạp niệm nào.

...

Một lúc sau, đến khi đã phát tiết đầy đủ, Bạch Tố Trinh mệt mỏi từ trong lòng ngực Diệp Thiên Ân ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, nhìn về phía chính mình nam nhân, người mà nếu so về tuổi thì còn nhỏ hơn nàng rất nhiều này. Nhưng lúc này trong nội tâm nàng không tồn tại một chút khinh thị nào, mà chỉ có cảm giác ấm áp cùng an tâm, cùng với một sự an bình khó diễn tả.

Nó là một loại cảm giác đặc biệt mà trước giờ nàng chưa từng cảm giác được, kể cả từ người phụ thân quá cố của nàng.

Nhìn Diệp Thiên Ân một chút, cuối cùng không biết mở lời như thế nào, mắt Bạch Tố Trinh một lần nữa đỏ lên, ủy khuất nhìn về phía hắn. Trông đáng yêu vô cùng.

Hít Hà...

Diệp Thiên Ân đột nhiên nhìn thấy biểu cảm này của Bạch Tố Trinh thì lập tức bị ngẩn người, sau đó thật sâu hít một hơi.

Nếu nhìn theo vẻ bề ngoài, Bạch Tố Trinh tuổi cũng đã tầm ba mươi mốt ba mươi hai tuổi. Nhưng nếu tính về mặt tâm lí thì nàng cũng chỉ vừa mới hơn hai mươi tuổi một chút.

Và với thân thể trưởng thành đó, hiện tại nàng lại làm ra những cử chỉ hệt như một đứa trẻ vừa đánh rơi viên kẹo sau lại ủy khuất khóc sướt mướt như thế làm hắn có chút nhịn không được.

Bởi dù hắn trên núi mà sư phụ hắn cũng không muốn hắn quá lạc hậu nên cũng thường xuyên dẫn hắn xuống núi để phổ cập kiến thức, thêm nữa là cũng có mua một ít thư tịch cùng tiểu thuyết về cho hắn đọc giải trí, cũng như học hỏi thêm kiến thức.

Dù sao lúc đó hắn chỉ là một đứa con nít a. Mà sư phụ hắn thì cũng không có ý định nuôi ra một tên dã nhân nên mới cố gắng cho Diệp Thiên Ân học tập những kiến thức hiện đại, giúp hắn dễ hòa nhập hơn sau khi xuống núi.

Nên dù hắn không có theo học hệ thống chính thống nhưng lượng kiến thức mà hắn biết cũng chẳng thua kém bất kỳ người học sinh cùng tuổi hay hơn tuổi nào, đó là chưa kể đến những phương diện khác.

Bởi vì thật ra môn phái nào cũng như vậy, cũng có sử dụng một ít đồ điện tử để cho môn đồ không quá lạc hậu sau khi đi ra thế giới bên ngoài. Bất quá vì hoàn cảnh của hắn và sư phụ hắn khác biệt nên cũng chỉ có thể học tập những thứ đó thông qua những cuốn sách cùng các cuộc du ngoạn.

Mà bây giờ thì đã đến lúc mà những kiến thức đó lên ngôi phát huy tác dụng a.

Chương 22: Gặp gỡ (1)

Nghĩ là làm, Diệp Thiên Ân lập tức dùng một tay nâng lên khuôn mặt xinh đẹp đang ửng hồng cùng ánh mắt long lanh những giọt lệ của Bạch Tố Trinh rồi cúi đầu hôn xuống, mặc kệ những giọt nước mắt đang đọng lại trên gương mặt cùng khóe mắt nàng.

Hắn ngậm lấy môi đào, sau đó lập tức vươn ra đầu lưỡi xuyên qua hai cánh môi đào bắt đầu liếm láp hàm răng ngọc.

Bạch Tố Trinh sau khi thấy Diệp Thiên Ân trực tiếp như thế thì trừng to mắt, không kịp phản ứng, gương mặt cấp tốc trở nên đỏ bừng, từ ủy khuất trước đó cấp tốc chuyển sang ngượng ngùng, cặp mắt đang rưng rưng của nàng cũng nhẹ nhàng rơi xuống hai giọt nước mắt, thân thể đang nằm trong lòng Diệp Thiên Ân bắt đầu ra sức giãy giụa, hai nắm đấm vung lên liên tục nện vào lòng ngực của hắn.

15s trôi qua…

Lực đạo từ nắm đấm dần nhỏ lại.

30s trôi qua…

Hai cái thon dài trắng muốt cánh tay bắt đầu chuyển sang bấu chặt lấy áo Diệp Thiên Ân.

Lại thêm 15s nữa trôi qua...

Hai cái thanh bạch cánh tay đã chuyển từ bấu chặt sang ôm chặt lấy bờ vai hắn.

Đến phút thứ nhất…

Cả hai bắt đầu quên đi hết thảy, cùng vươn ra đầu lưỡi quấn giao, cứ như vậy cho đến khi thiên hôn địa ám, nhật nguyệt ảm đạm vô quang.

Mà thời gian thì cứ như vậy vô tình trôi. Để lại cho những tên F.A đọc bộ truyện này mà ngẩn người mà ao ước ước gì mình được như thằng hó trong tiểu thuyết a…..

...

“Hô Hô Hô, tuổi trẻ thật tốt bà nhỉ? Nhớ lúc đó tôi với bà cũng là như thế này a. Tối nào cũng cùng với bà đánh dã chiến ở công viên. Haizzz, hoài niệm thật a....”

“Ân… A!? Cái gì??? Lúc nào hả? Tôi với ông đã như thế bao giờ? A, thì ra là vậy, mà khoan, con đó là con nào, có phải bây giờ hai người vẫn còn lén phén không hả? Hả!?.....”

...

Đột nhiên nghe được âm thanh lạ, Bạch Tố Trinh da mắt mỏng lập tức hoảng hồn tách ra khỏi Diệp Thiên Ân, vô tình kéo ra một sợi tơ bạc ở giữa nối lại hai bờ môi.

Lại cùng Diệp Thiên Ân nhìn qua hai lão gia gia lão thái thái đang một người chạy một người đuổi với tốc độ đủ để… ‘lên bàn thờ’ thì cả hai mặt liền đen.

Ngưu như vậy???

Thầm nghĩ sau này chắc chắn mình không thể như thế này được, Diệp Thiên Ân nhìn qua Bạch Tố Trinh đang ở một bên trừng mắt nhìn mình như cảnh báo trông cực kỳ kích thích ánh mắt thì hắn lại cúi người định hôn nàng một lần nữa, có vẻ như hắn đã nghiện cái cảm giác này mất rồi.

Bất quá lại bị nàng tránh thoát, sau đó cũng không tiếp tục để ý Diệp Thiên Ân, giãy giụa thân thể thoát ra ôm ấp hoài bảo của hắn rồi xoay đầu bỏ đi.

Mà Diệp Thiên Ân thấy nàng như thế thì chỉ cười cười, lập tức xách theo đồ vật rồi đuổi theo bước song song với nàng, bất quá cũng không có mở lời nói cái gì mà chỉ như thế song song bước đi, như một đôi tiên đồng ngọc nữ...
...

...

“Hừ”

Huyền Ngọc Trúc bước ra khỏi phòng học, không để ý tới tiếng khóc thét cầu xin nàng ở lại phát ra từ trong phòng học phía sau. Một mực hầm hầm bước đi về hướng phòng vệ sinh.

Từ sau khi gặp lại con trai nàng là Diệp Thiên Ân ngày hôm qua, lại từ sau nụ hôn đó thì trong tâm trí của nàng hiện tại chẳng có một thứ gì khác ngoài nổi tưởng nhớ về hắn. Thậm chí cả đêm hôm qua nàng cũng gần như không ngủ được.

Mà song hành cùng với nỗi nhớ đó chính là sự phẫn nộ. Bởi vì từ sau khi hắn biến mất khỏi nàng lúc đó thì hắn như hoàn toàn bốc hơi vậy. Mặc dù trước đó nàng đã cố ý đợi ở trường cho tới gần khuya mà hắn vẫn không thấy hắn trở lại.

Thậm chí đến sáng hôm nay nàng hỏi lại thì bảo vệ cũng bảo là không có ai hỏi thăm nàng, vì thế hiện tại nàng đang rất giận, cực kỳ giận.(R.I.P)

Sau khi rửa mặt cho tỉnh người, Huyền Ngọc Trúc bước ra khỏi phòng vệ sinh đi đến phòng giáo vụ, bất quá khi vừa đến thì đã thấy một tên bảo vệ đứng chờ sẵn ở đó, mỉm cười nhìn về phía nàng, nhưng do tâm trạng không tốt nên liền lập tức nhíu mày, vừa định vượt qua thì đã nghe hắn lên tiếng:

“Chào Diệp lão sư, có hai người một nam một nữ, nam tuổi tầm mười sáu mười bảy, nữ tuổi tầm ba mươi môt ba mươi hai đang đứng đợi ở cổng trường nói là muốn tìm ngài a. Mà người nam trong đó thì nói hắn là con của ngươi nên ta cũng không…”

Tên bảo vệ một mực mê đắm ngắm nhìn nhan sắc của Huyền Ngọc Trúc mà không nhận ra nàng đã đi từ lúc hắn nói có một người nam nhân tuổi tầm mười sáu mười bảy.

Đến khi nàng đã đi được một lúc thì hắn mới bắt đầu nhận ra. Bất quá cũng không có cảm thấy thế nào mà một lần nữa đứng đó hồi tưởng lại cảnh tượng lúc nãy. Bởi vì lúc nãy hắn cũng gặp một người mà nhan sắc thậm chí có thể sánh ngang hoặc nói là có phần hơn với Diệp lão sư a.

Hiện tại thì hắn thầm hối hận vì không ở lại đó lâu thêm một chút a. Bất quá hiện tại hồi hận cũng đã muộn, vì hắn cũng không muốn đắc tội một ai trong hai người a, bởi vì hắn biết được những người có sắc đẹp rất đáng sợ(trên nhiều phương diện), nhất là càng đẹp càng đáng sợ, một khi vô tình đắc tội thì cho dù là nhỏ hay to gì cũng khó có thể cứu vãn a……………

...(Ta nói ở đây là việc tôn trọng, ưu tiên cho người phụ nữ(đẹp), chứ không phải là ‘sợ vợ’. Để rồi sau này cấm tuyệt trường hợp bị ‘đì’ rồi vào đây than “sao trăng hôm nay sáng quá mà lại chẳng thấy đường về nhà” này nọ nhá.)

...

...

Huyền Ngọc Trúc nhìn một thanh niên một mỹ phụ đang ngồi trên ghế. Nam thì đẹp trai vỡ cả mắt người nhìn còn nữ đẹp đến cái độ chưa nhìn đã vỡ con mắt.

Bất quá trước giờ thứ không thể làm nàng bất ngờ nhất chính là người đẹp, vì thế nàng khoanh tay, sử dụng chất giọng lạnh băng nhất có thể để hỏi Diệp Thiên Ân:

“Nàng là ai?”

Diệp Thiên Ân gặp được ánh mắt, biểu cảm cùng lời nói lạnh lùng của Huyền Ngọc Trúc thì trực tiếp phớt lờ, xem như hoàn toàn không có. Hắn nở nụ cười vô hại, giọng điệu thản nhiên, nói:

“Mẫu thân, nàng tên Bạch Tố Trinh, là người ta mới cứu được hôm qua.”

“Ta không hỏi nàng tên gì, và làm như thế nào nàng ở đây. Cái ta hỏi là nàng là cái gì của ngươi kìa!”

Huyền Ngọc Trúc trực tiếp không quan tâm đến Bạch Tố Trinh ở một bên, một lần nữa dùng giọng lạnh băng hỏi lại Diệp Thiên Ân.

“Nàng là ta lão bà a!”

Nghe được lời nói của Diệp Thiên Ân, lại biết được thân phận của người phụ nữ trước mắt thì Bạch Tố Trinh ở một bên gương mặt nhanh chóng đỏ hồng, cúi thấp đầu không dám nhìn thẳng. Bất quá trong đầu thầm hiểu tại sao Diệp Thiên Ân lại có vẻ ngoài như thế này rồi.

Nhưng Huyền Ngọc Trúc thì lại không giống Bạch Tố Trinh, vừa nghe thấy Diệp Thiên Ân giới thiệu một người phụ nữ khác là lão bà của mình thì hay mắt nàng lập tức đỏ lên, không nói một lời, xoay người bước đi.

Bất quá còn chưa kịp đi được bước nào thì đã lập tức bị một thân thể rắn chắc ôm lại, tiếp đến là một giọng nói vang lên bên tai nàng:

“Mẫu thân cũng là lão bà của ta, cả hai người đều là lão bà của ta a.”(Câu này nghe chuối vler nhưng éo biết thay bằng câu nào cho hay hơn bây h.)

Giọng nói mang ý tứ khẳng định chắc nịch hoàn toàn không cho người khác có cơ hội phản bác, bởi vì trong đầu Diệp Thiên Ân thì việc tam thê tứ thiếp thất thập nhị phòng là chuyện hoàn toàn bình thường, nên hắn cũng chẳng có gì phải ngần ngại.

Còn pháp luật hay luật hôn nhân gì gì đó? Cứ đùa, từ khi sinh ra thì hắn cũng đã có tư cách để nói rằng “Chúng ta thuộc về hai thế giới” chứ đừng nói đến hiện tại, lúc hắn đã có đủ sức mạnh để phá vỡ “sự cân bằng” rồi.

Mà cho dù trước đó thì hắn cũng chưa từng thấy việc này có gì phải cân nhắc, chỉ cần hắn có đủ khả năng << Lo Cho >> các nàng thì hắn tự tin đem các nàng về.

...

(Xin nhắc lại đây là một bộ truyện giải trí thuần túy, các chi tiết hoàn toàn là hư cấu, đề nghị các thanh niên “ngưu bức” không bắt chước, tránh cho ảo tưởng của bản thân gây ra những vấn đề ảnh hưởng đến người thân, gia đình và xã hội.)

Chương 23: Khiển hồn du (1)

Huyền Ngọc Trúc nằm trong lòng ngực Diệp Thiên Ân không ngừng giãy giụa, mắt phượng lạnh băng trừng trừng nhìn về phía hắn như muốn ăn thịt uống máu. Tuy nhiên cuối cùng cũng lại không cách nào thoát khỏi, nên chỉ có thể dùng ánh mắt để thể hiện sự bất bình phản đối, cùng với một chút ngượng ngùng khó có thể che giấu.

Còn Bạch Tố Trinh ở một bên thì sau khi thấy động tác của hắn thì trực tiếp kinh hoàng trừng thẳng mắt. Trong nội tâm kinh đào hải lãng, họ không phải mẫu tử hay sao?? Nhưng... như thế này!?

Bất quá khi nhớ lại những lời nói hùng hồn trước đó của Diệp Thiên Ân thì nàng cũng cảm thấy có chút ngọt ngào, tuy không biết sau này sẽ ra sao nhưng ít nhất hiện tại thì nàng muốn được ở bên hắn, cho dù phải trả giá bất cứ thứ gì(trong phạm vi cho phép). Bởi vì lúc này nàng thật sự rất mệt mỏi, mong muốn duy nhất chỉ là tìm một nơi để nương tựa, không cần thiết phải tranh giành.

Nhanh chóng bình ổn lại một chút cảm xúc rung động, vừa định lên tiếng giải thích một chút thì Bạch Tố Trinh lại một lần nữa trừng thẳng mắt, bởi vì nàng thấy Diệp Thiên Ân hoàn toàn mặc kệ Huyền Ngọc Trúc đang giãy giụa phản đối trong lòng ngực mình, hắn cúi đầu xuống trực tiếp ngậm lấy đôi môi đào của Huyền Ngọc Trúc. Sau đó lại nhìn thấy hắn vươn ra đầu lưỡi của mình bắt đầu công phá tường thành răng ngọc.

Cứ như thế, căn phòng dần chìm vào tĩnh lặng, Bạch Tố Trinh thì là do chưa hoàn toàn ổn định được cảm xúc của bản thân nên vẫn im lặng không nói gì, nhưng thật ra nàng cũng không phải quá bất ngờ đến không thể chịu được. Dù sao thì người bị một con linh yêu(yêu dạng linh hồn hoặc không có thực thể) điều khiển cơ thể mười mấy năm như nàng cũng đã có một chút miễn dịch với sự “vô đối” của thế giới rồi...

Còn Huyền Ngọc Trúc, nàng cũng đã không còn ở cái tuổi bốc đồng hay ngượng ngùng lúc mới yêu nữa rồi, điều nàng mong muốn nhất lúc này chính là có thể trở nên thân thiết với hơn với nam nhân của mình, cũng chính là con trai nàng. Vì vậy việc thật sự cố gắng thoát khỏi sự thân mật với Diệp Thiên Ân là chuyện không thể nào.

Vì cũng như hắn, "thế tục" hai chữ đối với nàng cũng chỉ là một từ ngữ mang ý nghĩa biểu tượng mà thôi.

Còn "đạo đức" hay "luân lý", cũng như Diệp Thiên Ân, hay đối với những người sinh ra đã được định sẵn là khác biệt như các nàng thì nó cũng chỉ là một từ ngữ vô nghĩa. Bởi vì nàng cũng biết một chuyện, rằng trong đạo giới, khi những người tu đạo chứng kiến những người thân hay bạn bè của mình dần chết đi thì đến một lúc nào đó, họ sẽ không còn quan tâm đến cái nhìn của đa số những người khác.

Đến lúc đó, ngoài những quy tắc cần thiết phải tuân thủ và những quy tắc cá nhân ra thì những thứ như "pháp luật" đối với họ trở nên vô nghĩa, hoàn toàn trở nên không tồn tại. Cũng như khi họ giết người, họ sẽ nghĩ đến "lý do" chứ hoàn toàn không nghĩ đến "hậu quả" hay "trách nhiệm" họ phải gánh lấy nữa rồi.

*(Các ngươi nên hiểu một điều là những khái niệm chỉ mang tính chất tương đối, nên việc đúng sai thật sự rất khó phán định. Ở đây ta chỉ viết ra để lí giải một phần nào đó tâm lí của nhân vật, chứ nó hoàn toàn không mang tính chất khẳng định. Cũng như câu: "Những thứ có liên quan đến cảm xúc của con người thì chỉ có "đúng hơn" chứ không bao giờ có thứ "đúng nhất".")

Thế nên sau khi biết việc mình giãy giụa cũng không có kết quả thì Huyền Ngọc Trúc bắt đầu thuận theo, vươn ra đầu lưỡi khỏi cổng thành đang đóng chặt quấn lấy đầu lưỡi của Diệp Thiên Ân vẫn còn đang tàn phá trong khoang miệng nàng.

Đến cuối cùng cả hai một lần nữa trầm mê vào cái cảm giác kì dị kia lần thứ hai.

Bất quá hiện tại trong thầm nàng đang một mực nguyền rủa lão già kia. Không thể tưởng tượng nổi hắn dạy dỗ đứa con của nàng như thế nào mà sau khi gặp lại mẫu thân của mình sau khi cách biệt mười mấy năm thì lập tức hôn xuống, sau khi ở ngoài một đêm đến ngày thứ hai thì lại đem thêm một người ‘chị em’ mới trở về.

Thật đúng là tiết tháo không ra gì, hèn gì từ đó tới giờ một mực không có lão bà, thậm chí cũng vì nó mà ngày xưa phải trực tiếp trở mặt với vị kia ở Côn Lôn.

Hừ, đúng là già mà cũng không có tiết tháo, dạy hư trẻ con mà.

Bất quá nếu Huyền Ngọc Trúc biết mọi thứ đều do Diệp Thiên Ân tự ‘mài mò tìm hiểu’ thì không biết nàng sẽ nghĩ cái gì.

Sau khi suy nghĩ vu vơ một chút, Huyền Ngọc Trúc cũng bắt đầu dần dần trầm mê vào trong, hoàn toàn quên đi vẫn có người vẫn đang đỏ mặt ngồi ở bên cạnh ao ước nhìn họ....

“Hừ”

Tách hai cánh anh đào môi ra khỏi môi Diệp Thiên Ân. Huyền Ngọc Trúc rời khỏi lòng ngực hắn, hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống một cái ghế gần đó, thần tình nghiêm túc bắt chéo chân chờ đợi người nam nhân mà nàng vừa hôn suốt hơn năm phút giải thích. Hoàn toàn không có dấu hiệu nào giống với một người vừa bị nam nhân của mình hôn trước mặt người khác cả.

Mà Diệp Thiên Ân thì vẫn như bình thường, cứ như vừa rồi chẳng có gì xảy ra, hắn đi đến bên cạnh Bạch Tố Trinh, nâng lên khuôn mặt ngọc của nàng rồi hôn nhẹ lên trán nàng một cái, sau đó cũng bắt chước hai nàng mà ngồi xuống một cái ghế gần đó. Bắt đầu giải thích mọi chuyện từ đầu.

X mũ n phút sau…

“Vậy thì con Khiển Hồn Du đó đâu rồi? Ta cũng chỉ mới nghe nói chứ cũng chưa thấy bao giờ a?”

Huyền Ngọc Trúc sau khi ổn định lại tâm tình thì bắt đầu chuyển sang Mode ‘Người thân’. Hoàn toàn không có Mode ‘Mẫu thân’ trong nàng.

“Đây a.”

Nghe được Huyền Ngọc Trúc, Diệp Thiên Ân lấy ra từ trong một cái ngăn kéo nào đó của chiếc balo to đùng ra một viên thủy tinh thạch trong suốt với mười tám mặt nhẵn nhụi đưa cho nàng, mà Bạch Tố Trinh ở một bên thì cũng tò mò đến nhìn, nàng sợ, bất quá nàng nguyện ý tin tưởng vào Diệp Thiên Ân nhiều hơn.

Huyền Ngọc Trúc gỡ ra tấm bùa dùng để ổn định con tiểu yêu, sau đó nhìn vào thứ bị phong ấn bên trong.Ngày hôm qua sau khi dọn dẹp xong những thứ liên quan đến Bạch Tố Trinh thì hắn chỉ đơn giản yêu cầu nó điều chỉnh lại ký ức trong đầu Tri Ngọc Đường, chứ cũng chưa bao giờ nhìn kỹ thứ bên trong bao giờ, bây giờ nhìn lại bên trong mới thật sự bất ngờ, ngay lập tức làm Diệp Thiên Ân và Bạch Tố Trinh cũng đang chăm chú nhìn giật mình.

“Quả thật là sinh ra linh trí rồi.”

Huyền Ngọc Trúc sau khi quan sát thứ bên trong một lúc thì có chút không rõ cảm thán nói.

Bên trong viên đá lúc này là một cô bé tuổi tầm mười một mười hai tuổi, gương mặt như tinh linh, thân hình nhỏ nhắn chỉ gần bằng hai ngón tay, lõa lồ. Bầu ngực nhỏ nhắn với một điểm nhỏ màu hồng chỉ vừa nhô lên một tí, đúng chuẩn ISO Loli 1009:8102.

Cũng gần đúng với câu nói:

“Thiên không sáng sủa vô tận, ngực phẳng như gương…”

Mà hiện tại thì cô nàng tiểu yêu loli này đang tức giận đỏ mặt trừng mắt về phía Diệp Thiên Ân, lá bùa vừa rời khỏi thì hai cánh tay nhỏ nhắn của nàng cấp tốc che đi những bộ vị nhạy cảm trên cơ thể..

Diệp Thiên Ân thấy được nàng như thế thì vuốt vuốt mũi một chút cười trừ, ngày hôm qua hắn chỉ thử hét lên để hù nàng mà thôi, không ngờ nàng lại thật sự sợ hãi mà chui vào bên trong Phong Hồn Thạch, ha ha, cũng có thể gọi là may mắn.

Mà bây giờ lại thấy con tiểu yêu hôm qua mình thu phục lại biến hành một cái tiểu tinh linh thì Diệp Thiên Ân cũng không biết nói gì. Nếu như trước đó hắn còn có thể mong muốn lấy chút lợi ích từ nàng thì hiện tại chắc chắn là không được rồi.

Bởi vì…

“Oa, đáng yêu quá!”

Bạch Tố Trinh vừa nhìn thấy con tiểu yêu khống chế mình mười mấy năm lại là một cô bé loli trông như tiểu tinh linh thì ngay cả nàng cũng không thể giận dỗi được, dù sao thì ngoài khống chế nàng ra thì cũng có thể xem nó như là người bạn duy nhất của nàng. Dù sao cũng bởi vì nàng mà mình mới bảo vệ được cơ thể mình trong trắng trong suốt mười mấy năm để chờ đến khi ‘người đó’(Bạch mã… đạo sĩ) tới a.

Nhanh tay cướp lấy viên hồn thạch trong tay Huyền Ngọc Trúc, Bạch Tố Trinh bắt đầu vuốt ve viên đá, đôi mắt thì lấp lánh liên tục như một đứa trẻ lần đầu nhận được quà mừng tuổi.

Còn Huyền Ngọc Trúc tuy bị giật đi nhưng cũng không có tức giận mà chỉ có thông cảm cùng hài lòng với cá tính của người đồng thời vừa là ‘con dâu’ cũng là một người ‘tỷ muội’ tương lai này.

Bởi vì là một người phụ nữ thì không nên giận day, mà phải có đức tính bao dung vị tha. Nhất là đối với đứa con hoa tâm của nàng nữa. (Còn nếu không được thì trực tiếp… (động tác cứa cổ))

Chương 24: Khiển hồn du (2)

Khiển Hồn Du sau khi bực tức với Diệp Thiên Ân xong thì quay đầu đi, tuy nhiên lập tức thấy được gương mặt vị chủ nhân của thân thể mà mình điều khiển suốt mười mấy năm thì lập tức chuyển sang vẻ mặt áy náy, cúi thấp đầu nhận lỗi như một tiểu tinh linh trông đáng yêu vô cùng.

*(Chú thích: Đã hình thành Thực linh thể nên trở về cách gọi cũ là Khiển Hồn Du.)

Mà chuyện của nàng thật ra cũng chẳng có gì phức tạp, cũng chẳng có khúc mắc gì bên trong. Thật ra mười mấy năm trước bởi vì bản thân đang trong giai đoạn khẩn cấp sắp hình thành linh trí, ngưng tụ thực linh thể nên nàng đành phải nhập vào thân xác Bạch Tố Trinh. Mà nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì khoảng một tháng nữa nàng cũng sẽ trả lại thân xác cho Bạch Tố Trinh, bất quá giữa đường nhảy ra con hàng dùng gậy thọc bánh xe Diệp Thiên Ân.

Tuy vậy, cũng nhờ vào đoạn thân mật ngắn ngủi đó của Bạch Tố Trinh với Diệp Thiên Ân mà nàng đã ngưng tụ Thực linh thể sớm hơn dự định một chút. Cũng vì vậy nên mới có chuyện Bạch Tố Trinh ngồi bất động ở một bên nhìn Diệp Thiên Ân bị hi... à không, bị trói mà không làm ra hành động hay lời nói phản đối nào.

Mà vừa đúng đến khi đã ngưng ra thực linh thể thì lại bị con hàng này bức ép đem đi phong ấn, hỏi sao nàng không tức cho được?

Nhưng cũng không thể phản kháng a, nàng vừa ngưng tụ xong thực linh thể nên vẫn chưa ổn định. Nếu để hắn đạp cho một cước vào thì công sức ngàn năm của nàng lập tức đi bụi trong một phút a. Không thể vì một phút bốc đồng mà cả đời bốc… cơm được a.

Thế là hiện tại tất cả điều nàng có thể làm chính là biểu hiện sự phẫn nộ của mình bằng cách nâng lên phấn nộn nấm đấm, trừng mắt nhìn về phía Diệp Thiên Ân. Bất quá cũng vì hành động như thế mà nàng lại vô tình để lộ ra phấn nộn mông nhỏ về phía Diệp Thiên Ân để cho hắn chiếm tiện nghi a.

Bất quá còn tốt là nàng cũng không có phát hiện ta viết ra chi tiết này a. Ha Ha.

...

Không để ý tới thái độ của Khiển Hồn Du, Diệp Thiên Ân đột nhiên nhớ lại những lời Huyền Ngọc Trúc vừa nói lúc nảy, hắn nhìn về phía nàng, hỏi:

“Mẫu thân lão bà, tại sao ngươi lại nói nó có linh trí a? Mà tại sao nó lại có linh trí? Việc như vậy ta còn chưa từng nghe sư phụ nói tới a.”

Đúng như thế, trên thực tế thì linh thể là một dạng tồn tại rất đặc biệt, có thể nói nó là một dạng "khí" có mục đích cũng không sai biệt lắm. Nên theo như lời sư phụ hắn thì việc sinh ra linh trí là việc không thể mới đúng.

“Hừ” nghe được cách Diệp Thiên Ân gọi mình thì Huyền Ngọc Trúc không khỏi xấu hổ trắng mắt hạnh trừng hắn một cái. Bất quá sau đó cũng bắt đầu giải thích.

“Cũng không có chuyện gì, thật ra thì đây là một truyền thuyết được đồn đại trong làng mà thôi. Bởi từng có một người nào đó trong làng từng bị Khiển Hồn Du khống chế mấy năm, sau đó khi nó rời khỏi thì nàng ta thấy Khiển Hồn Du trước khi rời đi thì cúi đầu hướng về phía nàng cảm tạ.

Thế là có truyền thuyết Khiển Hồn Du tu luyện đến một mức nhất định sẽ sinh ra linh trí, nhưng lại giới hạn ở có linh trí mà thôi, nên dù vậy thì cũng không thể phát ra âm thanh hay lời nói. Còn tại sao mà chúng ta không truyền ra ngoài thì có trời mới biết bọn đàn ông các ngươi sẽ làm cái gì nếu biết được sự thật này. Hừ!”“Bọn ta sẽ làm cái gì?”

Diệp Thiên Ân thật thật giả giả giả giả thật nhìn về phía Huyền Ngọc Trúc hỏi. Bất quá chỉ nhận lại được ánh mắt lạnh lùng từ nàng mà thôi.

“Có thể để cho ta giữ nó được không?”

Đúng lúc cả hai chấm dứt cuộc đối thoại thì Diệp Thiên Ân nghe được âm thanh rụt rè từ Bạch Tố Trinh. Nhìn nàng lúc này đang rưng rưng nước mắt thì Diệp Thiên Ân không khỏi đau lòng. Hắn hít sâu một hơi,(Warning!) “““““““““““liều mình bỏ qua việc... nơi đây vẫn còn một người phụ nữ khác”””””””””””.

Hắn nghiêng đầu qua hôn lấy cái miệng nhỏ nhắn đang ủy khuất với hàm răng đang cắn chặt môi đào của nàng, rât không muốn nàng thương tổn bản thân. Mà Bạch Tố Trinh thì cũng hiểu rõ hắn muốn gì, nên lập tức nồng nàn hôn môi đáp lại. Nhưng không được bao lâu thì mới nhớ nơi đây vẫn còn một người nữa nên lập tức đỏ mặt đẩy hắn ra, sau đó dùng ánh mắt cảm kích rồi cười tươi như hoa nở nhìn về phía hắn.

Đó, hắn đoán có sai đâu a…

Nhưng có một điều không như dự đoán, đó là Huyền Ngọc Trúc ở một bên chỉ mỉm cười nhìn hành động vô thức của Diệp Thiên Ân mà không có giận dỗi. Chỉ có tự hào, nàng tự hào vì con trai nàng là một người biết quan tâm, chăm sóc những người phụ nữ của hắn, không để các nàng chịu tổn thương.

Đây không phải một điều khó, nhưng chủ yếu là ở cách làm mà thôi. Bởi sự bá đạo đối với sự thân mật ở nam nhân lun là thứ hấp dẫn nữ nhân mà.(Thứ đó ta nghe đồn rằng được gọi là "Cơ Hội" đó.)
Và tất nhiên những người phụ nữ của hắn cũng bao gồm cả…...



Sau khi trò chuyện một lúc nữa thì Huyền Ngọc Trúc rời khỏi phòng, lại ra hiệu cho hai người Diệp Thiên Ân và Bạch Tố Trinh cứ an tâm ở yên tại chỗ này vì đây là phòng riêng của mình(Quyền của người đẹp). Sau đó rời khỏi mua chút vài thứ để ăn bỏ vào phòng rồi tiếp tục công việc đang dang dở của mình.

Mà hai người một nam một nữ còn lại trong phòng thì bắt đầu hành trình… tâm sự của mình.

Sau khi tựa vào lòng ngực Diệp Thiên Ân, đồng thời cũng ôm lấy viên Hồn Thạch có một cái như tiểu tinh linh được phong ấn ở trong đang ‘y y nha nha’ tức giận dậm dậm chân chỉ trỏ về phía hắn như cảnh báo không được làm thứ gì quá mức thì Bạch Tố Trinh bắt đầu kể lại quá khứ của bản thân.

Và sau một buổi chiều thì rốt cuộc Diệp Thiên Ân biết được gia thế cùng hoàn cảnh mười bảy năm của Bạch Tố Trinh, một cách chi tiết.

Theo như lời Bạch Tố Trinh thì mười bảy năm trước, cũng đúng vào ngày sinh nhật lần thứ mười tám của nàng thì nàng cùng gia đình gặp một tai nạn khiến toàn bộ chết đi. Mà nàng là người duy nhất còn sống nhờ sự giúp đỡ của Khiển Hồn Du, nhưng sau đó thì do hao tổn quá lớn nên nó bị buộc lâm vào ngủ say mất một đoạn thời gian.

Cùng với đó, do gia cảnh cũng khá giả nên Bạch Tố Trinh nhờ vào số tiền còn lại của gia đình mà học xong lớp 12, thậm chí học xong Đại học bằng số tiền còn lại.

Tưởng chừng như mọi thứ an ổn, nàng bắt đầu đi làm. Nhưng rồi đến một hôm, nhờ vào công đức ơn nghĩa "làm mẫu" được truyền lại của các tiền nhân đi trước. Nàng cuối cùng cũng dính phải Quy tắc ngầm của một cấp trên trong công ty mà mình đang làm việc. Bất quá lúc đó nàng lại được Tri Ngọc Đường cứu.

Nhưng tiếp đến cũng nhờ vào cái vận khí ‘bùn vàng’ của hắn mà con Khiển Hồn Du trong cơ thể nàng đột nhiên từ trong cơn ngủ say thức dậy rồi cũng bắt đầu từ đó tiếp nhận quyền điều khiển cơ thể nàng. Sau đó thì bắt đầu tiếp cận Tri Ngọc Đường rồi thu thập dương khí xung túc từ hắn.

Nhưng do sau đó nàng phát hiện ra vài “sự thật” về bản chất của Tri Ngọc Đường nên cũng không có yêu hắn như trong truyền thuyết “Bên nhau lâu ngày nảy sinh tình cảm”. Cũng rất tiếc là không thể thoát khỏi mối quan hệ này bởi cơ thể đã bị Khiển Hồn Du điều khiển.

Nhưng cũng nhờ đó mà nàng bảo vệ được sự trong trắng của mình.

Còn sau đó thì mọi chuyện bắt đầu diễn ra như một trình tự rập khuôn như nhau, Khiển Hồn Du khắc ký ức Bạch Tố Trinh vì thân thể yếu nhược nên không thể đi làm vào đầu Tri Ngọc Đường để lui về phía sau hậu trường tránh khỏi ánh mắt người đời.

Và cũng vì thế mà có câu chuyện một thương nhân thành đạt có siêu vận khí cưới được người vợ được biết đến như người phụ nữ có nhan sắc đẹp nhất thành phố Minh Hà lúc đó, còn thân hình đẹp nhất thì là thuộc về Diệp lão sư Diệp Ngọc Trúc với thân thế bí ẩn của trường trung học Thiên Lâm.

Chương 25: Nhân vật phản diện đầu tiên xuất hiện (1)

“Tạch”

Sau khi lọc lại một chút ký ức về quá khứ của Bạch Tố Trinh thì đúng lúc này Diệp Thiên Ân thấy được cánh cửa căn phòng bỗng mở ra. Đúng là Huyền Ngọc Trúc đang mang một cái túi xách trên vai bước vào.

Vừa nhìn thấy nàng thì Diệp Thiên Ân lập tức hỏi:

“Xong rồi?”

“Đúng vậy a!”

Huyền Ngọc Trúc trả lời. Lúc nãy sau khi nghe xong câu chuyện của Bạch Tố Trinh thì nàng chợt nhớ còn có công việc nên rời đi, sẵn tiện đi làm đơn xin nghỉ cho ngày hôm nay.

Mà cũng vì đó mà tin tức đứa con thất lạc mười mấy năm của Diệp lão sư đột nhiên trở về cũng bắt đầu lấy tốc độ cực nhanh truyền đi toàn trường.

Tuy nhiên đó là chuyện của một lát nữa, còn bây giờ thì sau khi lấy được đơn xin nghỉ việc một cách không chút nào trở ngại thì Huyền Ngọc Trúc lập tức đi đến văn phòng của mình.

“Bây giờ thì chúng ta trở về a. Bất quá còn nàng?”

Huyền Ngọc Trúc còn không đợi Diệp Thiên Ân hỏi tiếp thì đã lên tiếng, lại nhìn qua Bạch Tố Trinh như một con chim nhỏ nằm trong lòng hắn thì giọng nói cũng có chút mất đi hứng thú nói chuyện, thế là nàng vẫn hỏi câu hỏi mặc dù đã biết trước câu trả lời.

“Hiện tại nàng không có chỗ ở a, nên hiện tại cứ để nàng sống với chúng ta đi. Dù sau thì trước sau gì thì nàng cũng phải đến ở cùng chúng ta mà thôi.”

Diệp Thiên Ân nói ra lời nói mang ý nghĩa như sét đánh ngang tai một cách tự nhiên, trực tiếp bỏ qua sự ngượng ngùng của Bạch Tố Trinh cùng một chút bực dọc trong ánh mắt của Huyền Ngọc Trúc.

Tiên hạ thủ vi cường.

Theo lời sư phụ hắn dạy, Diệp Thiên Ân trực tiếp ấn định ý kiến của mình trở thành quyết định chung. Dù không hoàn toàn ổn nhưng ít nhất nó giảm được nhiều vấn đề phát sinh lắm.(Nhớ lấy!)

Mà lúc này thì hai mắt Bạch Tố Trinh cũng đã đỏ ửng, định quay sang Diệp Thiên Ân nói cái gì đó nhưng rồi lại thôi, dù sao hiện tại cũng không phải lúc. Mà nàng cũng hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình, cùng với mối quan hệ của hai người kia nên cũng biết mình nên làm gì.

Có thể nói đây là thiên tính của phụ nữ, nhưng khi ở bên Diệp Thiên Ân, Bạch Tố Trinh cảm thấy hắn còn đáng tin hơn tất cả những thứ khác trên đời. Và chắc chắn hắn sẽ không bao giờ phụ lại kỳ vọng của nàng.

Mặc dù đường các nàng đi từ đầu cũng đã khác biệt với những người khác rồi…

...
Để cho cả hai đợi ở cổng trường, còn Huyền Ngọc Trúc thì đi lấy xe, sau đó cùng nhau về nhà trong tâm trạng thanh thản. Nhưng hiện tại họ cũng không rõ việc họ nghĩ là bình thường này đã gây nên oanh động đến mức nào.

Từ trong phòng giáo viên, tin tức đứa con bị thất lạc mười mấy năm của Diệp lão sư như xăng cháy lan sang dầu hỏa lại lấy tốc độ cháy nhà nhanh chóng truyền đi khắp cả trường học.

Đối với đa số nam học sinh cùng nam giáo viên thì cứ như là dùng thiết chùy nện vào lòng ngực họ.

Bất quá có những người sáng suốt lại tìm thấy ánh sáng trong đó, nên bắt đầu lập ra đủ thứ loại kế hoạch để tiếp cận vị học sinh bí ẩn kia. Và thế là một cuộc bạo động ngầm bắt đầu vận chuyển bên trong nội bộ trường Trung học Thiên Lâm.

Còn về phần các nữ sinh, có người vui, có người rất vui, cũng có người buồn, cũng có tò mò. Tùy từng người, với từng lý do khác nhau.

Như cảm thấy mình vẫn còn trẻ, còn tương lai, ít nhất cũng không có ‘phụ tử tòng tử’ như nàng,

Nhưng bên cạnh đó cũng có người cảm thấy hình tượng trong lòng sụp đổ. Bởi vì Diệp lão sư luôn là hình tượng mà các nàng nhắm đến, nhưng đến khi phát hiện ra thì cũng không phải như vậy hoàn hảo.

Cũng có những người tò mò, có một người mẹ xinh đẹp như thế thì hắn sẽ là người như thế nào a. Mà nhìn lại thì nhóm này cũng khá đông a, chủ yếu là nhóm nhân vật phụ mê trai cấp tính hay được dùng để làm nền cho những nữ nhân vật phụ khác có nhiều đất diễn hơn đó a...

Dù là tích cực hay tiêu cực thì cuối cùng các nàng cũng không nghĩ rằng việc này lại có tác động tích cực hơn các nàng nghĩ nhiều lắm a, ít nhất là nếu sự việc không đi quá trớn.

...

Trong một căn phòng bất kỳ bên một dãy phòng học nào đó trong trường trung học Thiên Lâm, và cũng là một trong bảy "Khu cấm địa" của trường.“Cái gì, con trai ruột của Diệp Ngọc Trúc trở về!?”

Một tên nam sinh tóc nhuộm đen đang nhìn về đám đàn em là hơn hai mươi tên học sinh khác cũng nhuộm đầu thành đủ loại màu sắc sặc sỡ như lông gà đột nhiên hét lên sau khi nghe được một tên đàn em Giáp Ất Bính Đinh nào đó nói ra một tin tức.

Theo như quy định đồng phục thì có thể nhìn thấy đấy là khối G của trường, bất quá hiện tại nó đã bị biến đổi đến cái độ nếu không biết trước thì cũng chẳng thể nào nhận ra được, vì hầu như màu sắc nguyên bản cũng đã bị thay đổi.

Tên nam sinh đó giật lấy cổ áo tên đàn em, hỏi lại một lần nữa:

“Tin tức chính xác hay không? Tiểu Vương, Tiểu Lục, lập tức dẫn người đi xác nhận cho ta. Nếu tin tức là thật thì lập tức dọn cho ta một chỗ trống trong hội, sau đó lập tức chiêu tên kia vào…Hừ, cuối cùng cũng có cơ hội rồi, lần này ta phải bắt được con đàn bà kia, sau đó làm thỏa thích một phen. Cuối cùng lại đe dọa nàng, thử xem nàng có thể báo lên lão già chết tiệt kia nữa hay không, lần trước chỉ vì vuốt ve mông nàng một cái làm ta bị cấm túc một tháng. Hừ!”

Trịnh Kiêu ánh mắt âm độc, hừ lạnh nói, lần trước chỉ vì nói vài lời nói đùa cùng vuốt ve mông nàng một phen mà cha hắn cấm túc hắn hẳn một tháng không thể ra khỏi nhà, mà lúc đi học thì lại có người đưa đón hoàn toàn không thể dứt đi được.

Theo như hắn thấy thì chắc chắn lão già kia cũng có một chân với nàng nên mới làm vậy để lấy lòng mà thôi. Còn lần này thì hắn phải làm thật nhanh trước khi mọi chuyện đổ vỡ mới được.

Đúng lúc này một nam sinh khác ánh mắt hơi híp ngồi ở bên cạnh Trịnh Kiêu chà sát hai tay nói:

“Trịnh thiếu, vậy cái kia vừa mới chuyển đến tiểu nữ sinh ngài định giải quyết như thế nào? Có hay không…”

Hắn vừa nói xong thì làm động tác cắt cổ, bất quá nó không mang ý nghĩa đánh đánh giết giết mà là mang ý nghĩa khác, một ý nghĩa mà ai ai cũng biết ai ai cũng hiểu a.

Tên nam sinh đứng đầu gọi Trịnh Kiêu trầm ngâm một chút, cũng không có lập tức trả lời. Sau một lúc suy nghĩ, hắn lên tiếng:

“Chưa được, trước tiên ngươi cứ để nàng an ổn một thời gian đã, trước khi điều tra nàng có liên quan gì đến các đạo phái khác hay không thì hãy ra tay. Với lại hiện tại lão gia tử cũng đang trong một cuộc bầu cử quan trọng, mà những tên muốn ngấp nghé vị trí kia cũng đã bắt đầu hành động rồi, nên trừ khi làm được hoàn hảo ta không muốn có sự ngoài ý muốn nào. Bởi vì một khi ngoài ý muốn thì chắc chắn hậu quả sẽ khôn lường, dù sao…”

Trịnh Kiêu như nhớ lại điều gì đột nhiên dừng lại một chút, sau đó lại nói tiếp:

“Trước tiên ngươi cứ cho tên tiểu tử Liêu Hà để ý đến nàng một chút, nếu nàng sập bẫy thì cứ trực tiếp hành động, bất quá nên cẩn thận một chút. Ta nghe bên sư môn nhắc nhở rằng sắp tới sẽ có đại sự, mặc dù không biết là chuyện gì nhưng ít nhất chúng ta cũng phải có một chút đề phòng.”

Trịnh Kiêu đúng vậy một bại gia tử, nhưng hắn không ngốc, mà thật ra hắn rất thông minh. Hắn dùng thân phận học sinh của mình để làm rất nhiều công việc đen tối mà không gây chú ý để giúp đỡ một phần cho phụ thân mình. Bất quá dù vậy thì với năng lực hiện tại của hắn vẫn chưa thể nào đụng chạm tới những viên trân châu của các đại Đạo phái được a. Nên chuyện một khi không chắc chắn thì hắn sẽ không đi làm.

Bất quá cũng không biết vì sao khi nhìn thấy tiểu nữ nhân kia thì đột nhiên hắn lại có cảm giác như vậy, thế nên hắn mới phải đề phòng chuyện lật thuyền trong mương như thế này a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau