QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tiếc rằng ta không đành bỏ nàng

Chỉ thấy gương mặt xinh đẹp của Lý Sư Sư hơi ngưng trọng, lúc này nàng lại không biện bạch, mà dưới ánh đèn, nàng dùng tay nâng cằm, mày thơm má phấn, quyến rũ nhìn hán tử kia, để cho hắn ba hoa khoác lác, mượn đề tài nói chuyện của mình.

Thế nhưng như vậy nhìn lại, sự dịu dàng và quyến rũ, nhu hòa và mỹ lệ này đủ khiến người ta rung động tâm can, thần hồn điên đảo.

Nàng giống như cố ý chọc giận, thận trọng câu dẫn hắn, lại không để ý đến kết quả đùa với lửa.

Hán tử kia vẫn không lưu tâm, cười nói:

- Ta nhớ cô đã từng nhận xét về Chu Bang Ngạn, cô nói hắn là tài hoa hạng nhất, văn chương hạng hại, nhân vật hạng ba… thế nhưng, hiện giờ lại không dám bình luận một chữ…

Thích Thiếu Thương nghe vậy, không kìm được gương mặt dãn ra.

Suy nghĩ thư thái, cũng thoải mái hơn.

Hóa ra Sư Sư đã từng đánh giá Chu Bang Ngạn như vậy.

Thiếu chút nữa mình đã hiểu lầm ý của Sư Sư, cho rằng nàng một lòng một dạ với Chu Bang Ngạn.

(Thì ra đánh giá của nàng về Chu Bang Ngạn chẳng qua là thế, không ngoài như thế.)

Chỉ nghe hán tử kia lại cười nói:

- Ta lại biết nguyên nhân vì sao hôm nay cô không bình luận về Chu Bang Ngạn… ha ha ha… bà nội hắn chứ!

Hắn vỗ bàn một cái.

Hiển nhiên, câu cuối cùng của hắn là một câu mắng người.

- Hắn gần đây ở bên cạnh hoàng đế tẩu hồng (được hoan nghênh), lại ở dưới trướng Thái Kinh làm quan trong Lam Trung quân, hắn không chỉ là hồng nhân (tâm phúc), mà còn là lam nhân!

Đột nhiên giọng nói của hắn mang theo sự chế nhạo, sắc bén:

- Cũng không biết rùa rút đầu có thể xem là hán tử hay không!

Lý Sư Sư dường như bị kích động, hơi tức giận:

- Nếu như ngài bất mãn, cần gì phải nói hết, nói tuyệt. Nếu công tử xem thường Sư Sư, không đến gặp nữ nhân khổ mệnh Sư Sư này là được, cần gì phải mắng chửi người khác!

Hán tử kia lại uống một hớp sạch rượu trong ly, sau đó ném ly nói:

- Nói thật, tiếc rằng ta lại không đành bỏ cô. Sắc đẹp của Sư Sư, là đẹp đến mức làm người ta không thể từ bỏ, không đành rời xa. Điều này giống như chỉ có cô vứt người bỏ người. Đây đúng là nam nhân chúng ta không có tự trọng. Nhưng đừng cho rằng ta không nghe thấy, lần đó Thích Thiếu Thương đã hỏi cô, cách nhìn của cô đối với ta thế nào.

Lý Sư Sư bất đắc dĩ nhìn hắn, má ngọc sinh xuân, mi đào khẽ giận.

Hán tử kia tự ý nói tiếp:

- Cô cũng thở dài một tiếng như vậy… giống như tối nay ta hỏi cô về Thích Thiếu Thương.

Lần này Lý Sư Sư uống rượu.

Tư thái khi nàng vén tay áo nhỏ lên uống rượu rất đẹp. Dường như nàng cũng biết mỗi động tác của mình là một loại phong tư, mỗi bước đều khiến cho nam nhân hâm mộ, mà hán tử kia (còn có Thích Thiếu Thương dưới mái hiên) cũng thật sự dùng ánh mắt phong lưu khen ngợi hâm mộ mỗi bước của nàng. Phong tình này chẳng những làm người khác mê say, cũng đồng thời mê hoặc chính nàng.

Nàng cũng uống sạch một hơi.

Sau đó nàng còn thay hán tử kia nói tiếp:

- Sau khi tôi thở dài, vẫn bình luận về ngài, ngài quên rồi sao?

- Lời giai nhân tặng nào dám quên? Không quên.

Hán tử kia cười nói:

- Cô nói ta là “giang sơn đại hữu tài nhân xuất, các lĩnh phong tao tam ngũ niên” (trên đất nước đời nào cũng có nhân tài xuất hiện, mỗi người đều lừng lẫy năm ba năm) (1). Chỉ năm ba năm, đúng là ít, cô cũng thật sự không xem trọng ta.

Lý Sư Sư lưu loát mỹ lệ dịu dàng cười nói:

- Đó là tôi bị y ép buộc, chỉ nói đùa thôi.

Hán tử kia nói:

- Hiện giờ là ta tới ép cô, đánh giá của cô đối với ta có thay đổi không?

Lý Sư Sư cười khúc khích nói:

- Có.

Hán tử kia hứng thú dạt dào:

- Nói nghe thử xem?

Lý Sư Sư cười đến hoa dung run rẩy: - Giang sơn đại hữu ác nhân xuất, các phiên phong vân tam ngũ thiên. (trên đất nước đời nào cũng có ác nhân xuất hiện, mỗi người đều lừng lẫy năm ba ngày) (1)

Ngâm xong lại cười duyên không ngừng, cười duyên không nói.

Hán tử lẩm bẩm:

- Như vậy thì hay rồi, còn lại năm ba ngày, lại càng ít hơn. Còn đổi một chữ “tài nhân” thành “ác nhân”.

Sư Sư cười duyên nói:

- Tiểu nữ nói đùa thôi, Tôn gia đừng xem là thật.

Hán tử kia nói:

- Thật thì sao chứ? Ta vốn tiếng xấu vang lừng. Hoàng đế sao? Nghe nói hoàng đế lão tử muốn đón cô vào cung, lần này hắn có thể làm thật, liệu cô có làm thật hay không?

Người này nói chuyện và hỏi đều rất “ngông cuồng tự đại”, hắn hỏi đến hoàng đế, nhưng giống như đó chỉ là một nhân vật nhỏ chẳng liên quan. Hắn đâu chỉ dám hỏi, mà còn giống như dám mắng, dám đánh, thậm chí là dám giết.

Thái độ của hắn căn bản không ai bì nổi.

Lần này Lý Sư Sư lại lạnh mặt đi.

Mỹ nhân cười một tiếng có thể nghiêng nước nghiêng thành, cũng có thể đốt lửa đùa chư hầu.

Mỹ nhân giận thì sao?

Lý Sư Sư đẹp nhất là khi nàng vui cười, nụ cười của nàng hé mở như đóa hoa vừa nở, hương thơm quyến rũ đều vào lúc này.

Đẹp đến mức khiến người ta động lòng.

Thế nhưng càng hiếm thấy là ngay cả lúc cáu giận nàng cũng rất đẹp.

Một vẻ đẹp khiến người ta kinh ngạc.

Nàng đột nhiên từ cười đến không cười như vậy, trong nháy mắt biến sắc, trở thành khẽ cáu giận, càng có sát khí sương lạnh, ngay cả những trang sức như Hoàn Tấn Kim Châu, Thế Hoa Thúy Nhị, thậm chí Tích Hàn Bối trên tóc, Minh Đang Cẩm Đang Uyên Ương Đới trên người, đều tạo nên một trận gió thu sát ý.

Lại khiến cho hán tử kia dáng vẻ vốn ngông cuồng, lúc này cũng nghiêm túc đối diện.

- Ngài nghe được tin tức này ở đâu?

Lý Sư Sư cầm một ly rượu nhỏ, nhấc một chân lên, mũi chân khều chiếc giày thêu, hơi lộ ra chiếc vớ thưa che kín bàn chân, ngẩng đôi má phấn, hơi giận hỏi:

- Đều nghe đồn như vậy.

Hán tử kia cười nói:

- Truyền thuyết còn truyền kỳ hơn là truyền chân. Đối với lời đồn ta luôn luôn nửa tin nửa ngờ.- Nếu chỉ nghe lời đồn.

Ánh mắt Lý Sư Sư lại ẩn chứa nụ cười, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa kim nhọn:

- Ngài vẫn là một đại sắc ma trong võ lâm, trên giang hồ nhỉ.

Hán tử kia cũng không giận, giống như từ lâu đã nghe quen rồi, chỉ nói:

- Cho nên ta mới đến hỏi cô.

- Đừng nói vạn tuế gia sẽ không thật sự có tình ý với ta… y sẽ thật sao?

Lý Sư Sư lại thong thả thở dài một tiếng xa xăm, sau đó nói:

- Cho dù y thật sự muốn đón tôi vào cung, tôi đây cũng không đi.

- Tại sao?

- Không đi được.

- Không phải cô đã nói sao? Đó là vinh sủng hiếm thấy, cơ hội khó gặp, người ta ngàn cầu vạn khấn cũng không gặp được. Đã cho cô hi vọng, sao lại không nắm bắt, dễ dàng bỏ qua.

- Chuyện đó tôi phải tự lượng sức, tự đánh giá, có định lực.

- Định lực?

- Tại sao hoàng thượng còn lưu luyến với tôi?

- Hắn là một hoàng đế hoang dâm, cô là một nữ nhân xinh đẹp, hắn háo sắc, dĩ nhiên là thích cô.

- Y đã có tam cung lục viện, bảy ngàn phụ nữ, nhưng vẫn thường xuyên đến tìm tôi, còn lén xây đường ngầm từ hoàng cung, đó là vì sao?

Hán tử kia trêu đùa:

- Bởi vì cô say rượu dựa vai, hương thơm tắm gội, bên gối cười duyên, đưa mắt ngầm truyền, nhặt đá ném oanh, ẩn chứa ghen tuông, đủ loại màu sắc, không gì không đẹp.

- Ngài mới ẩn chứa ghen tuông ấy!

Lý Sư Sư cười mắng hắn:

- Luôn không nghiêm chỉnh. Y thích đến cưng chiều tôi, là bởi vì tôi đặc biệt.

- Đặc biệt?

- Không giống như người khác.

- Người khác? Cô muốn nói đến phi tử, phi tần của hắn?

- Bọn họ là nghe truyền thì đến, ngày ngày khổ cực chờ đợi y. Tôi thì đóng cửa ngồi trong các, để y đến tìm tôi. Bọn họ ở trong cung, còn tôi ở bên ngoài. Nếu so về lễ nghi giáo dưỡng, nào còn chứa chấp được Lý Sư Sư tôi? Luận về sắc đẹp, người đẹp hơn Sư Sư tôi nhất định là có. Tôi vào cung so đo với bọn họ, lập tức sẽ rớt xuống ngay. Còn nếu tôi trấn giữ nơi này, Lý Sư Sư vẫn chiếm một vị trí trên hồng nhan hoa khôi bảng của thanh lâu kinh hoa, không lay chuyển…

- Đâu chỉ như thế, Sư Sư quả thật là hồng phấn đệ nhất trong kinh thành. Cô cũng không cần tự coi nhẹ mình, đừng quên, một khi vào cung, nói không chừng có một ngày cô sẽ trở thành chính cung nương nương, khi đó… hà hà, chỉ sợ cô còn không nhớ có một tên dân thường rãnh rỗi là Tôn mỗ.

- Ngài bớt làm người ta chán ghét đi, lời chưa ra miệng đã thành chua. Tôi tự lượng sức mình rất rõ, chỉ với xuất thân của tôi, có thể vào hàng ngũ phi tử đã là vọng tưởng rồi, nhiều nhất chỉ có thể vào làm cung nữ, còn mưu cầu tiền đồ gì? Không bằng ở lại nơi này, Sư Sư tôi vẫn là một danh kỹ được yêu thích. Hoàng đế vạn tuế gia muốn triệu tôi vào cung, tôi nhát gan, thật không dám đi.

- Ha ha… không ngờ Bạch Mẫu Đơn đẹp khắp kinh đô, gan sắc song toàn, vẫn sợ phân đoạn vào cung này. Sư Sư là người xuất thân từ phố phường thanh lâu, còn sợ những cung hoàn điện tần chưa từng trải sự đời sao!

- Tôn công tử, không thể nói như vậy được. Người ở trong triều hô mưa gọi gió, một khi lưu lạc đến thôn quê, chưa chắc đã đến phiên bọn họ hò hét. Thế nhưng người ở quê nhà lật mây làm mưa, một khi vào triều đình, cũng không tới phiên bọn họ nói chuyện. Có thể nói mỗi nơi đều có phong tục luật lệ riêng. Với xuất thân của tôi, nếu tranh giành với các phi tần có chỗ dựa sau lưng, e rằng cũng rơi vào kết cục tăm tối như vậy.

Nói đến đây, Sư Sư lại buồn bã thở dài, sóng mắt ẩn chứa ánh lệ:

- Nói gì thì tôi cũng chỉ là một nữ nhân khổ mệnh, không thể ra trận, không thể lên điện, chỉ hầu hạ người khác trêu đùa cười cợt, trong lòng khổ không thể nói, chỉ nhìn thấu thời cơ, mình với áo đỏ, rượu không qua ngày, nến tàn qua năm.

Nói đến đây, nàng lại lã chã rơi lệ, xuất khẩu thành lời vừa ngâm vừa hát:

- Lệ ướt đầm khăn mộng chẳng thành, điện ngoài ca hát rộn âm thanh, hồng nhan chưa tắt ân tình dứt, ngồi tựa lò hương đến sáng tinh (2).

Hán tử kia nghe vậy, giống như cũng đứng ngồi không yên, cuối cùng dạo bước, đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt rất trắng, ánh mắt nghiêm túc, thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, hai mắt như điện, gần như tiếp xúc với ánh mắt của Thích Thiếu Thương, bắn ra tia lửa.

Chỉ thấy hán tử kia mặt nhọn sắc trắng, lông mày như kiếm, môi mỏng như giấy, thần sắc ngạo mạn, chí khí bức người, hiên ngang đặc sắc, tự có một khí khái hơn người.

Ngay lúc này, chợt nghe cửa phòng trong các kêu lên dồn dập, có lão ma ma vội vã thấp giọng gọi:

- Sư Sư, Sư Sư, vạn tuế gia tới rồi, đạo quân hoàng đế tới thăm cô.

Chương 47: Thâm tình không bằng vô tình thật

Lần này Lý Sư Sư cũng lập tức biến sắc, khẩn trương nói:

- Y… y đến rồi… sao hôm nay cũng đến… bây giờ là lúc nào, y lại nói đến là đến.

Nàng vừa gấp vừa nhìn Tôn Công Điệt, trong mắt lộ ra vẻ thúc giục, khiến người ta xót thương, cũng khiến người ta yêu thương.

Thần sắc Tôn Công Điệt lạnh lùng, nói:

- Cô muốn ta rời đi trước, đúng không?

Lý Sư Sư nghiêm túc động lòng người gật đầu một cái.

Tôn Công Điệt cười một tiếng, nhặt bầu rượu trên bàn lên, cũng không rót rượu, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, sau đó cắn vào miệng bình phát ra một tiếng “băng”, để lại một câu:

- Được, cô muốn ta đi thì ta đi, ta cũng không cản trở chuyện của cô. Dù sao, ở chỗ này vụng trộm cũng không phải chỉ có mình ta.

Dứt lời hắn liền vơ lấy tiêu vĩ cầm, chợt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thích Thiếu Thương nhạy bén giật mình một cái.

Lúc này, hắn và người nọ lần đầu tiên chính thức nhìn nhau.

Thích Thiếu Thương cho rằng đối phương nhất định sẽ từ cửa sổ lướt ra, đang muốn tìm nơi tránh né, chợt nghe Tôn Công Điệt hừ lạnh một tiếng, một tay ôm đàn, một tay mở cửa, bước nhanh ra ngoài. Lý mỗ vốn đang chờ sau cửa, bởi vì cửa đột ngột mở ra, suýt chút nữa đã ngã vào bên trong.

Thích Thiếu Thương chỉ cảm thấy hai người nhìn nhau một cái, giống như Đại Nhật Như Lai gặp phải Bất Động Minh Vương, giao phong một lần tia lửa tung tóe; nhưng lại giống như cùng một nhà, cùng một môn, cùng một huyết mạch, môi hở răng lạnh, đầu đuôi phối hợp.

Y rất ghét người này, dường như người này có thể làm được những chuyện mà y không thể làm.

Y cũng cảm thấy người này rất thân cận, giữa hai người tựa như không có gì khác nhau.

Cảm giác này rất phức tạp, nhất thời y cũng thể nói rõ nguyên do.

Thế nhưng hành động của Tôn Công Điệt vẫn nằm ngoài dự liệu của y.

Hắn nghe nói hoàng đế đã đến, lại không từ cửa sổ lướt đi, mà nghênh ngang chọn tuyến đường cửa lớn.

Chẳng lẽ hắn không sợ gặp phải hoàng đế?

Hắn rời đi, bước ra cửa lớn, khiến Lý mỗ gần như ngã vào bên trong, đồng thời màn lụa trong Huân Hương các cũng không ngừng lay động.

Lý mỗ vội vàng nói:

- Chuông ở long đầu điện kêu vang rồi… vạn tuế gia sẽ lập tức…

Lời còn chưa dứt, bỗng có người cười lên ha hả, đột nhiên vén màn lụa nhiều tầng ra. Trước tiên là hai tên lực sĩ, tiếp đó là bốn tên thị vệ, cộng thêm ba tên thái giám, sau đó là sáu vị cung nữ, hầu hạ một người mặc hoàng bào gấm vóc, râu tóc thưa thớt đi ra.

Lúc này Thích Thiếu Thương mới chợt hiểu.

Thì ra trong các này có cơ quan.

Hóa ra hoàng đế lén xây đường ngầm trong hoàng cung, là nối thẳng đến Huân Hương các của Lý Sư Sư.

Sau khi bị ám sát lần trước, Triệu Cát quả nhiên đã cẩn thận hơn nhiều.

Nhưng hắn vẫn gan sắc bao trời, không phải tuyệt đối không đến, mà là ngầm lệnh dân công đào một hành lang cho hắn, thần không biết, quỷ không hay dẫn thẳng đến hương khuê của Lý Sư Sư.

Đối với Triệu Cát, như vậy càng thuận tiện.

Nhưng muốn đào thông đạo này, không biết phải tốn bao nhiêu mồ hôi nước mắt của nhân dân, tổn thương bao nhiêu nhân tâm nhân lực.

Thích Thiếu Thương vừa nghĩ đến chuyện này, trong lòng tức giận. Lại nghe Triệu Cát cười nói:

- Ái khanh, có muốn giết trẫm không? Ngày mai trẫm không lên triều, hôm nay sẽ cùng khanh điên đảo, cho khanh kinh hỉ một phen.

Lúc này Sư Sư đã khôi phục bình tĩnh, nhẹ nhàng vén áo cúi lạy:

- Tiểu nữ xin thỉnh vạn tuế gia phúc an!

Triệu Cát đuổi người hầu rời đi, sau đó cười ha hả đỡ Sư Sư dậy, nói:

- Khanh còn nói với trẫm mấy lời này sao.

Nói xong liền muốn thân thiết với Sư Sư.
Sư Sư nửa từ chối nửa nghênh đón, uyển chuyển ứng phó, sau đó chợt nói:

- Hôm nay thiếp thân vừa lúc đến tháng, tinh thần mệt mỏi. Bệ hạ đến không đúng lúc, tối nay e rằng không thể hầu hạ giấc ngủ được. Bệ hạ tới đột ngột như vậy, đúng là khiến nô gia giật mình.

Thần sắc Triệu Cát biến đổi, hắn vốn đang hứng thú như khát như đói, lúc này lại rất mất hứng, chỉ nói:

- Chuyện này có khó khăn gì, trẫm sẽ lập tức lệnh cho đại y viện chuẩn bị phương thuốc, đình chỉ kinh kỳ, không được sao? Không phải là khanh sợ trẫm tới đột ngột chứ?

Lý Sư Sư cười duyên khéo léo từ chối:

- Như vậy làm sao được. Chỉ sợ đình chỉ như vậy, sẽ khiến thiếp nhanh chóng người già sắc suy, bệ hạ sẽ không muốn thiếp thân hầu hạ nữa.

Nàng cũng tránh đề cập đến việc hoàng đế nói đến là đến.

Triệu Cát cười nhéo nàng một cái:

- Nào có chuyện như vậy… khanh tối nay không tiện, nhưng trẫm đang hứng thú, không bằng khanh và trẫm…

Sư Sư chỉ cười duyên không chịu.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy trong mắt bốc lửa, trong lòng nổi giận. Y đang muốn rời đi, đột nhiên cuộc nói chuyện trong phòng lại có biến hóa.

Có lẽ vì Lý Sư Sư năm lần bảy lượt khước từ, khiến cho Triệu Cát không vui, cho nên hắn hừ lạnh một tiếng nói:

- Sư Sư, khanh cũng đừng thừa gió đắc ý bay cao. Trẫm vốn thương khanh tiếc khanh, hành vi của khanh, tưởng rằng trẫm không biết sao?

Sư Sư chỉnh lại vạt áo, kính cẩn hỏi:

- Bệ hạ mặt rồng nóng nảy, không biết muốn nói đến chuyện gì?

Triệu Cát nói thẳng:

- Lúc trước trẫm triệu khanh vào cung, sắc phong phi tần, sao khanh lại nhiều lần từ chối lĩnh chỉ, không sợ phạm tội khi quân sao!

Lý Sư Sư u oán thở dài.

Triệu Cát quả nhiên hỏi:

- Có lời thì cứ nói!

Sư Sư không dám ngẩng đầu lên:

- Thiếp sợ bệ hạ giận dữ chặt đầu thiếp.
Triệu Cát cười nói:

- Nào có chuyện như vậy. Khanh cứ nói không sao, trẫm nào phải hẹp hòi như đàn bà.

Sư Sư vẫn không dám ngước mắt lên:

- Thiếp không muốn làm bệ hạ tức giận.

Triệu Cát hừ một tiếng nói:

- Nếu trẫm giận khanh thì đã sớm giận rồi. Ngày đó trẫm bị ám sát, tạm lui xuống dưới giường, mới biết đó là một nơi ẩn nấp giấu người rất tốt.

Trong lòng Sư Sư chấn động, cố gắng trấn định nói:

- Ý của bệ hạ là…

Triệu Cát nói:

- Không có ý gì. Lần đó trẫm trốn ở dưới giường, rất cảm động vì khanh đã giao thủ với thích khách bảo vệ trẫm, nhưng lại khiến trẫm liên tưởng đến một bài từ…

Sư Sư liền hỏi:

- Bài từ gì?

Triệu Cát đọc:

- Dao Tình sắc nước, muối Ngô lấn tuyết, tay ngọn bóc cam sành. Gấm ấp hơn chiên, mùi hương thú quyện, đối mặt người gõ sênh. Thấp giọng hỏi, canh ba điểm trống thành, cùng ai vầy cuộc? Ngựa trợt sương đẫm, chi bằng đừng đến, thật lũ trẻ lanh chanh (1).

Lúc này sắc mặt Sư Sư hơi tái, gượng cười nói:

- Đó không phải là “Thiếu Niên Du” do thiếp làm sao? Khi đó bệ hạ nghe được, còn cho thiếp thân vài câu cổ vũ, khích lệ muôn phần, bây giờ chưa quên, đội ơn không hết. Bài từ này lại có vấn đề gì?

Triệu Cát cười lạnh nói:

- Bài từ này chính là viết quá tốt, khanh tùy ý hát, khúc văn lại ghi nhớ trong lòng trẫm. Sau khi về cung suy nghĩ lại, đó lại không giống như bút tích của khanh, tức cảnh trữ tình, trong lành lưu loát, giống như đến từ khí chất nam nhi, rõ ràng khác biệt với bút tích của nữ nhi. Thế nhưng đêm đó, trẫm đưa cam ngọt Triều Châu tới cho ái khanh, khanh dùng tay ngọc bóc ra, tự tay đút vào miệng trẫm, chi tiết này cũng được thuật lại trong bài từ. Chẳng lẽ ái khanh lại nói cho người khác nghe tất cả tình tiết ân ái với trẫm? Hay là đặc tính của từ biến hóa, diện mạo của từ khác lạ, viết ra một phong cách khác? Hay là bên dưới giường vừa lúc có người, lúc trẫm và khanh triền miên ân ái, bị người ta nghe được?

Lý Sư Sư nghe vậy vội rót rượu mời rượu. Triệu Cát không uống, lại đập bàn một cái. Dù sao cũng là mặt rồng giận dữ, thiên uy khó lường, Sư Sư bị dọa đến ngay cả rượu cũng tràn ra, thấm ướt tay áo xanh.

Chỉ nghe Triệu Cát sầm mặt nói:

- Lần đó khanh cũng thoái thác, nói rằng nương nương đang lúc kết hoa, khuyên trẫm nên ân ái vợ chồng một phen… Trẫm còn khen khanh biết đạo lý, hừ!

Lý Sư Sư chỉ u oán nói:

- Vạn tuế gia, ngài không tin thiếp nữa. Nếu ngài không tin thiếp, thiếp thân đập đầu chết cho xong!

Triệu Cát thấy vành mắt Sư Sư đỏ lên, dáng vẻ thê lương, khẩu khí liền mềm đi, sắc mặt cũng hoà hoãn, nhưng vẫn nói tiếp:

- Khanh muốn trẫm tin khanh? Đêm đó sau khi khanh ngâm khúc hát kia, không đến mấy ngày sau, trên phố đã hát bài “Thiếu Niên Du” này, nói là do Khai Phong phủ giám phủ Chu Bang Ngạn dạy cho. Chẳng lẽ khanh tín nhiệm hắn, dạy cho hắn, hay là không cẩn thận để hắn học lén? Đây là câu chữ giống nhau như đúc, ngay cả khúc điệu cũng như nhau. Trùng hợp có trùng hợp như thế sao? Tuyệt diệu có tuyệt diệu như vậy sao? Hả? Hừ!

Lý Sư Sư ưu thương rơi lệ, bi thường thì thào nói:

- Tiện thiếp tội đáng chết vạn lần…vạn tuế gia nhìn rõ mọi việc, đèn trời soi sáng, bất cứ chi tiết nào cũng không gạt được thánh thượng…

Sau đó hai tay xoa xoa cánh tay Triệu Cát, ôn nhu nói:

- Có điều, tiện thiếp cũng hát bài này cho đám tỷ muội trong lâu nghe, không biết là để ai học được, dạy người khác hát, chuyện này…

Nàng trước tiên khen ngợi Triệu Cát, tâng bốc một phen, sau đó mới nói lời bào chữa.

Triệu Cát nghe vậy, ngữ điệu cũng hòa hoãn lại, xem ra phương pháp của Lý Sư Sư vẫn là hữu hiệu.

- Trẫm không tính toán với mỹ nhân, là trẫm có ý tốt ba lần bảy lượt giục khanh vào cung, nhưng khanh vẫn luôn từ chối, chuyện này giải thích thế nào?

Sư Sư nước mắt chưa khô, lại duyên dáng đẩy đẩy hoàng đế, liếc hắn một cái, yêu kiều nói:

- Thiếp nói này, vạn tuế gia, ngài gấp cái gì, chẳng phải cái gì cũng bị ngài chiếm rồi sao. Nếu quả thật được ngài đưa vào cung, ngài lại đi tìm hoa hỏi liễu, khi đó chỉ khiến thiếp thân ngồi trong phòng trống, mới biết thâm tình không bằng vô tình thật.

Chương 48: Mùa hạ đang lúc áo xuân mỏng

Triệu Cát bị Lý Sư Sư nũng nịu, giọng nói cũng mềm ra, dùng tay chạm vào nơi mềm mại của nàng, thở dài nói:

- Khanh cũng thật biết đùa bỡn trẫm… được, trẫm sẽ không miễn cưỡng khanh. Dù sao trẫm chỉ cần đến gặp khanh, đã có đường ngầm để đi, cũng rất thuận tiện, tùy thời có thể say gối mỹ nhân, vậy thì không ngại nữa… Tối nay cứ tha cho khanh một lần đi!

Sư Sư vừa nghe, vội yêu kiều kêu lên:

- Vạn tuế gia phúc an! Vạn tuế gia vạn vạn tuế!

Thích Thiếu Thương ở bên ngoài nghe được lại cười lạnh.

Tuy nói hoàng đế Triệu Cát này lại từ trong một ca khúc, suy đoán ra Lý Sư Sư có khả năng mập mờ với Chu Bang Ngạn, nhưng đường đường là vua của một nước, nên xem vạn dân nước sôi lửa bỏng là việc chính, còn hắn lại sa vào trong những tiểu tiết này, cùng với tình sự nam nữ, đâu còn tâm trí quan tâm đến quốc gia đại sự. Đây rốt cuộc là họa hay phúc, là không có chí khí chứ không phải xem xét từng li.

Thích Thiếu Thương cũng không nghĩ tới, ý nghĩ này của y rất giống với Vương Tiểu Thạch mấy năm trước. Sau khi Vương Tiểu Thạch giao đấu một trận với thủ hạ của Thái Kinh tại Sầu Thạch trai, vội vã lưu lại một bài từ, khiến Thái Kinh suy đoán ra con người Vương Tiểu Thạch này chí khí phi phàm.

Thế nhưng, đồng dạng, đồng lý, đường đường là thừa tướng một nước, lại phí tâm vì đấu tranh nhỏ nhặt trên nhân sự, khác biệt nhỏ nhặt trên chữ viết, nào có thể đặt tâm lực vào việc cải thiện đời sống của nhân dân?

Một tể tướng đã như thế, hiện giờ hoàng đế cũng như vậy, thử hỏi quốc gia này làm sao có thể bất bại? Làm sao có thể bất vong?

Quốc gia sắp vong, yêu nghiệt xuất hiện, mà người chịu khổ nhất định là bình dân bá tánh.

Điểm này nghìn đời không thay, kiếp này không đổi.

Thứ thay đổi là Thích Thiếu Thương.

Nhìn thấy cảnh này trong phòng, trong lòng y giống như có sóng cả vạn trượng đánh vào.

Y thật sự không nhìn nổi.

Y quay đầu bước đi.

Thế nhưng y vừa quay đầu, lại không đi được.

Bởi vì y nhìn thấy một người, đang chờ y dưới ánh trăng.

Người này không phải bản thân y, mà là hán tử kia, Tôn Công Điệt.

Không biết từ khi nào, hắn đã đứng dưới ánh trăng, trên nóc nhà, sau lưng Thích Thiếu Thương.

Nếu không phải trên tay hắn ôm một chiếc tiêu vĩ cầm cổ xưa như sắt không phải sắt, Thích Thiếu Thương vừa thấy còn tưởng rằng lại gặp chính mình.

Nhưng lần này thật sự không phải chính y, mà là hán tử ngang ngược lông mày như kiếm, chỉ xéo tóc mai, môi mỏng như kiếm, mày giương như kiếm, mắt sáng như kiếm, nếp nhăn như kiếm, cao gầy như kiếm, áo trắng như kiếm.

Hán tử kia đã đến sau lưng y tám thước, cả người giống như một thanh kiếm rời khỏi vỏ.

Kiếm lạnh.

Nụ cười của hắn cũng lạnh.

Nhưng đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo kia lại có phần ấm áp.

Cũng không biết vì sao, Thích Thiếu Thương nhìn thấy người này, chợt sinh ra một loại cảm giác “nháy mắt chết, chớp mắt vong, trong một hơi thở”.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy người này, đến tình cảnh này, đã biết rõ đó không phải là mình, nhưng vẫn cảm thấy đối phương gần như chính là mình, ít nhất là rất giống “mình”.

Y gần như nhìn thấy một “mình” hoàn toàn không phải “chính mình”.

Y đã nhìn thấy, có phần ngơ ngẩn, nhưng không kinh ngạc, giống như đó là một chuyện nên xảy ra từ sớm, chỉ có điều trước đó một khắc y còn không biết khi nào nó sẽ xảy ra. Câu đầu tiên của y là:

- Ngươi đàm luận với Sư Sư, là nói cho ta nghe.

Hán tử kia nói:

- Ta đã sớm biết ngươi ở bên ngoài.

Thích Thiếu Thương nói:

- Ba ngày trước, ta cũng biết ngươi ở bên ngoài nghe lén.

Tôn Công Điệt nói:

- Cho nên, tối nay ta hỏi lại lần nữa, để cho ngươi cũng nghe được, xem thử Sư Sư ở sau lưng nói ngươi thế nào.

Giọng nói của hai người đều rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có hai người bọn họ ở trên chỗ cao, dưới trăng thanh gió mát này mới nghe được.

Bọn họ cũng không dám kinh động, một khi kinh động bên dưới, người hộ giá có thể sẽ lũ lượt kéo ra. Khi đó cho dù có thể toàn thân rút lui, cũng nhất định gặp phải phiền toái.

Cho nên bọn họ tiếp tục thấp giọng nói nhanh.

Chỉ nói cho đối phương nghe.

Chỉ có đối phương mới nghe thấy, nghe hiểu, nghe rõ. Trên dãy mái nhà cố đô cổ xưa, bọn họ đối thoại, đối diện, cũng đối kháng với nhau như vậy.
Ánh mắt của Tôn Công Điệt chuyển sang nhìn vào đóa hoa trong tay Thích Thiếu Thương

- Ngươi muốn tặng cho nàng?

Thích Thiếu Thương nhìn đóa hoa trong tay một chút, trăng sáng như gương, mộng ảo không hoa.

Tại khoảnh khắc y cúi đầu nhìn hoa, Tôn Công Điệt đột nhiên cảm giác được có phần tâm lạnh, cũng có phần tâm động, càng có phần tâm đau.

Bất diệt như mộng.

Trăng sáng gió trong.

Hắn chỉ cảm thấy người trước mắt trắng như trăng, sáng như trăng, lạnh như trăng, dáng vẻ như trăng, cũng ôn hòa như trăng, lại thê lương và bi thương như trăng.

Vậy thì giống như một “hắn” khác, trên nóc nhà nửa đêm thần bí này, để hắn gặp phải, gặp được, gặp gỡ nhau.

Khiến hắn nhất thời không phân biệt rõ.

Là địch hay bạn?

Là đúng hay sai?

Là ta hay hắn?

Là quá khứ hay tương lai?

Là mộng? Là thật?

Là có? Là không?

Mùa hạ đang lúc áo xuân mỏng.

Dưới trăng tròn khi xuân hạ giao nhau này, hai người vừa lúc gặp nhau trên mái cao cố đô.

Diêm mái hiên vạn nhà đều ngủ.

Hoàng đế đương triều và hồng phấn thanh lâu nổi danh đang chung chạ trong phòng, đã thổi tắt đèn.

Đèn tắt, trăng sáng.

Hoa giữa ngón tay y.

Đàn ở dưới nách hắn.

Đây là một đêm trăng, có bi thương, không giấc mộng.

Thích Thiếu Thương đột nhiên nói:
- Hoa này, không tặng nữa. Nếu tặng, vậy tặng cho ngươi đi!

Tôn Công Điệt cười:

- Ngươi tặng hoa cho ta?

Thích Thiếu Thương nói:

- Tặng hoa cho ngươi là thăm hỏi ngươi, dù sao ngươi cũng là đạo tặc hái hoa mà.

Dưới đêm trăng, Tôn Công Điệt dường như hơi chấn động.

Hắn bắt đầu tháo tấm vải nhung bọc chiếc đàn của mình ra.

Thích Thiếu Thương vẫn nói:

- Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi là ai.

Sát khí trong mắt Tôn Công Điệt bừng lên, sắc như vầng kiếm:

- Vậy ta là ai?

Thích Thiếu Thương nói:

- Gần đây trên giang hồ xuất hiện một tên sát thủ nổi tiếng, cũng là dâm ma tiếng xấu vang lừng. Người của quan phủ, triều đình, lục lâm, võ lâm, hai đạo hắc bạch đều đang tìm hắn tính sổ. Nghe người ta đồn hắn dâm không đức hạnh, nhưng người mà hắn giết dường như đều là những kẻ tội ác tày trời.

Tôn Công Điệt cười, nụ cười rất cô, cũng rất độc, hơn nữa còn ngạo ngạn.

Thích Thiếu Thương nhìn chăm chú vào hắn, nói:

- Nghe nói dâm ma kia vẫn đang hoạt động khắp nơi, gần đây còn nhiều lần xuất hiện trong kinh, từng lấy tên giả là Tôn Tiểu Huệ, Tôn Lê Tử, Tôn Gia Linh, Tôn Hoa Thiến.

Sau đó y nói từng chữ từng câu:

- Hiện tại hắn đang dùng tên giả là Tôn Công Điệt.

Nếu như nói Tôn Công Điệt nguyên bản giống như một thanh kiếm, vậy thì hiện giờ kiếm của hắn đã hoàn toàn rút ra khỏi vỏ.

Kiếm sắc bén.

Đó là một thanh kiếm kiêu ngạo, một khi rời vỏ quyết không trở về vô ích.

Hắn hỏi:

- Như vậy, ta là ai?

Thích Thiếu Thương cười, nụ cười của y rất thoải mái, cũng rất tịch mịch.

Rất tịch mịch, nhưng không lạnh nhạt.

Y nói, chỉ ba chữ:

- Tôn Thanh Hà.

Sau đó y không nói thêm nữa, nhưng thần thái của y giống như trăng sáng đầy trời.

Ngón tay của y vẫn nhón hoa.

Tay của y rất nhỏ, rất thanh tú, giống như tay của nữ nhân.

Trăng đang chiếu vào trên cánh hoa giữa ngón tay y.

Hoa đã tàn một nửa, cũng giống như nở một nửa.

Đêm đã quá nửa.

Người thì sao?

Vi ai gió sương đứng trong đêm?

Vượt qua biên tái nhìn trăng sáng?

Sông nước năm nào trăng vừa rọi?

Trăng ấy soi người từ thuở nao?

Chương 49: Nháy mắt chết, chớp mắt vong, trong một hơi thở

Vóc người Tôn Thanh Hà mặc dù rất cao lớn, nhưng tay của hắn cũng rất sạch sẽ, hơn nữa còn rất thanh tú.

Bàn tay thanh tú của hắn đang rút ra một thanh kiếm kiêu ngạo hơn người, kiếm của hắn chỉ thẳng vào trời, trên trời có trăng.

Kiếm vốn ở trong đàn.

Lúc rút kiếm, kiếm ý quét qua dây đàn, phát ra âm thanh cực kỳ êm tai.

Kiếm rất quạnh quẽ, đây là một thanh kiếm không có bằng hữu.

Ánh trăng rọi trên mũi kiếm chỉ phản chiếu hai chữ “cô độc”.

Sắc mặt của hắn bắt đầu phát xanh, nhưng ấn đường lại hiện lên màu đỏ:

- Ngươi đã biết ta là dâm ma Tôn Thanh Hà, vậy thì thế nào?

Thích Thiếu Thương khẽ nói:

- Vậy thì ta muốn thay trời hành đạo…

Y chỉ nói tám chữ.

Lúc nói chữ thứ nhất, y đã bắt đầu rút kiếm.

Đến chữ thứ tám, y đã rút kiếm xong.

Tốc độ rút kiếm của y không hề nhanh, nhưng rất cẩn thận, hơn nữa còn thương tiếc.

Y đối với kiếm của mình có một loại thương hương tiếc ngọc giống như đối với nữ nhân yêu thích.

Y rút kiếm của mình ra, kiếm kêu vang động lòng người.

Kiếm từ bên hông rút ra, sau đó đặt ngang ngực, chỉ vào tim kẻ địch cách đó khoảng mười thước, đứng yên bất động.

Mắt của y rất đẹp, trắng nhiều hơn đen, nhưng màu trắng tươi sáng lại làm nổi bật màu đen lưu động, dường như có phần u oán, hết sức tịch mịch.

Ánh trăng rọi lên mũi kiếm trong tay y cũng lướt qua hai chữ “tịch mịch” lạnh lùng.

Đó là một thanh kiếm tịch mịch.

Lúc này hai người đều đã rút kiếm của mình ra.

Một kiếm chỉ thẳng lên trời, ngông cuồng bất kham.

Một kiếm chỉ ngang vào tim kẻ địch, tịch mịch vô biên.

Chợt nghe Tôn Thanh Hà ở xa cười nói:

- Nghe nói ngươi cũng là giặc cỏ cường đạo, hơn nữa còn là đầu sỏ thủ lĩnh, còn từng to gan hành thích hoàn đế. Ngươi chẳng có gì tốt hơn ta, còn dám bắt ta sao?

Thích Thiếu Thương lạnh nhạt nói:

- Nếu như ngươi thật sự là một dâm tặc, ta tuyệt đối không để cho ngươi đụng đến Lý Sư Sư.

Tôn Thanh Hà lạnh lùng nhìn kiếm của y:

- Lý Sư Sư cũng không phải là của ngươi.

Thích Thiếu Thương chỉ nói:

- Cho dù không phải của ta, ngươi cũng không thể đụng đến.

Tôn Thanh Hà bật cười nói:

- Tại sao? Ngươi muốn giữ gìn sự trong sạch của danh kỹ thanh lâu này cho hoàng đế phong lưu kia sao? Người nàng thật sự thích là ngươi sao? Ngươi làm như vậy có thể cảm động được nàng sao?

Thích Thiếu Thương nói:

- Ta thích một nữ nhân, cho dù không thể có được nàng, ta cũng hi vọng nàng sống tốt.

Tôn Thanh Hà im lặng một lúc, sau đó thất vọng nói:

- Xem ra, lời cảnh cáo vừa rồi của ta đối với ngươi, hoàn toàn không có hiệu lực.

Thích Thiếu Thương lại chỉ nhìn kiếm của hắn:

- Kẻ địch của ngươi ở trước mặt, kiếm lại chỉ lên trời, ngươi muốn đối địch với trời sao?

Tôn Thanh Hà thản nhiên nói:

- Ta xem trời là địch.

Thích Thiếu Thương cười lạnh nói:

- Thiên địch? Cuồng vọng.

Tôn Thanh Hà hỏi ngược lại:

- Mũi kiếm của ngươi chỉ vào ta, chẳng phải là cũng xem ta là thiên địch?

Thích Thiếu Thương lắc đầu nói:

- Không. Kiếm của ta chỉ vào tim của ngươi, nhưng tâm của kẻ địch chính là tâm của ta.
Ánh mắt Tôn Thanh Hà co lại, con ngươi cũng bắt đầu thu hẹp:

- Ngươi dùng tâm của mình để đoán ý người khác?

Thích Thiếu Thương nói:

- Ta chỉ là dùng tâm phát kiếm.

Tôn Thanh Hà trầm tĩnh nói:

- Tốt, ta đã sớm muốn thử “Tâm kiếm” của ngươi một lần.

Vừa nói xong, hắn lại kẹp chiếc đàn cổ kia vào dưới nách.

Thích Thiếu Thương cũng nói:

- Ta cũng muốn lĩnh giáo “Thiên kiếm” nổi danh thiên hạ.

Vừa dứt lời, hai người lập tức ra tay.

Chưa động thủ, trước tiên động cước.

Vừa động thủ, người liền động.

Không tiến mà lui.

Tôn Thanh Hà lui trước, lui rất nhanh, nhưng không tiếng động.

Hắn lui lại, so với tiến tới dường như càng tiêu sái, càng bất kham, cũng càng ngạo mạn hơn.

Ngay cả lui nhanh, hắn cũng có thể làm một cách tự nhiên lưu loát, ngạo mạn cô độc.

Cũng không thấy hắn thi triển bộ pháp gì, hắn chỉ bước nhanh về phía sau.

Sải bước rộng, nhanh và lớn.

Thích Thiếu Thương lại sấn lên phía trước.

Tay phải y cầm ngang kiếm, ngón cái và ngón trỏ tay trái vẫn nhón đóa hoa.

Giống như Tôn Thanh Hà tay phải cầm kiếm chỉ trời, tay trái vẫn kẹp chiếc đàn cổ kia. Chỉ có điều một người thì sấn tới, một người thì lui nhanh mà thôi.

Thích Thiếu Thương bám theo rất gấp, rất nhẹ nhàng.

Bước chân tựa như “dòng chảy”, đồng thời cũng ở dưới ánh trăng “chảy” ra một loại tịch mịch.

Y đang truy kích.

Rất ít người khi đang đuổi giết vẫn có thể bảo trì một loại tịch mịch và tiêu sái như vậy.

Một lui, một tiến.

Trong vô thanh vô tức, đã giẫm lên ánh trăng, từ nơi gặp nhau ban đầu dời ra xa năm sáu mươi trượng. Nói cách khác, hai người vẫn cách nhau khoảng tám đến mười thước, nhưng cách nơi ban đầu đã đến mấy chục trượng.

Nơi bọn họ dừng chân đối diện, vừa khéo chính là nơi vừa rồi Thích Thiếu Thương trong nháy mắt ly thần, gần như tẩu hỏa nhập ma.Có điều, hiện giờ y cũng không “nhập ma”.

Đặt chân lên phiến ngói cũ đá xưa này, đối diện với y chính là “thiên ma” của y.

Tôn Thanh Hà cũng lòng không tạp niệm, trong mắt hắn chỉ có một người, kẻ địch, đó là “thiên địch” của hắn.

Cho dù hai người đã quyết tâm phải đánh một trận, nhưng trước khi giao thủ vẫn không muốn làm kinh động những cao thủ hộ giá.

Bọn họ không ai muốn thông qua lực lượng của quan lại để đối phó với đại địch trong suy nghĩ của mình.

Kẻ địch chân chính phải nhận được sự tôn trọng lớn nhất, bởi vì sự tồn tại của bọn họ sẽ khiến cho ngươi nỗ lực tiến tới, không ngừng cố gắng.

Miệt thị kẻ địch, cũng giống như xem thường phân lượng của mình.

Bọn họ không ai có thể chấp nhận, những cấm quân cao thủ chỉ biết quỳ gối nịnh bợ hoàng thân quốc thích, không biết xấu hổ, lại chạm một ngón tay lên người “kẻ địch” trong suy nghĩ của mình.

Quyết không.

Người giang hồ có nguyên tắc của người giang hồ.

Người võ lâm có quy tắc của người võ lâm.

Cao thủ tự có phong phạm của cao thủ.

Cao thủ tuyệt đỉnh càng có khí phách của hắn.

Cùng với phong cách hành xử kiên quyết của bọn họ.

Chỉ giết địch, không làm nhục địch, cũng là một loại quy tắc chung của bọn họ.

Cho nên bọn họ trước tiên lui ra, sau đó mới quyết chiến.

Nháy mắt chết, chớp mắt vong.

Đối với cao thủ, đó chẳng qua là chuyện trong một hơi thở.

Không ai có thể phân rõ, rốt cuộc là Thích Thiếu Thương xuất kiếm trước, hay là Tôn Thanh Hà xuất kiếm trước? Là Tôn Thanh Hà xuất thủ trước, hay là Thích Thiếu Thương xuất thủ trước?

Nhưng hai người đều đồng loạt xuất thủ, xuất kiếm.

Không ai rõ vì sao hai người bọn họ nhất định phải động thủ. Có lúc, giữa bọn họ có rất nhiều điểm chung và tương tự, lẽ ra phải liên thủ kết minh, chứ không phải đối lập thù địch mới đúng.

Thế nhưng tại hoàng thành tối nay, bọn họ vẫn quyết chiến, quyết đấu, quyết phân thắng bại.

Mọi người thậm chí cũng chưa chắc có thể phân biệt được, rốt cuộc là Thích Thiếu Thương đại biểu cho chính nghĩa, hay là Tôn Thanh Hà ngang hàng với bóng tối? Rốt cuộc là Tôn Thanh Hà quá háo sắc, hay là là Thích Thiếu Thương quá háo quyền?

Có lẽ không phải là gì cả.

Bọn họ chỉ là một đôi, hai người.

Hai người sinh ra đã định sẵn sẽ có một cuộc gặp mặt.

Đã gặp mặt thì phải quyết chiến.

Có một số người sinh ra đã định sẵn sẽ răng môi gắn bó, cũng môi hở răng lạnh. Chẳng hạn Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi là như vậy, Bá Lạc và thiên lý mã, Chung Tử Kỳ và Bá Nha cũng như thế.

Cũng có một số người trời sinh là đối thủ một mất một còn, quyết không đội trời chung. Sống ở trên đời, không liều một lần mạnh thắng yếu thua, cũng thà rằng ngọc nát đá tan, để tránh người này xuống người kia lên. Chẳng hạn như Lưu Bang và Hạng Vũ, hoặc như Gia Cát Lượng và Chu Du, hay như Vương An Thạch và Tư Mã Quang.

Cũng có những người vốn là kẻ địch, sau đó lại thành cùng một trận tuyến, sinh tử gắn bó. Hoặc vốn là chiến hữu cùng tiến cùng lui, nhưng cuối cùng lại trở thành cừu địch thề không đội trời chung. Trong đó đương nhiên đã trải qua biến chuyển khéo léo, biến đổi của nhân thế, cùng với rèn luyện và diễn biến khi có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Giống như Hán Cao Tổ và đại tướng Hàn Tín, quân sư Trương Lương, lại giống như Việt vương Câu Tiễn và Ngô vương Phù Sai, cũng như Tống đại tổ sau khi khoác hoàng bào đối xử với các bộ tướng ngày xưa.

Có những người hóa bạn thành địch.

Có những người hóa địch thành bạn.

Thế nhưng, Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà thì sao?

Bọn họ, trên mái cao, dưới trăng sáng, đã rút kiếm, xuất chiêu, quyết chiến.

Quyết chiến chỉ là chuyện của hai người bọn họ, bọn họ không muốn bất cứ người nào biết được, không muốn những người khác biết.

Bọn họ chỉ cần chứng thực.

Giữa bọn họ ai cao ai thấp?

Ai cao minh hơn ai?

Hay là một người cao, một người minh?

Có lẽ, Thích Thiếu Thương chỉ là một Tôn Thanh Hà xem nghĩa khí nặng một chút, nắm quyền lực chặt một chút; còn Tôn Thanh Hà chính là một Thích Thiếu Thương xem sắc đẹp lớn một chút, đối với tình dục phóng túng hơn một chút.

Có lẽ, điều mà Thích Thiếu Thương khó chịu ở Tôn Thanh Hà, đó là hắn khinh danh quyền mà lại tận tình hoan lạc.

Đồng dạng, điều mà Tôn Thanh Hà coi thường Thích Thiếu Thương, đó là y trọng quyền danh mà lại quá si tình.

Nếu như, hai người bọn họ đều thật sự có khuyết điểm như trên.

Chương 50: Hồng nhan chưa già ân đã đoạn

Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà đã lui ra phía xa giao thủ, đêm khuya trên mái cong của lầu cao nhà cổ cố đô, bọn họ tận lực/tận tình/tận ý/tận tâm quyết chiến.

Bọn họ không muốn có người khác quấy rầy.

Bọn họ cho rằng không ai nhìn thấy cuộc quyết đấu này.

Nhưng vẫn có người nhìn thấy.

Đã nhìn thấy.

Người thứ nhất nhìn thấy, có thể ngay cả Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà cũng sẽ cảm thấy bất ngờ.

Đó là hoàng đế Triệu Cát.

Nguyên lai, Triệu Cát tuy đang tình nồng ý ngọt, tân tình phóng túng với Lý Sư Sư, nhưng không biết vì sao, hắn cảm giác được có điểm bất an, bất ổn.

Có thể là vì hắn từng gặp nguy hiểm tại Huân Hương các, cho nên hắn đặc biệt cảnh giác.

Hơn nữa, bởi vì tinh thông vận luật, hắn cũng có một đôi tai nhạy bén hơn so với người thường, thính giác của hắn rất tốt.

Hắn vốn đang say mê trong ôn hương nguyễn ngọc, đang muốn cùng giường chung gối, đi đến Vu Sơn với Lý Sư Sư, nhưng không biết vì sao, sau khi nến hết đèn tắt, trong bóng tối, hắn chợt loáng thoáng sinh ra chộn rộn bất an.

Điều này rất kỳ quái.

Khi đại não cuồng loạn kích động, tiểu não lại đặc biệt hưởng thụ vui sướng; khi đại não tỉnh táo khôn khéo, tiểu não chưa chắc cũng có thể sảng khoái tràn trề.

Con người chính là như vậy, giống như khôi phục thú tính, sẽ mặc sức khoan khoái hơn một chút; nhưng nếu buông thả dục vọng giống như cầm thú, kết quả thông thường đều là phúc không bền lâu, gieo gió gặt bão.

(Mình là cửu ngũ chi tôn cao quý, cũng không có ngoại lệ sao?)

Kỳ quái là tối nay, hoàng đế Triệu Cát ôm một thân thể nhuyễn ngọc ôn hương như vậy, trong nháy mắt này lại tỉnh dậy một cách (đối với hắn mà nói) không thể tưởng tượng, nhất thời tình dục dâng trào cũng giảm hơn phân nửa.

Có lẽ là trong bóng tối, Triệu Cát ôm lấy giai nhân tuyệt sắc, trong lòng lại nhớ tới nỗi nhục lúc trước bị hành thích trốn xuống đáy giường. Trong lúc nhất thời, tư thái đế vương, khí khái anh hùng cũng giảm sút. Mà trước mắt hắn lại chợt xuất hiện một cảnh tượng.

Tường thành cổ.

Trời băng đất tuyết.

Đất đai xơ xác tiêu điều.

Nơi cuối bức tường, vòng qua khúc quanh, lập tức nhìn thấy một ngôi chùa cổ.

Trước chùa cây khô, sư tử đá tang thương.

Bên cửa chùa, nơi lan can, có một bức tường khác quanh co kéo dài, sau tường dường như có hai người, một trước một sau, thần tình buồn bã, sắc mặt ưu sầu bi phẫn, giống như đã ở đó rất lâu, rất lâu rất lâu, rất lâu rất lâu rất lâu rồi…

Bọn họ giống như đang nhớ về quê hương, chờ đợi về nhà, chỉ là đường về xa xăm mộng khó thành.

Đất đai thê lương như vậy.

Người bi thương như vậy.

Người nọ, sao lại quen thuộc như thế?
Lại nhìn kỹ, phía sau người nọ chẳng phải một vị vương tử mà hắn rất sủng ái sao? Nó… nó sao lại trở nên buồn rầu già nua như thế? Hắn cả kinh, không dám xem thường, khi nhìn lại thì càng sợ hãi hơn.

Hóa ra một người khác đang đưa mắt nhìn trời, mái tóc bạc phơ, vẻ mặt đau buồn, cả người phát ra một trạng thái già nua không nơi nương tựa, bơ vơ bệnh sầu, lại là…

Mình?

(Đã xảy ra chuyện gì?)

(Sao lại xuất hiện tình cảnh như vậy?)

Hắn lập tức ngồi lên, mồ hôi chảy khắp người. Lý Sư Sư vội xoa xoa lưng hắn, ân cần thăm hỏi.

- Thánh thượng bị kinh hãi, là nằm mơ sao? Ác mộng báo trước chuyện tốt sắp đến. Thánh thượng kinh sợ, đều là do tiện thiếp không tốt, hầu hạ không chu đáo, mới khiến thánh thượng bị giật mình.

Trong lòng Lý Sư Sư cũng hoài nghi, sao lần này đạo quân hoàng đế hứng thú dạt dào đến đây, hiện giờ lại giống như chim sợ cành cong, hơn nữa còn mệt mỏi ủ rũ. Xem ra lựa chọn không vào cung là đúng, nếu không một khi ân sủng không còn, lãnh cung ngồi đợi, sống chết khó làm chủ, biết dựa vào ai? Hồng nhan chưa già ân đã đoạn, muốn mỹ mỹ lệ lệ sống qua một đời, phải hiểu được trước tiên khiến người khác đa tình, nhưng mình phải vô tình, tuyệt tình, không động tình.

Thế nhưng, mình có thể sao?

Nghĩ tới đây, không nhịn được tâm tình bi thương nguội lạnh.

Ngay cả việc từ bỏ hoàng đế này nàng cũng không làm được, chẳng những thân không do mình, cũng tâm không do mình.

Nàng biết hắn đối xử tốt với nàng, dù vậy tuyệt đối không thể tồn tại muôn thuở, biển cạn đá mòn.

Nhưng như vậy đã đủ.

Một nữ nhân, có được một nam nhân tôn quý từng đối xử tốt với nàng như vậy. Hơn nữa nam nhân đối xử tốt với nàng cũng không chỉ một mình hắn.

Nữ nhân còn có thể đòi hỏi điều gì? Yêu cầu thứ gì cao xa hơn nữa?

Nàng đối với mỗi người đều cảm ơn, đều có tình.
Tình có thể nói đoạn là đoạn sao?

Nếu như không đủ nhẫn tâm đoạn tình, vậy thì phải thương thương tâm tâm sống qua một đời.

Thế nhưng, người thương tâm hẳn là mình. Vạn tuế gia hoàng đế này luôn luôn chỉ biết tận tình phóng túng, tự tìm khoái lạc, không biết sầu lo, sao hiện giờ thần sắc lại sầu não bi thương như vậy?

Nàng không biết, cũng không hiểu.

Hoa không biết nói càng quyến rũ.

Huống hồ là nàng lúc này nhuyễn ngọc ôn hương, tóc mây hơi loạn, áo chăn nửa lộ?

Triệu Cát trước giờ không phải là không biết phong lưu.

Chỉ đại anh hùng có bản sắc, là danh sĩ thật tự phong lưu.

Huống hồ hắn là hoàng đế.

Thế nhưng, tối nay, hắn lại đột nhiên nhìn thấy hai người quen thuộc như vậy (một người giống như là mình, còn một người giống như con trai của mình), dường như đang bị giam cầm trong trời đông giá rét tại bắc quốc vắng lặng. Đây là mộng? Hay là ảo? Là thật? Hay là không?

Ai, có phải nên nghe dân oán, trừng phạt cách chức đám đại thần quanh năm ở bên cạnh mình a dua nịnh hót hay không?

Triệu Cát vốn thông minh, thực ra hắn chỉ thích an nhàn hưởng lạc chứ không hề hồ đồ. Đám quyền thần bên cạnh làm xằng làm bậy, hắn cũng không phải hoàn toàn không biết. Chỉ có điều, những chuyện mà bọn họ làm chính là hắn muốn làm, thích làm, mơ làm, nhưng không tiện làm. Bọn họ đều làm vì hắn, hắn đương nhiên trong lòng cao hứng, khó tránh khỏi trọng dụng, phong thưởng cho những người này.

Thế nhưng, lỡ may quá tin tưởng những người này sẽ gây bất lợi cho mình, vậy thì lại là chuyện khác.

Có lẽ, khi đến thời điểm, cũng nên sớm buông tay một chút, không hỏi quốc sự, an bài thoái ẩn làm một đạo quân hoàng đế, bình thản vô vi, cả ngày du sơn ngoạn thủy, hưởng thụ nhân gian an lạc.

(Ồ, vừa rồi trong mộng không phải mộng nhìn thấy Vương nhi, mình cũng luôn sủng ái nó, có phải là thần linh chỉ điểm, lập nó thừa kế đại vị hay không? Ngôi chùa kia một mảnh tiêu điều, chỉ có nó vẫn làm bạn với mình, có thể cảm giác được huyết mạch thân tình nương tựa lẫn nhau. Thế nhưng, vì sao ánh mắt của Vương nhi nhìn bóng lưng của mình, lại thù hận căm phẫn như vậy?)

Rốt cuộc đó là chuyện gì? Kiếp trước? Hay là kiếp sau? Tống Huy Tông đạo quân hoàng đế Triệu Cát ngồi trong bóng tối, giữa gian phòng đầy hương thơm của tuyệt đại mỹ nhân Lý Sư Sư, nhất thời cũng nghĩ không thông.

Do đó hắn khẽ đẩy Lý Sư Sư ra, giống như đẩy ra một nỗi ưu sầu trong lòng, vô ý nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Lúc này vừa lúc nhìn thấy Thích Thiếu Thương và Tôn Thanh Hà ở phía xa đang quyết đấu dưới ánh trăng.

Lúc này, hai đại cao thủ đã đứng nghiêm người, đã động kiếm, ra tay.

Ra tay không lưu tình.

Bởi vì sau khi đứng lại trên mái cổ, Tôn Thanh Hà còn cười nói một câu với Thích Thiếu Thương.

Một câu đã chọc giận Thích Thiếu Thương.

- Tốt nhất “Tâm kiếm” của ngươi có thể thắng được “Thiên kiếm” của ta, nếu không đại sắc ma ta trước hết sẽ cưỡng gian Lý Sư Sư.

Câu này tuyệt đối đã chọc giận Thích Thiếu Thương.

Cùng với kiếm của y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau