PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 811 - Chương 815

Chương 811: Nguy cấp! Nguy cấp! (1)

- Trước mắt khu vực đông bắc việc phòng ngự quân sự Đại Đường có thể nói là chặt chẽ cẩn thận như tường đồng vách sắt. Một bên có việc thì nơi khác cũng có thể gấp rút tiếp viện, hỗ trợ lẫn nhau. Các ngươi nói có phải ta hỗn càng lâu thì lá gan càng nhỏ rồi sao?

- Nhát gan một chút vẫn tốt hơn tự cao tự đại không có băn khoăn.

Kim Lương Phượng nói:

- Đang sống yên ổn thì nghĩ tới những ngày gian nguy thôi. Nhưng trước mắt thoạt nhìn ngay cả người Khiết Đan cũng im hơi lặng tiếng, hình như là có chút đặc biệt. Thủ lĩnh Khiết Đan Lý Thất Hoạt bị bắt sống đến Trường An, xử lý hắn như thế nào người trong triều vẫn tranh luận không ngớt. Có người chủ trương giết chết, có chủ trương giam lỏng, có người thậm chí còn muốn thả hắn, luôn kéo dài không có kết quả. Trong người Khiết Đan còn đề cử thân đệ của Lý Thất Hoạt là Lý Thiệu Cố làm đại thủ lĩnh, là thân thúc của Lý Vi Ấn. Người này chúng ta hoàn toàn không hiểu biết, Lý Vi Ấn cũng không nói nhiều, chỉ nói là ngày trước hắn cũng không quá nổi bật.

Tần Tiêu khẽ cau mày nói:

- Sau trận đại thắng Liêu Đông, từ Đại Đường đến Đột Quyết, Hề tộc, Khiết Đan đều xảy ra biến hóa rất lớn. Chiến cuộc trước mắt thật sự vô cùng phức tạp. Đại Đường còn đang do dự, càng không nói tới Đột Quyết cùng Khiết Đan. Theo ta phỏng chừng, ý kiến nội bộ của họ cũng không thống nhất, cho nên không nhìn thấy có hành động gì. Mà chúng ta thì luôn phải cảnh giác cẩn thận, thời khắc phòng bị bọn hắn đột kích bất ngờ, thật sự có chút bị động. Tựa như thần kinh của một người luôn vô cùng căng thẳng, không hề có chút thoải mái. Nhưng sự yên tĩnh trước mắt chẳng khác gì chuẩn bị cho một cơn bão táp, không hề có chút tiếng gió nào. Hết thảy thoạt nhìn có vẻ hòa binh lại an tường...nhưng chính là lúc trong lòng ta hoàn toàn bất an vô cùng.

Kim Lương Phượng thuận miệng nói:

- Phải, nếu dứt khoát buông tay làm một trận, so với bây giờ càng thêm thoải mái.

Tần Tiêu quay đầu nhìn hắn:

- Ngươi nói nếu chúng ta chủ động phóng ra, sẽ có hậu quả gì không?

Kim Lương Phượng thoáng sững sờ:

- Phóng ra thế nào? Khiết Đan sao? Rút dây động rừng, ngươi công kích Khiết Đan, các nơi sẽ lập tức có động tác, cân bằng bị đánh phá, chúng ta trong nháy mắt sẽ trở thành mục tiêu công kích.

Tần Tiêu rầu rĩ ậm ừ vài tiếng, không nói gì. Kim Lương Phượng nói đúng, trước mắt đang ở trong trạng thái hòa bình cất giấu nguy cơ. Ai động thủ trước đánh vỡ cân bằng thì ai biến thành tiêu điểm bị mọi người công kích. Cường hãn như Đại Đường, như Liêu Đông quân cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ. Hơn nữa hiện tại Liêu Đông quân không giống như lúc còn ở U Châu, lúc ấy toàn bộ tập trung một chỗ, nắm thành một nắm tay, muốn đánh nơi nào thì đánh nơi đó, phòng thủ hay phản kích càng không cần phải nói. Nhưng hiện tại mười ba vạn Liêu Đông quân đã bị phân tán khắp các nơi, lực lượng không tập trung, sau khi đánh thắng trận phải phân phối chia rẽ để quản lý lãnh thổ, đây là việc không cách nào tránh được. Khai cương mở đất vô cùng khó khăn, chính là đạo lý như thế, khó lòng phòng bị, lại không thể không phòng.

Ba người cưỡi ngựa chậm rãi đi tới, sắp đến thành Doanh Châu, đúng lúc này xa xa nhìn thấy một đội kỵ binh lưu bụi đất đang vội vã phóng thẳng tới Doanh Châu, tốc độ cực nhanh.

Tần Tiêu nhíu mày, khó chịu nói:

- Là bộ hạ của ai vậy, lại dám xem thường quân quy, quá kiêu ngạo càn rỡ chứ? Ta đã quy định rõ ràng, bất kể là bộ đội của ai khi vào thành đều phải giảm tốc độ, tránh quấy nhiễu trật tự tới dân chúng...

Nói tới đây, Tần Tiêu đột nhiên giật mình quay đầu nhìn Kim Lương Phượng, chỉ thấy vẻ mặt hắn cũng vô cùng nghi hoặc lẫn kinh ngạc, không khỏi đồng thời cả kinh kêu lên:

- Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?

- Giá!

Ba người thúc ngựa hướng trong thành lao tới.

Vừa đến cửa thành, nhìn thấy thân binh phủ đô đốc đang vội vàng chạy ra ngoài tìm Tần Tiêu, Tần Tiêu nhìn sắc mặt của hắn không cần hỏi cũng biết chắc đã xảy ra chuyện!

Tần Tiêu sợ nghe được tin tức không tốt sẽ tạo thành khủng hoảng, vì vậy ngăn cản thân binh, tự mình nhanh chóng chạy về phủ đô đốc.

Trong phủ đô đốc có mười mấy người tụ tập, ai cũng khẩn trương cục xúc bất an. Hơn nữa Tần Tiêu còn nhìn thấy thân thể bọn họ bị tổn thương khắp nơi, hơn nữa áo giáp rách nát đầy bụi đất!

- Sao lại thế này?

Tần Tiêu trầm giọng quát hỏi, vung tay, cho mọi người cùng đi vào phòng nghị sự.

Vừa đi vào đại sảnh, mấy thiên tướng đều kêu lên thảm thiết, thống khổ bổ nhào xuống:

- Đại soái, đại soái! Việc lớn không tốt, xảy ra chuyện lớn!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trấn định tinh thần của mình trầm giọng nói:

- Đừng kích động, từ từ nói!

- Dạ, dạ phải...

Một tiểu hiệu đầu lĩnh máu đen đầy mặt, run rẩy thanh âm nói:

- Buổi tối ba hôm trước, Du Quan...Du Quan...

- Du Quan?

Tần Tiêu cực kỳ hoảng sợ:

- Du Quan làm sao vậy? Nói mau!

- Du Quan thất thủ!

Tiểu hiệu lớn tiếng gào khóc nức nở:

- Trạm gác cùng lầu quan sát của chúng ta chỉ thiết lập tại đông, tây, bắc ba phương, nhưng không ngờ từ phương nam đột nhiên xuất hiện hai ba vạn nhân mã, nhanh như chớp đánh thẳng vào bên hông chúng ta, tấn công Du Quan, mạt tướng phụng mệnh trấn thủ trạm gác mặt đông, còn chưa kịp phát ra khói báo động đã bị một đội cung mã thủ mấy ngàn người xung phong đánh tới, mấy trăm huynh đệ toàn bộ chết trận! Chỉ còn vài người chúng tôi sống sót, chúng tôi liều mạng mở con đường máu chạy về báo tin cho đại soái!

Đầu óc Tần Tiêu nhất thời oanh một tiếng, thì thào tự nhủ:

- Phương nam? Phương nam? Phương nam chẳng phải là thảo nguyên trống rỗng, xa xa đối mặt chính là An Đông đô hộ phủ Tân La sao? Tại sao lại có binh mã đánh úp lại?

- Mạt...mạt tướng cũng không biết!

Tiểu hiệu gào khóc:

- Những người kia tới thật quỷ dị, giống như từ trên trời giáng xuống, chúng tôi căn bản không kịp phòng bị!

Tần Tiêu rùng mình bước nhanh qua sườn phòng, đi tới trước đại sa bàn. Kim Lương Phượng cẩn thận quan sát kỹ càng, chợt nói:

- Tân La! Xem ra chỉ có một khả năng, chính là binh mã Tân La! Đại soái thỉnh xem, Kiến An thành nằm trong An Đông đô hộ phủ, đi đường biển đến đông bắc là một mảnh thảo nguyên mấy trăm dặm không một bóng người, không có binh mã cùng trạm gác, bọn hắn đại khái có thể tiến quân thần tốc thẳng cắm vào bụng Du Quan, không gì ngăn cản!

Tần Tiêu phẫn nộ nện một quyền lên bàn:

- Con mẹ nó Cao Lệ bổng tử, các ngươi muốn làm phản sao?

Trong lòng hắn nhất thời có một loại cảm giác giống như tỉnh ngộ! Trước đó hắn vẫn luôn xem nhẹ chuyện gì đó, nguyên lai chính là Tân La! Chính là Cao Lệ bổng tử suốt mấy chục năm qua vẫn thoạt nhìn vô cùng biết điều, thật nghe lời, thật không có tỳ khí!

Cướp nhà khó phòng, nếu thật sự Tân La tạo phản, chính là cả Doanh Châu nguy cấp, U Châu nguy cấp, đông bắc nguy cơ!

Đúng lúc này bên ngoài phủ lại truyền ra tiếng thét thê lương:

- Báo!

Trong lòng Tần Tiêu giật mình đi nhanh ra ngoài, chỉ thấy một quân tốt được thân binh phủ đô đốc nâng đỡ lảo đảo chạy vào:

- Báo cáo đại soái, Du Quan đã mất! Du Quan đã mất!

Chương 812: Nguy cấp! Nguy cấp! (2)

- Vội cái gì! Có chuyện từ từ nói!

Tần Tiêu trầm giọng quát:

- Đại tướng quân Lý Giai Lạc đâu? Vì sao hắn không đến gặp ta?

- Đại tướng quân...hắn...hắn...

- Hắn thế nào?

Quân tốt rơi lệ đầy mặt, gào khóc kêu lên:

- Đại tướng quân tự mình dẫn một đội quân hộ tống tiểu nhân giết ra ngoài truyền tin cho đại soái, báo cáo quân tình. Đại quân Tân La An Đông đô hộ phủ đột kích Du Quan, Du Quan đã mất. Đại tướng quân nói không còn mặt mũi trở về gặp đại soái, tình nguyện chết trận tại Du Quan. Đại tướng quân có nói qua, quan còn người còn, quan mất người vong...giờ phút này đại tướng quân khẳng định đã chết trận tại Du Quan! Ô ô ô...đại tướng quân còn nói hắn tuyệt không làm tù binh, cũng không dám tham vọng được quân pháp tha thứ, lại càng không dám cầu đại soái khoan dung. Đại tướng quân chỉ có một thỉnh cầu, cầu đại soái khoan dung gia quyến của hắn!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, bình tĩnh khoát tay:

- Dìu hắn đi xuống chữa thương!

Quân tốt được thân binh nâng đỡ rời đi, vừa đi còn kêu to:

- Cầu đại soái phát binh báo thù cho đại tướng quân, bỏ qua cho gia quyến của đại tướng quân đi!

Trường họp nhất thời im ắng lại, không còn ai lên tiếng.

Tần Tiêu cau mày chắp tay sau lưng bước lên soái vị, trầm giọng nói:

- Kim Lương Phượng, truyền lệnh xuống. Doanh Châu giới nghiêm, tùy thời chuẩn bị chiến tranh. Dời dân chúng vào thành, bỏ hết quân điền đồng cỏ không cần quản tới. Hạ lệnh Chu Dĩ Đệ, Lý Vi Ấn nghiêm ngặt đề phòng phía đông cùng bắc Doanh Châu. Phái người truyền lệnh cho Thiệu Hoành, bảo hắn về gặp ta! Mặt khác báo Quách Tri Vận mang theo một vạn tinh kỵ tiến về hướng tây, nếu gặp địch nhân thì dốc sức tử chiến, chặt đứt con đường đi thông phương nam của Du Quan!

Kim Lương Phượng cả kinh nói:

- Đại soái! Trước mắt hẳn phải đem toàn bộ binh lực Doanh Châu tập trung lại, chuẩn bị đối địch. Thủ hạ của Quách Tri Vận là tinh nhuệ Tả Kiêu Vệ, làm sao có thể thả ra?

- Hiện tại không thời gian giải thích, ngươi lập tức đi truyền lệnh!

Tần Tiêu nặng nề vỗ bàn:

- Nổi trống thổi tù và, toàn bộ châu đề phòng!

Mọi người đều bận rộn, trong phòng nghị sự chỉ còn lại Tần Tiêu cùng Mặc Y. Tần Tiêu ngã ngồi trên ghế, thở dài một hơi.

Mặc Y nghe được tin tức trong lòng đã hoàn toàn đại loạn, lúc này nhìn thấy dáng vẻ của Tần Tiêu không khỏi hoảng sợ. Qua nhiều năm như thế nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ mất mát nản lòng của Tần Tiêu!

Một nam nhân thiết huyết như hắn cũng có thời gian bi thương cùng thống khổ sao?

Du Quan vừa mất, cả Doanh Châu lập tức lâm vào nguy cấp cực độ, tựa như một người bị người bóp chặt cổ họng, nguy trong sớm tối, đây rõ ràng là kết quả mà ai cũng nhìn thấy được hoàn toàn.

Trong phủ đô đốc tiếng trống chấn rung, tù và kinh thiên. Toàn bộ thành Doanh Châu lâm vào một trận khẩn trương khủng hoảng. Dân chúng hốt hoảng chạy vào trong thành, hỗn loạn không chịu nổi. Kim Lương Phượng phái Hoàn Tử Đan suất lĩnh Hổ Kỵ sư đi duy trì trật tự mới miễn cưỡng làm tình hình có chút tốt đẹp.

Tần Tiêu chống tay ngồi trên soái vị, cau chặt mày, mắt nhìn chằm chằm, lâm vào yên lặng thâm trầm.

Tân La làm phản, Du Quan luân hãm, trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này đương nhiên là do hắn. Do hắn suy nghĩ không chu đáo! Hắn thật sự không ngờ người Tân La ngay lúc này dám chặn ngang thống dao, ngang nhiên làm phản. Hơn nữa hắn cũng có trách nhiệm khá lớn. Lúc trước nhìn thấy biểu hiện lơi lỏng của Lý Giai Lạc, nhưng hắn lại không quyết đoán đúng lúc thay người...

Mặc Y bưng tới chén nước đặt trước mặt Tần Tiêu, nói nhỏ:

- Lão công, đừng suy nghĩ nhiều quá, thân mình quan trọng hơn.

Tần Tiêu chậm rãi vươn một bàn tay run rẩy cầm chén nước uống vài hớp, thì thào nói:

- Rốt cục ta cũng phải nghênh đón một trận chiến bại sao?

- Sẽ không!

Mặc Y kiên định nói:

- Lão công vĩnh viễn sẽ không thất bại, muội tin tưởng huynh! Trước mắt còn chưa tới mức cùng đường bí lối, chúng ta vẫn còn cơ hội phản kích lật bàn!

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Nếu đúng như suy đoán của ta, lúc này đại quân Tân La sẽ xâm lấn Doanh Châu. Ở Bạch Lang Thủy đại quân Khiết Đan sẽ xuôi nam đánh Doanh Châu. Nếu không tốt Hắc Thủy phía đông thuộc Bột Hải quốc cũng sẽ cùng nhau đánh tới. Khó khăn! Khó khăn ah! Thật không ngờ cuối cùng ta thua trong tay của tặc nhà!

Mặc Y tràn đầy lo lắng nhìn vẻ mặt trầm trọng của Tần Tiêu, trong lòng đau đớn như bị xé rách. Nàng không hiểu chuyện quân sự, cũng không biết nói chuyện, lúc này thật không biết làm sao đi khuyên lão công của mình.

Tần Tiêu chống cằm, một tay nhẹ nhàng gõ lên bàn, ngồi yên không nhúc nhích, hàn quang dày đặc trong mắt, nhất thời trầm lặng nhíu mày.

Kim Lương Phượng bước nhanh vào phòng nghị sự, tuy rằng vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng khẩn trương hơn ngày thường rất nhiều, bước chân cũng nhanh hơn. Tần Tiêu vẫn không nhúc nhích chỉ giương mắt nhìn hắn:

- Thế nào?

Kim Lương Phượng cầm chén nước trước mặt Tần Tiêu uống cạn, thở nhẹ một hơi nói:

- Tình huống còn chưa đến mức quá khẩn trương. Dân chúng đã trở về thành, không tạo thành đại hỗn loạn. Bốn cửa thành Doanh Châu đã giới nghiêm, an bài mười hai tiểu đội khuyên giải các phố thị. Nước cùng lương thực cũng đã cẩn thận điều phối canh giữ.

Trong chiến sự cũng sẽ không đến nỗi xảy ra đường rẽ.

- Được.

Tần Tiêu lên tiếng, có chút ngưng trọng nói:

- Vì sao còn chưa thấy Thiệu Hoành đến gặp ta? Có tin tức của hắn không? Hơn nữa lương thảo trong thành có thể chi trì bao lâu?

Kim Lương Phượng ngồi xuống ghế, đấm nhẹ lên chân mình, nói:

- Lương thảo là một vấn đề lớn. Đã sắp qua nửa tháng tiếp tế, lương thảo trong thành nhiều nhất chỉ chống đỡ được nửa tháng. Thiệu Hoành mang theo nhân mã khuyên giải tuần tra từ Du Quan tới Doanh Châu, phỏng chừng khẳng định đã khai chiến với người Tân La, muốn cứu Du Quan. Hiện tại chúng ta chỉ có thể ngóng trông hắn an toàn trở về, đem tình hình Du Quan kể lại chi tiết cho chúng ta, như vậy mới có thể bố trí đối địch tốt hơn.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Du Quan khẳng định đã mất. Trước mắt chúng ta cần không phải là đoạt lại Du Quan mà là đối mặt với địch nhân còn chưa hiện thân.

- Phải a...

Kim Lương Phượng nhăn mày:

- Người Khiết Đan cũng đã sắp đến...

Mặc Y cầm khay mang đến một chén cơm hai đĩa thức ăn, thêm một bầu rượu, nhìn thấy Kim Lương Phượng cũng có mặt, nói:

- Kim tiên sinh đã tới sao, hay là tôi chuẩn bị một bàn ăn nhỏ hai người ngồi xuống uống vài chén đi?

- Không uống rượu, có trà là được rồi.

Tần Tiêu nói:

- Muội đi làm một chút, sắc trời đã muộn còn chưa ăn cơm trưa. Kim tiên sinh không cần vội đi, cùng nhau dùng cơm.

- Được.

Kim Lương Phượng gật gật đầu nhìn nhìn Tần Tiêu. Phát hiện hôm nay hắn có chút khác thường. Trong lòng tự nhủ, người chưa từng chịu qua suy sụp cùng thất bại gặp phải chuyện như vậy sẽ biến thành bộ dáng ra sao đây?

Mặc Y làm cơm xong, Tần Tiêu gọi nàng ngồi xuống, ba người ngồi cùng bàn ăn cơm.

Tần Tiêu không nói chuyện, chỉ ăn ba chén lớn, uống hai chén canh, no đến ợ một hơi, lên tiếng:

- No rồi, ăn no mới có khí lực làm việc!

Hắn nhìn lên thấy Kim Lương Phượng cùng Mặc Y đều ngây người nhìn hắn.

Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:

- Nhìn gì vậy?

Chương 813: Liều mạng một lần (1)

Kim Lương Phượng cười nói:

- Nguyên lai ngươi thích dùng việc ăn uống để giải quyết áp lực cùng nỗi buồn sao?

- A, cho là vậy đi.

Tần Tiêu chậm rì rì đi về phòng nghị sự, nói:

- Thiệu Hoành vì sao còn chưa về đây? Trong thành cũng chỉ có hai đại tướng như hắn cùng Hoàn Tử Đan, ta đang cần tìm người nghị sự, bỏ đi, chúng ta thương lượng trước.

Dứt lời, hắn nhìn Kim Lương Phượng vẫy tay hướng chỗ đại sa bàn đi tới.

Trong lòng Kim Lương Phượng buồn bực đi theo, thầm nhủ: Chỉ cố gắng ra vẻ bình tĩnh mà thôi đi!

Tần Tiêu đi vòng quanh đại sa bàn hai vòng, vươn bàn tay dùng ngón út gãi gãi cằm, cau mày nói:

- Trước mắt chỉ hi vọng Quách Tri Vận đừng làm nhục sứ mạng, cứng rắn đâm vào bên hông người Tân La, chặt đứt căn cơ của bọn hắn. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể giảm bớt áp lực cho U Châu cùng Doanh Châu, có được cơ hội phản kích.

- Hiện tại ta đã rõ dụng ý khi trước của ngươi.

Kim Lương Phượng nói:

- Nhưng ta thật sự không ngờ trong tình huống như vậy ngươi còn dám xuất hiểm chiêu! Ngươi có biết hay không, bộ đội của Quách Tri Vận mặc dù là kỵ binh Liêu Đông, nhưng một mình xâm nhập thọc sâu vào giữa rất dễ bị hai mặt thụ địch, bị địch toàn tiêm. Cho dù đạt được thắng lợi nhất thời, nhưng thật dễ dàng lâm vào trùng vây, khó thể thoát thân.

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu:

- Đây đúng thật là hiểm chiêu, nhưng trước mắt ta không còn biện pháp nào tốt hơn. Nếu không cắt ngang Du Quan cùng hướng nam, đại quân Tân La có thể không chút kiêng nể thông qua Du Quan, trực tiếp đập vào Doanh Châu, U Châu hoặc là Nhiêu Nhạc đô hộ phủ. Du Quan là mảnh đất trái tim, nếu không phải đâm thẳng nó khiến mình bị thương, ta cũng muốn phong tỏa lại, làm đại quân Tân La không làm được gì ở đó. Mặt khác ngươi cho rằng Trương Cửu Linh nhận được tin tức cũng sẽ không làm gì sao? Hắn cũng biết tầm quan trọng của Du Quan giống như ta. Nói không chừng lúc này hắn đã phái đội đột kích cắt hậu lộ của Du Quan, thậm chí là trực tiếp tấn công Du Quan. Toàn bộ Liêu Đông quân chúng ta có thể sống sót hay không, phải xem lần này chúng ta phối hợp như thế nào.

Kim Lương Phượng có chút do dự nói:

- Ngươi có lòng tin như vậy đối với Trương Cửu Linh sao?

- Có!

Tần Tiêu gật đầu:

- Một người từng trù hoạch binh biến long sĩ đầu, thiết kế dẫn dụ tiêu diệt vây cánh của Thái Bình công chúa, hẳn làm được việc đó không khó. Đối với khả năng nắm chắc đại cục cùng đoán trước chiến cuộc, một văn nhân chưa từng mang binh như hắn thậm chí còn bình tĩnh hơn cả người mang binh như chúng ta. Có câu nói chính là người ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, không phải sao?

- Hi vọng như thế đi.

Kim Lương Phượng nói:

- Nhưng cho dù giải quyết được người Tân La ở Du Quan, địa phương thụ địch phía tây Doanh Châu vẫn hung hiểm vạn phần. Phòng tuyến thủy vực Bạch Lang hướng phương nam thật sự quá dài, không dễ phòng thủ, hiện tại người của Quách Tri Vận còn phải đi ra ngoài ngăn chặn, các bộ tộc mặt đông thái độ luôn mờ ám, Bột Hải quốc cũng chỉ mới chiêu hàng, sẽ là thời cơ tốt nhất cho bọn hắn đánh ngược lại. Nói tới đây, ta thật sự không dám tin tưởng thái độ làm người của Lý Vi Ấn. Có lẽ lòng trung thành của hắn không cần hoài nghi, nhưng ta cũng không dám tin tưởng hắn chỉ dựa vào một vạn người mà có thể ngăn cản được đại quân Khiết Đan. Cho nên ta nghĩ hiện tại chúng ta nên phòng bị chính là vùng Sĩ Hộ Chân Hà phía bắc.

Tần Tiêu nhìn chằm chằm Kim Lương Phượng một lúc, chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói có đạo lý. Kình địch lớn nhất vẫn là người Khiết Đan. Nhưng lần này bàn tay đen chân chính sau màn chính là người Đột Quyết.

- Ta cũng có cảm giác như thế!

Kim Lương Phượng nói:

- Tuy rằng người Đột Quyết vẫn chưa thấy hiện thân, nhưng ta luôn có cảm giác có người đang trốn sau lưng thao tác hết thảy mọi chuyện. Thử nghĩ mà xem, sau khi liên quân Đột Quyết cùng Khiết Đan chiến bại, phương bắc an bình thật quá lâu. Trong khoảng thời gian này đủ cho bọn hắn mưu đồ trù hoạch rất nhiều sự tình. Uy vọng của Đột Quyết hãn quốc so sánh với dĩ vãng tuy rằng đã xuống dốc, nhưng Mặc Xuyết vừa chết, ngược lại thanh trừ thật nhiều căm thù của các bộ tộc thảo nguyên đối với Đột Quyết hãn quốc. Huống chi quan hệ giữa bọn hắn vốn là môi hở răng lạnh, nếu rối rắm cùng nhau thì cũng không có gì là kỳ quái. Hiện tại ta chỉ cảm thấy kỳ quặc chính là người Tân La vì sao cũng trộn lẫn vào? Phải biết rằng bọn hắn là nước phụ thuộc Đại Đường, là thần tử. Làm phản chẳng khác gì đứa con làm trái lại cha mình. Hơn nữa những năm gần đây bọn hắn vẫn rất nghe lời, lần này vì sao lại đột nhiên nhảy đi ra nháo sự?

- Có ai lại nguyện ý cúi thấp dưới người khác đây?

Tần Tiêu nói:

- Người Cao Ly luôn là đám người không biết điều, vết sẹo lành rồi thì lại quên đau. Mấy chục năm trước Đại Đường mấy lần xuất binh giúp bọn hắn bình định nội loạn, thống nhất vương quốc lập nên Tân La vương quốc. Nhưng mấy chục năm trôi qua, chỉ sợ bọn hắn đã sớm quên vết sẹo, không tự thủ bổn phận. Kim tiên sinh, ngươi có biết hiện tại việc ta muốn làm nhất là gì sao?

- Làm gì?

Tần Tiêu vung tay, có chút trào phúng nói:

- Đem đám người Tân La hung hăng phiến cho mấy cái tát, sau đó một cước đá vào biển rộng nuôi cá mập!

- Được, ngươi cũng đừng tự mình tưởng tượng.

Kim Lương Phượng xem thường nói:

- Nên nghĩ biện pháp thực tế giải quyết nguy cơ trước mắt đi. Ta thật sự không nghĩ ra tới thời gian nguy cơ này ngươi còn có thể làm như không có chuyện gì xảy ra.

- Ta đang tự thả lỏng, hiểu không? Nếu người căng thẳng, đại não sẽ biến thành trống rỗng, không thể suy nghĩ ra chuyện gì.

Tần Tiêu cười nói:

- Được rồi, đùa giỡn một chút thôi, nói chính sự. Hiện tại trong thành Doanh Châu chỉ còn lại hai vạn Hổ Kỵ sư trung quân cùng một vạn người của Thiệu Hoành kia không biết có bao nhiêu người có thể quay về. Ta chuẩn bị buông tha phòng thủ Bạch Lang Thủy phía nam, đem toàn bộ hi vọng ký thác đến đội kỵ binh của Quách Tri Vận. Chỉ cần hắn thành công, người Tân La còn chưa thể đi tới được Bạch Lang Thủy. Ngươi đừng xem đám Tân La kia đánh thật mãnh liệt chẳng khác gì những tên côn đồ bất cứ giá nào, nhưng chỉ có bề ngoài mà thôi, lực lượng không đủ. Nếu ngươi liều mạng với bọn hắn, bọn hắn sẽ sợ hãi. Kình địch chân chính đúng như lời ngươi nói, chính là phương bắc Khiết Đan. Như vậy trong hai vạn Hổ Kỵ sư, phân một nửa cho Hoàn Tử Đan mang theo đến phía

đông, cùng Chu Dĩ Đệ phòng thủ người Mạt Hạt. Nếu lúc đó phải đánh nhau cũng không nhất định phải sợ bọn hắn. Một mình xâm nhập chủ động công kích thì không tốt, nhưng phòng thủ phản kích là thế mạnh của chúng ta. Những Hổ Kỵ sư còn lại ta mang đi toàn bộ qua phía bắc, hợp lại cùng Lý Vi Ấn đối kháng man di Khiết Đan. Nhân mã của Thiệu Hoành mang về khẳng định phải chịu thương vong, đến lúc đó lưu lại Doanh Châu chỉnh đốn cùng sắp xếp sẽ giao cho ngươi.

- Không được, ta phản đối!

Kim Lương Phượng nói:

Chương 814: Liều mạng một lần (2)

- Nếu làm vậy Doanh Châu thật quá trống trải. Phỏng chừng theo phía lạc quan, chỉ có một vạn nhân mã của Thiệu Hoành. Chút người như vậy còn có thể làm được gì? Vừa phân phối phòng ngự mặt đông, bắc còn vận chuyển lương thảo, làm yên lòng dân chúng, còn phải giới nghiêm thủ thành. Vạn nhất người Tân La thật sự đánh giết tới Doanh Châu, chúng ta chẳng phải là xong đời?

- Sẽ không, chúng ta sẽ không xong đời.

Tần Tiêu nói:

- Ở tình huống như hiện tại, không ra hiểm chiêu, kỳ chiêu thì không thể thay đổi chiến cuộc. Người Tân La chỉ là hổ giấy. Bọn hắn vô cớ xuất binh sẽ không đủ thực lực, chỉ cần Quách Tri Vận bám chặt lấy bọn hắn đợi khi Trương Cửu Linh phái người tiếp ứng, người Tân La tuyệt đối không dám đánh giết tới Doanh Châu, trừ phi bọn hắn điên rồi!

- Vạn nhất bọn hắn thật sự nổi điên thì sao?

Kim Lương Phượng cau mày nói:

- Như vậy chúng ta phải khoanh tay chịu chết?

Tần Tiêu mở to hai mắt, tinh quang bộc phát:

- Trong thành Doanh Châu không phải còn hai mươi vạn dân chúng sao?

- Đạo lý thành phá người vong ai cũng biết, đến lúc đó ngươi không thúc bọn hắn cùng nhau đi thủ thành được sao? Hơn nữa ta dẫn theo Hổ Kỵ sư có lực cơ động thật cường hãn, người Tân La nếu có thể từ Du Quan bổ nhào vào Doanh Châu, ta còn không thể từ Sĩ Hộ Chân Hà chạy về Doanh Châu? Đám nhuyễn chân tôm kia muốn cứng rắn đối chiến với Hổ Kỵ sư của lão tử ở dưới thành? Con mẹ nó, tới một tên chết một tên, tới một đôi chết một cặp!

Kim Lương Phượng trầm mặc không nói gì, cuối cùng trấn định đáp một câu:

- Được, nghe ngươi nói!

Nhưng trong lòng hắn không nhịn được lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: Chẳng thể trách ta đã sớm được nghe nói, Tần Tiêu khởi sự kỳ chiêu chồng chất, chiêu số gì cũng dám dùng.

Sở dĩ hoàng thượng cho hai chúng ta cùng hợp tác một chỗ, chỉ là muốn dựa vào ổn trọng cẩn thận của ta cùng phóng túng của hắn bù đắp cho nhau. Trước mắt xem ra chuyện ta lo chưa tới thì hắn đã nghĩ ra trước. Nhưng người như hắn cố tình lại muốn dùng hiểm chiêu...Đây chính là đại hiểm chiêu không thành công thì hủy diệt ah! Ai gặp phải tình huống này chỉ nghĩ làm sao bảo vệ chặt chẽ không thất thủ, không cần bị đại bại là tốt nhất.

Thế nhưng hắn còn muốn giành được thắng lợi, đánh bạc hết thảy cầu sống, mà không phải chỉ cố thủ! Tần Tiêu ah Tần Tiêu, rốt cục ngươi là một kẻ điên hay là một thiên tài?

Tần Tiêu liếm liếm môi, trong lòng mơ hồ có chút kích động, hắn cũng vì kế hoạch cùng bố cục liều lĩnh to gan của mình mà cảm thấy hưng phấn lẫn kích thích. Liều mạng đổ một trận, không bị chiến bại chính là đại thắng. Hắn cần chính là cảm giác như thế! Lùi về toàn bộ binh lực cố thủ Doanh Châu chờ đợi Trương Cửu Linh cứu viện, đây không phải phong cách của hắn! Đội kỵ binh chỉ có thần kỳ mới có thể chiến thắng! Đánh giặc nếu chỉ lo theo đuổi ổn trọng, còn có cơ hội nào sáng tạo ra kỳ tích!

Vào đêm, giờ Dậu.

Trong phủ đô đốc ánh đèn sáng rực, Tần Tiêu triệu tập mấy tướng lĩnh Hổ Kỵ sư cùng nhau tinh tế thương nghị chiến cuộc sắp tới. Đúng như suy đoán, mọi người đối với kế hoạch cùng an bài của Tần Tiêu cực kỳ hoảng sợ, đều cho rằng Tần Tiêu làm vậy thật sự quá mức mạo hiểm.

Loại tình huống trước mắt theo bản năng người nào cũng chỉ nghĩ đem toàn bộ binh lực tập trung đến Doanh Châu, nhưng Tần Tiêu lại chia tách binh lực, muốn cùng địch nhân dã chiến liều lĩnh. Một vạn kỵ binh tinh nhuệ Tả Kiêu Vệ bị hắn văng ra ngoài, từng binh lính chỉ lưu lại lương khô cho sáu bảy ngày, Tần Tiêu chỉ nói với họ:

- Cướp lương của địch!

Hai vạn Hổ Kỵ sư cũng không hề lưu lại người nào, trong khi bộ đội của Thiệu Hoành còn chưa nhìn thấy bóng dáng.

Gặp phải vô số ngờ vực nghi hoặc, Tần Tiêu quyết đoán, ngang ngược hạ lệnh:

- Muốn mạng sống, muốn lập công, không muốn làm vương bát đản, thì đi theo ta! Cùng đám người xâm lược Đại Đường, liều mạng!

Mọi người cắn chặt răng:

- Dạ! Cùng kẻ xâm lược liều mạng!

Đêm đã khuya, Tần Tiêu tay cầm một chén đèn dầu, cẩn thận nghiên cứu bản đồ cùng sa bàn trong phòng nghị sự, không ngừng suy tính sắp xếp. Mặc Y cầm áo choàng phủ lên cho hắn, sau đó cầm ngọn đèn trong tay hắn, lẳng lặng đứng sang một bên.

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Mặc Y, ôn nhu cười nói:

- Đi ngủ đi, không cần chờ ta.

- Không buồn ngủ.

Mặc Y mỉm cười:

- Huynh cần nghỉ ngơi nhiều mới tốt. Trước mắt đã sắp đại chiến, huynh đừng làm mệt suy sụp thân mình.

Tần Tiêu khẽ cười, lại tiếp tục nhìn bản đồ. Mặc Y ngơ ngẩn nhìn nam tử trước mắt, trong lòng dâng lên cảm xúc hỗn loạn. Vốn hắn có thể trải qua những ngày tháng bình an an nhàn nhất trên đời, có lão bà nhi đồng, có ruộng có tiền, không cần u sầu điều gì. Nhưng hắn lại chạy đến biên cương làm đại tướng trấn biên, nâng lên một bầu trời.

Hắn chưa bao giờ nhắc tới khát vọng gì, hay lời nói hùng hồn lý tưởng gì đó, ngược lại hắn luôn xem mình như một tiểu dân chúng, như một người thường. Hắn cảm tính phong phú hơn bất cứ ai, khi thì nóng như lửa cháy, khi thì ôn nhu như nước. Nàng làm thê tử của hắn mấy năm, đến bây giờ còn chưa hoàn toàn hiểu được hắn là người như thế nào. Nếu cần dùng một từ để hình dung, chính là phức tạp. Tựa hồ không ai nhìn thấy rõ hắn. Ở trước mặt hoàng đế hắn là huynh đệ tốt, là thần tử tốt, là tướng quân tốt. Ở trước mặt thê tử hắn là lão công tốt. Ở trước mặt tướng sĩ hắn là một vị nguyên soái nghiêm khắc tài hoa. Ở trước mặt đồng liêu hắn là người đáng để ghen tỵ, kiêng kỵ, tôn kính cùng e ngại.

Đồng thời ở trong mắt địch nhân nam nhân này tuyệt đối là kẻ khủng bố nhất. Không ai dự đoán được hắn sẽ làm ra chuyện gì trên chiến trường...

Tần Tiêu cảm giác Mặc Y luôn nhìn mình chằm chằm, không khỏi quay đầu nghi hoặc hỏi:

- Nhìn gì đó, lão bà? Nhiều năm như vậy muội còn chưa xem đủ lão công của mình sao?

- Không phải.

Mặc Y mỉm cười, ôn nhu như gió mát mùa xuân:

- Muội chỉ đột nhiên cảm thấy được huynh rất thú vị. Muội vừa thử đem tính cách của huynh khái quát một chút, kết quả muội phát hiện muội không hiểu rõ huynh là hạng người gì.

- Nga? Chuyện này thật mới mẻ.

Tần Tiêu cười nói:

- Tuy rằng ta luôn không để ý người khác đánh giá, nhưng ý tưởng của lão bà mình vẫn nên nghe. Nói thử một chút, muội cảm thấy ta là người như thế nào?

- Chẳng ra gì.

Mặc Y cười khanh khách:

- Một lão công dối trá, một nam nhân giảo hoạt.

Tần Tiêu không nhịn được cười ha ha, ánh mắt híp lại. Hắn biết Mặc Y không thích nói chuyện cũng không thiện đối đáp. Nàng chỉ đưa ra lời đánh giá đúng trọng tâm mà thôi.

Giảo hoạt ở từng miệng người nói ra sẽ có ý nghĩa bất đồng, nhưng quả thật là lời bình thích hợp nhất.

Tần Tiêu tiếp nhận ngọn đèn trong tay Mặc Y, ôm vai của nàng:

- Đi về ngủ thôi, chuyện ngày mai để mai làm, người luôn cần được nghỉ ngơi.

Mặc Y đột nhiên cảm giác mình biến thành tiểu cô nương năm xưa, trong lòng xúc động, nhẹ nhón chân hôn nhẹ lên mặt Tần Tiêu.

Tần Tiêu sửng sốt:

- Sao vậy?

Mặc Y che miệng cười khúc khích:

- Không cần hỏi, muội thích, được chứ?

Chương 815: Một tên tiểu binh

- Ha ha!

Tần Tiêu nở nụ cười, trong lòng ấm áp. Hắn biết Mặc Y là người có cảm tình thâm trầm, không thích nói ra những lời ngọt ngào. Chỉ một nụ hôn đơn giản ở thời điểm nguy cơ hiện tại chính là biểu đạt tín niệm cùng quyết tâm bất ly bất khí của nàng.

Tần Tiêu dùng sức ôm chặt Mặc Y, hai người đi về hướng phòng ngủ. Nhưng đúng ngay lúc này ngoài cửa phủ truyền vào thanh âm ồn ào, sau đó nghe được tiếng người kêu to:

- Thiệu tướng quân đã trở lại!

Tần Tiêu nhất thời tinh thần tỉnh táo:

- Thiệu Hoành đã trở lại! Mời hắn vào!

Một đội binh sĩ giơ cao đuốc chạy vào phủ đô đốc, toàn thân đầy bụi lẫn mệt mỏi, còn có vài người bị thương, trên thân dính máu. Thiệu Hoành mặc áo giáp thất tha thất thểu chạy vào phủ, nhờ hai quân tốt dìu tới phòng nghị sự.

Tần Tiêu nhìn thấy nam nhân cương liệt gần bốn mươi tuổi kia lúc này ánh mắt đỏ rực, áo choàng rách nát, khải giáp hiện ra dấu vết chém giết, còn lưu vài mũi tên. Toàn thân hắn đầy máu, không biết là của hắn hay của người khác.

Thiệu Hoành chạy tới trước mặt Tần Tiêu, hai tay đẩy binh tốt đang nâng đỡ, ngã quỳ xuống đất, hai tay chống mặt đất lớn tiếng kêu lên:

- Mạt tướng Thiệu Hoành bái kiến đại soái! Mạt tướng nghe được lệnh triệu hồi của đại soái nhưng quay về chậm trễ, làm trái quân lệnh, thỉnh đại soái trừng phạt!

Tần Tiêu cau mày bước tới đưa tay kéo hắn đứng dậy, ngưng trọng nhìn hắn:

- Được rồi, sự tình gì ta cũng hiểu được gần hết. Trước tiên ngươi ngồi nghỉ một lát, có lời gì thì từ từ nói. Truyền quân y chữa thương cho các tướng sĩ, an bài cơm canh!

Thiệu Hoành lại dùng sức tránh khỏi tay Tần Tiêu, lớn tiếng nói:

- Đại soái, ngài trừng phạt tôi đi! Mạt tướng vô năng, mạt tướng là kẻ hèn nhát!

Tần Tiêu trầm giọng nói:

- Làm sao vậy? Không phải là đánh mất Du Quan sao, ta đã biết, không trách ngươi.

- Nhưng mà...nhưng mà...

Thiệu Hoành đầy vẻ thống khổ lẫn thê lương kêu lên:

- Nhưng mạt tướng lại không thể đem đại tướng quân Lý Giai Lạc đưa về, mạt tướng đáng chết!

Tần Tiêu nghe được trong lòng chấn động, đưa mắt nhìn sau lưng hắn, mỗi người đều cúi đầu, bộ dạng hổ thẹn lẫn phẫn hận. Tần Tiêu hít sâu một hơi, nặng nề nói:

- Hắn...hi sinh thật sao?

Thiệu Hoành có chút ngây dại lắc đầu.

- Bị bắt sao?

Thiệu Hoành vẫn lắc đầu, Tần Tiêu không nói chuyện, nhìn hắn chằm chằm, dùng ánh mắt như ý bảo là chuyện gì xảy ra? Thiệu Hoành chợt quỳ sụp xuống trầm thấp nói:

- Mạt tướng mang theo các huynh đệ giết tới Du Quan, vừa lúc gặp được Lý tướng quân mang theo các huynh đệ phá vây. Tình huống ngay lúc đó vạn phần nguy cấp, Du Quan đã bị người Tân La công phá, Lý tướng quân đã không còn đường lui. Lúc ấy mạt tướng nhận được quân lệnh của đại soái triệu hồi, nhưng mà...nhưng mà mạt tướng không thể trơ mắt nhìn thấy Lý đại tướng quân ôm lòng liều chết chém giết với quân địch. Mạt tướng đành chống lại quân lệnh, mang theo ba ngàn thiết kỵ giết đi vào!

Thiệu Hoành giương mắt nhìn Tần Tiêu, thấy hắn không tỏ vẻ gì nhưng sắc mặt xanh mét, vì vậy tiếp tục nói:

- Đám người Tân La kia chỉ ỷ đông người, nhưng không chịu nổi một kích, không ngăn được quân ta xung phong liều chết. Lúc ấy mạt tướng mang theo ba ngàn tử sĩ giết vào trùng vây cứu ra Lý tướng quân, hơn nữa còn thuận lợi phá vây!

Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ, ngữ khí bình tĩnh hỏi:

- Vậy hắn ở đâu?

Thiệu Hoành có chút run rẩy đưa tay vào áo giáp, lấy ra một mảnh vải trắng loang lổ vết máu. Hắn đưa lên đỉnh đầu, buồn bã thống khổ nói:

- Lý đại tướng quân nói, hắn không còn mặt mũi về gặp đại soái, cũng không còn mặt mũi trở về đối mặt với mấy chục vạn quân dân Doanh Châu. Hắn còn nói, năm đó là đại soái tự mình cứu hắn thoát khỏi nhà giam Ngự Sử Thai, nhưng hắn đã phụ lòng của đại soái, hắn...hắn xấu hổ làm người...vì thế liền...rút kiếm tự vận!

Nói tới đây, Thiệu Hoành cùng hơn mười quân tốt phía sau đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Tần Tiêu chậm rãi vươn tay, tiếp nhận mảnh vải trắng loang lổ vết máu, mở ra xem, là huyết thư của Lý Giai Lạc:

- Tội tướng Lý Giai Lạc hổ thẹn bái dưới trướng Liêu Dương Vương Tần đại nguyên soái, tội tướng vô năng làm mất Du Quan, muôn lần chết khó thể chuộc tội. Vốn tội tướng muốn cùng hi sinh với Du Quan, không ngờ Thiệu Hoành tướng quân lại mạo hiểm đem tội tướng cứu ra. Tuy rằng như thế tội tướng cũng không còn mặt mũi trở về, chỉ có thể dùng chút hơi tàn này chuộc tội của mình! Nếu còn có kiếp sau, tội tướng thật nguyện ý lại đến tham gia quân ngũ dưới trướng đại soái, làm binh Đại Đường, làm binh của đại soái, tội tướng bái tạ đại soái...

Tay Tần Tiêu phát run lên.

Đại tướng quân Lý Giai Lạc, không ngờ ngươi...lấy cái chết chuộc tội! Chiến hữu của ta, hán tử tâm huyết ah, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta thật sự xử phạt ngươi sao? Du Quan luân hãm, người có trách nhiệm lớn nhất chính là Tần mỗ đây, ngươi rõ ràng dùng cái chết của mình gánh tội cho ta ah!

Thiệu Hoành nằm úp sấp nghẹn ngào, oán hận nện tay dưới đất quát:

- Mạt tướng vô năng, vô năng ah! Vốn chúng tôi chỉ còn cách thành Doanh Châu ba mươi dặm, đại tướng quân nói ngừng lại nên mạt tướng cũng không hoài nghi, liền dừng ngựa nghỉ tạm. Chỉ qua không lâu, đã nhìn thấy đại tướng quân đột ngột rút kiếm tự vận, bên người chỉ lưu lại phần huyết thư này...

Quân tốt quỳ sau lưng hắn cũng khóc rống lên, chẳng khác gì những hài tử đang nức nở.

Đúng lúc này, bốn quân tốt canh cửa tay nâng một chiếc cáng chậm rãi đi vào. Trên cáng đắp lên chiến bào rách nát nhiễm đầy máu đen. Bước chân Tần Tiêu có chút nặng nề đi về phía trước, chiếc cáng dừng lại.

Bốn phía đều im ắng, không ai lên tiếng nói chuyện. Chỉ ngẫu nhiên nghe được tiếng áo giáp xào xạc, cùng thanh âm tiếng đuốc cháy tí tách.

Tần Tiêu vươn tay, chậm rãi mở ra một góc chiến bào, gương mặt đầy máu đen của Lý Giai Lạc từ từ lộ ra.

Mũ cùng áo giáp của hắn tràn đầy máu tươi, toàn thân hơn hai mươi miệng vết thương, tay còn nắm chặt chuôi đao.

Chuôi đao...hắn dùng để tự vận...

Trên cổ hắn hiện ra một vết máu thật dài đã khô cạn lại, toàn thân lạnh giá. Một nam nhân như thế đã hồn du thiên ngoại, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại, vĩnh viễn không thể tiếp tục cùng Tần Tiêu chiến đấu.

Tần Tiêu nỗ lực khống chế tâm tình của mình, run rẩy đưa tay muốn rút chuôi đao, nhưng làm thế nào cũng rút không ra.

Lý Giai Lạc ngựa chiến cả đời, dù chết cũng nắm chặt đao không chút thả lỏng.

Chung quanh đã có thật nhiều quân tốt cúi đầu chảy nước mắt. Những người này đều là tướng sĩ Tả Kiêu Vệ đi theo Lý Giai Lạc nhiều năm. Thiệu Hoành vẫn quỳ trên mặt đất, lớn tiếng nói:

- Đại soái, phát binh đi! Báo thù cho đại tướng quân, giết sạch đám người Tân La!

- Đại soái, phát binh đi!

Mọi người cùng nhau hô to lên.

Tần Tiêu vung mạnh tay, mọi người nhất thời an tĩnh trở lại.

- Đem đại tướng quân Lý Giai Lạc an táng trọng thể phía tây nam Doanh Châu, đối mặt Trường An. Thiệu Hoành, ngươi chỉnh đốn nhân mã, chuẩn bị phòng giữ Doanh Châu thành. Nhớ kỹ, hết thảy nghe theo lệnh điều khiển của hành quân trưởng sử Kim Lương Phượng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau