PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 836 - Chương 840

Chương 836: Khoái cảm huyết lâm (1)

- Chỉ từng tử vong mới biết được ý nghĩa cùng giá trị của sinh mạng. Có một số việc đáng giá cho chúng ta đi kiên trì cùng nỗ lực. Việc này ta không cách nào giải thích rõ ràng với ngươi. Ta chỉ nói một câu, chuyện chinh phạt Tân La là chuyện mà ta nên làm.

Kim Lương Phượng đứng ngây hồi lâu, vẫn chậm rãi lắc đầu:

- Ta...vẫn không hiểu rõ.

- Ngươi không cần hiểu rõ.

Tần Tiêu chắp tay sau lưng, chậm rãi đi tới cạnh sa bàn, chỉ vào Du Quan nói:

- Ta muốn đích thân mang binh đi thu phục Du Quan, ra sức đánh Cao Văn Giản. Sau đó xua binh nam hạ! Nếu người Tân La không mở thành xin hàng, ta sẽ san bằng An Đông đô hộ phủ, thẳng đến Kim thành, huyết tẩy Tân La!

Kim Lương Phượng nhảy mạnh, hôm nay Tần Tiêu phạm choáng váng gì? Thật không giống tính tình của hắn!

Tần Tiêu liếc mắt nhìn Kim Lương Phượng, nặng nề nói:

- Ngươi chỉ cần làm tốt một việc, là kéo dài chiến tranh của Mạt Hạt, càng thảm càng tốt. Chờ sau khi ta thu thập xong Tân La, sẽ quay về xử lý Mạt Hạt tộc.

Kim Lương Phượng có chút ngây người nhìn Tần Tiêu, đờ đẫn gật đầu.

- Không có việc gì, ngươi trở về nghỉ ngơi đi. Mấy ngày nay ngươi cũng mệt lắm rồi.

Tần Tiêu đi ra ngoài:

- Ta cũng đi nghỉ ngơi. Chờ ngày mai lương thực của người Bột Hải vận chuyển vào thành xong, tam quân khởi hành!

- Dạ...

Kim Lương Phượng lau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Toàn thân Tần Tiêu ngâm mình trong bồn tắm lớn, đã trở nên nửa mê nửa tỉnh. Mặc Y ở phía sau xoa bóp vai hắn, lặng lẽ rơi nước mắt.

Nàng nhìn thấy vết bầm tím trên ngực Tần Tiêu, trên lưng cũng xanh tím một mảnh.

Nàng hỏi thăm hắn sao lại bị thương, Tần Tiêu chỉ nhẹ nhàng nói không cẩn thận bị đánh xuống ngựa rồi cho qua, Mặc Y không nhịn được đau đớn trong lòng. Nàng sớm đã phát hiện trên khải giáp của hắn tràn ngập vết cắt, minh quang giáp cũng có dấu vết bị nện cong oằn, có thể tưởng tượng ra được cuộc chiến lúc đó thảm thiết ra sao.

Thân thể Tần Tiêu căng cứng ngắc, Mặc Y xoa bóp thật lâu, tay cũng có chút tê dại mà cơ bắp của hắn vẫn chưa thể thả lỏng. Trong lòng Mặc Y càng chua xót, không nhịn được từ phía sau ôm lấy hắn, hai tay vuốt nhẹ bộ ngực cường tráng của hắn, òa khóc nức nở.

Tần Tiêu giật mình tỉnh giấc, vỗ nhẹ tay Mặc Y, khuyên nhủ:

- Khóc gì đây, a đầu ngốc? Ta không có việc gì, lành lặn trở lại không thấy sao?

- Muội...trong lòng muội cảm thấy sợ hãi.

Mặc Y nức nở nói:

- Nếu huynh xảy ra chuyện gì không về được, muội phải làm thế nào bây giờ! Muội làm sao đối mặt với Tiên nhi bọn họ, còn có hài tử của chúng ta...

- Đừng suy nghĩ nhiều quá.

Tần Tiêu cầm tay Mặc Y hôn nhẹ, ôn nhu nói:

- Bình an là tốt rồi. Đại nạn không chết tất có hậu phúc thôi, ha ha...

- Huynh còn cười được.

Mặc Y có chút hờn giận cắn nhẹ lên đầu vai hắn, lẩm bẩm:

- Có phải lại sắp mang binh xuất chinh không?

- Phải!

Tần Tiêu lên tiếng:

- Thu thập Tân La.

Mặc Y ngây người một lúc lâu, lúng túng nói:

- Không đích thân đi có được không?

- Mặc Y...

Tần Tiêu không trực tiếp trả lời, thanh âm chậm rãi:

- Con người của ta còn chưa chân chính hận qua ai, thật sự. Qua nhiều năm như vậy ta trộn lẫn vào vô số thị phi, giết người không ít. Từ nghịch đảng Giang Nam, đến Đột Quyết Mặc Xuyết, Hề tộc nhân, người Khiết Đan, ta kỳ thật còn chưa từng chân chính hận bọn hắn, chỉ là một loại trách nhiệm, hoặc nói là bản năng, cần tiêu diệt, cần chiến thắng bọn họ. Nhưng bây giờ ta thật hận một ít người.

Mặc Y ngạc nhiên nói:

- Người Tân La?

- Phải!

Tần Tiêu cầm khăn tắm, nắm chặt lại, xương cốt rung động, nước văng bốn phía:

- Ngay bờ Sĩ Hộ Chân Hà, ta mất đi chiến hữu tốt nhất, còn có chiến mã của ta. Ta tận mắt nhìn thấy thậm chí là tự tay tiễn họ xuống suối vàng. Trong bọn họ có những người còn vì ta mà chết. Vì bọn họ, ta không có lý do gì mà không hận người Tân La! Đám người Tân La do Cao Văn Giản cầm đầu!

Thân hình Mặc Y thoáng run lên. Bởi vì nàng rõ ràng cảm thấy cơ thể Tần Tiêu như căng cứng ra, toàn thân tràn ngập lực lượng cường đại, tùy thời như sắp bùng nổ. Nhiều năm qua nàng chưa từng nhìn thấy hắn nghiến răng nghiến lợi tức giận như thế. Loại cảm giác oán hận cùng oán giận đến từ cảm tình chân thành tha thiết của hắn, hùng hồn mà kịch liệt, thế không thể đỡ. Tin tưởng ở hiện tại, nếu có ai ra mặt ngăn cản hắn, cũng không thể nào. Một nam nhân như vậy, một khi thực sự quyết định cần đi làm một việc, quyết sẽ không quay đầu lại.

Mặc Y cắn môi nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Muội cũng muốn đi cùng, mang muội theo!

Tần Tiêu ném khăn xuống, hai tay kéo Mặc Y đến trước người, dùng lực ôm nàng kéo vào trong bồn tắm, nước văng bốn phía.

- Được!

Một chữ, kiên quyết mà quyết đoán từ trong miệng hắn phun ra.

Mặc Y vui vẻ nở nụ cười. Có thể cùng hắn chia sẻ khoái hoạt, chia sẻ bi thương cùng cừu hận, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc cùng thỏa mãn.

Thân hình ướt đẫm của Mặc Y dán chặt trên người Tần Tiêu, hương thơm ngan ngát, hai người quấn quýt lấy nhau.

Tảng sáng hôm sau, Tần Tiêu cùng Mặc Y thân mặc giáp trụ, xuất hiện trên đài điểm tướng ngoài thành. Toàn bộ ba vạn năm ngàn binh mã Doanh Châu đã sắp xếp xong, chờ đợi duyệt binh cùng quân lệnh xuất chinh.

Thế tử Đại Vũ Nghệ của Bột Hải quốc cũng tham gia duyệt binh, than thở cảm thán. Đường quân thật uy vũ hùng tráng vô cùng, quân đội Bột Hải đương nhiên không thể so sánh.

Khi mặt trời lên cao, người Bột Hải đã tặng lương vào thành, Tần Tiêu gọi Kim Lương Phượng cùng Chu Dĩ Đệ phân ra một vạn bộ binh đi cùng Đại Vũ Nghệ rời khỏi Doanh Châu. Sau đó hắn tự mình điều động ra một vạn năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ, trọng chỉnh Hổ Kỵ sư. Còn lưu một vạn người giao cho Thiệu Hoành phòng thủ Doanh Châu thành. Lấy đủ trang bị, dàn xếp lương thảo, hết thảy đều ổn thỏa.

Một vạn năm ngàn thiết kỵ đại bộ phận là thành viên của Hổ Kỵ sư trước kia.

Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, tự tay lấy ra soái kỳ rèn luyện trong trận chiến máu lửa tại Sĩ Hộ Chân Hà, để tân niệm soái kỳ sứ Thiết Tam vung cao lên.

Hắn lớn tiếng nói:

- Soái kỳ này tuy rằng đã tàn phá không chịu nổi, tràn đầy máu đen. Nhưng trên thân của nó ngưng tụ máu tươi cùng anh linh hàng ngàn tướng sĩ Liêu Đông quân đã hi sinh! Hôm nay, ta mang theo anh linh của những vị anh hùng, đi báo thù huyết hận, an ủi hồn thiêng của các dũng sĩ!

- Báo thù huyết hận!

Các tướng sĩ hô lớn, tình cảm trào dâng. Trong này có rất nhiều người đều trải qua cuộc huyết chiến tại Sĩ Hộ Chân Hà. Trận chiến thảm thiết cùng bi tráng ấy đã lưu trí nhớ khắc cốt minh tâm trong lòng bọn họ. Lúc ấy bọn họ đều nhớ kỹ những chiến hữu từng đứng chung quanh mình, nhưng hiện tại tro cốt của rất nhiều người trong số họ đã rải trên Sĩ Hộ Chân Hà, theo gió mà đi.

Tần Tiêu xoay người lên ngựa, cầm phượng sí lưu kim đang chỉ về hướng tây:

- Mục tiêu Du Quan, xuất phát!

- Hống!

Vạn mã chạy chồm, cuốn theo gió lốc.

Chương 837: Khoái cảm huyết lâm (2)

Du Quan, hơn hai vạn đại quân Tân La khẩn trương sẵn sàng đón địch. Hai hướng đông tây Du Quan, Cao Văn Giản bày ra bảy tầng doanh trại, liên miên kéo dài hơn mười dặm, dựng đầy trạm gác lầu quan sát, đem Du Quan vây kín chẳng khác gì thùng sắt.

Trên quan đồi Du Quan, Cao Văn Giản có chút thấp thỏm bất an không ngừng qua lại, mấy quan chức cùng tướng quân bên cạnh chỉ trơ mắt nhìn hắn, không biết làm sao.

Rốt cục ngoài cửa truyền vào thanh âm tiểu hiệu hô to:

- Báo!

Cao Văn Giản vội bước ra lớn tiếng nói:

- Thế nào? Lương thảo đến chưa?

- Báo...báo Mạc Ly Chi đại nhân...

Tiểu hiệu ấp úng nói:

- Mạt tướng không phải cấp báo lương thảo, mà là báo cáo tình hình Doanh Châu!

- Ách?

Cao Văn Giản sửng sốt, mất kiên nhẫn nói:

- Nói nhanh, nói nhanh!

- Dạ...

Tiểu hiệu nuốt nước bọt:

- Thám mã vừa báo về, Hắc Thủy Mạt Hạt vây công Doanh Châu đã toàn quân rút lui!

- Ah?

Đám người Cao Văn Giản nhất thời kinh hãi:

- Tại sao lại như vậy?

Tiểu hiệu kinh sợ lắc đầu:

- Mạt tướng không biết...

- Cút!

Cao Văn Giản lớn tiếng quát mắng, còn muốn vung chân đá người. Tiểu hiệu chật vật không chịu nổi chạy ra ngoài. Cao Văn Giản đang bối rối, ngoài cửa lại có người cấp báo:

- Báo Mạc Ly Chi đại nhân, Bột Hải quốc phái ra sáu vạn đại quân đến giải vây Doanh Châu. Hiện tại Hắc Thủy Mạt Hạt đã lui về bản thổ cố thủ!

Trong lòng Cao Văn Giản lộp bộp, ánh mắt mở to, lẩm bẩm nói:

- Xong, xong rồi! Khiết Đan không có, hiện tại Hắc Thủy Mạt Hạt cũng bỏ chạy...Tần Tiêu nhất định sẽ tìm ta tính sổ!

Nghĩ đến đây hắn không nhịn được run rẩy, quan chức tướng tá chung quanh cũng run lên. Ngay lập tức có người đến gần thấp giọng nói:

- Đại nhân, hiện tại làm sao bây giờ? Mặc dù Du Quan là cổ họng Doanh Châu, nhưng cũng là địa phương trước sau đều thụ địch. Bốn phía đều kết nối với Hề tộc, U Châu, Khiết Đan, Doanh Châu. Từ phương nào đều có thể đánh tới...chúng ta có phải...

- Có phải cái gì?

Cao Văn Giản tức giận nói:

- Chạy trốn sao?

Mọi người nhất thời nín bặt, Cao Văn Giản gấp đến mức vò đầu, cố gắng trấn định ho khan vài tiếng, buồn bực nói:

- Vì sao lương thảo còn chưa tới? Phía nam Du Quan nối thẳng An Đông đô hộ phủ, lại không có gì ngăn cản. Hơn nữa bốn vạn đại quân tiếp viện phía sau cũng không thấy bóng dáng...con mẹ nó, đều đã chết rồi sao?

- Báo!

Lại có người kinh hoảng xông vào, lớn tiếng nói:

- Đại...đại nhân! Không tốt!

Cao Văn Giản phẫn nộ xông lên phía trước, đem tiểu hiệu báo tin xách lên:

- Gào cái quỷ gì! Chuyện gì?

Tiểu hiệu mở to mắt, rối loạn nói:

- Lương...lương thảo bị cướp! Đại quân tiếp viện đều bị ngăn tại Bạch Lang cốc, không thể xuất phát!

Cao Văn Giản kinh hãi kêu lên giận dữ:

- Đại quân từ vùng duyên hải thành Kiến An đi tới đây, trên đường không có bất kỳ trạm gác cùng thành trì, vì sao lại gặp ngăn cản?

- Tiểu...tiểu nhân không biết!

Tiểu hiệu kinh hoảng nói:

- Đại quân đi qua Bạch Lang Thủy xuống Du Hà Nguyên, đột nhiên một đội thiết kỵ Đường quân đột ngột xuất hiện, tấn công cướp đoạt lương thảo, sau đó còn thiêu hủy đại bộ phận quân nhu. Hơn nữa còn mai phục tại Bạch Lang cốc, ngăn cản đường đi của đại quân!

- Bao nhiêu người?

Cao Văn Giản kinh sợ hỏi, đoạn đường xuất phát tới đây cơ hồ đều là bình nguyên, chỉ có địa hình Bạch Lang cốc có chút hiểm yếu, dễ thủ khó công, không nghĩ tới Đường quân lại mai phục ở nơi này!

- Khoảng...khoảng một vạn người!

Cao Văn Giản ngây dại, thì thào nói:

- Một vạn người? Doanh Châu làm sao dư ra một vạn người này? Trên tay Tần Tiêu không phải đang thiếu binh mã sao, từ nơi nào điều tới một vạn người đột kích bất ngờ...Trời ạ, chẳng lẽ là thiên binh giáng xuống?

Tất cả mọi người kinh hoảng vây tới:

- Đại nhân, bây giờ nên làm gì?

- Báo...báo...

Lại có người xông vào lớn tiếng kêu lên:

- Đại nhân, có quân tình! Doanh Châu xuất binh hơn vạn người, do Tần Tiêu tự mình thống lĩnh hướng Du Quan đánh tới!

Bên Đường quân, Tần Tiêu phấn chấn thần uy, tự mình xông pha chiến đấu ngay phía trước, thế như chẻ tre công phá năm phòng tuyến phía đông Du Quan, trảm địch vô số!

Tần Tiêu hạ quân lệnh:

- Giết không tha!

Toàn bộ Đường quân không chút lưu tình đại giết hại!

Đối diện với khí thế như lửa của Liêu Đông quân, người Tân La dũng khí không đủ, sĩ khí hạ thấp. Hơn nữa những năm gần đây quân đội Tân La chưa từng chân chính đánh trận, làm sao là đối thủ của ác hổ sa trường như quân đội Tần Tiêu.

Một đường công phá, quả thật là vô cùng dễ dàng, năm phòng tuyến máu chảy thành sông, thi thể người Tân La trải đầy khắp nơi.

Không bao lâu đã đi tới Du Quan.

Cửa thành đóng chặt, binh mã cung tên san sát. Tường thành Du Quan cao lớn kiên cố đứng sừng sững trước mặt mọi người.

Du Quan chính là Sơn Hải quan đời trước. Tới thời Minh triều được duy tu tương liên cùng Trường Thành, dựa biển liên kết núi, hình thành Sơn Hải quan. Địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công.

Tần Tiêu gọi đại quân chỉnh đốn sắp xếp, chuẩn bị công thành. Tự mình cưỡi ngựa đến gần Du Quan.

Các tướng sĩ Tân La trên cổng thành khẩn trương phát run, đem cung nỏ kéo răng rắc không ngừng.

Tần Tiêu đi tới trước Du Quan, vung phượng sí lưu kim đang chỉ lên cổng thành, lớn tiếng giận dữ hét:

- Phản tặc Tân La, sớm hạ thành đầu hàng! Nếu chờ ta công tới, ngọc thạch câu phần chó gà không tha!

- Chó gà không tha...

Dư âm thật dài quanh quẩn, lòng người Tân La run rẩy. Bảy phòng tuyến thật dễ dàng bị Đường quân công phá. Thực lực như thế trong mắt người Tân La thật sự quá mức khủng bố. Hơn nữa thanh danh của Tần Tiêu đã uy chấn Liêu Đông. Hiện tại binh mã Tân La nhìn thấy mãnh tướng kim giáp hồng bào, tay cầm phượng sí lưu kim đang tự nhiên run sợ trong lòng.

- Cao Văn Giản ở chỗ nào?

Tần Tiêu nhìn thấy binh sĩ Tân La ngây ngốc không phản ứng, càng thêm tức giận kêu lên:

- Gọi hắn cút ra đây gặp ta!

Một tiếng quát vang, trên cổng thành xôn xao, có mấy người kêu to:

- Bắn tên, bắn tên!

Tần Tiêu cười lạnh, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Mưa tên bắn xuống, chín phần rơi xuống cách người hắn một trượng, chỉ có một ít bị hắn nhẹ nhàng đánh bay.

Soái kỳ sứ Thiết Tam đứng phía sau quát khẽ:

- Đại soái, không cần nhiều lời với bọn hèn nhát này, một tên không lưu chém chết toàn bộ, làm vậy càng thêm thống khoái!

Trong mắt Tần Tiêu bắn ra sát khí, chậm rãi gật đầu, vung tay, hơn trăm sĩ tốt đẩy ra hỏa nỏ sàng đen nhánh.

Tần Tiêu chỉ vào Du Quan lớn tiếng gầm lên:

- Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, trong thời gian một nén nhang mở cửa đầu hàng, gọi Cao Văn Giản cút ra đây gặp ta! Nếu không toàn bộ đều phải chết!

Người Tân La kinh hãi kêu to, đã có người hoảng loạn. Nhưng vẫn không chịu mở cửa đầu hàng, cũng không thấy Cao Văn Giản xuất hiện.

Sắc mặt Tần Tiêu âm trầm, trầm giọng hét lớn:

- Bắn tên công thành!

- Dạ!

Trăm Đường quân lớn tiếng hô to, ba mươi hỏa nỗ sàng đồng loạt phóng ra.

Nhất thời tên lửa dài hơn ba xích hướng Du Quan bắn tới. Tiếng nổ mạnh kịch liệt, đá vụn bay loạn, tứ chi phá nát. Thanh âm tiếng kêu to thảm thiết vang lên không dứt, trường hợp kinh hãi như địa ngục.

Chương 838: Huyết tẩy Du Quan (1)

- Oanh, oanh, oanh thành tro cho ta!

Tần Tiêu nghiến răng nghiến lợi quát to:

- Oanh đủ nửa canh giờ, đại quân công thành!

Thanh âm tiếng nổ bạo đinh tai nhức óc vang thật lớn, làm cả Du Quan đều chấn động.

Mỗi người cảm giác dưới chân mình phát run, không khí trong thiên địa cũng chấn thành từng đợt sóng lan tràn. Tần Tiêu nhìn thấy Du Quan tràn ngập khói lửa, trong lòng dâng lên cảm giác thiết huyết đầm đìa.

Bị hỏa nỗ sàng không ngừng oanh kích, trên tường thành khói đen cuồn cuộn, cơ hồ không thấy bóng người. Dưới thành tràn đầy gạch vụn phiến đá, chồng chất vô số thi thể. Đại kỳ bị gió tạc rách nát theo gió bay loạn, thật lâu sau mới rơi xuống.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, híp mắt cười lạnh:

- Một đám hèn nhát! Hạ lệnh, tiền quân công thành!

Trống trận ầm vang, tù và thổi lên, năm ngàn tiên phong Đường quân xông thẳng về phía trước, tiếng kêu rung trời. Mỗi tổ hai mươi người, mười người hộ thang mười người trèo tường, bắt đầu công thành. Hơn hai trăm cây thang đáp lên tường thành Du Quan, sĩ tốt dũng mãnh kéo hoành đao bắt đầu leo lên.

Người trên thành nhìn thấy Đường quân đã công kích, hoảng hốt bắt đầu phản kích.

Cung tên, hòn đá, cây gỗ không ngừng hướng Đường quân tạp xuống.

Tần Tiêu nhìn thấy binh lính của mình bị nện rơi xuống kêu to thảm thiết, trong lòng sôi gan tức giận quát:

- Hoàn Tử Đan, mang ba ngàn kỵ xạ thủ Hổ Kỵ sư cho bọn hắn biết chút thứ tốt!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan trầm giọng đáp, cắm phượng sí lưu kim đang dưới đất, giương lên thiết tí nỗ, vung tay:

- Xung phong!

Hơn ba ngàn kỵ binh chạy chồm ra ngoài, xếp thành hình trứng bên dưới Du Quan, cung tên tinh chuẩn bắn ra, trên đầu thành vang lên thanh âm kêu to thảm thiết. Áp lực tiên phong công thành nhất thời suy giảm, tốc độ trèo thành nhanh hơn rất nhiều.

Tần Tiêu nhìn thấy biểu diễn xuất sắc của Hổ Kỵ sư, ý cười càng đậm, sát khí lan tràn.

Hổ Kỵ sư bắn ra hai đợt tên, sức chống cự trên tường thành yếu hơn rất nhiều. Nhưng Du Quan thật sự quá cao, sức công thành khó khăn thật lớn. Cây thang quá dài khiến binh sĩ leo lên không đứng vững, huống chi còn phải ứng phó với cung tên lẫn hòn đá giáng xuống.

Tần Tiêu lập tức hạ lệnh:

- Trung quân thiên binh, bắt đầu công thành!

- Dạ!

Hơn hai trăm người nhảy xuống ngựa, chạy nhanh tới tường thành trước mặt. Trên thiết tí nỗ của mỗi người đều có dây nỗ. Đầu dây có đại móc sắt đặc chế, sau khi bắn ra dây nỗ có thể thoải mái khảm vào trên mặt đá hoặc là ôm cứng chặt chẽ. Nhờ vào thân thủ nhanh nhẹn quỷ dị của thiên binh, thật nhanh là có thể leo lên đầu thành.

Nhất thời trong đại quân công thành xuất hiện một nhóm bộ đội kỳ dị như thế. Trên thân mặc áo giáp màu đen, vác một thanh trường đao, thân thủ quỷ dị cực kỳ linh hoạt. Một mũi tên bắn ra dây thừng bám chặt lập tức leo lên, nhìn qua chẳng khác gì khỉ vượn.

Chờ khi người trên thành phát hiện ra nhóm bộ đội kia, họ đã bám lên đầu tường, mỗi người phi thân vung đao chém giết tới!

Tần Tiêu hưng phấn kích quyền:

- Làm rất tốt! Có bọn họ lên đầu tường, Du Quan đã xong một nửa. Hạ lệnh nổi trống, nhanh hơn tiến độ công thành! Trong vòng một canh giờ chiếm lĩnh Du Quan!

Trống trận Đường quân ầm ầm vang lên, mặt đất phát run, sĩ khí Đường quân đại chấn. Thiên binh công lên đầu thành đều dùng một địch trăm, vung đao chém giết.

Máu tuôn như suối, mạng người như cỏ rác. Có bọn họ hỗ trợ, tiến độ công thành rõ ràng nhanh hơn, đã có thật nhiều Đường quân công lên cổng lầu.

Tần Tiêu vung tay:

- Tiếp tục nổi trống, năm ngàn trung quân tiếp tục công thành!

- Giết ah!

Tướng sĩ trung quân cùng lao tới Du Quan, kỵ binh thành bộ binh, bỏ ngựa, vung đao đăng thành.

Đúng lúc này phía tây Du Quan hỗn loạn, tiếng kêu rung trời, người Tân La loạn thành một mảnh. Trong hỗn loạn cửa thành mở rộng, hơn trăm thiên binh tả xung hữu đột đại chiến với binh lính Tân La ngay cửa thành như đi vào chốn không người.

Tần Tiêu vung lên phượng sí lưu kim đang, quát to:

- Toàn quân đột kích, giết vào cướp quan!

- Giết ah!

Đường quân còn lại theo sát Tần Tiêu rống to hướng cửa thành lao đi. Người Tân La thủ cửa tây nhất thời hoảng sợ oa oa kêu to, bỏ chạy tán loạn. Tần Tiêu mang binh mã tiến vào, cơ hồ không gặp chút lực cản.

Cùng lúc đó cửa tây mở rộng, một đội Đường quân giết vào, viên đại tướng cầm đầu nhảy xuống ngựa vung đao, không ngừng chém người như chém cỏ. Những người Tân La gặp phải hắn chỉ hận thiếu một đôi chân, không kịp chạy trốn.

Tần Tiêu nhất thời vui mừng cười ha hả:

- Lý Tự Nghiệp! Đại đầu quỷ, ngươi dám đến giành công lao với lão tử!

Lý Tự Nghiệp đã sớm nhìn thấy Tần Tiêu, nhanh chóng hướng bên này đánh tới, mạch đao như gió, chém người vô số.

Tần Tiêu cùng Mặc Y giết tới bên người Lý Tự Nghiệp, đã không còn binh sĩ Tân La, không chết cũng đã chạy thoát.

Tần Tiêu nhảy xuống ngựa hung hăng nện một quyền vào ngực Lý Tự Nghiệp:

- Hắc đản, lão tử nhớ ngươi muốn chết!

Lý Tự Nghiệp ha ha cười to, chấn đến lỗ tai mọi người muốn điếc. Hắn cũng hung hăng nện một quyền lên ngực Tần Tiêu:

- Đại soái, ta cũng nhớ ngươi ah!

Không ngờ Tần Tiêu đau đến kêu to, bật lui ra sau hai bước. Mặc Y tức giận nhảy ra chỉ vào Lý Tự Nghiệp mắng:

- Tên quỷ liều lĩnh, đánh trúng vết thương của đại soái!

- Bị thương sao?

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt nhìn, tràn đầy lo lắng thấp giọng hỏi Mặc Y:

- Có bị thương nặng không?

Tần Tiêu nhe răng nhếch môi hừ vài tiếng, đi tới nói:

- Đừng nghe nàng, nàng nói thật khoa trương thôi. Một chút tổn thương còn chưa chết được. Hắc đản, sao ngươi cũng công tới lúc này? Không phải ngươi đang đóng tại U Châu sao?

- U Châu có gì mà thủ? Mấy tên Tân La đến gây rối đã bị lão Lý này chém sạch sẽ!

Lý Tự Nghiệp hào sảng nói:

- Trương Cửu Linh cho ta thủ hà cốc Loan Hà, chờ thời cơ phối hợp đại soái tấn công Du Quan, tiểu bạch kiểm kia cũng có thủ đoạn ah, biết trong hai ngày này ngươi sẽ đánh tới Du Quan, bảo ta mang người chờ ở gần nơi đây. Chỉ cần nghe trống trận của ngươi, ta sẽ đục nước béo cò, hắc hắc!

- Ha ha, hiện tại ngươi đã phục hắn rồi đi?

Tần Tiêu cười ha hả:

- Tiểu bạch kiểm kia có bản lĩnh đi? Lại biết đem cả hang ổ Khiết Đan đều bưng! Được rồi, hiện tại không vô nghĩa với ngươi, để hai đội ngũ cùng công thẳng chiếm quan!

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt, có chút nghi hoặc:

- Đại giết hại?

- Phải, đại giết hại!

Tần Tiêu cười lạnh, trầm giọng nói:

- Người Tân La ở trong Du Quan không lưu, toàn bộ giết chết!

- Trời ạ, hơn hai vạn người đó ah!

Lý Tự Nghiệp thấp giọng cả kinh kêu lên:

- Không phải ngươi luôn chủ trương không lạm sát sao? Lần này vì sao...

- Lần này không gọi là lạm sát!

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng:

- Lần này giết, đều là kẻ đáng chết!

Lý Tự Nghiệp chớp mắt nhìn nhìn mấy phó tướng đi theo bên cạnh Tần Tiêu, sắc mặt mỗi người sát khí đằng đằng, nghĩ thầm binh mã Tân La thật sự chọc giận Tần Tiêu, vì vậy nói:

- Được, lúc công thành ta không làm được tác dụng gì, chuyện giết người thì ta lành nghề. Quy củ cũ, người ác ta đi làm, công thành cho ngươi làm, người để ta tới giết!

Chương 839: Huyết tẩy Du Quan (2)

- Tùy ngươi!

Tần Tiêu không khỏi bật cười:

- Ngươi dẫn theo bao nhiêu người?

- Một vạn!

Lý Tự Nghiệp nói:

- Tất cả đều là bộ binh. Tuy rằng lực trùng kích không bằng thiết kỵ của ngươi, công thành có lẽ không lợi hại bằng, nhưng giết người thì rất thuận tay. Không nói nữa, ta đi làm thịt người đây!

Dứt lời Lý Tự Nghiệp nhảy lên ngựa chuẩn bị rời đi, trong lúc vô tình nhìn thấy chiến mã Tần Tiêu đang cưỡi, không khỏi cả kinh nói:

- Quái, Đại Kim Mã bảo bối của ngươi đâu?

Tần Tiêu khẽ run lên, lại cười một tiếng:

- Trận vong rồi!

Lý Tự Nghiệp ngẩn ngơ, lập tức thở dài:

- Con ngựa thật tốt ah...trân phẩm của vườn thượng uyển hoàng gia đâu!

Ngừng một chút, hắn nhìn người bên cạnh nói:

- Hai người các ngươi hiện tại đi đem Đại Uyển lương câu ta đang nuôi đưa tới cho đại soái, ta không cầu tài không háo sắc, chỉ thích dưỡng ngựa tốt. Mấy con ngựa kia tuy rằng không thể so sánh với Đạm Kim Mã, nhưng xem như có thể sử dụng. Trong chốc lát ngươi tự chọn đi, vừa ý con nào ta tặng ngươi con đó!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Không thể tưởng được ngươi còn hào phóng như vậy, được rồi, ngươi đi đi.

Lý Tự Nghiệp vung đao thúc ngựa:

- Được, ta đi đây. Các huynh đệ, theo ta tiến lên giết sạch đám hầu tử kia!

Vừa mới chạy được vài bước, Lý Tự Nghiệp chợt dừng lại, quay ngựa, nhìn qua như có gì muốn nói với Tần Tiêu, nhưng vẫn có chút do dự.

Tần Tiêu xoay người lên ngựa, phất tay:

- Có chuyện rồi nói sau, chiếm quan quan trọng hơn!

Lý Tự Nghiệp gật gật đầu, trong ánh mắt có chút quấy nhiễu, thậm chí có chút bi thương.

Tần Tiêu ngây ra: Hán tử kia xảy ra chuyện gì? Giống như một phụ nhân yếu đuối, không phải lại xảy ra chuyện gì không tốt chứ?

Tần Tiêu hồi phục tinh thần, hạ lệnh:

- Ban lệnh! Người Tân La chống cự không đầu hàng, toàn bộ giết không tha! Hiện tại bắt đầu thanh tẩy Du Quan, thẳng đến khi nào giết sạch binh lính Tân La cuối cùng, tận lực bắt sống quan chức, tướng quân Tân La!

- Dạ!

Các tướng hô ứng, chạy chồm tản ra.

Trong Du Quan nhất thời biến thành núi thây biển lửa, nhân gian địa ngục. Không chút thương hại, không chút đồng tình, chỉ còn tàn sát!

Hai canh giờ sau sắc trời đã tối, tiếng hò hét trong Du Quan dần dần yếu bớt.

Các thiên binh đã dọn dẹp xong trú tướng lâu của Du Quan, trói chặt quan tướng, đợi Tần Tiêu đi vào xử lý.

Tần Tiêu giẫm lên cầu thang đầm đìa máu tươi, một tay cầm chuôi đao, một tay cầm roi ngựa, đi thẳng tới trú tướng lâu. Hai trăm thiên binh đi cùng, sắc mặt đẫm máu nhưng không ai bị thương. Tần Tiêu hài lòng mỉm cười gật đầu, các thiên binh quỳ một gối, quát lớn:

- Đại Đường thiên binh, thiên hạ vô địch!

- Ah? Tốt!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Ai dạy các ngươi nói?

Thiết Tam ở phía sau cười đáp:

- Người Khiết Đan nói, sau cuộc chiến tại Sĩ Hộ Chân Hà, tù binh Khiết Đan nói. Hiện tại đã truyền khắp Liêu Đông, mỗi người đều biết.

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu đi vào nội đường.

Trên mặt đất có mười mấy người Tân La bị trói chặt đang quỳ. Có võ tướng cũng có quan văn. Mười mấy người đều cúi đầu, còn đang lạnh run.

Tần Tiêu lạnh lùng hỏi:

- Cao Văn Giản đâu?

Một võ tướng nuốt nước bọt, ra sức trấn định nói:

- Vương gia, Cao Văn Giản hóa trang thành bình dân bỏ lại Du Quan cùng hai vạn đại quân, trốn về Tân La.

- Mẹ nó!

Tần Tiêu oán hận phun một ngụm:

- Tướng quân lại bỏ rơi binh lính của mình trốn chạy! Ta hỏi ngươi, kế tiếp các ngươi có an bài cùng kế hoạch ra sao?

Võ tướng râu quai nón nói:

- Vốn Cao Văn Giản an bài An Đông đô hộ phủ phái thêm bốn vạn đại quân cứu viện xuất phát đến Du Quan tiếp ứng. Không ngờ đại quân đi tới gần Bạch Lang cốc đã gặp phải thiết kỵ Đường quân phục kích nên không đến kịp. Cao Văn Giản biết được binh mã tại Du Quan đã không còn đường lui, vì vậy bỏ trốn về Bạch Lang cốc muốn mang theo bốn vạn đại quân bị ngăn cản ở đó trở về An Đông đô hộ phủ.

Tần Tiêu cùng Hoàn Tử Đan, Thiết Tam đều cười – chính là Quách Tri Vận! Nhất định là thiết kỵ của Quách Tri Vận đã phát huy tác dụng!

Tần Tiêu cũng không cảm thấy chán ghét võ tướng đầy râu kia, dù sao hắn nói ra một tin tốt lành.

Tần Tiêu phất tay cho binh tốt đi vào áp giải nhóm tù binh kia, đem trong phòng thu thập sạch sẽ.

Hắn kéo Lý Tự Nghiệp, mang theo Mặc Y vào hậu đường ngồi xuống. Ba người châm bình trà, ngồi xuống nghỉ ngơi.

Tần Tiêu cười hỏi:

- Được rồi, hôm nay không nói những chuyện về Tân La nữa. Hắc đản, gần đây ngươi vẫn khỏe chứ, tình huống bên U Châu thế nào?

- Ta vẫn tốt, đã lành hẳn, có năng lực xông pha chiến đấu rồi. Có thể ăn thịt uống rượu, tráng như một con trâu, người trong nhà đều tốt.

Lý Tự Nghiệp nói một tràng, nhưng ánh mắt lại mơ hồ, giống như có nỗi khổ âm thầm.

Tần Tiêu nhướng mày:

- Ngươi đang giấu diếm gì đây? Ta hỏi ngươi tình huống U Châu hiện tại thế nào? Du Quan bị đổ suốt nửa tháng, ta không nhận được tin tức gì.

Lý Tự Nghiệp uống vài hớp trà, có chút khẩn trương nói:

- U Châu...hiện tại rất tốt. Tân La đánh tới, bị lão Lý ta đây cùng các huynh đệ Tả Uy Vệ bình định. Lá gan tiểu bạch kiểm Trương Cửu Linh thật ghê gớm! Đột Quyết Tả Hiền Vương Khuyết Đặc Lặc dẫn theo bốn năm vạn hỏa lực tập trung ở ngoại cảnh Hề tộc, hắn không chút e ngại còn phái Đỗ Tân Khách mang người đánh vào mông Khiết Đan. Quả nhiên đúng như hắn sở liệu, chờ sau khi các ngươi tiêu diệt Khiết Đan, người Đột Quyết còn chưa đánh vào mà ngược lại thối lui.

- Phải, khả năng nhìn xa của Trương Cửu Linh thật vô cùng xuất sắc, liệu tiên cơ kẻ địch. Hắn đã liệu định người Đột Quyết sẽ không tiếp tục vạch mặt cùng Đại Đường mà toàn diện khai chiến. Khuyết Đặc Lặc sao, tiểu tử này còn lên làm Tả Hiền Vương, xem ra thân ca của hắn trở thành Khả Hãn, cũng không hề bạc đãi hắn, để cho hắn chỉ huy binh mã hãn quốc đi dọa nạt Nhiêu Nhạc đô hộ phủ, chính là vì sợ Hề tộc sẽ đánh qua Khiết Đan. Di, vì sao ngươi lại đánh trống lảng vấn đề đây, ta hỏi ngươi, U Châu thế nào.

- Nga? Ha ha! Phải, phải...

Lý Tự Nghiệp khô khốc cười, qua loa tắc trách vài câu, nhìn vào ánh mắt Tần Tiêu có chút khiếp đảm nói:

- U Châu đích thật xảy ra chút chuyện nhỏ...

Tần Tiêu biến sắc:

- Vấn đề gì?

- Khụ!

Lý Tự Nghiệp ấp úng một lúc, nói:

- Khi Doanh Châu vừa xảy ra chuyện, người Tân La từ Kiến An thành xuyên đường thủy đi tới Du Quan...đồng thời còn có một đội nhân mã Tân La từ Đô Lý trấn xuất phát, qua eo biển thẳng cắm tới sau U Châu...

- Cái gì?

Tần Tiêu nhất thời cả kinh, thanh âm đề cao:

- Sau đó thế nào?

- Sau đó...

Lý Tự Nghiệp khẩn trương nói:

- Sau đó Tân La thừa dịp công hãm Doanh Châu, thẳng bức Dịch Châu, vây quanh thành trì!

- Con mẹ nó!

Tần Tiêu giận dữ rít gào như sấm, một quyền nện thẳng lên bàn. Ngay Mặc Y cũng kinh hoảng kêu lên:

- Muội muội cùng Ngọc Hoàn đang ở Dịch Châu!

Lý Tự Nghiệp hoảng sợ nhảy dựng lên, liên tục xua tay nói:

- Ngươi...các ngươi đừng kích động! Nghe ta nói hết lời!

- Được, ngươi nói!

Tần Tiêu ổn định tâm thần nhìn Lý Tự Nghiệp.

Lý Tự Nghiệp ngập ngừng nói:

Chương 840: Tin dữ kinh hồn

- Dịch Châu vốn là hành dinh đại nguyên soái tại Hà Bắc, tuy rằng hiện tại không có chức vụ này, ít nhất có được một hai ngàn phủ binh, là một quân trấn. Người Tân La đánh tới Dịch Châu nhưng nhìn qua giống như không có ý định tấn công, chỉ vây thành chờ đánh viện binh chúng ta, muốn hấp dẫn đại quân U Châu đi qua, sau đó thừa dịp công chiếm U Châu!

- Ngươi nói nhiều lời vô nghĩa vậy làm gì?

Tần Tiêu phẫn nộ quát:

- Lão tử hỏi ngươi, Tử Địch cùng Ngọc Hoàn thế nào?

- Việc này...ngươi cũng đừng gấp thôi...

Lý Tự Nghiệp sốt ruột gãi đầu nói:

- Ngươi càng thúc hối ta lại càng không biết nói chuyện!

- Được, ta không gấp, ngươi nói!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, miễn cưỡng trấn định.

Lý Tự Nghiệp nuốt nước bọt, tiếp tục nói:

- Tiểu bạch kiểm Trương Cửu Linh đích thật là một nhân vật, xem thấu dụng ý của người Tân La. Khi đó trong U Châu chỉ còn lại một vạn nhân mã, ngoài ra đang ở Nhiêu Nhạc đô hộ phủ hoặc là đang ở hà cốc Loan Hà. Hắn...hắn hạ lệnh không cho Tả Uy Vệ đi cứu Dịch Châu...

Trong lòng Tần Tiêu lộp bộp, ánh mắt trừng lớn. Mặc Y nóng nảy nhảy dựng lên:

- Hắn sao có thể thấy chết mà không cứu đây?

- Bà cô, ngươi đừng gấp được không?

Lý Tự Nghiệp buồn rười rượi:

- Ngươi nghe ta nói hết lời được không! Khi đó huynh đệ Tả Uy Vệ ai sẽ để ý tới lời của tiểu bạch kiểm ah? Chúng ta đều cho rằng hắn làm bậy, vì vậy...

- Làm cái gì?

Sắc mặt Tần Tiêu âm trầm thấp giọng hỏi.

Lý Tự Nghiệp quay đầu đi, cảm thấy thật dọa người nói:

- Mấy huynh đệ chúng ta thương lượng, trói lại tiểu bạch kiểm, sau đó tự mình phát binh đi cứu Dịch Châu...Tiểu tử Thạch Thu Giản, thật hoành! Một mình đem chuyện này ôm xuống, nửa đêm mang theo mấy huynh đệ đáng tin cậy chạy vào phủ đại đô đốc tìm Trương Cửu Linh bức bách đòi binh phù. Trương Cửu Linh không đưa, hắn lại bắt trói tiểu bạch kiểm kia. Cầm binh phù dẫn theo ba ngàn thiết kỵ phi ngựa gấp rút tiếp viện Dịch Châu!

Mặc Y thở một hơi dài, lại bất an nói:

- Hắn làm như vậy chẳng phải vi phạm quân pháp, sẽ bị chém đầu đi?

- Hỗn đản kia...

Tần Tiêu cảm xúc hỗn loạn chửi nhỏ một câu, oán hận nện lên bàn, nhịn không được truy vấn:

- Về sau thế nào?

- Sau đó?

Lý Tự Nghiệp có chút kinh sợ nói:

- Sau đó lão Lý ta cứu ra Trương Cửu Linh. Hắn cũng không nói gì, chỉ cho chúng ta sẵn sàng bảo vệ U Châu, bố trí mai phục. Quả nhiên không qua hai ngày, người Tân La giết tới. Chúng ta xuất hết toàn lực mới có thể toàn tiêm hai vạn đại quân Tân La, trận đánh thật thảm! Ngay cả dân chúng cũng tự phát chạy tới trợ chiến! Nếu không phải như vậy, chúng ta thật sự khó thể chống cự nổi. Ngay lúc đó U Châu còn chưa đủ một vạn người!

Tần Tiêu có chút thống khổ chống đầu, tâm tình phức tạp nói:

- Cũng may bảo vệ U Châu, trong bất hạnh còn may mắn. Vậy Dịch Châu đây? Có tin tức hay không?

Lý Tự Nghiệp lắc đầu:

- Khi đánh lui người Tân La, tình thế bên Nhiêu Nhạc cùng Khiết Đan đều đại biến. Trương Cửu Linh cho ta mang người chạy tới Loan Hà, hội tụ với đại soái tấn công Du Quan. Trước khi đi chúng ta còn chưa nhận được tin tức của Thạch Thu Giản cùng Dịch Châu.

Tần Tiêu cau chặt mày, trong lòng nhảy mạnh thình thịch, nhìn bên cạnh nói:

- Mặc Y!

Mặc Y vội vàng đứng dậy:

- Không cần nói nữa, muội đi. Muội đi Dịch Châu nhìn xem!

Tần Tiêu tràn đầy lo lắng nhìn nàng, gật gật đầu:

- Được...ta cho mấy thiên binh đi cùng muội!

Mặc Y cắn môi, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng:

- Việc này không nên chậm trễ, hiện tại muội xuất phát....lão công, bảo trọng! Vừa có tin tức muội lập tức cho người về báo cho huynh!

Tần Tiêu hít sâu một hơi:

- Đi thôi, hết thảy cẩn thận!

Đêm đó Tần Tiêu điều động năm mươi thiên binh để họ hộ tống Mặc Y rời khỏi Du Quan đến Dịch Châu. Tần Tiêu dặn dò Mặc Y:

- Chiếu theo tình hình hiện tại mà xem, người Tân La bị chiến bại tại U Châu, vậy địch nhân đang vây quanh Dịch Châu cũng sẽ có hành động. Hoặc là chạy trốn, hoặc là ẩn nấp, phỏng chừng cá chết lưới rách. Bất kể là loại tình huống nào tóm lại nơi đó sẽ không thái bình. Muội phải thật cẩn thận. Còn nữa, lần này thuần túy là dùng thân phận riêng tư đến đó, mọi người cần phải giả dạng dân chúng bình thường đi đường, đem áo giáp thay đổi, chỉ mang theo ám khí phòng thân là được. Nhớ kỹ, dọc theo đường đi đừng bại lộ, xem như là dân chúng bình thường tốt nhất.

Mặc Y hiểu được dụng ý của Tần Tiêu nên làm theo lời hắn nói, thay đổi trang phục bình thường lên đường. Thật rõ ràng Tần Tiêu không muốn đem chuyện riêng của mình gây ảnh hưởng lớn. Mặc kệ Tử Địch cùng Ngọc Hoàn hiện tại ra sao, không thể khiến hai nàng biến thành nhược điểm làm người khác lấy tới công kích Tần Tiêu, nói hắn khi đối phó người Tân La lại lấy việc công báo thù riêng.

Nhóm người Mặc Y cưỡi ngựa rời đi, trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ:

- Lần này ta thật sự muốn lấy việc công báo thù riêng! Tần Tiêu này không phải người máy, cũng có buồn giận như thường, hừ!

Vào đêm Du Quan đã yên tĩnh trở lại. Thi thể đã được chôn xong, vết máu chung quanh Du Quan được tẩy rửa sạch sẽ. Đường quân tiếp nhận toàn bộ vọng gác, tiếp tục bày ra phòng ngự tại Du Quan.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp, Hoàn Tử Đan bọn họ ở trong phòng nghị sự thương lượng kế hoạch tiếp theo.

Muốn nói ra trận xung phong, Lý Tự Nghiệp cùng Hoàn Tử Đan là tướng tài. Nhưng muốn suy nghĩ đại cục lập kế hoạch, Tần Tiêu cũng không thể nhường cho ai. Tất cả mọi người chỉ nghe theo lệnh hắn sắp xếp, giống như thiên lôi sai đâu đánh đó.

Chúng tướng vây quanh bản đồ thương lượng, Tần Tiêu nói:

- Du Quan thất thủ, Lý Giai Lạc hi sinh đến bây giờ đã hơn nửa tháng. Nửa tháng nay tuy rằng Liêu Đông chúng ta thường thắng lợi, đánh bại địch nhân mấy lần nhưng thắng thật thảm thiết, đánh thật vất vả. Trước mắt Du Quan có hơn hai vạn nhân mã đều mỏi mệt không chịu nổi, còn muốn viễn chinh Tân La thật sự là quá miễn cưỡng. Ý nghĩ của ta đem nhân mã của Quách Tri Vận triệu hồi, cùng chúng ta hợp lại thành một. Cùng nhau nghỉ ngơi một thời gian sau đó mới thương lượng chuyện viễn chinh.

Lý Tự Nghiệp gật đầu:

- Phải, đều đánh thật mệt mỏi. Nhân mã của Quách Tri Vân càng mệt hơn so với chúng ta. Một mình xâm nhập ngăn cản bốn vạn đại quân Tân La, vẫn có thể ngăn được, kỳ tài ah! Nên triệu hồi hắn để họ nghỉ ngơi một chút. Mặt khác đại soái có suy nghĩ đem sự tình nơi này báo lên triều đình, về phần có chinh phạt Tân La hay không, nên chinh phạt thế nào nên nghe ý kiến triều đình một chút?

Tần Tiêu trầm ngâm chốc lát, nói:

- Trương Cửu Linh hẳn đã đem việc Du Quan thất thủ báo cáo rồi đi? Liêu Đông, Khiết Đan, Tân La phát binh triều đình hẳn đã có tin tức. Ta chỉ là lo lắng đem chuyện chinh phạt Tân La ra nghị sự trên triều đình sẽ gây nên tranh luận không ngớt, thật lâu vẫn không ra kết quả. Nếu cứ thế mãi sẽ làm hỏng thời cơ chiến đấu.

- Hay là cùng tiểu bạch kiểm thương lượng một chút?

Lý Tự Nghiệp thình lình thốt một câu, ngay lập tức lại có chút tự giễu cười cười:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau