SẮC LOẠN TIÊU DAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sắc loạn tiêu dao - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hồi thôn (1)

Phần Mở Đầu: Hồi Thôn

“Bạch”

“Bạch”

“Bạch”

Trong màn đêm thanh vắng, giữa màn sương mù lạnh ngắt thấu da thấu thịt, đậm đặc như sắp hóa hàn thủy. Từ đâu đó, những thanh âm nghe vui tai như âm thanh của hai người đang làm tềnh vang lên...

Cùng với đó, những âm thanh rên rĩ như tiếng khóc “Ưm” “A” “Ư” “N~” đáng sợ cũng theo đó mà vang lên, nếu nghe không kĩ, ai cũng có thể nghĩ rằng đó là âm thanh mà một đứa trẻ nghe được khi thấy ba của nó hành hạ mẹ của nó vào lúc nữa đêm tĩnh mịch.

Những âm thanh đáng sợ đó vang lên, từng đợt từng đợt ngắt quãng vang lên, kết hợp với không gian ban đêm mờ ảo, tịch mịch, hoàn toàn có thể hù dọa đến ngừng khóc bất cứ đứa trẻ con nào chưa hiểu sự đời, hoặc kích thích bất kì ai đã từng tự “thủ” cho bản thân.

Và đúng như thế, nó là âm thanh của việc làm tềnh.

Cho nên, nếu nhìn kỹ vào bên trong màn sương mù này, có thể ai đó sẽ nhìn thấy có một chiếc xe cực kỳ sang trọng đang đậu ở…đâu đó. Và nếu ai thính tai thì cũng có thể nghe thấy rằng những âm thanh như rên rỉ lại như khóc lóc kia chính phát ra từ bên trong đó.

Bộp...

À không, đột nhiên từ đâu một bóng đen vô thanh vô tức từ xa du tẩu trong làn sương mù cắt da cắt thịt rồi xuất hiện trong góc nhìn của Tác. Tuy vậy, vẫn có thể thấy rõ nó là gì nếu nhìn kĩ.

Đây là một tên thanh niên trông còn khá là trẻ tuổi, trên vai hắn đeo một cái túi vải(tay nải, cái túi mà người ta rất thường hay dùng, trong phim) bằng vải, trên thân lại mặc một bộ thái cực đạo bào như tên một đạo sĩ.(lỗ mũi trâu)

Bất quá, có cái không hợp đó chính là trên lưng hắn lại đeo một cái balo trông khá hiện đại, phong cách, còn nữa, chân hắn đi một đôi giày thể thao sành điệu, trên đầu đội nón kết. Và nếu như có một nhà thiết kế thời trang nào thiết kế ra cái thể loại thời trang kinh dị này thì chắc chắn họ sẽ không mất một tí tiền nào vào việc mua gạch đá để xây nhà.

Mà cũng như một “thánh phán” nào đó đã phán: “Đây là một phong cách thời trang rất ư là trất’ss, và nó cũng chỉ thích hợp với mỗi bọn ‘thần côn’ mà thôi.”

E hèm, bỏ chuyện trang phục qua một bên.

Hiện tại theo như hình ảnh được truyền từ camera thì tên thiếu niên(tuy không nhìn rõ mặt mũi nhưng nghe ai đó bảo là khá trẻ nên gọi thanh niên) đó đang từ từ di chuyển về phía chiếc xe.

Như hành vân lưu thủy, người nọ di chuyển trong màn sương mù dày đặc một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng như đi trên đất bằng, hoàn toàn không quan tâm đến sương mù trắng xóa hoàn toàn che đi cảnh vật xung quanh.

Đột nhiên tên thanh niên nọ dừng lại, mang theo nghi hoặc đứng từ xa nhìn về phía chiếc xe, nơi phát ra âm thanh duy nhất trong cái không gian yên ắng này, hoặc đúng hơn hắn là nhìn về phía mũi xe, có chút kinh dị, thầm nói:

“Thanh niên thời nay đúng là manh động thật, thích làm cái việc kỳ cục đó trong sương mù, đã thế mà còn…”

Bất quá tên thanh niên chưa kịp nói hết câu thì đã bị một âm thanh cắt ngang, mà người chủ của âm thanh này có vẻ như đang trong tình trạng khá là... thở dốc(như trâu).

“Này, vị đại ca gì ở đằng đó ơi, có thể lại đây cho tôi hỏi thăm một chút được không?”

Nghe được âm thanh, đoán chắc là của một thanh niên tầm tuổi, tên thiếu niên đạo sĩ cũng thuận theo nhìn về hướng chiếc xe vẫn còn đóng chặt cửa kính với vẻ mặt khó hiểu, nhưng cũng không có từ chối, bước nhanh hơn một chút về phía chiếc cực sang trọng màu xanh đọt chuối này, bất quá nếu để người trong xe nghe được lời hắn thầm nhủ lúc này thì không biết có hay không lái xe đâm vào hắn một cái cho hả giận?

“Không lẽ họ muốn ‘tri som’ nhỉ? Quả đúng là manh động thật, nhưng có vẻ lúc này thì không được rồi, ta còn có việc phải làm, sau đó còn phải đi gặp mẫu thân nữa…Dù sao cũng đã mười bảy năm rồi a.”

...

...

Trở lại tầm 30 phút trước.

Bên trong xe...

“Lực-Onii-chan, bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ chúng ta bị lạc rồi a? Định vị trong xe tai sao lại không hoạt động a? Chẳng lẽ xe hư rồi a? Chẳng lẽ chúng ta chết ở đây a? Này Lực-Onii-chan, này, trả lời muội a, không lẽ chúng ta sẽ chết ở đây sao? Hả? Hả? Hả?...”

Một loạt những câu hỏi như đại bác liên thanh nã thẳng vào mặt Trần Đại Lực làm hắn không biết đường nào mà lần, mà nếu không phải ngồi kế bên là người phụ nữ hắn phải mất đến 3…giờ để kéo được nàng lên giường thì hắn đã sến cho nàng một bộp tay rồi. Mà còn tại sao người phụ nữ kế bên lại gọi hắn là ‘oni’-... mặc dù tuổi hắn có vẻ thấp hơn nàng tới tận mười tuổi thì tất nhiên là do sở thích của hắn.

Hắn là Trần Đại Lực, con của Chủ tịch thành phố Minh Hà, Trần Quang Hải. Từ nhỏ đã là một tên ‘phú đại’. Năm 12 tuổi trong một lần bị lừa tềnh đúng nghĩa thì đã mất đi cái ‘ngàn vàng’ của mình cho một vị tỷ tỷ nọ không nhớ rõ gương mặt hơn 20 tuổi. Nhưng cũng từ đó, hắn đã ngộ ra ‘đạo’ của bản thân, cũng là đạo khó nhất trong ba ngàn đại đạo, Dâm đ*o.

Nhưng với điều kiện “nhà mặt phố, bố làm to, đẹp trai, chơi giỏi, dở học” thuần chất dân chơi chỉ sợ mỗi đi đêm không mặc ‘áo mưa’ như hắn thì con đường dần trở nên bằng phẳng.

Và với tính cách khá là ‘nghĩa khí’(dễ moi tiền) của mình hầu như ‘đạo’ của hắn càng trở nên bằng phẳng hơn nữa, cũng như con đường ‘nhân khí’. Bởi hầu như tất cả những thiếu gia ăn chơi ở cái tỉnh này hắn đều biết mặt hoặc biết mặt hắn.

Nhưng tại sao tên Tác lại dành nhiều thời gian để tả hắn như vậy?

Bởi vì chắc chắn hắn sẽ không giành bất cứ điều gì với main a.

Tại sao ấy hả?

Bởi vì… có vẻ như từ sau vụ ‘lừa tềnh’ đúng nghĩa đó thì hắn chỉ có hứng thú với mỗi những người phụ nữ lớn hơn mình, và cũng vì khiếu thẩm mĩ vô cùng tuyệt cmn vọng của mình cùng bản tính siêu cấp bảo thủ tuyệt đối không thay đổi của mình thì hầu như những người phụ nữ bên cạnh hắn không có một ai gọi là quá đẹp.

Nên nếu có thang điểm thì những người hắn đã từng beep qua thì chưa có ai vượt qua 7 điểm cả, tương tự cũng không có ai thấp hơn 5. Mà cùng với đó thì hắn cũng có vài sở thích khá… dị nữa, như cách gọi vừa nãy tính là một.

“Im lặng! Ca đang suy nghĩ, chúng ta đã lái xe hơn một giờ, đi cũng gần trăm dặm rồi mà vẫn chưa thể ra khỏi đây thì chắc chắn là bị lạc rồi, mà xăng thì cũng sắp hết rồi, nên ca nghĩ là chúng ta nên đợi đến trời sáng cho sương mù tan đi rồi mới đi tiếp.

Dù sao nếu chạy bậy bạ cũng không an toàn nên ca nghĩ rằng chúng ta nên đợi ở đây vài ngày cho đến khi sương tan hoặc đến khi lão gia tử đi tìm ca cũng được, dù sao chúng ta cũng còn có đồ ăn.”

Trần Đại Lực dù là dân chơi nhưng hắn không ngu, trái lại hắn khá thông minh, ít nhất là trong một số trường hợp nhất định. Còn tại sao hắn lại đem đồ ăn?

Một là bởi vì sở thích của hắn, hai cũng là bởi vì sở thích của hắn. Nhưng một là sở thích cá nhân, hai cũng là sở thích cá nhân, bất quá một là để ăn giải khuây, hai, là để kích...“Beep”.(+1)

À mà một tính cách khá dị của hắn nữa đó chính là… hắn thích người khác gọi hắn bằng ‘onii’(Nhật) nhưng lại tự gọi mình là ‘ca ca’(Tung), bất quá hắn chỉ sử dụng cách này lên người phụ nữ của mình(tình nhân) mà thôi.

Trần Đại Lực suy tư một lúc đột nhiên nghĩ ra một ý, hắn nhìn về người phụ nữ tuổi với lớp trang điểm đậm thậm chí che đi tuổi thật đối diện, bất quá nhìn cũng khá đẹp mắt, hắn nói:

“Nếu muội sợ, vậy thì…chúng ta lại ‘khởi động’ bằng một vài động tác mạnh mẽ hơn là được…!!!”

Nói xong cũng không đợi đối phương trả lời, hắn lập tức hóa thành ‘mồi sáu’ lao vào người nàng, không ngần ngại bởi vì có đồ dự trữ, hắn trực tiếp nắm rồi xé đôi bộ đồ màu hường nàng đang mặc, rồi cũng dùng phương pháp tương tự tháo ra từng kiện từng kiện đến khi chỉ còn một con cừu trắng bốc…‘khét’.

Mà người phụ nữ kia thì cũng khá là đảm đang, ỡm ờ ỡm ờ một chút, uốn éo thân hình, giả vờ ngại ngùng, đấm vài cái như thoi sơn vào ngực Trần Đại Lực rồi thì cũng mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

20p sau…

“Ưm...Ưm…tiếp tục…Ưm…nhanh…lão nương muốn ra…không…Imouto sắp ra…”

Lại 20p sau…

“A...A...A… onii-chan...A…đại gia…cầu bao nuôi...A...A...A”

Lại thêm 15p nữa…

“ Ân...Ân...thật khỏe...Ân...vẫn còn sức a...lão nương sắp thăng rồi...Ân… lần thứ 99 rồi...A...A”

Lại một lần nữa 15, à không 4p59s nữa.

“ Ân...sắp… sắp…….”

*(mồi sáu=màu sói=sắc lang)

Đột nhiên đang ở đỉnh Vu Sơn Hoa Tiểu Hoa rớt xuống đất cái ‘bịch’. Cảm thấy động tác của Trần Đại Lực đột nhiên dừng thì vừa định hét lên hối thúc hắn, bất quá khi nhìn thấy vẻ mặt như gặp Chúa của hắn thì cũng không biết nói gì.

“Mặc dù bị khốn trong sương mù cũng được ba bốn tiếng rồi nhưng ngươi có cần phải làm ra cái vẻ mặt đó không hả? Mà cái vẻ mặt đó sao nhìn quen quen nhỉ… giống như… lúc đó...”

Hoa Tiểu Hoa thầm nghĩ đến lúc đó, cái lúc mà nàng sa vào ma đạo như nàng Kiều, tất cả chỉ vì… chỉ vì… một đống tiền.(so sánh cận nghĩa, cùng khái niệm, khác bản chất)

Thở dài, nàng thầm hối hận, hối hận tại sao lúc đó, lúc đó, lại không đòi nhiều hơn cơ chứ? Thật là ngu ngốc mà...

...

...

Chương 2: Hồi thôn (2)

Trở lại với hiện thực, tên thiếu niên đạo sĩ đi đến chỗ chiếc xe đang đậu, gõ gõ vài cái vào cửa kính xe, rồi…chờ đợi.

Cũng không lâu lắm, Trần Đại Lực sau khi thất thần vì một vài lý do như vẻ đập chai của người thiếu niên nọ hay người đi đến thật sự là người thì vội vàng kéo xuống cửa kính xe. Sau đó chìa ra một cánh tay như muốn bắt tay, nhưng rất tiếc không có hồi âm, thầm ngượng một lúc, rụt tay về, hắn nói:

“Vị tiểu ca này, nhìn tiểu ca giống như một đạo sĩ vừa xuống núi a, vậy chắc là tiểu ca đây đã tu thành...chính quả, hay tu luyện đến bình cảnh nên sư phụ cho đi hồng trần lịch luyện a? Vậy tiểu ca có hay rủ lòng thương chỉ cho tiểu đệ đây cách nào thoát khỏi đám sương mù này hay không a? Đệ lạc ở đây cũng ba ngày hai đêm rồi, đồ ăn cũng sắp hết mà…”

Trần Đại Lực đang giải thích thì bỗng nhiên chú ý đến gương mặt tựa cười mà không phải cười như hiện lên chữ “Thật?” của tên thiếu niên đạo sĩ thì hắn dừng lại, lập tức thay đổi sang hướng khác mà giải thích, trực tiếp hơn:

“Ta dù sao ở đây cũng có chút địa vị, sau này gặp lại tất có hậu báo? Mong tiểu ca giúp đỡ!”

Hắn nói xong liền chấp hai tay lại, cung cung kính kính cúi đầu làm lễ, gương mặt nghiêm túc y đúc như trong phim kiếm hiệp của Tung Của đi ra. Bất quá sau lại thấy vẻ mặt nghi ngờ của tên thiếu niên đạo sĩ thì hắn mới lại ngượng ngùng rụt tay về.

Tên thiếu niên đạo sĩ tuy một mực thắc mắc tại sao người đối diện lại làm như vậy, nhưng cũng không có hỏi, mà thật ra lý do làm cho vẻ mặt hắn trở nên kì dị như vậy lại không phải điều này. Hắn nói:

“Được rồi, ta có thể trợ giúp ngươi…các ngươi ra khỏi đây. Nhưng trước đó các ngươi có thể trả lời cho ta vài vấn đề được chứ?”

“Được, chỉ cần tiểu ca đây có thể giúp hai người chúng ta ra khỏi đây thì tiểu ca có thể hỏi ta bất cứ điều gì. Thậm chí sau này gặp lại còn chắc chắn có hậu báo, điều này thì tiểu ca có thể tin tưởng ở tiểu đệ đây, tiểu đệ xưa nay làm việc chưa thất hứa bao giờ.”

Trần Đại Lực một mặt hạo nhiên chính khí vỗ vỗ ngực đảm bảo, hồn nhiên đã hoàn toàn quên mất tình trạng hiện tại của mình.

Mà tên thiếu niên đạo sĩ thì cũng không có lập tức nhắc nhở, mà dùng một ánh mắt quái dị nhìn về phía Trần Đại Lực một chút, sau đó có chút e ngại bắt đầu dò hỏi:

“Ngươi...không có vấn đề nào về mặt tâm lí chứ?

“Ách…”

Đột nhiên nghe được câu hỏi một chút cũng không liên quan từ phía người đối diện thì Trần Đại Lực chợt sửng sốt một chút, sau lại thầm nghĩ có thể hành động vừa nãy của mình gây nên hiểu lầm gì đó nên cũng không có tức giận, dù sao mình vẫn có việc nhờ người khác.

“Không a! Tại sao tiểu ca lại hỏi như vậy?”

Có vẻ như hắn hồn nhiên không biết về tính cách của mình, hoặc có vẻ như hắn nghĩ như thế là bình thường. Mà chuyện này cũng không liên quan, nên bỏ qua vậy.

Tên thiếu niên đạo sĩ nói tiếp:

“Không có gì, đó là chuyện của ta. Vậy, điều thứ hai, tại sao ngươi lại gọi ta là tiểu ca?

“…”

Lần này tới phiên Trần Đại Lực dùng ánh mắt kì dị nhìn về phía tên thiếu niên đạo sĩ, cũng không biết trả lời như thế nào, suy nghĩ một chút, hắn ngượng ngùng đáp:

“Tại, tại tiểu ca nhìn khá là…‘trẻ’(con) a!”
“À…”

Như hiểu ra điều gì tên thiếu niên đạo sĩ có chút ngượng ngùng gật gật đầu.

Đúng thật như Trần Đại Lực nói, hắn đúng thật hàng thật giá chuẩn tiểu đạo sĩ vừa mới từ trên núi tu đạo học nghệ xuống, mà ở trên đó tiên thiên tiên cảnh, kỳ hoa dị vật rất nhiều, linh khí dùng để tu luyện cũng cực kỳ dồi dào nên có vẻ như bề ngoài của hắn nhìn trẻ hơn một chút so với tuổi thật. Nên có vẻ việc gây hiểu lầm cũng là điều đương nhiên, lúc này nhìn hắn như thiếu niên 15-16 tuổi là cùng.

Trầm ngâm một lúc, hắn lại hỏi, ‘một chút’ cũng không có để tâm cách gọi của Trần Đại Lực.

“Tại sao lúc nãy ngươi không hạ kính xuống khi gọi ta? Đây chỉ là tò mò thôi nên ngươi có thể không trả lời.”

“Ặc…”

Lại một phen ngượng ngùng, Trần Đại Lực vội giải thích:

“Ta sợ sương mù có độc a…”

“À…”

Như hiểu ra mọi chuyện, tên thiếu niên đạo sĩ cũng không có tiếp tục truy cứu, lại hỏi vấn đề tiếp theo:

“Dây thần kinh xấu hổ của hai người các ngươi còn chứ?”

Trần Đại Lực:”???”

Bỗng nhiên nghe được câu hỏi vô cùng là gợi đòn từ tên thiếu niên đạo sĩ làm cả hai người ngồi trong xe đều dâng lên một cỗ bực tức, cau mày, cả hai cùng nhìn nhau một lát, vừa định quay đầu sủa lại một quen thì đột nhiên cả hai đều nhìn ra trong mắt đối phương có một cỗ dị quang.Cùng cúi đầu xuống nhìn một lát, sau đó, hai tiếng hét thất thanh cùng đồng thời vang lên từ trong màn sương mù dày đặc, cùng với tấm kính xe đang được nâng lên một cách từ từ.

2 phút sau…

Cửa kính xe lại một lần nữa hạ xuống. Với gương mặt đỏ như lửa, Trần Đại Lực nhìn về phía tên thanh niên đạo sĩ, nói hai câu “Xấu hổ, xấu hổ.”

Kiên nhẫn là một đức tính của đạo gia, nên cũng không để ý việc chờ đợi, tên thiếu niên đạo sĩ lại lên tiếng:

“Vấn đề cuối cùng, tại sao các ngươi lại dừng xe ở chỗ này a? Không phải muốn tìm cảm giác kích thích hay gì chứ?”

Lại một trận xấu hổ, nhưng lần này là cả hai người bên trong, cùng cúi đầu, cả hai lí nhí nói:

“Thật vậy!”

“Thật vậy!”

Tuy không hiểu rõ lời hắn nói nhưng có vẻ như cả hai đều tự động hiểu rằng lời của hắn nói là chỉ việc họ đi đánh “dã ngoại”, thậm chí còn trong sương mù, mà họ thì cũng không có muốn thêm xấu hổ nên cũng không có nói bản thân bị lạc.

Mà nếu tính ra thì số của họ cũng khá là may mắn, nếu như chỉ cần nhích thêm vài phân nữa thì có trò hay để xem rồi.

“Đây!”

Cũng không muốn nói nhiều nữa, còn có việc mà hắn cần phải làm. Tên thiếu niên đạo sĩ trực tiếp lấy ra từ trong balo ra một mảnh giấy màu vàng hình chữ nhật, bên trên có vẽ một đống ký tự như giun nhìn không ra chữ gì màu đỏ.

Đúng vậy, một là bùa, đây là một trong những thứ mà hắn học được trên núi từ vị sự phụ thần bí sống không biết bao lâu vừa tọa hóa một thời gian trước của hắn.

“Lấy lá bùa này dán lên tấm kính trước mặt, sương mù sẽ tự động tách ra khỏi tầm nhìn của các ngươi. À mà ta muốn nhắc các ngươi một chút, tốt nhất các ngươi nên lùi lại thay vì tiến lên phía trước. Nếu không thì hối hận cũng không kịp đâu.”

Nói rồi cũng không để ý nữa hai người, tên thiếu niên đạo sĩ bước tiếp về cái phía mà hắn vừa cảnh báo hai người nọ rằng không nên đi. Bất quá vì không gian khá yên tĩnh nên hầu như cả hai người đều nghe được điều mà hắn lầm bầm khi bỏ đi, mặc dù cái hiểu cái không.

“Haizz, mặc dù hơi thất vọng nhưng ít ra cũng có thể nói là mở rộng tầm mắt, mà đúng là bọn trẻ thời nay đúng là ngưu thật, thậm chí còn có sở thích làm chuyện đó ngay phía trước…vực…thẳm...nữa……”

Như có như không nghe được đoạn cuối, Trần Đại Lực và Hoa Tiểu Hoa nhìn nhau một chút, tự hỏi người không bình thường ở đây là ai a.

Nhưng cũng không phải lúc, cả hai lại chuyển ánh mắt về trên lá bùa, cũng không suy nghĩ nhiều nữa, dù sao thì cũng đã ở cùng đường, nếu không được thì chỉ cần dùng cách của bản thân thôi là được.

...

Chương 3: Hồi thôn (3)

Cuối cùng cả hai cùng gật đầu, như đã quyết, Trần Đại Lực lấy một ít nước bọt vuốt lên lá bùa, sau đó vươn ra ngoài cửa kính, dùng một lực kha khá vỗ lá bùa đính vào mặt kính chắn gió trước mặt rồi lại lui về trong xe, nâng lên cửa kính rời bắt đầu chờ đợi.

Bất quá tại sao hai người lại tin tưởng tên thanh niên kia?

Tại vì thứ nhất là nơi họ chọn.

Từ rất lâu, thậm chí trước cả khi cha mẹ bọn họ được sinh ra. Đã có một truyền thuyết về nơi đây, một nơi được thường được gọi là tiên cảnh, nhưng cũng là mộ địa.

Một truyền thuyết về một ngôi làng đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, quanh năm suốt tháng hoàn toàn bị bao phủ xung quanh bởi sương mù, không một ai tìm được.

Mà nơi đó, có một vị đạo sĩ già, già đến cái độ cụ tổ hay những người già nhất còn sống trong gia phả dòng họ của họ cũng phải gọi bằng ông khi gặp được.

Nhưng hơn hết, người này đã dùng đạo thuật của mình để chứng minh, thuyết phục tất cả những người không tin tưởng vào đạo thuật của tin tưởng vào nó. Cũng vì vậy mà hầu như những người ở xung quanh đây khá là mê tín, mặc dù nó đều là người thật việc thật.

Mà cha của Trần Đại Lực cũng là một người như thế, thế là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, hắn cũng học được kha khá kiến thức về những thứ này, nên...

Bỏ qua chuyện đó, cùng không cần đợi lâu, chỉ tầm ba giây sau khi dán lá bùa vào tấm kính, sương mù xung quanh như hồng thủy vỡ đê bắt đầu cuồn cuộn rút đi khỏi tầm nhìn của hai người, để lại cảnh quan xinh đẹp trước mắt, với bầu trời cao vạn dặm không chim, ánh trăng phủ xuống đủ để làm người khác nhớ đến cố hương, mặc dù ở đây chính là quê hương của họ.

Chưa hết, xung quanh họ thì là một mảnh trơ trụi, không có lấy một nhành cây ngọn cỏ, trông như một bậc thềm bằng phẳng.( thẳng đến địa ngục a.)

Nhưng nếu có ai nhìn đế khuôn mặt của hai người trong xe lúc này thì có thể thấy gương mặt của họ đã trở nên trắng bệch, mồ hôi tuôn ra như suối.

Bởi vì trong tầm mắt họ hiện tại hoàn toàn là một cái vực thẳm, mà bánh xe của họ thì đang dừng trên một cái vách đá…chỉ cách vực thẳm phía trước một khoảng cách tương đương với một ngón tay.(cái này do góc nhìn của Tác)

Sau khi kéo lại ba hồn bảy vía, Trần Đại Lực nhanh chóng lui xe lại, bất quá cũng cẩn cẩn thận thận nhìn lại phía sau, vì có lá bùa nên tầm nhìn cũng không có bị cản trở, đến khi thấy được một phía sau là đất bằng thì hắn mới an tâm mà nhẹ nhàng khởi động xe rồi cẩn thận lui về phía sau.

Bất quá trước khi lao đi hắn nhớ lại một chuyện, nhìn về phía cái hướng mà tên thiếu niên vừa nãy đi tới, đột nhiên mồ hôi lạnh của hắn lại tuôn ra, nhưng rất nhanh nhớ lại chuyện gì đó, sau đó hắn đưa đầu ra ngoài cửa xe, hét lên:

“Vị tiểu ca lúc nãy, có thể cho ta biết tên có được hay không a?”

Yên tĩnh một lúc, thấy không có ai trả lời thì hắn cũng có chút thất vọng, bất quá rất nhanh sau đó lại có một âm thanh rất rõ ràng như kề vào bên tai hắn mà nói truyền tới làm hắn giật mình:

“Diệp Thiên Ân, 17 tuổi.”

“Ách, bằng tuổi ta.”

Trần Đại Lực rụt rụt cổ, cũng không thắc mắc tại sao về sự kỳ dị này, lại nhìn qua ánh mắt lập lòe cùng gương mặt mê trai của Hoa Tiểu Hoa đang ngồi kế bên hắn chợt khởi động xe đạp mạnh số lùi làm nàng giật mình, sau đó cũng không có hứng thú nói chuyện mà điều khiển chiếc xe như con thú lao nhanh về phía nội thành thành phố Hoàng Hà.

Vì hắn có việc cần phải báo lại với cha hắn, về cái sự kiện mà từ khi hắn sinh ra thì bắt đầu được đồn đại, mặc dù nó hoàn toàn chẳng có một chút liên quan nào đến hắn cả a...


Mà còn về Diệp Thiên Ân, đúng vậy, hắn 17 tuổi…

Sau khi sinh ra một ngày, hắn ngừng khóc.

Ngày thứ hai, hắn có nụ cười đầu tiên.

Ngày thứ ba, hắn nói được hai từ ma ma.

Ngày thứ tư, hắn dứt sữa.

Rồi ngày thứ năm đến, sư phụ hắn, cũng là người đã trông giữ ngôi làng Thiên Âm, hay còn được giới đạo sĩ gọi là làng Huyền Âm, nơi tọa lạc của Thiên Âm Mạch duy nhất trên thế giới này đã mang hắn lên núi Côn Lôn tu hành mà hoàn toàn không kịp nhớ được mặt mũi cha mẹ mình ra sao.

*Chú thích: Đây là nơi từng được lập ra để nuôi dưỡng, đào tạo các đời Hoàng Hậu theo kiểu Mẫu nghi thiên hạ. (Theo “Bộ luật cấm tiết lộ tình tiết của truyện”)

*(Thiên Âm Mạch: nơi tụ tập của hàn, nhu, cực âm chi khí, đối nghịch với Long Mạch, cương mãnh, cuồng bạo)

Bất quá thật sự hắn cũng không quan tâm lắm, vì sau khi lên núi đến khi có đủ ý thức thì hắn nhận được tin tức cha hắn đã mất từ sư phụ hắn, mà nếu như đúng lời sư phụ hắn nói thì ông chết vào ngày thứ hai hắn rời khỏi, mà tiếp sau đó là tất cả những người đàn ông còn sống ở làng đều chết theo.

Mà thật sự cũng không nhiều lắm, bởi vì nếu có ai đó cưới được vợ ở ngôi làng này thì chắc chắn cũng sẽ không ở mọc rễ tại đây, vì nó đồng nghĩa với việc muốn chết, thậm chí hắn từng nghe nói có người từng thử và chết ngay đêm tân hôn khi vừa phá xong trinh tiết của vợ mình nữa kìa.

Quả là bi...kịch.

Còn vì sao mà họ lại muốn cưới vợ ở đây dù biết họ sẽ chết sớm?

Bởi vì nhờ vào Thiên Âm Mạch, tất cả người phụ nữ được sinh ra ở làng, nói đúng hơn là tất những đứa trẻ được sinh ra ở làng đều mang trên mình siêu cấp thuần âm chi khí, tương đương với số sát chồng siêu cấp, cũng có nghĩa là những đứa trẻ sinh ra ở làng toàn bộ đều là nữ, và, tất cả đều đẹp như thiên tiên, đẹp ở cái mức độ mà có thể làm người khác tình nguyện giảm đi năm mươi năm tuổi thọ để có thể cùng ngủ một đêm.Còn một điều mang tính bắt buộc nữa là những nữ nhân có thai bắt buộc phải trở về làng để sinh con. Nên một là phải trở về làng để hạ sinh, mà ở ngoài thì cho dù là 11 tháng vẫn sẽ không thể hạ sinh.

Hai là phá thai hoặc hư thai khi qua tháng thứ 12.

Còn tại sao thì có trời mới biết.

Và tất nhiên, trong tất cả, không biết bao nhiêu năm lịch sử dài đằng đẳng của làng, vật cực tất phản, hắn sinh ra, đứa trẻ đầu tiên được sinh ra ở làng là nam.

Nếu theo lời của sư phụ hắn thì là: hắn được sinh ra ở cái thời điểm đỉnh điểm của cái lạnh kể cả suốt từ làng được lập nên, dường như toàn bộ dương khí đều tập trung về phía hắn vậy. Là cực dương trong vật cực tất phản*.

Kế tiếp, theo phong thủy bát quái, hắn sinh ra vào cái năm được coi là thảm họa của thế giới khi nhiệt độ đột nhiên giảm xuống chóng mặt một cách kì dị rồi đột nhiên trở lại bình thường sau một khoảng thời gian 9 tháng 10 ngày. Năm cực dương.

Và điều kỳ dị này đã làm khá nhiều thái sơn bắc đẩu của giới tu chân, phong thủy, v.v… chú ý, nhưng tất cả đều được sự phụ hắn hoàn hảo che giấu nên không một ai biết một tin tức nào về hắn, kể cả những người khác tu luyện trên núi Côn Lôn.

Và tiếp theo của năm là tháng cực dương nhưng theo phong thủy vật cực tất phản nó lại nằm vào tháng 12, tức là hắn được tạo ra vào ngày đầu của mùa hè, tức sinh vào cuối mùa đông.(có sai sót gì thì kệ mợ nó a)

*Vật cực tất phản ở đây có nghĩa là tụ lại một điểm, các ngươi nhìn vào đồ án thái cực thì sẽ hiểu.

Chú thích: theo như báo cáo của bộ khí tượng. Năm 2142 là một năm duy nhất không có mùa Hạ. Nhiệt độ trung bình năm của thế giới không vượt quá 30 độ.(Chém)

(Theo “Bộ Khí Tượng tưởng tượng”)

Kế tiếp là tuần cực dương, ngày cực dương và giờ cực dương, thậm chí phút cực dương, giây cực dương luôn. Nói đơn giản là hắn sinh ra vào ngày 24 tháng 12 năm 2142.(Hư cấu, hoàn toàn là hư cấu. Đề nghị người đọc không cần phải góp thêm gió để tránh thành bão)

Mà còn một điều nữa khá là hư cấu nữa mà hắn nghe được từ sư phụ hắn nữa đó là cha hắn là một Cửu Thế Đồng Tử, sau khi truyền đi con “thần trùng” được tinh luyện và truyền lại từ chín thế trước, tức t*ng trùng cực dương thì đã thật sự đã tinh tẫn thân vong mà chết.

Còn mẹ hắn cũng là như thế, Cửu Thế Nguyên Âm nữ, nhưng do sống ở tọa lạc của Thiên Âm Mạch nên mới cứu được mạng sống.

Tuy vậy, cũng nhờ vào con t*ng trùng cực dương đó mà hắn giống cha hắn đến chín thành, nhưng cũng có được nét riêng của bản thân một cách kỳ diệu. Mà một thành còn lại tức đôi mắt là giống mẹ, mê hồn đoạt phách, lá lách nổ tung.

Còn mấy vụ tương tự mà những nam nhân cưới vợ trong làng rồi chết thì cũng xảy ra một cách tương tự, chỉ có thân thể Cửu Thế Đồng Tử như cha hắn thì mới có thể làm được việc đó ở đây mà còn sống(một thời gian) thôi.

Nên hầu như tất cả đều dọn ra ngoài, mà nhờ vào vụ việc của hắn 17 năm trước nên có vẻ như số phận duy trì sự cân bằng của họ đã hết, nên tất cả đều đã lần lượt theo bước cha hắn mà đi. Cho dù là những người đã di dời ra bên ngoài làng cũng là như vậy, một cách bí ẩn đột nhiên chết đi.

(*Có thể đoạn này hơi khó hiểu, ai không hiểu có thể leo lên phần bình luận để hỏi.)

...

Chương 4: Hồi thôn (4)

Chương này có biến, đề nghị đọc cho kĩ a...

...

...

Mà theo sư phụ hắn thì việc này là một cái gì đó thuộc về Thiên Cơ, cho nên ngay cả bản thân sư phụ hắn cũng không biết, chỉ biết là do Cửu Thế Đồng Tử Thể khá là mạnh nên ông có thể cảm nhận được một luồng oán khí xuất phát từ sâu trong tâm hồn.

Mặc dù Diệp Thiên Ân không hiểu, mà thật ra hắn cũng chả quan tâm, cái hắn quan tâm là về với người mẫu thân đã 17 năm không gặp kìa, sau đó chăm sóc nàng như…không, hơn hẳn cha hắn đã từng.

Và vì những người chết trong vụ việc đó đã hồn siêu phách tán một cách khó hiểu nên hắn cũng không sợ có ai rình rập cái gì, bởi vì đột nhiên nghe oán khí của phụ thân hắn hướng về mẫu thân hắn thì hắn đã không thích rồi.

Mặc dù đó là việc của đời trước của đời trước của đời đời trước nữa kìa…

Tóm lại…

Hắn đã trở về…

Nhưng trước đó hắn có một việc phải làm, đó là dọn dẹp đống sương mù âm nhu chướng khí tràn ra từ kết giới mà sự phụ hắn đã bố trí vào 17 năm trước trước lúc rời đi đã. Nhưng có vẻ do sự phụ đã mất gần đây nên có vẻ kết giới đã bị vỡ, nên việc hắn cần làm hiện tại là tu bổ nó về trạng thái hoàn hảo không tổn hại một lần nữa.

Nếu không thì chắc chắn sẽ có đại họa cho những làng bản hay thành thị xung quanh. Mặc dù tình trạng này cũng đã được vài tháng rồi. Bất quá hiện tại thì hắn vẫn chưa biết được.

À mà quên nói, sư phụ hắn gọi thể chất yêu nghiệt nhận được khi sinh ra của hắn là Càn Khôn Thái Cực Thể, thần thể ngay cả vị cái thế thiên tài sáng lập ra Côn Lôn Tiên Cảnh cũng không có được.

Mà một khi có thân thể này thì không có việc gì gọi là khó cả, như bách mạch bách thông thể chất siêu cấp thiên tài tu tiên được đồn đại hắn cũng có a.

Bất quá tình trạng thân thể hiện tại của hắn thì lại không ổn một tí nào.

Mà đó cũng chính là lý do mà tại sao hắn lại phải trở về nơi đây. Để tìm cách cân bằng thần thể chất của mình. Còn về làm gì để làm nó cân bằng thì...

Nghĩ đến đây. Diệp Thiên Ân cười tà tà, nhìn về phía cây cầu treo tàn tạ trước mắt, rồi đột nhiên hét lớn một tiếng vang vọng cả núi rừng:

“Ta Diệp Thiên Ân đã trở về rồi đây!”

...

...

“Chậc chậc, có vẻ như mọi chuyện lại đi trật với dự tính của lão nhân gia rồi nhỉ?”

Vuốt vuốt càm, Diệp Thiên Ân nhìn cảnh tượng phía trước mà không khỏi sầu lo. Lần trước, cũng là cái ngày mà sự phụ của hắn đột nhiên mất. Tuy nói sinh lão bệnh tử đó là chuyện tất nhiên, lại còn đối với một người siêu siêu “già” như sư phụ hắn nữa.

Nhưng nếu đối với những người ở cái cấp độ có thể trở thành di tích hay đồ cổ như sư phụ thì đó lại là một chuyện ly kì hơn nhiều.

Ở cấp độ đó, hầu như tất cả họ đều có thể cảm nhận được điểm cuối vận mệnh của bản thân. Nên việc này nhìn lại cũng khá bất thường.

Nhưng có vẻ sự phụ hắn cũng đã đoán trước được kiếp nạn sắp tới thông qua việc tự suy diễn cho bản thân, lẽ ra là nếu bản thân hắn có thể vượt qua được thì ít cũng phải còn sống 1 năm nữa.

Bất quá cuối cùng lại thất bại, mà dù vậy thì có vẻ như lão nhân gia cũng đã có tính toán đến việc này nên trước đó đã đem hết y bát của mình toàn bộ truyền hết cho hắn.

Thế nên hắn cũng có chuẩn bị tâm lý trước nên cũng không có quá đau buồn. Thậm chí hắn đã từng nghĩ đến việc sư phụ hắn cố ý làm như thế nữa kìa.

Bất quá suy đoán vẫn là suy đoán, mà hắn thì cũng không muốn nghĩ nhiều về việc này.Dù sao quá khứ thì cũng chỉ là quá khứ, muốn sửa cũng chẳng thể nào làm được. Vì vậy…hắn chỉ nên lo lắng về vấn đề trước mắt của mình thì có vẻ hữu dụng hơn.

...

Nhìn dày đặt âm khí từ trong bên trong Ngũ Hành kết giới như hồng thủy từng đợt từng đợt ào ào tuôn ra thì hắn cũng thật sự không biết nói cái gì.

Lúc trước sư phụ hắn đã từng bói được một quẻ rằng kết giới còn ít nhất vài tháng đến một năm nữa mới bị vỡ, thế mà bây giờ xem ra thì tình trạng này kéo dài ít nhất cũng đã có ba, bốn tháng rồi.

Có nghĩa là sai số của quẻ bói kia chí ít cũng là gần nửa năm rồi.(Thời gian đi từ Côn Lôn đến đây là tầm 2-3 tháng.)

Điều này làm Diệp Thiên Ân thầm nghĩ nó có hay không liên quan đến việc sư phụ hắn thất bại trong sự kiện kia?

Không nghĩ nhiều nữa, việc hắn nên làm hiện tại là trùng tu lại phong ấn, sau đó lại đi giải quyết tốt hậu quả mà những luồng cực âm chi khí tràn ra kia gây ra là được.

“Với cái thời tiết âm u mùa thu lá rụng này thì đúng là ác mộng mà!” Diệp Thiên Ân thờ dài. Quả thật là không nên nhưng thật sự hắn muốn hung hăng mắng vị sư phụ kia của hắn một trận, đã tính sai mà lại còn cấm không cho hắn tự suy diễn nữa chứ.

Bởi lúc trước vô điều kiện tin tưởng nên giờ lòi ra vấn đề đây này.

“Lão đầu chết tiệt, đúng là làm không hết chuyện mà.”

Lúc trước ở Côn Lôn, từ làm đồ ăn, giặt giũ, quét nhà, đến gánh nước tưới phân, thậm chí đến vào núi trộm đồ cũng đều do một tay hắn làm. Thế mà hiện tại vừa rời khỏi đó thì lại có đại phiền phức tìm đến cửa.

À mà thật ra thì việc sư phụ hắn cùng hắn đi đến núi Côn Lôn cũng chỉ là đi ở nhờ mà thôi.

Bất quá cách ở nhờ này đẳng cấp cao hơn mấy con rận chó một tí nên có thể nói là đến cả chủ nhà cũng không biết được sự tồn tại của cả hai, hoặc là hắn nghĩ vậy vì sư phụ hắn chưa nhắc đến việc này bao giờ mà còn một phần nữa cũng là bởi vì chưa từng có một ai đến để gặp bọn họ bao giờ. Mặc dù bọn họ ở nơi thăm sơn cùng cốc nhưng Diệp Thiên Ân chưa từng nghĩ những việc như thế có thể làm khó đám lão quái vật kia.

Bởi vì hiện tại hắn cũng có thể làm được việc tương tự a.

Tóm lại, có thể nói là trong người hắn hiện tại có tới hai mạch truyền thừa, một là từ sư phụ hắn, hai là Côn Lôn nhất mạch.Mà về phần Côn Lôn thì cũng không có ai dạy cho hắn mà chỉ là do hắn học trộm mà thôi, nhưng do cái độ yêu nghiệt của hắn level hơi bị cao nên chỉ cần nhìn trộm vài lần là học nhớ nên cũng không có bị phát hiện.

À kể đến đây được rồi, trước làm việc cái đã.

Nhìn về cuồn cuộn âm khí phía trước, hắn nhớ tới vài thông tin mà hắn được nghe từ sự phụ hắn.

“Âm khí, hay còn gọi là sát khí trong phong thủy, là một thứ mà các loại yêu ma cực kì yêu thích. Cũng có nghĩ là nơi có càng nhiều âm khí thì sẽ có càng nhiều tà ma tụ tập.

Nhưng trong đó, có một nơi rất đặc biệt. Một nơi có thể gọi là nơi hội tụ âm khí của toàn thiên địa, nhưng lại không có một con tà ma nào dám ở lại, hay đến gần ở nơi đó. Nên từ xưa, họ gọi nơi đó là Thiên Âm Mạch, hay làng Huyền Âm."(Hay nhà máy sản xuất siêu cấp mỹ nữ!!)

Còn tại sao không có tà ma?

Bởi vì nơi đây âm khí, là âm khí trong cực âm cực dương nhị khí, một thứ thuần khiết, cao quý, hoàn toàn không đại diện cho những thứ tà ác như yêu ma quỷ quái, mà nó đại diện cho thiên địa âm cực, thuần âm chi khí.

Nơi đây, âm khí tinh thuần đến độ có thể thanh trừ tà khí, tru diệt yêu ma. Nên không một con yêu tà nào có thể tiếp cận. Thế nên phong ấn qua vô số năm vẫn an toàn.

Hơn thế nữa, địa hình của ngôi làng là một cái tự nhiên càn khôn đại trận, hoàn toàn không thể bị phát hiện một cách bình thường, chỉ những người biết cách hoặc vô ý như những “chàng rể” mới có thể bước vào.

Và hầu như tất cả họ đều có thể lập gia đình, nguyên do hơi lạ nhưng hầu như tất cả nữ nhân ở nơi đây khá là ngây thơ trong tình yêu nên, nên vì đủ lý do từ đơn giản đến phức tạp mà họ lập gia đình. (Đơn giản nhất là dùng Thần phẩm Siêu cấp kĩ năng “Nhất Pháo Nhất Nhân Thành”)

Nên bí mật về vị trí hay cư dân của ngôi làng thì vẫn luôn được bí mật che giấu khỏi ánh mắt của người đời. Cho dù là người hữu tâm thì cũng chẳng thể nào tìm được.

Nếu như hắn nhớ không lầm thì trừ hắn ra chỉ có sư phụ hắn biết cách để đi vào một cách chủ động. Còn lại là những người được sinh ra bên trong, mà nói thật họ cũng chẳng biết cách chính xác để vào, họ chỉ cần đi, một cách tự nhiên họ sẽ tới, nên có muốn dẫn người lạ vào thì cũng vô pháp.

Theo hắn đoán thì có lẽ đó là do họ lây dính khí tức của Âm Mạch từ nhỏ thì phải, mà nam nhân của họ tuy có thể vào được nhưng cũng chẳng thể ở lâu nên cũng chẳng thể làm được cái gì, một hai ngày mà còn không ra thì chỉ có bị cực âm cực hàn chi khí nhập thể mà chết.

Chỉ có cha hắn từng ở lại trong một tuần, bất quá sau đó cũng phải chạy ra ngoài tịnh dưỡng hơn một tháng mới có thể sinh hoạt bình thường.

...

...

Chương 4 (Nguồn:)

Bọn lười nhác, đăng ký cái tài khoản rồi Bấm nút Thích hộ ta cái. Còn cái đám có acc vào xem chùa nữa. Đã xem rồi mà làm như người vô hình đi qua nhìn rồi đi lại vậy thôi hả???

...

Đây là chương cuối cùng của Phần mở đầu Hồi Thôn Phần này chỉ được xem như một phần để giới thiệu bối cảnh truyện. Tiếp sau đó thì truyện sẽ đi vào cốt truyện.

Thế nên từ sau chương này, theo cách của ta, thì cứ cách một tuần ta sẽ đăng chương một lần vào ngày Chủ Nhật (26/8, tuần này chưa biết), số chương sẽ dao động từ 3-6 chương không cố định tùy vào lượng Donate.

Note: Cảnh Sắc sẽ có vào tầm hơn C10 đến C15.(Theo dự tính)

Muốn biết thêm thông tin chi tiết hơn thì xin đọc bản thông báo bên ngoài.

Xin hết.

Chương 5: Chữa trị (1)

Đó là bên trong, còn bên ngoài?

Những âm khí bị rò rỉ, trộn lẫn với linh khí bên ngoài, sau đó lại bị sự ô nhiễm của môi trường, từ trường mặt trái, tà khí tự nhiên,... rồi hóa thành âm tà chi khí, di chuyển dần về những nơi có nhân khí. Cuối cùng tụ tập lại trở thành một thiên đường đầy đủ những thứ dành cho yêu ma tu luyện.

Thế nên cho dù không để ý những thành thị xung quanh đây nhưng Diệp Thiên n có thể đại khái đoán được tình hình hiện tại cũng chẳng thể nào tốt được. Nhất là với những nơi âm u đầy mặt trái như các ngõ hẻm của thành phố.

Cướp của, giết người, hãm hiếp, bắt cóc, bắt nạt, tự sát, dục túng, v.v.... Một nơi hoàn hảo để sinh ra những thứ mặt trái. Một nơi hoàn hảo để yêu ma quỷ quái hoành hành…

...

“Thôi kệ đi, trước tiên cứ bịt cái vết nứt này lại đã. Với tu vi hiện tại của ta cũng chả thể nào kham nổi cái cục nợ siêu cấp khổng lồ này.”

Ngũ Hành kết giới này là một loại thuật phong ấn bằng kết cực kì cao cấp, chỉ cần tưởng tượng rằng nó có thể phong ấn một thứ tương đương với Long Mạch, khí vận của cả một quốc gia thì có thể nghĩ.

Nhưng nói thì nói vậy, bởi vì tính chất âm nhu nên độ khó khi lập nên kết giới cũng không quá cao, không cuồng bạo hạo nhiên như Long Mạch, nhưng Âm Mạch lại thắng ở chỗ có tính ăn mòn. Nó hầu như có thể đồng hóa, bào mòn một cách từ từ bất cứ loại năng lượng nào nên đời nên đòi hỏi phải bỏ ra cái giá rất lớn để thiết lập cũng như duy trì loại kết giới phong ấn kiểu này.

Bất quá cho dù đã hỏi về vấn đề này nhưng Diệp Thiên Ân cũng chưa bao giờ có được câu trả lời nào từ sư phụ hắn. Chỉ ‘À Ừ’ cho qua chuyện, cứ như nhắc hắn nhớ lại một kỷ niệm không vui nào đó vậy.

Thả balo xuống đất làm mặt đất dưới chân chấn động nhẹ, Diệp Thiên Ân cũng đặt luôn cái túi vải đang đeo trên vai xuống, bỗng nhiên nhìn lại nó làm hắn hoài niệm một chút.

Đây cũng không phải chỉ là một cái túi vải bình thường, mà là một cái túi Càn Khôn, thứ duy nhất mà sư phụ hắn truyền lại xem cho hắn dưới danh nghĩa của một món đồ truyền thừa từ đạo thống, mà nó cũng là di vật duy nhất của sư phụ hắn mà hắn có.

Đây là một cái túi rất đặc biệt, tuy bên trong không gian rất lớn, nhưng lại không thể để đựng đồ dùng bình thường mà chỉ có thể chứa đựng những thứ có liên quan đến đạo thuật, như pháp khí, bùa chú hay những đồ dùng cho việc làm phép, tức những thứ đã có một lượng linh khí nhất định.

Lúc còn ở Côn Lôn hắn đã từng nghe sư phụ hắn khoác lác rằng bên trong từng chứa đựng những đồ vật có giá trị ngang với một thành phố được truyền thừa mấy ngàn năm của đạo thống, bất quá lúc đó hắn cũng lại không nói đó là loại đạo thống như thế nào. Cũng không nhắc đến những đồ vật bên trong đã đi đâu, được sử dụng làm gì.

Tuy hắn cũng có suy nghĩ như bọn người đọc nhưng sư phụ hắn lại nói là không phải, nên hắn cũng chẳng nghĩ ra điều gì khác.Trở lại hiện thực, từ trong túi vải, Diệp Thiên Ân lấy ra tám tám sáu mươi bốn viên đá lớn nhỏ đủ loại màu sắc, hình dạng khác nhau để trên mặt đất. Sau đó lại từ bên trong lấy ra hơn ba mươi mấy loại cây, cỏ, thảo dược khác biệt, hình thù ký quái, không loại nào giống loại nào, tất cả một lượt đều để trên mặt đất.

Nếu có một người biết nhận ‘hàng’ ở đây thì chắc chắn sẽ nhận thấy rằng tất cả những thứ này đều là những thứ chí bảo dùng để thực hiện các pháp thuật cao cấp nhất của đạo thuật, cũng như vẽ bùa, trấn phong thủy, hay thậm chí để nguyền rủa cũng có.

Thậm chí có những thứ có vượt xa xa giá trị của kim cương nếu tung lên thị trường, nhất là những viên bảo thạch kỳ lạ đủ loại màu sắc kia.

Như viên Kim Sắc Lục Ngọc Hiên Viên, tuy không được to cho lắm nhưng ít nhất nó cũng là chất liệu dùng để làm Ngọc Tỷ, báu vật để trấn áp khí vận của cả một quốc gia ở thời xa xưa.

Hoặc viên Lam Sắc Hải Tâm thạch, mang trên thân vạn tà bất xâm, thanh thần tĩnh khí, kháng trừ mọi tác hại thuộc về phong thủy nếu để cho một vài người biết nghề gia công.

Hay tỷ như Thực Tuyết Thảo, tương truyền rằng chỉ cần có loài cây này sống trên đỉnh núi thì ngọn núi này quanh năm suốt tháng không có một hạt tuyết động. Cho dù ngọn núi đó có cao đến đâu, rộng đến nhường nào.

Loại cây này là một trong những siêu cấp bảo dược dùng để luyện chế Trường Sinh Dược, hoặc cũng được xem như một loại tiên thiên linh thảo dùng cho những người tu luyện tiên pháp băng hệ.

Bất quá hiện tại người tu luyện tiên pháp cũng không còn nhiều, ít nhất thì Diệp Thiên Ân cũng chưa từng gặp ai cả, kể cả trên Côn Lôn Thiên Sơn cũng chưa từng.Toàn bộ đều là một đống nghịch thiên cực phẩm bảo vật. Bất quá cũng không phải dễ như vậy tìm, đây là thứ sư phụ của hắn mất gần mười bảy năm để sưu tầm. Cái giá bỏ ra thì hắn không biết rõ nhưng chắc chắn cũng không phải dễ dàng gì.

Mà thật ra thì đây cũng là gia tài có giá trị cuối cùng của hắn, nếu như lần này sử dụng hết thì hắn chắc chắn sẽ trở nên trắng tay, thậm chí có lẽ phải đi bán bùa kiếm sống nữa kìa. Mà túi Càn Khôn truyền thừa ngàn năm cũng sẽ trở thành một cái túi vải rỗng mà thôi.

Có chút hoài niệm nhìn đám bảo vật trước mắt, không có một tia ham muốn hay gì khác. Diệp Thiên Ân hít sâu một hơi, lần này lại lấy từ trong chiếc túi ra một cái dược đỉnh nhỏ, cao khoảng ba tấc, nội đỉnh trống rỗng, đem để trên mặt đất, hay nói chính xác hơn là để ở trung tâm của đám bảo vật, bị bọn nó tạo thành hai vòng tròn. Một vòng dược một vòng bảo bao phủ lại xung quanh đỉnh.

Tiếp đến lại đưa tay vào bên trong cái túi vải, lần mò một chút. Hắn lấy ra một cái trận bàn hình vuông, bề mặt màu đen, nhẵn nhụi, không có hoa văn, với cạnh dài đúng ba tấc không có gì đặc biệt ngoài bốn viên ngọc thạch với bốn màu tương ứng với tứ tượng. Thanh, Bạch, Hồng, Tím Huyền(Tím đậm sắp thành màu đen) ở bốn góc.

Dùng cánh tay vuốt ve cái trận bàn một chút, nhớ lại khoảng thời gian mà hắn đã cực khổ với nó, Diệp Thiên Ân chợt mỉm cười một chút, sau đó bình ổn lại tâm tình, mà sắc mặt của hắn cũng bắt đầu trở nên nghiêm nghị.

“Phịch” một tiếng, hắn bắt chéo chân thành tư thế xếp bằng rồi ngồi hẳn xuống mặt đất.

Một tay cầm trận bàn, một tay cầm không biết từ đâu xuất ra một con dao, điểm vào ngón trỏ đến khi một giọt máu nhiễu xuống đất thì mới bắt đầu di động ngón tay đến phía trên trận bàn.

Diệp Thiên Ân vung tay vẽ ra một ký tự kỳ dị nào đó, mà ký tự kia thì lập tức chìm vào trong trận bàn, một giây sau, trận bàn bắt đầu sáng lên, như có một quần sáng gia thân. Mà những âm thanh “Ong Ong” cũng theo đó mà vang lên, giống như mừng rỡ kích động cho lần thức tỉnh sau một thời gian dài này.

Đây cũng không phải một cái trận bàn bình thường mà là một cái trận bàn có linh tính, tuy nhiên cũng không quá mức nên cũng không có trợ giúp cái gì. Nhưng lại khá cay mắt ở chỗ là ít nhất phải ở cạnh vuốt ve nó hơn nửa năm thì mới có thể sử dụng.

Vì chuyện này mà lúc đầu khi mới tiếp xúc với trận bàn thì hắn phải mất hơn nửa năm như một thằng tâm thần ngồi một mình vuốt ve tâm sự với một trận trận bàn.

Tiếp đến, cái trận bàn có như linh tính từ trong lòng bàn tay của Diệp Thiên Ân bay lên không trung, mà âm thanh ‘Ong Ong’ vui sướng lúc nãy cũng càng ngày càng trở nên rõ ràng. Sau một lúc âm thanh cũng dừng lại, mà trận bàn vị trí cũng dừng lại ở trước mặt Diệp Thiên Ân như muốn hỏi hắn cần mình làm gì.

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau