PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thật sự là nàng!

Tần Tiêu đầy bụng hồ nghi tiếp nhận chỉ hoàn còn mang hơi ấm của Lý Tiên Huệ, cầm trong tay nhìn kỹ, thình lình phát hiện chất liệu trên ngọc hoàn, cùng Lý Long Cơ tặng ngọc bội là giống nhau, chính giữa còn mang theo châu ngọc điểm xuyến, mà trong nó còn có mẫy chữ nhỏ "Tặng Tiên Huệ tiểu chất"!

- Xem hiểu rồi chứ?

Lý Tiên Huệ nhàn nhạt nói ra:

- Mẫu thân của ta và Lâm Truy Vương là Bàng Phi, đừng nói là dân gian, chất ngọc này trong hoàng thành còn hiếm thấy, là Tương Vương Lý Đán trước khi bị phế truất được đặc sứ ngoại quốc tiến cống. Lúc ấy chính là hoàng đế Tương Vương đem ngọc thạch này tặng cho Bàng Phi. Bàng Phi lại đưa nó cho thợ chế tác, chế tạo thành mấy khối ngọc bội cùng hai chỉ hoàn. Vốn Bàng Phi muốn đeo chỉ hoàn này vào tay của mình, khi đưa ngọc khí vào trong phủ thì sau đó một ngày là sinh nhật của ta, vì vậy Bàng Phi rất hào phóng tặng ngọc hoàn này cho ta, xem như quà sinh nhật. Đồng thời vì kỷ niệm nàng còn cố ý thỉnh thợ thủ công khắc chữ lên đó. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tần Tiêu nghe xong Lý Tiên Huệ noi thì trong nội tâm đã có tin tưởng tám phần. Bởi vì Lý Long Cơ đem ngọc bội này cho mình đã từng nói đây chính là di vật của mẫu thân để lại. Hơn nữa Lý Tiên Huệ vừa nói có tình có lý, Tương Vương Lý Đán từng dăng cơ mười mấy năm trước ngắn ngủi, về sau bị Võ Tắc Thiên huỷ bỏ, còn chuyện đặc sứ tiến cống là đương nhiên; hơn nữa Bàng Phi tuy mất nhiều năm nhưng nàng hào phóng thanh tao lịch sự vẫn còn lưu danh trong nội cung. Đột nhiên Tần Tiêu cảm giác đầu của mình hỗn loạn, mấy chữ này rõ ràng tặng cho Vĩnh Thái quận chúa! Chính là Vĩnh Thái quận chúa đã chết!

- Vẫn không tin tưởng ta sao?

Âm thanh của Lý Tiên Huệ có chút nhu hòa, chậm rãi nói ra:

- Chỉ có một cái chỉ hoàn có lẽ không xem là chứng cớ mạnh. Như vậy ta sẽ nói cho ngươi biết một chuyện: ngươi không phải đã hỏi ta, vì sao rừng đào hoa của phủ Thứ Sử lại có cách cục cực giống đông cung của phủ thái tử? Năm đó phụ vương ta bị Vũ Hoàng phế làm Lư Lăng Vương, mang theo mẫu thân cùng huynh muội chúng ta lưu vong tới Phòng Châu. Lư Lăng Vương ở nơi đó cả ngày buồn bực gửi gắm tình cảm vào sơn thủy cỏ cây, thích hoa đào.

- Về sau phụ vương ta được dựng thành thái tử lần nữa thì trong phủ thái tử cũng trồng hoa đào. Hơn nữa phụ vương ta bình sinh thích số sáu và chín, hoa đào xếp đặt cũng dựa theo cung cách này. Nếu ngươi không tin có thể hiện tại đi vườn hoa của phủ Thứ Sử mà kiểm tra, phía đông mười hai gốc, phía tây chín gốc, ta trong lúc vô hình cũng dựa theo thói quen của phụ vương bố trí rừng hoa đào. Một năm trước ta đi vào phủ Thứ Sử thì chán muốn chết, cho nên bắt đầu thu xếp những chuyện này. Hơn nữa mấy ngày trước trong phủ Thứ Sử nô bộc nha hoàn toàn bộ bị bỏ cũ thay mới toàn bộ, ta cũng tuyệt đối ít đi ra ngoài, không cùng người khác tương kiến, nhưng chỉ có Tiên Nhi trong ngày cùng ta...

Dứt lời, Lý Tiên Huệ ôn nhu nhìn qua Ngô Tiên Nhi cười cười, còn vuốt ve vụn tóc trên trán của nàng, thần thái cử động chỉ giống như đang đùa giỡn "Ngô Tiên Nhi ".

Tần Tiêu nhíu mày, thần sắc ngưng trọng ngây người, ngơ ngác cầm chỉ hoàn trong tay, trong nội tâm kinh ngạc nói: thật sự là nàng! Nàng thật sự là Vĩnh Thái quận chúa!

Tần Tiêu ngây người sau nửa ngày mới nhớ tới phả mang chỉ hoàn trả lại cho Lý Tiên Huệ. Lý Tiên Huệ mỉm cười tiếp nhận, cầm ở trong tay áng chừng hơi có chút trêu tức nói ra:

- Như thế nào, Tần đại nhân, hiện tại ngươi đã tin tưởng ta chính là con gái giả của Thứ Sử, hay là Vĩnh Thái quận chúa đã chết trong truyền thuyết?

Tần Tiêu hít sâu một hơi, dùng sức nháy mắt mấy cái, xem như phục hồi tinh thần lại, sau đó ngưng trọng gật gật đầu:

- Tin tưởng.

Lý Tiên Huệ hoàn toàn không có khẩn trương nhìn qua Tần Tiêu, chỉ lạnh nhạt cười cười, một lần nữa đem chỉ hoàn mang lên tay, nói:

- Vậy vì cái gì ngươi không hỏi ta lại nói chuyện này cho ngươi biết không? Chẳng lẽ trong lòng ngươi vẫn còn cho rằng ta thực sự vừa ý ngươi... Ngươi vẫn còn ngu ngốc như vậy?

Nói đến đây Lý Tiên Huệ không nhịn cười được nữa.

Tần Tiêu xấu hổ cười ha hả, hắn nói:

- Không dám không dám... Quận chúa điện hạ không trách cứ vi thần vô lễ mạo phạm, vi thần đã mang ơn... Ân, đúng là vi thần có chuyện cần hỏi điện hạ rồi, không biết điện hạ có thể...

- Ngồi xuống nói chuyện đi Tần đại nhân.

Ngô Tiên Nhi chỉ qua bên cạnh, ý bảo Tần Tiêu ngồi xuống, mình cũng ngồi xuống. Thấy Tần Tiêu chần chờ thì uyển chuyển cười cười:

- Tần đại nhân, năm đó ta bị ban cho cái chết đã không còn thân phận quân chúa rồi. Huống chi hiện giờ ta là người hẳn phải chết, ngay cả thân phận bình dân cũng không có. Ngươi cũng không cần chú ý những lễ nghi phiền phức này. Cái gì quận chúa, vi thần, ta bây giờ nghe được ngược lại có chút không quen, cảm giác như châm chọc vậy.

- Vi thần... Ta cũng không khách khí.

Tần Tiêu đi tới bàn bên cạnh, ngồi vào bên cạnh Lý Tiên Huệ.

- Ta nên xưng hô với ngươi thế nào?

- Ngươi nên gọi ta như lúc trước, bảo ta Tiên Nhi a.

Lý Tiên Huệ như trước lạnh nhạt cười lên, nói:

- Trong tên của ta cũng có chữ Tiên. Về phần thiên kim Thứ Sử đại nhân ngươi cũng nên như trước kia, gọi nàng Tịch Nhi a.

- Nhũ danh của ta là Tịch Nhi.

Ngô Tiên Nhi đang đứng bên cạnh trầm thấp nói ra, trên mặt đỏ hồng. Tần Tiêu lúc này mới chú ý tới giả nha hoàn của Ngô Tiên Nhi này lại tươi ngon mọng nước như vậy, trách không được ngoại giới nghe đồn Thứ Sử Ngô Hưng Quốc có con gái xinh đẹp.

Trong nội tâm Tần Tiêu có chút rung động, cảm giác khó mà tiếp nhận thân phận chuyển biến của Lý Tiên Huệ, hơi cúi thấp đầu cố gắng sửa sang lại suy nghĩ, đều không có nhìn qua mắt của Lý Tiên Huệ.

Hơi suy nghĩ một lát Tần Tiêu ngẩng đầu, nói ra:

- Ân... Tiên Nhi, nàng nên nói cho ta biết ngươi được cứu ra thế nào, sau đó còn tới Giang Nam Ngạc Châu phủ Thứ Sử?

Thần sắc Lý Tiên Huệ càng thêm cô đơn, dáng tươi cười cũng lộ ra thần sắc yếu ớt, nhàn nhạt nói ra:

- Việc này nói tới cũng thật dài. Hơn một năm trước Vũ Hoàng tứ hôn gả ta cho con của Ngụy vương Võ Thừa Tự, Võ Duyên Cơ, để trì hoãn mâu thuẫn của hai nhà Võ Lý. Mà ta cứ như vậy chịu hoàng mệnh ban bố, chuẩn bị lấy chồng gả đi thì ta căn bản không biết, càng chưa nói tới cái gì cậu ấm của Võ gia. Sau khi thánh chỉ tứ hôn thì gọi ta và Võ Duyên Cơ còn có Lý Trọng Nhuận anh ta tiến cung gặp mặt thánh thượng, xem như thông lệ đáp lễ, cảm tạ hoàng đế tứ hôn long ân. Bởi vì Vũ Hoàng cũng xem như ưa thích ta, ngày bình thường ta cũng có thể tự do ra vào cung, vì vậy ta trước tiên đi tới Trường Sinh Điện, không nghĩ tới...

Nói đến đây đột nhiên trên mặt Lý Tiên Huệ đổ hồng lên, thẹn thùng cúi đầu xuống, có chút ít tư thế nữ nhi.

Tâm niệm Tần Tiêu vừa động: hẳn là nàng liều lĩnh xông vào, không nghĩ tới lại nhìn thấy Võ Tắc Thiên đang dâm loạn, cô nương này còn không có ý nói ra? Vì vậy thay nàng nói ra:

- Có phải ngươi nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy, ví dụ như hoàng đế đang dâm loạn?

Chương 87: Hổ dữ ăn thịt con

Nghe đến đây Ngô Tiên Nhi đứng dậy, đỏ mặt lên, nói:

- Quận chúa và đại nhân trò chuyện, dân nữ đi bên ngoài hầu hạ.

Dứt lời quay người đi ra khỏi phòng đóng cửa lại.

Lý Tiên Huệ nhìn qua bóng lưng của Ngô Tiên Nhi vui vẻ cười cười:

-Tịch Nhi đúng là cô nương đơn thuần, chuyện đã qua một năm ngược lại là ủy khuất nàng, nàng phải làm nha hoàn hầu hạ ta.

Tần Tiêu mỉm cười gật gật đầu:

- Đúng vậy a, chắc hẳn ngô Thứ Sử cũng không phải nhân vật đơn giản. Ân, việc này trước không nói. Ngày đó rốt cuộc ngươi nhìn thấy cái gì? Về sau lại xảy ra chuyện gì?

Lý Tiên Huệ trên mặt càng đỏ, tránh né ánh mắt của Tần Tiêu, xấu hổ nói ra:

- Ta tận mắt thấy trên giường của hoàng đế có ba bốn bóng người đang ngủ say. Trong đó có hai người là huynh đệ Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông. Ta lúc ấy rất kinh hoảng, biết rõ chính mình gặp rắc rối, vì vậy thoát ra khỏi Trường Sinh Điện... Không nghĩ tới việc này về sau lại bị thái giám và cung nga bên ngoài cửa cung báo lại cho Trương Xương Tông, bọn họ đều là tâm phúc nanh vuốt của Võ Tam Tư...

Tần Tiêu thầm xấu hổ: Võ Tắc Thiên đã bảy mươi còn 3P? Lúc này có một chuyện không rõ, không nghĩ lại trước khi rời khỏi Trường An thì hắn và Lý Long Cơ, Lý Trọng Tuấn, Trương Giản Chi tụ hội, Lý Trọng Tuấn ( Lý Tiên Huệ cùng Lý Trọng Nhuận là anh em cùng cha khác mẹ, là con của thái tử Lý Hiển ) từng tức giận nói qua một câu:

- Một năm trước, Trọng Nhuận ta cùng em gái Tiên Huệ vào lúc nói chuyện phiếm " huynh đệ Trương Dịch Chi là đĩ đực ", đã bị nghiêm hình xử tử, đúng là gian thần.

Hiện giờ xem ra quả quyết không vì câu nói đầu tiên mà giết nàng, mà là vì nàng biết được chuyện tư mật của hoàng đế...

Lý Tiên Huệ dừng một chút, tiếp tục nói:

- Chuyện lần ấy ta kinh hoảng chạy ra khỏi Trường Sinh Điện, lôi kéo anh ta cùng Võ Duyên Cơ cùng chạy tới ngoài Đại Minh cung. Không nghĩ tới chúng ta còn chưa xuất cung đã bị thị vệ đuổi theo bắt được. Thì ra Vũ Hoàng đã nhanh chóng biết được chuyện này, cũng hạ lệnh.... Đem ba người chúng ta loạn bổng đánh chết!

- Cái gì, loạn bổng đánh chết?

Trong nội tâm Tần Tiêu không nhịn được hít một ngụm khí lạnh, Võ Tắc Thiên này thủ đoạn đúng là tàn nhẫn tới cực điểm, cháu gái ruột của mình, cháu trai ruột còn có chất trai đều có thể hạ độc thủ như vậy.

- Đúng vậy, là loạn bổng đánh chết.

Lý Tiên Huệ buồn bả cười cười, lắc đầu tiếp tục nói:

- May mắn lúc ấy Thượng Quan Uyển Nhi nhìn Vũ Hoàng góp lời, nói: " hoàng tộc không thể dùng trượng hình được ", vì vậy Vũ Hoàng mới sửa lệnh đem chúng ta giao cho phụ vương ta xử trí. Vũ Hoàng đã có hai ba năm không hạ lệnh giết người, không nghĩ tới lúc này hạ tử lệnh lại là chúng ta, ba đứa cháu. Phụ vương ta lúc ấy cực kỳ bi thương, nhưng lại nhớ rõ hai huynh trưởng và tỷ tỷ còn trong tả lót chết như thế nào trong tay của Vũ Hoàng, vì bảo toàn tính mạng người nhà liền hạ quyết tâm, hạ lệnh đem ba chúng ta dìm chết, giao cho Vũ Hoàng phục mệnh.

Tần Tiêu nhịn không được phát lạnh, trong lòng nghĩ đến: hổ dữ không ăn thịt con, mà Võ Tắc Thiên cũng quá... Trách không được có người báo oán không muốn sinh ra trong nhà đế vương. Thời điểm xung đột quyền lợi trừ máu chảy đầm đìa và đấu đá lẫn nhau thì thân tình không còn gì đáng nói.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Tiên Huệ trước mắt mà không hiểu, hắn có cảm giác ta tình nguyện ngươi là con gái Thứ Sử quỷ quyệt hoạt bát không nói đạo lý cũng không muốn tin tưởng ngươi là Vĩnh Thái quận chúa cái gì đó, như vậy thì chuyện còn lại đơn giản hơn nhiều.

Trên mặt của Lý Tiên Huệ xuất hiện nụ cười lạnh nhạt, tiếp tục nói:

- Lại nói tiếp Thượng Quan Uyển Nhi xem như ân nhân cứu ta một mạng, nếu không phải nàng góp lời thì ta đã bị đánh chết rồi. Về sau ta mới hiểu được vì cái gì có câu nói " họa phúc tướng ỷ ". Năm đó phụ vương mang theo chúng ta lưu vong, thời điểm đi Phòng Châu thì ta thiên tính ham chơi, trong ngày đi ra ngoài dạo thì kết bạn một ít giang hồ dị nhân, bọn họ đều là nghĩa sĩ thờ phụng Lý Đường. Phụ vương hạ lệnh xử tử ta thì những người bạn giang hồ dị nhân này cũng tới Trường An, cũng bí mật cứu ta ra, tìm một nha hoàn có thân hình tương tự ta và dùng dị thuật thay đổi dung mạo mang đi chết thay. Sau đó bọn họ mang theo ta đi tới Giang Nam, một năm trước mới tiến vào Ngạc Châu phủ Thứ Sử, giả trang thành con gái của Ngô Thứ Sử.

Tần Tiêu nghe đến đó cảm giác như nghe được thiên thư, không thể tưởng tượng nổi lắc đầu:

- Chuyện này quá mức huyền diệu! Không ngờ dị thuật lại thần kỳ như vậy.

Tần Tiêu nhịn không được muốn nói: đây không phải trong kiếm hiệp và phim ảnh mới có sao? Chẳng lẽ đời Đường thật sự còn có dị thuật tồn tại?

Lý Tiên Huệ cười cười:

- Có. Không chỉ là có, những người này ngồi ở trước mặt giống như sẽ biết được thứ gì đó. Năm đó ta còn nhỏ tuổi ở Phòng Châu được một kỳ nhân thu làm đồ đệ, dạy ta một ít võ công kiếm pháp phòng thân. Đồng thời thiên tính của ta ham chơi nên sư phụ dạy cho ta môt ít kỳ thuật phòng thân, chỉ có điều ta học nghệ không tinh. Sư phụ lão nhân gia ông ta mới thật sự là cao thủ.

Lúc này, đột nhiên Tần Tiêu nghĩ đến:

- Phòng Châu? Hẳn là ngươi nói " kỳ nhân " là Phòng Châu Hổ Vương, Hổ Vạn Cầu?

Lý Tiên Huệ hơi có chút kinh ngạc lắc đầu:

- Không phải hắn, như thế nào, ngươi cũng quen hắn sao? Hắn rất quen thuộc sư phụ của ta, ước chừng quen nhau từ hai mươi năm trước. Ta từng nghe sư phụ ta nói năm đó hắn mang theo một cô gái tới cầu y, quỳ ba ngày ba đêm sư phụ ta mới đáp ứng hắn. Thực sự không phải là sư phụ ta nhẫn tâm, nhưng mà loại kỳ thuật này không thể để lộ ra ánh sáng cho người ta nhìn thấy, một khi lưu truyền ra sẽ bị kẻ xấu lợi dụng, sẽ tạo thành rất nhiều ảnh hưởng bất lợi. Chuyện này có lẽ ngươi cũng hiểu được? Từ đó về sau sư phụ ta và Hổ Vạn Cầu thành bạn tốt.

- Đúng vậy, đúng là như thế. Ví dụ như bị quan phủ truy nã tội phạm quan trọng, biết thay hình đổi dạng thì chẳng phải nhớn nhơ ngoài vòng pháp luật sao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu nói ra.

- Ta đoán chừng hai mươi năm trước Hổ Vạn Cầu mang nữ nhân đến gặp sư phụ ngươi chính là vài ngày trước ta ở Vũ Xương gặp được vài lần, Đoạn Như. Nữ nhân này, ai, không nói cũng được, cũng là người đáng thương. Ta cùng Hổ Vạn Cầu cũng bởi vì nữ nhân này mà quen nhau.

Ngô Tiên Nhi nhăn cau mày:

- Ta nghe Tịch Nhi nói về chuyện này, ngươi ở Vũ Xương phá bản án mượn xác hoàn hồn, độc thủ phía sau màn chính là nữ nhân Đoạn Như đúng không? Chẳng lẽ nàng chính là nữ nhân trước kia Hổ Vạn Cầu mang đến cầu sư phụ ta trị liệu Trầm Nghi Nhi? Năm đó nàng bị vách đá cào nát mặt, sau khi sư phụ ta trị tốt cho nàng thì đã thay đổi dung mạo khác. Về sau sư phụ ta mất thì không còn nghe tin tức của nàng.

Chương 88: Hỏa Phượng chi mê

Tần Tiêu gật đầu "Ân" một tiếng, nói ra:

- Việc này ngày sau có thời gian chúng ta chậm rãi nói sau, nói cho ngươi hay. Ngươi trước nói cho ta biết một chút ngươi được cứu ra thế nào, những người kia vì sao mang ngươi đi tới Giang Nam, sau đó đưa vào phủ Thứ Sử?

Đột nhiên thần sắc của Lý Tiên Huệ trở nên khẩn trương hơn, hơi cau mày nói ra:

- Kỳ thật ta cũng là gần đây mới biết được thân phận chân chính của người cứu mình. Bọn họ chính là người của tổ chức " Hỏa Phượng ". Năm đó ta ở Phòng Châu mới quen sư phụ thì biết được dấu vết quỷ dị, đến bây giờ hồi tưởng lại mới hiểu được hắn cố ý tiếp cận ta, về sau còn phái nữ nhân bảo vệ ta là " sư tỷ ", nàng cũng đi vào Trường An, từ nay về sau ta và sư phụ đoạn tuyệt quan hệ. Trước đó vài ngày đi ám sát ngươi chính là một sư tỷ của ta, Mặc Y. Thời điểm cứu ta ra khỏi Trường An thì Mặc Y và em gái Tử Địch của nàng chính là hai tỷ muội sinh đôi. Sau khi đi vào Giang Nam thì ta mới biết hai sư tỷ là người của Hỏa Phượng, đồng thời các nàng nói cho ta biết sư phụ ta mấy năm trước chết vì bệnh cấp tính.

Tần Tiêu nhíu mày thành một đoàn, nói:

- Chuyện này còn phức tạp hơn tưởng tượng, nàng từ từ nói. Cái tổ chức Hỏa Phượng này có hắc thủ phía sau màn chính là ngươi cùng Tịch Nhi nói," Phượng tỷ " đúng không? Nàng là nhân vật nào?

Nói đến "Phượng tỷ ", thần sắc Lý Tiên Huệ càng trở nên khẩn trương hơn.

- Kỳ thật, ta trước sau hai lần chỉ là gặp Phượng tỷ hai lần. Lần thứ nhất chính là thời điểm vừa đi tới Giang Nam, ta bị người che mắt nhét vào xe ngựa đi vào một sơn động xa xôi nhìn thấy nàng; lần thứ hai chính là trước đó không lâu nàng tự mình đến phủ Thứ Sử tìm được ta, nói muốn ta nghĩ biện pháp mê hoặc, câu dẫn ngươi, đồng thời còn cho Ngô Thứ Sử lôi kéo lung lay ngươi, kéo ngươi là thủ hạ của Hỏa Phượng!

Nói đến đây, Lý Tiên Huệ có ý cười lên, tránh né ánh mắt của Tần Tiêu.

Tần Tiêu hơi xấu hổ cười rộ lên, trong nội tâm thầm nghĩ: nói như vậy Lý Tiên Huệ có một ít hành vi trước kia đều là cố ý giả bộ sao? Trách không được cảm giác khoa trương mất tự nhiên như vậy... Ai nha, lại mất mặt! Tự tác đa tình! Còn cho rằng mình mị lực vô hạn, mỹ nữ đều yêu thương nhớ nhung...

Lúc này Tần Tiêu bỗng nhiên nhớ tới mình ở trên sườn núi thôn Phu Hưng thì bên cạnh thi thể Hổ Vạn Cầu có tơ lụa giống như trong sơn động tìm được ở Thiên Thánh Sơn, nhìn lại tơ lụa trên người của Lý Tiên Huệ thì đột nhiên tỉnh ngộ, vì vậy nói ra:

- Nếu như ta đoán đúng thì Phượng tỷ này có lẽ cũng ưa thích tơ lụa giống như trên người của nàng a.

Lý Tiên Huệ kinh ngạc nói:

- Đúng rồi, hiện tại quần áo trên người của ta đều là Phượng tỷ cố ý an bài, nói là dễ dàng câu dẫn nam nhân. Chính cô ta cũng ưa thích cách ăn mặc như vậy. Làm sao ngươi biết?

Tần Tiêu lấy ra hai tấm tơ lụa bị rách, đưa cho Ngô Tiên Nhi xem:

- Trong đó có một mảnh là ở trong sơn động trên Thiên Thánh Sơn tìm được, hẳn là Phượng tỷ không cẩn thận bị thạch bích cạo xuống; một mảnh khác là ở bên cạnh thi thể của Hổ Vạn Cầu tìm được. Hổ Vạn Cầu võ công không kém, muốn giết hắn cũng không dễ dàng. Nhưng nếu như chủ tử muốn giết hắn, ta đoán chừng dùng tính cách khờ khạo của hắn thì dưới tình huống đó hắn không hề phản kháng mà chết.

Lý Tiên Huệ nhíu mày:

- Ngươi nói là nàng tự tay giết Hổ Vạn Cầu? Không thể nào! Hổ Vạn Cầu trước sau đều thần phục Từ gia hơn hai mươi năm rồi...

Tần Tiêu lúc này tỉnh thần lại, cả kinh kêu lên:

- Ngươi nói là Phượng tỷ này là hậu nhân của Từ Kính Nghiệp?

Lý Tiên Huệ ngưng trọng gật gật đầu:

- Đúng vậy, nàng chính là con gái của Từ Kính Nghiệp, tên là Từ Tiểu Nguyệt, nhủ danh Phượng Nhi, hiện tại nàng sửa tên thành Đại Nghịch Bất Đạo, gọi Từ Vô Chiếu. Năm đó Từ Kính Nghiệp phản loạn thất bại thì sư phụ ta cùng bọn người Hổ Vạn Cầu chính là bốn đại thị vệ, đem Từ Tiểu Nguyệt năm đó bí mật mang theo rời khỏi quân đội, rời khỏi nơi khởi sự Dương Châu. Việc này ta trước đó không lâu nghe Mặc Y nói qua, chuyện sau đó ta cũng không phải là quá rõ ràng. Lại nói tiếp thật sự đúng là sư phụ ta hại Hổ Vạn Cầu. Hắn trước kia không có quan hệ gì với Từ Kính Nghiệp cả, nhưng bởi vì sư phụ của ta giới thiệu nên đầu nhập vào Từ Kính Nghiệp. Ta từng nghe nói Hổ Vạn Cầu một lòng nghĩ cách khôi phục thiên hạ Lý Đường, hận Võ thị tận xương, vì vậy đánh nhau " giúp đỡ Lý Đường " khăng khăng một mực thuần phục cờ hiệu Từ Kính Nghiệp. Không nghĩ tới cuối cùng hắn lại chết trong tay của Từ Kính Nghiệp.

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng nghĩ ra: Từ Vô Chiếu... Từ khẩu âm Giang Nam thì hài âm là thành " Trừ Võ Chiếu"( chiếu, Võ Tắc Thiên gọi mình là thế, " chiếu "), xem ra chí hướng của Phượng tỷ này cũng giống như phụ thân là Từ Kính Nghiệp, lại muốn mưu loạn làm phản? Lý Tiên Huệ vừa nói những lời này tổng hợp cùng lời trước khi Lạc Tân Vương chết, sự kiện tàn sát thôn trang trong Quỷ Khốc sơn cốc cũng là vì sự tồn tại của tổ chức Hỏa Phượng, tất cả đều giải thích quá rõ ràng! Chuyện này bắt đầu từ Từ Kính Nghiệp tới con gái Từ Tiểu Nguyệt sau này!

Tần Tiêu cảm giác nôn nóng trong lòng, không tự giác đứng dậy, hắn chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng.

Lý Tiên Huệ lẳng lặng nhìn thẳng vào Tần Tiêu, trong ánh mắt có mê ly lưu chuyển, thần sắc biến hóa ngàn vạn.

Sắc trời đã hơi tối, Lý Tiên Huệ nhen nhóm một ngọn nén, ánh đèn như quả trừng gà màu vàng đem bóng dáng của Tần Tiêu khắc lên tường, lung la lung lay phá thành mảnh nhỏ.

Tần Tiêu suy nghĩ tốt một hồi mới mới mở miệng nói với Lý Tiên Huệ:

- Tiên Nhi, ngươi có nghĩ tới người của Hỏa Phượng tại sao cứu ngươi không?

Lý Tiên Huệ nhăn cau mày:

- Nếu ta là Phượng tỷ, nếu như trong tay của ta có hoàng thân làm con tin trong tay hoặc làm tấm kiên chắn có lẽ sẽ lý tưởng hơn a!

Tần Tiêu lắc đầu:

- Chỉ sợ còn không phải như vậy. Vừa rồi chính ngươi cũng nói ngươi còn không phải quận chúa, ngay cả tư cách bình dân cũng không có.

- Tuy ta còn chưa gặp qua Phượng tỷ này, nhưng không thể không thừa nhận nàng thật là rất cao minh, tính toán khắp nơi rất tinh vi. Ta đoán chừng năm đó chính là nàng phái sư phụ ngươi đi Phòng Châu tiếp cận phụ vương của ngươi, nhưng làm cho nàng thất vọng là chỉ tiếp cận với ngươi. Mặc dù như thế nàng cũng không có buông tha mà lợi dụng thân phận của ngươi, thuận tiện cho cô ta làm việc. Thẳng đến khi ngươi quay về Lạc Dương nàng cũng không quên phái Mặc Y cùng Tử Địch đi theo cùng.

- Bởi như vậy nàng ở trong Lạc Dương cùng trong triều âm thầm chôn dấu tai mắt, thuận tiện tìm hiểu tin tức và hoạt động bí mật của cô ta. Ta thậm chí còn hoài nghi nàng trong triều có rất nhiều chỗ dựa. Cũng có thể nói là trời ban cơ hội tốt, ngươi đã mạo phạm Vũ Hoàng bị xử tử, vì vậy Hỏa Phượng liền thuận lý thành chương cứu ngươi ra ngoài, đưa đến Giang Nam đưa đến dưới tay của Từ Tiểu Nguyệt, ngươi biến thành con cờ và lệnh phù của nàng ta.

Lý Tiên Huệ kinh nghi nhìn qua Tần Tiêu, lông mi thật dài run run.

Chương 89: Vứt bỏ, tâm tốt

- Vào lần ta bị xử tử đã bị xóa danh quận chúa rồi, lấy ra làm khôi lỗi cùng hạ nhân sai sử thì còn có thể hiểu, con cờ? Vì sao lại nói vậy?

Tần Tiêu cười cười, lại ngồi xuống lần nữa, nhìn qua Lý Tiên Huệ nói ra:

- Từ trước bất kể là tạo phản hay là phản nghịch, đều chú ý danh tiếng, danh chính thì ngôn thuận, mới có thể tìm người hưởng ứng, bằng không không có chính danh sẽ trở thành mũi tên của vạn người. Năm đó Vũ Hoàng vừa lên bảo vị thì Từ Kính Nghiệp đã giương cờ hiệu " giúp đỡ giang sơn Lý Đường " mà khởi binh, hắn không phải kính một bài hịch của Lạc Tân Vương sao, dùng nó kể tội của Vũ Hoàng năm đó.

- Cho đến ngày nay Vũ Hoàng đế vị củng cố, Từ Tiểu Nguyệt muốn làm như phụ thân của mình năm đó dùng hịch văn kể tội, lấy ra làm cớ khởi binh thì quá mức sáo rỗng, chân đứng không vững. Nhưng nếu như ngươi ở trong tay của nàng...

- Ngươi nghĩ lại đi, hiện tại Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông được sủng ái mà lộng quyền, khiến cho người người oán trách. Bởi vì duyên cớ của bọn chúng mà làm cho Vũ Hoàng xử tử ngươi và ca ca của ngươi, chính là hai tử tôn ruột thịt của Lý gia, đã làm cho bao nhiêu người giận mà không dám nói. Nếu bọn chúng lại dùng thân phận " nghĩa sĩ trung thần " xuất hiện, công bố Vĩnh Thái quận chúa đã được bọn chúng cứu, dùng cờ xí của " Lý gia Vương thân " mà khởi can qua thì đó là danh chính ngôn thuận, so với hịch văn năm đó của Từ Kính Nghiệp còn tốt hơn nhiều.

Lý Tiên Huệ mở to hai mắt, có chút khó tin nhìn qua Tần Tiêu:

- Chiếu theo ngươi nói như vậy thì chuyện này là như thế. Kỳ thật ta cũng sớm biết như vậy, bọn chúng bỏ bao công sức tiếp cận ta, cứu ta, nhất định là có mưu đồ, nhưng không rõ ràng mục đích chính thức của bọn chúng. Nếu như Phượng tỷ là hậu nhân của Từ Kính Nghiệp thì ra hiểu được chuyện này nghiêm trọng hơn ta nghĩ nhiều. Lúc ấy ta đã chuẩn bị chết rồi, như vậy cũng không khiến Lý gia cùng dân chúng thiên hạ vì một người chết của ta bị oan nghiệt. Lúc này Ngô Thứ Sử đau khổ khuyên bảo nói Giang Nam có một Khâm Sai đại nhân tới, liêm khuyết tài giỏi như thế nào, lại là đệ tử của Địch công!

Lý Tiên Huệ nhìn qua Tần Tiêu cười cười, nói:

- Ngươi biết Địch công trên đời ngày đối với phụ vương ta còn có tử tôn Lý gia ân trọng như núi, ngươi là đệ tử của hắn sinh ra chút tín nhiệm và hy vọng. Vì vậy ta tạm thời bỏ ý niệm này trong đầu, ta muốn nhìn thấy ngươi có tài cán như thế nào.

- Thẳng cho tới hôm nay trên thuyền hoa ta nhìn thấy trên người của ngươi đeo ngọc bội của Lâm Truy Vương tặng, ngươi còn nói là tín vật kết nghĩa kim lang ta mới quyết định đem chuyện này nói rõ cho ngươi biết, hy vọng ngươi có thể hóa giải đoạn nguy cơ này. Ta hiểu cách làm người của Lâm Truy Vương, người mà hắn tín nhiệm hẳn là nhân vật đáng tin. Hơn nữa tuy ta lần trước nói năng lỗ mãng với ngươi, nói ngươi là thiếu gia ăn chơi kỳ thật chỉ là nói nhảm. Trải qua tự mình quan sát ngươi không phải loại người này. Ít nhất cho tới bây giờ ngươi không làm ta thất vọng. Ta tin tưởng ngươi, ngươi nhất định có biện pháp, đúng hay không?

Ngữ điệu của Lý Tiên Huệ nhu hòa và bằng phẳng, nói xong lời cuối cùng thì vẻ mặt nóng bỏng cùng chờ mong nhìn qua Tần Tiêu. Loại ánh mắt này mang theo tình yêu mãnh liệt của thiếu nữ, tín nhiệm với tình lang và chờ mong.

Buổi nói chuyện này Tần Tiêu càng cảm nhận sâu sắc về Lý Tiên Huệ, hơn nữa âm thầm sinh ra kính nể vài phần: một cô gái yếu ớt thế này lại bị thân nhân mình vứt bỏ, có thù không thể báo, không còn chí tiến thủ, có thể chịu nhục sống tới ngày nay đã là rất không dễ dàng. Huống chi trong loại tình huống nàng không muốn chịu oan ức, cũng không muốn dân chúng vì mình mà khởi can qua, làm cho thiên hạ phải rơi vào tai họa chiến loạn, cũng không muốn người thân tiêp tục tranh đấu... Phần tình nghĩa này khiến người ta bội phục.

Nhìn qua thần sắc cương nghị và quyết tâm của Lý Tiên Huệ thì Tần Tiêu không tự giác nghĩ tới một từ tâm tốt.

Một quân tốt bị ném đi vẫn còn vì người khác, tận lực bởi vì thiên hạ mà không tiếc dùng tính mạng làm đại giá.

Lý Tiên Huệ, một quận chúa vương triều phong kiến từ nhỏ trải qua vô số biến động chính trị, trải qua sinh hoạt khốn cùng, thật vất vả trở lại hoàng thành hưởng thụ vinh quang vô hạn, nhưng bởi vì phạm sai lầm nhỏ bị thân nãi nãi của mình hạ lệnh xử tử... Một cô gái yếu đuối như thế trong nội tâm của nàng rốt cuộc kiên cường tới bao nhiêu?

Tần Tiêu có chút kích động, hắn giống như nhìn thấy cô gái nhu nhược trước mắt này nhìn thấy ý chí của quân nhân, quân hồn!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, ánh mắt sáng ngời nhìn qua Lý Tiên Huệ, chăm chú nói ra:

- Nàng yên tâm, chuyện Hỏa Phượng nàng giao cho ta xử lý, ta sẽ không cho bọn chúng thực hiện được. Còn nữa...

Trên mặt Tần Tiêu lộ ra nụ cười tự tin, lần đầu tiên nhìn chằm chằm vào con mắt của Lý Tiên Huệ:

- Nàng không có làm sai chuyện gì cả, không được chết. Ta sẽ không để cho nàng chết, nhất định, sẽ không!

Lý Tiên Huệ cắn môi, khóe mắt ẩn ẩn co rúm lại, dần dần có chút nước mắt pha tạp:

- Ân, ta tin tưởng ngươi!

Nhìn qua biểu lộ tín nhiệm và nóng bỏng của Lý Tiên Huệ thì nội tâm của Tần Tiêu có cảm thụ chưa từng có, được người tín nhiệm và kính nế đúng là không tệ! Thực tế là tín nhiệm và kính trọng của mỹ nữ a.

Đồng thời Tần Tiêu cũng phát giác khi chuyện mình biết được càng nhiều thì trọng trách trên vai của mình cũng nặng hơn. Chuyện ở Ngạc Châu này xử lý tốt tự nhiên không có gì; xử lý không tốt... Chuyện này có khả năng là náo lớn, đến lúc đó chiến tranh, người chết là không tránh được, nói không chừng còn liên luyện người của Lý gia bị tận diệt, cũng kéo theo lịch sử thay đổi sau đó.

Tần Tiêu ngầm cười khổ: hình như trong lịch sử không có con gái của Từ Kính Nghiệp nháo sự a, chẳng lẽ nguyên nhân là do ta nên lịch sử thay đổi? Thôi kệ vậy, bất kể là vì ta hay không thì không thể ném mặt mũi của Tần Quỳnh cùng Địch Nhân Kiệt được, còn có mặt mũi của ta nũa, chuyện Hỏa Phượng thì ta nhất định phải làm cho tốt. Bằng không ta cũng không có mặt mũi nào đi gặp bọn người Lý Long Cơ Trương Giản Chi, không mặt mũi nào lăn lộn tiếp nữa, còn muốn làm Võ Trạng Nguyên Khâm Sai đại nhân đúng là mơ tưởng, không bằng quay trở về Thôn Tê Phượng huyện Bành Trạch cho heo ăn đi.

Cảnh ban đêm phủ xuống, ngoài cửa sổ có từng tiếng ếch kêu vang. Một làn gió lạnh thổi qua hương các.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ đã trò chuyện được một canh giờ, ngay cả ngọn nến cũng được đổi qua.

Cửa bị gõ vang nhẹ nhàng, Tịch Nhi ở bên ngoài nói ra:

- Đại nhân, tiểu thư, Tịch Nhi đưa cơm tới.

Tần Tiêu lúc này mới nhớ tới đêm đã buông xuống rồi, chính mình là một đại nam nhân mà khuya khoắt vẫn ở trong khuê các của nữ nhân, hình như có chút không ổn, vì vậy nói ra:

- Tiên Nhi, hôm nay chúng ta trò chuyện tới đây thôi, ta cáo từ trước.

Chương 90: Biết thời biết thế

Lý Tiên Huệ gật gật đầu:

- Tần đại nhân, kế tiếp nên làm thế nào bây giờ? Ta nên làm những gì?

Tần Tiêu suy nghĩ một chút, nói ra:

- Ta đã có chủ ý rồi, nhưng lo lắng nàng bị ủy khuất.

Lý Tiên Huệ cười nhạt một tiếng:

- Ngươi hãy nói xem.

Tần Tiêu hơi có xấu hổ cười cười:

- Hỏa Phượng không phải muốn nàng cùng Ngô Hưng Quốc kéo lung ta sao, để cho ta gia nhập. Không bằng chúng ta thuận nước đẩy thuyền. Ta đáp ứng lấy nàng, sau đó xem có cơ hội để cho ta tự mình đi tiếp xúc với Phượng tỷ kia một chút, từ đó tìm hiểu chuyện hạch tâm của tổ chức Hỏa Phượng, như vậy cũng xem như hốt thuốc đúng bệnh.

- Tốt.

Lý Tiên Huệ nói rất khẳng định, nói:

- Kỳ thật ta cũng nghĩ như vậy. Không có gì gọi là ủy khuất, nếu ngươi không nói ra thì ta cũng có dự định làm vậy. Hiện tại địch tối ta sáng, muốn đấu với bọn chúng thì phải hiểu chúng trước tiên. Nếu có thể làm cho chúng thò đầu ra thì không gì có thể tốt hơn.

- Tốt, cái kia quyết định như vậy.

Tần Tiêu đứng dậy, ngưng trọng nhìn qua Lý Tiên Huệ, hạ giọng:

- Còn có một việc từ giờ trở đi vì mục đích an toàn, trừ ta ra thì không nên tin bất luận kẻ nào. Những chuyện chúng ta nói qua hôm nay không được cho bất cứ kẻ nào biết, nhớ kỹ chứa?

- Bất luận kẻ nào?

Lý Tiên Huệ hơi nhíu mày, thấp giọng nói ra:

- Theo ta được biết phụ tử Ngô Thứ Sử là người tốt, có thể tín nhiệm. Ngô Thứ Sử không vì bảo hộ ta cũng không bị tổ chức Hỏa Phượng ép buộc và lợi dụng. Nhưng mà vì phòng ngừa vạn nhất cho nên ta nghe theo ngươi.

- Tốt, ta đây cáo từ.

Tần Tiêu quay người đi tới cửa, mở cửa thì thấy Tịch Nhi đang cầm một hộp cơm, đứng ở bên ngoài cửa.

- Cầm vào đi thôi, Tịch Nhi. Tiểu thư chắc đã đói lắm rồi.

Tần Tiêu nhìn qua Tịch Nhi cười cười, quay người đi ra khỏi lầu các.

Vừa đi được mấy bước thì Tịch Nhi ở sau lưng đang nói vọng tới:

- Tần đại nhân, Ngô đại nhân cùng Phạm đại nhân đang ở chánh đường chờ đại nhân đấy.

- A..., ta biết rồi.

Tần Tiêu cũng không quay đầu lại mà bước ra ngoài, trong nội tâm thầm suy nghĩ Lý Tiên Huệ nói: phụ tử Ngô Thứ Sử có thể tín nhiệm được sao? Chẳng lẽ trong phủ Thứ Sử này không có người của Hỏa Phượng? Mà Phượng tỷ kia dựa vào cái gì mà yên tâm như vậy, đem một Lý Tiên Huệ trọng yếu như thế giao cho một Ngô Hưng Quốc? Vừa rồi ta cùng Lý Tiên Huệ nói chuyện thì bốn phía không có người nào nghe trộm, đây có phải là coi nhẹ quá mức hay không?

Đi vào chánh đường, quả nhiên trông thấy Ngô Hưng Quốc cùng Phạm Thức Đức đang ngồi ở bên trong, bọn họ đang bưng chén trà trò chuyện với nhau. Nhìn thấy Tần Tiêu tới thì nhao nhao đứng dậy nghênh đón.

Ngô Hưng Quốc vẻ mặt nóng bỏng tiến đến Tần Tiêu bên người, trầm thấp nói ra:

- Đại nhân, đã nói chuyện với tiểu nữ thế nào?

Tần Tiêu nháy mắt mấy cái, đỉnh đạc nói ra:

- Ah, coi như cũng được.

Trong nội tâm lại cười thầm nói: ngươi a, làm gì lại dùng ánh mắt khác thường này nhìn ta? Nếu từ biểu lộ của ngươi thì chẳng lẽ cho rằng ta và con gái của ngươi ở trong khuê phòng lâu như vậy làm những chuyện hạ lưu sao?

- Coi như cũng được? Lời này có ý gì?

Ngô Hưng Quốc có chút ngây ngốc khó hiểu nhìn qua Tần Tiêu, sau đó đem ánh mắt nhìn qua Phạm Thức Đức. Phạm Thức Đức bĩu môi một cái, làm ra biểu lộ không thể làm gì.

- Coi như cũng được, chính là coi như cũng được a!

Tần Tiêu tùy ý nói một câu.

- Cứ vậy đi, Ngô đại nhân. Sắc trời đã tối, bổn quan cáo từ!

Dứt lời liền chắp tay sải bước đi ra ngoài.

Ngô Hưng Quốc nhanh chóng đuổi theo, ngăn trước người của Tần Tiêu, nói:

- Đại nhân, sắc trời đã tối, lần này đi dịch quán còn lộ trình mấy dặm, không bằng đêm nay đại nhân ở lại trong phủ của hạ quan, nghỉ ngơi một đêm nhé? Dù sao ngày mai đại nhân cũng phải tới phủ làm việc, đến lúc đó lại chạy một lần nữa thì vừa tốn thời gian vừa mệt mỏi. Đại nhân, người xem, cái này...

Tần Tiêu nhìn qua Ngô Hưng Quốc, làm bộ suy nghĩ một chút, xúc động nói ra:

- Như thế cũng tốt, vậy tạ ơn Ngô đại nhân. Phạm tiên sinh, chúng ta phải quấy rầy phủ Thứ Sử rồi, quấy rầy Ngô đại nhân một đêm a.

Trong nội tâm lại nói thầm: ngươi muốn lưu ta thì ta cũng cho ngươi mặt mũi xuống thang vậy. Nhưng nếu ta có ý rời đi chỉ sợ vừa mới bước ra khỏi phủ Thứ Sử này sẽ có phiền toái không lớn không nhỏ a? Ngô Hưng Quốc, ta ngược lại muốn nhìn một chút, kế tiếp ngươi muốn diễn trò gì với ta.

Ngô Hưng Quốc mặt lộ vẻ vui mừng:

- Vậy thì hạ quan mời đại nhân vào sương phòng nhé? Thỉnh!

Trong nội tâm Tần Tiêu có chút buồn cười: đường đường một Thứ Sử lại chạy chân như tiểu nhị, có ý tứ. Ta thấy mặt mũi của mình không có dát vàng, nhưng mà mặt mũi lại quá lớn a, làm cho một Thứ Sử " nhạc phụ " tự mình hầu hạ ta.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức đi sau lưng của Ngô Hưng Quốc, nhắm thẳng vào hậu đường mà đi, đi vào sương phòng to nhất của phủ Thứ Sử.

Gần sương phòng này vẫn lâm vào trong bóng tối, Ngô Hưng Quốc cũng không có gọi người hầu đốt đèn dẫn đường, tự mình dựa vào trí nhớ mà đi tới. Thật vất vả mới đi tới một gian phòng độc lập mới dừng lại. Ngô Hưng Quốc đang chuẩn bị tiến lên đi mở cửa thì chân lại vấp phải bậc gỗ nên lảo đảo ngã về phía trước.

Tần Tiêu vội vàng tiến lên trước đỡ lấy, vừa vặn bắt được bàn tay của hắn, hắn đưa tay ngăn cản:

- Đại nhân cẩn thận! Cảnh tối lửa tắt đèn té cũng không hay.

Ngô Hưng Quốc kinh hãi một phen, thở gấp chửi thề:

- Hổ thẹn hổ thẹn, thật sự là già rồi không dùng được. Mái hiên phía đông này đã lâu rồi không dùng cho nên đi lại không quen.

- Ha ha, Ngô đại nhân nói quá lời, ngài không phải vẫn còn tráng niên sao?

Tần Tiêu cười ha ha ứng phó, trong nội tâm lại âm thầm có một ít kinh nghi: Ngô Hưng Quốc này xuất thân quan lại an nhàn sung sướng, tại sao xương cốt vừa to vừa cứng rắn thế này, trong tay còn có vết chai đặt biệt? Hẳn là...

Ba người vào nhà, Ngô Hưng Quốc thắp sáng một ngọn đèn cầy, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Tần đại nhân, Phạm đại nhân, đông hiên này là hạ quan chuyên môn chuẩn bị dùng tiếp đãi thượng khách. Hôm qua còn chưa thu thập xong, vì vậy xin mời nhị vị vào trong chính sảnh nghỉ ngơi. Hôm nay thu thập xong nên mỗi phòng đều có mấy gian để ngủ, nhị vị đại nhân thấy có thoải mái không?

Tần Tiêu cười cười:

- Ngô đại nhân an bài chuyện gì thì chắc chắn không sai đâu, tự nhiên là làm cho người ta vừa lòng rồi. Sắc trời đã tối, Ngô đại nhân cũng nên nghỉ ngơi đi, chúng ta tự tiện là được.

Không ngờ Ngô Hưng Quốc vẫn đứng ở nơi đó, không có ý định rời đi, trên mặt lộ ra nụ cười thần bí, nhẹ giọng nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại nhân, nên xem một chút đi!

Bên cạnh Phạm Thức Đức thanh khục một tiếng:

- Nhị vị đại nhân chậm rãi trò chuyện, hạ quan nghỉ ngơi trước.

Dứt lời nhìn qua Tần Tiêu một cái, tự đi vào trong gian phòng bên cạnh, khóa cửa lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau