SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Trước cơn giông

Trong chương có một đoạn sắc ngắn, các ngươi khi đọc cho ta cảm nghĩ phát a. Nên nếu các ngươi muốn có một bộ Sắc Siêu Phẩm thì tốt nhất đừng có xem xong rồi lượn như trước nữa a.

...

...

Khiển Hồn Du Yêu là một loại yêu quái cực kỳ thông minh, thậm chí có lời đồn đại rằng nó có trí khôn ngang bằng với con người. Bởi vậy mọi cử chỉ của Diệp Thiên Ân đều cực kỳ cẩn thận, cố gắng không để cho nó nghi ngờ.

Vì nếu để nó điều khiển thân xác nói cái gì đó gây hiểu lầm hay đột nhiên làm ra hành động ngu xuẩn gì đó thì sự việc sẽ trở nên rất phức tạp, mà một trong những thứ Diệp Thiên Ân ghét nhất trên đời đó chính là phiền phức a.

Thế nên lần thanh trừ yêu khí trong cơ thể Tri Ngọc Đường lần này hắn sẽ dùng cách khó khăn hơn một chút, đó là dùng kim châm, cho tương xứng với danh hiệu y sư của mình.

Thanh Tâm Mười tám châm. Thanh trừ hết thảy những trạng thái xấu trong cơ thể, bao gồm tà khí, độc tố, và một vài thứ khác, gọi chung là những ngoại tố.

Mười tám châm khác nhau, với tám châm chính và mười châm phụ. Mười châm phụ bao gồm hai châm ở hai huyệt thái dương, hai ở dưới xương vai một chút, hai ở vùng cổ tay, hai ở eo, hai ở dưới chân. Tám châm chính tương ứng kỳ kinh bát mạch, Nhâm, Đốc, Dương duy, Âm duy, Âm kiều, Dương kiều, Đới, Xung và Đới giao.

Kết hợp với phương pháp xoa bóp đặc biệt thì tà khí và chất độc dần dần thông qua lỗ chân lông trên cơ thể bị bài tiết ra bên ngoài. Thêm nữa, nó cũng có một tác dụng khác là làm cho đầu óc trở nên sáng suốt, thông thấu.

Bất quá liệu pháp này rất khó, mà nó lại rất nguy hiểm nếu không biết làm một cách chính xác. Bất quá với Diệp Thiên Ân thì chẳng có gì gọi là khó cả.

Sau ba mươi phút xoa bóp toàn thân. Diệp Thiên Ân bàn tay vỗ vào trán của Tri Ngọc Đường một cái làm hai cây tiểu kim châm bay ra ngoài, mà cánh tay còn lại thì nhanh như chớp bắt được hai cây kim châm vừa bay khỏi.

Tiếp đến lại lấy tốc độ còn nhanh hơn nữa thu lại đám kim châm trên người của Tri Ngọc Đường, cùng nhau ném hết vào trong thao nước đã được pha một loại dung dịch đặc biệt mà Diệp Thiên Ân lấy ra từ trong chiếc balo to đùng của hắn khiến nó hoàn toàn biến thành một màu đen.

Thở ra một hơi, lau đi mồ hôi ướt đẫm trên mặt mà hắn đã cố rặn ra. Cũng không để ý Bạch Tố Trinh nghe được thanh âm với gương mặt như có như không lo lắng vừa bước vào, lập tức cởi áo để lộ thân thể hoàn hảo, ngồi xuống đất xếp bằng, bắt đầu đả tọa hồi phục số tinh khí thần gần như chưa hề hao tổn kia.

Mà Tri Ngọc Đường vừa được đắp lên chăn che đi cơ thể cũng giật mình mở mắt. Cảm thấy cơ thể nhầy nhụa khó chịu cùng với cái bụng đang ầm ầm khởi nghĩa thì không kịp để ý xung quanh lập tức nắm lấy tắm khăn che đi ‘đông quang’, nhanh như chớp lao vào phòng tắm.

Sau đó thì một loạt những âm thanh như sấm rền liên tục phát ra từ bên trong....

Lúc này trong phòng chỉ còn Bạch Tố Trinh và Diệp Thiên Ân bán khỏa thân ngồi xếp bằng dưới đất...

Nhìn Diệp Thiên Ân với thân thể hoàn hảo đầy người mồ hôi xếp bằng đả tọa trên sàn nhà thì ánh mắt của Bạch Tố Trinh lóe lên một tia quang mang không rõ.

Nàng nhẹ nhàng không một tiếng động bước ra sau lưng hắn, cánh tay cũng không biết từ đâu xuất hiện một con dao bếp, lưỡi dao sắc bén từ từ kề gần hơn tới cổ của Diệp Thiên Ân, đến khi khoảng cách chỉ còn bằng một sợi tóc đủ để da thịt cảm thấy sự sắc lạnh của kim loại mà hắn vẫn có động tĩnh gì thì nàng mới thu lại con dao.

Đứng thẳng người, Bạch Tố Trinh vừa định bước đi thì Diệp Thiên Ân đã nhanh như chớp đứng dậy, mà với cơ thể của Bạch Tố Trinh thì dù cho con Khiển Hồn Du Yêu có phản ứng nhanh đến thế nào thì cũng không có cách nào có thể so sánh với tốc độ của Diệp Thiên Ân, nên khi cả hai còn chưa kịp làm gì thì đã bị hắn không chế ôm vào lòng, sau đó mạnh bạo ném lên giường.

Cảm thấy hành động mạnh bạo của Diệp Thiên Ân thì "Bạch Tố Trinh" như nghĩ đến điều gì, mà theo ý nghĩ đó thì cũng dừng lại động tác lấy con dao đang giấu trong cơ thể của mình.

Tuy gương mặt vẫn lạnh lùng như dựa theo phản ứng bình thường mà một người thường nên có, nàng định hét lên.

Bất quá còn chưa kịp hét lên thì miệng đã bị môi của Diệp Thiên Ân phong kín, mà hàm răng còn đang mở trong khi định hét cũng bị thế sét đánh không kịp bưng tay của chiếc lưỡi nào đó trực tiếp xông qua quan khẩu, trực tiếp quấn lấy chiếc lưỡi phấn nộn đinh hương bên trong đảo lộn. Còn hai cánh tay của nàng thì cũng đã bị một cánh tay rắn chặt bắt lại, kéo lên phía đỉnh đầu rồi ghì chặt ở đó, khiến nàng không cách nào giãy giụa.Mà cánh tay còn lại của Diệp Thiên Ân thì cũng bắt đầu mò vào trong áo mỏng của Bạch Tố Trinh.

Bất quá nếu có ai hiểu rõ Diệp Thiên Ân thì chắc chắn lúc này sẽ khen hắn đúng là vô sự tự thông a. Bởi trước giờ hắn chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, tuy có đủ kiến thức nhưng thực hành thì lại là một chuyện khác a, nên việc thành thạo như thế này cũng có thể gọi là có thiên phú đó a.

Diệp Thiên Ân mạnh bạo, trực tiếp làm cả hai, bản thân Bạch Tố Trinh cùng Khiển Hồn Du Yêu đang ẩn bên trong đột nhiên một mặt mộng bức. Bởi vì đây là lần đầu tiên cả hai nàng gặp được một người như thế này.

Hoàn toàn không một lời, trực tiếp cưỡng hôn, thậm chí không cho nàng phản kháng trực tiếp đè ép khống chế cả cơ thể, mà bàn tay còn lại của hắn thì trực tiếp mò vào trong lớp áo mỏng manh của nàng, chộp lấy một bên ngực, bắt đầu xoa nắn một cách vô tội vạ.

Phải biết Tri Ngọc Đường hắn vẫn còn ở trong phòng tắm chỉ cách nơi đây vài chục mét a?

Bạch Tố Trinh sau khi bị cưỡng hôn thì đột nhiên một cảm giác vô cùng huyền diệu xuất hiện làm say mê linh hồn nàng, thậm chí kể cả con Khiển Hồn Du Yêu đang ẩn núp sâu bên trong điều khiển cơ thể nàng cũng vậy.

Cái cảm giác nắng hạn gặp mưa rào, khi khát uống cam lộ này lập tức làm cả hai say mê, đến một lúc sau đó thì cả hai cũng đã hoàn toàn trầm mê vào bên trong.

Cùng với đó, một luồng dương cương chi khí mang theo sự kích thích cũng theo sự tiếp xúc thân mật của cả hai mà từ trong cơ thể Diệp Thiên Ân truyền vào trong cơ thể Bạch Tố Trinh khiến cả linh hồn nàng cũng bắt đầu như say mê.

Sau một lát, Bạch Tố Trinh cũng buông tha giãy giụa, nhu thuận vươn ra đầu lưỡi cùng với đầu lưỡi của Diệp Thiên Ân quấn giao, mà con tiểu yêu bên trong thì đã đắm chìm trong sự ngọt ngào của dương khí cực kì tinh thuần từ Diệp Thiên Ân, gương mặt mờ ảo của nàng cũng trở nên hồng hào như say rượu.

Còn Bạch Tố Trinh lần đầu cảm thấy tâm thần của mình trở nên thoải mái như thế này, không bị khống chế hay cầm cố nữa, dường như thoát khỏi cả thiên địa, một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng du động vuốt ve từng tấc da tấc thịt trên cơ thể nàng.

Một loại cảm giác huyền diệu mà lại cực kỳ thoải mái.

Cảm giác hai cánh tay đã được giải thoát, Bạch Tố Trinh như hiểu ý cũng thuận theo vươn ra hai cánh tay ôm lấy tấm lưng trần mạnh mẽ của Diệp Thiên Ân bắt đầu vuốt ve.

Mà gương mặt của nàng cũng càng ngày càng hồng, càng ngày càng kiều diễm, càng ngày càng trở nên gợi tình. Lúc này thì hai cánh tay của Diệp Thiên Ân cũng đã hoàn toàn bao phủ hai tòa đại phong, bắt đầu xoa nắn chúng thành đủ loại hình dạng, lại trêu đùa một chút đóa tiểu hồng hoa trên đỉnh, ngắt rồi lại dừng, se rồi lại nhéo làm nó sưng đỏ trông cực kỳ gợi dục.

Chương 17: Trước cơn bão

“Ưm.. Ưm.”

Trong cơn mê, Bạch Tố Trinh nhẹ rên rỉ hai tiếng, cảm giác đau nhói mà kích thích truyền tới từ ngực làm nàng say mê, cái cảm giác kích thích mà lần đầu nàng được cảm nhận này đang dần dần nhấn chìm lý trí của nàng.

Cộng thêm phần tiểu quần chip bên dưới cũng đã bắt đầu truyền đến cảm giác ẩm ướt vừa dinh dính khó chịu, lại vừa làm người ta cảm thấy thoải mái như ăn mật ngọt này thì hàng phòng thủ tâm lí cuối cùng của Bạch Tố Trinh cũng ầm ầm sụp đổ.

“Ưm..” một tiếng. Bạch Tố Trinh cảm giác môi Diệp Thiên Ân đã rời khỏi, một loại cảm giác lưu luyến đột nhiên dâng lên, bất quá rất nhanh lại bị lấp đầy bởi cảm giác lạnh lẽo, ướt át cùng nhột nhột truyền đến từ lỗ tai.

“A..”

Thoải mái yêu kiều hét một tiếng, Bạch Tố Trinh cảm thấy gương mặt mình càng trở nên đỏ bừng.

Bất quá Diệp Thiên Ân cũng không có để tâm đến thái độ của mỹ nhân, hắn cắn nhẹ vào dái tai của nàng, sau đó di chuyển đầu mình xuống hồng hào cổ ngọc, đầu lưỡi như giao long quần trụ, bắt đầu liếm láp khắp nơi, khiến Bạch Tố Trinh như một con mèo lười hừ hừ thoải mái rên rỉ.

Xương quai xanh khẽ giật, vô tận khoái cảm cùng nhột nhạt cảm giác trùng kích cơ thể Bạch Tố Trinh, đúng lúc này nàng cảm giác được Diệp Thiên Ân khẽ hôn cổ ngọc, lại từ từ kéo đến xương quai xanh. Lại cảm nhận được hơi thở ấm nóng từ hắn thì linh hồn Bạch Tố Trinh cũng bắt đầu rung lên sung sướng.

“N~…”

Đột nhiên cảm nhận được sự va chạm không biết từ phía nội khố, Bạch Tố Trinh yêu kiều hét lên một tiếng, sau đó là cảm giác vuốt ve thoải mái đến tận cốt tủy.

Mà ở trên, môi Diệp Thiên Ân cũng đã hôn tới khe hẹp giữa song phong của nàng. Hắn vươn ra đầu lưỡi liếm láp nơi đó. Sau đó hít một hơi thật sâu như muốn thu hết toàn bộ những hương khí phát ra từ nơi này, cộng thêm cảm giác bị áp bách từ hai bên làm hắn cũng bắt đầu trầm mê vào đó.

Ngẩng đầu dậy, kéo phăng ra chiếc áo ngủ đã bị nâng qua ngực. Hai con đại bạch thố xuất hiện trước mắt Diệp Thiên Ân. Hai chú đại bạch thố nhút nhát vẫn không ngừng run rẩy bởi dư chấn từ động tác trước của Diệp Thiên Ân, tạo nên một viễn cảnh như mộng, mê hồn thực cốt với hai viên hồng ngọc e thẹn theo từng nhịp nhảy múa trên đỉnh.

Mà sau khi thấy được cảnh xuân Diệp Thiên Ân thì trực tiếp mê mẫn, thậm chí quên động tác thăm dò bên dưới của mình. Mặc dù đã thấy rất nhiều lần khi nhìn trộm nhưng lần này không giống, hắn có thể nhìn một cách trực tiếp, còn có thể chạm, cũng có thể vuốt ve.

Bạch Tố Trinh cảm nhận được động tác của Diệp Thiên Ân dừng lại, đôi mắt ngấn nước tràn đầy mị hoặc nhìn thấy hắn đang ngẩn người nhìn mình thì không khỏi cảm thấy tự hào.

Vẻ ngoài của Diệp Thiên Ân có thể nói là hoàn hảo nhất trong tất cả những người đàn ông mà nàng từng gặp. Tuy còn có một chút non nớt nhưng lại trông cực kỳ tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm thẩm làm cho bất cứ người phụ nữ nào cũng có thể trầm mê.

Mà đó là còn chưa nói đến thân hình.

Phải nói là trên cả hoàn hảo, từng múi thịt săn chắc như gỗ, nhưng lại không mất đi cảm giác căng dẻo tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Vô số những múi thịt xếp nhau san sát, dày đặc một cách hoàn hảo, nhưng lại có thể co dãn, cơ động cực kì.
Bắt lấy một tay của tình lang để vào ngực mình, một tay khác thì vươn lên vuốt ve gương mặt non trẻ mà lại tràn đầy nam tính. Bạch Tố Trinh lúc này cảm giác như thời gian dần động lại.

“Tạch”

Đúng lúc này một âm thanh nhẹ nhàng vang lên như tiếng nói của thượng đế cắt đứt ảo tưởng của cả hai. Tri Ngọc Đường bước ra khỏi phòng tắm, thấy Diệp Thiên Ân đang ngồi một mình xếp bằng trên mặt đất, cả cơ thể đỏ bừng thì không khỏi áy náy. Thầm nghĩ một lát phải tìm cách đền bù cho hắn mới được.

Giờ khắc này Tri Ngọc Đường cảm thấy cả cơ thể tràn đầy sức lực, có thể nói là cảm giác này còn tốt hơn lúc hắn đang còn lúc trai trẻ nữa, đó là chưa nói đến tinh thần. Thầm nghĩ đến bóng hình kia trong đầu, tối nay nếu không có Diệp Thiên Ân ở đây thì…

Bất quá dù sao người ta cũng đã trợ giúp mình, mà hắn thì cũng muốn uống một bữa cho thỏa thích mới được, dù sao gần cả tháng nay hắn chưa có một giấc ngủ nào hoàn hảo cả. Nên cũng muốn uống một bữa cho thỏa thích.

Cũng không làm phiền Diệp Thiên Ân, hắn bước ra ngoài, nhẹ đóng lại cửa phòng. Đi đến phòng lão bà mình hô một tiếng ‘Làm cho tôi một bàn nhậu’ rồi cũng không quan tâm nữa, quay đầu đi đến phòng tập luyện, hắn hiện tại rất muốn thử xem cơ thể của mình mạnh đến mức nào a.

Còn một phần khác là để khống chế dục vọng bản thân, dù sao trong nhà có khách cũng không nên làm ra động tác thô lỗ.

Sau khi chứng kiến Tri Ngọc Đường vừa đóng cửa bước ra khỏi phòng thì một mực đang nhắm mắt Diệp Thiên Ân đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn về gầm giường đang có một con bạch miêu đang run rẩy đỏ bừng mặt, hàm răng ngọc cắn chặt môi đào, hai mắt rưng rưng trừng mắt về phía hắn.

Bất quá Diệp Thiên Ân không có để ý, chỉ cười tà tà nhìn về phía nàng một chút rồi không nhìn nữa, quay đầu đi về phía phòng tắm, hắn cũng cần tắm rửa nữa a.

Mà trước khi đi thì hắn cũng không quên lấy ra một bộ đồ thun bình thường bên trong balo cùng với một cái khăn tắm rồi mới đi vào.
Còn Bạch Tố Trinh thì ở gầm giường đỏ bừng mặt, gương mặt đỏ bừng sắp chảy nước nhìn về phía Diệp Thiên Ân biến mất, cắn chặt môi đào cố gắng chạy ra ngoài, lại cảm giác ướt át dinh dính bên dưới thì gương mặt nàng càng đỏ thấu, oán hận nhìn về phía nhà tắm một cái rồi cũng không nói gì.

Bạch Tố Trinh như một tên trộm thông qua khe cửa nhìn kỹ bên ngoài rồi như một con mèo vô thanh vô tức đột nhập phòng của mình, lập tức lao vào nhà tắm tẩy rửa lại bản thân một chút, lại thay một bộ đồ rồi mới bắt đầu đi làm những thứ mà Tri Ngọc Đường đã dặn.

Còn Diệp Thiên Ân sau khi tắm thì bắt đầu lấy ra những món đồ chuẩn bị cho việc bắt yêu của mình vào tối nay..

Tiếp đến, không gian trong căn nhà dần trở nên yên tĩnh, báo hiệu cho một trận mây mưa bão táp sắp đến. A...





Tầm ba mươi phút sau, sau khi đã dọn đầy đủ một bàn thức ăn thì Tri Ngọc Đường một mặt cười nhìn về phía Diệp Thiên Ân, sau đó xách ra hai bình rượu lâu năm mà hắn đã cất giữ từ lâu để trên bàn ăn.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Bạch Tố Trinh, nhẹ nhàng đặt bàn tay của lên đùi ngọc của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Mà Bạch Tố Trinh thì cũng không có phản đối, chỉ lấy tay nhéo lên bàn tay của Tri Ngọc Đường một cái ra hiệu hắn dừng lại, trên mặt xuân triều đã tan đi, trả lại cho gương mặt lãnh đạm như trước kia.

Mà đối phương thì cũng biết đang có khách nên đành từ bỏ, “Hai tay để lên bàn!!!”, bắt đầu rót rượu.

Còn bên kia Diệp Thiên Ân tuy không nói gì nhưng lông mày lại hơi giật một cái, tuy trong lòng hắn có chút khó chịu nhưng hiện tại hắn cảm thấy có vẻ như sự việc đang dần phát triển theo chiều hướng phức tạp hơn rồi.

Bởi vì hắn cảm nhận có thứ gì đó đã thay đổi bên trong người đối diện.

Bởi Diệp Thiên Ân nhớ rõ có một truyền thuyết nào đó, một truyền thuyết đi đôi với truyền thuyết về số mệnh của những người được Thiên Thọ Tinh chiếu mệnh.

Một truyền thuyết chỉ được lưu truyền giữa những vị thái sơn bắc đẩu, một truyền thuyết mà ngay cả những vị đã nếm đủ mọi chuyện đời cũng phải nhíu mày một cái khi nhắc đến cho dù là với chính hay tà.

Lúc đầu hắn nghe được câu chuyện này cũng làm hắn hai ngày không ngủ. Một câu chuyện mà thật sự chẳng một ai muốn nhắc đến.

Mà theo như Diệp Thiên Ân nhớ thì câu chuyện đó cũng như có như không liên quan đến một câu chuyện nữa thì phải. Cố gắng nhớ nhớ lại một chút, vô tình hắn làm cho không gian trở nên trầm mặc.

...

Chương 18: Trong cơn bão

Đưa ra một chén rượu về phía Diệp Thiên Ân, Tri Ngọc Đường không để lại dấu vết nhíu mày một cái, sau đó cười nói:

“Diệp lão đệ, chẳng lẽ không muốn nể mặt vị đại ca này uống một chén sao?”

Âm thanh của Tri Ngọc Đường vang lên đúng lúc cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Thiên Ân, hắn nhìn qua một mặt cười Tri Ngọc Đường, sau đó không hề suy nghĩ lập tức bắt lấy chén rượu trong tay hắn, cười nói:

“Ha, Tri thúc đã mời thì Thiên Ân cũng cung kính không bằng tuân mệnh a!”

Nghe được Diệp Thiên Ân một tiếng Tri thúc làm gương mặt Tri Ngọc Đường càng cười đến ngoác mồm, bất quá lập tức trầm xuống, nghiêm giọng nói:

“Gọi ta một tiếng ‘Đại ca’, dù sao thì đệ cũng vừa mới cứu lão ca một mạng. Cũng không nên cứ chấp nhất như vậy mãi a.”

Nghe được hắn nói thì Diệp Thiên Ân giả bộ xấu hổ một thoáng, rụt rụt cổ gọi một tiếng “Đại ca”.

“Ha Ha Ha, tốt tốt tốt. Cạn.” (Cái này gọi là tiếu lý tàng đao nè.)

Tri Ngọc Đường hô một phát ba tiếng tốt rồi lập tức nâng chén va vào chén của Diệp Thiên Ân, sau đó ra hiệu một hơi uống cạn.

Diệp Thiên Ân cũng không có từ chối, cũng theo một hơi uống cạn, bất quá cảm thấy một đoàn liệt diễm theo rượu từ cổ xuống bụng rồi xông xuống bụng dưới nhưng rất nhanh như gặp phải lão tổ tông, lập tức bị đồng hóa thì tâm Diệp Thiên Ân trầm xuống.

Hắn nhìn qua Tri Ngọc Đường vẫn còn đang cười ha ha, như có chút không chắc chắn hỏi:

“Đại ca, cái này có phải Long Nguyên Dịch hay không a?”

Đột nhiên nghe Diệp Thiên Ân nhắc đến cái tên Long Nguyên Dịch thì lần này tới lượt tâm Tri Ngọc Đường trầm xuống, bất quá là người làm ăn lớn, hắn vẫn có được bản sự của mình, một mặt không thay đổi nhìn về phía Diệp Thiên Ân hỏi:

“Có vấn đề gì à?"

“Không a, lúc tiểu đệ tu luyện ở trên núi, đã từng nghe lão nhân gia nhắc đến Long Nguyên Dịch uống rất ngon, bất quá chưa được thử. Lần này đã thử rồi đệ cảm thấy lời lão nhân gia nói cũng không có sai a.”

Diệp Thiên Ân cười ha ha một tiếng, vội vàng trả lời. Bất quá hắn thay từ “học y” bằng từ “tu luyện”, nhưng có vẻ như Tri Ngọc Đường không có phát giác chút nào. Bởi vì không có ai đã từng học y mà không thể biết tác dụng của thứ này.

Long Nguyên Dịch, đúng vậy, đó là một loại rượu, không bằng nó là một loại xuân dược cho nam nhân. Nó có tác dụng cường dương như tráng dương dược, nhưng tác dụng lại cực mạnh, nhắc lại là cực mạnh.Nghe nói chỉ cần uống một hớp loại rượu này thì kim thương trong vòng một đêm có thể chiến đấu ba trăm hiệp không ngã. Bởi vậy loại rượu này cực kì quý hiếm, một người bình thường như Tri Ngọc Đường thì không có khả năng lấy ra một vò như thế này, hiển nhiên vò rượu to kia là giả.

Nhưng nó quý thì sao?

Nói thì tốt như vậy, nhưng đó là trong trường hợp có nam có nữ. Nhưng trong căn phòng này ngoại trừ Bạch Tố Trinh đang ngồi ở bên cạnh Tri Ngọc Đường thì làm gì còn người phụ nữ nào khác?

Và hiển nhiên hắn sẽ không bao giờ giao nàng cho Diệp Thiên n rồi. Và nếu như thế thì hậu quả có thể nghĩ, phải biết rằng Diệp Thiên Ân uống là một chén chứ không phải một hớp.

Mà Tri Ngọc Đường bên kia thì vẫn còn đang rót tiếp kia kìa, còn mùi của cường dương dược thì cứ như hương khói liên tục xộc vào mũi Diệp Thiên Ân, nếu như là người bình thường thì chỉ cần một chén là đã nhịn không được tự xử tại chỗ luôn rồi, bất quá hắn vẫn cố gắng uống hết, hắn muốn xem Tri Ngọc Đường muốn diễn cái trò gì.

Vì thế hắn vận một ít dương khí được phong ấn bên trong hạ đan điền, di chuyển đi khắp cơ thể làm làn da dần trở nên đỏ bừng, mà đôi mắt hắn cũng biến thành giống như bị hỏa nhiệt làm cho thần trí mơ hồ.

Bỗng nhiên, trong đầu Diệp Thiên Ân lóe lên một câu chuyện, một câu có liên quan đến Khiển Hồn Du Yêu.

Tương truyền rằng thời xa xưa Khiển Hồn Du Yêu không phải là một loại yêu quái, mà nó là một loại linh thể, một dạng tồn tại khác của linh hồn.

Linh hồn có thể giữ được ký ức, có thể suy nghĩ, nhưng trong thời gian bảy ngày tức lễ Thất tịch thì nó phải đi siêu thoát hoặc hóa thành tà linh để ở lại nhân gian, trốn tránh sự đuổi bắt của Địa Ngục. Cơ bản là như vậy.Còn linh thể, tuy là gọi một dạng khác của linh hồn nhưng cũng không hẳn là vậy. Bởi linh thể không có ký ức, không tư duy. Chỉ còn lại ham muốn thuần túy lúc chết đi.

Nhưng trong tất cả loại dục vọng, chỉ có duy nhất dục(dục trong tình dục) vọng là đủ mãnh liệt để có thể thỏa điều kiện hình thành nên linh thể. Thế là Khiển Hồn Du ra đời, nhưng bởi vì là linh thể, nó không thể tấn công con người để lấy thứ nó muốn, bởi vì nó không có cái ham muốn đó, thế là ‘nó’ bắt đầu tìm cách nhập vào thân thể con người.

Và trong quá trình dài dòng đó, có một lời đồn xuất hiện giữa những linh hồn, đó là Khiển Hồn Du chưa từng hại qua bất cứ con người nào mà bọn chúng chiếm đoạt thân xác.

Mà chúng chỉ thông qua việc điều khiển cơ thể con người để lấy thứ chúng nó muốn, và bởi vì thiên phú của chúng nên hầu tất cả những người bị chúng nó điều khiển đều không bị tổn hại gì, và đến khi lấy đủ thì các Khiển Hồn Du sẽ tự rời đi.

Nhưng đó không phải điểm chính, điểm chính là chỉ một loại người nhất định bị những Khiển Hồn Du nhắm tới, đó chính là những tên ham mê dục vọng một cách quá mức nói chung, hay nói chính xác hơn là những tên hái hoa đạo tặc, dâm quan, nhưng tên đầu lĩnh cướp tiền cướp sắc, tiền dâm hậu sát,v.v...

Trong quá trình này Khiển Hồn Du sẽ chiếm đoạt cơ thể của những người phụ nữ đẹp, sau đó đến bên cạnh để mê hoặc họ, hao mòn dục vọng cũng như dương khí của họ theo thời gian cho đến khi họ chết đi thì nó mới chịu rời đi.

Nên lúc đó thậm chí đã từng có một khoảng thời gian có người lập nên đền thờ để thờ chúng nó, bất quá sau đó không biết xảy ra sự kiện gì mà chúng nó đã thay đổi, không hoàn toàn là những tham quan ô lại nhưng vẫn chọn những người có dục vọng quá lớn, và dần dần hóa thành yêu linh thể, tức Khiển Hồn Du Yêu.

Theo dòng thời gian, dần dần trong giới đạo sĩ có một luật bất thành văn rằng chỉ có thể sử dụng loại yêu này rằng nếu có thể khống chế bọn nó thì chỉ có thể sử dụng cho mục đích trừ gian diệt ác, nếu không sẽ bị cả giới đạo sĩ đuổi giết.

Vì loài yêu quái này có hai khả năng thiên phú ẩn khác đó chính là tìm những người có dục vọng quá lớn, hoàn toàn không giới hạn ở trên phương diện tình dục, và một tác dụng khác nữa là... tìm ra những người phụ nữ đẹp.

Nên có thể dùng nó để tìm vợ, nhưng nếu một khi bị phát hiện thì sẽ bị tội rất nặng. Những nữ đạo sĩ trong giới lúc đó vì tránh khỏi tình trạng này đã cùng nghiên cứu, sau đó treo ra một cái siêu cấp giải thưởng khổng lồ cho việc này nếu có ai báo lại thông tin chính xác.

Vì vậy hầu như những người có bạn bè người thân thậm chí cha con cũng không dám làm việc này, bởi rượu a.

Mà trong giới này có một loại rượu gọi là Chân Tâm Tửu, uống một hớp lập tức say, và sẽ hướng về những người có tiếp xúc với Khiển Hồn Du Yêu đặt ra một câu hỏi bất kì. Nên nó cực kỳ nguy hiểm đối với bất kỳ ai a.

Mặc dù tác dụng một hớp tức say của loại tửu này chỉ là do một lần vô tình trong lần nghiên cứu kia mà sáng tạo ra.

Và nguyên liệu làm nên loại rượu này tất nhiên là… bí mật rồi.

...

Chương 19: Trong tâm bão

Về hiện tại. Sau khi uống đến chén thứ ba thì cả người Diệp Thiên Ân đã đỏ bừng, ánh mắt lờ mờ không thấy năm ngón tay, bất quá toàn bộ là giả mà thôi.

Với một người mang siêu cấp thân thể thuần dương như hắn thì loại rượu cỡ này chả là cái đinh gì cả.

Bất quá hắn vẫn muốn xem đối phương muốn làm cái gì a.

Nhìn Diệp Thiên Ân gương mặt dần trở nên mơ hồ, hai cánh tay bắt đầu không yên thân thì Tri Ngọc Đường gương mặt đột nhiên trở nên dữ tợn.

Bởi vì không có quyền không có thế nên nguy hiểm rình rập khắp nơi như chó rình sh*t, mà hắn lại là một người đa nghi, lại có được một người vợ nghiên nước nghiên thành. Lo ngại đủ thứ, nên Tri Ngọc Đường ngoại trừ phòng ngủ riêng của hai vợ chồng thì hắn đã đặt rất nhiều camera phủ khắp cả căn nhà.

Thế là lúc nãy định đi đến phòng tập thì Tri Ngọc Đường chợt nhớ Bạch Tố Trinh một lúc, định xem nàng một chút nhưng lại không thấy nàng trong phòng, thế là hắn nhìn vào căn phòng dành cho khách mà hắn nằm lúc nãy.

Đúng lúc thấy được Bạch Tố Trinh quần áo xộc xệt chui từ gầm giường ra, u oán nhìn về phía phòng tắm thì hắn lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Và thế là…

Đúng như vậy, theo truyền thuyết về người được Thiên Thọ Tinh chiếu mệnh, còn có một truyền thuyết khác mà không một ai muốn nhắc đến đi kèm.

Những người được Thiên Thọ Tinh chiếu mạng là những người cực kì cực đoan và hay đa nghi. Và đến một lúc nào đó, đa nghi sẽ trở thành một thứ khác gọi là đố kỵ, đố kỵ về thứ mà người khác sở hữu, đố kỵ về thứ mình hữu sở,v.v...

Theo như truyền thuyết thì vị thư sinh kia sau khi lên núi tu hành một thời gian thì đã được vị nhà sư đó cho ra bên ngoài hồng trần một lần nữa, bắt đầu hành trình khổ tu, rèn luyện bản tâm, chém đứt duyên hồng trần của mình.

Bất quá là đệ tử tục gia, hắn không cạo trọc đầu. Nhưng do có thiên tư. Hắn đã được vị nhà sư kia truyền cho một phần y bát, và thế là hắn bắt đầu hành trình của mình.

Mà khoan, trước đó, hầu như chưa ai từng nghĩ đến vấn đề tại sao một tên thư sinh không biết gì lại lẻn vào phòng người mà chỉ ngày mai đã trở thành vợ mình đúng không?

Lúc đó nhà sư cũng có hỏi, tên thư sinh bảo là nôn nóng vì lần đầu lấy vợ. Lúc đó nhà sư chỉ nhíu mày, nhưng không có tiếp tục dò hỏi. Bởi nhà sư đó nhận ra thứ gì đó, nên đã bảo hắn lên núi tu luyện.

Mười mấy năm sau, khi đạo thành, nhà sư cho hắn xuất sơn để ma luyện bản thân, nhưng cuối cùng lại để cho hắn xông ra đại họa.

Trong giới giang hồ lúc đó có tương truyện một câu chuyện rằng một tên đệ tử tục gia của cửa phật đã làm ra một chuyện mà ngay cả những kẻ ác ôn nhất thời bấy giờ cũng không dám.

Gian Thi.

Và thế là những câu chuyện “không muốn nhắc đến” dần dần được lan truyền khắp nơi, rồi một ngày, nó truyền đến nơi cửa Phật.

Cuối cùng, nhà sư nọ biết được sự thật. Nhưng rất tiếc đã quá trễ, lúc đó tên thư sinh nọ đã bị một vị đạo sĩ nào đó thuộc Côn Lôn truy sát suốt hai tháng cuối cùng cũng đã bị giết.Nhưng trước khi đó một tin đồn rằng hắn đã bị thiêu sống suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, cho đến hết ngày thứ bốn mươi chín thì cơ thể hắn mới hoàn toàn hóa thành tro tàn.

Mà tro cốt của hắn thì bị phong ấn lại rồi chôn ở đâu không rõ.

Mà vị nhà sư đắc đạo kia sau khi biết được tin tức này đã từng nói một câu: “A di đà phật, có lẽ lúc đó ta nên để cho ngươi đi con đường của chính mình thay vì làm thay đổi cả số phận của ngươi chỉ bởi sự tò mò của bản thân ta.”

Sau đó, một tin tức rằng vị nhà sư kia đã phạm vào tội sát sinh được lan truyền ra toàn giới bằng tốc độ kinh hoàng.

Hắn giết ai?

Hắn tự giết mình.

Tin tức nhà sư lập giàn tự thiêu. Rồi trước mắt tất cả mọi người, hắn móc ra trái tim của mình, giữ chặt trong lòng bàn tay cho đến khi thân thể hoàn toàn biến thành tro, cùng với trái tim.

Mà sau khi tro bụi toàn bộ tán đi thì để lại một viên xá lợi màu đen.

Viên xá lợi này là viên xá lợi to nhất, linh thiêng nhất trong cả ngàn năm theo thông tin được truyền thừa của Phật giáo lúc đó. Nhưng vì là màu đen, nó đã không được công nhận… Còn về chuyện xử lí viên xá lợi thì nhà Phật đã hoàn toàn giữ kín.

Thậm chí cả những lão thái sơn tự mình ra mặt đến gặng hỏi cũng không có được câu trả lời.
Câu chuyện là như thế. Lúc đó Diệp Thiên Ân nghe sư phụ kể lại mà mất ngủ hai ngày, không hắn để ý đến việc tên thư sinh làm, bởi nếu hắn có gặp những loại người tương tự thì sẽ trực tiếp giết chứ không có để nó truyền lại cho đời sau để hù dọa con nít như thế này.

Mà điều làm hắn suy nghĩ là vị nhà sư kia, hay nói đúng hơn là viên xá lợi màu đen kia. Lúc đó hắn suy nghĩ này mẹ nó không phải viên đá mà sư phụ dùng để chặn giấy đâu?

Không biết tại sao lúc đó hắn lại nghĩ như vậy bởi vì cục đá to bằng nắm tay người trưởng thành đó chỉ một điểm rất nhỏ màu đen ở trung tâm, nhưng nó lại rất sống động, như có sức sống.

Bất quá hình như sau ngày hôm đó thì hắn lại không thấy cục đá đó nữa nên mới làm hắn suy nghĩ đến mất ngủ. Khi hắn hỏi thì nghe sư phụ hắn nói là việc được nhờ đã làm xong nên trả lại rồi.

Lúc đó hắn cũng không nghĩ nhiều, hiện tại nhớ lại thì càng thấy chắc chắn.

Đột nhiên Diệp Thiên Ân nhớ lại nhiều nhiều chuyện nữa mà thiếu chút nữa chửi mẹ nó. Lại nhớ lại mấy món đồ của sư phụ hắn giữ lúc đó thì thiếu chút nữa hắn phun một ngụm máu.

Vì sao?

Vì cứ mỗi lần sư phụ hắn kể cho hắn nào câu chuyện hay cố sự truyền thuyết nào đó thì trong chỗ mà hắn cùng sư phụ hắn ở lại giảm đi một món đồ.

Mà hơn thế nữa, mấy câu chuyện mà sư phụ hắn kể hắn nghe có xuất xứ từ vài trăm đến hơn ngàn năm a. Như vậy thì mẹ nó có nghĩa gì?

Còn mấy món đồ giống như liên quan đến những truyền thuyết cố sự sau đó đều dần dần biến mất theo từng câu chuyện kể trong suốt mười mấy năm a. Mà đổi lại là mấy cục đá hay cây thuốc không biết tên mà hắn đã dùng để sửa chữa phong ấn lúc đó.

Bây giờ nghĩ lại thì Diệp Thiên Ân cảm thấy bản thân hoàn toàn chưa biết gì về sư phụ hắn cả. Bất quá cũng không còn cơ hội để hỏi nữa rồi.

Mà trong lúc Diệp Thiên Ân vừa hồi tưởng vừa vô thức gãi lung tung thì Tri Ngọc Đường cũng đã nói xong một tràn, thậm chí đã lấy dây trói hắn lại trên ghế luôn rồi.

Mà sau khi chấm dứt hồi tưởng, Diệp Thiên Ân nhận thấy tình trạng của mình thì đột nhiên cảm thấy nghi ngờ một chút về tính cách của mình.

Quần áo xộc xệch, tay chân bị trói, trước mặt là một người đàn ông tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía mình. Đột nhiên nghĩ đến một vài thứ làm từ phía dưới cúc h*a đột nhiên một luồng lạnh ngắt cảm giác chạy dọc theo sống lưng rồi lao thẳng lên đến não hải làm Diệp Thiên Ân run rẩy cả người.

Bất quá nếu hiện tại có ai nhìn vào hắn còn tưởng hắn đang kích động đâu này??

Nhưng đã lỡ diễn kịch rồi thì cũng phải đóng cho hết tuồng a. Chứ như cái loại dây này hắn vung tay là đứt. Bởi ở trên núi hắn toàn xài dây thừng kéo co với gấu không a.

Cỡ loại dây nhựa buộc tay này thì vẫn chưa đủ tuổi.

Chương 20: Sau cơn bão

Mà Bạch Tố Trinh ở một bên thì từ nãy giờ vẫn chưa rời khỏi chỗ, cũng không nói một lời. Tuy vậy Diệp Thiên Ân vẫn thấy được nét giãy giụa sâu trong mắt nàng. Bất quá vẫn là bị Khiển Hồn Du Yêu điều khiển cơ thể đi.

“Hừ” đột nhiên nhìn thấy Diệp Thiên Ân trong tình trạng này mà còn nhìn về phía vợ hắn thì hừ lạnh, cất bước vào căn phòng mà Diệp Thiên Ân để đồ lúc nãy.

Bất quá nếu Diệp Thiên Ân biết hắn nghĩ gì thì không biết có hay không hết kiên nhẫn lập tức bức (‘bức’ chứ không phải ‘bứt’ nhé) đứt dây?

Thảo mẹ nó ngươi có cần thiết hạ xuân dược xong rồi không cho người ta nhìn về người khác phái? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ai cũng như ngươi có sở thích đặc biệt?

Một lúc sau, Diệp Thiên Ân thấy Tri Ngọc Đường một mặt đỏ bừng từng chút từng chút một kéo chiếc balo to đùng về phía này thì rốt cuộc hắn đã hiểu ra mọi chuyện.

Cái này chắc gọi là tham tài đi?

Diệp Thiên Ân sau khi hiểu ra mọi chuyện thì cũng không muốn mất thì giờ nữa. Lập tức thu lại liệt dương khí khắp cơ thể, làm làn da đang đỏ thấu với tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy nhanh chóng trở lại nước da trắng bình thường.

“Bặc”

“Bặc”

Hai sợi dây nhựa rút đang buộc hai tay hai chân Diệp Thiên Ân một sợi chỉ dễ dàng bị căng đứt. Nếu là một người có đủ lý trí thì hiển nhiên sẽ phát hiện ra vấn đề, bởi một người có thể nâng một cái balo nặng như thế một cách nhẹ nhàng thì có thể sợ loại dây trói cơ bản này?

Còn loại dây trói phức tạp? Tự đi mà tìm hiểu.

Giận quá thì mất khôn, trong đầu Tri Ngọc Đường hiện tại chỉ còn có sự phẫn nộ và tham lam mà thôi.

Mà ở cái lúc hắn nhìn thấy những thứ mà Diệp Thiên Ân lấy ra từ trong balo thì lý trí của hắn cũng đã hoàn toàn bị che lấp rồi.

Mò vào một cái ngăn đã từng thấy, Tri Ngọc Đường lấy ra một viên đá như những viên kim cương, mười tám mặt được đẽo gọt nhẵn nhụi, trong suốt.

Tri Ngọc Đường nhìn vào nó mà mê mẫn, mặc dù không biết nó là loại đá gì nhưng lần đầu tiên thấy nó qua camera lúc Diệp Thiên Ân lấy ra từ trong balo thì hắn đã mê mẫn nó rồi.

Nhẹ nhàng vuốt ve một chút, vừa định tìm thêm một chút thì đột nhiên một cảm giác đau nhức từ sau ót truyền tới, sau đó một màu đen dần xâm chiếm tầm nhìn của hắn, sau đó ngất đi.

Còn Bạch Tố Trinh từ khi nhìn thấy Tri Ngọc Đường lấy ra viên đá thì cơ thể đã bắt đầu run rẩy, cũng không có phát hiện từ lúc nào Diệp Thiên Ân đã đi đến sau lưng mình sau khi đánh ngất Tri Ngọc Đường.

Viên đá cũng không phải đá quý hay linh thạch dùng để tu tiên gì đó trong truyền thuyết. Mà nó là một loại Phong Hồn Thạch, một loại đá có thể dùng để phong ấn những thứ như linh hồn, linh thể hay những thứ không có thực thể vào bên trong.Bất quá có một hạn chế đó chính là đối phương phải tự nguyện đi vào thì mới có thể kích hoạt được, mà có vẻ như chịu sự uy hiếp thì cũng được tính như là một loại tự nguyện…



Trở lại với hiện tại, biết mình đã bị phát hiện, Khiển Hồn Du Yêu đang điều khiển cơ thể Bạch Tố Trinh cũng không có giãy giụa nữa, nhớ đến hành động của Diệp Thiên Ân lúc nãy. Định nâng tay lên giải khai quần áo thì phát hiện mình không thể động đậy.

Biết mình gặp phải cao nhân, Khiển Hồn Du Yêu lập tức trở nên an ổn hơn, chờ đợi hành động tiếp theo của hắn.

Diệp Thiên Ân đứng, mà Bạch Tố Trinh lại ngồi, nên từ phía trên hắn có thể thấy rõ mồn một hay quả đào tiên làm hắn mê mẫn lúc nãy. Trắng muốt như sữa, căn phá quần áo. Bởi vì không có mặc áo ngực nên có thể loáng thoáng thấy hai khỏa hồng thạch ẩn hiện bên trong cổ áo đang trùng xuống.

Thầm nghĩ một ngày gặp phải đến hai thế gian vưu vật làm Diệp Thiên Ân không khỏi thầm than. Tuy rất ít tự bói cho mình nhưng trước khi về đây Diệp Thiên Ân cũng đã tự bói cho mình một quẻ, mà, không có bói được a.

Không biết lý do gì mà khi đó hắn gieo mười quẻ cho tam hồn và thất phách nhưng rất tiếc chỉ có được hai chữ “Sắc Lang”. Mà bởi vì hai chữ đó làm gì có trong mấy quẻ bói nên hắn mới nói là không có kết quả.

Đến bây giờ hắn mới hiểu được những quẻ bói đó có nghĩa gì. Bất quá hắn trước giờ cũng không ngại nhiều a...

Quay lại chỗ ngồi, sợ bản thân không thể kiềm chế, vì không phải lúc. Diệp Thiên Ân ngồi ở đối diện nhìn về phía gương mặt nghiêng nước nghiên thành của Bạch Tố Trinh, đẩy viên Phong Hồn Thạch về phía nàng, nói:

“Ngươi tự giác hay để ta động thủ?”Lạnh nhạt nhìn về phía Diệp Thiên Ân một chút, “Bạch Tố Trinh” cầm lấy viên Phong Hồn Thạch đi đến vòi nước tẩy sạch một chút rồi cất bước đi về phòng. Mà tất nhiên là Diệp Thiên Ân cũng đi theo.

“Cạch”

Đóng chặt cửa phòng, nhìn về phía Bạch Tố Trinh, ra hiệu cho nàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, còn hắn cũng ngồi xếp bằng ở đối diện.

Tập trung tinh thần, hít sâu một hơi, Diệp Thiên Ân nói:

“Ngậm vào trong miệng.”

Xem như đã chấp nhận số phận, Khiển Hồn Du Yêu đành phải ủy khuất nhịn đau điều khiển thân thể của Bạch Tố Trinh cố gắng ngậm viên Hồn Thạch hai đầu được mài nhọn lại to gần bằng cổ tay mình vào trong miệng, sau đó chờ đợi Diệp Thiên Ân làm phép.

Nhìn hai má nàng độn lên làm cơ thể Diệp Thiên Ân có chút cảm giác kích thích nói không ra lời. Bất quá rất nhanh lấy lại tâm tình, nếu lỡ để lật thuyền trong mương thì hắn không biết phải ăn nói với vị sư phụ đã mất của mình như thế nào.

Dùng ngón tay cái cắt một đường trên đầu ngón trỏ tay phải. Diệp Thiên Ân dùng máu chảy trên đó điểm lên mi tâm Bạch Tố Trinh một cái, sau đó tay trái lập tức nâng lên một lá bùa có những ký hiệu không biết từ lúc nào đã chuẩn bị trước, sau khi tay phải vừa rời khỏi thì lập tức ấn lên điểm huyết trên mi tâm nàng, lại thu tay về bắt đầu niệm chú ngữ.

Đúng lúc này, gương mặt Bạch Tố Trinh trở nên dữ tợn, bắt đầu gầm gừ, trừng đôi mắt màu ngập huyết nhìn về phía Diệp Thiên Ân, bất quá bị hắn làm lơ. Miệng vẫn tiếp tục niệm chú ngữ.

Mà theo thời gian Diệp Thiên Ân niệm chú ngữ càng dài thì gương mặt Bạch Tố Trinh càng vặn vẹo dữ tợn. Thấy nàng như thế thì Diệp Thiên Ân cũng bắt đầu cảm giác khó chịu.

Gương mặt hắn trở nên lạnh lùng, hét lên:

“Yêu nghiệt không nghe lời vậy thì chết đi…”

Vừa định lấy ra từ trong ngực ra một thứ gì đó thì đột nhiên cơ thể Bạch Tố Trinh lập tức đình chỉ run rẩy, mà đôi mắt ngập huyết lúc nãy cũng đã trở lại bình thường, như một phản xạ nàng lập tức phun ra viên Phong Hồn Thạch trong miệng.

Diệp Thiên Ân thì đã chuẩn bị sẵn, từ trước đó đã dán một lá bùa lên lòng bàn tay mình, sau đó nhanh chóng chụp lấy viên ngọc thạch, rồi dùng lá bùa kia quấn lại viên Hồn Thạch làm nó lập tức trở nên im lặng không còn run rẩy nữa.

Còn Bạch Tố Trinh ở một bên thì đã đổ gục xuống đất bất tỉnh từ lúc nào. Vội vàng bế nàng dậy, Diệp Thiên Ân để cho nàng nằm trên giường. Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, Diệp Thiên Ân không khỏi một trận tự hào. Người phụ nữ đầu tiên của mình thật là xinh đẹp a!!!

Cười hắc hắc một tiếng, bỗng nhiên nhớ đến tối nay còn có việc phải làm, hắn cúi đầu hôn lên trán Bạch Tố Trinh một cái rồi đi ra khỏi phòng. Để lại một nàng ngủ say với một nụ cười hạnh phúc trên môi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau