PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 856 - Chương 860

Chương 856: Ngộ nhập ôn nhu hương (1)

Ánh mắt Lý Tự Nghiệp trừng to, không chút tình nguyện hừ một tiếng:

- Ta đã biết!

- Được rồi, ngươi ngủ đi.

Tần Tiêu đứng dậy, vỗ vỗ vai Lý Tự Nghiệp, cất bước đi ra ngoài.

Lý Tự Nghiệp ngồi trên ghế, càng nghĩ trong lòng càng uất ức, nhịn không được phát tác, một tay lật tung bàn, đập vỡ đồ đạc trong phòng.

Tần Tiêu ở phòng bên nghe được rõ ràng, không nói thêm lời nào, chỉ thở dài một hơi, để nguyên quần áo nằm lên giường nhắm mắt lại.

Trong mấy ngày kế tiếp Tần Tiêu cho Vạn Lôi di chuyển chiến thuyền đến nơi này, tập trung thống nhất quản lý. Đến tiếp sau bộ binh cùng dân phu vận chuyển lương thảo đồ quân nhu đã lục tục đến Bạc Chước, hạ trại, cho dù bận rộn trong lòng Tần Tiêu vẫn bất an.

Từ khi Lý Giai Lạc hi sinh đến bây giờ cũng đã qua một đoạn thời gian. Hoàng thượng cùng triều đình còn chưa hạ mệnh lệnh đến nơi này, điều này nhiều ít làm trong lòng hắn có chút không yên. Không phải hắn lo lắng vinh nhục gì đó cho mình, hắn trước mắt lo lắng chính là Liêu Đông quân, lo lắng thế cục mà hắn đánh xuống sẽ bởi vì nguyên nhân chính hắn mà biến thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Công cao chấn chúa, mặc kệ ở thời đại nào, mặc kệ là hoàng đế thế nào mà nói, cũng đều là sự kiêng kỵ thật lớn. Trước mắt công lao của hắn đã có chút quá cao, thanh danh, đã có chút quá mức.

Ước chừng qua bảy ngày, hết thảy vô sự. Cao Văn Giản mang theo bốn năm vạn nhân mã còn sót lại cố thủ Bình Nhưỡng thành chuẩn bị tử chiến. Tần Tiêu từng nhiều lần muốn đánh thẳng qua, nhưng vừa nghĩ tới hoàng đế đang ở gần trong gang tấc, hắn đành phải nhẫn nại xuống. Biến thành các thủ hạ tướng quân đều sốt ruột chạy tới thỉnh chiến.

Chạng vạng hôm nay, Vạn Lôi phái hai tướng quân vào thành mời Tần Tiêu đến quân doanh gặp mặt, nói là sinh nhật của hắn, chuyên thỉnh đại nguyên soái qua uống vài chén. Ban đầu Tần Tiêu cũng không để ý, còn chuẩn bị lễ vật cùng rượu ngon, thật sự muốn đến chúc mừng hắn một phen.

Chờ vào soái trướng, Tần Tiêu liền tỉnh ngộ, thái giám tâm phúc của hoàng đế cũng có mặt, chính là Cao Lực Sĩ.

Nếu trong lòng đã hiểu rõ, Tần Tiêu cũng không nhiều lời. Đem những người khác mời ra ngoài trướng, hắn nhìn Cao Lực Sĩ hỏi:

- Lực Sĩ, hoàng thượng bảo ngươi đến gọi ta?

Cao Lực Sĩ là đại hồng nhân trước mặt hoàng đế hiện tại, ở trước mặt Tần Tiêu vẫn cung kính như ngày trước không dám có chút lãnh đạm. Hắn xoay người thi lễ, đầy mặt tươi cười nói:

- Liêu Dương Vương quả nhiên nhìn thấu mọi việc. Một khi đã như vậy tiểu nhân cũng không nhiều lời. Thỉnh Liêu Dương Vương điện hạ cùng tiểu nhân đi một chuyến đi?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Được, mời!

Trong lòng thầm nhủ: Nên tới, cuối cùng đã tới.

Vào đêm, trong quân trại ánh đèn sáng rực, đề phòng sâm nghiêm. Cao Lực Sĩ cùng Tần Tiêu cưỡi ngựa đi ra quân doanh hướng về tây bắc.

Tây bắc quân doanh chính là cảng quân sự thủy quân dưới trướng Vạn Lôi. Mấy trăm đại chiến thuyền chỉnh tề sắp xếp trong cảng, theo sóng nước nhẹ nhàng lay động, tráng lệ huy hoàng.

Cao Lực Sĩ mang theo Tần Tiêu tới cảng, hai người xuống ngựa, đi lên ván tàu bước lên một con thuyền. Sau đó dọc theo ván thuyền đi thêm nửa canh giờ, cuối cùng đi tới một con thuyền bình thường không có gì nổi bật.

Trước khi bước lên thuyền, Tần Tiêu đã chú ý tới tuy rằng thuyền này không có gì khác biệt, nhưng chung quanh không có binh lính trực ban. Mà trên thuyền có một nhóm tướng sĩ mặc áo giáp binh lính bình thường, nhưng ánh mắt thật sắc bén đang giới nghiêm.

Người của Thiên Binh Giám!

Xuất phát từ trực giác bản năng, hắn lập tức ý thức thân phận những người này. Nhìn qua như thị vệ bình thường, kỳ thật đều là cao thủ. Hắn là thủy tổ của bọn họ, không lý do nhìn không ra dấu vết.

Vừa đi lên boong thuyền, bên trong đi ra một người mặc thanh sam, lưu loát tiêu sái, hướng Tần Tiêu chắp tay cúi đầu, nói:

- Vương gia, mời!

Tần Tiêu hai mắt tỏa sáng: Hình Trường Phong?

Trên mặt Hình Trường Phong lộ nụ cười ôn hòa thân thiện. Tuy rằng không nói chuyện, nhưng Tần Tiêu nhìn ra được hắn thật hưng phấn.

Tần Tiêu nhìn hắn mỉm cười, nắm tay hắn, khom người đi vào trong khoang thuyền.

Vào khoang thuyền, liền cảm giác được một cỗ khí tức ấm áp dịu dàng tràn đến.

Trong khoang thuyền đốt một đống lửa, đang hâm một vò rượu đựng bằng vò sứ men xanh hoa hồ tốt nhất, hương thơm bốn phía. Trong tai truyền ra thanh âm đàn tranh dịu dàng, không khí tràn ngập hương phấn lan tỏa. Mỹ âm, ôn hương ôn ngọc, là một loại không khí thật dễ làm nam nhân say lòng.

Tần Tiêu còn chưa kịp say, đã kinh hãi.

Vừa nghĩ hẳn mình sắp nhìn thấy hoàng đế Lý Long Cơ phúc thái trang nghiêm, nhưng không nghĩ đến nhìn thấy lại là...

Kim Tiên công chúa, Lý Trì Nguyệt!

Lý Trì Nguyệt nằm nghiêng người, yếu ớt như liễu trong gió trên một chiếc giường phía bắc. Trên người nàng mặc trường bào bằng tơ thanh nhã vàng óng, trang sức tinh xảo chói mắt, hai tai buông xõa đôi bông tai bằng châu ngọc đặc sắc. Trước ngực đem vòng cổ bảo thạch hồng ti, mơ hồ che phủ hơn phân nửa bộ ngực trắng tuyết lộ bên ngoài.

Mắt như hàm xuân, miệng anh đào hé mở, khẽ cười khúc khích.

Tần Tiêu nghe được tiếng cười như chuông bạc của nàng, không khỏi có chút ngây dại, nhìn quanh một vòng, chỉ thấy được chung quanh cung nữ nhảy múa, trong khoang thuyền chỉ có một mình Tần Tiêu là nam nhân, nhìn hoàn cảnh trước mắt thấy thế nào giống như vừa xông vào ổ ôn hương.

Lý Trì Nguyệt thay đổi tác phong nghiêm túc trong dĩ vãng, nhẹ nhàng quỳ gồi trên giường cúi nhẹ đầu thi lễ với Tần Tiêu:

- Phu quân ở trên, xin nhận tiện thiếp Trì Nguyệt một lễ.

Tần Tiêu lại sửng sốt, không biết nên nói gì, làm gì. Những chuyện trước mắt thật sự quá quỷ dị, thật không chân thật chút nào.

Hắn là một đại nguyên soái luôn bận rộn, lại bị mời đến gặp một...vị thê tử bị ly hôn ngày trước. Hơn nữa...Lý Trì Nguyệt hiện tại so sánh với ngày trước giống như là hai người hoàn toàn khác biệt. Hắn còn nhớ rõ năm đó khi hắn cùng Lý Tiên Huệ, Lý Trì Nguyệt từ Kiền Lăng trở lại, Lý Trì Nguyệt đoạn tuyệt, tâm như tro tàn. Trước mắt nàng lại biến thành một nữ tử thiên kiều bá mỵ...

- Khụ...

Tần Tiêu cực kỳ xấu hổ ho khan một tiếng:

- Làm sao...công chúa, miễn lễ đi!

Lý Trì Nguyệt nhíu mày, không nhịn được che miệng nở nụ cười, có chút ngượng ngùng cúi thấp đầu nhẹ nói:

- Liêu Dương Vương xin thứ cho tiện thiếp đường đột...

- Nga...ha ha...

Tần Tiêu chỉ có thể cười ngây ngô, liên tục xua tay:

- Không, không, không đường đột...

Trong lòng hắn xoay chuyển thật nhanh: Cao Lực Sĩ đến mời, Hình Trường Phong hộ vệ, hoàng đế vắng mặt, đó mới là lạ! Khẳng định đang ẩn trong phòng bên, trốn tránh xem náo nhiệt! Còn có Lý Trì Nguyệt, ma pháp nào làm cho nàng biến dạng thế này đây? Nghe nói nàng đã được Lý Long Cơ sớm thỉnh trở về, đang ở chung một chỗ với Tiên Huệ cùng Uyển nhi các nàng, chẳng lẽ là bị tẩy não sao?

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu theo bản năng đưa mắt nhìn vào bình phong sau lưng Lý Trì Nguyệt, không có bóng người, rõ ràng là có phòng kín. Trong lòng Tần Tiêu cười thầm: Quả nhiên có quỷ!

Gương mặt Lý Trì Nguyệt như hoa đào, nỉ non nói:

Chương 857: Ngộ nhập ôn nhu hương (2)

- Liêu Dương Vương...phu quân trên đường hành quân đánh giặc, đã cực kỳ vất vả. Không bằng ngồi xuống nghe một khúc hát uống một chén rượu, nghỉ ngơi một chút thế nào? Vì sao vẫn luôn đứng nơi đó đâu, chẳng phải làm cho tiện thiếp có vẻ mất cấp bậc lễ nghĩa, thật là bất kính?

Tần Tiêu nghe xong trong lòng buồn cười: Là ai dạy Lý Trì Nguyệt nói ra lời kịch ma quỷ này? Nhất định là Lý Long Cơ đã quen phong hoa tuyết nguyệt đầy bụng ý xấu đi!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu vuốt mũi cười nhẹ, đi tới vài bước định ngồi xuống uống rượu ăn thịt. Không ngờ Lý Trì Nguyệt lại nói:

- Phu là trời, thê là đất. Phu quân hẳn nên ngồi ở chủ vị, cũng tiện cho tiện thiếp hầu hạ!

Tần Tiêu sửng sốt, nháy mắt nhìn nàng, nhịn không được nói:

- Nàng...là công chúa, ta là thần tử. Làm vậy không tốt đi?

Mặc dù không nói thật rõ ràng, đã nhắc nhở Lý Trì Nguyệt: Chúng ta không phải đã sớm ly hôn rồi sao?

Lý Trì Nguyệt mỉm cười nói:

- Tiện thiếp chỉ nhớ rõ, Liêu Dương Vương là phu quân của tiện thiếp...

- Chơi cái gì đây?

Tần Tiêu có chút lớn tiếng kêu lên:

- Trì Nguyệt, hôm nay nàng làm sao vậy? Không phát sốt đi? Thật không giống nàng ah!

- Phát sốt?

Lý Trì Nguyệt sửng sốt:

- Tiện thiếp vẫn khỏe thôi, không bị bệnh. Tuy rằng ngồi thuyền đến đây có chút không khỏe, nhưng vẫn không có việc gì.

Tần Tiêu vảnh tai, mơ hồ nghe được tiếng cười khẽ vang lên, không ngờ không chỉ có một người ẩn núp, trong lòng cười: Còn giả vờ!

Cũng được, chơi với mọi người!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu cười quỷ dị, đi nhanh tới giường của Lý Trì Nguyệt. Nàng nhu thuận dời sang bên cho hắn ngồi xuống, rót rượu cho hắn.

Tần Tiêu thừa cơ bắt lấy tay Lý Trì Nguyệt, làm nàng hoảng sợ kêu lên, suýt nữa làm rơi bầu rượu xuống đất.

Tần Tiêu tiến tới, làm bộ như muốn hôn nàng. Lý Trì Nguyệt cắn nhẹ môi, nhắm hai mắt lại, nhích tới gần Tần Tiêu.

- Tốt lắm, chúng ta động phòng ngay chỗ này đi, thế nào?

Tần Tiêu lớn tiếng nói, làm Lý Trì Nguyệt hoảng sợ run rẩy người, muốn giãy dụa lại tránh không thoát, bộ dáng như tiểu bạch thỏ rơi vào tay đại hôi lang. Trong phòng bên đã vang ra thanh âm tiếng cười khúc khích, Tần Tiêu ghé sát tai Lý Trì Nguyệt, hỏi:

- Trong phòng ngoại trừ hoàng thượng, còn có người nào?

Lý Trì Nguyệt thoáng sững sờ, gương mặt đỏ bừng, khẽ đáp:

- Mặc Y, Tử Địch, Ngọc Hoàn đều ở đây.

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng: Tử Địch cùng Ngọc Hoàn an toàn? Thật tốt quá! Mấy a đầu kia lâu rồi không gặp, còn muốn chọc ghẹo ta!

Trên mặt Tần Tiêu hiện lên nụ cười, đưa tay gãi gãi lên eo Lý Trì Nguyệt khiến nàng bật cười khanh khách. Tần Tiêu ra vẻ tức giận nói:

- Trì Nguyệt, nàng là người xuất gia, lại hùa cùng bọn họ trêu cợt ta. Nàng không thấy xấu hổ sao?

- Muội không có xuất gia!

Lý Trì Nguyệt đỏ mặt, như nhi đồng làm sai chuyện, thẹn thùng nói:

- Phụ hoàng cùng các hoàng huynh đều khuyên muội... khuyên muội...

- Khuyên muội gả cho ta, phải không?

Tần Tiêu đề cao thanh âm, giả vờ lớn tiếng nói:

- Vì thế muội cùng Tử Địch học xấu, học lừa dối ta? Lấy ta ra đùa đâu! Được, lão hổ không phát uy, muội còn xem ta là mèo bệnh đâu, bồi ngủ, chúng ta động phòng đi!

Dứt lời vẻ mặt cười xấu xa muốn kéo nàng ngã vào trong ngực của mình.

Lý Trì Nguyệt hoảng sợ sửng sốt, nhất thời hoang mang lo sợ khôi phục bộ dạng nhát gan ngày trước, kinh hãi kêu lên:

- Bệ hạ...Mặc Y, Tử Địch, Ngọc Hoàn, nếu mọi người còn không ra, muội...muội không chống đỡ được...

- Ha ha! Thật thú vị, thật thích thú!

Từng đợt cười to từ trong phòng truyền ra. Cửa phòng bị mở toang, Lý Long Cơ trong một thân hoàng bào, đầu đội long quan, nghênh ngang đi ra:

- Liêu Dương Vương, đã lâu không gặp, có khỏe hay không ah!

Sau lưng hắn, Dương Ngọc Hoàn che miệng cười trộm, đang hưng phấn vươn cổ nhìn xem Tần Tiêu.

Tần Tiêu lập tức đứng dậy, vội vàng bái xuống, nghiêm túc hô:

- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

- Được rồi.

Lý Long Cơ ha ha cười, lộ ra vẻ mặt đùa giỡn với đời mà Tần Tiêu thật quen thuộc, mười phần hài hước nói:

- Thế nào ah, đại ca...nha, muội phu? Nên gọi ngươi là gì đây, thật sự là khó xử. Trì Nguyệt, biểu hiện không sai đi?

Tần Tiêu đứng lên nhìn Lý Trì Nguyệt đỏ mặt cúi đầu, không nhịn được bật cười:

- Tạm được. Lời kịch vẫn nhớ rõ, nhưng kỹ xảo biểu diễn còn chờ đề cao.

Đã hơn một năm không gặp, Lý Long Cơ lại mập hơn trước, bụng cũng hơi lớn hơn.

Chỉ thấy hắn vỗ vỗ bụng cười to, vui sướng nói:

- Đây chính là do mấy phu nhân tốt của ngươi dạy dỗ thôi. Ngọc Hoàn dạy cách ăn mặc, Tử Địch niệm lời kịch, Mặc Y sao, ha ha, luôn luôn theo bồi ta chơi cờ. Kỹ thuật của nàng thật quá tệ, ha ha, thua liên tục bảy bàn cho ta. Thẳng đem của cải nhà ngươi đều thua sạch!

Dương Ngọc Hoàn cực kỳ vui mừng hướng Tần Tiêu chạy tới, nhưng e ngại có mặt hoàng đế nên đành tránh sau lưng hắn, trong ánh mắt tràn đầy thần thái hưng phấn cùng khát vọng, không nháy mắt nhìn lên Tần Tiêu. Mặc Y đứng bên cạnh cửa phòng, nhìn Tần Tiêu mỉm cười ôn nhu như nước, chỉ riêng không nhìn thấy Tử Địch.

Tần Tiêu sửng sốt hỏi:

- Tử Địch đâu?

- Muội ở trong này! Muội ở trong đây!

Lập tức nghe được thanh âm hô to của Tử Địch từ trong phòng truyền ra, Mặc Y lập tức đi vào, qua nửa khắc bế Tử Địch đi ra.

Tử Địch nằm trong lòng Mặc Y một tay ôm cổ tỷ tỷ, một tay vươn về hướng Tần Tiêu:

- Lão công, muội ở trong này nhé, hì hì!

Tần Tiêu cẩn thận nhìn xem, một cánh tay của Tử Địch băng bó thật dày, một chân trái bị bao kín, xem ra tổn thương không nhẹ. Nhưng nha đầu vẫn dị thường hưng phấn, tinh thần phấn chấn.

Tần Tiêu lo lắng nhìn Tử Địch, muốn bước qua xem. Lý Long Cơ mỉm cười nói:

- Đều là người một nhà, không cần băn khoăn, đi qua đi.

Dứt lời tránh sang bên cạnh hai bước.

Tần Tiêu gật đầu vòng nhanh qua Lý Long Cơ đi về hướng Tử Địch.

Tử Địch cao hứng cười to, kích động chảy nước mắt. Chờ khi Tần Tiêu đến gần, nàng khẩn cấp chuyển người nhào vào trong lòng Tần Tiêu.

Tần Tiêu hoảng sợ cả kinh vận khí lực tiếp lấy nàng, ôm vào trong ngực, đau lòng nhẹ giọng trách cứ:

- Nha đầu ngốc, một thân tổn thương, cẩn thận một chút.

Nguyên Tử Địch còn đang thật cao hứng, lúc này đột nhiên bộc phát cảm tình, rúc vào trong lòng Tần Tiêu ô ô khóc lên, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:

- Lão công...muội còn tưởng rằng muội sẽ không còn được gặp lại huynh đâu!

- Nha đầu ngốc, làm sao có thể!

Tần Tiêu cẩn thận ôm Tử Địch vào lòng, nhẹ giọng an ủi:

- Hiện tại không phải đã tốt lắm sao?

- Không tốt, không tốt chút nào!

Tử Địch lại thương tâm nóng nảy hô:

- Tay của muội bị gãy rồi, chân cũng bị trọng thương. Còn không biết có thể lành lại hay không! Huynh xem, huynh xem này...

Vừa nói nàng vừa cẩn thận rút một chiếc khăn trong ngực, vẻ mặt tràn đầy khát vọng lẫn xấu hổ. Tần Tiêu ôm nàng cẩn thận ngồi xuống, mở ra mặt khăn vừa nhìn, trong lòng không khỏi kích động.

Đây là khăn tay mà Tử Địch đã thêu lúc mới bắt đầu học, đôi chim uyên ương bị hắn ngộ nhận là ngựa hay con lừa, cuối cùng đã được thêu xong.

Tần Tiêu nhìn Tử Địch ôn nhu mỉm cười:

- Đẹp lắm, ta rất thích.

Chương 858: Vĩnh viễn đều là huynh đệ tốt (1)

- Nhưng mà...còn chưa thêu xong. Muội vốn định thêu thêm hoa sen cùng nước...

Tử Địch tràn đầy thương tâm cùng tự trách nói:

- Đây là đồ vật đầu tiên muội thêu tặng cho huynh, nhưng chưa thêu xong...Hiện tại tay muội gãy rồi, sau này không thêu được nữa! Không nghĩ tới muội muốn thêu chút đồ tặng cho huynh mà ông trời cũng không đáp ứng.

- Như thế nào lại thế đây? Nhất định sẽ tốt!

Tần Tiêu ôm Tử Địch, lau nước mắt cho nàng, ôn nhu nói:

- Chờ muội khỏe lại, chúng ta cùng thêu xong khăn tay này. Ta cũng học, được chứ?

- Đại nam nhân thêu hoa, thành bộ dáng gì đây chứ!

Tử Địch lập tức bật cười, chỉ vào mặt Tần Tiêu:

- Có biết xấu hổ hay không! Không nghe nói qua nam nhân muốn học thêu hoa!

Mặc Y ôn nhu mỉm cười, kéo Tử Địch, nói:

- Muội đừng lo lắng, đại phu nói có thể phục hồi. Chỉ cần sau này muội an phận một chút, đừng khiến vết thương tái phát là được.

Dương Ngọc Hoàn cùng Lý Trì Nguyệt đều đến gần, cùng nhau an ủi Tử Địch.

- Khụ! Khụ!

Lý Long Cơ ở bên cạnh khụ vài tiếng, nói:

- Có chút người xem nơi này thành phòng ngủ hay sao!

Tần Tiêu xấu hổ nở nụ cười, Tử Địch cười hăng hắc vài tiếng, ngoan ngoãn ngồi thẳng lại. Dương Ngọc Hoàn nhảy ra bênh vực, cúi người thi lễ với hoàng đế:

- Hoàng đế bệ hạ, Tử Địch tỷ cùng Hầu gia ca ca trải qua sinh ly tử biệt nha, ngài cho họ đoàn tụ một chút thôi!

- Ôi ôi?

Lý Long Cơ ra vẻ kinh ngạc kêu lên:

- Ngọc Hoàn còn chưa vào cửa đã đứng ra bênh vực rồi, nàng đang sai khiến ta làm việc sao? Ta là hoàng đế nhé, nàng làm như vậy chính là khi quân, biết không?

- Oa?

Dương Ngọc Hoàn cả kinh mở to mắt quỳ xuống:

- Ngọc Hoàn mới không dám đâu!

Mọi người không nhịn được bật cười, Lý Trì Nguyệt đi tới bên cạnh Lý Long Cơ thấp giọng nói:

- Bệ hạ, hoàng muội...thật sự khó chịu nổi rồi! Muội có thể đi thay bộ y phục này không? Mặc không thói quen...

Tần Tiêu nhủ thầm: Làm gì đây? Lại là Lý Trì Nguyệt, lại là Dương Ngọc Hoàn...Lý Long Cơ, ngươi muốn làm gì đây? Hay là ngươi tính toán cho ta bỏ binh quyền quay về ôn nhu hương hưởng phúc?

Trong quân cảng, trên một quân thuyền nhìn qua như bình thường đang tổ chức một buổi thịnh yến.

Lý Long Cơ luôn là như thế. Bất kể là chuyện trọng đại bao nhiêu, nghiêm túc thế nào, cũng không rời khỏi được thịnh yến khiêu vũ.

Lý Long Cơ cùng Lý Trì Nguyệt ngồi chung một bàn, ngay trên chủ vị. Ngồi bàn bên cạnh là Tần Tiêu, Tử Địch bị thương đương nhiên có đặc quyền chen cùng một bàn với hắn, dương dương tự đắc hưởng thụ Tần Tiêu đút cho nàng ăn uống. Lúc này nàng lại cảm thấy mình bị thương cũng là một may mắn. Nhìn xem đi, Mặc Y cùng Ngọc Hoàn ngồi đối diện đều không phong cảnh cùng được sủng ái như nàng đâu.

Thời gian trôi qua đến cuối giờ Dậu, trong quân cảng vang lên tiếng tù và, đã đến giới nghiêm. Lý Long Cơ cho tan tiệc, tắt đèn lồng ngoài thuyền. Xem ra mấy ngày nay hắn hỗn chung một chỗ với quân ngũ, xem như hiểu được ít quy củ trong quân đội, nên không làm ra chuyện gì đặc lập độc hành.

Lý Long Cơ an bài Lý Trì Nguyệt cùng Mặc Y các nàng vào khoang thuyền nghỉ ngơi. Riêng hắn mang theo Tần Tiêu đi vào một gian tĩnh thất như thư phòng.

Lý Long Cơ ngồi xuống một bàn thấp, gọi Cao Lực Sĩ mang theo ấm trà xanh cùng bàn cờ, mời Tần Tiêu ngồi xuống bồi hắn một ván.

Tần Tiêu phát hiện từ sau khi đi vào tĩnh thất, thần sắc Lý Long Cơ có chút thay đổi, không còn vẻ bình dị gần gũi như trước đó, lại mang theo uy nghi hoàng gia. Tuy rằng sắc mặt hắn vẫn thật bình tĩnh, mỉm cười thản nhiên, nhưng Tần Tiêu có cảm giác trước mắt không phải là anh vợ, không phải huynh đệ kết nghĩa của hắn, mà là đương kim hoàng đế.

Tần Tiêu đứng cách bàn trà vài bước, chắp tay nói:

- Bệ hạ, vi thần hiện tại là đại nguyên soái cầm binh, không dám thâu đêm không về, bằng không sẽ tạo thành ảnh hưởng bất lương, dao động lòng quân.

- Không sao, ngươi ngồi xuống đi, chỉ một ván, ta cam đoan không làm chậm trễ nhiều thời gian của ngươi.

Lý Long Cơ không tự xưng là “trẫm”, mà lại vẫy tay, ý bảo Tần Tiêu ngồi xuống, nói:

- Lực Sĩ, ngươi đi ra ngoài hầu hạ. Bất luận kẻ nào cũng không được tới gần, chính ngươi cũng cách xa một trượng.

Cao Lực Sĩ cúi người lên tiếng, lui ra khỏi phòng đóng cửa lại.

Tần Tiêu chỉ đành ngồi xuống lấy ra con cờ:

- Vậy được rồi, vi thần dùng cờ đen, xin đi trước.

Dứt lời đặt quân cờ xuống.

Lý Long Cơ mỉm cười không nói lời nào, bắt đầu cùng hắn chơi cờ.

Liên tiếp hạ xuống hơn hai mươi quân cờ, thế cờ dịu dần đi, cả hai cũng không nói lời nào. Trường hợp im ắng, chỉ nghe được tiếng quân cờ đặt xuống vang giòn.

Trong lòng Tần Tiêu yên lặng, không thèm tiếp tục nghĩ nhiều, cũng không suy nghĩ.

Hắn hiểu được cá tính của Lý Long Cơ. Nếu có chuyện trọng yếu, hắn sẽ không che giấu, sẽ nói thẳng ra cho thoải mái. Đêm nay hắn “bí mật” gọi mình đi ra, khẳng định là có chuyện quan trọng. Thân là hoàng đế hắn hỗn trong thủy quân đi tới Tân La, hơn nữa còn mang theo Trì Nguyệt cùng người nhà của mình...Hành động này nhiều ít có chút khả nghi, rốt cục hắn đang muốn làm gì đây? Chẳng lẽ thật sự muốn ta bỏ quên nhung trang, về nhà hưởng thanh phúc hay sao?

Lý Long Cơ hạ xuống một quân cờ, đột nhiên nhẹ giọng cười:

- Sai bước, ngươi đi sai bước. Ngươi có tâm sự, đúng hay không?

- Có sao?

Tần Tiêu hơi sững sờ, nhìn bàn cờ. Quả nhiên hắn lộ ra sơ hở thật lớn, cho Lý Long Cơ cơ hội chiếm hết ưu thế.

- Chơi lại đi, cho ngươi đi lại là được.

Lý Long Cơ có chút cười đắc ý:

- Sĩ biệt ba ngày, nhìn lại sẽ khác xưa thôi. Hai năm qua ta mời mấy kỳ sư nổi danh thiên hạ vào cung dạy ta chơi cờ. Trình độ sao, tự nhiên là có tiến bộ. Hiện tại ngươi so sánh với ta đã thua không ít rồi!

Tần Tiêu cũng không để ý, cười cười nói:

- Chơi lại không phải là quân tử. Dù sao là thua, còn không bằng thua thống khoái một ít. Miễn cho đã thua cờ, còn thua cả người.

Trong lòng hắn nhủ thầm: Lời nói của Lý Long Cơ có hàm ý khác ah! Hắn là nói mấy năm nay hắn lấy được tiến bộ nhảy vọt trong các phương diện, đã hơn xa ta, cũng có thể thoải mái khống chế ta sao? Người này...trở thành hoàng đế vài năm, quả nhiên phương diện lòng người đều lợi hại!

Lý Long Cơ cầm chén trà chậm rãi uống, như có thâm ý nhìn Tần Tiêu, thản nhiên nói:

- Bàn cờ này không cần đi nữa, ngươi thua.

Tần Tiêu cười khẽ, làm ra vẻ thở nhẹ một hơi:

- Thua thì thua thôi. Thắng bại là chuyện thường của binh gia, không có gì lớn.

Lý Long Cơ vuốt nhẹ chén trà, chậm rãi hỏi:

- Giống như trước đó ngươi đánh mất Du Quan, sau lại tuyệt địa phản kích muốn thắng trở về, phải không?

Tần Tiêu sửng sốt: Lời này có ý gì? Hắn muốn ám chỉ cái gì?

Lý Long Cơ, có phải ngươi trở thành hoàng đế vài năm, cùng thần tử kết giao thường dùng thuật tâm lý quá nhiều, như vậy ở trước mặt ta cũng đùa chơi sao? Trước kia ngươi chưa bao giờ chơi trò này trước mặt ta! Xem ra biến hóa của ngươi thật là rất lớn!

Lý Long Cơ nhìn thấy biểu tình sững sờ của Tần Tiêu, trong ánh mắt toát ra tia thần thái thỏa mãn, mỉm cười nói:

Chương 859: Vĩnh viễn đều là huynh đệ tốt (2)

- Ngươi chớ khẩn trương, ta không có ý tứ gì khác. Chỉ là muốn nói, ngươi cầm binh, tự nhiên hiểu được thắng bại là chuyện thường của binh gia hơn bất kỳ ai khác mà thôi, không phải sao?

- Tự nhiên là phải.

Tần Tiêu cẩn thận đáp:

- Bệ hạ...có lời gì chi bằng nói thẳng, như thế nào?

- Khụ!

Lý Long Cơ khẽ hắng giọng, ra vẻ thoải mái nói:

- Kỳ thật ta vẫn thói quen trò chuyện với ngươi như trước kia. Bất kể là nói chính sự, hay là kéo việc nhà, đều giống như trước vậy. Được chứ? Hôm nay nơi này, chỉ có huynh đệ, không có vua tôi.

- Được...

Tần Tiêu nghi hoặc gật đầu:

- Vậy được rồi, ngươi nói, có sự tình gì cần thương lượng?

- Là như thế này...

Lý Long Cơ hơi nhíu mày, nhìn như lâm vào trầm tư, chậm rãi nói:

- Ngươi có biết ta vì sao lại đến nơi này không?

- Ngươi hẳn đã sớm tới Hà Bắc đi?

Tần Tiêu nhẹ nhàng nói.

- Phải. Khi Thanh Minh ta tìm cái cớ đến Tịnh Châu Thái Nguyên tế tổ, thuận đường đi tới Hà Bắc, vừa lúc gặp người Tân La làm phản. Khi đó ta đang ở Ký Châu.

Lý Long Cơ khẽ gật đầu, thở dài một hơi nói:

- Nói thật, đã hơn một năm nay áp lực của ta quá lớn, quả thật ép tới mức ta có chút hết hơi. Cả triều thần tử ngay cả hoàng thân quốc thích kể cả phụ hoàng ta đều nói ta cực kỳ hiếu chiến, quá ham công tích. Đăng cơ chưa đầy năm năm, Đại Đường chinh chiến không ngừng. Làm cho thiên hạ tứ bề báo hiệu bất ổn, lòng người bàng hoàng. Ngân khố quốc gia căng thẳng, thu nhập thuế má không ngừng tiêu hao trên chiến trường. Ngươi là thống soái ngươi nên biết, cuộc chiến này dùng chính là tiễn lương. Tiêu hao hai năm qua của U Châu, cần phải dùng ba năm thuế muối của Hoài Nam giàu có nhất Đại Đường bù đắp lại.

- Phải, ta biết áp lực của ngươi đích thật là rất lớn.

Tần Tiêu khẽ thở dài nói:

- Đều tại ta, là ta chọc nhiều phiền phức như vậy cho ngươi.

- Ngươi nói như vậy chẳng khác nào tát vào mặt của ta.

Lý Long Cơ có chút cười khổ nói:

- Là ta mời ngươi rời núi, tới giúp ta trấn thủ Liêu Đông. Chỉ hai năm thời gian ngắn ngủi, ngươi không những củng cố biên thùy đông bắc Đại Đường, còn khôi phục Doanh Châu, đánh bại liên quân Đột Quyết, Hề tộc, Khiết Đan xâm phạm, đánh gục thủ lĩnh Mặc Xuyết, hàng phục Hề tộc, định Khiết Đan. Sau đó còn thành công chiêu an Bột Hải, thu phục Du Quan đánh thắng cuộc chiến bảo vệ Doanh Châu, hiện tại còn đánh bại đuổi lui Tân La hơn ngàn dặm, còn có thể tiếp tục phản công...Trong hơn trăm năm lịch sử Đại Đường, có thể so sánh với ngươi cũng chỉ có Lý Tĩnh triều Thái Tông mà thôi.

Tần Tiêu nghe xong lời nói của hắn, trong lòng nhảy dựng thình thịch: Hắn đem ta so sánh với Lý Tĩnh, có phải ám chỉ ta cũng nên thông minh một chút, noi theo Lý Tĩnh chủ động lui sang nhị tuyến? Vì vậy lập tức nói:

- Ta làm sao có thể so sánh với Lý Tĩnh, hắn là tướng quân thường thắng bách chiến bách thắng, càng đáng quý chính là, cả đời hắn trung thành và tận tâm chưa từng xảy ra sai lầm gì. Ta...vẫn còn kém quá xa đi.

- Ngươi không kém hơn hắn.

Trong ánh mắt Lý Long Cơ lóe tinh quang, lẳng lặng nói:

- Ta biết cho tới bây giờ ngươi cũng không phải là người lưu luyến vinh hoa phú quý. Ngươi có tấm lòng son, nhiệt tình bảo hộ quốc gia tràn đầy. Theo điểm này mà xem, ngươi chính là Lý Tĩnh, thậm chí còn siêu việt Lý Tĩnh. Bởi vì Lý Tĩnh là một thống soái quân sự xuất sắc, mà ngươi lại còn có tài năng tế thế an bang, có mưu tính sâu xa cùng ánh mắt chính trị vượt qua người thường.

Tần Tiêu bất đắc dĩ mỉm cười:

- Thật quá khen. Kỳ thật...ta cùng hắn bất đồng loại hình còn là bất đồng thời đại, không thể đem ra so sánh.

Trong lòng hắn thầm suy nghĩ: Nói nhiều như vậy, quanh co như vậy rốt cục hắn muốn nói gì đây?

Lý Long Cơ ngừng lại một chút, lấy ra đồng tiền đặt trong ngực đặt lên bàn cờ:

- Đại ca, còn nhớ rõ đồ vật này không?

Một tiếng gọi “đại ca” khiến trong lòng Tần Tiêu nhảy mạnh. Hắn nhìn đồng tiền trên bàn cờ, chính là tín vật mà trước kia Tần Tiêu tặng cho Lý Long Cơ khi kết nghĩa.

- Đương nhiên nhớ rõ...

Tần Tiêu ngữ điệu thâm trầm, thản nhiên nói. Sau đó hắn đưa tay vào ngực lấy ra mảnh bố gói ngọc bội vỡ nát, đặt lên bàn cờ, tràn đầy áy náy nói:

- Chỉ là đáng tiếc ngươi tặng khối ngọc bội này cho ta đã bị đánh nát...

Lý Long Cơ thoáng nhíu mày, chậm rãi vươn tay cầm bọc nhỏ trên tay, mở ra, thấy những mảnh vỡ nát bên trong.

Lý Long Cơ hít sâu một hơi, ánh mắt sáng nhìn Tần Tiêu, nặng nề hỏi:

- Ngươi vì cái gì không nói cho ta, khối ngọc bội này làm sao vỡ nát?

Tần Tiêu có chút không kịp đề phòng, nghĩ là Lý Long Cơ tức giận, không khỏi có chút sững sờ nói:

- Việc này...

Lý Long Cơ nắm chặt quyền, đem bọc nhỏ nắm trong tay, đột nhiên lớn tiếng nói:

- Ngươi vì cái gì không nói cho ta, lúc trước cuộc chiến tại Sĩ Hộ Chân Hà ngươi đập nồi dìm thuyền đã ôm tín niệm phải chết, muốn cùng người Khiết Đan quyết một trận tử chiến? Ngươi vì cái gì không nói cho ta, khối ngọc bội này là khi ngươi bị địch nhân đánh rơi xuống ngựa, bị đánh cong ngực giáp bị vỡ? Ngươi vì cái gì không nói cho ta, ngươi thiếu lương thiếu vật, thậm chí phải tự tay giết chết chiến mã âu yếm của mình lấy thịt, cũng phải thề sống chết bảo hộ quốc thổ Đại Đường!

Lý Long Cơ càng nói càng kích động, lại đứng lên, như đau đớn chỉ vào Tần Tiêu lớn tiếng quát, sau đó không ngừng đi qua lại, chỉ vào Tần Tiêu liên tục mắng không ngừng.

Lý Long Cơ mắng một hồi, phun ra một hơi, chậm rãi nói:

- Bắc phong xuy đồng vân, đồng vân phi bạch tuyết. Bạch tuyết sạ hồi tán, đồng vân hà thảm liệt. Vị kiến ôn tuyền băng, trữ tri hỏa tỉnh diệt. Biểu thụy lương tại tư, thứ kỷ khả di duyệt.

Tần Tiêu không khỏi sửng sốt: Còn ngâm thơ sao?

Lý Long Cơ quay lại ngồi xuống, cau mày nhìn Tần Tiêu, thâm trầm mà sầu não nói:

- Đại ca, ngươi vì thiên hạ Đại Đường, vì đệ đệ hoàng đế như ta đây, không tiếc bỏ qua tính mạng của mình đẫm máu chém giết tại biên cương. Ta đã không còn lời gì biểu đạt tình cảm đối với ngươi, cùng cả vương triều Đại Đường cảm kích ngươi.

Trong lòng Tần Tiêu mãnh liệt chấn động, ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn Lý Long Cơ, chậm rãi chắp tay, trầm giọng nói:

- Bệ hạ, đây đều là bổn phận mà kẻ làm tướng, phải làm! Kẻ làm tướng, rong ruổi sa trường, da ngựa bọc thây, là quang vinh cùng tâm nguyện lớn nhất suốt đời! Tần Tiêu nhận được hồng phúc của thiên tử cùng thượng thiên phù hộ, không ngờ còn sống đến hôm nay, còn có quyết tâm tiếp tục trung thành với Đại Đường vương triều, là vương triều phồn thịnh nhất của Hoa Hạ mấy ngàn năm. Tần Tiêu có thể vì Đại Đường góp một viên gạch, dù chết không uổng!

Dứt lời thoáng cúi người bái xuống.

Nước mắt Lý Long Cơ chảy ra.

Không khí biến thành yên tĩnh, chỉ nghe được thanh âm ngọn nến tí tách cháy.

Sau một lúc lâu, Lý Long Cơ lau nước mắt, nâng dậy Tần Tiêu, thở dài nói:

- Đại ca, con người ngươi thật sự rất kỳ quái. Ta không biết vì sao mỗi lần gặp nhau, luôn bị ngươi làm xử trí theo cảm tính. Ta đã có hai ba năm không chảy nước mắt, nhưng mà hôm nay...ai!

Chương 860: Tần thị lạc ấn (1)

Dứt lời xấu hổ nở nụ cười.

Tần Tiêu cũng cười:

- Bởi vì ngươi vẫn là A Man mà ta nhận thức lúc ban đầu, ngươi là một người trọng cảm tình, là một nam nhi nhiệt huyết. Mặc kệ ngươi là A Man, là đương kim thiên tử. Ở trong mắt ta ngươi vĩnh viễn đều là hảo huynh đệ của ta.

- Ân, hảo huynh đệ.

Lý Long Cơ gật mạnh đầu, vỗ vai Tần Tiêu, ánh mắt chân thành nhìn hắn, nói:

- Ta biết kỳ thật trong lòng ngươi có băn khoăn, lo lắng mình công cao chấn chúa, lo lắng ta sẽ nghi kỵ ngươi, lo lắng lại như năm đó, ngươi phải tá giáp quy điền thậm chí gặp kết cục tá ma giết lừa, đúng không? Ta nhớ được năm đó ở Trường An, sau khi chuyện của Thái Bình công chúa chấm dứt, ta giữ lại ngươi không đồng ý, ta còn nói qua một câu. Ta nói: Ta thật nghiêm túc nói cho ngươi biết, ta không đố kỵ ngươi, vĩnh viễn tín nhiệm ngươi. Những lời này hôm nay ta vẫn nói một lần. Ta sở dĩ đến Tân La...ta nghĩ ngươi có thể hiểu được dụng ý của ta.

Mấy câu nói thật sự tri kỷ thiếp tâm, tảng đá lớn đè ép trong lòng Tần Tiêu cũng hạ xuống. Hắn tinh tế suy tư, đột nhiên có chút kinh ngạc nói:

- Ngươi muốn...ngự giá thân chinh Tân La?

- Không sai!

Lý Long Cơ như đinh đóng cột quyết đoán nói:

- Thái Tông, Cao Tông đều từng chinh phạt Cao Ly. Mà nay Tân La phản loạn, ta không lý do không tự mình chinh phạt Tân La. Nhớ rõ năm xưa Thái Tông giải thích về Cao Ly, chính là mảnh đất kia vẫn luôn là tâm phúc đại họa của Đại Đường. Vì giải quyết tai họa cho con cháu, nhất định phải hoàn toàn bình định nó. Hiện giờ Tân La tạo phản, không phải là tự tìm đường chết sao?

Tần Tiêu nghe được trong lòng nổi lên khí thế hào hùng, nghiêm túc nói:

- Bệ hạ thân chinh, vi thần cam lòng tiên phong thúc ngựa hoành đao xông lên trước nhất. Ai dám ngăn cản Đại Đường chúng ta, san thành bình địa, giết không tha!

- Tốt!

Lý Long Cơ hưng phấn lớn tiếng nói:

- Ngươi là huynh đệ của ta, đã sớm nên có một ngày cùng kề vai chiến đấu. Đại ca, lần này khiến cho toàn bộ người trong thiên hạ đều chứng kiến uy phong của huynh đệ chúng ta! Chứng kiến vương triều Đại Đường uy chấn thiên hạ!

Dứt lời liền vươn một bàn tay nắm chặt vào nhau.

Ánh mắt hai người nhìn nhau, không chỉ nhìn thấy lòng tín nhiệm cùng hào hùng của đối phương, cũng đều có một loại cảm giác thoải mái vì đã giải khai khúc mắc.

Sáng sớm hôm sau, Tần Tiêu vừa tỉnh dậy, một đêm say rượu khiến hắn vô cùng đau đầu, vừa mở mắt nhận ra mình đang nằm trong ôn nhu hương, bên cạnh chính là Lý Trì Nguyệt, lúc này mới nhớ tới đêm qua Lý Long Cơ dặn Cao Lực Sĩ đưa hắn đến phòng nàng hoàn thành đêm động phòng hoa chúc muộn màng.

Vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy Cao Lực Sĩ đã đứng chờ đợi, Cao Lực Sĩ lại đưa Tần Tiêu đến thư phòng của Lý Long Cơ, tự giác lui ra ngoài.

Hôm nay Lý Long Cơ thức dậy thật sớm, đã xem nửa quyển sách. Nhìn thấy Tần Tiêu tiến vào, vẻ mặt cười quái dị hơn nữa có chút xem thường nói:

- Tửu lượng không được nha!

Tần Tiêu thật sự là kẻ câm ăn hoàng liên, lần này xem như hắn trúng kế của Lý Long Cơ, không nghĩ tới sau khi trò chuyện tiêu giải khúc mắc lại uống quá say, còn gạo nấu thành cơm cùng Lý Trì Nguyệt.

Hiện tại nhìn vẻ mặt Lý Long Cơ thật vui vẻ, ngoại trừ vui sướng khi thấy người gặp họa, còn mang theo dáng vẻ đắc ý vì thực hiện được gian kế.

Tần Tiêu không lời nào để nói, chỉ nở nụ cười. Lý Long Cơ thấy tốt liền thu liễm, thay đổi đề tài mời Tần Tiêu ngồi xuống, bồi hắn cùng ăn sáng.

- Gạo cháo Giang Nam thật không tệ đi.

Lý Long Cơ tươi cười, nói:

- Ngươi khổ cực, ăn nhiều một chút. Nhuận nhận tràng vị mới có lợi.

Tần Tiêu thật sự dở khóc dở cười. Lý Long Cơ này lúc nào nói chuyện cũng một câu hai ý nghĩa. “Khổ cực”? “Vất vả”? Là khổ cực vì cuộc đại chiến đêm qua với tân nương tử, hay là đánh giặc vất vả?

Tần Tiêu cười khổ lắc lắc đầu, gục đầu ăn cháo không lên tiếng.

Lý Long Cơ không nhịn được đột nhiên cười vang.

Tần Tiêu giả vờ hỏi:

- Ngươi cười cái gì?

- Không có gì!

Lý Long Cơ vừa cười vừa xua tay khụ một tiếng, nói:

- Có chuyện phải do chính ngươi quyết định. Mấy lão bà kia của ngươi tính toán an bài như thế nào? Nếu không an bài thì còn thể thống gì?

- Cho các nàng đều quay về Trường An đi.

Tần Tiêu không chút nghĩ ngợi, quyết đoán nói. Từ sau khi Tử Địch xảy ra sự cố, trong lòng hắn luôn bất an. Bên chiến trường thật sự không phải chỗ chơi đùa. Mấy nữ tử kia đều là trái tim của hắn, ai xảy ra sơ suất hắn sẽ đau lòng đến chết. Hơn nữa Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi vẫn đang ở Trường An, Tần Tiêu cũng không lý do gì cho Mặc Y các nàng quay về Giang Nam. Chỉ có thể theo ý tứ của hoàng đế cùng ở lại kinh thành.

Lý Long Cơ gật nhẹ đầu:

- Như vậy cũng tốt. Dù sao an toàn, ngươi có thể chuyên tâm đi làm chuyện của mình. Nhưng ẩm thực của ngươi không cần người chiếu cố sao? Nếu không để Mặc Y lưu lại đi, chẳng qua sau này không để nàng đích thân ra chiến trường.

- Không cần. Lưu lại Mặc Y thì Tử Địch chết sống cũng đòi lưu lại. Như vậy Ngọc Hoàn cùng Trì Nguyệt đều sẽ có lý do ở lại.

Tần Tiêu nói:

- Không nên làm đặc thù, để cho các nàng đều về thôi.

Lý Long Cơ cười nhẹ một tiếng nói:

- Tùy ngươi. Chỉ là...khụ khụ, vừa mới động phòng hoa chúc, khiến tân nương tử lập tức rời đi tựa hồ có chút bạc tình.

- Cổ họng của ngươi không thoải mái sao?

Tần Tiêu biết rõ còn cố hỏi, Lý Long Cơ chỉ là cố ý cường điệu khoa trương mà thôi.

Lý Long Cơ không nhịn được bật cười, thiếu chút nữa phun ra cháo. Hắn nhìn thấy thái độ của Tần Tiêu kiên quyết nên cũng không tiếp tục kiên trì.

Hai người cúi đầu ăn cháo.

Dùng xong bữa sáng, Lý Long Cơ gọi Tần Tiêu đến bên vách, nơi này treo một bức bản đồ, chính là bản đồ lãnh thổ Tân La.

Tần Tiêu không khỏi kinh nghi, hiện tại muốn vẽ ra một bản đồ chuẩn xác tinh tế như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nhìn Lý Long Cơ giống như thật vội vàng từ Hà Bắc đuổi tới Tân La, còn mang theo bản đồ như vậy, chẳng lẽ hắn đã sớm có ý tứ dụng binh đối với Tân La? Mấy chục năm nay Đại Đường không đóng quân tại Tân La, đều để họ tự trị. Tuy rằng người Tân La vẫn thật biết điều, nhưng cuối cùng vẫn làm ra chuyện tạo phản. Đây tựa hồ ứng nghiệm lời tiên đoán ngày trước của Thái Tông hoàng đế, nơi này thủy chung sẽ có người trở thành tai họa.

Lý Long Cơ thân là hoàng đế Đại Đường, xem ra đã sớm có suy đoán cùng chuẩn bị.

Lý Long Cơ chỉ vào địa đồ nói:

- Ngươi xem, từ Liêu Thủy đến Áp Lục Thủy đều thuộc An Đông đô hộ phủ. Nơi này chính là Quách Tĩnh Cao Câu Lệ ngày trước, hiện tại có hơn tám mươi vạn dân chúng, phần lớn là người Hồ di dời cùng dân chúng Cao Câu Lệ, cũng có người Hán nhưng không nhiều lắm. Hiện tại chúng ta đã đánh chiếm nơi này, nhưng muốn ổn định cũng phải phí công phu một phen. Đây mới chỉ là một phần nhỏ lãnh thổ, nếu muốn bình định toàn bộ Tân La...phỏng chừng rất khó!

- Nếu giảng từ quân sự, dễ dàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau