PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 831 - Chương 835

Chương 831: Chiến Thần trở về (1)

Tần Tiêu cầm chén rượu, nhìn Lý Thiệu Cố nói:

- Lý đại thủ lĩnh, tuy rằng chúng ta là kẻ thù một mất một còn, nhưng vẫn phải mời ngươi một chén này. Quân đội của ngươi còn lợi hại hơn cả Mặc Xuyết cùng Lý Thất Hoạt vài phần, suýt nữa lấy mạng nhỏ của ta!

Sắc mặt Lý Thiệu Cố xám như tro tàn, cầm chén rượu uống cạn, lạnh lùng nói:

- Không dám!

Tần Tiêu cười lạnh một tiếng, uống xong một chén cũng không để ý tới hắn, quay đầu nhìn Đỗ Tân Khách nói:

- Khách, hiện tại có thể nói. Sao các ngươi...sẽ đánh tới nơi này?

Đỗ Tân Khách ôm quyền thi lễ, khiêm tốn nói:

- Nhắc tới đều nhờ đại đô đốc cơ trí cùng quả cảm mới có đại thắng hiện tại. Sau khi Tân La đột kích Du Quan, chư tướng thỉnh chiến thu phục Du Quan đánh thông liên hệ với Doanh Châu, tiếp viện đại soái. Nhưng đúng lúc này Đột Quyết Khuyết Đặc Lặc mang theo năm vạn Lang Kỵ sư đung đưa tại tây bắc Hề tộc uy hiếp. Đại đô đốc lựa bài chúng nghị, cho rằng người Tân La không dám làm ẩu, Khuyết Đặc Lặc cũng không dám tiến binh tiếp tục khai chiến với Đại Đường, lệnh mạt tướng mang theo hai vạn thiết kỵ cùng một vạn kỵ binh Hề tộc, cộng thêm mười ngày lương khô từ địa phương tên là Thiết Hoắc cốc giết vào bụng Khiết Đan. Vào đêm trước đã công chiếm nha trướng Khiết Đan! Trong quân doanh của Nhiêu Nhạc đô đốc phủ thực tế chỉ có một vạn binh mã già nua yếu ớt cùng dân chúng Hề tộc cắm tinh kỳ nghi binh mà thôi!

- Ha ha!

Tần Tiêu vỗ bàn phá lên cười, chỉ vào Lý Thiệu Cố nói:

- Lý Thiệu Cố, tính sai rồi chứ! Ngươi chỉ nghĩ theo Tần Tiêu này phân cao thấp, lại quên đi Đại Đường còn có nho soái Trương Cửu Linh từng đọc qua Tam Quốc Chí hay sao? Người này có khác gì Gia Cát Lượng, ha ha!

Lý Thiệu Cố tức giận vẻ mặt xanh tím, oán hận cầm chén rượu nghiến răng quát khẽ:

- Trương Cửu Linh!

Ngay khi đại quân Tần Tiêu đang ở trong soái trướng chúc mừng thắng lợi, ở bên Doanh Châu đã rơi vào trong nước lửa, vạn phần nguy cơ. Hắc Thủy Mạt Hạt cường thịnh nhất Mạt Hạt tộc cùng Tân La đồng thời phát binh, đại quân hơn bảy vạn từ phía đông Doanh Châu hùng hổ đánh tới. Người Mạt Hạt trang bị sơ sài, thô lỗ hung hãn, dùng hòn đá cùng đại đao, dựa vào người đông thế mạnh chiếm đoạt Liêu Tây huyện Yến Châu cùng Uy Hóa huyện Uy Châu, thẳng bức thành huyện bổn quận Doanh Châu.

Bên trong đô hộ phủ Doanh Châu, Kim Lương Phượng đã hai ngày đêm không chợp mắt, cau chặt mày đứng trước bản đồ, khuôn mặt sầu não như một trái khổ qua. Tả Kiêu Vệ tướng quân Thiệu Hoành đi vào phòng nghị sự, không rên một tiếng đứng sau lưng Kim Lương Phượng, không hề quấy rầy hắn.

Kim Lương Phượng chợt xoay người lại, sắc mặt sầu khổ nhìn Thiệu Hoành, nhẹ giọng nói:

- Tổn thương của Thiệu tướng quân khôi phục như thế nào?

- Tạm thời chưa chết được.

Thiệu Hoành là một người nóng tính, nhìn thấy Kim Lương Phượng nói chuyện không nhịn được nói:

- Đại nhân, ngươi nói chúng ta cứ cố thủ trong thành như vậy đến khi nào mới được ah? Liêu Tây huyện cùng Uy Hóa huyện đều bị chiếm đóng, Hoàn Tử Đan cùng Chu Dĩ Đệ bọn họ đều dời vào trong thành. Hai ba mươi vạn người sắp bị đói chết nơi đây. Nếu người Tân La tiếp tục đánh tới chúng ta thật sự bị vây bốn phía, không còn đường ra.

Kim Lương Phượng im lặng thật lâu, thanh âm có chút khô khan nói:

- Người Mạt Hạt quá nhiều, bảy vạn đại quân, bọn họ muốn một lần san bằng Doanh Châu. Ta không thể không hạ lệnh cố thủ. Tường thành Doanh Châu xem như cũng vững chắc, có hơn mười hỏa nỏ sàng trợ uy, muốn thủ vài ngày sẽ không quá khó khăn. Chỉ cần Quách Tri Vận chặt đứt đường đi của người Tân La, chúng ta sẽ có một đường sinh cơ.

- Nói như vậy chỉ có thể trông đợi U Châu phát binh cứu viện chúng ta sao?

Thiệu Hoành buồn bực than thở:

- Thật sự là nghẹn chết người! Thay vì như vậy còn không bằng giết ra khỏi thành, cùng đám Mạt Hạt kia liều chết sống!

- An tâm một chút đừng nóng nảy!

Kim Lương Phượng trầm giọng nói:

- Càng đến lúc này càng phải nhẫn nại. Nếu tự chúng ta rối loạn trước, cho dù có cơ hội xuất hiện cũng không cách nào nắm bắt.

Thiệu Hoành thở dài một hơi:

- Bên phía đại soái cũng không biết như thế nào. Ta chỉ nghe nói đại soái hủy đi cầu nổi, đóng quân bên bờ bắc Sĩ Hộ Chân Hà. Hắn rõ ràng muốn cùng đại quân Khiết Đan quyết một trận tử chiến! Hiện tại đã qua vài ngày, lương thảo của họ cũng đã hết, Doanh Châu lại không thể vận lương cho họ...thật sự là gấp chết người!

Kim Lương Phượng trầm mặc không nói, đồng dạng trong lòng nóng như lửa đốt.

Mấy ngày hôm trước Tần Tiêu rời đi, một nhóm dân phu ra ngoài chuyển lương đều bị người Tân La bao vây chặn đánh, thật sự không thể vận chuyển ra ngoài. Hiện tại bên Tần Tiêu đang gặp khó khăn thế nào, hắn đương nhiên có thể tưởng tượng được.

Trận huyết chiến đập nồi dìm thuyền...thật sự không thể lạc quan!

Đúng lúc này hai gã tiểu hiệu chạy vào phòng nghị sự, cuống quýt báo tin:

- Báo Kim đại nhân, hơn hai vạn kỵ tiên phong của Hắc Thủy Mạt Hạt đã giết tới cách Doanh Châu hơn ba mươi dặm. Mặt khác hơn vạn đại quân Tân La bên Du Quan đang đánh vào Doanh Châu!

Thần sắc Kim Lương Phượng chấn động:

- Hạ lệnh toàn quân, nghiêm chỉnh đề phòng, chuẩn bị cuộc chiến thủ thành!

Thiệu Hoành ném đi dải băng trên cổ, lớn tiếng nói:

- Đại nhân, mở ra cửa thành đánh với bọn hắn một trận!

- Không được!

Lúc này ngoài cửa truyền vào thanh âm kiều giòn quyết đoán:

- Thiệu tướng quân, hiện tại chúng ta hẳn phải nghe theo an bài thống nhất của Kim đại nhân, lấy thủ thành chiến tiêu hao quân địch, chờ đợi viện quân!

Thiệu Hoành ngạc nhiên:

- Phu nhân...nga không, Hổ tướng quân!

Mặc Y mặc giáp trụ, thần sắc nghiêm túc đi tới trước mặt Kim Lương Phượng, ôm quyền nói:

- Đại nhân, hạ lệnh đi! Mạt tướng xin đăng thành đốc chiến!

Bên bờ Sĩ Hộ Chân Hà, ba cầu nổi lớn đã dựng xong, kỵ binh Đường quân đang qua sông.

Tần Tiêu đứng ngay bờ bắc, nhìn Lý Vi Ấn cùng Đỗ Tân Khách nói:

- Được rồi, các ngươi đi mau lên. Tuy rằng dọn xong nha trướng Khiết Đan, nhưng bọn hắn còn tàn binh dư đảng tám bộ cần thu thập, các ngươi cũng không nhẹ nhàng.

Đỗ Tân Khách ôm quyền cúi người thi lễ:

- Đại soái bảo trọng. Lần này cùng đại soái sóng vai chiến đấu tiêu diệt Khiết Đan, cả đời này của Tân Khách không gì tiếc nuối.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi nha, ngươi cùng Trương Cửu Linh mới là đại công thần chân chính. Ta chỉ làm bảng quảng cáo cho các ngươi phía trước mà thôi. Trước mắt thế cục Liêu Đông vẫn thật nguy cấp thật phức tạp, ngươi đừng phớt lờ. Bên Khiết Đan chúng ta chỉ có một tôn chỉ chiến tranh mưu cầu hòa bình. Hiện tại chúng ta đã dẹp gốc gác của bọn họ, bắt giữ hai đại thủ lĩnh, tiêu diệt bộ đội chủ lực gần hết, hẳn nên đến lúc thu dọn tàn cuộc. Nhớ kỹ, đừng lãnh đạm Lý Thiệu Cố. Còn có những thủ lĩnh phân bộ Khiết Đan cùng tướng quân, cũng tận lực ưu đãi. Hiện tại đến thời điểm chiêu hàng họ, biết không?

- Nhớ kỹ lời dạy bảo của đại soái.

Đỗ Tân Khách cúi người đáp.

Tần Tiêu nhìn Lý Vi Ấn, gật đầu:

- Ta đáp ứng người sẽ không tùy ý giết hại người Khiết Đan. Ta sẽ làm được. Chờ sau khi bình định xong chuyện tại Doanh Châu, ta sẽ đích thân thượng biểu thỉnh triều đình phong ngươi làm Tùng Mạc đô đốc cùng Tùng Mạc quận vương, do ngươi tới thống trị người Khiết Đan. Hi vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.

Chương 832: Chiến Thần trở về (2)

Diễn cảm Lý Vi Ấn thật bình tĩnh nhìn Tần Tiêu, nghẹn ra một câu:

- Ai làm quận vương hay đô đốc đều không sao cả. Chỉ cần không còn chiến tranh, như thế nào đều tốt. Kỳ thật tôi cảm thấy tam thúc Lý Thiệu Cố càng thêm thích hợp so với tôi.

- Chuyện này nói sau.

Tần Tiêu cười khẽ, dắt ngựa đi về hướng cầu nổi, nhưng nghĩ tới một sự tình quay đầu nói với Đỗ Tân Khách:

- Đỗ Tân Khách, ngươi mang binh rất tốt. Năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ ta sẽ nhận, biên vào Hổ Kỵ sư của ta, ngươi không có ý kiến đi?

Đỗ Tân Khách sửng sốt, lập tức ha ha cười:

- Đại soái thật không hiền hậu đi? Ném mấy ngàn thương binh đổi năm ngàn thiết kỵ tinh nhuệ của tôi?

Tần Tiêu cũng cười, cầm roi ngựa gõ vào ngực Đỗ Tân Khách:

- Đừng làm bộ dáng này với ta. Một chuyến đi Khiết Đan ngươi kiếm quá lớn. Thu hơn một vạn tù binh Khiết Đan, có thể làm cho họ nguyện trung thành Đại Đường hay không phải xem bổn sự của ngươi cùng Trương Cửu Linh. Ta chỉ lấy chút tiền lãi, không quá phận chứ? Ha ha! Được rồi, không thèm nghe ngươi nói nữa. Chuyện bên Khiết Đan là chức trách của Trương Cửu Linh, ta không xen vào quá nhiều. Phải rồi, nếu Trương Cửu Linh hỏi năm ngàn thiết kỵ này ở đâu, ngươi nói ta mượn dùng là được.

Đỗ Tân Khách cười nói:

- Phỏng chừng hắn cũng không dám đi tìm đại soái đòi lại. Lần này thương vong của đại soái khá lớn, chúng tôi trợ giúp một chút là chuyện đương nhiên.

Tần Tiêu lại cười vang, phất tay chào hai người bọn họ:

- Đi thôi, trở về đi. Đừng lôi kéo ta nói chuyện phiếm, ta đang tranh thủ thời gian đâu!

Hai người đứng bên bờ sông chắp tay bái lễ Tần Tiêu, thẳng đến khi hắn hoàn toàn qua sông.

Tần Tiêu qua sông, nhìn doanh trại Đường quân kéo dài mười dặm bên bờ bắc, không khỏi cảm khái vô cùng. Mấy ngày trước hắn mang theo một vạn Hổ Kỵ sư đi vào Sĩ Hộ Chân Hà, nhiều lần huyết chiến, cuối cùng chờ được kỳ tích. Không chỉ đánh bại đại quân của Lý Thiệu Cố, còn hoàn toàn đánh ngã Khiết Đan, ổn định Khiết Đan chỉ là chuyện sắp tới. Trước mắt trong tay hắn vẫn có một vạn kỵ binh, nhưng đã thay một nửa nhân số. Lần này huyết chiến có thể nói là thảm thiết mà tràn đầy hí kịch, hồi tưởng lại chẳng khác gì nằm mơ.

Bên bờ nam Đường quân đã tập kết xong. Tần Tiêu không nói thêm lời nào, mọi người đều biết sắp tới cần gấp rút tiếp viện đại bản doanh Doanh Châu.

Tần Tiêu lên ngựa, vung phượng sí lưu kim đang chỉ về phía nam xa xa:

- Mục tiêu Doanh Châu! Gấp gáp hành quân, xuất phát!

Thành Doanh Châu, bốn cửa phát hỏa, khí thế hừng hực. Hai vạn tiên phong Hắc Thủy Mạt Hạt cùng hơn vạn đại quân Tân La vây quanh Doanh Châu kín kẽ, bắt đầu công thành.

Hoàn Tử Đan, Chu Dĩ Đệ, Thiệu Hoành cùng Mặc Y phân ra đốc chiến bốn cửa.

Kim Lương Phượng trấn thủ trung quân chỉ huy dân chúng vận chuyển lương thảo, cứu trợ thương binh, khuân vác cọc gỗ cùng pháo thạch.

So sánh, người Mạt Hạt công kích càng mãnh liệt hơn rất nhiều. Hơn nữa đại quân của bọn hắn đang đánh tới Doanh Châu, làm bọn hắn sức lực mười phần. Bọn họ vốn là chiến sĩ man hoang không sợ chết, dùng những cây thang sơ sài leo lên tường thành Doanh Châu, dùng hòn đá điên cuồng bắn phá lên chiến sĩ trên tường thành. Người Tân La có chút gian hoạt giả vờ tấn công, bọn hắn cũng không muốn thương vong quá nhiều, chỉ nghĩ ngồi một bên thủ lợi ngư ông.

Trong soái trướng Tân La cách thành Doanh Châu năm dặm, Tân La Mạc Ly Chi Cao Văn Giản đang dương dương đắc ý ngồi trên soái vị. Trong tay vuốt roi ngựa, nghe thủ hạ hội báo tình hình chiến đấu.

- Hai vạn tiên phong đang công thành, năm vạn đại quân chỉ còn cách Doanh Châu chưa đầy ba mươi dặm.

Cao Văn Giản hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, mắt tam giác, khi cười híp thành một đường nhỏ.

Lúc này hắn đang hài lòng đắc chí nở nụ cười, nói với tâm phúc bên cạnh:

- Chỉ cần dẹp xong Doanh Châu, lãnh thổ Du Quan phía đông Đại Đường đều thuộc Tân La. Đến lúc đó khôi phục Cao Ly vương triều sắp tới. Người Mạt Hạt? Bọn hắn chỉ cần một ít nữ nhân cùng tiền bạc châu báu là có thể đuổi đi. Đám nhà quê kia, ha ha!

- Đại nhân anh minh!

Tâm phúc nịnh hót cười nói:

- Chúng ta chiếm cứ Du Quan chẳng khác nào bóp chặt cổ họng Liêu Đông. Non sông ngàn dặm giàu có, sớm hay muộn nên nằm trong tay đại nhân!

- Ha ha!

Cao Văn Giản đắc ý vênh váo nở nụ cười:

- Tần Tiêu? Cái gì mà Đại Đường Chiến Thần chó má, nói ra thật buồn nôn! Ta chỉ dùng chút mưu kế khiến cho hắn giật gấu vá vai không thể ứng phó. Nói không chừng lúc này hắn đã bỏ mình tại Sĩ Hộ Chân Hà!

Các tướng lãnh Tân La cùng nhau lớn tiếng cười ha hả.

Trên cổng thành bắc Doanh Châu, Mặc Y cau chặt đôi mày, trong tay cầm cung tên, bên người đặt mấy túi đựng tên, không ngừng bắn. Từng mũi tên chuẩn xác, một tiếng dây cung vang, một người ngã xuống tường thành.

Mấy phó tướng đi lên kéo Mặc Y:

- Tướng quân, thỉnh xuống cổng lầu!

Mặc Y dùng sức vung, quật cường quát:

- Nói bậy bạ gì đó? Ta là tướng quân Đại Đường! Ngươi có gặp qua tướng quân Đại Đường ném xuống binh lính tự mình chạy trốn sao?

Các phó tướng vội vàng giải thích:

- Nhưng mà...nhưng mà tướng quân cũng là phu nhân của đại soái! Không thể xảy ra điều gì sơ suất!

Mặc Y trừng mắt nghiêm túc nói:

- Hiện tại ta chính là du kích tướng quân Liêu Đông! Nghe quân lệnh của ta, toàn quân rút đao, tùy thời chuẩn bị cận chiến!

Phó tướng bất đắc dĩ thở dài một hơi, thuận theo chắp tay cúi đầu:

- Dạ!

Mặc Y cắn răng, rút ngân thương, phi thân đâm tới. Đem một gã Mạt Hạt đâm xuyên cổ họng, dùng sức rút mạnh đánh hắn rơi xuống tường thành.

Thân hình mảnh khảnh của Mặc Y bay trên đầu thành, tựa như đóa hoa tươi đẹp rực rỡ, lại giống như đang nhảy điệu vũ tử thần, trở thành đạo phong cảnh sáng rỡ nhất.

Mặc Y nghiến răng, thở dốc đốc chiến. Ngân thương cùng ngân giáp trong tay đã đẫm máu, nhìn không ra chút dấu vết ban đầu. Nhưng thế công của người Mạt Hạt vẫn không hề có dấu hiệu yếu bớt.

Kim Lương Phượng đã đi lên cổng lầu kêu vài người kéo lại Mặc Y đi tới bên người.

- Tam phu nhân...

Kim Lương Phượng cau chặt mày, thấp giọng nói:

- Chuyện tới bây giờ e rằng Doanh Châu phải bị thất thủ. Tuy rằng chúng ta vẫn còn thủ được, nhưng mấy vạn đại quân cứu viện của Mạt Hạt cũng đã sắp tới. Mà quân dân chúng ta đã kiệt lực hoàn toàn.

Mặc Y thở hổn hển, cau mày nhìn Kim Lương Phượng:

- Kim tiên sinh, ngươi muốn nói cái gì?

Kim Lương Phượng cúi đầu, trầm giọng nói:

- Cởi bỏ khôi giáp của phu nhân, thay vào trang phục của dân chúng đi. Chỉ có như vậy mới có thể bảo trụ được một mạng, mà ta có thể giao phó được với đại soái!

- Kim Lương Phượng!

Mặc Y giận dữ mắng:

- Văn nhân vô lương! Hiện tại mỗi tướng sĩ đang huyết chiến cùng địch nhân, ngươi lại còn nói ra lời như vậy! Uổng phí đại soái tín nhiệm ngươi, đem Doanh Châu giao cho ngươi!

- Tam phu nhân!

Kim Lương Phượng thở dài, bất đắc dĩ mà phiền muộn nói:

- Ta không sợ chết. Nhưng ngươi không thể chết được. Doanh Châu thất thủ là chuyện sớm muộn, nhưng ngươi nhất định phải sống sót!

Mặc Y trừng mắt nhìn Kim Lương Phượng, xoay người:

Chương 833: Chiến Thần trở về (3)

- Ta chỉ biết ta là tướng quân Đại Đường! Đại Đường chỉ có tướng quân mất đầu, không có kẻ nhu nhược chạy trốn!

Kim Lương Phượng nhìn theo bóng lưng Mặc Y, thở dài lắc đầu.

Lại một đợt tấn công của người Mạt Hạt, Mặc Y trừng to mắt, múa ngân thương nhảy tới.

Đúng lúc này đột nhiên có người lớn tiếng kêu lên:

- Xem, ở phía bắc!

- Binh mã Đại Đường!

Kim Lương Phượng đang chán nản tuyệt vọng không khỏi đại chấn, vội vàng bước nhanh tới đầu tướng nhìn ra hướng bắc xa xa. Quả nhiên ở phương bắc thiên quân vạn mã đang chạy chồm mà đến, huyên náo che trời!

Kim Lương Phượng lớn tiếng cười nói:

- Phải, phải! Thật sự là binh mã Đại Đường!

- Giết ah!

Khí thế Đường quân cực kỳ hung mãnh, đều là kỵ binh tinh nhuệ, đang mãnh liệt hướng sau lưng người Mạt Hạt đánh tới!

Trong lòng Mặc Y chấn động, là hắn sao? Là hắn đã trở lại sao?

Người Mạt Hạt nhất thời hoảng loạn: Sao lại thế này?

Đường quân nhìn thấy được viện quân, càng thêm dũng mãnh gấp bội, lớn tiếng gầm to giận dữ liều mạng cùng người Mạt Hạt, thi thể người Mạt Hạt không ngừng bị ném xuống dưới thành.

Gần, càng gần!

Viên đại tướng đi ở trước nhất mặc kim giáp hồng bào khí thế như lửa, trong tay cầm phượng sí lưu kim đang như thần binh đang bổ vào người Mạt Hạt, đó không phải là Tần Tiêu sao?

Kim Lương Phượng hung hăng vỗ lên tường thành, lớn tiếng vui mừng kêu lên:

- Đại soái! Là đại soái giết trở lại!

Đường quân trên tường thành nhất thời hoan hô:

- Đại soái!

Dưới cổng thành, Tần Tiêu tức giận rống to, một lưu đang chém xuống giết chết hai người Mạt Hạt vọt tới, ghìm cương, chiến mã hung hăng dựng đứng hí vang.

Tần Tiêu huy vũ khí rống to:

- Đại Đường Tần Tiêu ở đây! Người Mạt Hạt dám cùng ta một trận chiến, phóng ngựa tới đây!

Kim Lương Phượng kích động cơ hồ muốn rơi nước mắt, vội vàng nói:

- Nổi trống! Nổi trống trợ chiến!

- Đông đông đông!

Trống trận thật lớn gõ lên, Đường quân gầm lên giận dữ, sĩ khí đại chấn!

Mặc Y cắn chặt răng, không ngừng đâm ra ngân thương, trái tim kích động loạn chiến: Hắn không có việc gì! Hắn đã trở lại!

Vạn người Mạt Hạt công thành phía bắc nhất thời hoảng tay chân, bên trên có Đường quân, sau lưng bị kỵ binh Đường quân dũng mãnh vô địch đánh tới!

Nhất thời quân lính tan rã!

Tần Tiêu quát lớn:

- Các tướng sĩ! Giết sạch bọn hắn!

- Giết ah!

Một vạn kỵ binh Đường quân đánh thẳng về hướng đại quân Mạt Hạt!

Trên cổng thành, Kim Lương Phượng vung tay lên:

- Mở cửa thành giết ra ngoài!

Mặc Y đã sớm đi xuống cổng lầu nhảy lên chiến mã, lớn tiếng nói:

- Ta đi! Các dũng sĩ, theo ta cùng nhau xung phong!

Cửa thành mở rộng, Mặc Y phóng ngựa đi trước, thét to lẫm lẫm phóng ra. Ngân thương lụa hồng bị nàng múa như phiên phi ngân hoa, không ngừng lướt qua cổ họng quân địch, người ngã ngựa đổ!

Ánh mắt Tần Tiêu sắc bén, đã sớm nhìn thấy Mặc Y lao ra, phấn chấn thần uy vung mạnh kim đang, mở một đường máu mang theo thiên binh tiến tới trước người nàng.

- Hổ tướng quân, đã lâu không gặp!

Tần Tiêu lớn tiếng cười vang, cực kỳ thống khoái. Hắn thuận tay vung kim đang, chém bay một gã Mạt Hạt cả người lẫn ngựa, máu tươi văng khắp nơi, thanh âm tiếng kêu sợ hãi vang bốn phía.

Những gã Mạt Hạt khác hoảng sợ vỡ mật!

Mặc Y phụng phịu nghiêm mặt, ném cho hắn một ánh mắt thật ôn nhu, trầm giọng nói:

- Nhờ hồng phúc đại soái, mọi chuyện đều tốt!

Tần Tiêu quát lớn:

- Man di Mạt Hạt, đến lĩnh giáo lợi hại của Liêu Đông quân đi! Giết!

- Giết!

Mặc Y thúc ngựa phóng lên, cùng Tần Tiêu sóng vai mà chiến. Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng kích động vạn phần.

Trong doanh trướng Tân La ngoài thành tây năm dặm, Cao Văn Giản đứng bật dậy, kinh ngạc kêu lên:

- Cái gì? Tần Tiêu đã đánh trở lại? Điều này sao có thể?

- Thật sự! Một vạn kỵ binh tinh nhuệ đang đem đại quân Mạt Hạt ở cửa bắc đánh thảm hại!

Thám báo khẩn trương nói.

Cao Văn Giản hít sâu một hơi, oán hận mắng:

- Tên hỗn đản kia sao còn chưa chết?

- Đại...đại nhân, làm sao bây giờ? Tần Tiêu đã trở lại, sau lưng hắn không biết còn có bao nhiêu viện binh!

Tâm phúc khẩn trương nói.

- Hèn nhát! Nhìn bộ dạng của ngươi!

Cao Văn Giản tức giận khiển trách, nhưng trong lòng lại bất an, cắn răng nói:

- Hạ lệnh đại quân rút về Du Quan! Ta cũng không muốn đem một vạn nhân mã quý giá của ta đối chiến cùng tên điên Tần Tiêu kia!

Người Tân La tấn công cửa thành tây rút lui sớm hơn người Mạt Hạt, chạy trốn thật nhanh. Chu Dĩ Đệ thủ thành nhất thời ngây ngẩn, cơ hồ không hiểu đại quân Tân La đang giở trò gì?

Bên cửa bắc Tần Tiêu mang theo một vạn kỵ binh đem đại quân Mạt Hạt đánh tan nát, khiến bọn họ chạy về hướng đông. Đồng thời đại quân Mạt Hạt ở cửa đông cùng cửa nam đều bắt đầu thối lui, nhanh như nước thủy triều hướng phương đông bỏ chạy. Hoàn Tử Đan cùng Thiệu Hoành suất lĩnh binh mã đuổi giết theo sau, cùng Tần Tiêu hợp binh một chỗ, thẳng đem đại quân Mạt Hạt truy sát hơn hai mươi dặm.

Đại quân Mạt Hạt thối lui thẳng tới cảnh nội Liêu Tây huyện, nơi đó có bộ đội chủ lực của bọn hắn.

Tần Tiêu ngừng lại đại quân, thúc ngựa nhìn về hướng đông. Hoàn Tử Đan cùng Thiệu Hoành vui mừng chào đón, xuống ngựa liền bái. Tần Tiêu cười a a nhảy xuống ngựa, gọi họ đứng lên:

- Thiệu tướng quân, Tử Đan, vất vả các ngươi.

- Chúng mạt tướng vô năng, khiến Liêu Tây cùng Uy Hóa thất thủ.

Nhị tướng đầy mặt xấu hổ:

- Thỉnh đại soái giáng tội!

- Không trách các ngươi!

Tần Tiêu mỉm cười trấn an bọn họ:

- Thủ được đương nhiên là tốt, không thủ được hợp binh lui về giữ Doanh Châu cũng là một loại sách lược hợp lý. Binh lực chúng ta có hạn, đem phòng tuyến kéo quá dài sẽ kiệt lực. Chỉ là ta thật không ngờ Hắc Thủy Mạt Hạt lại khởi động binh lực khổng lồ như thế!

Thiệu Hoành nói:

- Hiện tại chỉ lo lắng tiên phong của bọn hắn rút lui sẽ lập tức liên hợp chủ lực tấn công Doanh Châu thì chúng ta sẽ khó khăn. Còn có người Bột Hải đến bây giờ không thấy động tĩnh gì. Nếu bọn hắn cũng hát đệm một phen, vậy thì...

- Người Bột Hải...

Tần Tiêu trầm ngâm một lúc, lẩm bẩm:

- Bọn hắn sẽ giúp Hắc Thủy Mạt Hạt sao?

Thiệu Hoành chậm rãi lắc đầu:

- Khó nói, nếu tính ra bọn hắn là đồng tộc.

- Ta xem không nhất định.

Tần Tiêu tràn đầy tự tin mỉm cười:

- Bọn hắn là đồng tộc, cũng là kẻ thù một mất một còn. Bột Hải quốc muốn thống nhất các bộ lạc Mạt Hạt, Hắc Thủy lại muốn gồm thâu Bột Hải quốc, đây là chuyện không chỉ là một hai ngày. Huống chi trước đó không lâu Bột Hải quốc mới dựa vào Đại Đường, nếu lúc này chống lại còn không sợ bị chúng ta tính nợ sao? Từ lần vừa rồi tiếp xúc ta cảm giác được, Bột Hải quận vương là người thông minh, hắn sẽ không làm ra chuyện ngốc như thế.

- Nhưng người Mạt Hạt có tới sáu bảy vạn binh lực!

Thiệu Hoành nói:

- Trong thành Doanh Châu chỉ còn hơn hai vạn binh mã. Cộng thêm binh mã của đại soái mang về, chỉ có hơn ba vạn người...

Tần Tiêu cười thật bá đạo:

- Người Tân La bỏ chạy, sẽ không dám tiếp tục làm chuyện gì. Quách Tri Vận mang theo một vạn kỵ binh đã tới lúc làm ra chút việc. Doanh Châu cứ yên tâm đối phó người Mạt Hạt là được thôi. Ba vạn đối sáu vạn, có gì đáng sợ?

Chương 834: Quyết ý nộ phát trùng quan (1)

Nhị tướng cười nói:

- Có đại soái đích thật là không đáng sợ.

- Lui quân, quay về Doanh Châu.

Tần Tiêu hạ lệnh:

- Chỉnh đốn quân mã, chuẩn bị quyết chiến cùng Hắc Thủy Mạt Hạt!

Tần Tiêu mang theo đội ngũ vừa tới Doanh Châu, thám báo phía đông chạy về truyền tin tức:

- Đại quân Hắc Thủy Mạt Hạt trú đóng tại Liêu Tây cùng Uy Hóa đã bắt đầu thối lui!

Lần này Tần Tiêu có chút không hiểu nổi, chúng tướng đều đưa mắt nhìn nhau. Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Không đến mức đi? Tần mỗ có uy lực lớn như vậy? Vừa mới xuất hiện ở Doanh Châu, Tân La bỏ chạy, ngay cả sáu bảy vạn đại quân Hắc Thủy Mạt Hạt cũng bị dọa lui?

Mặc Y nhìn Tần Tiêu cười khanh khách:

- Tôi xem không đến mức, vừa rồi Mạt Hạt mới thối lui, chỉ là muốn hội tụ cùng bộ đội chủ lực lấy nhiều đánh ít. Hiện tại bọn hắn lùi lại nói không chừng sẽ có quỷ kế!

- Quỷ kế?

Tần Tiêu cười ha hả:

- Bọn hắn mà cũng nghĩ được quỷ kế sao?

Chúng tướng cười vang, dù sao giải quyết vây khốn tâm tình của mọi người rất tốt.

Trở lại trong thành, Kim Lương Phượng cùng Chu Dĩ Đệ nghênh đón, mọi người cùng nhau đi vào phủ đô đốc.

Không gặp vài ngày, mọi người đều có thật nhiều vấn đề muốn hỏi lẫn nhau, trong phòng nghị sự phi thường náo nhiệt. Tần Tiêu nhìn thủ hạ, trong lòng dị thường vui vẻ. Mọi người tán gẫu thật cao hứng, lại có binh tốt thủ thành chạy tới báo tin:

- Bột Hải quận vương phái sứ giả đến đang ở ngoài cửa thành đông cầu kiến!

Tần Tiêu nhất thời quá đỗi vui mừng, cười ha ha nói:

- Ta đã nói Hắc Thủy Mạt Hạt lui quân không đơn giản như vậy! Cho mời sứ giả Bột Hải quốc vào đây!

Một lát sau một hán tử cao lớn, dáng người cực kỳ uy mãnh, trên người mặc áo giáp, đầu đội mũ da đuôi cọp hướng Tần Tiêu vươn một tay đặt lên ngực bái lễ:

- Mạt tướng Đại Vũ Nghệ, phụng mệnh Bột Hải quận vương đặc biệt đến bái kiến Liêu Dương Vương! Liêu Dương Vương điện hạ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!

- Đại Vũ Nghệ?

Tần Tiêu không khỏi nghi hoặc nói:

- Ngươi là...nhi tử của Bột Hải quận vương sao?

Trong lòng hắn không khỏi buồn cười nghĩ thầm: Tên của Bột Hải quận vương là Đại Hỗ Vinh đã vô cùng quái lạ rồi! Nghe nói người kia là hậu duệ Cao Ly, nhưng lại họ Đại.

Sinh nhi tử lại gọi là Đại Vũ Nghệ, thật sự ngộ nghĩnh, ha ha!

Đại Vũ Nghệ khiêm cung nói:

- Hồi điện hạ, mạt tướng chính là con trai trưởng của Bột Hải quận vương!

- Nga, nguyên lai là thế tử!

Tần Tiêu cười to:

- Ngồi vào bên chỗ ta! Nói cho ta một chút, phụ thân ngươi vẫn khỏe chứ?

Đại Vũ Nghệ nhiều lần chối từ vẫn bị Tần Tiêu lôi kéo ngồi xuống thượng vị bên cạnh hắn. Tần Tiêu an bài tiệc rượu ca múa khoản đãi thế tử Bột Hải quận vương.

Trước đó mới khí thế hừng hực chém giết, trong nháy mắt đã là cảnh tượng ca múa mừng thái bình. Các tướng quân trên người còn mặc trọng giáp dính máu, đã chén lớn uống rượu ăn thịt, hưởng thụ thắng lợi đến không dễ dàng.

Đại Vũ Nghệ kính Tần Tiêu một chén rượu, khiêm cung nói:

- Mạt tướng phụng mệnh Bột Hải quận vương đặc biệt đến tương trợ vương gia phá địch! Lần này mạt tướng mang theo năm vạn thiết kỵ tinh nhuệ cùng một vạn mâu thủ của Bột Hải quốc, tổng cộng sáu vạn nhân mã, đã khuynh hết binh lực của quốc gia đến chiến Hắc Thủy Mạt Hạt! Không ngờ chúng tôi vừa đánh tới gần Uy Hóa huyện, Hắc Thủy Mạt Hạt lại tự mình rút lui. Sau đó nghe ngóng mới biết được là vương gia tự mình dẫn tinh binh đánh trở về, giải quyết nguy cơ Doanh Châu! Uy danh của vương gia quả nhiên là uy chấn địch đảm, sở hướng vô địch!

- Ha ha, tới tốt, tới rất tốt!

Tần Tiêu vui mừng cười to:

- Bột Hải quận vương quả thật là trung can nghĩa đảm! Yên tâm, ta sẽ đích thân khải tấu triều đình nói rõ việc này, đến lúc đó hoàng thượng nhất định có trọng thưởng!

Trên mặt Đại Vũ Nghệ lộ vẻ vui mừng, rời ghế thi lễ:

- Đa tạ Liêu Dương Vương!

- Đừng khách khí!

Tần Tiêu vẫy tay mời hắn ngồi xuống, lôi kéo tay hắn nói:

- Thế tử hùng tráng như thế, nhất định là một vị mãnh tướng khó được. Ta đã sớm nghe nói Bột Hải quận vương Đại Hỗ Vinh có một nhi tử dũng quan tam quân, chính là ngươi đi?

- Không dám, không dám, mạt tướng hổ thẹn!

Đại Vũ Nghệ cười nói:

- So sánh với võ nghệ cái thế của vương gia, mạt tướng chẳng khác gì đom đóm. Phải rồi vương gia, lần này mạt tướng phụng mệnh phụ vương mang tới năm vạn thạch lương thực cho Doanh Châu cùng một ngàn đầu heo. Khi mạt tướng xuất phát đến Doanh Châu, lương thực đã phái người chở tới. Tin tưởng sáng sớm ngày mai là có thể đến nơi. Người Bột Hải chúng tôi không nuôi dê, cũng không ăn thịt dê. Chúng tôi chủ yếu chăn nuôi heo, kỳ thật dự định tặng trâu bò, nhưng hiện tại đang cuối xuân đầu hạ, chính là thời gian cần nuôi dưỡng chúng. Vì vậy phụ vương dự định thêm vài tháng mới mang tới tặng Doanh Châu thêm ba ngàn đầu trâu bò sau!

- Ai nha, thật sự là quá khách khí!

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Bột Hải quận vương thật là giúp người khi gặp nạn! Thật không dám giấu diếm, hiện tại quân dân Doanh Châu đang cần lương. Trách ta nhất thời khinh thường đánh mất Du Quan khiến đường vận lương bị chặt đứt. Mấy chục vạn quân dân Doanh Châu trước mắt muốn ăn cơm cũng thành vấn đề lớn.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: Tặng lương thực còn tặng heo, lại hứa tặng thêm mấy ngàn đầu trâu bò...mặc dù rộng rãi nhưng rõ ràng cho thấy có điều cầu ta. Chờ sau khi chuyện thành công sẽ tặng cho ta, chính là ý tứ này sao? Ngươi đã không mở miệng nói, vậy ta cho ngươi bậc thang bước xuống, ta hỏi ngươi đi...tuy rằng ta không cần mấy ngàn đầu trâu bò kia, nhưng bánh ít đi thì bánh quy lại ta vẫn biết...

- Thế tử, không biết Bột Hải quận vương có yêu cầu gì với Đại Đường hay không? Nếu như có thì cứ nói.

Tần Tiêu vỗ ngực son sắt nói:

- Bột Hải quận vương giúp ta nhiều như vậy, vì Đại Đường lập được công lớn, tin tưởng hoàng thượng cùng triều đình sẽ không tiết kiệm ban thưởng đâu.

- Không dám cầu thưởng!

Đại Vũ Nghệ là người ngay thẳng, vì vậy nói:

- Phụ vương đích thật có điều thỉnh cầu. Chính là thỉnh vương gia ủng hộ Bột Hải quốc thống nhất các bộ Mạt Hạt. Đầu tiên là đánh bại Hắc Thủy Mạt Hạt. Trong các bộ Mạt Hạt, chỉ có Hắc Thủy Mạt Hạt cường thịnh nhất, từ trước tới nay không chịu phục ai, lại thường xuyên xâm lược tứ phương. Lần này Bột Hải quốc mượn nhờ Đại Đường trợ giúp, đánh bại Hắc Thủy Mạt Hạt!

- Được!

Vượt ngoài ý liệu của Đại Vũ Nghệ, Tần Tiêu lại thập phần sảng khoái quyết đoán nói:

- Nói đi, muốn chúng ta làm sao giúp các vị?

Đại Vũ Nghệ thoáng sững sờ, lập tức vô cùng vui mừng nói:

- Nếu vương gia sảng khoái như thế, mạt tướng cũng không khách khí. Ý tứ của phụ vương chính là vương gia có thể phái ra đại tướng cùng mưu sĩ suất lĩnh vài ngàn tới một vạn nhân mã trợ giúp chúng tôi cùng đi tấn công Hắc Thủy Mạt Hạt hay không?

Tần Tiêu nghe xong lời này khẽ gật đầu, trong lòng cân nhắc: Mấy ngàn một vạn nhân mã rõ ràng không làm được đại sự gì. Nhưng nếu có binh mã Đại Đường can dự, điều này cũng sẽ hướng man tộc đông bắc tỏ vẻ Đại Đường ủng hộ Bột Hải quốc thống nhất Mạt Hạt...như vậy tính chất sẽ hoàn toàn khác hẳn.

Chương 835: Quyết ý nộ phát trùng quan (2)

Lấy man tộc chế man tộc, xem ra là một biện pháp tốt. Nhưng chờ sau khi Bột Hải quốc thống nhất Mạt Hạt, vậy Đại Đường cần phải khống chế một Mạt Hạt thống nhất. Như vậy sẽ gia tăng thêm phiêu lưu cùng khó khăn...Dù sao nếu để một mình Bột Hải một nhà độc đại, sẽ mang đến một ít tai họa ngầm.

Tần Tiêu chứng kiến Kim Lương Phượng ra dấu bằng mắt cho mình, ý bảo mình đồng ý.

Tần Tiêu cười hào phóng:

- Như vậy đi, người Bột Hải các ngươi thiện chiến nhưng không giỏi mưu lược, chỗ này của ta có hành quân trưởng sử Kim Lương Phượng Kim tiên sinh, dụng binh như thần trí thâm như hải, ta để cho hắn mang theo Tả Kiêu Vệ tướng quân Chu Dĩ Đệ suất lĩnh một vạn bộ binh cùng các ngươi chinh phạt Hắc Thủy Mạt Hạt thế nào? Trong chốn thâm sơn cùng cốc, mạch đao của bộ binh Đại Đường rất có đất dụng võ nga!

Đại Vũ Nghệ nhất thời quá đỗi vui mừng:

- Đa tạ Liêu Dương Vương!

- Ha ha, đừng khách khí, đều là người một nhà thôi!

Tần Tiêu cười to, lại nói với mọi người:

- Hôm nay không chỉ cần chúc mừng thắng lợi, còn cần mời tiệc tẩy trần cho thế tử Bột Hải quận vương! Mọi người ăn uống sảng khoái đi!

Vào đêm, buổi tiệc đã tan.

Tần Tiêu giữ lại Kim Lương Phượng, mời vào trong nội đường phòng nghị sự.

So với dáng vẻ vui cười vừa rồi, lúc này sắc mặt Tần Tiêu đã trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. Hắn đứng cạnh sa bàn, cau chặt mày nói:

- Khiết Đan bị đánh ngã, người Tân La lui giữ Du Quan, Hắc Thủy Mạt Hạt bị dọa lùi. Theo mặt ngoài mà xem nguy cơ Doanh Châu đã giải trừ. Nhưng lần này chúng ta trả giá quá thảm thống. Bên Sĩ Hộ Chân Hà hai vạn nhân mã của ta hi sinh hơn năm ngàn người, trọng thương hơn bốn ngàn người, quân số giảm suốt cơ hồ suốt một vạn. Bên Doanh Châu thì thế nào?

Kim Lương Phượng nói:

- Uy Hóa huyện cùng Liêu Tây huyện thất thủ, may mắn thối lui đúng lúc, Chu Dĩ Đệ cùng Hoàn Tử Đan chỉ tổn thất hơn ba ngàn người. Cuộc chiến thủ thành hôm nay phỏng chừng cũng khoảng số đó. Đại soái lưu lại ba vạn binh mã phòng thủ Doanh Châu tổng cộng tổn thất hơn sáu ngàn người.

- Nói cách khác cộng thêm một vạn người ta mang về, hiện tại toàn bộ trong thành chỉ có hơn ba vạn năm ngàn binh mã?

Tần Tiêu cau mày nói:

- Đã vậy mới đáp ứng người Bột Hải mang đi một vạn, Doanh Châu chỉ còn lại hai vạn năm ngàn, có chút không đủ dùng ah!

- Quách Tri Vận mang một vạn người ra ngoài, đến bây giờ còn không có tin tức, thật không biết thế nào.

Kim Lương Phượng cũng có chút lo lắng nói:

- Người Tân La ở Du Quan có hai vạn năm ngàn nhân mã, Quách Tri Vận muốn chặt đứt quân đội tiếp viện của bọn hắn, đích thật là có chút khó khăn.

- Cho nên ta mới khẩn cấp, chúng ta nhất định phải nhanh chóng chiếm lại Du Quan.

Tần Tiêu nói:

- Ngươi không phát hiện sao, người Bột Hải lợi dụng chuyện trong tay ta thiếu lương mà tìm ta cò kè mặc cả.

- Cũng không hẳn là chuyện xấu.

Kim Lương Phượng cười nói:

- Để người Mạt Hạt tự nội đấu, chúng ta đi theo hiệp trợ, giám sát, thu lợi. Không phải là chuyện tốt sao?

- Phải, ta chẳng qua là không muốn chuyện gì cũng cầu người mà thôi.

Tần Tiêu gật đầu, trịnh trọng nói với Kim Lương Phượng:

- Lần này ngươi đi Hắc Thủy Bạch Sơn có thể nói là trách nhiệm trọng đại, ta cũng không dám đem trọng trách này giao cho người khác. Ngươi phải kiên trì một nguyên tắc, làm cho mâu thuẫn của Bột Hải quốc cùng các bộ Mạt Hạt trở nên gay gắt, cũng làm cho thời gian chiến tranh kéo càng lâu càng tốt, cần phải “tiêu hao” thật hoàn toàn. Để cho bọn họ chế ước lẫn nhau, tiêu hao hết thực lực, hiểu rõ chưa?

- Hiểu được.

Kim Lương Phượng mỉm cười nói:

- Kỳ thật trong lòng ta cũng nghĩ như vậy. Nếu để Bột Hải quốc độc đại đông bắc, cũng không phải là chuyện tốt. Ta sẽ không để họ thuận lợi định các bộ Mạt Hạt. Nhất định phải làm cho họ luôn có đối thủ, luôn có phiền toái. Như vậy Đại Đường mới có thể thoải mái khống chế bọn họ.

- Ha ha, quả nhiên đủ gian!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Xem ra ngươi còn hiểu rõ hơn cả ta, đến lúc đó cũng biết nên làm như thế nào, ta cũng không muốn nói nhiều. Nhớ kỹ, tranh thủ thêm thời gian cho ta. Nửa năm, nửa năm đi, ta cần nửa năm thời gian.

Tần Tiêu hung hăng vỗ một quyền lên bản đồ, ngay bán đảo Triều Tiên, oán hận quát:

- Bình định địa phương này!

Kim Lương Phượng không khỏi ngạc nhiên:

- Đại soái, ngươi tính toán toàn diện dụng binh đối với Tân La? Việc này chỉ sợ không ổn đi?

- Có gì mà không ổn?

Tần Tiêu trầm giọng quát:

- Lão tử muốn giáo huấn người, có gì mà không ổn?

Kim Lương Phượng bị lời này của Tần Tiêu làm á khẩu, ngây người một lúc lâu nói:

- Lần này Tân La Mạc Ly Chi – An Đông đô hộ phủ gây phiến loạn. Chúng ta không lý do toàn diện dụng binh với Tân La. Hơn nữa xưa nay Tân La là nước phụ thuộc Đại Đường, đây là việc nhà. Đối Tân La không thể giết hại như với Đột Quyết cùng Khiết Đan. Tựa như ngươi nói, giáo huấn người nhà đạp vài cước là được, không đáng đánh tàn phế hoặc là tiêu diệt đi?

- Cổ hủ, ngươi là lão cổ hủ!

Tần Tiêu có chút hổn hển kêu lên:

- Nếu người nhà của ngươi kéo đao muốn giết ngươi, ngươi sẽ làm sao? Nga, ngươi nói với hắn “ngoan, đừng nghịch ngợm”, sau đó tát vài cái cho qua chuyện? Người ta còn không chửi mắng ngươi không gia giáo! Chỉ là một Mạc Ly Chi của Tân La đã dám kích động Đột Quyết, Khiết Đan, Hắc Thủy Mạt Hạt mưu phản Đại Đường, ý đồ phân cách Liêu Đông ra ngoài tự lập làm vua, mẹ nó, người nhà như vậy còn không đánh cho nặng, không đánh gãy xương cốt, Đại Đường còn mặt mũi gì nữa?

- Ách...

Kim Lương Phượng bị lời nói của Tần Tiêu làm nín bặt, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, buồn bực một lúc lâu mới ho khan một tiếng nói:

- Theo ta thấy nên xin chỉ thị của triều đình một chút mới thỏa đáng. Thời Cao Tông Đại Đường từng phái Lý Tích cùng Tiết Nhân Quý bình định Cao Lệ, từ đó Tân La thống nhất Cao Ly, sau đó lại thuộc về Đại Đường. Tới Phượng Nghi nguyên niên thủy sư của Tiết Nhân Quý đại bại khi phạt Phổ, Đại Đường không còn đóng quân ở Tân La. Qua nhiều năm như thế người Tân La vẫn luôn trự trị. Lần này đại soái muốn đem binh mã Đại Đường đánh vào Tân La, chỉ sợ...sẽ khiến cho một ít văn nhân sĩ tử cùng đại thần triều đình, quý tộc Tân La dùng ngòi bút làm vũ khí công kích, thậm chí sẽ lưu lại chỗ bẩn trong sử sách ah!

Tần Tiêu nghe xong những lời này, chậm rãi quay đầu lại, híp mắt, có chút lãnh liệt nhìn Kim Lương Phượng, chậm rãi nói:

- Đảm đương làm người đi trước, là vì an bình của đời sau. Kim tiên sinh, ngươi cẩn thận, điệu thấp, những việc này đều không sai. Ta cũng thừa nhận trước kia ta luôn cẩn thận, chỉ sợ chạm tới thần kinh mẫn cảm của ai đó. Làm chuyện gì cũng bo bo giữ mình, ẩn nhẫn lui nhường. Thế nhưng lần này ta muốn kiên trì quan điểm cùng hành động của mình, ngươi biết tại sao không?

Kim Lương Phượng ngạc nhiên:

- Vì sao?

- Bởi vì, ta là người đã chết qua hai lần. Hơn nữa là do người khác dùng tính mạng của mình đổi lại tính mạng hiện tại của ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau