QUÁN MÌ TƯ CA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Quán mì tư ca - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Sơn Thành là một thành phố có quán mì ở khắp mọi nơi, “Quán mì Tư Ca” chen chúc giữa các quầy cửa hàng tiện lợi, quán lẩu, trên con đường phố ăn phía sau cao ốc văn phòng không có gì nổi bật.

Nhưng mỗi khi đến trưa, “Quán mì Tư Ca” lại buôn bán cực kỳ đắt, đắt đến nỗi hai ba bốn năm sáu cửa tiệm xung quanh ghen tị đến đỏ mắt, còn nằm trong “Top 50 quán mì Sơn Thành”.

Quán mì “Tư Ca” chỉ có mấy thước vuông, không chứa được nhiều khách lắm, ông chủ để cậu phục vụ đặt mấy cái ghế nhựa ngoài cửa. Có hai loại ghế, ghế cao làm bàn, ghế thấp để ngồi, mỗi khách một bộ, muốn ăn thì tuân theo quy tắc của ông chủ, ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ, không được ồn ào cũng không được đặt điện thoại hay túi xách lên ghế người khác, các cô gái nếu muốn đặt túi xách xuống thì chỉ có thể đặt trên mặt đất. Cũng may cậu phục vụ chịu khó, tay chân lại nhanh nhẹn, ra ngoài cửa tiệm quét một vòng thật sạch sẽ, trên mặt đất không hề có tình trạng nước dơ hay rau mì tứ tán.

Nghĩ tới cũng lạ, quán mì “Tư Ca” này có ‘phong cách’ rất khác biệt với các quán gần đó. Ví dụ thực tế nhất chính là một thực khách mới vừa rồi còn đang ồn ào mua mực nướng ở quán bên cạnh, nhưng vừa ngồi lên chiếc ghế quán “Tư Ca” liền có thể kiềm lại tính tình, ngồi ngay ngắn chờ phục vụ đem bát mì cay nóng hổi lên.

Có người nói là vì ông chủ quán “Tư Ca” có gia thế, là xã hội đen, không thể trêu vào không thể trêu vào.

Nhưng lại có người hỏi, nếu ông chủ có gia thế như vậy, vì sao cơ sở vật chất của “Tư Ca” lại không bì nổi với quán “Bún gạo ông Trần” ở đối diện? Vì sao ông chủ phải đích thân đứng bếp mỗi ngày? Vì sao “Tư Ca” chỉ bán mì cay và mì chay?

Xã hội đen không biết mở rộng làm ăn sao?

Mấy câu hỏi này đừng nói là khách mới đến, ngay cả những vị khách lâu năm đã ăn ba năm hơn rồi cũng không đáp được.

Nhóm người khe khẽ bàn luận, các cô gái thường lui về phía sau để nhìn vào trong bếp. Mà khi phục vụ bưng mì lên, tất cả tiếng nói đều ngừng hẳn, chỉ còn nghe thấy tiếng hít hà và động tác lau mồ hôi.

Cậu phục vụ rất thoả mãn, một bên lấy ghế nhựa cho khách mới đến, một bên cao giọng nói vọng vào trong bếp: “Anh Trản, lại thêm năm phần, bốn cay một không cay!”

Vị khách ngồi bên cạnh sau khi nghe thấy tiếng “Ừ” không nặng không nhẹ truyền từ trong bếp ra, liền rướn cổ nhìn vào bên trong. Buổi trưa rất bận rộn, phục vụ hấp tấp lau sạch ghế, lại “vèo” một cái chạy đi vén rèm cửa màu xanh đậm phía sau, chui vào kêu: “Anh Trản vất vả rồi!”

Vị khách ở gần đó lại có cơ hội nhìn lén, nhưng chỉ liếc thấy bóng lưng người đàn ông bên cạnh lò bếp.

Khách mới hỏi: “Ông chủ tên Trản, vậy sao tên tiệm lại là ‘Quán mì Tư Ca’?”

Khách cũ nói: “Chắc là chọn đại đi!”

“Chuyện này mà cũng chọn đại?” Khách mới ăn miệng đầy mỡ, “Chẳng lẽ ông chủ họ Tư? Tên là Tư Trản?”

“Ông chủ họ Chu” Khách cũ xì xụp húp hết nước dùng xong để bát xuống, “Đừng xoắn xuýt tên tiệm nữa, đây là một ẩn số, tôi ăn ở tiệm này bốn năm rồi, cũng không biết tại sao gọi là ‘Quán mì Tư Ca’ chứ không phải ‘Quán mì Trản Ca’.”

Vẻ mặt khách mới vô cùng khó hiểu: “Sao tên tiệm lại loạn như vậy?”

“Thắc mắc nhiều như vậy để làm gì?” Khách quen đứng dậy: “Ăn ngon là được rồi, không phải sao?”

Mắt thực khách mới sáng lên, chợt cảm thấy thông suốt.

Nói tới hương vị của “Quán mì Tư Ca”, đó chính là tất cả các quán mì dù ở trước hay phía sau con đường văn phòng này đều không thể sánh được, nước dùng cay cay đã nghiền, nước trong thì mùi thơm mê người, dù khách ăn cay hay không cay, thì chỉ cần một bát “Tư Ca” liền ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng cũng có không ít thực khách vẫn trách móc trong lòng, thứ nhất “Tư Ca” chỉ bán buổi sáng và buổi trưa, buổi chiều nhiều lắm là đến 3 giờ, vì buổi tối cửa tiệm này thành địa bàn của quán xiên que chợ đêm. Thứ hai “Tư Ca” không hề có dự định mở rộng kinh doanh, tiệm như tên, chỉ bán mì, thịt bò hay thịt lươn gì gì đấy hoàn toàn không bán, càng không nói tới bún gạo hoành thánh hay bánh chẻo.

Ngày nay, mở quán ăn mà chỉ bán mì, tìm toàn bộ Sơn Thành này chỉ sợ chỉ có một quán “Tư Ca” này.

Lúc này đã là 1 giờ, đã qua giờ cao điểm ăn trưa, phục vụ cầm tạp dề lau mồ hôi, cười hì hì nói: “Anh Trản, vừa rồi lại có hai cô gái hỏi chúng ta có thể thêm vào menu món mì thịt bò không, bọn họ rất muốn ăn.”

Người đàn ông được gọi là “Anh Trản” mới vừa đổ mì vào trong bát, giọng nói đầy từ tính: “Phía trước không phải có quán ‘Mì thịt bò Phúc Khí’ sao?”

“Quán đó sao có thể so với chúng ta?” Phục vụ đắc ý nói: “Mọi người nói, chỉ muốn ăn gia vị anh nêm, mì của anh làm thôi!”

Người đàn ông cong khóe môi, giữa đôi chân mày có chút thờ ơ.

Phục vụ đem các bát mì đặt vào trong khay, người đàn ông mở vòi nước rửa tay, lúc phục vụ chuẩn bị vén rèm cửa thì giơ tay giúp cậu ta vén lên.

Lúc này, vị khách mới đi ngang qua kêu “Woa” một tiếng.

Ông chủ “Xã hội đen” này... Thật CMN nó đẹp trai quá!

Khách đã vơi đi một nửa, tạm thời không có ai gọi món mới, Chu Trản thuận tiện cùng phục vụ đi ra ngoài, phía trên mặc áo ba lỗ màu đen, phía dưới thì mặc quần bộ đội lửng rộng thùng thình, trước ngực đeo tạp dề siêu thị tặng, chân thì đi dép xỏ ngón, vai rộng eo nhỏ, đường cong bắp tay mạnh mẽ, tóc đầu đinh, đường nét mặt mũi sâu cằm gọn gàng, ánh mắt mang theo mấy phần lười nhác, phần giữa chân mày hay nhíu lại theo thói quen, cao 1m87 đứng trong tiệm nhìn ngoài đẹp trai ra thì chỉ có đẹp trai, trong chớp mắt thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Nhưng anh lại không để ý, không trò chuyện vài câu với khách nhưng cũng không xoay người bỏ đi, một tay bỏ trong túi quần, một tay nhấc nắp thùng inox lên, thấy chè ngân nhĩ bên trong đã gần hết, dùng cái muôi cố múc cũng chỉ múc được một nửa.
Bèn nhấc cằm trầm giọng nói với cậu phục vụ: “Thêm ngân nhĩ.”

“Có ngay!” Phục vụ lập tức làm theo.

Chuyện “Quán mì Tư Ca” tặng chè ngân nhĩ cũng rất kỳ lạ, ông chủ không mở rộng kinh doanh, lại sẵn lòng tặng chè ngân nhĩ miễn phí, khách muốn ăn bao nhiêu liền ăn bấy nhiêu. Mà chè ngân nhĩ cũng không phải kiểu làm qua loa cho có, mà là nấu đậm đặc, còn thêm cẩu kỷ với hạt sen, thu đông thì dùng thùng giữ ấm, mùa hè thì thêm đá mát lạnh, rất được thực khách hoan nghênh.

Chu Trản bước thong thả ra ngoài tiệm, đá đá cái ghế đẩu thấp, ngồi hút thuốc ven đường.

Đúng là người đẹp trai thì dù bày ra tư thế nào cũng bắt mắt — Chu Trản mở rộng hai chân, một tay khoát tùy ý lên đầu gối, một tay cầm điếu thuốc, ánh mắt không biết trôi đến nơi nào, thỉnh thoảng gẩy gẩy tàn thuốc. Tạo hình này không có gì đặc biệt, nhưng nếu là Tiểu Lưu của quán đối diện thì chỉ khoanh tay thôi cũng đã giống tên du côn lêu lỏng, còn Chu Trản thì là anh chàng đẹp trai đã trải qua nhiều chuyện trong quá khứ.

Nhưng rốt cuộc anh đẹp trai này có chuyện xưa gì, thì ngay cả cậu phục vụ cũng không biết.

Hút thuốc xong, Chu Trản lấy điện thoại di động ra xem, lúc ngón tay cử động trên màn hình, ánh mắt cũng dần dần trở nên dịu dàng, ngay cả khóe môi cũng nhẹ nhàng cong lên.

Nụ cười này hoàn toàn khác với nụ cười lúc được khách khen ngợi, kia là bình thản vô vị, còn hiện tại là sự dịu dàng khó có thể hình dung, cười trong đáy mắt, lạc ở trong lòng.

Không lâu sau, Chu Trản ngẩng đầu đem điện thoại áp vào tai.

Đó là một đoạn voice hơn 20 giây của wechat, nghe được phân nửa, ý cười trong mắt anh càng nhiều, sau đó ấn lại nút thu âm nhỏ giọng nói: “Vậy phải xem biểu hiện của em.”

Câu nói này có mấy phần ngang ngược vô lý, nhưng giọng điệu lại vô cùng cưng chìu vô cùng mềm mại, nói xong còn bỏ thêm một câu “Buổi chiều chờ anh”.

Có một vị khách ngồi gần đó loáng thoáng nghe được hai chữ “Bảo bối”, kinh ngạc quay đầu tìm kiếm nguồn gốc giọng nói thì Chu Trản đã đứng lên đi vào trong tiệm.

Buổi chiều 2 giờ, đa phần các thành phần trí thức đã nghỉ ngơi xong bắt đầu trở về công ty, trong quán chỉ còn vài vị khách vừa tiếp đối tác ở bên ngoài trở về ăn ngấu nghiến. Chu Trản tháo tạp dề xuống bắt đầu lau nhà, phục vụ chạy vào phía sau bếp, vừa ngâm nga hát vừa rửa bát.

Một nhân viên sale rảnh rỗi hỏi: “Anh Trản, tự mình quét dọn sao?”

Chu Trản cười cười: “Thuận tiện làm.”

Phục vụ rửa chén xong lao tới cướp cây lau nhà, “Anh Trản để em!”

Chu Trản cũng không tranh với cậu ta, lấy khăn khom lưng lau bàn.

2 giờ rưỡi, khách đã đi hết, trong quán ngoài quán cũng đã dọn dẹp sạch sẽ. Chu Trản liếc nhìn mặt trời sáng trưng bên ngoài, “Chậc” một tiếng, quay đầu nói: “Bên ngoài nóng, em đóng cửa ngủ trưa rồi hãy đi.”

Phục vụ gật đầu: “Anh Trản, anh không nghỉ ngơi sao?”“Anh còn có việc.” Chu Trản nói xong liền đi, vẫn một thân quần áo lúc bận rộn trong bếp và đôi dép mười tệ, quần lửng bộ đội vì giặt giũ nhiều lần nên đã cũ, có thể chưa đến mười tệ, còn thua cả áo ba lỗ đen.

Dù nhìn thế nào cũng không giống trang phục đi công việc.

Rời khỏi phố ăn, Chu Trản đến cửa hàng tiện lợi La Sâm mua hai cái bánh bao trước — Buổi trưa ăn sớm, lại bận rộn một hồi nên dạ dày giờ đã trống không. Lại lấy thêm một chai coca và một chai hồng trà ướp lạnh, lúc tính tiền thấy trong tủ lạnh bên cạnh có kem Tám Hỉ, đột nhiên hỏi: “Có túi đá không?”

Nhân viên thu ngân sửng sốt: “Túi đá gì?”

“Loại túi để kem không tan chảy trong vòng 20 phút.” Chu Trản nói.

“Xin lỗi, không có túi đá anh nói.” Nhân viên thu ngân rất áy náy: “Mấy hôm nay trời nóng đến 40 độ, đừng nói nửa tiếng, kem ra khỏi tủ chừng mấy phút liền chảy, nếu anh muốn mua thì nên ăn liền.”

Chu Trản gật đầu: “Vậy mấy thứ này thôi, lần sau mua kem.”

Nửa tiếng sau, Chu Trản xách túi nilon của cửa hàng tiện lợi La Sâm chỉ còn một chai coca bên trong, xuất hiện ở gần chợ nông sản.

Buổi chiều nóng bức, chợ nông sản cũng không đông lắm, không ít quầy đồ tươi đã đóng cửa, còn lại cũng đang chuẩn bị dọn dẹp.

Chợ nông sản này chia thành hai khu, khu A diện tích lớn dùng để bán rau bán thịt, đi vào liền nghe một mùi tanh nồng, khu B lại không giống chợ bán thức ăn lắm, bên trong vừa sạch sẽ vừa ngăn nắp, nào là shop hoa, quầy trái cây, còn có tiệm trà sữa và tiệm bánh ngọt.

Ban quản lý nằm giữa hai khu A và B, hai bên có cửa vào khác nhau nhưng được thiết kế thông nhau.

Chu Trản đem xe bánh mì [1] hãng Trường An đậu ở khu B, đi thẳng tới một cửa hàng trái cây.

[1] Còn gọi là xe Van

Cửa hàng đó có một cái tên rất dễ thương, là “Trái cây tươi Trản Trản”.

Đúng vậy, chính là Trản trong “Chu Trản” tên anh.

Khoảng thời gian này, tới khu B mua trái cây tô hay trái cây ướp đá đa phần là mấy đứa trẻ được nghỉ hè, Chu Trản đứng trước cửa “Trái cây tươi Trản Trản” 2 giây, nhìn chằm chằm cửa cuốn đã đóng, lúc đang định lấy chìa khóa ra thì chợt nghe bà chủ shop hoa sát vách gọi: “Trản Trản đó hả!”

Thái dương Chu Trản giật một cái, lại nghe đối phương nói: “Em cậu ở bên kia kìa!”

Chu Trản theo hướng tay bà chủ nhìn, ánh mắt chuyển tới một cửa hàng đồ ngọt cuối khu B.

Khóe môi không tự chủ nhếch lên, cười cám ơn bà chủ xong rồi bước nhanh tới cửa hàng đồ ngọt.

Cửa hàng đồ ngọt ngồi đông nghịt thanh niên, Chu Trản lại liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện với cửa kính, ngồi trên quầy bar.

Người nọ có nét đẹp khí khái, lại sáng sủa đơn thuần, tay dài chân dài, tư thái nhàn hạ ngồi trên ghế cao, một tay chống mặt ghế giữa hai chân, một tay dùng thìa khuấy ly vanilla shake [2] trước mặt.

[2] Gốc nó là 香草奶昔, lúc search thì nó ra ly như vanilla shake.

Chu Trản không đi vào ngay mà lấy điện thoại ra nhắn tin wechat.

Điện thoại trên bàn rung lên, người đàn ông nhìn thấy nét mặt lập tức vui lên, nghiêng người nhìn ra ngoài tiệm, đôi mắt phút chốc sáng ngời, từ trên ghế cao nhảy xuống, vừa dặn cậu chủ quán làm thêm một ly hồng trà vừa chạy ra ngoài tiệm.

Cửa hàng đồ ngọt vị trí tốt, bởi vì là phần cuối khu B, nên kế bên có một con hẻm nhỏ vắng vẻ.

Chu Trản lui vào trong ngõ tắt, bị Nguyên Tư chạy tới ôm chặt thắt lưng.

Nguyên Tư thấp hơn anh 5cm, ngước cổ đòi hôn. Anh nâng gáy Nguyên Tư, đem đối phương nhốt vào trong hơi thở của mình.

Nụ hôn giữa hè, lẫn trong ba phần hương mồ hôi, còn có bảy phần hương vani sữa và hồng trà.

Chương 2

Lúc quay trở lại cửa hàng đồ ngọt, ly hồng trà đã được đặt cạnh ly vani milkshake. Ông chủ là một chàng thanh niên trẻ chừng hai mươi tuổi, đẹp trai lai tây, nhoài người lên quầy bar cười với Chu Trản: “Anh Tư nói hôm nay anh hứa làm món Thiêu Bạch [1] cho anh ấy? Trản Trản ca anh thật sự là người đàn ông tốt của gia đình, ba chỉ chiên hấp tương làm phức tạp như vậy, cũng phải mất mấy tiếng, Tư ca nói muốn ăn anh liền nấu ngay.”

[1] 烧白 Thiêu bạch – Định để là thịt ba chỉ kho nhưng baidu wiki nói không giống lắm. Là một món ăn dân gian truyền thống vùng Trùng Khánh, Tứ Xuyên. Món này thường được nấu vào dịp lễ lộc, năm mới, nhưng hiện nay dù là người bản xứ thì đa phần chỉ có những người lớn tuổi mới biết làm. Nếu lên mạng nói món Nằm khâu và món này là 1 thì không đúng lắm. Dù nguyên liệu chính cũng là thịt ba chỉ, nhất là thoa gia vị lên phần bì cũng là một kỹ thuật, cần có kinh nghiệm nhiều năm. Thoa bì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ hương vị thịt, mập mà không ngấy cũng là một bí quyết. Ngoài ra Thiêu Bạch có vị mặn pha lẫn vị ngọt, còn có vị cay cay của hoa tiêu.

Nguyên Tư ngồi trên ghế cao cười, đang định uống tiếp milkshake thì Chu Trản ở bên cạnh uống một hơi cạn sạch ly hồng trà, sau đó tay phải ở trên gáy cậu nhéo một cái, nói với cậu chủ: “Nuôi phải con mèo ham ăn, biết làm sao đây?”

Tay Chu Trản vừa cầm ly hồng trà đá, ngón tay lành lạnh khiến Nguyên Tư rụt cổ, xoay người cãi: “Ai là mèo ham ăn?”

Chu Trản khẽ nhướn mày, quẹt mũi cậu một cái, “Uống milkshake mà lại thèm thiêu bạch sao?”

Cậu chủ chống cằm, giả vờ chán ghét nói: “Hai người thật là phiền quá đi, show ân ái ở địa bàn của em, đi nhanh, đi nhanh đi, gai mắt quá.”

Nguyên Tư không đi, cầm ly milkshake nói: “Anh còn chưa uống hết, 35 đồng một ly, anh mới uống được có 20 đồng … A! Đây là milkshake của em!”

Chu Trản giật cái ly trong Nguyên Tư, thấy ống hút bị Nguyên Tư cắn đầy dấu răng, nhưng chỉ sau 2 giây anh đã hút hết sạch milkshake còn dư, vươn tay ra kéo Nguyên Tư từ trên ghế cao xuống, thấp giọng cười nói: “Đi thôi.”

Nguyên Tư bị kéo đến cửa rồi vẫn còn ngoái cổ nhìn lại, Chu Trản ném chai Coca cho cậu: “Cầm đi.”

“Ấy, không phải không cho em uống Coca sao?” Nguyên Tư đang muốn mở nắp chai thì cổ tay bị chụp lại.

Chu Trản nói: “Kêu em cầm, không kêu em uống.”

“Không cho uống anh còn mua? Trêu em vui lắm hả!”

Chu Trản cười: “Trêu em đó, thì sao hả? Tối nay còn muốn ăn thiêu bạch không?”

“Muốn!” Nguyên Tư lập tức vứt hết tiết tháo, cánh tay quấn lên hông Chu Trản: “Anh Trản cứ việc trêu, trêu nhiều vào, con người em anh cũng biết mà, không có ưu điểm gì hết, nhưng trêu thì cực kỳ vui, tuyệt đối phối hợp, tuyệt đối không nổi nóng, trêu xong xin cho đánh giá năm sao!”

Chu Trản không tranh cãi với cậu nữa, lấy tay đẩy mặt cậu ra — mặc dù nhìn qua giống như dùng sức, nhưng thật ra một phần lực cũng không có, “Tránh ra đi, nóng muốn chết.”

Nguyên Tư cường điệu lùi lại, theo sau Chu Trản tung hứng chai Coca, lúc đi tới chỗ giao khu B với khu A thì đột nhiên chạy lên hai bước, vung tay đem chai Coca xoay hai vòng rồi đập một cái “bốp” lên mông Chu Trản.

Chu Trản tóm cậu lại, sắc mặt âm trầm. Nhưng cậu không sợ tí nào, nghiêng đầu chớp chớp mắt nhìn Chu Trản.

Chu Trản lần thứ hai đẩy mặt cậu ra, lắc đầu nói: “Xấu quá, không thèm.”

“Như vậy là không được, đừng phụ phu quân lúc khốn khó [2].” Nguyên Tư lại nói, “Có xấu thì cũng là chồng anh.”

[2] Câu này gốc là phu quân tào khang: tào khang chỉ người cùng mình vượt qua họan nọan. Đừng quên bè bạn lúc gian nan, đừng phụ vợ hiền khi khốn khó.

Thật ra không thể gộp Nguyên Tư với chữ xấu được, người đàn ông này cao 1m82 khôi ngô tuấn tú, mặc dù chỉ mặc quần áo thể thao bình dân, chân mang đôi Nike lỗi thời giảm giá, nhưng khi đi trong trong đám đông vẫn vô cùng bắt mắt. Nếu như nói Chu Trản đẹp trai kiểu nam tính, thì cậu đẹp trai kiểu thanh tú.

Chu Trản liếc nhìn cậu, nhấc chân đá nhẹ vào bắp chân cậu, hất cằm về phía cửa hàng thịt trước mặt: “Chọn thịt đi kìa, phu quân tào khang.”

Nguyên Tư đã sớm quen thân với mấy tiểu thương chợ nông sản, đến cửa hàng thịt lấy thịt ba chỉ loại ngon nhất đã đặt trước, lại đi tới khu hải sản mua cá.

Chu Trản hỏi: “Rốt cuộc là ăn cá hay là ăn thịt?”

“Ăn hết.” Nguyên Tư cười lấy lòng: “Thật ra em còn muốn ăn nghêu nữa kìa.”

Chu Trản chọt chọt cái trán của cậu: “Lòng tham không đáy.”

Buổi chiều ba giờ hơn là lúc mặt trời nắng gắt nhất, hai người xách theo nguyên liệu nấu ăn đã mua xong đi ra ngoài, lúc sắp đi tới cửa khu A, Chu Trản đột nhiên nói: “Quay lại đã.”“Làm gì?”

“Lấy dù.”

Nguyên Tư trợn trắng mắt: “Từ đây về nhà chúng ta có mấy trăm mét, lấy dù làm gì?”

“Có mấy mét cũng dùng.” Chu Trản nắm tay cậu, không nói nhiều quay trở lại khu B.

“Không phải chứ.” Nguyên Tư nói: “Lúc chúng ta còn trong quân ngũ, trời nắng gắt hơn thế này cũng phải huấn luyện.”

Chu Trản hỏi: “Khi đó chỉ mới hai mươi, bây giờ em bao nhiêu?”

Nguyên Tư cong môi: “Không phải ba mươi sao! Ba mươi thì sao hả? Đàn ông ba mươi là một cành hoa [3]!”

[3] Đàn ông 30 tuổi là lúc sinh lực tinh lực tràn trề nhất.

Chu Trản lấy chìa khóa mở cửa hàng “Trái cây tươi Trản Trản” ra, quen đường đi vòng ra sau quầy lôi một cây dù hoa nhỏ ra, lấy cán dù vỗ mông Nguyên Tư, cười nói: “Vâng vâng vâng, anh Tư chúng ta bây giờ là một cành hoa, vừa xinh đẹp lại vừa anh tuấn.”

Nguyên Tư hừ nhẹ: “Nói xong chưa, trên đường anh cầm dù.”

“Có lần nào mà anh không cầm.” Chu Trản biết, người ta ghét bỏ dù hoa nhìn ẻo lả.

Cây dù này là của một cô gái, năm ngoái vị khách đó để quên trong cửa hàng, lúc sau quay lại mua trái cây cũng không lấy lại mà tặng luôn Nguyên Tư, đúng lúc hôm đó trời nắng gắt, Chu Trản tới đón cậu thấy cơ duyên xảo hợp như vậy liền bung dù che nắng luôn. Hai người đàn ông đã từng dãi nắng dầm mưa, chưa từng nghĩ là dù ngoại trừ che mưa còn có thể che nắng. Sau nhiều lần như vậy, Chu Trản liền nghiện, chỉ cần nắng gắt là sẽ che dù cho Nguyên Tư, có nói thế nào cũng không để Nguyên Tư phơi nắng.

“Phạch” một tiếng mở dù ra, Chu Trải tay trái xách túi đồ, tay phải cầm dù, không có tay thứ ba để đi mò Nguyên Tư, đành phải dùng ánh mắt ra hiệu — qua đây.

Nguyên Tư không vui, nhưng vẫn đứng sát vào, cầm chai Coca đã hết lạnh trong tay, hầu kết chuyển động: “Hiện tại cũng đã 3 giờ rưỡi rồi, có thể ăn cơm đúng 6 giờ không?”

“Em đừng gây rối là kịp.” Chu Trản nghiêng dù lệch hẳn về phía Nguyên Tư, còn bả vai của mình lại bị nắng phơi nóng hừng hực.

Mười phút sau về đến nhà.Khu bọn họ ở điều kiện không tệ, mặc dù không phải là chung cư xa hoa sang chảnh gì, nhưng được xanh hóa, an ninh cũng tốt. Năm đó Chu Trản đưa Nguyên Tư rời khỏi cuộc sống 5 năm lính đặc chủng đến Sơn thành, việc đầu tiên làm chính là mua một căn nhà phù hợp để sinh họat — xung quanh phải có tàu điện ngầm, siêu thị thương mại, còn phải yên tĩnh, an toàn, quan trọng nhất là không cách bệnh viện quá xa.

Khu chung cư này thỏa mãn tất cả điều kiện trên, mà khi đó giá nhà không cao, hai người xuất ngũ liền góp tiền mua chung, để có một nơi nương thân an lạc trong thành phố.

Cửa mở ra, một con Samoyed liền vọt tới, thở hì hì xoay xung quanh hai người, cái đuôi trắng vẫy giống như kẹo bông gòn vậy.

Nguyên Tư ngồi xổm trên đất gãi gãi nó, Chu Trản đá dép xỏ ngón mang bên ngoài ra, đi chân trần vào bếp, vừa đặt đồ ăn xuống vừa nói: “Đừng giỡn với con trai nữa, mở máy điều hòa đi.”

Tên của bé Samoyed này là “Con trai”, hơn hai tuổi rồi, mua lúc Nguyên Tư quyết định khai trương cửa hàng trái cây để phụ thêm chi phí gia đình.

Khi đó Chu Trản ngậm điếu thuốc, huấn luyện cún con cả buổi rồi đột nhiên hỏi: “Muốn phụ thêm chi phí gia đình mà em còn mua chó? Thực phẩm cho nó ăn sau khi trưởng thành hơn mấy trăm nghìn một tháng, ăn còn nhiều hơn em.”

Nguyên Tư cười hì hì đứng lên, đoạt lại con trai nói: “Yên tâm, em bán trái cây chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn anh bán mì, thêm một miệng ăn cũng không thành vấn đề. Vả lại hai chúng ta cũng đã thành gia lập nghiệp rồi đúng không? Anh xem, chúng ta có nhà, cũng có xe — mặc dù chỉ là chiếc xe bánh mì Trường An. Bước tiếp theo là gì? Không phải là nuôi trẻ con sao? Xem nè, chúng ta có ‘con trai’ rồi, đáng yêu chưa?”

Chu Trản không thích thú cưng cho lắm, lúc còn ở đơn vị thường bị giống chó Đức cỡ lớn đuổi theo cắn, trong lòng có bóng ma, nhưng lại không bì được sở thích của Nguyên Tư, năn nỉ mấy câu lại thêm một cái chớp mắt liền khiến anh thỏa hiệp.

Không phải là nuôi con sao? Không có điều kiện tạo ra thì nuôi cún như con trai cũng được.

Nguyên Tư mở điều hòa, lại bị Chu Trản ra lệnh đi thay quần áo tắm rửa. Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước, bé Samoyed nằm sấp ở cửa một lúc đã thấy chán, liền chạy thẳng vào nhà bếp phá Chu Trản.

Chu Trản mới vừa lấy miếng thịt ba chỉ ra, chân đã bị con trai quấn lấy. Một người một chó nhìn nhau 2 giây, Chu Trản quyết đoán nhẹ nhàng đẩy con trai ra, lẩm bẩm: “Không được phá, không thấy papa đang làm đồ ngon cho cha sao.”

Bé Samoyed ngửi được mùi thịt liền sống chết không chịu đi, cứ đi tới đi lui theo sau Chu Trản, thỉnh thỏang “ngao” lên một tiếng, dáng vẻ tham ăn hoàn toàn có thể xem là chân truyền từ Nguyên Tư.

Cậu nhóc ở cửa hàng đồ ngọt nói không sai, nấu món thiêu bạch là thử thách sự kiên nhẫn, khâu chế biến rườm rà, làm cực kỳ phức tạp, tuy là món ăn truyền thống của Sơn thành, nhưng hầu như không còn thanh niên trẻ tuổi nào biết làm. Chu Trản trước đây cũng không, nhưng Nguyên Tư thích ăn, ba năm trước anh học cách làm từ một sư phụ của quán cơm gần “Quán mì Tư Ca”, về nhà làm cho Nguyên Tư một đĩa lớn, Nguyên Tư phấn khích như mấy năm rồi không ăn được thịt.

Từ đó về sau, trong nhà cứ hai tháng là sẽ ăn thiêu bạch một lần — không được nhiều hơn, điểm chính của thiêu bạch chính là “béo mà không ngấy”, muốn không ngấy nhưng nguyên liệu nấu chính lại là thịt mỡ, ăn với dưa muối lại khá mặn, ăn nhiều không tốt cho sức khỏe.

Chu Trản bỏ thịt ba chỉ vào trong nước sôi, còn chưa kịp rửa tay, phía sau liền ập tới một luồng hơi thở nóng.

Nguyên Tư chỉ mặc quần cộc, nửa người trên vẫn còn chưa lau sạch nước, ôm lấy Chu Trản từ phía sau, mặt áp vào gáy đối phương, tay cũng không thành thật, sờ sờ mấy cái rồi luồn vào bên trong áo ba lỗ đen.

Chu Trản phí sức kéo cậu sang bên cạnh, nghiêng mặt nói: “Nè cành hoa, khi động dục nhớ chú ý tình hình, con trai đang nhìn em kìa.”

Nguyên Tư quay lại nhìn, quả nhiên liền đối mắt với bé Samoyed. Bé Samoyed cho rằng cha quay đầu lại là vì cho nó ăn thịt, lập tức tung người lên, nào ngờ cha còn vô tình hơn cả papa, đạp nó một phát đẩy ra khỏi nhà bếp, còn nhẫn tâm đóng cửa lại.

Xử lý xong con trai ngoan, Nguyên Tư lại ôm eo Chu Trản, không biết có phải là do mới tắm xong hay không mà giọng của cậu có vài phần ướt át: “Hồi trưa không phải là anh nói đó sao? Tối nay có được ăn thiêu bạch hay không, thì phải xem biểu hiện của em.”

Lúc nói, mười ngón đã vươn ra thăm dò phần dưới, kéo lưng quần Chu Trản ra, cách một tầng vải cuối cùng xoa nắn vật nhỏ nhưng không nhỏ kia.

Chu Trản đánh lên mu bàn tay cậu: “Đừng phá, nghịch nữa thì 6 giờ vẫn chưa có cơm ăn.”

“Không có thì không có thôi.” Nguyên Tư hà hơi bên tai Chu Trản: “Buổi trưa anh kêu em phải biểu hiện tốt anh mới làm thiêu bạch cho em. Không phải em đang bắt đầu thể hiện sao? Người đàn ông của anh từ trước đến nay nói là làm, không hề áp dụng chế độ trả góp, không thể hiện tốt làm sao ăn được thiêu bạch anh làm?”

Chu Trản liếc mắt nhìn thịt ba chỉ đang sôi trong nước, bỗng nhiên xoay người, áp Nguyên Tư lên trên tường, bàn tay ướt siết cằm đối phương, ánh mắt dần tối lại: “Đây là do em nói, lát nữa trễ giờ cơm đừng có đổ tại anh.”

Nguyên Tư vòng tay ôm lấy cổ anh, đuôi mắt nhìn người trước mặt cong lên, cười rạng rỡ như hoa đào nở: “Anh Tư đây chưa bao giờ đổ thừa nha.”

Chương 3

Trời nắng nóng, bếp thì đang nổi lửa, khí lạnh từ máy điều hòa bị ngăn cách ở ngoài cửa bếp, tiếng nước sôi khi luộc thịt ba chỉ vang lên ùng ục, bên trong nhà bếp nóng như một cái lồng hấp.

Nguyên Tư chống hai tay ở bên cạnh bồn rửa tay, quần cộc mới vừa mặc không lâu lại bị cởi, không rơi hẳn xuống mà tòn teng ở trên đùi, cái mông căng mọng vểnh cao, giữa bờ mông ngậm lấy vật của Chu Trản, vết đỏ ửng chồng chéo đầy hai bên cánh mông — tất cả đều là do Chu Trản nhào nặn mà ra.

Nguyên Tư ngửa cổ lên, hầu kết trượt lên xuống, phát ra những tiếng rên rỉ trầm thấp.

Chu Trản một tay ôm eo cậu, một tay trêu đùa đầu v* bên trái, phần hông đưa đẩy không nhanh không chậm, động tác tuy không kịch liệt nhưng luôn chạm tới điểm G của cậu, giống như ra oai nghiền nát cậu một phen, không chút do dự rút ra, lại không nề hà thúc vào, cứ liên tục như vậy cho đến khi cơ thể cậu căng cứng lên, hai bên đầu v* vừa sưng lại vừa đỏ, giống như yêu hoa đào thường dẫn dụ người đến hút sinh khí.

Nếu chỉ nhìn mặt, có lẽ không có ai nghĩ rằng Nguyên Tư cũng có sáu múi cơ bụng xinh đẹp. Chu Trản khép hờ mắt, nghịch đầu v* cậu đã rồi lướt ngón tay xuống phía dưới, men theo từng sớ cơ, dạo chơi nơi bụng dưới và bên eo Nguyên Tư. Nguyên Tư sợ nhột, bị sờ mấy cái liền dí sát vào, phía sau cũng siết chặt lại khiến cho Chu Trản tê dại cả người.

“Làm gì đấy?” Chu Trản vỗ mông Nguyên Tư, liếm cắn vành tai đối phương nói: “Muốn làm là em, phá phách cũng là em. Đứng ngay ngắn, không cho lộn xộn.”

“Ngứa!” Cơ thể Nguyên Tư rất mẫn cảm, vừa sợ nhột vừa sợ đau, bị tét mông một cái liền căng cứng người, hậu huyệt càng kẹp chặt hơn.

Chu Trản bị siết đến mức máu nóng toàn thân sôi trào, hít sâu một tiếng, lại vỗ lên đùi Nguyên Tư, Trản nhỏ thừa cơ thúc tới chỗ sâu nhất, vừa ấn nghiền điểm G vừa khàn giọng hỏi: “Ngứa chỗ nào?”

Nguyên Tư bị thúc một cái như có điện giật xương sống làm run cả chân, gần như đứng không vững, mà tay Chu Trản vẫn còn sờ tới sờ lui, lúc thì vuốt vật nhỏ đang cương cứng của cậu, lúc thì chọc chọc điểm cậu ngứa.

Đằng trước thì ngứa, đằng sau thì thoải mái, thật mẹ nó sảng khoái.

Nguyên Tư không trả lời, cơ thể cong lên tạo ra độ cong sống lưng và xương vai hình con bướm xinh đẹp, hô hấp càng lúc càng nặng, tiếng rên rỉ cứ âm ỉ đứt quãng. Chu Trản lại không chịu buông tha cậu, đỡ hông cậu lên bắt cậu đứng ngay ngắn, vừa đóng cọc vào trong, vừa sờ bụng và bắp đùi của cậu — chỉ là nhất quyết không động vào “Tư nhỏ” đang vểnh lênh.

“Ngứa chỗ nào?” Chu Trản tiếp tục hỏi, hỏi xong liếm sạch mồ hôi cổ cậu, dùng sức thúc vào nơi nào đó vài cái, “Nói đi, ngứa chỗ nào?”

Nguyên Tư là người châm lửa nhưng quyền chủ động lại bị người đàn ông phía sau cướp hết. Cậu bị làm đến mức xương khớp mềm nhũn, chẳng những không phản kháng được mà còn sa vào trong đó, khát vọng càng nhiều.

Cậu cố gắng quay mặt lại, đuôi mắt ửng đỏ bao hàm cả tình dục và quyến luyến, đôi môi khẽ nhếch, lời còn chưa kịp nói đã bật ra tiếng rên rỉ.

Ánh mắt Chu Trản càng nguy hiểm hơn, đáy mắt sâu thẳm đến mức muốn đem cậu hút vào. Cậu thở ra một hơi, một câu “Phía sau ngứa, phía trước cũng ngứa” chưa kịp nói hết môi đã bị Chu Trản chặn lại.

Lúc hôn, Chu Trản thường hung hăng hơn so với lúc làm tình. Lúc làm tình anh hay bận tâm đến sức chịu đựng của cậu, không phải lần nào cũng làm tới mức khiến cậu không xuống giường được. Nhưng hôn thì khác, lần nào cũng bá đạo ngang ngược, đầu lưỡi càn rỡ khuấy đảo trong cổ họng cậu, khi thì mút vào khi thì liếm láp, hôn đến mức khiến cậu choáng váng giãy dụa xin tha mới chịu dừng lại.

Chỉ là tư thế hôm nay không thích hợp để phát huy, Chu Trản hôn một lúc liền buông tha cậu, khẽ cười nói: “Vậy cái này sẽ gãi cho em.”

Nói xong anh liền ưỡn eo, Trản nhỏ bất ngờ tiến quân thần tốc, dưới sự chào đón của hậu huyệt vùi sâu vào cơ thể cậu.

“Ư…” Nguyên Tư bị thúc đến hoa mắt, rên rỉ nắm chặt mép bồn, đầu cúi thấp, bả vai không ngừng run rẩy.

Chu Trản ôm cậu càng chặt, không cho cậu có cơ hội giãy dụa chạy trốn, vừa đâm vừa áp sát vào tai cậu hỏi: “Giờ thì sao? Bây giờ còn ngứa không?”

Cậu làm gì còn sức mà nói chuyện, hầu kết trượt lên xuống liên tục, tầm mắt đúng lúc nhìn thấy vật đang đung đưa xấu hổ của mình.

Đầm nấm tròn đã căng cứng, tuôn ra một lượng dâm dịch trắng, tràn ra từ lỗ nhỏ theo từng đợt nhấp nhô, dâm mỹ nhuộm đẫm lối vào.

Cậu không thể không nghĩ, nếu như động tác họ Chu nhanh hơn một chút nữa, có khi nào dịch trắng sẽ bắn ra, giống như suối phun trào văng đầy đất?

Quá… Dâm loạn rồi.

Cùng với nơi truyền ra tiếng nước lép nhép và sự va chạm nóng hổi của cơ thể. Chu Trản dần tăng tốc độ, làm đến độ Nguyên Tư không nhịn được mà vỡ òa rên rỉ, phải nắm lấy “Tư nhỏ” vẫy dâm dịch khắp nơi, theo nhịp độ mà “chà đạp”.
Vừa rồi trước lúc làm, anh định tuốt cho Nguyên Tư bắn ra trước, lấy dịch đó làm chất bôi trơn, nhưng Nguyên Tư lại gấp gáp mở ngăn tủ dưới bồn rửa tay, lấy một hộp gel bôi trơn ra.

Anh phì cười, kéo con mèo có thể ăn vụng bất cứ lúc nào lại ôm, hỏi: “Sao lại để đây?”

“Ở đâu cũng có.” Nguyên Tư ưỡn ngực ngẩng đầu, so với hiện tại bị làm đến mềm nhũn động lòng người như hai người khác nhau, “Nhà tắm phòng khách phòng ngủ thư phòng, còn có sân thượng và tủ giày, em đều để vào.”

Chu Trản ngưng vùi đầu cắn cổ cậu, khen: “Lợi hại lợi hại.”

Nhưng bây giờ, cái tên lợi hại này chỉ còn biết rên rỉ.

Nồi nước luộc thịt ba chỉ không đậy nắp, hiện tại nước đã sôi thịt cũng chín được năm phần, Chu Trản nhìn thoáng qua, muốn đi tắt bếp, vậy mà mới vừa lùi lại phía sau, đã bị kẹp chặt một cái giật cả mình.

Nguyên Tư dù có mất sức thì mất, nhưng trong thời khắc quan trọng lại phản ứng nhanh đến lạ thường, nghiêng mặt sang hỏi: “Anh làm gì thế?”

Vì nóng, cũng bởi vì làm tình quá kịch liệt mà gương mặt Nguyên Tư đỏ bừng, trên trán toàn là mồ hôi, giống như mới vừa được vớt ra từ trong nước. Chu Trản thầm than “Xuất ngũ 5 năm rồi mà phản ứng vẫn nhanh như thế.” Ôm cậu nói: “Không làm gì, định tắt bếp. Chín quá thì không ngon.”

“Ah.” Nguyên Tư mềm nhũn như bị rút xương, xoay người vùi vào trong lòng Chu Trản, “Vậy anh phải ôm em đi.”

Chu Trản cười cười, từ trong cơ thể Nguyên Tư lui ra ngoài, không đợi đối phương kháng nghị đã nhắm thẳng chính diện đâm vào.

Nguyên Tư bị dọa hết hồn, điểm nhạy cảm bị đâm đột ngột khiến cả người cậu mềm nhũn, rên hai tiếng, gục lên vai Chu Trản bất động.

Chu Trản ôm cậu bước hai bước, một tay tắt lửa, một tay đặt cậu lên kệ bếp, lần này là tư thế chính diện, bắt đầu một vòng thảo phạt mới.

Không còn tiếng nước sôi ùng ục, cả nhà bếp chỉ còn lại tiếng nước lép nhép và tiếng rên rỉ không kiềm chế được. Chu Trản cúi người xuống, bao trọn Nguyên Tư dưới thân mình, động tác dưới hông thì vẫn không ngừng, miệng thì chặn môi Nguyên Tư.

Lúc Nguyên Tư bắn ra hai vai dựa vào kệ bếp, eo thì được nhấc lên cao, phía sau co thắt, siết chặt khiến cho Chu Trản suýt chút nữa tước vũ khí đầu hàng theo.

Nhưng may là thể lực và sức chịu đựng của Chu Trản tốt hơn cậu, tay cầm vật nhỏ của cậu tiếp tục vuốt ve, trước khi phía dưới đạt tới cao trào, dưới sự gào la của cậu đâm vào mấy chục lần, đem toàn bộ lời ái dục trút vào trong cơ thể cậu.Thấy nhà bếp đã yên tĩnh, bé Samoyed bị bỏ rơi lắc cái mông tròn vo bắt đầu xô cửa, Chu Trản một tay ôm Nguyên Tư, một tay mở cửa đi ra ngoài, đem người yêu xụi lơ đặt vào trong bồn tắm, mở vòi sen ra, đợi nước ấm lên mới nhẹ nhàng xối lên người Nguyên Tư.

Nguyên Tư từ trong dư âm tỉnh lại, nhoài người lên thành bồn tắm xua tay: “Em tự tắm, giờ đã mấy giờ rồi? Uầy anh cứ kệ em đi, đi nấu cơm nhanh lên, lằng nhằng nữa 6 giờ cũng không ăn được!”

Chu Trản cười, cái tên ăn vạ này đúng là chuyện gì cũng làm được, muốn làm tình, cũng không muốn lỡ giờ ăn, trước đó còn nói “Anh Tư đây chưa bao giờ đổ thừa”, bây giờ không phải đã thể hiện rồi sao?

Chu Trản lười vạch mặt cậu — chủ yếu là vạch mặt người ta cũng không thừa nhận. Ở cùng nhau mười năm, tất cả khuyết điểm lớn nhỏ của Nguyên Tư anh đều biết, nhưng vẫn nuông chiều.

Biết làm sao đây? Người là của mình, không cưng chiều, lẽ nào làm khổ nhau?

Cởi quần áo đầy mô hôi tắm nhanh trong một phút, Chu Trản để trần thong thả bước vào phòng ngủ, thay đồ mặc ở nhà xong thì đứng bên ngoài phòng tắm dặn dò: “Tắm xong gọi anh.”

“Gọi anh làm gì?” Nguyên Tư lười biếng, “Mau làm thiêu bạch đi, 6 giờ không được ăn em sẽ phá anh!”

Chu Trản nhìn mặt sàn đầy nước, nói: “Nói nhiều quá, không gọi lát nữa anh đánh em.”

Nhà bếp ngập tràn mùi vị tình dục, Chu Trản phải dọn dẹp một phen mới bắt đầu thái thịt ba chỉ. Cá mè hoa đã bào vảy, hiện tại đang được ướp muối, trong thao nước thì ngâm nghêu để loại bỏ cát — mặc dù ngoài miệng nói “Lòng tham không đáy” nhưng Chu Trản vẫn mua nghêu, canh đậu hủ nấu cách thủy thì đã lên nồi. Nhưng dù là cá mè hoa cay, hay là món nghêu hay là canh đậu hủ, đều phải chờ món thiêu bạch được nhấc lên nồi chưng, rồi mới có thể làm tiếp được.

Nguyên Tư ngâm nước tắm xong toàn thân sảng khoái, đứng lên thì phát hiện không có quần, nhưng ở nhà dù có trần truồng cũng không sao, cũng không để ý câu “Tắm xong gọi anh” của Chu Trản, hai chân dài đạp lên nền gạch men bước ra.

Chu Trản mới vừa thái xong thịt ba chỉ, đang định thoa nước sốt, chợt nghe tiếng động truyền ra từ phòng tắm, lập tức chạy tới, đúng lúc thấy Nguyên Tư bước khỏi bồn tắm.

Nguyên Tư che trym: “Trời khô vật hanh, lại thêm một lần?”

Chu Trản mở vòi nước rửa tay, bước lên hai bước dùng một tay bế cậu lên.

“Úi, muốn làm nữa thật hả?” Nguyên Tư không chịu: “Thiêu bạch của em đâu?”

“Mấy tuổi rồi, đàng hoàng một chút có được không hả?” Chu Trản ôm cậu đi về phòng ngủ, ném cậu lên giường rồi vứt quần lót lên cơ thể trần truồng của cậu, lấy khăn lau khô chân cậu mới trở lại nhà bếp.

Nguyên Tư mặc quần lót xong lăn lộn trên giường, nhỏ giọng nói: “Bị trượt chân có một lần thôi mà, đâu phải cứ trượt hoài đâu? Hừ!”

Chẳng qua có đôi khi oán trách lại là một kiểu dính người — giống như Nguyên Tư vậy.

Cậu khoanh chân ngồi lau khô tóc, nghe tiếng va chạm nồi niêu truyền ra từ nhà bếp, ôm chăn điều hòa [1] chìm vào giấc ngủ, thầm nghĩ: Anh Tư cho bế đó, anh muốn bế sao thì bế.

[1] Chăn điều hòa nàng kiểu có thể sạc điện sưởi ấm hoặc làm mát.

Đang làm thì bị phá nên thời gian ăn cơm quy định bị đẩy từ 6 giờ xuống 7 giờ. Thiêu bạch cần phải chưng 1 tiếng, Chu Trản nhanh chóng xào nghêu, nấu canh đậu hủ rồi cuối cùng là cá mè hoa cay, xong xuôi thì thiêu bạch cũng đã gần hòan thành.

Phòng ngủ rất yên lặng, Nguyên Tư vẫn chưa tỉnh, Chu Trản lần lượt bưng thức ăn lên bàn, dùng 10 phút lọc hết xương cá mè hoa — tuyệt chiêu này luyện được lúc còn là bộ đội đặc chủng, hôm nay dù đã cởi quân trang nhưng vẫn có thể phát huy tác dụng.

Cuối cùng, thiêu bạch đã chưng xong, anh lấy đĩa ra xem, màu sắc đậm đà hương vị thì nức mũi.

Chu Trản dọn chén đũa xong mới đi vào phòng ngủ, hôn lên trán Nguyên Tư một cái, lại vỗ nhẹ lên mặt cậu, nói: “Bảo bối, dậy ăn cơm.”

Chương 4

Mi mắt Nguyên Tư giật giật nhưng vẫn không mở ra. Chu Trản biết cậu đã tỉnh, đang muốn ngồi thẳng người lên kéo cậu dậy thì cổ chợt bị ôm lấy. Sức của Nguyên Tư khá mạnh, tay này vừa ôm cổ xong, tay kia liền chống lưng ngồi dậy hôn cái ‘chóc’ lên môi anh.

Nếu so với nụ hôn lúc nãy thì nụ hôn này không hề có sắc dục. Chu Trản để Nguyên Tư hôn tùy ý, một tay ôm eo đối phương, đầu lưỡi nhẹ nhàng cuộn lại phối hợp. Cổ họng Nguyên Tư phát ra tiếng rên thật nhỏ, cậu chậm rãi mở mắt ra, ôm mặt Chu Trản hun thêm một cái nữa mới duỗi chân tay ra, ngáp nói: “Em ngửi được mùi thơm.”

“Ngửi thấy rồi mà vẫn không chịu dậy?” Chu Trản cười đá dép tới, là một đôi dép màu xanh hình Doraemon, còn đôi anh mang là đôi màu hồng của mèo Kitty.

Cách đây không lâu siêu thị gần nhà có một đợt khuyến mãi, hóa đơn đồ dùng sinh hoạt đủ 300 tệ sẽ tặng dép đôi tình nhân. Nguyên Tư mua gần 400 tệ dầu gội đầu sữa tắm khăn tay, tưởng là có thể đổi được dép cao cấp, ai ngờ lại là dép trong nhà Doraemon với Kitty.

Nguyên Tư đem đôi dép về nhà, mình thì mang đôi Doraemon, đôi Kitty thì ném cho Chu Trản. Chu Trản cũng cạn lời, hỏi: “Tại sao của anh lại là màu hường?”

Mặt Nguyên Tư hết sức vô tội: “Đừng hỏi em, em còn không biết Doraemon và Hello kitty thành couple từ khi nào luôn.”

Chu Trản mang thử thấy rất vừa chân, nhưng lông chân và nơ bướm màu hồng của mèo Kitty trộn lại thật sự rất phá phong cảnh. Nguyên Tư cười cả một đêm, còn cầm điện thoại chụp mười mấy tấm hình.

“Dậy rồi nè.” Nguyên Tư lếch tới mép giường, đang khom lưng tìm dép, Chu Trản thấy có một chiếc bị đá xa bèn nhặt lên mang vào cho cậu, sau đó vỗ một cái lên mắt cá chân: “Tối nay ăn mấy chén cơm?”

“Ít nhất là ba chén.” Nguyên Tư mang dép chạy tới phòng khách, bé Samoyed cũng chạy tung tăng theo, khiến đám lông chó trên người bay phấp phới.

Lúc ăn cơm đã là 7 giờ, Chu Trản múc ra một chén canh để nguội dần, Nguyên Tư một tay cầm chén cơm một tay cầm đũa không ngừng gắp thức ăn, cơm cũng lùa vào miệng không ngừng. Mới ăn 5 phút thôi mà trên xương quai xanh đã đổ đầy mồ hôi. Miệng dù bận ăn cũng phải liên tục khen, lúc thì nói “Thiêu bạch hôm nay ăn ngon quá, mềm chết em rồi”, lúc lại nói “Cá mè hoa sao lại ngon dữ vậy nè”, một lát sau lại la lên “Nghêu thì càng khỏi phải nói, suýt chút nữa em đem vỏ nhai luôn rồi”.

Kỳ thật Nguyên Tư khen tới khen lui chỉ có mấy câu, “Ngon lắm”, “Ngon muốn chết”, “Sao có thể ngon như vậy”, nhưng mà Chu Trản rất hưởng thụ. Nhất là Nguyên Tư không chỉ khen ngoài miệng, mà ăn còn rất mãnh liệt rất nhiệt tình, ngay cả canh đậu hủ bình thường nhất cũng được cậu thể hiện thần thái như món sơn hào hải vị.

Cậu chủ cửa hàng đồ ngọt thường hay nói đùa, nói hai người còn bán trái cây bán mì làm gì, kêu anh Tư lên mạng livestream ăn uống, tiền thưởng mỗi ngày đủ để hai người thong dong tự tại.

Chu Trản không hiểu livestream là cái gì, Nguyên Tư cũng không hiểu tại sao ăn cho người khác xem lại có thể kiếm tiền. Hai người vẫn người bán mì người bán trái cây như trước, cuộc sống gia đình tạm ổn, dù có vất vả nhưng cũng ngọt ngào không kém gì.

Ăn xong ba chén cơm, Nguyên Tư uống cạn canh đậu hủ Chu Trản múc cho, đang định vào bếp xới thêm chén nữa thì bị Chu Trản ôm eo lại.

“Sao vậy?” Nguyên Tư há miệng đầy dầu, “Hết cơm?”

“Đủ rồi.” Chu Trản vỗ vỗ cái bụng của cậu: “Ăn nữa sẽ khó chịu.”

“Không đâu!” Nguyên Tư liếm liếm khóe môi, hầu kết khẽ chuyển động: “Em có chừng mực.”

“Có cái rắm, không cho ăn nữa.” Chu Trản chỉ vào vị trí đối diện: “Về chỗ ngồi, cơm với thức ăn còn lại tất cả thuộc về anh.”

Trên bàn không còn thừa lại bao nhiêu đồ ăn, nồi cơm điện vét hết cũng chỉ đủ nửa chén. Nguyên Tư trơ mắt nhìn Chu Trản cầm nửa chén cơm ăn ngon lành, cá mè hoa cay đương nhiên sẽ không tha, rồi tới mấy con nghêu, sau đó xử luôn hai miếng thiêu bạch cuối cùng. Cậu khó chịu hừ một tiếng, đứng dậy cầm lấy thức ăn dinh dưỡng cho cún đặt ở góc tường la to: “Con trai, ăn cơm!”

Lúc Chu Trản ăn xong thì bé Samoyed cũng kết thúc bữa ăn, vô cùng tự giác ngậm dây xích tới, hưng phấn ngoắc ngoắc cái đuôi.

Chu Trản khom lưng đeo dây xích cho Samoyed, hất cằm với Nguyên Tư nói: “Anh dắt nó đi dạo.”

“Nhớ vứt rác luôn nha.” Nguyên Tư dọn dẹp đem chén dĩa vào nhà bếp, nói: “Đúng rồi, kem ‘Sữa bò’ hết rồi, anh mua một thùng về đi.”

“Hết rồi? Không phải mới mua tuần trước sao?” Chu Trản đứng ở cửa, bé Samoyed sốt ruột sủa mấy tiếng.

“Nóng mà.” Nguyên Tư mở vòi nước rửa chén, lớn giọng nói vọng ra: “Một cây nhỏ lắm, hai cây lại không đủ, em ăn tới mấy cây.”

“Một ngày hai cây, không cho phép vượt quá số lượng.” Chu Trản nói: “Lần sau nếu để anh phát hiện em ăn hơn ba cây thì từ nay về sau đừng hòng ăn nữa.”

Nguyên Tư ló nửa người ra khỏi nhà bếp, giơ ngón giữa nói: “Đi đi đi, thấy anh là phiền.”

Chu Trản cười cười, trước khi đóng cửa nói: “Em đúng là hai mặt.”“Sữa bò” là một cây kem vị sữa tươi rất nhỏ, một đồng một cây, một thùng 40 cây có bán trong cửa hàng tiện lợi của chung cư. Chu Trản dắt bé Samoyed đi dạo nửa tiếng, trước khi về ghé mua một thùng, thấy trong cửa hàng có bột mì nên tiên thể mua luôn một túi.

Chủ cửa hàng là một bác trai hơn 50 tuổi, cười hỏi: “Lại tự cán bột sao?”

Chu Trản lấy điện thoại ra quét mã: “Vâng ạ.”

“Thời nay hiếm thấy người trẻ tuổi nào lại tự cán bột.” Bác trai lại hỏi: “Ăn hoành thánh hay là sủi cảo?”

“Hoành thánh.” Chu Trản nói: “Hoành thánh nhỏ, da cũng mỏng, buổi sáng ăn một chén dễ tiêu hóa hơn sủi cảo.”

“Ô, cậu tự nấu bữa sáng?” Bác trai giật mình, “Buổi sáng ăn hoành thánh?”

Chu Trản trả tiền xong, ôm thùng kem và bột mì chuẩn bị đi, “Buổi sáng ăn hoành thánh rất kỳ lạ sao!?”

“Không, chỉ là tự làm thì rất hiếm thấy.” Bác trai thở dài nói: “Con bác chỉ nhỏ hơn cháu có mấy tuổi nhưng ngày nào cũng ngủ nướng, dậy rồi là chạy mất dạng, đừng nói là làm hoành thánh, bác nấu xong nó còn lười ăn!”

Chu Trản không nói gì nữa, cười cám ơn rồi dắt Samoyed đi về.

Nguyên Tư rửa chén xong, cũng lau dọn nhà bếp sạch sẽ, bây giờ đã đeo kính ngồi trong thư phòng đọc sách. Mắt kính độ không cao, trái phải cũng chưa tới 2 độ. Ba năm trước bắt đầu đeo, tuy không đeo thường xuyên nhưng độ không hề tăng lên.

Lính đặc chủng xuất ngũ lại bị cận, chuyện này mà để cho đồng đội cũ biết chắc chắn sẽ trách cậu mê game không làm việc đàng hoàng. Lúc còn đi bộ đội thị lực cậu rất tốt, mục tiêu dù xa hay nhỏ, chỉ cần trong tầm bắn tỉa cậu đều có thể nhắm trúng mục tiêu.

Mắt tốt như vậy, vậy mà mới xuất ngũ hai năm đã đeo kính, nguyên nhân không phải vì mê game, mà là mê đọc sách.

Thư phòng khá nhỏ, một bên là cửa sổ sát đất, kế bên là kệ sách hai mặt để đủ các thể loại sách, có tiểu thuyết trinh thám nước ngoài, có khoa học viễn tưởng, cũng có tác phẩm kinh điển nổi tiếng, trên bàn còn có vô số tài liệu giảng dạy Đại Học và quyển giải đề tiếng Anh cấp 6, ngay cả giáo trình giảng dạy lập trình cũng có, rồi tâm lý học, nhập môn chứng khoáng, thiết kế cấp tốc không thiếu môn nào.

Nhìn đống sách này chắc chắn không ai biết rốt cuộc Nguyên Tư đang xem cái gì, học cái gì.

Mà quả thật Nguyên Tư không học cố định một chuyên ngành, mỗi ngày bán trái cây đã rất mệt, làm sao còn có sức để chuyên tâm học hành. Nhóm thành phần tri thức đi làm mệt như chó, tan tầm về nhà thì chơi game đọc truyện giải trí, cậu cũng vậy, trước khi ngủ sẽ thuận tay bóc một quyển sách xem, nên là xem giáo trình Đại học hay là tiểu thuyết trinh thám kỳ thật không có gì khác nhau.

Xem tiểu thuyết trinh thám thì sẽ suy luận xem ai là nghi phạm, xem giáo trình toán cao cấp thì tìm giấy bút tính toán, tóm lại chỉ cần cầm quyển sách lên là phải động não.Vả lại cậu vốn đã thông minh, thành tích trước khi nhập ngũ không tệ, bây giờ tự học giáo trình Đại học cũng không tốn sức mấy, mà còn thấy có phần hứng thú.

Hôm nay Nguyên Tư học toán cao cấp, mua được ở tiệm sách cũ trong làng Đại học lúc đi cùng Chu Trản, 5 đồng một quyển, còn rẻ hơn một chai nước tăng lực, tuy có hơi cũ nhưng ghi chú chi tiết, chữ viết cũng rất ngay ngắn, xem ra chủ cũ là một nữ sinh thành tích tốt.

Chu Trản dắt con trai về nhà, thấy đèn thư phòng sáng, lập tức bước chậm lại. Con trai đang hào hứng, muốn xông vào thư phòng tìm cha rửa chân cho thì đuôi đột nhiên bị Chu Trản túm lại.

Chu Trản vòng tay ôm lấy con trai, nhỏ giọng nói: “Cha con đang học bài, đừng phá.”

Nguyên Tư đương nhiên biết chủ nhà đã trở về, còn biết người ta đang rửa chân cho con trai, nhìn ra ngoài cửa xem, khóe môi cong lên nhưng không nói gì.

Chu Trản tắm rửa cho con trai từ trên xuống dưới xong, lúc này mới vào nhà bếp cán bột. Nguyên Tư mỗi ngày đều “Order món”, buổi sáng chán ăn mì trứng sẽ đòi đổi sang ăn cháo bát bảo, hoành thánh thì da phải mỏng. Buổi chiều lúc Chu Trản đi chợ có mua thịt heo, đã xay nhuyễn rồi nhưng lại quên mua bột mì, cũng may cửa hàng tiện lợi trong chung cư có bán.

Nguyên Tư tuy háu ăn nhưng có lúc cũng kén chọn, không thích ăn vỏ da hoành thánh đã làm sẵn bán ở ngoài, không phải chê quá dày thì chê không mềm, ăn hoành thánh nhất định phải ăn vỏ da Chu Trản tự cán, trong một chén hoành thánh nếu có một cái không phải do anh làm mà mua từ bên ngoài là cậu phát hiện ngay, tinh đến mức Chu Trản không cách nào qua mặt được.

Mùa hè ở Sơn Thành ngày dài, gần 9 giờ trời mới hoàn toàn sập tối, đèn trong nhà bếp và thư phòng chưa đến 100 mét vuông sáng trưng, phòng ngủ thì đen như mực, phòng khách mở đèn ngủ nhỏ, bé Samoyed ăn no chơi đủ xong giờ đang nằm ngủ bên cạnh đèn, Chu Trản đã cán xong da bánh bắt đầu gói hoành thánh, động tác cực kỳ nhanh lại không phát ra tiếng động nào.

10 giờ, cuối cùng cũng gói xong vỏ bánh và nhân, anh thở phào nhẹ nhõm đem hoành thánh bỏ vào ngăn đá, lau sạch bếp rồi nhà tắm xối một cái. Xong xuôi thì đem sữa nóng vào thư phòng.

Nguyên Tư đang giải đề hết sức chăm chú, trên giấy nháp chi chít nét mực, Chu Trản nhìn không hiểu, đóng sách lại nói, “10 giờ rồi.”

Đây là giờ đi ngủ quy định của bọn họ, dù ngày mai không mở cửa bán cũng phải ngủ đúng giờ.

Nguyên Tư ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “Nhanh vậy? Đã 10 giờ rồi?”

Chu Trản đưa sữa tới, ở trên mặt cậu nhéo một cái: “Giải đề chưa xong hả?”

Nguyên Tư uống hai hớp, đột nhiên nói: “Ầy, tại hôm nay ăn trễ đó.”

“Đó là tại vì em nửa đường quấy rối.”

“Đúng là kẻ xấu luôn cáo trạng trước, em còn chưa chê tốc độ nấu ăn của anh chậm đó.”

Chu Trản cười nhéo cằm Nguyên Tư: “Là ai chưa thỏa mãn dục vọng, làm anh trễ giờ nấu ăn?”

“Ai?” Nguyên Tư chớp mắt: “Ai chưa thỏa mãn dục vọng dám quấn lấy anh?”

Chu Trản vỗ vỗ đầu cậu: “Nhanh uống đi, sáng mai ăn hoành thánh.”

Mắt Nguyên Tư sáng lên, lập tức uống sữa hết trong một hơi rồi rút hai quyển sổ từ trên kệ ra, “Chờ chút, em viết hai câu rồi đi ngủ.”

Chu Trản đi rửa ly, trở về thấy Nguyên Tư đóng một quyển sổ lại, còn ở quyển khác thì ghi: “Chu Trản mua Coca, cho mình cầm nhưng không cho mình uống, thật bực mình!”

Lúc khép quyển sổ lại, trên bìa có dòng chữ: Sổ ghi thù.

Chu Trản hôn lên tóc Nguyên Tư, “Cái này mà cũng ghi, thật hẹp hòi.”

Nguyên Tư cầm hai quyển sổ để lại lên kệ, nhón chân lên nhảy lên lưng Chu Trản, cắn vành tai đối phương nói: “Đương nhiên phải ghi, lỡ sau này em lại quên hết, anh đừng hòng qua mặt em.”

Chương 5

“Quên nữa thì anh sẽ bán em cho bọn buôn người, đổi thức ăn cho con trai.” Chu Trản nắm tay Nguyên Tư, kéo một đường từ thư phòng về phòng ngủ. Nguyên Tư cúi đầu cười, đạp lên gót chân anh một cái: “Đàn ông 30 tuổi bán được bao nhiêu chứ?”

“Em thì khác.” Chu Trản quay đầu lại: “Nếu bán thật, nhất định sẽ được giá cao.”

“Hả? Tại sao?”

“Bởi vì em đẹp.” Chu Trản kéo Nguyên Tư vào lòng: “Buổi chiều có ai đó nói đàn ông 30 tuổi là một cành hoa mà?”

“Dừng! Đừng có dính người!” Nguyên Tư cười tránh né, ôm hai tay giả vờ run rẩy: “Ở nhà mà còn nắm tay, em nổi cả da gà rồi nè.”

Chu Trản chỉnh điều hòa ở mức 26 độ, lúc giũ chăn điều hòa thì Nguyên Tư chạy ra ngoài vệ sinh rửa mặt súc miệng. Chu Trản nằm trước, mấy phút sau thấy Nguyên Tư quỳ gối ở mép giường cởi đồ ngủ, lúc chui vào trong chăn điều hòa thì toàn thân chỉ còn cái quần lót màu đen.

Hai người dựa sát vào nhau, một cánh tay của Chu Trản còn vòng ra sau lưng Nguyên Tư. Nguyên Tư chui vào trong lòng cọ cọ, cái chân dài nhấc lên đặt ở trên đùi Chu Trản.

Đã là 10 giờ 15 phút, Chu Trản rướn người tắt đèn ngủ, trong bóng đêm hôn Nguyên Tư một cái, thấp giọng nói: “Mơ đẹp.”

Nguyên Tư ít khi mơ, phần lớn chất lượng giấc ngủ không tệ, nhưng thỉnh thoảng sẽ gặp ác mộng, trong mơ khắp nơi toàn là máu, ngoài tiếng nổ đinh tai nhức óc còn có các đồng đội vừa cười nói với nhau cách đây không lâu, nay đã bị bom nổ chỉ còn lại cánh tay máu dầm dề. Từ trong ác mộng tỉnh lại, cậu thấy mình nằm trên giường bệnh mặc quần áo bệnh nhân sạch sẽ, dường như không bị thương gì, nhưng người lui tới trước mặt cậu đều không có mắt mũi miệng, cậu vô cùng kinh hoảng, nhảy xuống giường muốn tìm chiến hữu của mình, nhưng mà chạy khắp cả bệnh viện đều không tìm được một người có gương mặt.

Nỗi sợ hãi vây quanh, đầu thì đau như búa bổ, hai tay cậu hung hăng giật tóc, lúc này cậu mới phát hiện trên đầu có quấn một tầng băng vải.

Cậu quỳ trên mặt đất điên cuồng tháo băng vải ra, nhưng dù có tháo thế nào, dù trên đất băng vải đã gần phủ đầu người cậu, thì trên đầu vẫn còn có rất rất nhiều băng vải dài đến vô tận.

Những người không có gương mặt vây xung quanh cậu, giọng nói từ trên lớp da bằng phẳng đó truyền ra, là đang gọi tên của cậu — “Nguyên Tư”, “Anh Tư”, “Tiểu tư”, “Lão Nguyên”. Cậu mờ mịt nhìn những người đó, không biết vì sao bọn họ lại biết cậu, còn cậu thì hình dáng bọn họ như thế nào cũng không biết.

Đau đầu như muốn nổ tung, có một người không có mặt chạy về phía cậu, giơ tay muốn ôm lấy cậu, cậu liều mạng giãy dụa nhưng không hiểu tại sao càng giãy dụa thì máu trên đầu càng thấm ướt vải băng, cảm giác choáng váng mãnh ập tới. Hai mắt cậu tối sầm ngất xỉu, trong lúc hôn mê bất tỉnh cậu vẫn cảm giác đang được người đó ôm chặt trong lòng.

Ác mộng nối ác mộng, mãi cho đến khi thực sự tỉnh lại cậu mới biết hóa ra tất cả đều là mơ.

Mà ác mộng đáng sợ không phải là do cảnh trong mơ khủng bố đến mức nào, mà là lúc tỉnh lại xung quanh một mảnh đen kịt, bên cạnh lại không có hơi ấm của bất cứ ai.

Nguyên Tư không sợ ác mộng, mấy năm nay cậu yên giấc trong lòng Chu Trản, thường tỉnh lại bên cạnh anh, lần lượt dán tay chân lên người anh. Giấc mơ dù có hung hiểm, cũng không địch lại hơi thở bình ổn của người yêu gần trong gang tấc.

Nếu khi tỉnh lại Chu Trản không ở bên cạnh cậu cũng không phải sợ, bởi vì trong nhà bếp có mùi thơm của bữa sáng, nhà vệ sinh có bàn chải được trét kem sẵn, con trai thì đang ở phòng khách đuổi theo trái bóng, nếu cậu nằm nướng thêm nửa phút chắc chắn Chu Trản sẽ đứng ở cửa gọi: “Heo lười, dậy thôi.”

Nguyên Tư lắc đầu, đem ác mộng vứt ra sau đầu, đang muốn ngồi dậy chợt nghe trong nhà bếp truyền đến một tiếng “Keng”.

Buổi sáng Chu Trản thường rất cẩn thận, lúc khuấy sữa đậu nành còn có thể nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa phòng ngủ và cửa bếp, hôm nay lại không để ý làm rớt muôi vớt hoành thánh, khua ra một tiếng đinh tai nhức óc.

Thật ra âm thanh cái muôi rớt xuống đất cũng không lớn lắm, nhưng lúc này vẫn chưa tới 5 giờ, còn rất lâu mới sáng, toàn bộ chung cư thì yên ắng nên lúc này tiếng vang mới to như vậy.

Nguyên Tư mặc quần ngủ đi tới nhà bếp, lúc nãy còn mệt rã rời mà vừa thấy nồi súp hoành thánh liền lập tức hít sâu một hơi, liếm môi nói: “Thơm đến mức tỉnh ngủ luôn.”

“Đi rửa mặt.” Chu Trản nhặt cái muôi lên, ngón cái tay trái lau khóe mắt Nguyên Tư, cười nói: “Nhìn nè, ghèn mắt.”

Nguyên Tư chớp mắt hai cái, “Anh đút cho em một cái trước đi, đói nguyên đêm rồi.”

“Cái gì mà đói nguyên đêm?” Chu Trản nắm vai xoay người cậu lại, giơ đầu gối lên đá mông cậu một cái: “Còn muốn ăn đêm hả? Nhanh rửa mặt đi, buổi sáng thời gian gấp rút.”

“Aiz!” Nguyên Tư thở dài: “Nếu tối qua được ăn thêm thì tốt rồi, hôm qua nếu ăn no em sẽ không mơ phải giấc mơ đó.”

Ngón tay Chu Trản dừng lại, xoay Nguyên Tư về, hơi nhíu mày nói: “Lại thấy ác mộng?”

“À…” Nguyên Tư lập tức nói: “Không sao không sao, đã lâu rồi không mơ thấy, giống như có chút…nhớ?”

“Nhớ cái rắm!” Chu Trản ôm mặt cậu, sờ trán cậu thấy âm ấm, hỏi: “Có khó chịu chỗ nào không? Đau đầu không?”

“Không có!” Nguyên Tư cười hì hì nói: “Anh đừng căng thẳng vậy, nếu không sau này em không dám nói cho anh biết là em nằm mơ nữa. Không sao thật mà, anh xem em không phải rất lành lặn sao?”Chu Trản không nói nữa, khẽ thở dài.

Nguyên Tư nhếch môi, suy nghĩ một lúc lại nói: “À, vừa rồi em nói sai.”

“Hả?”

“Không phải anh hỏi em khó chịu chỗ nào sao? Dạ dày khó chịu, cứ kêu rột rột, phải lập tức ăn một cái hoành thánh mới hết.”

Chu Trản cười: “Rửa mặt xong rồi ăn.”

“Ăn xong rồi rửa!” Nguyên Tư nói xong liền gắp một cái. Sợ cậu bị phỏng nên Chu Trản lập tức đoạt lại, đưa lên thổi thổi vài cái rồi mới đưa tới bên miệng cậu: “Ăn cái này xong phải đi rửa mặt, ngoan.”

Một phút sau, Nguyên Tư vừa súc miệng vừa ngâm nga hát, lần thứ hai đi vào nhà bếp hoành thánh đã không còn phỏng miệng như lúc nãy.

Papa và cha mỗi ngày đều dậy sớm nên con trai cũng tập được thói quen đó, thú cưng nhà khác 5 giờ rưỡi vẫn còn đang khò khò ngủ say, mà Samoyed nhà họ Chu thì đã càn quét khắp nơi.

Mỗi sáng sớm Nguyên Tư phải đến chợ đầu mối lấy hàng, trễ nhất cũng không được quá 6 giờ, tiệm mì của Chu Trản cũng phải bày sạp vào buổi sáng. Mấy năm nay hai người ngủ sớm dậy sớm, Chu Trản mỗi ngày đúng 4 giờ 40 thức dậy làm bữa sáng. Trước đây lúc Nguyên Tư còn chưa bán trái cây, Chu Trản không cho cậu dậy quá sớm, làm xong bữa sáng dùng màng bọc thực phẩm lại, đến 8 giờ gọi điện thoại kêu cậu dậy. Giờ có cửa hàng “Trái cây tươi Trản Trản”, Nguyên Tư không thể ngủ thẳng giấc nữa, đúng 5 giờ phải dậy ăn sáng cùng Chu Trản, sau đó lái chiếc xe bánh mì Trường An đến chợ đầu mốinhập hàng.

Hừng đông trong chợ đã bắt đầu bốc hàng, sáng sớm tiếng người huyên náo và dòng người đông như kiến. Lui tới đều là người dùng mồ hôi và sức lao động kiếm sống, ai nấy cũng to tiếng đẩy đẩy chen chen, một lời không hợp là cãi vả. Ban đầu Chu Trản không cho Nguyên Tư đi vào lấy hàng, một mình ôm hết việc nặng nhọc, nhốt Nguyên Tư ở trong xe hưởng quạt gió mát.

Bị nhốt mấy lần Nguyên Tư không chịu được nữa, không phải muốn đi theo anh, mà lý do là Chu Trản trả giá không lợi hại bằng cậu, rất có khả năng bị chặt chém.

Chu Trản trầm mặt nói: “Có bấy nhiêu đâu?”

“Bao nhiêu cũng là tiền.” Nguyên Tư nói: “Người thường chúng ta có thể tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm, con trai em sau này lớn lên ăn còn nhiều hơn em, câu này là anh nói.”

Chu Trản nói không lại cậu, dần dần để cậu đi theo, chỉ là trong lúc chen đẩy trong chợ luôn dùng cơ thể che chắn cho cậu, tay cũng ôm chặt người trong lòng, không thèm để ý đến ánh mắt ai.

Vào giữa hè, mùi trong chợ đầu mối không dễ ngửi. Nguyên Tư và Chu Trản cùng nhau đặt trái cây kèm rau củ nấu mì lên xe đẩy, đi ngược dòng người đẩy tới xe bánh mì, người đầy mồ hôi sau khi sống sót.

Nguyên Tư da mặt mỏng, một khi nóng lên mặt đỏ nhìn thấy rất rõ. Chu Trản lấy chai nước suối ở trong xe đưa cho cậu, cậu ngửa đầu uống hơn nửa chai rồi tự nhiên đưa cho anh. Chu Trản nhận lấy uống một hơi cạn sạch.
Lúc rời khỏi chợ đầu mối trời đã sáng trưng, nhưng may sao vẫn chưa đến giờ cao điểm giao thông.

Nguyên Tư ngồi ghế cạnh tài xế dùng khăn ướt lau tay, than phiền cười nói: “Trời ạ, vừa rồi bị đống chuối quệt phải, thúi ùm!”

Chu Trản cười: “Đã nói em đừng đi rồi, giờ là do em, trách ai hả? Thành thật ngồi trong xe phải tốt hơn không, mà anh mới là mồ hôi thúi nè.”

“Anh như vậy không gọi là mồ hôi thúi.” Nguyên Tư vươn tay: “Nè, ngửi xem, đây mới gọi là mồ hôi thúi.”

Chu Trản hất cánh tay cậu ra, “Vậy chứ gọi là gì? Thơm hả?”

“Có thấy ghê không? Đang yên đang lành tự nhiên nói mình thơm.” Nguyên Tư díu hai cánh tay lại, giả vờ chán ghét rùng người: “Ẻo lả quá đi, em nghe còn thấy hết hồn.”

Phía trước có đèn đỏ, Chu Trản dừng lại quay đầu hỏi: “Vậy em nói xem, mồ hôi của anh không thúi cũng không thơm, vậy là cái gì? Đừng nói với anh là mùi cơ thể nha.”

“Đương nhiên là mùi cơ thể rồi.” Nguyên Tư dựa sát vào, cằm đặt trên vai Chu Trản, ngửi cổ anh cười nói: “Cái của anh gọi là hormone quyến rũ, trong trường hợp đặc biệt dễ làm người ta động dục.”

Đèn xanh sáng, Chu Trản một bên khởi động một bên hùa theo: “Vậy giờ em động dục rồi hả, trời đã sáng rồi, xe bánh mì này của anh không chơi xe lắc được đâu, bị cảnh sát bắt thì rất mất mặt.”

“Uầy, cũng đúng.” Nguyên Tư gõ cửa sổ xe một cái, còn nói: “Nhanh gom tiền thôi, mục tiêu năm nay là đổi sang chiếc xe có thể động dục.”

Chu Trản bật cười, “Tiền đồ đâu hả.”

Chưa đến 7 giờ, tiệm “Trái cây tươi Trản Trản” đã mở cửa bắt đầu buôn bán. Chu Trản ở trong cửa hàng tuần tra một phen, xem Nguyên Tư bày xong hoa quả mới xoay người rời khỏi.

Nguyên Tư vòng tay ôm lấy eo anh, ở trên gáy anh hôn một cái, vỗ vai nói: “Buổi chiều gặp.”

Lúc Chu Trản chạy xe tới “Quán mì Tư Ca” phục vụ đã bắt đầu quét dọn nấu nước. Các quán nhỏ xung quanh hơn phân nửa là bán buổi trưa với tối muộn, sáng sớm ít khi mở cửa. 7 giờ đoàn quân thực khách vẫn chưa tới, Chu Trản bắt đầu nêm gia vị và nấu chè ngân nhĩ, tranh thủ lúc rảnh rỗi xem wechat. Nguyên Tư ở bên kia giờ vẫn chưa có khách, chụp một tấm hình đầy trái cây gửi qua, nói: Khóm, xoài, dâu tây, chuối, dưa hấu, cam, anh muốn ăn loại nào?

Chu Trản không kịp đánh chữ, gửi voice nói: “Ăn hết.”

Chỉ chốc lát sau, tin nhắn mới gửi đến, vẫn là hình ảnh kèm chữ như cũ: Mơ hay quá, chỉ cho anh ăn chuối.

Chu Trản đang muốn hồi âm, thì đợt khách đầu tiên đã đến, phục vụ lớn tiếng gọi: “7 phần cay! 4 phần không cay! Thêm 5 phần cay nữa!”

Chu Trản để điện thoại xuống, không rãnh trò chuyện với Nguyên Tư nữa. Mãi cho đến khi bớt bận mới cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn Nguyên Tư gửi tới:

“Người đâu rồi?”

“Sao không trả lời nữa?”

“Trời ơi sao không nói nữa?”

“Đần quá đi! Em nói cho anh ăn chuối, anh có thể bảo em là ‘Phía dưới cho em ăn’ mà. Không phải bán mì rồi chứ?”

“Bận thật rồi sao!?”

“Uầy thời gian đã trôi đi không thể lấy lại được đâu nha.”

“Xem như anh không thấy! Không thấy!”

Chu Trản khẽ cười một tiếng, trả lời: “Anh thấy rồi, trở về thì phía dưới cho em ăn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau