QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Mê muội

Ngô Kinh Đào đang lau mồ hôi.

Hắn đổ mồ hôi nóng, bởi vì xấu hổ.

Hắn xấu hổ vì võ công tuyệt học do mình nghĩ ra đều được Quan Thất sử dụng, hơn nữa còn thi triển hoàn hảo hơn so với mình.

Hắn lại chảy mồ hôi lạnh, bởi vì sợ hãi.

Hắn đã từng có một đoạn thời gian dùng thần chú, mê hương để cấm chế Quan Thất. Mặc dù lúc đó hắn đã phát hiện đây là một nhân kiệt phi thường, nhưng phải đến lúc này, hắn tận mắt nhìn thấy Quan Thất một mình giao đấu với nhiều người, còn chiếm được thượng phong, khiến cho hắn không thể xông vào trận chiến của Tôn Thanh Hà và Thích Thiếu Thương, không nhúng tay được. Bây giờ hắn mới hiểu võ công Quan Thất giỏi đến mức nào, tài hoa cao đến bao nhiêu.

Hắn nhất thời sợ hãi, bó tay vô kế.

Hắn tuy vô kế, nhưng có một người lại kịp thời nghĩ ra đối sách.

Người này đương nhiên có thể nghĩ ra kế sách ứng phó, bởi vì ngoại hiệu của y vốn là “Toán Thiên Di Sách”, một danh hiệu khác là “Đồng Tẩu Vô Khi”.

Y đương nhiên chính là Dương Vô Tà.

Quan Thất phát ra “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng”, tiếp đó muốn một quyền giết chết Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà.

Thực ra y không cần phải giết chết hai người này, y và bọn họ vốn không có thù oán.

Y cũng không có ý muốn giết bọn họ, nhưng lại không thể không giết.

Đối với y thì đây là một thử nghiệm, y muốn thử nghiệm ra một loại võ công.

Đây là một loại sáng tạo, y đã bị ý tưởng tràn đầy.

Y giống như một đứa bé, chơi đến lúc cao hứng, đắc ý, thần trí đã bị niềm vui sáng tạo tràn ngập, muốn ngừng không được, cũng chơi không biết chán.

Trong mắt y phát ra ánh sáng hưng phấn, cũng khoa tay múa chân.

“Chiêu mới” một khi đã phát ra, y muốn thử nghiệm đến cùng.

Y giống như đã trúng ma (mê muội).

Có lẽ y chính là ma, ai có thể phân rõ phật ma?

Vấn đề là, ngươi muốn thử xem mình có bao nhiêu sức lực, có thể thử sức với gỗ đá, mãnh thú.

Ngươi muốn thử nghiệm mình có bao nhiêu mị lực, có thể đi phát huy, thi triển, xem thử có bao nhiêu người tình nguyện bị ngươi nô dịch? Bao nhiêu mỹ nữ bị ngươi mê hoặc?

Ngươi muốn thể nghiệm sức mạnh của đồng tiền, có thể đi buôn bán, làm ăn. Ngươi muốn biết sự hấp dẫn của quyền lực, có thể đi tham gia chính sự, làm quan. Nếu như muốn biết loại dược liệu nào hoặc là hỗn hợp nhiều loại dược thảo nào có thể trị ung nhọt, tốt nhất là tìm một người có ung nhọt cho thuốc để xem thử.

Nhưng thử “chiêu mới” lại không như vậy.

“Chiêu mới” cần có người để thử nghiệm, bởi vì chỉ có “người” mới có thể “tiếp chiêu”. Cũng vì khả năng “chống đỡ” của người, cho nên mới phải “biến chiêu”, sáng tạo ra “chiêu mới”, sử dụng “tuyệt chiêu”.

Nhưng loại thí nghiệm này cần phải trả giá rất lớn, cái giá cũng rất cao.

Cái giá là mạng người.

Tất cả mọi thứ trên đời đều không thể quý hơn mạng người.Mạng người cao giá nhất, bởi vì nếu không có mạng thì cũng chẳng có gì cả.

Ái tình là thứ ngọt nhất trong cuộc đời, cho nên rất quan trọng. Tự do là thứ tốt nhất trong sinh mệnh, vì vậy càng quan trọng. Nhưng nếu như không có sinh mệnh, tất cả đều là giả, không thể hưởng thụ được, cho nên sinh mệnh là quan trọng nhất.

Quan Thất đã mê muội.

Y mặc kệ tất cả, muốn thử cho ra kết quả.

Y mặc kệ ai sống? Ai chết? Người chết là ai? Người hi sinh có phải là anh kiệt nhân tài hiếm có hay không?

Thế nhưng, nếu như Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà toàn lực đánh một trận, có thể tránh được thử nghiệm này sao?

Chúng ta vốn có thể biết đáp án.

Nhưng lại không có đáp án.

Bởi vì có Dương Vô Tà, Dương Vô Tà ở đây.

Y đương nhiên không cho phép bằng hữu của mình bỏ mạng, càng không cho phép bằng hữu hi sinh vì mình.

Cho nên y vừa thấy Tôn Thanh Hà và Thích Thiếu Thương gặp nguy hiểm, liền nói một câu:

- Lôi Thuần ở chỗ hắn… bị hắn bắt.

Y vừa kêu vừa dùng tay chỉ, chỉ vào một người phía xa.

Người mà y chỉ là ai?

Ai bắt Lôi Thuần?

Lôi Thuần có thật sự rơi vào tay người đó hay không?Những điều này đều không quan trọng.

Quan trọng là Quan Thất đang trong chiến đấu, đã hoàn toàn mặc kệ tất cả. Trong suy nghĩ của y, quan trọng nhất chính là “chơi”.

Y là chiến cuồng trời sinh, y “chơi” chính là quyết chiến.

Y toàn tâm toàn ý, hết sức chăm chú, tập trung tinh thần để “chơi”. Y giống như một đứa trẻ, đang chơi thứ đồ chơi mà mình yêu thích đến mức si dại, chơi đến phát điên.

Nhưng lại có một ngoại lệ.

Chỉ có một người ngoại lệ.

Khi y nghe được cái tên “Lôi Thuần” này, tất cả mọi thứ của y đều biến đổi, trở nên khẩn trương, gấp rút, lưu tâm, cùng với sốt ruột và căm phẫn giống như mê muội.

- Ai?

Y hét lớn một tiếng giống như đậy trời lấp đất, cuốn trời nuốt đất, che trời giấu đất, sụp trời nứt đất, rung trời vỡ đất:

- Ai cướp Thuần nhi đi?

Ai?

Cũng không người nào biết là ai.

Nhưng mọi người nhìn theo đầu ngón tay của Dương Vô Tà, chỉ nhìn thấy một người.

Địch Phi Kinh.

Là Địch Phi Kinh khiến Dương Vô Tà gặp nguy hiểm, Dương Vô Tà cũng trả lại nó cho Địch Phi Kinh.

Giết người thì đền mạng, thiếu nợ phải trả tiền.

Đây là quy củ giang hồ, cũng là pháp tắc võ lâm.

Đây càng là quy tắc mà Dương Vô Tà tin tưởng.

Địch Phi Kinh vì muốn tránh khỏi Quan Thất liều mạng công kích, cố ý dẫn ma điên đáng sợ này đi đối phó với Dương Vô Tà. Cho nên lúc này Dương Vô Tà cũng trả lại những gì đối phương đã tặng cho y.

Y sợ Quan Thất không tin (đối phương chỉ là si, nhưng quyết không phải một kẻ ngốc. Người này chỉ là điên, lại tuyệt đối không ngu dốt), còn dùng ngón tay chỉ vào Địch Phi Kinh, khàn giọng nói:

- Lôi gia tiểu thư vẫn luôn bị hắn khống chế, hắn ép buộc Lôi Thuần để ra lệnh cho Lục Phân Bán đường. Hắn có ý đồ bất chính với Thuần cô nương đã lâu, tình cảnh của Lôi Thuần tiểu thư rất nguy hiểm…

Mấy câu nói đó rất chết người.

Quan Thất trên mặt đầy máu, trong mắt phun lửa.

Đó không còn là chiến chí, mà là sát chí.

Chương 82: Nổi điên

Địch Phi Kinh vừa nghe liền giật mình, ngẩng đầu lên.

Y cuối cùng đã ngẩng đầu.

“Đê Thủ Thần Long” Địch Phi Kinh, cuối cùng đã ngẩng đầu của mình lên.

Mắt của y có cảm tình, rất sầu muộn, ba phía trái, phải, dưới của con ngươi hiện lên màu trắng, lông mi dài và hơi cuộn lại, tỏ ra rất nhạy bén, xinh đẹp, thanh tú.

Cho dù là ánh mắt của mỹ nữ cũng không đẹp bằng mắt của y.

Huống hồ lúc này ánh mắt của y còn mang theo một chút kinh ngạc, một loại rung động và hơi kinh hãi, điều này khiến cho đôi mắt đa tình càng diễm lệ.

Cho dù chỉ liếc mắt nhìn, cũng khiến người ta động lòng. Mọi người nhìn thấy đều thoải mái, ngoại trừ những người bị y “nhìn” vào.

Địch Phi Kinh chỉ cử động một chút.

Cho dù là đang giật mình, đang kinh hãi, nhưng tư thái của y vẫn ôn hòa lễ độ, ưu nhã đẹp mắt, tiêu sái tự nhiên.

Khiến người ta nhìn vào cảm thấy thoải mái, cũng khiến người ta lo lắng.

Một người xinh xinh đẹp đẹp, hào hoa nho nhã như y, ở nơi rồng nằm hổ phục như kinh sư, ở nơi quỷ quái gian trá như võ lâm, ở nơi rồng rắn lẫn lộn như Lục Phân Bán đường, làm thế nào sống sót? Tiếp tục sinh tồn? Còn sống một cách tự nhiên, tự do, tự thành một phái như vậy?

Có điều Địch Phi Kinh vốn thần khí an nhàn, gặp biến không kinh, lúc này cũng không thể trấn định như bình thường.

Bởi vì ma điên kia đã tới.

Quan Thất đã chuyển hướng sang y, lao về phía y, nhảy lên không chụp xuống, còn ở giữa không trung hét lên một tiếng:

- Trả Thuần nhi cho ta!

Y dùng một tay chụp đến, nhưng lại không phải chụp vào Địch Phi Kinh, mà là Tôn Thanh Hà.

Tại giây phút quan trọng này, y còn phát động công kích với Tôn Thanh Hà?

Tại sao y lại phát ra công kích với Tôn Thanh Hà?

Y và Tôn Thanh Hà vốn không oán, cũng không thù, tại sao lại nhất định muốn giết Tôn Thanh Hà?

Y nhất định phải dồn Tôn Thanh Hà vào chỗ chết sao?

Không phải.

Y không phải muốn giết Tôn Thanh Hà, chỉ muốn đoạt kiếm của đối phương.

Trên đời này, bất cứ người nào muốn đoạt (chạm mặt/tấncông/đối phó) với Tôn Thanh Hà hoặc kiếm của hắn, đều phải trả giá thật lớn.

Cái giá thông thường rất nặng nề, chỉ cần đối phương là người, không phải thần, cũng không phải ma.

Nhưng Quan Thất là chiến thần, cũng là đấu ma.Có điều cho dù y là ma thần chiến đấu, muốn chụp lấy kiếm của Tôn Thanh Hà cũng phải vận dụng kỹ xảo, hơn nữa nhất định phải trả giá.

Y muốn lấy kiếm của Tôn Thanh Hà, nhưng lại tấn công Thích Thiếu Thương.

Y vẫn dùng “Đại Mật tông Cửu Tự quyết pháp” tấn công Thích Thiếu Thương, thủ ấn chợt hư chợt thực, chỉ pháp lúc nhanh lúc chậm, người cũng trở nên nửa thần nửa ma.

Có điều, lần này y vận dụng “Mật Tông Cửu Tự đại thủ ấn” lại không giống như vừa rồi.

Hiện giờ mỗi lần y công ra một chỉ, lập tức hét lớn một tiếng. Mỗi tiếng đều như sấm xuân chợt hiện, nguyên khí dồi dào.

Điều kinh người là y đã liên tục chiến đấu với mấy đại cao thủ, hơn nữa đổi chiến trường mấy lần, chẳng những không mệt, hơn nữa chân khí càng tăng lên, thực lực càng mạnh, ngay cả đấu chí cũng càng đánh càng bùng cháy.

“Độc Toản ấn”, “Đại Kim Cương Luân ấn”, “Ngoại Sư Tử ấn”, “Nội Sư Tử ấn”, “Ngoại Phược ấn”, “Nội Phược ấn”, “Trí Quyền ấn”, “Nhật Luân ấn”, “Ẩn Hình ấn” một vòng phát ra, khi thủ ấn phát đến chữ thứ ba là “Đấu”, Thích Thiếu Thương đã không chịu nổi, sắp chống đỡ không được.

Tôn Thanh Hà lập tức vung kiếm xông lên chi viện.

Điều này lại đúng với ý nguyện của Quan Thất, cũng khiến cho trước mặt Tôn Thanh Hà “tối đen”.

Không sai, là hắc ám.

Đó là “Thiên Hạ Nhất Bàn Hắc”, “hắc” trong “Hắc Quang đại pháp” của Hắc Quang Thượng Nhân

Dưới “bóng tối” này, Tôn Thanh Hà lập tức bị Quan Thất đoạt kiếm.

Một con rồng xanh đã rơi vào trong tay Quan Thất, nhưng một luồng ánh đỏ cũng hiện lên dưới trăng.

Là ai bị thương?Nhất thời, Dương Vô Tà chỉ nhìn thấy trên mặt Thích Thiếu Thương có máu bắn lên, trên áo Tôn Thanh Hà dính máu, trên người Quan Thất cũng hiện lên ánh máu.

Rốt cuộc là ai đả thương ai?

Ai xuất hiện ánh máu?

Trong nháy mắt này, Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà đều nhìn nhau ngạc nhiên.

Trong lòng bọn họ biết rõ, hai người vốn đã hoàn toàn bị “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng” của Quan Thất áp chế, tâm trí cũng bị khống chế, may mắn vào lúc này Dương Vô Tà lại lên tiếng, làm phân tâm và thần của Quan Mộc Đán.

Bởi vì Quan Thất không thể xem như hoàn toàn thông suốt quen thuộc với tâm pháp võ công của Ngô Kinh Đào, do đó tâm thần vừa phân, công lực suy giảm, mất đi khống chế. Tôn Thanh Hà và Thích Thiếu Thương trở về từ cõi chết, nhưng cũng lập tức thoát khốn.

Có điều bọn họ còn chưa kịp định thần, phản kích áp chế, Quan Thất đã phát ra “Đại thủ ấn” với bọn họ.

Nhưng trong nháy mắt này, hai người Tôn, Thích tâm ý liên kết, cũng lập tức có đối sách. Thích Thiếu Thương chính diện chống lại công kích sắc bén, còn Tôn Thanh Hà từ bên cạnh tập kích.

“Nhất Tự kiếm pháp” của Thích Thiếu Thương gặp phải “Khoái Mạn đại thủ ấn quyết”, sau ba chiêu đã lực bất tòng tâm, sau sáu chiêu đã gặp nguy hiểm.

Nhưng “Ý Mã kiếm” của Tôn Thanh Hà đã đến, tấn công vào trước ngực Quan Thất.

Quan Thất dùng một tay đoạt kiếm của đối phương, nhưng lại bị thương.

Bị thương ở sau lưng.

Tôn Thanh Hà tấn công trước người, nhưng sát chiêu lại ở phía sau.

Quan Thất bị trúng một kiếm, nhưng trên tay y đã đoạt được một thanh kiếm.

Y giống như phát điên, có thù với trời, có oán với đất, có mười oan chín thù với tất cả mọi người trên thế gian.

Chỉ thấy y vọt người lên, lướt đi, lao thẳng tới Địch Phi Kinh.

Một kiếm của y đâm nhanh tới.

Kiếm ám thanh, kiếm màu xanh.

Kiếm tên là “Sai”, chỉ không biết lần này y đâm một kiếm ra là đúng hay sai?

Đối với y, đúng sai có phân biệt không? Trong lòng y có phân chia đúng sai không?

Không có sai, nào có đúng?

Chuyện trong thiên hạ, đúng đúng sai sai, si si trí trí, sao phân được rõ, có thể giải thích?

Chương 83: Chiến cuồng trời sinh

Kiếm đâm vào Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh kinh hãi.

Địch Phi Kinh kinh hãi vọt lên, kinh hãi lướt đi.

Trong kinh hãi đã tránh khỏi một kiếm.

Chiêu này tránh một cách tiêu sái linh hoạt, ngay cả Vô Tình cũng kêu lên một tiếng:

- Hay!

Đáng tiếc, một kiếm vừa qua, kiếm thứ hai lại tới.

Vừa nhìn thấy một kiếm này, Địch Phi Kinh chỉ có thể thở dài.

Thích Thiếu Thương lại kêu lên một tiếng kinh ngạc, bởi vì y nhìn thấy kiếm pháp của mình, một loại kiếm pháp chống lại vận mệnh.

Đó vốn là kiếm pháp do y đặc biệt sáng tạo, hiện giờ lại được Quan Thất thi triển, giống như là kiếm chiêu trời sinh do Quan Thất sáng tạo ra.

Gặp phải tình huống như vậy, gặp phải loại chiến cuồng trời sinh này, ngươi bảo Thích Thiếu Thương ngoại trừ kinh ngạc, còn có thể nói gì? Còn có thể làm gì?

Địch Phi Kinh không tiếp một kiếm này.

Nhưng y lại (kịp thời và đúng lúc) phản công một chiêu, dùng lời nói.

Y không dùng tay, dùng chân, dùng binh khí, thậm chí ngay cả chiêu thức cũng không dùng, y chỉ dùng một câu nói để “phản công”.

“Vũ khí” của y là câu hỏi:

- Ngươi còn nhớ Tiểu Bạch không?

Quan Thất ngẩn ra, kiếm chậm lại, chiêu cũng chậm lại.

Địch Phi Kinh nói tiếp:

- Tiểu Bạch chính là Lôi cô nương.

Vừa nghe được câu này, trong lòng mọi người đều thông suốt.

Hóa ra Tiểu Bạch chính là Lôi Thuần. Điều này cũng không bất ngờ, bởi vì lúc thần trí của Quan Thất chưa khôi phục, ngày ngày vẫn lẩm bẩm tên Tiểu Bạch, hiện giờ vừa tỉnh táo một chút, lại giống như phát điên muốn tìm Thuần nhi, như vậy Tiểu Bạch rất có thể chính là Lôi Thuần. Huống hồ, “Thuần” và “Bạch” vốn là hai chữ có nghĩa rất tương tự, cho nên nó rất có thể đại biểu cho cùng một người.

Cùng một nữ nhân

Cùng một nữ nhân mà Quan Thất yêu thích, chung tình, thậm chí yêu sâu đậm.

Chợt nghe Địch Phi Kinh lại nói:

- Lôi cô nương là tổng đường chủ thay mặt trong đường chúng ta. Ta là thủ hạ của cô ấy, ta bảo vệ cô ấy còn không kịp. Nhưng hiện giờ Tiểu Bạch đã bị người ta bắt đi rồi.

Nói đến đây, y cố ý ngừng lại một chút.

Quả nhiên Quan Thất nghiêm nghị quát hỏi:

- Ai? Ai bắt nàng đi rồi?

Lúc này Địch Phi Kinh mới nói:

- Còn ai có thể tùy tiện bắt người? Đương nhiên là người của hình bộ.

Lúc y nói, cũng đồng thời nhìn về phía Chu Nguyệt Minh.Y thậm chí không dùng tay để chỉ, bởi vì đã không cần.

Y vừa nhắc tới hai chữ “hình bộ”, mọi người tự nhiên đều nhìn về phía Chu Nguyệt Minh.

Người này gần như đã đại biểu cho hình bộ, bản thân hắn chính là “hình tổng”.

Hình bộ chính là hắn, hắn chính là hình bộ.

Sau đó Địch Phi Kinh lại nói:

- Tiểu Bạch đã bị bọn họ bắt, ngươi nói xem Lôi Thuần cô nương sẽ rơi vào tay ai?

Khi y hỏi câu này, Quan Thất cũng đã múa kiếm của mình, lao về phía “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh luôn nở nụ cười như lượm lấy được, tươi cười đầy mặt, lúc này lại không cười nổi, cũng không nặn ra được một chút ý cười nào.

Kiếm tới, kiếm xanh.

Kiếm chiếu rọi khuôn mặt phì phì, trắng trắng, mập mập, mạp mạp của hắn thành màu xanh, thậm chí biến thành màu lục.

Hắn đích xác ngay cả mắt cũng biến thành xanh lục.

Hắn quả thật không ngờ Quan Thất lại đột nhiên tìm đến hắn, chỉ vì mấy câu nói của Địch Phi Kinh.

Vừa rồi hắn còn thoải mái khoanh tay đứng nhìn, nhưng chỉ trong mấy câu, tất cả đều biến đổi, hắn đã lâm vào nguy cảnh.

Hắn đã chọc phải đại kị của chiến cuồng này.

Người nửa ma này đã tìm tới hắn, với một sự giận dữ không chết không thôi.

Địch Phi Kinh dùng một chiêu “chuyển dời ánh mắt/mục tiêu” này, cũng có một chút kỹ xảo. Bởi vì tung tích của Lôi Thuần đã từ Địch Phi Kinh chuyển sang Dương Vô Tà, sau đó lại từ Dương Vô Tà chuyển về Địch Phi Kinh, nếu như Địch Phi Kinh lại dùng phương pháp giống vậy “chuyển sang” người khác, Quan Mộc Đán có thể sẽ không tin.

Một khi không tin, nhất định sẽ càng điên hơn.

Nếu như phát điên, vậy thì không ai có thể khống chế được, cũng không ai có thể chống lại được.Do đó, Địch Phi Kinh trước tiên đề cập đến tung tích của Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch” là “xưng hô thân mật” của Quan Thất đối với Lôi Thuần.

Loại chuyện này, người khác có lẽ khó biết được, nhưng Địch Phi Kinh nhờ vào thân phận, địa vị, nhân sự các loại, dĩ nhiên là không gạt được hắn.

Y đương nhiên biết, hơn nữa còn vận dụng trong lúc nguy cấp.

Nếu như y dùng trò cũ với Quan Thất, nói rằng Dương Vô Tà đã bắt Lôi Thuần, Quan Thất có thể sẽ không tin.

Y chỉ là si, không phải kẻ ngốc.

Y chỉ là cuồng, cũng không ngu xuẩn.

Cho nên Địch Phi Kinh trước tiên “chuyển hướng”, y nói là “Tiểu Bạch”, chứ không nói rõ là “Lôi Thuần”.

Nhưng trong lòng Quan Thất, Thuần nhi chính là Tiểu Bạch.

Y vì Tiểu Bạch mà si, vì Thuần nhi mà cuồng.

Sau đó Địch Phi Kinh ném “vấn đề khó giải quyết” sang cho Chu Nguyệt Minh.

Y đương nhiên không muốn đắc tội với Chu Nguyệt Minh, nhưng y đã nhận được chỉ thị ngầm của Thái Kinh đối với Lục Phân Bán đường, đó là thanh trừ Chu Nguyệt Minh.

Tại sao Thái Kinh muốn diệt trừ Chu Nguyệt Minh? Không phải hắn dùng Chu Nguyệt Minh như nanh vuốt dưới tay mình, dùng hình bộ làm đao phủ và chó săn của hắn sao?

Quả thật từng có thời kì như thế, nhưng bây giờ đã khác, thời chuyển, thế dời, người thay đổi.

Thái Kinh mất quyền mất chức, bề ngoài thì rút lui, không tham gia triều chính, nhưng trên thực tế vẫn nắm giữ quyền hành. Hắn ngầm kiểm điểm xuy xét, cảm thấy Chu Nguyệt Minh lập trường không thống nhất. Vào lúc quan trọng hoàng đế có ý cách chức hắn, Chu Nguyệt Minh chẳng những không ra mặt nói giúp, cầu tình cho hắn, còn vô tình hay cố ý hùa theo Gia Cát tiên sinh, khiến cho tình cảnh của hắn lúc đó càng thêm nguy hiểm, cô lập.

Trí nhớ của Thái Kinh rất tốt, hắn sẽ không quên những chuyện này.

Cho nên, khi hắn cảm thấy thiên tử đã nguôi giận, không còn nhớ chuyện lúc trước, đã dần dần tha thứ chuyện của hắn, liền biết ngày mình trở lại đã không còn xa nữa. Hắn lập tức bố trí đủ loại biện pháp để nắm quyền lần nữa, một trong số đó là thay đổi thủ lĩnh của Hình bộ, Chu Nguyệt Minh.

Hắn dự định dùng Nhậm Lao và Nhậm Oán thay thế vị trí của Chu Nguyệt Minh.

Hắn cảm thấy Nhậm Oán còn thông minh hơn Chu Nguyệt Minh, quan trọng nhất là càng biết nghe lời.

Huống hồ còn có Nhậm Lao kiềm chế Nhậm Oán.

Cho nên hắn âm thầm phát ra chỉ thị với Lục Phân Bán đường, lúc cần thiết có thể “thanh trừ” Chu Nguyệt Minh.

Vừa lúc quyết sách của Lục Phân Bán đường, dựa theo ý chỉ của Lôi Thuần, cũng là muốn “tiêu diệt” chướng ngại Chu Nguyệt Minh này. Nguyên nhân là gần đây, từ khi Chu Nguyệt Minh tham gia chiến dịch Huân Hương các hộ giá có công, được Triệu Cát sở trọng dụng, cố ý đề bạt hắn khỏi hình bộ, trực tiếp tham chính nghị sự.

Đây là một cơ hội rất tốt để tiếp cận hoàng đế, đồng thời cũng tiếp cận trung tâm quyền lực, Chu Nguyệt Minh làm sao có thể bỏ qua?

Chu Nguyệt Minh cũng hiểu rất rõ, mặc dù vị trí hiện tại của hắn là không ít người cầu cũng không được, cầu như khát nước, nhưng so với những hoạn quan quyền cao vọng trọng như Vương Phủ, Chu Miễn, Lương Sư Thành, vẫn còn kém một bậc.

Người nhìn nơi cao, nước chảy chỗ thấp.

Hắn đương nhiên muốn trèo lên chỗ cao.

Hắn biết, nếu muốn Triệu Cát nhanh chóng đề bạt hắn (tốt nhất là trước khi Thái Kinh khôi phục địa vị. Với sự thông minh của hắn, dĩ nhiên cũng biết Thái Kinh đã đề phòng), hắn nhất định phải lập một đại công khiến người ta không thể lật đổ, không thể quên được.

Đó là công gì?

Chương 84: Đấu thần từ trời

Tiêu diệt Lục Phân Bán đường.

Chu Nguyệt Minh cho rằng đây là một công lớn có thể lấy lòng hoàng đế. Nguyên nhân là hắn để ý quan sát, từ khi hoàng đế bị hành thích ở Huân Hương các tại hẻm Tiểu Điềm Thủy, cùng với chịu nhục tại Bát gia trang, đối với đám người võ lâm giang hồ đã canh cánh trong lòng, ăn ngủ không yên, đã sớm có ý diệt trừ những nhân vật lai lịch bất minh nhưng thân mang tuyệt kỹ này.

Có điều hắn cũng tiếp nhận ý kiến của Gia Cát Chính Ngã, không muốn trực tiếp lên án những nhân vật võ lâm thân mang tuyệt kỹ này, để tránh những tên giặc cỏ ngang ngược này liên thủ với nhau xúc phạm mặt rồng, khiến mình lâm vào hiểm cảnh.

Nhưng dẹp bỏ những hiểm họa này lại là tâm nguyện trong lòng hoàng đế.

Hơn nữa Chu Nguyệt Minh cũng nhìn ra, từ sau khi thánh thượng cách chức Thái Kinh, vui đùa phóng túng đều không bằng trước, hơn nữa nhiều lúc buồn bực khó vui, xem ra ngày phục chức cho Thái Nguyên Trường cũng không còn xa nữa.

Thiên tử muốn dùng lại Thái Kinh, nhưng đối với một đám nhân vật thần bí bên cạnh Thái Nguyên Trường, lại hơi cảm thấy bất an.

Cho nên, trước khi Thái Kinh lại nắm giữ quyền hành, Chu Nguyệt Minh chỉ cần thanh trừ các bang phái môn hội phức tạp ở kinh sư, như vậy hoàng thượng nhất định sẽ an tâm.

Một khi thiên tử đã an lòng, mình còn sợ không được thăng chức sao?

Thế nhưng, nếu muốn “đánh chuột” thì phải đánh một con “chuột lớn”.

Đánh “chuột lớn” mới có công lớn.

Nếu là công nhỏ làm nhỏ, Chu hình tổng hắn còn không để vào mắt.

Huống hồ hắn cũng không dám chính diện đối kháng với Kim Phong Tế Vũ lâu. Một là vì gần đây dưới sự lãnh đạo Thích Thiếu Thương, Phong Vũ lâu đang mạnh như thế lửa đầu gió, hai là vì hắn cũng không muốn chọc giận “đại lôi thần” phía sau Kim Phong Tế Vũ lâu, Gia Cát tiên sinh.

Gia Cát là người có thể lên tiếng bên cạnh hoàng đế, hắn chỉ muốn cùng với người này không trêu chọc nhau, bình an vô sự.

Chu Nguyệt Minh luôn luôn tự mình hiểu lấy, xưa nay hắn đều biết, có một số người là không chọc nổi, cũng không chọc được.

Về văn về võ, trong triều ngoài triều, Gia Cát Chính Ngã đều tuyệt đối là một người trong số đó.

Về phần Mê Thiên Thất Thánh minh thì đã sớm “gần đất xa trời”, không chịu nổi một kích, nói thế nào cũng không phải “chuột lớn”.

Còn những tổ chức như hai đảng Phát Mộng, Tượng Tị tháp, phần lớn lại có liên quan dính líu với Kim Phong Tế Vũ lâu, nếu muốn “động” đến những bang hội môn phái này, không bằng trực tiếp đi san bằng Phong Vũ lâu cho rồi.

Nơi này không thể đụng, nơi đóa không dễ đụng, có một số nơi lại không đáng đụng, kết quả là đành phải đi đụng Lục Phân Bán đường.

Lục Phân Bán đường cũng hoàn toàn phù hợp với điều kiện mà Chu Nguyệt Minh muốn “động”.

Thứ nhất, nó đích xác là “chuột lớn”.

Thứ hai, nó thật sự đang thất thế.

Thứ ba, nó là “hậu thuẫn giang hồ” của Thái Kinh.

Chu Nguyệt Minh nếu muốn lập công thì phải san bằng nó.

Do đó hắn đã ngầm truyền lệnh cho người của hình bộ, Lục Phiến môn, âm thầm quan sát Lục Phân Bán đường.

Lục Phân Bán đường nanh vuốt trải rộng, dĩ nhiên đã nhanh chóng biết được chuyện này.

Vì vậy người lãnh đạo của Lục Phân Bán đường cũng căm hận Chu mập mạp.

Do vậy mới dẫn đến hôm nay Địch Phi Kinh dùng kế sách “một đá hai chim”, “một công đôi việc”.

Y đã nhường “chiến thần từ trời” kia cho Chu Nguyệt Minh.

Một chiêu “cởi bào nhường ngôi” này của y, kết quả như thế nào chưa biết được, nhưng Quan Thất và Chu Nguyệt Minh mỗi người đã trúng một chiêu.

Ít nhất là mỗi người giống như đã trúng một kích, trọng kích.

Địch Phi Kinh không xuất quyền, thậm chí cũng không xuất thủ, nhưng “công kích” thật sự đến từ y.

Đó là “kích” gì?

Công kíchđến mắt của y, ánh mắt.

Địch Phi Kinh vừa ngẩng đầu lên, trước tiên là nhìn Quan Thất một cái.

Quan Thất chỉ cảm thấy cặp mắt đau nhói, giống như có hai mũi kim đốt nóng đâm vào trong con ngươi của mình, giống như trúng phải hai luồng “Nhãn Đao”.

Y không để ý.

Nhưng mọi người đều thấy được, y đã dùng tay dụi dụi mắt, sau đó lại chiến đấu.Y lao về phía Chu Nguyệt Minh.

Nhưng cùng lúc này, cặp mắt của y lại ứa máu, còn chảy xuống hai hàng lệ máu, nhìn thấy mà giật mình.

Người càng kinh hãi là Chu Nguyệt Minh.

Hắn đương nhiên không ngờ Địch Phi Kinh lại đột ngột nhắc tới hắn với Quan Thất, khiến cho hắn được sủng ái mà kinh hãi.

Địch Phi Kinh cũng không dùng tay “chỉ” về phía hắn, chỉ vào lúc thích hợp “nhìn” hắn một cái, cũng “trừng” hắn một cái.

Hắn lập tức cảm giác được giống như trúng phải hai đao, Nhãn Đao.

Thật đau.

Thực ra không chỉ Quan Thất trong nháy mắt có loại cảm giác này, ngay cả những người có mặt (bất kể là ai), tại giờ phút này nhìn vào Địch Phi Kinh (hơn nữa bất kể khoảng cách xa bao nhiêu), hai mắt đều có cảm giác đau nhói.

Ít nhất cũng cảm thấy cay xè.

Trong phút chốc này, ít nhất có mấy cao thủ (bọn họ vẫn luôn suy đoán tính tình võ công của Địch Phi Kinh đã lâu) đều đồng thời hiểu được một đạo lý, cũng có một chút suy đoán tương tự, hơn nữa đều liên quan đến nội tình của Địch Phi Kinh.

Thứ nhất, con người Địch Phi Kinh này quả nhiên cao thâm khó lường.

Thứ hai, Địch Phi Kinh quả thật có võ công hơn người.

Thứ, cho dù y đã “lộ”, cũng chưa chắc đã là tuyệt học duy nhất, tuyệt chiêu cuối cùng của y. Người này vĩnh viễn còn có tuyệt chiêu, vĩnh viễn sẽ lưu lại một chiêu cuối cùng.

Thứ tư, loại người như Địch Phi Kinh, không bay thì thôi, một khi bay sẽ đến tận trời; không kêu thì thôi, một khi kêu sẽ kinh người.

Thứ năm, cho nên y vừa ra tay là sử dụng “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ pháp” có một không hai, y vừa ngẩng đầu lên là có thể dùng thị lực phát nội kình.

Thứ sáu, cũng kết luận là con người Địch Phi Kinh này không thể xem thường, chẳng những vậy mà còn phải xem trọng.

Đây là cách nhìn của Dương Vô Tà, Thích Thiếu Thương, Vô Tình và “người điểm canh” kia sau khi Địch Phi Kinh “vừa ra tay”.

Nhưng không phải Quan Thất.

Quan Thất là người đứng mũi chịu sào, trúng phải “hai đao” của Địch Phi Kinh, Nhãn Đao.

Mắt của y đau, lập tức nhắm hai mắt lại.

Phản ứng của y rất đơn giản, cũng rất trực tiếp.Y chỉ ý thức được một điểm.

Giỏi, hóa ra nội lực có thể từ trong ánh mắt phát ra như vậy!

Hắn làm được, ta cũng có thể làm được!

Y vốn có thể làm được.

Năm đó trước trận chiến Tam Hợp lâu, y chỉ nhìn một cái, ngay cả người có đấu chí mạnh mẽ, dã tâm vô cùng như Bạch Sầu Phi cũng lập tức mất đi đấu chí, thậm chí nảy sinh tử chí.

Chết.

Nếu không có quan niệm đạo phật như thiên đường địa ngục, nhân quả tuần hoàn, sinh sôi không ngừng, luân hồi đầu thai, vậy thì chết chính là chết, chết chính là kết quả của sinh mệnh, mất đi tất cả.

Chu Nguyệt Minh giống như đang niết bàn, bởi vì dáng vẻ của hắn giống như một tòa phật.

Chiếc đầu lớn, khuôn mặt núc ních, thân thể mập mạp, híp mắt cười, giống như một tòa phật cười bụng bự có thể chứa chuyện thiên hạ.

Hắn đương nhiên không phải phật.

Ngay cả hắn cũng thường tự giễu “ta là đầu phật tâm xà”. Một kẻ dục vọng tham lam giống như hắn, hắn cũng tự cho là đương nhiên không thể thành phật. Hắn cũng muốn tu phật, có điều giống như những người bình thường khác, chỉ bái thần, thắp hương, mùng một mười lăm ăn chay, ngày thường thỉnh thoảng bố thí tích đức, làm một chút việc thiện, hi vọng có thần linh phù hộ, ra vào bình an, sống lâu phú quý.

Lúc bái thần phật, hắn đương nhiên tạm thời đem bàn tay giết chóc, một đời máu tanh của hắn ném sang một bên.

Đối với đạo, thích, nho, hắn đều có học vấn, cũng rất có kiến thức. Nếu không thì hắn cũng sẽ không thuận buồm xuôi gió lao lên vị trí có ảnh hưởng lớn như vậy.

Hắn dùng học thức của mình để nịnh hót cấp trên, cai quản đồng liêu, cũng đối phó với kẻ địch của hắn, khống chế thuộc hạ của hắn, kết giao bằng hữu của hắn.

Một người giống như hắn đương nhiên là tham sống sợ chết.

Hắn muốn sống.

Sống được phú quý, vui vẻ, hơn nữa còn phải sống lâu trăm tuổi, tốt nhất là một trăm năm mươi tuổi, làm một người may mắn tráng tráng kiện kiện, khoái khoái hoạt hoạt, nếu không thì làm một lão rùa hắn cũng không quan tâm, không để ý.

Chỉ cần sống tiếp là tốt.

Thế nhưng trong nháy mắt này, hắn cũng đột nhiên nảy sinh ý muốn chết.

Nguyên nhân không có gì khác.

Hắn vốn đang cười, cho dù chiến đấu vô cùng kinh hiểm, nhưng hắn vẫn vui vẻ tràn đầy.

Nở nụ cười như lượm lấy được, đó luôn luôn là thái độ của hắn, cũng là vũ khí của hắn.

Tục ngữ có câu “quyền cứng không đánh kẻ tươi cười”. Hắn cười giống như Di Dà phật, ai sẽ nhẫn tâm đánh hắn? Ai sẽ nhẫn tâm xuống tay được?

Nếu như ngươi không hạ thủ được, hắn sẽ có thể đánh ngươi.

Hắn một khi ra tay, ngay cả gà chó mèo vịt cũng không để lại.

Chỉ có điều, hắn luôn luôn ít khi tự mình ra tay, hơn nữa không đến giây phút cuối cùng hắn cũng không ra tay.

Thế nhưng hôm nay, khi hắn cho rằng có thể khoanh tay đứng nhìn, lại đột nhiên có một vị khách không mời xông đến.

Đấu thần từ trời.

Nụ cười của hắn vẫn đang còn, đông cứng trên mặt, Quan Thất đã ra tay với hắn.

Vừa ra tay chính là độc thủ, “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ”.

Đây là chiêu thức vừa rồi Địch Phi Kinh đã sử dụng với Quan Thất.

Mặc dù Quan Thất dường như còn không kịp thông hiểu đạo lí, không kịp tiêu hóa hấp thu, nhưng “Khí Tử Cầm Nã thủ” sơ sài này vẫn có thần của nó, cũng có ý của nó, thậm chí còn có thanh, có thế.

Càng đáng sợ là thế tới của Quan Thất.

Chương 85: Sát thần

Quan Thất dĩ nhiên đáng sợ.

Y đã không còn là người, mà giống như thần.

Một vị thần giết chóc, sát thần.

Một chiến thần ngay cả thần linh cũng dám giết.

Mặc dù sát khí của y lớn nhất, nhưng y vẫn không phải là người khó đề phòng nhất.

Minh thương dễ cản, ám tiễn khó phòng (thương ngoài sáng dễ ngăn cản, tên trong tối khó đề phòng).

Quan Thất phóng khoáng rộng rãi, đi thẳng về thẳng, dám đánh dám liều, muốn chết muốn sống, y đương nhiên là “minh thương”.

Thực ra “minh thương” cũng không dễ cản, nhưng “ám tiễn” được “minh thương” che chở tập kích thì lại càng không dễ đề phòng.

“Ám tiễn” là ai?

“Nó” không phải là người, mà thật sự là “tên”.

“Tên” gì?

“Nhãn Tiễn” (mắt tên).

“Nhãn Tiễn” này vẫn đến từ Địch Phi Kinh.

Sau khi Địch Phi Kinh nhướng mắt, tổng cộng đã nhìn hai lần, cũng “phát” hai chiêu, một đao một tên.

“Đao” là phát ra với Quan Thất, “tên” lại là phóng ra với Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh vốn không ngờ Địch Phi Kinh lại đột ngột, cũng ngang nhiên công kích hắn như vậy, cho nên lúc Địch Phi Kinh vừa nói chuyện vừa nhìn về phía hắn, hắn cũng vừa giật mình vừa nhìn về phía Địch Phi Kinh.

Vừa nhìn nhau liền cảm thấy mắt đau, giống như bị kim đâm.

Trong nháy mắt này, Chu Nguyệt Minh không chịu được nhắm hai mắt lại.

Cũng trong nháy mắt đó, Quan Thất đã lao tới, đánh tới.

Quan Thất dùng một tay bắt lấy hắn, cũng nắm lấy vạt áo của hắn.

Chu Nguyệt Minh quanh năm bắt người, hôm nay lại bị người ta bắt, trên đời rốt cuộc có chuyện báo ứng hay không?

Nếu như có, không việc gì có thể ấn chứng câu nói “nhân quả tuần hoàn” hơn việc này. “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh luôn hạ lệnh cho đám chó săn dưới cờ khắp nơi bắt người, giữ người, chỉnh người, chôn người, thậm chí là giết người, hiện giờ bị Quan Thất dùng một tay tóm lấy giống như xách một con gà con.

Nhưng Chu Nguyệt Minh thật sự là một lão hồ ly, hơn nữa còn là một lão hồ ly rất xảo quyệt.

Lão hồ ly am hiểu nhất là gì?

Chuồn.

Quan Thất đã bắt được Chu Nguyệt Minh, nhưng lúc này y cũng có phần dở khóc dở cười.

Bởi vì trong tay y chỉ còn lại một chiếc áo bào.

Áo bào đương nhiên là từ trên người Chu Nguyệt Minh cởi xuống.

Chu Nguyệt Minh thật sự đã bị Quan Thất bắt giữ, nhưng y lập tức dùng một chiêu “Thoát Bào Nhượng Vị” (cởi bào nhường ngôi), từ trong tay Quan Thất “chuồn” ra.

Có lẽ, nếu như Quan Thất có hai cánh tay, hay là quen thuộc với “Đại Khí Tử thủ pháp” của Địch Phi Kinh hơn một chút, Chu Nguyệt Minh muốn chạy ra cũng nhất định chạy không nổi, đi không được.

Quan Thất một chiêu bắt hụt. Chu Nguyệt Minh vừa thoát thân liền há miệng, đang muốn giải thích, lại thấy một con rồng xanh xé gió bay thẳng đến.

Đó là gì?

Đó là kiếm.

Kiếm tên là “Sai”.

Đó vốn là kiếm của Tôn Thanh Hà. Lúc Quan Thất quay sang tấn công Chu Nguyệt Minh, y vốn định bắt sống người này, cho nên trước tiên ném kiếm ra khỏi tay. Hiện giờ một trảo bắt hụt, y lại dùng ý ngự kiếm, một kiếm lăng không bay đến tập kích Chu Nguyệt Minh.Kiếm vốn không phải của Quan Thất, kiếm cũng không ở trên tay Quan Mộc Đán.

Y chỉ có một tay, nhưng lại có thể dùng khí ngự kiếm. Kiếm kia giống như bị một bàn tay vô hình điều khiển, lướt không bắn thẳng đến, tấn công Chu Nguyệt Minh còn chưa tỉnh hồn.

Chu Nguyệt Minh nào còn kịp giải thích.

Huống hồ lúc này mắt của hắn đau nhói, một chiêu “Nhãn Tiễn” của Địch Phi Kinh đã làm thị lực của hắn nhất thời khó khôi phục.

Lúc này hắn đã không cười được, hoàn toàn cười không nổi.

Ánh sáng xanh đã đến gần, quầng kiếm bừng lên.

Kiếm đến, bắn trúng.

“Sai”.

Kiếm đã bắn trúng, hơn nữa còn đóng đinh xuống.

Kiếm đóng đinh Chu Nguyệt Minh trên mặt đất.

Sai.

Đó không phải là Chu Nguyệt Minh, mà là y phục của Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh đã không thấy.

Hắn dùng một chiêu “Kim Thiền Thoát Xác” (ve sầu lột vỏ), đã vọt ra ngoài, nhưng cũng đổi lấy một trán mồ hôi lạnh, một trận kinh hãi. Hắn nghĩ đến chuyện Quan Thất không cho hắn cả cơ hội biện bạch, lại muốn một kiếm giết chết hắn.

Thực ra Quan Thất cũng không phải muốn giết đối phương, y vốn định bắt Chu Nguyệt Minh, truy hỏi tung tích của Lôi Thuần/Tiểu Bạch.

Thế nhưng mắt của y đau, y đã nhìn vào “Nhãn Đao” của Địch Phi Kinh.

Đau đớn khiến cho y nhắm hai mắt lại, cũng khiến cho đấu chí của y tăng lên.

Lúc y dùng khí ngự kiếm thì đã nhắm mắt lại, y chỉ có thể công, không thể thu hồi.

Do đó một kiếm này tập kích, đủ để khiến Chu Nguyệt Minh bỏ mạng đương trường.

Nhưng “vỏ” của Chu Nguyệt Minh đích xác lột rất nhanh.
Nếu như một kiếm kia đâm vào không khí, kiếm thế tất nhiên sẽ không ngừng không nghỉ, vẫn đuổi theo tập kích Chu Nguyệt Minh.

Nhưng hiện giờ lại đâm “trúng”, mặc dù chỉ là y phục của Chu Nguyệt Minh.

Kiếm thế đã dừng, kiếm đóng xuống đất.

Nhưng Chu Nguyệt Minh cũng không thoát hiểm, hắn vẫn bị “bắt”, bị Quan Thất “bắt”.

Chu Nguyệt Minh vẫn bị Quan Thất bắt giữ, điểm này cũng không đặc biệt. Kỳ lạ là Quan Thất lại nhắm mắt “bắt” Chu Nguyệt Minh.

Quan Mộc Đán nhắm mắt lại, một tay dùng cầm nã, bằng cảm giác xuất kích, bằng cảm ứng xuất thủ, còn thuần thục, lão luyện, tinh tế hơn so với vừa rồi mở mắt xuất chiêu, điểm này chẳng những khiến người ta cảm thán, ngay cả Địch Phi Kinh cũng cảm thấy kinh ngạc.

Tại sao?

Hóa ra Quan Thất sử dụng đã không phải là “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ”, mà là “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp”.

Hầu hết những người có mặt ở đây đều không phân biệt được điểm này, mặc dù bọn họ đều là cao thủ đỉnh cấp trong võ lâm, đều biết đây là một loại Cầm Nã thủ pháp tuyệt thế hiếm thấy, không dễ ứng phó.

Chỉ có Địch Phi Kinh trong lòng hiểu rõ. Bởi vì chỉ có y mới biết, dùng một tay sử dụng “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ” khó khăn đến thế nào. Chỉ có y mới biết, trong đông đảo chúng sinh đương thời, chỉ có y mới lấy được chân truyền của Cầm Nã thủ này. Cũng chỉ có y mới biết, “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ” mà hiện giờ Quan Thất đang sử dụng, đó là bước tiến tiếp theo, cảnh giới tối cao của “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ pháp”, y chỉ biết tên nhưng lại không học được.

Ngay cả y cũng không học được, lại không biết Quan Thất làm thế nào học được?

“Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ” này là cực hạn trong Cầm Nã thủ. “Vị Lão Tiên Sinh” Bặc Tiên Tri trả giá bằng “tuyệt tử tuyệt tôn “, mặc dù luyện thành “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ”, nhưng đối với “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp” vẫn nhìn tên than thở, không thể luyện thành.

Nghe nói Cầm Nã thủ pháp này vốn là tuyệt chiêu do thê tử của một vị cao thủ tuyệt đỉnh sáng tạo ra. Vị cao thủ này võ công đã đạt đến đỉnh cao, vô địch thiên hạ, trở thành chưởng môn nhân của Huyết Hà phái, thiên hạ đệ nhất đại phái đương thời. Thế nhưng hắn lại rất vô tình, một khi đắc chí liền vứt bỏ thê tử. Bởi vì võ công của hắn cao tuyệt, hắn làm chuyện gì cũng không ai có thể trừng trị. Do đó vị phu nhân thông minh tuyệt đỉnh của hắn mới sáng tạo ra một bộ Cầm Nã thủ pháp này, dù là người võ công cao bao nhiêu, nội lực sâu đến đâu, nàng đều có thể dùng bộ Cầm Nã thủ này khống chế hắn, không để cho hắn rời khỏi bên cạnh mình nửa bước.

Kết quả, ngay cả vị cao thủ tuyệt đỉnh kia cũng vui lòng phục tùng, hắn thật sự chạy không khỏi cầm nã của nàng.

Mặc dù võ công của hắn có một không hai trong thiên hạ, vẫn chạy không khỏi năm ngón tay thon thon của thê tử mình.

Từ đó có thể thấy loại “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp” này tinh xảo, lợi hại như thế nào.

Nghe nói Vị Lão Tiên Sinh cũng vì biết được loại Cầm Nã thủ pháp này, do đó mới hạ quyết tâm khổ luyện.

Thế nhưng vẫn không luyện được.

Bặc Tiên Tri không luyện được “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp “, kết quả lại luyện thành “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ pháp”, có tài nghệ hơn người, nhưng cũng trả giá rất thê thảm và nặng nề.

Đối với “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp”, “Vị Lão Tiên Sinh” Bặc Tiên Tri chỉ có thể cảm thán:

- Đó là công phu mà chỉ nữ nhân mới có thể học được, ta không học được.

Hắn không học được, cho nên hắn cuối cùng từ bỏ.

Nhưng hôm nay, loại Cầm Nã thủ pháp này lại tái hiện trên ngón tay của nhất đại sát thần Quan Thất.

Nếu như nói “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ” chỉ cần bắt trúng bất kỳ bộ vị nào của đối phương, thậm chí là một “điểm”, cho dù là dái tai, ngón út hay là tóc, đều có thể khống chế kẻ địch, vậy thì “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ” lại là chỉ cần bất kỳ một bộ vị nào trên người mình, hoặc chỉ là một “điểm”, bất kể là tóc, đầu ngón chân hay là tay áo, chỉ cần chạm vào bất kỳ nơi nào của đối phương, cho dù chỉ là vạt áo, râu mép hay là khăn mũ, đều có thể dồn đối phương vào chỗ chết.

Có thể thấy được sự tinh vi, ảo diệu của “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ pháp”.

Nhưng Quan Thất lại có thể dùng, Quan Mộc Đán lại biết sử dụng.

Còn Địch Phi Kinh chỉ biết thi triển “Đại Khí Tử Cầm Nã thủ”.

Ngay cả y cũng không biết sử dụng “Tiểu Khí Thê Cầm Nã thủ”, do đó có thể tưởng tượng, cũng có thể suy ra sự kinh ngạc trong lòng y.

Quan Thất nhắm hai mắt lại, chỉ dùng một tay.

Y dùng một tay “bắt” lấy Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh cũng đang nhắm mắt.

Tại khoảnh khắc Quan Thất “bắt” lấy hắn, hắn đột nhiên biến đổi, biến thành một đống y phục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau