PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Du nhập hương khê

Phạm Thức Đức kẹp ở giữa hai người cũng cảm giác xấu hổ một hồi, đành phải tươi cười làm lành, nhẹ nói nói:

- Nhị vị đại nhân, rượu và đồ ăn sắp nguội rồi...

- Úc...

Tần Tiêu khẽ giật mình, lúc này phục hồi tinh thần lại, lúc này mới khép cằm lại, vung mạnh chiếc đũa "Ăn!"

Ngô Hưng Quốc ngạc nhiên nhìn qua Tần Tiêu, thật sự đọc không hiểu hắn có ý gì, lập tức dùng vẻ mặt sầu khổ nhìn qua Phạm Thức Đức. Phạm Thức Đức làm bộ như không nhìn thấy chỉ lo cúi đầu mà ăn. Ngô Hưng Quốc rất phiền muộn, cũng chỉ cầm đũa lên, trong đầu buồn bực không cách nào ăn vô.

Ba đại nam nhân đều chỉ chú ý nhét thức ăn vào trong miệng, không có hàn huyên cũng không có làm động tác dư thừa, giống như bàn mỹ vị này có cừu oán thật sâu với ba người, nghiến răng nghiến lợi.

Trong nội tâm Tần Tiêu xuất hiện biến hóa dời sông lấp biển, nhất thời không có chủ ý. Kỳ thật hắn đối với Ngô Tiên Nhi ngược lại không có ghét, thậm chí còn có vài phần hảo cảm. Nhưng mà hắn thân là người thế kỷ hai mươi mốt nên hắn đối với loại chuyện cha mẹ áp đặt hôn nhân thời phong kiến có chút không quen.

Trong nội tâm Tần Tiêu nói thầm: thời điểm này ta không tùy tiện nói loạn được. Phản đối thì chính là không cho Ngô Hưng Quốc xuống đài, đắc tội chỉ là việc nhỏ, hiện tại đang tra bản án... Vạn nhất biến khéo thành vụng thì càng hỏng bét, cũng không dễ thu thập cục diện. Đồng ý? Đừng nói giỡn! Tuy Ngô Tiên Nhi là đại mỹ nữ, nhưng ta còn có chút không hiểu rõ nàng. Chiếu tính tình tiểu thư này nàng vạn nhất lấy phải sư tử Hà Đông về nhà, há không phải mình chịu tội! Lại nói dân phong Đại Đường cởi mở, tiểu thư nhà càng phú quý thì tính cách hào phóng không bị trói buộc. Ta mà đáp ứng vạn nhất Ngô Tiên Nhi này phát bưu thì lập tức cắt... Trong khi động phòng hoa chúc. Kháo, không nghĩ ta lại suy nghĩ nhiều như vậy.

Không có nâng ly cạn chén hàn huyên, cũng không có ca nhi vũ nữ đến hiến nghệ, bữa cơm này ăn cực nhanh.

Trong nội tâm Tần Tiêu không nhịn được mà buồn cười: phủ Thứ Sử này cảm giác giống như là căn tin bộ đội vậy, hơn nữa Tần Tiêu tư gia tiểu táo (tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo), hắc hắc!

Cơm nước no nê xong thì Tần Tiêu tiếp nhận khăn mặt nóng của nha hoàn, lau lau miệng, rửa tay, đứng dậy:

- Ngô đại nhân, nhiều lần quấy rầy, Tần mỗ thật sự là ái ngại. Hiện tại Tần mỗ cáo từ, ngày mai lại đến quý phủ cùng đại nhân trao đổi công vụ.

Ngô Hưng Quốc cuống quít đứng dậy, đứng bên cạnh Tần Tiêu, chắp tay nói:

- Tần đại nhân, cái này... Hạ quan thật sự là đường đột, kính xin đại nhân không nên trách tội!

Tần Tiêu sờ mò gương mặt, giống như cười mà không phải cười nhìn qua Ngô Hưng Quốc:

- Ngô đại nhân, ngài nói những lời này là khách khí rồi. Hiện tại chúng ta từ biệt. Có chuyện ngày mai bàn lại nhé? Thỉnh!

Trong nội tâm Ngô Hưng Quốc đoán không ra, nói thầm: Tần Tiêu nói ra lời lập lờ nước đôi là sao. Có "Chuyện" ngày mai bàn lại, chuyện gì? Công sự, việc tư? Hay là sự kiện của Tiên Nhi?

Nhưng hắn cũng biêt thời điểm này không thể nói thêm cái gì, đành phải cúi người nói:

- Vậy Ngô mỗ cung tiễn hai vị đại nhân.

- Không cần làm phiền Ngô đại nhân.

Tần Tiêu liền ôm quyền, nói:

- Xin dừng bước.

Dứt lời hắn liền đi ra cửa.

Ngô Hưng Quốc nhìn qua bóng lưng của Tần Tiêu không nhịn được mà thở dài.

Tần Tiêu cùng Phạm Thức Đức vừa ra tới cửa, bỗng nhiên bên cạnh có một người đi tới, ngăn ở trước mặt của Tần Tiêu.

- Tần đại nhân, dân nữ có việc muốn nói chuyện với đại nhân.

Lại là Ngô Tiên Nhi.

Ngô Tiên Nhi có chút khuất cúi người, nàng nhỏ giọng nói:

- Thỉnh đại nhân chậm một bước nói chuyện, được chứ?

Tuy giọng nói nhu hòa nhưng mà hai chữ " được chứ " lại thanh thúy uyển chuyển, âm điệu kéo ra thật dài, giống như là ma chú làm cho Tần Tiêu phải dừng bước lại.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm than thở:

- Wow, phụ nữ cùng ra trận, thật sự là muốn gả sao?

Nhưng nghĩ tới chuyện trên thuyền hoa thì cử động kỳ quái của Ngô Tiên Nhi và kiếm pháp quỷ dị của nàng, hắn cũng xuất hiện lòng hiếu kỳ. Vì vậy cười nhạt một tiếng:

- Tốt, Ngô tiểu thư, mời!

Trên mặt Ngô Tiên Nhi xuất hiện một tia vui vẻ không dễ phát giác, đứng dậy chầm chậm dời bước đi ở phía trước, trâm cài tóc trên đầu phát ra âm thanh leng keng liên tục.

Phạm Thức Đức vuốt vuốt chòm râu, híp mắt cười rộ lên:

- Có ý tứ.

Ngô Hưng Quốc ngạc nhiên nói:

- Phạm đại nhân, cái gì " có ý tứ "?

Phạm Thức Đức cười cười:

- Ngô đại nhân, chẳng lẽ ngươi không phát hiện sao? Tần đại nhân gần đây quyết đoán trầm ổn, lôi lệ phong hành. Nhưng chỉ có đối với Ngô Tiên Nhi thì giống như bị trúng chiêu, làm việc gì cũng cẩn thận. Điều này chẳng lẽ không có ý tứ sao?

Ngô Hưng Quốc bừng tỉnh đại ngộ, nhịn không được mừng thầm, vì vậy kéo tay Phạm Thức Đức vội vã mời hắn vào hậu đường.

Tần Tiêu không nhanh không chậm đi theo Ngô Tiên Nhi, chậm rãi đi tới mái hiên phía tây, mái ngói của tây hiên này là màu xanh. Trên đường đi Ngô Tiên Nhi không có quay đầu lại, cũng không lên tiếng, chỉ đi trước dẫn đường.

Đến dưới lầu Ngô Tiên Nhi mới dừng lại, xoay người lại cười tự nhiên với Tần Tiêu.

- Tần đại nhân, xin mời!

Trên đường đi Tần Tiêu âm thầm đánh giá lầu các chung quanh. Xuất phát từ bản năng và ý thức nguy cơ của bộ đội đặc chủng nên khi đi qua lầu các này giống như đi vào "Tuyệt địa". Một gian nhà độc lập chỉ có một cầu thang đi lên trên, chung quanh có hai cây liễu lớn, bốn phía trồng rất nhiều hoa đào. Nếu như bốn phía mai phục cung tiễn thủ hoặc là phá thang hủy phòng thì Tần Tiêu nhếch miệng cười thầm: vậy cũng không làm gì được ta. Cái gọi là tuyệt địa cũng với người bình thường mà thôi! Ta ngược lại muốn nhìn một cô gái nhỏ như cô làm gì được ta. Hẳn là cô ỷ vào công phu mèo quào đó muốn Bá Vương ngạnh thượng cung?

Nghĩ tới đây Tần Tiêu thầm buồn cười chính mình: ta gần đây bị làm sao thế nnhỉ? Luôn nghĩ những thứ linh tinh này vậy!

Nhìn thấy ánh mắt hơi có chút khiêu khích của Ngô Tiên Nhi, Tần Tiêu nhoẻn miệng cười, đỉnh đạc nói ra:

- Ngô tiểu thư, ngươi không phải muốn nói với ta đây là khuê các của nàng đấy chứ?

- Đúng nha!

Ngô Tiên Nhi nhanh chóng đáp trả:

- Như thế nào, chẳng lẽ Tần đại nhân sợ hãi, không dám đi vào?

A!

Trong nội tâm Tần Tiêu khẽ hừ: ngươi không sợ, ta thì sợ gì?

Vì vậy vừa chắp tay, nói:

- Vậy thì Tần mỗ vô lễ!

Nhấc chân đi lên cầu thang, tiến vào bên trong. Ngô Tiên Nhi không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn, váy dài của nàng lướt trên mặt cầu thang.

Tiến vào lầu các, đập vào mắt của Tần Tiêu chính là màu hồng, từ gương đông sáng bóng cho tới sàn nhà đều không có hạt bụi, sạch sẽ không bắt bẻ được.

Ngô Tiên Nhi chậm chân đi vào trong, lại quay người đóng cửa lại, dựa lưng vào then cửa, lẳng lặng nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu xoay người lại nhìn thấy ánh mắt mị hoặc, động tác và biểu lộ của Ngô Tiên Nhi thì trong lầm thầm cười rộ lên: làm gì vậy, chẳng lẽ thật sự ăn cơm trước kẻng sao?

Chương 82: Khiêu khích ôn nhu

Thân thể Ngô Tiên Nhi hơi nghiêng về phía trước, đứng cách Tần Tiêu gần một ít, ngẩng đầu lên:- Vì sao vừa rồi đại nhân không đáp ứng phụ thân ta?- A?Tần Tiêu cả kinh không nói ra được một câu này! Hắn như quên đi mọi chuyện, hắn thầm nghĩ: chúng ta chỉ mới gặp hôm nay nha? Bàn chuyện cưới sinh hơi sớm!Tần Tiêu không thể làm gì cười cười:- Đáp ứng cái gì?Ngô Tiên Nhi không chút né tránh nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, ngắn gọn mà quyết đoán nói ra:- Đáp ứng lấy ta!Tần Tiêu hơi có chút xấu hổ, lại có chút buồn cười sờ cằm:- Nàng... Vừa rồi ở ngoài cửa cũng nghe được?- Đó là tự nhiên.Ngô Tiên Nhi nháy mắt mấy cái, trên mặt không có biểu lộ gì, lạnh nhạt nói ra:- Tại sao không đáp ứng, vì cái gì không đáp ứng chứ?- Ách, cái này...Tần Tiêu nhất thời không biết có nên nói thật hay không? Không tốt lắm! Sợ hãi sư tử Hà Đông hoặc là trong lòng có ý trung nhân? Không muốn hoang phế võ công... Những lý do này đều có chút vụng về, ít nhất nếu Ngô Tiên Nhi nghe được sẽ nghĩ sao?- Vậy ta hỏi đại nhân...Ngô Tiên Nhi rất rõ ràng là không vui, nhíu mày nói:- Ta nhìn qua rất xấu sao?- Không xấu. Còn rất đẹp.- Ta trời sinh tàn tật sao? Thân thể của ta có chỗ không đẹp sao? Ta nói chuyện không dễ nghe sao? Ta đi đường lúng túng sao? Ta múa kiếm không xinh đẹp sao? Ta làm đồ ăn không tốt sao?Ngô Tiên Nhi hỏi ra một đống câu hỏi, cảm xúc của nàng cũng kích động, nửa bộ ngực phập phồng bất định, xuân quang tỏa ra bốn phía. Hơn nữa càng muốn chết là nàng đang từng bước đi tới gần Tần Tiêu, khoảng cách giữa hai người không đến nửa xích, cơ hồ có thể nghe được tiêng hô hấp của nhau.Tần Tiêu có chút nghiêng đầu qua bên cạnh, cưỡng ép không đem ánh mắt của mình nhìn qua bộ ngực no đủ tuyết trắng của Ngô Tiên Nhi.- Cũng không phải. Ngô tiểu thư, không có gì không tốt... Nhưng mà...- Nhưng mà cái gì?Thân thể Ngô Tiên Nhi nghe vậy thì nhảy dựng lên, mang theo chút tức giận và nũng nịu, nói:- Đại nhân không thích ta sao?Tần Tiêu thật sự có chút dở khóc dở cười với vấn đề này, thoáng một cái có thể nói rõ ràng sao? Đây chính là khác biệt của hơn ngàn năm đấy.Ngô Tiên Nhi ngóc đầu lên, mười phần khiêu khích trừng mắt vớiTần Tiêu.Khoảng cách giữa hai người đang kéo gần nhau, Ngô Tiên Nhi lại nhếch chân lên, nàng đứng tới cằm của Tần Tiêu, bộ ngực no đủ mềm mại của nàng cũng dán lên người của hắn.Tần Tiêu cảm giác tim của mình nhảy thình thịch, giữa ngực và bụng có một cổ nhiệt độ đang dậy sóng, dần dần cuồn cuộn như mạch nước ngầm.Trong nội tâm Tần Tiêu thầm than thở: Ngô Tiên Nhi, cô gái nhỏ này còn dám khiêu khích ta sao, coi chừng ta... Coi chừng chúng ta bộc phát thật đấy! Xử nam hai ba chục tuổi há dễ trêu?Tuy trong nội tâm nghĩ như vậy nhưng mà Tần Tiêu vẫn không tự chủ được lui ra phía sau ít nhất nửa bước, ít nhất ta bây giờ còn là Khâm Sai đại nhân, không thể làm ra chuyện không phân trước sau được, trước tha cho ngươi, hừ!Tần Tiêu vội ho một tiếng:- Ngô tiểu thư, chuyện này... Bổn quan còn có chuyện trọng yếu bàn bạc với phụ nhân của cô. Ta thấy hay là...Tần Tiêu cố ý đem hai chữ " bổn quan " nói nặng hơn một chút, cường điệu thân phận của mình.Trên mặt Ngô Tiên Nhi xuất hiện thần sắc xem thường, phùng miệng nói:- Hừ, còn là Võ Trạng Nguyên, ta thật hoài nghi đại nhân có phải nam nhân hay không! Làm gì có nam nhân nào tránh cô nương người ta chứ! Không phải ta hỏi đại nhân hai vấn đề sao, có chuyện nói rõ, có cái gì phải che đậy chứ! Không phải nam nhân mà!Gương mặt Tần Tiêu co rút lại như điện giận, thầm run rẩy, trong nội tâm hét lớn: cô gái nhỏ, ngươi đừng ép ta! Cho dù ta có một chút hảo cảm với cô, muốn ta hiện giờ đáp ứng kết hôn với cô cũng quá khoa trương a? Không thể làm chút công tác chuẩn bị tinh thần, bồi dưỡng tình cảm với nhau được sao? Mập mờ mới hấp dẫn được, hiểu không?Ngô Tiên Nhi nhìn thấy sắc mặt âm tình bất định của Tần Tiêu thì che miệng cười rộ lên:- Ai nha, là một đại nam nhân nha, làm ra bộ dạng này mà bị người ta nhìn thấy còn tưởng rằng đại nhân bị kẻ xấu cưỡng gian đang ủy khuất đấy! Hì hì!Bỗng nhiên Tần Tiêu bị chọc cười thì nội tâm có xúc động muốn khóc rống lên: không thể ngờ rằng Tần Tiêu ta anh minh thần võ hai đời nhưng ở trước mặt cô nương mười bảy mười tám tuổi ăn thiệt thòi lớn như vậy, thật sự là quá mất mặt!Ngô Tiên Nhi cười to một hồi quả thực bị đau sốc hông, một tay vịn eo, thân thể hơi khom về phía trước.Nàng không cong người thì thôi, ánh mắt của Tần Tiêu không tự chủ bị xuân quang trong ngực của nàng hấp dẫn nhìn qua.Nhưng lúc này đây Tần Tiêu không có cảm thấy một chút hương diễm nào, trái lại đột nhiên mở to hai mắt, lông mày cũng nhíu lại.Hình như Ngô Tiên Nhi cũng phát giác được gì đó ngưng cười thân thể đứng thẳng, cánh tay ngọc khẽ nâng lên, nàng dùng tay che vạt áo lại:- Nhìn cái gì vậy, đại dâm tặc! Ta còn tưởng rằng đại nhân là chính nhân quân tử đấy, thì ra là dâm tặc mà!Tần Tiêu giống như kẻ trộm bị bắt tận tay, xấu hổ đỏ mặt.Nhưng mà cánh tay của Ngô Tiên Nhi ngăn ở trước mặt, không ngừng dùng ngữ điệu khách khí nói ra:- Lấy tay ra.Toàn thân Ngô Tiên Nhi run lên, giống như gặp quỷ vậy, con mắt mở to nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu:- Ngươi... Ngươi muốn làm gì?Tần Tiêu hít sâu một hơi- Đem tay lấy ra!Ngô Tiên Nhi dùng sức hất tay lên:- Buông tay! Dâm tặc! Nếu ngươi không thả ra thì ta sẽ hét lên đấy!Nhưng mà cổ tay của nàng bị Tần Tiêu giữ chặt lại, giống như kìm sắt bắt lấy tay của nàng, cho dù dùng hết sức giãy dụa cũng không có biểu hiện buông lỏng.Nhưng mà Tần Tiêu giống như không quan tâm, vẻ mặt băng hàn nhìn qua nàng.- Ta lập lại lần nữa lấy tay ra! Bằng không thì ta sẽ dùng sức mạnh.Ngô Tiên Nhi giống như sợ hãi, trong ánh mắt có nước mắt chảy xuống, há mồm khóc lên:- Ngươi... Ngươi hỗn đản, dâm tặc! Cứu mạng ah!Chuyện này làm Tần Tiêu hơi sợ hãi, vội vàng buông tay ra:- Đừng khóc! Đừng kêu! Bà cô của ta! Ta sợ ngươi rồi!Ngô Tiên Nhi dùng ống tay áo lau nước mắt của mình, cơ hồ là nhảy dựng lên, vung bàn tay lên tát Tần Tiêu một cái:- Cầm thú, dâm tặc!Dứt lời nhanh chân chạy ra ngoài cửa.Tần Tiêu đờ đẫn nháy mắt vài cái, cảm giác trên mặt đau rát, cảm giác rất kỳ quái... Hương thơm thoang thoảng bên mũi.Ngô Tiên Nhi vừa chạy tới cửa bỗng nghe được bên tai có tiếng gió, Tần Tiêu như u linh xuất hiện, thân hình cao lớn thình lình xuất hiện trước mặt của nàng. Ngô Tiên Nhi giơ tay lên, vừa chuẩn bị một tát một cái lại thình lình bị hắn bắt được cổ tay.Tần Tiêu cố gắng trấn định tâm thần, mặt không biểu tình nói ra:- Mặc kệ cô mắng cũng tốt, đánh cũng được. Hôm nay ta nghĩ phải hỏi một việc...Trong ánh mắt của Ngô Tiên Nhi như có lửa bắn ra, cắn môi dưới, oán hận gầm nhẹ:- Có lời gì cứ nói, đừng kiếm cớ! Dâm tặc!

Chương 83: Ta nhổ vào! Ngu ngốc! (1)

Vẻ mặt của Tần Tiêu trầm tĩnh như nước, nhìn qua Ngô Tiên Nhi:

- Ngươi và Hỏa Phượng có quan hệ thế nào?

- Ngươi...

Toàn thân Ngô Tiên Nhi run lên, nàng giống như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, toàn thân ngẩn ngơ,, trong miệng thì thào nói ra:

- Ngươi nhìn rõ ràng sao?

Khóe miệng của Tần Tiêu nhếch lên, cười lạnh:

- May mắn ánh mắt của ta thật tốt, bằng không thì thật đúng là... Khục!

Vừa nói ra lời này Tần Tiêu có chút hối hận. Bởi vì hắn cảm giác được hơi xấu xa, lúc nãy hắn nhìn thấy Ngô Tiên Nhi hơi cúi người thì thấy tiêu chí Phượng Hoàng trên người nàng. Mà tiêu chí kia lại nằm giữa ngực của nàng.

Nói ra điểm cụ thể thì chính là giữa khe hai vú của nàng, hơn nữa còn là điểm sâu nhất.

Ngô Tiên Nhi giơ tay lên nhanh chóng tát qua mặt Tần Tiêu cái thứ hai.

Lúc này đây Tần Tiêu nhanh chóng thức thời không có tránh né, hắn muốn chịu cái tát này, ngay cả lỗ tai của hắn cũng ông ông lên.

Sau nửa ngày hai người đều không nói gì. Tần Tiêu chỉ nghe nàng hít thở.

Sắc mặt của Ngô Tiên Nhi chuyển biến một trăm tám mươi độ, lúc trước nàng là hờn dỗi ngây thơ, lúc này là biến thành lạnh lùng và lãnh tĩnh, ngay cả ánh mắt cũng biến đổi, lúc trước là đơn thuần trong trắng, mà lúc này thậm chí có căm hận.

Trong nháy mắt Ngô Tiên Nhi đã cải biến hoàn toàn.

- Buông ra.

Âm thanh của Ngô Tiên Nhi lạnh như băng, không mang theo chút khí tức ấm áp nào.

Tần Tiêu không tự giác buông tay ra, thân thể vẫn đứng ở trước mặt của nàng tùy thời đề phòng nàng đào tẩu.

Ngô Tiên Nhi không coi ai ra gì chậm rãi xoay người lại, chậm rãi đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống ghế.

Tần Tiêu nhịn không được thò tay sờ sờ gò má bỏng rát, trong nội tâm thì kêu khổ: mỗi bên một tát thật là đối xứng! Ta tạo nghiệt gì chứ, hết lần này tới lần khác lại gặp khắc tinh thế này! Bạn đang đọc chuyện tại

Sau nửa ngày hai người không nói gì.

Tràng diện yên tĩnh tới đáng sợ, hào khí cũng bắt đầu áp lực.

- Tần Tiêu, ngươi biết không.

Ngô Tiên Nhi đưa lưng về phía Tần Tiêu, giống như lẩm bẩm nói ra.

- Ta thật muốn một đao giết chết ngươi!

Đột nhiên Ngô Tiên Nhi đánh vỡ trầm mặc này, ngược lại làm cho Tần Tiêu có chút kinh ngạc một phen. Nhưng mà trong một lát trong nội tâm của Tần Tiêu lại mừng thầm: ngươi mở miệng nói chuyện thì quá tốt! Chỉ sợ ngươi giả chết một chữ cũng không nói ra.

Tần Tiêu chậm rãi tới gần Ngô Tiên Nhi, trong nội tâm tính toán, làm thế nào mới từ trong miệng của nàng hỏi ra một ít manh mối hữu dụng.

- Ngươi đứng lại đó cho ta!

Đột nhiên Ngô Tiên Nhi quay đầu lại, ném ra một câu này và ánh mắt tràn đầy tức giận nhìn qua Tần Tiêu.

- Được, ta đứng lại. Nhưng nên hỏi thì ta vẫn phải hỏi.

Trong nội tâm Tần Tiêu nén giận: đây tính toán là cái gì chứ! Ta chính là Khâm Sai đại thần đang thẩm án nha, ngược lại còn xem như kẻ tù tội. Được, đại cục làm trọng, ta trước hết sẽ cho ngươi tùy ý một chút, sau khi từ chỗ của ngươi biết được chân tướng thì chậm rãi trừng trị tiểu thư xảo trá ngoan cố như ngươi!

Ngô Tiên Nhi chậm rãi đứng dậy, xoay người nhìn qua Tần Tiêu, trên mặt lộ ra thần sắc xem thường:

- Tần Tiêu, ngươi cho rằng có giá đỡ lớn, còn nhỏ mà đã làm quan lớn thì bổn cô nương sẽ thực sự vừa ý tên ngu ngốc như ngươi sao? Gương đông bên kia kìa, ngươi không ngại soi gương một chút đi, nhìn tính tình của ngươi kìa! Ở trước mặt của nữ nhi không có chút một chút khí phách, chỉ biết buồn bực trong lòng phát tao, chỉ riêng điểm này bổn tiểu thư đã muốn ói rồi.

- Tiếp tục.

Tần Tiêu hung hăng nuốt một hơi, trên mặt bất động thanh sắc, trong nội tâm thì kêu to: ta nhịn!

- Hừ! Ngươi đừng bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi kia. Bổn tiểu thư... Bổn tiểu thư! Hừ!

Ngô Tiên Nhi nhìn qua Tần Tiêu muốn phát tức giận nhưng lại không được, sau đó lại mượn đề tài nói chuyện của mình mắng hắn, không nghĩ tới Tần Tiêu căn bản không quan tâm lời nàng nói, âm thầm bực mình, nhất thời không nghĩ ra cái gì.

Vẻ mặt Tần Tiêu lạnh nhạt nhìn qua Ngô Tiên Nhi, trên mặt còn mang theo biểu lộ như cười mà không phải cười nhìn qua nàng.

Ngô Tiên Nhi cảm giác thật sự có chút không được tự nhiên, một cổ áp lực vô hình ập vào người của nàng, chân tay luống cuống một hồi, đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, trong miệng thì không có lời nói ra.

- Mắng xong chưa?

Tần Tiêu nói ra mấy chữ này, khóe miệng của hắn nở nụ cười khinh thường.

- Vậy thì tới bổn quan đặt câu hỏi.

- Hừ!

Ngô Tiên Nhi oán hận nhìn qua Tần Tiêu, lại ngồi xuống đưa lưng về phía hắn.

Tần Tiêu xử lý mạch suy nghĩ, trong nội tâm thầm nghĩ: loại người này mặt ngoài thì giả bộ lớn tiếng dọa người, kỳ thật trong nội tâm đang hốt hoảng. Nếu như có thể một lần hành động công phá phòng tuyến tư tưởng của nàng thì có thể làm cho nàng như đê vỡ ngàn dặm. Tốt, ta nói về vấn đề mẫn cảm nhất! Vì vậy thanh hắng giọng nói ra:

- Ngươi thật sự là còn gái của Thứ Sử Ngô Hưng Quốc?

- Ngươi!

Đột nhiên Ngô Tiên Nhi nghiêng người nhìn qua, tức giận nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, quát:

- Ngươi quả thực là nói hươu nói vượn không suy nghĩ. Toàn bộ dân chúng Ngạc Châu này có người nào không biết Thứ Sử Ngô đại nhân có con gái tuổi vừa mới mười bảy tuổi, ngày thường xinh đẹp như thế nào! Ta thật sự hoài nghi cái gọi là Khâm Sai đại nhân của ngươi đấy, trong hồ lô không biết bán thuốc gì! Nói ra lời này thối không ngửi được!

Trong nội tâm Tần Tiêu hừ lạnh nói: phản ứng lớn như vậy, vậy chứng minh ta đã đoán đúng! Toàn bộ dân chúng Ngạc Châu đều biết rõ con gái xinh đẹp của Ngô đại nhân, ngay cả ta cũng sớm nghe nói. Nhưng mà cô gái này không lấy chồng ngày bình thường đều trốn trong khuê phòng không ra ngoài gặp người, chính thức biết rõ chân diện mục của ngươi thì có mấy người chứ? Nô bộc gia đinh trong phủ không cần nói, nô tài nhà mình biết thì như thế nào, giống như chỉ con la nói là con ngựa, dặn dò chuyện gì thì quả quyết không dám nói lộ ra, bằng không đó là một con đường chết. Hơn nữa Ngô Tiên Nhi ngươi còn không dám công khai đi ra gặp người, cho dù đi ra ngoài cũng ngồi trong xe ngựa có người hầu hạ, ngay cả dạo chơi ngoài thành cũng là nơi ít người tới. Hừ! Còn dám nói xạo, xem ra ta phải vạch mặt nạ của ngươi mới được!

Tần Tiêu tiếp tục mặt không biểu tình nhìn qua Ngô Tiên Nhi, nói tiếp:

- Vậy thì tốt, ta hỏi ngươi. Tại sao ngươi lại biết làm bánh ngọt Tùng Ngọc Bách Hợp Tô, nếu như ta đoán không sai thì đây là điểm tâm chỉ có ở các tửu lâu sang trọng bản địa của Lạc Dương biết làm, hoặc là đầu bếp danh môn đại gia tộc mới có thể làm; còn nữa, ngươi lại có thể biết rõ Tây Hà kiếm khí của Công Tôn Đại Nương, việc này cũng cực kỳ quý hiếm đấy.

- Ngươi là một cô nương chưa có phu quân, chắc chắn không có cơ hội đi tới Trường An tìm Công Tôn Đại Nương bái sư học nghệ a? Đừng nói ngươi là từ đồ đệ của nàng học được kỹ thuật này, Tần Tiêu may mắn từng tại Đại Minh cung mắt thấy Công Tôn Đại Nương múa kiếm, đã từng nghe nói hiện tại Công Tôn Đại Nương chỉ cho phép đệ tử chân truyền của mình truyền kỹ nghệ, cũng không cho phép đồ nhi lén thu đồ đệ.

Chương 84: Ta nhổ vào! Ngu ngốc! (2)

- Hơn nữa dùng danh vọng hiện giờ của Công Tôn Đại Nương thì đứng nói là con gái của Thứ Sử, cho dù là thiên kim của đương kim thừa tướng nàng cũng chưa chắc dạy nha? Mặt khác thời điểm ngươi múa kiếm trong đình đạp lên thanh vịn bị gãy, khi đó ngươi lại dùng kiếm chiêu quỷ dị. Cũng không biết là vận khí ta tốt hay là vận khí của ngươi quá xấu, trước đó không lâu ta bị thích khách Hỏa Phượng dùng chiêu này hành thích, vì vậy ta không nghĩ qua lại ghi nhớ kiếm chiêu này. Kỳ thật ta đã sớm hoài nghi thân phận của ngươi rồi, nhưng không có làm rõ mà chỉ nhìn chằm chằm vào ngươi, nhìn ngươi có thể làm ra chiêu trò bịp bợm nào!

Ngô Tiên Nhi đã nghiêng mặt qua một bên, không hề nhìn qua mắt của Tần Tiêu, nghe đến đó cơ hồ đã nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta không muốn dong dài với người không có kiến thức như ngươi, nhưng ngươi đau khổ bức bách thì ta cũng nhịn không được nói với ngươi mấy câu. Công Tôn Đại Nương cùng nhà ta là thế giao, truyền tuyệt kỹ cho ta cũng không có gì là kỳ quái; Tùng Ngọc Bách Hợp Tô thì bằng hữu của phụ thân ta ở tại kinh thành có phu nhân viếng thăm Giang Nam tự mình dạy cho ta; còn kiếm chiêu gì đó ta căn bản không biết ngươi đang nói gì! Đây chỉ là kiếm vũ ta luyện tốt nên tốn số tiền lớn mời danh sư chỉ điểm. Ngươi cũng xưng là Võ Trạng Nguyên lại ăn nói bừa bãi hiếm có đấy.

Trong nội tâm Tần Tiêu cười thầm: đánh rắn phải đập đầu, chuyện tốt! Nếu ngươi không nói dối ta thì vấn đề này ngược lại không dễ hỏi tiếp. Nhưng mà cô gái nhỏ ngươi phản ứng nhanh nhẹn quá, xem ra trừ điêu ngoa tùy hứng thì cũng có chút tâm nhãn và thủ đoạn.

Tần Tiêu ngẩng lên đầu nhìn bao quát Ngô Tiên Nhi:

- Cho dù ngươi vừa nói là sự thật, ta cũng tạm thời tin tưởng ngươi. Nhưng mà có hai chuyện ngươi ngược lại giải thích cho ta nghe? Thứ nhất, Ngô Thứ Sử nói ngươi loay hoay hoa cỏ ở lâm viên, mà hoa viên trong sân phủ Thứ Sử này đều là ngươi tỉ mỉ xếp đặt thiết kế. Như vậy vì cái gì trùng hợp như vậy, ngươi quản lý lâm viên lại giống với phong cách bố trí đông cung của thái tử ở Lạc Dương? Về điểm này ta biết rõ ngươi sẽ có xảo ngôn quỷ biện, ta cũng hiểu không có chứng cứ mạnh mẽ để nói rõ. Nhưng mà liên hệ hai điểm này ngươi không cách nào giải vây cho mình, sau này ngươi nhìn thấy ngọc bội của ta thì biểu hiện lại thất kinh chứ? Khối ngọc bội này là Lâm Truy Vương Lý Long Cơ đưa cho ta, đây chính là tín vật làm bằng chứng kết nghĩa. Nghĩ đến ngươi hẳn cũng nhận ra nha!

Tần Tiêu hơi dừng một chút, trên mặt giống như treo cờ thắng lợi trên mặt, tràn đầy tự tin cười nói:

- Tùng ngọc bách hợp tô, Tây Hà kiếm vũ, rừng hoa đào, ngọc bội xâu chuỗi lại một lượt thì ta liền suy đoán ngươi căn bản không phải là con gái Thứ Sử gì đó, mà là người của quan to hiển quý hoặc là quý tộc hoàng thất phái trong kinh thành phái tới Giang Nam nằm vùng, trà trộn vào phủ Thứ Sử, có nhiệm vụ bí mật đặc thù không muốn nói cho ai biết. Ta nói đúng vậy chứ?

Ngô Tiên Nhi vẫn trừng mắt nhìn qua Tần Tiêu, nghe đến đó nhịn không được oán hận phun một câu:

- Ta nhổ vào! Ngu ngốc!

Tần Tiêu ta chẳng lẽ đã nói không đúng? Ta đoán chẳng lẽ sao? Cô gái nhỏ này đang cố làm ra vẻ?

Ngô Tiên Nhi nhìn thẳng vào Tần Tiêu, uyển chuyển đứng dậy, lạnh lùng hừ một tiếng:

- Nhưng mà ngươi cũng không xem như vụng về, cho ngươi phát hiện một ít gì đó nhưng những suy đoán của ngươi thật là buồn cười. Cái gì " nằm vùng ", ta căn bản không biết nó là gì. Còn trà trộn vào phủ Thứ Sử, bí mật, nhiệm vụ, ngươi xem phủ Thứ Sử là vườn rau nhà ngươi à, muốn trà trộn vào dễ như vậy sao?

Ngừng một chút, lại nói một câu:

- Ngu ngốc!

Tần Tiêu phiền muộn: cô gái nhỏ này, nói chuyện với ta là Khâm Sai đại nhân mà giống như nói chuyện giữa chủ từ và nô bộc, đúng là không hợp thói thường! Trước mặc kệ những chuyện này, xem ra nàng còn rất nhiều chuyện không nói rõ, phải nghĩ biện pháp hỏi thăm ra mới được... Tiếp tục nhẫn!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, hứng thú nhìn qua Ngô Tiên Nhi:

- Vậy ngươi phải giải thích cho ta biết ngươi vì cái gì lại đem lâm viên làm giống như đông cung của thái tử? Còn nữa, ngọc bôi của Lâm Truy Vương tại sao ngươi biết?

Ngô Tiên Nhi không chút tránh lui mà nhìn thẳng vào ánh mắt của Tần Tiêu, thần sắc trên mặt lại phát sinh biến hóa, không ngờ lộ ra nét bi thương, tức giận và nóng tính lúc trước chậm rãi thoái lui, không có mở miệng nói chuyện.

Tần Tiêu âm thầm nói ra: kiên nhẫn! Thời điểm này nhất định phải nhẫn nại! Nếu không thì chẳng thể hỏi ra cái gì cả.

Hai người giống như là sư tử và lão hổ vô tình gặp nhau trong hoang mạc, lẳng lặng giằng co, mặc dù không có nói chuyện nhưng âm thầm so sánh, trong không khí giống như tràn ngập hương vị giương cung bạt kiếm.

Đúng lúc này Tần Tiêu thầm nhìn qua cửa sổ, lúc này nghiêm nghị quát lên:

- Ai!

Cửa bị mở, cửa bị đẩy ra, người đi vào chính là nha hoàn của Ngô Tiên Nhi, ngày đó Ngô Tiên Nhi múa kiếm cho Tần Tiêu xem thì Tịch Nhi là người thổi sáo!

Tần Tiêu nhìn qua Tịch Nhi đang đi vào phòng, quay người nhẹ nhàng linh hoạt đóng cửa lại, sau đó không coi ai ra gì trực tiếp đi đến bên người Tần Tiêu cùng Ngô Tiên Nhi, nhìn Ngô Tiên Nhi quỳ một gối xuống đất:

- Tiểu thư, chuyện cho tới bây giờ không bằng nói cho Tần đại nhân biết chân tướng đi!

Tịch nhi cúi đầu xuống thấp, sợ hãi nói ra: nguồn TruyenFull.vn

- Tần đại nhân hẳn là quan tốt, so với Phượng tỷ còn đáng tín nhiệm hơn.

Tần Tiêu lập tức cảm giác trong lòng chấn động vì Tịch Nhi này, đây là ý gì đây? Xem ra thân phận của nàng cũng không phải một nha hoàn bình thường đơn giản như vậy! Đáng chết! Vì cái gì trước kia ta không nghi ngờ nàng chứ, một tiểu nha đầu không ngờ có thể thổi ra khúc Tây Hà Kiếm Khí cơ chứ, hơn nữa sử dụng là ngọc bích tiêu cực kỳ trân quý hiếm thấy! Mà " Phượng tỷ " trong miệng của nàng là người nào? Phượng? Phượng! Chẳng lẽ là Hỏa Phượng?

Tần Tiêu cảm giác những gì mình biết được thật sự là quá ít! Lúc này hắn có cảm giác như lọt vào trong sương mù, hơn nữa hắn có cảm giác đau đầu, lúc này đây chính mình thật sự không nghĩ ra cái gì, thật sự là rất vô năng!

Ngô Tiên Nhi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cử động của Tịch Nhi, thẳng tới khi nghe nàng nói chuyện mới thở dài sâu kín, chán nản ngồi xuống, đem cánh tay đặt lên bàn, đầu cũng trầm thấp rủ xuống, toàn thân của nàng lúc này như mất đi khí lực.

Tịch Nhi quỳ trên mặt đất cũng không nhúc nhích.

Tần Tiêu nhìn qua cử động kỳ dị của hai người này, trong nội tâm thì xuất hiện vô số câu hỏi, lòng hiếu kỳ nổi lên.

- Đứng lên đi, Tịch Nhi.

Tần Tiêu nói ra:

- Ngô tiểu thư không muốn nói, không bằng ngươi nói cho ta nghe một chút đi. Rốt cuộc các ngươi có bí mật gì, đã xảy ra chuyện gì?

Tịch Nhi vẫn không chịu ngẩng đầu lên, đầu của nàng càng cúi thập hơn nữa, giống như đang đợi lệnh. Chỉ nghe nàng nhẹ giọng nói:

- Ngươi cũng quỳ xuống đi, Tần đại nhân. Trước mắt người này ngươi không thể không quỳ!

Chương 85: Ngô Tiên Nhi?

Lời này rất là nhỏ nhưng giống như ném một quả bom tấn vào đầu của Tần Tiêu.

- Ngươi nói cái gì?

Tần Tiêu đề cao ngữ điệu, giống như đang dò xét con quái vật nào đó, nhìn về phía Ngô Tiên Nhi vạn phần kinh ngạc nói ra:

- Ngô Tiên Nhi... Rốt cuộc ngươi là người nào! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Ngô Tiên Nhi cụp nửa đầu xuống, không có chút động dung vì Tần Tiêu đề cao âm thanh, nàng dùng tay nâng đôi má, hữu khí vô lực nói ra:

- Vĩnh Thái quận chúa, Lý Tiên Huệ. Đã từng nghe nói chưa?

"Cạch" Một tiếng, Tần Tiêu nghe được trong đầu như trúng thêm quả bom, quả bom này còn nặng hơn như nổ tung toàn thân của hắn!

Sắc mặt của Tần Tiêu lập tức xanh lại, si ngốc lắc đầu:

- Không có khả năng, tuyệt đối không thể nào! Hơn một năm trước kia Vĩnh Thái quận chúa bị Vũ Hoàng ban cho cái chết, thiên hạ chấn động, mọi người đều biết, ngươi sao lại...

Ngô Tiên Nhi thở dài một hơi, chậm rãi lắc đầu, khóe miệng nổi lên nụ cười cô đơn, tự giễu nói ra:

- Có cái gì không có khả năng. Ta được người ta cứu ra, lại tìm người chết thay cho mình, ta bây giờ chính là người sống tàn, bị người ta biến thành con rối trong tay của người khác.

Tần Tiêu thật sự kinh ngạc tới ngây người.

Tuy hắn trước kia với Ngô Tiên Nhi tràn ngập hoài nghi cùng không tín nhiệm, nhưng mà Ngô Tiên Nhi trước mặt này tuyệt đối không giống nói dối hay nói đùa... Trực giác bản năng nói rõ Ngô Tiên Nhi này không phải là Ngô Tiên Nhi, đâu mới là sự thật?

Tần Tiêu trừng to mắt, hắn nuốt nước bọt một cái, ngồi xổm xuống bên cạnh Tịch Nhi, nói:

- Tịch Nhi, nàng mới vừa nói là thật sao? Đây không phải là hai chủ tớ các người liên hợp lại hồ lộng bổn quan?

Ngô Tiên Nhi buồn bả cười cười, khom lưng đi xuống đem Tịch Nhi nâng lên, chân thành mà thiện ý nhìn qua Tịch Nhi, mang trên mặt ôn nhu và khiêm nhường, nói:

- Ủy khuất ngươi rồi, Tiên Nhi. Những ngày này phải bảo ngươi giả làm nha hoàn bên người của ta... Tần đại nhân, Tịch Nhi trước mặt của ngươi chính là Ngô Tiên Nhi, con ruột của Thứ Sử Ngô Hưng Quốc. Mà ta chính là giả mạo cưu chiếm thước sào.

"Cạch" một tiếng lại có một quả bom ném vào đầu của Tần Tiêu!

Hai mắt của Tần Tiêu nhìn qua hai nữ nhân này, phát giác chính mình thật sự giống như "Ngụy Ngô Tiên Nhi" mắng vậy, là ngu ngốc!

Loại chuyện này xảy ra thì không coi vào đâu, nhưng mà bản thân của mình không có phát hiện ra mánh khóe!

Xong, mặt mũi ân sư Địch Nhân Kiệt cũng bị mình làm mất hết rồi.

Lý Tiên Huệ giả mạo Ngô Tiên Nhi, nhẹ nhàng nói ra:

- Tiên Nhi, kỳ thật mấy ngày này bản thân ta cũng suy nghĩ nhiều lắm. Phượng tỷ đúng là người không đáng tín nhiệm. Nhưng mà đại nhân Khâm Sai Võ Trạng Nguyên trước mắt này cũng chưa chắc là người tốt. Ngươi xem hắn hai ngày này bị rượu thịt ca múa mê hoặc tâm tình không còn minh mẩn, sống phóng túng ai mà cự tuyệt, nói không chừng sau lưng còn thu tiền nữa đấy, gặp sắc đẹp của nữ nhân thì không suy nghĩ được cái gì, ở nơi này không cần giả mạo làm quan tốt! Bởi vì ngươi là thiếu gia ăn chơi có tiếng không có miếng.

Tần Tiêu đờ đẫn đứng ở nơi đó, nghe Lý Tiên Huệ nói lời này thì trên mặt không tự giác cười ngây ngô sững sờ, ngơ ngác nghĩ đến: xong, chuyện này ngay cả tổ tiên Tần Thúc Bảo, ân sư Địch Nhân Kiệt, còn có danh tiếng thần thám anh minh vô địch của ta bị mất hết toàn bộ rồi.

Tần Tiêu ngơ ngác đứng ở nơi đó, cảm giác từng dòng mồ hôi lạnh chảy xuống, chảy thẳng rơi xuống đất. Nếu như cô gái trước mặt là Lý Tiên Huệ thì chuyện này lớn rồi!

Tần Tiêu nhớ rõ mình ở thế kỷ hai mươi mốt tra tìm câu chuyện của Địch Nhân Kiệt thì chuyện của Lý Tiên Huệ này cũng có chút hiểu biết: Vĩnh Thái quận chúa Lý Tiên Huệ, cháu gái ruột của Võ Tắc Thiên, tiểu nữ nhi sủng ái nhất của Đường Trung Tông Lý Hiển, năm gần mười bảy tuổi thì chết. Về cái chết của nàng các sử gia liên tục tranh luận, nhưng mà thuyết pháp được tán thành nhiều nhất chính là nàng và huynh trưởng Lý Trọng Nhuận, vị hôn phu là Võ Duyên Cơ ( con của Võ Thừa Tự, chất nhi của Võ Tam Tư ) bị Võ Tắc Thiên ban được chết, cách nói khác là vì tang hôn phu vì u buồn mà chết, hoặc là chết vì khó sinh. Sau khi nàng chết truy phong làm "Vĩnh Thái công chúa ", mộ của nàng được Đường Trung Tông cấp phép đặc biệt gọi là "Lăng ", trong lịch đại công chúa của Trung Quốc thì đây là lăng mộ lớn nhất, có khả năng sánh vai với lăng tẩm của đế vương.

Mà bây giờ Vĩnh Thái quận chúa chết gần hai năm nay lại sống sờ sờ trước mặt của Tần Tiêu, hơn nữa còn có ý đồ nhấc lên quan hệ lớn lao với Hỏa Phượng!

Tuy Tần Tiêu sớm có dự cảm lần đi Giang Nam này không bình thường, nhưng đột nhiên xuất hiện Vĩnh Thái quận chúa, hơn nữa còn đào thoát khỏi án trị tội dòng họ Lý của hoàng đế... Đây cũng không phải là hội nghị mít ting phi pháp, ý đồ mưu phản đơn giản như vậy. Chuyện này làm không tốt náo đến Võ Tắc Thiên thì nói không chừng vì chuyện của Lý Tiên Huệ mà làm long nhan tức giận, cũng giống như năm nàng đăng cơ vậy, vì vững chắc địa vị thống trị của nàng, nàng tiến hành gian cầm và đại thanh tẩy Lý gia Vương... Hơn nữa hiện tại là thời kỳ chính trị mẫn cảm, Lý Hiển vừa mới dựng làm thái tử không lâu, bọn người Võ Tam Tư hận không thể diệt trừ hắn. Nếu như chuyện của Lý Tiên Huệ này để cho bọn người Võ Tam Tư biết rõ...

Tần Tiêu kìm lòng không được rùng mình, lần đầu có cảm giác nguy cơ đang từ từ hàng lâm, đang tiến từng bước tới bên cạnh mình, đi từng bước là từng nguy cơ. Hơn nữa những chuyện này không hợp ghi lại trong lịch sử, chẳng lẽ là vì mình xuyên qua sao, làm cho quỹ tích lịch sử vặn vẹo?

Lý Tiên Huệ lại nâng Ngô Tiên Nhi đứng lên, nàng chậm rãi đi từ từ tới phía trước, tà vái không nhanh không chậm lướt trên mặt đất.

- Ngươi không phản đối đúng không, Khâm Sai đại nhân? Ngươi không phải vừa rồi còn hùng hổ lắm sao? Như thế nào, hiện tại mới biết sợ hãi?

Lý Tiên Huệ từ từ nói ra mấy chữ, giống như cười mà không phải cười nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu không dám đáp lời, cơ mặt của hắn cứng ngắt, thầm than một tiếng, nhìn Lý Tiên Huệ nói ra:

- Quận chúa điện hạ... A..., ta tạm thời xưng hô ngươi thế này cũng chưa chắc đã xác định, ngươi cũng có thể không phải là Vĩnh Thái quận chúa, trừ phi xuất ra chứng cớ thuyết phục. Nếu ngươi thật sự là Vĩnh Thái quận chúa thì chuyện ở Ngạc Châu chính là thiên đại phiền toái...

Lý Tiên Huệ cô đơn cười cười, lộ ra hai má lúng đồng tiền, nói:

- Ta biết rõ, loại chuyện này là nhất thời làm cho người ta không cách nào tin nổi, sở dĩ ta nói cho ngươi biết thân phận chân thật của ta thì trước đó đã sớm nghĩ tới. Như vậy đi, ta cho ngươi xem...

Dứt lời, Lý Tiên Huệ để lộ cánh tay ngọc như phấn, sau đó từ cánh tay trái gỡ xuống một cái chỉ hoàn, hơi có chút trào phúng nhìn qua Tần Tiêu cười cười:

- Cầm mà xem đi, Khâm Sai đại nhân. Ta thừa nhận tâm tư của ngươi kín đáo, từ một ít chi tiết không liền mạch cũng có thể tìm hiểu được chuyện này, nhưng thứ này không biết ngươi có chú ý hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau