PYTHON NHẬP MÔN CHỈ NAM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Python nhập môn chỉ nam - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Sếp Phó thật ra rất damdang, làm sao đây?

18.

Thụ thoáng cái bèn lao ra khỏi công ty, đi tìm công tính sổ.

Vì công đã sớm đưa địa chỉ nhà và mật khẩu phòng cho thụ, nên thụ rất dễ dàng xông vào nhà công.

Sau khi vào thì thấy công đang đứng trong phòng bếp, thụ nổi giận đùng đùng định bụng chất vấn.

Công không hề ngẩng đầu mà hỏi: “Tôi đang làm tôm hùm đất, nấu với mười ba vị, em ăn không?”

* mười ba vị bao gồm: thảo quả tím, sa nhân, nhục đậu khấu, quế đơn, đinh hương, hạt tiêu, hồi hương, mộc hương, bạch chỉ, gừng hoa, riềng nếp và gừng khô.

Thụ dừng lại, bảo ăn chứ.

Ăn xong rồi tính sổ cũng không muộn, lòng thụ thầm nghĩ.

Công nấu tôm hùm đất rất ngon, còn xử lý sạch sẽ hơn mấy quầy bán ven đường, thụ không ngờ rằng công tuy rằng phóng túng, lại rất đảm đang đến thế.

Tục ngữ nói kẻ tham ăn thì miệng ngắn, thụ vừa ăn xong con thứ hai, lửa giận trong lòng cũng chầm chậm hòa tan.

* kẻ tham ăn thì miệng ngắn ý chỉ nếu bạn cầm của người ta một ân huệ, một đồ vật hay bất cứ cái gì, khi người ta làm sai bạn cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Công cười trêu thụ lột vỏ tôm hùm quá chậm, thụ mạnh miệng rằng mình đang tinh tế mà thưởng thức, kết quả vừa dứt lời đã bị công đút một viên thịt tôm hùm đã được bóc sạch vào miệng.

Thụ nhai nhai nhấm nhấm, lửa giận còn dư lại đôi chút cũng biến mất, tâm hồn khi không lặng như nước.

Thụ bình tĩnh nhã nhặn hỏi: “Sao anh không nói cho tôi biết là đã ký hợp đồng rồi?”

Công không có ý che giấu, thẳng thắn rằng: “Nói thế rồi thì sao tôi lừa được em tới tay chứ?”Tay đang bóc tôm hùm của thụ khẽ run lên, không thèm đôi điều.

19.

Thụ ngồi xổm trong phòng bếp, ném từng cái đầu tôm hùm vào thùng rác, sau đó rửa sạch nồi và bát.

Rửa xong thấy thời gian còn sớm, cậu lôi máy tính ra giả vờ giả vịt bày đặt tăng ca, thỉnh thoảng lại liếc nhìn công đang tập luyện trên máy chạy bộ, trong lòng lo lắng không yên một tẹo.

Công tập thể hình xong đổ rất nhiều mồ hôi, chuẩn bị đi tắm, hắn cởi áo phông ra trước mặt thụ, lộ ra thân hình rắc chắc cơ bắp lồng lộn, thụ đang nhìn màn hình máy tính vô thức nuốt nước bọt.

Công cầm áo phông lau lau mồ hôi trên trán, hỏi thụ: “Tắm cùng nhau không?”

Thụ lắc đầu, hình ảnh đó vừa nghĩ tới là đặc biệt gợi tình, cậu sợ mình chịu không nổi đâu.

Công không cưỡng cầu, một mình đi vào phòng tắm.Bên trong nhanh chóng vang lên tiếng nước chảy ào ào, mạch suy nghĩ của thụ dường như bỗng chốc bị dòng nước chảy tách ra, vung vãi đầy đất.

Cậu nghe trong phòng tắm phát ra một tiếng hô: “Trình Tự, em lấy giúp tôi cái khăn tắm ở cửa nào!”

Thụ co quắp mà đóng máy tính lại, hấp tấp chạy tới cửa phòng tắm, đẩy cửa ra đưa khăn mặt vào.

Vừa nhích tay vào một tí thì cổ tay thụ lập tức bị một bàn tay bắt được, cả người bị đẩy vào phòng tắm ngập tràn hơi nước.

20.

Thụ nằm áp trên mặt tường gạch sứ bóng loáng, áo kẻ ô trên người còn chưa kịp cởi đã ướt sũng dính chặt vào da thịt, nửa người dưới thì lại bị lột hết sạch, giờ phút này phía sau lưng đang bị cự vật ra vào liên tiếp rất nhanh.

Vòi hoa sen trên đỉnh đầu vẫn chưa đóng, nước ào xuống chảy tí tách, khiến thụ không thể mở mắt, giác quan toàn thân đều tập trung ở chỗ bị căng ra, thụ nâng mông rầm rì xin tha thứ: “Anh, anh chậm chút đi, nhanh quá…”

Công ôm lấy cậu từ phía sau, động tác dưới thân không chậm lại chút nào, hắn xấu xa hôn lên gương mặt thụ, giả bộ bất đắc dĩ: “Giờ mà chậm sẽ bị bảo làm tệ, tôi sẽ dùng thêm sức.”

Nói xong lại đâm sâu một cái, thụ nhịn không được, rên lên một tiếng.

Đêm đó thụ ở trong phòng tắm xuất ra hai lần, lúc đi ra ngoài thì lại lên giường làm phát nữa, tiếp đó vào phòng tắm để rửa sạch thì bị muốn một lần nữa.

Cuối cùng, thụ sướng đến hôn mê bất tỉnh.

Ngày hôm sau công lái xe đưa thụ đến công ty, trước khi xuống xe thụ suy yếu bảo: “Mấy ngày tiếp theo trước hết không cần hẹn, bằng không cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn cũng bị suy thận.”

Công gật nhẹ đầu, cũng chẳng biết có nghe lọt tai không.

Chương 7: Hình như tôi nhớ sếp Phó, làm sao đây?

21.

Sáng đó quản lý phát triển triệu họp tổ lập trình viên bọn họ, nói công ty xx đã đóng dấu hạng mục, ngay hôm nay có thể khởi công.

“Bên A yêu cầu ngày nào cũng phải tới văn phòng công ty họ để làm việc, vì thế nửa năm này các vị có thể được công tác ở văn phòng tọa trên khu vực xa hoa nhất rồi, hà hà.”

Quản lý phát triển nói xong tự nhận mình hài hước mà cười cười, lập trình viên bên dưới ai nấy đều mang vẻ mặt lạnh lùng.

Bông hoa cúc của thụ thì xiết chặt lại.

Hôm nay đi làm về hơi muộn, thụ nhanh chóng  thu dọn đồ vào ba lô rồi lén lút đi xuống lầu, kết quả lại chẳng nhìn thấy chiếc Land Rover vô cùng quen thuộc đậu trước cửa ra vào đâu cả.

Thụ lặng lẽ quét mắt qua chiếc xe đạp công cộng. Đi được nửa đường thì mông đau không chịu nổi, đành phải xuống xe đi bộ về nhà.

Mất hơn nửa tiếng mới về đến nơi, cửa nhà cũng không có bóng dáng của công, thụ rất bất ngờ, không nghĩ rằng lời nói ban sáng của mình công thế nhưng cũng nghe lọt được.

Cậu gọi điện xác nhận với công là tối nay đến hay không đến, song không ai tiếp máy.

Thụ từ từ nhắm hai mắt lại nằm trên giường, trong đầu rất hỗn loạn, một chốc thì viết sai mã hoá, một chốc thì sắp xếp mã hoá thành vẻ mặt của công.

Thụ không đoán được cảm xúc hiện tại là gì, không tính là thất vọng, nhưng càng không thể coi là vui sướng.

Cậu cảm thấy công còn có người đàn ông khác.

22.

Sáng sớm hôm sau, thụ đến công ty bên A, theo chân họ tiến hành làm việc là một quản lý hạng mục.

Thụ ngồi trên ghế xoay nhìn trái nhìn phải xem thế nào, cuối cùng nhịn không được mà giả vờ thuận miệng hỏi: “Hôm nay sao không thấy sếp Phó của mấy anh đâu?”

Quản lý hạng mục đáp: “Sếp Phó hôm qua đi công tác rồi, chắc tầm hai ngày nữa mới về được.”“Ồ, vậy sao.” Thụ gật gật đầu, đáy lòng lập tức khoan khoái vô cùng.

Cậu gửi cho công một tin nhắn, giọng điệu vô cùng máy móc nói rằng đoàn đội của mình đã tới nơi làm việc rồi.

Công nhanh chóng trả lời một câu rất ư là lạc đề: “Nhớ tôi sao?”

Tim thụ chợt đập mạnh một phát, vội vã cầm di động trốn vào phòng trà, ngón tay lách cách trên màn hình hồi âm lại: “Tôi chỉ đang báo cáo công việc của mình.”

“Báo cáo với quản lý hạng mục của em là được, không cần vượt cấp.”

Thụ bị chặn miệng không thể phản bác.

Công gửi tới một đoạn ghi âm: “Mấy ngày tới tôi không ở đó, em biết mật khẩu nhà tôi rồi đấy, cứ trực tiếp đến ở đi.”

Thụ hỏi: “Tại sao tôi phải ở nhà anh chứ?”

“Vậy em chấp nhận mỗi ngày đi tàu điện ngầm hơn một tiếng tới chỗ làm sao?”Thụ: “Tôi sẽ cân nhắc một chút.”

23.

Cư xá hạng sang của công cách công ty họ khoảng hai chuyến tàu điện ngầm, chỉ tốn có mười phút, sau khi thụ tan việc thì trực tiếp đến nhà công, ở đây tiện hơn về nhà mình rất nhiều.

Thụ cảm thấy bạn tình mình tìm được rất đáng giá.

Lần trước thụ đến nhà công chỉ kịp làm mỗi hai chuyện, đó là ăn tôm hùm và ăn chính mình, không có thời gian quan sát cho tốt nhà hắn như thế nào.

Lúc này cả trong lẫn ngoài thụ đều ngó một lần, phát hiện người đàn ông này lại rất gọn gàng, đồ vật đều được bày biện ngăn nắp.

Thụ còn lén để ý xem có vật gì bạn tình cũ để lại hay không, kết quả chẳng có dấu vết gì cả.

Thụ tới siêu thị ngoài cư xá, mua cốc nước, khăn mặt, bàn chải và dép lê, lúc quay về phòng lấy ra từng thứ một, tâm tình đột nhiên hơi vi diệu.

Cậu không biết bạn tình nhà người ta có ở chung với nhau hay không, nhưng theo tình huống hiện tại của cậu thì cảm thấy không giống hợp đồng “đánh pháo”, mà cứ như người yêu ở chung.

Tưởng tượng vậy thôi thụ bèn gửi tin nhắn cho công, nói mình mua đồ dùng sinh hoạt để trong nhà, mong hắn bỏ qua.

Cậu nghĩ mình phải khách sáo một chút, dù sao mình cũng đang ở tạm nhà người ta.

Công nhận được hồi âm bèn bảo: “Không sao.”

Thụ suy nghĩ một lát, nhịn không được nhiều miệng hỏi: “Trước đây anh cũng cho bạn tình đến nhà mình ở sao?”

Công trả lời rằng: “Chưa từng.”

Chương 8: Mỗi ngày đều phải đề phòng bị lộ gian tình, làm sao đây?

24.

Trước khi đi ngủ thụ giặt sạch áo kẻ ô của mình, nhưng cậu lại không nhớ mà chuẩn bị quần áo để thay, quê mùa như cậu cũng sẽ chẳng biết dùng máy sấy, nên hôm sau lúc đi làm đành phải tiện tay mặc chiếc áo sơ mi trắng của công.

Thân hình thụ gầy hơn công, chiếc áo sơ mi rõ ràng không thể bao hết được người cậu, tinh anh thương vụ bị cậu mặc thành một cosplay Nhật Bản.

Có mấy em gái A rất xinh đẹp trông thấy đã khen thụ là: “Phong cách hôm nay tây hơn hôm qua nhiều lắm nha.”

Thụ xấu hổ cười cười.

“Có điều sao cứ cảm thấy cái áo sơ mi này quen quen?!” Một vị trợ lý giám đốc đi qua nhìn với ánh mắt sắc bén.

Thụ lại càng hoảng sợ, trong lòng yếu ớt kinh hoàng, vì sợ gian tình bại lộ nên giữa trưa cơm nước xong xuôi bèn nhanh chân về nhà tính đổi đồ.

Vừa đẩy cửa ra đã bắt gặp công vừa về nhà, công để vali ở một bên, đứng trong phòng khách kéo cà vạt, cởi khuy áo sơ mi.

Động tác vào cửa của thụ dừng lại, đứng một chỗ thưởng thức hai giây, cảm thấy một bên mặt của công hình như gợi cảm hơn chính diện.

Công quay đầu trông thấy thụ, lập tức nở nụ cười, lê đôi dép lê lẹp bẹp chậm rãi đi tới, áp thụ lên trên cửa hỏi: “Lén mặc áo sơ mi của tôi sao? Hả?”

Mặt thụ đỏ tới mang tai mà giải thích: “Là bởi áo sơ mi của tôi chưa khô, giờ tôi sẽ cởi ra.”

“Được, tôi cởi giúp em.” Công nói.

25.

Hẵng còn sáng, quần áo thụ cởi nửa, bị đặt trên tường làm một vài việc xấu xa, nhưng bởi buổi chiều thụ còn phải quay về đi làm nên không làm sâu.

Công hôn một cái lên khóe môi thụ, bảo: “Tối về tiếp tục.”

Thụ gật đầu như gà con mổ thóc.

Thụ nhìn thời gian xấp xỉ tầm hết giờ nghỉ, định bụng thay áo kẻ ô của mình trước, ngờ đâu bị công ngăn cản.

“Em mặc áo sơ mi của tôi trông rất đẹp.”Đôi tai thụ mềm nhũn luôn, thế là không đổi nữa.

Trưa nay công vẫn không về công ty, thụ ngồi trong phòng làm việc nhưng trong đầu đều là bóng dáng công, còn có câu nói tối về tiếp tục của hắn.

Không biết đêm nay sẽ bị giày vò thành cái hình gì, bạn tình này cái gì cũng tốt, mỗi tội ham muốn mạnh quá, trong lòng thụ vừa oán trách, vừa thầm tính tính nhẩm nhẩm xem thời gian đợi còn bao lâu nữa.

Kết quả lúc tan làm bỗng nhiên nhảy ra một nhiệm vụ khẩn cấp, tối nay “được” tăng ca.

Thụ xin về nhà làm việc xong bèn xách máy tính mà đi, cũng báo báo cáo cho công biết tin tức này.

Công săn sóc xoa xoa đầu thụ, nói: “Không sao, công việc quan trọng hơn, tôi ở trên giường chờ em.”

Chơi pháo gì mà cứ như chim bồ câu, thụ trong lòng vô cùng băn khoăn, cậu nói với công: “Không biết bao giờ mới xong, nếu anh mà buồn ngủ quá thì cứ ngủ trước đi nhé.”

“Hôm nay đã ngủ cả một buổi chiều rồi, giờ không ngủ thêm được nữa.”

Thụ nghe xong móc trong cặp ra một quyển sách “Python nhập môn chỉ nam” giao cho công: “Ngủ không được thì đọc cái này đi.”

26.Thụ làm việc đến mười hai giờ mới xong, rửa mặt rồi vào phòng nhìn xem, hóa ra công đã ngủ như chết, còn cầm trong tay cuốn chỉ nam thôi miên mọi lứa tuổi.

Thụ bò lên giường, nhẹ nhàng rút cuốn sách trong tay công ra cất kỹ.

Trong lúc mơ màng, dường như công bất mãn vì bị cướp mất đồ vật nên bèn túm lấy cánh tay thụ, kéo cậu vào trong ngực mình.

Mặt thụ kề sát lồng ngực công, mùi sữa tắm thơm tho quanh quẩn nơi chóp mũi, cậu có thể nghe được rõ ràng tiếng tim đập mạnh mẽ của đối phương.

Thụ sợ đánh thức công nên không dám cử động, nhắm mắt lại nằm trong ngực công ngủ với tư thế ấy cả đêm.

Ngày hôm sau, cả hai người đều bị sái cổ.

Thụ nghiêng đầu gỡ áo sơ mi kẻ ô trên giá xuống, công vuốt vuốt cánh tay đau nhức: “Ngoan nào, lấy một chiếc trong tủ quần áo của tôi đi, đừng mặc cái đó nữa.”

Thụ không cam tâm tình nguyện: “Có phải anh thấy tôi rất quê mùa không?”

“Không phải, em mặc áo sơ mi kẻ ô rất đáng yêu, tôi sợ lúc làm việc không giữ được mình.”

Thụ đành thẹn thùng lấy một chiếc áo sơ mi hoa ở trong tủ quần áo.

Công lái xe đưa thụ đi làm, sau khi để xe vào gara thì thụ dặn dò công: “Chốc nữa tôi lên trên trước, anh cứ dừng xe mấy phút nữa rồi hẵng lên.”

Công còn chưa kịp nói gì, thụ đã “hóp lưng như mèo” mà xuống xe, lén la lén lút vào thang máy, trên đường đi còn nhìn trái nhìn phải rất là cảnh giác, sợ bị đồng nghiệp công ty trông thấy.

Cũng may lúc vào văn phòng còn rất sớm, không có nhiều người, công cũng vô cùng phối hợp mà đến muộn mười phút, lúc đi ngang vị trí thụ cũng giả như không thấy.

Trong lòng thụ mừng thầm, cảm thấy chuyện này được che giấu rất tốt, tiếp tục như thế sẽ không ai phát hiện ra.

Cùng lúc đó, công đứng một mình trong phòng, trợ lý giám đốc mang cà phê vào, yếu ớt hỏi: “Hôm nay Tiểu Trình mặc chiếc áo sơ mi được làm theo yêu cầu của ngài phải không?”

Công trấn tĩnh nhấp một ngụm cà phê, gật gật đầu bảo: “Ừm, chúng tôi đang ở chung.”

Chương 9: Hình như sếp Phó có người khác, làm sao đây?

27.

Thụ đã làm việc một tuần ở bên A, trừ cường độ làm việc hơi lớn một chút thì những chuyện khác đều không tồi, môi trường văn phòng rất tốt, đồng nghiệp xung quanh cũng đều đặc biệt hiếu khách.

Nhất là trợ lý giám đốc, mỗi lần gặp mình đều cười nhẹ nhàng, khiến cho thụ cảm thấy được yêu thương mà lo sợ.

Chủ nhật, thụ quay về phòng thuê của mình một chuyến, đưa vài đồ dùng và áo quần hàng ngày dọn qua nhà công, nhưng không đem áo khoác theo, bởi công bảo muốn dẫn cậu tới cửa hàng sắm đồ mới.

Cả hành trình đấy, thụ đi theo phía sau công đang chọn đồ cho cậu, thụ rất tin tưởng mắt nhìn của công, cảm giác mặc đồ mới vào thì phong độ cả người cũng tăng lên, ngay cả bờ mông cũng ngạo nghễ ưỡn lên một tí.

Mua quần áo đến tận trưa đã tiêu hơn phân nửa tiền lương tháng này của thụ, tuy rằng thịt đau, nhưng vẫn lén dùng tiền còn dư lại mua cho công một cái cà vạt.

Cậu nghĩ rằng, dù sao cũng ở địa bàn nhà người ta ăn chơi ngủ nghỉ, cũng phải trả một ít tiền thuê nhà là lẽ nên làm.

Vì thế bèn chọn một chiếc màu đỏ kẻ ô, hy vọng công sẽ thích.

Công nhận quà tặng quả thật yêu thích không nỡ buông, đêm xuống liền cùng thụ triển khai một loạt kiểm tra kịch liệt xem chiếc cà vạt có bền chắc không.

Ngày hôm sau đi làm công đeo chiếc cà vạt đỏ vào văn phòng, ông anh tổ lập trình viên nhịn không được cảm khái: “Vóc người của sếp thật là đẹp trai quá, đeo cái cà vạt như thế mà cũng có thể bước như đi catwalk.”

Thụ cúi đầu vuốt vuốt cổ tay sưng đỏ, không muốn bình luận thêm.

28.

Đối với chuyện ở chung với công, trong lòng thụ lúc đầu thật ra từ chối, dù sao năm đó nói chuyện yêu đương đứng đắn cũng chưa từng ở chung, bây giờ lại trú chung nhà với bạn tình quen chưa đầy một tháng là cái mắm gì chứ.

Nhưng qua một thời gian, thụ phát hiện có rất nhiều chỗ tốt, đi làm được đặc biệt đưa đón, tan tầm còn có người nấu cơm, trước khi ngủ còn được thể nghiệm tập thể hình không khó khăn…

Những đồng nghiệp khác làm ở bên A đều mệt mỏi khổ không tả được, mỗi thụ là có cuộc sống gia đình tạm ổn trôi qua rất thoải mái.

Hôm nay thụ tăng ca đến chín giờ, trên đường về nhà mua hai bao bún ốc, chuẩn bị khao bé tình nhân nhà mình, kết quả về lại phát hiện trong nhà không có người.
Thụ nhớ kỹ giờ công tan ca, cậu sợ công đi đường có chuyện gì, bèn gọi điện hỏi công.

Công nhận điện thoại, đầu bên kia truyền đến tiếng nhạc đinh tai nhức óc.

Thụ đưa điện thoại ra xa một chút hỏi: “Anh đi đâu vậy?”

Công nói: “Uống rượu với mấy người anh em, nếu em mệt mỏi thì cứ ngủ đi, chớ cần chờ tôi.” Nói xong liền cúp điện thoại.

Thụ nắm điện thoại thật chặt, lâu sau mới có thể hồi phục tinh thần.

Cậu nhớ tình cảnh lần đầu tiên gặp công ở quán bar, người nọ quần áo không chỉnh tề, tùy ý chọn người hẹn pháo.

Thụ thấy mình thật là ngốc, ở chung với nhau lâu nên suýt nữa quên mất đức hạnh ban đầu của người nọ là gì, nhưng khi ở nhà thì hắn đúng là một người đàn ông tốt…

29.

Đêm đó chưa đến mười hai giờ công đã về nhà, thụ vẫn chưa ngủ, đang ngẩn người ngồi thẳng tắp trước máy tính.
Công tới nhéo nhéo cằm cậu như đang trêu chọc mèo con, hỏi: “Chờ tôi về sao?”

Thụ cao lãnh trừng liếc hắn một cái, không nói một lời.

Công không phát hiện ra sự khác thường của cậu, vừa thay quần áo vừa giải thích: “Hôm nay một người bạn té gãy chân tháo thạch cao, phải kéo một đám người đi chúc mừng hắn, tôi quên nói sớm cho em.”

Thụ cảm thấy lý do kia quá mức thiểu năng, chẳng thèm tin.

Công thấy thụ cứ nghiêm mặt không nói gì, lúc này mới không dưng phát hiện có chỗ không đúng.

Hăn giương khóe môi, hỏi: “Có phải cho là tôi đi tìm người khác không?”

Chết cũng phải sĩ diện: “Tìm thì tìm, bạn P thôi mà, không cần phải can thiệp chuyện của nhau.”

Công càng vui hơn: “Không tìm, có em rồi tôi còn cần phải đi tìm ai sao?”

Thụ sững sờ, nháy mắt tim đập trật nhịp, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Cậu vừa tự nhủ trong lòng là người đàn ông kia chỉ biết gạt người, lại nhịn không được dõi theo nhất cử nhất động của công.

Lúc ấy công cũng đã cởi xong đồ, lộ ra cơ thể hoàn mỹ, hắn đến trước mặt thụ, điệu bộ trêu chọc: “Bảo bối, đêm nay sắc mặt không tốt, có phải tức giận không?”

Thụ căn bản không chịu nổi dụ hoặc thân thể, nói chuyện cũng chẳng lưu loát nữa, mạnh mẽ phản bác: “Không hề… chỉ, chỉ là tôi ăn mỳ thập cẩm nhiều quá thôi.”

Công gật gà gật gù, tỏ vẻ đã hiểu, lại còn tri kỷ hỏi han: “Thế có muốn vận động một tí giúp tiêu hóa tốt hơn không?”

Thụ rụt rè gật gật đầu, nói: “Được.”

Diuisca: tiết tháo đâu rồi con ơi =)) ai muốn biết thêm chi tiết về người anh em gãy chân thì qua đọc “Chồng anh gãy chân rồi” nhé, đảm bảo CP gãy chân công x nhân thê thụ sẽ ngọt đến sâu răng ấy.

Chương 10: Sếp Phó ra mắt mẹ tôi rồi, làm sao đây?

30.

Công cứ kích động làm không biết mệt từ đêm khuya tới tờ mờ sáng mà vẫn chưa biết thỏa mãn rời khỏi thân thể thụ.

Thụ dùng chút sức lực cuối cùng của mình bò lên khỏi giường, uống hai viên tiêu hoá sau đó nặng trĩu nằm trong ngực công mà thiếp đi.

Cũng may mai là thứ bảy không cần đi làm, hai người nằm ngủ nướng trên giường không ai chịu đứng dậy.

Đến giữa trưa điện thoại thụ đặt trên đầu giường reo lên, thụ mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện là mẹ mình gọi.

Lâu lắm rồi thụ không hề liên lạc với mẹ, nên rất hưng phấn mà tiếp điện thoại.

Mẹ thụ ở đầu bên kia cũng rất vui mừng, bà nói rằng: “Con trai, mẹ đang ngồi trên xe lửa đến thành phố S, dự là chiều nay sẽ tới nơi.”

Thụ hoảng sợ, hỏi sao lại đột ngột như thế.

Mẹ thụ bảo, lần này bà đi cùng đoàn du lịch “Hoàng Hôn Đỏ” tới, sẽ ở lại thành phố S vài hôm, nên thuận đường sang thăm con trai bảo bối và gặp người bạn trai chưa từng ra mắt của con.

Thụ nghe xong ngây ra như phỗng nói được rồi cúp điện thoại.

Công nằm bên cạnh phát hiện lông mày thụ nhíu chặt, rất tự nhiên mà kéo thụ ôm vào lòng mình: “Sao đấy?”

Thụ chần chừ hai giây, nói với công: “Anh có thể làm bạn trai tôi không?”

31.

Thụ tiếp lời: “Anh đừng hiểu lầm, tôi chẳng có ý  gì với anh đâu, chỉ muốn nhờ anh giúp giả trang vài hôm thôi.”

Công nhíu mày, hỏi: “Vì cớ gì?”Thụ thở dài, bắt đầu kể lại chuyện quá khứ của mình.

Thụ là người nông thôn, cha mất sớm từ bé, mẹ thụ một mình vất vả nuôi cậu lớn.

Thụ gắng sức đọc sách, là cậu trai đầu tiên trong thôn đậu vào đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp cậu ở lại thành phố làm việc, mẹ thụ luôn coi cậu là sự kiêu ngạo của mình.

Thụ vô cùng nghiêm túc bảo: “Tôi chính là Phượng Hoàng nam trong truyền thuyết đấy.”

* chắc ai cũng biết truyền thuyết Phượng Hoàng niết bàn trọng sinh rồi, ở đây ý chỉ lột xác ngoạn mục.

Công gật gù, ý bảo cậu tiếp tục.

Tốt nghiệp đại học xong thụ come out với mẹ, nói mình có một người bạn trai đã hẹn hò ba năm, mẹ thụ ngất tại chỗ.

Sau này mẹ thụ dù không mạnh mẽ ngăn cản nhưng nó đã trở thành khúc mắc trong lòng thụ, về nhà mừng năm mới cậu cũng không dám chủ động nhắc lại, ngay cả mỗi lần gọi cho mẹ, cậu cũng vô cùng cẩn thận từng li từng tí.
Thụ đâu ngờ được sẽ có một ngày mẹ yêu cầu gặp bạn trai cậu.

Càng không ngờ tới sẽ có ngày vị bạn trai cũ kia đã bị mình đá vỡ trứng.

32.

“Bà ấy vốn không tín nhiệm cảm giác giữa đồng tính, giờ vất vả lắm mới tiếp nhận được, tôi không muốn lại khiến bà ấy lo lắng nữa.” Thụ nói.

Công tỏ vẻ thấu hiểu: “Làm thì làm được, cơ mà có một điều kiện.”

Thụ hỏi: “Điều kiện gì?”

Công đặt một nụ hôn lên môi thụ: “Đợi xong việc rồi nói sau.”

Thụ sảng khoái mà đáp ứng.

Cậu nghĩ bây giờ việc làm hay cái mông của mình cũng đều là của công, “ăn nữa ăn mãi” thì cũng chẳng còn gì để mất.

Hơn nữa thụ thấy công tuy là phóng túng, nhưng thực tế thì rất đáng tin cậy, tuyệt đối sẽ không đào hố cho cậu.

Chiều đến, thụ bèn dẫn công bạn trai giả một đường đi tới nhà ga đón mẹ.

Thật ra thụ vẫn lo lắng không yên, cậu là một cậu bé trung thực, từ nhỏ tới lớn chưa từng nói dối qua mắt mẹ, không biết giờ giấu được không nữa.

Thụ nhắc nhở công rất nhiều lần: “Phải thời thời khắc khắc duy trì ân ái đấy.”

Công nói: “Không thành vấn đề.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước