PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Tài sắc kiêm thu

Tần Tiêu nháy mắt mấy cái:

- Vậy được rồi, Ngô đại nhân, bổn quan sẽ tự đi xem, Ngô đại nhân chuẩn bị phòng ngủ chắc khiến người ta vừa lòng mà.

- Mời đại nhân qua bên này! Ngô Hưng Quốc tay cầm ngọn đèn dẫn Tần Tiêu vào một gian phòng lớn, đẩy cửa ra, đi vào.

Ngô Hưng Quốc quay người kéo cửa lại, sau đó đưa tay thắp đèn, rốt cục căn phòng cũng sáng lên.

Tần Tiêu bình tĩnh tâm thần, rốt cục thấy rõ căn phòng này có một cái bàn hình tròn, trên bàn có hai hộp gỗ chế tác tinh xảo.

Ngô Hưng Quốc đi tới trước bàn đem nắp hòm gỗ mở ra, sau đó lẳng lặng đứng ở một bên, vẻ mặt cười giả tạo nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu nghi hoặc nhìn qua Ngô Hưng Quốc, đi đến bên cạnh bàn nhìn vào trong hộp gỗ, trong nội tâm lại cười rộ lên: quả nhiên là chiêu thức này!

Ngô Hưng Quốc cầm ngọn đèn đi tới bên người Tần Tiêu, thấp giọng nói ra:

- Đại nhân, đây là hạ quan chuẩn bị đồ cưới cho tiểu nữ năm đó, không biết đại nhân có thoả mãn không?

Tần Tiêu nhìn qua Ngô Hưng Quốc, lại nhìn qua hai rương vàng óng ánh, thò tay cầm lấy một khối đưa lên tay áng chừng:

- Thoả mãn, rất tốt.

Trong nội tâm thì đang suy nghĩ nhanh: hai cái rương vàng này ít nhất cũng một hai ngàn lượng, đủ cho một nhà mười tám người bình thường tiêu xài mấy đời. Xem kiểu dáng của vàng này góc cạnh còn không có mài mòn, hẳn là vừa dung luyện trong Thiên Thánh Sơn xong sao?

Ngô Hưng Quốc như trút được gánh nặng thở dài một hơi, nói:

- Đại nhân thoả mãn là tốt rồi, thoả mãn là tốt rồi! Ha... Ha ha! Thoả mãn là tốt rồi!

Tần Tiêu cũng cười to:

- Vì sao Ngô đại nhân lại vui vẻ như vậy, chẳng lẽ ngươi lo lắng con gái của mình không gả được sao? Kỳ thật Ngô tiểu thư rất xinh đẹp ah, tú lệ xuất chúng đa tài đa nghệ, Tần mỗ sớm có ý lấy làm thê tử rồi, nhưng mà ngại thân phận không có nói ra.

Ngô Hưng Quốc vô cùng vui vẻ, nhanh chóng kéo tay Tần Tiêu ngồi vào bàn, " nói lời thấm thía ":

- Đại nhân, ngài cùng tiểu nữ thành thân lần này thì chúng ta là người một nhà! Mà người một nhà không nói hai lời, hai ngàn lượng vàng này xem như hạ quan làm đồ cưới cho con gái, an bài tiệc cưới xã giao thì hạ quan cũng làm tốt rồi. Chuyện khác hạ quan cũng biết rõ song thân của đại nhân đã qua đời. Vì thuận tiện đại đạo hiếu với mẫu thân của đại nhân nên cố ý từ Giang Châu đưa tới trang viện, chắc hẳn là tuần sau đại nhân có thể cử hành hôn lễ rồi. Nếu không thì đại nhân cứ chọn thời gian đi, còn địa điểm cũng ta chuẩn bị trước rồi.

Trong nội tâm Tần Tiêu nhịn không được mà buồn cười trong lòng: ngươi làm phụ thân như vậy a, so với con gái động phòng còn nóng vội hơn? Có muốn ta và con gái ngươi đêm nay động phòng xem như "Tiền đặt cọc" trước không? Nhìn ngươi như vậy giống như ta biết bay vậên tâm đi, lần này ngươi có muốn ta bay thì ta cũng không bay đâu!

Tần Tiêu vui tươi hớn hở nhìn qua Ngô Hưng Quốc:

- Đại nhân nói rất có đạo lý, chuyện tốt thì thường gian nan, nhanh chóng hoàn thành thì tốt hơn, thuận tiện mang theo bài vị của mẫu thân ta mang tới cho thê tử tế điện, xem như bàn giao với lão nhân gia nơi chín suối.

Ngô Hưng Quốc vui mừng quá đỗi, vỗ trán nói:

- Thanh minh chỉ còn mười ngày nữa rồi! Nếu không thì hạ quan đi mời thầy xem phong thủy, chọn mấy ngày gần đây gã tiểu nữ về nhà chồng, ngài thấy thế nào?

Tần Tiêu đứng dậy, nhìn Ngô Hưng Quốc xoay người thi lễ:

- Tiểu tế nghe theo nhạc phụ an bài!

- Ah, ha ha!

Ngô Hưng Quốc nhanh chóng đỡ lấy Tần Tiêu, nói:

- Hiền tế miễn lễ, ha ha! Mau mau miễn lễ! Ngày mai ta bắt đầu thu xếp trước, ta cũng tự mình đi tới Giang Châu một chuyến thúc giục đốc công bên đó, nhanh chóng xây xong đình đài bái tạ, chỉ chờ ngày tốt lành vừa đến là có thể cữ hành tiệc cưới rồi!

Từ trong tay Ngô Hưng Quốc móc ra một cuộn giấy nhét vào trong tay của Tần Tiêu:

- Hiền tế cất kỹ, đây là khế ước đất trang viện ở Giang Châu.

- Tạ nhạc phụ đại nhân!

Tần Tiêu tiếp tục thi lễ bái tạ Ngô Hưng Quốc.

Ngô Hưng Quốc vô cùng vui vẻ, trên mặt thì như có hoa nở ra, vui cười ha ha cầm lấy tay của Tần Tiêu:

- Hiền tế không cần đa lễ như vậy! Người một nhà mà, ta là người làm phụ thân này thu xếp chút chuyện cho con gái cũng là đương nhiên! Vậy ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi.

Dứt lời quay người liền chuẩn bị rời đi.

- Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân.

Đột nhiên Tần Tiêu đề cao ngữ điệu, hơn nữa trong âm thanh có mang theo nét lạnh lùng.

- Thời điểm diễn ra tiệc cưới nhớ mời Phượng tỷ tới dự.

Toàn thân của Ngô Hưng Quốc run bắn lên, gương mặt của hắn trắng xanh, hốt hoảng nói ra:

- Ngươi... Ngươi mới vừa nói cái gì?

Tần Tiêu cố tình kinh ngạc nhìn qua Ngô Hưng Quốc, hạ giọng nói ra:

- Như thế nào, Tịch Nhi không có nói cho ngươi nghe chuyện này sao?

- Cái... Chuyện gì!

Ngô Hưng Quốc có chút cứng họng, nói:

- Nha đầu kia, ngày thường cùng con gái của ta... Đại nhân có phải có chuyện gì cần nói với nàng à?

Tần Tiêu rất là khó chịu quăng khế đất lên bàn, giận dữ trừng mắt nhìn Ngô Hưng Quốc:

- Ngô đại nhân, vừa rồi ngươi mới nói người một nhà không nói hai lời, đã quên rồi sao? Tần mỗ làm người không có hồ đồ, cho dù là kết tình duyên với Vĩnh Thái quận chúa xem như là phúc phận tu mấy đời. Còn Phượng tỷ chính là bà mai của chúng ta. Tiệc cưới này sao thiếu nàng được? Ngươi nói có đúng hay không, Ngô đại nhân?

Ngô Hưng Quốc mở to mắt nhìn qua Tần Tiêu, mồ hôi trên trán chảy xuống, rốt cục chống đỡ không nổi liền quỳ xuống đất, hắn nhanh chóng dập đầu liên tục:

- Hạ quan... Hạ quan biết tội! Đại nhân hạ thủ lưu tình ah!

Tần Tiêu cũng nâng Ngô Hưng Quốc từ mặt đất đứng lên, đặt hắn ngồi xuống ghế, cười cười nói:

- Ngô đại nhân, có tội gì? Ngươi vì bảo vệ quận chúa cam tâm chịu nhục bán mạng cho Hỏa Phượng thì việc này bổn quan đã biết rõ. Hơn nữa còn cho con gái của mình hóa thân thành nha hoàn hầu hạ quận chúa, Ngô đại nhân, thật đúng là không đơn giản nha! Huyết mạch Lý gia càng ngày càng mỏng manh rồi, chết một là ít đi một. Vì Ngô đại nhân bảo vệ quận quận chúa mà hi sinh mình nên Tần Tiêu bội phục không kịp đấy!

Ngô Hưng Quốc sợ hãi vội vàng đứng lên:

- Đại nhân nói quá lời, đại nhân quá khen, hạ quan tuyệt đối không dám nhận!

Tần Tiêu vẫy tay với hắn, sau đó chỉa chỉa ghế:

- Đừng hoảng hốt đừng hoảng hốt, Ngô đại nhân, ngồi xuống chúng ta từ từ nói chuyện.

Ngô Hưng Quốc tâm thần bất định bất an ngồi xuống, hắn ngồi lên ghế nhưng mặt không dám nhìn qua Tần Tiêu.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh: giả bộ, ngươi cho rằng lão tử đang thử ngươi sao! Lão hồ ly!

Tần Tiêu hắng giọng, nghiêm trang nói ra:

- Tần mỗ thân là hậu nhân của khai quốc công thần Tần Thúc Bảo, đệ tử của Địch quốc lão, ta trước nay xem khôi phục Lý Đường là nghiệp lớn, cũng xem như chí nguyện to lớn của mình. Hôm nay Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông là hai yêu nhân loạn quốc, Tần mỗ thực hận không thể dùng trường kiếm chém tới Đại Minh cung, lập trảm hai cái đầu chó này!

Chương 92: Giả đùa thành thật

Ngô Hưng Quốc cuống quít xoay người lại, lắc đầu tay:

- Đại nhân nhỏ giọng một chút! Chuyện này cũng không thể tùy tiện nói!

Tần Tiêu trừng mắt:

- Như thế nào, đại nhân còn sợ hãi? Xem ra dũng khí của ngươi còn kém nữ lưu như Phượng tỷ đấy! Người ta thân là con gái còn giãi bày tâm can một lòng đền nợ nước. Tần Tiêu ta chỉ hận không gặp mặt nàng sớm hơn, vô duyên tương kiến, bằng không nhất định có thể trở thành tri kỷ bình sinh!

Ngô Hưng Quốc nháy mắt mấy cái, có chút khó tin nhìn qua Tần Tiêu:

- Đại nhân, thật sự có ý nghĩ này?

- Ngươi cho rằng không phải như vậy?

Tần Tiêu kéo dài âm thanh, giả bộ vẻ mặt khinh thường nhìn qua Ngô Hưng Quốc, nói:

- Ngươi cho rằng ta thật sự vì chút sắc đẹp và tiền tài mới đáp ứng lấy con gái giả của ngươi sáo, Vĩnh Thái quận chúa sao? Các ngươi cũng quá coi thường con người của Tần mỗ rồi. Tuy Tần mỗ ta không được xem là đại anh hùng, nhưng thân là hậu nhân danh môn thì vẫn hiểu được liêm sỉ lễ nghĩa. Mắt thấy giang sơn bị Võ gia chiếm lấy mấy chục năm, ngươi cho rằng ta thân là hậu nhân khai quốc công thần đại Đường trong nội tâm thật sự không nghĩ tới sao? Hừ! Ngô đại nhân, ta giờ phút này nói ra lời tận tâm can của mình cho ngươi biết, nếu như không tin tưởng Tần mỗ thì đạo bất đồng bất tương vi mưu, chuyện gả dâu này cũng không cần bàn tiếp! Ngày mai Tần mỗ sẽ rời khỏi Ngạc Châu, xem như không có chuyện gì xảy ra.

Dứt lời, Tần Tiêu "Hừ" một cái đứng lên, làm bộ muốn đi ra ngoài.

Ngô Hưng Quốc vội vàng nhảy dựng lên, bắt lấy cánh tay của Tần Tiêu, nói:

- Đại nhân dừng bước, đại nhân dừng bước ah! Có việc gì từ từ nói chuyện, ngàn vạn đừng xúc động!

Vẻ mặt Tần Tiêu không kiên nhẫn nhìn qua Ngô Hưng Quốc:

- Có gì mà bàn nữa? Phượng tỷ kia một chút thành ý cũng không có, cũng quá coi thường Tần mỗ ta rồi! Trong mắt nàng, ta cùng lắm chỉ là người tham tài háo sắc mà thôi.

Trong nội tâm nhịn không được muốn cười to: trời ơi, không ngờ ta có thể nói ra một đống lời buồn nôn ma quỷ thế này, ta thật sự rất có tài hoa nha!

Ngô Hưng Quốc nài ép lôi kéo Tần Tiêu ngồi xuống, thở dài một hơi, vẻ mặt phiền muộn nói ra:

- Nghĩ tới Ngô mỗ làm người, làm quan cả đời thì nguyện vọng lớn nhất chính là đền đáp quốc gia, giúp đỡ giang sơn Lý Đường. Không nghĩ tới kết quả là bởi vì nguyện vọng này, không muốn làm loạn thần tặc tử.

Tần Tiêu nháy mắt mấy cái, kinh nghi nhìn qua Ngô Hưng Quốc:

- Ngô đại nhân, Tần mỗ cũng rất hiếu kỳ tại sao ngươi lại bị người của Hỏa Phượng vừa ý, không bằng nói cho bổn quan nghe một chút.

- Ai!

Ngô Hưng Quốc lại thở dài một hơi, nói ra:

- Đại nhân có chỗ không biết. Ước chừng mười tám năm trước khi hạ quan vừa đi lên con đường làm quan ở phủ Dương Châu này làm một tiểu quan. Từ Kính Nghiệp khởi binh mưu phản thì hạ quan nhất thời ý mông muội cũng vụng trộm đi theo bọn chúng phản nghịch. Không lâu sau Từ Kính Nghiệp bại vong, hạ quan là một tiểu nhân vật hơn nữa còn không được lên mặt bàn, may mắn tránh được khiển trách. Những năm này cũng an an ổn ổn vượt qua, Ngô mỗ khi lên làm tam phẩm Thứ Sử thì cho rằng chuyện năm đó không còn người nào biết. Không nghĩ tới, hai năm trước...

Tần Tiêu nhíu mày, nói:

- Người Hỏa Phượng tới tìm ngươi?

- Đúng vậy!

Ngô Hưng Quốc oán hận gật gật đầu, nói:

- Những người kia cũng không biết từ nơi nào tìm được chứng cớ ta năm đó làm phản nên lấy nó ra áp chế, muốn ta gia nhập Hỏa Phượng.

Tần Tiêu bất động thanh sắc:

- Vì vậy ngươi liền đáp ứng?

- Vâng, hạ quan đáp ứng.

Ngô Hưng Quốc gục đầu bộ dáng ủ rủ.

- Nếu những chứng cớ này giao cho triều đình thì một nhà Ngô mỗ sẽ đầu thân một nẻo...

Tần Tiêu tâm niệm vừa động, thầm suy nghĩ: mặc kệ Ngô Hưng Quốc này là thật là giả, nhưng chiếu theo lời của hắn nói thì Hỏa Phượng dùng cùng loại thủ đoạn lung lạc khống chế quan lại Giang Nam, thậm chí có cả đại tướng quân của quân đội, có lẽ cũng có khối người, nói thí dụ như phủ Ngạc Châu Quả Nghị Đô Úy Quan Thiết Sơn, huyện Hán Dương tri phủ Hùng Tri Quyền, thậm chí là huyện Vũ Xương Triệu Thế Tài... Trong tay của Phượng tỷ kia rốt cuộc nắm được bao nhiêu người, khống chế bao nhiêu thế lực?

Tần Tiêu cười một tiếng, cố tình nhẹ nhõm nói ra:

- Đây không phải rất tốt sao, Ngô đại nhân. Ngươi suốt đời chí nguyện to lớn chính là giúp đỡ giang sơn Lý Đường. Hiện tại Hỏa Phượng muốn làm không phải là thế sao? Tần mỗ ngược lại là muốn đại nhân gia nhập Hỏa Phượng, cũng không có cơ hội này.

Ngô Hưng Quốc nháy vài mấy cái, cười khổ một hồi, nói:

- Sớm biết tâm tư của đại nhân như vậy thì Phượng tỷ cũng không phải tốn kém quá nhiều, càng làm Ngô mỗ nghĩ mông lung.

- Đúng vậy a.

Tần Tiêu nhìn chằm chằm vào Ngô Hưng Quốc, nói:

- Không phải có câu nói sao, tương thỉnh không bằng vô tình gặp mặt. Nếu Tần mỗ quyết tâm không chịu gia nhập Hỏa Phượng thì chút thủ đoạn này có thể làm được cái gì chứ?

Ngô Hưng Quốc xấu hổ cười cười, nói:

- Đại nhân anh minh hơn người, loại thủ đoạn này tự nhiên không thể gạt được đại nhân. Không bằng chúng ta cũng dựa theo ước định trước kia, đại nhân trước tiên thành hôn với quân chúa, đến lúc đó Phượng tỷ tự nhiên sẽ tự mình gặp mặt đại nhân.

- Tốt.

Tần Tiêu nói chém đinh chặt sắt, nói:

- Bổn quan hoàn toàn đồng ý, không có ý kiến.

Trong nội tâm âm thầm nổi giận: đám gian nhân các ngươi muốn ta kết hôn với Vĩnh Thái quận chúa, chết sống cũng phải buộc ta vào các ngươi, đến lúc đó muốn không theo các ngươi tạo phản cũng khó khăn! Tâm tư thật độc ác! Muốn chơi bịp bợm quỷ kế gì thì chơi đi, lão tử lần này giả đùa thành thật, các ngươi chơi đến cùng! Nếu như không thể bắt hàng phục đám yêu nhân các người thì Tần Tiêu ta cũng không cần đi Ngạc Châu này nữa.

Ngô Hưng Quốc tiếp tục nói:

- Tiệc rượu lần này hạ quan dùng danh nghĩa gả con gái viết thiệp mời, bảo chư quan các nơi tới dự tiệc. Việc này hạ quan thông tri cho đại nhân trước một tiếng.

- A..., là an bài như vậy à. Chẳng lẽ lại cho toàn bộ người ở Giang Nam đều biết Tần mỗ lấy chính là Vĩnh Thái công chúa sao?

Ngô Hưng Quốc cười rộ lên:

- Tần đại nhân thật sự không biết rồi! Đã như vầy hạ quan cáo từ, đại nhân nghỉ ngơi cho tốt.

Tần Tiêu gật gật đầu, còn vỗ miệng ngáp:

- Ân, cũng tốt. Bổn quan cũng cảm thấy mệt mỏi rồi. Có chuyện gì ngày mai chúng ta thương nghị với nhau. Ngô đại nhân, xin mời!

Ngô Hưng Quốc chắp tay vái chào, rời khỏi đi ra ngoài phòng, nhẹ chân nhẹ tay rời đi.

Tần Tiêu đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy khế ước đất trong tay, lại cầm vài thỏi vàng lên, âm thầm suy nghĩ nói:

- Vừa rồi ta chỉ hù dọa lừa gạt Ngô Hưng Quốc, hắn cũng không có lộ ra chút sơ hở nào. Chẳng lẽ Ngô Hưng Quốc này đúng như lời của Tiên Huệ nói là bị ép gia nhập Hỏa Phượng và giữ gìn Lý gia, là nhân vật đáng tín nhiệm? Hắn làm mọi chuyện trừ là bị áp chế đồng thời cũng vì bảo vệ quận chúa? Chẳng lẽ ta hoài nghi với hắn là sai, Ngô Hưng Quốc, chắc chắn không đơn giản như mặt ngoài thế này.

Chương 93: Sát ý tỏa ra

Nhất thời nghĩ không ra nên Tần Tiêu cảm giác có chút khốn đốn, xoay người nằm chết dí trên giường, vuốt vuốt vàng và khế đất trong tay, không khỏi cười rộ lên:

- Xem ra làm quan cũng không có uổng phí a, lấy lão bà còn được tặng nhà và tiền. Tay không bắt sói, tiền này có được thật dễ dàng. Chỉ có điều nếu ta thật sự đần độn u mê thu tiền này, lấy được lão bà tiện nghi, cái mạng nhỏ của ta tùy thời cũng xong rồi.

Đúng lúc này cửa ra vào có động tĩnh, Phạm Thức Đức ở bên ngoài nói nhỏ:

- Đại nhân đã ngủ chưa?

Tần Tiêu xoay người ngồi dậy:

- Phạm tiên sinh vào đi.

Phạm Thức Đức đẩy cửa vào, quay người kéo cửa lên, đi đến bên người của Tần Tiêu, trầm thấp nói ra:

- Đại nhân, ngươi đã đáp ứng Ngô đại nhân?

- Đáp ứng cái gì?

- Lấy Ngô tiểu thư nha!

Tần Tiêu sững sờ cười một cái, gật gật đầu:

- Đúng rồi, đáp ứng. Ngươi xem đồ cưới rất nghiêm túc đấy.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, cái này... Đại nhân hẳn không nghĩ tới trong đó có quỷ hay sao?

Tần Tiêu cố tình kinh ngạc:

- Có quỷ? Có quỷ gì? Nam hôn nữ gả chẳng phải là chuyện bình thường sao? Hẳn là Phạm tiên sinh phát hiện dấu hiệu gì không bình thường à?

Phạm Thức Đức biểu lộ ngưng trọng vuốt vuốt chòm râu, lắc đầu:

- Hạ quan chỉ là cảm giác... Cảm giác có chút không tầm thường bỏ đi, nhất thời cũng không có manh mối gì.

Lập tức xoay mặt cười cười:

- Nếu đại nhân đã đáp ứng hôn sự này, hạ quan cũng chúc Hạ đại nhân kết lương duyên! Ta làm bà mối xem như đã định rồi. Vừa rồi ta cũng từ chỗ của Ngô đại nhân nhận được không ít chỗ tốt.

- Ngươi, bà mối, chỗ tốt?

Tần Tiêu có chút dở khóc dở cười, nói:

- Ngươi được chỗ tốt gì?

Phạm Thức Đức cười ha hả, nói:

- Trăm lượng vàng nha! Lần này cũng không có phần của hắc đản, ha ha...

Trong nội tâm Tần Tiêu ác hàn: tốt cho Phạm Thức Đức, một trăm lượng vàng đã bán lão tử! Hắc đản? Đúng rồi, thằng này bây giờ đang ở làm gì vậy, cũng không biết chuyện hắn làm đã như thế nào rồi! Ta đang bị người ta nhìn chằm chằm vào, có hành động gì người ta cũng biết được rõ ràng. Xem ra chỉ có thể trông cậy vào hắc đản nhân phẩm bộc phát, hắn bề ngoài như Trương Phi nhưng trong cái khó sẽ ló cái khôn, nghĩ ra chút biện pháp tốt đem tấu chương đưa tới Ngạc Châu, đưa đến Trường An. Ai! Vì cái gì ta không thể phát minh ra điện thoại, đồ vật thần kỳ như điện thoại gì sao lại không xuất hiện thời này? Hận a...

Sáng sớm ngày hôm sau Tần Tiêu vừa mới tỉnh ngủ, Ngô Hưng Quốc đã gõ cửa. Sau khi vào phòng Ngô Hưng Quốc nhìn qua Tần Tiêu cười nói:

- Chúc mừng đại nhân, ba ngày sau chính là ngày hoàng đạo, rất thích hợp kết hôn!

Trong nội tâm Tần Tiêu rùng mình: ba ngày!

Ngô Hưng Quốc nhìn thấy sắc mặt của Tần Tiêu thì hồ nghi, nói:

- Như thế nào, đại nhân là ngại quá sớm?

Tần Tiêu "A..." Một tiếng, nói ra:

- Là có chút vội vàng. Nhưng mà cũng trước ngày tế tổ thanh minh, như vậy cũng tốt. Ngô đại nhân, lần này phải làm phiền ngươi rồi, thu xếp chút việc vặt này.

Ngô Hưng Quốc cười cười, nói:

- Đại nhân, kỳ thật cũng không cần thu xếp cái gì. Trang viên trong Giang Châu đã có, còn dụng cụ tiệc cưới thì chuẩn bị rất nhanh, chỉ đợi tới ngày đó cho đầu bếp nấu ăn và bày tiệc rượu là có thể.

Tần Tiêu hơi có chút kinh ngạc: nói như vậy những người này đã sớm chuẩn bị xong việc này? Chẳng lẽ bọn chúng đoán được ta sẽ đáp ứng hôn sự này? Trách không được Ngô Hưng Quốc liên tục thúc dục ta đi tới Ngạc Châu này... Xem ra Phượng tỷ này là một đối thủ không đơn giản nha, không ngờ tính toán ta sít sao như vậy! Hừ, ta ngược rất muốn tận mắt nhìn thấy nàng ta.

Ngô Hưng Quốc tiếp tục nói:

- Đại nhân, nếu là đón dâu thì giờ nào cũng tốt, diễn trò cũng thế, án theo phong tục nơi này thì đại nhân sinh ra ở Giang Nam, nên biết một ít. Phàm là cưới vợ gả nữ phu gia (nhà chồng) phải xuất phát trước, con ngựa cao to mang theo kiệu hoa tới nhà gái, đem nữ tử đón trở về, đây là đón dâu. Nếu không ta thấy đại nhân hôm nay tạm thời đi tới trang viện ở Giang Châu, sau ngày mai lại tới phủ Thứ Sử đón dâu nhé? Trang viện này xây ở ven hồ Giang Châu, dọc theo Trường Giang mà xuôi dòng ra biển không có trở ngại gì. Mà ngược dòng đi thì cũng lắm là sáng mai cũng tới nơi. Ngày kia thì cử hành tiệc cưới trong trang viện, trong khi sáu ngày sau vừa vặn là tới thanh minh, đã trước ngày tế tổ...

Nghe Ngô Hưng Quốc nói liên miên cằn nhằn không dứt, trong lòng Tần Tiêu có chút không nén được giận, mắng thầm: hành trình mấy ngày này đều do các ngươi an bài, có khác gì giam lỏng ta sao? Nhưng mà suy nghĩ cho đại cục ta trước tạm chịu đựng, ngày sau lại tính sổ với các ngươi!

Tần Tiêu làm ra bộ dáng thờ ơ, thậm chí có chút không kiên nhẫn nói:

- Những chuyện này cứ do đại nhân an bài. Nơi nào cũng có quy củ lễ nghi giáo hóa, dù sao ta dốt đặc cán mai nên làm cái gì thì phải làm cái đó.

Nhìn thấy sắc mặt của Tần Tiêu có chút bất thiện, Ngô Hưng Quốc cũng không dong dài lắm điều nữa, thức thời lui ra ngoài, gọi nha hoàn mang nước ấm tới cho Tần Tiêu.

Trong đầu Tần Tiêu buồn bực suy tư một hồi, chạy đến gian phòng của Phạm Thức Đức kêu ra, đóng cửa phòng.

Hai người ngồi vào bàn, Tần Tiêu nhìn Phạm Thức Đức hỏi:

- Phạm tiên sinh, ta nhớ được lúc vừa tới Giang Nam ta có hỏi qua ngươi về lịch sử văn nhân của Ngạc Châu. Ngươi lúc ấy nói Ngô Hưng Quốc là bảng nhãn thi đình năm Quang Trạch nguyên niên, bởi vì bao năm qua có chiến tích nổi bật nên ba năm trước đây do Tư Mã Sa Châu điều nhiệm tới Ngạc Châu, có phải không?

Phạm Thức Đức nói: Truyện được copy tại

- Đúng vậy. Đại nhân nhớ rõ không sai.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm cân nhắc: Quang Trạch nguyên niên ( công nguyên năm 684 ), đây không phải là lúc Từ Kính Nghiệp tạo phản à, thời điểm này không phải huyên náo hung nhất sao? Ngô Hưng Quốc còn nói cho ta biết hắn lúc ấy ở Dương Châu làm tiểu quan và theo chân Từ Kính Nghiệp phản nghịch, tại sao hắn còn phân thân chạy đi tham gia khoa cử? Hơn nữa không có công danh thì sao làm quan?

Đột nhiên trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời lên, nói:

- Phạm tiên sinh, ngươi xác định ngươi nhớ rõ đúng không?

Phạm Thức Đức có chút giật mình nhìn qua Tần Tiêu:

- Hạ quan khẳng định tuyệt đối không sai. Hạ quan từng nhậm chức ở Lại Bộ, chức quan của hạ quan là quản lý hồ sơ, cũng phải nắm rõ quan viên ngoài Thứ Sử các nơi, tuy nói không phải rõ như lòng bàn tay nhưng ít nhất nhớ rõ bảy tám phần. Hơn nữa hạ quan trước khi cùng đại nhân tới Giang Nam vì sợ đại nhân ngày sau có việc cần hỏi còn cố ý đi Lại Bộ tham tường hồ sơ quan lại Giang Nam. Như thế nào, đại nhân có chỗ nào không đúng sao?

Trong nội tâm Tần Tiêu vui vẻ, vội vàng nói:

- Tiên sinh trước đừng hỏi những chuyện này. Nhanh nói với ta Ngô Hưng Quốc này hai mươi năm qua làm quan thế nào.

Phạm Thức Đức ngạc nhiên ngốc ngẩn ngơ, thanh hắng giọng, nói ra:

- Sau thi đình Quang Trạch nguyên niên thì Ngô Hưng Quốc tự thỉnh tiến tới Quân Châu, khi đó làm bát phẩm huyện úy; ước chừng bảy năm sau điều nhiệm tới Phòng Châu, được Tư Mã của Phòng Châu điều nhiệm làm Đại Phu, từ thất phẩm...

Chương 94: Thân hãm vòng vây tầng tầng lớp lớp (1)

- Đợi một chút!

Đột nhiên Tần Tiêu chen ngang lời của Phạm Thức Đức, nói:

- Tiên sinh vừa mới nói là Ngô Hưng Quốc đường đường bảng nhãn khoa cử thi đình lại tự mình chủ động đi tới Quân Châu, còn làm bát phẩm huyện úy?

- Đúng vậy!

Hai tay của Tần Tiêu vỗ mạnh vào nhau, bỗng nhiên trong nội tâm sáng ngời, nghiêm nghị thầm nghĩ:

- Chuyện này cũng đúng! Ngô Hưng Quốc chủ động yêu cầu đến Quân Châu, hơn nữa còn có xuất thân bảng nhãn đi làm Huyện lệnh dự khuyết, quả thực là ủy khuất bản thân của mình. Văn nhân sĩ tử đi ra làm quan đầu óc không có ngốc như vậy, quả quyết không có khả năng này. Hoặc nói hắn có mục đích khác?

- Thái tử Lý Hiển năm vào Quang Trạch nguyên niên bị phế truất làm Lư Lăng Vương, mang theo gia quyến lưu vong tới Quân Châu. Ước chừng bảy năm sau lần nữa bị lưu vong đến Phòng Châu, thẳng đến ba năm trước đây mới quay trở về, được lập thành thái tử làn nữa... Mà Ngô Hưng Quốc này ngoan ngoãn làm huyện úy ở Quân Châu bảy năm qua, sau đó lại lên đường tới Phòng Châu!

Trong nôi tâm của Tần Tiêu có chút kích động lên, cầm chén trả trong tay uống cạn, tiếp tục hỏi:

- Phạm tiên sinh, Ngô Hưng Quốc này ba năm trước đây được Tư Mã Sa Châu điều nhiệm tới Ngạc Châu làm Thứ Sử? Hắn không phải đang làm Tư Mã ở Phòng Châu hay sao?

Phạm Thức Đức đáp:

- Đại nhân có chỗ không biết. Ba năm trước đây Lư Lăng Vương Lý Hiển được đưa trở về triều đình, một lần nữa lập thành thái tử. Phàm là quan viên Phòng Châu bao năm qua hoặc ít hoặc nhiều đều có giao tình với thái tử. Quan viên trong Lại Bộ nịnh nọt thái tử nên đem quan viên ở Phòng Châu, chỉ cần là người hơi có giao tình với thái tử đều không duyên cớ thăng một cấp. Ngô Hưng Quốc cũng vì vậy mà từ Tư Mã điều nhiệm làm Tư Mã Trung Châu, từ thất phẩm thăng lên làm lục phẩm. Mới qua không bao lâu ước chừng không tới ba tháng triều đình lại khen ngợi chiến tích của hắn, trực tiếp thăng liền ba cấp, trở thành tam phẩm Thứ Sử Ngạc Châu.

Trong nội tâm Tần Tiêu đột nhiên xuất hiện nhiều dấu chấm than(!!!): thăng liền ba cấp? Kể cả đang đảm nhiệm Tư Mã thì trong vòng một năm thăng liền bốn cấp? Ngô Hưng Quốc, ngươi thật đúng là không đơn giản, xem ra ta hoài nghi là có đạo lý, cũng rất có tất yếu. Hợp với truy Lý Hiển mười bốn năm, hắn bị lưu vong ở đâu thì theo tới đó. Lý Hiển quay trở về thì ngươi cũng theo tới, nhanh chóng chạy đến Giang Nam Ngạc Châu này làm tam phẩm Thứ Sử... Ngô Hưng Quốc, lão tặc này! Ta suýt nữa bị da mặt người tốt của ngươi lừa gạt rồi. Không ngờ ngươi che dấu sâu như vậy.

Phạm Thức Đức nhìn qua Tần Tiêu đang nhíu mày, trên mặt dần dần lộ ra nộ khí, có chút kinh hoảng nói:

- Đại nhân, hạ quan có phải nói sai hay không?

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại:

- Ah không, cảm tạ tiên sinh.

Lập tức kêu lên một tiếng, trên mặt của hắn xuất hiện nét vẻ lạnh lùng, lại lâm vào trầm tư.

Phạm Thức Đức âm thầm rung động trong lòng, bởi vì hắn từ trên mặt Tần Tiêu cảm thấy lực áp bách vô cùng cường đại, hơn nữa có một thứ chưa từng xuất hiện trên người của Tần Tiêu.

Sát khí!

Con mắt Tần Tiêu khép hờ, con ngươi cũng thu nhỏ vài phần, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào vàng và khế đất trên bàn, hai tay nằm lại thành quyền, rung động khanh khách.

Trong nội tâm Tần Tiêu tức giận nói thầm: Ngô Hưng Quốc, lão tặc này quả nhiên là bán mạng cho Hỏa Phượng mà!

Làm bộ lương thiện lừa đời lấy tiếng, dấu diếm dã tâm mưu đồ làm loạn, thẳng cho tới hôm nay ngươi còn có ý định lừa gạt ta!

Sau khi lão tử tới Đại Đường thì đây là lần đầu tiên muốn giết người!

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức ăn xong bữa sáng thì đi ra khỏi sương phòng, một đường đi tới đại đường phủ Thứ Sử. Ven đường trông thấy cả phủ Thứ Sử đã giăng đèn kết hoa khắp nơi, người hầu nha hoàn lui tới bận rộn không ngừng, sau khi đi qua người của Tần Tiêu thì dừng lại nói một câu:

- Chúc mừng đại nhân.

Hào khí có vài phần vui mừng a.

Tần Tiêu có chút dở khóc dở cười: không thể ngờ ta sống hai đời thì lấy lão bà lần đầu tiên lại là giả mạo a!

Hai người đi tới chính đường liền phát hiện trừ Ngô Hưng Quốc còn có một người quen.

Tần Tiêu ẩn ẩn cười lạnh: Quan Thiết Sơn, ngươi cũng tới rồi sao? Chẳng lẽ lo lắng giam lỏng không được ta nên cố ý mang binh đến áp trận sao?

Quan Thiết Sơn vui vẻ đầy mặt thi lễ với Tần Tiêu.

- Chúc mừng đại nhân! Mạt tướng vừa lấy được thiệp mời liền cố ý chạy đây chúc mừng đại nhân.

Tần Tiêu cười đáp lễ:

- Đa tạ Quan Tướng quân!

Ngô Hưng Quốc nói ra:

- Đại nhân, ta cảm tạ Quan Tướng quân rồi, thỉnh hắn hộ tống đại nhân đến trang viên ở Giang Châu, đội thuyền cũng chuẩn bị xong, chỉ chờ đại nhân chuẩn bị cho tốt thì lên đường.

- Tốt, ta cũng đang định đi sớm đây, trang viên đó không biết là dạng gì.

Tần Tiêu nói ra.

- Trước khi đi ta cũng muốn gặp Ngô tiểu thư một lúc.

Ngô Hưng Quốc ngượng ngùng cười cười:

- Đại nhân, theo phong tục bản địa thì trước khi kết hôn hai người không được gặp mặt nhau. Chuyện này kính xin đại nhân thông cảm mới được, miễn cho dân chúng chê cười.

- Ah!

Tần Tiêu làm ra bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ.

- Ta ngược lại đã quên mất. Vậy được rồi, Quan Tướng quân, Phạm tiên sinh, chúng ta đi thôi.

- Đợi một chút, đại nhân.

Ngô Hưng Quốc lại mở miệng gọi lại Tần Tiêu, nói:

- Theo phong tục bản địa thì bà mối cũng có thể tạm ở lại nhà gái... Phạm tiên sinh đáp ứng làm mai mối thì có thể lưu lại. Truyện được copy tại

Tần Tiêu thuận miệng nói:

- Vậy được rồi, Phạm tiên sinh lưu lại, giúp đỡ quản lý một ít sự vụ kết hôn. Làm phiền ngươi, Phạm tiên sinh.

Trong nội tâm thì thóa mạ gian tặc! Nói phong tục thì hay lắm, nói cho cùng chính là cô lập chúng ta, còn không cho thông tri với nhau nữa, còn phái tướng quân đến theo ta. Các ngươi đang tính buộc ta vào các ngươi sao?

Tần Tiêu cùng Quan Thiết Sơn ra khỏi phủ Thứ Sử. Không ngoài sở liệu của Tần Tiêu thì bên ngoài có hơn trăm kỵ binh tay cầm trường thương, biểu hiện thì nói hộ tống, nhưng chẳng khác gì bắt cóc.

Tần Tiêu nhìn qua đám quân sĩ này, đám này toàn là tinh anh của quân đội a.

Tiểu tốt dắt ngựa tới, Tần Tiêu xoay người ngồi lên, sau đó hét lớn một tiếng:

- Đi!

Thân thể những tên lính chung quanh cũng run lên, ngay tiếp theo thì con ngựa với thân cũng chạy đi, chân đạp loạn một hồi.

Vừa mới trở mình lên ngựa, da mặt của Quan Thiết Sơn hơi run lên, hắn thật sự bị khí thế vừa rồi của Tần Tiêu làm kinh hãi một phen, ánh mắt nhìn về phía Tần Tiêu cũng nhiều hơn vài phần kính sợ.

Khóe miệng Tần Tiêu xuất hiện nụ cười lạnh, cả bộ mặt bao phủ uy thế không giận tự uy, trong nội tâm đang quát:

- Vô danh tiểu tốt, lính tôm tướng cua! Đừng quên ta chính là Khâm Sai đại nhân, cũng không phải là thư sinh tay trói gà không chặt. Chỉ hơn trăm tên lính muốn vây khốn ta sao? Nếu ta muốn thoát ra khỏi tay các ngươi còn dễ hơn đi tới nhà bếp của mình nhiều lắm.

Chương 95: Thân hãm vòng vây tầng tầng lớp lớp (2)

Trong nội tâm Quan Thiết Sơn âm thầm chột dạ, nuốt một miếng nước bọt, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại nhân, đội thuyền đã chuẩn bị tốt. Hướng đông nam đi chừng ba dặm là tới bến tàu.

Trong lỗ mũi Tần Tiêu "Ân" một tiếng, vung quất lên lưng ngựa, một người một ngựa chạy thẳng về hướng đông nam, Quan Thiết Sơn mang theo binh sĩ vội vã đuổi theo sau.

Từ xa nhìn lại Tần Tiêu cưỡi ngựa tuyệt trần, Quan Thiết Sơn cùng bọn binh lính theo sau, cả đội hình giống như mũi tên rời dây cung.

Chợt đến bờ sông thì Tần Tiêu đã nhìn thấy một chiếc thuyền có thể chứa hơn trăm người đang đỗ ở bờ sông, bên cạnh còn có mấy tên lính gác.

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa, đem roi ngựa dây cương ném cho tiểu tốt, sải bước đi lên thuyền. Vừa mới bước lên thuyền lớn thì tên lính bên cạnh cầm thương cúi thấp đầu, hạ giọng nói với Tần Tiêu:

- Đại nhân, cẩn thận!

Trong lời nói lộ ra hương vị nhắc nhở.

Tần Tiêu hơi gật đầu một cái, đi thẳng vào trong khoang tàu. Con mắt hơi nghiêng nhìn qua tiểu tốt này, phát hiện hắn tuổi không lớn lắm, dung quang tỏa sáng, tướng mạo đường đường, con mắt cũng rất có thần thái. Chiếu cao cũng không khác bao nhiêu có với Tần Tiêu, trên người còn lộ ra nét trầm ổn.

Trong lòng nghiêm nghị, bước chân của Tần Tiêu không ngừng nhưng âm thầm nhớ rõ tướng mạo của tiểu tốt này.

Đi vào khoang tàu thì không ngoài dự tính là một bàn rượu thịt, còn có hai tiểu tốt hầu hạ.

Tần Tiêu nhìn xem trên bàn đại vò gốm rượu khối lớn thịt, không hề muốn ăn. Xoay người bổ nhào tại buồng nhỏ trên tàu nằm trên giường, xông cái kia lưỡng tiểu tốt nói ra:

- Đến đây, bóp chân đấm bóp cho cho bổn quan.

Hai tiểu tốt hơi kinh ngạc, nhưng ngay ngắn quỳ bên người của Tần Tiêu, ngoan ngoãn đấm bóp cho hắn.

Trong lòng Tần Tiêu thầm cười trộm: lão tử không hung hãn một chút thì đám quân lính các ngươi cho rằng ta là văn nhân dễ khi dễ. Trước kia đi bộ đội thì ta phải bóp chân cho lão binh, hiện tại cũng tới phiên ta hưởng thụ rồi, ha ha!

Hai tiểu tốt này nhẹ tay nhẹ chân đấm bóp cho Tần Tiêu một hồi, trên trán đã có mồ hôi chảy ra. Bên ngoài thuyền lúc này có âm thanh lớn truyền tới, xem ra Quan Thiết Sơn đang mang theo quân lính lên thuyền, còn mang theo cả ngựa cùng đi.

Tần Tiêu ghé vào án nhắm mắt hưởng thụ một hồi, đột nhiên không kiên nhẫn kêu lên:

- Ngừng ngừng ngừng. Hai người các ngươi có phải quân nhân không vậy? Tay của tiểu nương tử người ta cũng có khí lực hơn các ngươi đấy. Đi ra ngoài đi ra ngoài, gọi tên lính canh gác thuyền ở ngoài kia vào, tiểu tử kia ngày thường khổ người cao lớn, xem hắn có vài phần khí lực hay không.

Hai tiểu tốt bị kinh hãi một hồi, cuống quít chạy ra bên ngoài, vừa vặn gặp phải Quan Thiết Sơn đi vào khoang thuyền. Quan Thiết Sơn nhìn thấy bộ dáng kinh hoàng thất thố của tiểu binh thì giận dữ nói:

- Hai tên ngu xuẩn các ngươi vì sao không chiếu cố cho đại nhân? Xem ra bổn tướng không lột da rút xương các ngươi không được rồi.

- A!

Tần Tiêu nằm trên giường, con mắt không có mở ra, lười biếng nói:

- Thay người đi, bảo người tới bóp chân cho ta.

- Còn không mau cút đi!

Quan Thiết Sơn quát một tiếng, toàn thân hai tiểu tốt khẽ run lên, vội vã chạy ra bên ngoài.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: Quan Thiết Sơn này trước mặt binh sĩ thì hung hãn, đoán chừng còn có chút uy tín, hắn là gia hỏa trị quân cực nghiêm.

Quan Thiết Sơn đi đến bên người của Tần Tiêu, xoay người hành lễ:

- Đại nhân, còn có gì phân phó không? Lần này đi Giang Châu ước chừng phải mất nửa ngày đường thủy, đại nhân muốn ăn chút gì đó không?

- Không cần, vừa mới ăn xong lúc nãy!

Tần Tiêu ghé vào nằm trên giường, trong thanh âm lộ ra vẻ buồn ngủ.

- Mấy ngày nay mệt mỏi, bổn quan muốn nghỉ ngơi một lát, Quan Tướng quân thỉnh tự tiện.

Quan Thiết Sơn nhìn qua bộ dạng của Tần Tiêu chẳng thèm ngó tới thì trong nội tâm ẩn ẩn có một cổ tức giận, chắp tay vái chào:

- Vậy thì đại nhân cứ nghỉ ngơi, mạt tướng đi bên ngoài khoang thuyền hầu hạ là được.

Quan Thiết Sơn đi tới cửa khoang thì tiểu tốt đầu thuyền đi vào trong khoang thuyền. Quan Thiết Sơn trừng mắt với hắn:

- Thông minh cơ linh một chút, chiếu cố đại nhân cho tốt! Hơi có sai lầm chém đầu chó của ngươi!

Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm: ăn chút thiệt thòi bị khinh bỉ ở chỗ ta liền chạy đi tìm tiểu tốt trút giận!

Tiểu tốt đóng cửa khoang lại, đi đến bên cạnh quỳ xuống trước người Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Tiểu nhân đến đây hầu hạ, nhưng có nặng nhẹ khó chịu đại nhân quở trách là được, mong đại nhân đừng cao giọng.

Trong nội tâm Tần Tiêu vui vẻ, nói thầm:

- Tiểu tốt này so với hai tên vừa rồi thì thông minh hơn nhiều, chính hợp ý ta!

Tần Tiêu nhắm mắt lại tập trung tinh thần, cẩn thận lưu ý động tĩnh ở bốn phía, phát hiện chung quanh buồng nhỏ này hình như có đầy người, trong nội tâm đã cảm giác có chút phẫn uất, thêm nữa... Là cười lạnh: Quan Thiết Sơn này hơn trăm người còn đang lo lắng thủ không được một mình ta, lại bao vây khoang thuyền này như thùng sắt giống như lâm đại địch vậy.

Tiểu tốt ngồi xổm bên người của Tần Tiêu, hai tay đặt lên chân của Tần Tiêu xoa bớp, mười ngón rất có lực.

Một lát sau thuyền lớn chấn động, lúc này nghe được tiếng nước chảy róc rách.

Tiểu tốt tiến đến bên tai của Tần Tiêu nói nhỏ tới cực điểm. nguồn TruyenFull.vn

- Đại nhân, lần này đi hỗ Bành Lễ nhất định phải cẩn thận một chút!

Tần Tiêu vẫn không nhúc nhích, nhắm mắt lại:

- Chỉ giáo cho?

Tiểu tốt thấp giọng nói:

- Quan tướng quân đã hạ lệnh nếu như đại nhân hơi có chút dị động hoặc bỏ trốn thì loạn tiễn bắn...

Thân thể của Tần Tiêu có chút chấn chấn động, hai tay tạo thành quyền, bất động thanh sắc nói ra:

- Vì sao ngươi lại nói cho ta biết? Tiết lộ việc quân cơ tùy thời có thể trảm.

Tiểu tốt dừng hai tay lại, chắp tay vái chào, thấp giọng nói:

- Bởi vì đại nhân không chỉ là trung thần lương tướng, văn võ toàn tài, càng là quan tốt khó được. Tiểu nhân sớm nghe nói đại nhân tên tuổi anh hùng, ở thôn Phu Hưng huyện Hán Dương tận mắt nhìn thấy phong thái đỉnh đạt của đại nhân, Quan tướng quân, Ngô Thứ Sử cùng một giuộc, mưu đồ bí mật đối phó đại nhân, đại nhân ngàn vạn lần phải cẩn thận ah!

Lỗ tai của Tần Tiêu nghe được rất rõ ràng, trên mặt thì bất động thanh sắc, nói ra mấy chữ:

- Đừng ngừng, lấy ráy tai của bổn quan đi.

Một lát sau, Tần Tiêu hỏi:

- Ngươi họ tên gì? Quan cư chức gì? (*Quan cư chính là phẩm quang, chức tước)

- Tiểu nhân Cao Tiên Chi, Giang Nam đạo Ngạc Châu phủ, một đội trưởng dưới tướng Quan tướng quân.

- A... Cao Tiên Chi. Ngươi là ở đâu... Cái gì!

Đột nhiên Tần Tiêu mở to mắt, quay đầu lại, nói:

- Ngươi tên gì, lập lại lần nữa?

Tiểu tốt không kiêu ngạo siểm nịnh, tiếp tục nói:

- Tiểu nhân Cao Tiên Chi, Giang Nam đạo Ngạc Châu, một đội trưởng dưới trướng Quan tướng quân.

Tần Tiêu ngồi bật dậy, trừng to mắt nhìn qua Cao Tiên Chi:

- Ngươi là người Cao Ly?

Cao Tiên Chi hơi có chút kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu, cúi đầu:

- Đúng vậy. Sao đại nhân biết được?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau