QUỶ VƯƠNG KÉN VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quỷ vương kén vợ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ngoan ngoãn đợi anh!

tôi thức dậy một lần nữa, xung quanh là một màu đen. Tôi nghe thấy tiếng gió ngoài cửa sổ như một trận bão đột nhiên có tiếng cửa sổ bị vỡ, tiếng rít và âm thanh rõ ràng.

"Có ai không?" Tôi di chuyển tay và chân một cách khó khăn thì ra chân tay tôi đã bị trói bởi một chiếc dây thừng to và chắc, tôi vật lộn trong một thời gian dài mà không có bất kỳ chuyển động nào.

"Anh còn thức không?" Tôi chỉ có thể nhìn thấy đường viền của cơ thể ông già trong bóng tối. Anh ta trông gầy hơn và già hơn.

"Anh có muốn tiền không? Nói đi, Bao nhiêu tiền? Tôi có thể gọi người nhà mang đến “Tim tôi đập nhanh, giọng nói run rẩy, và tưởng tượng ra cảnh tượng đẫm máu nào đó giống như trong bộ phim mới xem tối hôm trước.

"Cứ bình tĩnh, đừng di chuyển. Đợi khi nào con tôi đói cô sẽ được giải thoát." Sau đó, anh ta tiếp tục ngồi và mài dao.

Tôi vẫn không thể thoát khỏi sự xui xẻo khi bị ăn thịt? Tại sao họ luôn muốn ăn tôi? Ơ, sao cảm thấy mình cứ giống như đường tăng trong Tây du kí vậy đi đến đâu cũng có kẻ muốn ăn thịt.

Một lúc sau, ông ta đi ra ngoài theo quán tính tôi chuẩn bị di chuyển, nhưng chưa kịp nghĩ tôi cảm thấy một lòng bàn tay lạnh lẽo từ từ leo lên lưng tôi. Tôi cảm thấy có gì đó nổ tung trong đầu và cơ thể tôi cứng đờ.

Mắt tôi đã thích nghi với bóng tối, tôi có thể nhìn rõ. Đó là lòng bàn tay của một đứa bé. Nó cứ lượn đi lượn lại trên làn da trần của tôi. Ngay cả khi nó chạm vào ngực mình, một cảm giác nhục nhã chưa từng thấy. Tôi bất lực.

Tôi chỉ có thể nhìn lòng bàn tay nhỏ bé dịu dàng chạm vào má tôi, hơi thở của nó phả vào tai tôi mang theo một cơn gió lạnh xông vào tận trong não.

Có ai cứu tôi không? Tôi không khỏi đau khổ trong lòng

Ngay khi tôi sắp tuyệt vọng, tôi ngửi thấy một hơi thở. Đó là anh, chính là anh! Không thể sai được.

"Kẻ nào dám bắt người của ta?" Một giọng nói vang lên trong bóng tối tôi cảm thấy vai mình lỏng ra, và đứa bé đã biến mất.

Một cơn gió lạnh thoảng qua, xiềng xích trên cơ thể tôi biến mất, cuối cùng tôi cũng có thể đứng dậy và nhìn vào người đã cứu tôi.

"Wow..." Đứa bé phát ra một tiếng khóc sắc bén, tôi cảm thấy chóng mặt và tai tôi đau nhói

Bỗng có một đôi bàn tay lạnh buốt nhanh chóng che bên tai nhưng cũng làm tôi dễ chịu hơn nhiều."Mày đang tìm cái chết phải không!" Người đàn ông lạnh lùng rít lên sau đó bắt lấy thằng bé, anh ta dùng một tay đưa vào trong cơ thể nó rút ra một khối màu xanh. Oa, đôi bàn đó dài và rất đẹp, tôi không khỏi cảm thán trong lòng, nó còn đẹp hơn cả tay của con gái.

Anh ấy đặt khối vậy thể màu xanh vào trong cái hộp nhỏ tôi vẫn đeo trên cổ, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thư giãn hơn. Tôi vừa thoát khỏi cái chết, thân thể không còn chút sức lực nào.

"Cảm ơn anh đã cứu tôi." Tôi thực sự cảm ơn anh ấy, mặc dù tôi không biết tại sao người này lại cứu tôi, tính cả lần này là đã ba lần.

"Người phụ nữ này cô có thực sự ngu ngốc không? Nơi này âm khí dày đặc không phải nơi cho người sống nên ở!" Khuôn mặt của người đàn ông không rõ ràng trong bóng tối, nhưng tôi có thể cảm thấy ánh sáng phát ra từ đôi mắt của anh ấy, Tôi cảm thấy rằng tôi đang là một con mồi hoặc là con mồi anh ta đang chú ý, nhưng tại sao giọng điệu của anh ta rất lạ.

Tôi không biết tại sao, tôi cảm thấy hơi sai. Biết rõ tôi là một con mồi của anh ta nhưng trong lòng lại không có chút sợ hãi trái lại tính khí trở nên bướng bỉnh. “Tôi muốn đến đó, anh quản được sao, tôi đâu phải là gì của anh”

"Tất nhiên là của riêng tôi, tôi là người chịu trách nhiệm, nhưng cô quá ngu ngốc, tôi không thể không nói vài lời." Anh ta đưa tay ra và muốn chạm vào mặt tôi, nhưng khi anh ta đưa tay ra, lại trực tiếp xoa vào đầu tôi một cách ngượng nghịu, nhưng tôi có thể cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo, vì vậy tôi không thể không rùng mình.

"Ai là của anh? Anh cũng muốn ăn tôi kia mà “ Mặt tôi hơi nóng. Rõ ràng trong ánh mắt anh ta lúc ở bệnh viện cảm giác thèm khát như ngọn lửa rực sáng trong đó. Nhưng chỉ là không hiểu nếu anh ấy muốn ăn thịt tôi thì nên làm điều đó từ lâu tại sao còn cứu tôi hết lần này đến lần khác.

"Đúng, tôi muốn ăn cô từ lâu rồi." Anh nói rất đơn giản, và giọng nói của anh làm khuôn mặt tôi biến sắc ngay lập tức.
"Anh,anh..." Tôi cảm thấy như mình vừa thoát khỏi hang sói lại rơi vào miệng cọp.

“ ngươi là ai, con ta đâu” giọng nói hốt hoảng hét lên phá vỡ bầu không khí, đó là giọng của ông già khi nãy.

“ ta đã nuốt nó rồi” - anh ta thản nhiên trả lời

“ ngươi không phải là người” giọng ông già run rẩy sau đó lùi lại mấy bước. Sau đó như lấy lại bình tĩnh ông ta lại rít lên” ta phải trả thù cho con ta” ông ta tức giận lao vào chỗ chúng tôi

Vù...tôi cảm thấy một trận gió thổi qua lạnh buốt cuốn theo ông già bay ra khỏi cửa. Ông ta ngã ra đất ngất lịm đi.phù, thật may nguy hiểm đã qua, tôi nhìn lại anh ta đầy ngưỡng mộ, anh thật lợi hại.

"Anh lại cứu tôi, anh muốn tôi làm gì cho anh?" Trên thế giới không có bữa trưa miễn phí. Tôi thà tin rằng anh ấy đã cứu tôi vì tôi có ích với anh ấy, nếu không chẳng ai rảnh hơi đi theo tôi cả.

"Cô nghĩ mình có thể làm gì?" Giọng anh không biểu lộ cảm xúc gì.

Tôi ngậm miệng, tôi là một người vô dụng, mỗi lần gặp rắc rối đều không thể làm gì, "Anh cứ nói thử”

“Tôi muốn ăn cô ngay bây giờ cô chịu không” anh ta nói trong giọng nói biểu hiện ý cười như không cười.

Đâu có ai ngu mà đồng ý làm bữa ăn cho người khác tôi không khỏi cười khổ trong lòng. Cảm giác uất nghẹn trong cổ họng không nói lên lời. Nếu anh ta muốn ăn tôi có thể trực tiếp ra tay cần gì mất thời gian đàm phán.

Lúc này, tiếng chuông vang lên biểu thị sáu giờ sáng, anh ta nhìn lên thời gian và nói với tôi: "Tôi phải đi rồi, nhớ sống cho tốt còn chờ tôi” sau đó anh vẽ một bản đồ để tôi tìm đường ra khỏi nơi chết chóc này.

Tôi gật đầu bối rối, thấy nhẹ nhõm trong lòng, miễn là anh ta không đòi hỏi máu của tôi còn lại anh ta muốn gì cũng được.

Loanh quanh đi bộ mất gần một giờ tôi cũng tìm ra được điểm xe buýt sau đó bắt xe đi về.

Trở lại căn hộ nhỏ của mình tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi

Chương 7: Thật tiếc, anh không thể hôn em!

Ngủ được một giấc đột nhiên tôi có cảm giác hơi lạnh, tôi nhớ trước lúc đi ngủ tôi để nhiệt độ không quá 25 tại sao lại lạnh vậy. Tôi từ từ mở mắt. Theo ánh sáng mờ hắt ra từ con số trên điều hoà tôi thấy bóng một người đàn ông. Tôi giật mình một chút rồi lấy lại bình tĩnh, không lấy gì làm ngạc nhiên lắm vì tôi biết đó là ai.

Còn ai vào đây được nữa, an ninh khu nhà tôi ở cũng khá tốt không thể có người đột nhập vào được hơn nữa có trộm vào thì hẳn cũng không để tôi yên rồi. Là anh anh ta, tôi hơi nheo mắt vờ theo dõi, anh ta ngồi trên giường cứ vậy mà nhìn tôi. Tôi vẫn giả vờ như mình đang ngủ xem anh ta muốn làm gì. Anh ta chắc cũng sẽ không làm tôi đau, tôi tin điều đó.

Khuôn mặt anh lạnh lùng, và bàn tay lạnh lẽo đang nhẹ nhàng lướt trên môi tôi, sau đó nán lại trên má và dường như vẫn chưa hài lòng tiếp tục di chuyển xuống cổ. Khi đi qua cổ bàn tay còn lại tiến tới kéo bộ đồ ngủ của tôi ra trực tiếp xâm chiếm tới phần ngực của tôi. Tôi không thể tiếp tục giả vờ dưới sự quấy rối của con quỷ biến thái này nữa liền bật dậy tròn mắt nhìn chằm chằm vào anh ta

“Anh đừng có động chân động tay linh tinh có được không” tôi vừa xấu hổ vừa bực bội nhìn anh ta, dù anh ta cứu tôi ba lần đi nữa nhưng tôi đâu phải loại dễ dãi.

Nhưng anh ta từ chối dứt khoát, "Không thể”

What!! Đây là kiểu thái độ gì

Tôi bất lực và chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh ta. Khuôn mặt của anh ta vẫn chưa rõ ràng. Mắt của tôi dần thích nghi với bóng tối, tôi dụi mắt tìm kiếm công tắc để bật đèn, nhưng khi tôi vừa chạm vào nó đã bị giọng nói của anh ta chặn lại.

“ đừng bật đèn lên, cô không thể nhìn thấy tôi đâu”

Tôi hơi bất mãn. Tôi thấy anh ta nhìn chằm chằm vào tay tôi sau đó Những ngón tay thon dài của anh ta nhanh chóng tóm lấy bàn tay của tôi.Một luồng khí lạnh toát ra bao phủ khắp bàn tay, tôi bất giác rùng mình một cái.

“ Nửa đêm rồi anh đến tìm tôi làm gì” tôi giận dữ quát lên. tôi đã cảm thấy ớn lạnh suốt thời gian tên vô lại này đến.

"Cô không muốn gặp tôi sao?" Anh ta có vẻ không hài lòng với thái độ của tôi.

Tôi tròn mắt. "Tất nhiên rồi."

"Tại sao?" Anh ta nhìn tôi tìm kiếm một câu trả lời. Cảm giác như nếu câu trả lời không vừa ý anh ta có thể nuốt chửng tôi không thương tiếc

"Mặc dù anh là một con ma, nhưng không phải lúc nào cũng có thể động tay động chân với tôi. Tối hôm đó, người chặn tôi trước cổng chung cư và tặng tôi món quà này là anh đúng không?” Tôi vừa nói vừa móc chiếc quan tài nhỏ từ trong cổ áo ra.

Anh ta quấn lấy bàn tay tôi đùa nghịch, tôi nhanh chóng kéo nó ra. Nói về đêm hôm đó, anh ta chạm lên môi và nhớ về nó “ bây giờ tâm trạng tôi rất bất ổn nhưng tiếc là tôi không thể hôn cô”

Tôi bất giác đỏ mặt, người đàn ông này lúc nào cũng không biết kiềm chế dục vọng, tôi kéo cái quan tài trên ngực đưa đến trước mặt anh ta “ cái này trả lại cho anh, tôi không muốn nó”.

Đột nhiên tôi cảm thấy hơi thở của cơ thể mình lạnh hơn nữa. Tôi không thể không run lên, và giọng nói kỳ lạ của anh ấy vang lên trong đầu tôi, "Cô không thích nó à?"

Tôi hơi sợ, nhưng vẫn trả lời thành thật, "Ừ, tôi không thích nó."

"Hừm!" Anh khịt mũi lạnh lùng rồi biến mất.
Anh ấy có giận không? Phải để cho họ cảm thấy một chút kiêu ngạo? Nếu anh ta là một con quỷ hung giữ và tàn bạo, tôi chắc sẽ không có mối quan hệ nào với anh ta. Chỉ là người và quỷ có con đường đi khác nhau. nghĩ về nó, Chúa mới biết rằng tôi dễ dàng chấp nhận anh ta như một con quỷ.

Đêm hôm sau anh ta lại tới, vẫn ngồi đó nhìn tôi nhưng không làm gì cả, khi thấy tôi tỉnh lại anh ta chỉ nói vài lời rồi biến mất.

Tôi quyết định rời khỏi trường và sống trong căn hộ nhỏ của mình. Trước đây tôi vẫn ở kí túc vào các ngày trong tuần và về căn hộ vào những ngày cuối tuần để nghỉ ngơi. Anh ấy nói rằng máu của tôi có thể dễ dàng thu hút những con ma đang thèm muốn và không thích hợp để sống bên ngoài.

Quay trở lại ký túc xá để dọn đồ đi, tôi chạm mặt Tô Yên

"Tiểu Lam, tại sao bạn đột nhiên muốn chuyển đi, bỏ lại một mình tôi vậy." Cô bạn có chút hoảng loạn.

"Không phải vẫn còn một người sao, hay bạn cũng chuyển ra ngoài đi”

Tô Yên sắp khóc, "Ở với tôi một đêm, chỉ một đêm thôi, được không?

Tôi suy nghĩ một chút, một đêm thôi cũng chả sao

“ được rồi” tôi để đồ đạc gọn sang một bên. Lớp học buổi chiều thật nhàm chán. Mặt trời mùa hè khiến mọi người choáng váng, nhưng sự yên tĩnh đã bị phá vỡ bởi một tiếng hét.

"Có chuyện gì vậy?" Toàn bộ lớp học trống rỗng trong giây lát, và tất cả chạy ra ban công để xem sự náo nhiệt

Tôi bị Tô Yên kéo tay chạy thật nhanh nhất có thể. Nhìn xuống từ ban công trên tầng sáu, đó là một cô gái đang nằm bẹp trên mặt đất, những vệt máu đỏ tươi từ từ lan ra
Xung quanh có rất nhiều tiếng la hét, bất chợt tôi nghe thấy tiếng ai đó khóc sau lưng mình “ Mạt Thảo, tại sao bạn lại ngốc thế, chỉ là một người đàn ông thôi mà, bạn xinh đẹp như vậy còn sợ không tìm được bạn trai sao”

Tô Yên thì thầm vào tai tôi: "Cô gái chết là Mạt Thảo ở lớp bên cạnh, người đó..." Cô ấy chỉ vào cô gái đang khóc, "là bạn thân của cô ấy”

Tôi gật gù hiểu rõ sự việc.

Nhà Trường đang đối mặt với khủng hoảng đóng cửa trường do tai nạn. Hiệu trưởng cố gắng che giấu sự thật của những tai nạn này và cho học sinh toàn trường nghỉ học vào ngày mai. Không khí của toàn trường ngột ngạt vô cùng.

Đêm khuya, sương lạnh, đồng hồ trên tường tích tắc chậm rãi, tôi đang đếm số giây như người ta vẫn đếm đàn cừu mỗi đêm với hi vọng sớm có thể đi vào giấc ngủ.

Cánh cửa đang đóng lại đột nhiên mở ra một khe hở, đó là ai? Ai lại đến vào giờ này?

Có ánh sáng trong hành lang của trường, và một tia sáng lọt qua cánh cửa đang mở. Tôi mở mắt ra và hơi bối rối. Cánh cửa không đóng?

Đột nhiên tôi cảm thấy một bàn tay từ chạm trên cổ, dần dần siết chặt, tôi cảm thấy hơi thở của mình bị đình trệ, cổ gần như bị một lực chèn ép, và tôi đột nhiên mở to mắt ra và cuối cùng thấy sự xuất hiện của kẻ giết người.

Anh ấy rất gầy, nét mặt nghiêm túc, có một chút đẹp trai, người này tôi biết, đó là Ngô Tử Khiên, trước đây anh ta đã từng cưa cẩm tôi nhưng bị tôi từ chối, lâu rồi tôi cũng không gặp lại anh ta. Tự nhiên sao anh ta lại có mặt ở đây lại còn trong cái tình trạng muốn tôi chết ngay mới hả dạ thế này.

Tôi cố gắng nắm lấy tay anh ta giật ra với hi vòng thoát khỏi sự áp bức này nhưng tôi không ngờ khi tôi đưa tay lên là một khoảng trống rỗng, và tay anh ấy vẫn nắm chặt vào cổ tôi, không, anh ấy không phải là con người.

Ngay khi tôi gần như hết hơi vì thiếu oxy, đột nhiên, một tia sáng lóe lên trên quan tài trên ngực tôi.Ngô Tử Khiên buông tôi ra và lùi lại vài bước, sau đó ngạc nhiên nhìn tôi.

Không khí dần quay trở lại ngực tôi ho vài tiếng khó nhọc. Tôi quên rằng người đàn ông này là một con ma và hét vào mặt anh ta, Ngô Tử Khiên, anh đang làm gì vậy!"

Anh ta mỉm cười, "Đường Vấn Lam, cô đi với tôi đi,tôi rất cô đơn, tôi thích cô rất nhiều."

Tôi không thể không chửi thề, "Anh đang cô đơn thì liên quan đéo gì đến tôi! Nực cười! Cái chết của Mạt Thảo có phải liên quan đến anh không?”

Giọng nói của Ngô Tử Khiên bùng lên một luồng không khí lạnh lẽo trên miệng thoáng lên một ý cười như khinh bỉ có phần như tự đắc “ người phụ nữ không biết điều đó, lại nhảy lầu tự tử rồi, có vẻ như cô ta thực sự không yêu tôi, đã không yêu tôi thì tôi ăn cô ta”

"Có phải cô ấy nhảy ra khỏi tòa nhà do anh gây ra không?" Tôi chạm vào cổ mình, vết thương vừa nãy đã biến mất lúc nào không hay nhưng nghe những lời của Ngô Tử Khiên khiến tôi cảm thấy hơi ớn lạnh.

"Bây giờ là em." Anh bước lại gần tôi, đưa tay ra để véo cổ tôi.

Chương 8: Ngủ trong quan tài

Tôi lập tức lấy ra chiếc quan tài nhỏ, nhưng thật lạ, lần này nó không có phản hồi. Tôi đột nhiên có cảm giác bất lực và muốn khóc mà không khóc lên được.

"Đi với anh nào." Anh ta nở một nụ cười ma mãnh mời gọi tôi. Nhìn vào đôi bàn tay anh ta đang đưa ra thật gần, tôi một lần nữa nhận ra cảm giác bị treo giữa ranh giới giữa sự sống và cái chết.

"Vãi, anh đã chết như thế nào?" Tôi cố gắng trấn áp sự Lo lắng để khôn ngoan hơn chút, chủ yếu muốn chuyển hướng sự chú ý của anh ta. Xác thịt thực sự không thể chống lại những con quỷ xấu xa.

"Chết? Tôi chết rồi? Chết bao giờ chứ?" Ngô Tử Khương dừng lại và hỏi tôi một cách nghi ngờ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm xem ra anh ta có thể trấn áp được. “Ừm, anh đã chết hoặc bị giết. Anh nên đi tìm cô ấy”

"Ồ, tôi nhớ ra rồi “ Nụ cười của anh ta có chút ảm đạm, "Tôi đã chạm vào một đồ vật có mãnh lực rất lớn”

Tôi đã bị sốc, hóa ra anh ta không bị ai đó giết? anh ta chết vì chạm vào thứ gì đó không nên chạm vào? Đó là gì?

Trong lúc trấn tĩnh tôi vội vã chuẩn bị nhảy ra khỏi giường. Nhưng ý định vừa loé lên đột nhiên tôi thấy một giọt nước nhỏ trên đầu mình. Âm thanh “ tick, tick “ vang lên, theo sau là mùi tanh nồng nặc của máu.

Dần dần, toàn bộ con người của anh ấy trở nên to lớn hơn, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội trốn thoát, lăn thật nhanh ra khỏi giường và chuyển đến giường của Tô Yên ở bên cạnh.

"Tô Yên! Tô Yên!” Tôi vừa hét lên vừa dùng tay tát mạnh vào mặt Tô Yên nhưng cô ấy đã ngủ say như chết và không hề có động tĩnh gì trước hàng động của tôi.

Ngô Tử Khiên xuất hiện trước mặt tôi với khuôn mặt đầy máu trông thật khiếp sợ. Anh ta đang nhìn thẳng vào mắt tôi với đôi mắt đỏ ngầu. Tôi cảm thấy sợ hãi và bất an cùng với đó là sự tê liệt tràn lan khắp cơ thể mình. Cơ thể ngày càng lạnh hơn và yếu đi. Tôi sắp chết phải không?

Ngay khi tôi không thể chịu đựng được nữa, cơ thể của Ngô Tử Khiên bị một bàn tay xuyên qua và bắt giữ khiến anh ta chưa kịp kêu la

Cơ thể tôi cuối cùng đã có thể di chuyển. Tôi chỉ cảm thấy mềm khắp người, rồi ngã xuống đất. Bất tỉnh nhân sự. Trước khi hôn mê, tôi cảm thấy có một bàn tay lạnh lẽo ôm lấy cơ thể mình.

Ngày hôm sau, khi tôi thức dậy, tôi thấy bóng dáng của Tô Yên cô ấy thắc mắc hỏi tôi “ tiểu Lam sao hôm nay bạn dậy muộn thế”

Tôi cảm thấy yếu đến nỗi tay và chân không thể hoạt động, "Mấy giờ rồi?"

"Bây giờ là chín giờ." Tô Yên hướng mắt về phía đồng hồ rồi nói

Tôi nhìn ngoại hình lành lặn của cô ấy và tôi biết rằng cô ấy không bị Ngô Tử Khiên làm tổn thương. Nơi này tràn đầy âm khí, tôi phải nhanh chóng về nhà để ngủ một giấc thật ngon

"Tôi cảm thấy rất mệt, vì vậy tôi sẽ về nhà trước."

"Ừm. Hôm khác tôi sẽ đến nhà thăm bạn sau”
Tôi ra khỏi trường đúng lúc gặp đèn đỏ khi chuẩn bị băng qua đường. Trong khi chờ đèn đỏ, tôi thấy một đứa trẻ 7 hoặc 8 tuổi đột nhiên chạy về phía giữa đường. Lúc này, có một chiếc xe tải lớn đang chuẩn bị đi tới. Khi tài xế vẫn chưa kịp dừng xe một thanh niên bên cạnh tôi vội vã chạy tới và đẩy đứa trẻ sang một bên, tất nhiên, anh ta không có thời gian để chạy trốn và bị đè bẹp dưới bánh xe của chiếc xe tải lớn.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người xung quanh đều sốc. Tai nạn xảy ra quá đột ngột khiến mọi người mất cảnh giác.

Tôi thấy cậu bé rời đi và nhảy nhót rất vui vẻ cùng một tiếng cười "khúc khích" trong miệng, điều đó cực kỳ trái ngược. Đáng lẽ nó phải hoảng sợ hay khóc lên mới đúng.

Không lâu sau, cảnh sát đến khoanh vùng và lùa đám đông ra khỏi nơi này, tôi chăm chú nghe các nhân chứng mô tả cảnh đó vào lúc đó, "Mẹ ơi, làm con sợ chết, chàng trai đó không biết nghĩ gì tự nhiên lao đầu vào xe tải... "

Tôi đã không thể bình tĩnh trong một thời gian dài, đứa trẻ đó... Họ không thấy nó sao?

"Hehehe..." Tiếng cười của đứa trẻ nhỏ như tiếng chuông bạc.

Tôi nhìn xuống và đó là cậu bé khi nãy, theo quán tính tôi lùi lại vài bước. Khi tôi nhìn lại nó tôi thấy mắt nó đang chảy máu.

Đứa trẻ ngước lên nhìn tôi ngây thơ, "Chị ơi, chị có thấy em không?"

Tôi giả vờ không nhìn thấy nó và tiếp tục bước về phía trước, mắt cá chân tôi run lên và bước vài bước về phía trước, sự tò mò thôi thúc tôi không thể không nhìn lại, nhưng thấy rằng đứa trẻ đã biến mất, và thở phào nhẹ nhõm.

"Chị ơi, chị đang tìm em à?" Một giọng nói phát ra từ tai tôi, rất gần tôi và tôi cảm thấy tê dại khắp người.

Ngay khi nhìn lại, tôi thấy khuôn mặt nó áp sát mặt mình, nét mặt tái nhợt, thất khiếu (gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng) chảy ra hàng máu đỏ ngầu, và mấy sợi tóc lưa thưa trên đầu, nó cứ như vậy bò trên lưng tôi, và tôi có cảm giác yếu đuối khắp cơ thể.
"Nhóc, nhóc định làm gì?" Tôi mềm nhũn người nói những từ này từ cổ họng với một giọng nói run rẩy

"Mùi của chị rất ngon, em muốn ăn chị." Đứa trẻ khịt mũi hít

Tôi rất sợ, nhưng dù sao thì tôi cũng có cơ hội có thể thoát khỏi nó. May mắn thay, cơ thể trẻ con rất nhẹ. Tôi không cảm thấy bất cứ thứ gì trên lưng. Tôi chỉ muốn quay trở lại căn hộ nhỏ của mình. Chỉ có về đó tôi mới được an toàn.

Tôi tiếp tục đi bộ về phía trước, tôi cảm thấy máu của mình đang dồn về một nơi với tốc độ chóng mặt, bước chân ngày càng nặng nề, cơ thể tôi ngày càng lạnh hơn và tôi nghe thấy đứa trẻ phía sau tôi phát ra tiếng nuốt chửng "Ừng ực, ừng ực” what, nó đang hút máu tôi!

Dần dần, cơ thể tôi không thể chịu đựng được. Tôi với một bụi cỏ trước mặt, rồi ngã thẳng về phía trước. Trong một trạng thái, tôi thấy linh hồn của mình rời khỏi cơ thể và nhìn thấy chiếc quan tài nhỏ.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang ngủ trong một không gian kín mít, xung quanh là một màu đen u ám,tôi dùng bàn tay mò mẫm về phía trước, và tôi thậm chí còn chạm vào một bàn tay lạnh lẽo, tôi nhanh chóng rút ​​lại như một cú sốc điện.

"Hehe..." Một tiếng cười nồng nhiệt phát ra từ bên cạnh tôi.

Tôi ngạc nhiên và ngồi bật dậy “Bang!"

Tôi nằm gục đầu ngược lại, cái quái gì thế! Trên Đỉnh đầu của tôi hóa ra là một bức tường làm bằng đá. Nơi này ở đâu? Ngoài ra, ai có thể cho tôi biết tại sao tên ngu ngốc này đang ngủ với tôi! Tất nhiên là mọi người biết tôi đang nói đến ai.

"Cô không thấy nơi này quen thuộc à?" Người đàn ông thì thầm vào tai tôi. Hơi thở của anh lành lạnh nhưng nó làm mặt tôi ấm lên.

"Tại sao anh lại biết tôi đang nghĩ gì?" Con quỷ này thật đáng sợ nó lại đọc được suy nghĩ của tôi.

“ vì trên người cô có thứ thuộc về tôi”

Chiếc quan tài đó? Tôi đưa tay chạm lên cổ và thấy rằng chiếc quan tài đã biến mất. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“ hình như tôi làm mất nó rồi”

Tôi nghĩ anh ấy sẽ rất tức giận, hoặc là quát vào mặt tôi kiểu ngu ngốc hay hậu đậu gì đó theo tính khí vốn có nhưng tôi không ngờ giọng anh ấy rất dễ chịu, "vẫn còn”

Vẫn còn? "Ở đâu?" Tôi ngạc nhiên hỏi lại

Anh ấy không nói nữa. Tôi cũng rất lười để hỏi lại. Dù sao thì tôi cũng không nên ở bên cạnh tôi. Ở đâu bây giờ? Tôi cảm thấy rất ấm áp ở đây. Tôi cảm thấy có một dòng nhiệt trong cơ thể mình tăng lên và nhiệt độ cơ thể tôi cũng tăng lên một chút, không như trước đây. Như yếu đuối.

“ cô nên tịnh dưỡng cơ thể của mình trong đất, trên người âm khí quá nặng, linh khí bất ổn rất dễ thoát ra khỏi cơ thể” Giọng anh chậm chạp, cứng nhắc nhưng tôi có thể cảm thấy một chút dịu dàng trong đó.

Chương 9: Quả bóng ở trong mắt

Trong lòng tôi có một chút lạnh lẽo, "Anh rất tốt với tôi, tôi nghi ngờ anh có mục đích lợi dụng gì tôi chăng”

Con quỷ ấy thế mà lại gật đầu đồng ý, tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của anh ta trong bóng tối, nhưng nghe anh tán thành: “Câu này là đúng, mục đích của tôi là cô, cô có muốn cùng tôi đến âm phủ để làm người phụ nữ của tôi không?"

Ặc!!! Mẹ kiếp! Tôi chửi thề trong lòng

Tôi không nghĩ anh ta có thể trơ trẽn đến như thế lần trước thì nói muốn ăn tôi, lần này thì muốn tôi theo anh ta về âm phủ. Thật không thể chịu nổi mà.

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không muốn, vạn lần không muốn” tôi có ngốc thì cũng đâu có ngu

“ sao thế, cô không thích tôi à?” Giọng anh ta có vẻ buồn

Thích anh sao? Trời ơi ông chú ơi, chú mới cứu tôi được 3 lần khuôn mặt chú tôi còn không biết rõ, chú bảo tôi thích chú như thế nào được, hơn nữa chú lại còn là một con quỷ. Lạy chúa, tôi mà thích một con quỷ chắc cả thế giới sẽ cười vào mặt tôi bảo tôi điên cho coi. Nhưng không thể trả lời như thế được, tôi sống hay chết vẫn còn đang phụ thuộc vào anh ta giờ nói thế biết đâu anh ta giận lên lại mang tôi theo về âm phủ làm người hầu tối tối rửa chân cho anh ta thì sao?

Không! Không! Tôi lắc đầu thoát khỏi suy nghĩ

“Cùng anh đến âm phủ không phải là chết sao? Tôi còn chưa chơi đủ trong thế giới này.” Dù gì gia đình tôi cũng thuộc loại có tiền, tôi còn chưa hưởng thụ hết vinh hoa Phú quý dại gì mà chết.

“ tôi già đến mức làm chú của cô sao, còn nữa trang viên của nhà tôi cũng không thiếu người đến mức mang cô về rửa chân cho tôi đâu”

“...” chết tiệt! Lại đọc suy nghĩ của tôi rồi, tên cáo già này, cái tên khốn chết bầm này... không tôi gạt bỏ suy nghĩ kẻo hắn lại biết

Im lặng một lát anh ta lại lên tiếng “Tôi cũng không nỡ để cô chết." Tay của người đàn ông siết chặt tôi, khiến toàn bộ cơ thể tôi bị chôn vùi trong vòng tay anh ta.

Nơi này rất ấm áp và mắt tôi nhắm lại hưởng thụ.

Tôi mơ hồ cảm thấy một lòng bàn tay lạnh lẽo đưa vào trong quần áo của mình. Trong lòng tôi có một chút kháng cự nào đó mà tôi muốn thoát ra, nhưng tôi không thể mở mắt ra được.

Sau một đêm ngon giấc, tôi thức dậy và thấy mình đang nằm trong căn hộ quen thuộc. Mặc dù cơ thể tôi không được tốt cho lắm, nhưng ít nhất nó không mềm yếu như hôm qua. Tôi bật dậy đi vào nhà tắm, khi tôi đang rửa mặt, tôi thấy rằng chiếc quan tài nhỏ đã quay trở lại cổ tôi. Bất lực, quên nó đi.

Tôi muốn ngủ một chút, nhưng tôi đã nhận được điện thoại từ mẹ tôi muốn tôi đến sân golf để đưa anh trai tôi về. Anh trai tôi và bạn bè của anh ấy ghét ai đó làm phiền. Ước tính mẹ tôi không muốn làm điều gì đó để anh trai chán ghét, vì vậy để tôi đảm nhiệm việc khó nhọc này, cũng được, anh trai tôi không thích tôi, ghét thêm chút nữa cũng không sao.

Khi tôi mới bước vào sảnh, đã có một chút bối rối, thật may có một nhân viên bước tới

"Xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô”"Tôi đang tìm Đường Vấn Mặc” Đó là tên của anh tôi.

"Xin hãy đi theo tôi." Người nhân viên lịch sự nói.

Theo chân nhân viên, vừa đi vừa nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Môi trường rất đẹp, khí hậu dễ ​​chịu và không khí trong lành khiến mọi người cảm thấy thoải mái.

"Thưa cô, ông Đường đang ở đây."

Tôi gật đầu với anh ta, nhìn xa xa là những thân hình đang đứng hoặc ngồi, nhưng trong lòng tôi hơi phức tạp. Tôi đã không gặp anh ấy trong vài tháng, cũng không gọi một cuộc điện thoại nào. Tôi gần như quên mất rằng mình có một người anh trai.điều đó thực sự rất buồn.

Khi tôi bước lại gần, những hình bóng trước mặt tôi dần trở nên rõ ràng. Họ biết rằng họ là những đứa trẻ giàu có, và có giao hảo tốt với anh trai tôi, không có người bình thường.

"Đường Vấn Lam? Tại sao em lại đến đây?" Đường Vấn Mặc nhìn tôi cau mày và không vui vẻ với sự xuất hiện của tôi.

Không thể giải thích được, tôi hơi buồn, đến gần cái chết vô số lần, nhưng người họ hàng gần gũi này của tôi không chỉ không quan tâm trái lại còn cảm thấy tôi rất thừa thãi. Đã thế này, tôi cũng không thể đặt mặt nóng Mông lạnh, chỉ có thể nói vài lời ngắn gọn, trước khi tôi định nói thì nghe thấy một tiếng động bên ngoài

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Một người phục vụ chạy vội vàng và bị anh trai tôi kéo đi, đôi mắt đầy sự sợ hãi, giọng run run, "Chết, chết, có người chết...""Đi, đi xem nào." Anh ấy gầm lên

"Anh..."

Lời nói của tôi chưa được nói ra, và anh tôi quay lại và nói một cách sắc sảo, "Quay về nhanh và đừng gây rối."

Tại sao không cho tôi đi xem một chút, nghĩ về những điều tôi đã gặp gần đây, đột nhiên có một số quan tâm đến tai nạn này, "Tôi muốn cùng anh đi xem một chút, một chút thôi mà rồi em về ngay”

Anh trai tôi có vẻ lo lắng và không quan tâm nhiều đến tôi. Sân golf này là tài sản của anh ấy. Nếu có người chết, sau này ai dám đến đây nữa chỉ có nước đóng cửa sớm.

Trước khi đến gần, tôi nghe thấy một tiếng thốt lên từ đám đông. Anh trai tôi và tôi bước tới. Một vài người phục vụ đã đẩy đám đông ra khỏi hiện trường. Thân hình anh trai tôi rất cao lớn, và tôi chỉ đứng đến vai anh ta. Bàn tay to lớn của anh ấy chặn luôn đôi mắt tôi, và tôi chẳng thấy gì trước mắt.

Bàn tay anh ấm áp và sạch sẽ, nhưng nó không bao giờ sưởi ấm cho tôi.

Tôi hơi miễn cưỡng bị che mắt. Tôi dùng cả hai tay để bẻ đôi bàn tay to che mắt mình ra “Anh ơi, có chuyện gì vậy?"

"Dùng vải trắng che lại." Ngay cả khi đối mặt với một xác chết không chịu nổi, anh ta vẫn có thể bình tĩnh ra lệnh mà không cần thay đổi khuôn mặt.

Tôi vẫn không thể nhìn thấy xác chết. Xe cứu thương nâng cơ thể người đàn ông lên cáng. Cái cáng hơi nghiêng người. Tôi thấy cánh tay anh ta phủ đầy những cái hố lớn và nhỏ khắp da thịt.

"Mau cho tôi biết chi tiết cụ thể." Sau đó, anh tôi gọi cho một nhân viên, người đã chứng kiến ​​toàn bộ quá trình đến văn phòng của anh ta.

Với một cuốn sách trong tay, tôi chạy sang phòng bên cạnh lén lút nghe ngóng. Anh tôi dường như không muốn cho tôi biết chuyện., "Nói cho tôi biết những gì cậu đã thấy."

Nhân viên sợ đến nỗi mặt tái nhợt. "Sau khi đánh bóng được một lúc,người quá cố đó đi vệ sinh. Khi quay lại, khắp người anh ta ướt sũng. Ban đầu, đó là một điều không đáng chú ý lắm, chỉ là, tinh thần anh ta có một chút hoảng loạn. Tôi đi lấy một đĩa trái cây. Khi tôi đến, tôi thấy một quả bóng được gắn vào mắt anh ta, anh ta dường như không biết, tiếp tục đánh mạnh cây gậy về phía trước, sau đó, sau đó... "

Anh ta run rẩy khắp người và không thể nói chuyện nữa. Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra không thể không tò mò. Anh trai tôi nhìn cơ thể đang dần mềm nhũn của anh ta tiếp tục hỏi

"Chuyện gì đã xảy ra sau đó?"

Nhân viên lắc đầu mạnh hơn nữa và gần như ngồi bệt xuống đất.

Chương 10: Cha mẹ lập dị

“Được rồi, đến bộ phận kế toán lấy lương và tôi cho cậu nghỉ phép một tháng.”

Nỗi sợ hãi của người nhân viên đã không lắng xuống, và tôi ngay lập tức cảm ơn anh tôi vì đã nghe được ước nguyện trong lòng của tôi. Tôi nhìn người nhân viên rời đi với đôi mắt nhắm nghiền, đôi đứng dậy và chuẩn bị đi theo anh ta để xem có thể moi thêm được thông tin gì đó vể nguyên nhân cái chết của người đàn ông.

“tôi đưa cô về nhà” khuôn mặt anh lạnh lùng khiến người khác không dám từ chối.

Tôi lảm nhảm chửi thầm, những điều tôi muốn biết đã bị anh ta bịt mắt và sự tò mò của tôi không được thỏa mãn “ thật sự rất nhàm chán”

Tôi đi theo anh trai và bước ra ngoài. Sự ghê tởm trong mắt anh thật khó bỏ qua. Mặc dù bằng cách nào đó, người được gọi là anh trai này sẽ ghét tôi rất nhiều, tôi không quan tâm lắm. Tôi không mong đợi gì ở gia đình này.

"sau này có việc gì cứ gọi cho tôi, đừng chạy linh tinh ra ngoài." Khuôn mặt nghiêm nghị của Đường Sinh không có dấu vết biểu hiện, nếu cô gái bình thường chắc chắn sẽ bị anh ta dọa sợ hãi.

"um." Tôi chỉ trả lời hời hợt. Nhưng tôi không ngờ anh ta dừng lại đột ngột. Tôi không kịp phản ứng và va vào lưng anh ta, và tôi cũng nổi giận

"Này, anh có vấn đề gì mà dừng đột ngột như vậy!" trán tôi đụng phải tấm lưng sắt đá ấy như muốn mọc u luôn rõ là đau. Đường Vấn Mặc nhìn lại, và có một chút ngạc nhiên trong mắt anh ta. Anh ta dường như không ngờ rằng tôi sẽ nói những điều như vậy.

"trước đây cô rất sợ tôi?."

"vấn đề đó anh định đối phó thế nào? Cái chết của anh ta không đơn giản, nó không phải là tự sát." Sự sống và cái chết lặp lại nhiều lần, nếu mọi người không thay đổi sẽ không thể qua được.

Đôi mắt của anh trai hơi kỳ lạ. "Không có người ngoài xung quanh khi anh ta chết."
Tôi muốn nói rằng không có người ngoài, nhưng có ma, nhưng tôi sợ rằng anh ta không thể chấp nhận nó. Rốt cuộc, thực tế là có ma trong thế giới này sẽ không được nhiều người tin” vậy thì chưa chắc”

Anh tôi nghĩ về điều đó, và anh ấy dường như đang suy nghĩ về tính khả thi câu nói của tôi, "thứ gì có thể làm cho một người được bao phủ bằng golf?"

Ha, cuối cùng tôi cũng biết nguyên nhân cái chết của người đàn ông. "Anh ta có đi vệ sinh không? anh có thể kiểm tra nó từ đó." Tôi luôn nghĩ rằng người đàn ông đó có lẽ xảy ra điều gì không tốt trong nhà vệ sinh. Cái chết quá đau khổ đến nỗi mọi người không thể làm gỉ được.

Anh ta đột nhiên cười, miệng hơi cong, cơ mặt cứng đờ, và tôi có thể thấy rằng anh ta là một người hiếm khi cười. Tôi đã bị sốc bởi nụ cười bất ngờ của anh ấy, không thể giải thích được có một chút lạnh nhạt, có lẽ bởi vì anh ấy hiếm khi cười, khuôn mặt anh ấy rất cứng và khá kinh dị vào lúc này

, "Anh ơi, đừng cười, điều đó thật đáng sợ." Nét cười trên khuôn mặt anh ta lập tức biến mất, và biểu cảm vô cảm được khôi phục. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Anh ta trông bình thường hơn nhiều.

Tôi đã nói từng câu một, và khi tôi trở lại xe, thái độ của anh tôi đối với tôi đã thay đổi rất nhiều. Ít nhất tôi không có sự ghê tởm trước đó. Lúc này, tôi không quan tâm lắm, nhưng người lái xe có vẻ sợ hãi. Đôi mắt anh mở to một lúc lâu trước khi anh ta kịp phản ứng.

Khi tôi về nhà, bố mẹ tôi đều ở nhà. Điều đó rất hiếm. Họ thường sống cuộc sống của riêng họ và không bao giờ can thiệp lẫn nhau, trừ khi có bữa tiệc quan trọng sẽ tham gia cùng nhau và đi chơi như một cặp vợ chồng hòa thuận ở bên ngoài.Bố cau mày khi thấy tôi, " con không nhìn bây giờ là mấy giờ rồi, mà còn chưa đi thay quần áo" Tôi bĩu môi và trở về phòng trước để thay quần áo. Đó là lỗi của tôi khi về nhà quá muộn. ông chỉ trách tôi. Điều đó không sao. Tôi đã quen với nó

. Sau khi thay quần áo, tôi thấy mẹ tôi cũng thay đồ xong. bà rất đẹp. bà mặc một chiếc váy màu cam và trông thân hình thon thả hơn. Ngoại hình của tôi chủ yếu được thừa hưởng từ bà. Nhưng khi tôi nhìn thấy bà, tôi muốn che giấu cảm xúc của mình. Khuôn mặt của bà trông chán ghét khi nhìn thấy tôi

. "cô chơi đùa ở đâu bây giờ mới trở về? Sau này nữ tính một chút, tôi không muốn đi ra ngoài người khác nói rằng đó là con gái tôi." Tôi gật đầu và chấp nhận bài học của mẹ, dù sao những gì bà nói tôi luôn đặt bên tai này rồi đổ sang tai khác.

Khi tôi lên xe, tôi nghe thấy hai cha con nói chuyện, và bố tôi đã giải thích một cách long trọng: "Gần đây cuộc sống không được yên ổn, nên đi ra ngoài ít một chút."

Mẹ kéo váy và nói một cách thờ ơ, "Có gì không an toàn? Tất cả là đồn thổi từ bên ngoài. Nói có quỷ gì đó. Thật làm người ta cười rớt hàm và tôi thực sự muốn nhìn thấy."

"Thật là vô nghĩa! Tóc dài mà kiến thức thì ngắn, nhưng đây là những gì đại sư nói, chỉ có thể tin tưởng dù nó có đáng tin hay không." Bố mắng to khi nghe những lời của mẹ.

Đường Vấn Mặc rõ ràng không tin những lời này, nhưng chỉ trả lời nhẹ nhàng, "Con biết rồi, bố, con sẽ chú ý."

Trong lòng tôi có một tiếng thở dài, nhưng chuyện gì đã xảy ra không biết, "Bố ơi, cái quái gì xảy ra vậy?"

Cuối cùng cha tôi cảm thấy rằng ông có một khán giả, và ông vui vẻ kể những gì ông biết. "Tin tức nói rằng một số người đã mất tích gần đây, và tất cả họ đều đi về phía Tòa nhà Thương mại. Nhưng không biết tại sao, t mọi người chỉ có vào mà không bao giờ trở ra. " Có thể là một âm hồn nào đó gây ra chuyện này? Đây là phản ứng đầu tiên của tôi sau khi nghe điều này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau