QUẦN LONG CHI THỦ [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quần long chi thủ [luận anh hùng] - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Biết người biết ta

Biết người biết ta, trong lòng hiểu rõ.

Bằng hữu tốt là tương tri, có thể đối xử chân thành.

Nhưng có lúc kẻ địch tốt càng là tri kỷ tri âm, càng hiểu ngầm, càng hợp ý.

Kẻ địch tốt giống như mũi đao và lưỡi dao, lòng bàn tay và mu bàn tay, mặt trăng và mặt trời, giống như một thể hai mặt, một cảnh hai góc độ, mộng và thật.

Có lúc mộng chính là thật, thật chính là mộng.

Tại khoảnh khắc này, Thích Thiếu Thương cũng không trúng kiếm, nhưng y hiểu được, Quan Thất đã nhường mình một kiếm.

Trong nháy mắt này, Quan Thất còn dùng “nghĩ ngữ truyền âm” nói mấy câu:

- Ngươi chỉ còn một tay vẫn có được tu vi như vậy, thật sự không dễ dàng. Ta cũng chỉ có một tay, ta sẽ không giết ngươi.

Thích Thiếu Thương sợ hãi.

Phản ứng đầu tiên của y không phải cảm kích, mà là kinh hãi.

Đến lúc này, cảnh này, mức độ này, Quan Thất một mình chiến đấu với quần hùng, chẳng những có thể dễ dàng thắng lợi, còn có thể thu phát tự nhiên, tha mà không giết, còn giữ gìn mặt mũi cho đối phương, không để cho mọi người phát hiện, hơn nữa còn có thể dùng “nghĩ ngữ truyền âm” ung dung lên tiếng (một loại phương thức nói chuyện rất tốn khí lực, chỉ có đối phương mới nghe được, người khác sẽ không nghe thấy), sức chiến đấu của Quan Thất thực sự vượt xa tưởng tượng của y, không có hi vọng đuổi kịp.

Quá đáng sợ.

Đó đã không phải là người, mà là thần, hoặc là ma.

Tại khoảnh khắc này, y rất hi vọng trên đời này không chỉ có một Quan Thất, tốt nhất còn có Quan Bát gì đó, có thể áp chế Quan Thất này, mới không để cho Quan Thất trở thành độc nhất vô nhị, độc bước thiên hạ, độc bá giang hồ, mình ta độc tôn.

Lúc này thần sắc của Quan Thất cô độc đến mức gần như cô tuyệt.

Thần chí của y rất cô tuyệt, như có suy nghĩ, đau khổ suy tư.

Y đang ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời vô tận.

Nơi vô tận có gì? Trong đêm tối lại không ngừng vang lên tiếng kêu ù ù?

Trời xanh im lặng.

Quan Thất vừa kịch chiến vừa ngẩng mặt nhìn trời xanh, chẳng lẽ y có đầy bụng tâm sự, đầy lòng tâm tư, còn im lặng hỏi ông trời?

Hỏi trời trời không tiếng, hỏi đất đất không âm.

Ngay lúc này, chợt nghe có người ở trên mái cao nhất nhỏ giọng ngâm nga:

- Đồng hành với người, nắm lấy tay người, cùng người đến già… Thất ca, ước định của chúng ta, chẳng lẽ huynh đã quên rồi sao?

Mấy câu này nói giống như quặn thắt ruột gan, dịu dàng cảm động, giống như tình đến sâu đậm, ai oán cực kỳ.

Quan Thất chợt nghe, sắc mặt lập tức biến đổi, kêu lên:

- Tiểu Bạch! Tiểu Bạch! Nàng đang ở đâu? Uớc định của chúng ta, lâu như trời đất, làm sao có thể quên được. Đời này kiếp này, sáu đời ba kiếp, nàng rốt cuộc muốn ta đợi đến khi nào? Nàng rốt cuộc muốn trốn tránh đến khi nào?

Giọng nói thê thảm, dung mạo thê lương.

Người thê sầu, hơn nữa còn cô tịch.

Y vừa thất thần, tám đại cao thủ lập tức xông lên, muốn một kích giết chết y.

Y tóc tai bù xù, sừng sững bất động.

Y không phản kích, cũng không chống đỡ.

Y chỉ đưa một tay ra, chỉ kiếm hướng lên trời

Một tiếng “ầm” vang lên, trời cao rạn nứt, một ánh chớp lóe lên rồi tắt, lại có mấy tiếng sấm nổ vang.Khi ánh chớp chiếu sáng, chỉ thấy ở chỗ thấp trên bầu, một vật như chim lớn dừng giữa không trung, phát ra tiếng kêu quái dị ù ù ong ong.

Hóa ra âm thanh khác thường là đến từ vật này.

Đây là vật gì?

Nhưng cẩn thận lắng nghe lại cảm thấy không phải.

Âm thanh khác thường giống như vang lên từ trong lòng, trong lòng mỗi người, cao thấp rộng hẹp không giống nhau. Đương nhiên không hề nghi ngờ, trong lòng Quan Thất, nó vang lên thành một câu hỏi, lại che lấp tất cả âm thanh khác.

Quan Thất một kiếm chỉ trời.

Kiếm của y vừa giơ lên, liền ngưng tụ một lực lượng vô cùng đáng sợ, không ai có thể xông vào, áp sát, tấn công được trong phạm vi khí tức của y.

- Lên trời xuống đất…

Quan Thất lạnh lùng nói:

- Ta vô địch.

Sau đó y bi thương gào lên:

- Tiểu Bạch, nàng đang ở đâu? Ta rất yêu nàng, nàng đã hiểu lầm ta rồi!

Chợt nghe sau mái cao nhất cũng là xưa nhất trong hoàng thành, một giọng nữ hơi do dự hỏi:

- Huynh yêu… ta? Nếu như huynh thật sự yêu ta… tại sao ngày đó lại muốn Lôi Tổn gả con gái của hắn cho huynh?

Quan Thất vừa nghe, giống như bị trúng đòn, đột nhiên thở dài, bi thương chua xót nói:

- Ta cho rằng cô gái ở Lục Phân Bán đường kia chính là nàng, ta vẫn cho rằng nàng đang nương nhờ Lôi Tổn… Trời ạ, tướng mạo của nàng và Lôi Thuần lại giống nhau như vậy…

Cô gái ở chỗ tối dưới mái cong kia nghe vậy, dường như không vui, cười lạnh nói:

- Hoang đường. Tuổi tác của cô ấy và ta cách nhau xa như thế, làm sao huynh có thể nhìn lầm ta là cô ấy…
Quan Thất ngẩn ngơ, chỉ lặng lẽ nói:

- Ta… sai rồi. Thế nhưng dáng vẻ của các người thật sự rất giống nhau, ta lại… Những ngày vừa qua, ta ngơ ngơ ngẩn ngẩn, ít khi tỉnh táo, một thân võ công này hành hạ ta đủ rồi.

Y là nhất cấp chiến thần, nhất đại tông sư, nhưng trước mặt người mình yêu, y có sai liền thản nhiên thừa nhận, cho dù ở trước mặt quần hùng, y cũng thẳng thắn vô tư, không hề che giấu.

Chỉ nghe y đau xót kêu lên:

- Tiểu Bạch! Tiểu Bạch! Những hành hạ khác đều không lớn bằng ta tư niệm nàng, đều không khổ bằng ta nhớ nhung nàng, đều không sâu đậm bằng ta yêu thương nàng… sự hành hạ mà nàng gây ra cho ta mới là đáng sợ nhất. Nàng trở lại đi, đừng trốn tránh ta nữa!

Y thành ý nói ra tiếng lòng như vậy, người khác nghe được cũng cảm thấy bi thương.

Y một kiếm giơ lên trời, kiếm thế, khí thế đã kích phát khí tức cực lớn, dồn ép đám người đang phát động công kích với y, không ai có thể đến gần trong phạm vi khí tức của y. Cộng thêm cuộc nói chuyện này, khiến cho đám người Thích Thiếu Thương, Vô Tình, Dương Vô Tà, Tôn Thanh Hà vốn bị kích thích đấu chí “nhất quyết thắng bại”, đều nảy sinh ý niệm “dừng tay”.

Chỉ nghe giọng nữ kia im lặng một lúc, sau đó nói một cách xa xăm:

- Không phải ta đang ở đây chờ huynh sao? Huynh muốn gặp ta thì tới đây đi!

Mặc dù lúc này Quan Thất đã có vẻ hồn bay phách lạc, nhưng kiếm ý và khí thế của y vẫn còn.

Chỉ cần sát khí và đấu chí vẫn còn, không ai có thể giết được Quan Thất.

Nhưng hiện giờ, Quan Thất vừa nghe cô gái kia gọi, tất cả sát tính, đấu chí đều đã hóa thành mềm dẻo giống như có thể quấn quanh ngón tay.

Y rất vui mừng đáp một tiếng:

- Được!

Kiếm thế vung lên, cổ tay kéo một cái, quát lớn:

- Tránh ra!

Lập tức quần hùng đang bao vây y giống như rẽ sóng, bị y vung kiếm chỉ một cái, phân ra thành một đường rãnh.

Quan Thất nói đi là đi, muốn rời là rời.

Y phi thân lên, lướt về phía góc tối nơi mái cong kia.

Góc tối nơi mái cong có gì?

Sau bức màn mỹ lệ có bóng dáng xinh đẹp của người con gái.

Bên trong ánh đèn ấm áp là gia đình ấm áp.

Trên vó ngựa lộc cộc là khách qua đường.

Tiếng đàn réo rắt đến từ đầu ngón tay như cành hẹ mùa xuân.

Tại nơi cao lạnh trong hoàng thành nửa đêm, tại mái cong trên đỉnh lầu rồng này.

Nhưng dưới mái cong là gì?

Nếu có người, đó là ai?

Nếu có chuyện, sẽ xảy ra chuyện gì?

Nếu có tình, trời nếu có tình trời cũng già.

Mây thu không mưa thường tối tăm.

Chương 107: Nàng giống như một đóa hoa ác độc

Y phi thân đến dưới mái cong kia.

Y không tiếc tất cả, cũng không để ý tất cả.

Y chỉ muốn gặp Tiểu Bạch, chỉ cần thấy Tiểu Bạch một lần.

Trong lòng y đã có ràng buộc.

Y đã có trở ngại, đã phân tâm, đã thất thần, mặc dù y vẫn là Quan Thất, chiến thần Quan Mộc Đán có một không hai trong trong thiên hạ.

Dưới mái cong có người.

Thật sự có người, hơn nữa còn là một cô gái.

Nàng rốt cuộc có phải là Tiểu Bạch không?

Y có phải cuối cùng cũng có thể nhìn thấy Tiểu Bạch không?

Trong lòng y mừng rỡ, cho nên y không chú ý tới, trên trời cao âm u đột nhiên bắn ra một luồng ánh sáng trắng lờ mờ.

Đó là ánh kiếm.

Ánh kiếm này rất nhanh, nhanh như sao băng, hơn nữa còn nhanh một cách rất phóng khoáng, rất tự nhiên.

Một kiếm này giống như không phải phát ra, rút ra, mà là bắn ra, rơi ra.

Mũi kiếm phát ra tiếng rít.

Nhưng lúc kiếm thế bắt đầu lại tuyệt đối vô thanh, hơn nữa còn vô tức, bình tĩnh, yên lặng, tràn đầy tử ý và tử chí.

Cho tới khi kiếm đến gần kẻ địch mới đột nhiên phát ra tiếng rít.

Khi Quan Thất phát giác ra thì đã trễ.

Y không biết dưới mái còn có người khác.

Quan Thất lúc này đã không biết có người khác, trong suy nghĩ của y chỉ có Tiểu Bạch.

Như vậy thì nguy rồi. Con người là sống vì mình, cho dù là người vĩ đại, tài ba đến đâu đều như vậy, đều vì bản thân (lý tưởng, tâm nguyện, người yêu, thân hữu) mà sống.

Nếu như y chỉ có người khác, không có bản thân, vậy thì cũng không dễ sống sót, tiếp tục sinh tồn.

Trên thế gian đấu tranh kịch liệt này, muốn sống tiếp, sống một cách uy vũ mạnh mẽ, có khí có lực cũng không dễ dàng. Nếu như ngươi không thể chuyên tâm chuyên ý sống vì mình, sẽ rất dễ bị người khác tiêu diệt vô thanh vô tức, vô tung vô tích.

Người công kích này nhất định có tính nhẫn nại.

Hắn im hơi lặng tiếng chờ ở đây đã lâu.

Hắn chỉ chờ một kích này.

Hắn giống như sống chỉ để chờ một kích này, phát ra một kiếm này.

Kiếm của hắn có một cái tên, “Mộng Trung kiếm”.

Bản thân hắn cũng rất có thành tựu, hơn nữa những năm gần đây càng lúc càng nổi danh tại kinh sư. Ngoại hiệu của hắn là “Mộng Trung Kiến”, hắn là người đứng đầu “Thất Tuyệt Thần Kiếm, La Thụy Giác.

La Thụy Giác luôn thích ngủ, thích nằm mộng.
Hắn ngủ không phải vì lười biếng, mà là vì phấn đấu.

Hắn có thể dùng thời gian trong giấc mộng để luyện kiếm, cho nên hắn đã luyện thành tuyệt thế kiếm pháp.

Đúng vậy, trong “Thất Tuyệt Thần Kiếm” thì võ công của hắn là cao nhất. Mà trong số những nhân vật giang hồ dưới tay Thái Kinh, hắn và Thiên Hạ Đệ Thất cũng là hai người được tin tưởng sủng ái nhất.

Hắn mai phục ở đây là để giết chết Quan Thất, nếu đã không dùng được thì phải giết chết y.

La Thụy Giác cũng dám tiếp nhận nhiệm vụ này.

Ai giết được Quan Thất chính là thiên hạ vô địch.

Nhất là trải qua cuộc chiến tối nay, Quan Thất dùng một địch mười, danh hiệu “Quan Thất vô địch” nhất định sẽ vang lừng thiên hạ. Nếu như hắn giết được Quan Thất, sẽ có thể nở mày nở mặt, có thể cắt đứt với Thất Tuyệt Thần Kiếm (hiện giờ chỉ còn lại Tam Tuyệt), tự thành một phái, tự lập tông sư.

Cho nên hắn chờ đợi, nhẫn nại.

Chờ đợi một kích này.

Một kích tất sát, tất sát một kích.

Hắn vốn có cơ hội cũng có khả năng một quyền một kiếm giết chết Quan Thất. Nói cách khác, nhiệm vụ “giết chết Quan Thất vô địch” rất có thể được hoàn thành bởi hắn.

Nếu như không có một kiếm kia.

Ánh kiếm rất trắng, kiếm kỹ mang theo một chút si mê.

Một kiếm này phát sau mà tới trước, nghênh đón một kiếm kia của La Thụy Giác. Hai kiếm đụng vào nhau, lại không phát ra tiếng binh khí, mà giống như tiếng thần chú của Mật tông.

Kiếm phân ra.

Thân hình La Thụy Giác nhoáng lên, bay xéo, đứng vững, thân thể hơi nghiêng về bên phải, mấy chùm tóc dài rũ xuống dưới trán.

Thần sắc của hắn rất sầu muộn, ánh mắt của hắn rất tức giận.
Đối thủ của hắn y phục rất trắng, tay cũng rất trắng, hơn nữa còn rất nhỏ.

Nhưng thứ càng trắng hơn là kiếm của y.

Y là Thích Thiếu Thương.

Áo trắng trước ngực y nhuộm một điểm đỏ, còn đang dần dần lan rộng, giống như một đám mây đỏ, diễm lệ e thẹn, xinh đẹp kinh người.

Y vừa mới xuất thủ, cũng xuất kiếm, giúp Quan Thất ngăn cản một kiếm đánh lén này. Nhưng kiếm của La Thụy Giác cũng không dễ ngăn cản, cho nên y đã bị thương.

Quan Thất nhìn một điểm đỏ tươi đang dần dần lan ra trước ngực Thích Thiếu Thương, mới biết vừa rồi có một kiếm kia của La Thụy Giác, cùng với một kiếm này của Thích Thiếu Thương.

Y nhìn vết thương của Thích Thiếu Thương, hỏi:

- Tại sao lại giúp ta ngăn cản một kiếm này?

Thích Thiếu Thương lại khôi phục thần sắc lười nhác, nhìn thấu thế tình, nói một cách rõ ràng vang dội, thẳng thắn vô tư:

- Vừa rồi ngươi không giết ta, ta nợ ngươi một kiếm. Ta sẽ không nợ tình của ngươi.

- Tốt.

Quan Thất trừng mắt nhìn y một cái:

- Ngươi đã không còn nợ ai cả.

Sau đó y cất bước.

Y không tiến về phía La Thụy Giác. Cho dù lúc này La Thụy Giác cũng bị thương, có lẽ khó tránh khỏi một kích này của y, nhưng y lại không lập tức trả thù.

Bởi vì trên đời có một chuyện khác còn quan trọng hơn chuyện này.

Y muốn gặp Tiểu Bạch.

Bất kể lâu như trời đất, biển cạn đá mòn, vui buồn li hợp, nhân sinh vô thường, sinh lão bệnh tử, chua ngọt khổ cay, y đều muốn gặp Tiểu Bạch.

Y muốn gặp nàng, ngoại trừ chuyện này thì không còn gì khác.

Nếu như ngươi thật sự từng yêu, sẽ biết chân chính yêu một người là như vậy. Ngươi sẽ không còn chính mình, chỉ có đối phương.

Ngươi nguyện ý hi sinh, còn không tiếc từ bỏ bản thân.

Yêu một người là chuyện rất khổ sở.

Thế nhưng liệu ngươi có thể không yêu?

Đáp án không cần ta nói cho ngươi biết.

Yêu chính là hạnh phúc lớn nhất, được yêu đã là một loại ban ơn.

Quan Thất cuối cùng đã nhìn thấy nàng.

Nàng ở dưới mái cong, trong ánh sáng lạnh phát ra từ thanh kiếm trong tay Quan Thất, giống như bên vách đá có một đóa hoa bất thường, diễm lệ, làm người ta không thể không kinh ngạc, nhưng lại cực kỳ ác độc.

Chương 108: Nghi thật nghi giả

Quan Thất gần như kêu lên một tiếng.

Y giống như bị người ta đánh một nhát vào lòng.

- Nàng…

- Huynh nhìn thấy ta rồi.

Cô gái kia nói:

- Huynh còn do dự điều gì?

- Ta…

- Huynh tới đây đi, để huynh nhìn rõ ta, ta nhìn rõ huynh…

Lúc này Chiến thần Quan Thất lại ngoan ngoãn như con cừu non, thật sự mơ mơ màng màng đi tới.

Mũi kiếm của y đã rũ xuống.

Trong lòng y nghi thật nghi giả, như mê như say.

Nghi rằng đang trong mộng.

(Là nàng sao?)

(Hay là không phải nàng?)

(Sao lại là nàng?)

(Sao không phải là nàng?)

(Nàng rốt cuộc là người thật trong mộng, hay là một giấc mộng chân thực?)

Ngay lúc này, vào lúc này, trước mặt cô gái xinh đẹp kia bỗng có một người đứng lên.

Người này thân hình cao lớn, vóc dáng cao gầy.

Mũi của hắn rất dài, giống như mũi chó, hoặc là một miếng lạp xưởng treo trên mặt. Nhưng mũi của hắn lại được băng bó, giống như bị thương chưa lành, điều này khiến cho hắn có vẻ tức cười.

Quan Thất vừa nhìn thấy người này, lại không hề cảm thấy tức cười.

Bởi vì tâm thần của y đã bị cô gái kia chiếm đoạt, bỗng nhiên trước mặt cô gái xuất hiện một người khác, y chỉ cảm thấy hơi kinh ngạc.

Y lại không có chiến chí, cũng không có đấu ý.

Thế nhưng trong nháy mắt khi Quan Thất thất thần phân tâm, đối phương đã ra tay. Hắn tháo bọc vải trên vai xuống, đột nhiên mở bọc ra, sau đó là ánh mặt trời nửa đêm, giống như có cả ngàn mặt trời trong tay hắn.

Ánh sáng chói lọi.

Thứ mà Chiêm Biệt Dã không thích nhất chính là ánh sáng.

Hắn thích bóng tối, hắn sợ ánh sáng.

Hắn vốn đã lẻn đến sau người Quan Thất, định ra tay. Bởi vì hắn nhìn ra được, Quan Thất đã tâm không đấu chí, mà trong lòng lại có nút thắt.

Lúc này không hạ thủ còn đợi đến bao giờ?

Có thể giết được Quan Thất chính là công lao sự nghiệp phi thường.

Hắn lẻn đến sau người Quan Thất, đang chuẩn bị đánh ra “đòn sát thủ” của hắn là “Hắc Động”, nhưng đối phương đã ra tay.

Người ra tay là Thiên Hạ Đệ Thất.

Hắn vừa ra tay liền giống như ban ngày.

Đó là một loại “ánh sáng”, nhưng không phải thuộc về mặt trời, cũng không phải rực rỡ, mà là thuộc về hủy diệt, vỡ tan, hư không, tử vong, đó là ánh sáng của cái chết, “Tử Quang”.

Ánh sáng này đột nhiên xuất hiện.

Ai nhìn thấy ánh sáng này sẽ mất mạng trong đó.

Đây gọi là “kiến quang tử” (thấy ánh sáng sẽ chết).

Quan Thất đang nhìn Tiểu Bạch, đang nghi thật nghi giả. Trong nháy mắt này Thiên Hạ Đệ Thất lại xuất hiện, “Tử Quang” cũng đồng thời phát động.

Thiên Hạ Đệ Thất từ lâu đã không muốn làm “đệ thất”, hắn cũng muốn làm “đệ nhất”.

Muốn làm đệ nhất, đương nhiên trước tiên phải giết chết thiên hạ đệ nhất là Quan Thất.

Lần này Thiên Hạ Đệ Thất rất có khả năng giết được Quan Thất, nếu như không có một đám mây kịp thời xuất hiện.

Mây rất gấp, mây màu trắng.

Mây trắng như dù, giống như ngàn tay vạn tay, ngàn tơ vạn sợi. Mây dù màu trắng bao phủ lấy bọc vải của Thiên Hạ Đệ Thất.

Ánh sáng trong bọc vải kia lập tức không thể lộ ra ngoài.Thiên Hạ Đệ Thất ngẩng đầu lên, sắc mặt biến đổi, lập tức “thu gom bọc vải” lui nhanh.

Trước người hắn là một vị đại sư.

Đại sư này dáng vẻ rất thanh tú, rất xinh đẹp, nhưng lại khiến người ta nhất thời không phân biệt được là nam hay nữ.

Quan Thất nhìn thấy người này, cũng cảm thấy ngỡ ngàng, chỉ ngập ngừng nói:

- Ngươi là… Tam cô nương.

Đại sư kia gật đầu, thu phất trần trong tay lại, chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, hiện giờ chỉ có Tam Khô, khô của rau khô, không có Tam Cô.

Mọi người bất giác ngẩn ra.

Bởi vì những thủ lĩnh quần long trong kinh sư này đều biết, Tam Cô đại sư đã theo đám người Vương Tiểu Thạch rời kinh tránh tội. Hiện giờ Tam Cô đã trở lại kinh thành, chẳng lẽ Vương Tiểu Thạch cũng đã trở về? Hay là sẽ lập tức xuất hiện?

Thiên Hạ Đệ Thất cũng lo lắng chuyện này, cho nên cất giọng the thé hỏi:

- Kẻ quái dị kia, Vương Tiểu Thạch đâu?

Tam Cô cũng không tức giận:

- Tiểu Thạch Đầu? Hắn cần đến sẽ đến, nếu như không đến thì chỉ là thời gian chưa tới.

Quan Thất vẫn mù mờ:

- Tam Cô? Tam Cô! Thật sự là cô sao? Cô đến rồi sao?

Y và Tiểu Bạch từng có một đoạn tình duyên, mà Tam cô nương là tri giao của Tiểu Bạch, vừa nhìn thấy Tam Cô liền nghĩ đến chuyện xưa, bất giác tâm thần kích động khó kiềm chếs.

Tam Cô khẽ mỉm cười nói:

- Ta tới rồi. Ngươi ở đây làm gì? Trở về đi thôi, bờ ở nơi đó!

Quan Thất ngơ ngác nói:

- Ta à? Ta đi gặp Tiểu Bạch… Cô xem, Tiểu Bạch cũng tới đây rồi!

Tam Cô lắc đầu thương tiếc nói:

- Cô ấy à? Cô ấy không phải là Tiểu Bạch, cô ấy là Lôi Thuần, Lôi cô nương.

Quan Thất đột nhiên kích động.

Y nghe được câu nói này liền tỉnh táo lại.

Y đột nhiên thấy rõ người trước mắt, đó quả thật không phải là Tiểu Bạch, mà là Lôi Thuần.
- Thế nhưng, bọn họ…

Quan Thất giậm chân than:

- Sao lại giống nhau như vậy?

- Là tương tự. Vạn vật đến từ trong lòng, tâm loạn thì vật loạn, tâm bình thì vật rõ.

Tam Cô bình tĩnh nói:

- Nhưng cách nhau hai mươi tuổi, Tiểu Bạch không phải là Lôi Thuần, Lôi Thuần cũng không phải là Tiểu Bạch.

Quan Thất giận dữ hét lên, kích động đến mức xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc, cả người cũng run rẩy, khàn giọng nói:

- Ả ta… ả ta dám giả trang thành Tiểu Bạch, ta sẽ giết ả! Ta muốn giết ả! Ta muốn giết ả!

Tam Cô lại chắn trước mặt Lôi Thuần, bình tĩnh nói:

- Ngươi không thể giết Lôi cô nương, cô ấy là…

Nàng còn chưa nói xong, tiếng ù ù ong ong trên bầu trời lại càng lớn hơn.

Nàng ngẩng đầu, mê mang hỏi:

- Đó là thứ gì?

Quan Thất lại dường như không hề lạ lẫm với vật này, trả lời rõ ràng:

- Đó là thứ của tương lai, xuyên qua thời không bay đến đây.

Tam Cô không hiểu là vật gì, nhưng nàng lại lập tức có thể lý giải được:

- Cho nên, chỉ cần điều giải không gian, tất cả sẽ không giống nhau, thậm chí đều không tồn tại, đều huyễn hóa tan biến.

Quan Thất lẩm bẩm nói:

- Có lẽ nó tới để đón ta đi.

Y lập tức bổ sung một câu:

- Dù sao Tiểu Bạch không tới, ta chỉ có ta, không nơi nương tựa gởi gắm, không đi thì còn đợi gì? Cô hãy nói cho ta biết, Tiểu Bạch có khỏe không?

Tam Cô nói:

- Người sống trên đời, ngươi chính là ngươi, ta chính là ta, nhân quả nghiệp báo đều là duyên. Ngươi cần gì phải cố chấp?

Sau đó nàng ung dung nói:

- Tiểu Bạch vẫn yêu ngươi như trước, đây là sự thật.

- Thật, thật…

Trong mắt Quan Thất phát ra ánh sáng khác thường, thần sắc cũng thay đổi hoàn toàn, giống như sau khi nghe được một câu nói này, y đã tâm cam, cam tâm. Chỉ thấy y ném kiếm xuống, thốt lên:

- Trời không dung ta, ta tự dung mình… nếu người vô tâm ta sẽ dừng…

Nói xong đột nhiên ngẩng đầu lên.

Lúc này vật trong bầu trời đêm kia đã bay đến chỗ thấp nhất, mà trên mái cong này lại là điểm cao nhất toàn thành.

Quan Thất đột nhiên hét lên một tiếng như sấm sét lôi đình.

Y đưa tay chỉ trời.

Một tiếng “ầm” vang lên, bầu trời lại có một tia chớp xẹt qua.

Khi tiếng sấm vừa mới nổi lên, Quan Thất đột nhiên làm một chuyện, y nhảy vọt lên.

Y nhảy vọt lên trời cao.

Y giống như muốn ngăn chặn vật phát ra âm thanh ong ong quái dị kia.

Ngay khi y muốn vung tay lên, đột nhiên y nghe/thấy/cảm nhận được một luồng khí lưu cực mạnh, một lực lượng cực lớn.

Lực lượng này to lớn vô song, hiện giờ lại kết hợp với một lực lượng dị thường ẩn chứa trên bầu trời, hình thành một dòng khí lưu điên cuồng không thể khống chế, đủ để cắn nuốt tất cả, nhằm vào Quan Thất càn quét, chém thẳng, giết chết.

Lực lượng mãnh liệt này đến từ một luồng động lực.

Luồng động lực này lại đến từ một vật, đó là côn.

Chương 109: Như mê như say

Côn pháp kéo theo bão táp.

Đó là côn trên tay Mễ Thương Khung, hắn đã nhặt “Triều Thiên Nhất Côn” lên.

Hắn vốn đã vứt côn dùng ngón tay, hiện giờ lại bỏ ngón tay dùng côn. Hắn dùng một côn đâm trời, đập vào Quan Thất.

Trông thấy một côn này, Quan Thất cũng không dám sơ suất.

Y biết một côn này đã tập hợp công lực trọn đời của Mễ Thương Khung, đó không chỉ là cực hạn của nhân lực, còn ngưng tụ lực lượng của trời đất vũ trụ.

Y hét lên một tiếng, giơ ngang kiếm cản lại.

Côn nện vào trên thân kiếm, mũi kiếm đột nhiên phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo bức người.

Quan Thất đột nhiên quăng kiếm.

Lúc quăng kiếm, ngón cái và ngón trỏ của y búng ra, sau một tiếng “vèo”, kiếm hóa thành một con rồng xanh bắn vào trời cao mờ mịt.

Y quăng kiếm là vì biết một kiếm này quyết không tiếp được một côn này.

Nếu như vẫn cứ cố tiếp, kiếm nhất định sẽ gãy, chỉ sợ sẽ kiếm gãy người chết.

Hơn nữa y không bao giờ hủy binh khí mà người khác yêu quý, y là một người yêu quý tất cả võ nghệ, thậm chí là binh khí, cho dù đã điên, si, điểm này của y vẫn không thay đổi.

Cho nên y ném kiếm, sau đó dùng một tay bắt lấy mũi côn.

Hai người đứng yên bất động trên ngói nhà.

Chỉ nghe những tiếng lách cách liên tục vang lên, tiếng ngói lay nhà lắc rung trời. Thân hình Quan Thất nhoáng lên, buông tay lui lại, một côn kia đánh trật lại nện vào nóc nhà.

Quan Thất dùng tay bắt côn, nhưng vẫn không khống chế được thế côn, dù sao y cũng chỉ có một tay.

Thế côn tuy vẫn mạnh mẽ, nhưng trải qua Quan Thất dùng kiếm chống đỡ, dùng tay ngăn cản, khí thế đã suy giảm. Quan Thất lại chợt lách người, đầu côn đánh trật chỉ nện vào mái nhà.

Tiếng rào rào liên tục vang lên, trời rung đất chuyển, một mảng lớn ngói nhà ào ào vỡ nát, cùng với tro đá bụi ngói dính vào nhau, gạch bay ngói bể rơi xuống đầu.

Ngói nhà tuy đã sụp một mảng lớn, nhưng về chỉnh thể vẫn không hoàn toàn sụp đổ, bộ khung vẫn còn, mái hiên xà nhà vẫn không rơi xuống.

Nhưng những mảnh vụn gạch ngói vẫn như mưa rơi xuống đường dài.

Phía dưới vẫn có một đống người đang vây xem.

Trong nháy mắt này, ngay cả Quan Thất cũng biến sắc, nổi giận quát lên:

- Hèn hạ!

Mễ Thương Khung cũng biết mình đã gây họa, nhưng một côn vừa rồi đã tập hợp công lực trọn đời của hắn, nếu đã phát ra thì hắn cũng không thể thu hồi được.

Trông thấy đám người phía dưới kinh hô bỏ chạy, kinh hoàng lúng túng, sắp sửa bị những mảnh vụn gây thương tích, chợt thấy một luồng ánh sáng trắng cuốn đến, ngăn cản gạch ngói vụn, múa đến mức giọt nước không lọt, quét đá vụn ngói bể vào trong sân vắng vẻ không người.

Thế nhưng y chỉ có một người, một tay.

Một người, một thanh kiếm, không thể ngăn cản ngói bể gạch vụn tràn ngập trời đất như vậy.

Ngay lúc này, một người áo xanh lướt qua trời cao, một tay chụp lấy thanh kiếm thế như rồng xanh do Quan Thất ném ra, cũng múa đến mức mưa gió không lọt, kiên cường ngăn cản cát bay đá chạy.

Người áo trắng là Thích Thiếu Thương, kiếm của y tên “Si”.

Y không thể để cho những mảnh vụn này bắn vào những người vô tội bên dưới, cho nên đã phi thân đứng ra, ngăn cản một đống gạch bay ngói chạy kia.

Người áo xanh chính là Tôn Thanh Hà, kiếm của hắn tên là “Sai”.

Hắn vừa mới lấy lại kiếm của mình, lập tứcn cùng với Thích Thiếu Thương sóng kiếm sóng vai, ngăn cản một trận mưa gạch đá này.

Hai người hai kiếm, một xanh một trắng, quét đá vụn gạch vỡ về nơi không người.Nhưng ngói rất nhiều hơn nữa còn nhỏ, phía dưới lại nhiều người hơn nữa còn hỗn tạp, chỉ với hai người hai kiếm, muốn không ai bị thương e rằng là chuyện không thể.

Chợt nghe Vô Tình quát lớn một tiếng:

- Tốt!

Y cũng muốn giúp hai người một tay, nhưng tiếc rằng y vốn không có công lực, hai chân lại bị tàn phế, vì vậy lực bất tòng tâm. Nhưng đôi tay của y vẫn nhanh chóng vung ra, nhặt lấy những mảnh ngói dưới người, dùng ngói đẩy ngói, có thể đánh bay bao nhiêu mảnh ngói gây tổn thương người thì cố sức bấy nhiêu.

Nhưng y lại thấy một người khác đã ra tay.

Người ra tay là Quan Thất.

Quan Thất hít một hơi dài.

Y không quan tâm đến việc giết chết Mễ Thương Khung lúc này đã kiệt sức, râu tóc và gương mặt đều vàng vọt, già nua.

Y giơ tay lên, phát ra khí của mình.

Nhưng lần này không phải kiếm khí, chỉ có khí.

Luồng khí này giống như một dòng từ trường mạnh mẽ, còn gạch ngói vụn lại giống như biến thành sắt, hoàn toàn bị y hút lấy, đẩy vào trong sân không người.

Lần này mượn lực (một lực lượng vô hình giữa vũ trụ) sử lực, cộng thêm hai kiếm xanh trắng, gạch ngói của Vô Tình, quả nhiên đã hóa giải được kiếp nạn do gạch ngói vụn gây ra.

Quan Thất vừa phát ra “khí” của y, vừa nổi giận quát lên với Mễ Hữu Kiều:

- Chúng ta giao thủ không tổn thương người vô tội, đây là ngươi tạo nghiệt!

Lúc này gạch ngói vụn đã rơi xuống gần hết, chỉ còn lại một chút, nhưng những người đứng xem trên đường đã tránh đi không còn ai, không đủ gây họa. Hai người Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà lại phi thân lên mái ngói, sắc mặt tái xanh, lồng ngực không ngừng nhấp nhô, hiển nhiên vừa rồi cứu người đã dốc hết toàn lực, còn tốn sức hơn nhiều so với lúc giao thủ.

Quan Thất nhìn ba người một chút, vừa rồi y không nặng tay với Thích Thiếu Thương và Vô Tình, là vì thương hại bọn họ cũng là người tàn tật, hiện giờ lại càng thương tiếc, không còn ham chiến nữa, lẩm bẩm nói:

- Nhân gian đã có hiệp giả, ta cần gì phải tiếp tục sống vất vưởng trên thế gian này.

Ánh mắt của y lại như mê như say, ngẩng đầu nhìn trời, ra vẻ muốn phóng lên cao, chỉ nói:

- Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngày đó nàng rũ áo ra đi, để lại ta ở hồng trần thế tục chịu đủ loại khổ sở, hôm nay ta muốn đi theo nàng, nàng hãy chờ ta!
Nhưng khi y vừa mới vọt người lên, hai người đã lẻn đến sau lưng y, đồng loạt phát động công kích.

Bóng đêm đột nhiên tối đen.

Bóng tối giống như một loại cắn nuốt.

Bóng tối là một loại lực lượng, lực lượng này đang muốn hủy diệt Quan Thất.

Nhưng sâu trong bóng tối lại tỏa ra màn sáng năm màu, kỳ diệu chói mắt, hơn nữa còn mang theo hương vị.

Đây chính là “Hắc Động thần công” của Hắc Quang Thượng Nhân, còn có “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng pháp” của Ngô Kinh Đào.

Hai người đồng loạt ra tay, muốn giết chết Quan Thất.

Giết được Quan Thất chính là anh hùng, càng là anh hùng trong anh hùng.

Vấn đề là nếu như phương thức giết người của hắn rất “cẩu hùng”, mặc dù người bị hắn giết là “đại anh hùng” đội trời đạp đất, thiên hạ vô địch, hắn có thể xem như “anh hùng” hay không? Có phải là “anh hùng” hay không?

Nhưng hai người bọn họ đều không thể làm anh hùng.

Bởi vì lúc Quan Thất phóng người lên đã đá hai chân ra, một chân đá vào Hắc Quang, một chân đá vào Thư Sinh.

Hai cước này cũng không có gì đặc biệt, không đặc biệt nhanh, không đặc biệt quái, không đặc biệt kỳ, góc độ xuất kích cũng không đặc biệt, nhưng Ngô Kỳ Vinh và Chiêm Biệt Dã mỗi người vẫn trúng một cước.

Có lẽ chỗ tuyệt diệu của cước pháp Quan Thất chính là biến khéo thành vụng, không phải đặc biệt. Có lẽ Hắc Quang Thượng Nhân và Kinh Đào Thư Sinh không ngờ cước pháp của Quan Thất cũng cao minh như vậy, vì vậy mới trúng cước.

Mỗi người trúng một cước, sau đó một đường lăn xuống mái hiên.

Võ công của bọn họ vốn đều giỏi, đều cao, nhưng không biết vì sao, sau khi trúng phải hai cước này, hai người đều không thể thu thế, một đường lăn xuống, lăn đến mức cả người đầy rêu, đầy bụi, vẫn còn tiếp tục lăn, cuối cùng từ trên ngói nhà rơi xuống.

Vừa lúc Lôi Niệm Cổn đang ở dưới mái hiên này.

Hắn vốn đang ngẩng đầu xem trận chiến xưa nay chưa từng có này, hắn không muốn bỏ qua một chiêu, một thức, một lần giao thủ nào.

Kết quả lại vừa lúc hai người kia rơi xuống.

Lôi Niệm Cổn đang nhìn, trên vai hắn gánh hai chiếc thùng, đó là hai thùng phân lớn.

Hắn vốn có thể tránh đi một chút, nhưng tại thời khắc tế nhị này, tâm niệm của hắn vừa động, sự tinh nghịch nổi lên, lại sải bước về phía trước nửa bước, ngửa thùng phân lên.

“Tũm!”

Hắn vừa khéo tiếp được hai đại cao thủ từ ngói nhà rơi xuống, hai người đều quơ tay quơ chân rơi vào trong thùng phân của hắn.

Cả người dính đầy phân và nước tiểu, chuyên này tất nhiên khỏi phải nói, đến độ hai người vội vàng bò ra, còn gấp hơn cả bị lửa đốt, nào còn có phong phạm cao thủ.

Trong tiếng chửi rủa của hai người, Lôi Niệm Cổn tháo thùng phân xuống, mặc dù trên người cũng dính không ít thứ dơ bẩn, nhưng vẫn một đường cười lớn, nghênh ngang rời đi.

Quan Thất chỉ vung chân một cái đã đá hai người ngã lăn. Tại khoảnh khắc ánh chớp lóe lên, y mang theo một loại tâm chí hi vọng tan biến, tất cả thành không, muôn đời trời cao một cánh chim, phi thân lên giữa không trung.

Ngay lúc này ánh chớp liền biến đỏ.

Chớp là trắng, kiếm là đỏ.

Ánh chớp làm sao lại biến đỏ?

Bởi vì ánh sáng.

Bởi vì kiếm trong tay một thiếu niên vương hầu áo trắng.

Chương 110: Chân thật trong mộng

Quan Thất không gặp được Tiểu Bạch.

Một trận hoan hỉ công dã tràng.

Y phi thân lên phía trên, giống như muốn ngăn chặn “vật lạ” kia, nhưng biến hóa lại đột ngột xảy ra, ánh kiếm chợt thoáng qua trong tia chớp lóe lên.

Chớp trắng xám, kiếm đỏ tươi.

Người xuất kiếm là Phương Ứng Khán, hắn đã trở lại.

Người trúng kiếm là Quan Thất, y lại rơi xuống.

Một tiếng “ầm” vang lên, thân thể Quan Thất giữa không trung rung lên, bắn ra một chùm hoa máu.

Nhưng thế đi của y vẫn không giảm, đụng phải “sự vật” đang bay giữa không trung kia, lập tức phát ra một tiếng nổ mạnh trống rỗng khiến người ta sợ hãi.

Sau đó tất cả đều không thấy nữa.

“Vật lạ” phi hành kia và Quan Thất đồng loạt, cùng nhau biến mất trong bầu trời, không còn thấy nữa, giống như một người và một vật này vốn không tồn tại, cũng chưa từng tồn tại.

Chuyện xảy ra trước mắt mọi người giống như một giấc mộng, lại giống như không phải thật, chỉ không biết rốt cuộc là chân thật trong mộng, hay là mộng mị trong thật?

Mộng không phải mộng, thật lại là thật.

Đôi mắt đẹp của Tam Cô rơi lệ:

- Y đi rồi.

Lôi Thuần nhìn trời, giống như không cam lòng, cũng giống như không hiểu:

- Y thật sự đã đi rồi?

Tam Cô đại sư nói:

- Y giống như y, đến một cách tiêu sái, đi một cách tự tại. Ngược lại ở trên nhân thế, cả đời đau khổ vì tình, không thể ung dung.

Quan Thất đột nhiên rời đi, khiến quần hùng nhất thời hụt hẫng.

Tối nay bọn họ đồng loạt ra tay, là vì điều gì?

Chủ yếu là vì Quan Thất, bọn họ muốn khiêu chiến Quan Thất.

Thế nhưng Quan Thất lại đột nhiên rời đi, mọi người đều giống như mất mát, giống như một giấc mộng, công dã tràng.

Bọn họ có biết thứ vẫn luôn bay lượn phía trên, phát ra âm thanh quái dị là gì không?

Rốt cuộc là sống hay chết?Là vật thật hay huyễn tượng?

Bọn họ đều hỏi Tam Cô, nhưng Tam Cô cũng không biết.

- Không có gì khác thường, nếu có thì đều là ảo giác trong lòng.

Phương Ứng Khán xuất thủ thành công, nhưng lại không thấy tăm hơi của Quan Thất.

Hắn đã chờ đợt rất lâu mới phát ra một kiếm này.

Một kiếm này tuy đã nắm bắt hỏa hầu và thời gian rất hoàn hảo, nhưng hắn đã ở trước mặt quần hùng phát ra một chiêu, xuất thủ một lần, vẫn không thể giết chết Quan Thất.

Mặc dù Quan Thất hiện giờ không biết sống chết, nhưng lại không thể nói hắn đã một kiếm giết chết Quan Thất.

Hắn cảm thấy mình đã thất bại.

Hắn muốn tính mối hận cũ này lên đầu Tam Cô.

Trên đường đối phó với Vương Tiểu Thạch, nếu không phải Tam Cô đại sư đối đầu với hắn khắp nơi, có lẽ hắn đã sớm giết được Vương Tiểu Thạch rồi.

Có Thiên Hạ Đệ Thất và Mễ Thương Khung ở đây, hắn muốn diệt trừ Tam Cô đại sư tuyệt đối không phải là chuyện khó.

Thế nhưng Thích Thiếu Thương lập tức biểu thị thái độ, y đứng về phía Tam Cô.

Y vừa biểu thị, Dương Vô Tà đương nhiên cũng đi theo, hơn nữa còn có Tôn Thanh Hà và Vô Tình.
Không vui mừng nào bằng tri kỷ mới, không hân hoan nào bằng quen biết cũ.

Bọn họ vốn đều cùng một trận tuyến với Thích Thiếu Thương.

Do đó, Tam Cô cộng thêm Thích Thiếu Thương, còn có Vô Tình, lại có Tôn Thanh Hà. Phương Ứng Khán đánh giá một chút, biết tối nay đã không thể ra tay.

Hơn nữa hắn còn không biết Vương Tiểu Thạch ở đâu.

Lỡ may có thêm tên tiểu tử cổ quái này, thanh thế của đối phương sẽ vượt xa bên mình.

(Không đánh lại.)

(Không nắm chắc.)

Chuyện không nắm chắc thì hắn sẽ không làm.

Hắn lập tức triệu tập nhân thủ, sau đó rút lui.

Về phần Lôi Thuần, càng sớm hơn bọn hắn một bước, cùng với Ngô Kinh Đào và Địch Phi Kinh vội vàng rời đi.

Mễ Thương Khung vốn thở dốc không ngừng, nhưng vừa nhìn thấy Phương Ứng Khán, lại giống như nhìn thấy con cháu của mình về nhà ăn tết, trong vẻ hiền lành mang theo sự mong đợi, nào còn giống như cao thủ đỉnh cấp trong kinh thành.

- Ngươi đã về rồi.

- Ta đã trở lại.

- Trên đường ngươi cực khổ rồi.

- Tất cả đều bắt ngài khổ cực.

Mễ Thương Khung vẫn híp mắt nhìn lên trời:

- Quan Thất thì sao? Hắn lại bỗng nhiên biến mất.

Phương Ứng Khán lạnh nhạt nhìn hai đại cao thủ cả người dính đầy phân và nước tiểu còn đang nhảy nhót ở bên kia góc đường, kêu gào xui xẻo, nói:

- Ta cũng không biết, nhưng ta sẽ không để loại người này còn sống trở về. Huống hồ hắn đã trúng một kiếm này, tin rằng cũng sống không lâu nữa.

Mễ Hữu Kiều nghe vậy trong lòng lạnh lẽo, chỉ đáp:

- Đúng.

Nói thật ra, mặc dù Phương tiểu hầu gia này do hắn khổ tâm bồi dưỡng, dốc lòng vun trồng, nhưng không biết vì sao hắn lại càng lúc càng sợ người này, thậm chí càng lúc càng không hiểu người này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau