SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bất ngờ (1)

Xin chào các đồng học, ta tên Tần Tiểu Linh, truyền nhân đời thứ 69 của Côn Lôn Tây Vương Mẫu, theo di nguyện của sư phụ đi xuống hồng trần lịch luyện. Bất quá vì bản thân sống trên núi lâu ngày nên không hiểu sự đời cho lắm, nên, từ bây giờ mong được các đồng học giúp đỡ a...!”

Tần Tiểu Linh nói xong thì nở nụ cười, đôi mắt như nguyệt nha nhìn về những đồng học tương lai phía dưới, thấy họ đột nhiên ngơ ngác sau khi nghe được lời giới thiệu của bản thân thì có chút đắc ý, nét cười trên mặt cũng ngày càng nồng đậm.

Còn đám học sinh sau khi sửng sốt một khoảng thời gian vì đủ loại lý do khác nhau thì cả lớp bắt đầu nhao nhao nghị luận.

“Cái này mẹ nó không phải cảm thấy hơi quen thuộc sao? Không phải là mấy cái lời thoại lấy ra từ trong phim truyền hình đâu? Có hay không lớp chúng ta đang đóng phim mà ta không biết a?”

“Chậc chậc, con hàng này Tiền Đa Đa ca lấy rồi. Tốt nhất các ngươi đừng nên có ý đồ chấm mút gì nữa a…”

“...”

“Hừ, ngươi là cái thứ gì? Tiền có nhiều đến đâu đi chăng nữa thì vi phạm pháp luật thì cũng bị cha ta bỏ tù thôi, cho nên con bé này Triệu Từ ta đã định…”

“Hừ, lũ rác rưởi các ngươi im miệng, bạn học mới vừa mới nhập học mà các ngươi lại ăn nói thô lỗ như thế đó hả? Nếu còn muốn đi theo ta lăn lộn thì im miệng lại hết cho ta…”

Đúng lúc này một âm thanh vang dội vang lên. Một tên nhuộm tóc thành một màu vàng như... nắng hét lớn về phía đám học sinh đang nghị luận sôi nổi, mà đám học sinh sau khi biết được tiếng hét là của ai thì lập tức im bặt.

“Chào đồng học mới, ta là Liêu Hà, con trai của Phó Chủ tịch thành phố Minh Hà Liêu Sinh Thành, ta thay mặt các đồng học trong lớp xin lỗi về sự thô lỗ lúc nãy. Để tạ lỗi, từ nay nếu ngươi có gặp bất cứ vấn đề gì cần giải quyết thì cứ gọi cho ta, đây là danh thiếp.”

Liêu Hà tựa tiếu phi tiếu nói xong một tràn, lại đi lên bục giảng đưa cho Tần Tiểu Linh một tấm danh thiếp cực kì chói mắt tông xẹt tông màu vàng như… hoàng kim thì ưỡn ngực thẳng lưng ngạo nghễ quay đầu đi về chỗ ngồi, bất quá còn chưa đi được hai bước thì đã vấp một cái suýt té, bất quá rất nhanh ổn định thân hình, một lần nữa khoan thai trở về chỗ ngồi của mình.

Mà đám đồng học sau khi sửng sốt một chút vì lời nói của Liêu Hà thì lập tức như ong vỡ tổ chụm đầu lại nghi hoặc nhỏ giọng hỏi Liêu Hà:

“Hà thiếu, chẳng lẽ ngươi biết nàng hay sao? Hay ngươi tin nàng thật sự là truyền nhân của Côn Lôn? Dù sao ngươi cũng là đệ tử của Toàn Chân giáo nha?”

“Chưa chắc, có lẽ Hà thiếu nhìn nàng vừa mắt đó thôi, dù sao ngoài gương mặt hơi bình thường một chút thì thân hình cũng rất được a. Đúng chuẩn mặt học sinh bưởi phụ huynh đó a…”

“Nếu thật Hà thiếu đã ưng nàng thì chúng ta sẽ giúp đỡ hết mình nha…Ha Ha”

“...”

“...”

Âm thanh nhao nhao nghị luận của đám học sinh vang lên, mà những âm thanh đó thì cái sai cái đúng cùng với vô số từ ngữ đã bị xuyên tạc ý nghĩa đúng lúc truyền đến lỗ tai của tên giáo viên chủ nhiệm đang đứng ở một bên chờ đợi.Nên sau khi thấy được Liêu Hà đột nhiên đứng ra bảo vệ Tần Tiểu Linh thì làm hắn một mặt kinh dị. Từ khi nào mà hắn lại tốt đến như vậy?

Không phải thường ngày người sôi nổi nhất trong đám bại gia tử này là hắn hay sao?

Không lẽ hắn đã thay đổi hay sao?

Mà đến khi nghe được như có như không vài từ như “giúp đỡ” xuất phát từ miệng của đám đồng học còn lại thì hắn đột nhiên mừng đến suýt khóc.

Cuối cùng thì công tác truyền đạo của mình cũng có kết quả. Nếu mà báo việc này lên cho hiệu trưởng thì không biết có được thưởng tiền hay không nhỉ? Không biết có nữ lão sư nào chú ý đến mình không? Không biết Diệp lão sư có hay không nhìn đến mình một cái? Có hay không…???

Một loạt ảo tưởng liên tục xuất hiện trong đầu Lý Trần lúc này, cho đến khi thanh âm cực kì êm tai nhưng ý nghĩa lại như dao găm đâm vào tai của cô bé đang đứng bên cạnh hắn vang lên.

“Bạn học Liêu Hà?”

“Ân?”

Đột nhiên nghe được một âm thanh dễ nghe mà êm tai như tiên nhạc truyền vào tai thì Liêu Hà đã có chút cảm giác lân lân vui sướng, lập tức đắc ý việc mình làm, thầm nghĩ không biết khi nào mình có thể ôm cái này muội tử lên giường đây?

Bất quá khi nghe đến câu tiếp theo thì hắn có chút ngẩn người.“Bạn học này có chút đáng yêu, bất quá đa phần là ngu ngốc, lại thêm tật thích nói bừa nữa a.”

Tần Tiểu Linh híp mắt nhìn về phía đám đồng học nam của mình một chút, lại nhìn trở về Liêu Hà. Bởi vì đám con gái thì từ đầu tới giờ đột nhiên cảm thấy như gặp thiên địch nên vẫn chưa có hoàn hồn mà lên tiếng, vậy nên cũng chỉ có đám nam ‘đồng học’ bàn luận mà thôi.

Mà bởi vì tu đạo trên núi mười mấy năm nên chuyện đơn giản như thính lực hơn hẳn người thường đối với nàng thì hoàn toàn là chuyện nước chảy mây trôi, thế nên mấy câu chữ ô uế mà họ nói một chữ không lọt khỏi tai nàng. Lại nhìn vào tấm thiệp in dòng chữ rác rưởi “Đệ tử Toàn Chân giáo” chói mắt bằng mực đỏ nữa thì làm nàng càng khó chịu.

Nhìn tất cả đã im lặng, Tần Tiểu Linh một mặt bình tĩnh lên tiếng:

“Nếu ngươi đã là đệ tử nội môn của Toàn Chân giáo, vậy ngươi có biết phái toàn chân là môn phái thanh tu giới dục hay không? Nhìn sơ qua thân thể ngươi thuộc thể loại dục túng quá độ, thế mà ngươi còn tự nhận là đệ tử phái Toàn Chân? Hay là ngươi bị ngốc nên nói nhầm?”

“...”

Cả lớp trực tiếp im lặng, tất cả đều cảm thấy sửng sốt một chút vì lời nói của Tần Tiểu Kinh, cũng không phải chỉ vì lời nói của nàng quá chói tai, mà chủ yếu là do ánh mắt của nàng mà thôi. Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đang híp lại thành nguyệt nha kia thì đột nhiên bọn họ có cảm giác tim đập nhanh, một cảm giác lạnh rung chạy dọc sống lưng bọn họ cũng theo đó sinh ra.

Liêu Hà sau khi giật mình một cái thì đột nhiên cảm thấy mọi chuyện cứ như ảo giác biến mất không còn tâm hơi, định mở miệng giải thích:

“Ta…”

“Ồ…!!!”

Bất quá đúng lúc này một âm thanh mang theo chút kinh dị từ bên ngoài phòng học vang lên làm tất cả học sinh trong phòng chú ý, lập tức nhìn ra bên ngoài, đến khi nhìn thấy người phụ nữ xuất hiện ở cửa phòng thì cả lớp đột nhiên im bặt, thời gian dường như cũng đồng thời ngừng trôi.

Sau đó thì đột nhiên một loạt tiếng hít thở sâu như bò mộng động dục cùng vang lên, trong đó có cả thanh âm của tên giáo viên chủ nhiệm Lý Trần đang đứng ở một bên ngây người như vừa nhìn thấy sữa ong chúa nữa.

...

Huyền Ngọc Trúc đứng ở bên ngoài một mặt mộng bức, vừa nãy nàng định đưa Diệp Thiên Ân đi một vòng tham quan trường, dù sao mẫu tử cũng vừa gặp lại sau mười bảy năm, mà bực tức thì cũng đã bị mài mòn dần bởi những lời an ủi sến súa như thư tình của bọn con nít ranh của Diệp Thiên Ân trên đường đi đến trường rồi.

Vì còn phải tốn thời gian làm thủ tục nhập học nên trước đó nàng định tranh thủ đưa hắn đi tham quan trường một chút.

Mà hành trình thì bắt đầu từ khối lớp A(lớp 6). Bất quá mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi đến lớp D7 của ban THCS thì đột nhiên nàng nghe được một tiếng “Ổ!!!” cực kì bất ngờ từ phía Diệp Thiên Ân, đến sau khi nàng quay lại thì lại không nhìn thấy hắn, cuối cùng thành tình trạng Huyền Ngọc Trúc một mặt mộng bức mà cứng đờ một chút tươi cười nhìn về phía lớp học.

Chương 12: Bất ngờ (2)

...

...

“Ha Ha, thì ra đây là bạn học mới chuyển đến hay sao? Trông thật dễ thương a? Đồng học có cần gì thì cứ trực tiếp đến tìm ta a, ta sẽ hết lòng giúp đỡ. À, còn các đồng học khác hôm nay nhìn thật ngoan nha. Ha Ha. À, ta còn có việc, xin phép đi trước. Tạm biệt Lý lão sư, tạm biệt các đồng học…”

Lại hơi kinh dị một chút nhìn về phía Tần Tiểu Linh, Huyền Ngọc Trúc lập tức tươi cười nhìn về phía những học sinh trong phòng giải thích. Sau lại cười cười một thoáng với tên lão sư đang ngơ ngác nhìn về phía nàng, rồi quay mặt bước đi để lại Tần Tiểu Linh với ánh mắt lập lòe nhìn về phía cửa phòng học.

Bất quá điều làm nàng suy nghĩ cũng không phải vẻ đẹp của người phụ nữ lúc nãy. Bởi vì nàng là truyền nhân của Côn Lôn a, nên trước khi sư phụ mất nàng đã được nghe kể rất nhiều câu chuyện, truyền thuyết cùng cố sự từ sự phụ nàng, nên nàng biết được nhiều lắm.

Mà dưới mạng lưới thông tin được truyền thừa từ không biết bao nhiêu năm trước của Côn Lôn Thiên Sơn thì gần như tình hình nơi đây nàng đã rõ như lòng bàn tay, cũng bao gồm những nhân vật đang ẩn nặc trà trộn ở bên trong.

Nên cũng không sai biệt lắm khi nói đây là một loại sân nhà của Côn Lôn Thiên Sơn.

Thế nên điều làm nàng suy nghĩ là cái âm thanh quen thuộc lúc nãy kìa, cái thanh âm mang theo tính hưởng ứng mà mỗi lần nàng đi tắm thì thỉnh thoảng sẽ lại vang lên, và cũng lớn dần theo độ “slộhàng” của nàng.

Mặc dù chưa từng phát hiện ra âm thanh đó là cái gì hay của ai, nhưng hiện tại nàng chắc chắn đó là âm thanh của một con người, chính xác hơn là một người nam nhân, thậm chí còn rất trẻ.

Bất quá tại sao nàng lại có thể xác định nhiều như thế chỉ với một âm tiết như vậy?

Đơn giản bởi vì nàng là truyền nhân Côn Lôn a…

...

Sau khi Huyền Ngọc Trúc rời đi thì lớp học đột nhiên trở nên yên tĩnh, không một ai có tâm trạng nói chuyện nữa, kể cả Tần Tiểu Linh, đám đồng học hay cả tên lão sư.

Đối với Tần Tiểu Linh thì gương mặt suy tư, ánh mắt lập lòe quang mang liên tục, cũng không biết đang suy nghĩ về cái gì. Còn đám đồng học thì đột nhiên trở nên im lặng sau khi nghe được lời khen của Huyền Ngọc Trúc, cố gắng ổn định lại trái tim đang không phanh va đập trong lòng ngực của mình, chậm rãi lấy ra từ túi áo ra hai mảnh đích chai đeo vào mắt, cúi đầu lật sách bắt đầu nghiêm túc học tập.

Còn Lý lão sư Lý Trần thì sau khi chìm vào ảo tưởng của bản thân một lúc cũng lại tiếp tục làm công việc của mình. Thông báo thì thông báo, giảng bài thì giảng bài rồi bước ra phòng học với gương mặt rạng rỡ như mặt trời mọc đằng Tây.

Còn một bên, phá lệ im lặng suốt buổi học, thậm chí suốt cả ngày hôm nay đó chính là những nữ đồng học còn lại trong lớp.

Ngày hôm nay, tất cả các nàng đột nhiên cảm thấy mình như là một con đom đóm trong một ngày được chứng kiến hai cái mặt trăng tròn vậy. Ảm đạm vô quang, nên hiện tại các nàng không có một chút tâm tình nào để nói chuyện, cuối cùng không có chuyện làm nên cũng đành lao đầu học.Thế là ngày hôm nay một sự kiện làm chấn động cả trường được lan truyền một cách nhanh chóng. Lớp D7, lớp học được xem như là cái ổ của bọn phản động của trường trung trung Thiên Lâm đột nhiên phá lệ im lặng một ngày, không có quậy phá ồn ào mà chỉ tập trung vào học tập.

Thậm chí ngay ngày hôm sau toàn bộ thành phố Minh Hà cũng biết được chuyện này. Mà theo sau khi tin tức được truyền ra thì các cấp lãnh đạo của tỉnh và thành phố đột nhiên không rõ lý do tối ngày hôm đó cùng nhau đi ăn mừng tập thể, không khí vui mừng dâng cao banh nóc.

Bất quá đến ngày hôm sau, mọi chuyện lại dần trở lại bình thường, bởi vì thành phố này chuyện lạ nhiều lắm, ngày nào cũng có nên bọn họ cũng quen rồi. Có bất ngờ thì cũng chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi, chỉ cần ngủ một giấc quên, bởi vì ngày hôm sau vẫn phải đi học đi làm bình thường a, nên chả muốn phung phí thời gian cùng sức lực cho những việc vô bổ này…

Bởi bọn trẻ trâu thời nay ngày nào mà chẳng dùng gậy quấy sht quấy đục nước trong??? (Làm trò hề trên MXH ấy.)

Muốn nói thì cũng chẳng bao giờ hết chuyện, bất quá đa số không là lên bùn đất thì cũng chính là cặn bã a...

...

Trở lại trước đó một chút, Diệp Thiên Ân theo phản xạ như lúc nhìn trộm, vừa thấy Tần Tiểu Linh quay đầu thì hắn lập tức vận dụng thân pháp kết hợp với đạo thuật không một tiếng động lập tức biến mất dạng.

Đến lúc thu lại sức mạnh thì hắn nhìn xung quanh mà nhức trứng một lúc thầm nghĩ lạc mẹ nó rồi.

Tuy lúc ở trên núi Côn Lôn thì rừng núi ngàn dặm, cây cối vô số, nhưng chỉ cần biết rõ nơi muốn đi thì chỉ cần một lúc thì rồi cũng có cách mò trở về.

Nhưng mà ở đô thị thì khác, cái này thật mẹ nó còn khó tìm đường hơn ở trên rừng nữa a. Đó là chưa nói hắn còn chẳng biết nhà mẫu thân hắn ở nơi nào, còn trường học nữa a!!!Vừa nghĩ đến người kia vậy mà không ở Côn Lôn tắm rửa lại chạy đến đây thì hắn đột nhiên lạnh cả người. Không phải đến tìm ta đó chứ?

Nhưng ta làm việc kín đáo lắm mà, chắc là nàng không có phát hiện đâu a!!! Ha Ha!

Nhớ lại lần đầu tiên trong lúc vô thần nhớ nhung mà vô tình bước vào nơi nhân gian tiên cảnh đó, lại thêm trí tò mò, hắn đã được chứng kiến cảnh phim Cấp ba trực tiếp đầu tiên trong đời mình.

Mặc dù cũng chả hiểu gì sất nhưng thuận theo bản năng hắn đã ở một bên nhìn trộm.

Hắn nhớ lần đó sau khi nhìn trộm thì suốt đêm đó hắn đã mất ngủ, trong đầu chỉ toàn những hình ảnh mà hắn xem lúc chiều. Bất quá do không hiểu cái gì nên đành sử dụng Thanh Tâm Chú trấn áp cổ kích động vô cớ kia xuống rồi đi ngủ.

Đến sáng hôm sau hắn thử dò hỏi sư phụ hắn việc nếu nhìn trộm phụ nữ tắm mà bị phát hiện thì kết quả sẽ như thế nào?

Lúc đó, không biết như thế nào mà giọng nói của sư phụ đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí còn nghiêm túc hơn cả cái lúc nhận hắn làm đệ tử nữa đó a.

Nếu Diệp Thiên Ân nhớ không lầm thì gương mặt sư phụ hắn lúc đó cực kỳ nghiêm nghị, mà hai bàn tay già nua đặt trên vai hắn lúc đó thì nặng tựa ngàn cân, giọng nói thì nghiêm túc cứ như lúc truyền di chúc. Cuối cùng chỉ nói một chữ duy nhất: “Chết!”.

Lúc đó hắn cũng mới mười tuổi thôi a. Nên sau khi thấy sư phụ hắn đột nhiên có thái độ như vậy thì lập tức bị dọa sợ hãi, sau đó vài năm cũng không dám bước vào nơi đó lần nữa. Đến khi sư phụ hắn nhờ hắn vài việc nên lại một lần nữa vô tình đi nhằm vào đó thì…

Mà lúc này hắn cũng đã hiểu chuyện hơn, nên… cuối cùng thì sự việc diễn ra đến hiện tại. Mặc dù chưa bị bắt tại trận lúc nào nhưng hắn cũng đã từng thấy vài tên vô ý hoặc cố ý xông vào đó rồi, và tất cả đều bị bắt.

Mà theo hắn nhớ thì trong đó có một tên hình như là một vị Đại đệ tử tai to mặt lớn của một môn phái khác đến Côn Lôn làm việc gì đó, vô tình đi vào động ‘Bàn Tơ’ nọ, thậm chí còn cố ý đùa bỡn vị đang tắm trong hồ.

Kết quả cuối cùng là tự phá pháp thân, tự phế hai chân, chọc mù hai mắt rồi ném trở về môn phái. Mà cũng là lúc đó hắn nhận ra nàng là Đại Sư tỷ, cũng là truyền nhân duy nhất của của Côn Lôn Thiên Sơn lúc bấy giờ, hình như tên là Tần Tiểu Linh thì phải.

...

...

2/4

Chương 13: Bất ngờ (3)

Nhìn chốn đô thị phồn hoa, Diệp Thiên Ân không thể không cảm khái. Cái này thật mẹ nó người còn nhiều hơn cây ở rừng a, biết hỏi ai bây giờ?

“Mẹ, đằng kia có người mặc đồ đạo sĩ kìa, không phải họ đang đóng phim a?”

“Không, không phải đâu, chắc ngươi ta bị bệnh đó, đừng có lại gần, nguy hiểm đó.”

Người mẹ nói dứt câu thì lập tức dẫn người con rời đi, hòa vào đám người để lại Diệp Thiên Ân một mặt mộng bức.

A dày? Ta mặc đồ như thế có liên quan đến mẫu tử các người à?

Diệp Thiên Ân đen mặt thầm mắng.

Mặc dù hắn không quá hiểu sự đời nhưng ít nhất hắn cũng có theo sư phụ xuống núi du lịch vài lần, bất quá lại chưa đến những nơi đông người như thành phố kiểu này bao giờ nên cũng không hiểu cách những người ở đây nghĩ a. Có phải hay không ai ai cũng dạng dạng như thế này a?

Đúng lúc này…

“Này cậu kia!”

Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai làm Diệp Thiên Ân giật mình. Xuất phát từ sự phản xạ đối với những thứ bất thường, Diệp Thiên Ân vừa định xoay đầu bỏ chạy, bất quá lập tức đã bị một bàn tay cho kéo lại bờ vai. Mà giọng nói trầm ổn kia lại một lần nữa vang lên:

“Này cậu kia, có phải hay không đạo sĩ từ trên núi xuống? Chắc là hiện tại đang bị lạc hoặc không có tiền tiêu chứ gì? Được rồi, tôi thấy cậu khá khỏe nên tôi có công việc này cậu muốn làm chứ?”

Tri Ngọc Đường là ông chủ của một công ty xây dựng, nổi tiếng là tốt bụng, rất thường hay giúp đỡ những người vô cư hay cần việc làm nào đó để kiếm sống. Mà nếu gặp được những người như vậy thì hắn luôn cố sắp xếp cho họ những công việc lặt vặt hay những công việc vừa sức với mỗi người trong những công trình mình nhận thầu.

Mà cũng không biết có phải do tốt số hay không nhưng hầu như hắn rất ít khi thất bại trong việc đấu thầu, vì vậy gần như bất cứ khi nào rảnh thì hắn lại đi lòng vòng tìm những người nhìn như dân miền núi vừa xuống đồng bằng như Diệp Thiên Ân hiện tại, sau đó có thiện ý phân phối công việc cho bọn họ.

Bất quá điều này cũng thường gây kha khá hiểu lầm rồi đó a.

Dù sao những người kiểu như Diệp Thiên Ân thường là những người thanh niên mặt trắng thân hai thước cao không a. Mà đối với những người tu đạo trên núi từ nhỏ chỉ từng nghe đồn giang hồ hiểm ác nuốt người không nhả xương thì…

E hèm, trở lại với hiện thực tàn nhẫn.

Sau khi nghe lời giải thích của Tri Ngọc Đường thì Diệp Thiên Ân mới gật gù, bình ổn lại tâm tình cùng cơn ác hàn vừa dâng lên lúc nãy. Giờ này hắn mới có dịp quan sát người trước mắt, gương mặt chữ điền, nhưng lại không quá nghiêm nghị, ừm, ấn đường màu đen, nước da tái nhợt tỏa ra vài sợi rất nhỏ mờ ảo yêu khí gần như không thể bị phát hiện.

Uk, ấn đường… khoan đã. Có vấn đề.

Diệp Thiên Ân lập tức giơ tay ra hiệu Tri Ngọc Dường dừng lại. Nhắm mắt, miệng niệm vài câu chú ngữ, lại mở mắt ra, bỗng nhiên một vòng mới tinh quang xuất hiện trong mắt hắn.Sau đó hắn nhìn về phía Tri Ngọc Đường, mà người kia thì cũng không có ngăn cản, xem như khá quen thuộc, mà hắn muốn xem thử người thanh niên có thể lực đáng kinh ngạc trước mặt này muốn làm cái gì. Nếu được thì hiện tại hắn cần những người như thế này a, dù sao hiện tại thì công trình của hắn đang có vấn đề phải cần những người mạnh mẽ như thế này mới có thể giải quyết a.

Lướt qua cả thân thể của Tri Ngọc Đường một lượt, đột nhiên Diệp Thiên Ân trầm ngâm một chút. Ấn đường màu đen có nghĩa là người này sắp có đại nạn ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng đó không phải cái hắn chú ý, cái làm hắn chú ý là người này được Thiên Thọ Tinh chiếu mệnh, mà cuộc đời những người như hắn thường sẽ sống rất lâu, cứu giúp rất nhiều người, tích đức vô số cho con cháu.

Bất quá điều làm cho Diệp Thiên Ân kinh dị nhất chính là người này có Âm đức, ngươi phải biết một người bình thường có Âm đức có nghĩa là gì a. Nó đương đương với việc vô tình tru diệt vô số tà ma đó a.

Tỷ như ngươi vô tình khởi động một cái cơ quan nào đó rồi tru diệt những con yêu ma ở bên trong chẳng hạn, mà sau khi Âm đức nhập vào cơ thể lại không có pháp thân làm chỗ chứa thì Âm đức sẽ lập tức tiêu thất. Thế nên điều này tuy có thể xảy ra nhưng phải nói là cực kì ít, bởi vậy cơ thể người bình thường rất những người có thể giữ được Âm đức lại bên trong cơ thể rất hiếm.

Vì vậy mà những người như thế này thì thật sự trong ngàn vạn người có một a, nhưng cũng không phải kinh kinh khủng khủng cái gì, mà là những người như thế này sẽ trở thành món ăn mà bọn yêu ma yêu thích nhất.

Bởi còn việc gì dễ hơn việc cướp đoạt Âm đức từ một người bình thường?

Cho nên một khi Am đức xuất hiện ở người bình thường thì, mẹ nó trong mắt yêu ma hắn chính là một tên Đường Tam Tạng sống đó a.

Tuy số mệnh của những người thế này cực tốt, nhưng nếu bị tà ma chú ý thì rõ ràng là sống rất đoản a. Mà theo Diệp Thiên Ân thấy được thì người này chỉ sống không đến một tháng nữa nếu không có người giúp đỡ a. Cũng may lúc này gặp được hắn.

“Trong Đạo gia, tất cả phải thuận theo tự nhiên.”

Đó là những gì mà sư phụ hắn dạy. Nói cách khác, một người tu đạo sẽ không thể chủ động đi tìm rồi giúp đỡ người khác, trừ khi một là họ cầu bản thân giúp đỡ, hai là bản thân vô tình gặp được hay còn được người đời nói là hữu duyên hay vận mệnh chú định gì gì đó a.
Bởi vì thiên đạo vô tình, mỗi người có một số mệnh riêng, mà người tu đạo là những người đã có thể điều chỉnh số mệnh của bản thân nên tuyệt đối không thể cố ý can thiệp vào việc người khác.

Nói dễ hiểu là việc chủ động đi lung tung trừ tà tìm kiếm Âm đức thì tuyệt đối bị cấm, cho dù là diệt trừ yêu ma thì cũng không thể.

Bởi vạn vật đều có số mệnh, một khi can thiệp vào thì chắc chắn sẽ bị phản phệ, đạo hạnh hao tổn cực lớn, còn lớn hơn nữa thì có thể trực tiếp phá vỡ pháp thân cắt đứt con đường tu hành và còn nhiều cách khác nữa.

Thứ đó được gọi là phản phệ.

Đó là lý do cho dù có rất nhiều những vị Thái sơn Bắc đẩu cổ lão thần tiên lão nhân gia dù nghe được vô số những lời đồn thật đồn giả từ to tới nhỏ từ thì cũng chưa bao giờ đi đến nơi xác thực, trừ khi có người đến nơi cầu cạnh.

Người dưới thiên đạo, muốn sống phải chấp nhận thiên đạo a. (Câu này dành cho những kẻ có duyên a. A di phò phò) (Đoạn này ta viết trước vụ lộn xộn trên YY, đề nghị không bàn lui về đoạn này trong truyện.)



Sau khi ngầm ngâm một lát, Diệp Thiên Ân lên tiếng:

“Tri thúc, có phải dạo gần đây thúc hay trường kỳ mất ngủ, ban đêm lại thấy ác mộng, cả ngày thì cảm thấy bồn chồn khó chịu, sức khỏe cũng dần giảm xúc hay không a?”

Diệp Thiên Ân nghiêm túc nhìn về phía Tri Ngọc Đường, hắn đã quyết định giúp người đàn ông này một chút, dù sao cũng xem có duyên, mặc dù xưa nay hắn chưa từng tin cái thứ gọi là “duyên” đó cả.

Vừa định hỏi xem Diệp Thiên Ân có muốn làm việc mình hay không thì đột nhiên nghe nói hắn nói toạc ra những triệu chứng của mình, lại chú ý đến bộ đạo bào của Diệp Thiên Ân làm Tri Ngọc Đường hơi ngạc nhiên một chút. Hắn cảm thấy bộ đồ này hình như hơi… thật hơn một chút a.

Bất quá hắn cũng không có lập tức tin tưởng, mà hỏi lại:

“Ý cháu nói đây là nói ta trúng tà có phải hay không? Nhưng những này không phải triệu chứng của việc gặp ác mộng sao? Gặp ác mộng thì mất ngủ, mà mất ngủ thì sức khỏe không tốt, mà hiển nhiên sức khỏe không tốt thì cảm thấy bồn chồn là đúng rồi? Không phải sao?”

“Này…”

Vừa nghe Tri Ngọc Đường phản bác lại thì Diệp Thiên Ân liền cảm thấy đau nhức đầu. Này mẹ nó là triệu chứng chung có được không? Nhưng hắn giải thích bằng cách nào? Cũng trứng gà ung với trứng gà bình thường thì cũng mẹ nó một cái vỏ trứng gà a. Tất nhiên phải đi thử mới biết a, không thì mẹ nó làm sao nhận dạng?

Đột nhiên chẳng biết giải thích như thế nào, nhưng tính hắn đã muốn làm thì phải làm cho đến nơi đến chốn, không thích chờ đợi, vì vậy hắn thầm nghĩ phải tìm cách làm cho người này tin tưởng đạo thuật của bản thân mới được, dù gì mình cũng là một đạo sĩ chân chân chính chính siêu cấp hàng thật giá thật a.

...

Chương 14: Bất ngờ (4)

“Ách, không phải a. Thật ra ta trên núi có học chút y thuật, thấy Tri thúc có vẻ như trường kì sức khỏe không tốt nên muốn giúp đỡ một chút thôi a. Tiền thì cháu không cần, chỉ cần có chỗ lại ngủ đêm nay là được a.”

Diệp Thiên Ân bắt đầu giải thích. Dù sao nếu hôm nay không tìm được nơi ở của Huyền Ngọc Trúc thì chắc chắc hắn sẽ ngủ ở ngoài đường, dù sao cũng tiện đường, thôi thì ở nhờ một đêm vậy.

Nhưng trước đó việc hắn cần làm là cho hắn tin tưởng bản thân đã.

Nghi ngờ nhìn đối phương một chút, hắn còn tưởng đâu Diệp Thiên Ân là một vị đạo sĩ đâu này, nếu như vậy thì loại người này hắn không gặp một trăm cũng tám mươi. Nhưng không ngờ hắn lại là một thầy thuốc, nếu như vậy thì tốt rồi.

Mấy ngày nay cơ thể hắn cảm giác như sắp bị tan rã ra ấy. Cho dù đi gặp bao nhiêu thầy uống bao nhiêu thuốc thì cũng không có một chút tác dụng nào, thậm chí có vài tên mặc đạo phục nhìn thấy hắn rồi nói ra những điều tương tự với Diệp Thiên Ân, nhưng đến cuối cùng không phải bị hắn kéo vào chỗ kia?

“Mong lần này mình gặp được hàng thật.”. Tri Ngọc Đường thầm nghĩ.

“Được rồi, như vậy cũng được, nhưng ta trước giờ luôn công bằng, ít nhất tiểu tử ngươi phải làm ta tin tưởng thì mới có thể đến nhà ta ở được. Không có vấn đề gì chứ?”

“Không vấn đề. Bất quá nếu Tri thúc không tin thì ta cũng nên chứng minh một chút cho thúc tin vậy.”

Nói rồi như có ngàn vạn cánh tay xuất hiện, cánh tay của Diệp Thiên Ân để lại những tàn ảnh phía sau, nhanh chóng lao tới phía trán của Tri Ngọc Đường. Một chỉ mang theo một chút dương khí trong cơ thể của Diệp Thiên Ân điểm tới ấn đường của Tri Ngọc Đường, nhanh chóng truyền dương khí vào bên trong rồi nhẹ nhàng rút tay về như không có chuyện gì xảy ra.

Mà sự việc thì nhanh đến mức dù cho họ đứng bên đường với rất nhiều người bên cạnh nhưng lại không có một ai một người nào thấy được cảnh tượng này, cứ như đó chỉ là một ảo giác giữa hai người vậy.

Còn Tri Ngọc Đường vừa rồi còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Diệp Thiên Ân điểm một chỉ lên trán, vừa định chất vấn Diệp Thiên Ân thì đột nhiên hắn cảm thấy cơ thể trở nên tràn đầy lực lượng, mệt mỏi cùng cảm giác bồn chồn lạnh lẽo khó chịu đã hoàn toàn biến mất. Cực kì thần kì.

Mà theo sự thay đổi của cơ thể thì ánh mắt của hắn khi nhìn về phía Diệp Thiên Ân cũng trở nên khác hẳn.

Không để ý thân phận cùng hoàn cảnh, Tri Ngọc Đường lập tức đi tới vỗ vai Diệp Thiên Ân, khen lấy khen để:

“Ha Ha, tốt. Tiểu Diệp ngươi còn nhỏ tuổi như thế mà đã có tài nghệ như thế này đã là rất giỏi. Được rồi, thúc thúc tin cháu, tối hôm nay cứ đến nhà ta ngủ một đêm, không, hai ba đêm cũng được, cho đến khi nào cháu tìm được chỗ ở mới thôi. Được chứ?”

“Tất nhiên là.”

Diệp Thiên Ân thờ dài, ít nhất đêm nay cũng không có ngủ khách sạn ngàn sao a.

“Thế bây giờ trước tiên chúng ta trở lại chỗ làm của ta đã, ta có vài việc cần phải làm ở đó. Mà có khi ngươi có thể gặp người quen ở đó cũng nên.”

“Người quen???”

Nghe Tri Ngọc Đường nói làm Diệp Thiên Ân lập tức mờ mịt.

Nói thật số người mà Diệp Thiên Ân biết cũng không vượt qua số ngón tay của hắn, nên việc có thể gặp người quen của hắn ở đây là chuyện không thể nào. Bởi vì những người hắn biết thì toàn là những lão đồ cổ bạn của sư phụ hắn không a.

Nên không biết người quen trong lời nói của Tri Ngọc Đường là ai a?

...

Như vậy Diệp Thiên Ân đi theo Tri Ngọc Đường đến chỗ làm của hắn. Mà khi đến đó hắn rốt cuộc biết “Người quen” trong lời nói của Tri Ngọc Đường là ai rồi.

Vuốt vuốt hai huyệt thái dương, Diệp Thiên Ân một mực sầu lo về tương lai của giới đạo sĩ. Này mẹ nó có cần phải như vậy không?

Năm sáu tên mặc đạo bào khác nhau cùng đi bốc vác. Làm Diệp Thiên Ân cảm thấy không khỏe xong giờ khắc này cũng không còn gì để nói.

Này con mẹ nó đã đi làm thuê còn mặc đạo bào? Các ngươi có nghĩ tới hay không mặt mũi của môn phái bị các ngươi chà rồi đạp như mặt đất mà các ngươi đang đạp lên rồi???

“Ha Ha, có đạo hữu mới. Nào, lại đây chúng ta tâm sự một chút a. Ngươi ở phái nào? Ta từ phái…”
“Tốt mới đạo hữu, ta từ phái….. Xin được giúp đỡ.”

“Ta từ...”

“Ha Ha, ta đến từ...”

“...”

Đám người lao đến ôm vai bá cổ Diệp Thiên Ân cứ như đã quen biết từ lâu, làm mặt hắn càng ngày càng đen.

“Này các ngươi có hay không nghĩ đến mặt mũi của môn phái mình?”

Cuối cùng cũng không nhịn được, Diệp Thiên Ân lên tiếng. Trong giọng nói tràn đầy bất mãn. Khi nào đã tới lượt đạo sĩ đi bốc vác ở công trường như thế này rồi? Võ công môn phái dạy các ngươi có phải hay không dùng vào công việc này là đúng rồi?

Mà đám đạo sĩ sau khi nghe được lời nói từ Diệp Thiên Ân thì đột nhiên ngẩn người, cái này có nghĩa là nhận lầm cmn người rồi a. Người ta cũng không có đến làm công như chính mình đâu a...

Bất quá cũng không dám phản bác a. Bởi vì nếu như bị phát hiện thì kết quả của họ cũng không tốt đẹp gì, mà theo như quan sát của họ thì tên thiếu niên này thuộc dạng thâm bất khả trắc a.

Bởi vì trong giới đạo sĩ thì việc lấy vẻ ngoài để định giá một con người là một việc cực kì ngu ngốc. Bởi có vài vị tiền bối lão tổ của họ có vẻ ngoài nhìn còn trẻ hơn họ đó a. Nhưng mà nếu có ai ngu ngốc lỡ chọc phải thì chỉ có một kết cục đó là ‘củ hành trong miệng mà cọng hành trong mông’ đó a.

“Không phải a. Thật ra lúc đầu chúng ta cũng là có lòng tốt trợ giúp ông chủ Đường mà thôi, bất quá về sau lại thấy không có tác dụng. Mà…”

Một người khác tiếp lời.

“Mà chúng ta cũng là người a, phụng lệnh môn phái đi xuống nhân gian trừ ma vệ đạo thì cũng phải có cái ăn đã. Mà chúng ta mới vừa đến đây thì làm sao có thể so sánh với các vị sư huynh sư tỷ đã xuống núi tu hành lâu năm chứ? Vì vậy cuối cùng thì bị ép đến đường cùng nên cũng phải mò tới đây a.”

“Dù sao cũng chỉ vì kiếm ăn thôi a…”

“Đúng vậy, đúng vậy...”

“Haizz...” Diệp Thiên Ân thở dài, thật ra hắn cũng biết chứ. Khi đi du ngoạn với sư phụ thì hắn cũng đã thấy vài người như thế này rồi. Thậm chí có vài người đạo hạnh cũng thuộc dạng trâu bò nữa kìa. Nhưng do một vài lý do nào đó mà không có mối làm ăn, cuối cùng phải làm những công việc tương tự, nhưng cũng không nhiều, mà cũng có một loại là cố ý làm như thế.
Tuy không cấm, nhưng cái ta đang nói là các ngươi đang mặc đạo bào của môn phái a! Cái này không phải tri tro trét trấu thì là cái gì?

Bất quá có vẻ như tất cả họ đều không có quên giáo huấn của môn phái của mình nên hắn cũng không để ý. Xem như lịch luyện hồng trần, rèn luyện đạo tâm cũng được.

“Ân." Diệp Thiên Ân gật gật đầu, nói tiếp: "Được rồi, chuyện đã vậy, ta cũng không rảnh việc đi làm chuyện dư thừa, chỉ cần các ngươi tự hiểu bổn phận của bản thân là được. Nhưng ta khuyên các ngươi tốt nhất nên đi thanh trừ một ít tà ma nhỏ yếu kiếm chút âm đức đi a. Nếu không tới lúc xảy ra chuyện thì các ngươi không sống nổi đâu a.”

Nói rồi cũng không có để ý tới hai người họ, hắn vừa định đi tìm Tri Ngọc Đường thì đã thấy hắn sách theo một cái gì đó đi ra ngoài, hình như là một chậu cây cảnh nào đó thì phải.

“Tiểu Diệp, ngươi có thấy bông hoa này đẹp hay không? Đây là thứ mà ta vừa mua về định về tặng cho lão bà ta đó a. Ngươi nghĩ nàng có hay không sẽ thích?”

“Đẹp a...!!”

Diệp Thiên Ân cười nói, bất quá trong lòng cực kì kinh dị, hắn có vợ?

Chuyện này tuyệt đối là không thể nào…

Đạo gia nói:

Thiên đạo có khuyết.

Vì vậy những người được Thiên Thọ Tinh chiếu mệnh sẽ không bao giờ có vợ hoặc con ruột, nhất là vợ. Bởi vì khi đó mọi chuyện chắc chắn sẽ trở thành thảm họa.

Đã từng có một truyền thuyết nói rằng có một vị thư sinh nọ được Thiên Thọ Tinh chiếu trong lúc vô tình cứu giúp một ngôi làng nào đó, và được trưởng làng gả cho con gái.

Lúc đó tên thư sinh đó công đức vô lượng vô tình diệt một con đại ma nhưng đã sắp chết, nên số mạng bạo trướng, cộng thêm vui mừng khi có vợ đẹp.

Thế nên vì lý do gì đó, hắn lẻn vào phòng của nàng, định “xã giao” trước một phen, nhưng sau khi vừa gọi một tiếng ‘lão bà’ thì người nữ nhân kia cửu khiếu chảy máu lăn đùng ra chết.

Mà đúng lúc đó, trong lúc vô tình có một nhà sư đắc đạo có việc đi ngang qua, gặp được căn nhà có khí vận ngập trời mà lại tổ chức đám tang thì mới tò mò bước vào. Rồi sau khi biết rõ mọi chuyện thì lập tức bất ngờ, đến cuối cùng thì tên thư sinh biết được sự thật rằng mình vô duyên với hồng nhan, hồng trần thì mới chấp nhận đi theo vị nhà sư kia lên núi tu hành. Cũng nhờ vậy mà lúc đó có một truyền thuyết như thế được truyền đến hiện tại.

Mà đến sau này do linh khí dần bị ô nhiễm, tà ma càng mạnh mà người tu đạo càng yếu, thì càng đừng nói đến người bình thường.

Vì vậy việc người được Thiên Thọ Tinh có vợ là chuyện cực kì không bình thường, chứ đừng nói tới việc cười tươi như hàm xuân mà đem hoa về tặng cho nàng. ( Ý là khi nhớ về một người nhưng ở hai tình trạng khác nhau thì nụ cười cũng trở nên khác nhau.)

Nên sự việc rõ ràng là có vấn đề.

Tuy vậy, hắn chỉ cười không nói. Hắn cũng không muốn trở mặt lúc này, ít nhất là không phải hiện tại.

“Được rồi, vậy lên xe của ta đi, ta chờ cháu về nhà. Ta phải đem việc khỏe lại nói cho nàng mới được.Ha Ha Ha.”

Nhìn gương mặt hoài niệm của Tri Ngọc Đường làm Diệp Thiên Ân càng trở nên hoài nghi, vì hắn chắc chắn vẻ mặt quyến luyến đó không chỉ có tình yêu ở trong đó, mà có thêm một loại cảm xúc không rõ nào đó bên trong nữa.

Bất quá phải cần đi xác nhận thì mới có thể chắc chắn được.

Tạm biệt đám đạo sĩ tập sự, Diệp Thiên Ân leo lên xe của Tri Ngọc Đường cùng hắn về nhà. Bất quá lúc hắn cùng cái đống đồ của hắn cùng lên xe làm chiếc xe nảy lên một chút làm Tri Ngọc Dường kinh dị thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Phải biết trọng lượng giới hạn của xe hắn là hơn một tấn a. Thế mà làm chiếc xe hắn nảy lên khỏi mặt đất thì cái này có bao nhiêu nặng?

Nhưng cũng không quá để ý, hắn muốn lập tức trở về gặp thân hình đảm đang xinh đẹp làm hắn khô nóng kia ngay lâp tức. Nên văn hết tốc lực của xe mà lao nhanh về phía trang viên nhà mình.

Chương 15: Trước cơn gió

Nhân Gian Vô Trần là một dãy những khu biệt thự cao cấp cực kì nổi tiếng của thành phố Minh Hà. Cũng không phải nói người ở đây toàn bộ đều là những người không phú tức quý nên làm nó trở nên nổi tiếng. Mà cái làm nó nổi tiếng là địa hình nơi đây cực kì hoàn mỹ, sông suối núi đồi toàn bộ có đủ ở nơi đây.

Thêm một việc nữa là người phát hiện ra và giành được quyền sở hữu được khu đất này cũng không phải một người có bối cảnh, hay giàu có gì, nên có thể nói lúc đó người đó chỉ vô tình giành được nơi đây cũng không sai biệt lắm.

Nên vụ việc đó đã từng làm xao động dư luận thành phố Minh Hà một thời gian. Cho đến khi chủ nhân của nó quyết định chuyển nhượng lại khu đất với điều kiện đối phương chừa lại cho mình một mảnh đất để xây nhà thì dư luận mới trở lại bình thường. Còn tại sao phải bình ổn dư luận thì bởi vì nội dung của đa số những dư luận đó đều mang ý nghĩa không tốt nhằm mục đích đả kích mà thôi.

Mặc dù không phải tốt nhất nhưng căn biệt thự của Tri Ngọc Đường cũng khá nổi tiếng trong khu này.

Mà sau khi bán khu đất thì ngoài dùng tiền xây dựng căn biệt thự của mình thì hắn bắt đầu đầu tư, lại nhờ vào siêu vận khí của mình, hiện tại ở thành phố Minh Hà này thì hắn ít ra cũng có chút mặt mũi. Bất quá Tri Ngọc Đường lại không thích vòng luẩn quẩn đó mà lại hoàn toàn chú tâm vào công việc, cùng vơi người vợ được đồn đại rằng là người đẹp nhất thành phố Minh Hà này.

Còn một điều nữa, thật ra thì ngoài những người "không phú tức quý sống" ở đây thì còn có những người "vừa phú vừa quý" cũng sống ở đây nữa...

...

Nhìn khu biệt thự xa hoa trước mắt làm Diệp Thiên Ân thầm cảm khái con người thật biết hưởng thụ. Bất quá hắn trước nay chưa từng quan tâm đến vấn đề vật chất mà cũng chẳng biết những thứ vật chất này có giá trị như thế nào nên cũng không có nhìn thêm bao nhiêu, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Bất quá Diệp Thiên Ân không biết cũng không có để tâm rằng hành động như vô ý của hắn lại vô tình làm cho Tri Ngọc Đường thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy hành động "như cao nhân đắc đạo" này của hắn thì lại đánh giá cao hắn thêm một chút. Trong đầu thầm hô một tiếng:

“Đây mới thật sự là người tu đạo a!”

“Ồ!”

Đột nhiên cảm nhận thấy một luồng yêu khí làm Diệp Thiên Ân đang ngồi dưỡng thần không khỏi mở mắt nhìn. Lại thấy trong căn biệt thự ở phía xa ẩn hiện một tia yêu khí cực kì mỏng manh lại còn được che giấu cực kỳ hoàn hảo thì khóe môi Diệp Thiên Ân đột nhiên cong lên một chút.

Đừng nhìn Diệp Thiên Ân còn trẻ. Quả thật nếu so sánh về độ "thâm"(^^) thì hiển nhiên là hắn không bằng sư phụ hắn hay nhóm lão đồ cổ. Nhưng nếu chỉ nói về "tinh" hay chỉ về sự nhạy cảm thì hắn tự hào dám nói mình số hai thì không ai số một.

Với thể chất cực kỳ đặc biệt của mình thì hắn có một loại cảm giác cực kỳ mẫn cảm với các loài tà khí. Thậm chí có một lần gặp được một loại yêu quái kỳ lạ không phát ra yêu khí thì ngay cả sư phụ hắn cũng phải nhờ hắn tìm hộ nữa kìa.

Nhìn luồng kia mỏng manh yêu khí làm Diệp Thiên Ân không khỏi cười lạnh. Xem ra hôm nay cũng nên kiếm một chút Âm đức để dùng rồi. Dù sao toàn bộ số Âm đức của hắn lúc trước đều đã dùng hết vào việc sửa chữa phong ấn rồi.

Tuy vậy, không có nghĩa là hắn không có thứ dùng để phòng thân. Dù sao thì hắn cũng là một người trẻ nhất trong lịch sử mà cũng đồng thời là người duy nhất có thể đạt được đẳng cấp kia trong suốt hơn một ngàn năm nay mà.

Còn đẳng cấp của hắn là gì thì… bí mật.

*(độ ‘thâm’: kinh nghiệm, tích lũy, tâm lí… nói chung về những thứ càng về sau ta càng tích lũy càng nhiều.

Độ ‘tinh’: độ thuần thục, sự năng động, sự nhạy bén,... nói chung về những thứ mà một tên siêu siêu cấp tuổi trẻ thiên tài nên có.)

...

...Nhìn người mỹ phụ trước mắt thì Diệp Thiên Ân cũng không khỏi sửng sốt trong giây lát. Nếu không phải hắn đã từng thấy mẹ hắn cùng vị tiểu truyền nhân Côn Lôn kia thì đây có lẽ là nữ nhân đẹp nhất mà hắn từng gặp.

Nhưng ở đây không nói đến nhan sắc mà là một loại tiên thiên khí chất, thứ này từ lúc sinh ra đã có, không thể nào đào tạo ra được.

Từng đường cong như liệt hỏa kim châm đâm thẳng vào ánh mắt người nhìn, ẩn hiện sau lớp vải mỏng manh.

Bởi vì không biết có người lạ đến nên bộ đồ nàng mặc hiện tại cực kỳ mỏng manh, lại hơi bó sát vào cơ thể hoàn mỹ đến tận cùng, thậm chí Diệp Thiên Ân có thể loáng thoáng thấy được hai hạt hồng đào đang e thẹn rung rẩy trên đỉnh của hai cái siêu cấp bánh bao kia nữa kìa.

Gương mặt tuyệt mỹ, phong vận thành thục, ngũ quan như ngọc, làn da trắng mịn, nhẵn nhụi trong suốt, mắt phượng mày liễu, mũi ngọc thon dài, thẳng tắp, môi đào hồng hào, càm nhẵn như phấn điêu ngọc mài.

Lại phối hợp với vóc dáng hoàn hảo, làn da trắng như trứng gà vừa mới bóc vỏ. Tuy không hiểu rõ, nhưng hiện tại trong đầu Diệp Thiên Ân đang tưởng tượng xem thật nếu như có một người phụ nữ như thế này nằm dưới háng rên rỉ thì không biết có phải thoải mái như trong lời đồn hay không?

“Bất quá chỉ cần nàng rên rỉ thì sẽ cảm thấy sướng sao nhỉ?”. Diệp Thiên Ân tò mò tự hỏi.

“Về rồi. Ồ...??”

Bạch Tố Trinh như thường lệ chào hỏi Tri Ngọc Đường, bất quá khi nhìn thấy Diệp Thiên Ân mặc một bộ đạo bào, sau lưng mang một cái balo to đùng thì ẩn sâu bên trong ánh mắt nàng có chút lập lòe, bất quá cử chỉ cùng giọng điệu lại không có mang một chút khác lạ nào mà chỉ có sự tò mò thuần túy.

Điều này khiến Diệp Thiên Ân không khỏi thầm khen cho dù là nữ nhân hay nữ yêu thì đều là diễn viên trời sinh a.

Từ lúc nhìn thấy Bạch Tố Trinh ở đằng xa thì hắn đã xác định được mục tiêu của lần này rồi, thậm chí còn nhận ra thể loại yêu quái nữa kìa.
Đây là một con Khiển Hồn Du Yêu. Một loại yêu quái khá đặc biệt, nó có khả năng nhập vào thân thể của một người nữ nhân nào đó vào ngày sinh nhật thứ mười tám rồi bắt đầu điều khiển cơ thể kia từ đó.

Bất quá nó lại không có năng lực tiêu diệt linh hồn của chủ nhân thân xác mà chỉ có thể điều khiển họ. Tức là nó chỉ có thể ra lệnh, mà người bị ra lệnh thì phải chấp hành mệnh lệnh trong khi vẫn còn giữ được ý thức, nhưng lại không có cách nào kháng cự lại mệnh lệnh đó.

Nhìn thì giống một loại ký sinh, nhưng lại là loại ký sinh chó cắn đảo khách thành chủ a.

Mà cũng nhờ vào đặc điểm này mà Khiển Hồn Du Yêu có được một cái vỏ bọc ngụy trang cực kỳ hoàn hảo. Cũng vì thế mà có cực ít những con Khiển Hồn Du Yêu bị phát hiện, ngoài những lúc nó chủ động hiện hình để làm cái gì đó.

Mà bên cạnh đó thì năng lực của Khiển Hồn Du Yêu cũng làm Diệp Thiên Ân an tâm một chút.

Tuy nguồn sống của Khiển Hồn Du Yêu là dương khí của nam nhân. Nhưng năng lực thiên phú của nó lại là ảo ảnh và quán thâu ký ức. Nên mặc dù là yêu, nhưng loại yêu này cũng cực hiếm và cực quý. Thậm chí còn được định giá cực cao nếu xuất hiện trên thị trường giao dịch đặc thù của giới đạo sĩ nữa kìa.

Thầm nghĩ lần này kiếm lời to, bất quá cũng đồng nghĩa với việc lần này không kiếm được chút Âm đức nào rồi.

Suy nghĩ một đống chuyện, nhưng trên mặt lại không có một chút biểu hiện nào. Khiến người khác nhìn như Diệp Thiên Ân chỉ khiêm tốn đứng sau Tri Ngọc Đường, chờ đợi hắn giới thiệu.

“Ha Ha, Tố Trinh, đây là Tiểu Diệp, một vị tiểu thần y mà ta mới quen, còn đây là Bạch Tố Trinh, lão bà của thúc thúc ta a, ha ha. À lão bà, lần này ta mang tiểu Diệp về nhà trước là để xem bệnh, sau là cho nó ở lại nó lại đây một đêm cho đến khi nó tìm được chỗ ở thôi. Không có vấn đề gì chứ?”

“Ân. Tùy ngươi.”

Cũng không nói nhiều, có thể thấy tính cách của nàng khá lãnh đạm, tuy bị yêu tà khống chế nhưng có vẻ như cái bản chất này của nàng cũng không có thay đổi, mà sự lãnh đạm đó lại kết hợp với thân hình hỏa bạo kia thì lại vô tình tạo nên một hình tượng hoàn hảo trong việc kích thích nam nhân dục hỏa a...

“Xin lỗi tiểu Diệp, nàng ấy lúc nào cũng như thế, ngươi đừng nên để tâm a. Dù sao thì còn có Tri thúc đây a.Ha Ha!”

Tri Ngọc Đường phóng khoáng khoát khoát tay. Trông như cực kỳ là quen thuộc cùng với không một chút quan tâm thái độ lãnh đạm của lão bà mình.

“Ân, không sao, ta cũng không để ý lắm.”

Tuy cảm thấy cá nhân Tri Ngọc Đường không tệ nhưng rất tiếc vận mệnh lại không tốt a. Bởi vì sau khi hắn bắt đi con tiểu yêu kia thì những ký ức về sự tồn tại của Bạch Tố Trinh cũng sẽ biến mất theo.

Tuy muốn giúp nhưng lại không thể được a, bởi vì ngay khi thấy nàng thì hắn cũng đã muốn lấy được nàng rồi a!!!

Thầm thở dài, Diệp Thiên Ân thầm nghĩ sau đó có lẽ phải giúp vị thúc thúc vừa mới quen được một lúc này mới được a...

...

Chương........ gì ta cũng chả biết nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau