QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Mệnh ta do ta không do người

- Phó thác cho trời, như vậy mà thôi.

Chỉ nghe người điên tóc rối kia nhìn trăng xanh giữa trời lẩm bẩm:

- Do người? Không! Mặc người ức hiếp, vậy thì sống không bằng chết, không bằng chết cho xong… Mệnh ta do ta, há có thể do người!

Vẻ điên cuồng của y dần mất đi, ánh mắt càng dần sáng tỏ, ngữ âm cũng dần rõ ràng.

Hóa ra ngữ âm của y không hề sắc bén ngang ngược, thực tế còn ôn nhu êm tai. Mỗi chữ y nói đều giống như đang ngâm nga, câu do mỗi chữ tạo nên đều trở thành ca khúc.

Nhưng y không quan tâm, cũng không quá mức, chỉ tự cho là đúng.

Có điều lúc y lẩm bẩm như vậy, tiếng va chạm của dây xích giữa mắt cá chân và cánh tay cũng thấp xuống.

Chỉ thấy bụng của “Kinh Đào Thư Sinh” Ngô Kỳ Vinh đột nhiên phồng lên, còn không ngừng phập phồng, giống như một con cóc hít thở, tiếng tiêu trong tay chói tai như bình bạc vỡ tan.

Cùng lúc đó, người vóc dáng thon dài kia giống như đột nhiên cao hơn, tựa như sợi mì, thân hình càng dài, càng ốm, càng hẹp, càng gầy, cũng càng linh hoạt.

Đồng thời, một người khác vóc dáng nhỏ bé lanh lợi lại giống như càng bẹp, thậm chí bỗng nhiên mập lên, phì ra, nhanh chóng phình lớn, càng vặn vẹo quái dị.

Người điên tóc rối kia đột nhiên làm một chuyện, lần này y không còn lay động xích sắt. Y vừa phát hiện ba người này lại bắt “tay” dùng “thanh” để kiềm chế mình, liền vươn bàn tay trắng bệch ra.

Y chỉ có một tay.

Tay của y rất nhỏ, rất thanh tú.

Cho dù thân thể, râu tóc thậm chí là tay áo của y có phần bẩn thỉu, nhếch nhác, còn dính rất nhiều bụi bặm, bùn nhơ, nhưng tay của y vẫn trắng nõn, tương đối sạch sẽ.

Xương ngón tay của y rất có lực, ngón tay rất nhọn, giống như tay của nữ nhân.

Xương cổ tay của y rất gầy, giống như tay của trẻ con.

Một cánh tay như vậy lại vươn lên trời, giống như muốn cầu cứu bầu trời, muốn bắt tay với trăng sáng.

Trăng chỉ có ánh sáng, không có tay.

Chỉ có điều, khi cánh tay của y vươn một cái, lại bắn ra ba ngón tay, đó là ngón giữa, ngón trỏ và ngón áp út.

Ngón tay của y vừa bắn ra, cục diện lập tức biến đổi. Dường như tất cả ánh trăng đều bị hấp thụ vào đầu ngón tay của y, hơn nữa còn nhanh chóng lan tràn đến cánh tay.

Ba ngón tay của y chỉ lên trời, bắn trời.

Trời nếu có tình trời cũng già.

Chỉ tiếc trời thường vô tình, thậm chí cũng là vô tri vô đảng.

Trời xanh vô tình, đại địa vô nghĩa, ngay cả đại đạo cũng là vô danh.

Người thì sao?

Ngón tay của y vừa bắn ra, liền nghe được hai loại âm thanh rất đặc biệt.

Loại âm thanh thứ nhất từ chân trời xa xôi đột nhiên truyền đến, đó là một loại âm thanh khá “kỳ quái”.

Gọi là “kỳ quái”, bởi vì người khắp cả thành, bao gồm các ngành, các nghề, các loại, ngay cả cơ trí như Gia Cát tiên sinh, đều nhất định chưa từng nghe thấy loại âm thanh này, cho nên cũng không cách nào liên tưởng hay suy đoán đó rốt cuộc là thứ gì.

Đó là tiếng “ong ong”, cũng là “vù vù”, thậm chí còn là “ầm ầm”, giống như nhà xay bột bay đến giữa không trung, giống như guồng nước, máy quạt thóc đang xoay tròn giữa các vì sao, hay là chín trăm chín mươi chín vạn con ong mật còn lớn hơn người sắp từ trời bay xuống, hoặc là đàn muỗi còn lớn cả chuột đang đâm vào màng nhĩ người, hơn nữa còn chui vào trong đầu.

Đó rốt cuộc là thứ gì?Không biết.

Chỉ có âm thanh, không có hình dáng, thậm chí ngay cả dấu vết cũng không có.

Chỉ biết “nó” từ xa đến gần, lại giống như chỉ quanh quẩn bay lượn trên trời, không xa không gần, như gần như xa, không sinh không diệt, như sắc như không.

Âm thanh thứ hai là tiếng kêu của một người.

Người kêu đang ở đường dài, đầu hẻm Ngõa Tử.

Người nọ kêu lên bốn chữ, đó là tên gọi của một chiêu thức.

Thế nhưng khi chiêu thức này được kêu lên, mọi người (ít nhất là người trong võ lâm) tự nhiên sẽ nghĩ tới tên của một người.

Bạch Sầu Phi.

Bốn chữ mà người này kêu lên chính là “Tam Chỉ Đạn Thiên”.

Không chỉ kêu một tiếng, cũng không chỉ kêu một lần.

Người nọ liên tiếp kêu ba tiếng, kêu ba lần:

- Tam Chỉ Đạn Thiên! Trời! Tam Chỉ Đạn Thiên! Trời ơi! Tam Chỉ Đạn Thiên! Trời ạ!

Ba lần kêu lên “Tam Chỉ Đạn Thiên”, còn thêm vào “trời”, “trời ơi” và “trời ạ”, có thể thấy người kêu rất kinh ngạc.

Người kêu vốn luôn luôn rất trấn định.

Hắn là người nổi tiếng trấn định trong Kim Phong Tế Vũ lâu, đồng thời cũng là nhân vật dưới trướng Bạch Sầu Phi lúc trước, “trấn định” đến mức khiến cho Bạch lâu chủ từng nắm giữ quyền hành này cũng rất coi trọng khen ngợi hắn.

Hắn chính là Tôn Ngư.

Sự chấn động kinh ngạc của Tôn Ngư hiện giờ là vì hắn từng làm việc dưới trướng Bạch Sầu Phi.Hắn vừa nhìn liền biết, người điên kia sử dụng chính là chỉ pháp tuyệt môn cũng là độc môn của Bạch Sầu Phi.

Đó là chỉ pháp của Bạch Sầu Phi, người này làm sao sử dụng được?

Thế nhưng người cảm thấy kinh ngạc không chỉ có mình hắn.

Một người khác không kêu lên, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất chấn kinh.

Sự chấn kinh này còn mang theo kinh ngộ, xấu hổ và buồn vui.

Mặc dù trong lòng y rất chấn động, nhưng y tuyệt đối sẽ không kêu thành tiếng. Trên đời gần như không có chuyện gì có thể khiến người này thất thố, thất kinh hoặc thất thanh.

Thậm chí ngay cả ánh mắt như bảo thạch kia cũng không có bất kỳ một chút bóng dáng kinh hãi nào.

Thần sắc của y vẫn cô độc tịch mịch, khóe miệng vẫn lạnh lùng nhếch lên.

Đôi mày thanh tú của y vẫn như đao, xương mày vẫn như núi cao nghiêng nghiêng, còn giống như đỉnh tuyết.

Chỉ có điều, nếu là người quen thuộc với y, hết sức lưu ý, có lẽ sẽ phát giác ra, trong nháy mắt khi nhìn thấy người điên kia thi triển ra “Tam Chỉ Đạn Thiên”, khuôn mặt trắng bệch của y đột nhiên đầy máu, sau đó lại nhanh chóng rút đi như thủy triều, sắc mặt lại tái nhợt như cũ.

Ngay cả đầu của y cũng không ngẩng lên, ngay cả cổ của y cũng giống như bị gãy từ lâu.

Y chưa bao giờ ngẩng đầu lên.

Y cũng không cần ngẩng đầu.

Y thật sự không thể ngẩng đầu.

Y chính là đại đường chủ của Lục Phân Bán đường, một trong những thế lực lớn nhất kinh thành, “thần long cúi đầu, cổ gãy tranh hùng” Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh ngoài mặt vẫn không kinh, nhưng trong lòng y lại ngầm kinh hãi, ý niệm như tia chớp.

Người trên mái hiên, tại sao lại biết sử dụng Tam Chỉ Đạn Thiên?

Chẳng lẽ Bạch Sầu Phi chưa chết?

Thế nhưng người điên dưới trăng thật sự không phải Bạch Sầu Phi.

Mà là Quan Thất?

Tại sao Quan Thất lại xuất hiện ở đây?

Hơn nữa Quan Thất tái hiện giang hồ, tại sao lại càng ngày càng trẻ? Còn càng ngày càng tuấn tú?

Trong lòng y chấn động, kinh nghi, cho đến khi y liên hệ chuyện Quan Thất đột nhiên xuất hiện với Ngô Kinh Đào, liền hiểu được một nửa, lại thêm một nửa phiền muộn và trách móc.

Y đã hiểu được:

- Chẳng lẽ…

Y hiểu được rồi lại càng hoài nghi:

- Hóa ra…

Chương 67: Mệnh ta do ta không do trời

Canh hai ba giờ.

Địch Phi Kinh được bốn hán tử gáy buộc tóc dài như đạo nhân, dùng sào trúc khiêng đến góc đường.

Y ngồi ngay ngắn trên ghế mây.

Y ngồi rất thoải mái.

Cảm giác mà y gây cho người khác cũng rất thoải mái, ngay cả ăn mặc cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái. Có điều y vẫn không ngẩng đầu, hơn nữa còn giống như thật sự không ngẩng đầu lên được.

Người trong giang hồ đều nói y đã bị gãy xương cổ từ lâu.

Nhưng y bị gãy cảnh cốt (xương cổ), không có nghĩa là cũng mất đi ngạo cốt (cứng cỏi) và phong cốt (khí phái).

Y rất ít khi động thủ với người khác, nhưng trong giang hồ gần như không ai không sợ y. Võ lâm kinh sư có ca dao “không sợ kim phong tế vũ thổi đến, chỉ sợ mây dày không mưa Dương Vô Tà nhíu mày. Không sợ Lục Phân Bán đường bóc lột, chỉ sợ cúi đầu mỉm cười Địch Phi Kinh ngẩng đầu”. Dương Vô Tà và Địch Phi Kinh đều là cố vấn, quân sư của hai thế lực lớn trong kinh thành này, có thể thấy thanh danh to lớn, địa vị cao quý như thế nào.

Y vốn rất cứng cỏi, đừng thấy y từ sáng đến tối chỉ khom lưng mà lầm.

Bình sinh y chỉ khâm phục Lôi Tổn.

Ngay cả Lôi Tổn đa mưu túc trí, lúc đắc thế cầm quyền cũng khó tránh khỏi gây nên không ít giết chóc.

Muốn làm đại sự thì khó tránh phải đắc tội kết thù với người khác. Người không kết oán hay thù, phần lớn cũng không thể thành đại sự.

Thế nhưng Địch Phi Kinh vẫn cẩn thận, cố gắng tránh kết thù nhiều. Thà kết bạn với ngàn người, đừng kết thù với một người, đây chính là nguyên tắc của y.

Một khi thật sự kết thù, người khác cũng có thể thông cảm cho y thân không do mình và chuyện bất đắc dĩ. Có điều một khi kết thù với y, y cũng không cần bất cứ người nào “thông cảm”, bởi vì y nhất định sẽ dùng thủ đoạn sấm sét hoàn toàn diệt trừ đối phương. Nghe nói y không ngẩng đầu còn tốt, một khi ngẩng đầu thì sẽ muốn giết người.

Cho nên mọi người cũng hiểu rõ, trong Lục Phân Bán đường, người được tôn trọng nhất đương nhiên chính là Địch Phi Kinh, thế nhưng người không dễ chọc, không thể chọc nhất có lẽ cũng là Địch Phi Kinh.

Mặc dù mọi người chưa ai từng thấy y ra tay, thậm chí cũng rất ít người biết được y có võ công hay không.

Nhưng tối nay lại có một người ở đây chắc chắn biết được.

Người này đương nhiên chính là Lôi Cổn, nguyên danh là Lôi Niệm Cổn.

Hắn đương nhiên nhớ được Địch Phi Kinh.

Hắn đương nhiên biết được võ công của Địch Phi Kinh. Nhớ ngày đó, hắn vốn xem thường võ công của Địch Phi Kinh, đến nỗi ánh đao lóe lên, hắn bị một con dao găm của đại đường chủ Địch Phi Kinh xuyên qua ngực, thiếu chút nữa đã mất mạng tại phố Khổ Thủy, trên đời cũng không còn người tên Lôi Niệm Cổn này nữa.

Nhưng hắn vẫn chưa chết.

Người giết hắn là Địch Phi Kinh, người cứu hắn cũng là Địch Phi Kinh.

Lúc đó Địch Phi Kinh dặn dò Thụ đại phu hết lòng cứu chữa cho Lôi Niệm Cổn, hơn nữa còn nói với hắn mấy câu:

- Nam nhi muốn thành đại công, lập đại nghiệp, phản bội, ám toán, không phải là phương pháp tốt. Muốn làm nên chuyện bất phàm thì phải khổ công đến mức phi lý. Không có thực lực, cho dù cơ hội có tốt cũng phải bỏ qua. Người giết ngươi là ta, người cứu ngươi cũng là ta. Nếu như ngươi không thể phấn chấn, hãy thoái ẩn giang hồ đi, đừng làm kẻ sống dở chết dở. Nếu có thể nổi gió mây lần nữa, vậy không phụ lòng ta đã cứu chữa cho ngươi.

Địch Phi Kinh nói như vậy.

Lời nói này đã ảnh hưởng sâu sắc đến Lôi Niệm Cổn. Mặc dù hắn giống như thật sự rời xa giang hồ báo thù, võ lâm thị phi, biến thành một người đổ phân bình thường, nhưng hắn vẫn không chịu rời khỏi kinh thành, cũng vẫn không vứt bỏ võ công của mình.

Hắn đã bị đánh ngã, nhưng hắn vẫn chưa chết.

Đó đều là vì Địch Phi Kinh.

Hiện nay Địch Phi Kinh đã đến, ngồi trên chiếc ghế mây thoải mái của y, để người ta khiêng tới.

Lôi Cổn nhận ra y.

Lôi Cổn nhớ được y.

Lôi Cổn cũng không quên được y.

Một người khiến người ta nhìn thấy thoải thoải mái mái, thậm chí ngay cả chết trong tay hắn cũng giống như rất thoải thoải mái mái.

Có điều, Địch Phi Kinh hiện giờ mặc dù vẫn ngồi rất thoải mái, nhưng trong lòng lại không thể thoải mái.

Không chỉ bởi vì Quan Thất thần kỳ tái hiện.

Bởi vì còn có sự xuất hiện của một người khác, đó là Dương Vô Tà.

Đã sinh Du, sao còn sinh Lượng?

Vấn đề là, ai mới là “Du”? Ai mới là “Lượng”?

Mọi người đều biết, Chu Du mặc dù vô cùng tài năng, quyền lớn thế lớn, nhưng kết quả vẫn đấu trí thất bại bởi Gia Cát Lượng.

Mọi người cũng hiểu được, Địch Phi Kinh là cố vấn của Lục Phân Bán đường, nhưng quân sư của Kim Phong Tế Vũ lâu lại là “Đồng Tẩu Vô Khi” Dương Vô Tà. Bất kể Tô Mộng Chẩm và Lôi Tổn có còn sống hay không, điểm này đều như vậy, không hề thay đổi.

Bởi vì có Địch Phi Kinh, kế hoạch thôn tính Lục Phân Bán đường của Dương Vô Tà mới không thể hiệu quả toàn diện.
Cũng bởi vì có Dương Vô Tà, đại kế phát động phản kích Kim Phong Tế Vũ lâu của Địch Phi Kinh mới không thể thực hiện được.

Hai người trời sinh là địch.

Nhưng giống như là một người hai mặt, hiểu rõ lẫn nhau, ít nhất đối với tính toán sách lược của đối phương cũng thấu triệt như ánh nến.

Do đó Lục Phân Bán đường trải qua đàn áp, vẫn đứng vững như trước; Kim Phong Tế Vũ lâu cũng trải hết gió sương, nhưng vẫn không hề ngã.

Bởi vì có Dương Vô Tà.

Bởi vì có Địch Phi Kinh.

Bởi vì có nhân vật như thế, do đó vẫn chống đỡ đại cục, độc bá một phương.

Vấn đề chỉ là, rốt cuộc ai thắng ai thua? Ai mới là Gia Cát? Ai mới là Chu Lang?

Hiện giờ hỏi ai là người thắng cuối cùng, quả thật không ai biết được. Chỉ có điều, nếu Địch Phi Kinh đã kịp thời chạy tới, tình cảnh này dĩ nhiên cũng không thể thiếu được Dương Vô Tà.

Trong kinh thành một khi xảy ra đại sự, nhất định không thể thiếu người của Lục Phân Bán đường, cũng không thể thiếu người của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Nếu là mười mấy năm trước, càng không thể thiếu người của Mê Thiên minh.

Thế nhưng sau đó Thất Thánh minh sa sút, Nhan Hạc Phát, Chu Tiểu Yêu trước sau mất mạng, Đặng Thương Sinh, Nhậm Quỷ Thần đổi sang gia nhập Lục Phân Bán đường. Hiện nay, người chợt xuất hiện trên nóc nhà cũ của công thần nguyên lão tiền triều Tư Mã Ôn Công, lại chính là Ngũ, Lục thánh chủ thân thế bí hiểm khó lường, cùng với minh chủ Quan Thất một dạo mất tích điên cuồng, giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi. Năm tháng lưu chuyển, thời gian qua nhanh, một phen nhân sự mấy phen đổi dời. Mê Thiên minh vốn là một trong ba thế lực lớn tại kinh sư, hiện giờ lại trở thành thế lực xảy ra chuyện, gây chuyện tối nay, còn hai thế lực Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu lại trở thành người giám sát, lưu ý.

“Náo động” vừa phát sinh, Dương Vô Tà của Kim Phong Tế Vũ lâu đã đến.

Địch Phi Kinh của Lục Phân Bán đường cũng đến.

Địch Phi Kinh ngồi trên cáng tre, ngồi trên ghế mây xuất hiện ở góc đường.

Dương Vô Tà lại ngồi trên lưng ngựa.

Người cầm cương chính là Tôn Ngư.

Tôn Ngư đang kinh ngạc vì Quan Thất xuất thủ, kêu lên “Tam Chỉ Đạn Thiên”.

Đồng thời cũng kêu lên kinh ngạc trong lòng Dương Vô Tà.

Sự kinh ngạc này cũng đồng thời diễn ra trong lòng Địch Phi Kinh.

Có điều bọn họ đều giống nhau, không biểu đạt trên mặt, ngoài miệng.

Về điểm này bọn họ đều gần gũi như vậy, nếu không phải địch ta đối lập, quả thật giống như cùng một trận tuyến, cùng một người.

Cũng như phương thức bọn họ đến đây, đều lựa chọn phương pháp không đi bộ “thoải mái” nhất.

Một người ngồi trên cáng tre, ngồi trên ghế mây.
Một người lại cưỡi trên ngựa thồ lót vải nhung dày.

Bọn họ đều biết cách khiến cho mình thoải mái, biết nghỉ ngơi lấy sức, như vậy mới có thể dùng trí tuệ và thể chất tinh nhất mạnh nhất, đối diện và ứng phó với đại sự, khó khăn.

Thế nhưng người đến không chỉ có hai người bọn họ.

Nếu Lục Phân Bán đường đã có người đến, Kim Phong Tế Vũ lâu cũng có nhân vật quan trọng đến, vậy đại biểu cho thế lực quan phương không thể không có động tĩnh gì.

Quan phủ cũng có người tài giỏi.

Người tài giỏi này đến cũng rất “thoải mái”.

Y được kiệu đưa tới. Y dĩ nhiên, đương nhiên, tất nhiên là lão đại trong Tứ Đại Danh Bổ, Vô Tình.

Vô Tình đã đến.

Người đến chính là Vô Tình.

Bởi vì Thiết Thủ, Truy Mệnh, Lãnh Huyết có nhiều trọng trách trên người, được phái ra bên ngoài xử án, cho nên người đóng giữ đại bản doanh kinh sư, trợ giúp Gia Cát tiên sinh bày mưu lập kế, phần nhiều là đại sư huynh Vô Tình Thịnh Nhai Dư thân bị tàn tật không tiện đi lại.

Tuy y bị tàn phế hai chân, nhưng phản ứng trước giờ không chậm.

Chẳng những không chậm, hành động của y còn luôn luôn nhanh nhất, hơn nữa khinh công của y có thể nói là kỳ dị nhất trong đương kim võ lâm, thủ pháp ám khí của y cũng được võ lâm tôn xưng là “minh khí”, lại hình dung bằng câu “dùng một người địch một môn (Thục Trung Đường môn)”.

Càng trác tuyệt là cơ trí của y.

Tàn tật trên người khiến cho y càng cố gắng dẫn phát tài trí hơn người của mình.

Y luôn luôn là một người không phó thác cho trời.

Quan điểm của y vẫn luôn là “mệnh ta do ta không do trời”.

Hiện giờ y đã tới.

Y ngồi kiệu đi tới.

Người khiêng kiệu là bốn tên đồng tử áo xanh.

Trong thoáng chốc này, Dương Vô Tà ngồi trên ngựa, Địch Phi Kinh ngồi trên ghế mây, còn có Vô Tình ngồi trong kiệu, đều tụ tập cùng nhau trong buổi tối kinh hoa kinh biến kinh động này.

Ba người này đều gặp gỡ nhau.

Bọn họ đều là trí giả nhân gian, đồng thời cũng là danh chấn tám phương, hào kiệt một thời, đều bởi vì kinh biến mà chạy tới, tụ tập cùng nhau.

Thậm chí không chỉ có ba người bọn họ.

Còn có một người, ngồi trong xe ngựa sang trọng chạy tới.

Hai người thiếu niên đánh xe đều anh tuấn, thanh tú, thậm chí còn đáng yêu hơn cả nữ nhân, cũng rất kiêu ngạo.

Ngồi trong xe ngựa là một người mập mạp tròn trịa, béo ú, cổ tay phải mang một chiếc vòng hổ phách Kinh Châu, ngón áp út tay phải mang một chiếc nhẫn phỉ thúy lớn như mắt trâu.

Người mập mạp này thân thiết ôn hòa, thường thường nở nụ cười như lượm lấy được, luôn luôn tươi cười đón người.

Hắn tựa như Di Đà Phật, chẳng những hiền lành, hơn nữa còn từ bi, người nào cũng sẽ không giận hắn, hắn cũng sẽ không giận bất cứ người nào.

Nhưng trong kinh thành, trong võ lâm, trên giang hồ, hai phe hắc bạch, thậm chí là quân binh triều đình, tiểu thương sai dịch, trong thiên hạ, chỉ sợ không ai dám chọc giận người này, tên mập mạp này, cái người cười hì hì, không quan tâm này.

Bởi vì hắn họ Chu, hắn là Chu Nguyệt Minh.

Hắn là “lão tổng” của hình bộ, cũng là “lão đại” thật sự trong tất cả “đội ngũ dùng hình”.

Hắn cũng đã đến.

Trong kinh thành một khi có chuyện, dĩ nhiên cũng không thể thiếu hắn.

Có một đoạn thời gian, địa vị của hắn gần như bị thay thế bởi Nhậm Lao Nhậm Oán do hắn một tay bồi dưỡng nên. Đó chủ yếu là vì Thái Kinh muốn dùng Nhậm Thị Song Hình “chiếm lấy địa vị” của hắn.

Thái Kinh thấy Chu Nguyệt Minh khôn khéo, đã bắt đầu không tín nhiệm người mặt mặt đều tròn, chiêu chiêu sát chiêu này.

Tại thời kỳ này, Chu Nguyệt Minh lại ẩn mình giấu tài, buông tay giao quyền, ung dung thản nhiên, yên lặng theo dõi kỳ biến. Cho đến khi Thái Nguyên Trường bị Triệu Cát nghi ngờ nên bãi quan, hắn mới trở lại quản lý quyền hành hình bộ.

Hiện giờ hắn cũng đến.

Ngày đó Tô Mộng Chẩm dẫn theo Vương Tiểu Thạch, Bạch Sầu Phi đi thẳng đến lầu Tam Hợp, đàm phán sinh tử với Địch Phi Kinh, Chu Nguyệt Minh cũng mang theo Trương Liệt Tâm, Trương Thiết Thụ đến đó thăm dò tình báo. Trong kinh xảy ra những biến động, đại sự này, làm sao lại không có hắn.

Chương 68: Mệnh người do ta không do trời

Lúc này, Dương Vô Tà ấn đường có nốt ruồi, Vô Tình hai chân đều phế, cùng với Chu Nguyệt Minh mặt béo tươi cười, đều ngẩng đầu nhìn lên mái cong trên nhà, dưới trăng giữa trời.

Khi Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà quyết chiến, bọn họ đã nghe được tin tức, gần như cùng lúc chạy tới. Nhưng lúc này Thích Tôn đã trở thành cùng một trận tuyến, muốn hợp sức đối phó với nhất đại cuồng ma Quan Thất.

Chỉ có một người vẫn không ngẩng đầu.

Địch Phi Kinh.

Có phải bởi vì xương cổ của y bị gãy, cho nên mới không thể ngẩng đầu nhìn quanh? Hay là y cảm thấy người sống trên đời, thời gian cúi đầu vốn nhiều hơn ngẩng đầu, nếu thời gian chưa tới, thời cơ chưa chín muồi, y cần gì phải ngước đầu ngẩng đầu vào lúc này?

Y hiển nhiên không ngẩng đầu ngước mắt nhìn, nhưng lại đang nghe, đang phân biệt.

Y vẫn biết rõ nhất cử nhất động trên mái cong nhà cũ Ôn Công.

Y mặc dù không ngẩng đầu, nhưng trong lòng y càng chấn động hơn bất cứ ai, hơn nữa cảm khái càng nhiều.

Ngày đó trong trận chiến Tam Hợp lâu tại kinh thành, Quan Thất bị xích sắt trói buộc, một người đối đầu với tổng lâu chủ Tô Mộng Chẩm của Kim Phong Tế Vũ lâu và huynh đệ mới kết nghĩa của y là Bạch Sầu Phi, Vương Tiểu Thạch, chiến đấu với tổng đường chủ Lôi Tổn của Lục Phân Bán đường, còn giao thủ một chiêu với mình, bốn năm người hợp sức cũng không đánh bại được y. Hiện nay, Vương Tiểu Thạch bị buộc rời khỏi kinh thành, Bạch Sầu Phi và Tô Mộng Chẩm đều chết, Lôi Tổn bị ba người Tô, Vương, Bạch liên thủ tiêu diệt. Tối nay, năm đại cao thủ đã từng hợp sức đối phó với cuồng nhân chiến thần Quan Mộc Đán đã tan thành mây khói, chỉ còn lại mình vẫn ở nơi này.

Y đương nhiên có phần cảm khái, xem ra Quan Thất càng điên càng khùng, cũng càng vô thường, càng vô địch.

Nhưng nhìn cũng càng trẻ tuổi.

Đối với Quan Thất, tuổi tác giống như sống trở lại, tâm cảnh cũng như vậy.

(Đây rốt cuộc là chuyện gì?)

Về phần chính y, vẫn suốt ngày cúi đầu, xử lý các công việc bộn bề vụn vặt, nặng nề tốn sức, vẫn không có được thứ trong lòng muốn có nhất. Y đã mệt rồi, tâm cũng già rồi.

Ít nhất, y cũng cảm giác được tâm cảnh của mình rất già nua.

Do đó, nhiều người như vậy trong một đêm trăng kỳ lạ như vậy, nhìn thấy nhân vật thần kỳ Quan Thất trong truyền thuyết võ lâm, có người kinh ngạc, có người chấn động, có người không dám tin.

Nhưng cảm khái của y là sâu nhất.

Vốn là một đám người, đột nhiên chỉ còn lại một người, loại tịch mịch đó ngươi có từng trải qua chưa?

Tất cả phồn hoa cuối cùng đều sẽ tan vỡ, tất cả sum họp cuối cùng cũng phải chia ly, nhiệt huyết rồi sẽ lạnh, nhiệt tình sẽ giảm đi, hoa nở rồi sẽ tàn, người sống sẽ phải chết, toàn vẹn đến đỉnh điểm sẽ vỡ tan, sắc chính là không, không lại chưa chắc là sắc.

Người thông minh chịu chuyên cần cố gắng, cộng thêm vận may, cho dù có thành tựu cực lớn thì thế nào? Rốt cuộc đời người vẫn tịch mịch như tuyết.

Cho nên, có một số người không phải không thích tưng bừng náo nhiệt, mà không muốn khiến cho mình sau khi quen với náo nhiệt, đột nhiên lại phải một mình đối diện với hư vinh vô tận.

Bởi vì phồn hoa qua đi sẽ là hoang vắng, đó mới là cô tịch chân chính; náo nhiệt qua đi sẽ là cô độc, đó mới là tịch mịch thực sự.

Cho nên Địch Phi Kinh chỉ lo làm việc, ít lui tới với người khác, ít tìm hoan lạc.

Có gì đáng để vui vẻ? Sum họp cùng nhau vẫn phải tan. Thứ mà ngươi thật sự muốn có được, một khi đã có được, thực ra lại không nhất thiết phải có được như vậy. Dụng tâm một thời thì thế nào? Kết quả rất có thể chỉ đổi lấy thương tâm một đời.

Địch phi Kinh là một người thương tâm.

Mặc dù không ai biết y bị người khác làm thương tâm.

Y còn là một người tự ràng buộc.

Cuộc sống của y rất hạn chế. Y hoàn thành những chuyện trước mắt, làm tròn chức phận. Chỉ cần làm tốt những chuyện này, y giống như đã quản lý tính mạng và thành bại của mấy vạn người, thao túng võ lâm kinh sư gió lên triều xuống, đây chính là điều đáng tự hào nhất của y, ngoài ra không còn gì khác.

Những người khác, bao gồm Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà, Chiêm Biệt Dã trên nóc nhà, cùng với hai người bịt mặt một thấp một cao và Kinh Đào Thư Sinh Ngô Kỳ Vinh vốn ở trong phòng sau đó phi thân lên mái hiên, còn có Chu Nguyệt Minh, Vô Tình, Dương Vô Tà, Tôn Ngư vừa chạy tới hiện trường, kể cả bản thân Địch Phi Kinh, đều vô cùng kinh ngạc nhìn chiến thần Quan Thất một tay kia bắn ra Tam Chỉ Đạn Thiên, đây là chỉ pháp độc môn của Bạch Sầu Phi năm đó danh chấn kinh sư.

Ba chỉ vừa mới bắn trời, cục diện liền xảy ra biến cố.Một tiếng “bụp” vang lên, chiếc tiêu trong tay Ngô Kinh Đào chợt gãy làm hai.

Người bịt mặt sắc bén kia giống như há mồm ăn phải một nắm tay, giọng nói đột nhiên câm nín.

Hán tử thon dài kia lại thất thanh trong tiếng rít.

Do đó, hiện trường ngoại trừ Quan Thất nhìn lên trời kêu gào, nhất thời lại không có âm thanh nào khác?

- Mệnh… người… do… ta… khặc khặc khặc khặc…

Y mở miệng cười.

Môi rất đỏ, giống như trong miệng ngậm một ngụm máu.

Máu tươi, của người khác, hoặc là của chính y.

Y cười lớn nói tiếp:

- Không do trời!

Xem ra, y chưa chắc đã khôi phục thần trí, nhưng nhất định đã khôi phục tự tin, tự phụ và cuồng vọng.

Sau đó y nhìn xuống mọi người, nói:

- Vừa rồi là ai động thủ ở đây?

Y dùng tay chỉ vào Thích Thiếu Thương, mở chiếc miệng đỏ tươi, hỏi:

- Ngươi?

Sau đó lại chỉ vào Tôn Thanh Hà:

- Là ngươi?Lại chỉ về phía Hắc Quang Thượng Nhân, hỏi:

- Hay là ngươi?

Trước trước sau sau, y tổng cộng đã hỏi ba câu, chỉ ba lần vào ba người.

Nhưng phản ứng và tình huống của ba người đều khác nhau rất lớn.

Quan Thất vừa chỉ, cách xa một trượng bảy, Thích Thiếu Thương chợt cảm thấy toàn thân nóng lên.

Y vốn cũng đề phòng, sợ Quan Thất cách không phát chỉ.

Cho nên y chợt né, tránh sang một bên.

Theo đạo lý, một chỉ kia tuyệt đối không thể đánh trúng Thích Thiếu Thương, nếu quả thật có chỉ kình cũng nhất định đánh trật.

Thế nhưng Thích Thiếu Thương vẫn cảm thấy toàn thân nóng lên.

Không biết vì sao, thật sự là toàn thân nóng lên.

Trái ngược, Tôn Thanh Hà lại cảm giác toàn thân lạnh lẽo.

Hàn ý thấm vào người, cũng xâm nhập vào người.

Quan Thất vừa chỉ về phía hắn, hắn cũng nghiêng người tránh ra một chút.

Nếu như một chỉ kia của Quan Thất thật sự ẩn chứa chỉ kình, cũng nhất định đánh vào khoảng không.

Nhưng lại không có tác dụng, Tôn Thanh Hà vẫn cảm thấy lạnh người.

Từ đầu ngón chân lạnh vào trong lòng, lại lạnh lên đến đầu.

Xem ra, hai chỉ tùy ý của Quan Thất không phải ẩn chứa nội lực, chỉ kình, thậm chí cũng không phải võ công, mà là một loại năng lượng kỳ dị đáng sợ, một loại khí lưu chấn động hoàn toàn tùy theo ý mình, cũng thích ứng trong mọi tình cảnh. Trên tay Quan Thất thi triển, chẳng những năm ngón tay điểm tướng, cũng điểm đá thành vàng, hóa tơ lụa thành can qua, siêu sinh cải tử. Đó là một loại lực lượng phi võ thuật giữa vũ trụ tự nhiên được y nắm giữ, khống chế, tiện tay vận dụng, khiến cho lực lượng của con người hoàn toàn không thể chống lại.

Lực lượng này dường như không hề đáng sợ, ngược lại có phần thân thiết.

Lực lượng này không xem là đáng sợ, lại cực kỳ xa lạ.

Nó vừa mạnh mẽ lại vừa hàm súc, vừa mãnh liệt lại vừa ôn nhu, mạnh và có lực nhưng lại vô hình vô tích.

Trong nháy mắt này, Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà đều tránh khỏi một chỉ kia, nhưng lại giống như không hề tránh, mỗi người trúng phải một chỉ.

Nhưng người kiên cường tiếp lấy một chỉ này lại là Hắc Quang Thượng Nhân Chiêm Biệt Dã.

Tam Chỉ Đạn Thiên của Quan Thất, chỉ thứ nhất là Phá Sát, một chỉ này ẩn mà không phát.

Chỉ thứ hai của Tam Chỉ Đạn Thiên là Kinh Trập, nhưng một chỉ này cũng điểm đến là dừng.

Chỉ thứ ba là Thiên Địch, một chỉ này đã phát ra.

Nó bị kích phát.

Người kích phát một chỉ này lại chính là Hắc Quang quốc sư Chiêm Biệt Dã.

Chương 69: Mệnh trời do ta không do trời

Chiêm Biệt Dã nghe Quan Thất hỏi hắn câu kia, trong lòng liền chấn động.

Hắn vừa nhìn thấy Quan Thất liền sinh ra một loại tâm tình, đó là đấu chí.

Ban đầu khi hắn cầm kiếm bước lên mái cong, từng nảy sinh một loại tư tưởng tranh hùng, muốn phân thắng bại với Tôn Thanh Hà, Thích Thiếu Thương.

Loại đấu chí bùng cháy này, gần đây hắn đã ít có, cũng ít thấy, cho dù có hắn cũng luôn cố gắng kiềm chế.

Nhưng tối nay lại vô cùng mãnh liệt, hắn gần như bị lòng hiếu thắng này đốt cháy.

Tối nay thật sự là một ngoại lệ, nhưng hắn lại không biết vì sao.

Cho đến khi hắn nhìn thấy Quan Thất, mới biết nguyên nhân mình bị đấu chí kịch liệt thiêu đốt. Thậm chí hắn cũng gần như tìm được nguyên do thật sự khiến Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà khó tránh khỏi quyết chiến, đồng thời phải lui đến trên mái cong này mới ra tay. Hóa ra “chiến thần” thật sự đang ở dưới mái hiên, trong phòng này.

“Nó” ở đây, dĩ nhiên sẽ có chiến đấu.

“Nó” kích phát đấu chí của tất cả mọi người.

“Nó” bản thân chính là chiến và đấu.

Do đó, tối nay Hắc Quang Thượng Nhân còn chưa động thủ, nhưng cả người đã bị đấu chí thiêu đốt, chợt nhìn thấy Quan Thất cách không xuất thủ một chỉ với hắn, chẳng những không tránh, còn lập tức, tức khắc, hơn nữa tự nhiên phản ứng lại.

Đánh trả một chiêu.

Hai tay hắn ôm lại, hợp thành một vòng. Một luồng kình đạo kỳ quái, nghịch hướng, đảo loạn, đối lưu ép ngược qua, vây bọc lực lượng của một chỉ kia, giống như mấy chục con chó săn bao vây một con mãnh hổ, muốn bức nó vào trong cạm bẫy mai phục mới cam tâm.

Một khi rơi vào trong vòng khí của hắn, vậy thì giống như rơi vào vực sâu, đó là vô biên vô tận, vô bờ vô bến, đồng thời cũng vô sinh vô tử, vô địch vô phương chống lại, tuyệt đối có thể làm tan rã thế công của địch thủ, đồng thời tiêu diệt tính mạng kẻ địch.

Một chiêu này chính là tuyệt học của hắn, “Hắc Động”.

“Hắc Động” là một loại võ công phá nát tất cả lực lượng, tiêu diệt tất cả kẻ địch, đến từ “Hắc Quang đại pháp” tu luyện mấy chục năm của Hắc Quang Thượng Nhân.

Cho dù kẻ địch có mạnh mẽ, một khi bị hắn cuốn vào trong “hố đen”, nhất định sẽ bại, sẽ vong, sẽ không thoát khỏi.

Hiện giờ Chiêm Biệt Dã đang phát huy loại lực lượng phá nát, tiêu diệt, tiễu trừ này.

Cũng không biết vì sao, hắn đột nhiên sinh ra một loại đấu chí, muốn đánh bại Quan Thất.

Tốt nhất còn có thể giết chết Quan Mộc Đán này.

Chỉ cần có thể một chưởng đánh chết Quan Thất, hắn tự nhiên sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất.

Ngày thường hắn cũng không có dã tâm lớn muốn làm thiên hạ đệ nhất, nhưng lúc này lại vô cùng mãnh liệt.

Do đó, khi một ngón tay của Quan Thất chỉ về phía hắn, hắn lập tức dùng “Hắc Động” ép bức.

Hắn muốn nghênh đón một chỉ này, hắn muốn đối diện với công kích của Quan Thất, hắn thậm chí còn muốn khiêu chiến với Quan Thất.

Cho nên hắn cũng lập tức bị áp chế ngược.

Quan Thất có cố ý phát ra một chỉ Thiên Địch trong Tam Chỉ Đạn Thiên này hay không, đây là chuyện không ai biết được.

Thế nhưng khi Chiêm Biệt Dã thi triển ra “Hắc Động”, dẫn “địch” vào “động”, sau đó lại phát ra công kích diệt tuyệt, khiến cho Quan Thất đột nhiên thu hồi một chỉ “Thiên Địch”.

“Thiên Địch” vừa đi, chợt nghe Quan Thất nói một câu giống như thổ lộ:

- Kinh Mộng.

Câu này chỉ có hai chữ, nhưng khi Quan Thất nói ra lại giống như một giấc mộng tiêu hồn, hơn nữa còn có cảm tình.

Giống như một cuộc tình đẹp đến điên đảo.

Y xuất chiêu rất chậm, từ từ, một chỉ “Kinh Mộng”.

Chậm và chạp, thơm và ngọt, giống như một giấc mộng buổi chiều.

Mộng tỉnh lại thành không, phiền muộn sau giấc mộng.

“Thiên Địch” đi hết, mộng tỉnh giật mình, dường như mất mát, lại công thẳng vào trung tâm “Hắc Động”.

Tựa như một luồng cực quang xẹt qua trời cao, ánh chớp đánh thẳng vào chính giữa hố đen.

Chiêm Biệt Dã đã không kịp thu chiêu.

Lúc này nếu như hắn không đánh tiếp, vậy chỉ có đường bị người ta giết vào lãnh địa, tan xương nát thịt trong ác mộng.

Hắn đành phải phát động “Hắc Quang đại pháp”.

“Hắc Quang đại pháp”, đó là lực lượng của cái chết.

Ánh sáng đen chợt hiện, muốn cắn nuốt một chỉ như mộng như kinh kia.

Nhưng ngón cái Quan Thất bỗng ấn xuống, ngón út nhấc lên, ngón giữa nhanh chóng búng ra, đây mới là một chỉ “Phá Sát” thật sự.

Lực lượng của một chỉ “Kinh Mộng” đâm phá “Hắc Động”, sấm sét của “Phá Sát” nghênh chiến “Hắc Quang”, ánh sáng đen kia chợt phát sinh biến hóa, trở thành màu trắng.Sau đó ánh sáng kia lại đột nhiên thay đổi hình thái, biến thành màu đen.

Lập tức đen trắng đảo loạn, vặn vẹo, nghịch chuyển. Chiêm Biệt Dã chỉ cảm thấy trên mặt giống như có một lớp màng đột nhiên vỡ tan, thậm chí ngay cả tai và màng tim cũng đồng loạt nứt ra, xé rách. Hắc Quang đại pháp đã có chỗ hở, hơn nữa cũng mất đi lực lượng ngưng tụ.

Hắn kêu lên một tiếng, nhưng ngữ âm đột nhiên khàn khàn:

- Tiên thiên…

Lời của hắn đột nhiên bị cắt ngang.

Lời nói bị tiếng kêu của Quan Thất cắt đứt:

- Mệnh người do ta…

Y vừa nói, ba ngón tay trái đã bắn ra “Tiểu Tuyết”, ba ngón tay phải cũng công ra “Sơ Tình” giáp công Chiêm Biệt Dã.

Đây là hai đại sát chiêu trong “Kinh Thần chỉ”, tuyệt kỹ thành danh của Bạch Sầu Phi lúc trước.

“Hắc Quang” của Chiêm Biệt Dã đã bị phá, “Hắc Động” đã bị xuyên thủng, mắt thấy cũng không còn sức đánh trả nữa.

Thế nhưng trong nháy mắt này, “Hắc Quang Thượng Nhân” Chiêm Biệt Dã lại biến đổi, cả người hắn giống như biến thành một đoàn khí đen.

Yêu khí.

Toàn thân hắn giống như một cơn gió lốc vặn vẹo, hai chỉ “Tiểu Tuyết” và “Sơ Tình” kia xé gió bay tới, nhưng khi đến “khu vực màu đen” này chợt mất đi kình đạo, giống như biến thành hai sợi bông vô hình, đã không còn bất kỳ lực sát thương nào.

Cặp mắt nhiều đen ít trắng của Quan Thất một đảo một trừng, đột nhiên quát lên:

- Tốt!

Y bỗng vươn người nhảy xuống.

Y chỉ vừa động, cũng không thấy cử động ra sao, đã đến trước người Hắc Quang Thượng Nhân.

Y đưa tay ra, vươn vào trung tâm của khí đen kia.

Cũng không thấy chiêu thức gì, y chỉ vươn tay ra, giống như tay của y là một tia chớp, một thanh đao, lập tức đâm vào trung tâm yêu khí.

Không có một âm thanh nào, Hắc Quang Thượng Nhân bước ngang mười sáu mười tám bước, thân hình lắc lư, bước chân loạng choạng, mái tóc rối bù, khí đen đầy mặt, hoảng sợ thất thanh kêu lên:

- Tiên thiên vô hình…

Hắn không nói tiếp, bởi vì đã không nói được, hiển nhiên hắn đã bị thua thiệt dưới tay Quan Thất.

Quan Thất xuất thủ một chiêu, thấy Chiêm Biệt Dã dùng “Hắc Động” nghênh đón, trên mặt y liền hiện lên vẻ vui mừng.

Giống như có người dám ra tay với y, đó là một đại sự tuyệt đối đáng để y cao hứng.
Cho nên y thu lại “Thiên Địch”, đổi thành phát ra “Phá Sát” và “Kinh Mộng”, hai chỉ này vốn là hư chiêu tấn công Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà.

Thế nhưng Chiêm Biệt Dã mặc dù rơi vào thế yếu, vẫn có thể tiếp được hai chiêu này của y, dùng “Hắc Quang đại pháp”.

Đến lúc này, trên mặt Quan Thất đã không còn là vui mừng, mà là hoan hỉ.

Y lập tức tiện tay bắn ra “Tiểu Tuyết” và “Sơ Tình”.

Hắc Quang Thượng Nhân vẫn dùng khí công “Thiên Hạ Nhất Bàn Hắc” hấp thu hóa giải hai chiêu này.

Lúc này Quan Thất mới thật sự ra tay.

Y không chỉ động tay, mà người cũng động.

Y lướt đến trước người Hắc Quang Thượng Nhân, chính thức xuất thủ trong khoảng cách gần.

Lúc này trên mặt y không chỉ là vẻ hoan hỉ, mặc dù vẫn là vui mừng, nhưng lại ẩn chứa đau khổ vô tận.

Giống như yêu đến đỉnh điểm, mừng đến cuối cùng chính là đau khổ, rốt cuộc vẫn là dày vò.

Y vừa ra tay đã phá tan khí công “Thiên Hạ Nhất Bàn Hắc” của Chiêm Biệt Dã.

Sau đó, vẻ đau khổ vui mừng trên mặt y dần rút đi, thay vào đó là một loại thần sắc tịch mịch.

Tâm tình tịch mịch.

Có điều thần sắc tịch mịch này chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, thay vào đó là vui mừng.

Bởi vì lúc này lại phát sinh một chuyện.

Không, là đột nhiên xuất hiện những thứ đặc biệt, trong đó bao gồm sắc, vị.

Đó là một loại màu sắc cực kỳ loang lổ, cũng là một loại âm nhạc vô cùng ưu mỹ, càng là một loại mùi thơm hết sức dễ chịu, thậm chí còn là một loại xúc động rất kỳ diệu.

Bốn loại cảm ứng hình thành bốn loại lực lượng khác nhau, đồng loạt đánh vào lưng Quan Thất.

Cùng lúc đó, có một trảo ba chưởng cũng thừa sơ hở tấn công Quan Mộc Đán.

Bốn loại cảm giác kia đi cùng với một tiếng quát lớn:

- Đốn, ba như lan giả lợi!

Tất cả đồng loạt tấn công Quan Thất.

Toàn thân Quan Thất chấn động, giống như bị sét đánh.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt y.

Y mừng rỡ.

Y cuồng nhiệt.

Y điên cuồng.

Y đột nhiên xoay người lại, đối diện với người vừa xuất thủ.

Người ra tay với y chính là “Kinh Đào Thư Sinh” Ngô Kỳ Vinh.

Không chỉ hắn, còn có hai người khác tập kích Quan Thất, đó là hai người bịt mặt.

Hán tử cao gầy một tay dùng “Lạc Phượng chưởng”, một tay dùng “Ngọa Long trảo” tấn công hai bên sườn Quan Thất.

Hán tử lùn mập hai tay dùng “Vô Chỉ chưởng” tập kích buồng tim và cổ họng Quan Thất.

Trong miệng hai người còn phát ra tiếng rít.

Bọn họ xuất thủ đương nhiên rất kinh người.

Nhanh đến kinh người, tàn nhẫn kinh người, sát chiêu kinh người, biến hóa của nó cũng kỳ dị kinh người.

Thế nhưng đối với Quan Thất, thứ khiến cho y giật mình dường như không phải là chưởng công sắc, hương, vị, cảm xúc và ba chiêu ám toán ác độc này, mà là mấy tiếng rít và thần chú kỳ quái kia.

Y xoay người, ngẩng mặt, ánh trăng màu xanh nhợt nhạt chiếu xuống trên đầu y.

Y đột nhiên vỗ xuống một chưởng.

Vỗ vào trên đỉnh đầu, trên “thiên linh cái” của chính y.

Chương 70: Mệnh ta do ta hay không do ta?

Một chưởng này của Quan Thất đánh vào trên “thiên linh cái” của mình, tình hình lập tức biến đổi.

Nên biết “thiên linh cái” là một trong những tử huyệt quan trọng của thân thể, bình thường bị người khác đánh trúng sẽ bị thương nặng, huống hồ là Quan Thất có tuyệt thế thần công, sức mạnh vô biên.

Y cho dù xuất chưởng với mình, cũng không hề khoan dung.

Quan Thất đánh một chưởng vào đỉnh đầu mình, một tiếng “bốp” vang lên, lập tức phun ra một ngụm máu, hai mắt cũng đồng thời rỉ ra tơ máu.

Ngụm máu kia bắn vào mặt tên hán tử che mặt thấp bé sắc bén.

Lần này, tên hán tử che mặt sắc bén nhỏ bé kia ngửa mặt lên trời ngã xuống, lăn khỏi mái cong, không ngừng kêu thảm.

Đó chỉ là một ngụm máu.

Một ngụm máu đá phá tan “Vô Chỉ chưởng” mà hán tử kia khổ luyện mấy chục năm, hơn nữa còn đánh văng hắn xuống mái cong.

Sau đó năm ngón tay của Quan Thất nhanh chóng búng ra, chỉ pháp thiên biến vạn hóa. “Lập Xuân”, “Vũ Thủy”, “Xuân Phân”, “Thanh Minh”, “Cốc Vũ”, “Hạ Chí”, “Tiểu Thử” trong “Kinh Thần chỉ” của Bạch Sầu Phi liên tục bắn ra, có chỉ kình phát ra tiếng xé gió cực kỳ sắc bén, có chỉ kình lại phát ra tiếng nhạc rất êm tai, có chỉ phong tỏa ra một luồng khói đen, có chỉ phong lại lượn lờ màu xanh lá nhạt, vô cùng quyến rũ, có chỉ ý lay động khó lường, chìm nổi bất định, có chỉ ý lại phóng khoáng rộng rãi, liên kết phân hóa, có chỉ thế vừa xuất liền tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, có chỉ lực vừa phát lại bốc lên mùi vị như thi thể mục nát.

Những chỉ pháp này toàn bộ công kích Ngô Kinh Đào.

Ngô Kinh Đào đang dùng “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng” tấn công Quan Thất.

Quan Thất lại phản kích bắng chỉ pháp uyển chuyển giống như đang đánh đàn.

Kinh Đào Thư Sinh đột nhiên luống cuống tay chân, chưởng công vốn là “vị”, hiện giờ lại lẫn lộn với chưởng pháp của “sắc”, trở nên dở dở ương ương; mà chưởng ý vốn là “thanh”, lúc này lại trở thành chưởng thế của “xúc”, hoàn toàn rối loạn.

Võ công của hắn vốn là vừa động ý đã lập tức phát ra, gần như đạt đến cảnh giới của tuyệt thế cao nhân là “một chút sức nhỏ như lông chim cũng không thêm vào, một con ruồi cũng không rơi xuống, vừa chạm vào lập tức phản ứng”. Nhưng hôm nay hắn hoàn toàn bị chỉ pháp của Quan Thất áp chế, trở nên rối loạn, giống như vòi của bạch tuộc hoàn toàn quấn vào nhau, lại giống như một cơn cuồng phong thổi loạn khiến cho mạng nhện vướng vào nhau.

Do đó lại biến thành không chỗ phát huy, không thể thi triển.

Không phải không muốn động, mà là không thể hành động; không phải không dám hành động, mà là bất lực.

Ngô Kinh Đào tại giây phút này, giống như ý công của “thanh” muốn khiêu chiến với chưởng ý của “sắc”, mà chưởng pháp của “xúc” lại quyết chiến với chưởng lực của “vị”.

Hắn phản ứng không kịp, hơn nữa còn luống cuống tay chân.

Trận pháp của hắn đại loạn.

Đây là lần đầu tiên từ khi Kinh Đào Thư Sinh xuất đạo đến đây, giao thủ với địch, cảm thấy gian khổ, sợ hãi, hơn nữa lực bất tòng tâm như vậy.

Hắn dốc hết tâm trí, toàn lực ứng phó.

Kinh Đào Thư Sinh xem như còn tốt, hán tử cao gầy lại càng thảm hơn.

Sau khi Quan Thất tự đánh vào “thiên linh cái” cũng không quên hắn, càng không quên “Lạc Phượng chưởng” và “Ngọa Long trảo” của hắn.

Quan Thất cũng xuất chỉ đối phó với hắn.

Nhưng một chỉ này lại là “Kinh Trập”.

Một chỉ “Kinh Trập” này là Quan Thất tiện tay bắn về phía hán tử cao gầy che mặt kia, tựa như một nốt nhạc trong tay một nhạc công thuần thục, chỉ là một thang âm độc lập trong cả khúc ca, tiếp nối cái trước. Nhưng đối với hán tử cao gầy kia, một chỉ này lại giống như số mạng của hắn đã định sẵn phải gặp gỡ, đã đợi bảy đời ba kiếp mới gặp được một chỉ này.

Hán tử cao gầy vốn thừa dịp Ngô Kinh Đào xuất thủ đối phó với Quan Thất, thu hút sự chú ý của Quan Thất, liền cùng với hán tử sắc bén ra tay đánh lén. Thế nhưng khi Quan Thất tự đánh vào đỉnh đầu mình, dùng một mũi tên máu đánh bay hán tử thấp bé, người cao gầy bịt mặt đã biết không ổn.

Hắn vừa biết không ổn, lập lui lui lại, lui rất nhanh.

Thế nhưng Quan Thất đã xuất chỉ với hắn.

Hắn lui có nhanh đến mấy, cũng không nhanh hơn chỉ kình của Quan Thất.

Trong nháy mắt này, hán tử che mặt vóc dáng thon dài đối mặt với Quan Thất, khiến cho hắn đột nhiên nhớ đến một người.

Áo trắng bào trắng, cô độc lạnh nhạt, Bạch Sầu Phi.

Hắn từng đối diện với Bạch Sầu Phi trên con đường tại lầu Tam Hợp.

Lúc đó, hắn bất ngờ giết chết nô tỳ Lan Kiếm bên cạnh Lôi Thuần. Bạch Sầu Phi từng muốn giết chết người bịt mặt vóc dáng cao gầy này, nhưng bởi vì Quan Thất xuất hiện, khiêu chiến tất cả cao thủ có mặt, cho nên Bạch Sầu Phi chỉ bức cho lục thánh chủ vóc dáng cao gầy này chật vật vô cùng, lại không kịp giết hắn.

Thế nhưng khi đó, lục thánh chủ đã sinh ra một loại cảm giác rất kỳ lạ, hắn nhất định phải giết chết Bạch Sầu Phi, nếu không hắn sẽ chết dưới tay người áo trắng này.
Vận mệnh của hai người bọn họ giống như đan chéo, xen lẫn, hỗn hợp với nhau, chỉ xem là ai giết ai, ai chết trong tay ai mà thôi.

Đối với loại cảm giác này, lục thánh chủ vẫn luôn rất sợ hãi.

Do đó khi hắn nghe tin Bạch Sầu Phi đã chết, hắn cao hứng hơn bất cứ ai.

Nút thắt của hắn đã được mở, hóa ra dự cảm kia là sai, sẽ không xảy ra, bởi vì Bạch Sầu Phi đã chết.

Hắn có nguyện vọng sống sót rất mãnh liệt.

Vì sống sót, sống tốt, hắn không chừa thủ đoạn, cũng không tiếc tất cả.

Năm đó hắn phản bội Quan Thất, có hai nguyên nhân, một là sống sót, hai là sống tốt.

Xuất thân của hắn không tốt.

Hắn vừa sinh ra đã rất thấp hèn, cha mẹ anh chị đều là nô tỳ của người khác. Cha của hắn bởi vì chọc giận chủ nhân, bị chặt đứt năm ngón tay, cả đêm đau đớn trong phòng chứa củi giữa trời đông giá rét đến bình minh, cũng lạnh cóng đến khi trời sáng. Không ai dám nói giúp cha hắn nửa câu, thậm chí không dám tiến lên đắp một tấm thảm cho y.

Anh trai của hắn càng thảm hơn, bởi vì thích một nữ quyến thân thuộc của chủ nhân (dáng vẻ của cô gái kia hơi giống với Lan Kiếm), bị phát hiện, liền bị giết chết ngay tại chỗ.

Có đánh chết cũng không ai dám báo quan, mà gia đình của hắn lại càng bị người ta xem thường. Cho nên khi chị gái của hắn bị thiếu gia cưỡng hiếp, mọi người chỉ càng khinh thường, đều nói chị gái của hắn là đồ phóng đãng đúng người đúng tội.

Đến lúc đó, hắn quyết định không chờ đợi nữa, không thể sống tiếp giống như bọn họ.

Thế nhưng xông pha không dễ, muốn tạo nên danh tiếng càng khó, muốn báo thù giết chết cả nhà “Tương Phiền Tiểu Bá Thiên” Vương Tiểu Thất, vậy thì khó càng thêm khó.

Muốn làm được chuyện này (báo thù), chỉ có hai biện pháp.

Một là hắn phải khiến mình cường tráng.

Muốn cường tráng bản thân thì phải luyện võ.

Hai là hắn phải khiến mình cường đại hơn.

Muốn cường đại bản thân thì trước hết phải kết hợp với những thế lực khác.

Cho nên hắn khổ công tập võ, hơn nữa hắn rất nhanh phát hiện, nếu luyện võ theo chính đạo chính phái, e rằng đời này kiếp này cũng khó có cơ hội nở mày nở mặt.

Vì vậy hắn luyện theo con đường tà phái.

“Lạc Phượng chưởng” là chưởng lực khá nham hiểm, “Ngọa Long trảo” càng là võ công hết sức độc ác. Luyện cùng lúc hai loại võ công này, trước tiên là tính tình biến đổi, sau đó là không thể nhân đạo, tính khí cũng sẽ vô cùng quái dị.Nhưng hắn chẳng những đồng thời luyện thành hai loại võ công đáng sợ, còn tiến thêm một bước, dung hợp hai loại võ công ác độc này lại làm một, trở thành “Lạc Phượng trảo”, hơn nữa còn tiếp tục tu luyện, luyện thành “Khai Hoa chỉ”. Hắn một mặt luyện tốt những võ công âm hiểm ác độc này, một mặt gia nhập vào một thế lực to lớn.

Lúc đó thế lực của Mê Thiên minh đã kéo dài đến khu vực Tương Phiền.

Mê Thiên minh trong tay Quan Thất lúc cường thịnh, không chỉ độc bá thiên hạ trong kinh thành, thế lực của nó còn chiếm cứ, phát triển tại nhiều thành lớn, thanh danh lan xa, thâu tóm tinh anh của hai đạo hắc bạch, lớn mạnh hơn nhiều so với Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu.

Lục thánh chủ Trương Liệt Tâm biểu hiện xuất sắc, vì vậy được nhị thánh chủ Mẫn Tiến, ngũ thánh chủ Lữ Phá Quân, lục thánh chủ Trương Phân Yến của Mê Thiên minh khi đó khen ngợi, thăng cấp làm đà chủ phân đà khu vực Tương Phiền của Mê Thiên Thất Thánh minh.

Sau khi hắn làm đà chủ, cả nhà “Tiểu Bá Thiên” Vương Tiểu Thất ở bản địa có thể nói là khó sống.

Hắn giết sạch nam nhân của bọn họ, lại cưỡng hiếp nữ nhân của Vương gia, nhổ cỏ tận gốc, đủ ác đủ tuyệt.

Nhưng làm đến mức như vậy, quan phủ khó tránh khỏi phải truy cứu.

Hắn đành phải rút khỏi Tương Phiền, dùng trăm phương ngàn kế, được các thánh chủ tiến cử, bước vào tổng đàn của Mê Thiên minh ở kinh sư.

Với thế lực hùng mạnh của Mê Thiên minh khi đó, dĩ nhiên có thể bảo vệ hắn.

Có điều, bởi vì “Tiểu Bá Thiên” Vương Tiểu Thất bị hắn giết chết thật ra là thành viên của Phi Phủ đội Dư gia, khúc mắc của hắn thật không đơn giản, sơ hở khá lớn, thù cũng rất sâu.

Phi Phủ đội Dư gia cũng đã sử dụng thế lực võ lâm và quan phủ để truy cứu chuyện này.

Mặc dù Trương Liệt Tâm đã nương nhờ Mê Thiên minh, không ai dám trực tiếp động đến hắn, nhưng bởi vì hắn là “hắc nhân” bị quan phủ truy nã, từng vẽ tranh dán công văn truy bắt, cho nên hắn quanh năm đều che mặt, không dám dùng khuôn mặt thật gặp người khác.

Vừa lúc, trong Mê Thiên minh ngoại trừ thất thánh chủ Quan Mộc Đán, những người khác cũng luôn che mặt làm việc, phù hợp với phong cách và đặc tính.

Điều này cũng khiến Trương Liệt Tâm nhân cơ hội “danh chính ngôn thuận” tránh khỏi kiếp nạn.

Hắn vốn tên là Trương Thành, cũng đổi tên thành Trương Liệt Tâm.

Mặc dù hắn đã che mặt, trái tim của hắn vẫn nóng rực, vẫn là “liệt tâm”.

Hắn còn có một người anh em họ khác, nguyên danh là Trương Hán. Trương Hán cũng là người cơ khổ, xuất thân tương tự như hắn.

Do đó, hắn cùng với Trương Hán gia nhập Mê Thiên minh, cùng nhau khởi sự, cùng một trận tuyến, thăng tiến rất nhanh.

Trương Hán cũng có đấu chí như hắn, cũng đổi tên thành Trương Thiết Thụ.

Vì vậy, trong võ lâm mới có một đôi cao thủ “Thiết Thụ Khai Hoa”.

“Thiết Thụ Khai Hoa” (cây vạn tuế ra hoa) vốn là một chuyện hiếm thấy.

Mục đích mà bọn hắn phấn đấu, chẳng qua chỉ hi vọng “mệnh ta có thể do ta”.

Thế nhưng kết quả thì sao?

Quan Thất dần dần luyện công phát điên, Mê Thiên minh xảy ra biến hóa hoàn toàn, cục diện nghịch chuyển. Mê Thiên Thất Thánh minh đã dần suy thoái, không thể chống lại Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu công kích cắn nuốt.

Trong thời cơ này, đã là nguy cơ, cũng là lương cơ (cơ hội tốt).

Trương Liệt Tâm, Trương Thiết Thụ chỉ tuân theo hai nguyên tắc, bọn họ muốn, (một) sống sót, (hai) sống tốt.

Cho nên chỉ có một con đường, một lựa chọn.

Phản bội Quan Thất.

Bọn họ muốn phản bội Quan Thất, trước tiên phải lấy được sự tín nhiệm của y.

Muốn giành được sự tín nhiệm của y, trước tiên phải ra sức a dua xu nịnh, nắm được sở thích của nhân kiệt phi thường này.

Bọn hắn muốn Quan tổng thánh chủ tín nhiệm mình.

Mà bọn hắn lại muốn dựa vào một thế lực đang lên hùng mạnh hơn, đó là tập đoàn Hữu Kiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau