QUÂN Y KHÓ LÀM (QUÂN Y NAN VI)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quân y khó làm (quân y nan vi) - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Bởi vì mang thai, thân thể Lâu Minh Tuyết so với lúc trước mẫn cảm hơn nhiều, ngón tay nam nhân mới vừa sờ lên hoa huy*t, một luồng tao thủy liền trào ra, quả thực so với kỹ nữ còn *** lãng hơn.

“A…” Hai chân tự động dạng ra, đem toàn bộ nơi riêng tư đều đưa đến tay hắn, hai tay ôm lấy tay nam nhân, y ngây ngô co rút tiểu huyệt đang đói khát, phun ra nuốt vào cánh tay nam nhân đang vùi sâu bên trong.

“Ừm… Thật thoải mái… Sâu hơn một ít… Hừ hừ…” Y lắc mông nghênh hợp hắn, bên trong chảy dịch, một phần thấm ướt ngón tay nam nhân một phần chảy ra ngoài, tay hắn quấy ở bên trong liền nghe âm thanh “òm ọp òm ọp”, *** đãng hiến người khác đỏ mặt.

“Cởiquần áo, để ta hảo âu yếm đầu nhũ ngươi.” Tạ Ngự Khi thấy y nhiệt tình có chút phấn khích, kích động muốn xé quần áo y. Nghe thấy âm thanh vải vóc bị xé toang, y chủ động đem bờ ngực trắng nõn đến bên mép nam nhân.

Hắn cũng không khách khí ngậm vào, dùng lực mút.

“A… Sẽ rơi mất…” Y quỳ lên, hai tay ôm đầu hắn, nơi riêng tư đều ở trên tay nam nhân, *** thủy thuận theo ngón tay hắn ra ra vào vào chảy xuống thấm ướt cả đùi thon trắng mịn cùng đệm chăn dưới thân.

Đầu lưỡi đảo qua đảo lại, ngực bị mút mạnh đến đầu nhũ cũng lồi ra cứng rắn, răng nanh kích thích tiểu thù du to bằng hạt đậu phộng, một bên bị cắn liếm nóng bỏng, một bên bị đụng chạm vo nắn càng làm y khó nhịn hơn.

“A… Bên phải cũng phải… A… Thoải mái…” Tạ Ngự Khi nghe vậy nhả đầu nhũ trong miệng ra, ngậm lấy một bên khác mút mát, có thể cảm nhận rõ ràng tiểu huyệt Lâu Minh Tuyết co rụt bao chặt lấy ngón tay của hắn, *** thủy bên trong càng chảy ra nhiều hơn.

“Ừm… Không muốn ngón tay… Bên trong muốn… Làm làm ta…” Thời gian dần trôi, y cảm thấy ngón tay cũng không đủ thỏa mãn tao huyệt này rồi.

Bị y tư thế *** lãng cầu hoan làm cho hỏa khí hắn càng bùng lên, thực sự không nhịn được vỗ một cái vào nơi trắng mềm đang điên cuồng đong đưa, không ngừng giãy dụa la hét.

Bộp một tiếng, Lâu Minh Tuyết theo bản năng kêu lên.

Không thể tin được nhìn nam nhân trước mặt, thế nào cũng không nghĩ tới mình bị hắn đánh mông, đôi mắt đen láy xuất hiện một tia oan ức, nước mắt đã đong đầy, đang chuẩn bị tức giận lại thấy hắn lần thứ hai giơ tay, ba ba ba đánh vào cánh mông cong vểnh của y.

Mỗi một lần đánh liền đau đớn không thôi nhưng ẩn ẩn phía sau lại là khoái cảm lẳng lơ. Âm thanh cũng trở nên *** đãng, y chủ động cong lên nghênh hợp nam nhân đánh xuống. “Đánh chết cái mông *** của ngươi, cho ngươi câu dẫn ra. Thật sự quá *** đãng, bị đánh đòn cũng có thể chảy nước, sướng hay không sướng, nói!”

Tạ Ngự Khi mù quáng đánh, nhìn cái mông nguyên bản trắng mịn mềm mại bị đánh xong liền đỏ hồng lên như quả đào nhỏ, tao huyệt chảy thủy cũng bị hắn làm văng tung tóe.

Lâu Minh Tuyết bị đánh vừa đau vừa sảng khoái, ôm lấy nam nhân khẽ ngước đầu, nước mắt không khống chế được tuôn ra: “A… Sảng khoái… Ngươi đánh ta thoải mái chết được… A… Muốn tới… Ân a…”

Thanh âm rên rỉ mê hoặc, y quỳ ở trên giường, cột nước giữa hai chân tuôn trào. Y cư nhiên như vậy bị đánh đến cao trào.

Nhìn thấy cảnh này, hắn rốt cuộc không nhẫn nại được đem người xoay lại, tách hai cánh mông y ra mạnh mẽ cắm vào cúc huyệt dụ người kia.

“A…” Đột nhiên tiến vào, y phía trước vừa phát tiết qua lại muốn bắn nước tiểu. 

“Tiên sư nó, không sợ hôm nay lão tử không làm chết tao hóa nhà ngươi, còn dám kẹp chặt như vậy.” Hắn cảm giác như mình đã say, cầm lấy vòng eo mảnh mai chưa đủ một nắm tay, mạnh mẽ đỉnh động.
“Quá nhanh… A… Nhẹ chút… Muốn… Muốn phá… Nha nha…”

Nhưng nam nhân lại dường như hoàn toàn không có nghe thấy, trực tiếp đem người bế lên thành tư thế đi tiểu, ngón tay thô ráp nhét vào hoa huy*t mạnh mẽ trừu sáp, kể cả tiểu thịt đế cũng không được buông tha.

Điểm mẫn cảm nhất liên tục bị đánh vào, y khóc đến khàn giọng, có thể là nam nhân lần này thật sự muốn làm hỏng y, điên cuồng xâm phạm y.

“Nha nha… Không muốn…” Rốt cục tính cụ phía trước không thể kiềm được tiểu ra, một luồng rượu vàng ấm nóng phun ra ngoải, bởi vì góc độ mà có phần bắn lên mặt y.

Bản thân chưa từng không thể khống chế như vậy, Lâu Minh Tuyết rốt cục hỏng mất triệt để khóc lên. Hai cái huyệt tưởng chừng sắp lỏng ra đồng thời đạt tới cao trào, một lượng lớn chất lỏng phun ra, khi miệng huyệt sắp khép kín, Tạ Ngự Khi gầm nhẹ một tiếng, bắn ra.

Hắn thoải mái bắn sâu vào, y nằm nhoài trên người hắn thở hổn hển hưởng thụ dư vị cao trào, đại não hỗn động cũng dần trầm tĩnh lại.

Hắn rút côn th*t ra, đem người trong lòng quay lại, nhìn y khóc thảm hề hề, tâm nhất thời hoảng lên, âm thầm trách mình lại làm ác như vậy!

“Tiểu, Tiểu Tuyết, ngươi vẫn tốt chứ?”

“Ba!” Y tát hắn một cái, hai chân ê ẩm run rẩy khép lại: “Lăn, đừng đụng ta!”

“Tiểu Tuyết, ta sai rồi. Ta không nên đánh ngươi, có phải rất đau không, ta xem một chút, ta…”

Lâu Minh Tuyết thấy tên đáng chết này lại muốn sờ soạng y, liền tát thêm một cái, lần này hai bên mặt Tạ Ngự Khi đều sưng lên.

“Cút ra ngoài, đừng đụng ta. Ngươi đừng bính ta, nha nha!”

Chương 37

Lâu Minh Tuyết giãy dụa không cho Tạ Ngự Khi làm, phân nửa nguyên nhân là bởi vì người này không để ý đến cảm thụ của y, nửa kia là vì y xấu hổ không muốn thừa nhận y bị hắn đánh đòn nhưng lại thấy sảng khoái cùng yêu thích.

Hắn áp người tới, nhẫn nhịn y giãy giụa, mạnh mẽ ôm một cái: “Tiểu Tuyết, ta sai rồi, sau này ta sẽ không như vậy. Ngươi nghĩ đi, ta như vậy không phải vì yêu thích ngươi sao. Ngươi xem nếu ta không thao ngươi, mông ngươi đều ướt đầy *** thuỷ, lúc đó ta đây chẳng phải bị ngươi câu dẫn không chịu nổi à!”

Một bên giải thích một bên biện giải cho mình, Tạ Ngự Khi vuốt ve ***g ngực trần truồng trắng tuyết của y, chỉ cảm thấu da dẻ người này thật như hài tử, mềm mịn thơn ngát, làm người khác cực kỳ yêu thích.

Y ngồi trong lòng hắn, côn th*t vẫn còn trong mông y, rõ ràng mới vừa phát tiết xong lại vẫn vừa nóng vừa cứng đâm vào mật huyệt y. Nghe nam nhân nói y chỉ càng thấy xấu hổ và mất thể diện nhưng vật dưới mông lại khiến y ngứa ngáy.

Hai má đỏ ửng, hai mắt mông lung sương mù nhượng người nguời muốn trêu ghẹo.

“Ngươi nói ai yêu thích, ngươi đánh ta còn lý luận, ân, thật là nóng…” Lâu Minh Tuyết một bên trừng nam nhân, một bên cẩn thận lắc mông, nhìn như đang tránh né vật cứng kia đụng chạm mình nhưng kì thực  là đang len lén lấy hoa huy*t làm phiền vật cứng kia. Mấy ngày nah không được nam nhân hảo hảo thương yêu, hoa huy*t ngứa chịu không nổi rồi a.

Mới vừa náo loạn như vậy, y cũng không có dũng khí yêu cầu hắn, chỉ dám len lén an ủi như vậy để giải toả cái ngứa bên trong.

Tạ Ngự Khi cũng không biết dụng ý động tác nhỏ này, bất quá hắn cũng chỉ ngồi im không dám đâm vào. Từ khi biết y mang thai, hắn thật sự không dám bính y cho nên nếu y không chủ động đề nghị, hắn sẽ nhẫn nhịn không làm.

Cọ một hồi, y nhịn không nổi nhìn nam nhân không nhúc nhích, nhìn đối phương nhịn đến mức nổi gân xanh, y đỏ mắt: “Ngươi có phải là ghét bỏ ta?”

Một câu hỏi nhưng lại khiến cả tâm can Tạ Ngự Khi đau: “Nói cái gì đó, ta yêu thích ngươi còn không kịp, làm sao sẽ ghét bỏ ngươi.”

Rõ ràng là hắn ghét bỏ hắn mới đúng!

“Vậy ngươi vì sao không làm phía trước ta, ừm!” Lâu Minh Tuyết oán trách nhìn hắn chằm chằm, mắt đầy uỷ khuất.

Tạ Ngự Khi liếm liếm đôi môi đã khô: “Ta đây không phải là sợ tổn thương hài tử sao, ngươi cũng biết mấy tháng này bào thai rất yếu, vạn nhất tổn thương đến nó, ngươi cũng bị đau!”
Rõ ràng là nói có lý, rõ ràng là quan tâm y nhưng lại khiến y có chút khó chịu, lập tức ly khai ***g ngực ấm nóng, ngồi vào giường nhỏ: “Ngươi không làm thôi, tốt nhất mấy tháng này ngươi đều nhịn cho ta.”

Dứt tiếng liền thấy y dạng hai chân, âm thần đỏ sẫm liền hiện ra, ngón tay như bạch ngọc đâm vào *** huyệt đầy nước: “A… Ngươi không làm ta… Ta cũng có thể chính mình làm… Ân… Thoải mái… A… Liền chảy thủy…”

Lâu Minh Tuyết dựa vào giường, hai cái đùi thon trắng mịn lại dạng rộng thêm một chút, đùi trong đỏ sẫm không giữ lại chút nào, hoàn toàn hiện ra trước mắt hắn, hoàn toàn không để ý tới cảm thụ của hắn, chậm rãi bắt đầu chơi.

Tạ Ngự Khi chỉ thấy cuống họng nóng lên, nhìn ngón tay Lâu Minh Tuyết ra ra vào vào đánh lên nhục khẩu nước bắn tung tóe, khát khao khó nhịn.

Mà y còn ngại chưa đủ thiêu đốt hắn, cư nhiên quỳ lên ngón tay cắm vào hoa huy*t, một tay xoa xoa hậu huyệt. Hai cái huyệt đồng thời được chăm sóc, y sảng khoái, môi đỏ khẽ nhếch: “Ừm… Thật là thoải mái… A… Chảy ra…”

Dâm thuỷ chảy dài trên hai đùi, lúc nhiễu xuống còn kéo dài thành sợi chỉ bạc mỏng manh, hậu huyệt bạch tương sền sệt. Nhìn hết thảy những thứ này, hắn không nhịn nổi: “Ngươi, yêu tinh thiếu thao, giết chết ngươi, cho ngươi phát tao.”

Tay hung hăng tách đùi y, mà y dường như đã đạt được mục đích, không chút yếu thế trả lời: “Ngươi có gan dùng cái này giết chết ta… A… Thật lớn… Hảo đầy… Thoải mái…”

Thịt huyệt hư không cuối cùng cũng bị cự vật ngày ngày nhớ mong lấp kín, y đạt cao trào bắn tinh, hai chân gấp lại trước ngực nam nhân mặc bắn quán xuyến lay động trên dưới.Y ôm bả vai hắn lớn tiếng kêu: “A… Thật sâu… Thoải mái… Lại dùng lực một ít… Nha nha… Làm làm tử cung của ta… Tử cung ngứa…”

Tạ Ngự Khi bị y câu dẫn mê mệt nhưng lý trí vẫn còn sót lại một ít, hắn vẫn còn biết rõ thời điểm như thế này phải cẩn thận, dù nhẫn nhịn sẽ rất khó chịu nhưng hắn sẽ không làm theo lời y nói, thao tử cung y.

Nhiều nhất có thể chỉ là đầu đỉnh khổng lồ chạm nhẹ nơi đó một chút liền vội vã rời đi

“Ừm… A…” Người dưới thân say mê vui thích, hắn cuối đầu ngậm núm vú y, mạnh mẽ cắn.

“Ha… Không chịu được… Muốn tới… Ân a…” Chất lỏng bên trong phun trài, xoạt một tiếng vọt ra khỏi đầu đỉnh, phun ra.

Tạ Ngự Khi nặng nề thở dốc một tiếng, theo y cao trào một lần nữa đem dịch thể phun vào bên trong.

“A…” Cao trào qua đi, Lâu Minh Tuyết thỏa mãn mệt mỏi thở hổn hển, y lúc này một ngón tay cũng không muốn động.

Hai chân đã tê không đóng lại được, Tạ Ngự Khi đã rút côn th*t ra nhưng y y vẫn duy trì tư thế như vậy.

Hai cái miệng huyệt bị chơi triệt để, co rút hút vào phun ra bạch dịch, *** mỹ đến mức khó có thể hình dung. Hắn không dám nhìn nhiều, vội vã phủ chăn mỏng che cho y liền đứng dậy cấp hạ nhân chuẩn bị nước nóng tịnh thân cho y.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lâu Minh Tuyết tỉnh dậy Tạ Ngự Khi chẳng biết đã đi đâu, mặc quần áo tử tế y ra ngoài tìm người.

Đã tìm đến sân sau cũng chưa thấy người, chỉ nghe tiếng cười thanh của nữ tử văng vẳng làm y không tự chủ đi tới.

Xốc cành cây lên, nhìn cách bên trong trường đình đó không xa, Tạ Ngự Khi đứng trước một nữ tử thanh tú ngọt ngào, hai người lúc này không biết nói cái gì, cười thật là ám muội!

Chương 38

Tạ Ngự Khi đã có thê tử hay chưa, quả thật Lâu Minh Tuyết chưa từng nghĩ tới. Nhìn hắn và nữ tử kia nói chuyện cùng nhau, bộ dáng như hân hoan buổi tương phùng, y cảm thấy nụ cười kia của hắn vô cùng chướng mắt, nữ tử kia càng chướng mắt hơn!

Lại nghĩ tới tên đó hôm qua vì y câu dẫn phía dưới mới bằng lòng bính y, tâm lý càng khó chịu.

Tay không tự chủ xoa xoa bụng mình, trong mắt lóe một tia kỳ lạ.

Từ sau cây bước ra, hai người trong trường đình nghe thấy động tĩnh lần lượt xoay đầu lại, Tạ Ngự Khi vừa thấy Lâu Minh Tuyết liền quay người tiến lên nghênh tiếp: “Ngươi đã tỉnh, sao không ngủ thêm một lát?”

Y cười nhạt với hắn, ngày thường y đều không có cười đều làm hắn có một loại cảm giác quân tử cấm dục, vào lúc này lại cười làm hắn không khỏi run lên một cái.

Bạch Mạt Cầm đi tới: “Ngự Khi ca ca, đây là người nào, sao không nghe ca nói tới?”

Đôi mắt trong suốt vô hại chớp chớp mong đợi nhìn y, bất luận là khí chất hay dáng người đều không thua với Tạ Ngự Khi trên chiến trường trải qua tôi luyện nam nhân.

“Vị này là bằng hữu của ta, đến quý phủ làm khách.”

“Nguyên lai là như vậy, hiếm thấy Ngự Khi ca ca ngươi có bằng hữu tới làm khách, cũng không nên chậm trễ nhân gia.”

Hắn cười cười, quay đầu nhìn nụ cười trên mặt y càng ngày càng xán lạn, làm sao cũng thấy hơi kỳ lạ.

“Còn chưa biết danh tính cô nương?” Y đúng lúc mở miệng.

“Ta là Bạch Mạt Cầm, thanh mai trúc mã của Ngự Khi ca ca, nếu ngươi đã là bằng hữu Ngự Khi ca ca vậy cũng là bằng hữu của ta, tại kinh đô có chuyện gì, ngươi có thể đến tìm ta.” Bạch Mạt Cầm nói xong nhìn Tạ Ngự Khi: “Ngự Khi ca ca, ngươi lần trước đã đáp ứng sau khi trở về sẽ dạy ta cưỡi ngựa, ca ca đừng nói không giữ lời.”

Tạ Ngự Khi có ngốc cũng biết loại thời điểm này càng biểu hiện thân thiết với Bạch Mạt Cầm sẽ càng “nguy hại”, nhưng cũng không thể tránh né quá rõ ràng: “Như vậy đi, ngươi về trước chờ ta rảnh rỗi sẽ liền đi tìm ngươi!”

“Vậy ngươi lúc nào thì rảnh rỗi?”

“Mấy ngày nay ta vừa về, mấy ngày nữa!”

“Vậy nói xong rồi, ngươi cũng không thể gạt ta!”Thật vất vả mới tiễn Bạch Mạt Cầm đi, Tạ Ngự Khi trở lại trong viện liền thấy Lâu Minh Tuyết đứng ở vườn hoa đào, không biết đang suy nghĩ gì, hắn đi tới: “Thân thể như thế nào, có điểm không khỏe sao?”

Lâu Minh Tuyết liếc mắt nhìn hắn: “Không ngại, hôm qua làm phiền Hầu gia, hôm nay ta sẽ liền rời đi.”

Lời nói vừa dứt y liền quay người đi, hắn vội vàng nắm tay y: “Đừng đừng, ngươi đi đâu chứ, lại nói không lâu nữa, thánh chỉ ban xuống, ngươi là chính thê của ta rồi.”

Nghe hắn, y bỗng nhiên nở nụ cười: “Ta xem Hầu gia vẫn là tuyển người khác đi, ta thấy Bạch cô nương cũng không tệ, lại là thanh mai trúc mã của Hầu gia ngươi, tình chàng ý thiếp, quả thực ông trời tác hợp!”

“Tiểu Tuyết, ngươi nói gì vậy. Ta và nàng ấy đúng là thanh mai trúc mã nhưng ta đối với nàng ấy không có nửa ý đồ không an phận, ta chỉ xem nàng như muội muội!”

“Muội muội?” Y cười lạnh: “Ngươi chỉ xem nàng như muội muội, nàng đối với ngươi như vậy, ngươi dám nói không có những ý nghĩ khác không, ta coi như đã quấy rầy các ngươi!”

Càng nói càng thấy hình ảnh hai người đàm tiếu trong trường đình ban nãy càng chói mắt, tâm lý mơ hồ có chút ủy khuất, đôi mắt đen láy không khỏi nổi lên một tầng sương mù.

Nhìn y như vậy hắn lại đau lòng nhưng hắn nói không lại y, rõ ràng là hắn không có tâm tư khác với nàng ta mà, y sao lại hiểu lầm hắn đây…

Chờ chút!Tạ Ngự Khi dường như phát hiện ra gì đó, ánh mắt sáng lên, bắt lấy tay y: “Tiểu Tuyết, ngươi hãy thành thật nói, ngươi có phải rất quan tâm đến quan hệ giữa ta và Bạch Mạt Cầm, không chịu được ta và nàng ấy gần gũi?”

Lâu Minh Tuyết bị hắn nắm, vùng vẫy: “Ngươi đừng ở đó nói hưu nói vượn, ta khi nào để ý chuyện của các ngươi!”

“Không để ý vậy ngươi vì sao phải đi, vì sao chất vấn tâm ý của ta với nàng?”

Tạ Ngự Khi chưa từ bỏ ý định tiến lên một bước ép hỏi y.

Không nghĩ tới hắn bỗng nhiên lại ác liệt như vậy, y theo bản năng cứ lui về phía sau đến khi lưng đã chạm cây cột lớn mặt sau trường đình: “Ta… Ta… Ngươi quản ta…”

Nhìn người phía trước đỏ cả vành mắt, tim hắn đập ầm ầm, ôm y vào ngực: “Tiểu Tuyết, hôm nay ngươi không cho ta câu trả lời hài lòng, ta liền ở đây làm ngươi đến khi nào ngươi nguyện ý trả lời mới dừng, bất kể cho người đi ngang qua ta cũng sẽ không thả người!”

“Ngươi dám… A…” Môi đỏ muốn phun ra những lời ác độc lại bị hắn hôn, trêu đùa đàu lưỡi y, mạnh mẽ xé ngoại bào y kéo quần xuống. Hai tay suồng sã sờ nắng nhào nặn hai viên thịt trắng mịn cảm thụ xúc cảm mềm mại bóng loáng. Thân thể đã sớm quen với *** nào có thể chống lại không bao lâu liền rục rịch chảy thuỷ.

Nhưng Lâu Minh Tuyết lại chưa từ bỏ ý định, vẫn luôn giãy dụa trốn tránh. Tạ Ngự Khi cũng dường như đã quyết tâm tại trong viện, lộ thiên cưỡng bức y.

Tay đã xé đến áo trong, đem thân thể trắng tuyết tràn đầu dấu vết ái muội, hai điểm đỏ như hoa anh đào trước ngực so với cả viện hoa đào này còn muốn kiều diễm hơn, tất cả đều phơi bày ra.

Hắn nhấc đùi y gác lên lưng, há mồm ngậm lấy điểm dụ người kia.

“A… Không muốn… Buông ta ra… A… Đừng cắn… Đau…” đầu v* hôm qua đã bị chơi ác lần thứ hai bị đối xư như vậy liền đau rát.

Hắn lại giống như không để ý tới cảm thụ của y, vừa ngậm lấy đầu nhũ y cắn mút, một bên tách đùi y ra đem thắt lưng nới lỏng nhét vào hoa huy*t.

“Lấy ra đi… Thật khó chịu…” Địa phương bị sử dụng quá độ kia đã hoàn toàn sưng đỏ, thắt lưng làm bằng da hươi kia dính nước liền mềm xuống nhưng vẫn có thể cọ cọ đánh vào vách thịt.

Tạ Ngự Khi nhét toàn bộ vào, cuối cùng hai tay còn nắm chặt lấy hai mảnh âm thần, nắn bóp thịt đế nhạy cảm bị kẹp ở giữa.

Chương 39

Thịt đế nhạy cảm bị nhào nặn đến đau, bên trong ngứa ngứa, thắt lưng chôn ở hoa huy*t đã ướt đẩm, *** thủy từ miệng huyệt rơi xuống, nhơm nhớp thành từng dãy trong suốt.

“A… Đừng ngắt… Không chịu được… Muốn hỏng…” Lâu Minh Tuyết chỉ có thể dùng một chân miễn cưỡng duy trì thân thể cân bằng, chân kia đã bị nam nhân ôm lấy, ngón tay thô ráp nắn bóp qua lại âm thần đầy đặn, đem tiểu huyệt dày vò đỏ lên, phảng phất đụng vào liền có thể chảy máu.

“Không ngắt ngươi làm sao sẽ thoải mái, nơi đó không phải rất ngứa sao, hôm nay ta sẽ trị trị giúp ngươi.” Ý đồ hắn càng ngày càng đen tối, nhìn y bị hắn trêu chọc đến mù quáng muốn khóc mà nhịn xuống: “Tạ Ngự Khi ngươi tên khốn kiếp… Ân… Bắt nạt ta như vậy… Ngươi mà là đại trượng phu gì… Nhẹ chút… Cũng bị nắm hỏng…”

“Không hỏng được, nơi đó của ngươi tao như vậy, còn dám nói ta làm vậy khiến ngươi không thoải mái, tao thủy chảy nhiều đến chặn không nổi, phía trước đã vểnh lên tới trời rồi, có phải là muốn bắn?”

“Đừng… Đừng nói…” Nam nhân lúc trước rất ít khi nói những lời vô vị như vậy, bây giờ nói ra lại khiến y vô cùng xấu hổ. Ban ngày ban mặt ở bên ngoài bị áp làm chuyện như vậy vốn đã thẹn lắm rồi, mà hắn còn dùng những lời kia đánh thẳng vào tâm tư y, y chỉ thấy thẹn muốn chôn rồi nha.

Thân thể Lâu Minh Tuyết đã biến thành màu phấn nộn, Tạ Ngự Khi nắm lấy thịt mềm trước ngực y bóp nẹ: “Vậy ngươi nói cho ta vì sao lại quan tâm quan hệ ta và Bạch Mạt Cầm, ngươi nói ra ta liền cho ngươi sảng khoái!”

“Ngươi khốn nạn… Muốn… Làm liền làm… Ngươi đừng hòng uy hiếp ta… A…” Nhũ thịt bị nam nhân cắn một cái, y không nhịn được rên lớn lên. Hắn nhìn y vẫn như trước mạnh miệng như vậy, thật sự là vừa yêu vừa hận. Kéo xuống một cành hoa đào, chọn cành non nhỏ nhất, trên còn có một đóa hoa mới nở kiều diễm: “Ngươi thật không muốn nói?”

“Hừ!” Lâu Minh Tuyết nghiêng đầu sang chỗ khác, nét mặt rất bình tĩnh nhưng kỳ thực tâm lý đã xoắn xuýt không ngừng.

Tạ Ngự Khi giữa lấy y, một tay nắm chặt ngọc sợi phấn nộn vểnh cao tuốt hai cái, lớp da đầu đỉnh liền xẹp xuống lộ ra lỗ nhỏ phun nước: “Ngươi quả nhiên là kiều diễm, không biết so sánh cùng hoa đào thì ai sẽ đẹp hơn.”

Tiếng nói vừa dứt, không chờ y nghĩ hàm nghĩa trong lời nói, hắn liền thẳng tay tiểu cành trong tay cắm vào!

“A… Lấy ra đi… Đau quá…” Đột nhiên đau nhói nhượng Lâu Minh Tuyết giãy giụa nhưng Tạ Ngự Khi lại không chút nương tay, trực tiếp cắm vào, cuối cùng chỉ để lại một đóa hoa đào lộ ở bên ngoài: “Ngươi xem thật đẹp!”“Nha nha… Ngươi khốn kiếp… Ta nhất định sẽ giết ngươi…” Lâu Minh Tuyết cho tới bây giờ chưa từng bị đỗi đãi thô bạo như vậy, nhất thời không chịu được khóc lên. Thút thít nhìn ngọc sợi bị cắm hoa: “Ta nơi này đã bị ngươi làm hư… Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi… Nha nha…”

Nhìn người trong lòng khóc nấc lên, hắn cũng thấy đau nhưng muốn đạt được mục đích hôm nay phải tiếp tục cắn răng kiên trì.

“Không hư được… Thanh lâu tiểu quan đều chơi như vậy, chưa ai bị chơi hỏng cả mà còn rất thoải mái!” Hắn một bên dụ dỗ một bên một lần nữa nắm chặt ngọc sợi thanh tú.

Ngọc hành nhạy cảm bởi vì không thể bắn tinh đã có chút mềm nhũn, nay được tuốt động liền hưng phấn cứng rắn, cũng biến thành màu hồng phấn. Y nhẫn nhịn khoái cảm cùng ngứa ngáy: “Tiểu quan… Ân… Ngươi cư nhiên đối xử với ta như tiểu quan… Ngươi buông ta ra… Đừng đụng ta… Miễn cho ô uế… Tay Hầu gia… A… Đừng đánh… Thật khó chịu…”

“Ngươi sao sẽ bẩn, ta yêu còn không kịp đây, như vậy rất thoải mái có phải là, a, phía dưới ngươi càng ngày càng ướt!” Hắn một tay cầm lấy cành đào chậm rãi cắm vào, một tay mò hoa huy*t không ngừng chảy thủy.

Y nhíu mày, bên trong vừa đau vừa nhột làm y vừa khổ sở vừa vui thích, hai cái huyệt cũng dần mềm ra.  Cảm nhận được y động tình, hắn rút ra thắt lưng chôn trong hoa huy*t: “Chỉ cần ngươi nói ra ta liền thỏa mãn ngươi,  tiểu huyệt đã thật ngứa đi, ân, Tiểu Tuyết?”
Khẽn liếm phân thân tai y, nơi này là điểm nhạy cảm của người trong lòng, Lâu Minh Tuyết nghẹn ngào trốn tránh nhưng Tạ Ngự Khi cố chấp không buông tha cho y.

Không còn thắt lưng, hoa huy*t hư không trống rỗng, gió lạnh tràn vào.

“Ừm… Cho ta… Bên trong thật là nhột… Nha nha… Làm làm ta…” Y không nhịn được tựa vào lòng nam nhân cầu xin.

“Ngươi nói ra ta liền làm ngươi, hai tao huyệt sẽ rót đầy dịch thể, có được hay không?”

“A… Ta… Ta ghét ngươi cười với người khác… Ân… Ngươi không được cười với ai… Ngươi nói ngươi thích ta yêu ta… Sao lại cười như vậy với người khác nữa… Ngươi… Ngươi đã bính ta rồi… Đời này không cho ngươi bính người khác nữa… Nếu không ta sẽ giết ngươi…” Y khó nhịn nói, đôi mắt khóc đỏ hoe tràn đầy oan ức.

Hắn nghe vậy, mừng rỡ hôn lên mắt y: “Tại sao không thích ta cười với người khác, sao không cho ta bính người khác, hả?”

“Ngươi ngốc à… Đương nhiên là ta yêu ngươi… A…”

Rốt cục cũng không nhịn được hôn đôi môi đỏ dụ người kia, Tạ Ngự Khi chưa từng thấy thỏa mãn như vậy, người luôn ngự trị trái tim hắn cư nhiên cũng yêu hắn.

Cánh môi bị mút mạnh, Lâu Minh Tuyết nhắm mắt lại, ôm Tạ Ngự Khi thật chặt dùng sức đáp lại.

Gió nhẹ mơn man cành đào mang theo một cánh hoa, e ấp che đi hai người đang chìm trong triền miên.

Chương 40

Nước bọt không kịp nước men theo viền cằm chảy xuống, Lâu Minh Tuyết bị hôn vựng vựng hồ hồ, hoa huy*t hư không đột nhiên được lấp kín: “Ừm…”

Cuống họng phát ra tiếng rên rỉ thoải mái, Tạ Ngự Khi ôm y càng chặt.

Hắn thả hai chân y ra, hai tay mò lấy nhũ thịt trắng mịn tinh tế nhào nặn, hoa huy*t hạ thân chốc chốc bị đỉnh lộng, tư thế như vậy hoàn toàn có thể đỉnh đến trọng tâm. Y hai chân chạm đất, cung khẩu nhạy cảm bị nam nhân liên tục xoa xoa mà không chịu cho y sảng khoái. Không bao lâu y liền muốn hắn đỉnh đến tử cung nhưng là hắn giống như cố ý tránh né. Mỗi lần y cố tình ngồi thấp xuống nghênh hợp hắn đều cố ý trốn tránh.

“A… Bên trong ngứa… Làm làm ta…”

“Ngoan, kiên nhẫn một chút, chớ tổn thương hài tử.” Tạ Ngự Khi hôn nhẹ gò má y, Lâu Minh Tuyết không vừa lòng hừ một tiếng nhưng cũng không có cầu nữa.

“Mỏi quá… Ôm ta…” Hắn lúc đỉnh lên lúc lại thấp xuống, hai chân y phải trụ thăng bằng rất mệt, không bao lâu liền không có khí lực, ôm nam nhân nhỏ giọng nũng nịu. Hắn hung hăn véo ngực y một cái, nhượng y hét lên, hoa huy*t kịch liệt co rút đạt tới cao trào.

“A…” Khoái cảm quá lớn y nhịn không được cong chân, sung sướng rên rỉ, phía dưới trào dịch thể. Hắn vuốt ve eo y, chậm rãi rút tính khí ra, nhìn huyết thanh màu trắng bị chảy ra ngoài, hô hấp Tạ Ngự Khi nặng một chút, côn th*t trực tiếp đỉnh vào hậu huyệt.

“A…” Lâu Minh Tuyết lần thứ hai vui thích rên rỉ, chủ động ôm lấy Tạ Ngự Khi dâng lên môi đỏ.

“Lần này cho ngươi sảng khoái, ngoan, dùng chân ôm thắt lưng của ta.” Hắn gác hai đùi y lên eo mình, nâng mông y đi đến phòng nghỉ gần đó.

Theo mỗi bước của hắn, côn th*t đều ra ra vào và hậu huyệt, y ôm chặt hắn:  “A… Đừng đi… Muốn chết… Không chịu được… Quá sâu… A a…”

Ngọc sợi bị cắm cành đào phía trước run rẩy mài bụng hắn, biến thành màu đỏ sẫm, chảy lệ. hoa huy*t càng thảm thương hơn, một bãi dịch trắng.

Tạ Ngự Khi cắm vào thịt huyệt căng mịn một đường trở lại trong phòng, ngồi vào giường, cứ như vậy thẳng tắp đỉnh đên thịt huyệt khát khao: “Tiểu Tuyết, thoải mái sao, bên trong ngươi thật nóng!”

“Ha… Thoải mái… Ân… Dùng sức… A… Muốn hỏng… Thật sâu…” Thanh âm cao vút trở nên khàn khàn biểu thị y có bao nhiêu vui thích, hai chân gắt gao vòng qua eo nam nhân phối hợp cùng hắn.“A… Ân… Tạ Ngự Khi… A… Tạ Ngự Khi…” Lâu Minh Tuyết ôm thật chặt lấy Tạ Ngự Khi, khoái cảm cường liệt làm cho y không biết mình muốn gì, chỉ có thể bất lực hô tên người.

Hậu huyệt bị nam nhân làm phảng phất sắp tan ra, *** thủy theo nam nhân đánh xuyên tung toé nhỏ xuống.

Nam nhân điên cuồng hung ác đánh xuyên, nếu như không phải đã ôm hắn thật chặt, y chắc chắn mình sẽ bị đỉnh bay ra ngoài.

“Không được… A… Quá nhanh… Muốn hỏng… Nha nha…” Nước mắt theo khóe mi chảy xuống, Lâu Minh Tuyết nghẹn ngào lắc đầu, quá kích thích, nam nhân hung ác làm cho y cảm giác mình sắp thủng.

Hậu huyệt càng ngày càng tê, huyệt khoang căng thẳng sắp đạt tới cao trào.

“A!”  Lâu Minh Tuyết cắn vai Tạ Ngự Khi, hậu huyệt dồn dập co rút đạt tới cao trào.

Cùng lúc đó, hắn rút càng đào cắm trong ngọc sợi y ra, chỉ thấy tiểu côn th*t nhảy cảm run lên phun ra từng luồng từng luồng bạch tương, sau đó còn phun một luồng rượu vàng.Hắn nặng nề thở dốc, sau khi bắn tinh có chút lười biếng. Mấy ngày nay y có vẻ mệt mỏi, giao hoan xong liền hôn mê ngủ thiếp đi. Đặt người đã uể oải lên giường, Tạ Ngự Khi ôm người luôn tản ra mùi hương thanh lãnh quyến rũ thỏa mãn nhắm hai mắt lại, nghĩ đến không bao lâu nữa thánh chỉ sẽ ban bố, khi đó y liền thật sự thuộc về hắn rồi!

Lâu Minh Tuyết tỉnh lại đã là chạng vạng, Tạ Ngự Khi thấy y tỉnh lại, nhỏ giọng nói: “Ta cho người nấu chút cháo?”

Y gật gật đầu, đứng lên ngồi xuống không có cảm giác dính nị khó chịu, hẳn là lúc ngủ hắn đã giúp y thanh tẩy.

Tạ Ngự Khi bưng cháo vào, y nhìn hắn muốn bón mình, muốn tự mình cầm chén: “Ta tự uống.”

“Ta muốn uy ngươi.” Hắn cố chấp.

Y lườm hắn một cái: “Ta cũng không phải đứt tay, ngươi làm điều thừa.”

“Ta đây không phải là sợ đem ngươi mệt muốn chết rồi à!” Hắn cười, đưa bát cho y.

Y hừ một tiếng, bưng bát, miệng nhỏ uống một hớp lại nhớ tới gì đó: “Khi nào ngươi dạy Bạch tiểu thư kia cưỡi ngựa?”

Vừa nghe lời này, da đầu Tạ Ngự Khi có chút run lên: “Ta không đáp ứng, chỉ nói là rảnh rỗi nàng làm sao biết thời điểm rảnh rỗi của ta chứ.”

Lâu Minh Tuyết thấy người này vẫn là thức thời, tâm tình khá hơn nhiều.

Tạ Ngự Khi thấy y không nói gì nữa, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau