QUỶ VƯƠNG KÉN VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quỷ vương kén vợ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Hiệu quả của phù Chỉ

Dòng nước mỏng manh hội tụ thành một bức màn nước lơ lửng giữa không trung, con trỏ phía trên la bàn bắt đầu tự xoay, lão đạo sĩ nhìn ánh mắt đần độn của tôi, vui tươi hớn hở nói: “ mỗi một chữ số trên mặt là bàn đều đại diện cho một phương vị, chờ khi nó dừng lại liền là hướng của Mục Hiểu.”

" Nhưng, ông đang làm gì vậy? Không phải nói đưa tôi đi xem tác dụng của phù chỉ hay sao? "Tôi nghi ngờ hỏi.

"Cô ngốc quá!” Lão đạo sĩ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, " muốn biết hiệu quả của phù chỉ trước tiên phải xem tình hình của cậu nhóc, ngộ nhỡ, cậu ta gặp phải quỷ thì thế nào?”

Tôi im lặng một lúc, " ông có thể đưa cho tôi một phù chỉ để tôi thí nghiệm.”

" Làm sao có thể?" lão đạo sĩ tựa như nổi giận, phất tay một cái, lùi lại phía sau vài bước." Thứ đồ này luyện ra không dễ dàng, một lá một đồng ngân tệ, cô muốn mua không?”

“ thật keo kiệt”

Con trỏ trên la bàn đã dừng lại, một hình ảnh rõ ràng dần xuất hiện bên trong màn nước. Lúc đầu, nó không ổn định, nhưng càng ngày càng rõ nét hơn, giống như màn hình máy tính.

Thân ảnh Mục Hiểu xuất hiện trên màn hình. Cậu ta đang ngồi ở bàn đọc sách. Chỉ là tôi nhìn đồng hồ, bây giờ Mới hơn ba giờ chiều. Cậu ta nên ở trường, Tại sao lại dở nhà đọc sách?

"Cô nhìn xem, con quỷ nữ ám ảnh cậu ta đến rồi.” Lão đạo sĩ nhắc nhở khiến tôi khôi phục thần sắc.

Quả thực, trên màn ảnh Mục Hiểu đang nỗ lực đọc sách, nhưng tôi có thể thấy rõ ràng có một bàn tay đang chậm rãi muốn đặt lên vai cậu ta, chỉ là khuôn mặt của nữ quỷ vẫn chưa xuất hiện.

"phù chỉ đó có thực sự hữu ích không?" Tôi thì thầm với Lão đạo sĩ, tôi sợ kinh động những người trong ảnh, sau khi nói xong, tôi mới cảm thấy rằng, việc làm của mình có chút ngu ngốc.

"Đó là đương nhiên, Bổn lão đạo rất tự tin vào tay nghề của mình." Lão đạo sĩ cười tít mắt chạm vào bộ râu.

Thấy bàn tay đó sắp chạm trên vai Mục Hiểu, đột nhiên, nữ quỷ sau lưng cậu ta hét lớn. Mục Hiểu dường như cảm thấy điều gì đó, quay lại nhìn, không thấy gì, lắc đầu và tiếp tục đọc.

"Thế nào rồi?" Đạo sĩ già lắc đầu giọng điệu khoe khoang.

"Ông có thể thay đổi hướng của màn hình này không? Tôi thực sự muốn thấy bộ dạng thê thảm của con quỷ nữ đó." Thực sự, nữ quỷ nói rằng Mục Hiểu là con trai của bà ta, nhưng bà ta tiếp tục quấn lấy cậu ta và đe dọa tôi, bắt tôi Bảo vệ cậu ta thật tốt, lời nói và hành động của con quỷ nữ này thực sự mâu thuẫn.

"Được” lão đạo sĩ vui vẻ đồng ý

Ông ta điều chỉnh la bàn một chút, lần này, phía màn hình nước dịch chuyển tới phía sau Mục Hiểu, sau lưng cậu ta chính là con quỷ nữ đã đe dọa tôi.Khuôn mặt của bà ta đã trở lại như lúc còn sống. Ngoại trừ việc tái nhợt, nó không khác mấy so với người bình thường. Tôi thấy hai tay bà ta chạm vào trước mặt, như thể đã chạm vào một bức chắn vô hình, không thể tiến về phía trước.

"Đạo sĩ già, tôi không ngờ phù chỉ của ông lại hữu dụng đến thế." Tôi tâng bốc ông ta không do dự, nhưng mắt tôi vẫn không rời khỏi màn hình một giây nào. Tôi muốn xem con quỷ nữ này muốn làm gì?

"Đó là tất nhiên."

Bà ta bị ngăn cách, lùi lại vài bước, ánh mắt dịu dàng nhìn Mục Hiểu, "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" trông đôi mắt đầy vẻ bất đắc dĩ, miệng thì thầm, "dường như cô ta có thể thay ta bảo vệ con, như vậy ta có thể yên lòng rồi"

" Bà ta rốt cục muốn làm gì? "Trong Vô thức, tôi nói ra những nghi ngờ của mình.

"Có vẻ như cô ta muốn đi chết." Lão Đạo sĩ nhìn vào màn hình một cách thờ ơ.

"Đi chết? Bà ta không phải đã chết rồi à?" Tôi bối rối.

"Chết của quỷ, đó là hồn bay phách tán, không có cơ hội đầu thai làm người, nữ quỷ này nhìn có vẻ như rất có tình có nghĩa."

"Chết? Ai có thể giết bà ta?”

"Ngoại trừ một vài yêu thế gia, còn có Phật giáo, đạo giáo, những kẻ sở trường thu thập linh hồn, chỉ có những con quỷ mạnh hơn cô ta mới có thể làm được, ngoài ra vẫn còn phu quân của cô, hắn ta giết quỷ chỉ bằng búng đầu ngón tay.”“ ý ông là, có nhiều con quỷ mạnh hơn muốn giết bà ta?” Tôi lập tức nắm lấy trọng điểm trong lời nói của ông ta.

"Ừm... có vẻ như xác suất này lớn hơn."

Đột nhiên, tâm trí của tôi trong nháy mắt, có một dự cảm chẳng lành: “ ông có biện pháp đối phó với những con quỷ mạnh hơn con quỷ nữ không? Phù chỉ cũng được, bao nhiêu ngân tệ? Tôi mua.”

"Có thì có, nhưng chỉ có thể dùng để hộ mệnh, quỷ hồn mạnh hơn con quỷ nữ này hẳn đã đạt đến bậc trung cấp, phù chỉ của tôi chỉ là sơ cấp mà thôi.”

“ ông có cái gì, đều đưa cho tôi.” Tôi cấp thiết nói, nếu tôi dự đoán không sai, anh trai tôi có thể gặp nguy hiểm.

Lão đạo lấy một vài phù chỉ từ trong túi vải ra đưa cho tôi, miệng lẩm nhẩm: “ thật không hiểu cô đang làm cái quái gì, con quỷ nữ đó không phải đe dọa cô gì chứ? Tại sao lại nóng vội như thế này?”

Tôi cầm phù chỉ trong lòng bàn tay, rút điện thoại gọi cho anh trai tôi, trong lòng không ngừng cầu nguyện cho anh ấy đừng xảy ra chuyện gì.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, tôi nghe thấy tiếng của Đường Vấn Mặc, liền thở phào nhẹ nhõm,:” Đường Vấn Mặc, bây giờ anh đang ở đâu?”

Ngữ khí của Đường Vấn Mặc có chút ung dung, trong điện thoại xen lẫn vài tiếng thì thầm, “ có việc cần giải quyết, sao vậy? Cafe không ngon à?”

Trong lòng lại trào lên cảm giác hồi hộp, tôi vội hỏi: “ có phải anh muốn đến sân golf không? Đã lên đường chưa?”

Đường Vấn Mặc cười nhẹ một tiếng:” sao vậy? Muốn đến tìm tôi à?”

Lần này, tôi vô thức bị tiếng cười của anh ta làm cho kinh sợ, đứng bật dậy đi ra cửa:” anh đừng đi, đợi tôi đến tìm anh, trước khi tôi đến anh vạn lần không được đi, nghe rõ chứ?”

“ chuyện gì vậy?” Đường Vấn Mặc phát hiện ra lời nói của tôi có gì đó không đúng, nghi ngờ hỏi.

“ dài dòng lắm không thể nói qua điện thoại được, anh đợi tôi ở ngoài, tôi sẽ đến nhanh nhất có thể, nếu bên trong có người chết anh cũng không được vào, bằng không hậu quả rất khó lường.” Tôi sải bước ra xe, rất sợ anh ấy sẽ bị cuốn vào trong.

“ oh, được, tôi sẽ không vào.”

Chương 37: Nguy hiểm, đừng đi

Ngồi trên xe, lòng tôi nóng như lửa đốt, con quỷ nữ muốn đi nộp mạng, ác quỷ mạnh hơn bà ta chắc chắn cùng bà ta phải có chút ngọn nguồn, mà điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến là người đàn ông chết trong quả bóng golf, kẻ đã giết ông ta lại chính là nữ quỷ.

Cũng không biết tại sao người này bỗng nhiên có thể biến thành ác quỷ lợi hại hơn nữ quỷ đó. Những người bị chết trong sân gôn thời gian gần đây đều là vì ông ta, tôi cũng không chắc chắn, anh trai tôi nếu vào trong đó cũng có thể gặp nguy hiểm, tôi không thể mạo hiểm như vậy.

“ tài xế, đi nhanh một chút” tôi không kiềm được hối thúc tài xế, ước gì có đôi cánh mà bay luôn cũng được.

“ Tiểu thư, nhanh nhất có thể rồi, chúng ta bây giờ cách sân golf hai mươi phút lộ trình, nếu không tắc đường thì cũng có thể đi nhanh.” Tài xế điềm tĩnh nói.

Thời gian trôi thật chậm, tôi không khỏi lo lắng gọi Đường Vấn Mặc thêm lần nữa. Không ai trả lời sau cuộc gọi này. Chỉ nghe âm thanh “tút, tút..." qua điện thoại, trái tim tôi dường như nhảy lên cổ họng.

Anh ấy liệu có phải đi giải quyết chuyện gì rồi không? Vừa rồi anh ấy nói với tôi sẽ không đi trước, Tôi tự an ủi như thế này trong lòng.

Ngay khi tôi chuẩn bị cúp máy, giọng nói của trợ lý phát ra từ đầu dây bên kia của điện thoại, "Xin chào, tôi là trợ lý của ông Đường.”

“ anh trai tôi bây giờ đang ở đâu?” Tôi vội vã hỏi

“ Oh, là tiểu thư, chủ tịch Đường đang giải quyết chút việc.” Trợ lí nói.

“ lại có người chết phải không?”

Trợ lí hơi bối rối, không trả lời tôi, chỉ ậm ừ không nói lên câu, tôi lập tức hiểu rõ sự việc: “ thật sự có người chết rồi đúng không? Anh nói thật đi, nếu không tôi sẽ nói anh tôi cho anh nghỉ việc.”

Người trợ lí nói một cách cay đắng: “ tiểu thư, là chủ tịch không cho tôi nói với cô, nhưng nếu cô muốn biết, tôi đành phải nói, hi vọng cô không sợ hãi.”

“ anh nói đi, tôi chịu đựng được.”

Người trợ lí chậm rãi nói: “ lần trước khi cô tới sân golf, chỗ chúng tôi đã chết một nhân viên, cô cũng biết rồi. Không ngờ rằng, cái chết đó chỉ là bắt đầu. Vài ngày sau, người chết liên tiếp, công ty chúng tôi đã giải quyết ổn thỏa, đưa cho thân quyến bọn họ chút tiền gọi là bồi thường. Không ngờ tới người chết lần này bỗng nhiên bị đồn thổi ra ngoài. “

Tôi nhíu mày: “ nói như vậy, anh tôi đang gặp rắc rối?”

Người trợ lí trầm mặc, rất lâu không nói.“ anh có chuyện gì sao?”

Câu hỏi của tôi khiến anh ta hồi phục thần sắc, ấp úng định nói rồi lại thôi: “ chủ tịch vẫn ổn, chút việc nhỏ này, ngài ấy vẫn đang giải quyết”

Tôi hơi hơi thả lỏng: “ nhớ nhắc anh tôi không được đến sân golf, anh nghe thấy không?”

“ tiểu thư, sân golf đã đóng cửa rồi.”

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm: “ tôi cúp máy đây,”

Dường như không có gì nguy hiểm cho anh trai tôi vào lúc này. Dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thư giãn trong giây lát. Tôi chợt nhớ ra một điều rất quan trọng, lão đạo sĩ vẫn còn ở trong phòng, cũng không biết đã rời đi chưa.

Nhưng bây giờ đã không thể quay lại, chỉ gì vọng ông ta đã rời đi, nếu không thật dọa chết người khác.

Sau hơn 20 phút, cuối cùng cũng đến nơi, tôi vừa mở cửa xe đã bị âm thanh huyên náo bên ngoài làm cho chóng mặt. Bên ngoài sân golf có rất nhiều người, hầu hết đều mặc đồng phục nhân viên của sân golf, xem ra sự việc này anh tôi giải quyết cũng không dễ dàng.

Nhìn gần một chút, Đường Vấn Mặc bị đám người vây kín bên trong, họ luôn miệng nói rằng người chết không thể chết một cách uẩn khúc như vậy, thực tế, mục tiêu cuối cùng của họ là muốn đòi đền bù nhiều tiền hơn mà thôi.“ mọi người yên lặng, không nên kích động.” Một người đàn ông trung niên mặc Âu phục nói, ông ta dường như là phụ trách quản lí sân golf, “ đây đều là sự việc nội bộ của công ty chúng ta, Tôi mời mọi người đi đến khách sạn. Chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này như thế nào?”

Tôi nghĩ những người này sẽ trực tiếp dùng đế giày đánh vào đầu ông ta, nhưng không ngờ rằng đa phần đều đồng ý.

“ đúng, đúng, đúng, sự việc của công ty chúng ta nên giải quyết kín đáo, nhưng là, các người nhất định phải cho chúng tôi một cách giải quyết, bằng không, chúng tôi sẽ không đến khách sạn, xem các người làm sao đối mặt với chuyện này.”

Tôi thì thầm, rõ ràng là muốn nghỉ ngơi kiếm một bữa ăn, đứng dưới trời nắng lâu như vậy, cũng nên mệt rồi, người phụ trách này làm việc rất thuyết phục.

Một đám người vội vã cùng người phụ trách rời đi, chỉ còn lại một top quần chúng ngây ngốc không rõ chân tướng sự việc, không phải là sắp có đánh nhau rồi hay sao? Tại sao tiết tấu lại không đúng.

Đợi đám đông tản đi, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy thân hình Đường Vấn Mặc,"Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" anh ấy bị những vệ sĩ bao bọc kín, không lộ bất cứ bộ phận nào trên cơ thể. Tôi biết anh ấy bị dị ứng với đám đông, lần này có thể xuất hiện ở đây thật không dễ dàng gì.

“ Đường Vấn Mặc” tôi cất tiếng gọi lớn.

Ánh mắt của Đường Vấn Mặc băng qua đám đông, quét đến tôi một cách chính xác nhanh chóng sải bước lớn: “ cô sao lại đến rồi? Ở đây rất hỗn loạn, chúng ta đi tìm một nơi yên tĩnh nói chuyện”

“ ừm, được.” Tôi gật đầu, không muốn đứng dưới trời nắng to quá lâu.

Tuy nhiên, khi chúng tôi quay lại chuẩn bị rời đi, một tiếng hét lớn phát ra từ sân golf đã bị đóng cửa.

Nét mặt Đường Vấn Mặc nghiêm túc nói với trợ lý, "Anh đi để giải tán đám đông, tôi sẽ đi vào xem thử."

Khi nghe thấy anh ấy muốn đi vào, tôi vội vàng ngăn lại, "Đừng đi vào, bên trong nguy hiểm lắm!" Cảm thấy đôi mắt khó hiểu của anh ấy, tôi lập tức đổi miệng, " tôi và anh cùng vào, tôi cũng muốn biết kẻ nào đang giả thần giả quỷ.”

“ được, chúng ta cùng vào.” Đường Vấn Mặc kéo tôi ra phía sau anh ấy, khí thế tựa như một đế vương, trực tiếp đi thẳng vào.

Tiếng hét này đã có rất nhiều người nghe thấy, nhưng gặp phải trở ngại to lớn từ tập đoàn Đường thị, họ bắt buộc phải rời đi, chỉ là, sự việc đã bị lan rộng.

Chương 38: Ác quỷ

Những tiếng la hét gào thét kèm theo nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi, tôi không khỏi chùn chân, tóm chặt tay áo Đường Vấn Mặc, bỗng nhiên nhớ ra trên người tôi còn có mấy lá phù chỉ, liền lấy ra bỏ vào túi áo của anh ấy.

Tiếng thét phát ra từ khu vực làm việc của nhân viên, Đường Vấn Mặc cau mày nhìn người phụ trách đi theo nói: “ chúng ta đã đóng cửa vài ngày, tại sao bên trong vẫn có người?”

Người phụ trách là một người đàn ông đầu hói, bụng bự, những thớ thịt trên bụng rung chuyển theo bước đi. Nghe ngữ khí của Đường Vấn Mặc, ông ta không ngừng đổ mồ hôi, thỉnh thoảng lại đưa chiếc khăn tay lên lau mặt, “ tổng, tổng tài, bên trong là nhân viên thời vụ.”

Một khu vực làm việc lớn như vậy, nếu một, hai ngày không được quét dọn sạch sẽ, trong thời gian dài tự nhiên sẽ sinh bụi bặm. Sau khi sân golf đóng cửa, hầu hết nhân viên không được phép qua lại, vì vậy họ chỉ có thể thuê một số người dọn dẹp tạm thời.

“ um, báo cảnh sát chưa?” Đường Vấn Mặc gật đầu, việc này cũng là hợp lí.

“ báo rồi, cảnh sát đang trên đường tới.”

Lúc chúng tôi đi vào, cánh cửa khu vực nhân viên làm việc vẫn đóng chặt, căn bản không có dấu vết của người ra vào, người quản lí nhân viên cảm thấy rất kì lạ. Chìa khoá cửa đã đưa cho nhân viên thời vụ, bây giờ, xem ra, nhân viên thời vụ có lẽ vẫn chưa đi vào.

“ mở cửa” Đường Vấn Mặc ra lệnh

“ vâng, vâng” mồ hôi túa ra như mưa trên khuôn mặt người quản lí, ông ta rút chìa khoá từ trong túi ra, tra vào ổ khoá, nhưng ông ta làm thế nào khoá cũng không mở được. Thời gian trôi qua, Đường Vấn Mặc không đủ kiên nhẫn.

“ đổi người đi.”

“ phải, phải, phải...” Người đàn ông béo đưa chìa khóa cho người ở phía sau. Chìa khóa được đưa tra vào ổ khoá nhưng cũng không thể vặn được, Nó dường như bị kẹt trong khóa cửa.

“ chuyện gì vậy? Có phải nhầm chìa rồi không?” Đường Vấn Mặc nói, trong ngữ khí rõ ràng có chút bực bội.

“ chìa khoá này đúng mà, tôi chắc chắn.” Người đàn ông béo gần như đưa tay lên thề, và nói rất quả quyết, nhưng cánh cửa không thể mở được. Đây là một sự thật không thể chối cãi. "Liệu có phải Khóa bị hỏng không?" Ông ta nhìn vào ổ khóa với một chút nghi ngờ.

Rất lâu sau, cánh cửa vẫn không mở, có người rút điện thoại gọi cho công ty phá khoá. Nhưng cánh cửa đột nhiên tự mở, người đàn ông bụng bự có chút kinh ngạc nhìn vào người vừa mở khoá. Người đàn ông vừa mở khoá vội nói: “ không, không phải tôi mở, cái cửa này, không biết tại sao nó tự mở đấy chứ.”

Đường Vấn Mặc nghiêm giọng đẩy cửa vào, “ có người cố làm ra vẻ Huyền bí mà thôi, các người sợ cái gì? Nhanh vào bên trong xem kẻ nào đang ở đây, hai người phòng thủ bên ngoài chờ cảnh sát đến.”Tôi cùng anh ấy vội vã bước vào trong, không khí ở đây có chút lạnh lẽo vì đã lâu không có người qua lại. Ánh sáng mặt trời xuyên qua cánh cửa đang mở, mang lại một chút sức sống cho nơi này.

Người đàn ông béo cùng một số người toàn thân đang run rẩy, tôi có chút kì lạ quay lại hỏi: “ các anh run cái gì vậy?”

Người quản lí mím môi, ánh mắt có chút kiêng dè nhìn Đường Vấn Mặc, tóm lấy góc quần áo không nói. Đường Vấn Mặc mở lời, “ có việc gì thì nói thật đi, đừng ngập ngừng ấp úng nữa.”

“Kể từ sau cái chết của vị khách đó, đã có không dưới bốn cái chết trên sân golf của chúng ta, tổng tài không thấy kì lạ sao? "Mặc dù đôi môi của người đàn ông béo run rẩy, nhưng những lời nói tròn trịa và không có chút vấp váp nào. Có vẻ như khả năng chịu đựng của ông ta khá tốt.

“ có lẽ do những kẻ đối nghịch làm, trên thương trường, Đường Thị đắc tội không ít người.” Đường Vấn Mặc bình tĩnh nói.

Tôi thật sự không tin anh ấy không nghi ngờ điều gì, nói như vậy chỉ để trấn an lòng người, Xét cho cùng, ma quỷ là những thứ cực kỳ bí ẩn trong mắt con người, mà con người đối với những điều chưa biết tỏ ra sợ hãi cũng không có gì đáng trách.

“ nhưng là.....” người đàn ông bụng bự vẫn run rẩy nói.

“ không có nhưng nhị gì cả.” Đường Vấn Mặc cắt ngang lời người quản lí kia.
Tôi có chút đồng tình liếc mắt nhìn người đàn ông bụng bự, mặc dù những điều ông ta nghĩ thực sự là đúng, nhưng không thể nói ra, phải giữ trong lòng chắc chắn rất khó chịu.

“ cảnh sát có đến không?” Chúng tôi không tiếp tục đi về phía trước, Đường Vấn Mặc thêm lần nữa hỏi về cảnh sát, rốt cục, đây là hình thái xã hội cái trị bằng luật pháp, bọn họ ở đây cũng chỉ là nhân chứng, Nếu cứ vậy lao vào hiện trường vụ án, có thể bị nghi ngờ.

“ cảnh sát vẫn đang trên đường tới, bọn họ nói hôm nay rất tắc đường.”

Tôi nhẹ nhàng kéo tay áo của anh tôi, “ chúng ta quay lại đi, đợi cảnh sát tới.”

Đường Vấn Mặc gật đầu, lúc chuẩn bị rời đi, đột nhiên một bóng người vụt qua khúc rẽ phía trước, chỉ lộ ra một góc quần áo màu trắng, “ ai vậy?” Đường Vấn Mặc hỏi lớn.

Tôi ngạc nhiên nhảy lên, ai biết ở đây thực vẫn còn người khác? Vậy cánh cửa vừa rồi mở ra liệu có phải do người đó? Mục đích của hắn ta là gì?

Một loạt vấn đề liên tục xảy đến, tựa như một bối thòng bong, tôi không thể ngừng suy nghĩ.

“ cô bám sát theo tôi, tôi đi xem thử.” Đường Vấn Mặc quay đầu nói với tôi.

“ ừ” tôi gật đầu tóm chặt tay áo của anh ấy.

Sau khi đi vào khúc cua, vẫn có một hành lang dài, cánh cửa ở hai bên hành lang được đóng chặt, và có một cầu thang. "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Chúng tôi không biết người đó đi lên lầu hay trốn trong một căn phòng trong hành lang.

Tôi không biết tại sao, cảm thấy một luồng hàn khí vịn vào vai mình, tôi mạnh mẽ quay đầu lại, phía sau chẳng có thứ gì cả. Tôi vẫn thấy hoảng sợ, đây chắc chắn không phải người làm, “ Đường Vấn Mặc, chúng ta quay lại đi.”

“ nếu cô sợ thì ra ngoài trước đi, tôi lên lầu xem thử.”

Tôi vội vàng lắc đầu, con ác quỷ vẫn chưa rõ như nào, sao có thể buông lỏng để anh ấy tìm vào chỗ chết, ít nhất tôi có thể nhìn thấy quỷ, may ra có thể giúp đỡ cho dù anh ấy không tin điều đó.

“ tôi muốn cùng anh lên lầu” tôi nhìn anh ấy kiên định nói.

Chương 39: Xác chết trên lầu

Đường Vấn Mặc nhìn vào đôi chân đang run bần bật của những người xung quanh, lắc đầu nói: “ các người thật nhát gan, vẫn không bằng một tiểu cô nương.” Trong ngữ khí có chút khinh thường.

Người đàn ông bụng béo nuốt nước bọt, lau khô bàn tay nói: “ không phải là đợi cảnh sát đến sao? Tôi ra ngoài xem họ đến chưa, mọi người đều làm việc khó khăn, cần phục vụ ít trà nước.”

Những người khác ngay lập tức trả lời và lặp lại, "Đúng, đúng, chúng ta phải tiếp đãi cảnh sát tử tế. Tôi nhớ còn một túi trà ngon trong văn phòng. Tôi sẽ lấy nó."

Trong vài phút ngắn ngủi, tất cả mọi người đều biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại hai người chúng tôi, Đường vấn Mặc nhướn mày hỏi: “ tại sao cô không sợ?”

“ à, à,... tò mò” tôi miễn cưỡng lấy một cái cớ đơn giản.

"Cô có biết không..." Đường Vấn Mặc đột nhiên dựa vào tai tôi và nói, "Sự tò mò có thể giết chết một con mèo?" Lúc này, tôi cảm thấy anh ấy tựa như một ác quỷ, trong lòng không ngừng run rẩy.

“ vốn dĩ anh cũng không phải là không sợ đi.” Đường Vấn Mặc rõ ràng trong lời nói cũng là nói với chính bản thân mình.

Tôi liếc anh ấy một cái, không quan tâm anh ấy có theo sát hay không, trực tiếp đi thẳng lên lầu. Vào ban ngày, ma quỷ không thể quá hung hăng ngang ngược, ngoài ra, trên người vẫn có phù chỉ của lão đạo sĩ đưa cho, hi vọng trong lúc thêm chốt cũng có chút hiệu quả.

Hai chúng tôi, kẻ trước người sau đi lên lầu. Trên lầu hai là một phòng riêng để đặt một số dụng cụ và bóng golf, còn Có những thiết bị thể thao khác, cũng như đồ uống cho những người giàu có, vẫn là một hành lang dài, mỗi cánh cửa đều đã đóng lại.

“ bên trong đặt thứ đồ gì? Tại sao có mùi hôi thối vậy?” Tôi ngửi thấy mùi cổ dị trong không khí, tựa như chuột chết, không kiềm nổi cảm giác buồn nôn, thi thoảng phải đưa tay áo lên bịt mũi. Tôi phải mất cả nửa ngày mới làm quen được với thứ mùi ghê tởm này.

“ chỉ là rượu thôi, không thể có mùi.” Đường Vấn Mặc cũng bịt mũi, không ngừng nhíu mày khó chịu.

“ cái đó là gì? Liệu có phải xác chết không?” Tôi không bằng lòng với câu trả lời qua quýt của anh ấy, lẩm nhẩm trong miệng.

“ xác chết?”

Tôi chợt nghĩ về điều gì đó, và đôi mắt tôi mở to. Lần này, hai chúng tôi đồng thanh nói chuyện, Có vẻ như chúng tôi đều nghĩ cùng một thứ. Nơi này thật hôi thối, ngoài mùi xác thối thì còn có thể là gì?

Trước khi hai chúng tôi có thể kiểm tra xác thể ở đâu, tiếng còi báo động vang lên ở tầng dưới, chúng tôi không muốn ở lại lâu hơn, cùng đi xuống cầu thang. Chỉ là, không biết tại sao, lúc chúng tôi đi xuống cầu thang, một trong những cánh cửa vẫn đóng chặt đột nhiên bật mở, kéo ra một khe hở, khiến cả hai giật mình.

Tôi Và Đường Vấn Mặc xuống dưới chờ cảnh sát xử lí xác chết, không lâu sau, cáng cứu thương được mang xuống dưới lầu, mặc dù xác chết đã che đậy kín, nhưng vẫn nồng nặc mùi hôi thối, khiến người khác không thể không phát ốm."Hai người, xin mời qua đây." Một sĩ quan cảnh sát khách khí mời chúng tôi qua.

Trực tiếp làm việc với chúng tôi chính là Tống Mạc.

Trên người Tống Mạc mặc bộ đồng phục, vẫn là cẩn thận cài đến nút cuối cùng, toàn thân tỏa ra hơi thở kiêng khem, nhìn đến tôi, khuôn mặt anh ta chán ghét nói: “ tại sao chỗ nào rắc rối cũng đều có mặt cô? Cô thật là một tai họa.”

Tôi lập tức nổi điên, muốn xông vào đánh người, liền nghe thấy giọng nói che chắn của Đường Vấn Mặc: “ chỉ là trùng hợp mà thôi, Tống Mạc, nếu anh có thành kiến với cô ấy, có thể trực tiếp đến nói với tôi, độc miệng như vậy đối với một cô gái không phải khí chất anh nên có.”

“ ơ, đúng, đúng, đúng, anh nên cẩn thận lời nói của mình một chút, tôi không biết mình đã trêu ghẹo gì đến anh?” Tôi nhanh chóng lặp lại những điều Đường Vấn Mặc đã nói.

“ cô...” Tống Mạc không nói lên lời, khuôn mặt anh ta kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Đường Vấn Mặc nói: “ anh không phải là ghét người em gái này nhất sao? Tại sao lại đỡ lời cho cô ấy, uống nhầm thuốc rồi à? “

Đường Vấn Mặc ngồi xuống ghế tựa, im lặng không nói, sợ rằng có người chĩa súng vào anh ấy, cũng không thể cạy miệng. Hoá ra đây là ông tổ bắt nguồn cho những thứ vô sỉ, tôi cuối cùng cũng nhìn ra.

Lúc này, có người gõ cửa, "Cảnh sát trưởng, người phụ trách sân golf đã đến."

“ để anh ta vào đi.” Tống Mạc nhanh chóng trở lại khuôn mặt vô cảm, tốc độ thay đổi khuôn mặt đơn giản khiến tôi xem thế là đủ rồi.Người phụ trách chính là người đàn ông béo, ông ta bước vào trong lo lắng. Khi nhìn thấy Đường Vấn Mặc, ông ta cảm thấy nhẹ nhõm, như thể đã tìm thấy xương sống của trái tim mình.

"Bây giờ tôi sẽ hỏi, yêu cầu mọi người trả lời, mọi người biết các quy tắc của cảnh sát của chúng tôi, thẳng thắn trả lời không được gian dối.”

“ rõ rồi, rõ rồi,” người đàn ông béo nở một nụ cười, trên mặt đầy sự nịnh bợ, “ lãnh đạo hỏi cái gì, chúng tôi sẽ trả lời cái đó, tuyệt đối không có nửa lời gian dối.”

“ lần cuối cùng mọi người nhìn thấy người dọn dẹp đó là khi nào?”

"Người dọn dẹp?", Nhiều người đều nhìn nhau, "Người dọn dẹp thực sự chết rồi sao? Tôi hôm nay còn thấy anh ta ăn sáng." Một người quản lý gầy gò nói.

"Anh có chắc là mình nói đúng không?" Tống Mạc di chuyển ánh mắt nhìn người vừa nói.

“ đúng, tôi rất chắc chắn, ngài có thể hỏi ông đây, chính ông ấy là người đưa nhân viên thời vụ đó vào.”

Tống Mạc lấy một chồng ảnh từ chiếc cặp của mình và ném chúng lên bàn. " Mọi người nhìn xem có phải người này không?”

Sau khi xem các bức ảnh, một vài người quản lý nói rất chắc chắn: "Không sai, chính là anh ấy. Tôi đã gặp anh ấy sáng nay. Nếu ngài không tin, có thể đến hỏi quản chế giám sát. Mặc dù nơi đây đã đóng cửa, nhưng quản chế ở đây vẫn đi làm ổn định. đặc biệt là quản chế ở cửa. "

“ được, mọi người đi xem một chút.” Tống Mạc thu những bức ảnh trên bàn, nói với mọi người.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn với anh ta, chỉ cần nhìn tới Đường Vấn Mặc, vẫn ngồi yên bất động, biết rằng Tống Mạc có điều gì đó dấu giếm vẫn không nói ra.

Đợi những người đó ra ngoài, Tống Mạc cau mày nhìn theo bóng dáng bọn họ rời đi, liền hỏi Đường Vấn Mặc: “ bọn họ nói đều là thật chứ? Nhìn không giống như đang nói dối, hơn nữa, bọn họ cũng không cần nói dối điều đó.”

“ rốt cuộc là có vấn đề gì?” Đường Vấn Mặc lúc này mới chịu mở miệng.

Chương 40: Thời gian tử vong chính xác

“Người chết đã chết hơn năm ngày, nhưng họ nói rằng họ đã thấy người chết sáng nay. Nếu họ không nói dối, có thể có lời giải thích nào cho hiện tượng này không?” Tống Mạc nói.

Tôi đã thực sự bị sốc, vì điều đó đã xảy ra trước đây. Nếu vậy, liệu sự tình có giống Tô Dung Nhi không? Khi tôi đang nghĩ về nó, liền nghe Đường Vấn Mặc nói, "thử tới chỗ giám sát và chúng ta sẽ biết sự thật là gì."

“ tới phòng giám sát” Tống Mạc đập tay quyết định.

Tôi ngăn anh ta lại, “ Tống Mạc, anh có biết thi thể Tô Dung Nhi ở đâu không?”

Tống Mạc quay đầu lại, trong mắt có chút nghi hoặc, “ Tô Dung Nhi là ai?”

“ đó là thi thể trước đây tôi và những sinh viên khảo cổ đã cùng nhau phát hiện ra, thi thể đó có ở đâu? Có còn không?”

“ thi thể đã được hỏa thiêu cùng ngày hôm đó rồi.” Tống Mạc vừa mới nhớ lại.

Tôi hiểu rằng Tô Dung Nhi mà tôi thấy trước đây hoàn toàn không phải là xác chết, mà là hồn ma của cô ấy. Không có gì lạ khi những người khác không thể tìm thấy cô ấy, nhưng quỷ cũng có thể chảy máu sao? Tôi nhớ lại cảm giác nhớp nháp trong xe lần trước và không thể không rùng mình.

"Có gì không ổn à?" Đường Vấn Mặc cảm thấy tôi có gì đó không đúng, nghi ngờ hỏi.

Tống Mạc nhìn thấy biểu hiện của hai chúng tôi, hoảng sợ như nhìn thấy quỷ, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy biểu cảm hiếm hoi của anh ta. Tôi nhìn lên nói với Tống Mạc: “"Báo cáo khám nghiệm tử thi trước đây của Tô Dung Nhi nói rằng cô ấy đã chết trong ba ngày, nhưng cô ấy rõ ràng đã ở với chúng tôi trong khoảng thời gian đó, cơ thể cũng không có vấn đề.”

“ vì vậy, cô đang nghi ngờ năng lực của cảnh sát chúng tôi?” Tống Mạc khẽ cúi đầu, trong giọng nói có chút áp bức.

“ bỏ đi, tôi chỉ nói vậy thôi.” Định kiến của người đàn ông này đối với tôi đã đạt đến một điểm vô lý, tôi thực sự quá lười biếng để giải thích với anh ta, dù sao, anh ta sẽ luôn nghi ngờ động cơ thầm kín của tôi.

Chúng tôi đi tới phòng giám sát, đã có hai lính canh ở đó, khuôn mặt hai người họ rất không tốt. Họ tua lại đoạn video ghi lại trên camera giám sát vào buổi sáng, sau khi xem hết khuôn mặt chúng tôi đều có chút biến sắc.

Không có gì bất thường trong mười phút đầu tiên của cam giám sát, nhưng, phía sau...hai người bảo vệ trò chuyện một cách nhàm chán, đột nhiên họ dường như nhìn thấy ai đó, và nói chuyện trong không khí. Không có người thứ ba xuất hiện trên màn hình, nhưng hai người Người gác cửa rất vui vẻ trò chuyện với người thứ ba, hai phút sau liền mở cửa. #) &!

Màn hình chuyển sang lối vào của tòa nhà nhân viên, cánh cửa đột nhiên tự mở, rồi đóng lại, và sau đó không có động tĩnh gì nữa.Ngay lập tức, toàn bộ phòng giám sát im lặng và tựa hồ có điều gì đó kỳ lạ vừa xảy ra. Đầu tiên, hai người bảo vệ nói chuyện với không khí, rồi cánh cửa mở ra và tự đóng lại. Toàn bộ quá trình dường như có một người thứ ba xuất hiện, nhưng giám sát không tới.

“ hai người bảo vệ đó có nói đã nhìn thấy ai vào buổi sáng?” Tống Mạc hỏi hai nhân viên cảnh sát.

một chút lo lắng hiện ra trong mắt của hai người kia, họ trả lời: "Người bảo vệ nói... họ đã nhìn thấy người dọn dẹp thời vụ, họ trò chuyện với người đó một hồi lâu.”

Sau khi suy ngẫm một lúc lâu, Tống Mạc đột nhiên hỏi anh trai tôi: “anh có chắc hai người bảo vệ đó có tinh thần bình thường không? Không có tiền sử bệnh tâm thần hoặc tiền sử di truyền chứ?”

"Chúng tôi không bao giờ tuyển dụng nhân viên có bệnh, ngay cả những người bảo vệ nhỏ." Đường Vấn Mặc lạnh lùng trả lời.

Tống Mạc nói với hai nhân viên cảnh sát: “ các cậu lưu lại Usd, sau đó xoá bản gốc, tránh để mọi người hoảng sợ, càng không thể bị phát tán ra ngoài.” Vấn đề này thực sự quá kỳ quái, ngay cả khi cảnh sát bọn họ theo chủ nghĩa vô thần, họ cũng không thể trực tiếp phủ nhận sự việc này.

“ vẫn còn....” Tống Mạc dường như vừa nhớ ra cái gì đó,” nhớ tìm người kiểm tra xem máy tính này có thể bị người khác hack không?”

“ vâng” hai nhân viên cảnh sát nhận lệnh.Nhìn khuôn mặt xanh đen của Tống Mạc, tôi lập tức có chút hả hê, có vấn đề khiến anh ta rơi vào tình cảnh nan giải thật sự không nhiều. tôi có chút vui vẻ cười trên nỗi đau của người khác nói: “Nếu có một video có thể ghi lại những gì chúng tôi đã làm trong ngôi làng đó, nhận định cũng có thể nhìn thấy chúng tôi đang nói chuyện với không khí."

Ai biết rằng ngay sau khi bước ra khỏi phòng giám sát, khuôn mặt của Tống Mạc đột nhiên hồi phục và nói với Đường Vấn Mặc, "Tôi sẽ giải quyết vấn đề này. Anh là người của công chúng. Đừng để một số tờ báo không có bất kỳ kế hoạch nào viết về nó. "

Đường Vấn Mặc trả lời: “ được” sau đó kéo tay tôi rời đi.

Tôi định cười giễu cợt Tống Mạc, liền nghe thấy anh ta hạ giọng nói: "Tôi có thể cùng anh ấy làm giao dịch. Cô nghĩ rằng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sao? Hãy theo sát anh trai của cô thật tốt, đừng gây phiền phức cho anh ấy.”

Không đợi tôi hỏi thăm kĩ lưỡng, Đường Vấn Mặc lập tức kéo tôi đi. "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Trên đường đi, tôi cảm thấy anh ấy có chút không vui, mặc dù không quá quan tâm đến vấn đề của anh ấy, tôi vẫn cẩn thận hỏi: “ anh không vui à? Sao vậy?”

Đường Vấn Mặc khẽ hỏi, giọng nói có chút thờ ơ: “ cô và Tống Mạc có quen biết sao?”

“ không có, chỉ là rất ghét anh ta.” Tôi không chút phân Vân nói, trong khẩu khí tràn đầy sự chán ghét.

“ sau này tôi sẽ chăm sóc cô, cô không cần sống cùng anh ta nữa.” Anh ấy dường như vui hơn một chút, miệng hơi nhếch lên, và có dấu hiệu của một nụ cười.

Câu nói này tại sao nghe qua có chút kì lạ, nhưng tôi không muốn nghĩ nhiều về nó, chỉ cần có một nơi miễn phí để sống lúc này, tôi hoàn toàn không có lí do gì để từ chối, vì vậy vui vẻ trả lời: “ được.”

Lúc ngồi trên xe, đột nhiên cảm thấy chiếc quan tài trên cổ tự mình có chút chuyển động, tôi liền giữ chặt nó trong tay. Đường Vấn Mặc liếc nhìn qua và hỏi: “ thứ đồ trang trí này đặc biệt kì lạ, ai đã tặng cho cô?”

“ ơ... tôi không ngờ tới anh ấy có thể hỏi như này, không suy nghĩ nói nhanh: “ đây là quà sinh Nhật 18 tuổi của bạn tôi tặng.”

Đường Vấn Mặc cũng không hỏi nhiều, Tôi lặng lẽ lau mồ hôi, cầm quan tài trong tay và nhìn kỹ hơn, tôi liền nghe thấy anh ấy lẩm bẩm: “ đã 18 tuổi rồi....”

Sống lưng lại xuất hiện một luồng khí lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau