PYTHON NHẬP MÔN CHỈ NAM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Python nhập môn chỉ nam - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hình như sếp Phó cười nhạo tôi, làm sao đây?

1.

Thụ có một bạn trai pháo hôi đã quen hồi thời đại học, yêu nhau ba năm từ khi ấy cho đến lúc tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp vẫn làm việc chung một thành phố, duy trì quan hệ yêu đương tốt đẹp.

Nhưng họ không ở chung, bởi công ty của thụ rất xa, hơn nữa còn phải thường xuyên tăng ca đến rạng sáng, vì thế thụ bèn thuê một phòng trọ nhỏ ở gần đó, hôm nào chủ nhật mới đi thăm công pháo hôi.

Nay là thứ bảy, thụ tới thăm nhà của công pháo hôi, còn chưa kịp ngồi xuống ăn bữa cơm đã bị công ty gọi về tăng ca.

Thụ chen lấn trong tàu điện ngầm kín không có một kẽ hở, nói xin lỗi với công pháo hôi ở đầu bên kia.

Công pháo hôi lửa giận ngút ngàn mà chỉ trích thụ đối xử với gã quá lãnh đạm, trong lòng chỉ có công việc, không biết hy sinh vì tình yêu chút nào.

Nói xong liền cúp điện thoại.

Thụ rất là tủi thân, cậu biết mình không phải người giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng cậu rất quan tâm đến suy nghĩ của đối phương.

Cậu nghĩ rằng mình phải thoả hiệp, định bụng xong quý này sẽ dọn đến nhà của công pháo hôi ở.

Tuy rằng mỗi ngày sẽ phải đi làm trước ba tiếng, buổi tối không có tàu điện ngầm chỉ có thể bắt xe về, hụt mất một nửa tiền lương tăng ca.

Nhưng thụ cũng sẽ không kể với công pháo hôi, thụ nghĩ đây là điều mà mình cần hi sinh.

Thụ làm lập trình viên ở công ty bên B, hệ thống 9106, may mà không bị hói đầu.

Từ trên xuống dưới tổ phát triển trong công ty thì thụ xem như tương đối có ngoại hình, vì thế hôm nay tiêu thụ đến tổ phát triển mượn một cố vấn kỹ thuật, quản lý phát triển không nói hai lời đã đề cử thụ.

Tiêu thụ bảo thụ đến bên A để tham gia buổi phát biểu, thụ không hiểu tại sao quản lý lại đề cử mình, tiêu thụ giải thích bởi bên A là thương hiệu thời thượng nên yêu cầu về giá trị nhan sắc hơi cao một chút.

Thụ lần đầu tiên nhận trách nhiệm to lớn gặp mặt đại biểu, trong lòng không khỏi hơi bối rối, chuẩn bị tài liệu và bài diễn thuyết tận hai tuần liền.

Bởi vậy càng không có thời gian đến chỗ công pháo hôi.Lần này thái độ công pháo hôi rất khác thường, không hề gọi điện thoại đến phàn nàn, thụ cảm thấy hình như mình đã làm công pháo hôi tổn thương rồi, nhưng lại chẳng có thời gian để giải thích với gã.

Cậu nghĩ dù sao mấy hôm nữa cậu cũng sẽ dọn đến ở chung với công pháo hôi, lúc đó sẽ có rất nhiều thời gian ở bên gã.

3.

Buổi diễn thuyết hôm nay thụ cởi ra chiếc áo sơ mi kẻ ô, khoác lên mình âu phục đã lâu lắm rồi không mặc, đeo ba lô thường mang đi đến công ty bên A.

Văn phòng của bên A nằm ở khu vực phồn hoa nhất thành phố, người đến kẻ đi trong văn phòng đều có sức sống tân thời của người trẻ tuổi. Thụ cúi đầu nhìn âu phục mình tỉ mỉ chuẩn bị phối cùng đôi giày thể thao, cảm thấy đây không phải đất diễn của mình rồi.

Thụ đi theo tiêu thụ vào phòng họp, bên trong đã ngồi một vòng người, trong đó C vị là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.

Quản lý hạng mục bên A giới thiệu rằng đây là sếp Phó của họ.

Vị sếp Phó này nhìn sơ qua thì thuộc vào kiểu hình không dễ nói chuyện, tuổi còn rất trẻ, áo sơ mi và cà vạt được xử lý cẩn thận, đeo một gọng kính màu vàng kim, khuôn mặt thâm sâu không có bất kì cảm xúc gì.

Thụ đứng ở phía trước diễn thuyết về cơ cấu kỹ thuật, sếp Phó ngồi đối diện nhìn thụ qua tròng kính, thụ đột nhiên cảm nhận được một dòng áp lực vô hình, ngay cả bản thảo đã luyện nói vô số lần cũng có phần bất ổn, âm cuối không khống chế nổi mà hơi run lên.Cũng may năng lực kỹ thuật của thụ đủ giỏi, cho dù khi đối đáp có hơi căng thẳng cũng không phải là vấn đề lớn.

Sau khi kết thúc thụ thở phào một hơi, lúc rời phòng họp có đi lướt qua bên người sếp Phó, vừa khéo trông thấy sếp Phó đang khẽ nhìn đôi giày thể thao trên chân cậu.

Người nọ cười như không cười mà cong cong khóe miệng.

Trong lòng thụ lộp bộp một cái, cậu bị cười nhạo rồi.

4.

Ra khỏi cửa công ty, tiêu thụ gọi cho quản lý phát triển, tán dương năng lực nghiệp vụ của thụ một hồi, cũng tràn đầy tin tưởng rằng hạng mục lần này ăn chắc rồi.

Thụ tò mò hỏi làm sao biết vậy?

Tiêu thụ kích động bảo bởi vì trước khi đi đã trông thấy sếp Phó kia nở một nụ cười, đây chứng tỏ rằng họ có hi vọng!

Thụ buông mắt nhìn cánh mũi của mình, cảm thấy tiêu thụ có lẽ không đáng tin cậy đến thế.

Khoảng mấy tiếng nữa là giờ tan sở, thụ xin quản lý nghỉ phép trước, đi dạo mấy quanh cửa hàng gần đó, tính mua một đôi giày da thật đẹp.

Kết quả lúc đi ngang qua một cửa hàng đang sale lại nhịn không được vào mua một chiếc áo sơ mi kẻ ô.

Vừa khéo mua trùng ngày cửa hàng tổ chức hoạt động nên được tặng mũ lưỡi trai, nhưng màu sắc đẹp mắt chẳng còn nữa, chỉ còn một chiếc mũ xanh thôi.

Thụ rất do dự, không biết nên lấy hay không, chị gái bán hàng bảo là, cầm mau đi, ngốc hay sao mà không lấy, cùng lắm thì về nhà tặng cho người yêu của cậu.

Thế là thụ bèn lấy về.

Chương 2: Bắt gặp sếp Phó ở gay bar, làm sao đây?

5.

Nhà công pháo hôi khá gần chỗ này, thụ tính đến đó trú một đêm, nhân tiện thương lượng về chuyện dọn nhà một chút.

Thụ tạt qua siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, muốn chờ công pháo hôi tan tầm về cùng ăn cơm tối, kết quả lúc đến chỗ ở của công pháo hôi, vừa mở cửa đã nghe thấy âm thanh không thể tả được phát ra từ phòng ngủ.

Túi túi bao bao trong tay thụ đều rơi hết xuống sàn, chiếc mũ xanh trên đầu càng thêm sống động.

Người trong phòng nghe thấy tiếng động, âm thanh ư ư a a ngừng lại, một giọng nam lạ lẫm hỏi, ơ anh còn hẹn thêm một người à, sao không nói sớm.

Sau đó có một người vội chạy ra.

Thụ và công pháo hôi hai mặt nhìn nhau, công pháo hôi không kịp mặc quần áo, thân thể trần truồng, trong nháy mắt thụ chán ghét đến buồn nôn.

Công pháo hôi bực bội vò đầu, nói anh và người ấy không phải quan hệ như em nghĩ, chỉ là chơi một pháo mà thôi. Cũng do em lâu thế rồi không đến tìm anh, anh phải đi tìm người giải quyết nhu cầu sinh lý chứ.

Đúng là lẽ thẳng khí hùng.

Cả người bị ức hiếp đến phát run, cậu hít sâu một hơi, giơ chân lên, hung hăng đá một phát vào “điểu” của công pháo hôi.

Công pháo hôi thê thảm ôm trứng ngã xuống đất.

“Tôi giúp anh giải quyết rồi đấy, sau này cũng không cần có nhu cầu nữa rồi.”

Thụ nói xong, quay người ra khỏi nhà công pháo hôi.

6.

Thụ đi tàu điện ngầm về chỗ ở của mình, sau đó ngồi một mình trước máy vi tính, vừa gõ mã hóa vừa lau nước mắt.

Thụ và công pháo hôi bên nhau bốn năm, mặc dù cảm giác không oanh oanh liệt liệt là bao, nhưng cậu luôn đối đãi và coi đối phương như người nhà.Bây giờ xem ra là tự cậu đa tình.

Thụ dowload một phần mềm “hẹn pháo” trên di động, tìm mò id xã hội mà công pháo hôi thường dùng, lập tức bay ra một đống ảnh chụp khỏa thân rất khó coi, thời gian đăng ký còn là ba năm trước.

Thụ bị sỉ nhục như vậy, nước mắt liền lập tức rút đi, bẹp bẹp bẹp đánh ra một dòng chữ trên đó: Mù vài cái p rồi, bé gà con mà cứ tưởng mình là iPhone6s.

Thụ đau thương hơn một tuần lễ, chẳng hứng thú nổi với cái gì, trong lòng cậu rất giận, mà cái giận đó tồn tại lâu quá rồi, cực kỳ muốn trút bỏ.

Thụ tìm một gay bar nổi tiếng ở nội thành trên mạng, thứ sáu tan làm bèn đi tàu điện ngầm đến đó.

Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi thế này, trước kia cậu luôn cảm thấy chỗ này không sạch sẽ.

Nào biết bạn trai mình còn bẩn hơn.

Nếu như tra nam có thể phóng đãng như thế, cậu cũng có thể.

Thụ mặc áo kẻ ô màu vàng đất nghĩ thế đấy.7.

Thụ gọi một ly cocktail nồng độ thấp nhất, ngồi trước quầy bar suốt nửa giờ, người xung quanh kẻ đến lại đi, ai cũng có đôi, chỉ mỗi thụ là không chàng nào hỏi thăm.

Thụ thấy rất thất bại, thậm chí còn không hẹn pháo nổi một người, cũng khó trách không giữ được bạn trai.

Trên thực tế thì thụ có ngoại hình được rất nhiều người thèm muốn trong giới gay, nhưng không biết cách ăn mặc nên không ai thèm ngó.

Xem xét xung quanh, ai nấy đều ăn mặc tinh xảo lại nóng bỏng lả lơi, ví dụ như chàng trai ngồi ở chiếc ghế dài đằng sau cậu, đã dính trên thân một người đàn ông có dáng người cao lớn rất lâu rồi, cái mông nhỏ vặn vẹo như bánh xe xoay tròn, thụ nhìn đến mức muốn mời hai người họ đi thuê phòng luôn.

Về phần cái vị bị đè kia, khuôn mặt đã bị chiếc gáy của chàng trai ngăn lại nên thụ nhìn không thấy, chỉ biết người nọ mặc áo sơ mi trắng, khuy áo mở nửa lộ ra lồng ngực cơ bắp, đường cong như ẩn như hiện.

Thụ không tự chủ được mà nuốt nước bọt, trong lòng tự nhủ thì ra áo sơ mi mặc vào cũng hấp dẫn được như vậy, sau này mình sẽ thử coi sao.

Có lẽ do ánh mắt của thụ quá trần trụi, hai người dính lấy nhau như bạch tuộc cuối cùng cũng có dấu hiệu buông lỏng, chân dung bạn tình của chàng trai lẳng lơ kia cũng lộ ra.

Thụ nhìn thoáng qua, cảm thấy rất phong nhã.

Thụ nhìn lần thứ hai, cảm thấy quen mắt đến kỳ lạ.

Thụ nhìn lần thứ ba, trong lòng đậu xanh ra máu.

Thụ cho là mình nhận lầm người, quét mắt từ đầu đến chân một lần nữa.

Lúc này công cũng chú ý tới thụ, hơi ngây người rồi lập tức cong môi nở nụ cười, hắn vỗ vỗ bờ mông của chàng trai kia bảo cậu ta đi trước, sau đó nâng ly rượu của mình lên đi tới quầy bar.

Thụ vội thu lại ánh mắt, giả như chưa thấy gì, ngờ đâu bên tai mập mờ một giọng nói nhỏ: “Sao đây, muốn cua tôi phải không?”

Chương 3: Sếp Phó rủ tôi làm một pháo, làm sao đây

8.

Thụ sợ hãi.

Cậu không hề biết rằng sếp Phó có hai khuôn mặt, ban ngày thì là một người trầm ổn, đêm buông thì lại trông ngả ngớn như thế, tổng cộng hai cái.

Thụ rụt cổ lại chôn mặt xuống ly rượu, cố gắng khiến đối phương không nhận ra mình, cậu nghĩ là mới gặp có một lần nên khả năng nhận ra có lẽ không lớn lắm.

Ai ngờ công khẽ dựa vào quầy bar, cười nhẹ hỏi: “Mới không gặp vài ngày đã không nhận ra tôi rồi sao?”

“…”

Thụ khó khăn ngẩng đầu lên, đối diện là đôi mắt đào hoa đang bắn điện.

Cậu lúng túng vụng về phất phất tay: “Sếp phó hả, ăn cơm tối chưa?”

Đôi môi mỏng của công đặt lên mép ly rượu, cười trầm thấp, tiếng cười còn quyến rũ hơn ban nãy, dùng ánh mắt ngắm con mồi mà nhìn chằm chằm thụ: “Chưa ăn.”

Thụ choáng váng, nháy mắt như bị câu mất hồn, lúc mở miệng lần nữa giọng cũng nhẹ nhàng hơn: “Vậy ngài tranh thủ thời gian mà đi ăn đi, đừng để bạn trai ngài đợi lâu.”

Công ý thức được người thụ nói là chàng trai khi nãy, thuận miệng giải thích một câu: “Tôi không quen cậu ta.”

Thụ lấy lại lý trí, thầm nghĩ, chậc chậc, lại là một pháo vương.

9.

Công lấn sát người vào, bàn tay phủ lên bên hông thụ, nhẹ nhàng cắn một cái lên vành tay cậu.

“Tôi không muốn ăn cơm tối.”

“Tôi muốn ăn em.”

Cả người thụ nhũn ra.
Thụ là người chưa trải việc đời, không thể chịu được việc bị trêu ghẹo, nhất là khi đứng trước mặt một tay già đời như công, thụ non nớt hệt bé gà con.

Cậu nhìn công bị che phủ bởi ánh đèn lờ mờ, trong đầu hỗn loạn vô cùng.

Cậu tự nói với bản thân, đêm nay cậu đến đây để phóng đãng tìm niềm vui, giờ có một người đàn ông cực phẩm tự mình đưa đến cửa không phải là vừa khéo sao?

Hơn nữa nếu “gà” của hắn mà lớn, cậu còn có thể chụp một bức ảnh gửi cho công pháo hôi, sỉ nhục gã!

Khoái cảm trả thù xông lên đầu, thụ bèn quyết định, nói được.

10.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà thụ trèo lên xe công, hai người làm một pháo ở trong xe.

Đây là lần đầu tiên thụ chơi xe chấn, tuy rằng không gian của ghế dựa phía sau xe Land Rover rất lớn, song thụ vẫn chơi đến đau cả cái eo già, vì thế thể nghiệm không tốt lắm.

Công trái lại rất hài lòng, thậm chí vẫn chưa thỏa mãn, con “điểu” nửa cứng chọt chọt lên bờ mông của thụ, hỏi cậu có muốn về nhà làm tiếp hay không.

Thụ lãnh đạm kéo khóa quần lên, nói không cần, sau đó chẳng thèm đoái hoài mà bước xuống xe.
Đúng là rút cúc vô tình.

Thụ bắt xe về nhà, mở cửa sổ để gió lạnh lùa qua kẽ tóc, đột nhiên cảm thấy rất hoang đường.

Cậu không ngờ tới mình có thể dấy lên quan hệ với một người đàn ông chỉ mới gặp qua có một lần, tuy rằng cậu làm thế để trả thù công pháo hôi, nhưng hành động đó có khác gì tên tra nam đáng khinh kia đâu?

Có lẽ mình bẩm sinh cũng là một người tùy tiện, thụ cúi đầu khổ sở mà nghĩ.

11.

Những ngày tiếp theo trôi qua giống hệt nhau, chuyện đêm đó tựa như một hồi mộng xuân, chỉ còn vết tích lưu lại trên quần lót.

Thụ tự an ủi mình đừng để trong lòng nữa, chỉ là tình một đêm thôi, không có gì lớn đâu.

Một tuần sau, quản lý phát triển tìm thụ lần nữa, nói đấu thầu ở công ty bên A tương đối nghiêm khắc, yêu cầu đi diễn thuyết lần thứ hai.

Thụ nhớ ra bên A là nhà ai, phản ứng không kịp mà như sét đánh ngang tai.

Thụ không có cách từ chối, đành phải mặc âu phục lần nữa đi một chuyến tới công ty, khác nỗi lần này thụ đi giày da màu lá cọ.

Công hôm nay mặc áo sơ mi màu tối, ngồi chính giữa trước đâu ra đấy, vẫn phối với gọng kính màu vàng kim, nhã nhặn lại nghiêm túc.

Trong lòng thụ chột dạ, lúc nhìn về phía công ánh mắt hơi ngơ ngẩn, chỉ sợ xảy ra tình cảnh lúng túng nào đó.

Nhưng khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cảm xúc trên khuôn mặt công cũng không hề xuất hiện một tia gợn sóng nào, bình tĩnh cứ như đang nhìn một người xa lạ.

Thụ thở dài một hơi.

Đồng thời cảm thấy không công bằng, đừng nói hắn hẹn pháo nhiều quá nên đã sớm quên mất cậu rồi nha.

Cũng đâu phải là đồ vật chứ!

Chương 4: Sếp phó không phải là sếp phó mà là sếp Phó, làm sao đây?

12.

Lần diễn thuyết thứ hai thụ không cần chuẩn bị quá nhiều, chủ yếu dựa vào tiêu thụ đang khua môi múa mép ở đằng kia.

Thụ ngồi yên lặng, công cách chỗ cậu không quá ba mét, ngón tay có khớp xương rõ ràng đang tùy ý xoay chiếc bút máy.

Đêm đó cái tay kia đã vuốt lên vuốt xuống người anh em của mình đấy, thụ thầm nghĩ.

Không thể không nói thủ pháp và lực đạo của hắn không tệ, khá là giống chỗ người mù mát xa cậu hay tới.

Thụ suy nghĩ đến đó thì “chỗ quan trọng” liền đứng lên, ngay cả tiêu thụ tung hô cậu lên tận mây xanh cũng không nghe thấy nữa.

Chờ khôi phục lại tinh thần thì đúng lúc thấy công nhìn chằm chằm mình, trong miệng chậm rãi phun ra ba chữ: Rất không tồi.

Mặt thụ hơi hơi nóng lên.

Sau khi buổi hội nghị này kết thúc hai bên trao đổi danh thiếp, trước khi đi công bỗng gọi thụ lại, lòng thụ đang rất căng thẳng thì chỉ thấy công đưa cho cậu một túi văn kiện: “Em đánh rơi cái này.”

Túi văn kiện đó đâu phải là của thụ, cơ mà thụ vẫn nhận.

Chờ rời khỏi tòa nhà của công ty, thụ tìm nơi hẻo lánh mở túi kia ra cứ như ăn trộm, kết quả thấy được một báo cáo kiểm tra sức khỏe bệnh truyền nhiễm, họ và tên người kiểm tra sức khỏe: Phó Hành Văn.

13.

Hạng mục kiểm tra sức khỏe rất đầy đủ, chỉ tiêu các mục đều bình thường, nhưng sau khi thụ tỉ mỉ xem từng cái từng cái một thì nghĩ tới một vấn đề.

Cái này đâu liên quan gì đến cậu?

Thụ lấy ra một tấm danh thiếp, gọi cho công một cú điện thoại, đối phương tiếp ngay sau một giây.

“Đưa tôi báo cáo kiểm tra sức khỏe làm gì?” Thụ hỏi.Người bên kia chậm rãi hồi âm: “Để chứng minh thân thể tôi khỏe mạnh, có thể duy trì quan hệ dài lâu.”

Thụ bối rối: “Quan hệ gì dài lâu cơ?”

“Quan hệ tình dục.”

Thụ cúp điện thoại cái rụp.

Thụ đeo ba lô thở hồng hộc đi tới trạm tàu điện ngầm, đi được nửa đường thấy tức quá, lại gọi cho công, hét vào điện thoại: “Tôi không phải loại người như vậy!”

Người đàn ông ở đầu bên kia nở nụ cười, giọng điệu ngả ngớn: “Tôi biết chứ, em đừng nghĩ phức tạp quá, chỉ là nhu cầu của người trưởng thành thôi mà. Em cân nhắc trước một chút đi, dù sao tôi cũng là một bạn tình không tệ, không có thói quen xấu trên giường, nhiều lắm là tư thế có độ khó hơi cao, đương nhiên nếu em chịu không nổi thì có thể lập tức nói với tôi.”

“Không cần, cảm ơn.” Thụ dứt khoát từ chối hắn.

Cứ như đang từ chối quảng cáo bất động sản chào hàng.

14.Nguyên nhân thụ từ chối có hai điều.

Thứ nhất, cái quan hệ bạn tình chỉ nói chuyện thể xác không nhắc chuyện yêu đương này trong mắt cậu là vô cùng không lành mạnh.

Thứ hai, lần trước làm cũng không sướng lắm.

Xế chiều thụ về lại công ty, chợt thấy sắc mặt tiêu thụ nghiêm trọng, vội vàng kéo quản lý phát triển vào phòng họp không người, lúc đi ra thì mặt cả hai đều nghiêm trọng.

Trong lòng thụ lành lạnh, bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

Vì thế từ đó tới tối thụ đều không tập trung, lúc biên dịch mã hóa xảy ra rất nhiều vấn đề. Thụ cắn răng chờ đến lúc tan tầm, lấy điện thoại ra nhắn tin cho công:

“Rất xin lỗi sếp phó, hôm nay tôi xúc động quá mức, hy vọng ngài có thể công tư phân minh, đừng làm khó hạng mục phía bên tôi.”

Một lát sau thụ nhận được hồi âm của công:

“Ban nãy tôi vừa xem lại các phương án kỹ thuật của bên em, tôi nghĩ mình phải suy nghĩ thêm mới phải ~.”

Dòng gợn sóng ở cuối câu rất sinh động, qua ký tự đó dường như có thể thấy được sự đắc ý trên cái khuôn mặt kiêu ngạo kia.

Thụ tức giận lắm luôn: “Anh đây là dùng chức quyền để ép buộc tôi!”

“Tôi không ép buộc, tôi đang uy hiếp.”

“Anh chỉ là sếp phó mà thôi, tôi muốn tìm sếp lớn tố cáo anh.”

“Tố cáo đi, tôi chính là sếp lớn, tôi họ Phó, vậy nên hãy gọi tôi là sếp Phó.”

Chương 5: Sếp Phó quyến rũ quá, làm sao đây?

15.

Hôm nay chưa đến chín giờ thụ đã hạ ban rồi, tâm trạng cậu rất phiền muộn, tính đến gần đó ăn một chén mỳ thập cẩm rồi mới về, kết quả vừa ra đã thấy được đầu sỏ gây nên tâm tình u sầu cho cậu.

Thay một thân trang phục bình thường, lười biếng dựa vào cửa xe Land Rover, tùy ý ngậm điếu thuốc, ngượng ngùng đứng đối diện cửa lớn tòa nhà văn phòng.

Lúc này có rất nhiều người đang tan tầm, các lập trình viên khổ bức bình thường đều không mua nổi loại xe này, điều đó khiến cho công và xe của hắn bị săm soi vô cùng ngột ngạt.

Bất ngờ là vị đại gia kia tựa như còn ngại mình chưa đủ rêu rao, vừa thấy thụ xuất hiện đã dẫm tàn thuốc, gọi to tên cậu:

“Trình Tự!”

Thụ vốn định dán mặt vào tường mà chạy thoáng cái bị gọi đến mất cả hồn.

Thụ cảm thấy không ít đồng nghiệp xung quanh đang bắt đầu chỉ trỏ mình, cậu sợ đứng đây thêm chút nữa sẽ làm ra việc gì khác người, bèn bất chấp tất cả xông lên trước mở cửa xe lao vào.

Công cười cười, hài lòng lên xe.

“Anh tới đây làm gì?” Thụ nghiêm mặt hỏi.

“Đến xem môi trường làm việc của ứng cử viên bên nhà cung cấp nhà chúng ta chứ sao.”

Thụ hừ lạnh một tiếng: “Anh đừng dùng công việc uy hiếp tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý cái giao dịch py này đâu.”

(*) giao dịch py = giao dịch hậu môn =))

Công nhíu mày hỏi: “Tại sao chứ?”

“Anh làm quá kém.”

Thụ cảm thấy mình thật là cơ trí, công nghe cái này xong nhất định sẽ thẹn quá hóa giận, biết đường mà lui.

16.

Công “phụt” một cái cười ra tiếng, thụ choáng luôn, này đâu có giống dự đoán của cậu chứ.

Công tới gần vén tóc mai của thụ lên, giọng nói trầm thấp lại dụ hoặc: “Vậy để tôi chứng minh một lần nữa cho em thấy nhé?”Khoảng cách hai người kéo gần lại, hương nước hoa nhàn nhạt truyền qua chóp mũi thụ, không biết làm sao mà lan cả vào tâm hồn, y hệt như trong quán rượu đêm đó.

“Tôi, ngày mai tôi phải đi làm.” Cậu nhắc ra lo lắng không đáng kể.

“Không sao, sẽ không khiến em mệt nữa, đêm nay em chỉ cần hưởng thụ thôi.”

Thụ cảm thấy mình gặp quỷ rồi, rõ ràng là trong lòng từ chối, nhưng lại không khống chế nổi thân thể của mình, đần độn, u mê theo người ta về nhà, sau đó lăn giường cả một đêm.

Lần trước làm trong xe ánh sáng không rõ, lần này thụ mới có thể nhìn ra khu rừng rậm kéo dài đến tận tuyến nhân ngư của đối phương, còn có “bé điểu” lớn vượt mức tưởng tượng.

Khi quá trình giữa công và thụ sắp tới cao trào, công mềm mại ghé vào bên tai cậu mà nói: “Lần đầu tiên gặp nhau, tôi đã muốn đè em.”

Thụ run rẩy mà xuất ra.

Ngày hôm sau lúc đi làm hai đùi thụ đều run lẩy bẩy, quản lý phát triển hỏi thụ làm sao thế, thụ bảo tối qua tập thể hình quá sức nên cơ bắp bị tổn thương.

Quản lý phát triển nhìn chân tay lèo khèo của thụ, cảm thấy mình không nên không biết xấu hổ mà nói gì thêm.

Thụ kê một chiếc nệm êm ái lên ghế rồi cẩn thận từng li từng tí mà ngồi xuống, trong lòng hận đến nghiến răng, cậu nhớ lại sáng nay công mang bộ dáng tinh thần sảng khoái ra ngoài trước, hơi hối hận vì tối qua đã ấm đầu mà đồng ý đề nghị làm bạn tình của hắn.

Thụ thâm thúy cho rằng, mình là viên chức ưu tú vì hạng mục của công ty mà chịu nhục, sớm muộn gì cũng được thăng chức tăng lương.17.

Thụ vừa ngồi xuống không bao lâu, wechat trên máy tính nhảy ra một tin nhắn, là do công gửi: “Tan tầm tới nhà tôi nhé?”

Thụ đặt tên cho công là: Giao dịch py, em gái thực tập bên cạnh không cẩn thận liếc đến, tò mò hỏi giao dịch py là có ý gì.

Thụ há miệng bảo: “Là một khóa trình bán python.”

Em gái vậy mà gật gật đầu.

Thụ ấn mở khung đối thoại, đánh chữ lách cách như sét hỏi: “Sau này ngày nào cũng phải tới sao?”

Công trả lời: “Công ty em quá xa, mỗi ngày phải qua lại rất khổ sở, sau này ba năm bảy ở nhà tôi, hai bốn sáu thì ở nhà em.”

“Chủ nhật thì sao?”

“Chủ nhật tôi cho ‘gà’ nghỉ ngơi.”

Thụ cảm thấy có thể tiếp nhận an bài này, ít nhất công còn biết thông cảm cho giao thông không tiện của cậu, tốt hơn tên công pháo hôi trước kia.

Thụ hỏi lại: “Chuyện hạng mục thì sao, anh không làm khó chúng tôi chứ.”

Công nói: “Yên tâm, hợp đồng đã được gửi qua rồi.”

Thụ nhẹ nhàng thở hắt ra, giao dịch py này hiệu suất cao thật đấy.

Giữa trưa thụ ăn cơm với quản lý phát triển, thụ tính xin ít công, uyển chuyển mở miệng: “Lần này hạng mục đấu thầu với công ty xx có thuận lợi không?”

Quản lý phát triển vỗ cái gáy trơn bóng: “Ơ quên nói cho cậu, lần trước cậu qua nói lần đầu tiên đã thu được hợp đồng rồi, lần thứ hai chỉ là đi ngang sân khấu thôi.”

* đi ngang sân khấu: đi cho có hình thức, không quản nội dung

Thụ:??

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau