PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 841 - Chương 845

Chương 841: Trù hoạch đại chiến

- Người ta dù sao cũng là đại đô đốc U Châu thôi, ha ha!

- Ngươi không phải thật phiền hắn, thật không phục hắn sao, Lý Tự Nghiệp?

Tần Tiêu nhìn Lý Tự Nghiệp cười nói, lại bảo:

- Chinh phạt Tân La cũng cần có U Châu cung cấp lương thảo quân nhu, nên thương lượng với hắn một chút. Hắn ở đâu?

Lý Tự Nghiệp nói:

- Hẳn là ở U Châu. Nếu không ngày mai ta sai người đi mời hắn đến?

Tần Tiêu nghĩ nghĩ, nói:

- Hoàn Tử Đan, ngươi tự mình đi một chuyến!

Hoàn Tử Đan đáp:

- Dạ!

Trong lòng thầm nghĩ, đại soái làm việc luôn ổn thỏa như thế, Lý Tự Nghiệp thật không biết cách xử sự...Biết rõ Trương Cửu Linh là đại đô đốc, sao có thể để một đại tướng quân phái binh tốt đi mời đây? Quan hệ giữa ta cùng đại soái Trương Cửu Linh biết rõ. Để cho ta đi mời đương nhiên sẽ không làm Trương Cửu Linh khó chịu cảm thấy mất mặt mũi.

Tần Tiêu nhìn Lý Tự Nghiệp nói:

- Kỳ thật ta đi mời Trương Cửu Linh còn có hai tầng ý tứ khác. Gần nhất là thương lượng kế hoạch về Khiết Đan sau này. Đánh giặc chúng ta đã thắng, làm sao thống trị chính là đại sự, quan hệ đến ổn định cùng hòa bình lâu dài. Thứ hai là tình huống tại Dịch Châu...ai, còn có Thạch Thu Giản, ta dù sao cũng phải lên tiếng cầu tình với hắn một chút có đúng không?

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt:

- Ý của ngươi là tiểu bạch kiểm Trương Cửu Linh sẽ chém đầu Thạch Thu Giản? Hắn không có lá gan đó đi! Thạch Thu Giản không chỉ là danh tướng công thần, còn là ngự tiền thị vệ tướng quân của hoàng đế.

- Được rồi, việc này đừng nói nữa.

Tần Tiêu khoát tay chỉ vào địa đồ nói:

- Đến nghiên cứu một chút làm sao đánh Tân La. Tân La giáp giới với chúng ta, là An Đông đô hộ phủ. Cao Văn Giản là đại đô hộ, là cừu nhân sâu sắc của chúng ta. Dẹp xong An Đông đô hộ phủ, Tân La sẽ hoàn toàn bại lộ, chỉ đợi xâu xé. Nhưng lần này chúng ta xâm nhập cảnh nội kẻ địch tác chiến, không giống như phòng thủ phản kích cùng bảo vệ chiến, phải chuẩn bị thật sự cẩn thận.

Lý Tự Nghiệp vội la lên:

- Nếu như hoàng thượng cùng triều đình không cho đánh đây?

Tần Tiêu nháy mắt cười lạnh:

- Ngươi đã quên hoàng thượng đã ban cho ta quyền quyết định chém trước tâu sau sao? Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản là làm gì? Nói trắng ra là chuyện đầu tiên cần xen vào chính là giải quyết Tân La. An Đông đô hộ phủ tính ra còn là cấp dưới trực hệ của ta. Còn nữa, hoàng thượng phong chức quận vương cho ta làm gì? Mặc dù chỉ là hư chức quận vương, không minh xác phong ấp thuộc địa, nhưng mọi người suy nghĩ một chút, Liêu Dương, hiện tại là nghĩa thế nào? Đó không phải là thượng cấp của An Đông đô hộ phủ hay sao? Địa vực dưới quyền thống trị của bổn vương, không sai đi? Ha ha! Đây là những lời có thể dùng làm lý do mà xử lý. Ta tính toán sau khi đại quân chỉnh hưu xong, lại tiếp tục phái sứ giả đi Trường An hội báo cuộc chiến bên này. Về phần hoàng thượng cùng triều đình muốn hỏi ta vì sao muốn tấn công Tân La, ta sẽ nói, cần phòng thủ phản kích diệt tận gốc, thanh lý môn hộ cho Đại Đường! Nếu có người truy hỏi phản đối, khi đó gạo đã nấu thành cơm, chúng ta cũng đã ra đánh!

- Ôi ôi ôi...

Lý Tự Nghiệp nở nụ cười:

- Ngươi đúng là xảo quyệt. Đổi lại là ta, nghĩ phá đầu cũng không ra được chủ ý như thế. Cứ như vậy hoàng thượng cùng triều đình có trách móc cũng không tìm ra được nhược điểm. Dù sao cũng do Cao Văn Giản gây phiến loạn trước không phải sao? Chúng ta trấn áp phản quân, đi đâu cũng nói thông suốt. Chỉ sợ là tên cổ hủ Trương Cửu Linh sẽ không đồng ý đại soái làm như thế, không chịu cung cấp lương thảo quân nhu, vậy thì phiền toái.

Lý Tự Nghiệp vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên một thanh âm ngân nga:

- Đại tướng quân, vì sao ngươi biết ta sẽ không đồng ý đây?

Giọng nói vang lên, Trương Cửu Linh trong bộ quan phục màu tím nho nhã bất phàm đã nhấc chân rảo bước vào đại sảnh nghị sự.

Lý Tự Nghiệp nhất thời ngạc nhiên kêu lên:

- Nha! Tiểu bạch kiểm...a không, đại đô đốc đến đây khi nào?

Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh cười ha ha, Lý Tự Nghiệp xấu hổ không thôi.

Trương Cửu Linh tiến nhanh vài bước xoay người cúi đầu:

- Cửu Linh bái kiến vương gia thiên tuế!

- Đã lâu không gặp đại đô đốc!

Tần Tiêu tươi cười đáp lễ. Đối với Trương Cửu Linh, Tần Tiêu tràn ngập cảm kích lẫn kính nể. Dù sao khi hắn ở Khiết Đan, Trương Cửu Linh cho viện quân kịp thời tiếp viện cứu mạng hơn vạn tướng sĩ cùng bản thân hắn, lực bảo U Châu vững chắc, xem như giúp hắn thật lớn.

Trương Cửu Linh mỉm cười:

- Nhờ hồng phúc vương gia, Cửu Linh cuối cùng gặp đại nạn không chết. Tuy rằng bị người trói một đêm, cũng may còn giữ đầu, ít nhiều còn nhờ Lý đại tướng quân cứu ta.

Mọi người lại cười to, Lý Tự Nghiệp xấu hổ cơ hồ muốn tìm lỗ chui vào.

Tần Tiêu hàn huyên vài câu với Trương Cửu Linh, mời hắn ngồi xuống cùng nhau nghị sự.

Tần Tiêu nói:

- Đại đô đốc, nửa tháng nay mảnh đất Liêu Đông này có thể nói là lật trời, tình thế kịch biến. Dù sao tình huống ngươi cũng đã rõ ràng, vừa rồi ta nói với Lý Tự Nghiệp ngươi cũng nghe được đại khái, ta cũng không nhiều lời. Trực tiếp mà nói, ta muốn chinh phạt Tân La. Ngươi có đồng ý không?

Trương Cửu Linh nhíu mày, vuốt nhẹ chòm râu trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi nói:

- Khẳng định phải chinh phạt Tân La. An Đông đô hộ phủ phiến loạn, đám người Cao Văn Giản tội ác tày trời. Cần chinh phạt An Đông đô hộ phủ, ta đồng ý. Nhưng ta đề nghị đừng lạm sát. Dù sao đại đa số dân chúng Tân La là vô tội. Hơn nữa nếu chúng ta lạm sát, đó không phải là thanh lý môn hộ trấn áp phiến loạn, mà là ỷ mạnh hiếp yếu, phạm pháp xâm lược.

Lý Tự Nghiệp nghe được tức giận kêu lên:

- Trương Cửu Linh, ngươi nói bậy bạ cái gì? Lão tử đi giáo huấn đứa con vài cái, còn có quan phủ tới bắt người sao?

Dưới tình thế cấp bách Lý Tự Nghiệp dùng lời so sánh của Tần Tiêu thốt ra.

Trương Cửu Linh cũng không tức giận, kiên nhẫn nói:

- Lão tử giáo huấn đứa con thì không sai. Nhưng cũng không thể đem đứa con giết đi? Nếu giết người, quan phủ cũng sẽ gây khó dễ, không phải sao?

Lý Tự Nghiệp sửng sốt, nhất thời không thể phản bác.

Tần Tiêu giơ tay ý bảo Lý Tự Nghiệp đừng cãi cọ, nhìn Trương Cửu Linh nói:

- Đại đô đốc, ta không có nói sẽ giết hại bình dân Tân La. Đoạn đường ta đi, chỉ cần ngoan ngoãn đầu hàng, đều sẽ miễn chết. Nhưng nếu có binh lính cùng điêu dân phản kháng, tuyệt không nuông chiều! Đại Đường chúng ta, há có thể cho người tùy tiện đến giương oai? Nếu không hung hăng chỉnh lý bọn hắn một chút, thanh danh Đại Đường làm sao tồn tại? Chư bang chê cười, nói Đại Đường chúng ta cả nước phụ thuộc cũng không quản tốt, nói gì đến uy chấn tứ hải?

Trương Cửu Linh hít sâu một hơi, chậm rãi gật đầu:

- Cửu Linh biết vương gia là người làm việc có chừng mực, trong mắt chỉ nhìn thiên hạ đại cục, trong lòng chứa đại mưu lược tế thế an bang. Ta không có lý do gì không đồng ý việc vương gia xuôi nam chinh phạt Tân La, về phần cung cấp vật tư lương thảo ta sẽ đem hết toàn lực đến bảo đảm. Mặt khác nếu cần dâng biểu lên triều đình thỉnh mệnh, ta nguyện ý ký tên dưới tấu chương của vương gia, tỏ vẻ đồng ý.

Chương 842: Đã đến lúc đại phản công (1)

Lý Tự Nghiệp nhất thời vui sướng cười ha hả:

- Ha ha, đại đô đốc nguyên lai còn là một hán tử nói nghĩa khí! Trước kia ta thật đúng là xem thường ngươi. Ta sai lầm rồi, mời ngươi tha thứ!

Tần Tiêu cũng nở nụ cười:

- Sao vậy, không gọi người ta là tiểu bạch kiểm nữa sao?

Lý Tự Nghiệp lại xấu hổ quẫn bách.

Trương Cửu Linh cười nói:

- Cho tới bây giờ ta chưa từng trách ngươi chuyện gì, nói gì đến tha thứ? Đúng rồi vương gia, lần này Doanh Châu đánh trận vất vả, mấy ngày liền còn bị chặt đứt lương. Lần này ta điều động ba vạn dân phu vận chuyển mười lăm vạn thạch quân lương tới đây. Khoảng chừng năm ngày sau có thể đến Du Quan. Nếu đại soái cần nam chinh, có nên đem đại quân chỉnh đốn lại một chút? Trước mắt Liêu Đông quân vô cùng mỏi mệt, nếu viễn chinh đường dài sẽ bất lợi. Hơn nữa Liêu Đông quân đang bị phân tán khắp đông bắc, nên phân phối sắp xếp lại binh lực một chút.

- Được, có lương thảo đúng là một tin tốt lành. Liêu Đông quân cũng tới thời điểm gây dựng lại một chút, đề nghị của ngươi tốt lắm.

Tần Tiêu nói:

- Lúc ấy ta mang theo bảy vạn binh mã, một vạn thành lập trạm gác từ U Châu đến Du Quan. Lý Giai Lạc mang năm ngàn người thì toàn quân bị diệt. Trước mắt ngoại trừ bên cạnh ta có hơn vạn người, Doanh Châu còn lại một vạn năm ngàn. Quách Tri Vận còn một vạn, thật không biết còn bao nhiêu người có thể trở về. Ở Sĩ Hộ Chân Hà có chừng một vạn, nhưng hơn phân nửa là thương binh. Mặt khác ta còn có một việc không nói cho ngươi. Ta để Kim Lương Phượng cùng Chu Dĩ Đệ mang theo một vạn người đi hỗ trợ Bột Hải quốc đánh Hắc Thủy Mạt Hạt.

Trương Cửu Linh hơi sững sờ, lập tức gật đầu nói:

- Xem ra vương gia nhất định đã có diệu chiêu khác, Kim đại nhân mang đi một vạn người là giá trị. Ta đề nghị cho thương binh tướng sĩ tại Sĩ Hộ Chân Hà rút về Doanh Châu nghỉ ngơi điều dưỡng, có thể tăng cường phòng ngự Doanh Châu. Nhân mã của Quách Tri Vận đã quá mệt mỏi, nên về nghỉ ngơi, không bằng cho họ chạy tới Du Quan, trạm gác từ U Châu đến Du Quan đổi lại cho hắn. Đây là việc nhẹ, vừa lúc cho bộ đội của hắn khôi phục lại nguyên khí. Vốn có năm ngàn binh mã ở những trạm gác kia, có thể dùng bổ sung binh lực cho vương gia. Mặt khác, Lý đại tướng quân lần này ngươi cũng theo vương gia cùng đi Tân La đi. Ta biết mấy ngày này ngươi đi theo tiểu bạch kiểm như ta thật có chút nghẹn hỏng rồi!

Lý Tự Nghiệp cười gượng:

- Đa tạ đại đô đốc!

Tần Tiêu cũng cười, sau đó nói:

- Như vậy nếu tính ra thủ hạ của ta có ba vạn người, hẳn là đủ dùng. Di, phải rồi, ngươi bảo ta mang đi Lý Tự Nghiệp, U Châu làm sao bây giờ, không cần phòng thủ sao? Theo ta được biết năm vạn nhân mã của ngươi đã có ba vạn đi Khiết Đan, một vạn đi Nhiêu Nhạc đô hộ phủ. Dưới tay chỉ còn nhóm người của Lý Tự Nghiệp.

Trương Cửu Linh mỉm cười:

- U Châu không sao cả, lần trước Tân La đột kích dân chúng tự phát trợ giúp quân đội phản kháng, ta thừa cơ điều động mấy ngàn tráng đinh làm như dân binh thủ thành. Tuy rằng không chịu nổi trọng dụng, nhưng miễn cưỡng có thể duy trì một chút. Hơn nữa ta sẽ đi Khiết Đan triệu nhân mã của Đỗ Tân Khách quay về U Châu trấn thủ, cũng để cho hắn cùng Khương Sư Độ đảm nhiệm châu vụ.

Lý Tự Nghiệp ha ha cười to:

- Vương gia, ngươi nói thật sự không sai! Vị tiểu...đại đô đốc đích thật là người tài giỏi thật sự!

- A, ngươi muốn đi Khiết Đan sao? Tốt lắm!

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Tàn cục như vậy cũng chỉ có ngươi mới có thể thu thập xong. Lần này Đỗ Tân Khách chính là đại công thần, lại có thể một lần bình định Khiết Đan. Đúng rồi, ngươi nên mang theo Lý Vi Ấn bên người, nói không chừng có thể phát huy ra tác dụng lớn. Dụ dỗ cũng hoàn toàn giải quyết Khiết Đan, người này có tác dụng không nhỏ.

- Đa tạ vương gia nhắc nhở.

Trương Cửu Linh mỉm cười nói:

- Nói tới công thần, làm gương cho binh sĩ cùng người Khiết Đan chiến đấu đẫm máu không ai ngoài Liêu Dương Vương, tự nhiên là ngài lập công đầu. Những người như chúng ta chỉ đi theo đục nước béo cò mà thôi. Ta hiểu rõ chuyện của Lý Vi Ấn, hơn nữa cũng đã thượng biểu triều đình thỉnh tấn phong hắn làm Tùng Mạc quận vương, đồng thời thỉnh hoàng thượng không truy cứu tội nghiệt của Lý Thất Hoạt cùng Lý Thiệu Cố, tốt nhất thả họ trở về dẹp yên lòng người Khiết Đan.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Trương Cửu Linh ah Trương Cửu Linh, ngươi thật đúng là tri kỷ của Tần Tiêu ah! Muốn nói chuyện gì cũng không cần ta nói rõ với ngươi cả. Phương pháp của ngươi không hẹn mà trùng hợp với ý của ta. Hay, thật sự là khéo!

Trương Cửu Linh cũng khiêm tốn cười dài:

- Cửu Linh làm sao so được với sự lo xa nghĩ rộng của vương gia? Nếu vương gia muốn đánh Tân La, châu vụ bên Doanh Châu tốt nhất giao cho một người giỏi giang đắc lực quản lý. Dù sao nơi đó là châu phủ mới xây dựng, đang cần chiếu cố, trước mắt còn trải qua cuộc chiến tranh tàn phá, có thể nói là cảnh hoang tàn khắp nơi ah!

- Ngô, nhân tuyển này ta đã có.

Tần Tiêu nói:

- Lúc trước Hà Bắc khâm sai Tống Khánh Lễ mang theo hai mươi vạn dân phu đến Doanh Châu, còn chưa kịp trở về thì cuộc chiến đã xảy ra, vẫn luôn lưu ở đó. Ta thỉnh tấu triều đình nên để cho hắn làm đô đốc Doanh Châu là tốt nhất. Dù sao cần vỗ yên dân sinh của dân chúng, gầy dựng nông nghiệp thủy lợi hắn lành nghề hơn ta thật nhiều. U Châu giao cho Khương Sư Độ, Doanh Châu giao cho Tống Khánh Lễ, Kim Lương Phượng cùng Chu Dĩ Đệ đi Bạch Sơn Hắc Thủy, đại đô đốc đi Khiết Đan, ta đi tấn công Tân La, bên Hề tộc có Phạm Thức Đức lại thêm Đỗ Tân Khách quay về U Châu vẫn có thể đến Nhiêu Nhạc đô hộ phủ mang binh trấn thủ. Cứ như vậy cả đông bắc xem như được nắm giữ trong tay Đại Đường. Ngô, một ván cờ không sai, không phải sao?

- Hay, thật sự là tuyệt không thể tả! Năng lực trù tính chung toàn cục của vương gia, đích thật làm Cửu Linh cảm thấy không bằng...

Trương Cửu Linh cảm thán khen ngợi:

- Vương gia sở hướng vô địch, tất nhiên có thể thuận lợi chiếm lĩnh Tân La. Kim tiên sinh cùng Chu tướng quân đi tới Bạch Sơn Hắc Thủy sẽ dựng thế. Hiện tại xem ra chỉ có Cửu Linh đi Khiết Đan còn chưa biết thành bại. Áp lực trên người ta thật có điểm lớn! Nếu làm không thành sự đúng thật là rất dọa người.

- Ngươi đừng quá khiêm nhường, Trương Cửu Linh.

Tần Tiêu cười nói:

- Bản lĩnh của ngươi hiện tại đã được người đông bắc thừa nhận rồi. Chuyện bên Khiết Đan không phải một sớm một chiều là có thể giải quyết, cũng không phải kẻ mang binh có tính nóng nảy như ta có thể xử lý. Nếu xử lý tốt Khiết Đan, đây chính là công ở đương đại, lợi ở thiên thu, tất cả đều nhìn vào ngươi.

Trương Cửu Linh đứng dậy vái dài một cái:

- Cửu Linh nhất định cúc cung tận tụy, không dám phụ lòng hoàng thượng cùng vương gia nhờ vả!

- Được rồi, đừng nên khách sáo.

Tần Tiêu xua tay, ý bảo thị vệ trong phòng đều lui ra ngoài, đóng cửa lại. Hiện tại trong phòng chỉ còn lại Tần Tiêu, Trương Cửu Linh, Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan.

Chương 843: Đã đến lúc đại phản công (2)

Tần Tiêu đi tới bên cạnh Trương Cửu Linh, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười thân thiện mười phần:

- Đại đô đốc, kỳ thật...ta còn có một việc riêng tư muốn mời ngươi hỗ trợ...

Vẻ mặt Trương Cửu Linh mỉm cười thật đúng mực:

- Thỉnh vương gia bảo cho biết.

Tần Tiêu ho khan một tiếng, nói:

- Chuyện Tân La vượt biển đánh lén U Châu cùng Dịch Châu, ta cũng biết...

Không đợi Tần Tiêu nói xong, Trương Cửu Linh lập tức có chút kinh hãi đứng lên xoay người bái lễ bồi tội:

- Cửu Linh tử tội, lại không phát binh đi cứu Dịch Châu...

- Đừng, không trách ngươi, quyết định của ngươi rất đúng.

Tần Tiêu vội vàng lôi kéo hắn ngồi xuống:

- Người Tân La vây khốn Dịch Châu mà không tấn công, rõ ràng là muốn vây thành đánh viện binh. Ý đồ hấp dẫn đại quân U Châu đến cứu viện, sau đó thừa dịp tấn công U Châu. May mắn lúc ấy U Châu là do ngươi trấn thủ. Đổi lại là ta nói không chừng vì muốn cứu thê tử đã phát binh đi Dịch Châu, làm hại U Châu thất thủ. Việc này không đề cập tới, nếu Tử Địch cùng Ngọc Hoàn có gì bất trắc, chỉ có thể trách các nàng mạng khổ...

Nói tới đây, tuy rằng lòng Tần Tiêu có chút trái lương tâm, nhưng vẫn kinh hãi đau lòng. Hắn bình phục tâm tình, nói tiếp:

- Chuyện ta muốn nói...là về Thạch Thu Giản bắt trói cưỡng bức ngươi...ngươi có thể...

Trương Cửu Linh mỉm cười:

- Vương gia muốn Cửu Linh làm như thế nào, không ngại nói thẳng.

Tần Tiêu có chút xấu hổ ho khan hai tiếng, nói:

- Hiện tại ta chỉ là thuần túy lấy danh nghĩa cá nhân đến thỉnh cầu đại đô đốc ngươi có thể...xử lý nhẹ một chút cho Thạch Thu Giản hay không?

Trương Cửu Linh thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tần Tiêu:

- Vương gia mang binh nhiều năm thân kinh bách chiến, hẳn hiểu rõ tầm quan trọng của quân lệnh nghiêm minh hơn so với ta.

Trong lòng Tần Tiêu lộp bộp, gật nhẹ đầu:

- Việc này...là đương nhiên.

Trương Cửu Linh tiếp tục nói:

- Việc Thạch Thu Giản bắt cóc cưỡng bức quan chức thượng cấp, cướp đoạt binh phù riêng điều binh mã đã phạm vào tử tội không thể tha.

Lý Tự Nghiệp nhất thời nhảy dựng lên:

- Không phải chứ? Ngươi thật muốn chém hắn? Vậy ngươi không bằng chém luôn cả ta đi!

Trương Cửu Linh thoáng ngẩng đầu nhìn Lý Tự Nghiệp đang nổi giận:

- Ta chém ngươi làm chi? Hắn trói ta, ngươi cứu ta. Ta nên ban thưởng cho ngươi mới phải.

Lý Tự Nghiệp oán hận kêu lên:

- Cái gì mà hắn bắt ta cứu! Việc này lúc ban đầu là chúng ta cùng nhau thương lượng mà làm. Nhưng tiểu tử Thạch Thu Giản rất có nghĩa khí! Trước tiên một mình đem chuyện này gánh xuống, lão Lý rơi xuống mặt sau đành phải làm một lần thuận nước giong thuyền giả trang người tốt. Thật tốt, hảo huynh đệ phải có phúc cùng hưởng. Ngươi muốn chém hắn, thì chém luôn cả ta đi!

Dứt lời Lý Tự Nghiệp quật cường ưỡn ngực ngẩng cổ, bộ dáng hiên ngang lẫm liệt chờ chém đầu.

Tần Tiêu không khỏi nổi giận mắng:

- Ngươi cãi cái gì? Đại đô đốc có nói sẽ chém Thạch Thu Giản sao? Đồ khốn! Còn không ngồi xuống.

Lý Tự Nghiệp sửng sốt, nhìn nhìn vẻ mặt thần sắc quỷ dị của Trương Cửu Linh cùng Tần Tiêu, bất an ngồi xuống, trong lòng bối rối: Hai tinh quái kia lại đang chơi trò gì?

Hoàn Tử Đan chỉ ở một bên xem náo nhiệt.

Trương Cửu Linh ho khan một tiếng, sau đó nhẹ giọng nói:

- Vương gia, hôm nay nơi này cũng không có người ngoài, Cửu Linh không ngại nói thẳng. Lúc ấy Cửu Linh còn muốn phát binh đi cứu Dịch Châu còn hơn bất cứ người nào, muốn cứu hai vị phu nhân cùng dân chúng Dịch Châu. Nhưng ở dưới tình huống lúc đó, thật sự ta không được lựa chọn. Nếu dân chúng U Châu biết ta phát binh đi cứu Dịch Châu, muốn cứu hai vị phu nhân, sẽ làm trong thành hư không không ngăn cản được sự tấn công mãnh liệt của đại quân Tân La, chắc chắn sẽ không mấy người nguyện ý động thân tự phát chạy ra giúp ta thủ thành. Nói cách khác ta sẽ rất khó tụ tập được lòng người. Nhưng nếu như ta bị trói lại, bị buộc giao ra binh phù, tướng quân thủ hạ một mình tự dẫn người đi cứu Dịch Châu, thì tình hình sẽ khác hẳn. Dân chúng sẽ đồng tình ta, nguyện ý tới giúp ta. Dưới tình huống lúc ấy ngoại trừ phát động dân chúng, đã không còn khả năng nào đánh lui đại quân Tân La. Cho nên Cửu Linh đành phải che giấu lương tâm, phối hợp Thạch tướng quân trình diễn khổ nhục kế. Kỳ thật khi ấy Thạch tướng quân cùng Lý đại tướng quân bọn họ thương lượng việc này, ta có biết. Ta còn cố ý đặt binh phù ở địa phương dễ dàng tìm được, chính là vì muốn cho Thạch Thu Giản tìm được thuận lợi.

- Ha ha ha!

Lý Tự Nghiệp vỗ mạnh bàn cười to như nổi điên:

- Con mẹ nó, các ngươi một tên so với một tên tinh ranh thế nào!

Tần Tiêu cũng không nhịn được cười to, lại mắng Lý Tự Nghiệp:

- Nói bừa, ngươi chửi ai đây?

Lý Tự Nghiệp tiếp tục cười lớn:

- Chửi Tân La thôi!

Trương Cửu Linh cũng cười:

- Nhưng nếu không xử phạt Thạch Thu Giản, trong quân pháp thật không thể nào nói nổi. Nếu không như vậy đi, ta chỉ phán Thạch Thu Giản tội danh chống lại quân lệnh một mình hành động, không nhắc chuyện bắt cóc đại đô đốc. Sau đó biếm hắn làm thất phẩm trung hậu, để cho hắn đi theo bên cạnh vương gia chinh phạt Tân La. Ở trên chiến trường làm tướng quân luôn dễ dàng lập công nhất. Đến lúc đó có công, tiếp tục thăng về chức tướng quân là được. Ngô...lại phán một trăm quân trượng, nhưng có vương gia đảm bảo thì tạm thời cho hắn nợ lại. Nếu tái phạm sai lầm xử phạt cùng một lúc. Vương gia, Cửu Linh xử phạt có thể xem như công bằng?

- Thật công bằng, tốt lắm!

Tần Tiêu cười to, nắm chặt tay Trương Cửu Linh:

- Làm khó ngươi, cảm ơn ngươi!

- Vương gia không cần nói cảm ơn. Cửu Linh chỉ là xử phạt theo nguyên tắc của vương gia. Vương gia nói qua, xử phạt không vượt ngoài “tình, lý, pháp”. Hợp tình hợp lý hợp pháp, là được, không phải sao?

Trương Cửu Linh cười khoan khoái, sau đó khẽ thở dài một hơi:

- Hiện tại ta chỉ mong dân chúng Dịch Châu cùng hai vị phu nhân sẽ không xảy ra chuyện gì là tốt rồi...

Nói tới đây, trong lòng Tần Tiêu cũng trầm xuống, cau chặt mày, trong lòng bịt kín một tầng bóng ma.

Nếu Tử Địch cùng Ngọc Hoàn xảy ra chuyện gì...kháo, không nghĩ nữa, chắc chắn sẽ không xảy ra sự cố.

Đêm đó Tần Tiêu bày một bàn tiệc rượu đơn giản chiêu đãi Trương Cửu Linh cùng Lý Tự Nghiệp bọn họ. Sáng sớm hôm sau, Trương Cửu Linh mang theo mười mấy cận vệ rời Du Quan, cáo từ đi về hướng Sĩ Hộ Chân Hà.

Lý Tự Nghiệp đứng trên đầu thành nhìn vào bóng lưng đoàn người Trương Cửu Linh xa xa, cảm thán nói với Tần Tiêu:

- Đại soái, đời này ta chỉ bội phục qua hai người, một là Địch quốc lão, hai là đại soái. Hiện tại còn có người thứ ba: Tiểu bạch kiểm Trương Cửu Linh. Lão tiểu tử thật không dễ dàng ah, lại đem chén nước bưng ổn như vậy, không đắc tội ai, có năng lực lại biết nhìn tình lý pháp, thật sự là cao nhân!

Tần Tiêu không khỏi cười:

- Ta nhớ được trước kia ngươi phiền hắn nhất, xem thường hắn nhất đi? Nói qua một câu hắn chưa từng mang binh, ngay cả thanh đao cũng cầm không được.

- Hiện tại xem như ta đã hiểu được vậy!

Lý Tự Nghiệp lắc mạnh đầu nói:

Chương 844: Thiên binh thiên tướng hạ Tân La (1)

- Cuộc chiến này không chỉ hợp lại huyết khí, hợp lại võ dũng, hơn nữa còn cần mưu lược tài trí. Đổi lại ta làm U Châu đại đô đốc, lần này xem như cả đông bắc Đại Đường đều phải xong đời. Càng không cần nói tới tiêu diệt Khiết Đan, bảo vệ U Châu, đoạt lại Du Quan. Nói khó nghe một chút, ngay cả đại soái cũng có thể phải hi sinh tại Sĩ Hộ Chân Hà.

- Được, hiểu được là tốt rồi.

Tần Tiêu vỗ lưng hắn, bảo hắn đi cùng:

- Kỳ thật ta đã nhận thức Trương Cửu Linh từ rất sớm, tuy rằng ít tiếp xúc nhưng ta có điểm hiểu biết hắn. Người kia là một nhân vật. Tần Tiêu này hỗn trong triều đình lâu như vậy, kiến thức nhiều võ tướng văn thần, luận thực học ta cho rằng hắn có thể xếp thứ nhất.

Lý Tự Nghiệp sửng sốt:

- Vậy ngươi thế nào, xếp thứ mấy?

- Ta?

Tần Tiêu cười:

- Chỉ phụ trách làm giám khảo.

- Giám khảo? Là thứ gì vậy...

Vài ngày sau lương thảo từ U Châu được vận chuyển tới. Tần Tiêu lưu lại một nửa, còn lại toàn bộ vận chuyển Doanh Châu. Cùng lúc đó Quách Tri Vận cũng đã quay về.

Tần Tiêu bày ra đại trận vạn người, cao giọng hoan hô “anh hùng về nhà”, làm Quách Tri Vận hoảng sợ lăn xuống ngựa vội bái. Tần Tiêu tự mình tiến lên nâng hắn đứng dậy, chỉ thấy vẻ mặt hắn đổ vàng, cơ hồ nhìn không ra ngũ quan. Các tướng sĩ cũng mệt mỏi không chịu nổi, toàn thân tiều tụy vô cùng. Nhưng trên thân thể họ đều mang theo cỗ khí thế túc sát, vẫn chưa tiêu tan.

Tần Tiêu lôi kéo tay Quách Tri Vận đi vào Du Quan, vui mừng nói với hắn:

- Tốt, Quách Tri Vận! Không hổ là lương tướng Đại Đường, thống soái thiết kỵ tinh nhuệ Liêu Đông quân! Lần này công lao của ngươi thật lớn. Ta sẽ báo lên hoàng thượng luận công ban thưởng. Đúng rồi, Tả Kiêu Vệ đại tướng quân Lý Giai Lạc hi sinh, ngươi đảm nhiệm chức vụ này, thế nào?

- Việc này không được!

Quách Tri Vận nhất thời hoảng sợ nói:

- Mạt tướng chỉ là Tả Kiêu Vệ kỵ tào tham tướng nho nhỏ, sao có thể nhảy lên làm đại tướng quân? Làm vậy khó thể phục chúng ah! Mạt tướng không dám nhận ưu ái của vương gia!

- Ngươi làm được!

Tần Tiêu nhận chân mỉm cười:

- Không nói luận công ban thưởng, chính là năng lực đánh giặc của ngươi đủ sức làm đại tướng quân rồi. Đừng nghĩ nhiều như vậy, thủ hạ tướng sĩ của ngươi mấy ngày nay rất cực khổ. Hiện tại các ngươi quay về trấn thủ trạm gác từ U Châu đến Du Quan, nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Quách Tri Vận còn muốn thoái thác một phen, đã thấy Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp nhìn chằm chằm, đành khiêm tốn nói:

- Mạt tướng muốn biết có phải đại soái đang chuẩn bị xuôi nam chinh phạt Tân La phải không? Nếu như là như vậy, mạt tướng nguyện ý mang theo các huynh đệ làm tiên phong! Dù sao chúng tôi cùng người Tân La dây dưa đã lâu, đánh nhau thật thuận buồm xuôi gió.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Ngươi nha, mang theo các huynh đệ nghỉ ngơi một chút đi. Đánh Tân La sao, ngươi nhìn Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan xem, ngươi muốn cướp danh hiệu tiên phong của bọn họ, họ sẽ đồng ý sao?

Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan đều nở nụ cười:

- Đúng vậy!

Quách Tri Vận cũng cười:

- Vậy mạt tướng...cũng chỉ phải nghe theo sự phân phó của đại soái, bảo vệ tốt trạm gác, chỉnh đốn đại quân.

- Được rồi, ngươi đã về, xem như giải quyết một phần tâm sự của ta.

Tần Tiêu thoải mái thở ra một hơi, nói:

- Đêm nay chúng ta tổ chức tiệc chúc mừng thắng lợi. Một là khánh công cho ba quân, thứ hai thương nghị chuyện tấn công Tân La. Liêu Đông quân đã tới thời điểm đại phản công!

Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan đồng thời nhảy ra:

- Mạt tướng xin đảm nhiệm tiên phong đi trước!

Lý Tự Nghiệp nhất thời khẩn cấp, mắng:

- Tiểu quỷ, ngươi xem náo nhiệt gì? Đây là lão Lý ta đã sớm điều động nội bộ!

Mọi người cùng lớn tiếng cười vang.

Mười ngày sau, trong phòng nghị sự tại Du Quan.

Tần Tiêu chắp tay sau lưng đứng trước bản đồ tinh tế suy tư đến nhập thần, Lý Tự Nghiệp vội vàng đi vào có chút tức giận kêu lên:

- Đại soái, đã sắp nghẹn muốn hỏng người, chừng nào mới phát binh?

Tần Tiêu quay đầu nhìn bộ dáng lo lắng của Lý Tự Nghiệp, cười nói:

- Hắc đản, ta hỏi ngươi có cảm thấy phiền hay không? Suốt mấy ngày nay mỗi ngày ngươi đều chạy tới quấn quýt lấy ta đòi thỉnh chiến. Ta không phải đã sớm nói rồi sao, đợi thêm năm sáu ngày khi nhóm lương thảo thứ hai vận đến là có thể phát binh.

- Vậy để cho ta làm tiên phong xuất phát trước!

Lý Tự Nghiệp khẩn cấp kêu lên:

- Ta chỉ cần mười ngày lương khô là được, không cần mang đồ quân nhu. Cho ta năm ngàn tinh binh, giết thẳng Bình Nhưỡng, san bằng An Đông đô hộ phủ!

Tần Tiêu cười ha ha, híp mắt lại. Hắn đi tới bên cạnh vỗ lưng Lý Tự Nghiệp ý bảo hắn ngồi xuống, rót chén trà cho hắn:

- Đừng nóng vội, đừng hoảng hốt. Vị đại tướng quân như ngươi toàn thân ý chí chiến đấu tràn đầy cùng khí lực ngập tràn, nhưng các tướng sĩ Liêu Đông quân đều mệt mỏi vô cùng, cần thời gian nghỉ ngơi chỉnh đốn. Hơn nữa trước mắt ba vạn nhân mã trong tay ta là tổng hợp từ các nơi, cần thời gian tập luyện thích ứng lẫn nhau đó thôi.

- Ai, ngươi đừng đánh trống lảng sang chuyện khác.

Lý Tự Nghiệp reo lên:

- Ngươi cứ việc nói thẳng đi, có phải ngươi tính toán cho đồ đệ của ngươi làm tiên phong, để cho lão Lý này nghẹn ở phía sau? Trước tiên nói thẳng, ta nhất định phải làm! Đi cùng ngươi tới U Châu, cho tới bây giờ lão Lý cũng không được trọng dụng vào việc gì. Lần này, lần này ta làm gì cũng phải dẫn đầu công phá An Đông đô hộ phủ!

- Ha ha!

Tần Tiêu không nhịn được bật cười:

- Không thể tưởng được Hắc đản ngươi còn biết ghen tỵ như vậy, thật sự là không chịu nổi ngươi. Ngươi tới đây.

Tần Tiêu kéo Lý Tự Nghiệp đi tới trước bản đồ, chỉ vào nói với hắn:

- Mấy ngày nay ta vẫn một mực suy nghĩ lộ tuyến hành quân tới Tân La. Từ Du Quan mà khởi hành, đi vòng quanh thì quá xa. Ta đang dự tính dời qua Doanh Châu, từ Doanh Châu phát binh. Tiên phong thì không cần, trực tiếp từ Du Quan xuất phát, thẳng trước mở đường. Ngươi nói bộ binh của ngươi từ Du Quan đến Tân La cần đi bao lâu?

- Vậy cấp kỵ binh cho ta tốt lắm!

Lý Tự Nghiệp vừa lớn tiếng kêu lên, nhưng ngay lập tức có chút buồn bực nói:

- Nhưng mà ta...cũng chưa từng mang qua kỵ binh. Trời ạ! Hay nha, ta xem như hiểu được rồi, ngươi thật muốn cho tiểu tử thúi Hoàn Tử Đan đi tiên phong!

Tần Tiêu lại bật cười, nói:

- Ngươi cũng đừng ồn ào. Hai đường tiên phong, Hoàn Tử Đan từ Du Quan xuất phát, quét dọn mở đường. Ngươi cũng đảm nhiệm tiên phong, từ Doanh Châu xuất phát tồi thành nhổ trại. Hai người các ngươi hai lộ tiên phong, thời gian xuất phát bất đồng nhưng đường của ngươi gần hơn rất nhiều. Hơn nữa năng lực công thành nhổ trại bộ binh của ngươi mạnh hơn kỵ binh thật nhiều, công lao này nên là của ngươi thì là của ngươi, người khác cướp không được.

Lý Tự Nghiệp nhất thời mừng rỡ:

- Thật sự?

- Đương nhiên là thật!

Tần Tiêu cười nói:

- Hành quân đánh giặc há phải trò đùa. Ngày mai ta sẽ suất lĩnh đại bộ phận binh mã về Doanh Châu, để Hoàn Tử Đan dẫn một lộ tiên phong từ Du Quan xuất phát, rửa sạch địa vực từ Du Quan đến vùng Liêu Thủy, tiêu trừ tai họa ngầm của Tân La. Năm ngày sau ngươi từ Doanh Châu xuất phát, thẳng xuống Liêu Thủy tấn công An Đông đô hộ phủ!

Chương 845: Thiên binh thiên tướng hạ Tân La (2)

- Ha ha ha!

Lý Tự Nghiệp cười to:

- Tốt! Ta đi chuẩn bị! Làm cho các tướng sĩ chuẩn bị một ít hành trang, chuẩn bị xuất phát!

- Được, cút đi!

Tần Tiêu vỗ Lý Tự Nghiệp một chưởng, Lý Tự Nghiệp vui mừng cáo từ rời đi.

Lý Tự Nghiệp vừa đi, Hoàn Tử Đan lại tới. Mặc dù hắn không trực tiếp như Lý Tự Nghiệp, nhưng cũng dồi dào chiến ý. Vẻ mặt hắn kích động, vừa mở miệng liền hỏi:

- Đại soái, khi nào thì để tôi xuất phát?

Tần Tiêu nói:

- Mấy ngày nay ta bảo ngươi cẩn thận nghiên cứu tình huống địa lý Tân La, ngươi hiểu biết thế nào?

- Thuộc lòng hoàn toàn!

Hoàn Tử Đan tràn đầy tự tin nói:

- Tổng Chương nguyên niên tháng chín, Tư Không Lý Tích bình Cao Ly. Cao Ly có năm bộ, một trăm bảy mươi sáu thành, sáu mươi chín vạn bảy ngàn hộ. Tháng mười hai năm đó, ở thuộc địa Cao Ly thành lập chín đô đốc phủ, bốn mươi hai châu. Một trăm huyện, đem An Đông đô hộ phủ để Bình Nhưỡng thành thống trị. Dùng nguyên tù trưởng Cao Ly làm đô đốc, thứ sử, huyện lệnh, lệnh cho tướng quân Tiết Nhân Quý lấy hai vạn binh mã trấn An Đông đô hộ phủ. Cho tới bây giờ trong An Đông đô hộ phủ đều là tán dân cùng chư hồ của Cao Câu Lệ nguyên lai hoặc là di dân Tân La. Trong đó Tân Thành Châu đô đốc phủ, Liêu Thành Châu đô đốc phủ, Ca Vật Châu đô đốc phủ, Kiến An Châu đô đốc phủ, Nam Tô Châu, Mộc Để Châu, Cái Mưu Châu, Đại Na Châu, Thương Nham Châu, Mài Thước Châu, Tích Lợi Châu, Lê Sơn Châu, Duyên Sơn Châu, An Thị Châu, mười bốn châu phủ này không có thành trì.

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Xem ra ngươi hiểu biết cũng không tệ lắm. Ngươi đi từ Du Quan qua đó, từ phía nam Bạch Lang Thủy đến vùng Liêu Thủy là ngàn dặm bình nguyên trống rỗng, có thể đi lại không bị ngăn trở. Nhưng chỉ cần qua Liêu Thủy, mặc dù không có thành trì nhưng có quân trấn, sẽ gặp đại quân Tân La chặn đánh. Có thành công vượt qua Liêu Thủy hay không chính là mấu chốt thành bại. Chỉ cần qua Liêu Thủy, thiết kỵ của ngươi có thể đánh phá tạp binh Tân La bốn phía!

- Đại soái, để cho tôi lên đường liền đi!

Hoàn Tử Đan lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ Hổ Kỵ sư đã dưỡng đủ tinh thần, sĩ khí tăng vọt! Tạp binh Tân La làm sao là đối thủ của Liêu Đông Hổ Kỵ sư chúng ta!

- Được, ngày mai!

Tần Tiêu kích chưởng, quơ tay nói:

- Cho ngươi năm ngàn thiết kỵ mở đường giết qua Liêu Thủy! Ta cũng không dặn dò ngươi nhiều lời, chỉ có một nguyên tắc: Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan quá đỗi vui mừng, nghiêm túc đáp:

- Mạt tướng lập tức đi làm chuẩn bị!

- Đi thôi!

Tần Tiêu vung tay lên, trong lòng cũng dâng lên kích động.

Rốt cục đến lúc!

Ngày hôm sau, ba vạn đại quân tụ tập ngay mặt đông Du Quan, đại kỳ tươi sáng, đao mâu sinh huy, mỗi tướng sĩ ý chí chiến đấu sục sôi, sĩ khí dâng tràn.

Trước đài điểm tướng tụ tập năm ngàn thiết kỵ mà Tần Tiêu trao quyền cho Hoàn Tử Đan, mỗi người tiên y nộ mã, trường đao lãnh sóc, uy phong lẫm lẫm.

Tần Tiêu cầm qua một mặt đại kỳ, bên trên thêu dòng chữ “Liêu Đông quân tiên phong – Hoàn” đưa cho Hoàn Tử Đan, Hoàn Tử Đan nghiêm túc tiếp nhận vung cao, đại kỳ tung bay.

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Thiên triều thiên binh thiên tướng! Là thời điểm cho người trong thiên hạ xem chúng ta sở hướng vô địch uy phong! Ta nhâm mệnh Hổ Kỵ sư tả lang tướng Hoàn Tử Đan làm Liêu Đông quân tiên phong cuộc chiến bình Tân La. Tức khắc xuất phát, trực chỉ An Đông đô hộ phủ!

Hoàn Tử Đan hai tay ôm quyền, lớn tiếng đáp:

- Dạ! Mạt tướng nhất định không làm nhục sứ mạng! Bách chiến bách thắng, công vô bất khắc!

Các tướng sĩ tiên phong Hổ Kỵ cùng hô to:

- Bách chiến bách thắng, công vô bất khắc!

Trống trận thật lớn ầm ầm vang lên, thanh âm tù và thổi vang, khí thế run run, tình cảm dâng trào.

Tần Tiêu nhướng mày nhìn Hoàn Tử Đan gật đầu:

- Đi thôi!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan xoay người lên ngựa, vung phượng sí lưu kim đang trong tay:

- Tiên phong Hổ Kỵ, xuất phát!

- Hống!

Năm ngàn dũng sĩ thúc ngựa chạy chồm, theo hướng nam lao tới.

Hoàn Tử Đan rời đi, Tần Tiêu cầm một binh phù gọi Quách Tri Vận đến trước người, nói:

- Có vết xe đổ của Lý Giai Lạc, hi vọng ngươi luôn nhớ kỹ, nhất định phải bảo vệ tốt Du Quan. Địa phương tuy nhỏ, liên quan thật lớn, việc này cũng không cần ta nhiều lời.

Quách Tri Vận tiếp nhận binh phù, nghiêm túc nói:

- Đại soái yên tâm! Mạt tướng nhất định giữ vững Du Quan vững như Thái Sơn, không có sơ suất!

- Được!

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười:

- Ngươi làm việc ta yên tâm. Chờ sau khi lương thảo từ U Châu vận chuyển đến, thúc giục bọn họ một chút, tốt nhất trong vòng năm ngày đưa đến Doanh Châu.

- Dạ!

Quách Tri Vận ôm quyền xoay người, cung kính hành lễ.

- Qua ít ngày nữa ngươi chính là Tả Kiêu Vệ đại tướng quân, đừng làm cho ta thất vọng!

Tần Tiêu nói một câu với Quách Tri Vận, tự mình xoay người nhảy lên một lương câu mà Lý Tự Nghiệp tặng cho hắn, lại nói với đại quân trước mặt:

- Mục đích, xuất phát Doanh Châu!

Quách Tri Vận cùng thiên tướng phó tướng bên cạnh lẫn tướng sĩ kêu lên:

- Cung tiễn đại nguyên soái!

Hai vạn năm ngàn nhân mã cùng hướng Doanh Châu xuất phát, lưu lại nhân mã của Quách Tri Vận đóng giữ Du Quan.

Lý Tự Nghiệp cưỡi ngựa đi theo bên cạnh Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Đại soái, ta xem ngươi vẫn có chút rầu rĩ không vui, có phải bởi vì Mặc Y đến Dịch Châu còn chưa có tin tức trở về?

Trong lòng Tần Tiêu thầm run lên, liếc mắt nhìn Lý Tự Nghiệp:

- Ngươi không phải tự vạch áo cho người xem lưng sao?

- Được, ta không nói.

Lý Tự Nghiệp đổi đề tài, dùng roi ngựa chỉ chỉ vào đầu ngựa của Tần Tiêu nói:

- Ngựa này ngươi hài lòng đi?

Tần Tiêu mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ cổ ngựa nói:

- Tạm được, rất tốt.

Lý Tự Nghiệp cười ngây ngô, nói:

- Không thể tưởng được ngươi còn rất nhớ tình bạn cũ. Rõ ràng có hai con ngựa còn tốt hơn con ngựa này, lấy ánh mắt của ngươi không lý do nào nhìn không ra. Ngươi lại cứ chọn con ngựa màu vàng như vậy. Ngươi nhìn thấy nó thật giống Đạm Kim Mã phải không?

Tần Tiêu vỗ nhẹ lên lông bờm ngựa, mỉm cười. Trong lòng của hắn đang hồi tưởng lại một khắc chính mình sử dụng kiếm đâm vào cổ họng Đạm Kim Mã, trong lòng nhịn không được chua xót, càng thêm oán hận người Tân La.

Lý Tự Nghiệp nhìn thấy Tần Tiêu không nói lời nào, cũng chỉ nở nụ cười không quấy rầy hắn, trong lòng thầm nói: Ta là người thô kệch, không đoán được trong lòng hắn đang nghĩ gì. Huynh đệ của ta đây tuy rằng cùng là con nhà võ xuất thân, nhưng trong lòng lại chẳng khác gì văn nhân, tình cảm phức tạp phong phú vô cùng. Ngay cả hắn là thiết huyết hán tử, cũng đa tình như thế...

Hai ngày sau đại quân đến Doanh Châu, quyền đô đốc Tống Khánh Lễ cùng Thiệu Hoành vui mừng nghênh đón, mời Tần Tiêu vào thành. Lần này Tần Tiêu cũng mang cả lương thảo đi theo, vừa lúc giải quyết được thiếu thốn của Doanh Châu, làm quân dân cao hứng không thôi. Thứ nhất Liêu Đông quân đại thắng, đánh lui địch quân tứ phương, thứ hai giải trừ khó khăn lương thực, tái hiện thái bình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau