QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Thiên kiến khả liên

Canh phu đang đánh canh.

Cộc cộc… cheng… cộc cộc… cheng!

Canh ba, hai giờ.

Sau khi đánh lần canh này, canh phu kia khẽ thở dài một tiếng, chiếc nón rộng hơi nghiêng lên phía trên, đèn lồng trên tay chiếu rọi ra mấy chùm râu tóc như bắp, có vẻ rất xanh xao.

- Không ngờ vẫn bị ngươi nhận ra.

Câu này là hắn nói với Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh cười:

- Những ngày vừa qua, ta cũng muốn trước một bước tìm được Quan thánh chủ vô địch thiên hạ, cho nên cũng phái người theo dõi Thụ đại phu và Trương Hán, Trương Uy. Kết quả, huynh đệ họ Thích đã phát hiện Thiết Thụ Khai Hoa hành tung lén lút khả nghi, truy tung đến gần nhà lớn của Tư Mã Ôn Công này, lại phát hiện Kinh Đào Công Tử ẩn hiện ở đây, cho nên biết nhất định có chuyện đáng ngờ. Sau đó Thích Khốc, Thích Khấp lại phát hiện một vị canh phu thần bí gần đây thường quanh quẩn ở phụ cận, ta phái Diêm Bình điều tra, hắn suy đoán là ngươi. Ta nghĩ, ngay cả Mễ công công cũng phải kinh động đại giá, tự mình xuất thủ, chuyện này tất nhiên không thể xem thường, có lẽ là Quan thánh chủ đang ở trong nhà. Cho nên ta cũng không rút dây động rừng, chỉ để ý tất cả hoạt động ở nơi này, Kim Phong Tế Vũ lâu… Có Mễ công công ngươi chủ trì, đại sự cũng không có chỗ cho người ăn cơm công môn như ta nhúng tay nào, hà hà…

Mễ Thương Khung nói:

- Vì vậy, ngươi mới giao ta cho Quan Mộc Đán?

Chu Nguyệt Minh vẫn tươi cười đầy mặt, bởi vì hắn đã khẳng định Quan Thất sẽ không giết hắn.

Sát khí mạnh mẽ từ phía sau đột nhiên biến mất, không thấy nữa, thậm chí còn gần như có thể nghe được một tiếng “vù”, từ trên đầu hắn bay qua, lướt tới phía trên “canh phu” kia.

Hắn nở nụ cười như lượm lấy được, đáp:

- Ngươi vốn muốn tìm Quan thánh chủ, mà Quan thất thánh cũng đang muốn tìm ngươi.

Mễ Thương Khung nói:

- Ngươi quả nhiên là một kẻ giỏi nắm bắt thời cơ, biết nghe ý kiến. Ngươi lợi dụng chức vị của mình, biết được không ít bí mật, lại vận dụng những cơ mật này làm không ít chuyện. Ta bội phục ngươi.

Chu Nguyệt Minh vẫn cười giống như phật Di Lặc, chỉ nói:

- Cũng vậy, cũng vậy, không dám, không dám. Công công ngồi trên chức vị của ngài, cũng nắm giữ cơ hội như vậy, thúc đẩy không ít gió mây tụ tập. Những thứ này của ta đều là tiếp thu học tập từ tiền bối, cũng chỉ được một chút da lông mà thôi.

Mễ Thương Khung nói:

- Hay cho một chút da lông, ta thấy ngươi đúng là xanh bắt nguồn từ lam mà hơn hẳn lam (trò giỏi hơn thầy) rồi nhỉ.

Chu Nguyệt Minh cười bồi nói:

- Ta nhiều nhất cũng chỉ là lam, nhưng công công thì vẫn luôn xanh, còn tím còn hồng.

Lại nghe Quan Thất trầm giọng nói:

- Mễ Hữu Kiều?

Giọng nói của Mễ Thương Khung cũng rất trầm trọng:

- Quan Mộc Đán.

Quan Thất nói:

- Ta nhớ được ngươi.

Mễ Thương Khung ngưng trọng nói:

- Chúng ta lại gặp mặt rồi.

Quan Thất hỏi thẳng:

- Tiểu Bạch ở đâu?

Mễ Thương Khung cười một tiếng, trong tiếng cười có vô tận tịch mịch, bất đắc dĩ, còn mang theo một chút khàn khàn, khiến cho người ta thật sự, chính thức cũng chính xác cảm nhận được, trước mắt chính là một lão nhân, cho dù võ công có sâu, địa vị có cao, cuối cùng hắn vẫn là một lão nhân gần đất xa trời.

Năm tháng không tha người.

Mễ Thương Khung nói:

- Ta cũng đang tìm cô ấy, đã nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn tìm cô ấy.

Hắn lại cười khổ nói:
- Ta cho rằng người bị nhốt ở đây là cô ấy, không ngờ lại là ngươi.

Quan Thất cả giận nói:

- Ngươi muốn tìm Tiểu Bạch, sao không quang minh chính đại tìm nàng, lại phải lén lén lút lút như vậy?

Mễ Thương Khung cười khan một tiếng, cười rất cay đắng.

- Thất thiếu gia đúng là ít ra giang hồ. Có lẽ ngươi còn không biết, hiện giờ Mễ mỗ đã trở thành chó rơi xuống nước, bị tất cả hảo hán trên giang hồ, trong võ lâm kêu đánh. Ta chính là con chuột qua đường, ai cũng muốn đạp một cước, đánh một gậy.

Quan Thất trầm mặc một lúc, sau đó mới lên tiếng. Hiện tại xem ra, sau khi trải qua huyết chiến liên tục, thần trí của y dường như đã hoàn toàn thanh tỉnh, cũng không hung hăng ngang ngược như trước, ngược lại có vẻ bình tĩnh sắc bén.

Chỉ nghe y nói:

- Ta nhớ côn pháp của ngươi rất tốt, còn có kẻ nào đáng để cho Mễ Hữu Kiều ngươi phải hoảng hốt lo sợ?

Mễ Thương Khung cười lên.

Tiếng cười của hắn giống như xuyên qua gió, xuyên qua sương, xuyên qua gió cát ngàn vạn dặm truyền tới, chỉ nghe thanh nghe tiếng đã khiến người ta dễ sinh ra cảm khái như bể khơi nương dâu, biển cạn đá mòn.

- Chính là do côn pháp này của ta gây chuyện.

Hắn nói.

- Tối nay muốn gặp lại Triều Thiên Nhất Côn của ngươi.

Quan Thất nghiêm mặt nói, câu này y nói một cách rất thành kính, thành khẩn.

Mễ Thương Khung giống như gặp phải sấm sét giữa trời quang, một lúc sau mới trầm mặc nói:

- Đây lại là câu mà ta không muốn nghe nhất.

Quan Thất nghiêm túc nói:

- Ta hôm nay đã không phải là ta ngày xưa, ngươi hôm nay cũng không còn là ngươi trước kia. Lần này chúng ta giao thủ nhất định sẽ rất đặc sắc.

Chòm râu vàng của Mễ Thương Khung không gió tự chuyển động:

- Ta không cần đặc sắc, ta chỉ muốn bình bình thường thường sống những ngày tháng sau này. Ta đã không có mộng nữa, người không có mộng thì sinh mệnh đã mất đi phần đặc sắc nhất. Ta không giống ngươi, ngươi vẫn luôn sống trong mộng, Tiểu Bạch chính là giấc mộng của ngươi. Những năm gần đây ngươi tập trung vào võ công, còn ta lại bận rộn nhiều thứ, võ công đã không thể bằng ngươi, ta quyết không phải là đối thủ của ngươi.

Hắn thật sự không hề nóng nảy chút nào, lại công khai thừa nhận võ công của mình không bằng Quan Thất.

Thời gian gần đây, hắn gần như đã là người có võ công cao thâm khó lường nhất được kinh thành công nhận. Từ khi hắn dùng một côn giết chết long đầu Trương Tam Bá, trong bạch đạo võ lâm ai cũng muốn giết hắn, nhưng cũng không ai dám ra tay. Người trong giang hồ đều khen ngợi võ công của hắn, nhưng trong tối đối với hắn lại vừa thích vừa hận.
Bởi vì lật đổ Mễ lão công công đã có thể xưng hùng võ lâm, độc bá thiên hạ.

Thế nhưng lại không ai có thực lực lật đổ hắn.

Hiện giờ hắn đã độc chiếm ngôi đầu trong kinh, nổi bật hơn người, cũng đứng ở nơi cao không chịu được lạnh, hơn nữa còn trở thành đối tượng đả kích.

Trận chiến tại pháp trường đã làm cho hắn danh động thiên hạ, nhưng cũng khiến hắn trở thành mục tiêu công kích.

Nhưng hiện giờ, ở trước mặt đám cao thủ này, hắn lại thẳng thắn thừa nhận mình không bằng Quan Thất, khiến cho mọi người đều động dung.

Quan Thất lại không hề động dung:

- Ngươi muốn lui khỏi giang hồ, cho nên mới định tìm Tiểu Bạch đi cùng với ngươi?

Mễ Thương Khung thở dài một tiếng, nói:

- Ngươi đừng suy nghĩ lung tung. Đừng quên, ta là một thái giám, là một hoạn quan, hơn nữa còn là một lão thái giám.

Quan Thất lạnh lùng vô tình nói:

- May là ngươi còn không tìm được nàng. Trời thấy đáng thương, người tìm được Tiểu Bạch phải là ta, cũng chỉ có ta mới tìm được Tiểu Bạch. Tiểu Bạch là của ta.

Mễ Thương Khung cười thảm nói:

- Trời thấy đáng thương, ta chỉ muốn bình an sống qua những năm tháng tuổi già. Tiểu Bạch là sư muội của ta, ta tìm cô ấy chỉ vì muốn chấm dứt một đoạn nhân duyên năm đó, không có gì ý khác.

Quan Thất kiên quyết nói:

- Được, cho dù ta tin tưởng ngươi, ngươi cũng phải nói cho ta biết làm thế nào mới có thể tìm được Thuần nhi… không, là Tiểu Bạch.

Mễ Thương Khung bất đắc dĩ nói:

- Chẳng phải ta cũng không tìm được cô ấy sao. Nếu như biết tung tích của cô ấy, ta đã sớm tìm được rồi.

Quan Thất nói:

- Nhưng ngươi lại biết có người biết được nàng ở nơi nào.

Mễ Hữu Kiều hỏi:

- Ai?

Quan Thất nói:

- Phương…

Sau đó y dùng kiếm hơi đẩy về phía trước.

Chu Nguyệt Minh lập tức lên tiếng.

Hắn tiếp lời:

- Phương Ứng Khán.

Quan Thất hỏi:

- Phương Ứng Khán kia hiện giờ ở đâu? Ngươi dẫn ta đi tìm hắn, ta có thể miễn chiến đấu với ngươi.

Mễ Thương Khung chỉ có thể than thở, ngọn lửa vàng trong tay không ngừng lập lòe:

- Hắn à? Tiểu hầu gia hiện giờ không ở trong kinh.

- Hả?

Quan Thất như có tiếc nuối, cũng có phấn chấn:

- Vậy thì công công, trận chiến giữa ta và ngươi khó tránh khỏi rồi.

Chương 92: Ôn Tiểu Bạch

Đại chiến hết sức căng thẳng.

Thực ra Quan Thất liên tục đánh nhau sống chết, trước sau đã quyết chiến với mười một đại cao thủ.

Y không thất bại, ngược lại càng đánh chiến chí càng mạnh, đấu chí càng thịnh.

Mười một cao thủ đều bị y áp chế, y vừa đánh vừa tiếp thu võ công tuyệt học của bọn họ, hơn nữa còn có thể lập tức vận dụng, thậm chí có thể tiến thêm một bước sáng tạo chiêu mới. Giống như từ “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ” của Địch Phi Kinh, y đã lĩnh ngộ thi triển ra tuyệt chiêu mà người khác cầu cũng không được, “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp”. Hơn nữa trong mười một cao thủ, y còn giết chết Trương Khai Hoa, ngoài ra Trương Thiết Thụ cũng bị y đánh cho không rõ tung tích, Hắc Quang Thượng Nhân cũng bị y đánh rơi xuống nhà cũ, nhất thời không lật người được.

Nhưng y còn chưa thỏa chí, ý vẫn chưa đủ.

Y còn muốn đánh, còn muốn tái đấu.

Y dường như đã đánh đến hăng say, đánh đến hứng thú bừng bừng.

Y còn chưa thấy đủ, cho nên y lại tìm tới Mễ Thương Khung.

Đương nhiên, những người mà Quan Thất gặp phải tối nay đều là cao thủ.

Cao thủ nhất đẳng, nhân vật nhất lưu.

Nhưng trong quần long hào hiệt, gió mây tụ hội này, Mễ Hữu Kiều vẫn là một người hết sức nổi bật.

Hắn mặc dù chỉ là một tên thái giám, một tên nội giám tổng quản, nhưng nhờ tiếp cận hầu hạ hoàng đế, thái tử, lại rất thân cận với hoạn quan, quyền thần, cho nên cũng ngầm nắm quyền hành.

Võ công của hắn cao tuyệt, nhưng lại ẩn giấu không lộ. Do đó mọi người đều biết hắn võ công cao, võ công giỏi, võ công xuất thần nhập hóa, nhưng lại không biết hắn cao ở đâu, giỏi chỗ nào, xuất thần nhập hóa đến đâu.

Vì vậy, mọi người đối với võ công lai lịch của hắn càng có nhiều suy đoán, càng cao sâu khó lường.

Cao sâu khó lường, nếu so với cao và sâu, vĩnh viễn càng cao càng sâu hơn.

Khó lường luôn luôn đáng sợ hơn dễ lường.

Mễ Thương Khung rất ít khi ra tay.

Những người giao thủ với hắn, nếu không chết thì cũng trở thành thuộc hạ, bằng hữu của hắn, nếu không thì cũng quyết không dám nhắc tới tình hình giao thủ với Mễ Hữu Kiều.

Nói cách khác, hắn một khi động thủ, cho dù không đánh chết người, ít nhất cũng làm cho người ta chết lặng, tâm phục.

Cao thủ bình thường chỉ có thể đánh bại hoặc đánh chết đối thủ, nhưng Mễ Thương Khung lại có thể bách chiến bách thắng, hơn nữa người thua còn cam nguyện tâm phục khẩu phục, giữ kín như bưng.

Điều này thật không dễ dàng.

Cho đến trận chiến ở pháp trường, Mễ Thương Khung mới ít nhiều lộ ra ngọn nguồn.

Hắn đã thi triển “Triều Thiên Nhất Côn”.

Dưới cái nhìn của mọi người, “Triều Thiên Nhất Côn” của hắn cuối cùng vẫn giành được thắng lợi tuyệt đối, nhưng hắn cũng không thể giết hết quần hùng diệt khẩu.

Mọi người đều thấy được côn pháp của hắn, đều tận mắt nhìn thấy võ công của hắn, cũng đều cảm thán.

Tài nghệ của hắn trấn áp quần hùng.

Có điều mọi người cũng biết được võ công lai lịch của hắn, đó là “côn pháp”.

Sau khi một ngàn lẻ một thức “Phong Đao Sương Kiếm” của Hoài Âm Trương Hầu thảm bại dưới một chiêu “Thiên Nhất” của Vi Thanh Thanh Thanh, vô cùng đau đớn, rút ra kinh nghiệm, khổ công sáng tạo “Triều Thiên Nhất Côn”.

Thế là những nhân sĩ học rộng trên giang hồ đều dần dần suy đoán được võ nghệ lai lịch của hắn.

Mọi người đều biết, Trương Hầu đến lúc tuổi già, võ công càng cao đến mức sởn cả gai ốc. Thế nhưng hắn lại không chịu thu đồ đệ, đối với bất kỳ khả năng nào, hoặc người nào có thể uy hiếp đến quyền lực, thanh danh và địa vị của hắn, hắn đều không tín nhiệm.

Ít nhất, hắn từng tuyên bố không thu bất kỳ đồ đệ nam nào, còn nữ đệ tử thì lại thu hai người.

Có lẽ là vì nữ đồ đệ không thể ảnh hưởng đến địa vị giang hồ, uy danh võ lâm của hắn.

Hình như hắn cũng từng thu một vị đồ đệ tuổi tác khá lớn, nhưng luôn luôn không có tiếng tăm trên giang hồ, ngay cả đệ tử trong Trảm Kinh đường cũng chỉ biết người này gọi là “Một Hữu” (không có), cũng không biết lai lịch và tên họ của hắn. Hắn giống như một người “không có” gì cả, ngay cả sự tồn tại cũng “không có”.

Còn như Trương Hầu vì sao lại “phá lệ” thu nạp người đồ đệ nam này, mọi người cũng không rõ nguyên nhân, không biết nội tình, thậm chí cũng không hiểu vì sao vị đệ tử “được trời ưu ái”, nhận được chân truyền của Trương Hoài Âm này lại không nổi bật trên giang hồ, từ trước đến giờ vẫn không nghe tiếng tăm của hắn.

Hóa ra cuối cùng hắn vẫn nổi bật.

Chỉ là không ai biết hắn chính là “hắn” mà thôi. Nghĩ đến, danh hiệu gọi là “Một Hữu”, thực ra có thể là đọc sai, đúng ra phải là họ “Mễ” đi với chữ “Hữu”.

Mặc dù Mễ Thương Khung đã lộ ra “vốn liếng” của hắn, nhưng trong chiến dịch đó hắn thật sự đã chấn nhiếp toàn trường, một côn giết chết Trương Tam Bá.

Long đầu Thiên Cơ Trương Tam Bá là một nhân vật phi phàm, ở trên giang hồ có ảnh hưởng rất lớn, ở trong võ lâm cũng có uy danh rất cao. Y vừa chết, quần long lập tức không đầu, đồng thời quần chúng cũng kích động, một đám hào kiệt căm hận Mễ Thương Khung, nhưng cũng sợ hãi Mễ Hữu Kiều.

Một côn này của Mễ Hữu Kiều có thể nói là đã kết thù sâu, nhưng cũng ổn định địa vị tông chủ của hắn, không thể dao động.

Do đó trong võ lâm kinh sư, nhắc tới nhân vật như Mễ công công, dù là người hận hắn thấu xương cũng không thể không thừa nhận, võ công sánh được với Mễ Thương Khung, có lẽ ngoại trừ vài người như Gia Cát tiên sinh, Vương Tiểu Thạch, còn lại căn bản không đáng đề cập, cũng không thể bàn đến.

Về phần Vương Tiểu Thạch có thể là đối thủ của Mễ Thương Khung hay không, mọi người đều hoài nghi.Dù sao Vương Tiểu Thạch tuổi còn quá trẻ, võ công có cao thì hỏa hầu cũng không đủ.

Thực ra ngay cả Gia Cát tiên sinh, trong võ lâm cũng có rất nhiều người bắt đầu hoài nghi.

Y có phải bảo đao đã già hay không?

Y đã lâu không xuất thủ, có phải công lực đã không mạnh bằng lúc trước?

Thậm chí có người còn nói y đã tẩu hỏa nhập ma, trở thành tàn phế, chỉ dựa vào Tứ Đại Danh Bổ dưới cờ để chống đỡ mà thôi.

Vì vậy trong võ lâm kinh hoa, địa vị của Mễ Hữu Kiều đặc biệt nổi bật, không ai sánh bằng.

Hiện giờ hắn lại gặp phải Quan Thất.

Quan Thất là một chiến thần, cũng là đấu ma.

Y là một võ si, càng là võ cuồng.

Quan Thất đã tìm tới Mễ Thương Khung.

Nếu như nói có người mà Quan Thất không đánh lại, e rằng cũng chỉ có Mễ Thương Khung.

Nếu như nói trong kinh thành có người giải quyết được Mễ Hữu Kiều, chắc hẳn chỉ có Quan Mộc Đán.

Những cao thủ có mặt đều suy đoán như vậy, hơn nữa mọi người đều hưng phấn vì trận chiến sắp diễn ra.

Bọn họ đều đang mong đợi, mong đợi tận mắt nhìn thấy trận chiến chấn động cổ kim này.

Giống như một cao thủ giám định châu báu thật sự gặp phải một khối bảo thạch tuyệt mỹ không tì vết, một họa sĩ chân chính yêu tranh như mạng nhìn thấy một bức danh họa tuyệt thế vô song, cho dù bảo thạch, danh họa này chưa chắc cuối cùng đã thuộc về hắn, hắn cũng muốn nhìn một chút, sờ một chút, chạm một chút, muốn biết lai lịch của nó, muốn xem nó rốt cuộc làm thế nào gọt giũa ra được, như vậy cũng thỏa mãn rồi.

Hợp tình hợp lý, cách nghĩ giống nhau.

Huống hồ ai cũng mong sao có người chống lại được Quan Thất, ai cũng hận không có người giải quyết nội giám thủ lĩnh Mễ công công thâm trầm mạnh mẽ này. Bất kể xuất phát từ báo thù hay ghen tị, người ở chỗ cao, sẽ có người hi vọng bọn họ rớt xuống gần chết; cây mọc lên cao, luôn có một số chuồn chuồn, châu chấu, sâu bọ muốn cắn, muốn gặm, muốn cho nó sụp xuống.

Không giống nhau.

Cho dù mục đích mong muốn hai đại cao thủ Quan, Mễ quyết chiến không giống nhau, nhưng luôn là không hẹn mà gặp, không kìm lòng được.

Ngay cả Dương Vô Tà cũng không ngoại lệ.

Y vốn không thù không oán với Mễ Thương Khung, nhưng Mễ Hữu Kiều lại giết chết Ôn Bảo và Trương Tam Bá.

Trương Tam Bá là người mà y khâm phục, còn “Độc Bồ Tát” Ôn Bảo lại là đại tướng của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Y dĩ nhiên muốn báo thù cho bọn họ, huống hồ Mễ công công còn là đầu não và chủ tướng của
tập đoàn Hữu Kiều, cũng là cố vấn trong trận doanh của Phương Ứng Khán.

“Vị trí” này trời sinh là đối địch với Dương Vô Tà.

Y đương nhiên hi vọng Quan Thất có thể “áp chế” Mễ Thương Khung, về tình về lý đều nên như vậy.

Tôn Ngư thì không.

Hắn chỉ thích xem, xem một trận đại chiến.

(Đó chắc hẳn là vô cùng đặc sắc, đẹp mắt.)

Nhưng hắn vẫn không nhịn được thỉnh giáo Dương Vô Tà một chuyện.

- Tiểu Bạch là ai?

Đó là nghi vấn trong lòng hắn, cũng là nghi vấn trong lòng mọi người.

Hắn không hỏi “Tiểu Bạch ở đâu”, bởi vì hắn nhìn ra được, Quan Thất đã quyết chí muốn tìm Tiểu Bạch, bất luận là ai, chỉ cần có khả năng biết được hành tung của Tiểu Bạch, Quan Thất nhất định sẽ không bỏ qua. Cho nên hắn không thể hỏi Dương Vô Tà câu này. Cho dù Dương Vô Tà biết, cũng không thể trả lời hắn trước mặt công chúng. Còn nếu như không biết, hoặc là không thể nói, Tôn Ngư là người thông minh, tự nhiên cũng sẽ không hỏi.

Hắn xem Dương Vô Tà là sư phụ, hắn biết những thứ mình cần học ở Dương Vô Tà vẫn còn nhiều.

Hắn luôn không bỏ qua bất kỳ cơ hội học tập nào.

Một người cần cù không biết mệt mỏi, kiên nhẫn chuyên cần học tập, là bởi vì hắn tự ái. Nói trắng ra, chuẩn xác hơn là hắn cho rằng thành tựu của mình không chỉ như vậy.

Tôn Ngư cũng cảm thấy như vậy.

Một người chỉ khi biết mình có thể có thành tựu lớn hơn, mới cố gắng không ngừng, nếu không thì uổng phí tinh lực để làm gì? Nếu như một người biết thành tựu của mình cũng chỉ như thế, chỉ dừng ở đây, vậy người đó còn muốn cố gắng hay không? Không bằng tầm tầm thường thường, hưu hưu nhàn nhàn sống qua ngày.

Tôn Ngư thấy một người bình thường như Vương Tiểu Thạch cũng có thể một bước lên mây, đứng trên đỉnh cao, hắn hi vọng có một ngày mình cũng làm được, cũng cảm thấy có một ngày mình sẽ làm được.

Ít nhất hắn cảm thấy mình còn có chí khí hơn Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch là một người không quan tâm, ngoại trừ tình nghĩa thì người này giống như không quan tâm đến bất cứ thứ gì.

Hắn lại khác.

Hắn nhịn nhục chịu khổ, nỗ lực phấn đấu, hắn muốn đến tuổi trung niên thì đã leo lên đỉnh cao của đời người, sau đó mới buông tay, thành công lui thân, ít nhất cũng không uổng đã đến nhân gian một chuyến. Lập nên công lao vĩ đại, sau đó buông tay quản núi quản nước, tùy ý cả đời.

Đây mới là chuyện thoải mái nhất.

Cho nên hắn mới nắm bắt mỗi cơ hội học tập, bởi vì hắn muốn vượt qua, vượt qua chính mình, cũng đồng thời vượt qua những người siêu phàm trác việt, đương nhiên cùng bao gồm Dương Vô Tà.

Một đồ đệ nếu như không thể vượt qua sư phụ hắn, lại không phải là một đồ đệ tốt.

- Ta cũng không rõ. Nhưng căn cứ vào tư liệu mà ta phát hiện tại Bạch lâu, do ái tướng năm xưa được Tô lão lâu chủ tin tưởng nhất là Tô Xuân Dương thu thập được, từng điều tra được một đầu mối. Trương Trảm Kinh lúc tuổi già đã thu nhận ba đồ đệ, người nam thân thế thần bí, chỉ hầu hạ Trương Hầu trong thời gian rất ngắn. Hắn không có tên, biệt hiệu là “Một Hữu”. Cho đến gần đây ta mới biết rõ lai lịch của hắn.

“Tô lão lâu chủ” mà Dương Vô Tà nói, đương nhiên chính là cố lão lâu chủ Tô Già Mạc, năm đó một tay sáng lập nên Kim Phong Tế Vũ lâu.

- Ngoài ra còn có hai vị nữ đồ đệ, cả tên và lai lịch đều không rõ, nhưng nhiều người gọi là Tam cô nương và Bạch cô nương. Sau đó Tam cô nương hình như đã xuất gia, lại cùng với Thiên Y Cư Sĩ tâm đầu ý hợp. Tin tức này là ta nghe được từ Gia Cát tiên sinh.

Gia Cát tiên sinh là sư đệ của Thiên Y Cư Sĩ, tin tức mà y nghe được, truyền đi dĩ nhiên là hợp tình hợp lý, hợp với lẽ thường, mức độ tin cậy rất cao.

Nhưng người mà Tôn Ngư có hứng thú nhất, đương nhiên vẫn là người thứ ba, Bạch cô nương.

- Có một thời gian, trong võ lâm hoàn toàn mất đi tăm hơi của Bạch cô nương. Theo như Tô Xuân Dương truy xét, hắn ghi lại “Bạch cô nương này có thể không phải họ ‘Bạch’, mà có ngọn nguồn với Lão Tự Hiệu Ôn gia ở Lĩnh Nam”. Sau đó Tô Xuân Dương bị Lôi Tổn của Lục Phân Bán đường ám sát, việc truy xét cũng bị cắt đứt. Xuân Dương lúc đó là đại tướng một phương của Kim Phong Tế Vũ lâu, lại chết bởi tay Lôi Tổn, thật khiến người ta thổn thức vô cùng.

- Nhưng sự tình chưa hết, ta truy xét theo tư liệu ban đầu, phát hiện một số điểm kỳ lạ. Thánh chủ Quan Thất của Mê Thiên Thất Thánh có một em gái tên là Quan Chiêu Đệ, sau đó được gả cho Lôi Tổn. Lôi Tổn nhờ giết chết Tô Xuân Dương mà quật khởi trong võ lâm, hơn nữa nhờ cưới được Quan Chiêu Đệ mà uy danh lớn mạnh, từ đó hiệu lệnh võ lâm, một mình nắm giữ Lục Phân Bán đường.

Tôn Ngư biết, Dương Vô Tà đột nhiên chuyển đề tài sang Quan Chiêu Đệ và Lôi Tổn, nhất định là có nguyên nhân.

- Quan Chiêu Đệ từng có một người bạn gọi là Tiểu Bạch, nghe nói dáng dấp của nàng như thiên tiên hóa người, hoa nhường nguyệt thẹn, xinh đẹp không thể tả, hơn nữa còn hiểu ý người khác, đa tình cương trực. Vì vậy Quan Thất cực kỳ si mê nàng. Khi Quan Chiêu Đệ gả cho Lôi Tổn, nhiều người cho rằng không lâu sau Quan Thất nhất định cũng có chuyện vui, cưới Tiểu Bạch cô nương làm vợ. Nhưng Tiểu Bạch cô nương lại từ đó thất tung, mất đi tin tức. Có người nói từng thấy nàng xuất hiện tại Lục Phân Bán đường…

Nói đến đây, Dương Vô Tà cười khổ một tiếng:

- Đương nhiên, chuyện này cũng không thể tra cứu.

Y thật sự không thể tra xét, bởi vì Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường vốn là tử địch.

Y là quân sư của Kim Phong Tế Vũ lâu, đương nhiên không thể đích thân tra cứu chuyện này. Huống hồ cho dù y phái nội ứng, nằm vùng, gian tế, trước tiên cũng phải làm những đại sự quan trọng khác, chuyện này chỉ có thể đặt sang một bên. Ai mà ngờ được ngọn nguồn này cuối cùng lại trở thành điểm mấu chốt.

- Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể tra cứu. Tiểu Bạch cô nương thất tung đã gần hai mươi năm, thần trí của Quan Thất đại khái cũng từ đó bắt đầu thất thường. Hai mươi năm sau, Lôi gia có con gái lớn lên, xinh đẹp thon thả, duyên dáng động lòng, uyển chuyển điềm đạm, chính là Lôi Thuần. Nghe nói dáng vẻ của nàng rất giống với Tiểu Bạch cô nương năm đó, có điều Tiểu Bạch cô nương linh xảo hoạt bát, còn Lôi Thuần tiểu thư lại ôn hòa trầm tĩnh. Vị Quan Chiêu Đệ kia cũng bị “nợ phong lưu” của Lôi Tổn làm cho giận đến hộc máu, không ai biết người ngọc ở đâu. Hiện nay, nếu Mễ Thương Khung chính là vị “Một Hữu” kia, Tam cô nương cũng rất có thể là vị bằng hữu đang kề vai chiến đấu, lưu vong giang hồ với Vương Tiểu Thạch, có lẽ sớm muộn gì thân thế tung tích của Tiểu Bạch cô nương cũng sẽ rõ ràng khắp thiên hạ…

Chương 93: Ma lửa

Dương Vô Tà chỉ nói đến đây.

Có lẽ vẫn còn đoạn sau, có lẽ không còn, nhưng bất luận còn hay không còn, y đều không nói tiếp được.

Y đã không kịp nói, chỉ kịp nhìn.

Mọi người đều nhìn đến mức tập trung tinh thần, mắt không kịp theo.

Bởi vì Quan Thất và Mễ Thương Khung đã giao thủ, hơn nữa còn đánh nhanh như chớp, lửa ma bóng quỷ, kinh thiên địa quỷ thần khiếp.

Khi Dương Vô Tà nói chuyện với Tôn Ngư, Quan Thất còn đang thúc giục Mễ Thương Khung:

- Ngươi động thủ đi!

Mễ Thương Khung vẫn kiên trì:

- Ta không muốn đánh.

Quan Thất không kiên nhẫn:

- Ngươi không ra tay thì ta sẽ ra tay.

Thái độ của Mễ Thương Khung rất kiên quyết:

- Ta không muốn đánh với ngươi.

Quan Thất quát lên:

- Ngươi có đánh hay không? Không đánh cũng phải đánh, nếu không thì lập tức giao Tiểu Bạch ra đây!

Mễ Thương Khung đột nhiên biến sắc, hét lên:

- Cẩn thận tên mập mạp này ám toán ngươi…

Hắn không nói là “Chu Nguyệt Minh” mà lại kêu là “mập mạp”, là vì sợ Quan Thất không biết tên của Chu Nguyệt Minh, dẫn đến nhất thời phản ứng không kịp.

Hắn gọi thẳng là “mập mạp”, ai cũng biết hắn muốn nói đến Chu Nguyệt Minh. Ngô Kỳ Vinh mặc dù cũng mập, nhưng dù sao cũng là một thư sinh trẻ tuổi. Nếu so sánh, một người xem như là đùi dê, còn một người lại là đùi trâu.

Mọi người đều không nghĩ tới Chu Nguyệt Minh lại thừa dịp này ám toán Quan Thất.

Đây rõ ràng là thời cơ tốt nhất, nhưng mọi người đều không ngờ Chu Nguyệt Minh lại lớn gan, gan lớn như vậy, còn không cần mạng như vậy.

Quan Thất gầm lên giận dữ, trở tay một cái, năm ngón tay như cánh hoa phất ra.

Chu Nguyệt Minh sững sốt.

Thực ra hắn cũng không xuất thủ, hoàn toàn không có ý đánh lén Quan Thất. Hiện giờ hắn đã đặt mình vào vị trí an toàn, sao lại phải tự làm khổ mình, chọc giận Quan Thất?

Quần hùng thật sự không nhìn sai về hắn, hắn quả thật không có gan lớn như vậy.

Hắn tố cáo với Quan Thất rằng canh phu kia chính là Mễ Thương Khung, còn chỉ ra Mễ Hữu Kiều có thể là người duy nhất ở đây biết được tung tích của Ôn Tiểu Bạch.

Quan Thất quả nhiên đã nhận lời bảo vệ hắn, hơn nữa còn tìm tới Mễ Thương Khung. Hắn muốn mượn tay Quan Thất trừ khử Mễ Thương Khung, hoặc là mượn sức Mễ Thương Khung và mọi người trừ khử Quan Mộc Đán. Tóm lại, chỉ cần là người có võ công cao hơn hắn, giỏi hơn hắn, tốt nhất không một ai tồn tại ở kinh sư, không một ai còn sống trên đời.

Hắn chỉ mong sao Quan Thất chết, Mễ Thương Khung mất, tốt nhất là hai người đều mất đi tính mạng, nhưng hắn cũng không có ý đánh lén Quan Thất vào giờ phút quan trọng này.

Hắn không đáng giá, cũng không có gan.

Do đó, Mễ Thương Khung vừa chỉ, vừa nói như vậy, ngay cả chính hắn cũng kinh ngạc một chút.

Ta không có!Nhưng hắn cũng lập tức hiểu được dụng ý của Mễ Thương Khung.

Lão tặc thật là hiểm độc!

Hắn hiểu được rất nhanh.

Hắn mập giống như heo, tướng mạo giống như heo, ngũ quan giống như heo, vóc người càng giống như heo, ngay cả sức ăn cũng giống như heo, nhưng đầu óc của hắn lại không hề giống heo chút nào.

Hắn rất thông minh, cũng rất cảnh giác.

Hắn lập tức hiểu được dụng tâm ác độc của Mễ Thương Khung, nhưng đã không còn kịp.

Quan Thất vừa nghe lập tức ra tay, ra tay với Chu Nguyệt Minh.

Y cũng không quay đầu lại, chợt đánh ra một chưởng.

Chu Nguyệt Minh đã không thể biện bạch, cũng không kịp biện bạch.

Bởi vì hai người cách nhau quá gần, hắn cũng không cách nào ứng biến trong nháy mắt, đành phải đón đỡ một chưởng này.

Bàn tay của hắn thịt dày, nhiều, mập, ngón tay to, xương lại mềm như bông.

Màu chưởng của hắn là Chu Sa chưởng, nhưng thứ mà hắn tu luyện lại là Hắc Sa thủ.

Chu Sa chưởng là chưởng thức đại phú đại quý, Hắc Sa thủ lại là chưởng công đại ác đại độc, bình thường những nhân vật võ lâm thành danh đều khinh thường tu luyện loại chưởng công này, cho dù năm xưa có tu luyện, sau khi thành danh cũng sẽ không dùng.

Nhưng Chu Nguyệt Minh vẫn tiếp tục tu luyện, còn thỉnh thoảng vận dụng.

Nguyên nhân rất đơn giản, là vì hữu dụng.

Hắc Sa thủ ác độc ác nghiệt, hết sức thực dụng.

Chỉ cần hữu dụng thì hắn sẽ dùng.
Đây là phương thức làm việc của Chu Nguyệt Minh, cũng là phương thức dùng người của hắn.

Hắn đành phải đón đỡ một chưởng này của Quan Thất.

Hắn dùng chưởng, một đôi Chu Sa chưởng đầy đặn nhiều thịt, vận dụng Hắc Sa thủ ác độc vô cùng để tiếp một chưởng tùy tiện của Quan Thất.

Trong nháy mắt này, Chu Nguyệt Minh thoạt nhìn chỉ thấy một chưởng này của Quan Thất có điểm kỳ lạ.

Dưới ánh trăng chiếu rọi trong thoáng chốc, một chưởng này chẳng những kỳ lạ, hơn nữa còn vô cùng quái dị.

Một chưởng kia của Quan Thất đánh ngược, tới rất nhanh, đến rất gấp, khiến cho Chu Nguyệt Minh không thể tránh kịp, nhưng xuất chiêu không xem là kỳ, cũng không xem là quái. Vậy thì quái ở chỗ nào? Kỳ lạ ở đâu?

Quái là khi Quan Thất vừa xuất chưởng, giống như không nhìn thấy một thứ.

Trong nháy mắt này, Chu Nguyệt Minh đã cảm giác được, nhưng lại không thể phân biệt rõ trong tay Quan Thất rốt cuộc thiếu vật gì?

Thực ra không phải là vật, cũng không chỉ một món.

Sau khi Chu Nguyệt Minh đối chưởng với Quan Thất, mới thật sự phân biệt được, đó là ngón tay.

Một chưởng kia Quan Thất hình như không có ngón tay, năm ngón tay hoàn toàn không có.

Đương nhiên không bị đứt, cũng không phải biến mất, mà là khớp thứ nhất và thứ hai của ngón tay hoàn toàn co vào khớp thứ ba và lòng bàn tay.

Như vậy đã trở thành “Báo quyền”.

Nếu như không cẩn thận phân biệt, tay của Quan Thất lại giống như chưởng pháp không có năm ngón tay, “Vô Chỉ chưởng”.

Đúng.

Trong chớp nhoáng này Quan Thất đã phát ra “Vô Chỉ chưởng pháp”, tuyệt chiêu bí truyền của Trương Thiết Thụ.

“Vô Chỉ chưởng” đương nhiên là một loại chưởng pháp ác độc, luyện đến lúc “thành công”, ngay cả ngón tay của mình cũng sẽ từng khớp từng khớp, từng ngón từng ngón bị ăn mòn, đừng nói là đánh một chưởng vào người khác.

Có thể tưởng tượng được sự ác độc của nó.

Nhưng loại chưởng pháp ác độc này cũng không phải thứ gì ghê gớm, không phải võ công cảnh giới cao siêu gì, mà chỉ là một chút âm chiêu của Hạ Tam Lạm.

Nhưng hôm nay, ngay cả loại kỳ chiêu âm độc này của Trương Uy cũng được Quan Thất học tập, tiếp thu, còn thi triển nó.

Hơn nữa, những chiêu thức âm hiểm này một khi vào tay Quan Thất, lại sử dụng càng tốt càng diệu, uy lực càng lớn, cũng càng đường đường chính chính.

Một tiếng “bùng” vang lên, sau khi chạm nhau một chưởng, Chu Nguyệt Minh bỗng hét lớn một tiếng. Lại thêm một tiếng “bụp” khác, hắn đánh rắm một cái, sau đó mới “đột ngột” bay ra. Trong nháy mắt này, trong lòng Chu Nguyệt Minh chỉ thầm kêu may mắn, ngay cả Quan Thất cũng nhìn hắn với con mắt khác.

Chu Nguyệt Minh thầm kêu may mắn, là vì từ trong một chưởng này, hắn phát hiện Quan Thất ít nhất đã giảm bớt một nửa sức mạnh. Quan Thất vốn dùng chín thành công lực đánh ra một chưởng này, nhưng đi được nửa đường lại chỉ dùng không đến bốn thành nội lực.

Hóa ra là vì Quan Thất kịp thời phát hiện Chu Nguyệt Minh cũng không ám toán mình.

Cho dù như vậy, Chu Nguyệt Minh hai tay va chạm, cũng cảm thấy giống như có một ngọn lửa, như ma như quỷ thiêu đốt ngũ tạng của hắn, khiến cho hắn cực kỳ khó chịu, muốn nôn muốn ngất. Hắn lập tức dùng “Bá Vương Tá Giáp đại pháp” mượn lực bay ngược, lúc này mới xem là đã “trừ” một nửa dư kình.

Nhưng Quan Thất cũng không khỏi âm thầm bội phục Chu Nguyệt Minh. Đừng thấy cái tên như quả bóng này tròn tròn mập mập, hóa ra hắn thật sự có tài nghệ hơn người. Ít nhất, một cái rắm kia của hắn đánh rất tốt, cũng đánh rất kịp lúc.

Một cái rắm này đã ép tất cả độc lực tà kình của “Vô Chỉ chưởng” từ trong cơ thể ra ngoài, do đó một chưởng này của Quan Thất cũng không thực sự thương tổn đến Chu Nguyệt Minh.

Mặc dù đối với Chu Nguyệt Minh, cũng giống như trúng phải một ngọn lửa ma thiêu đốt thân thể, có khổ tự mình biết.

Chương 94: Lửa ma

Chu Nguyệt Minh mượn lực một chưởng của Quan Thất lui ra ngoài, vẫn chưa tỉnh hồn, nhưng có một người còn chạy nhanh hơn hắn.

Ai?

Lại ngoài dự đoán, đó là Mễ Thương Khung đã vu cáo Chu Nguyệt Minh muốn ám toán, khiến cho Quan Thất phân tâm.

Với địa vị tông chủ một phương của Mễ Thương Khung, thân kiêm lãnh tụ võ lâm và triều đình, lại không đánh mà chạy?

Đó là sự thật, hắn thật sự chạy trốn.

Chạy rất nhanh, toàn thân hóa thành một ngọn lửa vàng và bóng ma trong hẻm tối, trong nháy mắt đã sắp biến mất.

Có lẽ, đối với một người đã đi qua sóng to gió lớn, trải qua rất nhiều thăng trầm, gặp qua phong ba bão táp, nhìn thấu hồng trần như Mễ Thương Khung, suy nghĩ của hắn là: “Chạy thì chạy, có gì ghê gớm.”

Ngoại trừ tính mạng, còn có gì không bỏ được?

Nếu như ngay cả mạng cũng có thể bỏ, vậy tại sao không đánh cược tính mạng, trước tiên chạy trốn để giữ gìn tính mạng rồi hãy nói?

Cho nên hắn chạy.

Có lúc chạy cũng là một loại chiến lược, giống như lui. Đạo lý này tương tự như phòng thủ cũng là một loại tấn công.

Trong tay hắn còn cầm một ngọn lửa vàng, đó là một chiếc đèn lồng màu vàng.

Chỉ thấy hắn giống như một làn khói, ngọn lửa vàng đã đến cuối hẻm, sau ánh lửa có một bóng ma, giống như sau đèn lồng có ma quỷ bám vào.

Ngọn lửa vàng kia đi rất nhanh, giống như bay.

Hắn nhanh, nhưng Quan Thất càng nhanh hơn.

Quan Thất vốn đang đứng ở lòng đường, đột nhiên nhảy lên nóc nhà.

Y vượt nhà lướt ngói, nhanh như tia chớp.

Y điên, nhưng quyết không ngu.

Y cuồng, nhưng tuyệt không ngốc.

Đêm tối, hẻm nhỏ, nơi này lại nhiều đường ngang dọc phức tạp, một khi vòng vào góc thì rất khó tìm, cho nên y lập tức đứng ở nơi cao.

Y trước tiên nhảy lên nóc nhà, từ trên cao nhìn xuống. Ngọn lửa vàng đi đến nơi nào, y cũng lướt về nơi đó.

Ngọn lửa vàng vẫn luôn ở trong tầm mắt của y, Mễ Thương Khung vẫn ở dưới chân y.

Nhìn như vậy, giống như một người chạy trên mặt đất, còn một người đuổi theo trên trời.

Một đuổi một chạy.
Một gã thần ma một ngọn lửa vàng.

Một chạy một đuổi.

Không chỉ có Mễ Thương Khung chạy trốn, Quan Thất truy đuổi, cũng kéo theo những người muốn xem trận chiến, cùng nhau động thân, cùng nhau truy đuổi. Ít nhất bọn họ cũng muốn biết trận chiến giữa Mễ Thương Khung và Quan Mộc Đán sẽ có kết quả thế nào.

Những người này đều là thủ lĩnh quần long, lãnh tụ một phương của võ lâm kinh sư, nhưng đều không tự chủ được, đều vì một trận chiến không cần xác định mà ngươi truy ta đuổi, chẳng biết vì sao? Nếu trên trời có thần, nhìn xuống chúng sinh, cũng không biết là cảm thán, là đáng cười, hay là đáng buồn?

Lúc Quan Thất đuổi theo, mái tóc hoàn toàn tung bay, dưới ánh trăng chiếu rọi trắng lóa như bạc. Y đuổi theo đến sốt ruột, chợt kêu lên một tiếng, giơ tay lên, ngón tay như cỏ hoa vươn về phía trước.

Y vừa vươn tay ra như vậy, ánh lửa đang chập chờn đột nhiên dài lên, sau một tiếng “phụt” đột ngột bốc cháy, trở thành một ngọn lửa rực rỡ.

Thứ mà y đánh ra dĩ nhiên là chỉ kình âm nhu của “Long Phượng thủ”, một chiêu cách không phát kình, chẳng những đã dung hợp lực lượng của “Lạc Phượng trảo” và “Ngọa Long chỉ”, còn vận dụng “Tam Chỉ Đạn Thiên” của Bạch Sầu Phi, mới có thể nhanh chóng đánh trúng mục tiêu.

Ánh lửa vừa lên, thế đi hơi dừng.

Quan Thất hét lớn một tiếng, từ trên nóc nhà phi thân xuống, một tay chụp vào phía sau đèn lồng, giống như vừa rồi y dùng một tay bắt lấy Địch Phi Kinh,.

Y có lòng tin, nhất định sẽ trúng.

Người mà y muốn bắt, chắc chắn trốn không thoát.

Thứ mà y muốn đánh, chắc chắn sẽ đánh được.

Bởi vì y là Quan Thất, y nhất định có thể làm được.

Chẳng những y tự tin, ngay cả bằng hữu, kẻ địch, người quan sát, ai cũng tin chắc như vậy, bởi vì ai cũng biết y thật sự có bản lĩnh này.
Y có thể làm được, hơn nữa còn dễ dàng thắng lợi.

Y là Quan Thất, chiến thần Quan Thất.

Thế nhưng sai rồi.

Lần này y lại không làm được, bởi vì y đã tính sai, cũng đã đoán sai.

Một trảo của y chụp vào khoảng không.

Sau lưng y lại để trống cho người khác, đó là kẻ địch, Mễ Thương Khung.

Có người nói Mễ Thương Khung là một lão hồ ly.

Có người vì vậy mà đi hỏi Gia Cát tiên sinh, Gia Cát Tiểu Hoa chỉ ấn miệng mỉm cười không nói.

Có người đi hỏi Phương Ca Ngâm, Phương Ca Ngâm nói:

- Đạo hạnh của Mễ công công rất cao.

Cũng có người hỏi con nuôi của Phương Ca Ngâm là Phương Ứng Khán, khi đó họ Phương còn chưa tới hai mươi tuổi, câu trả lời của hắn là:

- Ngoại trừ cha nuôi của ta, hắn chính là tiền bối ân sư tốt nhất của ta. Những thứ mà ta phải học tập hắn, có lẽ cả đời cũng không học hết được. Đó không phải là cáo già xảo quyệt, mà là trí tuệ bất phàm.

Cũng có người vì vậy mà trực tiếp hỏi Mễ Thương Khung.

Mễ Thương Khung lại không giận, chỉ cười nói:

- Lão hồ ly? Người như ta còn có thể làm hồ tiên sao? Ta chỉ là chó. Ta trung quân ái quốc, càng giống như là một lão chó giữ cửa trung thành mà thôi.

Có người dám hỏi thẳng ý kiến của những người này, đương nhiên cũng không đơn giản, ít nhất phải đủ gan, đủ can đảm, hơn nữa còn phải có một chút mặt mũi, có một chút biện pháp

Đây là sự thật, nếu như không có mặt mũi, cũng không có biện pháp, ngay cả muốn gặp những danh nhân hô mưa gọi gió này cũng không được, làm sao có thể hỏi ý kiến của bọn họ?

Người hỏi là Thụ Đại Phong.

Hắn là một vị danh y, cũng là một vị ngự y.

Ai cũng sẽ mắc bệnh, người có võ công cao cũng khó tránh khỏi ngã bệnh, ngay cả hoàng đế cũng khó tránh khỏi phải uống thuốc xem đại phu, cho nên không ai muốn đắc tội với một người có thể ra vào hoàng cung xem bệnh cho hoàng thượng, hơn nữa y đạo cao minh.

Ví vậy cũng không ai muốn đắc tội với huynh đệ họ Thụ, càng không thể không trả lời vấn đề mà anh em Thụ đại phu và Thụ Đại Phong đưa ra. Chỉ có Bạch Sầu Phi, bởi vì Thụ đại phu trung thành với Tô Mộng Chẩm, cho nên hắn đã ác độc giết chết Thụ đại phu, cũng đoạn tuyệt đường lui của mình.

Có điều, cho dù trả lời ra sao, Mễ Thương Khung cũng đích xác là một lão hồ ly.

Chương 95: Lửa

Ánh lửa dài ra, trong bóng tối đặc biệt lóa mắt đoạt thần.

Nhất thời, ngoại trừ ánh lửa rực rỡ kia, tất cả sự vật bên cạnh đều trở nên mơ hồ không rõ.

Quan Thất cho rằng Mễ Thương Khung đang ở phía sau đèn lồng, cho nên y dùng một tay chụp đến.

Nhưng lại chụp hụt, không trúng người.

Người đang ở sau lưng y.

Một tiếng “xoẹt” vang lên, kẻ địch đã ra tay, ra tay từ sau lưng.

Chiến tranh không ngại dối lừa.

Mễ Thương Khung dùng “khí” ngự đèn lồng mà đi, khoảng cách giữa hắn và ngọn lửa vàng ít nhất đến mười một thước.

Do đó Quan Thất vươn người chắn ngang, ngược lại đưa lưng ra cho hắn.

Hắn đang chờ điều này, hắn đang chờ khoảnh khắc này, hắn đã vất vả tạo nên cơ hội này.

Hiện giờ cơ hội đã tới, hắn quyết không bỏ qua.

Hắn vừa xuất thủ liền cầm đả cẩu bổng đâm nhanh ra, đâm vào xương cột sống thứ bảy trên lưng Quan Thất.

Hắn biết Quan Thất có một chút si, một người si, xương cột sống thứ năm và thứ bảy nhất định có vấn đề.

Hắn liền đâm vào nơi đó.

Vẽ rồng cần điểm mắt, bắt giặc phải bắt vua. Hôm nay hắn muốn giết chết một người, cần phải tấn công vào vết thương chí mạng, chỗ hiểm và điểm yếu của đối phương.

Một côn này của hắn đâm đến, phát ra một tiếng “xoẹt”, cũng không phải rất đặc biệt. Nhưng lúc này đầu trượng mới hất lên, lỗ mũi bên phải của hắn đã chảy xuống một vệt máu mũi.

Một chiêu này, hắn đã vận tụ nguyên khí và nội kình rất lớn.

Mặc dù dáng dấp của hắn còn cao lớn hơn Quan Thất, một trượng này vốn nên đâm ngang, nhưng thế trượng của hắn lại rất đặc biệt, trầm xuống dưới eo, sau đó từ phía dưới đâm vào Quan Thất.

Góc độ xuất kích này rõ ràng rất kỳ dị, quan trọng hơn là mỗi chiêu xuất kích, hắn đều giữ nguyên một đặc điểm, đó là tất cả đều hướng lên trời.

Một chiêu này của hắn chỉ tấn công, rất hung hiểm.

Lúc mọi người đều cho rằng hắn đang lùi, thực ra là hắn lấy lùi làm tiến, mạo hiểm tấn công.

Đối với loại kiêu hùng phi thường, nhất đại chiến thần như Quan Thất, hắn đã không lùi được.

Lùi lại sẽ không có chỗ chết, cho nên hắn ngược lại tấn công, tấn công bất ngờ.

Một chiêu này quả nhiên có hiệu quả, đã thành công.

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại nghe rợn cả người, chỉ một mình Mễ Thương Khung trong lòng biết rõ, một người kinh hãi.

Đó là vì một côn của hắn thật sự đâm trúng mục tiêu.

Không trúng còn tốt, một khi đâm trúng, lại khiến Mễ Thương Khung trong lòng kinh hãi, hồn bay phách lạc.

Hắn rõ ràng đã đâm trúng Quan Thất, một bổng đâm vào xương cột sống thứ bảy của đối phương.

Thế nhưng khớp xương cột sống của Quan Thất lại giống như đột nhiên “nứt” ra.Người của y không “nứt ra”, thứ “nứt ra” chỉ là lưng của y, nói chính xác là khớp xương cột sống của y.

Khớp xương cột sống thứ sáu và thứ bảy đột nhiên nứt ra, sau đó khép lại, kẹp lấy đầu trượng.

Trời ạ!

Xương cột sống không phải là “vũ khí”, Mễ Thương Khung thật sự không hiểu làm sao khớp xương cột sống của một người có thể tách ra, sau đó nhanh chóng khép vào, mang theo vũ khí đoạt mệnh của hắn.

Nhưng lúc này hắn đã không kịp suy nghĩ.

Hắn đã bị dọa đến mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ còn lại ứng biến.

Hắn còn có thể ứng biến.

Bị dọa như vậy, năng lực ứng biến của hắn chẳng những không mất đi, ngược lại càng gấp, càng kỳ, càng nhanh.

Đây là kinh nghiệm giang hồ.

Mễ Thương Khung kịp thời hất đầu trượng lên, ấn vào trong tủy xương.

Lần này, khớp xương thứ sáu và thứ bảy của Quan Thất lập tức buông lỏng, cũng không kẹp được đầu trượng của Mễ Hữu Kiều.

Mễ Thương Khung kịp thời cũng lập tức thu trượng.

Hắn không lùi.

Lúc này mà lùi, đối phương nhất định sẽ phản kích.

Hắn đã thất thủ, nếu lúc này đối phương thùa thắng truy kích, nhất định khó mà chống đỡ.

Hắn lại tấn công, đâm một trượng từ dưới lên trên.
Lần này gió trượng sắc bén nặng nề, giống như một hàng ma xử do đồng nguyên chất chế tạo, nặng hơn trăm cân, phát ra kình phong ác liệt. Hắn dùng một trượng đâm vào huyệt Ngọc chẩm sau gáy Quan Thất.

Hắn cũng không tin nơi đó cũng có thể kẹp được trượng của hắn.

Nhưng trượng của hắn lại bị kẹp.

Có điều lần này không phải là khớp xương của Quan Thất, đương nhiên cũng không phải gáy của Quan Thất, mà là tay của y.

Tay không.

Tay không vào dao sắc.

Quan Thất dùng một tay bắt lấy trượng của hắn, muốn đoạt lấy trượng của Mễ Thương Khung.

Y luôn luôn nói cầm là cầm, muốn đoạt là đoạt.

Y luôn luôn tự cao, cũng thật sự là người tài cao gan lớn.

Mễ Thương Khung dùng “Triều Thiên Nhất Côn” xưng bá võ lâm, chấn động kinh sư, nhưng Quan Thất lại có bản lĩnh đoạt đi.

Trong phút chốc này, quần hùng cùng nhau tìm đến, trông thấy Quan Thất chỉ giơ tay đã khiến cho đèn lồng tự cháy, ngăn cản đường đi của Mễ Thương Khung. Trong nháy mắt lại thấy Mễ Thương Khung lấy lại tiên cơ, một trượng đâm vào lưng Quan Thất. Sau đó lại thấy Mễ Thương Khung không biết vì sao một trượng uổng công, khi tiếp tục tấn công thì lại bị Quan Thất chụp lấy bổng trong tay.

Lúc mọi người đang nhìn đến hoa mắt, kinh nghi bất định, lại thấy Mễ Thương Khung quát lên một tiếng, râu xám không gió tự chuyển động, giống như chỉ đưa tay ra đã đoạt lại cây trượng kia.

Trong nháy mắt này, bổng dài đã đổi tay, biến hóa cực nhanh, rất nhiều hung hiểm.

Vật trong tay Quan Thất, sao có thể để người khác lấy về? Thực ra y cũng có nỗi khổ tự mình biết.

Lúc y chụp lấy cây bổng kia, lập tức phát hiện ba chuyện, đó là ba cảm nhận đặc biệt.

Thứ nhất là nặng.

Cây trượng này nặng đến bất ngờ, nặng đến kinh người.

Thứ hai là nóng.

Y cầm ở trong tay, giống như cần một cây côn sắt sắp nóng chảy.

Thứ ba là chấn động.

Thân bổng kia truyền đến một loại rung động đặc biệt, khiến cho bàn tay bình thường của y không thể nắm được, hơn nữa còn có một loại cảm nhận khiến người ta thân tâm hư không, thần linh tan vỡ.

Đó là “hung”, một loại “tứ đại giai hung”.

Ngay cả Quan Thất hung như vậy, ác như vậy, nhất thời cũng có cảm giác không chịu nổi.

Do đó thứ nằm trong tay y giống như “một củ khoai lang phỏng tay”.

Y giành lấy cây trượng, trong nháy mắt lại cảm giác được “kỳ môn binh khí” này không có duyên với mình, đối kháng với mình, là thứ không thuộc về mình. Nếu không phải y có nội lực hơn người, nhất định sẽ bị kỳ binh dị khí này phản chấn nội thương. “Binh khí” này tuy đã rời khỏi chủ nhân của nó, nhưng lực sát thương vẫn còn, hơn nữa uy lực cực lớn.

Trong lúc y đang kinh ngạc, Mễ Thương Khung lập tức phản kích, đoạt lại cây bổng hình dáng kỳ dị này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau