QUÂN Y KHÓ LÀM (QUÂN Y NAN VI)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Quân y khó làm (quân y nan vi) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lâu Minh Tuyết từ khi xuất sư tới nay, luôn luôn cẩn thận mộtchút cũng chưa bao giờ gặp qua bất trắc, lại không nghĩ tới lần này gặp phải một ma giáo lão quỷ. Bất quá lão quỷ này thật đáng chết, cư nhiên dùng loại thuốc xấu xa này đối phó y!

Lâu Minh Tuyết nhẫn nại dục hoả đang đấu đá trong cơ thể, mắng lão quỷ kia một câu, vươn mình nhảy vào một kỹ viện, thời điểm như thế này không muốn chết phải tìm người giải quyết mới được.

Tú bà thấy một thanh niên môi hồng răng trắng, so với cô nương còn muốn tuấn tú hơn đi tới, vội vã tiến lên nghênh tiếp: “Vị công tử này…”

“Một cô nương sạch sẻ, khoái!” Không đợi người tú bà kia nói xong, Lâu Minh Tuyết ném qua một lượng vàng, nói yêu cầu của mình.

Tú bà vừa thấy lượng vàng đã sớm cười đến răng không gặp mắt (aka cười không thấy tổ quốc), vội vã đem Lâu Minh Tuyết đưa vào phòng, sau đó chính mình liền đi tìm cô nương đến hầu hạ.

Tạ Ngự Khi ngụy trang thành một phu xe đường theo dõi địch gian quốc tại phía sau kỹ viện, đưa mắt nhìn người kia tiến vào bên trong, hắn cũng yên lặng âm thầm vào một gian phòng bên cạnh. Đẩy cửa vào, trong phòng đen kịt làm cho hắn trong khoảng thời gian ngắn có chút không quen, không đợi hắn phản ứng liền bị một người cưỡng ép kéo đến trên giường, sau đó liền nghe một âm thanh mang theo ẩn nhẫn: “Làm sao là nam nhân?”

Tạ Ngự Khi nghe vậy đang muốn mở miệng nhưng không nghĩ bị người kia điểm á huyệt không thể nói, càng không biết người kia ở trên người hắn lau cái gì, làm cho hắn trong khoảng thời gian không thể sử dụng lực. Lâu Minh Tuyết đối kỹ viện này có chút bất mãn, dám tìm nam nhân qua loa đến cho y, hơn nữa coi như là nam nhân cũng nên tìm người tinh tế xinh đẹp. Hoàn toàn không phải, người này sờ một cái liền có thể cảm giác được hoàn toàn không phải cái dáng vẻ kia, mợ, lại còn mọc ra râu mép! Bất quá y hiện tại dục hỏa đốt người, nam nhân nữ nhân đối với y mà nói đều không khác nhau. Vội vàng cởi quần của mình, cũng cởi quần đối phương xuống, sau đó sờ lên vật giữa hai chân nam nhân, thời điểm sờ lên, Lâu Minh Tuyết không khỏi run lên, than một tiếng.

Thật lớn!Bất quá y rất nhanh liền khinh miệt nghĩ, to lớn hơn nữa thì có ích lợi gì, ngày hôm nay dù như thế nào cũng là bị thao! 

Hoàn toàn không để mắt hai nơi đang rêu rao khó nhịn của mình lại là địa phương khó nói. Không sai, Lâu Minh Tuyết chính là lưỡng tính, cũng chính bởi vì vậy, năm đó sư phụ già mới sẽ thu y làm đồ, cùng với y còn có bốn huynh đệ. Cho nên Lâu Minh Tuyết từ nhỏ cũng không cảm thấy khác gì so với người thường. 

Sờ soạng vật nhuyễn của nam nhân một chút. Ý thức được ý đồ của đối phương, Tạ Ngự Khi biết mình không im lặng nữa, vừa rồi hắn cảm nhận được mình đã khôi phục khí lực. Sở dĩ không nhúc nhích chính là muốn nhìn một chút người này đến tột cùng đang làm cái gì, đồng thời nghe trộm phòng bên sát vách truyền ra âm thanh.

Thời điểm Lâu Minh Tuyết thử thăm dò hậu huyệt, hoàn toàn không nghĩ nam nhân bị y điểm huyệt đột nhiên vươn mình đem y đặt ở dưới thân.“Ngươi… A…” Lâu Minh Tuyết vừa muốn mở miệng, liền bị nam nhân điểm á huyệt, mới vừa muốn phản kháng, lại bị nam nhân điểm huyệt. Lần này tốt rồi, y chỉ có thể trừng mắt nhìn người phía trên. Bởi vì sợ bị người phát hiện thân thể bí mật thân thể cho nên vừa tiến đến, Lâu Minh Tuyết liền tắt tất cả đèn, kéo hết thảy rèm cửa sổ, lúc này ngoại trừ một mảnh đen ám, y cái gì cũng không thấy, thực sự là tự đào hố chôn mình.

Tạ Ngự Khi đem người kia điểm huyệt liền không để ý nữa, nằm úp sấp trên tường nghe ngóng. Lâu Minh Tuyết cảm thấy toàn thân đều phảng phất như đang bị thiêu đốt, đặc biệt là hạ thể ngứa lạ dị thường, nhưng là lúc này toàn thân y không thể động, chỉ có thể cứng rắn kiên trì, nhẫn nại, dần dần thần trí cũng có chút không rõ. 

Hắn lần nữa nghe sát vách không có động tĩnh, liền chuẩn bị rời đi, lấy quần mặc lại. Thời điểm vô tình đụng tới bên chân Lâu Minh Tuyết, bị nhiệt độ nóng rực của y dọa hết hồn, ý thức được đối phương có thể là trúng xuân dược, đối với mấy hành động người này làm cũng có mấy phần thoải mái. Mặc lại quần,tìm nến lần nữa đốt đèn lên.

Ánh đèn sáng ngời, hắn nháy mắt một cái, sau đó nhìn lại bên giường. Đập vào mắt là một cái hạ thân trần truồng của thanh niên, quần áo bên trên đã cởi một nửa, bởi vì dục hỏa mà hai gò má ửng đỏ, ánh mắt mơ hồ. Da dẻ toàn thân vì *** mà thành màu phấn hồng, tính khí ngẩng cao đầu phun *** thủy, hạ thân là hai cái huyệt động đang chảy nước giàn giụa ướt cả ráp trải giường. Tạ Ngự Khi bị cảnh tượng trước mắt làm cho bất ngờ, nhất thời quên mất đạo lý phi lễ.

Hắn tỉnh hồn lại trong nháy mắt, vội vàng đi tới, giải trừ huyệt đạo trên người thanh niên, vừa muốn mở miệng nói chuyện, liền bị người kia níu ống tay áo: “Giúp ta…” Tạ Ngự Khi nhìn bàn tay trắng nõn đẹp mắt đang cầm lấy ống tay áo của hắn, vật trong quần đã sớm có phản ứng nhất thời căng đau lên mấy phần, những lúc này trong quân doanh, hắn bình thường đều dùng tay để thư giải, lúc này sắc đẹp trước mặt, coi như là hắn nhận mình là quân tử, cũng thực sự không nhịn được. 

Lúc này Lâu Minh Tuyết càng không cần phải nói, bị dục hỏa dằn vặt đã sớm mất đi lý trí, không thể chờ Tạ Ngự Khi chuẩn bị tâm lý kỹ càng, cả người liền quấn lên, lôi kéo y phục trên người nam nhân: “Cởi, không chịu được, cho ta… Ân… Hảo nguội lạnh…”Cọ cọ mặt, Lâu Minh Tuyết cưỡi ở trên thân người ta, dựa vào ***g ngực nam nhân ma sát vải vóc nơi riêng tư. Tạ Ngự Khi bị y cọ hỏa khí vèo vèo tăng lên, nghĩ nếu hắn còn có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, quả thực mới chính là không bằng cầm thú.

Nghiêng người đem y áp dưới thân, nhìn Lâu Minh Tuyết mị nhãn mông lung thở gấp liên tục, Tạ Ngự Khi bàn tay thô ráp hung hăng nắm một bên mông đang vểnh lên của y, nhất thời trắng mịn cùng xúc cảm co dãn mười phần làm cho hắn nheo mắt lại, sau đó hung tợn nói: “Đây là ngươi tự tìm!”

Chương 2

Lâu Minh Tuyết ánh mắt mê ly nhìn nam nhân phía trên, hai chân tách ra không kiềm hãm được ma sát quần áo tán gẫu an ủi. Nhưng căn bản không đủ, dục vọng trong cơ thể bốc lên hành hạ thần trí y, y bây giờ chỉ muốn bị nam nhân hung hăng xâm phạm, hung hăng cắm vào, để giải quyết khát vọng…”A… Muốn… Cho ta…” Lâu Minh Tuyết giãy dụa thân thể.

Tạ Ngự Khi hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm đôi môi người dưới thân, hắn xưa nay chưa từng thấy một người đôi môi có thể hồng thành như vậy, phảng phất lúc nào cũng có thể sẽ chảy máu, tràn đầy mê hoặc.Quỷ thần xui khiến không tự chủ liếm lên, Lâu Minh Tuyết vừa cảm thụ đến mát mẻ, liền không kịp chờ đợi lập tức quấn tới, chủ động dâng lên môi đỏ, mặc cho nam nhân gặm cắn, liếm láp chất lỏng mật ngọt trong miệng.

Nhưng vẫn là không đủ, y lắc đầu, muốn càng nhiều, khi nam nhân buông ra trong phút chốc, cũng không biết khí lực từ nơi nào tới, lần thứ hai đem Tạ Ngự Khi đặt ở dưới thân, lôi kéo quần hắn, mãi đến lúc lộ ra nơi nóng rực khát vọng đã lâu, Lâu Minh Tuyết cơ hồ không chút do dự cưỡi lên, dùng nơi riêng tư mài mài tính khí nam nhân.

Lâu Minh Tuyết sốt ruột làm Tạ Ngự Khi sửng sốt một chút, nhưng ý thức được đối phương hiển nhiên là bị xuân dược thanh trọc thần trí, không thể đợi thêm. Vươn mình một lần nữa đem đối phương đè xuống, khi thấy địa phương y khác với người thường, nơi đỏ tươi đang chảy xuân thủy, bộ dáng vừa thuần khiết liền *** đãng, quả thực khiến hắn theo bản năng nín thở.

Hắn không thể tin nhìn chỗ đó, không nghĩ tới người này lại là lưỡng tính, chẳng trách *** thuỷ lại chảy ra nhiều như vậy. Ngón tay thô ráp sờ lên nơi đó, đẩy ra âm thần trơn trượt, nhìn kỹ miệng huyệt đang mở ra khép vào, Tạ Ngự Khi chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, há mồm liếm đi lên.

“A…” Lửa nóng địa phương đột nhiên cảm nhận được mát mẻ, nhượng Lâu Minh Tuyết không nhịn được rên rỉ thành tiếng, phối hợp mở lớn hai chân, thậm chí còn ngại không đủ, hai tay đẩy ra âm thần, đối nam nhân khẩn cầu nhiều hơn: “Không đủ… Liếm… Liếm ta… Hừ hừ… Còn muốn…”

Tạ Ngự Khi bị tiếng rên kiều mị gọi đến bốc lửa, đối cái miệng nhỏ yếu ớt vừa hút vừa cắn, đầu lưỡi mô phỏng ra động tác tính giao, đánh vào bên trong huyệt động. Chọc dưới thân người liên tiếp run rẩy, thân thể căng thẳng, chất lỏng trong suốt hộc ra càng nhiều, cùng nhau bị nam nhân hút vào trong miệng. hoa huy*t trải qua một lần cao trào, Lâu Minh Tuyết thở hổn hển, đôi mắt mông lung mở to. Nhưng không chờ y thanh tỉnh lại, huyệt động lần thứ hai ngứa ngáy, không đủ, không đủ, căn bản không đủ, phải lớn hơn, y nhìn hán, khóc lóc xin: “Không muốn liếm… Tiến vào… Chen vào… Không chịu được… Van cầu ngươi… Chen vào… Ân a…”

Tạ Ngự Khi cũng không nhẫn nại thêm, nhấc thân lên, đem tính khí đang sưng đau không thôi đặt ở lối vào trơn trợt, đỉnh tiến vào. Đầu khất vừa cắm vào nơi đó liền cảm thụ được căng mịn của đối phương, da đầu có chút tê dại, thơ dài một hơi.

“Tiến vào… Xuyên đến bên trong đến…” Miệng huyệt ngậm lấy đầu đỉnh khổng lồ, bên trong càng hư không, y gấp gáp đỉnh eo, khát vọng bị nam nhân xâm phạm. Hắn bị sự *** đãng của y làm cho mù quáng, không nghĩ đến có thể hay không làm người dưới thân bị thương, một hơi cắm vào.

“A…” Đau đớn kịch liệt làm Lâu Minh Tuyết hét lên một tiếng, cổ thẳng tắp ngửa lên, môi hé ra thở hổn hển. Tạ Ngự Khi cũng không dễ chịu, bị đối phương bó chặt, cảm giác muốn bắn tinh làm cho hắn run rẩy, thời điểm phá bỏ đi lá mỏng thuần khiết của người dưới thân làm cho hắn kích động. Hắn không nghĩ tới người bị xuân dược làm cho *** loạn này, cư nhiên vẫn là lần đầu tiên. Điều này làm cho hắn không khỏi nổi lên một tia thương tiếc, bàn tay thô to chu du trên người Lâu Minh Tuyết, muốn y mau chóng thích ứng.“A… Muốn…” Huyệt khoang căng mịn buông lỏng, nội bộ cũng chảy ra nhiều hơn chất lỏng ẩm ướt mật ngọt. Tạ Ngự Khi biết đối phương đã thích ứng, cũng không nhẫn nại thêm, nắm chặt mắt cá chân của y đem áp đến trước ngực, bắt đầu dùng đại lực đĩnh động, đỏ mắt chăm chú nhìn mị huyệt theo hắn đâm vào mà thay đổi hình dạng, nhìn mị thịt bị chính mình kéo ra kéo tiến vào, nhìn nơi đó bởi vì hắn to lớn khổng lồ mà bị mài thành trong suốt, nhìn nước bị chính mình đánh vào tung toé đi ra, tất cả những thứ này hết thảy đều khiến dục vọng Tạ Ngự Khi bùng lên!

Nghe Lâu Minh Tuyết tràn ngập vui thích đè nén rên rỉ, hắn chưa từng thao huyệt tốt như vậy. Nội bộ không chỉ có căng mịn dị thường, hơn nữa trơn trợt nóng rực, mỗi một lần thẳng tiến đều sẽ bị tầng tầng thịt vách tường bao vây, dường như bị vô số cái miệng nhỏ hút chặt, khoái cảm cường liệt làm hắn nhịn không được thở dốc, càng hung ác đánh vào nơi non nớt, nhìn bắp đùi đối phương nguyên bản là trắng nõn phấn nộn bị nắm thành màu đỏ sẫm, nhìn âm vật từ trong bao đứng thẳng, bên tai tiếng *** kêu không ngừng.

“A… Thoải mái… Dùng sức… Bên trong muốn…” Lâu Minh Tuyết đẩy ra chân mình, *** lãng khẩn cầu. Tạ Ngự Khi bản thân cũng không phải người nói nhiều, cho dù làm chuyện như vậy cũng trầm mặc như trước, nghe người dưới thân khẩn cầu, hắn chỉ là dùng hành động thỏa mãn yêu cầu đối phương.

“A… Hoa tâm… Hoa tâm bị xuyên đến… Ân… Thoải mái… Còn muốn… Ân… Không muốn mài… Muốn tới… Không chịu được… Hừ hừ…”Nhạy cảm hoa tâm bị đối phương thô bạo đỉnh lộng, y thoải mái không ngừng kêu rên, khó có thể cự tuyệt, cuối cùng rốt cục không nhịn được mà tiết ra.

Cảm nhận được căng thẳng người dưới thân, Tạ Ngự Khi cũng đạt tới cực hạn. Nắm lấy chân y mạnh mẽ đĩnh động thêm mấy chục lần, đem dịch thể nóng hổi phun vào bên trong. Bị chất lỏng nóng rực rót vào, kích thích y phun thêm một cỗ dịch, khoé môi nhếch lên, hai mắt vô thần nhìn về phía trước thở hổn hển.

Tạ Ngự Khi rút côn th*t ra, nhìn nơi đó bị luyến sưng, dịch lỏng dán hắn và đối phương dính vào nhau. Miệng huyệt bị hắn thao lộng hoàn toàn không đóng lại được, tiếp tục mở ra đóng lại theo động tác, một tiểu cỗ theo khe tiết ra ngoài. Tình cảnh xinh đẹp *** mỹ khiến Tạ Ngự Khi mới vừa phát tiết qua lần thứ hai sưng đau. Lúc này, Lâu Minh Tuyết vừa mới đạt cao trào cũng phát ra tiếng rên khó nhịn: “Ừm… Muốn… Mặt sau… Mặt sau cũng phải bị xuyên… Ngứa… Cho ta… Hảo ca ca… Bên trong ngứa… Cầu ngươi…”

Chương 3

Lâu Minh Tuyết phát tiếng rên rỉ, hoa huy*t vừa bị làm ê ẩm sưng càng hư không, chủ động đẩy ra cái mông, lộ ra cúc huyệt đang khát khao khó nhịn, phấn nộn phun trào *** thuỷ. Tạ Ngự Khi ùng ục một tiếng, nuốt từng ngụm nước bọt.

Khí cụ mớivừa phát tiết qua lại một lần nữa cao cao giương lên lên, đồng thời nhìn chằm chằm hậu huyệt người dưới thân, giật giật muốn xâm nhập.

“A… Không chịu được… Cho ta… Nha nha…” Lâu Minh Tuyết không chịu được đâm tiến vào huyệt của chính mình: “Ừm… A… Không đủ… Muốn… A…”

Chịu không nổi nữa người trước mắt mê hoặc, hắn trực tiếp ra trận, kéo ngón tay đang thọc ra thọc vào nơi cửa huyệt, trực tiếp đỉnh tiến vào, nhưng mà địa phương xưa nay chưa từng bị tiến vào, hơn nữa cũng không phải để hầu hạ loại sự tình này, càng là không thể.

“Ừm…” Tạ Ngự Khi hừ một tiếng, nhẫn nại sự chặt chẽ căng mịn, đại thủ (bàn tay to) cầm lấy một bên mông đang vểnh lênh bắt đầu xoa nắn, ý đồ làm thanh niên thả lỏng, rất nhanh hắn liền cảm nhận được thanh niên phối hợp. Dựa thế đỉnh vào thêm một chút liền cảm nhận được vách ruột nóng tực chặt chẽ bao lấy.

Tạ Ngự Khi nặng nề hít thở, nơi này bất đồng hoa huy*t phía trước, cứ như người này có thiên phú, bên trong hậu huyệt cũng có thể chảy ra *** thủy. Không giống với hoa huy*t trơn trượt ướt át, hậu huyệt sau khi đâm vào phảng phất như đắm mình vào ôn tuyền. Vách bên vừa khô khốc nhưng cũng vừa ẩm ướt, vừa vặn có thể làm cho hắn hảo hảo cảm nhận được tường ruột đang an ủi, càng làm cho hắn có cảm giác đang thao hoa huy*t.

“A… Thật lớn… Hảo đầy… Thoải mái…” Sau khi thích ứng, y liền không nhịn được đĩnh động phần eo, chốc chốc phun ra nuốt vào khổng lồ của nam nhân.

Hắn nhìn hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng, đem chân của thanh niên khiêng lên trên vai, liền bắt đầu thẳng thắn thoải mái đánh xuyên.

“Ừm… Thật sâu… Cũng bị xuyên hỏng… A… Hừ hừ…”

Bắp đùi bị bốn ngón tay bấm lại, cái mông trắng nõn hồng hồng phủ kín dấu vết nam nhân nhưng Lâu Minh Tuyết đang hoàn toàn đắm chìm vào dục vọng sâu như bể đại dương không thể thoát ra, vẫn giương đùi mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, ra vào tại trong cơ thể mình. Phong thái *** đãng so với kỹ nữ còn muốn hạ tiện hơn.

Tạ Ngự Khi lại làm như chưa có chơi đã, ánh mắt đỏ ngầu nhìn miệng huyệt phun ra nuốt vào cự đại, hoàn toàn bị kéo căng không có nửa điểm nhăn nheo, theo động tác của hắn *** thuỷ như bọt biển, mỗi lần thẳng tiếng hay rút ra đều phát ra âm thanh xì xì.
“A… Không nên đụng nơi đó… Muốn hỏng… Ân…” Cơ thể mẫn cảm lại bị đối phương liên tiếp đánh vào, y không nhịn được khóc lên, hai tay nắm thật chặt ráp trải giường bên dưới, cau mày nhưng lại vui thích thừa nhận rằng hắn phảng phất có thể chạm đến linh hồn mình.

Tính khí phía trước không biết đã bắn bao nhiêu lần, lần này phun ra chỉ là dịch lỏng mỏng manh.

“Nha… Muốn tới… Không chịu được…” Y thân thể căng thẳng, bên trong khoang huyệt bị nam nhân làm đến không nhịn được co gân, thân thể cũng theo đó run rẩy. Hắn đột nhiên bị siết chặt đến tê cả da đầu, thở hổn hển đè lại đùi người dưới thân, mạnh mẽ đỉnh đến phảng phất huyệt khang sắp khép chặt lại, chăm chú nhìn thanh niên bởi vì sắp cao trào mà biểu hiện ra thái độ mê say.

Xạ hương nhàn nhạt phảng phất trong không khí lại khiến người ta quên không được sự tình, rốt cục không nhịn được, đem chất lỏng nóng rực phun vào thân thể thanh niên.

“A…” Lâu Minh Tuyết theo bản năng thẳng người tiếp nhận hắn một lần nữa phóng tinh, cuối cùng cũng chịu không nỗi mà hôn mê bất tỉnh.

Nằm úp sấp lên người y, Tạ Ngự Khi hưởng thụ dư vị sau khi cao trào, thân thể đột nhiên cứng đờ, trong mắt loé ra một vẻ kinh ngạc, địa phương kết nối chảy ra chất lỏng, không nghĩ đến người này cư nhiên bị mình làm đến không thể khống chế.

Trong mắt lướt qua ý cười, rút khí cụ ra, liếc mắt nhìn sắc trời qua song cửa sổ, hắn nhất định phải đem sự tình cấp báo cho huynh trưởng trước hừng đông, cúi đầu nhìn nơi riêng tư của thanh niên đã rối tung rối mù: “Chỉ có thể oan ức ngươi, đợi ta giải quyết xong xuôi sự tình, nhất định sẽ đi tìm được ngươi.”Một bên thu dọn ráp trải giường, xoa lung tung nơi riêng tư của người kia liền đắp chăn lên. Nhìn Lâu Minh Tuyết ngủ mê man thật kỹ, Tạ Ngự Khi mặc quần áo tử tế, đẩy cửa sổ ly khai.

Sáng sớm, Lâu Minh Tuyết tỉnh lại trong nháy mắt, chỉ cảm thấy khắp toàn thân từ trên xuống dưới phảng phất giống như bị hủy cốt, mở ra đôi mắt sưng đau, đập vào mắt hoàn cảnh xa lạ khiến y nhất thời không rõ mình đang ở nơi nào. Qua một hồi lâu, đại não mới dần dần quay lại, những kí ức đêm qua như cơn bão ùa về.

Cơ hồ là trong nháy mắt, y cứng ngắc nhíu mày, bất kể là trên người truyền tới bủn rủn, hay trong không khí đầy vị ***, còn có chỗ riêng tư truyền ra ê ẩm sưng đau, cực kỳ chứng minh, Lâu Minh Tuyết y bị phá thân.

Trong mắt loé ra một tia tàn nhẫn, bất kể là ai, y nhất định muốn giết đối phương!

Nhẫn nhịn đau nhức, Lâu Minh Tuyết gọi tới một thùng nước nóng, chỉ cần vừa nghĩ tới dịch thể người kia còn trong thân thể mình, y liền hận không thể hiện tại ngay lập tức giết đối phương!

Để người hầu cẩn thận đem thùng gỗ trang bị nước nóng đầy đủ, trực tiếp đem người ném ra ngoài, rút đi quần áo, khi thấy hạ thân dấu vết này kia, y giận dữ và xấu hổ nghĩ chờ bắt được người, nhất định muốn đem băm thành tám mảnh lấy cho chó ăn để giải mối hận trong lòng, ngồi vào trong thùng gỗ: “Ừm…”

Nơi riêng tư bị nước nóng kích thích khoái cảm càng làm y nhịn không được tức giận. Thân thể của y khi nào trở nên nhạy cảm như vậy quá, chỉ bị nước đụng tới liền không chịu được. Nghĩ đến lời nói của sư phó, Lâu Minh Tuyết biết nam nhân đó mình không thể không giết bằng không sau này y nhất định sẽ biến thành loại người *** tiện chịu không nổi, y làm sao có khả năng trở thành loại người như vậy…

“Ừm… Đáng chết… A… Ta nhất định muốn… Hừ hừ… Giết hắn…” Lâu Minh Tuyết một mặt xấu hổ, một bên mắng một bên dùng tay lấy ra dịch thể đối phương bắn vào.  Nhưng mà nam nhân này bắn thực sự quá sâu, làm cho y chỉ có thể dạng chân quỳ gối trong thùng gỗ, dùng hai ngón tay móc móc hoa huy*t mới làm cho dịch thể bên trong chảy ra một chút. Quá trình dài đằng đẵng, dằn vặt người thật lâu, vất vả lắm mới làm sạch được nơi đó.

Lâu Minh Tuyết không còn khí lực nằm nhoài thùng gỗ thở dốc một hồi lâu, xấu hổ mò tới hậu huyệt, y theo phương pháp lúc trước mà dọn dẹp hậu huyệt. Tính khí phía trước lại vì vậy mà sướng thêm một lần.

Thật vất vả đem hai cái huyệt dọn dẹp sạch sẽ, nước đã vẩn đục, Lâu Minh Tuyết chán ghét nhảy vào một bên nước trong tắm táp, một bên hung tợn nghĩ chờ bắt được nam nhân nên dằn vặt đối phương như thế nào.

Chương 4

Tạ Ngự Khi xong xuôi sự tình trở về, Lâu Minh Tuyết đã sớm chẳng biết đi đâu, điều này làm cho Tạ Ngự Khi có chút thất vọng, lén lút tìm không có kết quả chỉ có thể trở về quân doanh. Lâu Minh Tuyết từ lúc ra khỏi kỹ viện vẫn tìm Tạ Ngự Khi, nhiều lần trắc trở nhưng cuối cùng vẫn là tìm được, hơn nữa kết quả làm y thật bất ngờ. Không nghĩ tới nam nhân đáng bị thiên đao giết cư nhiên là em ruột của thánh thượng được triều, nay đang trấn Bắc Hầu.

Bất quá coi như thân phận hiển hách, y cũng không thể để người này sống trên đời, lén lút viết thư gởi cho Nhị sư đệ, hi vọng hắn có thể tại trước mặt thánh thượng cầu cho y một chức vụ, cứ như vậy y có thể quang minh chánh đại trà trộn vào quân doanh giết tên kia.

Không thể không nói năng lực Nhị sư đệ vẫn là lớn, không để y chờ lâu liền gửi cho y thư uỷ nhiệm do thánh thượng tự tay viết. Hừ, này cũng khó trách, thánh thượng đối với Nhị sư đệ nhà y thân thể cũng là tương đương thoả mãn, không làm sao lại cưng chiều như vậy. Có chút châm chọc đem thư giữ cẩn thận, nghĩ năm đó Nhị sư đệ bị sư phụ đưa vào hoàng cung để đảm bảo bọn họ có thể thái bình.

Những năm này, Nhị sư đệ cũng thay người kia sinh độ vài người con trai, chắc chắn địa vị hôm nay cũng là rất ổn thỏa. Nhưng là vừa nghĩ tới năm đó Nhị sư đệ tinh khiết lại nằm dưới thân nam nhân, y liền buồn bực không được. Lúc này Tạ Ngự Khi xem ngự sách trong tay, bên cạnh phó quan cũng là nghi hoặc: “Thánh thượng nghĩ như thế nào lệnh cho chúng ta phải đưa quân y lại đây?”

“Đại khái là vì lần này chuẩn bị đại chiến đi.” Tạ Ngự Khi đem ngự sách giữ cẩn thận, không có tiếp tục đề tài này. Mấy ngày gần đây mỗi lần ngủ đều sẽ nằm mơ, mỗi lần trong mộng đều nhất định sẽ xuất hiện người kia, liên tiếp mấy buổi tối hắn đều lăn lộn khó ngủ, dục hỏa khó tiêu. Đang nghĩ ngợi có muốn hay không tìm người đến thư giải chuyện cá nhân một chút, liền nghe có người đến báo: “Báo cáo Hầu gia, ngoài doanh trại có một người tự xưng là quân y, trong tay là ngự sách do thánh thượng tự tay viết.”

Tạ Ngự Khi không nghĩ tới ngự sách huynh trưởng vừa tới, người này cũng đến, liếc mắt nhìn ngự sách trên tay: “Cho hắn tiến vào.”
“Tiến vào.” Không lâu sau, hắn liền thấy một thanh niên vóc người tinh tế, da dẻ trắng mịn đi vào, càng đến gần hắn không khí tựa hồ thoang thoảng một luồng lãnh hương nhàn nhạt. Hắn theo bản năng đứng đó, nhìn khuôn mặt quen thuộc, nghe trong không khí mùi hương mình tưởng niệm, Tạ Ngự Khi nuốt nước miếng một cái. Lâu Minh Tuyết tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, phản ứng của Tạ Ngư Khi vừa nãy y nhìn rất rõ ràng, mãi đến lúc nam nhân nhận ra y.

Một bên phó quan cũng là sửng sốt một chút, bởi vì Lâu Minh Tuyết tướng mạo thật sự quá mức đẹp đẽ, làm cho hắn trong lúc nhất thời có chút hoảng thần. 

“Ngươi đi ra ngoài trước.” Tạ Ngự Khi phục hồi tinh thần lại, chuyện thứ nhất chính là đem phó quan đuổi ra ngoài. Phó quan không hiểu làm sao người mới vừa vào đến liền muốn hắn đi ra ngoài, nhưng vẫn là gật đầu lùi ra. Người vừa đi, toàn bộ tiểu đoàn trưởng chỉ còn lại hai người, Tạ Ngự Khi cùng Lâu Minh Tuyết.
Lâu Minh Tuyết cười đến rực rỡ dị thường nói: “Hầu gia làm sao đem người đuổi ra ngoài, không phải là muốn làm gì với tại hạ hay sao?” Nghe âm thanh sạch sẽ của thanh niên, đêm đó nửa điểm cũng là nhuyễn khí ám muội, dù vậy hung vật trong quần vẫn là chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Việc lần trước là ta mạo phạm công tử, vốn định xong xuôi sự tình sẽ tới tìm ngươi giải thích nhưng là ngươi đã rời đi, ta lén lút tìm kiếm không có kết quả chỉ có thể trở về, bây giờ ngươi tự nhiên tìm đến nơi này, chắc chắn cũng là hi vọng ta có thể phụ trách, ta…”

“Phụ trách, ai muốn ngươi phụ trách, ngươi nếu cảm thấy hổ thẹn, nên ở trước mặt ta lấy cái chết tạ tội.” Lâu Minh Tuyết cười lạnh đánh gãy câu nói Tạ Ngự Khi, nghĩ nam nhân này xem y chỉ là ăn quàng, hiện tại còn bị nghĩ là muốn được phụ trách, y chỉ cảm thấy lửa giận đã phá tan sự nhẫn nại. Tạ Ngự Khi không nghĩ tới đối phương sẽ như vậy mà hận hắn, thế nhưng vừa nghĩ tới hắn xác thực phá huỷ sự trong sạch của người ta, mà mọi chuyện đều có nguyên nhân, nếu không phải mình, đêm đó hắn dục hỏa chỉ sợ cũng khó tiêu.

Thấy hắn trầm mặc không nói, Lâu Minh Tuyết trực tiếp đi tới tóm chặt cổ áo của hắn: “Nói thật cho ngươi biết, lão tử đến nơi này chính là vì muốn giết ngươi… Hừ hừ…” Đột nhiên giương lên âm cuối, hai người sững sờ. 

Lâu Minh Tuyết phảng phất giống như bị chạm điện, bỏ qua cho Tạ Ngự Khi, thả xuống bàn tay mình đang nắm, nhảy ra. Đáng chết, trong cơ thể bốc lên cảm giác mềm nhuyễn, cùng hạ thể truyền ra cảm giác hư không khiến y đỏ mặt. Y không nghĩ tới sâu độc sư phụ hạ bên trong cơ thể của bọn họ cư nhiên lại cường liệt như thế. Khó trách, loại *** sâu độc này, mẫu trùng ở trong cơ thể y, hùng trùng thì trong thân hắn, mẫu trùng hằng ngày đều do dịch thể của hùng trùng nuôi nấng, nếu không sẽ phân bố chất thúc giục siêu hiệu quả, như nọc độc kích thích. Khiến cho y khát khao khó nhịn, từ lúc bị nam nhân phá thân đến nay cũng là một tháng. Trong thời gian này y vẫn luôn phải khống chế gây rối bên trong cơ thể. Mới vừa chạm vào nam nhân, mẫu trùng trong nháy mắt liền tỉnh lại. Cảm nhận được hùng trùng gần bên, mẫu trùng đói bụng đều sẽ hoàn toàn bị khống chế phun ra một lượng nọc độc. Lâu Minh Tuyết toàn thân đều bủn rủn vô lực, dục hỏa tăng vọt lên.

Nhìn người mới vừa vênh váo hung hăng nay phải dựa vào lưng bàn nâng đỡ thân thể, Tạ Ngự Khi tâm lý cả kinh, liền vội vàng đứng lên tới đỡ trụ y. Không nghĩ hắn vừa động vào, Lâu Minh Tuyết sắc mặt nhất thời đỏ lên, thở dốc muốn đẩy Tạ Ngự Khi ra, nhưng là không có nửa phần khí lực. Không chỉ có như vậy, bị chạm phải, địa phương càng là ngứa ngáy khó nhịn, làm cho Lâu Minh Tuyết không nhịn được tiết ra một tiếng rên rỉ. Tạ Ngự Khi cũng là tâm lý cả kinh, không nghĩ tới vừa chạm đến liền nóng đến như vậy, hơn nữa nhìn sắc mặt y giống với đêm đó: “Ngươi, đây là lại trúng xuân dược?”

Chương 5

Vừa nghe đến hai chữ xuân dược, Lâu Minh Tuyết liền hận, muốn đẩy nam nhân ra nhưng lại hoàn toàn không có khí lực, hơn nữa trên thân nam nhân mát mẻ làm cho y vô cùng tham lam, ngoài miệng cứng rắn nói: “Thả cái tay bẩn của ngươi ra!”, Thân thể lại hoàn toàn không phải như thế, một lần nữa cọ đến bên người Tạ Ngự Khi. Hai ngày này Tạ Ngự Khi vẫn luôn bị dục hoả khó tiêu dằn vặt trong mơ, bị cọ như thế dục hoả càng được đốt lên.

“Ừm…” Lâu Minh Tuyết kẹp chặt hai chân, một bên nhẹ nhàng làm phiền nơi riêng tư đang khát khao, một bên nhịn xuống ý muốn khát cầu nam nhân chạm vào, đẩy hắn: “Đừng đụng ta… A… Đi ra…”

Tạ Ngự Khi ôm lấy Lâu Minh Tuyết không thể buông tay, đem người bế lên đến sau tấm bình phong. Lâu Minh Tuyết bởi vì hành động của hắn mà kinh ngạc thốt lên, ôm chặt cổ hắn: “Ngươi làm gì, mau buông ta xuống!”

“Ngươi như vậy sao là không có chuyện gì, nhanh chóng nằm xuống nghỉ ngơi một chút.”

Tạ Ngự Khi cẩn thận đem người phóng tới trên giường, nhưng là như vậy vừa đến, Lâu Minh Tuyết bị *** thủy làm ướt quần liền bại lộ tại trước mắt hắn, Tạ Ngự Khi đỏ mắt, nhẫn nại tâm tư đem người ta mạnh mẽ ấn tới mạnh mẽ thao làm, đứng dậy: “Ta đi ra ngoài gọi đại phu.”

Vừa nghe lời này, Lâu Minh Tuyết cơ hồ theo bản năng nhảy dựng lên nắm lấy quần áo Tạ Ngự Khi: “Không được!!”

Người này còn ngại nhục nhã mình không đủ sao, lại còn muốn tìm đại phu xem cho!

Hắn cúi đầu nhìn gò má y vì *** mà nhiễm đỏ, chỉ cảm thấy người này xinh đẹp không giống người phàm. Tâm lý giãy giụa mấy lần, cuối cùng cũng bắtt lấy tay y, đem người áp dưới thân: “Xin đắc tội!”

“Ngươi… Ngươi dám… Không nên đụng ta… Cút ngay… A…” Nếu như nói lần thứ nhất thất thân là y không có cách nào khống chế, nhưng là lần này y rõ ràng là tìm tới cửa giết người, nhưng tại sao cuối cùng lại biến thành như vậy, muốn bị nam nhân tiến vào, Lâu Minh Tuyết cảm thấy muốn tự sát!

Tạ Ngự Khi dường như có quyết tâm, thoắt một cái liền gỡ bỏ quần Lâu Minh Tuyết, ngoại bào đã sớm vì lôi kéo lúc trước mà hở ra. Quần áo đều bị nam nhân kéo xuống, y cảm giác mình giống con gà tế, cả người trần trụi hiện ra trước mặt người ta. Nếu như nói ngày ấy bởi vì quá tối mà không thể thấy rõ tất cả thì hôm nay tất cả đều hiện ra trước mắt Tạ Ngự Khi.

Chỉ cảm thấy Lâu Minh Tuyết da dẻ là bạch thịt chói mắt, đầu nhũ phấn nộn bởi vì dục vọng hoàn toàn đĩnh dựng đứng lên, hạ thân nơi riêng tư cũng đã tẩy đến dị thường sạch sẽ, một cộng lông chướng mắt đều không có, phấn nộn khả ái chảy dịch.Nam nhân nhìn chăm chú khiến y xấu hổ muốn che khuất chính mình, nhưng chỉ lấy tay hoàn toàn không thể làm nên chuyện gì. Che mặt trên phía dưới lộ ra, che phía dưới mặt trên liền lộ ra, luống cuống không biết làm thế nào, càng làm cho y thêm mấy phần mê hoặc, cuối cùng chỉ có thể vô lực nói: “Đừng nhìn ta… Đi xem… Nha nha…”

Tạ Ngự Khi cảm thấy được dục vọng muốn nổ tung.

Trong không khí tràn ngập lãnh hương nhàn nhạt, Lâu Minh Tuyết khẽ run cuộn tròn lại, *** tròn cơ thể đang kêu gào làm không thể thanh minh. Liếm liếm đôi môi khô khốc, hai cái thịt huyệt hạ thân bởi vì hư không mà ngọ nguậy muốn được lắp đầy. Nước dịch chảy ướt ráp trải giường dưới thân, giữa hai chân là tính cụ đang ngẩng cao đầu. Y không nhịn được ma sát cọ cọ nơi riêng tư để cầu giảm bớt, nhưng là hoàn toàn không đủ, nhìn nam nhân gần trong gang tấc, Lâu Minh Tuyết đè nén dục vọng đang rêu rao: “Đi ra… Đừng nhìn ta… A…”

Tạ Ngự Khi hoàn hồn, trước tiên không nói đến Lâu Minh Tuyết có thể hay không bị dục vọng dằn vặt đến chết thì vật cứng trong quần cũng làm cho hắn không chịu được.

Khom người nắm chặt mắt cá chân trắng nõn tinh tế, đem người kia kéo tới dưới thân, Lâu Minh Tuyết kinh ngạc thốt lên một tiếng muốn che nơi riêng tư nhưng lại bị nam nhân trực tiếp đẩy ra, đại thủ thô ráp trực tiếp dán lên địa phương yếu ớt ma sát.

“A… Không muốn… Ân… Cút ngay… Đừng đụng ta… Hừ hừ… Không chịu được…” Hoa hạt bị ấn lại mạnh mẽ xoa nắn, Lâu Minh Tuyết hoàn toàn không chịu được lắc mông muốn trốn tránh, lại bởi vì thế mà đem toàn bộ nơi riêng tư đưa đến tay nam nhân.
Hai tay lung tung che đậy lại hoàn toàn không có khí lực, chỉ có thể mặc cho nam nhân đùa bỡn đến nước chảy tràn lan tay hắn.

“Nha… Không muốn đùa… Cầu ngươi…” Không chịu nổi khoái cảm như làn song tập kích thần kinh làm cho hắn run rẩy khóc khẩn cầu. Hắn đã bị y câu dẫn đến mù quáng, sao có thể bỏ qua cho y. Một tay chuẩn bị tiểu huyệt người dưới thân, một tay cởi quần chính mình lộ ra cự vật to lớn, gầm nhẹ một tiếng liền đè xuống đùi người ta, đỉnh tiến vào!

“A… Đi ra ngoài… Quá sâu… Muốn hỏng…” Lâu Minh Tuyết căng thẳng thân thể cong người lên, chỉ cảm thấy người này như muốn đâm xuyên mình.

Nhưng hoa huy*t tuy yếu ớt lại cắn chặt không tha, sâu sắc bao lấy nơi nóng rực nam nhân.

Tạ Ngự Khi nhẫn nại kích động muốn bắn tinh, bên trong khoang huyệt nóng rực cùng căng mịn, làm cho hắn tê cả da đầu. Hắn không nghĩ tới nơi đó của thanh niên đã bị hắn phá vẫn mỹ diệu giống như ban đầu, quả là hoa huy*t cực phẩm!

“Ừm…” Huyệt khoang căng thẳng dần thanh tĩnh lại, chủ động triền miên co rút, từng tầng vách thịt bai lấy an ủi cự đại.

Tạ Ngự Khi phát hiện thanh niên đã thích ứng cũng không nhẫn nại thêm, bắt đầu thẳng thắn thoải đè lên đùi trắng thao làm. Tuy không có kỹ xảo nhưng cường độ hung ác vẫn làm cho Lâu Minh Tuyết chịu không nổi kêu lên: “A… Quá nhanh… Không muốn… Nhẹ chút… Hừ hừ…”

Hai chân không tự chủ gác trên eo người phía trên, chủ động nghênh hợp động tác người kia, biểu tình trên mặt là *** đãng hưởng thụ. Hiển nhiên Lâu Minh Tuyết đã bị dục vọng ăn mòn lý trí.

“A… Thoải mái… Sờ sờ đầu nhũ ta … Nơi đó ngứa… A… Bị hút… Thoải mái… A… Không muốn đỉnh nơi đó… Muốn phá… Hừ hừ… Thọt tới… Cung… Cung khẩu bị thọt tới… A… Thật là lợi hại…”

Lâu Minh Tuyết ôm lấy đầu hắn, chủ động đem đầu nhũ đưa vào miệng đối phương như muốn gãi ngứa, hai chân gắt gao vòng lên eohắn, chủ động đĩnh eo phối hợp. Mà Tạ Ngự Khi cũng hung ác đỉnh lộng, âm thanh ba ba bộp bộp vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau