QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thần sát

Người là người, sao có thể biến thành một món (hoặc một đống) y phục?

Nhưng Chu Nguyệt Minh có thể.

Trong nháy mắt này, Chu Nguyệt Minh giống như một con rắn, lại giống như một trái bóng.

Rắn là rắn, bóng là bóng, sao lại liên quan đến nhau?

Nhưng Chu Nguyệt Minh vừa giống như rắn, lại giống như bóng.

Nói hắn là rắn, bởi vì y phục trên người hắn cởi xuống một lớp lại một lớp, một món lại một món, hơn nữa còn giống như một tầng lại một tầng, vĩnh viễn không hết.

Lúc này mới biết, hóa ra hắn lại mặc y phục nặng như vậy, áo quần nhiều lớp như vậy.

Cởi đến bộ này đã là lớp thứ ba, mới phát hiện y phục trên người Chu Nguyệt Minh gần giống với màu da. Lần này hắn liên tục cởi mấy bộ, lại có vẻ không béo phì như trước, thậm chí nhanh chóng hao gầy, ốm đi.

Hóa ra hắn cũng không tính là quá mập.

Cho nên hắn giống như rắn, da của hắn lột xuống một lớp lại một lớp.

Nhưng rắn lại không giống như hắn, rắn không có bản lĩnh lớn như hắn.

Ít nhất, rắn không thể lập tức lột da một lớp lại một lớp, một lần lại một lần.

Hơn nữa rắn không giống như trái bóng, cho dù là lúc nằm co cũng không giống.

Hắn lại giống.

Hắn giống như trái bóng bị người ta đánh một cái, đá một cước, đột nhiên nhảy lên, bắn ra.

Thế đi rất gấp, nhanh, còn hết sức kỳ dị.

Cho nên, nếu muốn ra tay với hắn, không biết hắn sẽ đột ngột nhảy đến nơi nào, thậm chí không biết hắn sẽ “lăn” đến một góc nhỏ nào.

Vì vậy hắn giống như trái bóng.

Hắn không chỉ là mặt núc ních, bụng béo phì giống như hai trái bóng trên dưới, thân hình của hắn cũng giống như trái bóng.

Ít nhất là tròn như nhau, cũng biết bắn biết lăn như nhau.

Vừa bắn đã không thấy tăm hơi, vừa lăn một vòng đã ra bên ngoài một trượng.

Một tay của Quan Thất đã bắt được hắn, nhưng hắn vừa lăn đã ra bên ngoài một trượng tám, trong tay Quan Thất chỉ còn lại một đống y phục.

Quan Thất nhíu mày, hừ một tiếng, vứt bỏ y phục trên tay, chuyển sang rút kiếm, sau đó nhìn thẳng vào Chu Nguyệt Minh.

Lúc này Chu Nguyệt Minh đã cảm thấy sợ hãi.

Hắn đối diện với mũi kiếm, cùng với thần sát cầm kiếm ngay cả mặt cũng hiện màu xanh lá.

Quan Thất đã mở mắt ra, “Nhãn Đao” của Địch Phi Kinh chỉ có thể thương tổn hai mắt của y một lúc.

Lúc này Chu Nguyệt Minh cũng đã mở mắt, mặc dù đau, nhưng “Nhãn Tiễn” của Địch Phi Kinh cũng không thể khiến cho mắt của hắn không nhìn thấy mọi vật trong thời gian dài.

Nhưng lúc này, Dương Vô Tà, Vô Tình, Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà, kể cả Chiêm Biệt Dã vừa lật người nhảy lên, mưu đồ tái chiến, đều đồng thời tỉnh ngộ. Quan Thất sử dụng Cầm Nã thủ, lúc nhắm mắt thi triển lại càng tinh, càng diệu, càng giỏi, càng áo trời không vết vá.

Đồng dạng, thân pháp “Bá Vương Tá Giáp” của Chu Nguyệt Minh, lúc nhắm mắt lại càng chớp nhoáng vô định, không dấu vết để tìm.

Vào giờ phút này, hai người dựa vào cảm giác giao thủ, lại tiếp cận như vậy, tương đồng như vậy.

So với những người có mặt, Địch Phi Kinh còn hiểu được nhiều hơn một điểm, “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ” hẳn là phải dùng một tay thi triển, chứ không phải dùng hai tay.

Chẳng trách Bặc Tiên Tri không luyện được “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp”.

Địch Phi Kinh vì ngộ ra điều này mà cảm thấy run rẩy, run rẩy vì vui mừng.Nhưng sau đó y lại run rẩy vì một chuyện khác.

Đó là một câu nói, câu nói của Chu Nguyệt Minh.

Lúc này Chu Nguyệt Minh vừa mới thở được một hơi, nhưng hắn còn chưa thở xong, lại phải đối diện với Quan Thất, cùng với kiếm trên tay thần sát cuồng ma này.

Nhưng lúc này hắn đã có thể nói chuyện:

- Lôi Thuần không ở chỗ ta, ngươi hiểu lầm rồi.

Quan Thất nghiêm nghị quát lên:

- Hắn nói nàng ở chỗ hắn, hắn lại nói nàng vẫn còn ở chỗ hắn, bây giờ hắn lại nói nàng ở chỗ ngươi… các ngươi đùa bỡn ta?

Y liên tục nói vài chữ “hắn”, “nàng”, “hắn”, rõ ràng là rất sốt ruột. Với võ công và thân phận tông sư của y, vốn không nên nói chuyện lộn xộn như thế.

Nhưng mọi người đều hiểu rõ những lời y nói, chữ “hắn” thứ nhất là chỉ Địch Phi Kinh, chữ “hắn” thứ hai hình như là chỉ Dương Vô Tà, về phần “nàng” đương nhiên là Lôi Thuần, còn “ngươi” dĩ nhiên là Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh đương nhiên nghe hiểu, hắn cũng đương nhiên không dám “đùa bỡn” thần sát Quan Thất này.

Huống hồ hiện giờ thần sát này đã tiến đến gần hắn một cách hung thần ác sát.

Hắn đột nhiên “hét” ra một câu:

- Ngươi sai lầm rồi.

- Ta… sai… lầm?

- Lôi Thuần là Lôi Thuần, Tiểu Bạch là Tiểu Bạch, Tiểu Bạch không phải Lôi Thuần, Lôi Thuần cũng không phải Tiểu Bạch.

- Tiểu Bạch… Lôi Thuần…

- Người mà ngươi muốn tìm là Tiểu Bạch, chứ không phải Lôi Thuần.

- Người mà ta… Tiểu Bạch?

- Đúng, người mà ngươi yêu thương là Tiểu Bạch, còn Lôi Thuần chỉ là người thay thế… Người đùa bỡn ngươi không phải là ta, mà là Địch Phi Kinh, còn có Lôi Thuần.
Một tiếng “ầm” vang lên, Quan Thất giống như bị sét đánh.

Y tự vỗ vào “thiên linh cái”, sau đó hai mắt, hai tai, lỗ mũi, khóe miệng của y đều chảy (ứa) ra vết máu.

Trong bầu trời lại giống như có thứ gì lướt qua, giống như những chiếc nồi, lại giống như những chiếc đĩa lớn, càng giống như những con chuồn chuồn lớn hình dáng ký bí. Chỉ nghe tiếng vang vù vù xoẹt xoẹt không ngừng, tiếng xịch xịch xạch xạch thấp thoáng lúc to lúc nhỏ.

- Tiểu Bạch không phải Lôi Thuần, Lôi Thuần không phải Tiểu Bạch…

Quan Thất ấn vào trán hét lớn:

- Các ngươi đùa bỡn ta… các ngươi đùa bỡn ta… ngươi nói láo! Ngươi đang nói láo!

- Ta không nói láo!

Chu Nguyệt Minh vội vàng nói:

- Người mà ngươi muốn tìm thật sự là Tiểu Bạch, chứ không phải Lôi Thuần, ngươi đừng trúng quỷ kế của Lục Phân Bán đường!

- Người mà ta muốn tìm là… Tiểu Bạch….

Cặp mắt của Quan Mộc Đán muốn phun máu, dùng tay ấn đầu lẩm bẩm, lảo đảo như muốn ngã:

- Người mà ta… Không phải Lôi Thuần?

- Đúng.

Câu này Chu Nguyệt Minh trả lời không hề giống như rắn, mà giống như đinh.

Một chiếc đinh đâm vào trong lòng Quan Thất.

Chiếc đinh ác độc, chiếc đinh sắc bén.

Đối với Quan Thất, điều này dường như càng khiến y bị thương, càng khiến y suy sụp hơn bất kỳ trận chiến nào.

- Người mà ta… không phải Lôi Thuần…

Y bi thương kêu lên:

- Mà là Tiểu Bạch?

Sau đó y ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Tiểu Bạch… Tiểu Bạch… nàng đang ở đâu? Nàng… ở… nơi… nào?

Trong giọng nói của y có sự bi thương vô tận, thê lương vô hạn. Hóa ra “Tiểu Bạch” không chỉ là một cái tên, mà là một đoạn ký ức đau thương đẹp đẽ đến mức đi vào tim vào phổi, một đoạn quá khứ tiêu hồn đến mức đứt từng khúc ruột.

Một trận cuồng phong không biết từ nơi nào thổi tới, mái tóc rối của Quan Thất lập tức từng chùm từng chùm theo gió bay đi, mái tóc còn lại bỗng lóe lên ánh bạc dưới trăng.

Trong phút chốc này, y đã rụng đi một nửa tóc đen, trắng đi một nửa mái tóc.

Đó là hồi ức gì, lại thương tổn kỳ tài cái thế, nhân kiệt một đời này sâu đến như vậy, đậm đến như vậy?

(Tiểu Bạch là ai?)

(Ai là Tiểu Bạch?)

(Tiểu Bạch và Lôi Thuần có quan hệ gì?)

Nhất thời, những người có mặt đều hoài nghi, ai cũng quan tâm, vô cùng hiếu kỳ.

Chương 87: Thiên khả liên kiến (trời thấy đáng thương)

Chợt nghe Quan Thất bi thương ngâm nga:

- Phú quý phù vân đều vô định, núi tàn nước đọng vẫn vô tình, gió thu thổi tỉnh anh hùng mộng, thành bại được mất chẳng quan tâm…

Mấy câu thơ này Quan Thất buột miệng ngâm lên, người khác nghe được còn không thấy gì, nhưng Thích Thiếu Thương lại giống như bị trúng đòn. Y chưa từng nghe mấy câu thơ này, đó chắc hẳn là Quan Thất lúc này tâm tình âu sầu, chậm rãi ngâm ra sự sầu muộn trong lòng. Y luôn cho rằng Quan Thất là tông sư võ học, hết sức ngưỡng mộ, cho đến trận chiến tối nay, y mới biết Quan Mộc Đán thật sự là một quái kiệt võ lâm, cảm thấy khâm phục. Thế nhưng y lại không biết Quan Thất còn có tài văn và tài thơ. Tài hoa của Quan Thất đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Thích Thiếu Thương. Mấy câu thơ này là do Quan Thất cảm khái ngâm lên, nhưng lại rất sâu rất đậm, đâm Thích Thiếu Thương bị thương, khiến Thích Thiếu Thương nhớ đến Tức đại nương, cùng với mối tình chưa dứt giữa y và Tức Hồng Lệ.

Thực ra, không chỉ có Thích Thiếu Thương nảy sinh tình cảm này, ngay cả Địch Phi Kinh cũng kinh động, chẳng những kinh động mà còn đau xót.

Chỉ có điều, cảm xúc của Thích Thiếu Thương là ở Tức Hồng Lệ, còn cảm khái Địch Phi Kinh là ở Lôi Thuần.

Tiểu thư, Thuần nhi, nỗi nhớ như trăng sáng, đêm đêm chiếu ánh soi.

Chợt nghe Quan Thất còn nhìn trăng ngâm nga:

- Họa phúc tựa mình từ không đường, lành dữ buồn vui có điểm dừng, vẽ tranh ước hẹn xuân vô giá, tình thâm không thọ mộng chợt kinh.

Sau đó y hét lớn:

- Trời thấy đáng thương, Tiểu Bạch, Ôn Tiểu Bạch, Ôn Tiểu Bạch, ta tìm nàng thật khổ, ta đau khổ vì tình! Trời vô ý, ý trời tại sao lại ức hiếp ta như vậy, đùa bỡn ta như vậy!

Nghe y kêu lên như vậy, mọi người đều động dung.

Thứ nhất, xem ra Quan Thất phát điên, có một nửa là do nữ nhân gọi là “Ôn Tiểu Bạch” này, so với những gì trước kia bọn họ điều tra được, hiển nhiên là có sai lầm, không khớp.

Thứ hai, nghe ra Quan Mộc Đán chẳng những đã khôi phục một chút thần trí, còn khôi phục một phần ký ức, ít nhất y đã nhớ lại Tiểu Bạch không phải là Lôi Thuần.

Thứ ba, Tiểu Bạch vốn họ “Ôn”, chẳng lẽ…

Mọi người nghĩ tới đây, đã không kịp suy nghĩ tiếp, bởi vì Quan Thất đã phát động.

Y phát động công kích, công kích lớn nhất cũng là lợi hại nhất.

Y một lần lại một lần thất vọng, bởi vì y không tìm được Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch thậm chí không phải là Lôi Thuần.

Y cảm thấy giận dữ giống như mắc lừa, càng đáng sợ là hi vọng duy nhất đã tan biến, vỡ nát, điều này khiến cho sự căm phẫn của y không thể phát tiết.

Phương thức phát tiết duy nhất của y là chiến đấu

Chiến đấu vốn là phương thức sinh tồn, cũng là phương thức sinh mệnh, phương thức cuộc sống của y.

Huống hồ hiện giờ hi vọng của y đã tan biến, căn bản cũng không muốn sống, không cần sống.

Cho dù chết, y cũng muốn lựa chọn phương thức này.

Chết trận, chiến tử mới thôi.

Y chém một kiếm về phía Chu Nguyệt Minh, kiếm khí xé gió bổ về phía Tiếu Kiểm Hình Tổng.

Chu Nguyệt Minh lại đột nhiên bị tập kích.

Hắn vốn tưởng rằng những lời kia đã kiếm chế, quấy nhiễu Quan Thất, khiến đối phương không biết theo ai, một lần nữa điên cuồng.

Nếu không, ít nhất cũng có thể chuyển dời ánh mắt của Quan Thất. Hắn đã dùng phương pháp gậy ông đập lưng ông, để Quan Thất chuyển sang đối phó với “Đê Thủ Thần Long” Địch Phi Kinh.Hắn còn rất vui mừng, vui mừng vì cái chức “hình tổng” này không làm uổng.

Hắn lợi dụng “địa vị” của mình, tìm được không ít tư liệu mà mọi người không biết. Mọi người đều bị mờ mắt bởi sự thật, còn có rất nhiều bí mật mà người ta không biết.

Hiện nay, hắn lại dùng những “cơ mật” này để “cứu” mình.

Bởi vì Quan Thất thật sự khó đối phó, người này võ công quá cao, quá hỗn tạp, quá đáng sợ, cũng quá không thể tưởng tượng.

Đó không phải là người, mà là chiến thần, đấu thần.

Đã là võ si, cũng là sát cuồng.

Chu Nguyệt Minh tự tin, chỉ cần là người thì hắn đều có thể “giải quyết” được. Nếu như hôm nay không giải quyết được, vậy từ từ cũng có thể lần lượt “giải quyết”.

Thế nhưng không thể đối với Quan Thất.

Người này đã là yêu quái, không còn là người bình thường. Một người làm thế nào vừa nhìn thấy, vừa giao thủ, lập tức có thể tiếp thu những những tuyệt học phi thường, hơn nữa còn lập tức có thể ứng dụng, tiện tay vận dụng.

Hắn cho rằng mình có thể dựa vào “tin tức” hết sức quan trọng kia để phá huỷ đấu chí của Quan Thất, ít nhất cũng lợi dụng Quan Thất để hủy diệt Địch Phi Kinh.

Hắn luôn luôn am hiểu “Bá Vương Tá Giáp” (bá vương cởi giáp), không chỉ là chiêu thức võ công, ngay cả đối nhân xử thế cũng như vậy. Hôm nay Địch Phi Kinh “ngầm” hắn một chiêu, hắn nhất định sẽ “dùng mâu của người đâm khiên của người”, “xua” về đối phương.

Nên biết, trong đạo làm quan đương thời, yếu quyết quan trọng nhất chính là “tá” (cởi).

Hễ có “oan uổng” cần giải quyết, phải hiểu được “cởi”. Cởi cho đồng liêu, thủ hạ, bằng hữu, thậm chí là dân chúng vô tội.

Có công đương nhiên phải “đội”.

Hễ có “trọng trách” cần gánh vác, càng phải biết “cởi”, tránh nặng tìm nhẹ, liệu gió chống thuyền, mượn lực sử lực, mượn đao giết người. Sự ảo diệu của nó đều nằm ở một chữ “cởi”.

Có sai lầm nhất định phải “lánh” nhanh hơn.Hễ là chuyện mạo hiểm thì không làm, có nguy hại đến tiền đồ gấm vóc của mình thì không làm, có nguy hiểm đến vinh hoa phú quý của mình cũng không dính vào, những việc này đều cần nắm giữ bí quyết chữ “cởi” một cách hoàn hảo.

Còn như có chuyện tốt, đương nhiên phải nắm thật chặt.

Chu Nguyệt Minh dựa vào bí quyết chữ “cởi”, một đường thăng tiến, cho đến hôm nay ngồi vững vàng ở vị trí hình tổng.

Có điều hắn cho rằng đó chỉ là một cột mốc, không phải cuối cùng, hắn còn muốn theo cơn gió lên thẳng mây xanh.

Do đó ở trong nghề của hắn, mặc dù cũng hại không ít người, chôn không ít hảo hán, kết không ít ân oán, oan không ít bách tính, sinh không ít thù hận, nhưng hắn tại hình bộ vẫn luôn thanh danh không ngã, bên ngoài những lời thảo luận về hắn cũng không xấu. Ít nhất, một hình tổng luôn tươi cười đón người, luôn tốt hơn so với một hình tổng sát khí lạnh lùng.

Ít nhất cũng thân thiết hơn nhiều.

Hơn nữa hắn cũng không phải chỉ làm chó săn cho quan lớn quý nhân, chỉ thay người khác tạo ra án oan hại người, có lúc hắn cũng vì người (vì mình) sửa lại mấy vụ án oan, thậm chí một hơi xử lý rất nhiều kẻ tội ác tày trời, còn xử quyết không ít cường hào ác bá, khiến mọi người hả lòng hả dạ.

Cho nên Chu Nguyệt Minh cũng rất được lòng người, danh vọng không xấu. Hắn luôn luôn là “cỏ đầu tường”, trong tường ngoài tường, nơi nào có gió tới thì hắn nghiêng về bên đó, hơn nữa còn nghiêng rất nhanh, không chướng mắt, cũng không trở ngại người khác.

Cũng vì vậy, Thái Kinh vốn rất am hiểu đạo lý này, mới biết rõ ý đồ của hắn, phát hiện hắn không thành thật, từ đó hoài nghi hắn bất trung, mới tìm tâm phúc thay thế vị trí của hắn.

Chu Nguyệt Minh cái gì cũng giống như không quan tâm, cái gì cũng có thể cởi bỏ, cái gì cũng có thể nhường nhịn, nhưng danh vị này thì hắn lại không lui một chút, không nhường nửa bước.

Bởi vì hắn biết, đây là thứ không lui được, cũng không nhường được.

Lui một bước thì không có chỗ chết, nhường nửa phần thì mặc cho người ta ức hiếp.

Những người đã đảm đương chức vị này, đã làm loại chuyện này như hắn, người còn quyền còn, người còn thế còn, người còn uy danh còn, người còn nhân tình còn. Một khi người đi, địa vị dời, chức quyền không, vậy thì sẽ rất nguy hiểm. Những nghiệt gây đã ra, những chuyện đã làm trước kia, tất cả đều sẽ phản công lại mình. Cho dù hết lòng bồi dưỡng tâm phúc của mình làm người nối nghiệp, kết quả nếu như gặp phải áp lực lớn, ngay cả thân tín cũng sẽ vứt xe giữ tướng. Cho dù hứa hẹn quyết không phản bội, truy cứu, cũng sẽ dùng danh nghĩa “đại nghĩa diệt thân” để đưa mình đưa lên hình đài. Nếu để cho người khác chiếm cứ thậm chí lật đổ vị trí của mình, vậy thì kết cục thì càng thảm thiết vô cùng.

Do đó, loại người giống như hắn, “danh vị” chính là tính mạng tài sản, không thể mất được, cũng không thể từ bỏ được.

Hắn thường ví mình là dòng nước, vận dụng cách nói của đạo gia, thiên hạ vạn vật, không thứ gì mềm yếu như nước, nhưng nếu luận về dẻo dai, kiên cường, lại không có thứ gì hơn được nước, giống như nước chảy đá mòn. Hắn còn thường nói mình “cố sức không tranh, thiên hạ ai có thể tranh với hắn”. Thực ra hắn không phải là không tranh, hắn chỉ là hiểu được lấy lùi làm tiến, không tranh những chuyện không thể tranh. Đối với những chuyện có quan hệ lợi hại, hắn tất tranh tất giành, quyết không nhún nhường.

Vì vậy người ta nói hắn có thể “bụng to bao dung tất cả chuyện khó dung trên đời”, lại nói hắn giỏi thích ứng giống như như nước, thậm chí đồ chứa cũng thay đổi hình dạng của nó. Đây mới là đại nhân vật có thể tùy cơ ứng biến, đi theo đường phải, biết cách đối nhân xử thế, như cá gặp nước. Hắn luôn luôn cười hì hì, cười híp mắt, trả lời bằng cách im lặng, lấp lửng giống như ngầm thừa nhận.

Thực ra, nếu là chuyện mà hắn nghiêm túc suy tính, hắn sẽ giằng co với ngươi đến cùng, thà chết không nhượng bộ. Đừng nói là thủy tính, ngay cả hỏa tính hắn đều dùng đến, đốt không chết ngươi thì dùng tới nước lửa giao nhau, nướng kẻ địch thành than, rán thành xương trắng, nấu thành một nồi máu đặc.

Hắn càng tiến thêm một bước, luyện bí quyết chữ “cởi” thành võ công bí truyền của hắn.

Đây chính là “Bá Vương Tá Giáp” của hắn.

Chỗ tuyệt diệu của kỳ công “Bá Vương Tá Giáp” chính là bí quyết chữ “cởi”.

Cởi bỏ.

Không nhận lời, không gánh vác.

Không đạo đức, cũng không đạo nghĩa.

Không để cho người khác có cơ hội, cũng không để cho mình gặp nguy hiểm.

Đây chính là Tá đại pháp, “Bá Vương Tá Giáp”.

Chương 88: Phó thác cho trời

Trong khoảnh khắc này, chiến thần Quan Thất đã ba lần ra tay với Chu Nguyệt Minh.

Ba lần xuất thủ, Chu Nguyệt Minh cũng ba lần gặp phải nguy hiểm.

Thế nhưng Quan Thất lại không công trở lui.

Lui?

Không lùi, chỉ có tiến.

Võ si Quan Thất luôn luôn chỉ công không thủ, chỉ tiến không lùi.

Y không lùi một tấc.

Y là người gặp mạnh càng mạnh, thấy dũng càng dũng, đấu hung càng hung, gặp ác càng ác.

Dưới ánh trăng cố đô kỳ dị trong vắt này, Quan Thất trước sau đã giao thủ với mười một đại cao thủ gồm Ngô Kỳ Vinh, Trương Hán, Trương Uy, Chiêm Hắc Quang, Địch Phi Kinh, Dương Vô Tà, Tôn Ngư, Vô Tình, Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà, Chu Nguyệt Minh. Mặc dù y chỉ có một người, một tay, trước đó còn bị cấm chế, thần trí chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng y động thủ so chiêu với nhiều người như vậy đều luôn tấn công, không lùi không thủ, tiến mạnh đánh mạnh. Không một ai động thủ với y mà không cảm thấy ứng phó khó khăn, không một cao thủ nào giao thủ với y mà không cảm thấy may mắn thoát chết. Còn y lại vừa ra tay vừa thử chiêu mới, học xong dùng ngay, còn đồng thời tưởng niệm đến Ôn Tiểu Bạch đã khiến y ngày đêm thương, sớm chiều khó quên, rung động tâm can, mộng hồn dẫn dắt.

Nhưng y ba lần phát động công kích với Chu Nguyệt Minh, cả ba lần đều để cho Chu Nguyệt Minh thành công thoát khỏi.

Chu Nguyệt Minh kinh tâm động phách nhưng lại không gặp nguy hiểm.

Hắn dùng “Kim Thiền Thoát Xác”, “Thoát Bào Nhượng Vị”, “Bá Vương Tá Giáp”, phân biệt tránh khỏi “Ngự Kiếm thuật”, “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ” và “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp” của Quan Thất.

Chu Nguyệt Minh tổng cộng đã “lột xác” ba lần, cũng cởi y phục ba lần.

Đây là lần thứ tư Quan Thất tấn công Chu Nguyệt Minh. Chu Nguyệt Minh vốn cho rằng mình đã thành công, khiến Quan Thất nghe được tin tức của Tiểu Bạch liền trở nên thần hồn điên đảo, hồn bay phách lạc, không ngờ Quan Mộc Đán lại phát động thế công chết người với hắn.

Hắn không ngờ Quan Thất lại hoàn toàn không quan tâm đến tung tích của Ôn Tiểu Bạch.

Vất vả bận rộn vì nàng, chịu hết gió và sương vì nàng, lo lắng mệt mỏi vì nàng, gầy ốm hao mòn vì nàng cũng không hối hận, tại sao khi biết được tin tức của nàng lại chẳng hề động lòng, nghe được tung tích của nàng lại muốn giết người diệt khẩu?

(Đây rốt cuộc là chuyện gì?)

Hắn vốn cho rằng những lời của mình ít nhất sẽ khiến Quan Thất bi thương thất thần, đấu chí suy giảm, nếu không cũng sẽ không dám hạ độc thủ với mình.

Nhưng lại không phải.

Quan Thất lại chém tới một kiếm.

Một kiếm này giống như mở núi phá đá, chém đứt Hoa Sơn.

Chu Nguyệt Minh biết một kiếm như vậy chém xuống đầu, kiếm chưa đến đã khiến tất cả không khí bên cạnh hắn ngưng kết lại, tất cả sát khí đều bị dẫn phát, hắn cũng không cởi được, không trút được, không tháo được, phương pháp duy nhất chính là nghênh đón, cũng chỉ có thể chống đỡ.

Ba lần giao thủ với Quan Thất trước đó, Chu Nguyệt Minh cũng chỉ “tránh” chứ không đánh trả.

Hắn dùng một loại thân pháp công phu diễn biến từ phương thức và phong cách đối nhân xử thế của hắn, “Bá Vương Tá Giáp”, để ứng phó với thế công ác liệt của Quan Thất.

Cho dù là mấy năm trước, hai thế lực lớn Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường quyết chiến tại tổng đường của Lục Phân Bán đường, nhân mã hai phái đều cố gắng mời Chu Nguyệt Minh ra tay trợ giúp.

Đương nhiên, bọn họ hi vọng Thần Thương Huyết Kiếm tiểu hầu gia Phương Ứng Khán cũng ủng hộ phe mình.

Khi đó, thế lực của tập đoàn Hữu Kiều tuy còn chưa phải quyền cao, thế lớn, uy trọng như hôm nay, chưa thể thay thế Mê Thiên Thất Thánh minh ngày xưa đứng ngang hàng với Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, nhưng tiềm lực vô cùng khả quan. Phương tiểu hầu gia dù chưa “lộ ra chân tướng”, hiệu lệnh võ lâm, khiến người ta kinh sợ như hôm nay, nhưng cũng thể hiệm tiềm chất, bộc lộ tài hoa. Bởi vì hắn trung gian không phân, lập trường không rõ, cho nên mọi người đều hi vọng nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ của hắn.

Có điều, kết quả là Phương Ứng Khán chí lớn tài cao vẫn tự thành một phái, tập đoàn Hữu Kiều của hắn từ độc bá một phương tiến thêm một bước trở thành uy chấn tám phương, từ hô mưa gọi gió một thời càng muốn vượt trội thiên hạ.

Hắn không cam chịu đứng sau người khác, càng không muốn cúi đầu trước bất cứ người nào.

Hắn được Mễ Hữu Kiều trợ giúp, còn được cha nuôi của hắn là Phương Ca Ngâm che chở, cộng thêm hắn được trời ưu ái ban choí cơ trí, cùng với dung mạo tuấn tú lấy được thiện cảm của người khác, còn có võ công mà hắn không chừa thủ đoạn tu luyện thành, rất nhanh hắn đã có thể lãnh tụ quần hùng, đứng ngang hàng với Chu Nguyệt Minh. Trong võ lâm kinh sư, hắn cùng với Thích Thiếu Thương và Vương Tiểu Thạch của Kim Phong Tế Vũ lâu, Lôi Thuần và Địch Phi Kinh của Lục Phân Bán đường tạo thành thế chân vạc, mỗi người một hướng. Trong kinh thành quan trường, hắn và đám “lục tặc” Thái Kinh, Lương Sư Thành, Đồng Quán, cùng với nhóm nhân mã Gia Cát Tiểu Hoa, Thư Vô Hý, Tứ Đại Danh Bổ phân ba thiên hạ, hùng bá một phương.

Chu Nguyệt Minh thì sao?

Hắn là hình tổng, không ai muốn đắc tội với hắn, ai cũng hi vọng có được sự ủng hộ của hắn.

Chỉ cần hắn bằng lòng, đồng ý, một khi có được sự ủng hộ của hắn, cũng giống như làm chuyện gì cũng không sợ sau lưng bị luật pháp truy cứu, hơn nữa cũng không vi phạm lệnh cấm, càng có thể mặc sức hoành hành.

Lần hội chiến kia, Chu Nguyệt Minh cuối cùng vẫn ra tay, nhưng lại không dùng hết sức.Hắn chỉ muốn “thử một lần”, hai bên đều giúp, hai đầu đều đánh.

Bên này hắn đánh Địch Phi Kinh, là vì muốn dò xét thực lực thật sự của “kiêu hùng cúi đầu” này.

Thế nhưng hắn thử không ra.

Một hiệp kia, hắn chỉ “thử” được Địch Phi Kinh ứng biến rất nhanh, khinh công rất giỏi, những thứ khác đều không dò xét được.

Cho đến hôm nay, hắn mới thật sự kiến thức được “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ” của Địch Phi Kinh, cùng với phương pháp “cởi bào nhường ngôi”, “dời mắt giá họa” càng chết người hơn, khiến cho hắn suýt chút nữa đã bỏ mạng dưới tay Quan Thất.

Một lần “thử” khác của hắn là đối với Tô Mộng Chẩm.

Một người là nhân vật số hai bí hiểm nhất trong Lục Phân Bán đường, một người là bệnh nhân sát tinh Tô Mộng Chẩm có quyền lực nhất trong Kim Phong Tế Vũ lâu.

Lần này hắn đã thử ra chiến lực của Tô Mộng Chẩm không thể xem thường, thứ đáng sợ hơn không phải là võ công của Tô Mộng Chẩm, mà là y còn có hai huynh đệ trung thành, hơn nữa võ nghệ cũng không tầm thường.

Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch.

Một lần thử này, hắn cũng thử ra được một chuyện. Vết thương nơi đùi phải của Tô Mộng Chẩm thật sự rất nghiêm trọng, chẳng những khiến cho chiến lực giảm nhiều, thậm chí đã có phần ảnh hưởng đến đi lại.

Hắn đã từng vô tình hay cố ý tiết lộ điều này với Bạch Sầu Phi, tin tức này rõ ràng là đã tăng cường cũng tăng tốc Bạch Sầu Phi phản bội Tô Mộng Chẩm.

Có điều trong hai trận chiến đó, hắn cũng chỉ dùng thân pháp hết sức “đột nhiên” và thế công vô cùng “đột ngột” để tập kích Tô Mộng Chẩm và Địch Phi Kinh.

Lần này lại không được.

Quan Thất chém tới một kiếm.

Hắn không thể lánh sang trái, lánh sang trái sẽ bị mũi kiếm cắt trúng.

Hắn không thể né sang phải, né sang phải sẽ bị mũi kiếm quẹt trúng.

Hắn không thể vọt lên trên, vọt lên trên sẽ bị kiếm khí chém trúng.

Hắn không thể cúi xuống dưới, cúi xuống dưới sẽ bị thân kiếm bổ trúng.

Hắn không thể lui về sau, lui về sau sẽ bị kiếm khí thương tổn.
Hắn không thể tiến lên trước, tiến lên trước bị kiếm thế giết chết.

Hắn chỉ có thể đứng ở đó, chống đỡ.

Toàn thân hắn phồng lên, giống như một con cóc đang phình to, đôi tay như dùi trống vỗ một cái, muốn kẹp lấy kiếm của Quan Thất.

Chiêu này của hắn rất đơn giản, cũng rất lưu loát.

Nhưng đó lại là tinh hoa, tinh hoa của chiến thuật.

Nhìn thấy chiêu này, ngay cả canh phu trên đường dài kia cũng không nhịn được kêu một tiếng:

- Tay không vào dao sắc.

“Tay không vào dao sắc”, một cái tên rất bình thường.

Trong võ lâm, ai cũng biết dùng, ai cũng từng học loại võ nghệ này. Cho dù không phải trong giang hồ, bách tính tầm thường, văn nhân, phụ nữ và trẻ con, ngay cả khi chưa từng thấy qua, cũng nhất định đã nghe nói đến loại “võ công” này.

Loại võ thuật này không hề hiếm thấy, nhưng dùng cho tốt lại là có một không hai.

“Tay không vào dao sắc” là ám chỉ dùng tay không để cướp lấy vũ khí trên tay người khác, đây chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng. Ngươi có thể ra tay đối phó với những đối thủ võ công kém hơn ngươi, nhưng một khi kẻ địch võ công mạnh hơn ngươi, ngươi làm thế nào dùng một đôi tay bằng thịt để đoạt lấy binh khí trên tay hắn?

Điều này cần có bản lĩnh cao hơn so với Cầm Nã thủ.

Cầm Nã thủ có thể là tay không đấu tay không, còn “tay không vào dao sắc” lại là ngươi tay không, còn đối phương lại có binh khí.

Hiện giờ Chu Nguyệt Minh chẳng những sử dụng nó, hơn nữa còn thi triển với một kẻ địch chí cường, cực cường, tối cường tuyệt đỉnh, hắn ở trước mặt Quan Thất thi triển “Tay không vào dao sắc”.

Mũi đao lạnh, mũi kiếm càng lạnh.

Một thanh kiếm lạnh tên là “Sai”, do một cao thủ tuyệt thế sử dụng càng ý lạnh xâm người, kinh người, bức người, giết người.

Quan Thất sử dụng một chiêu này có điểm kỳ lạ, thậm chí có phần kỳ dị.

Y đang cười.

Ánh mắt của y đầy ưu thương, ưu đến rất thương, rất thương tâm, rất thương tình, rất thương lòng.

Lúc xuất kiếm y lại cười, nụ cười giết người.

Nhưng thần sắc của y lại rất kinh người, dọa người.

Thần sắc khi y dùng kiếm rất dọa người, nhưng ánh mắt của y lại rất đa tình, nụ cười rất thương tâm.

Ngươi nói sao?

Quan Thất hiển nhiên là một người thương tổn vì tình, khổ sở vì yêu, y vì Ôn Tiểu Bạch mà hồn bay phách lạc, nửa si nửa điên qua một đời.

Thế nhưng, nếu như y thật sự thâm tình không hối hận, vì sao khi biết tung tích của Tiểu Bạch, y lại muốn một kiếm giết Chu Nguyệt Minh diệt khẩu?

Y là tình thâm không vĩnh viễn? Hay là tình đến nồng lúc tình lạnh nhạt? Hoặc là nhìn như đa tình lại vô tình, kết quả là tìm nàng trong chốn đông người, hao gầy tiều tụy không hối hận, nhìn hết đường chân trời, lại nửa đón nửa từ, chỉ đổi được nước mắt bạc tình?

Ai biết?

“Ngươi nói sao” vĩnh viễn là một câu hỏi, đáp án của mỗi người đều không giống nhau. “Ai biết” lại không phải là một câu hỏi, ý tứ của nó thực ra giống như “không biết” hoặc “mặc nó đi”.

Trên đời có rất nhiều chuyện, rất nhiều vấn đề, rất nhiều phiền não, mặc dù người người khác nhau, thời thời không giống, nhưng đều chỉ có thể “mặc nó đi”.

Không mặc nó thì thế nào? Chỉ là chuốc khổ. Tính toán thiệt hơn, kết quả là mọi chuyện lại không do người.

Vì vậy, có lúc phó thác cho trời cũng chưa chắc là tiêu cực, nó chỉ là một loại thái độ nhân sinh muốn nhưng không cầu, không tìm phiền não mà thôi.

Chương 89: Thiên khả kiến liên

Chu Nguyệt Minh muốn dùng một chiêu “Tay không vào dao sắc” để đoạt kiếm của Quan Thất.

Kiếm mà Quan Thất cầm trên tay thật ra là lấy được từ Tôn Thanh Hà.

Kiếm tên là “Sai”.

Chu Nguyệt Minh cũng “sai” rồi.

Một chiêu kia của hắn không đoạt được kiếm của Quan Thất.

Nhưng hắn cũng không chết.

Không phải là hắn không tiếp được một kiếm kia của Quan Thất, mà là một kiếm kia của Quan Thất vốn không chém xuống.

Cho nên Chu Nguyệt Minh không tiếp một kiếm này, một kiếm này cũng không đến trước người hắn, mà là phía sau.

Chu Nguyệt Minh trúng kiếm, ở sau lưng.

Sau lưng Chu Nguyệt Minh bị trúng một kiếm, hắn không chết, thậm chí cũng không bị thương.

Bởi vì Quan Thất chỉ phát kiếm chứ không phát lực.

Mũi kiếm đặt ở sau lưng Chu Nguyệt Minh. Chợt nghe Quan Thất cười “ha ha” hai tiếng, lầm bầm một cách thê lương điên cuồng:

- Trời thấy đáng thương… trời thấy đáng thương… cuối cùng ta đã biết được tung tích của Ôn Tiểu Bạch… Ngươi nói cho ta biết (nói xong không tự chủ được đẩy mũi kiếm về phía trước một chút, Chu Nguyệt Minh đau đến ưỡn người về phía trước)… ngươi nói cho ta biết đi (nói xong lại không kìm được đẩy kiếm về phía trước một chút, Chu Nguyệt Minh đau đến nước mắt chảy ra)… ngươi nhất định phải nói cho ta biết (Chu Nguyệt Minh trong lòng hét lớn “ta nói, ta nói, ta sẽ nói”)… ngươi nhất định phải nói cho ta biết…

Lần này Chu Nguyệt Minh thật sự kêu lên thành tiếng:

- Ta nói! Ta nói!

Tiểu Bạch ở đâu? Tiểu Bạch ở nơi nào?

Quan Thất xuất kiếm trước người Chu Nguyệt Minh, nhưng Chu Nguyệt Minh lại trúng kiếm sau lưng.

Quan Thất không giết Chu Nguyệt Minh, nhưng Chu Nguyệt Minh đã bị khống chế.

Hắn bị khống chế dưới kiếm của Quan Thất, nhưng lại không phải là kiếm pháp của Quan Thất.

Kiếm pháp đó là “Ý Mã kiếm pháp” của Tôn Thanh Hà.

Kiếm ý phân hai, có lúc là dùng kiếm giết người, có lúc là dùng ý thương người. Ngươi ngăn được kiếm thì không thủ được ý, ngươi cản được ý thì không chống được kiếm.

Đây là một trong hai đại kiếm pháp mà Tôn Thanh Hà sáng tạo, “Tâm Viên” và “Ý Mã”.

Tôn Thanh Hà từng dùng kiếm pháp thứ hai để đối phó với Quan Thất, Quan Thất lại học xong dùng ngay, lập tức dùng “Ý Mã kiếm” để khống chế Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh đã bị Quan Mộc Đán khống chế.

- Trời cũng thấy thương, hôm nay đã để ta tìm được tung tích của Tiểu Bạch…

Kiếm thế của Quan Thất lại đẩy về phía trước một chút, Chu Nguyệt Minh lập tức đau đến kêu lên một tiếng.

Hắn vốn dương dương tự đắc, cho rằng đã thực hiện được kế sách đưa ra tin tức của Ôn Tiểu Bạch, không ngờ lại khiến cho tình cảnh của mình càng chật vật, tính mạng hoàn toàn nằm trong tay Quan Thất, có thể nói hóa khéo thành vụng. Hắn nghe Quan Thất một mực nói “trời thấy đáng thương”, trong lòng thầm kêu khổ. Trời nếu thấy thương, trước tiên nên thấy hắn đáng thương thì tốt hơn. Tình thế bây giờ của hắn vô cùng không tốt, hết sức không ổn, mạng của hắn đang ở trong tay kẻ địch, hơn nữa còn là trong tay một kẻ điên.

Có chuyện gì nguy hiểm hơn so với rơi vào trong tay một kẻ điên võ công cao tuyệt, mặc hắn xâu xé?Có.

Đó chính là trên tay “kẻ điên” kia còn có một thanh binh khí nổi danh về sát khí, “Sai”.

Đó là binh khí thành danh của Tôn Thanh Hà. Sở dĩ hắn đặt tên là “Sai”, nghe nói là có mấy lý do bất đắc dĩ.

Thứ nhất, hắn từng dùng thanh kiếm này giết sai người.

Thứ hai, hắn cho rằng mỗi khi giết một người, đều là một loại sa ngã, lại một lần “sai”.

Thứ ba, trong võ lâm, trên giang hồ, ai cũng cho rằng binh khí của hắn chính là thanh kiếm này, thực ra lại không phải, do đó vũ khí của hắn vốn là một sai lầm.

Hiện nay, thứ mà Quan Thất cầm trên tay, đặt ở nơi nguy hiểm đến tính mạng Chu Nguyệt Minh, chính là thanh hung khí luôn được xem là giết sai người mà nổi danh thành thiên hạ, Chu Nguyệt Minh làm sao có thể không sợ hãi lạnh người?

Cho nên Chu Nguyệt Minh chỉ có thể ngập ngừng, nhưng cũng kịp thời nắm bắt thời cơ, nói:

- Ta cũng không biết Tiểu Bạch cô nương chính xác ở đâu…

Mới nói đến đây, hắn đã phát giác sau lưng phát ra một tiếng “xoẹt”, hơn nữa còn đau nhói, vội vàng nói tiếp:

- Nói thật, mặc dù ta không biết cô ấy rơi vào tay người nào, nhưng đại khái có thể suy đoán được… Hơn nữa ta còn biết, có hai người nhất định sẽ biết cô ấy ở đâu.

Quan Thất giận dữ quát lên:

- Ai?

Chu Nguyệt Minh nói:

- Ngài thật sự muốn ta nói?

Quan Thất chỉ nói: - Ngươi dám không nói!

Lần này Chu Nguyệt Minh không cảm thấy đau nhói, nhưng lại có một cảm giác lạnh lẽo đến cực hạn, từ sau lưng thấm vào người, trong lòng biết người này bất chấp lý lẽ, vội nói:

- Không phải ta không nói. Ta giữ chức ở hình bộ lâu như vậy, đã thấy rất nhiều nghi phạm khi muốn nói ra tên của kẻ cầm đầu phía sau và chứng cứ phạm tội, phần lớn đều bị ám toán sát hại. Ta đã thấy nhiều, cũng đã thấy lâu, cũng sợ có một ngày kết cục giống như bọn họ. Cái mạng thấp hèn của ta còn không quan trọng, chỉ sợ bí mật vĩnh viễn bị chôn trong lòng, hại ngài và Ôn cô nương không thể gặp nhau, đó là nghiệp chướng nặng nề, vĩnh viễn hối hận.

Lúc nói những lời này, khuôn mặt của hắn lại tươi cười, dáng vẻ cầu xin rất đáng thương, cũng rất khoa trương.

Hắn nói một cách rất uyển chuyển, đến cùng vẫn ngầm ám thị cho Quan Thất biết, không thể giết người.

Hắn vừa chết, tin tức của Tiểu Bạch sẽ đoạn tuyệt.

Hắn không thể chết được.

Có điều hắn nói cái gì “cái mạng thấp hèn của ta còn không quan trọng”, đương nhiên là cố ý tự hạ thấp mình.

Ngay trước mặt quần hùng kinh hoa, Chu Nguyệt Minh lại giả vờ thấp hèn, đáng thương. Ở nơi này ít nhất có ba loại phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Một là Tôn Thanh Hà.

Hắn xem thường loại người như Chu Nguyệt Minh. Hắn thà chết chứ không chịu khuất phục, nếu phải quỳ sống thì không bằng đứng chết.

Hắn nghĩ đến địa vị hình tổng của Chu Nguyệt Minh, bình thường tác oai tác quái quen rồi, hiện giờ bị người khác khống chế, lại khúm núm cầu sinh, khí phách mất hết, khí khái không còn. Trong mắt hắn thì kẻ này đã “chết”, có sống hay không cũng không quan trọng nữa.

Hắn không biết sống vất vưởng như vậy còn có ý nghĩa gì.

Một người khác là Thích Thiếu Thương.

Y cảm thấy rất chấn động, hơn nữa còn bội phục người mà y vẫn luôn đấu tranh, vốn chẳng hề khâm phục này.

Bởi vì y đã từng chạy trốn. Một người chạy trốn, đương nhiên phải trải qua tình cảnh nhẫn nhục sống tạm, nhịn tiếng nuốt hơi, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Khi đó y mặc dù bị mất một tay, bị thương, nhà tan cửa nát, đối diện với tình cảnh khó khăn phải nhờ bạn bè che chở, nhưng y vẫn là một con rồng.

Một con rồng bi phẫn, một con rồng giận dữ.

Y vẫn luôn kiên cường bất kham, kiêu ngạo bi phẫn chạy trốn, tìm đường sống cho mình.

Y lại không ngờ được, vì sinh tồn, ngay trước mặt mọi người (thậm chí là thuộc hạ), Chu Nguyệt Minh lại có thể khúm núm cầu xin như vậy, không để đường lui như vậy, cũng không để lại cho mình bất kỳ mặt mũi gì. Y nhớ lại những gì gặp phải khi chạy trốn trước đây, cảm thấy vô cùng khổ sở, hết sức ủy khuất. Thế nhưng hôm nay, với địa vị giang hồ của Chu mập mạp, chẳng qua là vì muốn sống sót (huống hồ Quan Thất chưa chắc sẽ giết hắn), lại mặt dày cầu xin trước mặt mọi người như thế, khiến cho y đột nhiên cảm thấy những oan khuất sỉ nhục mà mình phải chịu trong quá khứ chẳng tính là gì cả.

Còn một người khác là Tôn Ngư.

Tôn Ngư giỏi về ứng biến, công phu ứng biến đối nhân xử thế của hắn còn cao hơn công phu võ nghệ của hắn.

Hắn luôn luôn biết lắng nghe, hiện giờ nhìn thấy Chu Nguyệt Minh, mới biết là ngoài trời có trời, ngoài núi có núi, ngoài người có người.

Hắn tự cảm thấy không bằng.

Hóa ra một người vì an nguy của mình, lại có thể ủy khuất cầu sống như vậy, không biết xấu hổ như vậy, nhẫn nhục cầu xin như vậy.

Lần này hắn xem như là được mở rộng tầm mắt.

Chương 90: Không phó thác cho trời

Chỉ nghe Quan Thất lạnh lùng nói:

- Ai dám hại ngươi? Chỉ cần ta ở đây, sẽ không ai dám động đến ngươi.

Chu Nguyệt Minh nói:

- Quan thánh Chủ thần công cái thế, thiên hạ đệ nhất, ngài ở đây dĩ nhiên là không ai dám đụng đến ta. Nể mặt của ngài, có lẽ nhất thời cũng không dám đụng đến ta. Nhưng khi ngài rời khỏi thì sao? Ta nói ra bí mật của bọn họ, tố giác ẩn tình của bọn họ, ngài nghĩ bọn họ sẽ bỏ qua cho một kẻ đáng thương như ta sao? Ta không phải không nói, mà là không dám nói.

Quan Thất vừa nghe liền lớn tiếng nói:

- Ngươi đừng sợ, cứ nói đi. Ta có ở đây hay không cũng vậy, ai dám động đến ngươi chính là động vào họ Quan ta, Quan Thất ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn.

Y vừa nói câu này, Chu Nguyệt Minh lập tức mặt mày hớn hở. Mọi người không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau, thương tiếc cho Quan Thất. Vô Tình còn không kìm được than một tiếng.

Chỉ có Tôn Thanh Hà hừ lạnh nói:

- Một người nửa điên, lời nói không đáng nhắc đến, chính hắn cũng chưa chắc làm chủ được, làm chuẩn được.

Kiếm của hắn bị Quan Thất đoạt đi, còn tiện tay thi triển ra “Ý Mã kiếm pháp” của hắn, hơn nữa uy lực càng lớn, thân pháp càng kỳ, tâm tình của hắn nếu tốt mới là kỳ lạ.

Không ngờ câu này vừa nói ra, lại khiến cho Chu Nguyệt Minh “thừa cơ hội”, tiến thêm một bước dùng lời nói ép buộc Quan Thất nhận lời:

- Chính là như vậy, thánh chủ cũng chính tai nghe rồi. Hôm nay ngài đang chủ trì đại cục, còn có lời khó nghe như vậy, nếu có một ngày ngài đi xa, mạng của ta chỉ có theo trời thôi.

- Theo trời? Theo trời!

Quan Thất đột nhiên nhất cách cách cuồng cười lên:

- Theo trời! Phó thác cho trời không bằng chết! Ta theo trời nhiều rồi, phó thác lâu rồi, hôm nay lại muốn càn khôn do ta, phong vân mặc ta, chúng ta phải không nghe theo trời, không phó thác cho trời.

Sau đó y nói với Chu Nguyệt Minh như căn dặn:

- Ngươi đừng sợ! Ta chẳng những dạy ngươi võ nghệ tuyệt thế, để cho ngươi không còn e ngại đám đạo chích này, còn cùng ngươi nghĩ một biện pháp tốt, để cho nửa đời sau của ngươi được Quan mỗ ta bảo vệ, tuyệt đối không người nào dám ức hiếp ngươi.

Chu Nguyệt Minh vừa nghe, đúng là hoan hỉ bất ngờ, còn vui mừng khôn xiết.

Mọi người vừa nghe đều biến sắc, biết rõ Quan Thất tuy võ công cao tuyệt, thiên tư được trời ưu ái, nhưng đối nhân xử thế, nhân tình thế sự vẫn giống như một đứa trẻ hồn nhiên, cộng thêm thần trí vẫn luôn nửa tỉnh nửa điên, lại bị Chu Nguyệt Minh bịa đặt một phen làm mê muội. May mắn là Quan Thất si si ngốc ngốc, nửa điên nửa tỉnh, cho dù có giữ lời, nhiều nhất cũng chỉ nói một chút rồi thôi, chưa chắc có thể xem là thật.

Nếu không, Chu Nguyệt Minh có nhân vật tuyệt thế như Quan Thất ở phía sau chống đỡ, hắn thật sự sẽ bay, biết bay, có thể bay.

Chỉ nghe Quan Thất lại quát hỏi:

- Ngươi còn không mau nói!

Chu Nguyệt Minh nói:

- Ta suy đoán, Tiểu Bạch đang ở trong kinh.

Mọi người nghe vậy đều động dung.

Nên biết, ai nấy cũng thấy được Quan Thất rất yêu thương Ôn Tiểu Bạch, xem ra tình yêu của Quan Thất đối với nàng là dù chết cũng không hối hận.

Chỉ cần có người khống chế Tiểu Bạch, chẳng phải cũng giống như khống chế Quan Thất sao? Chỉ cần thao túng nhân vật như Quan Thất, có thể nói muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, muốn tuyết có đóng băng.

Quan Thất đột nhiên nói:

- Trong kinh? Nàng ở trong kinh?

Chu Nguyệt Minh nói:

- Đúng.

Quan Thất vội hỏi tiếp:

- Nàng ở chỗ nào trong kinh thành? Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ lập tức đi tìm nàng!

Chu Nguyệt Minh nói:

- Ta không biết.

Hắn liền nói tiếp:

- Nhưng có hai người chắc hẳn sẽ biết.
- Ai?

Mọi người cũng muốn biết rốt cuộc là ai.

- Ôn Vãn.

- Hắn? Tung Dương Ôn Vãn?

- Y là cha nuôi của Tiểu Bạch… Trên giang hồ có vài suy đoán, Tiểu Bạch cô nương có thể là tình nhân của y, cũng có thể là con riêng của y, càng có thể là một quân cờ quan trọng mà y sắp đặt trong kinh thành. “Quân cờ” này của y, có một thời gian từng gây ra ảnh hưởng lớn với Tô Mộng Chẩm của Kim Phong Tế Vũ lâu, Lôi Tổn của Lục Phân Bán đường, còn có thánh chủ ngài… Vốn là một tay y đưa Tiểu Bạch cô nương vào kinh, Tiểu Bạch còn từng theo họ “Ôn” của y, nếu y không biết thì còn ai biết.

- Vậy… còn một người nữa là ai?

- Phương Ứng Khán.

- Hắn? Hắn là ai?

- Hắn là một người trẻ tuổi mới quật khởi gần đây trong kinh thành, là người có quyền lực nhất, võ công cũng cao nhất.

- Hắn làm sao biết được? Tiểu Bạch liên quan gì đến hắn?

- Hắn đương nhiên biết. Người này lợi dụng quan hệ của cha nuôi hắn là đại hiệp Phương Ca Ngâm, đã bán không ít nhân tình mặt mũi, biết được không ít chuyện mà người khác không biết. Năm trước Ôn Vãn định vào kinh, bề ngoài là muốn tìm tiểu nữ Ôn Nhu về, thực ra mục đích là tìm Tiểu Bạch. Có điều trước khi y vào cửa thì đã bị chặn lại, người “chặn” y lại chính là Phương Ứng Khán. Nói dễ nghe là khuyên Ôn Tung Dương trở về, thực ra là “uy hiếp” y không cho vào kinh, nếu không đám người Phương Ứng Khán trước tiên sẽ dùng Tiểu Bạch cô nương khai đao. Người ta đồn là Lạc Dương lão Ôn ném chuột sợ vỡ bình, sợ Phương tiểu hầu gia làm hại Ôn Nhu, thực ra không phải. Đương nhiên Ôn Nhu cô nương đã qua lại thân mật, kết thành một nhóm với Vương Tiểu Thạch và người của phe Kim Phong Tế Vũ lâu, muốn đụng đến Ôn Nhu e rằng cũng không dễ dàng. Hóa ra là Ôn lão tiền bối có điểm yếu khác rơi vào trong tay tập đoàn Hữu Kiều, cho nên mới không dám cường hành vào kinh, thất vọng quay về.

Quan Thất tinh thần hoảng hốt:

- Ngươi muốn nói… tất cả những điều này, đều là… một người khác biết tung tích của Tiểu Bạch, là…

Chu Nguyệt Minh nói:

- Dĩ nhiên là Phương Ứng Khán Phương công tử rồi.

Quan Thất lạnh lùng nói:

- Như vậy, Ôn Vãn và Phương Ứng Khán đang ở đâu?

Hiện giờ y xem như đã biết rõ một chuyện, chỉ cần tìm được Phương Ứng Khán hoặc Ôn Tung Dương, sẽ có tin tức của Tiểu Bạch.

Chu Nguyệt Minh nói:

- Lạc Dương Ôn Vãn đương nhiên là ở Lạc Dương.

- Quan Thất truy hỏi

- Vậy họ Phương thì sao?
Chu Nguyệt Minh nói:

- Hắn ở trong thành.

Quan Thất nói:

- Kinh thành?

Chu Nguyệt Minh biết, những năm gần đây Quan Thất đã phát điên, không hiểu rõ lắm thế cuộc của giang hồ võ lâm, liền nói:

- Hiện giờ tại võ lâm kinh sư, Phương tiểu hầu gia là người có ảnh hưởng lớn, rất có phân lượng.

Quan Thất liền nói:

- Vậy ngươi hãy lập tức dẫn ta đi tìm hắn!

Chu Nguyệt Minh cười khổ nói:

- Người này chỉ sợ khó tìm…

Lời còn chưa dứt, hắn chợt cảm thấy sau lưng đau nhói, gần như cho rằng mũi kiếm đã đâm ra trước ngực.

May mắn là không, còn không có.

Cho nên hắn lập tức nói tiếp:

- Người này không dễ tìm, hắn đã lên đường truy kích Vương Tiểu Thạch rồi, cũng không biết đã về kinh hay chưa. Nhưng hắn có một tên đồng bọn, cũng là một nhân vật quan trọng, vẫn luôn dốc sức trợ giúp Phương tiểu công tử một bước lên mây, lãnh tụ quần hùng, hơn nữa người này và Tiểu Bạch cô nương hình như cũng có ngọn nguồn đặc biệt…

Quan Thất đã không kiên nhẫn:

- Hắn là ai?

Chu Nguyệt Minh nói:

- Hắn chính là ngự giám Mễ công công.

Quan Thất nhất thời không hiểu:

- Công công?

Chu Nguyệt Minh nói:

- Mễ Thương Khung.

Quan Thất bỗng nhiên tỉnh ngộ:

- Mễ Hữu Kiều, Triều Thiên Nhất Côn Mễ Hữu Kiều?

Chu Nguyệt Minh nghe thấy giọng điệu của Quan Thất kích động như vậy, cũng có phần bất ngờ:

- Chính là Mễ Hữu Kiều, thánh chủ biết hắn sao?

Quan Thất giận dữ nói:

- Ta không biết hắn à? Hắn chính là Mễ Thương Khung, đệ tử chân truyền của Hoài Âm Trương Hầu năm đó vượt bậc thiên hạ, uy chấn giang hồ, tổng đường chủ của Trảm Kinh đường. Ta làm sao lại không biết hắn. Từ sau khi một ngàn lẻ một thức Phong Đao Sương Kiếm của Hoài Âm Hầu bại dưới một quyết Thiên Nhất của Vi Thanh Thanh Thanh, hắn đã rút ra kinh nghiệm, một lần nữa cải cách, cải tiến, cải tạo một ngàn lẻ một chiêu kia, hóa thành đơn giản, tập hợp thành nhóm, quy nạp chỉnh hợp thành một chiêu, từ đó sáng tạo ra Triều Thiên Nhất Côn. Ta làm sao không biết lão tặc trộm quyền trộm chiêu này!

Chu Nguyệt Minh cũng giống như những người khác, không ngờ được Quan Thất lại một hơi vạch trần lai lịch và võ công của Mễ Hữu Kiều.

Chỉ nghe Quan Thất tra hỏi:

- Hắn ở nơi nào?

Chu Nguyệt Minh đành phải đưa tay chỉ, nói:

- Hắn đang ở đây.

Mọi người nhìn theo ngón tay của hắn, trông thấy nơi hắn chỉ là đêm tối, đường dài, đầu hẻm nhỏ, chính là tên canh phu kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau