QUỶ VƯƠNG KÉN VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quỷ vương kén vợ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Ký ức về Xác chết

Tôi nhanh chóng mặc quần áo và bước ra khỏi phòng tắm. Khi tôi ra ngoài trên bàn đã dọn đồ ăn, nhìn Đường Vấn Mặc khoác trên mình một bộ Âu phục, các món ăn được sắp xếp long trọng dường như không tương thích.

Anh trai tôi hôm nay có chút kì lạ.

"Ngồi đi." Anh ấy giúp tôi kéo ghế và làm một cử chỉ mời rất lịch sự, điều đó làm tôi được yêu thương mà vừa mừng vừa lo. Anh ấy không bao giờ dùng bữa cùng bàn với tôi. Lần cuối cùng là vào sinh nhật thứ mười một tuổ, anh ấy lớn hơn tôi 5 tuổi, tôi không thể nhớ được hoàn cảnh cụ thể như nào, chỉ biết sau đó chúng tôi rất khó để nói chuyện với nhau.

"Anh ơi, anh..."

Tôi vừa nói được mấy chú đã bị anh ngắt lời, Giọng nói lạnh lùng, tôi cảm thấy mối quan hệ giữa chúng tôi đã đạt đến cực điểm. " chẳng phải cô nói sẽ không gọi tôi là anh nữa sao? Nói được mà không làm được à?”

" Ư, ư, tôi xin lỗi. "Tôi sững sờ, đang ngồi trên ghế mà cảm giác đứng ngồi không yên.

"Được rồi, ăn cơm đi." Người ta nói khuôn mặt của người phụ nữ giống như bầu trời tháng Hai, nói thay đổi liền thấy đổi, nhưng tôi nghĩ rằng khuôn mặt của Đường Vấn Mặc còn biến đổi nhanh hơn bất cứ điều gì, giọng nói anh ấy đột nhiên ôn hòa khiến tôi rất khó chịu, chỉ muốn rời khỏi đây.

Bữa ăn này là bữa ăn khổ sở nhất tôi từng ăn. Sau khi ăn xong, tôi nghĩ mình nên làm gì đó. Con quỷ nữ muốn tôi cứu con bà ta, Tôi phải quay lại trường học.

Lần này Đường Vấn Mặc không hạn chế cử động của tôi, chỉ nhấn mạnh rằng tôi nên quay lại sớm, và sẽ cử tài xế đợi tôi ở cổng trường, không được ở lại quá lâu.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ đảo lộn giống như một trang giấy. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, suy nghĩ không biết đã chạy đi đâu. Đột nhiên, đôi mắt của tôi đã được cố định trên một nhân vật quen thuộc, cấp bách nói với người lái xe, " tài xế, dừng xe!”

chiếc xe dừng lại, tôi lập tức mở cửa xe và nhìn ra ngoài. Những người đi bộ xung quanh vẫn đang rất vội, nhưng không có bóng dáng của Tô Dung Nhi. Tôi có nhìn nhầm không? Tôi không thể không tự hỏi mình. Tôi vỗ đầu của mình và quay lại trong xe. chỉ khi tôi ngồi xuống liền cảm thấy có gì đó không ổn. Chiếc xe bị bết dính.

Nhìn xuống, tôi thực sự ngồi trên vũng máu, "Á!” Tôi Kinh hãi hét lên.

Người lái xe nhìn lại tôi, "Tiểu thư, có chuyện gì vậy?"

Tôi nhìn vào tay mình, rồi nhìn lên người tài xế, bàn tay tôi đầy máu, anh ta vậy mà không có bất kỳ phản ứng nào.

"Tiể thư, chuyện gì vậy?” Người lái xe tiếp tục nhìn tôi nghi ngờ.
"Ồ..." Tôi hồi phục thần sắc, "Không sao, không sao, tiếp tục đi thôi." Nhìn xuống lần nữa, máu trên ghế thực sự biến mất. Bây giờ tôi rất muốn quay về, Dường như có gì đó ô uế đã quấn lấy tôi rồi, nhưng còn chỗ nào khác trên thế giới này khiến tôi cảm thấy an toàn không?

Không có.

Đi trên đường không còn điều gì kì lạ xảy ra nữa. Tôi đến cửa lớp học theo lớp được chỉ định tại thời điểm đăng ký, nhưng tôi chưa đi tới lớp đã bắt gặp chàng trai đó.

lần này nhìn thấy cậu ta, con quỷ nữ không còn quấn trên lưng nữa, điều đó khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Hôm nay vẫn chưa phải đi học, Tôi định đưa cho cậu ta một lá phù mà đạo sĩ già đã bán cho tôi, sau đó về nhà ngay lập tức, thứ bẩn thỉu theo tôi không rõ nguồn gốc là độc hại ra sao, tôi không thể liên lụy cậu ta.

"Xin chào." Cậu ta chuẩn bị bước vào lớp, và tôi vội vàng ngăn lại.

Chàng trai ngạc nhiên nhìn tôi, nhưng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Má anh ta đỏ ửng khó xử nói, " xin, xin lỗi, tôi phải học tập chăm chỉ. cấp 3 không tính đến chuyện này.”

( ý là anh ấy mới học cấp 3 không tính chuyện yêu đương nha, tưởng bở bà kia xin số làm quen gì đó)

“.........” tôi không hiểu cậu ta đang nói cái gì, bỏ đi, không muốn nghĩ quá nhiều, tôi trực tiếp lấy từ trong túi ra một sợi dây chuyền hình trăng tròn,

Tôi phải mất một giờ dày công lựa chọn, phù hợp với phong cách của con trai, quan trọng là, bên trong có đặt đạo phù tôi đã mua.
"Cái này cho anh."

Chàng trai đỏ mặt hơn nữa, tựa như em trai ngây thơ thuần khiết, cậu ta có lẽ đồng tuổi tôi:” tôi, tôi không cần, bạn mang về đi.”

Tôi thực sự không biết cậu ta đang thẹn thùng cái quái gì: “ Anh cầm lấy, nó rất hữu ích cho cơ thể của anh." Thứ này sẽ ngăn những linh hồn ng ma quỷ quấy rối, đặc biệt là con quỷ nữ.

Chàng trai không kịp từ chối, tôi đặt sợi dây vào tay cậu ta và rời đi. Mặt chàng trai đỏ như cà chua, trực tiếp bị tôi bị đẩy lùi lại vài bước. " có người nhờ tôi mang thứ này tặng cho anh, anh nhất định phải giữ lấy nó"

" Cảm ơn bạn... "chàng trai có chút thất lạc nói.

Than ôi, chàng trai này có phải do đọc sách quá nhiều khiến bộ não trở lên đần độn không? "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web"Thật sự đồng cảm, tôi quay người rời đi, trong lòng có vài phần cảm thông, nhưng nó khiến tôi càng quyết tâm làm bài kiểm tra nghệ thuật, chăm chỉ học piano trong hai tháng này để thi đại học T.

Trước khi rời đi, tôi liếc nhìn xung quanh, kết quả lại bắt gặp Tô Dung Nhi.

Cô ấy đang theo dõi tôi.

Ý tưởng nảy ra trong đầu. Các trường học là nơi tập trung đông dân cư, nhưng nhiều trường học được xây dựng bên trên nghĩa trang để dùng nhân khí bài trừ đi tà khí. Tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây. Mục tiêu của Tô Dung Nhi là tôi, tôi không muốn những người vô tội bị tôi làm hại.

Tôi nhanh chân bước tới một góc hoang vắng không người qua lại, khi tôi quay lưng, thật sự thấy Tô Dung Nhi

"Tô Dung Nhi, tại sao cô lại theo dõi tôi?" Tô Dung Nhi trong bộ váy trắng ở phía đối diện, ngoại trừ khuôn mặt tái nhợt, hoàn toàn không thấy sự khác biệt với những người bình thường.

Mặc dù vậy, tôi không thể buông lỏng cảnh giác.

"Cô là ai?" Nghe thấy những lời của tôi, Tô Dung Nhi khó hiểu ngước nhìn chằm chằm vào tôi.

Cô ấy đã mất trí nhớ?

Chương 32: Tôi đã bị bắt

"Cô biết mình là ai không?" Tôi hỏi cô ấy, tiến gần lại từng bước khi cô ấy bị phân tâm. Có lẽ, cô ấy không biết rằng mình đã chết, hoặc có thể cô ấy đã bị cản thi nhân khống chế thân xác.

"Tôi không biết, tôi không biết..." Tô Dung Nhi đột nhiên dường như nổi điên, đập đầu vào cái cây bên cạnh, đập vào đó hơn cả chục lần. Mỗi lần cô ấy đập xuống, tôi đều có thể cảm nhận được sự lắc lư của thân cây, vẫn biết đây là cái cây lâu năm, một người đàn ông trưởng thành cũng không thể ôm hết.

"Cô mau dừng lại, tôi biết cô là ai." Tôi nhanh chóng ngăn cô ấy lại. Tuy rằng, tôi không dám đến gần cô ấy, nhưng tôi vẫn đặt tay lên vai cô ấy, một luồng khí lạnh ập tới, cảm giác này rất quyen thuộc, tôi cuối cùng cũng biết, bản chất cô ấy là một âm hồn.

Tô Dung Nhi ngẩng đầu lên và từ từ quay đầu lại. Khoảnh khắc này giống như chuyển động chậm. Tôi thấy khuôn mặt cô ấy bị hủy hoại, sống mũi sụp xuống, đôi môi phẳng và toàn bộ khuôn mặt của cô ấy tựa như bị bánh xe chạy qua.

"Á” Tôi buông tay ra như thể bị điện giật, nhanh chóng cách xa khỏi cô ấy. Cô ấy trông thật đáng sợ.

"Tôi là ai? Cô nói với tôi."

Tôi khổ sở nuốt một ngụm nước bọt, bộ dạng như gà mắc tóc không nói ra câu. "Tên của cô là Tô...Tô Dung Nhi, có điều, cô bây giờ...đã....chết rồi." Nói ra những từ này tôi đã phải nuốt cả nỗi sợ của mình xuống.

"Cái gì? Tôi đã chết?" Tô Dung Nhi rõ ràng không tin điều đó. " Tại sao cô có thể nhìn thấy tôi? tôi tại sao lại chết? " cô ấy kích động hỏi tôi vài câu, giọng nói có chút khàn khàn.

Tôi không biết nên trả lời cô ấy như thế nào, cố gắng suy nghĩ về nó, bất chợt tôi thấy cơ thể cô ấy tựa như hoà tan, máu chảy chậm rãi thành dòng từ trên thân xuống. tôi kinh hãi bước về phía trước liền kéo theo một vệt máu dài " có giọng nói vang vọng bên tai tôi, chỉ cần tôi uống máu của cô, tôi sẽ có thể trở lại cuộc sống bình thường. "

" Cô, cô... "Tôi cảm thấy khí tức đè nén trên thân của cô ấy, không kìm được sợ hãi bao phủ trong lòng, Sải bước lùi lại phía sau...

"Cô nên đi đầu thai làm người, cô đã chết rồi, không bao giờ có thể trở lại cuộc sống bình thường." Tôi hét lên trong hoảng loạn, hy vọng rằng câu nói này sẽ đánh thức chút lí trí còn lại của cô ấy.

"Không, tôi chưa chết, tôi vẫn còn sống!" Tô Dung Nhi gầm lên và bước về phía tôi, mỗi bước của cô ấy lại kéo theo những vệt máu Diễm lệ. Tôi không hiểu tại sao, trong cơ thể cô ấy có thể có nhiều máu như vậy.

Máu đang chạy thành dòng, tôi trơ mắt nhìn đôi bàn tay của cô ấy bắt đầu tan chảy thành một vũng thịt nhão, sau đó là bàn chân, rồi toàn bộ phần thân dưới. Khi phần thân dưới tan chảy, cô ấy không có khả năng di chuyển, chỉ còn đôi tay duỗi thẳng ra muốn bắt lấy tôi.

Tôi ở rất xa cô ấy, vì vậy tôi nhìn cô ấy đắm chìm trong máu, cuối cùng ánh mắt của cô ấy đầy ắp oán khí, khiến tôi rất lâu cũng không thể hồi phục thần sắc. Cô ấy oán hận tôi? Tại sao?
Những vết máu vẫn còn đó, một cơn gió ấm áp thổi qua, tôi chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, Tô Dung Nhi rốt cuộc đã trải qua những gì? Tại sao muốn đến tìm tôi?

Chuyện gì đã xảy ra với tất cả những điều này?

"Phu nhân, em vậy mà quyến rũ nam nhân?" Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của Mạc Tử Li, bóp chặt trái tim tôi và gây đau đớn.

Chỉ là tôi chưa kịp biện minh rõ ràng cho bản thân, liền thấy chàng trai đó chạy về phía tôi.

Cậu ta thấy tôi đứng đây, đôi mắt lập tức sáng lên, cơ thể tràn đầy sức sống trẻ trung, chỉ là tôi không quan tâm tán thưởng, sự việc của Tô Dung Nhi vừa rồi thật sự dọa chết tôi.

Chàng trai đứng trước mặt tôi có một chút ngại ngùng, "Tên tôi là Mục Hiểu, tên của bạn là gì?"

"Đường Vấn Lam." Ngay khi ba từ phát ra, tôi cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình đột nhiên giảm xuống, đôi mắt quét qua hướng Mạc Tử Li không dấu vết, anh ấy đang dựa vào cái cây với khuôn mặt u ám.

"Đường Vấn Lam." Mục Hiểu dường như muốn mở lời về vấn đề gì đó, đột nhiên nói to với tôi, "Tôi thích bạn.”
"Gì cơ?" Tôi há hốc miệng ngạc nhiên, "Nhưng hai người chúng ta chỉ vừa gặp gỡ hai lần, với lại... "Tôi đối với cậu ta căn bản không có ý tứ gì cả, nếu có, tôi sợ rằng mẫu thân quỷ của cậu ta sẽ giết chết tôi trong vòng vài nốt nhạc.

Không khí xung quanh tôi dường như có chút đóng băng. Tôi cảm thấy một luồng Hàn khí như kim châm đâm vào da thịt. Đây thực sự không phải là vấn đề của tôi. Tôi vô tội...

"Bạn không cần cho tôi biết câu trả lời. Tôi rất thích món quà mà bạn tặng.” Mục Hiểu cười hạnh phúc như đứa trẻ được cho kẹo.

Nghe cậu ta nói, cả người tôi đều ngửi thấy mùi không tốt. Tôi thực sự muốn chặn miệng Mục Hiểu này. Bạn thì vui rồi, nhưng tôi rất đau khổ, kính mong bạn lót dạ trước khi nói chuyện.

" anh nghe tôi nói, thứ đồ tôi đưa cho anh là có người nhờ tôi mang nó tặng cho anh, anh tuyệt đối không được hiểu lầm." Tôi vội vàng giải thích, câu cuối cùng không biết là dành cho Mục Hiểu hay Mạc Tử Li ở xa kia nữa.

"Là Ai nhờ bạn tặng nó cho tôi?" Mục Hiểu nghi ngờ hỏi, nhưng tôi có thể nghe thấy giọng nói anh ta toát ra vẻ không tin tưởng.

"..." Tôi nên nói gì? Là người mẹ đã chết của anh nhờ tôi mang tặng nó cho anh để phòng thân? "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Hay là quỷ hồn của mẹ anh tìm tôi nhờ tôi bảo vệ anh? Tôi tin rằng là một người bình thường, nghe những lời của tôi nói chỉ cảm thấy đó là một cái cớ ngớ ngẩn.

"Mặc dù bạn không thừa nhận điều đó, tôi vẫn phải nói lời cảm ơn."

"..."

Sau khi Mục Hiểu rời đi, tôi cảm thấy toàn bộ thân người sụp đổ, theo sau là một chiếc tủ lạnh, thỉnh thoảng tự tạo hệ thống ướp lạnh, Cảm giác này thực sự là... Oh!

"Em đã tặng cậu ta một món quà? Oh!” Mạc Tử Li trượt tay vào trong quần áo của tôi, một cơn ớn lạnh đột ngột bao phủ toàn thân tôi, tay anh ấy không nhẹ không nặng bóp thịt mềm quanh eo tôi.

"Không, không có..." Tôi gần như lập thề, " tôi tuyệt đối không có, là người mẹ đã chết của anh ta nhờ tôi chăm sóc anh ta chỉ thế thôi. Tôi hôm nay đến là để đưa anh ta phù chỉ để phòng thân, anh nghĩ nhiều quá rồi, hì hì.”

" Thật sao? "Tay anh từ từ vuốt lên, gần chạm vào ngực tôi. Tôi chỉ cảm thấy bàn tay anh như một con rắn lạnh lẽo, không cẩn thận một chút có thể bị anh ta cắn một cái.

Chương 33: Ghen!

"Thật, tôi không quen anh ta." Tôi thề son sắt với Mạc Tử Li nói: "Chúng tôi chỉ gặp nhau hai lần, với lại tôi là bị mẹ quỷ của anh ta đe dọa, nếu không, tôi vốn dĩ không thể cùng anh ta có bất cứ giao thiệp nào."

" Thật sao? "Cuối cùng anh ấy cũng rút tay ra khỏi quần áo của tôi, nhưng tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, miệng tôi bị chặn lại, đôi môi lạnh lẽo bao phủ đôi môi của tôi, cái lưỡi hung hăng chiếm giữ khoang miệng, hơi thở ẩm ướt với một chút mát lạnh khiến tôi có chút thất thần.

"um..." Đôi môi bị cắn một cái, phát sinh chút đau nhói. Tôi che miệng trừng mắt giận dữ với anh ta. "Anh cắn tôi làm gì vậy?"

"phu nhân, lúc chúng ta hôn môi, em vậy mà lại thất thần, lẽ nào, kĩ nằng hôn môi của phu quân em chưa tốt? vậy sau này chắc phải luyện tập nhiều hơn." khóe miệng anh ấy nhô lên, lộ ra chút tà mị

"Tôi..." vừa nói được một từ, khuôn miệng lại bị Mạc Tử Li trực tiếp chắn lại lần nữa. Nếu lần trước là một cơn gió nhẹ kèm mưa phùn ẩm ướt, thì bây giờ nó là trận cuồng phong bão táp ức hiếp, tôi thậm chí một chút kháng cự cũng không có, trực tiếp bị cuốn vào nụ hôn của anh ấy.

Sau khi nụ hôn kết thúc, tôi không thể đứng dậy, miệng mở rộng hít thở không khí trong lành. Anh ấy nhất định là muốn làm tôi nghẹt thở mà chết, sau đó liền có thể đưa tôi cùng xuống minh giới làm áp trại phu nhân của anh ấy, người này đơn giản chính là cường đạo.

"phu nhân nên học cách thở, và tập luyện nhiều hơn."

Tôi gần như lớn tiếng quát mắng, "anh ăn đậu phụ của tôi, tôi đã không thèm nói, vậy mà còn chê đậu phụ này không ngon? có con quỷ nào như anh không?" vẫn không bằng Mục Hiểu dễ thương thuần khiết rồi.

Tất nhiên, tôi không dám nói ra câu cuối cùng này, nếu không tôi chắc chắn sẽ bị người đàn ông này tách rời sau đó nuốt vào bụng.

"phu nhân, ngon quá." Người đàn ông ghé sát vào tai tôi, hơi thở ẩm ướt phả vào tai tôi, có chút ngứa ngáy, khiến tôi bất giác co cổ lại.

Khi anh ấy đáp lại lời nói của mình, mặt tôi đỏ như cà chua, đánh trống lảng giả vờ hỏi anh ấy một cách bình tĩnh, "Tại sao anh lại ở đây?"

Mạc Tử Li bỏ đi sự vô lý của anh ấy và nói, "Ta sẽ không can thiệp vào những gì em làm, nhưng em phải bảo vệ bản thân an toàn, ngoài ra, nhất định không được quyến rũ người đàn ông khác."

" uh "Tôi gật đầu, miễn là anh ấy không can thiệp vào tôi là được, yêu cầu khác đều là phù vân.

"Nếu có nguy hiểm, nhớ tới tìm ta, nghe rõ rồi chứ?" Mạc Tử Li đặt lên đôi má tôi một nụ hôn lớn, giống như một lời hứa, mang lại cho tôi cảm giác an toàn không thể giải thích được. trong lòng tôi hiểu rất rõ, chỉ cần người đàn ông này có mặt, tôi sẽ không sợ bị những ác quỷ làm tổn thương.

"Tôi biết rồi." Tôi ngoan ngoãn trả lời."Thất ngoan." Người đàn ông xoa nhẹ đầu tôi. " ta phải rời đi rồi, những việc còn lại, ta tin em có thể sắp xếp ổn thỏa, đúng không?"

"Tôi có thể." Tôi trả lời.

Mạc Tử Li liền biến mất.

Tôi rất lâu không thể hồi phục, thật đáng sợ.

Nhiều thứ đã vượt quá phạm vi nhận thức của tôi. Ngay từ sinh nhật thứ mười tám, ba quan điểm của tôi đã bị tháo gỡ, dự là trong tương lai sẽ còn nhiều nguy hiểm hơn nữa, tôi cần phải trưởng thành hơn.

Đã đến lúc phải trưởng thành rồi!!!

sự việc của nữ quỷ, tôi dự định tự mình giải quyết. Điều tôi phải làm bây giờ là tự vệ. Mạc Tử Li không thể xuất hiện trước mặt tôi bất cứ lúc nào. Tôi cần vũ khí đối phó với quỷ.

Khi ý tưởng này nảy sinh, phản ứng đầu tiên của tôi là lão đạo sĩ đã bán phù chỉ cho tôi, vì vậy điều cần làm bây giờ là xem liệu phù chỉ đó có thực sự hữu ích hay không.
Nghĩ đến việc này tôi có chút đau đầu, Mục Hiểu không phải là đã hiểu lầm cái gì rồi? bây giờ tôi đến tìm cậu ta không phải là họa vô đơn chí làm cho sự hiểu lầm trở nên tồi tệ hơn sao? nghĩ lại vừa rồi, tôi đã hứa với Mạc Tử Li sẽ không tiếp cận những người đaqfn ông khác, những giây tiếp theo lại muốn phá vỡ tình cảnh này rồi.

Nhưng tôi không có nhiều thời gian, Tô Dung Nhi không biết đang ở xó nào nhnifn chằm chằm vào tôi như hổ đói, nữ quỷ đó phỏng đoán là sẽ đi tìm người vợ đầu để sát hại, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng trước khi họ tìm đến tôi.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn dự tính đi tìm Mục Hiểu.

vừa đưa ra quyết định, tôi nhận được cuộc gọi của Tô Nhiên, người bạn thân cùng lớp đã lâu không gặp. Tôi nghe thấy một giọng nói đầy oán trách đến chói tai trong điện thoại, "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" " Tiểu Lam, gần đây bạn lặn tăm ở đâu vậy? tại sao không gọi điện cho tôi? làm tôi ghĩ bạn đã xảy ra chuyện gì rồi, chuần bị thi rồi, bạn vẫn không đến lớp sao? trường chúng ta mặc dù danh tiếng không lớn, nhưng cũng là trọng điểm trong thành phố, thầy trưởng ban đã hỏi tôi vài lần về sự tình của bạn."

" Tôi không đến lớp nữa, bạn giúp tôi nói chuyện với thầy trưởng ban, tôi dự định thi nghệ thuật, gần đây tôi đang luyện tập piano tại nhà." tôi nói dối một chút không hại đến ai, vốn dĩ việc tham dự thi nghệ thuật là thật, việc học piano cũng chỉ được dẩy lùi lại ít bữa.

"Cái gì? Bạn nói với tôi rằng bạn cũng sẽ tham gia kỳ thi nghệ thuật?" Tô Yên ngạc nhiên nói, giọng cô ấy thông qua cáp mạng, làm ù ù tai của tôi.

"Tôi đã lâu không đụng tới sách, thật đã quên hết rồi. tôi muốn thi trường t, chúng ta cùng nhau cố gắng nhé!"

"đại học T?" Tô Yên khó hiểu nói, "Bạn không phải lúc nào cũng muốn ở trường thực địa à? Thêm vào đó cắt đứt liên lạc với người trong nhà kia mà?"

cuối cùng tôi đã tìm thấy một kí ức từ sâu thẳm trong trí óc, tôi thực sự đã nói với Tô Yên về giấc mơ của mình, nhưng thực tế vẫn là thực tế, dù giấc mơ có tốt đến đâu cũng không thể phá vỡ hiện thực.

"Tôi đã thay đổi ý định."

Tôi đang đi về phía trước trong khi gọi điện, đột nhiên tôi thấy trên đỉnh lầu của nhà trường có một người, bởi vì tôi đã trải qua cảnh nữ quỷ nhảy lầu hơn cả chục lần, nên đối với cô gái này, tôi một chút lo lắng cũng không có.

"lại có nữ sinh nhảy lầu rồi!"

Tôi lại nghe thấy có người nói câu này, lại là sao?

Chương 34: Lại nhảy lầu

Việc nhảy lầu này thực sự rất hiếm gặp, nhưng nhìn nhiều lần rồi sẽ không còn cảm giác. Tôi nói vài lời với Tô Yên, rồi vội vàng cúp điện thoại, nhanh chóng muốn rời khỏi trường. Nhưng học sinh trong trường đang ùa ra ngoài xem vây kín lối, khiến tôi bất lực chỉ có thể nán lại nơi đây.

Có một giọng nói bàn tán bên tai, "Đây là người thứ mấy rồi? Thật phiền phức trọn ngày cố làm ra vẻ, không phải là một nam nhân thôi sao, có cần đến mức đó không?”

"Tôi đếm rồi, có lẽ là người thứ năm, ai bảo học trưởng Mặc Hiểu được chào đón như vậy? Bình thường có rất nhiều nữ nhân nhảy lầu vì anh ta.”

" trước đó cũng đều là đứng bên trên cả ngày trời mà không nhảy xuống, dự tính lần này cũng là như vậy.”

"Trốn một tiết toán đi xem việc nhảy lầu nhàm chán này cũng có giá trị, dạy tiết toán cũng là lão bà hắc ám nhất toàn trường.”

" Đúng, đúng, đúng, có giá trị... "

Sau đó đều là những từ không có dinh dưỡng, tôi quá lười nghe, tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng cô gái một cách mơ hồ, cảm thấy có chút quen thuộc. mái tóc dài bồng bềnh, trên người mặc một chiếc váy lưới màu trắng, đang lung lay sắp đổ trên sân thượng, tựa hồ giây tiếp theo sẽ bị gió thổi bay.

Đây là phong cách của Tô Dung Nhi!

Đột nhiên, có một tiếng ồn ào xung quanh, một số cô gái hét lên, "Ah! Cô ấy nhảy rồi!" Có một tiếng ồn ào trong đám đông, các lãnh đạo trường lập tức đi ra để giải tán người xem. Cảnh tượng rất hỗn loạn.

Thỉnh thoảng tôi cảm thấy sự hỗn loạn xung quanh mình, một số học sinh va vào vai tôi và hất cơ thể về phía trước, nhưng tôi dường như đắm chìm trong một thế giới khác. Tôi không thể nghe thấy giọng nói bên ngoài và không thể nhìn thấy người ngoài. Mục tiêu duy nhất là vũng máu.

Máu tiếp tục lan ra bên ngoài, chậm rãi chảy thành dòng, và dần dần chảy xuống dưới chân tôi.

Các bác sĩ của trường tập hợp thành một khối và đặt thi thể lên cáng, phủ vải trắng, nhưng tôi thấy một bàn tay nhợt nhạt bò ra từ dưới chân những người đó, còn có cái đầu tóc tai bù xù, tóc dài che kín khuôn mặt của cô ấy.

Váy lưới màu trắng đã bị nhuộm đỏ màu máu, tôn lên màu xanh làn da tái nhợt của cô ấy còn trắng hơn váy.Cô ấy nằm trên mặt đất, từ từ ngẩng đầu lên, tóc che kín mặt. Tôi không nhìn rõ diện mạo cô ấy, mục tiêu đầu tiên là đôi mắt tràn đầy oán hận, giống như đôi mắt của Tô Dung Nhi vừa nhìn tôi mới đây.

Một luồng Hàn khí ùa lên từ dưới chân tôi, tôi như một cỗ máy, lắc chân và run rẩy, chỉ có một suy nghĩ trong lòng: Tôi muốn chạy trốn, chạy càng xa càng tốt.

Sau khi ra khỏi cổng trường, tôi thấy người tài xế của Đường Vấn Mặc vẫn đang đợi ở đó. Tôi cảm thấy gặp được sợi cứu tinh, vội vã bước vào trong xe và giục tài xế rời nhanh chóng khỏi nơi này. Nếu tôi có thể liên lạc với đám người Lưu Phán, tôi muốn hỏi họ Tại sao Tô Dung Nhi chỉ nhìn gặp gỡ tôi một vài lần lại quấn lấy tôi, tôi và cô ấy không thù không oán, cô ấy lại muốn giết tôi?

Suy nghĩ trước khi đi, tôi quyết định triệu hồi đạo sĩ già đó một lần nữa.

lấy tấm bảng lớn từ trong chiếc quan tài nhỏ và nắm chặt nó trong tay. Trong lòng vẫn có chút do dự. Mặc dù lão đạo sĩ là một con quỷ nhưng những thứ ông ta đưa cho tôi dường như chẳng ích gì. Vài lần tiếp xúc với quỷ, một chút phản ứng cũng không có.

Hoặc... một vài hố?

Chiếc xe tiếp tục di chuyển về phía trước, tôi đột nhiên nghĩ ra một câu hỏi, "Tài xế, chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?"
Người lái xe nói mà không nhìn lại, "Thưa cô, chủ tịch yêu cầu tôi đưa cô đến Biệt thự Đông Thành, có một gia sư đang đợi cô ở đó, bây giờ quay lại ước tính vẫn có thể học một tiết khác.”

" Ồ. "Xem ra quay lại cũng không thể ở riêng một mình, Tôi phải tìm thời gian để triệu hồi lão đạo sĩ, “ bây giờ đi Tịnh Tâm uống cafe nhé, đợi lúc nữa quay lại.”

“ dạ được, tiểu thư.”

Chiếc Xe hơi đi chậm lại. Tôi lấy điện thoại ra và đọc những tin tức mới nhất. Một bài đăng được đặt trên trang chủ với phong thái mạnh mẽ nhất. " bạn tin trên đời này có quỷ không?” Một số ký tự lớn sử dụng phông chữ màu đỏ tươi, giống như máu bất cứ lúc nào cũng có thể tràn ra màn hình.

Ma xui quỷ khiến, Tôi nhấp vào, bối cảnh của toàn bộ bài viết thiên về màu tối, có vẻ rất bí ẩn. Khởi đầu là: Bạn tin có quỷ không? Trong thế giới này, con người chúng ta là chủ tể, nhung ngoài ra có một thế giới khác mà chúng ta không thể nhìn thấy được, do ma quỷ làm chủ, bạn có tin không? Hoặc là, khi bạn đánh răng vào buổi sáng, có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào bạn qua gương...

Nhìn vào phần đầu, tôi cảm thấy có chút sởn tóc gáy, rồi nhìn vào phần trả lời của các bài viết, đã có rất nhiều người phản hồi, có một trăm bài viết, đa phần đều viết về những sự kiện siêu nhiên mà họ gặp phải.

Con chó con đi lạc: nói với mọi người một điều chân thực, chắc chắn là bản thân tôi trải qua. Vào ngày hôm đó, tôi cùng anh trai đi uống rượu sau đó về nhà. Vì tôi phải lái xe nên không có uống nhiều. Sau khi xe lái lên cầu vượt, tôi thấy bên ngoài có một người phụ nữ ôm một đứa trẻ, tôi nghĩ cô ấy thật đáng thương nên cho đi nhờ. Cô ấy ương ngạnh trả tiền cho tôi, tuy tôi đã từ chối nhưng cô ấy ép tôi phải nhận. Khi xe xuống dưới cầu vượt, tôi hỏi cô ấy: “ cô muốn tới chỗ nào thì xuống xe?” Không có người trả lời, tôi quay lại nhìn, không có ai trong xe cả. Ghế phía sau căn bản là trống rỗng, cố tiền mà tôi nhận được cũng biến thành minh tệ, dọa chết tôi rồi.

Có rất nhiều câu trả lời phía dưới, tôi đã coi đó là trò tiêu khiển. "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web"Tôi nhìn xuống, gần như đọc hết tất cả các bài đăng này, nhìn vào chúng tôi đột nhiên cảm thấy thôi thúc muốn ghi lại tất cả những điều tôi đã trải qua.

Tôi vừa gõ một vài từ, tài xế đột nhiên phanh gấp, điện thoại không cầm chắc, xém chút gõ vào đầu tôi, "Có chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên dừng lại?"

Tài xế trả lời: “ Tiểu thư, có người chặn xe, chúng ta có cần xuống xem chút không?”

Tôi nhìn qua cửa kính, bên ngoài Có một người phụ nữ đang bế con. Cô ấy vẫy tay khẩn thiết trên đường, nhưng không có chiếc xe nào sẵn sàng dừng lại. Lạ thay, tại sao tôi lại có cảm giác quen thuộc với cảnh này?

"để cô ấy lên đi, cho đi nhờ chút cũng không sao. "Người phụ nữ này mang theo con cũng không dễ dàng, tôi cảm thấy có chút thương cảm.

Chương 35: Người phụ nữ trên cầu vượt..

Người phụ nữ bế con không ngừng xảm ơn tôi. Tôi lúc này mới nhìn đến tướng mạo của cô ấy, tả hữu khoảng 30 tuổi, dung mạo xinh đẹp, có vẻ được chăm sóc tốt. Tôi lắc đầu nói với cô ấy,” không cần cảm ơn, nhanh lên xe đi.”

Đứa trẻ rất ngoan, sau khi lên xe vẫn không tỉnh ngủ. Tôi tiếp tục ngồi nghịch điện thoại di động. Thực tế, bài đăng này khá thú vị, cũng không biết đã qua bao lâu, đến khi cảm thấy rất mỏi cổ tôi mới ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn sang bên cạnh, trên ghế trống trơn không một bóng người.

"Tài xế, người phụ nữ đâu?" Tôi kêu lên.

"Người phụ nữ nào?" tài xế lái xe bối rối hỏi tôi.

"Người phụ nữ vừa đi nhờ xe, trong tay ôm một đứa trẻ, mới đây thôi vẫn còn ngồi bên cạnh tôi." Tôi quả thật không dám tin vào mắt mình. Rõ ràng là người phụ nữ đang ở trong xe, tại sao đột nhiên biến mất?

"Tiểu thư, không có ai đi nhờ xe cả." Người lái xe nói.

"Cái gì?"

Tôi bị mất trí nhớ hay là hỗn loạn thời gian? Sự việc Chỉ mới xảy ra vài chục phút trước, tại sao điều đó dường như chưa từng xảy ra?

"Tiểu thư, cô có cảm thấy mệt không?" Người lái xe có chút ngập ngừng.

Tôi lắc đầu, "Không sao đâu, anh lái xe đi."

Sau giấc ngủ buổi trưa, tôi cảm thấy có đôi chút mệt mỏi, tôi phải suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Đột nhiên nhớ lại bài viết, tôi giả vờ hỏi tình cờ, " tài xế, vừa rồi chúng ta ở trên cầu vượt phải không?”

"Vâng, tiểu thư, nhưng bây giờ chúng ta đã xuống dưới rồi."

có vẻ như, những gì bài viết nói là sự thật rồi, mà còn, bản thân tôi cũng đã gặp nó một lần, nhưng mục đích của người phụ nữ đó là gì? Chỉ là đi nhờ xe tôi một đoạn, có thật chỉ thế thôi?

Bỏ đi, không muốn nghĩ quá nhiều, tôi vẫn còn nhiều việc phải giải quyết.Lần này không có điều gì lạ xảy ra. Tôi đến Tịnh Tâm một cách suôn sẻ. Quán cà phê này đã mở hơn mười năm. Lúc học trường trung học cơ sở tôi rất thích đến đây. Một mặt, môi trường ở đây rất yên tĩnh, và có những phòng đơn.

Tôi đến phòng riêng của mình, đó là căn phòng quen thuộc mà tôi đã đặt trước. Tôi thường đưa Tô Yên đến đây chơi. Bây giờ tôi không thể đến gần Tô Yên, tôi sợ liên lụy cô ấy.

Không có camera trong phòng đơn, và hệ thống cách âm rất tốt. Tôi khóa cửa, lấy bảng hiệu từ quan tài nhỏ ra, xoa đi xoa lại vài lần. Đến khi nó nóng lên, tôi nhìn xung quanh với một chút mong đợi, nhưng không ngờ tới, sau vài phút, một chút biến hóa cũng không có.

Lão đạo sĩ là đang lừa tôi? Trong lòng trào dâng cảm giác thất vọng, nhưng vẫn là có chút không cam tâm. Tôi lại chà xát bảng hiệu, nhưng vẫn không có phản ứng. Có vẻ như ông ta thực sự lừa dối tôi.

Bực mình, tôi đáp tấm bảng hiệu xuống đất, chỉ nghe thấy một tiếng "bùm", giọng nói rên rỉ vang lên, tiếp đó một cái bóng từ bên trong tấm bảng hiệu bay ra.

"ôi chao, này, cô làm cái gì vậy? Ném chết lão đầu tử tôi rồi, người trẻ tuổi tính khí thật nóng vội, phí điều trị này cô phải thanh toán đó, vẫn còn phí thiệt hại về tinh thần, đều phải thanh toán.”

Nhìn thấy ông ta tôi có chút ngạc nhiên lẫn vui mừng, chỉ là... " ông bỗng nhiên từ trong cái bảng hiệu đó bay ra, ông trú thân ở trong đó phải không?”

"Làm sao có thể!" lão đạo sĩ có chút chột dạ nói: " lão đầu tử tôi không phải là đang kinh doanh một cửa hiệu sao, làm gì có thời gian lúc nào cũng tọa trong tấm biển này.”
"oh” tôi bày tỏ một chút thái độ không tin những lời quỷ của ông ta,” ai biết được, lúc tôi vừa mới gọi cho ông đang kinh doanh gì?”

" khà khà " lão đạo sĩ cười nói, "vừa rồi là ngủ thôi. Nếu biết cô tìm tôi, tôi sẽ không buồn ngủ như này, gọi cái tới liền.”

"Quên đi, nói thật đi." Tôi luôn cảm thấy lão đạo sĩ này rất không đáng tin, đặc biệt là anh ta Điều gì đang xảy ra với khuôn mặt hãnh diện đó bây giờ?

“ phù chỉ ông bán cho tôi trước kia, một chút tác dụng cũng không có.”

"làm Sao có thể? cô luôn đặt phù chỉ trong chiếc quan tài hữu ích này, vậy thì thật kì lạ rồi. Chiếc quan tài này có thể chống lại sự ăn mòn của âm khí, phù chỉ không thể tiếp nhận được âm khí tự nhiên không thể vô dụng. "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa. Đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Cô bây giờ không phải đã mang thứ đồ đó tặng cho tiểu tử kia rồi sao? Có cần đi xem chút nó thật sự có hữu ích hay không?” lão đạo sĩ gân cổ lên giải thích, bày tỏ bản thân thật sự rất vô tội.

“bỏ đi.” Tôi nghĩ cũng là, từ lúc nhaajn được phù chỉ tôi luôn để nó ở trong quan tài, lời nói của lão đạo sĩ cũng không phải không có lí.

“ông tại sao biết tôi mang phù chỉ tặng cho Mục Hiểu rồi chứ? Ông có phải là đã theo dõi tôi?” khuôn mặt tôi nghi ngờ nhìn bộ dạng dung tục của lão đạo sĩ, luôn cảm thấy ông ta không phải con quỷ tốt.

"Tôi..." Mắt Lão đạo sĩ trợn tròn, " lão đạo bấm ngón tay tính toán một chút, liền có thể biết cô gần đây làm cái gì, gặp phải chuyện gì.”

Được, lúc này tôi có thể tin tưởng, “ tôi có thể xem xem Mục Hiểu bây giờ đang làm gì? Phù chỉ trong tay cậu ta rốt cuộc có chút tác dụng không? Ông có thể làm được chứ?”

Đạo sĩ già thấy rằng cuối cùng tôi đã chuyển hướng chú ý và đột nhiên cảm thấy tự tin," Vấn đề này rất dễ giải quyết, cô chờ chút, tôi cho cô xem một thứ đồ tốt.”

Ông ta không biết lấy đâu ra một cái túi vải không lớn lắm, đưa tay vào bên trong móc ra một thứ đồ giống như la bàn, giữ chắc trong lòng bàn tay, “ cái này tôi nhận được từ một đạo sĩ chôn dưới hố, anh ta nói đây là khay máu quỷ của tổ tiên bọn họ truyền lại.”

Tôi cảm thấy nghi ngờ và hỏi, " ông không phải là một đạo sĩ sao, đạo sĩ các người vẫn có thể chém giết lẫn nhau?”

"khụ khụ......" lão đạo sĩ ho khan vài tiếng, "Tôi sẽ cho cô xem điều kỳ diệu của thứ đồ này."

Ông ta lấy một li nước đổ lên trên mặt của la bàn, nước từ từ rơi xuống, tốc độ dòng chảy ngày càng chậm hơn, cho đến khi lão đạo sĩ lấy cái ly ra, nước ở trong li vừa rồi hiện ra hình dạng đổ xuống treo trên la bàn như một thác nước, trông thật tuyệt vời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau