PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 846 - Chương 850

Chương 846: Lương tướng hùng binh cùng đến trợ (1)

Điều này đối với dân chúng mà nói không thể nghi ngờ là tin tức tốt nhất. Dân chúng lại khiêng cuốc quay về đồng ruộng, bắt đầu cày cấy trên những mảnh đất còn lưu máu cùng vết móng ngựa.

Tần Tiêu hạ lệnh đại quân lưu lại chờ đợi lương thảo của U Châu, đợi khi lương thảo vừa đến sẽ toàn quân xuất phát đến Tân La. Lý Tự Nghiệp chẳng khác gì con kiến bò trên chảo nóng, chỉ sợ Hoàn Tử Đan cướp hết toàn bộ quân công, lúc nào cũng quấn quýt Tần Tiêu xin được xuất chinh.

Tần Tiêu cho hắn kỳ hạn ba ngày, Lý Tự Nghiệp mới xem như an tĩnh một ít.

Tối hôm đó Tần Tiêu ở trong phòng ngủ trằn trọc, nhắm mắt lại liền nghĩ đến Tử Địch cùng Ngọc Hoàn, cuối cùng ngồi dậy xem sách, lúc này chợt nghe được trong phủ đô đốc có người nói chuyện.

- Vương gia đã ngủ, sáng mai tướng quân hãy đến đi.

- Được rồi, ngày mai ta lại đến.

Tần Tiêu rùng mình: Đây không phải là thanh âm của Lý Vi Ấn sao? Hắn không ở Tùng Mạc, vì sao lại về đây?

Tần Tiêu ngồi dậy đẩy cửa ra, nhìn ra ngoài lớn tiếng nói:

- Mời người tiến vào, ta còn chưa ngủ.

Vừa mới thắp đèn, Lý Vi Ấn đã đến cửa, nhẹ nhàng gõ gõ:

- Quấy rầy vương gia nghỉ ngơi!

- Ngô, không có việc gì, ngươi vào đi.

Tần Tiêu gẩy bấc đèn tùy ý đáp một câu, ánh mắt thoáng nhìn, lại ngạc nhiên phát hiện đại thủ lĩnh Khiết Đan Lý Thiệu Cố đi theo phía sau Lý Vi Ấn.

Tần Tiêu đứng thẳng người, vẻ mặt nghi hoặc nhìn hai người, tiến tới vài bước nói:

- Đại thủ lĩnh cũng đến sao? Mau mời!

Lý Vi Ấn tránh sang bên cạnh:

- Mời tam thúc đi trước.

Diễn cảm Lý Thiệu Cố bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên nhìn Tần Tiêu vài lần, cũng không chối từ nhấc chân đi tới. Tần Tiêu gọi binh tốt lấy chút trà rượu cùng thức ăn, sau đó vào phòng mời Lý Thiệu Cố cùng Lý Vi Ấn song song ngồi xuống.

Sắc mặt Lý Thiệu Cố không chút diễn cảm, ánh mắt thật bình tĩnh, chỉ nhìn đăm đăm vào Tần Tiêu.

Tần Tiêu ngồi xuống mời hắn dùng trà, mỉm cười hỏi:

- Từ khi vào phòng đại thủ lĩnh vẫn nhìn ta, sao vậy, bộ dạng của ta rất kỳ quái sao?

Lý Thiệu Cố chậm rãi lắc đầu, ánh mắt có chút phức tạp, thì thào nói:

- Ta chỉ muốn nhìn cho rõ ràng Lang Ma tướng quân trong truyền thuyết rốt cục là người như thế nào. Tuy rằng chúng ta giao thủ hai lần, ta đều bị thảm bại mà chấm dứt. Nhưng nói thật ta cũng không cam lòng. Đến bây giờ ta vẫn không tin Khiết Đan lại liên tục thua trong tay ngươi, thua đến trắng tay.

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Vậy bây giờ ngươi khẳng định thật thất vọng đi? Tần Tiêu này chỉ là một nam nhân thật bình thường. Bình thường tới mức đi ngoài đường sẽ bị bao phủ trong đám người.

Lý Thiệu Cố lặng im thật lâu chậm rãi lắc đầu, khẽ thở dài nói:

- Ngươi thật là một người phức tạp, phức tạp tới mức không ai rõ ràng được gương mặt thật của ngươi. Mấy ngày nay Trương Cửu Linh cùng Lý Vi Ấn liên tục đến khuyên hàng ta, ta từ trong miệng họ biết không ít chuyện của ngươi. Mọi người đều không thể xác định rốt cục ngươi là người thế nào. Ở trên chiến trường ngươi liều mạng quên cả sống chết còn hơn binh tốt, quân đội của ngươi là những kẻ điên không sợ chết. Theo đại cục mà xem cả đông bắc bị ngươi mưu đồ thật cẩn thận, Khiết Đan cũng chỉ là một vai diễn nhỏ thật đáng thương. Trong sinh hoạt bình thường ngươi lại thật tùy ý, thậm chí còn có chút lười nhác, hoang đường. Thậm chí ta còn biết ngươi từng ở trước mặt đối thủ Thái Bình công chúa mà chảy nước mắt, từng vì tướng sĩ hi sinh mà khóc, vì một con chiến mã mà chảy lệ. Ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cục ngươi là người thế nào?

Tần Tiêu nghe Lý Thiệu Cố nói những lời này, không khỏi nở nụ cười:

- Ta là hạng người gì, đối với ngươi mà nói thật trọng yếu sao?

Lý Thiệu Cố cau chặt mày, lắc đầu:

- Ngươi đánh bại ta, tiêu diệt Khiết Đan, ta vẫn hoàn toàn không biết gì về ngươi. Điều này chẳng lẽ không buồn cười sao?

Tần Tiêu ha ha cười:

- Kỳ thật ngươi đã biết rất nhiều, chính bản thân ta còn không hiểu rõ mình như ngươi. Điều này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Lý Thiệu Cố mười phần nhận chân nói:

- Đương nhiên không đủ. Bởi vì ta không thể đem những phương diện kia chỉnh hợp thành một người. Ta nghiên cứu Hán học hơn ba mươi năm, chưa từng gặp qua người Hán giống như ngươi. Ngươi làm việc này kỳ thật ta đều từng thấy qua trên thân người khác. Nhưng đem chỉnh hợp lại một người, ta sẽ cảm giác thật quỷ dị, thật không chân thật.

Tần Tiêu cười khổ bất đắc dĩ, gãi gãi đầu, sau đó nghiêng qua nhìn Lý Thiệu Cố:

- Có cần phải hiểu rõ ràng như thế sao? Người sao, vốn là sinh vật phức tạp, không có ai có thể đơn giản hiểu rõ. Mỗi người đều có một mặt phức tạp của chính họ.

- Ngươi nói đúng, người vốn là phức tạp.

Lý Thiệu Cố khẽ thở dài một hơi, nói:

- Chẳng qua ta thật sự cảm thấy hứng thú đối với ngươi. Ngươi là người thần bí nhất, phức tạp nhất mà ta từng tiếp xúc. Không phải ta khoa trương, tuy rằng ta ở trong mắt các ngươi chỉ là một người Hồ thô lỗ, nhưng ta chưa từng chân chính bội phục một người Hán nào. Ngươi, là người đầu tiên.

Tần Tiêu bật cười:

- Thật sự là rất vinh hạnh!

Biểu tình của Lý Thiệu Cố vô cùng nghiêm túc:

- Ta là nói thật, tuy rằng Khiết Đan bị đánh bại nhưng ta cũng không muốn đi nhờ vả Đại Đường, bởi vì ta cho rằng không đáng.

Tần Tiêu thoáng ngẩn ra, híp mắt nhìn Lý Thiệu Cố, trong ánh mắt toát ra tia uy hiếp, thản nhiên nói:

- Ý của ngươi là Đại Đường không xứng đứng đầu Khiết Đan?

Lý Thiệu Cố thản nhiên cười, trong mũi khẽ hừ một tiếng, lắc đầu:

- Ta không phải ý tứ này. Đại Đường đích xác rất cường đại, thật dồi dào, uyên thâm, phồn thịnh. Có thể đứng đầu chư quốc, kể cả Khiết Đan. Ta chỉ là nói chính mình, ta thua không cam lòng. Nếu cho ta thêm một lần cơ hội, ta nhất định đánh bại ngươi trên chiến trường, vượt qua Sĩ Hộ Chân Hà, san bằng Doanh Châu, thống nhất đông bắc.

Tần Tiêu cũng không tức giận, thản nhiên cười:

- Ngô, san bằng Doanh Châu, thống nhất đông bắc...sau đó thì sao?

Lý Thiệu Cố sửng sốt:

- Điều này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Tần Tiêu không khỏi cười ha ha:

- Lý Thiệu Cố, ngươi có biết vì sao ngươi lại bại không?

Thần sắc Lý Thiệu Cố chấn động, nghi hoặc dồn dập hỏi:

- Vì sao?

Tần Tiêu đứng dậy đi qua lại một lúc, thản nhiên nói:

- Bởi vì ngươi còn chưa đứng ở độ cao cần có. Không sai, ta thừa nhận ngươi đánh giặc rất lợi hại, có lẽ càng mạnh hơn so với ta. Nhưng cho dù ngươi đánh bại được Tần mỗ, có thể động tới được Đại Đường sao? Một trận chiến thắng không nói được điều gì. Nếu Tần Tiêu này bại, tự nhiên sẽ có người khác đến thu thập ngươi. Đây mới là đại cục. Mà ngươi sao, vẫn luôn đem ánh mắt dừng ở một khối khu vực, cuối cùng làm cho mình thua trận đó thôi. Ngươi thua, là bởi vì ngươi quá để ý thắng bại, quá để ý vinh dự cùng tồn vong. Có nhiều thứ kỳ quái như vậy, ngươi càng để ý, nó càng không thuộc về ngươi.

Dứt lời trên mặt Tần Tiêu lộ vẻ tự tin, hờ hững mỉm cười, bình tĩnh nhìn Lý Thiệu Cố.

Lý Thiệu Cố không tự chủ được há to miệng, ngây người nhìn Tần Tiêu, lẩm bẩm:

Chương 847: Lương tướng hùng binh cùng đến trợ (2)

- Càng để ý càng không chiếm được...chẳng lẽ trên chiến trường ngươi không muốn thủ thắng, không muốn tính mạng sao? Ngươi không sợ hãi thất bại mang tới hậu quả xấu, không sợ hãi đánh mất tính mạng sao?

- Sợ, đương nhiên sợ.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Ta là như thế. Càng sợ ta sẽ càng không thèm nghĩ tới, bằng không nó sẽ quấn quýt lấy ta. Lên chiến trường, ta chỉ nghĩ một chuyện. Đó là...tiến về phía trước, về phía trước, tiếp tục về phía trước, không cho mình cơ hội lùi bước. Không chỉ riêng ta như thế, mỗi một tướng sĩ Đường quân cũng là như thế. Cái gì là vinh dự sinh tử, tất cả đều là chuyện cười. Khi đó người nào còn nghĩ tới những chuyện này, chỉ có thể thất bại. Nếu muốn thắng lợi, chỉ có thể làm cho mình trở nên chuyên nhất!

Biểu tình Lý Thiệu Cố có chút thống khổ, tràn đầy khó hiểu lắc đầu:

- Thật phức tạp, thật chuyên nhất...vì sao ta ngày càng không rõ ràng. Ba mươi năm nghiên cứu chẳng lẽ ta không học được chút nào sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi không rõ ràng là vì ngươi học quá tạp rồi. Ngươi quá tự hỏi, điều này làm cho người nhìn trước nhìn sau, suy tính hơn thiệt. Kỳ thật ngươi không chỉ một lần có cơ hội đánh bại ta, nhưng ngươi lại lo lắng bộ đội của mình tổn thất quá nặng, lo lắng sau lưng không yên ổn, đã bỏ qua cơ hội như vậy. Ở trên chiến trường không có chữ “nếu”. Cơ hội chợt lóe rồi mất, chỉ có người mẫn tuệ chấp nhất mới có thể nắm chắc cơ hội một kích phải thắng.

Ánh mắt Lý Thiệu Cố mở to, đứng lên, chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói:

- Hiểu được rồi...Ý tứ của ngươi chính là hai chữ “đơn giản”. Đối với loại đơn giản gần như cố chấp của ngươi, ta do dự, suy tính hơn thiệt không quả quyết, vì thế bị thất bại...

Lý Thiệu Cố cười khổ lắc đầu:

- Chuyện cho tới bây giờ ta cũng không còn lựa chọn. Một người thua hết sạch sẽ trắng tay, không còn lý do gì tiếp tục làm hơn mười vạn dân chúng Khiết Đan cùng các huynh đệ theo ta vào sinh ra tử cùng ta đi hướng hủy diệt...Lý Thiệu Cố, thành tâm nguyện ý quy thuận Đại Đường, nếu sai lời này, trời tru đất diệt...

Lý Thiệu Cố lẩm bẩm thật khẽ, nhưng làm lòng Tần Tiêu như nổi lên sóng gió. Hắn hiểu rõ ý vị những lời nói của người này là như thế nào...Khiết Đan, triệt để bình định rồi!

Tần Tiêu vui mừng bước tới kéo tay hắn nói:

- Đại thủ lĩnh đồng ý quy thuận Đại Đường, thật sự là tốt đẹp cho hai dân tộc ah! Đại thủ lĩnh nghĩa bạt vân thiên hiểu rõ đại nghĩa, Tần Tiêu cực kỳ bội phục, ta và ngươi cùng uống một chén, chứng kiến lời thề hôm nay!

Tần Tiêu ha ha cười to:

- Cạn chén! Mời!

- Mời vương gia!

Lý Thiệu Cố ngẩng đầu uống cạn một chén, sau đó nói:

- Để hồi báo ơn tri ngộ của Đại Đường, vương gia cùng Trương đại nhân, Lý Thiệu Cố muốn quay về Khiết Đan, chiêu hàng tàn quân cùng nhau quy hàng Đại Đường. Nhưng ta có một điều kiện, tướng sĩ Khiết Đan chỉ có thể dốc sức dưới trướng vương gia!

Tần Tiêu sững sờ:

- Vì sao?

Lý Thiệu Cố ngạo nghễ nói:

- Bởi vì trước mắt ta còn chưa phát hiện được có người thứ hai đủ sức khống chế dũng sĩ Khiết Đan!

Tần Tiêu không khỏi cười ha hả:

- Được rồi, ta tạm thời đáp ứng ngươi. Nhưng tin tưởng qua không được bao lâu, chính ngươi sẽ phát hiện thiên hạ Đại Đường nhân tài nhiều vô cùng. Tần Tiêu chỉ như muối bỏ biển mà thôi! Hơn nữa ta vẫn để cho ngươi chỉ huy tướng lĩnh dưới trướng của mình!

- Ngươi tin được ta?

Lý Thiệu Cố cười kỳ dị:

- Ngươi không sợ ta mang binh phản lại?

Tần Tiêu cười tự tin:

- Ngươi sẽ không!

- Vì sao?

Lý Thiệu Cố đề cao thanh âm.

Tần Tiêu lại cười:

- Bởi vì ngươi không chỉ là một kiêu hùng, còn là một trí giả cùng nghĩa sĩ.

Lý Thiệu Cố đột nhiên cười ha hả:

- Không thể tưởng được! Lý Thiệu Cố sống hơn bốn mươi năm, lại tới hôm nay mới kết bạn được một vị tri kỷ chưa đầy mười ngày!

Lý Thiệu Cố đột nhiên thay đổi ngữ điệu:

- Cho ta mười ngày thời gian, ta muốn đích thân mang hai vạn thiết kỵ đến dưới trướng vương gia dốc sức chinh phạt Tân La!

Tần Tiêu vô cùng vui mừng, giơ một bàn tay:

- Một lời đã định!

Lý Thiệu Cố nắm chặt tay hắn:

- Vỗ tay làm thệ!

Hai người nắm chặt tay, trong ánh mắt toát ra một cỗ tương tích tỉnh táo cùng khí phách hào hùng.

Sáng sớm, gió thổi phơ phất, thời tiết dễ chịu, sáng sớm đầu hạ luôn thật thoải mái.

Trên đại giáo trường ngoài thành Doanh Châu, bốn vạn đại quân khẩn trương tập kết, bố thành mười đội ngũ, đứng tại đài điểm tướng. Chiến mã hí vang, chiến giáp sáng ngời, cảnh tượng uy vũ hùng hồn.

Tần Tiêu một thân nhung trang đứng trên đài điểm tướng, trong lòng một trận hào hùng.

Quân đội hùng mạnh! Đại Đường Liêu Đông quân! Dũng sĩ trải qua máu lửa tẩy lễ!

Cuối giờ Mão, phía bắc có ba chiến mã chạy tới, thẳng vào quân doanh tiến đến trước mặt Tần Tiêu:

- Báo đại nguyên soái, Lý Thiệu Cố Lý tướng quân suất lĩnh ba vạn kỵ binh đã đến ngoài mười dặm Doanh Châu, chờ đại nguyên soái hạ lệnh!

- Tốt!

Tần Tiêu lớn tiếng quát:

- Mời họ vào, hạ lệnh, nổi trống, thổi tù và, xếp thành hàng hoan nghênh!

- Dạ!

Mười mấy binh tốt chạy ra, đứng trên vọng góc huy quân kỳ. Nhất thời vô số trống trận đánh vang, tù và thổi bay, chấn đến phạm vi mười dặm run rẩy.

Trong nháy mắt mặt đất run lên, bụi mù tận trời. Trong mông lung, chỉ thấy vạn mã chạy chồm, thanh thế xung thiên.

Cờ lệnh huy động, trống trận càng vang, tù và càng rõ, mấy vạn Đường quân cùng hét lớn:

- Hống, hống, hống!

Các tướng sĩ đều dùng hoành đao đập vào mặt thuẫn, tấu ra làn điệu trào dâng hùng hồn.

Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, trên mặt lộ nụ cười tự hào trầm ổn, đôi mắt híp lại nhìn mấy vạn binh mã Khiết Đan chạy tới, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn. Còn chưa đầy một tháng trước, chính đại quân của hắn vẫn còn liều mạng sống chết với những người kia, xem như là cừu nhân không đội trời chung. Chỉ qua mấy ngày đã lập tức cùng những người kia kề vai chiến đấu... Quân sự cùng chiến tranh vốn là phục vụ cho chính trị, trong chính trị không có địch nhân cùng bằng hữu vĩnh hằng, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng. Hôm nay là kẻ thù nhưng ngày mai lại là bằng hữu...Không biết trong lòng đám người Lý Thiệu Cố sẽ có cảm tưởng thế nào, có phải cũng giống như hắn nhận thức được ý nghĩa này không?

Đại quân Khiết Đan dừng lại cách quân doanh Đường quân chừng một dặm, ba vạn nhân mã bố trí thành ba đội ngũ, thổi vang tù và hồi đáp. Một đội nhân mã ước chừng hơn mười người đều cưỡi bạch mã, mũ da, áo tơi loan đao, hướng đài điểm tướng chạy tới.

Tần Tiêu híp mắt quan sát, chính là đám người Lý Thiệu Cố. Vì thế nói với Lý Vi Ấn bên cạnh:

- Ngươi là thiếu đầu lĩnh, đi nghênh đón thân thúc của ngươi đi!

Lý Vi Ấn gật gật đầu, xoay người lên ngựa, mang theo mấy thân vệ đi lên nghênh tiếp. Nhóm người Lý Thiệu Cố nhìn thấy Lý Vi Ấn, đều xoay người xuống ngựa dùng quân lễ Đại Đường chào nhau, sau đó đi về hướng đài điểm tướng.

Chung quanh đài điểm tướng là tướng sĩ thiên binh mặc áo giáp đen đứng hầu. Đám người Lý Thiệu Cố không tự chủ được đưa mắt nhìn họ hồi lâu, trong lòng thầm kinh ngạc cảm thán.

Lý Thiệu Cố đi tới trước đài điểm tướng, quỳ một gối cúi đầu, chắp tay ôm quyền nói:

Chương 848: Giận phách liên thành

- Mạt tướng Lý Thiệu Cố bái kiến Liêu Đông quân đại nguyên soái! Mạt tướng phụng lệnh U Châu đại đô đốc Trương Cửu Linh, suất lĩnh ba vạn kỵ binh đến dưới trướng đại nguyên soái chờ lệnh, nhân mã đã đến, đặc biệt đến phục lệnh!

Trong lòng Tần Tiêu nhủ thầm: Thật sự nghiêm túc, đã thật sự xem mình là tướng quân Đại Đường đi...Sắc mặt hắn thản nhiên gật đầu:

- Mời Lý tướng quân đứng lên, chư vị tướng quân đứng lên!

Lúc này Lý Thiệu Cố cùng những người khác mới đứng dậy. Tần Tiêu mỉm cười hớn hở bước xuống đài, kéo tay Lý Thiệu Cố đi lên đài, nhẹ giọng nói với hắn:

- Tuy rằng vừa rồi ta ngầm đồng ý lễ tiết như vậy, nhưng ngày sau ngươi không cần quá đa lễ. Ngươi là đại thủ lĩnh Khiết Đan, địa vị tôn sùng, tuy rằng triều đình còn chưa phong thưởng, nhưng ngươi cũng không cần hạ mình bái ta.

Lý Thiệu Cố cười, thấp giọng nói:

- Chúng ta đều là quân nhân, nơi này là quân đội, quân nhân có phân chia cao thấp rõ ràng là tốt nhất. Bằng không làm sao sai sử quân lệnh mà không bị ngăn trở? Cũng bởi vì ta là đại thủ lĩnh, mới làm gương cho những người khác. Ở trong Liêu Đông quân, vương gia chính là thống soái cao nhất. Chúng ta đều phải nghe ngươi, chỉ có như vậy quân lệnh mới có thể nghiêm minh.

- Cảm ơn!

Tần Tiêu mỉm cười cảm kích, tiếp tục nói:

- Như vậy đi, tuy rằng trước mắt ngươi cùng các thủ lĩnh bộ tộc của ngươi còn chưa nhận được triều đình phong thưởng, nhưng dù sao ta vẫn là một quận vương kiêm Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, phong chức tướng quân vẫn có thể làm chủ được. Ta phong ngươi làm Tả Kiêu Vệ Dực Phủ trung lang tướng, bát bộ thủ lĩnh đều là Tả Kiêu Vệ cùng Tả Uy Vệ tả hữu lang tướng, ngoài ra các tướng quân Khiết Đan đều phong làm Dực Phủ lang tướng, ti giai, trung hậu dưới trướng Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản. Nói rõ như vậy chính là vì thuận tiện cho mọi người rõ chức vị cùng quyền lực của mình, không phải ý tứ của triều đình.

- Việc này đại soái làm chủ là được.

Lý Thiệu Cố nói:

- Nếu chỉ vì tước vị cùng chức quan, hôm nay chúng ta cũng không ở tại chỗ này.

Tần Tiêu cùng Lý Thiệu Cố nhìn nhau cười, trong lòng vô cùng cảm khái.

Ngày lành tháng tốt đã đến, sau khi hiến tế Tần Tiêu bắt đầu truyền đạt quân lệnh.

Một vạn năm ngàn Hổ Kỵ sư cùng một vạn năm ngàn bộ binh, có thêm ba vạn thiết kỵ Khiết Đan, tổng cộng sáu vạn nhân mã toàn bộ tập kết, bố trí thành bảy đội ngũ.

Hơn vạn người còn lại do Thiệu Hoành thống lĩnh phụ trợ quyền đô đốc Doanh Châu Tống Khánh Lễ ở lại phòng thủ Doanh Châu. Một vạn năm ngàn bộ binh cùng hai vạn dân phu sẽ chuyên vận chuyển lương thảo quân nhu.

Tiền quân tiên phong Lý Vi Ấn suất lĩnh năm ngàn thiết kỵ Khiết Đan mở đường. Tả hữu ngu hậu quân mỗi nhóm hai ngàn kỵ do hai vị thủ lĩnh trong bát bộ Khiết Đan thống lĩnh, tuần tiễu, tiếp ứng cùng thám báo. Tần Tiêu cùng Lý Thiệu Cố thống lĩnh hơn ba vạn thiết kỵ trung quân thanh thế rung trời hướng phương nam đi tới!

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, nhìn thấy tinh kỳ cùng thiết kỵ bao phủ, trong lòng chấn động, vang lên một thanh âm: Đại binh đoàn tác chiến, ta là thống soái – thật quá “đã ghiền”! Người Tân La, gia gia đến đây!

Quân đội rời Doanh Châu một đường hướng nam, dọc theo nhánh sông phía nam Bạch Lang Thủy thẳng đến Liêu Thủy, nơi này đều là lãnh thổ Đại Đường, đi thật thông suốt. Kỵ binh tốc độ thật nhanh, bộ binh cùng dân phu ở phía sau chuyển lương thảo, do ngu hậu quân giám sát cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì. Mấy vạn nhân mã giống như lũ lụt Trường Giang một đường chạy chồm xuôi nam.

Ba ngày sau đại quân chỉ còn cách Yến quận thành của Liêu Thủy không đến trăm dặm. Binh mã của Hoàn Tử Đan đi qua nơi này, cũng là chướng ngại đầu tiên hắn cần đánh chiếm. Tần Tiêu cho binh mã dừng lại hạ trại, chuẩn bị nhận được tin tình báo của tiên phong xong sẽ thực hiện bước kế hoạch tiếp theo. Không nghĩ ra đại quân vừa hạ trại, lập tức liền có tin tức truyền đến.

Trước soái trướng trung quân, Tần Tiêu ở soái vị, Lý Thiệu Cố, Lý Vi Ấn cùng bát bộ thủ lĩnh với thiên tướng phó tướng Đại Đường cùng đứng thẳng, đại kỳ tung bay. Thám báo tiên phong chạy nhanh vào, nhảy xuống ngựa rống lớn:

- Báo đại nguyên soái! Tả bộ tiên phong Hoàn tướng quân đêm qua Liêu Thủy, trong vòng ba ngày công phá Đại Na Châu, Thương Nham Châu, Mài Thước Châu, Tích Lợi Châu, Lê Sơn Châu, Duyên Tân Châu, An Thị Châu, bảy châu ba mươi bốn huyện. Trảm địch hơn vạn, dân chúng đầu hàng hơn ba vạn hộ. Hiện tả bộ tiên phong theo chỉ thị của đại soái đang hướng Bạc Chước thành đột kích!

Trong lòng Tần Tiêu vô cùng sảng khoái: Xú tiểu tử Hoàn Tử Đan, cuối cùng không tệ lắm!

Chém liên tục bảy châu ba mươi bốn huyện, đủ uy phong!

Nhóm người Lý Thiệu Cố cũng kinh ngạc kêu lên, đều cười to.

- Tốt!

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Phái ra khoái mã nói với Hoàn Tử Đan, bổn soái suất lĩnh đại quân đã đến Liêu Thủy, lập tức bước lên lãnh thổ của Tân La. Để cho hắn cùng Lý Tự Nghiệp gặp lại tại Bạc Chước!

- Dạ!

Ba con khoái mã chạy vội ra, nhanh chóng dứt khoát.

Đúng lúc này phía trước lại có thám báo vung nha kỳ chạy tới, trong miệng hô to:

- Báo...

Tần Tiêu nhìn tới, không khỏi cười nói:

- Là binh của Lý Tự Nghiệp! Bên kia cũng có tin tức!

Thám báo thúc ngựa chạy tới trước soái trướng, nhảy xuống quỳ một gối báo tin:

- Báo đại nguyên soái! Hữu bộ tiên phong Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân hành quân gấp trong ba ngày đêm, tiến mạnh hơn tám trăm dặm, đột phá Cái Mưu thành đánh vào Tân La. Trong ba ngày liên chiến mười bảy trận, chém xuống Tân Thành Châu đô đốc phủ, Liêu Thành Châu đô đốc phủ, Ca Vật Châu đô đốc phủ, Kiến An Châu đô đốc phủ, Nam Tô Châu, Mộc Để Châu, Cái Mưu Châu, ba phủ tam châu bốn mươi sáu huyện, chém địch hơn vạn, tù binh dân chúng hơn bốn vạn hộ! Hiện hữu bộ tiên phong đang hướng Áp Lục Thủy tiến tới, mục tiêu trực chỉ Bạc Chước thành!

Tin tức vừa báo, mọi người nhất thời hô to lên. Mặc dù dùng tiếng Khiết Đan, nhưng Tần Tiêu nghe hiểu được.

- Trời ạ, bộ binh ba ngày đột kích tám trăm dặm!

- Ba ngày đánh xuống ba phủ ba châu bốn mươi sáu huyện, năm ngàn người chém vạn địch quân!

- Lý Tự Nghiệp thật là một kẻ điên! Quân đội của hắn di chuyển nhanh như chớp!

Tần Tiêu nghe trong tai, trong lòng tự hào, trên mặt mỉm cười phất tay nói:

- Truyền lệnh đội ngũ của Lý Tự Nghiệp, liên tục đột kích nhiều ngày như vậy có thể hoãn một chút. Sau khi đến Bạc Chước hội tụ cùng đội ngũ của Hoàn Tử Đan, hắn làm chủ tướng, Hoàn Tử Đan làm phó tướng. Nói cho hắn biết bổn soái suất lĩnh sáu vạn đại quân đang vượt Liêu Thủy đến lãnh thổ Tân La, tiếp ứng bọn họ.

- Dạ!

Thám báo nhảy lên ngựa phóng đi.

Tần Tiêu vui vẻ thở ra một hơi, đứng thẳng dậy. Các tướng quân đứng bên cạnh đều vỗ tay chúc mừng.

Lý Thiệu Cố tấm tắc lắc đầu, chỉ nói hai chữ:

- Lợi hại!

- Không có gì!

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Những phủ đô đốc dưới trướng An Đông đô hộ phủ, châu huyện, mặc dù có kỳ danh nhưng không có thành trì, chỉ phân tán dân chúng ở lại, dễ dàng tấn công. Người Tân La đem phòng tuyến kéo dài như thế, tự nhiên dễ dàng bị chúng ta tiêu diệt từng bộ phận.

Chương 849: Thiểm điện tập kích (1)

- Hai đường tiên phong thế như chẻ tre là chuyện đương nhiên, nằm trong dự liệu. Bộ đội của Lý Tự Nghiệp mặc dù là bộ binh, nhưng mang theo ngựa thồ vận chuyển, tốc độ đột kích cũng không kém hơn kỵ binh bao nhiêu. Cái Mưu tân thành là cứ điểm, cho nên ta mới để bộ binh đi đường này. Nhưng hắn làm còn xuất sắc hơn Hoàn Tử Đan, nhanh hơn ta nghĩ rất nhiều. Ta xem lão tiểu tử kia nín một bụng khí muốn phân cao thấp với Hoàn Tử Đan mà thôi, ha ha!

Các tướng quân cũng có chút nóng lòng, hưng phấn kêu lên:

- Đại soái, chúng ta cũng lên đường đi! Đại quân đẩy mạnh, san bằng Tân La!

- Được!

Tần Tiêu nhướng mày, lớn tiếng:

- Ban lệnh!

Chúng tướng chắp tay:

- Dạ!

- Thứ nhất, hậu quân bộ binh dựng cầu nổi, trong hai ngày kiến thành mười đại cầu. Sáng mốt khi mặt trời vừa lên, toàn quân qua sông, hướng Bạc Chước thành đại đột kích!

- Tuân lệnh!

Chúng tướng cùng ứng.

Vừa ra lệnh, toàn quân đều bận rộn. Chặt cây, bắc cầu, nhất thời bề bộn ngất trời. Kỵ binh dọc theo Liêu Thủy thủ vệ, phía bắc Liêu Thủy tràn đầy sáu vạn Liêu Đông quân.

Bên bờ Áp Lục Thủy, Bạc Chước thành.

Từ Liêu Thủy đi tới Áp Lục Thủy, chỉ có một thành trì duy nhất là Bạc Chước thành. Nơi này có năm ngàn binh mã Tân La, đã rúc vào thành, cửa thành đóng chặt. Không khí phảng phất như đọng lại, khẩn trương không chịu nổi, sĩ khí hạ thấp vô cùng. Hơn nữa sức chiến đấu khủng bố của Đường quân thật sự làm bọn họ kinh hãi đảm chiến.

Hoàn Tử Đan mang theo mấy ngàn thiết kỵ chạy tới, xa xa chứng kiến tinh kỳ trên thành cùng không khí thật trầm lặng, cười lạnh nói:

- Các huynh đệ, chúng ta chiếm lĩnh Bạc Chước thành, cung nghênh đại quân chủ lực của đại soái!

- Dạ!

Các tướng sĩ Hổ Kỵ sư thắng liên tiếp hơn mười trận nên sĩ khí tăng vọt, hận không thể cưỡi ngựa phóng lên đầu tường, chém rụng địch thủ.

Hoàn Tử Đan đang dẫn người chặt cây chuẩn bị làm thang công thành, đột nhiên phát hiện phía đông thành vang lên thanh âm kêu giết ầm ĩ, không khỏi kinh hãi. Phái người đi tìm hiểu, nguyên lai là hữu bộ tiên phong Lý Tự Nghiệp đã dẫn người công thành!

Hoàn Tử Đan kinh ngạc không thôi: Tên quái thú Lý Tự Nghiệp kia, xuất phát chậm hơn vài ngày, lại tấn công Bạc Chước nhanh hơn ta!

Cắn răng, Hoàn Tử Đan lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ không cần chuẩn bị thang, dùng kỵ xạ trợ giúp bộ đội huynh đệ công thành!

- Dạ!

Năm ngàn thiết kỵ xếp thành năm đội ngũ, nhanh chóng chạy tới Bạc Chước thành. Người Tân La đang đau khổ ứng phó đội quân của Lý Tự Nghiệp, hiện tại xuất hiện thêm kỵ binh Đường quân, kỵ xạ tinh chuẩn vô cùng.

Lý Tự Nghiệp đang hò hét khua mạch đao đốc chiến dưới thành, nhìn thấy Hoàn Tử Đan dẫn người chạy tới hỗ trợ, không khỏi cười ha ha:

- Tiểu oa nhi, lão tử ở trong này!

Hoàn Tử Đan tự mình bắn một loạt tên, nghe được Lý Tự Nghiệp hô to vỗ ngựa đón chào.

Hai cỗ tiên phong tụ lại cùng nhau, chỉ tổn thất chưa tới hai ngàn người, đã chém giết được hơn hai vạn địch nhân!

Vẻ mặt Lý Tự Nghiệp tươi cười sáng lạn, lớn tiếng nói:

- Thế nào, tiểu oa nhi. Binh của ta cũng không chậm hơn ngươi bao nhiêu đi?

Hoàn Tử Đan cười nói:

- Lý tướng quân là mãnh tướng cái thế, tiểu chất làm sao có thể so sánh được?

- Được, ngươi cũng đừng khiêm nhường.

Lý Tự Nghiệp ha ha cười to:

- Ngươi từ Du Quan xuất phát, một đường dọc theo biển mà đến, ven đường chiến đấu nhiều hơn ta. Có thể cùng ta đồng thời giết tới nơi đây, xem như đã nhanh lắm rồi. Thu được quân lệnh của đại soái chưa? Cho hai người chúng ta chiếm lĩnh Bạc Chước thành tụ hội nơi này, đợi đại quân đến. Đại soái nói có sáu vạn nhân mã đang ở Liêu Thủy, sáu vạn! Hắn từ nơi nào tìm được số nhân mã như vậy đây? Trời ạ!

Hoàn Tử Đan cười vang:

- Chuyện đại soái làm chúng ta làm sao rõ ràng? Đại tướng quân, thêm chút sức thôi, chúng ta nhanh chóng chiếm lĩnh thành trì này, cung nghênh đại nguyên soái!

- Được!

Lý Tự Nghiệp trầm giọng rống, vung đao:

- Đánh trống trận, thổi tù và, chiếm thành! Đánh ra khí phách cùng nhiệt tình, lấy tốc độ nhanh nhất san bằng Bạc Chước!

- Dạ!

Hơn mười quân trống ầm ầm chấn vang, người Tân La trên thành kinh hãi đảm chiến, cơ hồ không cầm nổi đao thương. Mấy ngàn Đường quân công thành mãnh liệt tràn đến, khí thế hung mãnh kinh người. Người Tân La nhiều năm không trải qua chiến tranh hoảng sợ, nhìn thấy đồng bạn bị bắn chết bên cạnh, thất hồn lạc phách, làm sao còn ý tưởng chống cự.

Công thành chiến tiến hành chưa đầy canh giờ cửa đông đã bị công phá, mấy trăm tiên phong xông lên đầu tường, triền đấu cùng người Tân La. Hoàn Tử Đan nhân cơ hội mang người tông cửa thành, hơn mười người khiêng cây gỗ thật lớn phát ra từng tiếng gầm to giận dữ, đem cửa thành gõ lung lay muốn đổ.

Rốt cục một tiếng ầm vang, cửa thành đổ xuống. Hoàn Tử Đan vui mừng nhấc lên phượng sí lưu kim đang muốn xông vào, Lý Tự Nghiệp khẩn trương nắm chặt dây cương ngựa của hắn, hét:

- Đợi, từ từ! Ta là chủ tướng! Hẳn phải do ta tiến thành trước tiên! Ngươi nghỉ một lát!

- Không!

Hoàn Tử Đan khăng khăng kêu lên:

- Hẳn phải do phó tướng đi vào dọn sạch chướng ngại!

- Dọn sạch cái rắm!

Lý Tự Nghiệp vội kêu lên:

- Chủ tướng nói ra chính là quân lệnh, ngươi mang theo người của ngươi vào thành sau. Ta đi vào trước, đại thanh tẩy Bạc Chước thành. Con mẹ nó lại dám chống cự thiên binh thiên triều, còn không chịu đầu hàng, lá gan thật lớn!

Hoàn Tử Đan bất đắc dĩ cười khổ:

- Vậy...đại tướng quân nói thế nào thì nghe thế đi!

- Ha ha, hài tử ngoan!

Lý Tự Nghiệp nhất thời vui vẻ ra mặt, vung tay khàn giọng quát:

- Các huynh đệ giết vào thành đi, tẩy sạch Bạc Chước!

Hoàn Tử Đan sửng sốt:

- Đại tướng quân, ngươi muốn tàn sát dân trong thành?

- Tàn sát thì sao!

Lý Tự Nghiệp kêu lên, trong ánh mắt bắn ra sát khí:

- Ngươi đã quên lời của đại soái nói qua, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết! Không đầu hàng, giết không tha. Các huynh đệ đều nghe rõ ràng, trong lát nữa sau khi vào thành nếu ai không đầu hàng, đều chém cho lão tử! Chém thành tám mảnh, không thiếu mảnh nào!

- Dạ!

Một đám dũng sĩ như hổ lang nhiệt huyết chạy chồm.

- Giết đi vào!

Lý Tự Nghiệp cưỡi ngựa tức giận rít gào, chiến mã vọt thẳng vào thành.

Hoàn Tử Đan ngồi trên lưng ngựa, nhìn theo bóng lưng Lý Tự Nghiệp kinh hãi thầm nhủ: Tàn sát dân trong thành? Thật là một hung thần! Hắn không sợ gây rắc rối cho đại soái sao? Hay là...đây là ý tứ của đại soái? Đoạn đường này ta chỉ giết binh lính cầm đao thương, ta không động tới dân chúng. Người kia trên đường đã giết bao nhiêu người đây?

Bạc Chước thành cứ như vậy bị công hãm. Lý Tự Nghiệp cho Hoàn Tử Đan mang theo kỵ binh đuổi ra cửa nam giết thẳng tới Áp Lục Thủy.

Vào đêm, trong thành đã hoàn toàn dọn dẹp sạch sẽ. Lý Tự Nghiệp tiếp nhận phòng ngự bốn cửa thành, thu phủ khố cùng lương thực, cho dân chúng đầu hàng quay về nhà, không cho phép ra cửa. Toàn thành giới nghiêm, người đi loạn giết chết. Cạnh Áp Lục Thủy an bài mười hai trạm gác phong hỏa đài, một khi có quân tình trong thành có thể lập tức biết được.

Nửa đêm Lý Tự Nghiệp cởi áo giáp, mời Hoàn Tử Đan đến uống vài chén.

Chương 850: Thiểm điện tập kích (2)

Hai người nâng chén uống rượu, Lý Tự Nghiệp liên tục than nóng, cởi cả áo. Hoàn Tử Đan không khỏi có chút kinh ngạc:

- Đại tướng quân bị nhiều tổn thương tới như vậy?

Lý Tự Nghiệp ha ha cười:

- Bị thương có gì chứ? Chúng ta tham gia quân ngũ, không chịu tổn thương còn gọi là quân nhân sao?

Hoàn Tử Đan ngạc nhiên:

- Vậy tôi không phải quân nhân sao?

- Ha ha, ta chỉ là so sánh! Không phải ta dọa nạt ngươi, cũng sẽ có lúc ngươi bị thương thôi.

Lý Tự Nghiệp nói:

- Sư phụ ngươi lợi hại đi? Một thân công phu xuất thần nhập hóa, lần trước cũng suýt nữa tặng mạng tại Sĩ Hộ Chân Hà. Người như chúng ta chỉ sống trên lưỡi đao liếm máu. Không biết khi nào sẽ đem tính mạng tiễn tại chiến trường. Cho nên không cần suy nghĩ nhiều, thống khoái là được!

- Được rồi, thống khoái là được!

Hoàn Tử Đan cười nói:

- Đại tướng quân, mời ngài cạn chén!

Lý Tự Nghiệp cười a a nói:

- Tiểu oa nhi, ta biết ngươi phản đối ta tàn sát dân trong thành, đúng không?

Hoàn Tử Đan sững sờ, im lặng không nói.

Lý Tự Nghiệp cười nói:

- Ngươi không nói ta cũng biết. Dù sao ngươi còn trẻ, thật nhiều thứ ngươi chưa thể lĩnh ngộ, cuộc chiến tại Sĩ Hộ Chân Hà ngươi không tham gia đi?

Hoàn Tử Đan lắc đầu:

- Không có. Tôi chỉ biết là đánh rất thảm, suýt chút nữa đại soái cũng mất mạng.

- Hơn nữa trước đó Du Quan thất thủ, đại tướng quân Lý Giai Lạc hi sinh.

Lý Tự Nghiệp thở dài nói:

- Ta nhận thức sư phụ ngươi thời gian đã thật lâu, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy hắn bị tổn thất gì nặng nề, cũng không thấy hắn tức hận qua ai. Thế nhưng lần này... hắn rất hận người Tân La!

Hoàn Tử Đan tỉnh ngộ:

- Ý của đại tướng quân chính là tàn sát dân trong thành... là ý của đại soái?

- Không! Đây là tự ta muốn làm!

Lý Tự Nghiệp uống rượu, nói:

- Ta là đại tướng tiên phong, điểm này vẫn có thể tự mình làm chủ!

Hoàn Tử Đan không tiếp tục hỏi, trong lòng kích động nghĩ: Lý Tự Nghiệp đúng là huynh đệ nghĩa khí của sư phụ ah! Hắn biết đại soái muốn báo thù, nhưng lo lắng đại soái giết chóc quá nhiều lưng bêu danh, vì thế đem chuyện này gánh lên người mình...Hán tử như vậy thật sự là khả kính!

Sáng hôm sau dưới thành có vài Đường quân đến gọi cửa. Lý Tự Nghiệp cho mời vào, vui mừng nhận tin tức của Tần Tiêu:

- Đại nguyên soái đã tự mình suất lĩnh ba vạn thiết kỵ đến Bạc Chước thành, trong vòng hai ngày là đến!

Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan vui mừng, đến thật nhanh!

Hai người trọng chỉnh đội ngũ phòng bị, chuẩn bị nhân mã ra thành nghênh đón.

Còn đang bận rộn, đột nhiên nhận được tin thám báo:

- Phía tây năm mươi dặm Bạc Chước thành phát hiện thật nhiều người, nhân số không dưới hai vạn!

Lý Tự Nghiệp trừng mắt:

- Con mẹ nó, là từ Đô Lý trấn cùng Kiến An thành đến sao? Quả nhiên không ngoài sở liệu của đại soái, người Tân La ẩn giấu binh mã gần biển phía tây!

- Làm một trận với bọn hắn!

Hoàn Tử Đan xua tay:

- Đại tướng quân, để tôi mang nhân mã đi đi. Tuy chỉ có bốn năm ngàn người nhưng không sợ hai vạn người Tân La kia! Lấy một đối mười đối với Hổ Kỵ sư mà nói không phải việc khó!

- Cãi gì mà cãi!

Lý Tự Nghiệp nói:

- Trước tiên làm rõ ràng trạng huống rồi nói sau. Người đâu, phái mười lượt thám báo dò tin. Ta muốn biết lai lịch của đội quân kia, có bao nhiêu người, tướng lãnh là ai! Bạc Chước thành bắt đầu khẩn trương. Lộ trình năm mươi dặm kỵ binh đột kích chốc lát đã đến. Dù có chậm, nhưng vẫn nhanh hơn đội ngũ của Tần Tiêu.

Lý Tự Nghiệp đứng trên đầu thành cau mày, cắn răng: Đến đây đi, giết sạch các ngươi, xuất khẩu ác khí!

Ngoài bốn năm trăm dặm, Tần Tiêu tự mình suất lĩnh ba vạn thiết kỵ chạy về hướng Bạc Chước. Trong lòng hắn rõ ràng, tuy hai lộ tiên phong đều thắng lợi, nhưng lại đơn độc xâm nhập địch cảnh tác chiến, tùy thời sẽ gặp nguy cơ. Huống chi phía tây Áp Lục Thủy còn có hai đại quân trấn Tân La, là biến số lớn nhất...Tập kích Dịch Châu, Doanh Châu, những binh mã kia từ nơi nào xuất phát!

Lý Tự Nghiệp ngồi trên đầu thành, gió nhẹ thổi qua, trên mặt mang theo sát khí tràn ngập. Hắn cởi trần, lộ ra cơ thể cường tráng, trên thân vết sẹo chồng chất.

Trên chân hắn đặt một thanh đao, dùng vải lau qua, sáng lóng lánh, lóa mắt người.

Hoàn Tử Đan đi lên bậc thang, liếc mắt nhìn quanh thấy Lý Tự Nghiệp liền đi tới. Chỉ thấy hiện tại Lý Tự Nghiệp đang cẩn thận lau chùi thanh đao, nhất thời cũng yên lặng không lên tiếng, chỉ nhẹ chân nhẹ tay đi tới bên cạnh.

Lý Tự Nghiệp cũng không ngẩng đầu, hỏi:

- Có chuyện gì sao?

Hoàn Tử Đan gật đầu:

- Tôi muốn biết tình huống của đại quân đến từ phương tây kia. Hơn nữa tôi xin xuất chiến!

- Ngô...

Lý Tự Nghiệp không trả lời, chỉ tiếp tục lau thanh đao.

Hoàn Tử Đan sững sờ, không tiếp tục truy hỏi mà đổi sang vấn đề khác:

- Đại tướng quân, thanh đao này là do Thánh Hậu ban cho sao?

- Phải!

Lý Tự Nghiệp lộ nụ cười ôn nhu hiếm thấy, ngẩng đầu nhìn Hoàn Tử Đan, tiếp tục nói:

- Năm đó ta cùng sư phụ ngươi võ cử đăng khoa, ta cứng đầu cứng cổ chỉ đòi vật này. Chỉ chớp mắt Thánh Hậu đã nằm tại Kiền Lăng nhiều năm. Ta đã hơn ba mươi tuổi. Nghĩ tới sư phụ ngươi cũng sắp ba mươi đi? Thời gian qua thật nhanh...

- Mới vừa đầy hai mươi tám...

Hoàn Tử Đan có chút ngây ngốc nói ra.

Lý Tự Nghiệp cười ha ha, đứng lên mặt lại trường bào, nhìn ra phương xa nói:

- Trên người sư phụ ngươi vĩnh viễn có thứ gì đó vượt qua tuổi thật. Ta nhận thức hắn sắp được mười năm, luôn không rõ ràng. Rốt cục hắn có chỗ nào khác với những người mà ta đã biết.

- Có sao?

Hoàn Tử Đan cười ngây ngô:

- Vì sao tôi không biết đây?

- Đó là ngươi đang ở trong phúc mà không biết, xú tiểu tử!

Lý Tự Nghiệp gõ lên mũ giáp của Hoàn Tử Đan, phủ thêm chiến giáp của mình, lại khôi phục ngữ điệu, nói:

- Vừa rồi thám báo đã báo qua, quân đội kia là người Tân La, ước chừng hai vạn người. Chạy đến cách Bạc Chước thành ba mươi dặm thì ngừng lại, đại khái đang phái người thăm dò tin tức bên này. Ý của ta là cố thủ thành trì, chờ đại quân của sư phụ ngươi đến!

- Cố thủ?

Hoàn Tử Đan có chút bất mãn kêu lên:

- Không cần đi?

Lý Tự Nghiệp rầu rĩ thở dài một tiếng:

- Hướng đi của địch nhân có chút kỳ quái. Rõ ràng là hành quân khẩn cấp đột kích chạy đến, nhưng dừng lại ngoài ba mươi dặm. Địch nhân hư thật không rõ, chúng ta không nên xuất chiến. Huống chi chúng ta đơn độc xâm nhập địa bàn của người Tân La. Dưới chân chúng ta không đủ ổn, không thể so sánh với lúc tác chiến trên lãnh thổ Đại Đường. Cho nên trước tiên nên ổn định hãy nói sau. Xem bọn hắn muốn làm gì tiếp theo.

- Nếu bọn hắn đến công thành đây?

Hoàn Tử Đan hỏi.

- Vậy thì chúng ta thủ thành.

Lý Tự Nghiệp nói như đinh chém sắt:

- Chờ viện quân!

Hoàn Tử Đan cũng không dám nói thêm lời nào, chỉ gật đầu.

Lý Tự Nghiệp nhìn nhìn hắn, giống như lẩm bẩm nói:

- Nhiệm vụ của chúng ta là dọn sạch chướng ngại cung cấp phương tiện cho đại quân. Nếu chúng ta trúng mai phục chiến bại, ngược lại sẽ gây nên phiền toái cho đại quân phía sau. Chúng ta không sợ người Tân La công thành, trong hai ba ngày thời gian bọn hắn sẽ không thể chiếm lĩnh. Mà khi đó đại quân chủ lực đã đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau