PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 861 - Chương 864

Chương 861: Tần thị lạc ấn (2)

Tần Tiêu nói:

- Mấy ngày nay Liêu Đông quân đã giao thủ vài lần với Tân La. Ngoại trừ lúc ban đầu do Lý Giai Lạc khinh thường nên bị mất Du Quan, ngoài ra đều là chúng ta chiến thắng, chỉ có một vạn người đã thọc sâu vào gần ngàn dặm lãnh thổ, một đường gió thổi cỏ rạp, người Tân La nghe danh đã sợ mất mật. Tuy rằng hiện tại Cao Văn Giản tập trung toàn bộ binh lực tử thủ Bình Nhưỡng, nhưng theo ta phỏng chừng muốn chiếm đóng Bình Nhưỡng nhiều nhất không qua một tháng thời gian là có thể làm được.

- Liêu Đông quân, lợi hại!

Lý Long Cơ tấm tắc lắc đầu, nhẹ giọng thở dài:

- Tuy rằng ta làm hoàng đế chưa từng tự ra trận chỉ huy tác chiến, nhưng trong ngày xử lý một ít quân vụ trọng đại vẫn hiểu được một ít. Quân đội Đại Đường từ trước thủ mạnh hơn công. Nhưng Liêu Đông quân thì khác, công thủ rất cân bằng. Đại thắng tại hà cốc Loan Hà, cuộc chiến tại Sĩ Hộ Chân Hà, bảo vệ Doanh Châu cùng U Châu, lấy công thay thủ, đánh rất khá. Đoạt Du Quan, hạ Tân La, nhanh như phích lịch thiểm điện, thế công cực kỳ cương liệt mạnh mẽ. Không thể tưởng được ngươi đến Liêu Đông chưa đầy hai năm đã khiến cho quân đội nơi này chuyển biến cực lớn...suất tài, suất tài ah!

- Được rồi, đừng thổi phồng, ta sắp bay lên.

Tần Tiêu cười cười nói:

- Vì đối kháng kỵ binh của Đột Quyết Bắc Địch, mới ban đầu suy nghĩ của ta chính là nhất định phải có một đội kỵ binh cường đại mới có thể đối kháng. Vì vậy Liêu Đông quân lấy kỵ binh làm bộ đội chủ chiến, sau đó hấp thu đại bộ phận tộc dân du mục người Hồ dũng sĩ nên sức chiến đấu mạnh mẽ là đương nhiên. Ta tự mình dẫn Hổ Kỵ sư, sau đó lại có kỵ binh Hề tộc cùng Khiết Đan quy phục, tổng số không dưới năm vạn người. Năm vạn kỵ binh này cho dù đánh trận cùng Lang Kỵ sư của Đột Quyết cũng sẽ không rơi xuống hạ phong. Hơn nữa chúng ta trang bị càng tốt hơn, thậm chí sẽ càng chiếm ưu thế. Mặt khác cho dù là bộ binh cũng có trang bị ngựa thồ, tùy thời có thể di chuyển đường dài thật nhanh hoặc là xông pha chiến đấu. Trái lại người Tân La, vài chục năm nay bọn hắn không trải qua chiến sự, cho dù dũng mãnh anh dũng nhưng xương cốt cũng bị gỉ sét, tự nhiên không phải là đối thủ của chúng ta.

- Ngô, trong quân sự có ngươi nắm giữ, xem ra vấn đề

không lớn.

Lý Long Cơ nhíu mày, lâm vào trầm tư, sau đó nói:

- Nhưng đánh giặc thì có thể thắng, nhưng sau khi đánh xong đây? Làm sao mới có thể hoàn toàn giải quyết vấn đề Tân La? Chẳng lẽ đánh xong năm nay, qua mười năm hai mươi năm lại biến thành như cũ?

Tần Tiêu cũng trầm tư, nói:

- Năm đó Cao Tông hoàng đế bình định xong Cao Câu Lệ, tiêu diệt Bách Tể, làm cho Tân La thống nhất, hậu duệ Cao Câu Lệ cùng Bách Tể cũng mai một, dung nhập vào những dân tộc khác. Hiện tại mặc dù Tân La lớn một chút, nhưng chúng ta đồng dạng có thể áp dụng biện pháp đó, hoàn toàn giải quyết vấn đề thôi! Dân cư Tân La mặc dù nhiều một chút, nhưng chúng ta có thể làm dần dần. Đề nghị của ta là dùng vũ lực chinh phục toàn bộ lãnh thổ Tân La xong, bố trí châu huyện nơi này, hoàn toàn dựa theo hình thức của Đại Đường quản lý cùng chế hành. Mở ra biên cảnh cùng đường ven biển, làm cho nội địa cùng bán đảo lưu thông tự nhiên. Dân chúng sẽ có người chủ động tiến đến trao đổi. Một năm hai năm, mười năm hai mươi năm năm mươi năm đi qua, mọi người chỉ còn nhớ tới Đại Đường, ai còn nhớ rõ Tân La? Cũng giống như Cao Câu Lệ năm xưa, Tân La sẽ chậm rãi dung hợp vào Đại Đường.

Lý Long Cơ cau mày nói:

- Như thế nào cách nhìn của ngươi đối với Tân La lại khác với Đột Quyết? Ta nhớ được ngươi từng nói qua, đối phó Đột Quyết Bắc Địch là phải cưỡng chế cho họ đại di chuyển, sau đó dùng vũ lực tăng cường quản chế.

- Bởi vì người Đột Quyết hiếu chiến dũng mãnh, ngay từ đầu chúng ta cần cưỡng chế áp bức. Làm cho dân chúng của bọn họ di chuyển, như vậy quân đội của họ sẽ mất đi nguồn mộ lính cùng trụ cột tồn tại, sau đó đi quản chế bọn hắn càng thêm dễ dàng.

Tần Tiêu nói:

- Nhưng Tân La thì khác. Người Tân La yếu đuối, chúng ta không cần dùng vũ lực với bọn họ. Hơn nữa Tân La vốn là nước phụ thuộc của Đại Đường, chúng ta thành lập châu huyện đem nó chính thức thu về Đại Đường quản lý cũng hợp tình lý. Đại Đường mạnh mẽ quân sự, còn có văn hóa phồn vinh. Đồng hóa từ văn hóa mới là mấu chốt giải quyết vấn đề. Từ xưa tới nay phàm là triều đại thay đổi lịch sử thay đổi, không phải đều dùng quân sự làm tiên phong, văn hóa đi sau sao?

Lý Long Cơ nghe được sửng sốt, hơn phân nửa còn chưa thông suốt, có chút nhức đầu lẩm bẩm:

- Từ xưa tới nay không phải đều dùng quân sự cùng chiến tranh làm tiên phong, dùng văn hóa vỗ yên...nếu nói như thế muốn đồng hóa Tân La còn phí thời gian hơn giải quyết Đột Quyết sao?

Lý Long Cơ hơi có chút hưng phấn xoa hai tay, trong ánh mắt toát ra thần thái khác thường:

- Ý của ngươi là nói, ta có thể giải quyết tốt Tân La hơn cả Thái Tông cùng Cao Tông?

- Ngươi thật may mắn.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Hiện tại thực lực của Đại Đường hưng thịnh, tình thế lạc quan. Hoàn toàn định Tân La, thu vào đất đai của Đại Đường, dung nhập vào Hán tộc, chỉ là sắp tới!

Ba ngày sau, ngoài thành Bạc Chước, mười vạn binh mã thẳng hàng, khí thế kinh người.

Tin tức hoàng đế cần ngự giá thân chinh đã truyền khắp cả Liêu Đông quân, mọi người một trận ồ lên. Kỳ thật chính Tần Tiêu cũng không nghĩ đến hoàng đế sẽ đích thân bước lên lãnh thổ Tân La, đến “chỉ huy” cuộc chiến này.

Có Đại Đường hoàng đế tham dự, tính chất của cuộc chiến tranh này hoàn toàn bất đồng. Điều này tỏ vẻ, Đại Đường chính thức tuyên bố muốn thanh lý môn hộ!

Binh mã tập hợp xong, Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi tụ tập trên đài điểm tướng chờ đợi bảo giá của hoàng đế. Lý Long Cơ nói qua muốn hôm nay duyệt binh, muốn làm chút tuyên thệ trước khi xuất quân, sau đó xua quân qua sông, thẳng tới Bình Nhưỡng thành.

Sau một lúc lâu, từ bên ngoài xuất hiện một nhóm kỵ sĩ. Dẫn đầu là một người thân mặc áo giáp màu vàng, cưỡi đại mã đỏ thẫm, khí độ bất phàm. Tần Tiêu cẩn thận nhìn xem, nha, lại là Lý Long Cơ!

Lý Long Cơ trong một thân nhung trang, có điểm thú vị!

Biểu tình của Lý Long Cơ nghiêm túc vô cùng, nhưng không che giấu được vẻ hưng phấn trong ánh mắt. Khi đi tới quân doanh, hắn chủ động ghìm ngựa nhảy xuống, thân thể cũng lưu loát dứt khoát. Hình Trường Phong cùng nhóm thiên binh sau lưng hắn đều xuống ngựa, giao ngựa cho binh tốt gần bên.

Bên trong quân doanh, ngoại trừ thám báo bất luận kẻ nào cũng không được thúc ngựa lao nhanh, đây là quy củ như thiết trong quân đội. Lần này Lý Long Cơ vì ngự giá thân chinh, đã bỏ thời gian đọc thuộc lòng quân lệnh.

Tần Tiêu nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của Lý Long Cơ, liên tưởng đến hình dáng ngày thường của hắn, không khỏi buồn cười, nhưng dù sao vẫn nhẫn nhịn được. Hắn mang theo nhóm người Lý Tự Nghiệp bước nhanh lên nghênh đón, hành lễ chào:

- Bái kiến bệ hạ!

Chương 862: Ngự giá thân chinh

Lý Long Cơ nhìn lướt qua chúng tướng, hài lòng gật đầu:

- Miễn lễ!

- Mời bệ hạ!

Mọi người vây quanh Lý Long Cơ đi lên đài điểm tướng.

Lý Long Cơ cảm giác trái tim mình nhảy mạnh.

Trực tiếp đối mặt cùng mười vạn dũng sĩ thật sự là lần đầu tiên trong cuộc đời của hắn. Nhìn chiến giáp đao thương sáng ngời, trong lòng Lý Long Cơ dâng lên cỗ hào hùng, không khỏi nghĩ thầm: Nguyên lai đây là cảm giác cùng khí tượng trong quân đội, quả nhiên là địa phương làm nam nhân cảm thấy nhiệt huyết sôi trào ah!

- Các tướng sĩ!

Lý Long Cơ vung tay lên, lớn tiếng quát:

- Trẫm thật cao hứng. Rốt cục có thể tận mắt nhìn thấy các ngươi, cùng các ngươi kề vai chiến đấu!

Mười vạn tướng sĩ nhất thời hô to:

- Vạn tuế, vạn vạn tuế!

Sóng âm thật lớn, quả thật có thể đem Bạc Chước thành run rẩy, kéo dài không thôi!

Lý Long Cơ cảm giác trái tim của mình cơ hồ bị chấn nát, cỗ khí thế này rất mãnh liệt!

Thật lâu sau thanh âm mới ngừng lại.

- Các ngươi là dũng sĩ trung thành nhất Đại Đường, dũng sĩ đáng quý nhất! Trẫm, thật sự cảm ơn các ngươi!

Lý Long Cơ lớn tiếng nói:

- Ngay trong hôm nay trẫm cùng các ngươi bước qua Áp Lục Thủy, dẹp yên Tân La!

- Dẹp yên Tân La!

Thanh âm quát lớn lại dâng trào, lần này càng mãnh liệt, càng kéo dài. Các tướng sĩ huy đao thương, vỗ tấm chắn, chấn đến mặt đất run rẩy lên.

Qua hồi lâu, thanh âm ngừng lại, Lý Long Cơ lên tiếng:

- Trẫm phong Tần Tiêu làm ngự tiền binh mã đại nguyên soái, Lý Tự Nghiệp làm phó nguyên soái, Lý Thiệu Cố, Lý Vi Ấn làm tham quân, Vạn Lôi làm đại tướng thủy quân cùng lương thảo chuyển vận sứ, Hoàn Tử Đan làm tiên phong, Hình Trường Phong làm ngự tiền trung quân hộ vệ sử. Mười vạn đại quân, binh phát Bình Nhưỡng!

- Hống hống hống!

Thanh âm hoan hô, tình cảm trào dâng. Tần Tiêu cùng nhóm người Lý Tự Nghiệp cùng nhau tiến lên thụ phong, nhận binh phù cùng ấn tín.

Phân phối đã xong, một mặt đại kỳ thêu chữ “Đường” cao cao bay lên, hiến tế xong xuôi, Lý Long Cơ cầm tướng kỳ tự mình giao trong tay Hoàn Tử Đan:

- Hoàn tướng quân, chúc ngươi thắng ngay trận đầu!

Hoàn Tử Đan tinh thần phấn chấn ôm quyền cúi đầu:

- Dạ, bệ hạ!

Lý Long Cơ mỉm cười, nhẹ giọng nói:

- Đừng làm sư phụ ngươi mất mặt, mười vạn người đều đang nhìn ngươi.

Hoàn Tử Đan thoáng sững sờ, lập tức cười ngây ngô:

- Vi thần không dám!

Lý Long Cơ cười ha ha, vung mạnh tay lên:

- Đi thôi!

- Dạ, bệ hạ!

Hoàn Tử Đan tự tay cầm tướng kỳ lên ngựa, vung phượng sí lưu kim đang, quát lớn:

- Hổ Kỵ sư, xuất phát!

Hai vạn Hổ Kỵ theo sau Hoàn Tử Đan, thanh thế rung trời, vượt ra khỏi quân doanh hướng nam mà đi. Trên Áp Lục Thủy, mặt sông vốn không rộng lắm đã được Vạn Lôi mang chiến thuyền đến trải thành cầu nổi, chiến mã có thể đi lên trên. Đây đều là chủ ý của Tần Tiêu. Không phải từng đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa sao, trong cuộc chiến Xích Bích, Tào Tháo đem chiến thuyền buộc chung vào nhau sao? Tuy rằng lúc ấy bị Chu Du dùng hỏa công đánh đại bại, nhưng trước khác nay khác. Cứ như vậy đại quân qua sông, chuyển vận lương thảo sẽ không còn là vấn đề.

Binh lính còn lại chính là bộ binh cùng kỵ binh Khiết Đan.

Lý Long Cơ lấy ra một cuộn thánh chỉ, nhìn Lý Thiệu Cố cùng Lý Vi Ấn mỉm cười nói:

- Hai vị ái khanh, hôm nay trẫm cần tuyên đọc một phần thánh chỉ, tiến hành ngợi khen các bộ thủ lĩnh Khiết Đan!

Lý Thiệu Cố cùng Lý Vi Ấn thoáng kinh hãi, cúi chào:

- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Cao Lực Sĩ tiến lên chuẩn bị tiếp nhận thánh chỉ nhưng Lý Long Cơ ngăn lại, mỉm cười nói:

- Hôm nay trẫm tự mình tuyên chỉ!

- Trẫm, Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ, khâm phong Khiết Đan đại thủ lĩnh Lý Thiệu Cố làm Lô Long quận vương, tả giám môn vệ đại tướng quân, Binh bộ thị lang, ban thưởng thực ấp năm trăm hộ. Lý Vi Ấn làm Tùng Mạc quận vương, hữu giám môn vệ đại tướng quân, Hộ bộ thị lang, ban thưởng thực ấp bốn trăm hộ. Nguyên Khiết Đan đại thủ lĩnh Lý Thất Hoạt làm Quy Thuận công, trả lại bản thổ, chuyện xưa bỏ qua. Nguyên thủ lĩnh các bộ tộc Khiết Đan, khâm phong làm quốc công, hậu tước trẫm sẽ hạ chỉ phong thưởng sau. Hôm nay trẫm có thệ, Đại Đường đem Khiết Đan làm huynh đệ đồng bào, lấy thành đối đãi vĩnh không phân lấn, khâm thử!

Lý Thiệu Cố cùng Lý Vi Ấn kích động hô to:

- Tạ bệ hạ thiên ân, ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Mấy vạn tướng sĩ Khiết Đan đều xuống ngựa hô to vạn tuế.

Lý Long Cơ nhìn hai người mỉm cười nói:

- Hai vị ái khanh mời đứng lên, tiếp chỉ đi!

- Tạ...bệ hạ!

Lý Thiệu Cố tiến lên tiếp nhận thánh chỉ, bái xuống:

- Đại Đường khoan dung, bệ hạ độ lượng rộng rãi, thật khiến vi thần xấu hổ vạn phần. Bệ hạ, thỉnh chấp thuận cho vi thần dẫn theo binh mã thiết kỵ làm tiền bộ, vượt qua Áp Lục Thủy đánh Bình Nhưỡng. Vi thần muốn dùng Bình Nhưỡng thành cùng đầu người của Cao Văn Giản hiến cho bệ hạ làm tạ lễ!

Trong lòng Lý Long Cơ vui vẻ, lớn tiếng nói:

- Tốt! Lý tướng quân quả nhiên đủ hào khí! Trẫm sớm nghe nói Lý tướng quân là soái tài hiếm có. Hôm nay trẫm muốn tận mắt nhìn xem đại tài của Lý tướng quân! Lý Thiệu Cố, trẫm mạng ngươi lập tức dẫn bốn vạn thiết kỵ xuất phát đi tiếp ứng Hoàn Tử Đan, hai ngươi kết hợp thành đội ngũ do ngươi chỉ huy công thành!

- Tạ bệ hạ!

Lý Thiệu Cố vui mừng kích động tiếp đại kỳ trong tay Lý Long Cơ, nhảy lên ngựa mang theo nhân mã phóng nhanh.

Thiết kỵ Khiết Đan uy phong lẫm lẫm phóng về hướng nam.

Hai đội nhân mã đã đi, chỉ còn lại hai vạn bộ binh cùng ba vạn thủy quân phụ trách hậu cần.

Trên điểm tướng bàn cũng chỉ còn lại Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi.

Lý Long Cơ hồi tưởng lời dặn của Tần Tiêu, cười khẽ, hạ lệnh:

- Đại quân chỉnh đốn ba ngày, kiếm đủ lương thảo, ba ngày sau xuất phát!

Lý Tự Nghiệp gấp đến nhảy dựng lên, hô:

- Bệ hạ, như vậy sao được chứ? Bọn hắn đều xuất phát, chúng ta còn ở nơi này! Đến lúc đó công lao đều bị bọn hắn đoạt hết!

- Ha ha!

Mọi người cười vang, Tần Tiêu vội vàng kéo Lý Tự Nghiệp nói:

- Ý chỉ của bệ hạ, ngươi đừng nhiều lời! Có phải ngươi nháo loạn với ta quen rồi, đã quên ai đang ra lệnh?

Lý Tự Nghiệp sửng sốt, lúc này chợt hồi tỉnh, hoảng sợ cúi đầu:

- Bệ hạ thứ tội...vi thần biết sai lầm rồi!

Lý Long Cơ cười cười:

- Đứng lên đi, Lý đại tướng quân. Yên tâm, sẽ cho ngươi cơ hội thi triển thân thủ. Hiện tại ngươi đừng nóng lòng, trẫm, tự có an bài.

Bình Nhưỡng thành, gần ngay trước mắt.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ bước xuống xa mã, chậm rãi đến gần thành trì. Tiên phong Hổ Kỵ sư cùng thiết kỵ Khiết Đan bố trí đại trận thế ngoài thành, tiếng hô rung trời hoan nghênh bảo giá của hoàng đế.

Trong lòng Lý Long Cơ như thủy triều mênh mông: Đây là Bình Nhưỡng thành! Năm đó Thái Tông hoàng đế cũng không thể chiếm lĩnh nơi này, ta lại đem mảnh đất này giẫm dưới chân!

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Mấy vạn đại quân cùng dân chúng Bình Nhưỡng thành đầu hàng, đồng loạt quỳ bái ngoài thành, tiếng hô như sấm.

Chương 863: Tân La chung khúc

Lý Long Cơ không tự chủ được vươn tay nâng lên, có chút khàn giọng lớn tiếng nói:

- Đại Đường vạn tuế!

Mấy vạn người cùng hô to: Đại Đường vạn tuế.

Kế tiếp chính là một ít hoạt động hiến tế, liên tục kéo dài đến đêm khuya.

Đoàn xe của hoàng đế được thiên binh theo hộ vệ, chạy vào trong thành. Lý Long Cơ ngồi trên xe đưa mắt nhìn quanh, trên mặt đất đều là binh lính cùng dân chúng quỳ bái. Tuy rằng máu tươi đã được thanh lý, nhưng không khí vẫn phảng phất mùi huyết tinh. Dấu vết oanh tạc trên đầu thành thật rõ ràng, còn có những mũi tên chưa kịp nhổ đi.

Vào đêm, Lý Long Cơ bãi tiệc chúc mừng chúng tướng. Lý Thiệu Cố là công thần lớn nhất, ngồi cùng bàn với Tần Tiêu uống rượu.

Tan tiệc rượu, Lý Long Cơ giữ lại Tần Tiêu, muốn đánh cờ với hắn. Tần Tiêu thấy bộ dáng hưng trí bừng bừng của hắn, cũng đành ở lại.

Lý Long Cơ vừa chơi cờ vừa hứng trí nói:

- San bằng Bình Nhưỡng, tiếp theo chỉ cần tiến quân hạ Kim thành, toàn bộ lãnh thổ Tân La có thể hoàn toàn bình định rồi!

Tần Tiêu không nói gì, chỉ lo đánh cờ.

Lý Long Cơ phát hiện khác thường, nói:

- Sao ngươi không nói chuyện? Ngươi là đại nguyên soái, không phải là nên vui vẻ hơn ta sao?

- Phải, ta đương nhiên vui vẻ.

Tần Tiêu nói:

- Nhưng ta đang cân nhắc Đại Đường hoàng đế thật sự cần thân chinh đến Kim thành hay sao?

Lý Long Cơ khẽ cau mày:

- Có ý tứ gì?

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Ý của ta là, chúng ta không cần đi đánh Kim thành. Ngươi ngẫm lại, Cao Văn Giản là quyền thần Tân La, chiếm binh quyền làm Tân La vương mất quyền lực. Hắn tạo phản chưa chắc là ý tứ của Tân La vương. Hoặc là nói cho dù có nhưng Tân La vương sẽ không thừa nhận. Cho nên trước mắt căn bản không cần đánh Kim thành, có thể truyền hịch mà định ra là được.

- Truyền hịch mà định ra?

Lý Long Cơ cau mày, lâm vào trầm tư, sau đó chậm rãi nói:

- Có đạo lý...đã tiêu diệt chín thành binh mã Tân La, nếu bọn hắn còn muốn đánh với chúng ta chính là trứng chọi đá. Tân La vương Kim Hứng Quang, trong ấn tượng của ta là một người biết giữ bổn phận, hơn nữa không phải kẻ ngu ngốc. Những năm gần đây thượng cống chưa hề thiếu qua, bởi vậy có thể thấy được hắn bị mất quyền lực, không có ý làm phản Đại Đường. Hiện tại chúng ta tiêu diệt Cao Văn Giản, hắn nên cao hứng mới phải...

- Cao hứng thì chưa chắc, nhưng lập tức chạy tới đầu hàng vô cùng có khả năng.

Tần Tiêu cười nói:

- Nếu hắn không nổi điên cũng sẽ không tiếp tục chống lại, nếu không sẽ gặp hậu quả như Cao Văn Giản. Trước mắt rõ ràng có một bậc thang giữ được tính mạng miễn đi chiến tranh, ta nghĩ hắn không thể không biết.

- Hiểu được rồi.

Lý Long Cơ cười nói:

- Ý của ngươi là để cho ta cấp cho Kim Hứng Quang một bậc thang?

- Đúng!

Tần Tiêu quyết đoán đáp:

- Phát một đạo truyền hịch đến Kim thành, liệt kê tội trạng của Cao Văn Giản, cùng quyết tâm thề diệt phản thần của Đại Đường chúng ta. Tân La vương Kim Hứng Quang nhất định đem người đến hàng. Đến lúc đó không cần tiếp tục đánh bọn hắn, phái đại quân chiếm giữ Kim thành, hết thảy thu phục!

- Có đạo lý, cứ làm như vậy!

Lý Long Cơ hưng phấn xoa tay, nói:

- Ta cũng không tin Kim Hứng Quang ngu xuẩn đến mức đó, đã cho hắn con đường sống mà hắn không đi, lại nhất định tìm chết! Chỉ cần hắn đầu hàng, ta sẽ không giết hắn, cũng không cần đại giết hại. Lấy thắng mưu cầu hòa bình, ha ha! Ý kiến hay!

Một tháng sau cuộc đại chiến Bình Nhưỡng.

Không ngoài sở liệu của Tần Tiêu, Tân La vương Kim Hứng Quang vội vàng mang theo toàn bộ hoàng tộc cùng hơn vạn binh mã còn sót lại chạy đến thành Bình Nhưỡng xin hàng. Binh mã tạm thời bị khống chế, Tân La vương cũng bị “thỉnh” tới hành cung hoàng đế.

Tân La vương dẫn hoàng tộc đầu hàng, lập tức truyền khắp Bình Nhưỡng thành, thật nhiều dân chúng Tân La khóc than nước mất nhà tan.

Sự tình diễn biến tới lúc này, Tần Tiêu nói với Lý Long Cơ:

- Hiện tại lập tức phái quân trú đóng Tân La. Ta đề nghị lấy Lý Tự Nghiệp làm chính, Lý Thiệu Cố làm phụ, suất binh ba vạn tiến vào chiếm giữ Kim thành. Bình Nhưỡng này do Hoàn Tử Đan làm tướng quân, Lý Vi Ấn làm phó tướng, suất binh hai vạn trấn thủ.

Lý Long Cơ nghe được ý tứ, nhưng vẫn hỏi:

- Còn ta đây?

Tần Tiêu cười cười:

- Ngươi là hoàng đế, làm sao ở lâu tại Tân La đây? Đã là tháng bảy, ngươi rời Trường An đã sắp nửa năm, là thời điểm nên trở về.

Lý Long Cơ thản nhiên hỏi:

- Vậy còn ngươi?

- Ta đương nhiên theo hoàng đế bệ hạ cùng quay về Trường An.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi không phải đã từng nói qua muốn cho ta cùng đám người Diêu Sùng giải quyết thủ tục kết thúc sao? Hắn là đương triều các lão trăm công ngàn việc, tự nhiên không thể tới Tân La, vậy thì ta phải đi Trường An thôi.

Lý Long Cơ nghe được trong lòng vừa động, không khỏi hỏi ngược lại:

- Ngươi muốn đi Trường An, Liêu Đông làm sao bây giờ?

- Dễ làm thôi, nơi này có người quản sự.

Tần Tiêu thản nhiên thoải mái nói:

- Mấy ngày nay ta đi bên cạnh ngươi, cũng không cần xử lý sự tình gì, mọi chuyện đều vận hành đâu vào đấy. Vì vậy ta xem như nghĩ thông suốt, Tần mỗ cũng không phải không thể cách nơi này. U Châu có Khương Sư Độ, Nhiêu Nhạc cùng Tùng Mạc có Trương Cửu Linh, Doanh Châu có Tống Khánh Lễ, Kim Lương Phượng đã đi Bột Hải quốc. Các lộ đóng quân đã an bài thỏa đáng, tướng lãnh nhất lưu, huấn luyện nhất lưu, sức chiến đấu thiên hạ vô địch. Đại Đường đông bắc đã vững như bàn thạch. Chuyện xấu duy nhất chính là Tân La. Nhưng đã có Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan, tin tưởng trong thời gian ngắn không thành vấn đề. Chỉ cần về triều thương nghị xong phương pháp thống trị Tân La, như vậy hết thảy liền thu phục.

Lý Long Cơ có chút khó hiểu nhìn Tần Tiêu:

- Vì sao ngươi...đột nhiên muốn rời khỏi Liêu Đông? Ta nhớ được ngươi từng nói đánh xong Tân La đem binh bắc thượng, giải quyết Mạt Hạt, hoàn toàn tiêu diệt Đột Quyết?

Tần Tiêu cười nói:

- Cho dù ta về triều, việc này vẫn làm xong thôi. Trương Cửu Linh cùng Kim Lương Phượng hoàn toàn có thể làm thành việc này. Không cần ta tiếp tục gánh vác.

Lý Long Cơ cũng cười nói:

- Ta hiểu được ý tứ của ngươi. Được rồi, mấy ngày nữa chúng ta cùng nhau quay về Trường An.

Tần Tiêu thoải mái nở nụ cười:

- Vậy...vi thần đa tạ bệ hạ!

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Ta còn không biết trong lòng ngươi muốn gì? Vội vàng hai năm, cũng nên cho ngươi nghỉ ngơi một chút. Hơn nữa ngươi cũng nhớ lão bà hài tử của ngươi, không phải sao?

- Ha ha, đương nhiên là đúng rồi còn gì!

Tần Tiêu cũng cười, hai người nhìn nhau, lòng hiểu mà không nói, trong lòng nhẹ nhõm.

Bình bắc đại thắng, cả nước chúc mừng. Tần Tiêu có chút chết lặng đi theo tham gia thật nhiều khánh lễ, nhưng hắn cảm giác tuy rằng mình ở hoàng thành nhưng tâm không biết đã bay tới nơi nào. Hắn càng ngày càng phát hiện, mình làm quan đã không còn ước mơ cùng hi vọng gì.

Còn không phải hay sao, cũng đã vị cực nhân thần rồi...nhân sinh giống như một đường parabon, đi lên tới đỉnh phải rơi xuống. Hắn tình nguyện chính mình chủ động ngoan ngoãn đi xuống, cũng không muốn bị người nâng lên đến té xuống.

Chương 864: Đại kết cục

Mùng một tháng tám, vầng trăng treo cao. Mấy ngày nay Tần Tiêu thường xuyên hỗn chung một chỗ với Lý Long Cơ tham gia tiệc rượu chúc mừng, thương lượng thủ tục sau cuộc chiến, nhưng hôm nay, Tần Tiêu chủ động nửa đêm tiến cung cầu kiến vẫn là lần đầu tiên.

Trong lòng Lý Long Cơ mơ hồ có chút khác thường: Hắn lại muốn chơi trò gì đây?

Hai người ngồi trong ngự hoa viên, hương hoa thoang thoảng, nhìn vầng trăng treo cao, uống một bình rượu nhỏ.

Rượu qua ba tuần, Tần Tiêu nói thẳng:

- Ta muốn đến...xin nghỉ phép.

- Xin nghỉ phép?

Lý Long Cơ kinh nghi, nhưng trong lòng cũng yên tâm, cười trêu:

- Ta còn tưởng rằng ngươi lại muốn từ quan đâu.

- Thừa kế tước vị đâu, con ta đều không từ chối được, ta làm sao mà từ quan?

Tần Tiêu cũng đùa giỡn cười nói.

Lý Long Cơ lơ đãng nói:

- Xin phép không thành vấn đề, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút. Đại sự đã an bài xong xuôi, những việc khác chỉ là chuyện nhỏ. Để cho người của tam tỉnh lục bộ chậm rãi đi làm đi. Hai ba năm tới Đại Đường cần giải quyết rất nhiều sự tình ở phương bắc cùng Tân La.

- Thời gian sao...

Tần Tiêu cười quỷ dị, nói:

- Ta nghĩ muốn nghỉ lâu một chút.

- Bao lâu?

Lý Long Cơ cảm giác có chút không ổn, cảnh giác hỏi.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Có thể là ba năm mười ngày, cũng có thể là...cả đời.

- Lời này ý như thế nào?

Lý Long Cơ hoài nghi, hơn nữa nghe được ba chữ “cả đời”, trong lòng hắn có chút khó chịu: Đây không phải cũng có ý nghĩa như từ quan sao?

Tần Tiêu mỉm cười, ngữ khí thật thẳng thắn:

- Ta nghĩ thông suốt. Liêu Dương Vương như ta dưới một người trên vạn người, có thể giữ lại. Nhưng mà ta không muốn nắm giữ quyền hành thực tế. Đánh xong Đột Quyết, Bình Bắc Quân Cơ Xứ cũng giải tán. Ta biết ngươi nhất định sẽ an bài thêm sự tình cùng chức vụ cho ta, đúng không? Bỏ đi, ngươi tha cho ta đi. Với danh vọng cùng thân phận hiện tại của ta, nếu còn ra triều đình phụ chính, không muốn làm quyền thần cũng khó khăn. Tình cảnh như thế, ngươi nguyện ý chứng kiến sao?

Lý Long Cơ không khỏi kinh ngạc chấn kinh, nhìn chằm chằm Tần Tiêu hồi lâu, trong ánh mắt có chút tức giận nói:

- Lời như vậy cũng chỉ có ngươi mới dám nói ra...

- Ngươi cũng biết đây là lời nói thật lòng.

Tần Tiêu thản nhiên nói:

- Nói thật, ngươi là minh quân. Bên cạnh ngươi không nên xuất hiện quyền thần như ta, đúng hay không? Cho nên ý tưởng của ta chính là ngươi không cần an bài thêm chức vụ thực tế gì cho ta, để cho ta nhận thanh danh hư chức gì đó, có thể đi dạo chơi tứ phương đi. Ngươi cũng biết người ở trong triều, thân bất do kỷ, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Tần Tiêu này dù có điệu thấp mặc kệ mọi sự thế nào, vẫn sẽ có chuyện tìm tới trên đầu của ta. Đến lúc đó ta lại không thể cứ gặp chiêu triết chiêu. Nói không chừng vừa làm, cuối cùng bị hao tổn chính là vị hoàng đế như ngươi cùng vương triều Đại Đường. Cho nên...ngươi cho ta nghỉ phép đi.

Lý Long Cơ xuy cười một tiếng:

- Ngươi nói toàn lời ngụy biện tà thuyết!

Nhưng trong lòng tự nhủ: Nguyên lai hắn hiểu rõ ràng hơn so với ta, cũng phải, dù sao là hỗn trong quan trường ah!

- Còn nữa, ta muốn thành thân.

Ngữ khí của Tần Tiêu trở nên dễ dàng hơn, cười nói:

- Ta đã đáp ứng Ngọc Hoàn, cùng nàng thực hiện kết hôn du lịch, ha ha, chủ ý không sai đi? Ngươi biết không, cuộc đời ta có một nguyện vọng lớn nhất chưa từng cùng ai nói qua. Đó chính là ta muốn đi khắp vạn lý giang sơn Đại Đường! Từ phương bắc đại thảo nguyên, đến vùng sông nước Giang Nam. Ta muốn kiến thức phong tình Tây Vực, nghe một chút tiếng sóng Đông Hải. Còn có nhiều thanh sơn thủy tú, danh thắng cổ tích. Hơn nữa năm xưa ta đã đáp ứng Tiên nhi các nàng sẽ quay về Nhạc Dương lầu, thậm chí định cư một thời gian ở đó. Nơi đó còn có một Trịch Bút Đình, còn viết vài câu thi từ của ta kia, ha ha! Còn có Tân La, chờ một ngày nào yên ổn xuống, ta cũng muốn mang theo người nhà đi xem, còn có những mảnh đất ta từng chinh chiến qua, Sĩ Hộ Chân Hà, Đại Lang Nguyên, Thụ Hàng thành, những chỗ này ta đều rất muốn đi.

Lý Long Cơ luôn luôn nghe Tần Tiêu liên miên cằn nhằn nói xong, không nói lời nào, cũng không biểu lộ thái độ.

Tần Tiêu nói một lúc, chợt ngừng lại.

Trường hợp nhất thời yên tĩnh, có thể nghe được tiếng gió thổi qua, thanh âm côn trùng kêu to.

Sau một lúc lâu đi qua, Tần Tiêu khẽ nói:

- Ngươi sẽ đồng ý, đúng không?

Lý Long Cơ nhếch môi, khẽ cười khổ:

- Vì sao thấy được?

- Bởi vì ngươi là hoàng đế sáng suốt nhất.

Tần Tiêu nở nụ cười, khẽ nói:

- Đồng thời cũng là huynh đệ tốt nhất của Tần Tiêu này ah! Làm huynh đệ, đời này chỉ có chút nguyện vọng đó. Ngươi sẽ nhẫn tâm không đáp ứng sao?

Lý Long Cơ quay sang nhìn vào ánh mắt Tần Tiêu, từ trong mắt Tần Tiêu hắn đọc được tình cảm chân thành, vẻ thản nhiên như lúc ban đầu kết nghĩa.

Lý Long Cơ không khỏi cười rộ lên, thản nhiên nói:

- Nhưng nếu một ngày kia ta cần ngươi, Đại Đường cần ngươi, làm sao bây giờ?

- Vậy ta nhất định sẽ xuất hiện.

Tần Tiêu quyết đoán nói:

- Ta đã nói rồi, ta không phải từ quan, mà là xin nghỉ phép. Ngày về của ta chính là lúc ngươi cùng Đại Đường thật sự cần ta. Vì vậy ta cũng hi vọng không có một ngày như thế. Bởi vì ta hi vọng ngươi luôn làm một minh quân, Đại Đường luôn luôn hướng về phía trước, thời thịnh muôn đời.

- Ngươi làm như vậy, kẻ thống khổ chỉ sẽ là ta.

Lý Long Cơ thở dài một hơi, nói:

- Nếu ta gặp lại ngươi, chính là Đại Đường xảy ra vấn đề, đúng hay không? Nếu ta đem giang sơn thống trị thật tốt, cũng không còn cơ hội gặp lại ngươi?

- Cũng không hẳn là vậy!

Tần Tiêu cười nói:

- Một ngày nào ngươi làm hoàng đế mệt mỏi, Đại Đường có thể yên tâm giao cho con của ngươi, ngươi học cha ngươi thoái vị làm thái thượng hoàng đi thôi. Đến lúc đó ngươi cũng có thể giống như ta đi du lịch khắp Đại Đường. Người sống trên đời thật không dễ dàng, có thể làm một chuyện ý nghĩa như vậy thật đáng giá bao nhiêu.

Lý Long Cơ cũng cười, có chút khổ sở lắc đầu:

- Thôi thôi, lời ngụy biện của ngươi thật sự là nhiều lắm, ta nói không qua ngươi. Với sự hiểu biết của ta đối với ngươi, chuyện ngươi đã quyết định ta cũng không thể sửa đổi, đúng không?

- Không, lần này không phải.

Tần Tiêu một mực mỉm cười, chân thành nói:

- Ta hi vọng ngươi thành tâm thành ý cho ta nghỉ phép. Cũng chỉ có như vậy ta mới có thể đi được an tâm, không có tiếc nuối. Không như năm đó khi ta từ quan, cả ngươi lẫn ta đều không được an nhàn.

Lý Long Cơ chậm rãi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời, thì thào nói:

- Vẫn là huynh đệ sao?

Ý cười trên mặt Tần Tiêu nhẹ nhàng lẫn thâm tình, nhẹ giọng nói:

- Ta đã nói rồi, A Man vĩnh viễn là huynh đệ tốt nhất của Tần Tiêu!

Lý Long Cơ mỉm cười, khẽ nói:

- Tần Tiêu cũng vĩnh viễn là huynh đệ tốt nhất của A Man...làm hoàng đế, có được một huynh đệ tốt, thật đúng là không dễ dàng!

Dứt lời Lý Long Cơ lấy ra một mảnh ngọc bội, buộc dây đỏ, trong sáng thanh thúy.

Lý Long Cơ đưa ngọc bội cho Tần Tiêu:

- Cầm đi, phải tìm hơn trăm ngày mới tu bổ tốt. Nhìn qua giống như chưa từng vỡ, thật thần kỳ phải không?

Tần Tiêu chậm rãi vươn tay cầm lấy.

Tần Tiêu biết, mình bị cảm động. Nhưng hắn chỉ mỉm cười, nói nhỏ:

- Cảm ơn. Ta sẽ cẩn thận giữ gìn, không cho nó tiếp tục nát.

- Không sao cả, cho dù có vỡ cũng không thể dán lại, không quan trọng.

Lý Long Cơ mỉm cười, thản nhiên nói:

- Như vậy...ta đáp ứng ngươi.

Tần Tiêu cười nói:

- Cảm ơn, hảo huynh đệ!

- Hãy đi hưởng thụ nhân sinh của ngươi đi!

Lý Long Cơ có chút thoải mái, có vẻ mất mát lẫn ghen tỵ nói:

- Đại Đường thiên hạ, vạn lý giang sơn, ngươi thay ta tận tình mà du ngoạn. Nếu có thể mỗi khi đến nơi đâu viết xuống du ký, lại gởi về Trường An cho ta xem. Như vậy cũng giống như đích thân ta đi qua vậy.

- Thứ tốt, đương nhiên cùng huynh đệ chia nhau hưởng lợi. Ta thật tình nguyện.

Tần Tiêu ho khan một tiếng, nói:

- Bất quá...viết du ký không phải sở trường của ta. Ngươi còn không biết, khi đi học ta viết văn thường không đạt yêu cầu.

Lý Long Cơ hơi sững sờ:

- Là ý gì?

- A? Ha ha, không có gì!

Tần Tiêu nhịn không được bật cười lên:

- Không sao, để Uyển nhi viết thay ta tốt lắm, ngươi không có ý kiến đi? Ngô...nhưng ta sẽ thường thường viết thư cho ngươi.

Đêm đã thật khuya, trong ngự hoa viên gió càng lớn. Cao Lực Sĩ nhẹ nhàng đi tới, đứng bên cạnh Lý Long Cơ bẩm:

- Bệ hạ, đêm đã khuya thật dễ cảm lạnh, hay là vào ngự thư phòng trò chuyện đi?

Tần Tiêu đứng dậy:

- Bệ hạ, vi thần xin cáo từ!

Lý Long Cơ khoát tay ý bảo Cao Lực Sĩ lui ra, đứng dậy yên lặng nhìn Tần Tiêu hồi lâu, khẽ gật đầu:

- Đi thôi...nhớ rõ lời ngươi đã nói. Cần thường xuyên viết thư, có rảnh thì quay về thăm. Nếu một ngày kia ta nhàn rỗi, cùng ngươi kết bạn lữ hành.

Tần Tiêu híp mắt cười nói:

- Nhất định.

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Nhớ chiếu cố muội muội của ta cho tốt, còn có...cháu của ta. Nếu sinh, dù nhi tử hay nữ nhi, nhất định phải viết thư cho ta biết. Nếu cần đặt tên, nhất định phải cho người cậu như ta đặt mới được.

Tần Tiêu lại mỉm cười:

- Nhất định!

- Nhớ rõ...thôi đi. Đừng làm như vĩnh biệt vậy. Chúng ta nhất định còn có thể gặp lại, đúng không?

- Đương nhiên.

- Mười lăm tháng tám, vạn quốc đến triêu bái, Trường An sẽ nghênh đón thời khắc huy hoàng náo nhiệt nhất từ trước đến nay. Ngươi là đệ nhất thiên hạ vương gia, không lưu lại xem lễ rồi đi sao?

- Không lưu, ta đã đáp ứng Tiên nhi các nàng mười lăm tháng tám phải đến Động Đình Hồ Quân Sơn ngắm trăng. Việc trọng đại tại Trường An ta sẽ dùng tâm cảm thụ là được.

- Tạm biệt, đại ca. Một đường trân trọng!

- Trân trọng!

Trong lòng Tần Tiêu cảm khái cùng kích động, vươn tay ra.

Lý Long Cơ ngạc nhiên:

- Làm gì?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Bắt tay, phương thức tạm biệt tốt nhất, ngươi không biết sao?

Mặc dù Lý Long Cơ có chút nghi hoặc nhưng vẫn cảm thấy mới mẻ vươn tay ra. Hai nam nhân, hai tay nắm chặt vào nhau...

Tần Tiêu không nhớ rõ mình làm sao rời khỏi Đại Minh cung cùng Thái Cực cung, làm sao ra hoàng thành, về tới trong nhà. Có lẽ trong quá trình nước mắt đã tràn ra mông lung, toàn thân như mất đi ý chí cùng phương hướng.

Về đến nhà, Tần Tiêu vừa tuyên bố tin tức, cả nhà đều hoan hô nhảy nhót:

- Nga, có thể đi du ngoạn rồi!

Cao hứng nhất vẫn là Dương Ngọc Hoàn, đây là lữ trình trọng yếu nhất trong nhân sinh của nàng, cuối cùng đã bắt đầu.

Hai ngày sau, Liêu Dương Vương thanh danh hiển hách Đại Đường, mang theo gia quyến ngồi trên xe ngựa, như năm đó, từ Kim Quang Môn rời khỏi Trường An. Vó ngựa tung bay, bánh xe cuồn cuộn, chở người một nhà mang theo nỗi vui sướng cùng chờ mong rời đi xa.

Trong xe ngựa bay ra thanh âm hùng hồn hòa lẫn tiếng vó ngựa, có chút thê lương lại hào hùng:

- Thương hải tiếu, thao thao lưỡng ngạn triều phù trầm tùy lãng ký kim triêu thương thiên tiếu, phân phân thế thượng triều thùy phụ thùy thắng xuất thiên tri hiểu giang sơn tiếu, yên vũ diêu đào lãng đào tẫn hồng trần tục sự tri đa thiểu thanh phong tiếu, cánh nhạ tịch liêu hào tình hoàn thặng liễu nhất khâm vãn chiếu...

- Biển cả cười, cuồn cuộn hai bờ sông triều chìm nổi tùy sóng nhớ sáng nay. Thương thiên cười, phân phân thế sự thượng triều ai thắng ai thua trời biết hiểu. Giang sơn cười, mưa bụi xa, đào sóng đào hết hồng trần tục sự ai biết nhiều ít. Gió mát cười, cánh nhạ tịch liêu hào tình còn thừa lại nhất khâm muộn chiếu...

Dưới ánh nắng mặt trời, một nam nhân thân hình vĩ ngạn dừng cương ngựa, quay đầu lại nhìn đế đô Đại Đường hùng vĩ, nhìn đô thành thời thịnh quanh quẩn trong sương, nở nụ cười.

- Ta yêu ngươi, Đại Đường!

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước