QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Người hô mưa gọi gió

Giải quyết xong.

Một, giết chết Dư Yếm Quyện.

Dùng “Thất Thần chỉ” Lôi Quyển như ma quỷ làm chủ lực, bóp nghẹt Kiếm Quỷ giống như quỷ.

Hai, bắt giữ Tôn Ức Cựu.

Dùng “Thiên La Địa Võng” của Bát Lôi Tử Đệ, cộng thêm “Khuất Thần thương” của Tôn Ngư và “Phản Phản thần công” của Trương Thán, cuối cùng liên thủ bắt được Kiếm Yêu giống như yêu.

Ba, tru diệt Ngô Phấn Đấu.

Dùng Thích Thiếu Thương tiêu sái phóng khoáng năm xưa không giảm, nhưng ngày đó vì tìm lý tưởng, tìm tình nghĩa mà trở thành hôm nay “không một kiếm nào không đâm vào hiện thực”, giết chết Ngô Phấn Đấu có đầy đủ vị tiên.

Thành công.

Lập tức rời đi.

Do Lợi Tiểu Cát và Chu Như Thị đoạn hậu.

Kiếm Yêu, Kiếm Tiên, Kiếm Quỷ vừa bại, Kiếm Thần, Kiếm Ma, Kiếm Quái không đến, trong Tích Cựu hiên còn có ai có thể kiềm chế được bốn đại hộ pháp của Tô Mộng Chẩm năm xưa, sau đó lại là bốn thủ hạ đắc lực của Bạch Sầu Phi, “Nhất Sách Nhi Đắc” và “Nhất Liêm U Mộng”?

Đáp án là không có.

Cho nên bọn họ nhanh chóng rút lui đến đường Hoài Cựu.

Lúc bọn họ đến, tổng cộng có chín người Thích Thiếu Thương, Lôi Quyển, Tôn Ngư, Trương Thán, Chu Như Thị, Lợi Tiểu Cát, Lôi Thực, Lôi Thuộc, Lôi Xảo, Lôi Hợp.

Lúc đi lại là mười người.

Có một người bị bắt, “Kiếm Yêu” Tôn Ức Cựu.

Bọn họ bắt hắn làm gì?

Ngay cả Dư Yếm Quyển, Ngô Phấn Đấu cũng giết, chỉ có Tôn Ức Cựu vẫn còn sống, là vì sao?

Không biết vì sao.

Ngay cả Kiếm Yêu huyệt đạo bị phong tỏa cũng hoàn toàn không rõ nguyên do.

Hiện tại hắn chỉ hi vọng có thể may mắn thoát chết.

Chết tốt đẹp không bằng sống tồi tệ.

Hiện giờ hắn mới có thể thật sự hiểu được ý nghĩa của câu này, chết rồi thì không có gì nữa, hơn nữa cũng vĩnh viễn sẽ không có, cho nên phải sống tiếp.

Nhất định phải sống tiếp.

Hắn xuất đạo tuy lâu, nhưng vào lúc này mạng treo chỉ mành, nguy hiểm trước mắt, mạng nằm trên thớt, hắn mới lĩnh ngộ được.

Làm người võ lâm, mặc dù uy phong, làm người giang hồ, mặc dù tự tại, nhưng một khi thất bại, làm quan còn có thể chỉ mất quyền thoái ẩn, dự thi chỉ là đánh mất công danh, làm ăn nhiều nhất là rách nát chán nản, nhưng làm hảo hán, cái giá phải trả lại thường là cái chết.

Hoàn toàn không luận bao nhiêu uy phong, bao nhiêu đắc ý, bao nhiêu thoả nguyện, nếu phải trả cái giá của sinh mệnh, vậy thật là quá lớn, quá không đáng.

Hắn vào lúc này mới tỉnh ngộ ra.

Hắn hối hận vì sao không sớm lĩnh ngộ điều này.

Hắn lại không biết, con người không đi tới giai đoạn đó, tâm tình đó sẽ không đến được.

Tỉnh ngộ cũng như vậy.

Cơ duyên phù hợp, lúc nên ngộ sẽ tự ngộ. Bỗng quay đầu lại, người ngay trước mắt, dưới lửa tàn đứng đó. *

Đây là chuyện không gấp được, không chờ được.

Chỉ xem cơ duyên, tùy duyên ngẫu hứng.

Hoặc xem gặp gỡ, chân lý của nhân sinh phần lớn là nhìn rõ, nhìn thấu, nhìn thấy từ trong đại khổ đại bi.

Ngộ được.

Một nhóm mười người Thích Thiếu Thương, trước tiên không tới hẻm Tiểu Điềm Thủy, mà là tới Hồi Xuân đường.

Hồi Xuân đường là nơi năm đó Vương Tiểu Thạch xem bệnh hốt thuốc trị thương cho người khác. Trước đây không lâu, máu của anh hùng còn chảy đầy nơi ấy, đám người Chu Tiểu Yêu, Trần Bất Đinh, Phùng Bất Bát đều bỏ mạng trên quảng trường này.

Bọn họ bị triều đình xem là “côn đồ cường đạo cướp pháp trường”, chính sử dĩ nhiên sẽ không ghi lại sự tích bọn họ vì trượng nghĩa mà chiến đấu đến chết.

Nhưng mọi người sẽ ghi nhớ bọn họ, ở trong lòng.

Đến Hồi Xuân đường, ban đêm yên tĩnh, ca múa mừng cảnh thái bình tại khu vực hẻm Ngõa Tử, đường Bán Dạ, đường lớn Hoàng Khố.

Trước Hồi Xuân đường chỉ có một làn dư hương của thuốc, một chút ý xuân cũng thiếu đi.

Nếu như nói có, vậy trước đường còn có một chậu đỗ quyên đỏ tươi đã nở, mặc dù bị ánh trăng chiếu rọi thành màu xám, nhưng vẫn không thay đổi sự hưng thịnh của nó, không thay đổi vẻ đẹp của nó, đón gió vẫy chào.

Bên cạnh hoa đỗ quyên có người.

Một người trẻ tuổi thanh tú, ánh mắt sáng ngời.

Hắn ở nơi đó, giống như đã chờ rất lâu, rất lâu rất lâu, rất lâu rất lâu rất lâu, cho nên ngay cả khuôn mặt cũng bị bóng đêm mờ mịt che phủ, trong mắt cũng còn sót lại bóng hoa đỏ thắm.

Hắn nhìn thấy Thích Thiếu Thương liền chắp tay.

Thủ thế của hắn không đặc biệt tôn kính, cũng không có ý bất kính, nhưng trong mắt hắn khẳng định chỉ có Thích Thiếu Thương, không có người khác.

Hắn đang chờ Thích Thiếu Thương.

Hắn chỉ đợi Thích Thiếu Thương.

Trong thời điểm khẩn cấp gấp như sao băng này, vì sao hắn phải ở nơi này chờ Thích Thiếu Thương?

Tại thời khắc sống chết nháy mắt vạn biến này, vì sao Thích Thiếu Thương thà đi đường vòng cũng nhất định phải gặp hắn?

Người mắt sáng này ngẩng đầu lên, trong mắt dường như có ánh lệ, nhưng thần sắc lại rất bình tĩnh, rất vui vẻ.

Kỳ quái là sự bình tĩnh này lại có một loại cảm giác khiến người ta cảm thấy “tâm chết”, mà sự vui vẻ của hắn dường như cũng không đến từ “vui vẻ”.

Người trẻ tuổi ánh mắt rất sáng, nhưng tựa như “không có tâm” này nói:

- Ngươi rốt cuộc đã tới.

Với tác phong làm việc nhanh như chim bay, coi trọng hiệu suất của Thích Thiếu Thương, lại bình tĩnh chậm rãi ôn hòa nói:

- Xin lỗi, đã để ngươi đợi lâu!

Người trẻ tuổi mắt sáng nói:

- Là tối nay sao?Thích Thiếu Thương đáp:

- Là tối nay.

Người trẻ tuổi mắt sáng thở ra một hơi, lúc này mới đưa mắt nhìn lướt qua mọi người, nói:

- Sau này, qua một đoạn thời gian, chỉ cần ngươi giúp ta nói rõ chân tướng, công bố khắp thiên hạ, ta cũng coi là giống như các ngươi, là một người hô mưa gọi gió chứ?

Thích Thiếu Thương nhìn hắn, trong mắt tràn đầy cảm kích và khuyến khích.

- Ngươi vốn luôn là vậy. Có một ngày ta nhất định sẽ làm sáng tỏ giúp ngươi.

Thanh niên mắt sáng cười nói:

- Như vậy, ta sẽ chờ tối nay… các ngươi còn chờ cái gì?

Thích Thiếu Thương gật đầu, một tay đỡ hắn. Lúc này mọi người mới phát hiện, người này ngay cả khinh công cũng không thi triển được. Hắn căn bản không biết làm nhẹ người lao đi, làm thế nào thi triển?

Thanh niên này chợt “ồ” một tiếng, giống như nhớ ra gì đó, còn có lời muốn nói.

Thích Thiếu Thương lập tức ngừng lại.

Đối với người này, dường như y rất nhẫn nại, sự nhẫn nại vượt mức bình thường.

Hơn nữa còn quan tâm, một loại quan tâm rất không tầm thường.

Thanh niên kia quả nhiên nói ra.

Hắn hỏi một vấn đề rất kỳ quái.

- Ngươi… còn nhớ họ tên của ta không?

- Nhớ.

Thích Thiếu Thương lập tức đáp.

Thanh niên kia lại nói:

- Ngươi nói lại một lần xem!

Thích Thiếu Thương cũng không khó chịu, lập tức nói:

- Trần Niệm Châu.

Thanh niên kia cười.

Cười đến rực rỡ, rực rỡ gần như ngay cả ánh lệ trong hốc mắt cũng sáng lên giống như ánh trăng, giống như một viên niệm châu (tràng hạt) thánh khiết.

Hắn lại cười hỏi.

- Mọi người đều nhớ rồi?

Lại truy hỏi Thích Thiếu Thương một câu:

- Có nhớ ta là người nơi nào không?

Thích Thiếu Thương không do dự đáp:

- Quảng Đông, người Phật sơn.

Thanh niên kia hít một hơi dài (vấn đề này dường như hắn phải lấy hết dũng khí mới hỏi ra được):

- Gia phụ là…

Thích Thiếu Thương gần như lập tức đáp:

- Trần Lễ.

Trần Lễ.Đây là một cái tên rất bình thường, không hề mê người, đinh tai, chói mắt.

Ngay cả cái tên “Trần Niệm Châu” này đến nay cũng “không ai biết đến”, trong võ lâm, trên giang hồ cũng dường như không có nhân vật này.

Lại không biết vì sao, vào giây phút quan trọng này, thanh niên này lại rãnh rỗi nói những chuyện này, mà Thích Thiếu Thương cũng trả lời giống như thuộc nằm lòng, hết sức cẩn thận, vô cùng nghiêm túc.

Mọi người đều không rõ nguyên do, nếu không phải luôn phục tùng Thích Thiếu Thương, có lẽ đã sớm không nhịn được trở mặt.

Cho đến khi Thích Thiếu Thương nói ra tục danh phụ thân của thanh niên mắt ngấn lệ này, Trương Thán liền biến sắc, ánh mắt Tôn Ngư chợt lóe lên.

Lôi Quyển lại hừ một tiếng, trầm thấp.

Lúc này, Thích Thiếu Thương lại hỏi Trương Thán một câu giống như không liên quan gì đến thời cuộc này:

- Ngươi có nhớ hắn cách nói chuyện của hắn không?

“Hắn” ở đây là chỉ Tôn Ức Cựu không thể nhúc nhích.

Trương Thán lập tức đáp:

- Nhớ.

Để biểu thị đáp án của mình là khẳng định, hắn gật đầu rất mạnh.

Thích Thiếu Thương lại “ừ” một tiếng, giống như lúc này mới hài lòng về tất cả, sau đó hạ lệnh:

- Đây là một đêm thật tốt giết hoàng đế, chúng ta lên đường đi!

Chú thích:

* Trích từ bài thơ “Thanh Ngọc Án” của Tân Khí Tật.

Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ,

Cánh xuy lạc, tinh như vũ.

Bảo mã điêu xa hương mãn lộ.

Phụng tiêu thanh động,

Ngọc hồ quang chuyển,

Nhất dạ ngư long vũ.

Nga nhi tuyết liễu hoàng kim lũ,

Tiếu ngữ doanh doanh ám hương khứ.

Chúng lý tầm tha thiên bách độ,

Mạch nhiên hồi thủ,

Na nhân khước tại,

Đăng hoả lan san xứ.

Dịch nghĩa:

Gió đông thổi làm nở ngàn cây hoa,

Cuối cùng rơi rụng, như mưa sao.

Ngựa quý, xe chạm trổ (đi qua), hương bay khắp đường.

Tiếng tiêu phượng uyển chuyển,

Ánh trăng sáng lay động,

Suốt đêm cá, rồng vui múa.

(Đầu đội) mũ hình con ngài, tơ liễu vàng rủ,

Cười nói vui đùa đi qua, hương bay thoảng.

Tìm người giữa đám đông trăm ngàn lần,

Bỗng nhiên quay đầu lại,

Người ở ngay đó,

Ở nơi lửa đèn tàn.

Dịch thơ: (Điệp luyến hoa)

Đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở,

Rụng như mưa, sao rực rỡ.

Ngựa quý, hương đưa, xe trạm trổ.

Phụng tiêu uyển chuyển,

Ánh trăng lay động,

Suốt đêm rồng cá rộn.

Ngài tằm, liễu tuyết, tơ vàng rủ,

Phảng phất hương bay, cười nói rộ.

Giữa đám tìm người trăm ngàn độ,

Bỗng quay đầu lại,

Người ngay trước mắt,

Dưới lửa tàn đứng đó.

Chương 22: Chuyện phong hoa tuyết nguyệt

Tống Huy Tông Triệu Cát rất bận.

Hắn bận không phải chuyện nước, thậm chí cũng không phải chuyện nhà, càng không phải là chuyện thiên hạ.

Hiện giờ hắn bận nhất là chuyện phong hoa tuyết nguyệt, tìm vui hưởng lạc ở nơi trăng gió.

Lúc vừa mới cầm quyền, Triệu Cát cũng từng mong muốn giang sơn Tống thất đầy cảnh tiêu điều khôi phục thái bình thịnh thế. Do đó vừa kế thừa ngôi vua, hắm từng một dạo khiêm tốn nghe khuyên, cải cách chính trị, suy nghĩ cho nước, ổn định thiên hạ, tái bổ nhiệm những nhân sĩ nổi tiếng trung trực dám nói, trọng dụng người hiền, gọi là “tiểu nguyên hữu”.

Có điều những ngày tháng đó rất ngắn ngủi.

Dẹp bỏ tệ nạn, bãi bỏ thói xấu, nói thì dễ dàng làm lại khó, huống hồ cải cách không phải là chuyện một ngày một đêm là có thể hoàn thành. Lúc Triệu Cát còn làm tiết độ sứ, quận vương, còn có thể giữ mình trong sạch, khác với những phiên vương huynh đệ chỉ biết tìm vui hưởng lạc, thậm chí tiếng tăm lan xa, còn dùng thư họa xưng bá một thời, vượt trội thiên hạ. Người trong lúc khó khăn gian khổ, tất nhiên khó mà giữ vững chí khí, nhưng người trong lúc hưởng thụ phú quý, càng khó phấn đấu tiến lên. Huy Tông cũng không qua được một cửa phú quý quyền vị này.

Hắn vừa lên ngôi, có chí cải cách chính trị, có rất nhiều tham vọng, phấn chấn một trận, rửa sạch oan ngục, trọng dụng hiền lương, đến mức triều đình và dân gian đều ca tụng.

Thế nhưng lâu ngày, hắn trở nên lười biếng, cũng sa vào an nhàn hưởng lạc.

Hắn vốn là hoàng đế, có quyền lực vô tận, muốn gì có nấy, khổ cực cải cách như vậy để làm gì? Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến ích lợi của hắn. Cả ngày vất vả, dốc sức xây bỏ, xét duyệt lời trung, thẩm lý quốc sự, loại trừ tệ nạn, kết quả là bản thân mệt mỏi, lại thường nghe cái gọi là lời khuyên trung thành, rất nhiều oán trách, chỉ làm tốn thời gian quý báu của hắn. Sao không tận hưởng lạc thú, tận tình phung phí, phong lưu khoái hoạt?

Bản tính của hắn vốn thích việc lớn hám công to, thích vẽ vời tửu sắc, cho nên hăng hái viết lách, truy tìm hoa đá, giải trí tiêu khiển, ham thú chơi bời, lạm dụng vũ lực, đuổi hiền trọng nịnh, hãm hại đảng phái, không chuyên chính sự. Cộng thêm quyền thần hai bên, xu nịnh vây quanh, khiến cho hắn càng mặc sức chơi bời, thay đổi tác phong, người nào khuyên bảo thì hắn liền phế người đó, người nào khiến hắn vui thì hắn trọng dụng người đó. Đây cũng là nguyên nhân mà đám người Thái Kinh, Đồng Quán, Lương Sư Thành, Chu Miễn, Vương Phủ đắc thế.

Triệu Cát đã trở thành một hoàng đế hoang dâm, nói mà không làm, xa hoa lãng phí.

Cho nên hắn rất bận.

Bận chơi.

Cái gì hắn cũng chơi, từ thơ ca hội họa, hoa lạ đá quý, cho đến nữ nhân nam kỹ hắn đều thích trêu đùa.

Bận vui.

Từ yến tiệc cung đình đến thờ cúng dạo chơi, thậm chí cùng với nịnh thần phi tần diễn trò đuổi bắt làm thú vui.

Đương nhiên cũng bận sa vào vào tửu sắc, cải trang tìm kỹ nữ.

Hoàng đế này dường như còn cảm thấy ở trong hoàng cung chơi đùa với ba ngàn nữ nhân không đủ thoả nguyện, cho nên không tiếc đi tìm kỹ nữ, chơi bời phóng túng, càng cảm thấy vui.

Hắn không làm như vậy, nịnh thần bên cạnh nhìn thấu nhu cầu trong lòng hắn, cũng sẽ sắp xếp cho hắn, dạy hắn làm như vậy.

Hắn làm như vậy, cũng không ai dám khuyên nhủ hắn, có khuyên cũng không được. Bởi vì người hiền lương trung trực đều đã bị bài xích không còn, người nào dám khuyên thì người đó gặp phải tai ương trước.

Trong triều chỉ còn lại mấy người Gia Cát tiên sinh có thể xem như nhân vật chính khí, dùng phương thức vẹn toàn để duy trì đại cục.

Thời cục đó đã sớm tràn ngập nguy cơ.

Triệu Cát hiển nhiên không phải quân vương phục hưng, mà là quân chủ họa nước.

Ngày đó vừa lên ngôi vị, ý chí trong sạch, phấn chấn tận trời, tươi cười khả quan là hắn; hiện nay mê muội hoang dâm, tiêu xài phung phí, ham thú chơi bời, buông thả dục vọng, bại hoại pháp luật cũng là hắn. Thực ra nguyên nhân không gì khác, con người luôn có thời điểm phấn chấn, trầm luân, mỗi người đều có bản tính thiện ác, cho dù quân vương cũng là người phàm. Nhưng người phàm một khi trở thành hoàng đế, bất kể là thiện hay ác, không ai có thể hạn chế quyền lực của hắn nữa.

Thử nghĩ, hành thiện tức là làm việc thiện cho thiên hạ, nhưng dưới chế độ và tông pháp của cung đình, triều đình, nào biết dân sinh khó khăn? Người một lòng nhân từ hướng thiện, há có thể trị vì lâu dài? Chỉ cần làm ác là thiên hạ vạn dân oán trách, nguy ngập như mưa gió đầy lầu, lại có ai thương?

Tối nay Triệu Cát cũng mặc kệ bần dân bách tính có đáng thương hay không, hắn chỉ say sưa nâng khuôn mặt mỹ nhân của Lý Sư Sư, trong lòng cảm thán nhìn thấy mà thương.

Lúc này, trong mắt hắn chỉ thấy mỹ nhân trâm tóc rơi xuống, thanh ca uyển chuyển, trong suy nghĩ đều là chuyện phong hoa tuyết nguyệt, quốc gia hưng vong thì mặc kệ.

Cũng chính lúc này, Lý Sư Sư uyển chuyển động lòng người chợt ngừng ca thôi múa. Đạo quân *không nhịn được ngẩn ra, liền hỏi:

- Mỹ nhân múa đang say, ca đang vui, trẫm nghe được đang cao hứng, sao lại không hát tiếp?

* Đạo quân thời xưa được xưng là thánh quân, nhân quân, hình dung hoàng đế biết nghe lời can gián, trị nước bằng nhân đạo, thúc đẩy quốc gia hưng thịnh phồn vinh.
Lý Sư Sư lại cất tỳ bà, chỉnh y phục, nghiêm nghị hỏi:

- Quan gia, lần này ngài giá lâm, mang mấy người tới?

Triệu Cát ngẩn ra, nói:

- Chỉ mang mười mấy thân tín đi theo.

Lý Sư Sư vẫn nghiêm trang nói:

- Trong đó có hảo thủ không?

Lúc này Triệu Cát mới hiểu được, cho rằng mỹ nhân quá lo lắng, liền cười nói:

- Nàng đừng quá lo. Trẫm tới nơi này, Thái khanh đã giúp trẫm thu xếp ổn thỏa, không có gì phải lo lắng.

Lý Sư Sư vẫn mặt như ngọc lạnh, nói:

- Vạn tuế gia, có biết lúc vừa tối tại hẻm Tiểu Điềm Thủy đã xảy ra một chút chuyện phiền phức không?

Triệu Cát nhẹ nhõm nói:

- Không phải đã được Thái khanh, Đồng tướng quân bọn họ an bài thoả đáng rồi sao.

Lý Sư Sư ngước mắt nhìn lên trên, dùng ngón tay đặt lên tai, nhẹ giọng nói:

- Quan gia có nghe trên nhà có tiếng binh khí giao nhau hay không?

Lần này Triệu Cát ngưng thần lắng nghe, quả thật có, chỉ là rất khó phân biệt, liền sợ đến vàng mặt, ba chòm râu cũng giật giật:

- Đám cẩu tặc to gan này… nên làm thế nào đây!

Lý Sư Sư chỉ hỏi:

- Cao thủ lần này vạn tuế mang đến có bao nhiêu người?Triệu Cát nhất thời hoang mang lo sợ, chỉ mơ hồ nhớ được nhân số, nói:

- Có A Nhất, Đa Chỉ Đầu Đà, Đồng tướng quân, Chu hình tổng, còn có Long Bát và mấy tên cao thủ võ lâm của hắn… như vậy… còn ứng phó được chứ?

Triệu Cát đã cảm thấy cuống cuồng.

Lý Sư Sư thở dài một tiếng, ước đoán đại khái, liền hỏi:

- Thư Vô Hý không tới?

Triệu Cát cũng gấp đến mức trong lòng luống cuống:

- Người này luôn khuyên trẫm ít tới lầu Tần quán Sở, trẫm… lần này không cho phép hắn tới.

Lý Sư Sư liếc Triệu Cát một cái, lại từ trong y phục rút ra một thanh đao mỏng sắc bén.

Triệu Cát giật mình, run giọng hỏi:

- Nàng, nàng muốn làm gì?

Lý Sư Sư chỉ hời hợt nói:

- Kẻ địch đã đến gần chỗ tiện thiếp, người của ngài chỉ sợ không ngăn cản được… Xin quan gia hãy vào trong phòng thần thiếp tạm lánh, thiếp thân liều mình ứng phó một phen. Gia Cát tiên sinh trong kinh canh phòng chặt chẽ, vừa có gió thổi cỏ lay, nhất định sẽ phái người tới bảo vệ thánh giá. Thánh thượng đừng sợ, ủy khuất một lúc, để thần thiếp cống hiến bảo vệ cho vạn tuế.

Triệu Cát cũng biết Lý Sư Sư có năng lực hơn người, nghe nàng hộ giá cho mình, cảm “động”, kích “động” đến nước mắt cũng muốn chảy ra. Chợt nghe tiếng giao phong quát mắng trên nhà càng vang gần hơn, liền ôm đầu vén rèm chui vào trong phòng Sư Sư, chỉ để lại một câu:

- Mỹ nhân cẩn thận, tối nay trẫm được bình an, sẽ không quên lợi ích của nàng.

Lý Sư Sư cầm đao lạnh nhạt cười một tiếng.

Hai điểm đỏ hiện lên gò má ngọc của nàng.

Vừa rồi lúc nàng hầu hạ có uống một chút rượu, cho nên trên mặt có một chút men say.

Mà trong lòng nàng lại vừa lúc có một chút sát khí.

Vì vậy càng đẹp hơn.

Nàng tiện tay dùng đao khều một quả cam trong khay trên bàn ra.

Màu cam rất đẹp, giống như đèn.

Nàng không dùng đao khoét, lại dùng ngón tay ngọc thon thon trắng như tuyết xé vỏ cam, lộ ra ruột cam tươi non sáng vàng, nhiều nước ướt át.

Nàng dẩu môi, nếm một hớp nước cam, vừa nhai thành tiếng, vừa giống như đang chờ đợi.

Một tiếng “vèo” vang lên, mặt ngói không nứt ra, lại bị nhấc lên mấy khối, một thứ rơi xuống.

Nhìn bóng dáng, có lẽ là một con hạc trắng hoặc là một con uyên ương trắng; nghe âm thanh, hẳn là một quyển sách hay là một xấp giấy… rơi xuống.

Nhưng không phải, đó là một người.

Một người áo trắng, cùng với kiếm của y.

Chương 23: Anh hùng bại trong tay nhi nữ

Kiếm như trăng sáng.

Người còn lạnh hơn so với ánh trăng.

Người lạnh lùng lại lạnh lùng hỏi một câu lạnh lùng:

- Hắn ở đâu?

Giọng nói rất thấp, cũng trầm.

Lý Sư Sư vẫn đang ăn cam.

Thong thả ung dung, nhã nhặn bình tĩnh, có một loại khí chất xinh đẹp quyến rũ.

Trong tay nàng vẫn cầm đao, ung dung nói:

- Ai?

Người áo trắng kia trầm giọng nói:

- Cẩu hoàng đế.

Lý Sư Sư ngừng nhai, cứ ngậm như vậy, trong miệng vẫn có mảnh cam chưa nuốt, gương mặt và ánh mắt của nàng lại tỏa ra một luồng sát khí, một chút oán hận.

Một lúc sau, chợt nghe nàng cất giọng nói:

- Cam này ăn ngon.

Lúc này Tống Huy Tông đã trốn vào trong phòng Lý Sư Sư, trong lúc hoảng hốt không biết trốn vào đâu, chợt nhìn thấy màn giường rũ xuống một nửa, nơi ấy từng là hương ôn nhu mà mình phiên vân phúc vũ, chỉ có một cảm giác quen thuộc an ổn, cũng không để ý nhiều như vậy nữa, lập tức chui vào. Hắn chỉ mong thị vệ nhanh tới cứu giá một chút, lại hối hận vì sao không để cho Gia Cát tiên sinh phái người đi theo.

Cho dù có người của Gia Cát Tiểu Hoa ở đây, nhất định sẽ lên mặt cụ non, khuyên nhủ can gián, nơi này không thể đi, chuyện kia không thể làm, nhưng vẫn tốt hơn ở chỗ này gặp phải tai ương.

Triệu Cát cuộn tròn tiến vào chăn giường, trong y phục còn có dư hương của Sư Sư, nhưng lúc này hắn đã không rãnh để ngửi kỹ càng, không có lòng thưởng thức, chỉ run rẩy vì an nguy tính mạng của mình. Hắn đang muốn ổn định tâm thần, chợt nghe ngoài phòng tiếp khách có tiếng động khác thường.

Quả nhiên có.

Đầu tiên là tiếng ngói nhà bị xốc lên.

Nguy rồi, tới rồi, tới rồi… đám loạn đảng thổ phỉ này đúng là mất hết nhân tính…

Nên làm sao cho tốt đây!

Sau đó hắn nghe được mấy câu đối thoại loáng thoáng, còn có câu nói của Lý Sư Sư:

- Cam này ăn ngon.

Cam này ăn ngon?

Câu này lại nói vào lúc này!

Câu này làm sao có thể nói vào lúc này!

Triệu Cát vừa nghi vừa sợ, trong lòng không ngừng lo lắng. Anh hùng bại trong tay nhi nữ, không ngờ mình đường đường là đạo quân hoàng đế lại kết thúc tại đây, hối hận không nên thích tìm cái mới mà ra ngoài cung tìm người đẹp, một buổi ham vui gặp tai kiếp, vì một chút tư tình nhi nữ mà như vậy, đáng giá sao.

Cam này ăn ngon? Đạo quân hoàng đế Triệu Cát không nhịn được cười khổ, trong lòng thầm hô hỏng bét. Chẳng lẽ đám ác tặc này xông vào là để ăn cam? Sư Sư thật không biết nói chuyện, ít nhất cũng nói không đúng lúc.

Lúc này, hắn cuối cùng nghe được âm thanh hắn nên nghe được nhưng lại sợ nghe được nhất, đó là tiếng giao thủ.
Leng leng keng keng, vang lên dày đặc, đánh đến sáng rực.

Triệu Cát trong lòng kêu một tiếng, hết rồi!

Sư Sư làm sao là đối thủ của tặc nhân!

Một khi Sư Sư thất bại, chỉ sợ mình cũng khó thoát…

Lý Sư Sư nói xong câu “cam này ăn ngon”, tay trái đưa cam đã bóc lên, giống như mời Thích Thiếu Thương cùng ăn.

Trên mặt Thích Thiếu Thương thoáng hiện lên thần sắc ngạc nhiên nhưng xảo trá.

Y lắc đầu một cái.

Lý Sư Sư lại đột nhiên làm một chuyện.

Nàng vung tay vẩy cam rơi xuống.

Múi cam dưới sắc đèn tỏa ra một mảng mưa cam vàng ánh.

Một cánh tay mềm mại khác đã lấy đao của nàng ra.

Đao giống như tay ngọc của nàng, trắng như nhau.

Đao rất ngắn, lưỡi rất sắc bén.

Đao tấn công Thích Thiếu Thương.

Không phải Thích Thiếu Thương, mà là kiếm của Thích Thiếu Thương.

Điểm này cũng khá kỳ lạ.

Đao ngắn của Lý Sư Sư vốn nên chọn thế thủ chứ không phải thế công, cho dù muốn tấn công, cũng nên chọn lúc Thích Thiếu Thương không kịp đề phòng nhắm vào chỗ hiểm của y, thế nhưng nàng lại không như vậy.
Nàng lại dùng một thanh đao ngắn như vậy, giao đấu với thanh kiếm màu xanh nhạt của Thích Thiếu Thương.

Càng kỳ lạ chính là Thích Thiếu Thương cũng lập tức đánh trả.

Thế nhưng lúc y phản kích càng kỳ lạ hơn.

Y chỉ dùng kiếm không ngừng đánh vào đoản đao của Lý Sư Sư, mà Lý Sư Sư cũng giống như có hiểu ngầm với y, thanh đao không ngừng giao kích với mũi kiếm.

Thế là leng keng không ngừng, hai người một đao một kiếm, một dài một ngắn, đã giao kích mấy chục chiêu. Trên vai, trên tóc, trên áo của Thích Thiếu Thương vẫn dính cam mà Lý Sư Sư nhai một nửa vẩy rơi một nửa.

Nhưng lại chưa từng tấn công thân thể đối phương bất kỳ một đao một kiếm, một chiêu một thức nào.

Bọn họ đang làm gì.

Làm như vậy có dụng ý gì?

Bọn họ cận thân “giao thủ”, lại dùng một loại ngữ điệu rất thấp, rất nhẹ, rất nhanh chóng trao đổi mấy câu.

- Ngài thật sự muốn giết hắn?

- Hắn đáng chết.

- Ta và các người có giao ước, các người có thể dọa hắn, có thể bức hắn, có thể uy hiếp hắn làm chuyện tạo phúc thiên hạ, nhưng không thể làm tổn thương hắn, hại hắn, giết hắn.

- Hắn có thể tàn hại bách tính trong thiên hạ, chúng ta lại không thể giết tên hoàng đế hoang dâm này?

- Trong các đời đế hoàng, hắn thật sư cũng không xem là quá tệ, lúc hắn vừa lên ngôi cũng có ý định cách tân, có năng lực trị nước, chỉ là sau đo bị kẻ xấu chi phối, lại thích an nhàn hưởng lạc mà thôi.

- Phải đợi hắn tốt, không biết còn có bao nhiêu người chết, bao nhiêu người bị hại. Ta một kiếm giết chết hắn, đầu xuôi đuôi lọt.

- Ngài giết hắn rồi, có thể lập tức tìm ra một hoàng đế tốt hơn để giành lấy địa vị hay không? Hắn mặc dù hoang đàng, nhưng ít ra hiếm khi hạ lệnh tru diệt hiền thần, nhiều nhất chỉ trục xuất cách chức. Nếu lại có một hoàn đế càng tàn bạo hơn, chẳng lẽ ngài lại chờ thiên hạ chịu hết đau khổ mới đi giết hắn? Trước mắt Triệu gia thiên hạ có người tài không? Lỡ may ngài làm cho mọi chuyện càng xấu đi thì phải làm sao? Triệu Tín vừa chết, đám quyền thần Thái Kinh, Lương Sư Thành chẳng phải càng hung hăng ngang ngược, không bị người quản chế? Thiên hạ không có vua, làm sao có thể. Ngài giết hắn rồi, không phải chuyện tốt, chỉ hỏng đại sự.

Nói đến đây, hai người lại quát lên một tiếng, đao kiếm giao công, đinh đinh đang đang giao nhau vô số chiêu.

Đạo quân hoàng đế trong phòng chỉ nghe đao kiếm va chạm, rất là dễ nghe, giống như đang gõ tiết tấu vậy. Trước giờ hắn tinh thông âm luật, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy kinh ngạc.

(Sao tiếng đao kiếm giao kích lại nhanh chậm thứ tự như thế, giống như đang hợp tấu theo âm luật vậy?)

Nhưng trong lòng hắn cũng cảm thấy an tâm hơn.

(Ít nhất Sư Sư vẫn ngăn cản được tặc nhân, sủng ái nàng quả là chuyện đúng đắn.)

Có điều, Triệu Cát vừa nghĩ đến chuyện mình lâm vào hiểm cảnh cũng là vì sủng ái Sư Sư, trong lòng không khỏi hối lận.

Nhưng hắn nghe tiếng binh khí va chạm, quát mắng không ngừng, tiếng la giết ngoài phòng càng dữ dội hơn, biết tình thế càng lúc càng nguy cấp, chỉ cảm thấy đũng quần nóng lên, trong quần tích tụ một luồng hơi nóng, biết là mình đã sợ quá tiểu ra quần, còn nhanh chóng lan ra chăn mền, ẩm ướt mùi khai. Hắn vừa vội vừa sợ, biết rằng trốn trong giường không được, liền cuộn vào trong chăn chui xuống gầm giường.

Gầm giường hẹp, dưới giường tối đen.

Nhưng Tống Huy Tông lại cảm thấy an toàn hơn nhiều. Lần này thì tốt rồi, ít nhất tặc nhân không nhìn thấy hắn, hắn cũng không nhìn thấy kẻ địch, như vậy an lòng hơn nhiều.

Thế nhưng hắn đã không nhìn thấy kẻ địch, làm sao biết kẻ địch cũng không nhìn thấy hắn?

Lần này đạo quân hoàng đế lại không quan tâm, cũng không quản được.

Chương 24: Anh hùng bại trong tay tình nghĩa

Thích Thiếu Thương và Lý Sư Sư chợt tới chợt lui, giao thủ mấy chiêu, cố ý phát ra tiếng vang quát mắng, đá văng bàn ghế, sau đó lại đao kiếm giao kích gần nhau, Thích Thiếu Thương trầm giọng nói nhanh.

- Cô động chân tình với với cẩu hoàng đế này rồi à? Hắn phong lưu thành tính, chuyện này không có kết quả tốt đâu.

Lý Sư Sư hơi giận, lật đổ ngọn nến đỏ đốt cháy khăn trải bàn, ánh lửa sáng lên, càng soi hồng đôi má.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy trong lòng rung động.

(Sao lại giống như vậy…)

A, Hồng Lệ!

Trong lúc nhất thời, thế kiếm chậm đi, tay áo trống lại bị mũi đao cắt một đường.

- Thất thần rồi!

Lý Sư Sư cười nói một câu như vậy, sau đó trong tiếng đao kiếm nhỏ giọng nói nhanh:

- Hoàng đế này đối với ta có tình có nghĩa.

Thích Thiếu Thương cười lạnh nói:

- Đừng quên, anh hùng bại dưới tay tình nghĩa, huống hồ cô là nữ nhân.

Lý Sư Sư cũng cười lạnh nói:

- Anh hùng bại dưới tay tình nghĩa là ngài, đừng quên năm đó người phản bội ngài là huynh đệ kết nghĩa Cố Tích Triều, còn người giúp ngài là hồng nhan tri kỷ Tức Hồng Lệ.

Câu này lại khiến Thích Thiếu Thương nhất thời nghen họng, không nói được nữa.

- Thế nào?

Đao pháp của Lý Sư Sư cấp bách.

- Nếu như ta vẫn muốn giết hắn, cô nhất định sẽ bảo vệ hắn?

- Đúng.

Câu này Lý Sư Sư cũng nói một cách không chừa đường lui.

- Được, ta không giết hắn.

Thích Thiếu Thương cũng thi triển kiếm thế, khẽ nói:

- Lần này ta tới đây, vốn không có ý giết tên cẩu hoàng đế này.

- Được.

Lý Sư Sư thu lại đao ý:

- Ta tin ngài.

Lời còn chưa dứt, chợt nghe ngoài phòng ánh lửa lay động, binh khí chói mắt, tiếng người lộn xộn, có người hô lớn:

- Vạn tuế, vạn tuế gia, ngài không sao chứ!
Lại nghe có người quát lên:

- Còn kêu cái gì, xông vào hộ giá quan trọng hơn!

Kiếm pháp của Thích Thiếu Thương đột nhiên biến đổi, áp sát, hơn nữa còn nghiêm ngặt, tấn công Lý Sư Sư,

Lý Sư Sư giống như không ngờ được, trong lòng kinh hãi. Một tiếng “xoẹt” vang lên, y phục màu đỏ trên tay trái của nàng đã bị một kiếm cắt xuống.

Thích Thiếu Thương cười khà khà, thân hình xoay chuyển, đã quấn lên che mặt, bỏ lại một câu:

- Mượn tay áo đỏ của Biện Kinh đệ nhất mỹ nhân dùng một chút, để ta tru diệt quần gian ác tặc, tăng thêm dư hương.

Vừa dứt lời, một tiếng “ầm” vang lên, cửa phòng đã bị đá ngã, bảy tám tên thị vệ hô lớn xông vào.

Người này hẳn là có rất nhiều chuyện thương tâm?

Một người có nhiều chuyện cũ thương tâm, cho dù là lúc vui vẻ cũng ngột ngạt khó giãn.

Kiếm của người thương tâm này tuyệt đối là một thanh kiếm thương nhân.

Lập tức, bảy tám tên thị vệ xông vào, chỉ thấy ánh máu lả tả, mưa máu tung bay, còn không kịp trở trở tay đã ngã xuống ba bốn người.

Còn lại bốn năm người, không chịu nổi kiếm khí như rồng kia, chỉ có thể vừa chiến vừa đuổi, một mặt hô lớn:

- Người đâu, cứu giá! Người đâu, có thích khách!

Tiếng kêu chưa dứt, bỗng có năm bóng người xông vào.

Năm người này đều che mặt.

Một người cao lớn uy mãnh, tay dài chân dài, nhưng cũng gây cho người ta cảm giác vụng về.
Một người vóc dáng không cao, nhưng lộ ra một đôi mắt sáng ngời.

Một người khác rất thâm trầm cẩn trọng, nhưng vầng trán không che lại dùng mực than tô đen. Chẳng lẽ trán của hắn rất dễ nhận ra, cho nên trước khi che mặt còn phải bôi đen?

Còn có một người nhỏ gầy sắc bén, trong tay cầm một cây thương có cột tua đỏ trên đầu.

Người cuối cùng rất quái.

Ý nghĩa của “quái” là trong tay người này cầm kiếm, kiếm rất yêu dị; hông của hắn rất nhỏ, cũng rất yêu dị; ánh mắt của hắn rất kỳ lạ, giống như có một chút mê muội, có một chút kinh hoàng, lại càng yêu dị.

Nhưng những đặc điểm này cũng chỉ là “yêu”, không phải “quái”.

Quái chính là thân pháp của hắn, kiếm pháp thậm chí còn lúc tiến lúc lùi.

[Thiếu một đoạn]

Nếu như am hiểu cảnh giới võ thuật cao thấp, hắn lại có thể vừa nhìn liền thấu triệt. Nghe khúc nhạc, chỉ cần vừa vào tai, liền biết âm luật mạnh yếu. Do đó hắn thích người khác gọi cũng tự xưng là “Phong Lưu Giáo Chủ”.

Chí có đối với võ nghệ, hắn không được.

Huống hồ, hắn cũng không ở sảnh, mà là trong phòng.

Hơn nữa còn là dưới đáy giường.

Dưới giường.

Bốn tên vệ sĩ còn sót lại kia cũng không nhìn ra nguyên do.

Cho dù nhìn ra cũng vô dụng, bởi vì bốn người lại công vào, chỉ người vóc dáng cao lớn kia dùng một tay đã đánh văng hai người, còn lại hai người cũng trúng phải hai món “ám khí”, ngã xuống đất, nhất thời không đứng dậy nổi.

Mà hai món “ám khí” kia lại là hai “chén cơm”.

Đó là chén đựng điểm tâm trên bàn mà Triệu Cát và Lý Sư Sư dùng bữa tối.

Triệu Cát quyến luyến Lý Sư Sư, từng tăng nàng những thứ quý báu như áo Tị Hàn Kim, vòng Ánh Nguyệt Châu, gương Vũ Uyên Thanh, đỉnh Chủ Cầu Hương, cũng thưởng cho nàng Đoan nghiên, Phượng nghiên, mực Lý Đình Khuê, bút Ngọc Quản Tuyên Hào, giấy Diệm Khê Lăng Văn. Hai chiếc chén này gọi là “chén Long Phong Cúc Hoan”, đương nhiên cũng là thứ mà Triệu Cát vơ vét từ dân gian tiện tay tặng cho giai nhân.

Mấy tên thị vệ kia vừa ngã, “người trán đen” và người vóc dáng cao lớn liền phân biệt gật đầu với Thích Thiếu Thương.

Thích Thiếu Thương lập tức mở đường, vén rèm, tấn công vào khuê phòng của Lý Sư Sư, đồng thời hét lớn:

- Cẩu hoàng đế, lăn ra đây, hôm nay phụng mệnh không tha cho ngươi!

Tiếng hét đột ngột này không chỉ khiến Lý Sư Sư giật mình, ngay cả đạo quân hoàng đế nấp ở dưới giường đang cầu xin mình có thể qua được kiếp này cũng thất kinh.

Đâu chỉ thất kinh, quả là thất tâm, mất hồn, tiêu hồn, vỡ phách.

Hắn giật mình một cái, đỉnh đầu liền đụng vào ván giường phát ra một tiếng “cốp”.

Lần này hắn lại sợ hãi.

Đám người Thích Thiếu Thương cũng đã nghe thấy.

Chương 25: Anh hùng đều bại trong tay ngươi

Hán tử bôi đen trán dĩ nhiên là Trương Thán.

Mặt của hắn nửa trắng nửa đen, quá dễ nhận ra, không bằng bôi đen toàn bộ.

Thính giác của hắn rất nhạy bén, phản ứng cũng nhanh, vừa nghe lập tức cùng hán tử cầm trường thương gật đầu một cái.

Lúc này Thích Thiếu Thương cũng gật gật, cố ý “ừ” một tiếng, nói:

- Chỗ giường kia có tiếng động lạ, là người hay là chuột, ai qua đó nhìn thử xem!

Chỉ nghe đại hán cầm thương kia quát lên:

- Ta đi!

Hắn lắc mình tiến lên, mũi thương khều một cái, vén màn giường lên. Chỉ thấy chăn giường lộn xộng, có một góc chăn bị ướt, thấm vào đáy giường. Trong lòng mọi người đã hiểu bảy tám phần. Tôn Ngư Cầm thương cố ý lớn tiếng nói:

- Trên giường không ai, chỉ một bãi nước tiểu.

Trương Thán trầm giọng nói:

- Trên giường không có ai, dưới giường thì sao?

Thích Thiếu Thương cười khà khà nói:

- Đường đường là cửu ngũ chi tôn, sao lại chui xuống dưới gầm giường, đó chẳng phải giống như rắn chuột sao. Có điều ngươi đã nói vậy, ta phải xem thử một chút.

Chợt nghe một tiếng quát, Lý Sư Sư lại lướt nhanh tới, rút đao tập kích, đồng thời quát lên.

- Thổ phỉ to gan, dám đả thương quan gia, ta liều mạng với ngươi!

Thích Thiếu Thương hiểu ý phất tay, Tôn Ngư lập tức cầm thương giao chiến với Lý Sư Sư, leng leng keng keng rất náo nhiệt.

Thương gió mạnh.

Đao ý sắc.

Binh khí của hai người tuy một dài một ngắn, nhưng cố ý phối hợp, cũng đánh đến mức ngang tài ngang sức.

Do đó Thích Thiếu Thương cố ý để Tôn Ngư “ứng phó” với Lý Sư Sư.

Bạch Mẫu Đơn không yên tâm bọn họ liệu có sát hại Triệu Cát hay không, vì vậy lướt người vào trong phòng “áp trận”.

Lại nói, Triệu Cát bị khốn chịu nhục, nếu Lý Sư Sư hoàn toàn không có biểu hiện, chuyện này truy cứu tới chỉ sợ nàng là người đầu tiên gặp phải tai ương.

Thích Thiếu Thương để Tôn Ngư ra tay, mà y rất hiểu làm thế nào phân phối tình hình trước mắt.

Trên người Trương Thán có trọng trách khác.

Chu Đại Khối Nhi chỉ thiện chiến, không thích hợp giả mạo.

Trần Niệm Châu thì chỉ dùng vào lúc thích hợp.

“Kiếm Yêu” Tôn Ức Cựu bị khống chế kia lại không thể dùng, chỉ có thể đưa ra hi sinh, bởi vì đó là kẻ “có thể hi sinh”.

Mà bản thân Thích Thiếu Thương lại phải chủ trì đại cục.

Nếu không, vừa rồi đánh một trận với Lý Sư Sư, hiện nay y còn dùng tay áo đỏ của nàng che mặt, mùi thơm vẫn còn. Hồng nhan xinh đẹp như vậy, y có đánh với nàng với nàng bảy ngày bảy đêm cũng không thấy mệt mỏi.

Có điều đại sự quan trọng.

Y nhiều nhất chỉ là một nam tử thích nữ nhân xinh đẹp mà dẫn đến sắc hương tâm động, ái niệm của y luôn bừng lên không lâu rồi lại mất đi. Còn giống như tình ý với Tức đại nương, tình sâu mãi mãi, không tan không mất, suy cho cùng cũng là hiếm có và duy nhất.

Y yêu sắc háo sắc, nhưng thấy sắc quên nghĩa, trọng sắc khinh bạn dù sao cũng không phải tác phong của y, cũng không phải là hành vi của loại người như y.

Đây là giây phút quan trọng.

Mặc dù y trải qua rất nhiều trận chiến, luôn luôn xem nặng như nhẹ, nhưng chuyện tối nay không thể xem thường, y cũng giống như đi trên băng mỏng, phải cẩn thận hành sự.

Y hiểu được dụng ý của Lý Sư Sư.

Nhưng y bố trí tất cả cũng ý đồ riêng.

Cho nên y ngầm ra hiệu cho Tôn Ngư và Lý Sư Sư “giao chiến” trước, còn y lại chủ trì đại cục, chủ trì hành động.

Trước tiên y dùng kiếm quơ quơ dưới gầm giường, sau đó gọi Chu Đại Khối Nhi:

- Tay ngươi dài, thử mò vào trong xem có thứ gì không, lôi nó ra đây!

Thực ra, lúc y dùng kiếm quơ vào trong, đã đụng phải một thân thể mềm nhũn.

Y thật sự muốn một kiếm đâm xuống.

Một nhát đâm như vậy, liền giết chết một hoàng đế, cũng trừ đi một tên hôn quân.

Y thật sự có xung động này.

Tên hoàng đế này đã từng hại y lưu vong ngàn dặm, thân bằng mất hết, tay đứt tình diệt.

Nhưng y vẫn cố kìm nén.

Đáng chết, nhưng vẫn không giết được, bởi vì giết rồi càng tệ hơn.

Trên đời vẫn luôn có người như vậy, chuyện như vậy, nhất là người càng quyền cao chức trọng càng như vậy.Loại người này có lẽ đã làm không ít chuyện tốt, chiến công, nhưng cũng gây ra không ít nghiệt, giết không ít người vô tội. Dựa theo đạo lý, hành vi và việc làm của hắn sớm nên bị nghiệt báo, nhưng hắn vẫn cứ không chết, hơn nữa hắn chết thật ra đối với mọi người cũng chẳng có ích gì, giống như công đức bình sinh của hắn đã đủ đền bù tất cả. Hắn vẫn cứ không chết, tay nắm quyền thiên hạ. Cho dù một người, một vạn người không đáng chết bị người ta ám sát mất mạng, hắn vẫn đứng ở đó sừng sững không ngã, thậm chí trường sinh bất lão.

Thích Thiếu Thương thật sự muốn giết chết tên thiên tử hoang dâm này, nhưng y không giết được.

Một kiếm này không đâm xuống, bỗng một tiếng “rầm” vang lên, cả căn phòng gần như nứt làm hai nửa.

Là bị người ta dùng một đao gần như chém thành hai dãy.

Có thể dùng một đao bổ một căn phòng lớn như thế ra làm hai nửa, trong thiên hạ không có mấy người.

Hắn nhất định là một người trong số đó.

Người đầu tiên.

Hắn là ngự tiền đệ nhất đới đao tổng thị vệ, Nhất Gia.

Đao của hắn rất dài.

Một thanh đao dài đến mười sáu thước bảy tấc bảy phân bảy, nhìn quyến rũ nhiều hơn là khắc khổ, thói tục nhiều hơn tổn thương người.

Nhưng một đao này rút ra, chém xuống, khí thế đủ để khai trời mở đất, cắt núi chém đá, lại hoàn hảo, tuyệt diệu đến đỉnh cao. Bởi vì một đao này chỉ phá tan một lỗ hổng trong gian phòng này, đánh tan trận thức do đám người Thích Thiếu Thương bày ra, nhưng lại không thương tổn bất cứ người nào.

Nói cách khác, nếu hoàng đế ở trong “đường đao” này, cũng quyết không đến mức ngộ thương.

Một đao này nhìn như lỗ mãng phá hoại, nhưng thực ra lại cực tinh cực tế, ôn nhu giống như đối đãi với tình nhân khắc cốt ghi tâm.

Đao tới, người đến.

Một người ngoài thân mặc áo bào lam, mặt rất đỏ, mắt rất híp, mũi rất cong, mày rất nóng, tóc rất dài, vóc dáng lại rất lùn sải bước đi vào.

Hắn theo sau đao thế, ngăn cách nhân mã của Thích Thiếu Thương như con sông định ra biên giới giữa nước Sở và nước Hán.

Hắn chính là Nhất Gia.

Con ngươi Thích Thiếu Thương co lại.

Bởi vì hắn không chỉ nhìn thấy Nhất Gia, còn có một người bên cạnh Nhất Gia.

Người này vừa mập vừa tròn, xem ra còn rườm rà, còn có vẻ óc đầy bụng phệ. Nhưng hắn lại lặng lẽ cùng với Nhất Gia “trượt” vào đây, những người có mặt (bao gồm cả Thích Thiếu Thương) khi nhìn thấy hắn, đều không biết hắn vào lúc nào, làm cách nào “trượt” vào.

Người như vậy mới đáng sợ.

Nhưng người đáng sợ như vậy, trên mặt vẫn luôn giữ nụ cười.

Người này mập mạp trắng trẻo, trên mặt nở nụ cười như lượm lấy được.

Hắn giống như một người buôn bán.

Người làm ăn coi trọng nhất là hòa khí, không có hòa khí làm sao sinh ra tiền tài?

Đáng tiếc ai cũng biết hắn không phải là người buôn bán.

Nếu như nhất định phải liên quan đến “sinh ý (buôn bán)”, vậy thì hắn nhiều nhất chỉ có thể xem là một “tử ý nhân”.Hắn “mua bán” chính là “mạng người”.

Hắn “mua bán” còn hết sức hợp pháp, công khai, nhưng không hề “công chính”, “công bình”.

Bởi vì chức vị của hắn là kinh kỳ hình bộ tổng bổ đầu, Chu Nguyệt Minh.

Có người là bình dân nhìn thấy hắn sẽ sợ, có người là người giang hồ nhìn thấy hắn sẽ sợ, có người là ác nhân gặp hắn sẽ sợ, có người là người tốt gặp hắn sẽ sợ, có người là đạo phỉ nhìn thấy liền sợ, có người là là quan lại nhìn thấy cũng sợ. “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh trước mắt này, người người thấy hắn đều phải sợ.

Hắn thường nói mình không có điểm nào đặc biệt.

Nhưng ngay cả nhân vật như “Nhậm Lao Nhậm Oán” cũng phải cung kính phục tùng, vâng vâng dạ dạ đối với hắn, cũng là do hắn một tay bồi dưỡng nên.

Có điều dáng vẻ của hắn vẫn thân thiết ôn hoà, tươi cười đầy mặt.

Không giống như Hình bộ, mà giống như một thương nhân.

Ngay khi hai người này xông vào, Chu Đại Khối Nhi dùng bàn tay lớn vơ một cái, đã “lôi” người gầm giường ra.

Đó thật sự là một hoàng đế.

Đó là một hoàng đế cuộn tròn trong chăn đang run rấy.

Chỉ có điều, hoàng đế nhát như chuột cũng là hoàng đế.

Thích Thiếu Thương, Chu Nguyệt Minh, Nhất Gia vừa nhìn thấy, ánh mắt ba người đều sáng lên.

Ba người đồng thời xông lên, xuất thủ.

Thích Thiếu Thương kiếm nhanh, phản ứng cũng nhanh.

Y vừa nhìn thấy hoàng đế lập tức phản ứng, phản ứng vừa sinh, kiếm đã đâm vào cổ họng Triệu Cát.

Y vừa nhìn thấy Chu Nguyệt Minh và Nhất Gia công vào, cũng có thể suy đoán huynh đệ phía ngoài đã không ngăn được lực lượng bảo vệ Triệu Cát tấn công, cho nên y muốn giành trước khống chế Triệu Cát.

Chỉ cần mạng của hoàng đế trong tay y, bọn họ cũng không dám lộn xộn.

Y vốn có thể ra lệnh cho Chu Đại Khối Nhi làm như vậy, Chu Đại Khối Nhi cũng có thể làm như vậy, cưỡng ép hoàng đế, uy hiếp kẻ địch.

Đáng tiếc Chu Đại Khối Nhi là một người hiền lành, cũng là một người đần độn.

Hắn chỉ biết nắm lấy hoàng đế, lại không biết có thể dùng để uy hiếp kẻ địch.

Thích Thiếu Thương đã không kịp lên tiếng hạ lệnh.

Bởi vì kiếm của y còn nhanh hơn tiếng.

Cho nên y lập tức xuất kiếm.

Tức thời kiếm tới!

Kiếm nhanh.

Thế nhưng đao càng nhanh, hơn nữa càng dài.

Thanh đao gần mười tám thước của Nhất Gia đã như gió lốc ngăn cản kiếm của y.

Đao kiếm giao nhau chỉ một chiêu, Thích Thiếu Thương đã nhận định một chuyện.

Không dễ giành thắng lợi!

Lúc này, Trương Thán đã “kéo” người bịt mặt tư thái yêu dị kia đến gần bên cạnh hắn, xem ra là muốn ba người liên thủ chiến đấu với ngự tiền hồng đỉnh tử y lam bào thị vệ Nhất Gia.

Nhưng lúc này Thích Thiếu Thương lại ghé đến bên tai Trương Thán thấp giọng nói một câu:

- Phản Phản thần công của ngươi có đất dụng võ rồi. Anh hùng đều bại trong tay ngươi, phải báo thù cho lệnh sư, cùng tiêu diệt gian thần hôn quân trong trận này.

Trương Thán nghe vậy, khuôn mặt đen trầm ổn giống như không cử động, nhưng đôi mắt lại hiện đầy tơ đỏ:

- Tạn lực mà làm, cố sức đến chết!

Nhất Gia ngưng thần, tụ lực.

Đao của hắn đặt ngang trước ngực, hay tay nắm lấy chuôi đao.

Hắn giống như đã người đao hợp nhất, lại không lập tức phát động thế công.

Hắn dường như để mặc cho Thích Thiếu Thương bố trí, hạ lệnh.

Hắn không vội, không quan tâm.

Có lẽ, nhiệm vụ của hắn là thu hút kẻ địch sang bên này, hoàng đế sẽ càng an toàn, hắn cũng càng tận trung với cương vị.

Thế nhưng, sau khi nghe Thích Thiếu Thương hạ lệnh, Trương Thán lại không cùng với lâu chủ của hắn hợp công Nhất Gia, mà là kéo tên kiếm thủ yêu dị kia sang chỗ Chu Đại Khối Nhi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau