QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Tẩu thủy nhập ma

- Nàng rơi vào tay hắn.

Khi Địch Phi Kinh nói câu này, mắt nhìn về phía Dương Vô Tà.

Lúc y nhìn về phía Dương Vô Tà, Dương Vô Tà cũng vừa lúc nhìn y.

Y hiểu rõ một chuyện.

Ở nơi này, trong số những người hi vọng y chết, nhất định có Dương Vô Tà.

Nguyên nhân rất đơn giản, những năm gần đây, y và Dương Vô Tà một người ở Kim Phong Tế Vũ lâu, một người ở Lục Phân Bán đường, đối đầu với nhau. Chò dù tại thời kỳ Tô Mộng Chẩm hay Thích Thiếu Thương chấp chính, Lôi Tổn hay Lôi Thuần nắm quyền, hai người bọn họ vẫn ngồi vững ở vị trí số hai, có thể gọi là “dưới một người, trên vạn người”.

Bọn họ đấu đá với nhau đã lâu, kết thù tất nhiên là sâu nặng. Bất kể là kế sách âm mưu của Dương Vô Tà khiến thủ hạ tâm phúc của Địch Phi Kinh trúng mai phục bỏ mạng, hay là Địch Phi Kinh bố trí mưu lược sát hại ám toán không ít môn nhân đệ tử của Dương Vô Tà, hai người vẫn không thể đánh ngã được đối phương, nhưng cừu hận rất sâu, thù oán rất nhiều.

Dương Vô Tà đương nhiên không hi vọng Lục Phân Bán đường vẫn có Địch Phi Kinh, có Địch Phi Kinh sẽ ngăn trở đại kế của y.

Địch Phi Kinh chắc chắn cũng hi vọng Kim Phong Tế Vũ lâu không có Dương Vô Tà, Dương Vô Tà vẫn sống nhất định sẽ ngăn cản chuyện của y.

Cho nên Địch Phi Kinh dĩ nhiên biết Dương Vô Tà chỉ mong sao y chết.

Đối phó với kẻ địch, Địch Phi Kinh luôn có vài phương pháp.

Một là hóa địch thành bạn, biến lực lượng công kích của kẻ địch thành thực lực của mình, cớ sao lại không làm.

Hai là tránh mà không chiến, không trực tiếp giao thủ với đối phương, có thể không mạo hiểm, cũng có thể tiêu hao chiến lực và đấu chí của đối phương. Nếu thật sự phải giao thủ, y cũng sẽ mượn sức người khác, thanh trừ đối lập, tiêu trừ chướng ngại.

Không phải vạn bất đắc dĩ, y quyết sẽ không ra tay, ít nhất là cũng không tự mình xuất thủ.

Ba là nếu tránh không khỏi, hóa giải không được, vậy thì đành phải ứng chiến. Một khi tiếp chiến thì không lưu lại người sống, không để lại đường lui, quyết không cho đối phương có cơ hội trở lại hoặc báo thù.

Y bình sinh rất ít khi ra tay, nhưng hiện giờ gặp phải Quan Thất, không ra tay không được.

Thế nhưng y vẫn không đánh lại Quan Thất.

Bốn là nếu y thật sự không đánh lại địch thủ, vậy thì lập tức chuyển dời mục tiêu công kích của đối phương.

Y có rất nhiều phương thức dịch chuyển ánh mắt của kẻ địch, chẳng hạn như nói cho đối phương biết có kẻ địch còn đáng hận hơn, hoặc là một thứ gì đó nhất định phải lấy được, thông thường có thể khiến kẻ địch phân tâm loạn thần.

Vừa phân tâm, vừa thất thần, y sẽ có cơ hội.

Hiện giờ chính là như vậy.

Y biết Quan Thất muốn tìm Lôi Thuần, nhất định sẽ tìm đến mình, tập trung vào mình, đồng thời cũng dán mắt vào mình.

Cho nên y ném “vấn đề khó giải quyết” này sang chỗ khác, ném cho Dương Vô Tà.

Y gặp nguy hiểm, cũng hi vọng Dương Vô Tà gặp nguy hiểm.

Tốt nhất là Dương Vô Tà chết chứ không phải y chết.

Quan Thất lập tức tìm tới Dương Vô Tà.

Y thật sự nói đi là đi, muốn rút lui là rút lui.

Địch Phi Kinh muốn vây khốn y trong chốc lát cũng không đủ năng lực.

Huống hồ Địch Phi Kinh căn bản không muốn vây khốn Quan Thất, y chỉ mong sao Quan Thất thay mình giết chết Dương Vô Tà.

Dương Vô Tà vốn định bảo Tôn Ngư điều động Nhất Linh Bát Công Án giải nguy cho Thích Thiếu Thương, nhưng trong khoảnh khắc thế công của Quan Thất đã biến đổi, trước tiên đánh Chiêm Hắc Quang rơi xuống nhà cổ, lại lao đến Địch Phi Kinh đòi người, chỉ trong mấy chiêu đã có cơ hội giết chết Địch Phi Kinh, nhưng lại vì một câu nói của Địch Phi Kinh mà tấn công mình.

Quan Thất dùng một tay chụp vào Dương Vô Tà.
Y chụp rất trực tiếp, rất không khách khí, cũng rất hung hăng ngang ngược.

Nhưng y có tư cách hung hăng ngang ngược.

Đừng thấy y chỉ tùy tiện chụp một cái dễ như trở bàn tay, giống như bên cạnh không có gì, trong đó ẩn chứa biết bao lực lượng, lòng tin và võ công.

Một trảo này chụp xuống, thế của nó kiên quyết, không chừa lại đường lui, cũng tuyệt không dung tình, nhưng trong đó lại bao hàm nhiều biến hóa phức tạp, ẩn chứa bao nhiêu kỳ công cái thế.

Tôn Ngư chỉ vừa nhìn đã đủ kinh tâm.

Còn về Dương Vô Tà, thậm chí không cần ngẩng đầu nhìn, đã biết thế tới không thể xem thường.

Đây là Đại Lực Ưng Trảo thủ.

Theo như trí nhớ của Dương Vô Tà và tài liệu thu thập được, y hoàn toàn không nghĩ ra Quan Thất từng có quan hệ gì với người của Đại Lực Ưng Trảo Vương.

Không có.

Nhưng điều này đã không quan trọng.

Bởi vì Quan Thất sắp đến nơi, đã biết dùng Kinh Thần chỉ và Tam Chỉ Đạn Thiên của Bạch Sầu Phi, lại biết sử dụng Cách Không Tương Tư đao và Lăng Không Tiêu Hồn kiếm của Vương Tiểu Thạch, còn biết thi triển Mật Tông Đại Thủ Ấn Cửu Tự quyết pháp của Lôi Tổn, còn có gì mà y không thể sử dụng? Không biết sử dụng?

Vấn đề là làm sao phá giải? Làm sao đối phó?

Quả thật không thể phá giải, không thể đối phó.

Quan Thất một tay chụp xuống đầu, lại khó phá khó cứu, khó phân khó giải.

Lúc này Quan Thất đã không giống một con người, mà giống như một vị thần ma.

Nếu như y là người, cũng nhất định không phải người phàm, mà là người trời.

Người và trời hợp thành một thể, “thiên nhân”.

Hào quang của Quan Thất là nóng bỏng, đỏ rực.

Một mặt y vẫn dùng giọng nói thê lương quát hỏi: - Thuần nhi đâu?

Thuần nhi?

“Thuần nhi” đương nhiên chính là Lôi Thuần.

Lôi Thuần đương nhiên không ở trong tay Dương Vô Tà.

Nếu như Lôi Thuần rơi vào Kim Phong Tế Vũ lâu, vậy thì thiên hạ thái bình rồi.

Gần đây Dương Vô Tà càng lúc càng phát hiện, Lôi Thuần có lẽ còn khó đối phó hơn so với cha nàng là Lôi Tổn.

Có lẽ võ công của Lôi Tổn đích xác cao hơn Lôi Thuần, thế nhưng sự bình tĩnh, xảo quyệt, đa mưu túc trí, lấy lùi làm tiến của Lôi Tổn ít nhất còn có thể dự phòng được, có dấu vết để tìm. Còn Lôi Thuần giao thủ đấu trí, có thể nói là không thấy bóng dáng, thâm trầm khó lường. Cô gái này nhìn như hoàn toàn không có kinh nghiệm giang hồ, thuần khiết ôn hoà, nhưng có lúc lại xảo trá vô cùng, khẩu phật tâm xà. Dương Vô Tà tranh giành đấu đá với nàng đến tận bây giờ, ngay cả chuyện nàng rốt cuộc có võ công hay không cũng không biết rõ.

Căn bản không thể tìm ra.

Dương Vô Tà lại có một suy đoán. Mọi người đều cho rằng Địch Phi Kinh là một người trung nghĩa thế gian hiếm thấy. Lúc Lôi Tổn làm chủ, y tận trung cống hiến cho Lôi Tổn, trung thành không hai lòng. Sau khi Lôi Tổn chết, y tuân theo di chí của Lôi Tổn, vẫn cúc cung tận tụy, trung với thành Lôi Thuần, bán mạng cho nàng, nhằm để báo đáp ân tình của cha nàng.

Dương Vô Tà không đồng ý.

Y cho rằng Địch Phi Kinh trung thành với Lôi Thuần không phải vì báo đáp Lôi Tổn, mà là Địch Phi Kinh vốn có lòng ái mộ Lôi Thuần.

Yêu một người, mới không tiếc tất cả vì nàng, cũng không tiếc hi sinh.

Loại người giống như Địch Phi Kinh, cho dù yêu một người cũng sẽ không dễ dàng nói rõ.

Huống hồ người mà y yêu là Lôi Thuần.

Loại người giống như Lôi Thuần, nếu nàng thật sự thích một người, có lẽ cũng không dễ dàng biểu đạt.

Huống hồ thân phận của nàng hiện nay là tổng đường chủ thay mặt của Lục Phân Bán đường.

Nàng là “tổng đường chủ thay mặt”, nhưng lại không có “tổng đường chủ” thật sự.

Loại người giống như Địch Phi Kinh, không yêu thì thôi, một khi đã phát sinh tình cảm, nhất định sẽ yêu đến như mộng như ảo, muốn sống muốn chết.

Địch Phi Kinh là một người thâm trầm, người thâm trầm tự có cách yêu thâm trầm.

Người luyện võ, luyện đến si dại, chân khí đi rẽ, có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.

Ái tình cũng như vậy.

Nếu nói nhu tình như nước, vậy thì nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Do đó không chỉ có tẩu hỏa nhập ma, tại sao tẩu thủy không thể nhập ma.

Nếu nói pháp môn của nhân phật có bốn vạn tám ngàn loại, tại sao đạo của nhân ma lại không có tám vạn bốn ngàn loại?

Dương Vô Tà thậm chí hoài nghi, Địch Phi Kinh là vì Lôi Thuần nên mới trung thành với Lục Phân Bán đường, mới dốc hết tinh lực và trí tuệ cả đời, chưa chắc là vì báo đáp ơn tri ngộ của Lôi Tổn mà hao tốn nửa đời vì Lục Phân Bán đường.

Do đó Dương Vô Tà cho rằng, nếu như mình nắm giữ được Lôi Thuần, vậy thì cũng có thể khống chế được Địch Phi Kinh.

Thế nhưng, Lôi Thuần đương nhiên không bị y khống chế.

Cho nên y vẫn đối đầu với Địch Phi Kinh, khó phân cao thấp.

Kim Phong Tế Vũ lâu vẫn đối chọi với Lục Phân Bán đường, ngang sức ngang tài.

Chương 77: Ma tẩu hỏa nhập

Quan Thất dùng một tay chụp vào tóc Dương Vô Tà.

Chụp một cách hung hăng, cũng chụp một cách ngông cuồng.

Y ra tay cũng quang minh chính đại, giống như người nào cũng không né được, không tránh được, thậm chí không thể né tránh.

Thực ra Quan Thất xuất thủ là một loại khí phái, chỉ riêng loại đại khí đại phái này đã đủ khiến người ta tránh không ra, né không được, thậm chí không dám né tránh.

Huống hồ võ công của y đã cao đến mức khó tưởng tượng, thậm chí không biết y làm thế nào luyện được, làm thế nào luyện thành.

Rất ít người từng thấy Dương Vô Tà ra tay, bởi vì Dương Vô Tà rất ít khi ra tay.

Y luôn luôn nhận định, đối phó với kẻ địch phải dựa vào đầu óc chứ không phải phải dựa vào tay chân. Con người chỉ có hai tay hai chân, có thể giết được mấy người? Nhưng dùng đầu óc nghĩ ra một kế, thông thường có thể sát thương hàng ngàn hàng vạn người. Không chỉ giết người, cứu người cũng như vậy.

Cho nên không đến lúc cần thiết, y quyết không động thủ, cũng không động võ.

Y không cho rằng vũ lực có thể giải quyết tất cả, vì vậy y dồn hết tâm lực vào những việc khác, chẳng hạn như thu thập tư liệu.

Y cảm thấy nắm giữ tư liệu của một người, cũng gần như có thể hoàn toàn nắm giữ người này. Nếu như người bị nắm giữ là nhân tài tinh anh, vậy thì có thể giúp y giết rất nhiều người, cứu rất nhiều người, cũng làm rất nhiều chuyện.

Huống hồ tư liệu chuẩn xác chính là tri thức.

Y cho rằng tri thức là lực lượng, còn mạnh hơn so với vũ lực. Cho nên y không ngừng bồi dưỡng, cũng tôn trọng và trọng dụng những người có tri thức bên cạnh mình.

Có tri thức thì sẽ có sức mạnh.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là y không xem trọng võ công, hoặc không chú ý đến vũ lực.

Có dung mạo của Nam Uy, mới có thể luận xuất thân; có sắc bén của Long Tuyền, mới có thể luận quyết đoán.

Chỉ cần có thời gian, y vẫn ngầm chuyên cần luyện võ công.

Chỉ có điều, rất ít người nhìn thấy võ công của y, càng ít người nhìn thấy y thi triển tuyệt chiêu bí truyền.

Mỗi người đều nên có tuyệt học bí truyền của mình, nhất là người đã xây dựng uy danh, uy tín.

Rất nhiều người có lẽ không chỉ thành thạo một môn, nhưng đặc biệt tinh thông mới là tuyệt học. Mỗi người đã nổi danh trên giang hồ, luôn có một hạng mục mà hắn tinh thông nhất.

Bất kể đó là thiên văn, địa lý, tướng học, số học, hay là cầm, kỳ, thư, họa, hoặc là kiếm, đao, thương, tên, côn, luôn có một hai chiêu, một hai loại, một hai mục là tuyệt kỹ bí truyền của hắn.

Vào giây phút quan trọng, tuyệt học bí truyền này có thể dùng để cứu mạng, giết địch.

Nói vậy, tuyệt chiêu của Dương Vô Tà là gì?

Rất ít người nhìn thấy, không có ai biết được.

Hiện giờ Dương Vô Tà đã thi triển tuyệt kỹ của mình.

Y không thể không sử dụng, không thể không xuất ra, bởi vì đối thủ quá mạnh.

Đối thủ là Quan Thất.

Tuyệt chiêu của Dương Vô Tà là đao.Đao là đao, vốn không có gì đặc biệt. Thứ đặc biệt là người dùng đao, cùng với phương pháp dùng đao.

Trong tay Dương Vô Tà vốn không có đao, đao từ đâu tới?

Đao vẫn luôn ở đó, ở trên người y, trong tay áo của y.

Tụ Lý đao, trong tay áo giấu đao, giống như trong nụ cười giấu đao, làm người ta khó mà đề phòng, cũng không kịp đề phòng.

Nhưng loại đao pháp này do người trí kế song tuyệt như Dương Vô Tà thi triển, không hề khiến người ta bất ngờ.

Người thế nào thì tính cách thế đó.

Tính cách thế nào thì dùng vũ khí thế đó.

Dương Vô Tà dùng Tụ Trung đao, giống như là chuyện đương nhiên, cũng là chuyện tất nhiên.

Hồng Tụ đao của Tô Mộng Chẩm vốn là Tụ Lý đao pháp, Dương Vô Tà đã chung sống với Tô Mộng Chẩm một thời gian dài, tiếp thu đặc sắc của đao pháp từ Tô Mộng Chẩm cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Thế nhưng đao pháp của bọn họ không hề giống nhau.

Đặc sắc đao pháp của Dương Vô Tà có một chút khác biệt với Tô Mộng Chẩm, ánh đao của Tô Mộng Chẩm như mộng, đao ý yêu thương, ngay cả bóng đao cũng có một loại phong tình.

Hồng Tụ đao diễm lệ, mỗi đao đều khiến người ta kinh diễm.

Nghe nói đao của y có một loại vị ngọt khiến người ta động lòng, thậm chí mỗi đao đều khiến người ta nguyện ý sống vì nó, chết vì nó, không để ý đến sống chết.

Đao của Tô Mộng Chẩm giống như một vệt chiều tà.

Lưỡi đao tuyệt tình, giống như một cơn mưa nhỏ.

Đao pháp của Tô Mộng Chẩm tàn khốc và mỹ lệ.Có lẽ vì bản thân Tô Mộng Chẩm là một người tàn khốc, nhưng trên tay y có một thanh đao mỹ lệ, giống như y cũng có một trái tim hiệp nghĩa.

Bất kể thế nào, đao pháp của y vẫn mênh mông độ lượng, khí phái phi phàm.

Dương Vô Tà lại hoàn toàn khác.

Y vừa xuất đao, ý đao, lưỡi đao, thế đao, ánh đao, gió đao đều chỉ tiết lộ một chữ “độc”.

Y không độc cũng không được.

Thứ nhất là đao của y ngắn, chỉ dài một thước ba tấc.

Đao ngắn như vậy, muốn công kích kẻ địch thì không thể không độc, người dùng đao cũng không thể không hung hãn.

Đao ngắn và sắc bén như vậy, đã không thể thủ, chỉ có thể công, lấy công làm thủ.

Thứ hai là đao pháp, võ pháp của y đương nhiên không bằng Tô Mộng Chẩm.

Có võ nghệ tuyệt thế, đao pháp tuyệt đỉnh như Tô công tử, đương nhiên có thể coi trọng phong độ khí phái.

Nhưng Dương Vô Tà không thể.

Y dù sao cũng là “chỉ cần có thời gian thì ngầm chuyên cần luyện võ công”. Vấn đề là ở “chỉ cần có thời gian”. Loại người như Dương Vô Tà, bình thường luôn phải xử lý rất nhiều công việc, có lẽ còn bận hơn so với Tô Mộng Chẩm, Thích Thiếu Thương, bởi vì những chuyện mà bọn họ không cần tự mình làm, y đều phải ôm hết vào người.

Do đó thời gian rảnh của y nhất định không nhiều, thời gian luyện võ sẽ rất ít.

Luyện võ cũng giống như những chuyện khác, muốn có thành tựu lớn lao thì nhất định phải chuyên tâm và chăm chỉ, cũng phải có nghị lực và bền lòng, sau đó phải cộng thêm một chút thiên phú và tài hoa.

Thiên phú của Dương Vô Tà dù sao cũng tập trung ở tài trí, không phải ở võ công.

Một người muốn “tẩu hỏa nhập ma” cũng cần phải rất chuyên chú, rất chuyên tâm đối với một chuyện, nếu không ngay cả lửa cũng không bốc lên, có lẽ còn không xứng tẩu hỏa nhập ma. Học văn như thế, học nghề như thế, học võ cũng như thế.

Khi tập trung vào một chuyện đến mức “tẩu hỏa”, mới có thể “nhập ma”, kết quả là thành ma, cách xa phật, cách xa chính đạo. Cho dù có thể kịp thời quay đầu, ma đi rồi, cũng không thấy lửa sẽ bốc lên lần nữa, cũng không thấy phật có thể tu thành chánh quả.

Do đó Dương Vô Tà luyện võ chỉ cầu đạt được mục đích thực dụng.

Chỉ khi nào dùng trí không được, dùng kế không xong, y mới động võ.

Nói cách khác, động võ đã là bước ngoặt cuối cùng, là chuyện bất đắc dĩ.

Cho nên võ công mà y luyện rất tàn, rất độc, rất hữu hiệu, tốc chiến tốc thắng.

Đao pháp của y chính là như vậy, không đẹp, không hoa mỹ, nhưng rất hữu dụng.

Đao pháp của y có một nội dung, đó là “đao không ngăn được”.

Đao của y là không ngăn được, là chết người, mỗi đao đều tấn công vào chỗ hiểm.

Chương 78: Ma hỏa tẩu nhập

Y dùng một đao chém vào tay Quan Thất.

Đao thật nhanh, đao thế đột ngột.

Quan Thất chỉ có một tay, đương nhiên không muốn một cánh tay duy nhất còn lại này bị bất cứ thương tổn gì.

Quan Thất rút tay lại.

Rút tay chỉ là một loại phản ứng tự nhiên, không phải võ công chiêu thức gì, thế nhưng Quan Thất tùy tùy tiện tiện rút tay lại, liền tránh khỏi một đao.

Y vừa khẽ thu tay lại, lập tức ra tay lần nữa, lần này là một trảo rất có danh tiếng lai lịch.

Một trảo này lại là “Ngọa Long trảo” do Trương Liệt Tâm sử dụng.

Một trảo này chụp vào đầu Dương Vô Tà.

Dương Vô Tà quát lớn một tiếng, không lùi mà tiến tới, một đao hất ngược vào ngón tay của Quan Thất.

Một đao này phản ứng cực nhanh.

Cặp mắt của Quan Thất đột nhiên biến đổi, trở nên càng nghiêm túc, càng thê lương, cũng càng điên cuồng.

Chợt nghe y lẩm bẩm:

- Thuần nhi… Thuần nhi đâu?

Mắt của y trắng như tuyết, vốn tỏa ra ánh sáng màu xanh lá, nhưng hiện giờ lại giống như có hai đốm lửa ma đi vào, khiến cho toàn bộ ánh mắt của y đều bùng cháy.

Mắt đã bốc cháy.

Là lửa ma đi vào mắt của y, hay là ma tính đi vào tâm của y?

Lửa ma, lửa giận trong lòng.

Tay của y rung lên, ngón tay rung lên, toàn thân cũng rung lên.

Trảo thế của y đã biến đổi, từ “Ngọa Long trảo” biến thành “Lạc Phượng trảo”.

Đó cũng là tuyệt học bí truyền của Trương Khai Hoa.

Trương Liệt Tâm đã chết vì trúng phải “Kinh Thần chỉ” của Quan Thất, nhưng võ công chỉ pháp bí truyền của hắn lại được Quan Thất tiện tay thi triển.

Lần này lại là dùng nhu chế cương, “Lạc Phượng trảo” âm nhu mềm mại, đao của Dương Vô Tà đã sắp rơi vào tay Quan Thất.

Nhưng đao của Dương Vô Tà cũng rất kỳ quái.

Đao của y gặp gió liền dài ra, dài rất nhanh, chỉ trong phút chốc đã dài đến ba thước bảy tám tấc.

Đao vừa dài, tình hình lại không như trước.

Vốn là Quan Thất chụp lấy đao của y, hiện giờ lại biến thành y chém ngược vào mạch môn của Quan Thất.

Quan Thất cũng không ngờ được có một đao này.Đao thật nguy hiểm, đao pháp cực hiểm.

Năm ngón tay Quan Thất co lại, gập vào lòng bàn tay, bàn tay giống như phồng lên, móc ngược vào thân đao của Dương Vô Tà.

Y biến chiêu rất vội, trước sau đã từ “Ưng trảo thủ” biến thành “Ngọa Long trảo”, sau đó lại biến thành “Lạc Phượng trảo”, hiện giờ lại đổi thành tuyệt chiêu bí truyền của Trương Thiết Thụ là “Vô Chỉ chưởng”.

Vô Chỉ chưởng, chưởng pháp không có ngón tay.

Không, phải là chưởng công độc đến mức ngay cả ngón tay cũng mất đi.

Một tiếng “vù” vang lên, đao trong tay Dương Vô Tà bị đánh bay đi.

Đao bay đi, nhưng đao thế vẫn còn, hơn nữa vẫn một đao chém về phía Quan Thất.

Không có một vệt ánh đao nào.

Đao không có ánh đao, đao pháp không có lưỡi đao.

Đó là đao từ trong tay Dương Vô Tà phát ra, “đao không ngăn được” thật sự.

Y dùng tay áo phát đao.

Tay áo của y vốn ẩn giấu phiến đao sắc bén, thật mỏng và lanh lợi, “Tụ Trung đao”.

Quan Thất bị trúng một đao.

Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà, Chiêm Biệt Dã, Trương Liệt Tâm, Trương Thiết Thụ, Ngô Kỳ Vinh, Địch Phi Kinh… đám cao thủ này vừa rồi đều đã giao thủ với Quan Thất, đều không khống chế được Quan Thất, hơn nữa còn gặp nguy hiểm.

Bọn họ đương nhiên không giết được Quan Thất, còn không thể gây thương tổn cho Quan Thất.Nhưng hiện giờ Quan Thất lại bị thương, bị Dương Vô Tà gây thương tích.

Trong số những người này, võ công của Dương Vô Tà có lẽ là thấp nhất. Y có thể gây thương tổn cho Quan Thất, nguyên nhân duy nhất là thứ y dùng không phải võ công, ít nhất cũng không phải cái gọi là “võ công” trong truyền thống hoặc chính thống.

Y dùng ám toán.

Có điều, bất kể có truyền thống hay không, chỉ cần có thể đánh bại, sát thương kẻ địch thì chính là võ công tốt, cần gì quan tâm nó có chính thống hay không?

Dương Vô Tà thật sự chém Quan Thất một đao, khiến Quan Thất bị thương.

Quan Thất bị trúng một đao, lập tức ngẩn ra.

Y dường như không ngờ lại có một đao này, có loại đao này, cùng với đao pháp như vậy.

Cho nên y cũng kêu lên một tiếng:

- Tốt!

Sau đó y dùng một tay chụp lấy đao, đó là thanh đao đang rơi xuống, vốn ở trong tay Dương Vô Tà.

Y dùng một đao chém xuống Dương Vô Tà.

Vừa rồi ngay cả khi chiến đấu với bảy đại cao thủ, y cũng không dùng đao, cũng không dùng bất cứ binh khí nào.

Hiện giờ y lại dùng tới đao.

Một đao này chém xuống, giống như không xuất thủ, không có đao, cũng không có người, chỉ có ánh đao mỹ lệ như bóng dáng của tình nhân, gió đao thoang thoảng như một tiếng ngân nga.

Nơi đao đi qua cong như lông mày mềm mại xinh đẹp.

Lúc đao đi xuống còn mang theo một chút phong hoa mỹ lệ.

Đao thanh, đao diễm, đao làm người ta kinh diễm.

Dương Vô Tà vừa nhìn thấy liền kêu lên:

- Hồng Tụ đao…

“Kim Phong Tế Vũ Hồng Tụ đao”, đó là tuyệt thế đao pháp của chủ nhân Tô Mộng Chẩm của y.

Gặp phải đao này y không có biện pháp, tránh không được, né không ra.

Y chỉ có thể nhắm mắt, hoàn toàn chờ chết.

Thế nhưng Quan Thất làm sao có thể sử dụng một chiêu này?

Từ khi nào Tô Mộng Chẩm lại truyền “Hồng Tụ đao pháp” cho y?

Chương 79: Ma nhập hỏa tẩu

Dương Vô Tà không chết, bởi vì bên cạnh y còn có một người.

Tôn Ngư.

Tôn Ngư vừa thấy Quan Thất ra tay với Dương Vô Tà, hắn đã biết trận này khó tránh khỏi, bản thân mình cũng khó tránh khỏi.

Hắn thủ thế đã lâu, cho nên vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn liền phát ra một thương.

Hắn là hậu duệ của Sơn Đông Quái Vật trường Đại Khẩu Tôn gia Thần Thương hội, hắn sử dụng đương nhiên là thương pháp.

Thương pháp của hắn sở trường điểm huyệt, công huyệt, nhắm huyệt.

Thứ mà hắn sử dụng là thương, nhưng lại thi triển thương pháp một cách linh hoạt, linh động giống như chưởng pháp, chỉ pháp.

Hắn tựa như đang sử dụng “phán quan bút”.

Một bút của hắn nhanh chóng đâm vào Toàn Tâm huyệt dưới nách Quan Thất.

Hắn tấn công vào chỗ nhất định phải cứu.

Quan Thất chỉ có một tay, y không thể không giữ gìn cánh tay còn lại của mình.

Toàn Tâm huyệt cũng là một trong những tử huyệt trên thân người, võ công của Quan Thất có cao cũng thể không bảo vệ đại huyệt quan trọng này.

Hắn tấn công vào dưới nách Quan Thất, Quan Thất chỉ còn lại một tay, muốn cứu mình thì chỉ có cách thu tay.

Thu tay thì không thể giết chết Dương Vô Tà.

Hắn tính chuẩn sau đó mới xuất thủ.

Vừa xuất thủ, Quan Thất quát lên một tiếng, quả nhiên thu lại một đao kia.

Y đã không kịp giết chết Dương Vô Tà.

Y vừa thu đao, lại dùng một đao chém xuống mũi thương của Tôn Ngư.

Chỉ một đao, chiêu “Khuất Thần thương” mà Tôn Ngư tính toán đủ đường chỉ làm “tiêu hao” một đao của Quan Thất.

Một đao vừa qua, đao lại thứ hai chém ra.

Vẫn chém vào Dương Vô Tà, chém thẳng vào đầu.

Một đao này chém đến mức đại khí đại phái, đại hào đại hùng, Dương Vô Tà không tránh được, không né được, cũng không ngăn được.

Mắt thấy sắp sửa đao xuống đầu rơi, đột nhiên một vật lướt qua, giống như chim, rất nhẹ.

Một con chim không có chân.

Chim không có chân, chẳng phải trong cuộc đời của nó chỉ có thể liều mạng bay, không thể dừng chân?

Vậy nó làm sao có thể nghỉ ngơi?

Đó đã không còn là một loại bất hạnh, mà là đại bất hạnh.

Nhưng không bay thì sẽ ngã chết.

Giống như tham vọng của Bạch Sầu Phi, tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết.

Ma nhập hỏa tẩu, oan hồn không tan, người tới chẳng lẽ là Bạch Sầu Phi?

Không phải.Người tới còn nhẹ hơn Bạch Sầu Phi.

Người này phi thân đến, giống như một con chim, lượn một vòng trước mặt Quan Thất (ở trước mặt Quan Thất thần uy như thế, một mình chiến đấu tám phương, y lại còn cố ý lượn một vòng), giơ tay lên, quát một tiếng:

- Dừng tay!

Tay giơ lên là tay trái của y, phát ra một luồng sáng trắng.

Tay phải không cử động lại phát ra mười sáu luồng sáng đỏ, vàng, lam, lục, đen, trắng không giống nhau, bắn về phía Quan Thất.

Quan Thất vừa nhìn thấy liền quát lớn, một tiếng “xoẹt” vang lên, ném đao về phía thanh niên càng tinh khôn, càng thanh tú, cũng càng oán càng lạnh, càng trẻ tuổi hơn Bạch Sầu Phi. Một ngón tay của y ấn xuống, sau đó quát lớn, giống như sấm sét lôi đình, thanh uy kinh người.

Ám khí đầy trời đều biến mất, hoàn toàn bị “Mật tông quyết pháp” của y đánh rơi.

Nhưng vẫn còn một mũi y không đánh rơi được, đó là ám khí có một không hai từ tay trái của thanh niên này phát ra.

Ám khí này có một không hai, thứ càng độc nhất vô nhị là thủ pháp phóng ám khí của y.

Thủ pháp của y có thể dùng bốn chữ để hình dung, đó là “quang minh chính đại”. Giống như thứ mà y tung ra tuyệt đối không phải “ám khí”, mà là “minh khí”.

Đại khái trên thế gian cũng chỉ có một người phát ra ám khí như vậy, đó đương nhiên là người đứng đầu Tứ Đại Danh Bổ, Vô Tình.

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, một mũi ám (minh) khí kia đã bắn đến trước mặt Quan Thất.

“Cửu Tự quyết pháp đại thủ ấn” của Quan Thất không thể ngăn được, một mũi “minh khí” này giống như một linh hồn vượt qua thiên sơn vạn thủy, muốn lên tận trời xuống suối vàng, trở lại với thân thể của hắn, hơn nữa còn muốn ở lại nơi đó, đóng đinh ở đó.

Ngay cả nhân vật tuyệt thế như Quan Thất cũng không né được, càng không dễ tránh, thậm chí không thể chống đỡ.

Hay cho một mũi “ám khí”.

Quan Thất hét lớn, một tiếng “ầm” vang lên, sau đó là tiếng đùng đùng.

Tiếng đùng đùng đến từ giữa không trung, trên bầu trời, sâu trong trời cao không biết nơi nào, từng trận truyền đến. Giống như bên cạnh tầng mây có hai đoàn ánh sáng hình chiếc đĩa, lại giống như chuồn chuồn, đương nhiên là cực lớn, như ẩn như hiện, chợt lóe chợt tắt.

Sau đó y vặn đầu một cái, hất tóc lên.Mái tóc tung bay, tóc rối bắn lên.

Y dùng một chùm tóc quấn lấy mũi “minh khí” của Vô Tình, cũng đánh rơi mũi “ám khí” kia.

“Minh/ám khí” do Vô Tình phát ra lập tức đánh trật.

Nhưng đao do Quan Thất ném ra vẫn bay về phía Vô Tình.

Một đao này thế liệt, ý cương.

Vô Tình đã phát ra “đòn sát thủ” của mình, thân hình đang rơi nhanh đột nhiên trầm xuống.

Hai chân của y đã phế, cho nên càng phải nhanh chóng tìm được điểm đặt chân.

Y không phải là con chim không chân chỉ có thể bay, không thể dừng, không thể nương thân.

Nhưng một đao kia của Quan Thất đã đến.

Đao này ném ra, không chỉ có sức lực của Quan Thất, trong nháy mắt khi đao rời tay, Quan Thất còn duỗi ngón tay bắn ra một chỉ “Kinh Mộng”.

Một chiêu lợi hại nhất trong “Tam Chỉ Đạn Thiên” của Bạch Sầu Phi Chi,“Kinh Mộng nhất chỉ”.

Lúc này chỉ pháp đã hòa vào trong đao ý, đao chính là chỉ, chỉ chính là đao.

Đao đang truy đuổi, ánh đao như mộng, đao lại khiến người ta giật mình tỉnh mộng.

Mộng như đời người, bất hủ như mộng.

Một đao này bay đến, Vô Tình đang tìm một điểm đặt chân làm thế nào tránh được?

Một chỉ kia phát ra, Vô Tình hai chân đều phế hoàn toàn không có nội lực làm thế nào tiếp được?

Một đao đã xuất, không chết không thôi.

Một đao này xé gió ném ra, ngay cả người điểm canh ở đầu đường góc hẻm kia cũng ồ lên một tiếng.

Đó giống như một lần thất thanh, cũng là một tiếng cảm thán.

- Kinh Mộng đao…

Hắn thở dài.

Dưới trăng, người này đã che gương mặt lại, nhưng dưới ánh đèn lồng trên tay chiếu rọi, chỉ thấy dưới cằm hắn có vài chùm râu xanh xao thưa thớt, không gió tự chuyển động.

Có lẽ bởi vì kích động nên mới chuyển động?

Mõ của hắn rất dày, rất trầm, cũng rất sáng ngời, giống như do vàng thật, hoàng kim chế tạo.

“Đả cẩu bổng” trên tay hắn rất dài, hơn nữa rất nặng, đầu bổng rất nhỏ.

Đại khái cũng phải nặng đến một trăm mấy chục cân.

Hắn đương nhiên không phải canh phu bình thường.

Hắn là ai?

Chương 80: Quan ma nổi điên

Đao mang theo chỉ kình bay tới.

Chỉ kình dẫn dắt đao.

Vô Tình làm thế nào tránh khỏi một đao này?

Chỉ có trời mới biết.

Bởi vì Vô Tình không tránh.

Nhưng y cũng không chết.

Một đao này, đã có người tiếp thay y.

Lại có người tiếp được một đao này của Quan Thất, hơn nữa còn là “nghênh đón”.

Tiếp đao không chỉ một người, mà là hai người.

Tiếp đao là kiếm, hai thanh kiếm.

Hai vị kiếm khách, Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà.

Bọn họ đã lướt xuống mái hiên, song kiếm hợp nhất, đồng loạt cũng đồng thời chặn lại một đao này, đánh rơi một đao này.

Nếu như bọn họ không song kiếm hợp bích, tiếp một đao này, Vô Tình có phải sẽ không thể tránh khỏi?

Không biết.

Nếu như bọn họ không kịp thời ứng phó với “Lăng Không Tiêu Hồn kiếm” và “Cách Không Tương Tư đao”, Vô Tình liệu có thể bỏ mạng dưới một đao này?

Không biết.

Nếu như Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà không đồng lòng hợp sức, hai người liên thủ, chỉ dùng sức của một người có phải sẽ không tiếp được một đao chết người đoạt hồn này?

Không biết.

Đối với những chuyện không xảy ra, con người chỉ có thể dự tính suy đoán, vĩnh viễn cũng không biết “kết quả” thật sự như thế nào?

Nhưng “ngẫu nhiên” thường sẽ thay đổi “lịch sử”, mà “lịch sử” cũng thường là do sự kiện “ngẫu nhiên” tạo thành.

Đao xuống, kiếm lên.

Một thanh kiếm “Si”, một thanh kiếm “Thác” (sai).

Si si thác thác, trong nhân gian, ai không si? Ai không sai? Con người trong cuộc đời chính là si si thác thác, thác thác si si đi qua, đi khắp, đi hết, đi tận.

Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà cùng nhau đối mặt với Quan Thất, kề vai chiến đấu.

Chiến.

Quan Thất giống như đã bị “chiến chí” thiêu đốt.

Lửa chiến thiêu đốt, càng đốt càng nóng, càng cháy càng mạnh.

Y vừa mở miệng, trong cổ họng phát ra tiếng cục cục. Kỳ quái là trên trời dưới trăng dường như cũng có tiếng vang ù ù đáp lại.

Trong bầu trời ẩn giấu thứ gì? Giống như ở đó có một trăm vạn con diều hâu, chín ngàn vạn con ong, đồng loạt phát ra tiếng kêu quái dị.Sau đó Quan Thất lại ra tay, tấn công Thích Thiếu Thương, cũng đồng thời tập kích Tôn Thanh Hà.

Màu sắc.

Tôn Thanh Hà nhìn thấy màu sắc mỹ lệ, quả là cực kỳ xinh đẹp, lóa mắt, diễm lệ.

(Nếu như mất mạng trong màu sắc mỹ lệ sặc sỡ như thế, đúng là có chết cũng cam lòng.)

Màu sắc chỉ là một loại sắc thái, vốn không phải lợi khí, làm thế nào công người giết địch?

Nhưng Quan Thất hiện giờ lại dùng “sắc” làm vũ khí.

Sắc tức là hung, màu sắc chính là hung khí của y.

Y tấn công Tôn Thanh Hà, dùng sắc.

Màu sắc chết người, làm người ta mê muội.

Âm thanh.

Thích Thiếu Thương lại nghe được âm thanh động lòng người, quả là cực kỳ dễ nghe, êm tai, trong trẻo.

(Nếu như bỏ mạng trong âm nhạc ưu mỹ động lòng người như thế, đúng là chết cũng nguyện ý.)

Âm nhạc chỉ là một loại âm thanh, vốn không phải vũ khí, làm thế nào giết người công địch?

Thế nhưng lúc này Quan Thất đang dùng “âm” làm lợi khí, lợi khí giết người, dùng tiếng giết người.

Y muốn giết Thích Thiếu Thương, dùng âm, sóng âm nhiếp người.

Âm thanh đoạt mệnh, khiến người ta nổi điên.

Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà đều là nhân vật không thể xem thường, nếu như bọn họ chỉ đối kháng với sóng âm và màu sắc, hẳn là có thể chiến một trận, có thể địch một trận.Thế nhưng khi âm thanh và màu sắc xâm nhập vào hai người, cũng đồng thời phát ra một mùi hương.

Mùi hương lượn lờ, Thích Thiếu Thương ngửi thấy giống như đàn hương, giống như phật hiện kim thân, đại từ đại bi, bảo tướng trang nghiêm, muốn y lập tức bỏ xuống đồ đao, quay đầu là bờ.

Trên tay y không có đao, lại có kiếm.

Vào lúc này kiếm của y có thể bỏ xuống được sao?

Y bỏ kiếm xuống là có thể thành phật sao?

Hoặc là không thành phật được, lại thành quỷ, trở thành vong hồn dưới đao của Quan Thất?

Thích Thiếu Thương trong nửa đời có rất nhiều sát nghiệt, hiện giờ từng cảnh tượng như mộng vào tâm, hiện lên trong lòng, lúc lên lúc xuống, lúc trăn lúc trở, sống chết yêu đương, thành bại một đường, năm tháng như sông, đời người như mộng… Trong nhất thời y lại mất đi đấu chí.

Một Thích Thiếu Thương đã mất đi đấu chí, làm sao đấu lại Quan Thất giống như toàn thân đều bị đấu chí thiêu đốt?

Tôn Thanh Hà cũng gần như cùng lúc ngửi được hương vị này, giống như mùi thơm dịu trên người xử nữ, ước vọng vô hạn, khiến người muốn say, đã là dụ hoặc, cũng là kêu gọi, muốn hắn thương hương tiếc ngọc, quăng kiếm đi vào hương ôn nhu.

Trong tay hắn có kiếm, kiếm nơi tay.

Vào lúc này hắn có thể quăng kiếm không?

Quăng kiếm là đúng? Hay là sai? Kiếm của hắn sai? Hay là người sai là hắn?

Quăng kiếm đi rồi, sẽ có tình yêu của hắn sao? Cầm kiếm lên, có thể chém hết tình cảm sao? Chém không được tình, cắt không được yêu, không có kiếm, kết quả liệu có phải trở thành vong linh dưới tay Quan Thất?

Tôn Thanh Hà trong quá khứ từng yêu vô số người, hiện nay từng nữ nhân thơm ngát mềm mại lướt qua trong lòng, người nào yêu đến phát sốt, người nào hận đến phát điên, người nào nửa từ nửa đón, người nào uyển chuyển hầu hạ, lần nào cầu cũng không được, lần nào được đền tâm nguyện… Trong phút chốc này hắn lại không có chiến chí.

Một Tôn Thanh Hà đã đánh mất chiến chí, sao có thể thắng được Quan thất thánh giống như chiến thần?

Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà đều lâm vào mê mang cực độ, nhưng có một người khác càng kinh hãi hơn.

Ngô Kinh Đào.

Kinh Đào Thư Sinh tuy rất chật vật, lo chỗ này hỏng chỗ kia, nhưng cuối cùng cũng ứng phó được dư kình một vòng “Kinh Thần chỉ” của Quan Thất. Hắn đang muốn lướt xuống mái hiên đối phó với Quan Thất, không ngờ vừa ngưng thần nhìn, lập tức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Nguyên lai Quan Thất giống như có thù với trời, cũng đối địch với toàn thiên hạ, lúc này đang dùng một loại võ công mà Ngô Kinh Đào sợ hãi nhất, kinh hãi nhất để đối phó Tôn Thanh Hà và Thích Thiếu Thương. Đó tuyệt kỹ bí truyền cũng là tuyệt chiêu đặc biệt của hắn, “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng pháp”.

(Trời a!)

(Tuyệt kỹ của ta sao lại rơi vào tay Quan Thất?)

(Hắn học được võ công do ta sáng tạo từ khi nào?)

Đó là chưởng pháp và nội công vừa rồi hắn thi triển với Quan Mộc Đán, hiện giờ lại được Quan Thất tiện tay sử dụng, hơn nữa còn khiến Tôn Thanh Hà và Thích Thiếu Thương đồng thời cũng đồng loạt rơi vào hiểm cảnh.

Phát hiện này khiến Kinh Đào Thư Sinh trợn mắt há mồm, nhất thời không dám phi thân lướt xuống gia nhập vào trận chiến.

Hắn chỉ có thể sững sờ trên mái hiên nhà cổ, trong kinh hãi vô cùng, còn cảm giác được giữa bầu trời giống như có tiếng ù ù, khẽ chấn động lướt qua phía trên.

Có thứ gì ở trên trời lượn vòng, bay qua sao?

Hắn đã không có thời gian suy nghĩ kỹ, bởi vì hắn đã bị kinh ngạc tràn đầy, rung động tràn ngập.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau