QUỶ VƯƠNG KÉN VỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quỷ vương kén vợ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tử vong

Tôi không rụt rè nhìn thẳng anh ta “ Anh có thể buông tay ra không? Tôi muốn ăn."

Mạc Tử Li nhìn tôi vài giây, rồi che mắt bằng một tay khác, nhẹ nhàng nói vào trong tai tôi, "Em có biết không? Đôi mắt của em rất đẹp, tốt nhất là đừng nhìn những nam nhân khác như thế này, nếu không ta sẽ rất tức giận."

Tôi vỗ vào tay anh ta tiếp tục ăn, nam nhân này lại bệnh cũ tái phát. Dục vọng chiếm giữ mạnh mẽ như thế này, đều không biết làm thế nào mà đến. Tôi không dám quy hết thấy cả những gì anh ấy làm cho tôi là vì tình yêu, mà bất kể người quỷ đều trăm sông đổ về một biển, huống hồ, nam nhân này có tính cách như vậy làm sao có thể dễ dàng yêu một người?

Bữa ăn này rất thoải mái, chỉ là ăn no rồi liền muốn đi ngủ, nhưng lại nhận được điện thoại của anh trai. Tôi nhìn vào điện thoại lưỡng lự không biết tôi có nên nhấc máy hay không. Anh ấy có phải sẽ hỏi sự tình vì sao phải vào đồn cảnh sát hay không? Mạc Tử Li lập tức với lấy điện thoại trong tay tôi, nheo mắt nói: “ nam nhân?”

Tôi không nói nên lời, "Đó là anh trai của tôi, đưa nó cho tôi, tôi sẽ tự trả lời."

Vừa kết nối, liền nghe giọng nói lạnh lùng hà khắc của anh trai vang lên, "Đường Vấn Lam, nói cho tôi biết cô đã làm gì, tại sao phải vào đồn cảnh sát?"

Tôi nghe lời nói của anh ta không có tí tẹo nào quan tâm, mũi tôi có chút chua xót, mặc dù tôi biết bản chất anh ta là một người như vậy, tôi chẳng phải tưởng tượng rằng anh ta có thể đối xử với tôi như anh em của những gia đình khác."Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Tôi luôn là người xa lạ trước mặt anh ta, ngay cả khi tôi có danh phận là em gái thì vẫn là như vậy, "Chuyện của tôi anh không cần quản, nếu cảm thấy tôi làm anh mất mặt, anh không cần phải nhận tôi là em gái của mình.”

Tôi đã kìm nén sự khó chịu trong lòng và nói những lời như vậy một cách dứt khoát. Sau khi tôi nói xong, tôi cảm thấy thoải mái hơn, điện thoại im lặng một lúc lâu sau đó phát ra tiếng nói của Đường Vấn Mặc: “ Nếu có nhu cầu giúp đỡ..."

"Không cần!" Tôi ngắt lời anh ta, "việc của tôi, tôi tự giải quyết, anh coi như là khong có người em gái này" nói xong, tôi lập tứcc tắt điện thoại.

Ngước mắt lên, nhìn thấy ánh mắt hài lòng của Mạc Tử Li. " sau này nên giữ thái độ như vậy với những người đàn ông khác."

"..." tôi có thái độ như nào thì việc gì đến anh nhỉ, thật là lo nhiều chuyệ bao đồng, tất nhiên, câu này chỉ có thể oán thầm, nhất thiết không được nói ra, nếu không nam nhân này mà tức giận, tôi không thể tự tin chống đỡ.

Lần này, cuôi cùng có thể đi ngủ rồi. Tôi ngáp dài một cái và chuẩn bị quay lại giấc ngủ. chuông Điện thoại lại reo, nhưng lần này là đồn cảnh sát.

"Cô Đường, những hiềm nghi của cô đã được xóa bỏ, nhân viên của cục cảnh sát chúng tôi sẽ nhanh chóng rút lui. hôm nay tôi gọi điện để thông báo cho cô một tiếng. thật ngại, những ngày qua đã gây phiền phức cho cô rồi." một sĩ quan cảnh sát nói chính thức.

tôi có chút kì lạ, dường như mới vừa ngủ một giấc mà thôi, tại sao mọi thứ đều được giải quyết rồi? tôi vô thức nhìn qua Mạc Tử Li, Anh ta vừa pha xong một tách cà phê. nhìn thấy tôi, ánh mắt có chút lộ liễu quan sát lên cơ thể của tôi, nó làm cho tôi cảm thấy như đang đứng trần trụi trước mặt anh ta, không nhịn đượcthắt lại nút áo choàng.

bỏ đi, tôi vẫn là hỏi viên cảnh sát này vậy, "Tại sao những nghi ngờ của tôi được xóa bỏ rồi??"

"Cô Đường, đây là bí mật của cục cảnh sát chúng tôi, sao có thể tiết lộ ra bên ngoài, chỉ là nhìn cô cũng là người có liên quan, liền cho cô biết một chút cũng được, pháp y đã phán đoán rằng người chết đã chết được gần bốn ngày, vì vậy..."

Tôi nghe thấy điều này, toàn thân cảm thấy có chút lành lạnh. Thi thể được tìm thấy vào sáng hôm qua, vì vậy, lúc Tô Dung Nhi chết không phải ở trong làng, cô ấy đã chết từ trước đó rồi, phải chăng, người mà tôi gặp mặt hai ngày qua chính là người chết!

ông trời của tôi ơi, tôi thà làm một nghi phạm phải vào đồn cảnh sát còn hơn là nghe được tin tức này.

"các anh liệu có kiểm tra sai không? ngày hôm trước rõ ràng tôi còn cùng cô ấy nói chuyện."

"Cô đường, sự việc này thật không dám nói, lén nút nói cho cô, thi thể không dùng bất cứ loại thuốc nào, "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web"cô ấy đã chết một cách tự nhiên, vì vậy xét nghiệm pháp y Thời điểm chết rất chính xác và không thể sai được. "

" Thật sao? "Tôi vẫn không chắc.Cảnh sát nói với tôi một cách chắc chắn rằng bây giờ tôi đã được xóa hết mọi nghi ngờ, chỉ là thời gian tử vong anh ta không đề cập đến, sự việc này phải được giữ bí mật, nói chung không thể truyền ra ngoài, "những người bọn họ có biết việc này không?"

Cảnh sát nói, " lúc lấy khẩu cung chắc hẳn sẽ đề cập đến."

bây giờ thật rất muốn biết tình hình mấy người bọn họ như thế nào, kỳ thực tôi vẫn ổn, tiếp xúc với Tô Dung Nhi không nhiều, nhưng mấy người bọn họ thì không chắc chắn.

Sau khi tắt điện thoại, tôi không thể phục hồi thần sắc trong một thời gian dài. nhìn vào tách cà phê của Mạc tử Li ở trên bàn, không thể kiềm lại những hoài nghi ở trong lòng “ sự việc xảy ra trong cái thôn đó, anh đêu biết chứ?"

Mạc Tử Li mơ hồ liếc nhẹ tôi một cái nói:" em muốn biết cái gì?"

"Tôi muốn biết những thi thể đó làm sao có thể di chuyển lại còn truy đuổi chúng tôi?"

" có một cản thi nhân ở đó" Mạc Tử Li nói

( cản thi là luyện xác chết nha chị em)

cản thi nhân? "Đó có phải là người có thể điều khiển thi thể không?" Tôi ngạc nhiên hỏi anh ta, thật không ngờ trên thế giới này có người như vậy.

"uh, họ không chỉ có thể điều khiển thi thể mà còn có thể bắt linh, phong ấn linh hồn trên thân thể người chết, đợi đến khi kí ức của linh hồn sinh tiền hoàn toàn bị mất đi, sau đó liền trở thành một con bù nhìn ngoan ngoãn." Mạc Tử Li dường như là giải thích những gì tôi nghe được trên điện thoại.

nói như vậy, đúng là Tô Dung Nhi đã chết từ lâu, có lẽ bản thân cô ấy cũng không biết mình đã chết. sau khi chết, linh hồn không rời khỏi thể xác, từ từ biến thành con rối, linh hồn vĩnh viễn không được tái sinh.

"Viên đá đó cũng không đơn giản, nó luôn theo dõi chúng tôi." tôi lại dùng ánh mắt hiếu kì nhìn anh ấy.

Chương 27: Xác chết sống sót

Mạc Tử Li khẽ gật đầu, nhưng không nói thêm gì nữa. Tôi cảm thấy như có mười triệu móng vuốt đang cào xé trong tim. Muốn nhanh chóng biết sự thật, "Tôi đoán đúng rồi, phải không?"

"Có Một số điều không đơn giản như em nghĩ." Mạc Tử Li uống xong tách cà phê, đứng dậy, ngón tay nhỏ cuộn tròn thành hình móng vuốt, tôi chỉ cảm thấy một lực hấp dẫn mạnh mẽ khiến tôi không thể kiểm soát cơ thể và bay thẳng vào vòng tay anh, ngước lên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh.

"Đừng tin bất cứ ai."

Một cơn ớn lạnh từ dưới chân tôi và trái tim tôi cảm thấy một sự áp bức dưới lòng bàn tay. Tất cả, giống như một tấm lưới khổng lồ, khiến tôi không thể trốn thoát.

"Tôi biết." Tôi đẩy anh ra và không dám nhìn vào mắt anh nữa, "Tôi phải đến trường mới báo cáo."

"Anh sẽ đưa em." Mạc Tử Li nhặt chìa khóa trên bàn, mặc lên người một bộ đồ và cài nút cho đến cái cuối cùng. Toàn thân thẩm thấu hơi thở kiêng khem, mặc dù nó chống lại khuôn mặt của Tống Mạc, nhưng tôi hoàn toàn không thể cảm nhận được Sự tương đồng giữa bọn họ.

Mặc dù Tống Mạc cũng là mẫu tính cách nam thần sắc lạnh, nhưng hơi thở của anh ta chú trọng hơn vào sự công chính, giống như một ánh nắng với những hiệu ứng đặc biệt, không có ma quỷ nào dám dám lại gần, nhưng Mạc Tử Li toàn thân toả ra một hơi thở âm lạnh, Chỉ cần kề sát sơ qua, liền cảm thấy kiềm nén với cùng.

Thật lạ khi Tống Mạc làm tôi sợ, nhưng với Mạc Tử Li không cảm thấy như vậy.

"Được rồi." Tôi có ý thức đi theo anh ta, vị trí của biệt thự này thực sự rất xa, nếu không thì làm sao tôi có thể lên chiếc xe buýt quỷ đó.

Ngôi trường mới của tôi vừa được Đường Vấn Mặc sắp xếp. Trường trước đây vì sự việc hai án mạng xảy ra vẫn còn đang phối hợp với phụ huynh để hoà giải. không lâu nữa là kỳ thi tuyển sinh đại học, Tôi nhất định phải vẽ một nét hoàn hảo trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Ngồi trên ghế phụ, tôi ngạc nhiên khi thấy chiếc xe được Mạc Tử Li bẻ lái khéo léo. " tại sao anh có thể lái xe?”

Mạc Tử Li bày ra bộ dạng coi đó là điều hiển nhiên. "Có Khó khăn gì sao?”
"Anh là quỷ mà sao có thể "Anh ta đã ở dưới ánh mặt trời được hai ngày, tôi đoán chừng giờ này một vài con quỷ đang đi ngủ. Vậy mà, bông lỏng một con quỷ tuỳ ý đi lại giữa hai giới âm dương.

"Trước đây, tìm thấy em là điều quan trọng nhất của ta. Bây giờ, bảo vệ em là điều quan trọng nhất.

Tôi bĩu môi, nói rằng tôi không tin anh ta. Trong một thời gian dài, không khí bị đóng băng một chút.

Trường mới là một trường trung học nổi tiếng trong thành phố. Tôi sẽ đến trường chỉ hai tháng trước kỳ thi tuyển sinh đại học. Chỉ là Đường Vấn Mặc yêu cầu tôi đến trường đúng giờ.

"Anh ở đây đợi tôi hay muốn cùng đi vào?" Tôi mở cửa do dự một lát, nhưng vẫn hỏi.

"Em vào trong là được, anh ở đây đợi e." Mạc Tử Li nắm chặt tay lái một chút, nhưng tôi không thấy anh ta có gì khác thường, chỉ gật đầu và quay đi.

Khi tôi mới bước vào trường, tôi đã bị một người đi ngược chiều đụng phải, người đó không ngừng cúi đầu xin lỗi tôi, tôi xoa xoa cái vai bị đi của mình nói không sao, đôi mắt anh ngây dại nhìn vào vai người đó.Có một nữ nhân nằm trên vai của người đó, toàn bộ cơ thể được bao phủ bởi. nữ nhân đó dường như từ trên cao không trung rơi xuống trước mặt, toàn bộ khuôn mặt có hình dạng xoắn và phần mũi đã trở thành một vũng thịt. "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Chỉ có một đôi mắt, nhãn cầu nhô ra, kết nối với một dây thần kinh vung vẩy vào mặt.

Tôi cảm thấy nghẹt thở, nữ nhân đó từ từ ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào tôi, miệng cô ta đột nhiên nhếch lên, lộ ra một nụ cười khát máu.

"Bạn học, bạn học?" Một lòng bàn tay rung lên trước mắt tôi và tôi hồi phục.

"Bạn học, bạn ổn chứ." Ngước nhìn lên thấy một ánh mắt có vẻ lo lắng. Nam sinh có vẻ ngoài thanh tú, dung mạo vẫn mang chút trẻ con, có lẽ là do nữ nhân bám phía sau anh ta, sống lưng hơi cong.

Cố gắng không đưa mắt ra sau lưng, người phụ nữ đó vẫn mỉm cười với tôi, và úp mặt vào mặt chàng trai, với khuôn mặt đầy thịt và nụ cười hài lòng. tôi nở một nụ cười với chàng trai, "không, không sao.”

Nam sinh lại cúi đầu xin lỗi, "tôi xin lỗi, bạn học, tôi gần đây tinh thần rất không tốt, có thể bị bệnh rồi, bây giờ tôi muốn đến bệnh viện. Việc vừa rồi đụng phải bạn, tôi sẵn lòng đưa bạn tiền phí y tế.”

Ngay khi những lời đó phát ra, hồn quỷ nữ trên lưng anh vươn tay ra và lướt qua trán anh ta. Tôi thấy rằng những ngón tay của người phụ nữ đã bị tê liệt, như thể cô ta đã bị ngược đãi trong suốt cuộc đời.

Chàng trai run rẩy và quấn chặt quần áo trong vài phút, miệng lẩm bẩm: "Hôm nay trời lạnh thế nhỉ."

"Tôi có việc, xin đi trước." Tôi mỉm cười với anh ta và bỏ qua chuyện bị đụng trúng đi đến khuôn viên trường. Loại chuyện này không phải là thứ tôi có thể kiểm soát. Nam sinh này đã bị ác quỷ quấn thân rồi.

Sau khi đăng ký, tôi định quay lại xe, nhưng tôi thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đột nhiên, trong lòng dâng lên một linh cảm xấu, người này là... Tô Dung Nhi!

Chương 28: Anh ấy rời đi rồi

Tô Dung Nhi, không phải là cô ấy đã chết sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Tôi chỉ liếc qua rồi đi theo hướng của mình, giả vờ như không có chuyện gì, bình tĩnh trở lại xe. khi tôi mở cửa ngồi vào trong, liền cảm thấy toàn thân run rẩy. Sau đó, ngay cả giọng nói cũng không thể nghe thấy, chờ đến khi Tô Dung Nhi biến mất từng bước trong tầm mắt của mình. tôi cuối cùng cũng có phản ứng,

"Nhanh, nhanh lên, đi theo cô gái kia.” Tôi xúc động kéo tay áo Mạc Tử Li.

"Buông ra!" tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người đàn ông, không một chút xúc động, chỉ có sự ghê tởm vô tận.

Tôi sững sờ và nhìn chằm chằm vào anh ta một cách ngây ngốc: “ Anh, anh là Tống Mạc”

Tống Mạc búng tay, lấy khăn giấy lau tay áo cẩn thận trước khi trả lời tôi, "Anh ta đã đi rồi, thật không ngờ anh ta lại có hứng thú với người chưa đủ tuổi vị thành niên như cô, cũng không sợ hủy hoại thanh danh của chính mình.”

Không biết tại sao, trong lòng tôi bốc lên một cơn thịnh nộ: “ tôi vừa sinh Nhật 18 tuổi rồi, đã trưởng thành rồi đó.”

Ánh mắt xoi mói của Tống Mạc liếc nhìn vào tôi vô cùng ghét bỏ, " Không quản anh ta đối với cô như thế nào, bây giờ cô có thể rời khỏi nhà thôi không? Tôi có thói quen sạch sẽ, không muốn người khác sống trong nhà mình.”

Tôi rất tức giận nhưng không đến nỗi mất đi lí trí,: “ anh và anh ấy đã hoàn thành xong giao dịch rồi ah? Sao lại ra nhanh như vậy?”

Không ngạc nhiên, Tống Mạc không trả lời, trực tiếp lái xe. Hai chúng tôi bây giờ là tương xứng ghét bỏ. Thật sự không biết, tại sao đồng dạng là một cái xác, người này làm tôi rất ghét bỏ, nhưng Mạc Tử Li cho tôi cảm giác tốt hơn rất nhiều.

( hỏi ngố lắm luôn, một thằng xa lạ với một thằng thích mình nó phải khác chứ chị em nhỉ)

"Xuống xe!”

Tôi nhìn chiếc xe đang chạy hết quãng đường trong lòng không ngừng mắng chửi Tống Mạc. Người đàn ông thật là không có chút phong độ, đáng đời 28 tuổi vẫn chưa có bạn gái.

Nhưng vẫn tốt, anh ta đã đưa tôi đến công ty của Đường Vấn Mặc, tôi không muốn gặp anh ấy, nhưng bây giờ tôi không còn nơi nào để sống, người dưới mái nhà không thể không khuất phục. Mọi người ở công ty đều biết tôi, trước đây mẹ tôi đã đưa tôi đến vài lần. Tôi muốn tìm anh ta thuyết phục một chút, nếu không cuộc sống vô tư của tôi sẽ không còn nữa.

Chỉ là Đường Vấn Mặc chưa bao giờ thích tôi, tôi cũng không thể tận lực làm hài lòng anh ta với khuôn mặt nóng bỏng và cái mông lạnh lùng. Sau khi tôi đến trường nội trú, tôi đã không gặp anh ta quanh năm, ngay cả tình cảm của tôi cũng có chút mờ nhạt.

Khi đi qua quầy lễ tân, tôi nghe thấy ai đó đang bàn tán, "Mọi người đã nghe gì chưa? Sân golf của công ty chúng ta có thêm vài vụ án mạng, người đã chết một cách thảm hại.""Đúng, đúng, đúng, tôi cũng nghe nói rồi, mọi người nói đó có phải là quỷ không, linh hồn của người khách đó đến để đòi mạng.”

" Thôi, đừng làm mọi người sợ, cảnh sát đều nói họ là tự tử. "

" Tự tử? Làm sao có thể? Ai tự tử lại đi nuốt quả bóng golf À, một quả bóng lớn như vậy không thể nuốt chửng được, rõ rành rành là nghẹt thở mà chết.”

......

Cửa thang máy đã bị đóng, những âm thanh này vẫn quanh quẩn trong tai tôi, dường như vụ án giết người trước đó chưa được giải quyết hoàn toàn, trực giác cho tôi biết, có đến 90 phần trăm là do ma quỷ quấy phá.

Sau khi đi lên lầu, tôi đi thẳng đến văn phòng của Đường Vấn Mặc, nhìn vào kính, anh ấy đang làm việc rất nghiêm túc. Mặt trời buổi sáng chiếu vào mặt anh ấy, Khuôn mặt góc cạnh rất quyến rũ. Tôi chợt thấy rằng tôi chẳng có chút nào giống anh ấy.

" Đường Vấn Mặc, anh sắp xếp cho tôi một chỗ để ở" Tôi đứng ở cạnh bàn của anh ấy và đi thẳng vào chủ đề. Sau cuộc gọi cuối cùng, tôi quyết định không gọi anh ta là anh trai mình nữa, có lẽ đó là giai đoạn nổi loạn muộn. Lần này, tôi thực sự đã làm nó.

Nghe giọng nói của tôi, Đường Vấn Mặc ban đầu kí văn bản bằng một tay, trong giọng nói có chút hào hứng tôi không thể đoán trước được, nóng hơn một chút so với bình thường lại thêm vài phần mạnh mẽ:” cô gọi tôi là cái gì?”

Lần này tôi tuyệt đối không sợ anh ta nữa, tuyệt đối không: “ Đường Vấn Mặc”Anh ta đứng dậy, tôi hoảng hốt nhắm mắt lại, và lùi lại vài bước, ngay khi tôi nghĩ anh ta sẽ giáng cho tôi cái tát, vài phút trôi qua, tôi mở mắt ra và thấy ánh mắt tinh nghịch của anh ấy, " cô có cần sợ như vậy không?”

Trời ơi, tôi phải đã nhìn nhầm rồi, người này với Đường Vấn Mặc có cùng một người không? Anh ta vậy mà đối với tôi có vẻ mặt ôn hoà như thế này? Anh ta như này thật sự rất dọa người, thậm chí đến mức đáng sợ.

"Cô sau này ở cùng với tôi." Anh đặt tài liệu trong tay xuống và nhìn tôi thong thả nói.

"Gì chứ?!"

"Vẫn còn hai tháng nữa là tới kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi muốn cô đậu đại học T." Giọng điệu bá đạo của "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web" Đường Vấn Mặc là không cần nghi ngờ, tôi cảm thấy anh ta như một hoàng đế cổ đại, đặt ra toàn bộ những quy định cho tôi.

"Tại sao? Tôi không muốn điều đó!" tôi dựa vào cái gì bị anh ta sắp xếp, mặc dù tôi thực sự muốn thi vào T, nhưng liên quan gì đến anh ta.

"Em gái của Đường Vấn Mặc chỉ có thể là ưu tú nhất, t là sự lựa chọn tốt nhất của cô, nếu không, đừng nói cô là em gái của tôi trước mặt người ngoài."

Một cơn thịnh nộ ập đến, tôi giận dữ nói, " không nói thì không nói, sau này tôi chỉ gọi tên của anh, Đường Vấn Mặc,” Tôi tăng giọng nói của mình nhấn mạnh ba từ cuối.

Đường Vấn Mặc nhìn vào mắt tôi với những thay đổi tinh tế, giống như anh ta sẽ ăn tôi, bắt gặp ánh mắt của anh ấy, tôi không thể không kinh sợ, rất muốn chạy trốn.

"Tôi đã sắp xếp một giáo viên piano và phòng cho cô, đợi một phút để hỏi trợ lý về chìa khóa, tôi bây giờ còn có việc, cô ngồi chờ ở đây, tôi xong việc chúng ta đi ăn tối.”

Tôi mím môi, giận dữ đặt Mông xuống ghế sôfa nghỉ ngơi một chút, đột nhiên đôi mắt dừng lại nơi tấm kính trước phòng tiếp tân, tôi nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ trên sân thượng của tòa nhà đối diện sắp nhảy xuống.

"Đường Vấn Mặc, nhìn kìa. Có một người phụ nữ trên sân thượng đối diện muốn nhảy lầu, mau gọi 120." Tôi vội vã chạy ra và hét với Đường Vấn Mặc.

"Ai muốn nhảy lầu? Ở đâu?" Đường Vấn Mặc nhìn theo ngón tay tôi và nhìn nó một lúc lâu, rồi nghi ngờ hỏi.

Tôi thật sự kinh hãi khi thấy cảnh tượng này.

Chương 29: Người phụ nữ nhảy lầu

người phụ nữ vô cảm thực hiện cú nhảy từ đỉnh của tòa nhà 50 tầng xuống dưới, nhưng Đường Vấn Mặc nhìn cảnh này chỉ cau mày một lúc lâu mà không nói.

"Ah!...anh mau nhìn đi, cô ấy thực sự đã nhảy rồi." Tôi nhìn cảnh tượng này trong sự kinh hãi.

"Cái gì? Người ở đâu vậy? Tiểu Lam, cô liệu có phải đêm qua mất ngủ, xuất hiện ảo giác rồi?” Đường Vấn Mặc có chút lo lắng hỏi tôi, đưa tay lên chạm vào trán của tôi, có mồ hôi lạnh trên đó.

Tôi nở một nụ cười cứng ngắc với anh ta, nhưng mắt tôi vẫn không dời khỏi sân thượng đối diện phía sau anh ta. "Có lẽ tôi đã quá mệt rồi, Tôi sẽ ngủ ở đây một lúc." Vừa nói, tôi vừa ngáp dài một tiếng, nheo mắt lại nhìn anh ta.

Đường Vấn Mặc gật đầu, " cô ở đây nghỉ ngơi một lúc, tôi ra ngoài làm việc.”

Sau khi anh ra khỏi phòng, tôi lần nữa nhìn thấy người phụ nữ. Cô vẫn đứng trên sân thượng một cách vô cảm, chiếc váy đỏ của cô rung rinh, mang theo một sự đoạn tuyệt. Một lần nữa, nhún người và nhảy xuống dưới.

Dưới lầu, Không có tiếng xe cảnh sát và xe cứu thương. Ngay cả khi tôi ngu ngốc, tôi có thể hiểu tất cả những thứ này là gì. Người phụ nữ này có lẽ không phải là người. Sau đó, tôi thấy cô ấy nhảy đi nhảy lại, từ nỗi sợ hãi ban đầu đến sự thờ ơ bây giờ, trong vòng nửa giờ, cô ấy đã nhảy khỏi lầu hàng chục lần.

Tôi tự hỏi liệu bộ não của con quỷ này có một cái hố không. Những điều nhàm chán như vậy có thể được thực hiện liên tục trong nửa giờ. Khi tôi buồn ngủ, tôi đột nhiên cảm thấy lưu hải bị gió thổi và nhiệt độ xung quanh tôi đột nhiên giảm xuống, lạnh đến nỗi dạt vào linh hồn, cơn buồn ngủ ngay lập tức biến mất.

Con quỷ nữ vô cảm nhìn tôi.

Chết tiệt!con quỷ nữ này tại sao lại đến tìm tôi? Tôi thực sự vô tội, được thôi, đơn giản là con quỷ nữ này vẫn tính là đoan chính, không có tạo hình quỷ quái, vì vậy tôi cũng không quá hoảng sợ, thay vào đó, cảm giác như gặp một người bạn.

"cô có thể nhìn thấy tôi?" Con ma nữ ngạc nhiên.

Khi bộ não của tôi hoạt động lại, tôi đã phản ứng ngay lập tức. Mắt tôi phớt lờ cô ấy, nhìn thẳng vào cửa sổ phía sau cô ấy. "Hôm nay thời tiết thật đẹp”

Thật không ngờ, giây tiếp theo, hồn quỷ nữ dịch chuyển đến trước mắt tôi, da trên mặt cô ấy co lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Trong vài giây, dưới khuôn mặt sững sờ của tôi, nó biến thành cô lâu đáng sợ.
" ngươi đã thắng rồi, vẫn là biến trở lại đi." Tôi không thể chịu đựng được khuôn mặt này, tôi phải cầu xin sự thương xót một cách trung thực, để không mắc ói muốn nôn ra, nói không chừng có thể bị Đường Vấn Mặc nghi ngờ.

"Giúp tôi với." Con ma trở lại với cô như thường lệ và cô tiếp tục vô cảm. Tôi nghi ngờ cô bị tê liệt.phải hay không đã mang thai rồi.

“ giúp, giúp tôi.” Nữ quỷ trở lại hình dáng cũ, tiếp tục bộ mặt vô cảm nói, tôi nghi ngờ mặt cô ta phải chăng là bị liệt rồi.

“ ta không thể giúp ngươi.”

Không phụ thuộc vào bạn. "Đột nhiên tôi cảm thấy cổ họng có chút khô khan. Tôi khổ sở nuốt một ngụm nước bọt, nhưng tôi cảm thấy rất khó để làm điều đó.

" cô chắc chắn muốn từ chối tôi? "Con quỷ nữ đe dọa tôi với vẻ mặt vô cảm.

Trong lòng tôi thầm trách mắng Mạc Tử Li cả trăm lần, anh ta không phải đã sắp xếp người bảo hộ cho tôi sao? Tại sao trong giờ phút then chốt lại không tới, trước kia Tiểu Mặc đó cũng như vậy, đều không biết chủ động bản thân một chút? Quá đáng ghét rồi!

“ được thôi, giúp thế nào?” đột nhiên cảm thấy con nữ quỷ này có chút dễ thương, người ta đều nói, linh hồn còn lưu lại trên nhân gian là vì có tâm nguyện chưa thực hiện, cô ấy thực ra cũng không phẩi ác quỷ, tôi có thể cố gắng dốc chút sức mọn của mình để giúp cô ấy."Trước đây cô đã nhìn thấy tôi. "Khuôn mặt cô ấy lại lần nữa thay đổi, máu và thịt gần mũi cô ấy bị mờ đi và đôi mắt cô ấy nhô ra với những dây thần kinh dính trên mặt." Tôi muốn cô giúp tôi báo thù, bằng không, tôi chỉ có thể quấn lấy Tiểu Hòa.”

Cuối cùng tôi đã nhớ ra rồi," ngươi chính là nữ quỷ trên lưng nam sinh đó? Nam sinh đó và ngươi có thù oán gì không? Tại sao lại quấn quanh cậu ta không tha? Ngươi có biết bị quỷ quấn quanh người như vậy, cậu ta có thể bị giết chết.”

Quỷ nữ cuối cùng cũng thể hiện những thần sắc khác, có chút buồn bã nói: " trong lòng tôi cũng biết rõ, chỉ là nguyện vọng chưa thành, không thể đầu thai làm người, chỉ có thể dựa vào xung quanh Tiểu Hòa, với lại, tôi làm như vậy là đang bảo vệ cậu ấy.”

“Bảo vệ cái gì? thân thể cậu ấy bây giờ đã không còn tốt nữa. Đã là người thân của ngươi, ngươi không nên làm những việc như vậy.” không ngờ rằng, có một ngày tôi có thể giáo huấn một con quỷ. Khoảnh khắc này thật đáng nhớ. Có lẽ, đây là khởi đầu cho sự thay đổi của tôi.

" Tiểu Hòa là con tôi, nó là một đứa con riêng. Khi tôi ở cùng bố Tiểu Hòa, Tôi không biết anh ta đã kết hôn. Sau đó, vợ anh ta đến tìm tôi và yêu cầu tôi rời xa anh ta. "Giọng nói của nữ quỷ dừng lại.

Tôi tò mò hỏi," Sau này thì sao? "

Nữ quỷ tiếp tục," Vợ anh ta đã ở với anh ta được năm năm, không sinh được con trai, người đàn ông đó rất thích Tiểu Hòa, không muốn tôi rời đi, tôi rơi vào tình huống khó sử.”

"Có gì khó khăn? Chỉ cần yêu cầu người đàn ông ly hôn và kết hôn với bà là được rồi, nhưng người đàn ông này thực sự cặn bã." Tôi không thể nhẫn nhịn mà phỉ nhổ. không ngờ tới lại có sự việc trái ngang như vậy. Trước đây, Tôi chỉ thấy nó trên TV, thực ra, cả hai người phụ nữ đều vô tội, ngọn nguồn đều từ người đàn ông mà ra.

" hai gia đình bọn họ là quan hệ lâu đời, li hôn là điều không thể. Sau đó, vợ anh ấy thuê người bắt cóc tôi, đồng thời mưu đồ hãm hiếp tôi, tôi đến bước đường cùng, liều mạng chạy lên tầng thượng nhảy lầu tự vẫn.”

"Vậy... bà muốn tôi giúp bà Giết người đàn ông đó? "

Nữ quỷ cười lạnh một tiếng." Anh ấy đã chết rồi, là tôi giết. "Tôi thấy mắt bà ta đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, màu đỏ khát máu đó, khiến người khác kinh hồn bạt vía.

"Anh ta không phải thích đánh golf sao, đó là hoạt động giải trí tao nhã sao? Tôi liền để anh ta chết cùng thứ yêu thích nhất của mình, xem tôi đối xử với anh ấy tốt như thế nào, ngay cả khi chết cũng không cô đơn.” Nữ quỷ dường như bị cuốn vào kí ức của chính mình, bản thân lẩm bẩm tự nói tự nghe.

Chương 30: Người đàn ông chết tiệt đó

“sự tình trên sân golf là do bà làm?" Cuối cùng tôi cũng biết tại sao người đàn ông đó trên thân khảm nạm những quả bóng golf. Cái chết thật bi thảm. Hóa ra tất cả đều là do hồn quỷ oán hận tràn đầy gây ra.

“Tất nhiên, hận một nỗi không thể để hai vợ chồng họ chết cùng nhau. Nếu được, chắc chắn sẽ rất tốt rồi." Lúc tôi nhìn nhất con quỷ nữ nói câu này, oán hận tăng lên rất nhiều. Tóc và đôi tay nhuộm đen nồng đậm, phát sáng đen nhánh.

“bà cần tôi làm cái gì?"

“Cứu con trai tôi." Trong đôi mắt của quỷ nữ, chảy xuống hai dòng huyết lệ," wowowo.....” tiếng khóc của nõi oán hận trong lòng không ngừng truyền tới, tôi cảm thấy như mình đang ở trong hầm băng, toàn thân lạnh lẽo không ngừng run rẩy.

“miễn là bà đừng quấn lấy con trai, cậu ấy tuyệt đối không có vấn đề gì." Tôi cắt ngang tiếng khóc của bà ta, giọng của nữ quỷ dường như là một sợi chỉ mỏng manh, xuyên qua màng nhĩ và làm rung da đầu tôi.

“Làm sao có thể như vậy! Thằng bé là con trai tôi, mối bận tâm duy nhất của tôi trong thế giới này." Con ma nữ tiếp tục khóc thút thít, âm thanh thậm chí còn chói tai hơn, và tôi cảm thấy màng nhĩ của mình sẽ bị phá vỡ.

“được,được, được, tôi giúp bà” tôi nhanh chóng cát ngang tiếng khóc của bà ta.

một cơn gió bất chợt thổi qua tai, chỉ để lại giọng nói yếu ớt, " nếu cô không đến, tôi sẽ mang cô....”

“lạnh quá......" Những lời của bà ta chưa kết thúc, tôi biết ý của nó là gì, bị một con quỷ nhìn chằm chằm, chắc không có kết thúc tốt đẹp. nghĩ về người đàn ông đó, tôi chưa tận mắt thấy cái chết của ông ta,chỉ nghe mọi người đồn thổi, tôi đều có thể tưởng tượng ra.

Sau khi hồn quỷ nữ rời đi, tôi đột nhiên nhớ ra một câu hỏi. Cái chết của một vài nhân viên phải hay không cũng do bà ta làm?

Nghĩ như vậy, tôi vô tình ngủ thiếp đi một lần nữa, trong trạng thái ngẩn ngơ liền bước đến một phòng cưới, rèm giấy trên cửa sổ, xung quanh đều là màu đỏ rực, chỉ là khung cảnh này tôi dường như đã nhìn thấy rồi.

Trên giường cưới lớn, một người phụ nữ đang ngồi đoan chính, trên đầu cô được phủ một tấm khăn đỏ thẫm. Tôi không thể thấy rõ khuôn mặt của cô ấy. Ngay khi tôi nhìn thấy cô ấy, tân lang bước vào. Miệng anh ta nở một nụ cười dịu dàng: “ nương tử, chúng ta cùng uống rượu giao bôi nhé.”

Cuối cùng tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của tân nương, dưới ánh nến đỏ có chút diêm dúa lòe loẹt, tình cảm nồng nàn nhìn tân lang, đôi má có chút ửng hồng: “ anh Phúc, được gả cho anh là may mắn nhất của cuộc đời em.”Đối diện với cặp phu thê này, tôi vô cùng kinh sợ, trong lòng liên tục mặc niệm: "Thức dậy, thức dậy, thức dậy..."

Tuy nhiên, mọi thứ vẫn liên tục tiếp diễn, tân lang rắc chất độc vào ly rượu, tân nương sau khi uống rượu thất khiếu chảy máu, từ từ ngã xuống giường, máu bên dưới nhuộm tấm ga trải giường khiến màu đỏ thẫm trở nên sống động hơn.

Và ngay lúc tân nương ngã xuống, tôi nhìn thấy một khuôn mặt khác liền kề bên cửa sổ, ngũ quan đã bị biến dạng, đôi môi khẽ mở ra và trong mắt đầy nỗi sợ hãi.

Theo dõi ánh mắt của cô ấy, tôi từ từ quay lại, nhưng thấy rằng cô dâu đã chết tan chảy với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, biến thành một vũng thịt và chảy vào miệng chú rể.

“À!..." Tôi mạnh mẽ bật dậy và thở hổn hển trên giường, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm quần áo.

“Tiểu Lam, có chuyện gì vậy?" Đường Vấn Mặc bước vào lo lắng hỏi.

Tôi đưa tay ra lau mồ hôi, nhìn thấy tay mình đang run rẩy. Tôi nghe giọng nói của Đường Vấn Mặc, tôi mới khôi phục lại thần sắc, nở một nụ cười xấu xí với anh ta, "Tôi vừa gặp ác mộng."Giấc mơ này đã mơ liên tục hai lần rồi, hơn nữa đều cùng một nhân vật chính. Dường như có người muốn tiết lộ cho tôi một số thông tin, là Tân nương? Hay là Nhu Muội gì đó? Cũng có thể là Tân lang? Họ muốn nói gì với tôi? bây giờ, một chút manh mối cũng không có.

Hình ảnh cuối cùng, đến bây giờ vẫn là kí ức mới mẻ. Tôi đứng dậy khỏi ghế và nhìn ngắm bầu trời bên ngoài qua cửa sổ. Bầu trời xanh vẫn trong xanh và ánh nắng vàng lan tỏa. Mặc dù có ác mộng, cuộc sống vẫn tươi đẹp. "Tôi muốn đi tắm."

Đường Vấn Mặc nhìn thần sắc của Tôi đã khá hơn trước rất nhiều, vì vậy cảm thấy nhẹ nhõm một chút, "Tôi đã nhờ trợ lý mua quần áo cho cô."

“Uh." Tôi gật đầu và bước vào phòng tắm, không kĩ lưỡng quan sát biểu cảm trên gương mặt anh ấy. Rất lâu sau, tôi nghĩ, nếu tôi quan sát biểu cảm của anh ấy lúc đó và chú ý hơn một chút, có lẽ tôi có thể kịp thời phát hiện ra nhiều sự tình hơn.

Trong gương phản chiếu ra Một cô gái với nước da nhợt nhạt, đôi mắt to linh động lúc này có chút u ám, thỉnh thoảng biểu lộ nỗi buồn và kinh hãi. khuôn mặt của tôi rất đẹp, "Nguồn fb: Thoa tiểu quỷ - thích truyện trung hoa, đọc chương mới nhất ở web truyện-mới.online bỏ dấu khi tìm web"Đôi mắt trong veo sáng lấp lánh như sao trời, làn da trắng ngần tựa như một con búp bê sứ cầm trong lòng bàn tay của con người, nhưng vẻ ngoài này khiến tôi luôn bị nhầm là trẻ vị thành niên.

Nước nóng phun ra từ đỉnh đầu của tôi, cuối cùng thổi bay sự lạnh lẽo ra khỏi cơ thể. Đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó lật đật, cộm cộm trên cổ, cúi đầu nhìn xuống, đó là chiếc quan tài nhỏ, khí nóng tỏa ra dày đặc, làm cho phòng tắm trở nên mịt mù.

Mở chiếc quan tài nhỏ, phát hiện vẫn còn một vài đồng bạc minh tệ trong đó. Lấy ra một đồng và cầm nó trong tay, Tôi thấy rằng trọng lượng của đồng xu bạc không nhẹ, khi nó nằm trong quan tài, tôi lại không cảm nhận đến, thật là một thế giới kì lạ. Mặc Tử Li tại sao lại muốn giúp tôi? Sự tình này tôi nhất định phải tìm hiểu rõ ràng.

Sau khi tắm, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, chợt nghĩ ra mình chưa thay quần áo. Tôi lưỡng lự liệu có nên gọi Đường Vấn Mặc hay không? Mặc dù anh ấy là anh trai tôi, nhưng việc này vẫn có chút bất tiện. Tôi chợt nghe bên ngoài có tiếng nói vọng vào: “ quần áo của cô ở ngoài cửa, cô muốn tôi mang vào giúp hay tự mình ra ngoài lấy?”

“Tôi sẽ tự lấy nó." Tôi vội vàng nói.

“Được, cẩn thận đừng để ngã." Đường Vấn Mặc nói xong liền rời khỏi phòng tắm. Tôi nghe thấy tiếng khóa cửa, liền thở phào nhẹ nhõm. Tôi không biết tại sao lại căng thẳng, nhưng trái tim tôi cứ phập phồng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau